Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ

Chương 04 - B: Lựa Chọn Của Anh Hùng Vô Danh Nọ (1)

Chương 04 - B: Lựa Chọn Của Anh Hùng Vô Danh Nọ (1)

Phần 3

Buổi sáng ngày hôm đó vẫn là một buổi sáng mà tôi không tài nào có thể quên được. Ấy là vào ngày 26 tháng 12, chỉ một ngày sau đêm giáng sinh đáng nhớ mà tiền bối Tsubasa và toàn câu lạc bộ cố gắng tạo nên, coi như là những kỷ niệm vui vẻ cuối cùng trước khi tốt nghiệp. Tôi vẫn nhớ như in cái khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của anh ấy khi động viên chúng tôi sau thất bại tại giải Kendosei năm ngoái. Khuôn mặt ấy vẫn luôn là khuôn mặt của người đàn anh tận tụy lúc nào cũng quan tâm đến những người xung quanh, nụ cười ấy vẫn luôn là một đóa hoa cẩm chướng vàng khích lệ con người ta nỗ lực sống tiếp. Tuy nhiên, trong cái khoảnh khắc chúng tôi mất cảnh giác nhất, cái tôi bên trong ấy đã không còn là con người mà chúng tôi hằng biết nữa rồi.

“Mọi người, nghe tôi nói một chút nhé.” - Tsubasa đứng giữa phòng câu lạc bộ, tay anh cầm một cốc nước ngọt vì chúng tôi chưa đủ tuổi vị thành niên, như anh ấy nói thì uống cho nó có vị. Sau đó, bằng đôi mắt nặng nề, buồn và nghiêm túc, anh Tsubasa liếc nhìn một vòng quanh căn phòng được trang trí dở dang, có vẻ như muốn tất cả mọi người đều phải chú ý tới.

“Tôi biết mọi người đều đang buồn bực vì trận đấu vừa qua… Có người thất vọng… Lại có người tự trách cứ… Tất cả những cảm xúc ấy đều đáng trân trọng vì nó thể hiện rằng mọi người đều rất tâm huyết với bộ môn kiếm đạo này.”

Với mỗi lời nói, anh đều gửi kèm với một ánh nhìn tới những người cần chúng. Ánh mắt của anh dịu dàng đặt lên họ với đúng tư cách một vị tiền bối sẵn sàng bao dung tất cả. Hẳn là mọi thứ đã được anh ấy lên kế hoạch từ đầu, kể cả bữa tiệc vội vàng này lẫn những lời nói dịu dàng vừa rồi. Anh Tsubasa vẫn là một con người như vậy, tốt bụng và dịu dàng, hệt như một vị anh hùng trong game vậy.

Thế rồi, cùng với một nụ cười mỉm đầy nhân từ, anh ấy nói tiếp.

“Chẳng có gì sai khi mọi người cảm thấy như vậy cả, chính tôi cũng không thể nói rằng mình không buồn được.” Anh ấy mím môi mình, mặc cho có cố giữ nụ cười ấy thì nó vẫn trông thật nặng nề… Nhưng rồi: “Thế nhưng tôi mong mọi người đừng mang nó theo mình suốt quãng đời còn lại.” Tsubasa vừa nói vừa gật đầu, như thể anh ấy đang cố làm mọi người đồng thuận theo vậy.

“Thất bại cũng chỉ là một phần của cuộc sống mà thôi. Tôi đã lỡ mất cơ hội này không có nghĩa là cuộc đời tôi sẽ dừng lại tại đây, các bạn cũng vậy…” Anh dừng lại đôi chút, cứ như là lấy hơi vậy. “Câu lạc bộ này không thể tiếp tục nếu như những người trong đấy đều là mấy miếng khoai tây chiên ỉu xìu, thế nên là… Cười lên đi! Sau đó hãy thay tôi tiếp tục câu lạc bộ này! Làm ơn.”

Cái cúi đầu của anh ấy đã làm chấn động trái tim của tất cả những người có trong căn phòng. Quả thật anh ấy rất giỏi trong việc khiến người khác phải nghe theo mình. Chỉ là…

Vào ngày 26 tháng 12 khi chúng tôi trở lại trường cùng với lòng quyết tâm cao nhất… Anh Tsubasa đã chết rồi.

Trên cơ thể không có bất kỳ dấu hiệu tổn thương nào ngoài vết thương do cú ngã từ tầng thượng của trường. Theo kết luận sơ bộ mà bọn tôi nghe phong thanh được thì có vẻ anh ấy đã trèo qua lan can của trường rồi nhảy xuống. Đúng vậy, đó là một vụ tự sát.

Đến bây giờ tôi vẫn không thể chấp nhận được. Tự sát ư? Một người như anh ấy mà cũng có thể tự sát ư? Thế nhưng tôi cá rằng đó chỉ là sự phản kháng trong vô thức của tôi với một vấn đề đơn giản nhưng có bất lợi cho cá nhân tôi mà thôi. Bởi suy cho cùng, anh Tsubasa cũng vẫn chỉ là một con người bình thường và bình thường khi người ta thất bại liên tiếp thì đều sẽ dẫn đến u uất cả. Tôi đơn giản chỉ là bóp phát cò cuối cùng để găm viên đạn cuối vào người anh ấy mà thôi.

Giải kendosei năm ấy, tôi là người đấu trận cuối cùng. Lúc ấy hai bên đang giữ ở thế cầm hòa, hai đều cho mỗi bên, bởi vậy tôi có thể cảm nhận rất rõ được cái áp lực sinh ra từ ánh mắt của toàn thể mọi người đè lên cơ thể mình. Lúc ấy, lồng ngực tôi như sắp sụp đổ tới nơi rồi vậy, hai tay hai chân đều bủn rủn hết cả. Đã vậy, đối thủ còn là Ayano Karasu, một tay kiếm vô cùng tiềm năng, tôi hoàn toàn chẳng có chút hi vọng chiến thắng nào.

Tuy nhiên anh Tsubasa vẫn đặt hết niềm tin vào tôi… anh ấy đã đặt tay lên vai tôi và nói rằng tôi sẽ làm được, chắc hẳn lúc ấy anh ấy đã đặt nhiều kỳ vọng vào tôi lắm. Thế nhưng tôi lại thua. Cái cảm giác lành lạnh của thanh kiếm gỗ ấy đặt trên vai tôi, xuyên qua cả lớp giáp bảo hộ đến bây giờ vẫn khiến tôi sợ hãi.

Lạnh… Lạnh quá!

Tôi co quắp trên chiếc giường của bệnh xá trường. Dẫu cho chiếc chăn được phủ lên tận đầu thì cái cảm giác rờn rợn ấy vẫn chạy khắp cơ thể tôi. Hai tay tôi lúc này ôm quanh mình theo bản năng vẫn có thể cảm nhận được từng cơn rung nhẹ qua lớp áo đồng phục.

Giá mà anh ấy đừng kỳ vọng vào tôi. Giá mà… tôi có tài thêm chút…

Giá mà tôi đừng tham gia vào cái câu lạc bộ ấy. Giá mà…

Một lần nữa, những suy nghĩ của tôi lại không thể dừng lại một khi vô tình chạm vào điểm bắt đầu. Cũng chỉ vì ban nãy vô tình nghĩ đến việc trong quá khứ mà bây giờ suy nghĩ cứ như hòn đá lao xuống từ một con dốc, chẳng thể dừng. Tôi thậm chí còn cố tình trốn xuống phòng y tế để tĩnh tâm nhưng kết quả vẫn thất bại.

“Muốn chết quá…”

Thời gian cứ vậy trôi theo những tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc trên đầu giường. Tôi cũng chẳng nhớ nổi mình chui vào đây được bao lâu, chỉ nhớ là cô y tá đã bỏ đi được một lúc.

Bỗng… Tiếng cửa phòng vang lên làm tôi giật thót mình. Đi theo đó là tiếng nói dịu dàng của cô Orihime, y tá trường vang lên. Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế xoay cạnh bàn làm việc bên cạnh cửa sổ của mình, rồi có vẻ là nhìn về phía tôi, cô ấy lại nói:

“Phù… dạo này trường nhiều vấn đề quá đi mất, đến cả y tá quèn cũng bị gọi đi họp.”

Cô ấy ngân nga giọng mình làm như thể chỉ muốn nói chuyện vui vẻ. Tuy nhiên, với tư cách là một trong những người tiếp xúc với cô ấy nhiều nhất, tôi biết thừa mục đích đằng sau.

“À mà, Hisaki dạo này thế nào rồi?” - Cô ấy hỏi tôi, giọng tỏ ra vui vẻ.

Để đáp trả, tôi chỉ vắn tắt vài lời: “Không gì ạ, em vẫn ổn.”

Tôi cố gắng kết thúc cuộc hội thoại ấy thật nhanh vì biết thừa cô ấy sẽ lại hỏi tôi về mấy vấn đề sức khỏe tinh thần. Suốt gần bốn tháng qua, cô Orihime đã không ít lần gặp riêng tôi để nói chuyện về mấy thứ đó, bởi vậy tôi cũng biết khá rõ một số cách để đánh chặn rồi. Thế nhưng, như mọi khi, cô Orihime không phải người dễ bỏ cuộc như vậy.

“À, vậy à…” - Cô ấy cảm thán. Sau đó. - “À mà, sao em lại rời câu lạc bộ vậy?”

Lại nữa à?

“Không có gì đâu ạ, em chỉ là… em chỉ là không thích nữa thôi ạ.”

Đến đây, cô Orihime đã im lặng hẳn. Hoặc. Có lẽ lại là thở dài.

Nhưng ngay khi tôi cứ tưởng mọi thứ đã kết thúc rồi thì…

“Hisaki này, em định cứ như vậy đến bao giờ nữa?”

Cô Orihime lại nói, lần này giọng đã thép lại chứ không còn lại sự nuông chiều.

Sau đó, tiếng chiếc ghế vang lên cho thấy rằng cô đã rời khỏi chỗ ngồi, việc đó đã làm tôi bị thót tim một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi. Tiếp đó, tôi lại hướng tai về phía tiếng cô y tá phát ra, có lẽ là gần cửa sổ. Cô ấy nói:

“Đời người trông vậy thôi chứ trôi nhanh lắm, trước khi em nhận ra thì nó đã qua rồi.”

“?”

Tôi không thể chịu nổi thêm mấy lời của cô ấy nữa, bèn lật tung chăn ra rồi rời khỏi giường. Tất nhiên, cũng bỏ mặc luôn cái sự lo lắng của cô ấy dành cho mình, bởi dù sao thì cô ấy vẫn chẳng hiểu gì về tôi cả.

“Em xin phép.”

Nói rồi tôi liền bỏ ra khỏi phòng. Trong lòng phần nào cũng bớt đi được chút nặng trĩu dù chẳng hiểu sao.

Về phần cô Orihime thì cô ấy vẫn luôn là người phiền phức như vậy, tôi cũng không thể trách được. Dù sao thì tốt bụng là một phần bản chất của cô, chỉ là đôi khi nó hơi bị bao đồng một cách quá mức.

Tôi cá rằng việc cô ấy lo lắng như vậy vì nghĩ rằng tôi sẽ lại tự sát giống anh Tsubasa. Thế nhưng điều đó lại chỉ càng làm cho việc cô ấy chẳng hiểu gì về tôi lộ rõ hơn. Bởi sau cùng, một thằng hèn như tôi làm gì đủ dũng khí để tự sát cơ chứ.

Mà thôi kệ! Giờ phải về lớp đã…

Đột nhiên, hình bóng của người con gái quen thuộc ấy lại xuất hiện trước tôi, chị Kaede mới sáng nay gặp tôi bây giờ một tay chống tường thở hồng hộc. Nhưng trước khi tôi kịp chạy lại thì chị ấy đã tiến về phía tôi, một phần vì trông chị ấy có chút hung hãn thế nào ấy vậy nên tôi cũng chẳng dám lại gần, thậm chí một chân đã lùi về sau một bước lớn.

“Nói đi…”

“Dạ?”

Kaede túm lấy cổ áo tôi, xách ngược lên. Sau bên trong đôi mắt nai ướm lệ, tôi đã có thể thấy một ngọn lửa hừng hực nghi ngút, việc ấy làm tôi có chút lo sợ, mọi chuyện thậm chí còn trở nên tồi tệ hơn khi những giọt nước mắt trên gương mặt ấy bắt đầu lăn dài. Khoảnh khắc ấy trái tim tôi như thể đã khựng lại một nhịp, một cơn ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng, nó khiến cho tôi không thể nào mà lại không nắm lấy hai bài tay đang run bần bật ấy.

“Có chuyện gì xảy ra à?” - Tôi cố làm một giọng mà mình thấy rằng là nhẹ nhàng nhất để gặng hỏi. Thế nhưng chị Kaede chẳng nói gì, chỉ đáp lại bằng tiếng òa khóc. Người con gái ấy sau đó bỗng nhiên lao về phía tôi, đầu tựa trước ngực. Một lần nữa, trái tim tôi lại phản ứng nhưng là đập loạn lên, nhưng cũng chẳng tiện nói, chỉ có thể cam chịu làm cái gối cho chị ấy ôm. Trời đất, chuyện quái quỷ gì vậy chứ?

Phải một lúc sau chị ấy mới ngừng, lúc này chúng tôi đã được cô Orihime gọi vào trong phòng y tế cho đỡ bất tiện. Bản thân tôi mặc dù không muốn ở đây cho lắm, nhưng rời đi thì không được. Với cả, nếu bây giờ mà bỏ đi thì chắc chắn chị ấy sẽ lại điên tiết lên mất.

“Được rồi được rồi, ngoan nào.”

Cô Orihime lấy khăn tay lau mặt cho Kaede, chị ấy bây giờ quả thật trông không khác gì một đứa trẻ nũng nịu cần được dỗ dành. Thế rồi, sau vài phút làm sạch, cô Orihime ngồi xổm trước mặt chị ấy, tay nắm tay, làm một giọng thật dịu dàng mà nói:

“Được rồi, giờ kể cô nghe có chuyện gì đi.”

Kaede không đáp, chị ấy chỉ lẳng lặng liếc nhìn tôi rồi cúi gằm xuống, hai bên má đã có thể thấy rõ những bông hoa ửng hồng. Đây mặc dù không phải lần đầu tiên tôi thấy chị Kaede e thẹn như vậy, thế nhưng cái liếc nhìn trách móc đầy ẩn ý ban nãy thì quả thực là lần đầu. Chết tiệt, bộ sáng nay mình đã làm gì sai à?

Thế rồi, phải đợi cô Orihime dỗ dành mãi một lúc, thì bấy giờ Kaede mới chịu mấp máy môi mình. Chị ấy lại liếc nhìn tôi, đôi mắt lúc này quả thực đã se lại thành một viên đạn bực dọc chứ chẳng còn chút dấu diếm.

“Thật ra…”

“Cậu ta gửi thư thách đấu ư?”

Cô Orihime thốt lên một tiếng rồi quay sang nhìn về phía tôi, cái nhìn ấy chứa đầy sự sợ hãi và ngờ vực làm cho lòng tôi bỗng nhói lên như bị thứ gì cắn khuyết mất một miếng. Tuy nhiên bản thân tôi thì lại chẳng biết gì về cái lá thư chết dẫm mà chị ấy nói cả, hẳn là phải có kẻ nào đó đã mạo danh.

“Em không nhầm với ai chứ? Hoặc là có ai đó đùa lố thì sao?”

Kaede lắc đầu lia lịa, thế rồi bằng đôi mắt chắc chắn nhất, chị ấy khẳng định.

“Nét chữ đó… em chắc chắn nó là của Hisaki.”

“Sao chị biết nó là của em?”

“Cái, cái đó…”

Đôi mắt của Kaede cụp xuống, buồn thiu, cả gương mặt cũng cúi gằm như thể trọng tâm bị lệch phía. Tuy nhiên, với biểu hiện đó thì có vẻ chị ấy quả thực chẳng biết và chẳng liên quan gì đến sự việc này. Tôi chẳng thể làm gì hơn ngoài việc nhíu sát mày. Trong đầu lúc này rối bời nhưng chẳng có lấy một ánh suy nghĩ nào sáng suốt. Thế rồi… Một cái tên quen thuộc bỗng chốc lóe lên trong đầu làm tôi khai sáng: Atami Yoruko, chính là cô ta!

“Hisaki, em đi đâu vậy!”

Bỏ qua lời của cô y tá, tôi biến thẳng ra khỏi phòng rồi bước về phía trước. Lớp 2B. Tôi đã biết con nhỏ đấy ở đâu rồi. Nhưng chưa đi được bao xa thì vật cản đã xuất hiện. Anh ta có chiều cao tương đôi ấn tượng, một mét tám mươi chín, mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh lam thể hiện rằng ít nhất một nửa dòng máu của anh ta là người nước ngoài. Ấy là một kẻ tài hoa nhưng tính cách thì quá ư là khó chịu, đặc biệt là đối với con trai, người ta gọi hắn là Hachioga Hiromi.

“Chào! Tôi tìm cậu suốt đấy.”

Anh ta xỏ hai tay trong túi quần, mái tóc vàng cùng chiếc cằm dài hất vổng lên trời, thật tình trông chẳng đứng đắn chút nào. Tuy nhiên, để cho phải phép, tôi vẫn phải đáp lại.

“Anh muốn gì.”

“Nào, việc gì phải căng thẳng vậy chứ? Tôi chỉ muốn chào hỏi đối thủ thôi mà.”

Anh ta thản nhiên tiến về phía tôi, thân người cứ lắc lư như thể vô cùng thích thú.

“À này nhé? Cái nhỏ gì gì ấy nhỉ? Tokimo… Tsuma, Tsumatsu? Hề hề, cậu thích cô ta lắm hả?”

“Nếu anh muốn gây chuyện thì không liên quan tới tôi.”

“Này này, đợi chút nào. Tôi hỏi thật lòng mà.”

“Hừ!” Tôi giật phăng tay anh ta ra khỏi vai mình. “Tôi đang nghe đây.”

Nhận được lời đồng thuận, Hiromi vừa gật đầu vừa bước tới chỗ tường, tìm điểm dựa.

“Thì cậu biết đấy, tôi và con nhỏ đấy sắp phải lấy nhau.” Anh ta nói. “Nhưng tôi thì đếch thích chuyện ấy chút nào. Thế nên là…” Tên con trai đó chỉ về phía tôi. “Cậu tỏ tình với nhỏ đi.”

“Hả?”

“Đừng vội đừng vội!” Hiromi đưa tay chặn tôi lại. “Tôi biết cậu vẫn hoang mang nhưng mà vụ này là do ông già hai bên sắp xếp, tôi không thể một mình chống lại họ đâu.” Anh ta nói bằng giọng vui vẻ rồi nhướn lưng mình rời hỏi bức tường. Vừa bước đi anh ta vừa tấm tắc. “Thế nhưng may mà có cậu. Chỉ cần cậu tỏ tình với con nhỏ Tsumaki đó thì tôi sẽ có cái cớ để mặc cả.”

Không thể hiểu anh ta muốn nói gì, đôi mày tôi cứ nhíu lại: “Nói vậy là sao chứ?”

Để đáp lại, anh ta thản nhiên: “Con nhỏ Tsumaki đó có vẻ thực sự thích cậu.”

“Cái gì cơ?” Hiromi nhìn tôi mà khẳng định, trong ánh mắt không có gợn chút giả dối nào. Việc ấy làm cho tôi có chút giật mình. Nhưng chẳng quan tâm tôi cảm thấy ra sao, anh ta lại nói tiếp.

“Chỉ cần hai người nói đồng ý với nhau, sau đó tôi có thể dùng cớ ấy để mặc cả với ông già. Chỉ cần nói là: Con không thích ở với một con đàn bà đã yêu người khác, như vậy ông già sẽ không thể cãi lời tôi. Cuối cùng thì happy ending. Thấy sao? Như vậy ổn chứ?”

“...”

Phải thú thật, đó là một lời đề nghị rất hấp dẫn. Thế nhưng tỏ tình với Tsumaki ư? Không đời nào cô ấy có thể đồng ý với tôi được. Một người như cô ấy có thể để ý tới tôi đã là chuyện rất tốt rồi, còn cái việc mà anh ta nói tới thì hoàn toàn là viển vông.

“Tôi…”

“Thôi được rồi, tôi hiểu rồi.” - Hiromi bỗng ngắt lời tôi.

“Cậu quả thực là một tên khốn nhu nhược y như lời đồn.”

“Anh…”

“Được rồi được rồi! Vậy thôi thì hẹn cậu chiều nay nhé! Tôi mong chờ lắm đấy.”

Nói rồi anh ta cứ thế rời đi, thế nhưng không quên vẫy tay tạm biệt.

Chết tiệt, tên khốn khoa trương đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!