Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ
Chương 03 - A: Chàng Arjuna Nọ Và Người Đánh Xe
6 Bình luận - Độ dài: 4,572 từ - Cập nhật:
Phần 01
Từ trong màn đêm tối mập mờ chẳng rõ là ở đâu, tôi bỗng bước tới một cánh đồng cỏ xanh bạt ngàn chạy tít về phía xa. Khắp nơi, mọi chỗ đều là cỏ xanh mọc bạt ngàn trên những ngọn đồi thấp, chập chùng tựa như sóng nước cuộn mình trên mặt hồ. Trên đầu lại có những đám mây lười biếng, tựa như những con cừu trắng đăng bò trườn trên bầu trời trong xanh. Trong khi đó, ánh nắng chảy xuống làm ngập cả cánh đồng trong sức sống chói lòa của nó. Nơi đây, cứ như thể thiên đường vậy.
“Đẹp lắm phải không? Lãnh địa của ta ấy.”
Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau tôi, nó thuộc về một người phụ nữ kỳ lạ đang ngồi dưới một chiếc ô vành rộng trắng phau. Cô ta có một làn da trắng bệch như thể vôi sứ, một mái tóc cũng trắng muốt như thể dấu hiệu của tuổi già. Cùng với chiếc đầm rộng thùng thình có để lộ vai và xương quai xanh tinh xảo. Người phụ nữ ấy hiện diện như thể một tồn tại mà nhân loại như tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được.
“Cô… là ai thế?”
Trong vô thức, tôi đã buột miệng. Thế nhưng người phụ nữ ấy chẳng chịu trả lời ngay, thay vào đó cô ta mân mê lá bài hoặc tấm thẻ gì đó trong tay và hỏi ngược lại.
“Ta, là ai được nhỉ?”
Đôi mắt xanh lúc của người phụ nữ ấy nhìn chằm chặp vào lá bài trong tay. Nó có kích cỡ một lá bài tây, trông mỏng tựa như một lưỡi dao sắc, trên mặt tiền chẳng có in hình gì mà chỉ có một màu xám tro lấp lánh ánh bạc. Tôi không khỏi thắc mắc thứ ấy là gì, tuy nhiên trước khi có được một câu trả lời, người phụ nữ ấy lại đáp lại câu hỏi trước:
“Lophiria… Ngươi có thể gọi ta là Lophiria.”
“Lophiria?”
“Phải, nữ thần bảo vệ con người và dòng thời gian thiêng liêng, chính ta, Lophiria này.”
“...”
Lời người phụ nữ ấy nói đã hoàn toàn vượt ra ngoài khỏi sự hiểu biết của tôi. Tôi có nên tin tưởng cô ta không? Suy nghĩ ấy chợt lướt qua và ám ảnh lại như một vết bùn trong tâm trí. Tôi đã không thể cất lên lời nào tiếp theo, mà chính xác hơn là không biết nói gì. Tuy nhiên vị nữ thần kia có vẻ không thích sự im lặng cho lắm, cô ta lại nói tiếp:
“Mà cũng phải nhỉ? Đột nhiên bị gọi đến đột ngột như vậy thì tất nhiên không biết phải phản ứng như nào cũng phải. Tuy nhiên, ngươi cũng phải thông cảm cho ta, tình thế cấp bách quá rồi ấy mà.”
Tình huống cấp bách?
“Phải! Tình huống cấp bách.”
Cô… cô ta vừa đọc tâm trí mình đấy à?
“Không chỉ đọc được mà còn nghe được rất rõ ràng.”
“Ặc!”
“Xin lỗi nhé!” - người phụ nữ ấy chắp hai tay vào nhau, nói - “Dù sao cũng hết cách rồi nên ta buộc phải chui vào trong đầu ngươi, chút tác dụng phụ này ngươi đừng có để tâm tới.”
“Không để tâm sao được! Đây là vi phạm quyền riêng tư đấy!”
“Thôi mà, thôi mà, cứ coi như ta là bạn thân ngươi đi. Dù sao thì, sở thích của nhau cũng biết hết rồi mà phải không?”
Nhưng tôi lại có cảm giác như chỉ có cô ta biết về sở thích của tôi thôi vậy.
“Thôi đi!” - tôi gạt tay của người phụ nữ ấy ra khỏi cổ - “Đây là đâu? Tại sao tôi lại ở đây?”
Người phụ nữ ấy - Lophiria - bị tôi gạt tay ra, xoay người nửa vòng rồi dậm chân xuống đất, tay vòng ra sau lưng, điệu nghệ như một vận động viên trượt tuyết đang phô diễn kỹ năng của mình. Thế rồi, cô ta hướng đôi mắt lục bảo về phía tôi, nở một nụ cười trìu mến nhưng cũng hết sức rùng rợn.
“Như ta đã nói, đây là lãnh địa của ta. Thế nhưng ta sẽ bổ sung thêm một chút nữa… một chút thông tin mà chắc chắn ngươi sẽ bất ngờ.”
Lophiria lại xoay mình vài ba cái, tựa như một vũ công ba lê đang nhảy múa. Thế rồi khi đi được một vòng cong giống như hình bán nguyệt, cô ta dừng lại ngay trước mặt tôi, tay chỉ vào trán.
“Trong đầu của ngươi.”
Vừa dứt lời, người phụ nữ ấy nhấn thật mạnh vào trán tôi một cái làm cho tôi bất giác mắt nhắm tịt. Tuy nhiên, ngay khi tôi mở mắt ra, xung quanh đã không còn là cánh đồng cỏ xanh ngập trong ánh nắng nữa. Thay vào đó, chúng tôi đang đứng ở trên một nóc nhà bằng bê tông, cao ít nhất cũng phải trên mười tầng. Ở đó, tôi thấy xung quanh là một thành phố náo loạn đang ngập trong màn đêm. Xung quanh đâu đâu cũng nghe thấy những tiếng xì xào ầm ĩ, những tiếng còi xe vang lên inh ỏi như muốn đục thủng cả lỗ tai. Thế nhưng, tất cả những thứ đó không là gì với thứ đang tràn vào trong võng mạc của tôi.
Người tôi ngã đổ ra sau, hai tay chống xuống đất, mắt căng ra mà đón lấy thứ hình ảnh vượt quá khỏi tâm trí của con người. Thứ đó có phần đầu của một bộ xương đen, lơ lửng trên một ngọn lửa tím phát ra từ thứ có vẻ là một bộ giáp khổng lồ. Nó to hơn tôi là chắc chắn, nhưng điều kinh hãi nhất đó chính là sinh vật ấy còn to hơn cả tòa nhà này, một nơi tôi ước chừng cao tầm trên bốn mươi mét. Sự khủng khiếp ấy ngay lập tức truyền vào và lan rộng khắp cơ thể tôi, làm vai gáy của tôi lạnh cứng, còn chân thì run rẩy mất hết sức lực, điều duy nhất còn lại mà tôi có thể làm lúc này chính là nhìn nó lướt qua mà cố gắng không bị phát hiện.
Tuy nhiên Lophiria thì không giống tôi, cô ta chậm rãi bước tới bên cạnh tên chết nhát bấy giờ đã hóa thành một tảng băng khô, hai tay chắp sau lưng, mắt hướng theo phía con quái vật khổng lồ bấy giờ mới vung tay đánh đổ một căn nhà. Lophiria nói một cách bình thản trong tiếng hét và sụp đổ của nền văn minh.
“Không cần phải lo lắng, thứ ngươi vừa thấy chỉ là một giấc mơ thôi.”
“Giấc mơ?”
“Phải, một giấc mơ được ta tạo nên chỉ để dành cho ngươi.”
Nghe vậy, lúc này tôi mới có thể thả lỏng cơ thể, miệng thở phào một hơi. Tuy nhiên…
“Cho tôi? Tại sao chứ?”
Tôi nhíu mày, nhìn lên khuôn mặt thanh thoát lấp ló sau mái tóc trắng bạc. Chẳng hiểu sao tôi lại thấy khuôn mặt ấy có chút thân quen. Thế nhưng việc ấy chẳng có quan trọng nữa bởi vì vị nữ thần kia đã đưa cho tôi một thứ còn đáng lưu tâm hơn. Cô ta liếc xuống tôi bằng đôi mắt xanh lục nằm giữa những hàng lông mi màu trắng, miệng mấp máy cất thành lời.
“Vì ngươi là người được chọn.”
“Tôi?”
“Phải. Chính ngươi.”
Vị nữ thần nói bằng một giọng rất hiền từ, nó hiền từ tới mức cô ta như thể là một trong những người đã theo dõi toàn bộ hành trình phát triển của tôi và đang rất tự hào kể về nó. Tuy nhiên, điều đó lại chẳng giải thích được chuyện gì. Tại sao tôi lại ở đây? Tại sao tôi lại được phép nhìn thấy những thứ này? Và, tại sao những chuyện ấy lại khởi nguồn từ “tôi là người được chọn”? Tôi vẫn chẳng hiểu điều gì sất. Hơn nữa, ai đã chọn tôi và chọn để làm gì chứ?
“Ngươi không cần phải vội vàng như vậy. Ta sẽ từ từ giải thích.”
Lophiria nói trong khi xoay mình, mái tóc trắng của cô lượn như những vệt sáng giữa không trung. Sau đó, vị nữ thần từ từ tiến về phía sau lưng tôi, nơi chiếc bàn trắng tinh ban nãy đã được dịch chuyển tới chẳng biết tự lúc nào. Người phụ nữ ấy vẫn giữ cái phong thái khoan thai tự lúc ban đầu, cô ta nhẹ nhàng thả mình xuống chiếc ghế trắng tinh xảo có lưng tựa ở sau, chân ngồi bắt chéo trong khi hai tay đan vào nhau, đặt vào giữa lòng mình.
“Vậy thì ta nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Phải rồi! Về thứ ngươi vừa nhìn thấy đi.” - Lophiria đánh mắt về phía cái lâu khô khổng lồ - “Thứ đó được gọi là Daemon, những con quái vật sinh ra từ dục vọng của con người. Bọn chúng, những con quái vật tương tự vậy, sẽ còn xuất hiện nhiều hơn nữa và sẽ trực tiếp đưa con người dẫn tới diệt vong trong tương lai. Con ngươi đang nhìn sẽ xuất hiện vào khoảng một tháng sau, hoặc có thể sớm hơn một chút nhưng chắc chắn sẽ đến, vì đó chính là tương lai… chính xác hơn, ta nên gọi nó là định mệnh.”
“Định mệnh… Mà khoan đã, cô nói tương lai ư? Vậy có nghĩa là?”
Tôi nói trong khi vội vàng đứng nhồm dậy, chạy thẳng tới trước mặt nữ thần. Đáp lại sự hốt hoảng của tôi, Lophiria chỉ cười nói.
“Phải, thứ ta đang cho ngươi thấy là tương lai. Mà chính xác hơn là tương lai của Hoshiyomi vào khoảng một tháng tới.”
“Hoshiyomi?”
“Đúng rồi đấy, là thành phố của ngươi.”
Lời khẳng định nhẹ nhàng của Lophiria khiến cho tôi chết lặng. Khoảnh khắc ấy, có một cảm giác lạnh buốt, rợn người mà lại còn nặng nề bỗng đè nặng lên cơ thể tôi. Khắp các cơ bắp của tôi đã phải gồng lên nhưng thể nó đang phải cố gắng nâng một quả tạ hay một tảng đá nặng vài trăm cân. Cũng trong khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi có lẽ đã trở thành một mớ bòng bong hỗn loạn điên cuồng. Mặc dù thứ duy nhất còn lại trong ấy chỉ còn lại sự sợ hãi mà thôi, thế nhưng đó là một sự sợ hãi cuồn cuộn như lốc xoáy ngoài biển khơi. Có lẽ chính nó, chính cái nỗi sợ điên cuồng đó là kẻ đã đeo tạ lên khắp các bắp tay của tôi. Và thế rồi, như một con người vẫn chưa thoát khỏi bản năng nguyên thủy, não bộ của tôi bắt đầu quá trình từ chối.
Phải rồi, phải rồi, đây chỉ là một giấc mơ thôi. Kể cả con quái vật ấy lẫn vị nữ thần kia, tất cả chỉ là ảo ảnh từ trong tâm trí của mình. Ôi Chúa! Có lẽ mình không nên xem nhiều mấy cái phim quái vật khổng lồ như vậy. Mà thôi, chắc cũng nên rời khỏi giấc mơ này thôi nhỉ.
Thế rồi, tôi bắt đầu làm theo suy nghĩ của bản thân, từ từ hít vào một hơi đều và sâu, mong sao cho mau chóng thoát khỏi cái giấc mơ quái quỷ này. Thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, xung quanh tôi lúc này vẫn là cái không gian tối tăm của một thành phố hỗn loạn trong biển lửa, tiếng còi và cả tiền rầm rầm sụp đổ nữa, tất cả bọn chúng vẫn đang hiện diện trên tất cả mọi giác quan của tôi, thậm chí còn thật hơn cả ban nãy.
“Tại sao lại không được? Ngươi đang nghĩ vậy có phải không?”
Tôi vội vàng quay lại nhìn về phía vị nữ thần vừa cất lời kia, miệng cô ta hiện đang cong lên một nụ cười đắc thắng, đôi mắt nhân từ ban phát một sự thương hại dành cho kẻ chẳng thể hiểu được thần linh. Vị nữ thần vẫn giữ cái phong thái bình thản ban đầu, một tay cô ta đặt tỳ lên bàn rồi sau đó nghiêng đầu dựa vào nắm đấm của nó, tay còn lại thì buông trên tay ghế một cách rất thoải mái. Sau đó, cùng với đôi mắt dường như biết cất lời, Lophiria lại nói:
“Sao vậy? Không thử nữa à?”
Lophiria nói một cách mỉa mai. Cô ta dường như đã biết ngay từ đầu tôi đã định làm gì và dường như cô ta cũng cố tình để tôi làm việc ấy. Trong khi đó, tôi vẫn còn đang ngơ ngác với những gì vừa không thể làm bởi mọi khi nó vẫn rất hiệu quả. Thế rồi, chẳng biết là do thông minh đột xuất hay làm sao, tôi liền nhận ra thứ mà mình đang trải nghiệm không hẳn là một giấc mơ và điều đó làm cho tôi sởn cả gai ốc. Cơn ớn lạnh mà hiện tại tôi đang trải nghiệm cũng chẳng thua kém gì như lúc tôi nghe vị nữ thần kể về mấy con Daemon. Và rồi, một lần nữa để cho bản năng sai khiến, tôi chạy tới chân vị nữ thần, quỳ rạp xuống một cách hèn hạ.
“Tôi có mắt mà như mù, xin ngài hãy lượng thứ.”
“Haha, đám nhân loại các ngươi thú vị thật đấy.”
Cùng với với tiếng cười của Lophiria, một cơn nhục nhã dâng lên như nước lũ trong người tôi. Thế nhưng bản năng của giống loài thấp kém đã kéo gục tôi lại, đầu tôi cúi sát xuống mặt sàn bê tông sần sùi, hai tay đặt cũng ngay gần đấy mà cảm nhận chung cái cảm giác xù xì mà khó những giấc mơ nào có thể tái tạo lại. Điều đó không những chẳng làm cho tôi bình tĩnh lại mà còn càng hoảng loạn hơn vì nó chẳng khác nào bằng chứng cho việc giấc mơ này không phải giấc mơ nào mà chính sự hiện thực.
“Không cần hành lễ vậy đâu, mau đứng lên đi.”
Lophiria nói trong khi đỡ tôi dậy, giọng có phần ân cần. Chẳng hiểu sao nhưng tôi cứ có cảm giác cô ta giống như mẹ tôi vậy.
“Được rồi, vậy để ta giới thiệu lại nhé. Tên ta là… Lophiria, như đã nói ban nãy.”
Cách nói chuyện dịu dàng đầy đột ngột của vị nữ thần làm tôi cứ thấy có chút không quen, sự khác biệt giữa con ả hơi chút lại đùa cợt với tôi ban nãy và cô gái này thực sự lớn quá. Hơn nữa, mặc dù chẳng hiểu sao, nhưng tôi lại cứ có cảm giác người đang nói chuyện với tôi bây giờ có chút gì quen quen đến kỳ lạ.
“Công việc của ta…” - Lophiria lại nói - “...là quan sát toàn bộ các dòng thời gian và đảm bảo rằng chúng không bị làm hỏng và đứt đoạn. Tuy nhiên, như ngươi vừa nghe đấy, hiện tại nó đang bị tác động bởi đám Daemon và có nguy cơ bị sụp đổ vậy nên ta cần sự giúp đỡ của ngươi.”
“Sự giúp đỡ của tôi… Mà khoan đã! Chẳng phải nãy cô nói là hủy diệt nhân loại sao? Sao bây giờ lại thành sụp đổ dòng thời gian rồi?”
“Cái đó kể ra thì hơi phức tạp, ngươi chỉ cần biết con người là nền tảng cho dòng thời gian là được.”
“Vậy à? Mà thôi được rồi, vậy quay lại với vấn đề ban nãy đi. Tại sao lại chọn tôi? Cô cần gì ở tôi chứ?”
“Về chuyện đó thì…”
Lophiria vừa nói vừa quay mình, để cho tôi một chỗ trống để có thể nhìn tới mặt bàn của cô ta. Trên đó, không biết từ lúc nào đã được đặt một thứ tạo vật màu vàng kim cùng với lá bài màu xám Lophiria cầm lúc ban đầu. Thứ tạo vật màu vàng hoặc có lẽ là làm bằng vàng ấy có thiết kế giống như cán của một thanh kiếm phương tây nhưng không có lưỡi, phần viền xung quanh được điêu khắc tinh xảo bởi những hình, những tượng người đàn ông với đủ loại các tư thế biểu cảm sự bất ngờ khác nhau, họ dường như đang trầm trồ trước một kỳ tích hay một thứ phép màu nào đó vừa xảy ra vậy.
“Thứ đó được gọi là Đuốc của Prometheus.”
“Đuốc… đuốc! Là đuốc nhỉ.”
Giọng nói của Lophiria làm tôi giật nảy mình, lúc ấy mới nhận ra mình vừa bị thứ ấy mê hoặc đến lú lẫn quên cả trời đất, bèn quay lại cố chữa quê bằng cách lặp lại những gì cô ta nói. Thế nhưng dường như nó chẳng có gì hiệu quả cả, trên miệng của vị nữ thần vẫn cong lên một đường cong nhẹ để cười nhạo tôi. Lúc ấy, tôi quả thật không còn cách nào để chữa nhục nữa, chỉ đành xin lỗi cô ấy vì đã không tập trung lắng nghe lời giảng dạy.
“Không sao.” - nữ thần trấn an tôi - “Dù sao cậu cũng sẽ trở thành chủ nhân của nó thôi.”
Cô ấy nói trong khi quay lại với chiếc bàn của mình, bỏ mặc tôi không theo kịp với những thông tin chưa kịp tiêu hóa.
“Tôi ư?” - Mà cô ta vừa đổi cách xưng hô đấy à?
“Phải! Bởi vì ngươi là kẻ được chọn.”
“Tại sao lại thế? Mà tôi được chọn để làm gì?”
“Tiêu diệt toàn bộ Daemon, đó là nhiệm vụ của ngươi.”
Lophiria nói trong khi hướng đầu chiếc đuốc về phía tôi, đôi mắt nheo xuống như thể ra lệnh.
“Tôi… Tôi ư?”
“Đuốc của Prometheus có khả năng biến người sử dụng trở thành anh hùng và nó đã chọn ngươi, nói thẳng ra nó chính là sự lựa chọn của số phận. Ta hiểu cảm giác của ngươi lúc này, đột nhiên bị lựa chọn để gánh vác một trọng trách lớn như vậy sẽ khiến ngươi rất hoang mang. Thế nhưng ngươi không thể chối từ được đâu. Bởi như ta đã nói, số phận chọn ngươi rồi.”
Vị nữ thần nói liên tục đến độ tôi chẳng có cả cơ hội để chen vào và khi bây giờ cô ta đã dừng lại thì tôi lại chẳng biết phải nói gì để chối từ cô ta. Bởi như cô ta đã nói, số phận đã chọn tôi rồi, bây giờ dù tôi có nói như thế nào cũng không thể thoái thác cái trách nhiệm mà một ngọn đuốc vừa đổ lên đầu tôi. Thế tại sao lại không chọn người khác mà lại chọn tôi? Mặc dù bản thân rất muốn hét lên như vậy nhưng chắc hẳn vị nữ thần kia cũng đã có câu trả lời nên mới kiên quyết ép một kẻ như tôi phải nhận lấy trách nhiệm như thế này.
Tôi phải làm sao đây? - Mặc dù bản thân tự nhận thức được rằng không thể từ chối việc này, thế nhưng sâu trong thâm tôi lại có một cảm giác nặng nề đến khó tả cứ chằng dây khắp người mà kéo sụt tôi xuống lòng đại dương… Không thể được. Không thể làm được. Tôi không thể nào làm được. Những suy nghĩ như vậy cứ bấu lấy tôi một cách mơ hồ mà chính tôi lúc đấy cũng chẳng thể nhận ra. Chúng chính là những kẻ trực tiếp kéo nặng những sợi dây thừng buộc chặt quanh cái quyết tâm muốn vùng lên của tôi lúc bấy giờ. Cả hai luồng suy nghĩ đi hay đứng ấy đều mạnh mẽ không thua gì nhau, điều đó đã làm cho bộ vi xử lý của tôi đã đạt tới mức quá tải, miệng chỉ có thể rung lên chứ chẳng thể cất thành lời. Chết tiệt!
“Hửm… Xem ra ngươi vẫn chưa thể đưa ra quyết định nhỉ?”
Đối diện với sự im lặng bất thường của tôi, nữ thần cuối cùng cũng cất lên một tiếng thở dài. Vẫn như mọi khi, tôi cúi gằm đầu mình, mắt còn chẳng dám nhìn thẳng về phía cô ta. Tôi không dám tưởng tượng khuôn mặt của những người bị tôi phụ lại niềm kỳ vọng. Thứ ấy nó đau đớn lắm! Cứ mỗi lần tôi nhớ đến thôi lại làm lồng ngực tôi đau như vặn thắt, từng đốt xương sườn như thể đang sụp đổ vào trong, làm tôi chỉ muốn được vỡ ra cho khuây khỏa cái cảm giác. Lúc này, tôi chẳng có thể làm gì hơn ngoài việc cố gắng đặt lên một lời xin lỗi gượng gạo.
“Không sao.” - nữ thần đáp - “Dù sao thì ngươi có vẻ vẫn chưa chuẩn bị kỹ cho việc này.”
Người phụ nữ ấy quay lưng lại với tôi, làm tôi chẳng tài nào đoán được biểu cảm hiện tại của cô ta là thế nào, có lẽ là thất vọng. Thế nhưng nếu đó thật sự là thất vọng chính như tôi đang suy tưởng thì mọi thứ lại càng tốt hơn. Dù sao thì thất vọng càng nhiều, kỳ vọng mà cô ấy đặt vào tôi sẽ càng ít, có phải không?
Mong là vậy.
Đến đây, tưởng chừng duyên phận giữa tôi và người phụ nữ này cũng đã đến hồi kết thúc. Lophiria anh tiện tay ném chiếc đuốc lên bàn, còn mình thì thả xuống chiếc ghế bành màu trắng. Gương mặt của vị nữ thần lúc này hiện rõ sự mệt mỏi giống như mẹ tôi, cô ta ngửa đầu ra sau và thở một hơi dài khỏi miệng. Thế rồi, cô ta đột nhiên lại ném cho tôi một ánh nhìn sắc nhọn và hỏi một câu hỏi nghe vô cùng kỳ lạ:
“Ngươi có biết tại sao cuộc đời một vị anh hùng lại giá trị hơn một tên nông nô không?”
“Tại, tại sao à?”
Tôi lại im bặt trước câu hỏi của vị nữ thần. Quả thực, cô ta rất giỏi trong việc đặt ra những câu hỏi hóc búa mà nhất thời người khác không thể có được đáp án ngay. Tôi lúc này không thể để người trước mặt mình cảm thấy thất vọng hơn, bèn tay chống cằm mà vắt óc suy nghĩ.
“Là chiến công chăng?” - tôi trả lời.
“Không phải. Nếu là chiến công, chẳng phải nông nô cũng đầy chiến công sao? Đất nước không chết đói là nhờ bọn chúng.”
“Vậy thì là tài năng?”
“Cũng không phải. Kẻ tài năng chưa chắc đã trở thành được anh hùng.”
“Vậy rốt cuộc nó là gì?”
Nói đến đây, vị nữ thần lại lại nở một nụ cười ma mị. Cô ta cúi thấp người, tay chống lên cằm, khuỷu tay đặt lên đùi, một phong thái rất ung dung. Thế rồi, cùng với đôi mắt xanh như ngọc nhìn thẳng về phía tôi, vị nữ thần nói.
“Là sự tự do.”
“Sự tự do?”
“Phải, chính là sự tự do. Sự tự do trao cho vị anh hùng khả năng để thử tất cả mọi thứ. Và cũng vì có khả năng thử tất cả mọi thứ nên cuộc đời hắn có vô vàn khả năng. Cho dù mục tiêu của hắn có thành công hay thất bại thì cuộc sống của vị anh hùng nhất định sẽ để lại một giá trị nào đó mà người đời sau sẽ phải thán phục. Và vì thế, cuộc đời của một vị anh hùng sẽ luôn có ý nghĩa, khác với tên nông nô chỉ biết trồng lúa gặt cây.”
“Vậy, vậy à…”
Phải thú thật, tôi không hiểu điều cô ta muốn nói ở đây là gì. Ý tôi không phải mặt chữ điều mà cô ta vừa nói mà là cái ẩn ý sâu xa sau đó cơ. Bình thường ai đời tự dưng lại lôi cái chuyện này ra để nói cơ chứ?
“Xem ra ngươi vẫn không hiểu nhỉ?”
Chết bà, cô ta đọc được suy nghĩ.
“Thôi không sao.”
Vị nữ thần nói trong khi dựng bản thân dậy khỏi chiếc ghế, chân từ từ rảo bước về phía tôi.
“Rồi sẽ đến lúc ngươi phải hiểu thôi.”
Cùng với một cú vung tay, một thứ vàng chói từ tay Lophiria bay về phía tôi. Khi bắt được thì thứ ấy lộ ra chính là ngọn đuốc của Prometheus. Nhưng trước khi tôi kịp làm gì ngoài hoảng hốt, ngón tay của vị nữ thần đã lại chạm vào trán tôi, lần này thời gian bỗng chậm đi như một thước phim tua chậm. Cùng với đó, giọng nói ngọt ngào đầy ma mị của vị nữ thần lại cứ vang lên hai bên tai tôi, tựa như tiếng sóng từ vỏ ốc.
“Nỗi sợ là dây thừng, đại dương là tuyệt vọng.”
“Để dây trói càng chặt thì ta càng chìm sâu.”
“Hỡi vị anh hùng, hãy đốt trụi sự sợ hãi.”
“Bằng lòng quả cảm cùng sự sáng tạo của ngươi.”
“Cái chết là điều tất yếu nhưng chết như nào quan trọng hơn.”
“Anh hùng chết cùng cả cuộc đời, nông nô chỉ có trống rỗng.”
Cùng với tông giọng nhẹ nhàng và đều đều của Lophiria, một thứ ánh sáng trắng ban đầu vốn nhạt nhòa bỗng chói lên và làm mờ đục toàn bộ tầm nhìn. Trong vài giây, nó dần chuyển thành màu trắng vàng rồi chuyển sang trắng cam. Sau đó, tôi cảm thấy mặt mình có chút nóng và chói, bèn nheo mắt rồi từ từ mở ra. Trong cái ánh sáng nhòe mở của mái trần mờ mờ màu gỗ sáng, bụng tôi bỗng nhói đau sau tiếng a–lê-hấp của một con nhỏ giọng the thé cao cao, đúng chuẩn giọng của mấy con nhỏ loli mà mấy tên otaku thèm khát.
Đất mẹ nó ơi! Con Touko đần này.
Người con gái ấy đứng trước giường tôi và chào một cách trịnh trọng giống như cách những người lính hải quân vẫn thường hay làm. Mái tóc đỏ của nhỏ đặc biệt nổi bật trong cái ánh sáng nhạt nhòa phả vào từ ô cửa sổ phía chân giường, nó sáng lên tựa như hai vạt vải xinh đẹp túa ra từ đôi chiếc nơ hai bên đầu. Cùng với đó là đôi mắt màu hổ phách gia truyền của phụ nữ nhà Reimei - hoặc cũng có thể là Shindo nếu sau này con gái của nhỏ cũng giống như vậy, em gái tôi trưng ra một khuôn mặt bình thản và tươi rói sau khi nó thả một pha song cước vào bụng anh trai mình.
“Chào buổi sáng, anh hai! Vẫn còn ngái ngủ hả?”
6 Bình luận