Arc 1: Gió Thổi Qua Núi, Gió Mang Theo Hơi Ấm Gọi Mời
Chương 1: Avernyst Và Cột Khói Ngoài Xa
0 Bình luận - Độ dài: 2,235 từ - Cập nhật:
Nhật Ký, Năm 524, Tháng Mùa Đông Thứ 7
"Tuyết rơi, tuyết rơi và rơi mãi vào trong vô tận. Từng dãy núi, thung lũng, tuyết nặng kết lá trên từng cánh rừng thông, tuyết rơi xuống, nhẹ nhàng, xuyên qua gió, thổi vào hồn.
Thiên nhiên chưa bao giờ hiền dịu với chúng ta và nó vẫn sẽ vậy cho tới nhiều thế hệ sau nữa. Điều này khiến tôi đôi lúc tự hỏi rằng nếu một ngày nào đó nếu cánh rừng này không còn, nếu ba tháng mùa xuân không tới nữa thì con tôi, cháu tôi sẽ sống thế nào.
Làn tuyết mạnh quá, lòng tôi cũng vậy nhưng tôi lại lo rằng trái tim của mình đã nguội lạnh từ lâu. Nhìn lên bầu trời trắng dã ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, có ngày Avernyst chúng ta sẽ có những con rồng thép, dội lửa xuống kẻ thù.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một miếng sắt nặng chỉ vừa một nắm tuyết nhỏ lại có thể đoạt đi mạng người trong gang tấc. Tôi chưa bao giờ thấy được rằng, thứ gì có thể đi nhanh hơn xe bò trong tuyết, chạy băng băng qua những cánh rừng, bất chấp gió cản.
Nhờ những thứ đó mà tôi và những người bạn mới có thể thoát khỏi vòng vây của địch. Phải thứ đó chính là "Xe Máy" và "Máy Bay". Hai thứ đã mang lại một lợi thế tuyệt đối cho lực lượng nghĩa quân chúng ta từ ngày đầu cuộc chiến.
Tôi không biết ai đã làm ra mấy thứ tinh xảo và bền bỉ tới thế này. Sống đã nhiều năm trong mùa đông này, bao cảnh bạo tàn tôi đã thấy nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại có thể nấp trên một nhánh thông, cách địch cả trăm bước chân và chỉ việc bóp cò là có thể diệt từng tên một.
Thứ mà tôi đang nhắc tới thật chất có tên gọi là súng, chắc có lẽ nếu ai từng đi ngang tới thủ đô ở phía Nam đều cũng biết rằng, súng là khí cụ của pháp sư nằm trong bộ súng - trượng - tâm, tức là một cái ống có khả năng bắn phép, cây trượng phép và cây đũa phép.
Cơ mà giờ chẳng cần là Pháp Sư, tôi cũng dùng súng được, bạn tôi cũng thế. Ai cũng vậy, trẻ con, người già, người lớn, chỉ cần được hướng dẫn đôi chút là họ sẽ thuần thục việc sử dụng loại vũ khí này.
Kỳ lạ thật, giờ kẻ địch cứ như những con hổ, con gấu. Chúng chỉ có thể xách gươm và khiên chạy vòng vòng, bày trận hình để đối phó với bọn tôi. Trong khi đó bọn tôi chỉ việc ở yên một chỗ, nhắm và bắn, cứ tỉa liên tục cho tới khi chúng đầu hàng hoặc làm phân bón cho rừng thông hết thì thôi."
Đặt bút xuống, chàng trai ấy nhẹ nhàng đóng lại quyển sổ và cất chúng cẩn thận vào trong chiếc túi trên lưng mình. Sau đó cậu ta nhẹ nhàng thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn và quay lưng rời đi.
Ngọn đèn tắt, ánh sáng trắng yếu ớt phản chiếu le lói từ những đám mây bên ngoài rọi vào, in bóng người đang đội mũ trùm lên trên tường hang. Gió thổi từ bên ngoài rất mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá của mùa đông vào, nuốt chửng đi những làn hơi ấm cuối cùng từ ngọn đèn dầu khi nãy.
Có lẽ vì vậy mà cậu ta lại không màng tới hơi ấm này bởi vì cậu ta biết rằng, thiên nhiên tàn khốc tới thế nào đối với những người Avernyst như cậu ta và vì thế trong lòng ngực những người Avernyst như cậu đều có một tạ sắt.
Một quả tạ sắt chẳng thể lung lay bởi gió tuyết, một quả tạ sắt chẳng bị lung lay trước vực thẳm hay những thung lũng dài vô tận, kể cả những đỉnh núi dốc lên tận trời cũng chẳng thể so được với quả tạ sắt đấy.
Thiên nhiên đã thúc đẩy và chọn ra những con người phù hợp nhất để tồn tại ở nơi này và cậu ta là một trong số họ, Rasva
Tây Bắc Avernyst, tháng mùa đông thứ 4 của năm 523.
Rasva đã thiết lập một tiền đồn quan sát trên một ngọn đồi nào đó ở đây, cậu ta không có bản đồ nên cũng không rõ rằng nơi mình đứng thực sự là ở đâu.
Tất cả những gì cậu ta dựa vào là đi theo dấu của những ngọn đèn quanh đây để về được tới làng của mình. Tuy vậy, những ngọn đèn này vốn dễ bị lu mờ trong sương tuyết và do đó cậu ta đã tự vẽ bản đồ quanh làng.
Mục đích của cậu cũng đơn giản, Rasva muốn có một phương tiện để có thể điều hướng mỗi khi ra ngoài. Cậu không muốn phụ thuộc vào những ngọn đèn có thể bị vỡ bởi gió bão bất kỳ lúc nào.
Tuy vậy có vẻ như hôm nay cậu đã phát hiện ra thêm nhiều việc khác ngoại trừ việc vẽ bản đồ.
Phải, từ đằng xa là những cột khói cao đến tận trời, chưa bao giờ trong đời Rasva, cậu lại thấy được những ngọn khói lớn đến thế trong mùa đông như thế này.
Những cột khói này vốn không phải là đám cháy tự nhiên, trong cái mùa đông khắc nghiệt như thế này của Avernyst, gió và tuyết sẽ thổi tắt bất kỳ ngọn lửa nào lóe lên nếu không được bảo vệ cẩn thận.
Điều này khiến cậu nhận ra đối phương là con người, họ đã cố tình nhóm lửa lên để làm tín hiệu với nhau hoặc là có thể là mang theo một ý đồ khác. Rasva đã thừa biết mình nên làm gì, quay về làng và báo cáo mọi người.
Từ tiền đồn về lại ngôi làng của cậu không mấy bao xa, có thể sử dụng những đoạn cầu được móc nối qua những thân cây trong rừng để về được.
Đây là những đoạn cầu đã được xây từ trước nhằm tránh việc phải đi dưới nền tuyết lạnh và dễ sụt lún. Người Avernyst có thể được nói rằng đã làm chủ được phương tiện đi lại ở trên vùng đất này.
Rasva men theo những ngọn đèn, lò mò đi được tới cửa làng, từ đây, những đoạn cầu không còn móc qua những thân cây nữa mà là những vách đá, vách băng sừng sững đã yên vị cả trăm năm.
Tiếp tục men theo thì Rasva đã tới được lối vào làng, làng của người Avernyst muốn vào không hề dễ, họ sống trong một hệ thống địa đạo được đục vào trong những tảng núi.
Không chỉ vậy, họ còn xây nhà bám vào vách núi, sườn dốc hay thậm chí là ngay trên những thềm đá ở thung lũng. Muốn vào chỉ có một lối độc đạo duy nhất đó là phải đi qua một đường hầm.
Từ đường hầm này sẽ dẫn tới một hệ thống đường đi nội bộ phức tạp và được liên kết chặt chẽ với nhau. Tuy vậy trước hết thì cậu ta phải vượt qua sự kiểm tra của bảo vệ ở cổng làng đã.
Sau khi bước qua hết được đoạn cầu được bắt trên vách đá, Rasva đã tới được cổng làng, cánh cổng được làm bằng gỗ, chắc chắn, trên đó có lỗ để nhìn ra ngoài. Cậu ta gõ cửa năm cái rồi lùi lại đợi người bên trong mở cổng.
-Rasva? Cậu về rồi sao? Hôm nay chuyến vẽ bản đồ của cậu kết thúc sớm vậy? - Bảo vệ
-Không hẳn đâu thưa bác, chỉ là cháu có việc gấp cần trình bày với mọi người trong làng. - Rasva
-Đúng là vậy nhỉ ? Nhưng cậu phải cho ta xem thẻ nhận dạng và dấu ấn trên tay đã. - Bảo Vệ
Nói rồi Rasva lấy từ trên cổ mình ra một tấm thẻ được làm bằng bạc, tấm thẻ này có in tên làng, tên của cậu và một mã nhận dạng. Mã nhận dạng này sẽ khác nhau tùy thuộc vào mỗi làng nhưng đều sẽ có cùng một điểm chung là có chữ Korva VIIA ở cuối cùng.
Trong trường hợp này thì nó là "Paratia Nanan Korva VIIA" - đó là thứ sẽ giúp Rasva bước qua được vòng kiểm tra đầu tiên. Tiếp theo là kiểm tra dấu ấn trên tay, dấu ấn được khắc trên cả hai tay và khi kết hợp với một dấu ấn khác thì sẽ tạo thành một dấu ấn hoàn thiện.
Điều này có nghĩa là một nửa dấu sẽ được xăm trên mặt sau của bàn tay, và một nửa dấu còn lại sẽ được người bảo vệ giữ để kiểm tra. Nếu khớp ở cả hai tay thì coi như Rasva được vào.
Và cứ như vậy, mọi thứ đều thông qua suông sẻ, cậu được cho vào, lúc này người bảo vệ sẽ mở chiếc cổng thứ hai và đóng lại chiếc cổng ban đầu.
Rasva, cậu được thông qua, bây giờ thì cậu có thể đi vào làng được rồi đấy, nhớ giữ ấm người kỹ, thời tiết dạo này có lạnh hơn bình thường. - Bảo vệ
Cảm ơn, thưa bác, cháu đi vào trước đây. - Rasva
Cậu ta bước vào một trong những đường hầm đầu tiên dẫn vào cổng làng thứ hai. Đây là lớp bảo vệ thứ hai của làng, nơi những tinh anh hội tụ lại để chống lại kẻ xâm nhập hoặc thú dữ tấn công.
Ở chỗ này cậu có thể ra vào thoải mái bởi vì cậu đã được thông qua kiểm tra hoàn tất. Rasva bước đi nhẹ nhàng qua một nhóm được vũ trang đầy đủ, họ có loại "súng" mới nhất, có trang bị thêm một cái ống nhòm gì đó mà cậu chẳng biết chức năng là gì.
Rasva, vẽ bản đồ về rồi sao, có thu hoạch gì mới không ? - Một giọng nói vang lên từ đằng sau lưng Rasva
Ah ra là Haya, đương nhiên là tôi đã có vài phát hiện mới rồi, lát nữa cậu sẽ biết thôi - Rasva
Vừa nói xong cậu nhanh chân rời đi về hướng chính điện của làng, đây được coi là nơi mọi người cùng sinh hoạt, ăn uống, vui chơi, có thể nói chính điện này là nơi mọi người cùng sống với nhau.
Cậu cởi giày ra rồi để lên kệ giày có gắn máy sưởi và bước vào. Cậu nhẹ nhàng bước qua từng hàng người mà tiến lên trên lầu. Nơi này là chỗ mà thủ lĩnh của làng đang ở.
Khi tiến qua những dãy thang, cậu tới được một cánh cửa, cậu đưa tay lên chuẩn bị gõ cửa thì cánh cửa đã bỗng chốc được mở ra.
Vào đi, cậu Rasva, tôi cảm nhận được sự vội vàng của cậu từ cổng làng rồi - một giọng nói dịu nhẹ được phát lên
Rasva cúi đầu chào về phía giọng nói đó rồi im lặng bước về phía chiếc bàn đàn được đặt ở cuối phòng. Ở đó cậu ta đặt lên một tấm bản đồ đã khá hoàn thiện.
-Thủ lĩnh, Rasva có điều muốn báo cáo - Rasva
-Cậu không cần phải nghiêm trang như vậy, Rasva cứ gọi tôi là Alanta là được rồi. - Alanta
-Vậy thì, Alanta, tôi có điều muốn báo cáo, trong cuộc do thám để vẽ bản đồ vừa rồi, tôi đã phát hiện có rất nhiều cột khói xuất hiện ở hướng đông bắc của làng chúng ta. - Rasva
-Những cột khói đó như thế nào ? - Alanta
Đó là những cột khói rất lớn, nhìn từ xa như thể cả một khu rừng đang bốc hỏa vậy, tôi nghi vấn là có rất nhiều người đang tiếp cận chúng ta từ hướng đông bắc. - Rasva
Kyra, cậu nghĩ sao về việc này ? Chúng ta có cần phải chuẩn bị giao tranh không ? - Alanta
Có thể những người ở đó không thực sự là kẻ địch. Lực lượng hoàng gia sẽ không dại gì mà để một dấu hiệu lớn vậy cho ta biết trước hết cả. - Kyra
Lỡ như họ thực sự muốn ta biết thì sao ? - Alanta
Thế thì ta tốt nhất là đừng làm động tĩnh gì, càng yên lặng càng tốt, cứ đợi họ tới và ta sẽ chiến đấu. - Kyra
Alanta, liệu người có cần tôi đi do thám bọn chúng không ? - Rasva
Chưa cần, cậu tạm thời cứ về nghỉ ngơi trước đi, sắp tới sẽ không ai được ra ngoài nữa, cậu cũng vậy. - Alanta
Tôi hiểu rồi, Alanta - Rasva nói rồi thì rời khỏi căn phòng, cậu bước nhẹ nhàng qua những làn người chưa biết về câu chuyện khi nãy.
Có lẽ sắp tới sẽ có một cuộc chiến lớn.


0 Bình luận