Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ
Chương 03 - A: Chàng Arjuna Nọ Và Người Đánh Xe
6 Bình luận - Độ dài: 3,648 từ - Cập nhật:
Phần 01
Từ trong màn đêm tối mập mờ chẳng rõ là ở đâu, tôi bỗng bước tới một cánh đồng cỏ xanh bạt ngàn chạy tít về phía xa. Khắp nơi, mọi chỗ đều là cỏ xanh mọc bạt ngàn trên những ngọn đồi thấp, chập chùng tựa như sóng nước cuộn mình trên mặt hồ. Trên đầu lại có những đám mây lười biếng, tựa như những con cừu trắng đăng bò trườn trên bầu trời trong xanh. Trong khi đó, ánh nắng chảy xuống làm ngập cả cánh đồng trong sức sống chói lòa của nó. Nơi đây, cứ như thể thiên đường vậy.
“Đẹp lắm phải không? Lãnh địa của ta ấy.”
“?!”
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau tôi, nó thuộc về một người phụ nữ kỳ lạ đang ngồi dưới một chiếc ô vành rộng trắng phau. Cô ta có một làn da trắng bệch như thể vôi sứ, một mái tóc cũng trắng muốt như thể dấu hiệu của tuổi già. Cùng với chiếc đầm rộng thùng thình có để lộ vai và xương quai xanh tinh xảo, người phụ nữ ấy hiện diện như thể một tồn tại mà nhân loại như tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
Trong vô thức, tôi đã buột miệng: “Cô… là ai thế?” Thế nhưng cô ta chẳng chịu trả lời ngay, thay vào đó tay mân mê lá bài hoặc tấm thẻ gì đó trong tay và hỏi ngược lại.
“Ta, là ai được nhỉ?”
Đôi mắt xanh lúc của người phụ nữ ấy nhìn chằm chặp vào lá bài trong tay. Nó có kích cỡ một lá bài tây, trông mỏng tựa như một lưỡi dao sắc, trên mặt tiền chẳng có in hình gì mà chỉ có một màu xám tro lấp lánh ánh bạc. Tôi không khỏi thắc mắc thứ ấy là gì. Tuy nhiên trước khi có được một câu trả lời, người phụ nữ ấy nói:
“Lophiria… Ngươi có thể gọi ta là Lophiria.”
“Lophiria?”
“Phải, nữ thần bảo vệ con người và dòng thời gian thiêng liêng, chính ta, Lophiria này.”
“...”
Lời người phụ nữ ấy nói đã hoàn toàn vượt ra ngoài khỏi sự hiểu biết của tôi. Tôi có nên tin tưởng cô ta không? Suy nghĩ ấy chợt lướt qua và ám ảnh lại như một bóng ma trong tâm trí. Tôi đã không thể cất lên lời nào tiếp theo, mà chính xác hơn là không biết nói gì. Tuy nhiên vị nữ thần kia có vẻ không thích sự im lặng cho lắm, cô ta nói tiếp:
“Mà cũng phải nhỉ? Đột nhiên bị gọi đến đột ngột như vậy thì tất nhiên không biết phải phản ứng như nào cũng phải. Tuy nhiên, ngươi cũng phải thông cảm cho ta, tình thế cấp bách quá rồi ấy mà.”
Tình huống cấp bách?
“Phải! Tình huống cấp bách.”
Cô… cô ta vừa đọc tâm trí mình đấy à?
“Không chỉ đọc được mà còn nghe được rất rõ ràng.”
“Ặc!”
“Xin lỗi nhé!” - cô ta chắp hai tay vào nhau, nói - “Dù sao cũng hết cách rồi nên ta buộc phải chui vào trong đầu ngươi, chút tác dụng phụ này ngươi đừng có để tâm tới.”
“Không để tâm sao được! Đây là vi phạm quyền riêng tư đấy!”
“Thôi mà, thôi mà, cứ coi như ta là bạn thân của ngươi đi, dù sao thì sở thích của nhau cũng biết hết rồi.”
Nhưng tôi lại có cảm giác như chỉ có cô ta biết về sở thích của tôi thôi vậy.
“Thôi đi!” - tôi gạt tay của người phụ nữ ấy ra khỏi cổ - “Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?”
Người phụ nữ ấy - Lophiria - bị tôi gạt tay ra, xoay người nửa vòng rồi dậm chân xuống đất, tay vòng ra sau lưng, điệu nghệ như một vận động viên trượt tuyết đang phô diễn kỹ năng của mình. Thế rồi, cô ta hướng đôi mắt lục bảo về phía tôi, nở một nụ cười trìu mến nhưng cũng hết sức rùng rợn.
“Như ta đã nói, đây là lãnh địa của ta. Thế nhưng ta sẽ bổ sung thêm một chút nữa… một chút thông tin mà chắc chắn ngươi sẽ bất ngờ.”
Lophiria lại xoay mình vài ba cái, tựa như một vũ công ba lê đang nhảy múa. Thế rồi khi đi được một vòng cong giống như hình bán nguyệt, cô ta dừng lại ngay trước mặt tôi, tay chỉ vào trán.
“Trong đầu của ngươi.”
“Đầu của tôi?”
“Phải! Đầu của ngươi đấy!”
Vừa dứt lời, người phụ nữ ấy nhấn thật mạnh vào trán tôi một cái, làm cho tôi bất giác mắt nhắm tịt. Tuy nhiên, ngay khi tôi mở mắt ra, xung quanh đã không còn là cánh đồng cỏ xanh ngập trong ánh nắng nữa. Thay vào đó, chúng tôi đang đứng ở trên một nóc nhà bằng bê tông, cao ít nhất cũng phải trên mười tầng. Ở đó, tôi thấy xung quanh là một thành phố náo loạn đang ngập trong màn đêm. Xung quanh đâu đâu cũng nghe thấy những tiếng xì xào ầm ĩ, những tiếng còi xe vang lên inh ỏi như muốn đục thủng cả lỗ tai. Thế nhưng, tất cả những thứ đó không là gì với thứ đang tràn vào trong võng mạc của tôi. Một con quái vật khổng lồ!
Người tôi ngã đổ ra sau, hai tay chống xuống đất, mắt căng ra mà đón lấy thứ hình ảnh vượt quá khỏi tâm trí của con người. Thứ đó có phần đầu của một bộ xương đen, lơ lửng trên một ngọn lửa tím phát ra từ thứ có vẻ là một bộ giáp khổng lồ. Nó to hơn tôi là chắc chắn, nhưng điều kinh hãi nhất đó chính là sinh vật ấy còn to hơn cả tòa nhà này, một nơi tôi ước chừng cao tầm trên bốn mươi mét. Sự khủng khiếp ấy ngay lập tức truyền vào và lan rộng khắp cơ thể tôi, làm vai gáy của tôi lạnh cứng, còn chân thì run rẩy mất hết sức lực, điều duy nhất còn lại mà tôi có thể làm lúc này chính là nhìn nó lướt qua mà cố gắng không bị phát hiện.
Tuy nhiên Lophiria thì không giống tôi, cô ta chậm rãi bước tới bên cạnh tên chết nhát bấy giờ đã hóa thành một tảng băng khô, hai tay chắp sau lưng, mắt hướng theo phía con quái vật khổng lồ bấy giờ mới vung tay đánh đổ một căn nhà. Lophiria nói một cách bình thản trong tiếng hét và sụp đổ của nền văn minh.
“Đây chỉ là giấc mơ thôi, nó không làm hại được ngươi đâu.”
“Giấc mơ?”
“Phải, một giấc mơ được ta tạo nên chỉ để dành cho ngươi.”
Nghe vậy, lúc này tôi mới có thể thả lỏng cơ thể, miệng thở phào một hơi. Tuy nhiên…
“Cho tôi? Tại sao chứ?”
Tôi nhíu mày, nhìn lên khuôn mặt thanh thoát lấp ló sau mái tóc trắng bạc. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy khuôn mặt ấy có chút thân quen. Thế nhưng việc ấy chẳng có quan trọng nữa bởi vì vị nữ thần kia đã đưa cho tôi một thứ còn đáng lưu tâm hơn. Cô ta liếc xuống tôi bằng đôi mắt xanh lục nằm giữa những hàng lông mi màu trắng, miệng mấp máy cất thành lời.
“Vì ngươi là người được chọn.”
Vị nữ thần nói bằng một giọng rất hiền từ, nó hiền từ tới mức cô ta như thể là một trong những người đã theo dõi toàn bộ hành trình phát triển của tôi và đang rất tự hào kể về nó. Tuy nhiên, điều đó lại chẳng giải thích được chuyện gì. Tại sao tôi lại ở đây? Tại sao tôi lại được phép nhìn thấy những thứ này? Và, tại sao những chuyện ấy lại khởi nguồn từ “tôi là người được chọn”? Tôi vẫn chẳng hiểu điều gì sất. Hơn nữa, ai đã chọn tôi và chọn để làm gì chứ?
“Không cần phải vội vàng như vậy. Ta sẽ từ từ giải thích.”
Lophiria nói trong khi xoay mình. Sau đó, cô ta từ từ tiến về phía sau lưng tôi, tay nhân tiện búng một cái. Ngay lập tức, không gian xung quanh trở lại với cánh đồng cỏ ban đầu, chiếc bàn trà màu trắng của cô ta cũng từ đâu mà xuất hiện, tất cả chỉ xảy ra thoáng chốc như một cái nháy mắt.
Chết tiệt, mình vẫn không thể nào quen nổi với cái thứ này.
“Ngươi còn ngồi đó làm gì? Mau lại đây!”
Trong lúc tôi vẫn còn đang choáng váng với thứ quyền năng của vị nữ thần kia, cô ta đã yên vị trở lại với cái bàn trà của mình, đã vậy còn gọi với tới như thể quá bực bội với sự lề mề của tôi. Thế nên, chỉ trong vài phút, tôi đã phải bước chân thật vội đến chỗ chiếc bàn tiệc trà có chiếc ô vành rộng che phủ trên đầu. Ở đó, vị nữ thần ngồi vắt chéo chân, một tay tỳ lên bàn mà chống cằm, dường như đang có một bất ngờ hay một phần quà gì đó dành cho tôi vậy.
“Thứ này là…”
Trên mặt bàn, ngoài lá bài ban nãy, tôi còn có một thứ trông như một ngọn đuốc được mạ vàng được đặt cạnh bên. Nó có một phần miệng đựng hình tròn trông như một chiếc bát của những vị hoàng đế ngày xưa, xung quanh được chạm khắc tạo hình thành những họa tiết người đàn ông cầm gươm cầm giáo, và tại bốn góc đối xứng với nhau trên mặt bát lại có những người đàn ông khác giữ lấy bốn viên đá pha lê có bốn màu xanh, đỏ, lục, vàng. Tôi cầm nó trên tay mà không thể cưỡng lại việc quay qua quay lại ngắm nhìn. Lophiria dường như cũng không nỡ phá hỏng tâm trạng của tôi vậy nên đã với người đến nhặt lá bài đen kia lên, miệng nói.
“Thứ đó là Đuốc của Prometheus, một trong bốn bảo vật của thợ rèn lang thang. Ngươi sẽ sử dụng nó để đánh bại con quái vật ban nãy.”
“Tôi á? Mà khoan đã, con quái vật ban nãy… nó không phải do cô tạo ra sao?”
“Phải, chính ta đã tạo ra nó… à không, là mô phỏng lại mới đúng.”
“Hả?”
Một lần nữa, cách nói chuyện mập mờ của vị nữ thần lại làm tôi nhăn mặt, lông mày nhíu cả vào nhau. Là mô phỏng? Mô phỏng từ cái gì chứ? Để đáp lại những thắc mắc ấy, Lophiria không ngần ngại mà giải đáp cho tôi ngay lập tức:
“Từ tương lai mà ta đã nhìn thấy.”
“Tương lai?”
“Chính xác hơn là tương lai của thành phố Hoshiyomi vào khoảng hơn một tháng sau. Nơi đó sắp trở thành nơi chiến trường cho con quái vật ấy.”
“Hoshiyomi…”
“Phải rồi đấy! Chính là thành phố của ngươi.”
“Không thể nào! Hoshiyomi…Thứ đó… làm sao mà thứ đó có thể tồn tại được chứ?”
“Thần linh không cần nói dối, đó chính xác là Hoshiyomi mà ngươi đang sống, và nó sắp bị một con quái vật tấn công. Sao nào? Ngươi có cần ta phải chứng minh không?”
“…”
Tôi không thể nói lại câu nào. Không phải vì tôi đã đuối lý, mà vì lời nói của vị nữ thần kia quả thật có trong lượng hơn người. Cô ta không nói dối. Và điều đó có nghĩa là con quái vật sẽ xuất hiện trong tương lai kia là có thật. Khi nghĩ về điều ấy, chẳng hiểu sao tôi lại thấy khắp người mình thật nặng nề, cứ như thể có hàng đống túi đeo vai vừa được quàng dây khắp người. Tôi chẳng hiểu sao mình lại cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đuốc bằng vàng trong tay, nó như thể có một thứ ma lực nào đấy hút lấy ánh nhìn của tôi, khóa lấy cổ và gáy, rồi ép tôi phải nhìn vào thứ màu vàng ánh kim. Tuy nhiên, trong đầu tôi lúc này không phải vẻ đẹp ma mị ấy mà là một ý nghĩ khác.
Mình có thể thắng, bằng thứ này ư?
“Phải! Ngươi có thể thắng bằng thứ ấy, và cả thứ này nữa.”
Lophiria nói trong khi chìa tay đang cầm lá bài về phía tôi. Lá bà bài đen trên mặt tưởng chừng bóng nhẵn vậy mà lại ánh lên những đường vân bằng bạc, chạy dọc theo bốn cạnh hình chữ nhật tạo thành một cái khung bo góc tuyệt đẹp. Nó làm tôi không thể nào không tưởng tượng đến những vật phẩm biến hình của siêu nhân. Như Camera Door chẳng hạn.
Ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi, vị nữ thần nói.
“Akashic Paper! Hoặc ngươi có thể gọi nó là thẻ cũng được.”
“Thứ đó, nó là cái gì vậy?”
“Chà!” - nữ thần thu tay về, ngón tay mân mê mép lá bài - “Nói ra thì phiền phức lắm.”
“Tuy nhiên!”
Trong thoáng chốc, dáng hình màu trắng ấy liền biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, sau đó một cảm giác ấm áp áp vào lưng tôi, trong khi đó hai cổ tay bị giữ chặt lấy bởi đôi tay mềm mại của ai. Khi liếc ra sau, tôi đã thấy mặt của Lophiria ở ngay cạnh mình, mái tóc trắng bạc của cô ta ấy vậy mà lại mềm mại đến kỳ lạ, hơn nữa còn tỏa ra một mùi táo chín rất thơm. Tôi tất nhiên là không chịu nổi cơn kích thích lớn đến vậy, định vùng ra, thế nhưng vị nữ thần này mạnh hơn tôi tưởng.
“Cô làm cái gì vậy? Thả tôi ra!”
“Bình tĩnh đi nào chàng trai, ta đang dạy cậu cách biến hình đấy.”
Nói rồi, Lophiria quay mình làm tôi cũng phải cử động theo. Chúng tôi hạ thân mình xuống, trọng tâm cơ thể hạ sang bên trái, người cúi thấp. Trong tư thế này, lá bài đen vốn ở trong tay Lophiria bỗng lại xuất hiện trong tay tôi và nó thì đang được tôi đưa vào trong miệng bát của cây đuốc. Ngay sau đó, với tiếng hô “henshin” của vị nữ thần, chúng tôi quay thẳng người lên, tay phải cầm chiếc đuốc giơ cao một cách hùng tráng. Mặc dù vậy, chẳng có gì xảy ra…
“Cô không nghĩ làm như này khá là quê à?”
“Không hề, ta thấy nó rất ngầu mà.”
“Tôi thề, nếu tôi phải đứng múa như này trước khi chiến đấu thì tôi thà chết còn hơn.”
“Nhưng ta thấy nó ngầu thật mà.”
“Không! Đếch ngầu gì cả.”
Cùng với tiếng hét của mình, cơ thể tôi bỗng trơn tuột ra như một con rối đứt dây, mụ nữ thần kia cuối cùng cũng chịu tha cho tôi. Sau đó, cô ta lại xuất hiện trước mặt tôi với hai tay chắp sau lưng, người hơi cúi xuống cùng với nụ cười ma mãnh trên môi.
“Vậy ngươi thấy thế nào? Việc trở thành anh hùng ấy.”
“Tôi…”
Miệng tôi gập ngừng mất vài nhịp. Trong giây phút, quả thực tôi không biết phải trả lời câu hỏi của vị nữ thần này như nào. Khó khăn quá! Tôi phải thú thực là như vậy. Tôi không muốn thấy thành phố của mình bị con quái vật ấy phá hủy, chắc chắn là không. Thế nhưng một kẻ như tôi thì đâu có khả năng trở thành anh hùng. Tôi không có bất kỳ tài năng dẫn dắt đặc biệt, không có cái thứ người ta gọi là sự hấp dẫn của nhà lãnh đạo, vậy nên tôi không thể đảm đương chuyện này. Không thể!
“...”
“...”
Sự im lặng của chúng tôi dường như làm cho thời gian bị đóng băng, ánh nhìn của nữ thần chiếu xuống tôi cũng vì thế mà trở nên nặng nề và dài dằng dặc. Tôi cảm giác như gần mười phút đã trôi qua, một cảm giác lâu đến khó thở. Thế rồi, dường như cũng chẳng thể chịu nổi sự vô dụng của tôi thêm nữa, Lophiria nói trong khi dựng thẳng người lên, khuôn mặt có vẻ vô cùng thất vọng.
“Xem ra ngươi vẫn chưa thể đưa ra quyết định nhỉ.”
Còn tôi, vẫn như mọi khi, cúi gằm đầu chẳng dám nhìn thẳng, hai tay vẫn giữ chặt ngọn đuốc và lá bài.
“Xin lỗi.”
“Không sao. Dù sao thì ngươi có vẻ vẫn chưa chuẩn bị kỹ cho việc này.”
Lophiria quay lưng lại với tôi, làm tôi chẳng tài nào đoán được biểu cảm hiện tại của cô ta như thế nào. Có lẽ vẫn là thất vọng. Tuy nhiên, vị nữ thần này dường như vẫn còn một thứ hy vọng mong manh nào đó về con người tôi, cô ta nói.
“Ngươi có biết sự khác biệt giữa một vị anh hùng và một tên nông dân chỉ biết làm việc quần quật cho địa chủ là gì không?”
“...”
Tôi lại im bặt trước câu hỏi của vị nữ thần. Quả thực, cô ta rất giỏi trong việc đặt ra những câu hỏi hóc búa mà nhất thời người ta không thể có đáp án ngay được. Và thế là tôi lại phải vắt óc mình ra mà suy nghĩ.
“... Chiến công chăng?”
“Không phải. Nếu là chiến công, Charles Babbage sẽ không phải là anh hùng.”
Đấy là cha nào vậy?
“Vậy còn tài năng thì sao?”
“Cũng không phải. Nếu là tài năng, Edison cũng không phải anh hùng.”
Nhưng ông ta đúng không phải anh hùng mà…
“Vậy… dũng khí?”
Đến đây, đôi môi của nữ thần vểnh lên thành một nụ cười nhẹ. Cô ta hạ mình xuống cái ghế bên dưới tán ô trắng ban nãy, chân vắt chéo một điệu bộ rất khoan thai.
“Gần đúng rồi.”
“Mới gần đúng thôi á?”
“Chính là thế đấy. Nếu ngươi vẫn không hiểu thì để ta giải thích.”
Lophiria nói trong khi ngả mình về phía bên phải, tay tỳ lên mặt bàn mà chống cằm.
“Charles Babbage là một trong những người đầu tiên có ý tưởng về máy tính, tuy nhiên vì hạn chế về công nghệ của thế kỷ XVIII, ông ta không thể đạt được một chiến công nào. Tuy nhiên, chính ông ta lại là một trong những người đặt nền tảng cho những gì một máy tính hiện đại cần.”
“Mặt khác, Thomas Edison lại là kẻ không thông minh với hàng ngàn chiến công. Bóng đèn, máy phát nhạc, thiết bị truyền tin,… Ông ta có rất nhiều phát minh mà đến bây giờ các ngươi vẫn sử dụng và cải tiến. Vậy nên, ngươi không thể không gọi ông ta là anh hùng.”
“Tuy nhiên, ngươi có thể tưởng tượng ra sao nếu Babbage và Edison từ bỏ vì sợ rằng sẽ không có ai ủng hộ mình không? Đúng rồi đây! Họ sẽ thực sự chẳng có ai ủng hộ. Anh hùng và nông dân sẽ chẳng có gì khác nhau nếu hắn ta không bước vào một cuộc hành trình.”
“Thời hạn của ngươi là một tháng. Hãy suy nghĩ cho kỹ vào, hỡi vị anh hùng của ta.”
“...”
Cùng với tông giọng nhẹ nhàng và đều đều của Lophiria, một thứ ánh sáng trắng ban đầu vốn nhạt nhòa bỗng chói lên và làm mờ đục toàn bộ tầm nhìn. Trong vài giây, nó dần chuyển thành màu trắng vàng rồi chuyển sang trắng cam. Sau đó, tôi cảm thấy mặt mình có chút nóng và chói, bèn nheo mắt rồi từ từ mở ra. Trong cái ánh sáng nhòe mở của mái trần mờ mờ màu gỗ sáng, bụng tôi bỗng nhói đau sau tiếng a–lê-hấp của một con nhỏ giọng the thé cao cao, đúng chuẩn giọng của mấy con nhỏ loli mà mấy tên otaku thèm khát.
Đất mẹ nó ơi! Con Touko đần này.
Trong cơn đau còn hơn cả đau dạ dày, tôi ôm bụng, cuộn mình trên giường như thể một con ấu trùng mới sinh. Trong khi đó, Touko, cô em gái kém tôi hai tuổi đang cười khoái trí bên cạnh giường.
“Chào buổi sáng, anh hai! Vẫn còn ngái ngủ hả?”
“Mọe… con ranh này…”
“Anh mà không dậy đi mà mẹ sẽ phát điên lên đó.”
“Tao sẽ… chặt giò mày…”
“Hahaha! Em không nghe thấy gì hết.”
Cùng với tiếng cười ha hả, Touko chạy huỳnh huỵch khỏi phòng tôi, bỏ mặc thằng anh trai tội nghiệp của nó lại trên giường.
Chúa ơi! Mới mấy hôm trước nó còn là con nhỏ mặt mũi đen xì mặc hút-đi giữa mùa hè cơ mà. Tại sao bây giờ lại trở thành con điên này vậy.
Vừa chửi thầm trong bụng, tôi cố gượng người dậy. Sau đó ngồi bần thần trên giường.
Trời đất, tối qua đã gặp giấc mơ kỳ lạ rồi mà sáng ra đã bị hành rồi chứ. Mà nói chứ, chắc mình nên bớt đọc manga lại thôi, mấy chuyện như thế…
Bỗng mỗi cảm giác kỳ lạ trên đầu ngón tay làm tôi khựng lại, nó có một cảm giác dèm dẹp, đã thế còn lạnh nữa chứ. Mà khoan đã, đây chẳng phải là… Thẻ?


6 Bình luận