Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ
Chương 05 - A: Nói Về Vị Anh Hùng Nọ
0 Bình luận - Độ dài: 3,709 từ - Cập nhật:
Phần 1
Có người từng nói với tôi rằng: “Không quan trọng em đã ngã bao lần, miễn chỉ cần em vẫn có thể đứng dậy được, như vậy là đã rất tuyệt vời rồi.” Câu nói ấy quả thực có trong mình một sức sống mãnh liệt nào đấy mà mỗi khi tôi nghĩ lại tôi lại thấy bản thân mình có chút động lực sống mạnh mẽ lạ thường. Những khi ấy, với lồng ngực hừng hực khí thế, tôi lại muốn làm một thứ gì đó cho khuây khỏa nỗi niềm muốn bốc cháy của bản thân. Một mong muốn được sống bất chợt ngắn ngủi.
Thế nhưng cũng giống như một ngọn lửa đột nhiên bốc cháy mà không có chất đốt, một con hươu chạy vô định trên thảo nguyên vô tận mà không biết tới điểm dừng, tôi cũng nhanh chóng kiệt sức và trở lại với cái trạng thái khô kiệt của mình chỉ sau một vài tiếng không biết bản thân phải làm gì. Những lúc như vậy tôi phải thú thật rằng bản thân như đã trở thành cây củi khô héo thèm khát nước mưa một cách vô hạn. Lồng ngực tôi lúc ấy cũng chính là cái lò lửa lúc ban đầu sau khi đã nguội tanh nguội ngắt. Nó lúc bấy giờ hoàn toàn trống rỗng và lại thèm khát được nhét thêm vào thứ củi lửa đỏ hồng để được rực cháy tiếp nhưng không biết phải làm sao. Thành thực, những lúc như vậy tôi lại ghen tị với những kẻ có thứ để sống chết phải hoàn thành như các người lắm, cảm tưởng như lúc nào cuộc đời của các người cũng đang hừng hực cháy vậy. Còn tôi… Lạnh… Lạnh lắm!
“Phù… sao lại lạnh thế nhỉ?”
Giữa cái nắng 27 độ C của một mùa hè bình thường nhất, tôi ôm lấy hai tay mình mà bó mình trong một góc nhà vệ sinh của trường, thân mình có chút run lên vì một cảm giác lạnh lẽo đáng ngờ. Bấy giờ đã là tiết hai trên lớp nhưng tôi chẳng còn bận tâm đến nó nữa. Sau khoảng gần một tiếng chạy xung quanh trường để tìm con nhỏ Yoruko trong vô vọng tôi đành lánh mình vào cái nhà vệ sinh này cho khỏi bị giám thị bắt gặp, khắp người và cả tâm trí đều đã mệt nhoài vì cảm giác căng thẳng và sức bền đạt giới hạn.
Nói về Yoruko, cô ta cứ như thể một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện và chỉ hiện hình trước những kẻ mà cô ta cho rằng là phù hợp. Mặc cho tôi đã đi lên tận lớp và hỏi thăm tất cả những người có vẻ như đã bắt gặp cô ta thì kết quả vẫn chỉ là một mớ bòng bong lộn xộn, còn tôi thì cứ như con mèo đuổi theo cái đuôi của mình.
Chẳng còn hơi sức đâu mà nổi điên lên nữa, tôi ôm lấy đầu mình mà gục xuống trong căn buồng vệ sinh chật hẹp chẳng đầy sải tay, cơ thể lúc này chỉ muốn đổ sập cho vỡ tan ra thành nước hay bất cứ thứ gì tương tự. Tâm trí lúc này cũng chẳng hiểu sao lại nhớ đến cuộc hẹn với gã Hiromi kia, đầu óc cứ vậy mà mệt mỏi lại càng thêm mệt mỏi.
Chẳng thích chút nào… Muốn biến mất quá…
Như mọi khi, những suy nghĩ ấy lại xuất hiện trong đầu mỗi khi tôi gặp chuyện không vừa ý, có khi là từ cuối năm cấp hai đã bị rồi ấy nhỉ? Tuy nhiên chính việc tôi vẫn còn sống để mà ngồi đây mà lảm nhảm có nghĩa là cái cảm xúc bồng bột này chẳng hề chi, chỉ là cơ thể lúc này có thấy một chút hơi lành lạnh bất thường.
“Nhưng mà… phải làm sao bây giờ?”
Cuộc chiến bấy giờ đã ở ngay trước mặt, không thể tránh khỏi, nhưng tôi quả thực vẫn không biết phải làm sao để xử lý cái vụ việc ấy bây giờ. Cứ nghĩ đến cái cảm giác phải cầm kiếm trước mắt vô số người và chiến đấu cho một lý tưởng nào đấy là lại làm cho tôi sợ hãi, sợ những đôi mắt ấy sẽ soi mói, sợ những đôi môi ấy sẽ lời ra tiếng vào. Thế nhưng, mặt khác, tôi cũng sợ những điều tương tự ấy nếu như tôi không tới. Họ sẽ nói thế nào về tôi đây nếu như kẻ đưa ra lời thách thức là tôi đây lại là người sợ hãi mà bỏ chạy, thực sự là không muốn nghĩ tới.
“Mình phải làm sao bây giờ?”
Đầu gối tôi lúc này đã chạm vào trán, mái tóc dường như bị rẽ nát bởi ngón tay ôm lấy đầu. Muốn chết quá. Muốn chết quá. Muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá, muốn chết quá, quả thực muốn chết quá. Tôi lúc này chẳng thể nghĩ được gì khác ngoài việc được biến mất khỏi thế gian, thậm chỉ từng thớ cơ bắp thịt lúc này đều đang rung lên sung sướng chỉ vì nghĩ tới nó. Quả thực tôi muốn được chết quá.
“Ặc!”
Bỗng nhiên, một cơn đau đầu kéo dựng cơ thể tôi lên rồi đì nó xuống bởi sự mất thăng bằng, mắt tôi lúc này chỉ còn lại những đốm sáng loang lổ tựa như đom đóm trong đêm, chẳng mấy chốc sự tỉnh táo cũng đã liền bị tước mất và chỉ để lại những vệt sáng mơ hồ. Tôi chỉ nhìn thấy mình bước ra khỏi căn buồng vệ sinh nọ, thấy cơ thể mình bốc cháy trước tấm gương, rồi lại thấy mình đứng trên sân thượng của một tòa nhà nào đấy, trời thì xanh thăm thẳm, ánh nắng cũng chan hòa. Chỉ có điều là cô gái nào đấy vừa kêu lên một tiếng thất thanh làm cho không khí vỡ vụn hẳn.
“Hà… Lại nữa à?”
Nhìn về phía xa xa nơi có một mái đầu hồi nhỏ vươn lên giữa sân thượng, ở đó có một con Daemon dạng thằn lằn hay tắc kè kỳ quái đang đè ngửa một cô y tá lên trên tấm mái màu xanh, cái lưỡi màu hồng nhớm nhuốc bóng nhẫy nước bọt đi ra từ cái miệng rộng hoác như cái bao đã quấn một vòng từ trên cổ xuống tận thắt lưng và đùi, làm cho cô gái phải khóc thét lên bởi cái sự kinh tởm và bệnh hoạn. Bản thân tôi khi nhìn cái cảnh tượng ấy cũng đã chẳng thể chịu nổi mà chỉ muốn né cái cảnh tượng kinh khủng ấy đi.
“Hẹ hẹ hẹ hẹ, cứ chống cự đi! Nó chỉ làm tao thích thú hơn thôi.”
“Không!”
Sự thích thú của con quái vật càng làm cho cô gái muốn khóc thét lên. Tiếng thét ấy đã làm cơ thể tôi phải giật bắn một nhát, các vùng da khắp người sau đó cũng râm ran ngứa ngáy như có kiến bò. Thế nhưng mặc cho nắm đấm đã siết chặt thanh kiếm trong tay, chân tôi vẫn vững như đá và chẳng chịu chuyển rời.
Nên nói gì đây? Làm sao để can dự vào chuyện của người khác? Phản ứng của bọn họ sẽ như thế nào? Cứ nghĩ đến mấy chuyện ấy là tay chân tôi lại ngập ngừng, tôi không thể cứ thế mà đâm đầu vào giúp đỡ người khác được, cảm giác nó cứ bị kỳ cục lắm.
“Phải làm sao đây?”
“Này! Thằng kia!”
Tiếng gọi bất chợt làm tôi ngửa đầu lên, là thằng cha quái vật, hắn vừa gọi tôi. Tên khốn đó giờ đã chịu buông tha cho cô ý tá hoặc ít nhất hiện tại là vậy. Và vì vậy, giờ hắn đứng trước mặt tôi với cái thân hình lù đù và hơi khòm của một gã bị gù, đôi mắt với mí mắt kép cứ chớp mở liên tục trong khi cái đồng tử vô hồn, trống rỗng thì cứ thường trực hướng về phía tôi như hướng về một tên địch thủ.
“Bây là thằng nào?” - Hắn nói.
Trước câu hỏi bất chợt, tôi lại luống cuống không biết phải trả lời như nào. Đấy không phải vì tôi sợ quá mà quên mất, thực sự là chính tôi cũng không biết phải trả lời như thế nào do tôi chưa từng lần nào được nhìn thấy bản thân trước gương sau khi bốc cháy. Tất cả những gì tôi có thể thấy bây giờ là phần thân dưới, tức từ ngực đổ xuống hoàn toàn được phủ trong một màu đen tuyền như than đá, hai bên tay và cả chân và ngực đều có một phần giáp mỏng màu sắc tương tự bọc quanh, mặc dù vậy tôi lại vẫn cảm thấy rõ ràng một thứ không khí lành lạnh đang bám trên da mình cứ như khỏa thân vậy.
“Câm à?”
“A!” - Lỡ bơ hắn mất rồi.
Trông giây phút ấy, miệng tôi bỗng trở nên gượng gạo đến nỗi không thể nói được gì ngoài những câu ú ớ. Thế nhưng… Thôi được rồi, bình tĩnh lại nào.
“Phù!” - Tôi thở một hơi nặng nề ra khỏi phổi. - “Ta ở đây là để… Đánh bại ngươi…”
Tôi dùng hết dũng khí của mình để nói ra từng chữ từng lời, đến mức bây giờ tay chân đều đã bị ép cho phải run lẩy bẩy. Thế nhưng, mặc cho mọi sự nỗ lực, tên tắc kè lại ôm bụng cười phá lên như thể vừa thấy điều gì kỳ cục lắm. Hắn ngã đổ vào mái đồi hồi và chống tay mình xuống cười vật vã. Sau một hồi, tên khốn ấy ngồi xuống trên tấm mái gạch rồi đưa mắt nhìn tôi với vẻ chế nhạo.
“Đúng rồi, đúng rồi, anh hùng phải không? Tao nghe nói có một thằng ngáo cứ hay xuất hiện không ngờ nó lại là mày.” - Hắn vừa cười vừa nói rồi lại đưa hai con mắt lồi nhìn lên nhìn xuống cứ như thể đang thăm dò. Thế rồi lại cười phá lên, tên tắc kè nói. - “Chúng nó cứ bảo mày mạnh lắm nhưng mà tao thì trông mày như thể sắp đái ra quần rồi ấy.”
Quả thật vậy. Bây giờ tôi chỉ muốn chạy thẳng khỏi đây mà chẳng quan tâm thêm bất cứ một điều gì nữa. Suy cho cùng tôi cũng chỉ là đứa vô dụng chẳng có tài cán gì, có chẳng khả năng duy nhất là chịu đựng để cho người khác phỉ nhổ mà thôi.
“Thôi được rồi…” - Hắn nói. - “Biến đi! Lần này tao sẽ tha cho mày.”
Tên tắc kè chống gối đứng dậy, phẩy tay. Hắn quả thực đã định bỏ qua cho tôi, lòng tôi lúc này sẽ có thể vui sướng biết bao nếu như có thể làm y hệt như thế. Tuy nhiên thực tế thì không thể làm vậy. Khi nhìn về phía cô gái vẫn còn chết lặng và đang run lẩy bẩy ở trên mái đầu hồi kia, trái tim tôi lại như vừa bị đục lỗ bởi một cái thứ suy nghĩ lạnh lùng ghê tởm như bỏ mặc cô ấy và bỏ chạy, tôi không thể làm như vậy được. Bởi vậy, hít lấy cho mình một hơi thật sâu, tôi siết thật chặt nắm đấm của mình và cố gắng gồng mình thêm một lần nữa.
“Ta… không thể làm vậy.”
“Hả?!”
“Cho đến khi ngươi rời khỏi chỗ này, ta sẽ không đi đâu hết.”
Sau khi nói ra câu đấy, tôi có thể cảm nhận rõ ràng cái sự ngỡ ngàng đến độ hoang mang của tên người tắc kè kia, hắn đã đứng nhìn tôi một lúc rồi mới bắt đầu nói bằng cái giọng chán chường đầy thương hại. Gã ấy sau đó từ từ bước tới chỗ tôi trong cái tư thế khòm lưng lù đù của một con tắc kè thực sự, thế rồi khi đã đến sát vách, hắn nhìn chằm chằm tôi bằng đôi mắt lồi đầy kinh dị ấy. Tôi còn có thể thấy rõ cả cái cách mà cái màng bảo vệ trong suốt của những sinh vật như vậy chớp đi chớp lại liên tục, cảm giác thật kinh khủng.
Bụp! Sau đó… thế giới xoay vòng. Tôi có thể nhìn thấy cái cách tầm nhìn của bản thân lộn nhào sau khi lãnh trọn cú đấm của tên tắc kè. Thế nhưng để không đánh mất lợi thế, tôi liền vặn mình trên mặt đất mà ngồi dậy trên đầu gối của mình. Mắt hướng thẳng về tên quái vật bấy giờ đang cười thích thú trước sự dai dẳng của tôi.
“Mày trông vậy mà được đấy chứ.”
Nói rồi hắn lại lao đến với một cú đá nhắm thẳng vào cằm. Tuy né được, nhưng cú đạp thứ hai đã trúng lưng làm tôi ngã nhào ra đất. Tận dụng thời cơ ấy, gã tắc kè đạp lên lưng tôi một phát nữa để ghì xuống. Tôi đã cố gồng dậy, nhưng tên khốn ấy lại nhấn mạnh chân xuống làm cho tôi đập thẳng người mà mặt xuống mặt sàn.
“Yếu quá, yếu quá! Mày dãy dụa mạnh hơn xem nào.”
Tôi nghiến chặt răng, xoay thay kiếm trong tay lại rồi đâm mũi kiếm về phía sau. Ngay khi tên tắc kè bị mũi kiếm đuổi đi, tôi liền lộn người ra phía xa để ngồi dậy, sau đó cẩn trọng đứng dậy về thế thủ kiếm đạo ban đầu.
“Ồ!” - Bỗng tên quái vật reo lên. - “Mày cũng biết kiếm đạo à? Lâu rồi tao mới thấy đấy.”
Nói rồi hắn tiện tay nắm lấy thanh lan ca bên cạnh mình, bẻ gãy một đoạn vừa tay rồi vung thanh kim loại như vung kiếm. Khi thấy “thanh kiếm” ấy có vẻ oonr, hắn tắm tắc khen rồi từ từ tiến lại phía tôi với kỹ thuật tiến bước (ashi-sabaki) trong kiếm đạo.
“Tao cũng từng chơi kiêm đấy, chỉ là bỏ hơi lâu rồi.” - Hắn nói với vẻ tự hào, hai tay nắm lấy một đầu thanh sắt như đang cầm kiếm gỗ, tư thế chuẩn bị trông có vẻ chuẩn chỉ chứ không phải dạng tay mơ. Nhưng mà điều đó có nghĩa là sao chứ? Chẳng nhẽ… đám này cũng là con người ư? Hoặc, ít nhất là đã từng?
“Tao lên đấy!”
Nói rồi hắn lướt về phía trước, kiếm bổ xuống, tôi tuy giật mình nhưng đã mau chóng bước sang bên né đòn, lợi dụng sơ hở để vung kiếm vào sườn nhưng lại thất bại. Thanh “kiếm” của hắn vung một đường bán nguyệt từ trước ra sau, từ dưới lên trên, đánh vỡ thanh kiếm của tôi thành mớ thủy tinh vụn. Thấy thế, hắn có vẻ đắc trí:
“Hề hề! Thấy sao? Mắt tắc kè bao quát khá tốt đấy chứ?”
Hiểu rồi, đấy là lý do tại sao tên khốn đó dám tấn công liều lĩnh thế.
“Chậc chậc, mày kín tiếng thế nhỉ, ít nhất cũng phải để ý kiếm mình hỏng rồi chứ.”
Không cần nói nhiều, thanh kiếm gãy trong tay tôi tự động mọc dài ra. Tôi đã quá quen với cái sức bền tệ hại của nó rồi, được cái là nó có thể hồi phục lại, cũng tương đối tiện.
Tên tắc kè cũng chỉ ồ lên một tiếng, có lẽ hắn cũng đã hiểu được tại sao, vậy nên sau đó lại trở về với tư thế cầm kiếm mà không thắc mắc. Tiếp đó, chúng tôi từ từ tiến lại gần nhau theo một đường cong hướng tâm, mắt người mắt quái đảo quanh liên tục để bắt kịp một khoảnh khắc sơ hở của đối phương. Thế rồi khi đầu kiếm đã chạm nhau, ánh mắt cũng va chạm trực tiếp, tên tắc kè liền gạt mạnh mũi kiếm tôi sang bên, định vung một đòn nhắm thẳng vào vai nhưng bị tôi đánh chặn. Thanh kiếm trong tay liền vỡ nát và vì vậy chẳng thể phản ứng kịp với đòn tiếp theo.
Thanh sắt sau khi bị đánh lệch quỹ đạo đã liền quay ngược trở lại, đập thẳng vào người tôi đánh cho lăn vòng trên đất, đầu óc quay cuồng. Cơn đau trước ngực tuy không quá kinh khủng do giáp đã nhận hết phần lớn, thế nhưng nó quả thực vẫn làm tôi bủn rủn tay chân, phải khó khăn lắm mới gượng dậy nổi.
Nhìn về phía trước, tên tắc kè đang đưa cao thanh sắt của mình lên, miệng không ngừng tiếc nuối. Ấy cũng bởi vì nó bấy giờ đã cong quắc thành một cái cần câu, có lẽ do va chạm với bộ giáp mà thành ra như vậy.
“Mày nhìn thanh kiếm xem này, trông nó có tội nghiệp không cơ chứ?” Hắn vừa nói vừa chỉ chỏ vào thanh kiếm, giọng ra vẻ thương cảm rồi còn lắc đầu. “Nó cong quắt như này rồi, làm sao tao đem nó đi đánh nhau được nữa.”
Tên tắc kè vừa nói vừa suýt xoa, xong rồi hắn đột nhiên đổi giọng.
“Không thể tha thứ được.”
Vừa nói hắn vừa bước tới gần chỗ tôi. Tôi đã cố đứng dậy nhưng không kịp, kết cục bị tên tắc kè nắm lấy cổ họng mà xách lên.
“Mày có biết thanh kiếm là linh hồn của kiếm sĩ không? Mày làm thế là sỉ nhục tao đấy.”
Với những cố gắng vùng vẫy cuối cùng, tôi cần bản thân mình thoát ra khỏi cái còng cổ cứng nhắc tởm lợm. Thế nhưng tất cả đã quá muộn. “Chết đi!” Với tiếng hét cuối cùng, tên tắc kè ném tôi ra hỏi lan can của tòa nhà. Tất cả những gì tôi có thể thấy chỉ còn lại những ban công lao trắng lao vun vút qua mặt. Rồi… Bùm! Một tiếng nổ oanh tạc tâm trí và thổi bay tất cả mọi thứ, tầm nhìn của tôi lúc này lại trắng xóa rồi lại đen ngòm. Cứ thế, tôi đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trong cơn mộng mị, tâm trí tôi lại phiêu du về cái miền xưa hoắm quen thuộc. Đấy là một buổi chiều màu cam sẫm màu và tĩnh lặng. Khi ấy bố mẹ và tôi đang cùng ở trong căn phòng khách ngột ngạt, nơi đó ngột ngạt đến mức phổi của tôi bị ép tới mức như muốn nổ tung, mặc dù tôi chẳng thích nó chút nào nhưng đấy là nơi tôi phải ở.
Trong khi tôi đang ngồi co ro một góc trên chiếc ghế sô-pha ở giữa phòng, mẹ tôi đứng cách tôi một chiếc bàn lớn, cầm trong tay đấy là bài kiểm tra mới nhất của tôi lúc bấy giờ, khuôn mặt phải nói là chẳng có gì là có vẻ sẽ để yên cho tôi cả. Lúc ấy, tôi cũng chẳng nhớ là mình có khóc không, nhưng có điều phải chắc chắn rằng đấy là một cảm giác rất kinh khủng.
“Hisaki, cho mẹ một câu trả lời đi, tại sao nó lại như thế này!”
Tôi không biết.
“Không phải mẹ đã bảo con phải cố gắng à?”
Tôi đã cố gắng rồi mà.
“Thế tại sao nó lại như này!” Mẹ tôi nói trong khi ném tập bài kiểm tra xuống bàn, thế nhưng chúng không rơi trực tiếp xuống mà kêu lên những tiếng loảng xoảng trước khi chạm đất, tạo thành một mớ hỗn lộn trước mặt tôi. Thú thực, lúc ấy tim tôi lại co thắt một lần nữa trước khi cơn ớn lạnh quen thuộc lại lan ra khắp người.
Tôi ghét nó, ghét cảm giác này, ghét cái cảm giác chẳng thể làm gì để cứu vãn tình hình này. Rốt cuộc tôi phải làm sao để giải quyết nó đây? Tôi không biết. Lúc này và cũng như bao lúc khác, tôi chỉ muốn và chỉ có thể biến đi thật xa, biến mất khỏi thế giới mà vấn đề ấy đang tồn tại. Chỉ có như thế chúng mới không thể chạm tới tôi. Chẳng thể chạm tới tôi.
Cứ thế, tôi nhắm mắt mình lại, để cho bóng tối từ từ ôm lấy tâm trí mình. Tôi không muốn phải nghe nữa. Không muốn phải nhìn nữa. Và rồi, không cần phải gặp nó nữa…
Hoặc…
“Hisaki, dậy đi! Dậy đi mà Hisaki!”
Đó là một giọng nữ trong trẻo, nó cứ như thể tiếng hót của một loài chim sơn ca nào đấy đang cất lên bên hai vành tai tôi. Và tôi, tất nhiên, vẫn còn nhớ giọng nói ngọt ngào mà dịu dàng ấy là của ai. Thậm chí, lúc này tôi đã có thể thấy được lờ mờ khuôn mặt mềm mại mà dịu dàng ấy ở ngay trước mặt, mái tóc màu hạt dẻ được cắt ngắn đến ngang vai thơm mùi hoa anh đào.
“Tsu, maki?”
“Là con nào vậy chứ?”
Mộng tưởng của tôi vỡ tan khi người xuất hiện trước mặt lại là một anh thanh niên béo, hoặc mũm mĩm sẽ có phần chính xác hơn. Anh ấy có vẻ có một quả đầu được cạo trọc hiện đang được giấu đi bởi chiếc mũ phớt màu xanh đỏ, và quần áo cũng được phối màu y vậy. Mà khoan đã, khuôn mặt này…
“Anh Takeshi?”
“O! Vẫn nhận ra anh à!”
Người tiền bối trong bộ đồ giao hàng đẩy mũi của chiếc mũ phớt lên trong khi nở nụ cười với tôi. Anh ấy là Godai Takeshi, một người đàn anh trong câu lạc bộ Kiếm đạo.
0 Bình luận