Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ

Chương 01 - B: Giao Kèo Với Nữ Thần Nọ

Chương 01 - B: Giao Kèo Với Nữ Thần Nọ

Phần 03

Tối… Tối quá! Tôi đang ở đâu thế này? Nơi đây trông cứ như thể một cõi vĩnh hằng chỉ có duy nhất bóng tối và bóng tối. Dẫu cho tôi có cố gắng tìm kiếm thế nào thì ánh sáng dường như là thứ không được phép tồn tại ở đây. Không những vậy, nó dường như chỉ là một không gian rỗng tuếch không có điểm dừng, dù cho tôi có cố vung vẩy đến thế nào thì cũng chẳng chạm được gì, kể cả không khí xung quanh. Tôi cảm thấy mình như thể đang trôi nổi giữa một khoảng không vũ trụ vô tận vô định, cảm thấy mọi thứ thật chênh vênh, thật trống rỗng và thật có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Bỗng! Có một lực gì đó giật mạnh tôi xuống và ánh sáng cũng lóe nhòa mắt. Tôi đã không thể tự chủ mà ngã nhào ra đất, một thứ đất mềm mại và nhiều hương thơm. Thế nhưng trong giây phút ngắn ngủi ấy tôi đã không thể để ý hết cái ngọt ngào trong nền đất. Thay vào đó, mắt nhắm mắt mở bò nhồm người dậy theo một phần của bản năng. Cái lóa mắt thuở ban đầu tan dần như một màn sương và để lộ ra đằng sau đó là một cánh đồng cỏ xanh dài bất tận. Tôi đã hoàn toàn choáng ngợp trước khung cảnh hùng vĩ mà yên bình cứ ngỡ chỉ có trong phim ấy. Chưa bao giờ trong đời tôi lại được nhìn thấy cảnh những ngọn đồi cỏ chập chùng nối đuôi nhau trôi về phía chân trời như những ngọn sóng thế này.

“Đẹp quá!” - Tôi đã buột miệng nói ra như vậy khi ngắm nhìn xung quanh. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm tưởng như hồn mình đã hoàn toàn thoát ra và hòa tan vào không khí của nơi đây. Chỗ này, nó tuyệt quá! Chỉ mới mấy giây trước thôi tôi còn đang hoang mang cuống cuồng, vậy mà giờ đây đã hoàn toàn quên béng mất, hoàn toàn chết ngất trong vẻ đẹp của cánh đồng hoang vắng xinh đẹp này. Thế nhưng- một lần nữa- chỗ này là chỗ quái nào vậy?

“Một nơi nằm ngoài dòng thời gian, hoàn toàn cách biệt với vòng luân hồi.”

Tôi bất giác quay người lại khi có một giọng nói lạ lọt vào tai. Đó là một người phụ nữ với toàn thân trắng muốt, từ mái tóc trắng bạc đổ xuống chiếc đầm cũng trắng tinh. Cô ta ngồi cạnh bên một bàn tiệc trà lộng lẫy cũng với màu trắng là chủ đạo, trên các vành và cạnh bàn được tô điểm bởi những đường nét màu vàng óng, tạo nên một cảm giác thật xa hoa và cách biệt với sự tầm thường. Cái sự hiện diện thần thánh ấy khiến tôi gần như chết lặng trong phút giây, thế nhưng vẫn kịp lấy lại ý thức mà đáp lại cho đúng lễ nghĩa.

“Cho hỏi… cô đây là?”

“Tên ta là Lohphiria, một nữ thần.”

“Nữ thần?”

Tôi nhíu mày khó hiểu. Thế nhưng chẳng để tôi kịp phản ứng thêm gì, người phụ nữ ấy đặt tách trà trong tay xuống mặt bàn, khuôn mặt yêu kiều lướt về phía tôi, đánh một ánh nhìn đầy sắc sảo làm tôi có chút nổi da gà. Sau đó, cô ta đứng dậy và tiến về phía tôi, nụ cười nhẹ nhàng trên môi dần nhoẻn rộng trở thành một đường dấu ngã lớn, trông ả như thể đã biết hết về tôi, kể cả những điều mà chính tôi cũng chẳng hề biết.

“Vậy, chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?”

“Eh!?”

Đang mải ngắm nhìn cô ả khiến tôi chẳng kịp nghe cô ta vừa nói gì, chớp mắt một cái tôi đã đứng trước vành móng ngựa, hai tay bị khóa lại bởi còng sắt chẳng biết từ lúc nào. Ngước lên trên, cô gái ban nãy ngồi ở ghế chủ tọa, mặc trang phục thẩm phán và gõ ra những tiếng búa gỗ chua chát, dẹp đi những tiếng xì xầm không cần thiết.

“Trật tự! Trật tự! Hôm nay, chúng ta ở đây trong buổi xét xử anh Yoruki Akatsuki. Bên kiểm sát và bên biện hộ đã sẵn sàng chưa?”

“Bên kiểm sát đã sẵn sàng thưa quý tòa!”

Tôi trố tròn mắt nhìn về hướng tiếng nói vừa phát ra, vẫn người phụ nữ màu trắng ban nãy nhưng mái cô ta rẽ ngôi, hai bên tóc được thắt bím và buộc ra đằng sau. Mặc trên mình một bộ vét đỏ, giọng cô ta đanh thép như một con quỷ dạ xoa.

“Bên biện hộ đã sẵn sàng thưa quý tòa.”

Như vẫn chưa đủ làm tôi phát sốc, đầu đối diện với cô kiểm sát viên, cô luật sư bào chữa vẫn khuôn mặt và màu tóc y vậy, mặc một bộ vét xanh, mái tóc có vài nhúm bị vểnh lên khỏi đầu trông cứ như lông nhím. Cô này hai tay khoanh chặt lại, tôn lên bộ ngực đẫy đà của mình, giọng nói tự tin quyết đoán.

Lúc này, tôi đã ngờ ngợ ra được nhưng quả thực vẫn không thể tin vào mắt mình, tất cả những người ở đây, trong phiên tòa này... đều là một người.

“Xin mời viện kiểm sát đọc bản cáo trạng.”

Giọng vị chủ tọa cất lên, ra hiệu cho viện kiểm sát.

“Vâng thưa quý tòa.”

Cô gái áo đó đứng dậy cùng với một tập giấy trên tay, dõng dạc đọc lớn nội dung trong đó.

“Căn cứ vào bộ luật “Phán Xử Linh Hồn”, Viện Kiểm Sát quyết định khởi tố bị can Yoruki Akatsuki ngày bốn tháng tư năm 4044 của...”

Chẳng cần nghe hết, chỉ cần câu đầu thôi là lòng tôi đã rạo rực một sự hoang mang khó tả. Tôi không muốn tin nó, tự như với bản thân đây chỉ là một cơn ác mộng quái đản, tôi nhắm mắt lại để ngủ tiếp nhưng một hồi rồi hai hồi, tôi vẫn không tỉnh dậy.

Quái lạ! Tại sao lại không được?

Tôi thử đưa tay lên nhéo má mình, liền một cơn nhói nhẹ làm tôi phải bất thình lình kêu lên. Nó thực sự đau, bây giờ tôi có thể chắc chắn đây không phải một giấc mơ rồi, nhưng nếu không phải mơ...

Không thể nào! Không thể nào! Mình chết rồi ư? Nhưng lúc nào?

Tôi không tin thứ mình đang nghĩ, liên tục phủ nhận nó trong đầu mình nhưng bỗng một luồng ký ức chảy qua đầu tôi, về những thứ đã xảy ra vài phút trước, về việc tôi đã bị giết chết bởi một con quỷ với lưỡi hái màu tím.

Chân tôi bỗng dưng chẳng còn chút sức lực nào, nó bắt đầu run rẩy và dường như có thể đổ xuống bất kỳ lúc nào. Tôi đặt khuỷu tay lên vành móng ngựa rồi chống tay lên trán, cố liên kết lại mọi thứ trong đầu.

À, phải rồi, khi đang đưa con nhỏ Sayuki về nhà... mình đã chết ngay lúc đó.

“Bên kiểm sát xin đưa ra bằng chứng đầu tiên.”

Tuy không có theo dõi những gì vừa diễn ra nhưng ngay sau khi cô ta nói vậy tôi cũng ngước đầu lên xem thử. Xuất hiện giữa căn phòng là một chiếc hộp màu xanh, trên bốn mặt bên của nó hiện lên một video. Từ góc nhìn từ trên cao, có vẻ là từ trên nóc nhà bên cạnh, hiện lên là một tiệm bánh ngọt. Chạy vọt ra khỏi cửa là một thằng nhãi bẩn thỉu tay ôm một hộp bánh. Đuổi theo nó là một bà béo đang mặc thứ có lẽ là đồng phục của nhân viên.

“Như quý tòa và mọi người đã thấy, đứa bé trong video đó là bị cáo Yoruki Akatsuki. Nhưng chưa hết. Đây, và đây...”

Mỗi khi cô ta hướng ngón tay lên màn hình, lần lượt lại có thêm nhiều video khác hiện lên.

“Trong suốt năm tháng, kể từ ngày bảy tháng tám đến ngày mười bốn tháng một năm 1992, bị cáo đã có nhiều lần ăn cắp, không chỉ đơn thuần là đồ ăn mà là còn tiền bạc và nhiều đồ vật có giá trị khác. Thiết nghĩ đây không còn là hành vi túng quá hóa rồ khi người ta đói, mà là một hành vi cấu vào tội Tham Lam và hoàn toàn có thể đẩy lên là Tham Lam cấp độ Ba.”

“Không đúng, tôi cần tiền để mua đồ ăn chứ, không hề có ý định sai trái nào cả.”

Cộc cộc! Chiếc búa trong tay vị chủ tọa được gõ xuống ngắt đứt lời của tôi.

“Yêu cầu bị cáo im lặng khi chưa đến lượt mình. Xin mời viện kiểm sát tiếp tục.”

“Vâng thưa quý tòa.”

Cô ta lật sang một trang tài liệu khác rồi tiếp tục.

“Tiếp theo, tôi xin mời nhân chứng đầu tiên, cô Mitsuki Maeda, là một trong số các nạn nhân của bị cáo Yoruki lên trình bày.”

Một người phụ nữ mắt đỏ húp đột nhiên xuất hiện cạnh chiếc bàn ở giữa căn phòng, cô ta khoảng bốn mươi tuổi, là vợ của một tên giám đốc một công ty xe hơi.

“Thưa cô, xin hãy nói cho quý tòa và mọi người ở đây biết, có đúng là bị cáo Yoruki đã từng lừa tiền của cô phải không?”

“Vâng, đúng thế ạ.”

Cô ta sụt sịt, phát âm trở nên không rõ ràng do khuôn mặt mếu máo.

“Cô có thể cho chúng tôi biết, bị cáo đã tiếp cận cô như thế nào.”

“Dạ thưa, hôm đó, tôi một mình đến quán bar sau khi cãi nhau với chồng, thì anh ta... bị cáo có mời tôi một cốc rượu chỉ thế thôi. Những lần sau cũng vậy, mỗi lần tôi đến quán rượu một mình là bị cáo lại mời tôi một cốc rượu. Chúng tôi chỉ thực sự nói chuyện với nhau hình như sau bốn lần bị cáo mời tôi như thế. Sau lần đó thì chúng tôi mới nói chuyện và tâm sự với nhau nhiều hơn, thế là không biết từ lúc nào tôi đã yêu bị cáo mất.”

“Vậy thưa cô, cô có nhớ cụ thể là bị cáo xin tiền của cô từ lúc nào và bằng cách nào không.”

“Tôi xin lỗi, tôi không nhớ rõ là khi nào, nhưng hình như là được một khoảng thời gian sau khi chúng tôi làm tình với nhau lần đầu, bị cáo có nói là mình cần một khoản đầu tư nên muốn vay tôi, thế là tôi cho bị cáo vay mà không lấy lãi, sau đó thì bị cáo trả dần theo từng tháng. Và một lần nữa, là khi bị cáo nói đã bị xã hội đen lừa nên giờ đang bị bọn chúng đến đòi nợ, nếu tôi nhớ không nhầm thì bị cáo nói là 160 triệu yên. Lúc ấy tôi nghe qua điện thoại có cảm giác cấp bách nên đã chuyển ngay 200 triệu cho bị cáo. Ai mà ngờ...”

Cái đó... chuyện này... là do con đàn bà đó ngu thôi! Tôi... tôi...

“Như quý tòa và quý vị đã nghe, bị cáo đây đã có hành vi gian dối rất tinh vi. Bị cáo không tấn công trực diện mà ngấm ngầm “bơm chất độc” vào nạn nhân, kiên nhẫn chờ cho nạn nhân hoàn toàn nhiễm độc, tức khi nạn nhân sẵn sàng hiến dâng cơ thể bản thân cho bị cáo thì bị cáo mới bắt đầu nói tới chuyện tiền nong.”

“...”

“Ở đây ta có một đoạn chung gian rất đặc biệt là “vay tiền đầu tư”, bị cáo sẽ vay một khoản tương đối lớn rồi sau đó từ từ trả nợ dần để chứng minh là bản thân có khả năng trả nợ dài hạn để rồi mới kết thúc bằng một tình huống hiểm nghèo mà bản thân bị cáo “không có khả năng” trả thì lúc này nạn nhân vẫn đang tin tưởng bị cáo sẽ phải làm đủ mọi cách để giao tiền cho bị cáo.”

“...”

“Từ đây, ta thấy toàn bộ mục đích của bị cáo chỉ nhằm một điều là cưỡng đoạt tài sản của người khác. Chỉ riêng với hành vi này, bị cáo đã làm nặng thêm tội Tham Lam đã nói mà còn mang thêm tội Lười Biếng nữa thưa quý tòa. Hơn thế, số lượng nạn nhân của chiêu trò này đã gần sát hai mươi người trong vòng ba năm, tôi đề nghị quý tòa khi tính năm thụ án của bị cáo phải nhân lên hai mươi lần cho đúng với số người bị hại.”

Lời cô ta như sét đánh ngang tai, làm tôi chỉ muốn hiếp chết con điếm đó thôi.

Cô ta lại lật thêm một trang giấy nữa rồi tiếp tục.

“Về tội danh “có quan hệ bất chính với vợ người khác” thì tôi xin hỏi thêm nhân chứng. Thưa cô Mitsuki, cô đã từng kể với bị cáo đây về chồng mính chưa?”

“Dạ thưa, rồi ạ! Cũng không lâu sau lần đầu chúng tôi nói chuyện ạ.”

“Như quý tòa đã nghe, bị cáo dẫu biết là cô Mitsuki đây đã có chồng nhưng vẫn tiến tới, đó là một hành vi vi phạm đạo đức và có thể quy vào tội Dâm Ô cấp độ Bốn. Và tội Dâm Ô còn nặng hơn khi ta nói đến tội danh cuối cùng của bị cáo. Bây giờ tôi xin phép hỏi trực tiếp bị cáo Yoruki.”

Con khốn ấy bây giờ mới quay mặt về phía tôi, quăng cho tôi một cái nhìn dữ tợn.

“Bị cáo hãy thành khẩn, có đúng là trước khi trở thành một tên lừa đảo, bị cáo còn thường xuyên mua dâm và làm tình với nhiều cô gái không?”

“Tôi... tôi...”

Chết tiệt! Không ổn rồi, nếu bây giờ mình nói dối có sao không? Nếu như con đó nó biết rồi mà chỉ đang thử mình thôi thì sao? Mẹ kiếp, phải làm sao đây.

Tôi ngập ngừng trả lời cô ta bởi sợ rằng đây chỉ là một phép thử, nếu như cô ta chưa có bằng chứng thì rõ ràng lời này sẽ trở thành thứ buộc tôi tôi, nhưng nếu cô ta đã hoàn toàn đủ bằng chứng tôi mà khai man chắc chắn sẽ thêm tội.

“Xin bị cáo hãy trung thực!”

“Vâng, đúng là vậy!”

Khi con ả đó gằn giọng tôi đã không làm chủ được bản thân mà khẳng định tội danh của mình, thật quá sức ngu ngốc.

“Bị cáo Yoruki Akatsuki đã nghe rõ lời luận tội của viện kiểm sát chưa?”

“Dạ, rõ ạ.”

“Vậy xin mời luật sư trình bày lời bào chữa.”

Cô luật sư mặc vét xanh đứng dậy với tập giấy trong tay, cô nói.

“Kính thưa hội đồng xét xử, sau khi nghe lời luận tội của viện kiểm sát, tôi cho rằng những tội trạng mà viện kiểm sát đưa ra là chưa đúng tội và làm quá tội danh của thân chủ tôi.”

“...”

“Theo tôi, “tội danh ăn cắp nhiều lần” của thân của chúng tôi không thể cấu vào tội Tham Lam, bởi mục đích của việc ăn cắp là để “sống” chứ không hề có ý đồ không tốt như viện kiểm sát đã đưa ra. Ngoài ra, tôi kính mong hội đồng xét xử suy xét đến lý do tại sao thân chủ của tôi phải đi ăn cắp. Lúc ấy thân chủ của tôi đang còn quá bé, mới mười một tuổi nhưng lại phải ở trên hành trình đi tìm lại người mẹ đã bỏ rơi mình.”

À, phải rồi, là nó nhỉ?

Tôi bây giờ ngẫm lại thì mới thấy bản thân ngu thật, nếu thực sự còn yêu thương tôi thì bà ta đã đem tôi theo người đàn ông đó rồi. Việc bà ta vứt tôi vào cô nhi viện cũng chỉ là tránh hậu họa mà thôi.

Mẹ kiếp!

“Về tội “gian dối để cưỡng đoạt tài sản”, ngoài việc viện kiểm sát bắt thân chủ tôi phải nhận mức án cho hai vụ dù bản thân chưa làm tới là hết sức phi lý thì tôi xin được khẳng định, thân chủ của tôi không hề Tham Lam và Lười Biếng thay vào đó là thân chủ tôi đã quá túng quẫn.”

“...”

“Thứ nhất, thân chủ tôi đã từng tự dựng lập lần lượt hai công ty, một công ty giải trí và một công ty sản xuất đồ ngọt. Nhưng thật đáng tiếc rằng cả hai đều không may bị người khác làm vuột khỏi tay thân chủ tôi, thậm trí là phải vay tiền xã hội đen để duy trì công ty, mặc dù cuối cùng lại thành không thể trả nợ. Và trong lúc thân chủ tôi đang tuyệt vọng như vậy đã có một con người xuất hiện. Tôi xin mời nhân chứng Sae Tachibana.”

Ngay sau đó, thế vào vị trí của con đàn bà bị tôi lừa tiền là con điếm đã đưa tôi vào hoàn cảnh này, thứ súc vật đã đẩy tôi vào con đường tội lỗi này.

“Thưa cô Sae, có phải chính cô là người đã đề nghị trả nợ giúp thân chủ tôi nếu thân chủ tôi chịu ngủ với cô không?”

“Vâng, đúng ạ!”

Giọng mụ ta yếu ớt, như thể bản thân mụ đang run lên vì sợ vậy.

“Vậy, cô còn đề nghị nào khác nữa với thân chủ của tôi không?”

“Dạ thưa, tôi... tôi có nói nếu anh ấy mỗi đêm anh ấy ngủ với tôi, tôi sẽ trả 50 triệu yên cho anh ấy.”

“Như quý tòa và quý vị đã nghe. Hãy đặt bản thân mình vào vị trí của tôi đi ạ, nếu quý vị đứng ở vị trí của một người đang thất bại toàn tập và nhiều khả năng sẽ không còn khả năng kiếm thu nhập nữa liệu các vị có bỏ qua cơ hội béo bở kiếm bộn tiền này không. Cũng bởi lý do này, thân chủ tôi đã ngộ nhận bản thân mình không còn cách nào khác ngoài kiếm tiền bằng vẻ ngoài của bản thân. Thế cho nên, tôi bác bỏ ý kiến cho rằng thân chủ tôi Tham Lam và Lười Biếng, tội của thân chủ tôi cùng lắm chỉ dừng lại ở mức Tham Lam cấp độ hai mà thôi.”

Kết thúc, cô luật sư của tôi lật một trang giấy khác ra.

“Kế tới, tội “có quan hệ bất chính với vợ người khác”, tôi cho rằng viện kiểm sát không cần phải tách riêng tội này với tội trước đó, bởi việc bỏ qua chuyện nạn nhân đã có chồng không phải vì thân chủ tôi có tình ý với nạn nhân mà chỉ đơn giản muốn nhắm vào tiền của nạn nhân, tức là một với tội Tham Lam cấp độ hai bên trên đã nói, nên tôi đề nghị quý tòa bỏ đi tội danh này cho thân chủ tôi.”

“...”

“Và về tội danh cuối cùng, xin quý tòa hãy nhìn vào quá khứ của thân chủ tôi. Sau khi bị cảnh sát bắt lại và đưa vào trại trẻ mồ côi mà thực chất là một nơi buôn bán trẻ em trá hình ngày mười bốn tháng một năm 1992, thì ngày hai tháng hai năm 1992, thân chủ của tôi bị bán cho một người phụ nữ bị cuồng các bé trai và bị xâm hại trong ngày.”

“...”

“Trong vòng hơn bốn năm đến khi người phụ nữ ấy bị cảnh sát lần ra và thân chủ tôi được cứu thoát, thân chủ của tôi đã bị đối xử không khác gì nô lệ tình dục. Với một đứa trẻ đang trong tuổi dậy thì, khi bị đối xử như thế thì hoặc sẽ bị mất khả năng sinh sản, hoặc sẽ bị nghiện tình dục và không may thân chủ tôi đã mắc phải vế sau. Vì vậy tôi một lần nữa kính mong quý tòa xem xét giảm nhẹ tội trạng cho thân chủ tôi.”

Kết thúc phần bào chữa, vị chủ tọa quay sang phía viện kiểm sát hỏi.

“Viện kiểm sát có ý kiến gì với lời bào chữa của luật sư không?”

“Thưa quý tòa, tôi đồng ý với việc giảm nhẹ tội ăn cắp nhiều lần của bị cáo nhưng không tán thành với ý kiến cho rằng việc bị cáo chọn con đường lừa đảo này là do túng quẫn. Bởi bị cáo đâu có yếu đến mức không thể đi hỗ trợ các công trường và càng không phải dạng thiếu duyên dáng để làm bồi bàn hay thu ngân. Tất cả đều do bị cáo không muốn phải làm việc nặng nhọc, đó là biểu hiện của Lười Biếng và còn do bị cáo đã bị giá trị của số tiền lớn che mắt, đó là biểu hiện của sự Tham Lam và phải là Tham Lam cấp độ 3, theo tôi ta không thể giảm nhẹ tội này cho bị cáo.”

“...”

“Ngoài ra, không có tình ý thì sao? Ngoại tình thì vẫn là ngoại tình, đó là biểu hiện của sự gian dối trong hôn nhân, là rơi vào tội Dâm Ô không được tha thứ, Dâm Ô cấp độ 4.”

“...”

“Và điều cuối cùng, nghiện không có nghĩa là không thể cai, thay vì tìm cách từ bỏ thì bị cáo đây lại chọn thỏa hiệp với bản thân. Đó là điều không thể chấp nhận được. Ngoài ra...”

Đột nhiên giọng cô ta yếu dần rồi tắt hẳn, nhìn vào đôi mắt mới nãy còn dữ dằn nhìn tôi giờ giãn ra, đồng tử mất đi ánh sáng. Cả căn phòng đột nhiên im lặng hẳn, không khí trùng xuống đèn nặng hơi thở của tôi. Một giọng nữ đột nhiên vang lên từ cả bốn phía, vang vọng như phát ra trong một căn phòng trống.

“Tại sao anh lại chọn việc lừa đảo?”

Tôi nhìn xung quanh nhưng tất cả những người ngồi đây đều như trở thành những con búp bê vô hồn với đôi mắt trống rỗng.

“Tại sao anh lại bỏ đi chỉ vì bị người khác cướp mất vai chính?”

Tôi sửng sốt quay phắt về phía ghế khán giả, nơi giọng nói ấy phát ra nhưng chẳng có ai khác ở đấy vẫn chỉ là những con búp bê sứ vô hồn.

“Tại sao anh lại bỏ trốn khỏi cô nhi viện?”

Một lần nữa, lại giọng nói ấy nhưng khi tôi quay sang nhìn thì vẫn chẳng có ai cả.

Căn phòng đột nhiên chìm trong ánh đỏ, những kẻ mất hồn khắp căn phòng đều đổ dồn ánh mắt về tôi, đôi mắt họ đỏ ngầu như nhuốm máu. Tất cả chúng cùng đồng thanh một lượt như những con robot đã được lập trình.

“Tại sao... anh lại Kiêu Ngạo như vậy?”

Tiếng búa gỗ đập xuống lại vang lên, thẩm phán, người cầm chiếc búa, người duy nhất còn giữ lại ánh mắt long lanh có hồn cất lên giọng nói của mình.

“Vậy, dựa vào những tội danh mà bị cáo gây ra, tòa tuyên án: Yoruki Akatsuki, sẽ bị ném xuống hố lửa, bị thiêu, bị hành hạ bởi quỷ hai ngàn năm để chuộc lại lỗi lầm của mình.”

Ngay khi tiếng búa cuối cùng vang lên, cơ thể tôi không thể cử động, không thể nói, chỉ có tròng mắt là có thể di chuyển và có lưng là cảm nhận được luồng khí nóng đang tỏa ra từ đằng sau. Ngay sau đó, một cặp người với làn da đỏ chót, thân hình cuồn cuộn cơ bắp với đôi sừng quỷ lớn trên đầu khoác lấy tay tôi, kéo cơ thể cứng đờ của tôi đi. Tôi cố gồng cơ thể nhưng chẳng có bộ phận nào chịu di chuyển kể cả là cơ mặt.

Hố lửa đã gần lắm rồi, cái nóng bây giờ đã đủ làm tôi phải gào lên đau đớn.

Không! Tôi sẽ kết thúc như này ư? Không!!

Đừng mà! Ai đó... ai đó cứu tôi với!

Tôi đâu có làm gì sai đâu, tôi cũng chỉ muốn được như mọi người thôi mà, mọi điều tôi làm chỉ là được như mọi người thôi.

“Tôi chỉ muốn được hạnh phúc thôi mà!”

Hai tên đó quăng tôi đi, lúc này cơ thể tôi mới có thể cử động trở lại, nhưng để làm gì cơ chứ, hố lửa nóng rực đã ngay trước mắt chỉ trực chờ nuốt chửng tôi, như vậy là hết rồi!

Nhưng tôi không rơi, cơ thể tôi lơ lửng trên miệng hố chứa đầy dung nham bên dưới.

“Ngươi nghĩ ngươi không làm gì sai? Tại sao lại vậy?”

Vẫn giọng nói ngọt ngào ấy đổ vào tai tôi, nhưng bây giờ nó chẳng có cái gì gọi là quyến rũ nữa chỉ có sự căng thẳng mà thôi. Cô ta bước trên mặt miệng hố cứ như thể nó chỉ là một bức vẽ trên mặt đất. Cô ngồi xuống, mặt ngước lên nhìn tôi.

“Ngươi nói đi, tại sao ngươi lại cho rằng mình không sai?”

Đôi mắt cô long lanh, như thể cô thực sự tò mò về điều đó.

Tự thầm hỏi có phải cô ta đang thử tôi, nếu tôi trả lời sai liệu có hình phạt nào tồi tệ hơn chăng. Nhưng rồi tôi gạt phăng cái lưỡng lự đó đi, lấy hết dũng khí của bản thân, nuốt nước bọt rồi cố nở một nụ cười gượng.

“Vì cái thế giới chết tiệt này bắt tôi phải vậy!”

Nghe câu trả lời xong, các cơ mặt của cô ta dần thay đổi, nó từ chỉ giật nhẹ rồi cứ dần mạnh hơn đến khi cô ta cuối cùng cũng có thể mở cả khuôn miệng ra chỉ để cười. Cô gái đứng dậy, nâng chân đá vào giữa ngực tôi. Thế giới xung quanh bắt đầu quay mòng mòng và tôi bay đi, đến khi gây ra âm thanh thật lớn khi va vào chỗ ngồi của vị thẩm phán ban nãy, nhưng lại chẳng cảm thấy đau tí nào.

Người phụ nữ trắng muốt ấy đột nhiên xuất hiện đứng trên bụng tôi rồi khom người nhìn xuống.

“Muốn chứng minh điều mình nói là đúng không?”

“Hả!?”

Tôi vô tình phát ra một âm ngớ ngẩn sau khi nghe được lời cô ta, trong lòng vẫn nơm nớp lo lắng vì không hiểu người phụ nữ đó nói vậy có ý gì.

Cô ta ngồi xuống, mắt đối mắt với tôi, miệng nở một nụ cười tinh quái đầy mê hoặc.

“Ta sẽ cho ngươi cơ hội để chứng minh lời mình nói là đúng, tức là cho ngươi cơ hội để chứng minh mình không đáng bị ném xuống địa ngục ấy. Nhưng đổi lại...”

Cô đặt đôi tay mịn màng của mình lên hai bên má tôi, đôi mắt đầy trìu mến như của một người mẹ dịu dàng.

“...ngươi sẽ phải làm việc cho ta.”

Làm việc cho cô ta sao? Chắc hẳn một thực thể như này nhờ vả thì hẳn phải là một chuyện gì đó quan trọng và nguy hiểm lắm. Nhưng thế thì làm sao chứ? Đường nào cũng phải đau khổ thôi! Vậy nên tôi sẽ chọn cái gì đau khổ sau, miễn sao giữ cho sự “yên bình” này kéo dài thêm một chút thôi, một chút cũng được rồi.

“Tôi...đồng ý!”

Nhận được câu trả lời của tôi, miệng của người phụ nữ ấy lại nhoẻn lên nụ cười ma mị một lần nữa. Rồi bỗng, chỉ với một cái búng tay, tôi thấy mình bị rơi xuống và ngã vào chiếc ghế trắng được chạm khắc tinh xảo giống như chiếc bàn ban nãy người phụ nữ kia ngồi. Và đối diện tôi, ngồi phía bên kia của chiếc bàn trà có ô che nắng, người phụ với mái tóc bạc đan lát hai tay vào nhau mà tì cằm lên đó.

“Được rồi, vậy để ta giới thiệu lại một lần nữa. Tên của ta là Lophiria, một nữ thần. Thế nhưng nếu hiểu kỹ hơn thì ta giống như kẻ sẽ quan sát mọi thứ để đảm bảo sự tồn vong của nhân loại hơn.”

“Ờ, ừm…”

Tôi ậm ừ đáp lại người phụ nữ ấy - Lophiria - do bản thân tôi chưa thể kịp thích ứng với những gì mình vừa nghe thấy. Dù sao thì tôi cũng chỉ là một tên vô lại cố gắng sống bằng cách ăn bám vào kẻ khác thôi, làm sao có thể hiểu được hết những thứ tầm cỡ vĩ mô và thần thánh như vậy chứ. Và có vẻ như có thể đọc được tâm trí của tôi, Lophiria nói tiếp:

“Thôi bỏ qua nó đi, đằng nào ngươi cũng chẳng cần phải nhớ nó. Còn giờ thì, nhìn đây.”

Nói rồi, Lophiria lấy ra từ hư vô một tấm ảnh từ hư vô rồi đặt lên bàn, đẩy về phía tôi. Trên đó là chân dung của một tên con trai, có lẽ là tầm mười sáu, mười bảy tuổi gì đấy, có mái tóc màu đỏ sậm và con ngươi màu hổ phách, trông cậu ta có vẻ dễ nổi bật giữa đám đông nhưng nhìn biểu cảm nhút nhát trên tấm ảnh ấy thì tôi có thể đoán được cậu ta là kiểu người sẽ không thích điều đó.

“Tên nhóc này là…”

“Shindo Hisaki, cậu ta sẽ là người trở thành anh hùng đấy.”

“Anh hùng?”

“Phải, là cái dạng sẽ mặc lên bộ giáp vàng kim rồi chiến đấu với quái vật ấy.”

“...”

Tôi bất giác nheo mày khi nghe lời giải thích mà Lophiria nói. Anh hùng à? Tôi cứ nghĩ rằng đó chỉ là đám được sinh ra từ trí tưởng tượng của con người để thỏa mãn bọn trẻ con thôi, không ngờ lại có thể nghe trực tiếp điều đó từ một nữ thần chứ… Mà khoan đã, chẳng phải chỉ việc gặp thần linh là đã quá ảo rồi sao?

“Cơ mà, tôi có một câu hỏi, cô muốn tôi làm gì với tên nhóc này chứ?”

Tôi hỏi khi đưa mắt lên nhìn khuôn mặt của nữ thần một lần nữa, nụ cười trên môi của ả vẫn không thôi, trông có vẻ rất thích thú với việc này. Thế rồi, ả nói:

“Đơn giản thôi, ta muốn ngươi mai mối cho hắn.”

“Hả?”

Một lần nữa, xin nhắc lại là một lần nữa, cô nữ thần này đập vào miệng tôi một nhát búa bất ngờ. Tôi đã phải thốt lên một tiếng ngớ ngẩn khi cái yêu cầu kỳ lạ ấy va vào tai… à không, nó cũng không kỳ lạ lắm nếu đó chỉ là hai người bình thường. Thế nhưng đối tượng lần này của tôi là một anh hùng đấy, chẳng phải hắn ta có nhiều chuyện quan trọng hơn là việc yêu đương sao.

“Không hề! Anh hùng thì cũng là con người, ngươi biết chứ? Hơn nữa nhỏ này lại là nữ chính nữa đấy, thế nên đây là một việc quan trọng.”

“Này, hình như cô đang đọc suy nghĩ của tôi phải không?”

“Không hề, ngươi tưởng tượng đấy!”

“Không! Rõ ràng là cô đang làm thế mà!”

“Ngươi nhiễu sự quá đấy! Để yên ta nói nốt coi.”

“...”

“Được rồi, ổn rồi đấy! Vậy để ta nói tiếp nhé… Đúng là ta có bảo ngươi đi mai mối cho tên anh hùng nhưng đây không phải là một công việc vô thưởng vô phạt. Ngươi có biết sẽ thế nào nếu như hắn không yêu được Bạch Nguyệt Quang của mình không? Hủy diệt, là hủy diệt đấy! Toàn bộ nhân loại sẽ diệt vong.”

“Hả? Sao lại thế chứ.”

“Hỏi hay lắm chàng trai, vào đúng trọng tâm rồi đấy.”

Nói rồi Lophiria làm một cái phẩy tay, cánh đồng cỏ xung quanh liền biến mất, thay vào đó là một không gian tối tăm chỉ phảng phất một chút ánh sáng đèn điện. Từ đằng xa, tôi có thể nhìn thấy một con đường rộng chạy thẳng tắp từ hướng Tây sang Đông, trên đó bốc lên ngùn ngụt một ngọn lửa và đống khói, hơn nữa còn nghe thấy một giọng nữ cười những tiếng cười man rợ đầy khoái trí. Khoan đã, đây chẳng phải là…

“Đúng rồi đấy! Đây chính là nơi ngươi đã chết.”

“Nơi tôi chết?”

Mắt tôi dán chặt vào khung cảnh hỗn loạn trước mặt mình. Và hơn cả vậy là cái cơ thể bị cắt làm đôi đang nằm bất động trên đất. Nó nằm đấy lạnh lẽo, không toàn vẹn trên cái nền đất nhựa đen đúa bấy giờ bị phủ lên màu cảm của hỏa ngục rực cháy. Tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh và quá chóng vánh. Kể cả khi tôi vừa trải qua cả một phiên tòa như ban nãy thì cái cảm giác hụt hẫng vẫn không khỏi bám rễ trong trong trái tim.

Mọi thứ… lại kết thúc như vậy sao?

“Ta không có đem ngươi tới đây để rầu rĩ, nhìn phía kia đi!”

Giọng của Lophiria đánh thức tôi khỏi cơn suy nghĩ. Thế rồi nhìn theo hướng ngón tay của cô ta, tôi thấy một người phụ nữ với mái tóc dài lõa xõa cùng với bộ trang phục mỏng tanh. Trên lưng cô ta có một đôi cánh dơi nhỏ và rõ ràng không phải là của con người. Nhưng quan trọng nhất hẳn vẫn phải là chiếc lưỡi hái màu tím mà cô ta đang cầm chắc trong tay, thứ hoàn toàn có thể cắt đôi cơ thể người khác thành hai mảnh. Chỉ với từng ấy dữ kiện thôi, khắp người tôi liền cảm thấy máu sôi sùng sục, râm ran như kiến bò. Con ả đó, chính ả là người đã giết tôi.

“Bọn chúng, những kẻ bị biến đổi như con ả kia, chúng được gọi là Daemon, những kẻ được sinh ra từ dục vọng của con người. Thật ra chính bản thân ta cũng không thể biết hết rốt cuộc bọn chúng có bao nhiêu và mục đích riêng rẽ của từng cá nhân là gì. Thế nhưng có một điều mà ta sẽ luôn chắc chắn để nói với ngươi. Nếu để đám đó tiếp tục tồn tại và sinh sôi, con người chắc chắn sẽ tuyệt diệt.”

“Vậy ý cô là…”

“Phải, chúng ta sẽ sử dụng anh hùng như là một phương pháp để tiêu diệt bọn chúng.”

“Cái đó thì tôi hiểu rồi, nhưng mà… nó thì có gì liên quan tới việc mai mối cho tên nhóc ấy chứ.”

“Có, rất liên quan là đằng khác. Bởi vì nếu hắn không thể vượt qua mối tình tan vỡ, hắn sẽ chết.”

“Chết?”

“Phải, hắn sẽ chết! Chết vì thất tình. Nghe ngu ngốc thật nhỉ. Thế nhưng tên nhóc đó là kẻ duy nhất có khả năng để giúp chúng ta chiến thắng Daemon.”

“Không còn cách nào khác sao?”

“Không! Đó là cách duy nhất.”

Vừa nói dứt lời không gian xung quanh tôi lại một lần nữa thay đổi, trở lại thành cánh đồng xanh lá ban đầu. Cùng đó, Lophiria cũng gỡ bỏ cái giọng nặng nề của cô ta xuống và trở lại với cái thái độ nhởn nhơ cợt nhả của mình.

“Giowf thì hiểu rồi chứ? Thế giới sẽ bị hủy diệt nếu ngươi thất bại đấy.”

Lời cô ta nói đột nhiên đè lên vai tôi một gánh nặng vô hình. Kỳ lạ thật, cả cuộc đời tôi chưa bao giờ lại phải trải nghiệm cảm giác có trách nhiệm như thế này. Nếu như là bình thường… à không, bình thường tôi cũng có bao giờ trải nghiệm cái cảm giác bị đè nặng bởi cái cảm giác phải gánh vác công việc vì người khác như này đâu. Đối với tôi mà nói, cái cảm giác hơi hơi mỏi vai lúc này quả thật rất mới lạ.

“Tôi… Tôi có thể hỏi cô một câu nữa được không?”

“Cứ tự nhiên!”

“Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi thất bại?”

Vừa dứt lời, không khí xung quanh tôi bỗng như cô đặc lại, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và nụ cười ma mị trên khuôn mặt của nữ thần. Tôi không biết có phải mình vừa nói điều gì ngu ngốc không, hoặc có lẽ là nó đúng là ngu ngốc thật. Bởi nếu như đúng là người phụ nữ kia có thể đọc suy nghĩ của tôi thì hẳn cô ta cũng biết thứ tôi vừa hỏi không phải là kết cục của thế giới mà chỉ là kết cục của mình tôi mà thôi.

Bỗng nhiên, Lophiria búng tay một lần nữa, hai bên tai tôi liền vang lên những âm thanh sạt lở kinh khủng đến mức chúng muốn vỡ ra và chảy máu. Nhưng không chỉ có vậy, sau đó xung quanh bỗng bốc lên một làn khí nóng như muốn nướng cháy thịt tôi. Khi mở mắt ra, tôi đã thấy xung quanh mình, ngoại trừ phần đất cỏ xung quanh bàn trà, biến thành một biển dung nham nóng rực như dầu sôi, không, phải hơn thế nữa. Tôi còn nghe thấy hai bên tai mình những tiếng khóc thương ai oán, tiếng dây quật quất trong không khí và còn cả những tiếng cười ghê rợn như của quỷ sa-tăng.

“Như người ta gom cỏ lùng lại và đốt trong lửa thể nào, đến ngày tận thế cũng thể ấy. Con Người sẽ sai các thiên sứ của Ngài đi, họ sẽ thu nhặt mọi kẻ gây vấp phạm và làm điều gian ác... rồi quăng chúng vào lò lửa. Ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.” - Lophiria nói. - “Chẳng phải sách phúc âm đã dạy như thế sao?”

Vẫn giọng nói cao và mang nhiều cảm giác cợt nhả ấy, thế nhưng tôi không thể nào cảm thấy cao hứng với những gì phát ra từ miệng của cô ta. Với một kẻ có thể tự nhận thức được những tội ác mà mình đã gây ra lúc sinh thời, một dòng mồ hôi chảy ra từ đầu thôi cũng làm gáy tôi lạnh cóng.

“Chắc ngươi cũng hiểu ra rồi nhỉ? Đây sẽ là nhà mới của ngươi nếu thế giới này diệt vong.”

“...”

“Tuy nhiên, như ngươi đã biết, ta là một nữ thần.”

“Cô có thể cứu được tôi sao?”

“Tất nhiên, không những vậy ta còn có thể làm cho kiếp sau của ngươi thật hạnh phúc.”

“Tôi làm, tôi nhất định sẽ làm! Bằng bất cứ giá nào tôi cũng sẽ giúp hai đứa bé đó đến được với nhau.”

“Nói hay lắm, vậy từ giờ ngươi sẽ bộ hạ của ta. Nhiệm vụ của ngươi là làm tất cả mọi thứ để giúp Anh Hùng và nữ chính của hắn đến được với nhau. Vậy nên từ giờ ta sẽ gọi ngươi là…”

Người mai mối của anh hùng!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!