168 Ngày Ôm Súng Bên Cậu
Vô Doãn Hà Vokar
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Arc 4: Cây Rừng Avern Hóa Đại Thụ Vào Mùa Xuân

Chương 24: Mùa Xuân Đã Không Về Phía Nam

0 Bình luận - Độ dài: 2,468 từ - Cập nhật:

Điều gì đảm bảo được rằng chúng ta sẽ an toàn trong mùa xuân chứ? Đó mãi luôn là câu hỏi mà những người Avernyst đặt ra, thật chất cho thấy, sự an toàn của họ đến từ việc rằng mùa xuân là khoảnh khắc mà ai cũng bận rộn để kiếm đồ ăn lấp đầy cái bụng của mình và của những vật nuôi mà họ có.

Nếu như họ không đi kiếm đồ ăn thì sao. - Alanta lên tiếng với Kyra lần đầu tiên về nỗi lo đã hằng đậm lên trái tim của người Avernyst.

Alanta đã lo lắng về chuyện này ngay từ khi những đoàn người xuất hiện, từ đoàn tản cư, đến một đoàn quân không rõ danh tính. Lãnh Nguyên này vốn khắc nghiệt và chết chóc nay lại càng nguy hiểm hơn khi bị những người không còn gì để mất càn quét.

Sớm hay muộn thì chiến tranh sẽ đến với làng Nanan nhưng nó sẽ đến như thế nào và đến lúc nào là câu hỏi mà Alanta không thể trả lời được. Thật ra không một ai trả lời được bởi lẽ chiến tranh nào báo trước cho con người để mà chuẩn bị chứ?

Tuần thứ hai của tháng 10 đã đến, những bụi cây đang dần mọc lên um tùm, cỏ đang dần lắp đi những hình ảnh của một mặt đất chết và cằn cỗi của tháng 9. Giờ đây những luống khoai, hàng lúa đầu tiên của làng Nanan gieo trồng từ tháng 9 đã mọc lên. Chúng đang lớn rất nhanh và sớm thôi họ sẽ có thể thu hoạch.

Trong lúc này Rasva và Senvana lại tiếp tục chuyến do thám của mình, con đường họ đi lúc trước giờ đây đã bị những bụi cây lắp đầy, đâu đó có một vài cây thân gỗ nhỏ đang vươn mình lên rất nhanh. Đó là những cây thông non, chúng mọc trễ hơn so với những cây khác, có khi qua khỏi tháng tới chúng sẽ không đủ lớn để có thể chống lại mùa đông.

Khi này hai người đang lội qua dần những bụi cây, họ quyết định tiến về hướng bắc dọc theo dãy Nanha. Trên đường đi Senvana lên tiếng:

-Rasva này, đây là mùa xuân ở miền bắc sao? Tớ chưa bao giờ thấy nơi nào rậm rạp như thế này ở miền nam cả, những gì tớ thấy là đồng ruộng, đồng cỏ và những cảnh rừng với những hàng cây cao vút.

Rasva nhẹ nhàng trả lời lại:

-Hum, có lẽ là vậy đấy, Senvana, và sớm thôi thì những bụi cây này sẽ mọc nhiều tới mức mà chúng ta khó có thể di chuyển được nữa.

-Tuy vậy chúng ta vẫn có thể dùng rìu hoặc dao thì có thể cắt nhánh mở đường.

Senvana nói lại, giọng hơi hậm hực, cô tiến lên về phía trước, vừa nói vừa xoay người chĩa tay về phía xung quanh:

-Cậu nói chuyện chán thật đó, Rasva, cậu không thấy rừng cây ở đây rất đẹp sao? Suối chảy róc rách, gió thổi nhè nhẹ...

-Vậy tại sao trong đầu cậu lại chỉ có nghĩ đến việc "cắt nhánh mở đường" thế?

-Nào Senvana, miền bắc không phải là chỗ để thưởng ngoạn đâu. - Rasva trả lời cô rồi đi tiếp

Đi được một lúc cậu bỗng khựng lại rồi nói:

-Nhưng mà cậu nói đúng, Senvana, nơi này thật sự rất đẹp, tại sao tớ không chú ý đến nó nhiều hơn chứ?

Đôi mắt cậu nhìn về phía một mỏm đá phía trước, mỏm đá này trên một ngọn đồi vô cùng dốc, khi đó cậu chợt nảy ra một ý tưởng, Rasva chỉa tay về phía đó và nói:

-Senvana này, hay là chúng ta lên nghỉ chân ở mỏm đá phía trên kia đi

Senvana nghe vậy thì mắt long lanh, hé miệng cười rồi nắm lấy tay Rasva chạy vế phía mỏm đá. Co kéo cậu chạy lên con dốc, được một hồi thì cả hai đuối sức nằm ngã xuống sườn đổi mà thở hồng hộc. Con dốc quá cao, họ khó mà đi nhanh lên được.

Trong lúc ấy, Rasva bỗng cảm thấy người mình nhẹ đi, như có một lực nào đó nâng đỡ cậu và cả Senvana bị nhấc lên khỏi mặt đất rồi bay lên tới đỉnh đồi, nơi mỏm đá đang an ngự.

-Sao nào tớ dùng phép thuật để nâng cả hai lên tới nơi đó! - Senvana vừa nói vừa cười.

Cả hai cùng nằm lên mỏm đá, Senvana leo đè lên người của Rasva:

-Cậu biết không, Rasva? Phép vừa rồi tốn Mana lắm đó... Cho tớ ôm cậu để sạc lại một chút đi...

Cậu chỉ im lặng gật đầu, còn cô trườn lên lấy đôi tay ôm chặt cậu lại rồi thiếp ngủ đi. Như thói quen bình thường, cậu lấy súng ra và lên đạn sẵn, một tay giữ súng, một tay ôm lấy Senvana. Làn sương sớm vẫn chưa tan nhưng con chim nhỏ đã ngủ thiếp đi từ lâu rồi.

Trong khi đó, một hình bóng từ phía dần hiện lên trước cổng làng Nanan, một người cưỡi trâu đang đi về phía làng. Họ cứ càng ngày càng gần hơn và những bức ảnh chụp được từ drone, họ nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, một người mà dường như đã vắng mặt khỏi làng cách đây hơn một tháng, Haya.

Từ phía cổng làng vang lên một tiếng thông báo lớn:

-HAYA VỀ RỒI! HAYA VỀ LÀNG RỒI!

Khi vừa tới cổng thành, Haya bước xuống, cổng thành đã mở sẵn, cậu dẫn con trâu vào bên trong. Lúc này cậu chỉ chào hỏi mọi người một chút rồi nhanh chóng tiến về chánh điện để gặp Alanta. Bên trong chính điện, Kyra đã đợi cậu sẵn, khi cậu vừa bước vào thì cô ngay lập tức dẫn cậu lên một căn phòng trên núi sau chánh điện.

Tron căn phòng đó chỉ có mỗi cậu và Alanta,

-Chuyến đi về phía Nam của cậu có vẻ đầy khó khăn nhỉ, Haya?

Alanta khi này đứng dậy rồi thì thầm vào tai của Haya:

-Dù gì thì chào mừng cậu đã trở về, Cỏ Bùn

Rồi sau đó cô bước trở ra rồi nói:

-Vậy tình hình phía Nam như thế nào rồi?

Haya bắt đầu kể cho Alanta nghe về những thứ cậu đã nhìn thấy, đã nghe, đã chứng kiến. Qua lời kể của cậu thì tình hình ở phía Nam có thể được hình dung như sau. Phía Nam đã chia ra thành 8 thế lực lớn bao gồm hoàng gia và các khu phát lương thực. Họ đã thành lập nên các vùng tự trị thoát khỏi ảnh hưởng từ hoàng gia.

Vậy nên có thể nói phía hoàng gia đã không còn kiểm soát toàn bộ miền nam nữa và họ cũng đang phải đấu tranh rất nhiều để tồn tại. Hiện tại có một nhóm tên là Sacthea, một nhóm tập hợp lại những người "được chọn" bởi vị vua. Nhóm này mang một tư tưởng rất cực đoan và cũng có những hành đồng rất cực đoan.

Không chỉ vậy, các đại pháp sư đã bị thay thế bởi những pháp sư có xuất thân từ Sacthea. Các cựu đại pháp sư sau khi bị thay thế thì một phần gia nhập các thế lực kia, một phần rời đi sống ẩn tích. Ngoài ra ở miền nam còn đang sạt lở, xảy ra rất nhiều, mưa cũng tăng tới mức thành một cơn lũ kéo dài suốt cả tuần. Mưa nhiều tới mức úng đất, úng luôn cả một đồng ruộng. Giờ đây chỉ còn một số chỗ là có thể trồng được lương thực.

Vậy nên dân cư đã rời đi về phía bắc hoặc về phía nam, những ai ở lại thì sống bám vào một trong tám thế lực kia. Nhóm nào có đồ ăn, quân đội càng mạnh thì càng thu hút người. Gần đây nhóm Sacthea và phe hoàng gia đang có lợi thế lớn, họ đã thành công trong việc sản xuất ra một lượng sữa lớn.

-Một lượng sữa lớn? Haya, nó là sữa dê hay sữa trâu? - Alanta ngắt câu nói của Haya giữa chừng và hỏi

-Thưa thủ lĩnh, theo tôi thấy thì dê và trâu đã chết gần hết do thay vì lấy sữa hay vận chuyển, chúng bị giết để lấy thịt. Vậy nên tôi không nghĩ rằng đó là sữa bình thường đâu. - Haya

-Vậy sữa đó sữa gì nh... - Alanta bỗng dưng im bặt đi

Mất mùa, sạt lở, mưa úng đất, động vật bị giết để lấy thịt vậy thứ sữa mà phe hoàng gia sản xuất có nguồn gốc từ thứ gì chứ? - Đó là một câu hỏi mà Alanta không dám tự trả lời. Cô không thể ngờ rằng một vùng đất màu mỡ như miền nam cũng phải có ngày gặp tai họa như vậy.

-Theo như tin đồn mà tôi nghe được thì thưa thủ lĩnh... đó là... sữa... người.

Kyra bên ngoài nghe thấy thì nổi cả hết cả da gà, Alanta thì hoảng hốt đến mức mở trừng cả mắt. Từ bên ngoài, Kyra lao vào rồi nói với vẻ mặt đầy sự nghi hoặc và sốc:

-Cậu nói cái gì cơ, đó là sữa gì?

Haya cứng miệng cố gắng nói:

-Sữa... Người.

-Nhưng mà đó chỉ là tin đồn thôi mà đúng không? Cậu đã xác thực nó chưa? - Kyra

Haya chỉ gật đầu nhẹ rồi sau đó nói:

-Tôi đã bí mật tìm đến một chỗ gọi là trang trại sữa... Nó nằm sau trong lãnh thổ kiểm soát bởi Hoàng Gia nhưng điều kỳ lạ là nó không được canh phòng nghiêm ngặt lắm và tôi...

Tới đây Haya không thể nói được nữa, cậu có lẽ đang bị ám ảnh quá mức về thứ đó. Cậu im hẳn đi, Kyra và Alanta mắt đối mắt nhìn nhau. Khi này Alanta lên tiếng:

-Được rồi, Haya, tôi biết cậu đã phải chứng kiến thứ gì rồi, cậu không sao chứ?

-Thưa thủ lĩnh... Chỉ là tôi không tin được rằng là trên đời này lại tồn tại một thứ khủng khiếp đến như vậy... Tôi bị sốc... - Haya nói trong giọng hơi run một chút

-Nhưng mà thủ lĩnh... Tôi thấy rằng trang trại đó... chỉ nhận những người tự nguyện từ Sacthea. Vậy mà... Đông lắm... Đông dữ lắm... Họ thực sự... mất trí rồi... - Haya nói lắp bắp

Lúc này căn phòng trở nên im lặng. Không một ai nói gì nữa, họ dừng ở đó. Trong cơn rối rắm này, cả ba quyết định cùng rời đi, Alanta quyết định sẽ chỉ nói thứ này cho những người cấp cao trong làng. Họ cần phải chuẩn bị mọi phương án ứng phó. Ứng phó với thứ mà họ nghĩ rằng vốn nó không nền tồn tại.

Qua ngày hôm đấy thì tin tức từ những người tản dân phía nam đã lan rộng về phía làng Nanan kể cả tin đồn về thứ sữa ấy cũng đã tới tai của nhiều người. Tất cả chỉ biết lạnh gáy khi nghe thấy nó, họ sống trong sự thiếu thốn và khắc nghiệt của bão tuyết vốn chưa bao giờ nghĩ đến việc mà theo họ là kinh khủng đến như vậy.

Vấn đề từ đây bắt đầu nảy sinh, nhiều người nữ từ các làng ở phía bắc sợ rằng mình có thể bị bắt vào một trong những trại đó và từ đó sự sợ hãi lan rộng đặc biệt là đối với những người tản cư từ phía Nam. Vì thế nhiều cuộc tranh cãi lớn giữa những tản dân phía nam và các cư dân phía bắc đã nổ ra.

Sau khi làm rõ, họ đã hiểu được tình hình ở phía Nam, hiểu về Sacthea, hiểu về thứ trang trại đó, thông tin vì vậy mà cũng lan truyền ngày một nhiều hơn. Trong khi đó bên phía của Rasva và Senvana cũng đụng phải những nhóm tản dân này trong chuyến do thám của họ và từ đó họ cũng biết về thứ kia.

-Ghê tởm thật, đậu má nó, thằng vua đó bị mưa làm úng não rồi hay sao mà nghĩ ra chuyện quái đản như vậy! - Senvana vừa nói vừa chửi thề khi biết được tin tức.

-Tớ không nghĩ vậy đâu Senvana, họ có lẽ cũng có cái khó của họ...

Trong lúc đó các nhóm tản dân đã thành công tới được miền bắc trước khi mùa đông trở về nơi này. Làng Nanan hiện tại cũng đã bắt đầu thu nạp những nhóm lẻ tẻ này vào làng và tránh nhận những nhóm lớn.

Để đảm bảo an toàn thì Yakav đã cho nhiều drone quan sát và theo dõi các nhóm tản cư này, các nhóm này đang có xu hướng đổ về các thành ban độc lập ở phía bắc, trong khi đó các nhóm nhỏ thì lại chọn các làng nhỏ hơn ven đường đi của họ.

-Đúng là chưa từng có tiền lệ nhỉ? Cuộc tản cư lần này đúng là lớn thật, một quy mô chưa từng có trong lịch sử. - Yakav nói khi nhận về hàng loạt các bức ảnh của hàng trăm các nhóm tản cư được ghi nhận bởi drone.

Cũng vài ngày kể từ tin đồn đó, trên chuyến đi về của mình ở hướng bắc dọc theo dãy Nanha. Rasva và Senvana bắt gặp được một cô gái tản dân ở phía Nam đang nằm ngất lịm bên một phiến đá. Senvana định tiếp cận thì bị Rasva cản lại, cậu lên tiếng:

-Có thể là cái bẫy, cậu cứ ở đây, để tớ lên xem thử người này.

Rasva cẩn trọng tiến lại gần, chân cậu đi không một tiếng động. Bỗng khi lại gần thì cô gái đó bật dậy, cầm theo một con dao, vung về phía eo của Rasva. Cậu phản ứng, né kịp thời nhát chém bất ngờ đó, chiếc túi đựng đồ ăn của cậu rớt xuống. Cô gái ấy bỏ con dao ra ôm lấy chiếc túi và nhai ngấu nghiến những mẩu đồ ăn có ở trong đó.

Rasva và Senvana chỉ nhìn nhau rồi cười nhẹ một cái. Cả hai cứ tưởng gặp phải kẻ lưu manh nhưng ai ngờ chỉ là một kẻ đói bụng.

Kết Thúc Chương 24: Mùa Xuân Đã Không Về Phía Nam

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận