Volume 01 - Kể Về Mối Tình Trai Gái Nọ

Chương 03 - B: Chàng Arjuna Nọ Trước Trận Kurukshetra

Chương 03 - B: Chàng Arjuna Nọ Trước Trận Kurukshetra

Phần 2

Người con gái ấy đứng trước giường tôi và chào một cách trịnh trọng giống như cách những người lính hải quân vẫn thường hay làm. Bàn tay phải được giơ cao và đặt ngay trước trán, làm nổi bật cơ thể mảnh khảnh có thể dễ dàng bị xách lên bằng một tay. Tuy nhiên, cái cơ thể ấy lại vô cùng phù hợp với thiết kế đồng phục trường sơ trung St. Maria nơi phía Tây thành phố, thứ vốn nổi bật bởi phong thái trong sáng và giàu năng lượng do được kết hợp một cách tinh tế giữa màu trắng và những đường viền màu xanh. Cùng với đó là đôi mắt màu hổ phách gia truyền của phụ nữ nhà Reimei - hoặc cũng có thể là Shindo nếu sau này con gái của nhỏ cũng giống như vậy - em gái tôi, Shindo Touko trưng ra một khuôn mặt tươi rói sau khi nó thả một pha song cước vào bụng anh trai mình.

“Chào buổi sáng, anh hai! Vẫn còn ngái ngủ hả?”

*insert ảnh minh họa*

“Ọc ọc ọc.”

Tôi ôm lấy vùng trọng yếu đang bị thương của mình và cuộn người trên giường như thể một con ấu trùng mới sinh. Mặc dù bản thân rất muốn gồng lên và văng tục vào mặt con ranh con kia nhưng cơn đau từ sự điên khùng của nó đã đủ làm tôi muốn chết đi sống lại, chẳng cần phải tốn sức làm ba cái trò ấy để làm gì.

Mặt khác, con khùng thừa năng lượng kia vẫn thong thả đứng trước giường tôi. Nó vừa múa may vừa cợt nhả, móc ra từ trong túi áo trước của bộ đồng phục một chiếc điện thoại dán đầy hình thú bông Bakaneko, sau đó làm bộ nhìn liếc thời gian một cái rồi lại cất cái giọng “quan tâm” tới anh trai mình.

“Bây giờ là bảy giờ sáng rồi đó. Anh thừa biết mẹ đáng sợ thế nào nếu anh còn cố nướng thêm mấy phút nữa mà đúng không?”

Touko vừa nói vừa vung vẩy chiếc điện thoại trên tay. Mặt trưng ra vẻ cái vẻ cười cợt đầy cảm thông của một người em gái đối với tên anh trai hết thuốc chữa. Nó làm như thể mình là kẻ thông thái hơn, là người có khả năng sinh tồn cao hơn trong xã hội Nhật Bản hiện đại này và đang cố gắng hết sức để cứu lấy một tên người thân đầy vô vọng. Thế nhưng, là một đứa con gái năm ba sơ trung suốt ngày chỉ xem anime cho tới một tuần trước, chắc hẳn nó sẽ không bao giờ nghĩ được rằng chính nó, phải, chính xác là nó mới đích thị là người đã làm cho anh trai phải vật lộn để “thức dậy” như lúc này… Chúa ơi, hình như nội tạng vỡ hết rồi.

“Mọe con ranh này… bộ mày hết trò để làm rồi hả?”

Bằng chút sức lực cuối cùng, tôi cố bò nhổm dậy trên giường và gồng lên vài câu cứu vớt sự tự tôn của một thằng anh trai. Dù sao thì, mặc cho ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì, tôi vẫn phải là “anh” của nó mà. Thế nhưng, Touko dường như không hiểu được toàn bộ sự nghiêm túc trong lời nói của tôi. Con bé hơi nghiêng đầu, các đầu ngón tay chụm vào nhau trông vô cùng bối rối.

“Anh không thích trò này à?”

“Méo!”

Lập tức, sự im lặng bao trùm lấy toàn bộ chúng tôi. Nó tựa như một tiếng bóc nhỏ khi mưa rơi xuống mặt nước. Thế nhưng, nó cũng chẳng kéo dài được lâu.

Touko chắp hai tay lại, khuôn mặt vui mừng như thể vừa được khai sáng.

“Vậy à… Vậy mai em sẽ thử cách khác. Anh hai chờ em nhé!”

“Méo! Mau cút khỏi cuộc đời tao. Đừng gặp lại tao nữa!”

“Hahaha! Vậy thì phải xem anh thế nào đã.”

Con bé chống hai tay quanh hông, cười ha hả như mấy ông chú hào sảng trên bàn nhậu. Phải công nhận rằng, thật khó mà có thể tưởng tượng được chỉ mới mấy tuần trước thôi Touko vẫn còn là một con nhỏ mặt mũi lầm lì mặc áo hút-đi đen ngay cả khi đang giữa mùa hè. Là anh trai ruột của nó, tôi có cảm giác như thể nhà mình vừa mang về một con khỉ bị ám vậy.

“À mà…” - Touko bỗng nhiên đổi chủ đề - “Em không ngờ anh cũng có số đào hoa vậy đấy? Hết cô gái này đến cô gái khác… anh cứ như cái nam châm hút con gái ấy nhỉ?”

Môi con bé hơi cong lên như thể miệng mèo, đôi mắt khép hờ lộ rõ sự thích thú. Trông nó bây giờ y hệt mấy bà dì lắm chuyện ở đầu ngõ khi vừa nhìn thấy cậu con trai nhà nào đó vừa đi chung đường với một cô gái không quen. Tôi khá chắc rằng con bé chỉ đang nhầm lẫn một cô bạn xấu số nào đó vô tình bước chung đường với tôi thôi. Tôi hiểu quá rõ con bé này rồi mà.

“Dù không biết mày nhắc tới ai, nhưng cứ để anh mày đính chính nhé…”  - Tôi gãi đầu mình rồi đáp lại bằng một giọng mệt mỏi. Sau đó đứng thẳng dậy và nhìn vào mắt con ngáo kia, quả quyết - “Anh không có bao giờ được diễm phúc như thế đâu.”

Thế nhưng, trái với những gì tôi mong đợi, có gì đó không đúng đang diễn ra trên khuôn mặt kia. Thay vì là những sự ngạc nhiên hay khó chấp nhận mà tôi mong đợi, Touko trưng ra chính xác bản mặt của mấy bà cô bà dì đầu ngõ chứ không phải chỉ là là “giống” như lúc ban nãy thôi đâu. Cái nụ cười mỉm tựa như miệng mèo của con bé có phần còn kéo rộng và khả ố hơn cả lúc trước, cho thấy rõ ràng một cái sự rằng chẳng có bất kỳ một lời nói nào theo sau đó của tôi có thể thuyết phục con bé được nữa. Touko hiện tại như thể một người cha một người mẹ đang chơi trốn tìm với đứa con nhỏ tuổi của mình. Dẫu cho đứa trẻ có suy tính sâu xa để trốn cho kỹ càng đến thế nào đi chăng nữa, ta không thấy người thì người cũng chưa chắc không nhìn thấy ta.

“Xin làm phiền…”

Bỗng từ đâu, lọt vào giữa căn phòng là một chất giọng nữ đặc sệt tư tưởng nho gia. Tôi phải nói thế vì không đâu có thể có được một giọng nói đoan chính đúng kiểu truyền thống được hơn như vậy. Người con gái ấy hẳn phải là tiểu thư của một gia đình dạy võ, hay kiếm đạo, hoặc đại loại giống thế, bởi chỉ có xuất thân từ một gia đình nhà võ như thế thì một người con gái trên đất Hoshiyomi này mới có thể phát ra cái âm thanh vừa mạnh mẽ mà cũng vừa dáng vừa duyên được như vậy. Và quả thật tôi đoán không sai. Người đang thò đầu lấp ló sau cánh cửa phòng tôi là Aoyama Kaede, con gái của thứ của đạo quán Fuuma-ryu nằm tại rìa Đông thành phố.

À, ngoài ra thì chị ta còn là đàn chị của tôi nữa.

“Tiền bối…”

“Chào!”

Người con gái với đôi mắt nâu đen ấy gật đầu đáp lại sự ngỡ ngàng của tôi, sau đó từ từ đẩy rộng cánh cửa đang che gần như toàn bộ của cô ra mà đường hoàng tiến vào. Chị ta trông vừa có vẻ ngại ngùng vừa lộ vẻ lúng túng, mắt đảo liên thoắn nhìn xung quanh trong khi đôi tay hết chắp sau lưng rồi lại đưa lên vuốt vuốt cho gọn lọn tóc ở bên tai. Trong cái lúc Kaede đang vừa lúng túng vừa giả vờ là không ấy, chị ấy nói.

“Xin lỗi, nhưng tôi thấy chờ lâu quá nên là…”

“À…”

Tôi cũng chẳng biết phải bình luận sao với cái tình huống này. Phải thú thật, tôi không phải dạng người hiếu khách cho lắm. Ngay cả căn phòng này thì số lượng bạn của tôi và số lần họ đến cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Chỉ mới ngay tối hôm qua thôi, khi Yoruko đến, tôi đã chẳng biết phải xử lý hay đối đãi người ta như thế nào rồi. Ấy vậy mà hôm nay, Aoyama Kaede, một người đàn chị của tôi còn trực tiếp nhảy thẳng vào  như một cuộc đột kích, vậy nên cũng dễ hiểu thôi nếu lúc này tôi gần như đã trở lại thành tượng đá, phải không?

“Này, thế này là sao vậy hả?”

Bí quá, tôi đành phải nhờ đến con em gái của mình. Tôi kéo nó lại gần, rồi thì thầm vào tai nhỏ. Tuy nhiên, Touko vốn chẳng muốn giúp tôi nên nó cũng chẳng thèm “tinh tế” mà đáp lại. Con bé lại chống tay quanh hông, miệng hất lên một chữ “tsu” đầy thích thú rồi nói lớn.

“Lại còn sao nữa? Chị ấy tới tìm anh đấy.”

“Tìm anh á?”

“Ừ thì, chị có chút chuyện muốn nói với em ấy mà.” - Kaede gãi cằm mình.

Tôi không thể cản được bản thân mà “Ồ” lên một tiếng. Kết cục, bị Touko huých một nhát vào sườn.

“Vẫn còn “Ồ” được cơ đấy. Anh còn không mau lên, đừng để người ta chờ!”

Nói rồi con bé lon ton chạy tới chỗ Kaede, vừa căn dặn tôi vừa tiện tay kéo chị ấy đi mất.

Tôi nhận một đòn vào sườn thì cũng phải lùi ba bước, sau đó cũng chẳng thể làm gì hơn ngoài đứng nhìn.

Thế rồi khi hai con người ấy đã hoàn toàn biến mất, tôi chỉ đành thở một hơi dài rồi lại đặt mông trở lại với mặt giường.

“Trời đất, mới đầu ngày thôi mà…”

Cùng với tiếng thở dài cuối cùng, tôi ép mình phải vội vã chuẩn bị cho xong buổi sáng.

Thật ra cũng chẳng cần gì nhiều, đánh răng, rửa mặt và hôm nay đặc biệt sẽ chải tóc một chút. Tôi bình thường cũng không quan tâm bản thân cho lắm, nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, kể cả tôi có hơi cầu kỳ một chút cũng không bị nói là làm điệu đâu nhỉ?

“Trời đất, trông khó chịu quá đi mất.”

Đôi mắt lờ đờ trên khuôn mặt teo tóp. Mái tóc đỏ rối, xuề xòa dù cho làm gì cũng không thể xẹp xuống được.

Không biết có ai giống tôi không nhưng tôi là dạng người không thích nhìn mặt bản thân cho lắm. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là tôi cảm thấy căm ghét bản mặt mình hay gì, chỉ đơn giản là tôi cứ cảm thấy hơi “ngại” khi tự nhìn chằm chằm vào bản thân mà thôi. Nghe thật kỳ lạ nhỉ?

Tôi từng tìm hiểu về một căn bệnh được gọi là Rối loạn giản thể nhân cách. Ở đó, người ta nói rằng bệnh nhân sẽ cảm thấy như bản thân thoát ra hoặc mất kết nối với cơ thể, hoặc cũng có thể miêu tả như đang trải nghiệm một giấc mơ trong khi đang sống giữa cuộc đời mình, từ đó cảm thấy xa lạ với chính khuôn mặt của bản thân. Mặc dù tự thấy mình cũng có vài triệu chứng cũng gần giống như vậy nhưng tôi cảm thấy hình như bản thân không phải mắc căn bệnh này. Tôi vẫn còn có thể nhận thức về bản thân tốt lắm.

“A! Cuối cùng cũng chịu xuống rồi kìa? Em tưởng anh ngủm luôn trên đó rồi chứ?”

Từ trên chiếc ghế sô-pha ngoài phòng khách, vừa nhìn thấy tôi con nhỏ Touko đã reo lên đầy thích thú, nó dường như không muốn bỏ lỡ một phút giây nào để chọc tức anh trai mình.

Vậy nên, như một người anh trai tốt, tôi đã nhấn đầu nó như nhấn một cái nút khổng lồ để đáp lại, không những vậy còn vừa nhấn vừa xoay cho nó đã tay. Thế rồi khi đã phần nào thỏa mãn, tôi lại quay sang phía Kaede ngồi bên cạnh.

“Để chị phải chờ rồi… Mình đi thôi nhỉ?”

“Ừm!”

Chị ấy kiệm lời đáp lại có vậy, sau đó khoác lấy chiếc cặp xanh hơi pha xám đầy tối giản bên cạnh mình rồi đứng lên. Mà đặc biệt phải nói… Chiếc cặp ấy, ngoài cái màu như vừa đã nói, chẳng có thêm một tí điểm nhấn nào. Kaede dường như không có hứng thú gì đến việc trang hoàng dù chỉ một chút cho cái cặp kia và cả bản thân cũng vậy.

Phải nói, nếu so với đám con gái đồng chang lứa, Kaede “tối giản” một cách hơi quá mức, thậm chí hồi mới quen tôi còn có cảm tưởng rằng chị ấy không quan tâm gì đến vẻ ngoài của bản thân. Lúc nào cũng vậy, chị ấy sẽ luôn xuất hiện với mái tóc đen nâu được buộc thành đôi ngựa, đôi mắt nai đầy ngây thơ với hàng mi cong vút, bộ đồng phục nữ sinh thủy thủ kiểu truyền thống được gấp nếp thật gọn gàng, tất cả chỉ có vậy, không có một chút trang điểm nào.

Nếu phải so với một Sun hay một Yoruko lúc nào cũng biết chăm chút, quả thực chị Kaede có chút thua thiệt so với người ta. Tuy nhiên, thường thì tôi cũng chỉ thấy chị ấy ở trên trường mà thôi nên cũng không rõ thường phục của chị ấy như thế nào. Có lẽ… “Chỉ cần gọn gàng là đủ.” Tôi nghĩ tư tưởng của chị ấy là như vậy.

“Về cái chuyện chị muốn nói ấy, Hisaki, em có muốn quay trở lại không?”

Ấy vậy mà cái con người không bao giờ làm chuyện gì thừa thãi ấy hôm nay lại cất công tìm tới tận nhà tôi, hơn nữa lại còn là vào ngay buổi sáng chứ không phải bất kỳ lúc nào khác trong ngày. Tôi tự hỏi không biết có việc gì mà người con gái ấy lại phải tìm gặp tôi khẩn cấp như thế.

“Trở lại với cái gì cơ ạ?”

“Câu lạc bộ! Mọi người mong chờ em lắm đó.”

Lúc này, tôi mới nhớ ra nơi tôi từng đăng ký vào hồi năm nhất.

“À… Chỗ đó à…”

Chỗ đó là sao chứ? Chẳng phải em từng rất thích chỗ đó à?”

“Không, không! Ý em là… thì chị biết đấy, em là đứa đã tự ái bỏ đi mà.”

“Không sao đâu, mọi người không có để tâm mấy cái chuyện cũ đó đâu.”

“Không…” - tôi lắc đầu - “... Em nghĩ chỉ có chị mới không để tâm thôi.”

“Không phải đâu! Junto, Watanabe và cả Isaka nữa, tất cả bọn họ đều quan tâm em mà.”

“Nhưng kể cả vậy…”

Lúc này, chúng tôi đã đứng trước cổng trường Hokuto mà mình đang theo học. Nó cũng bé thôi và được thiết kế với hàng rào kéo thay cho những cánh cổng nặng nề giống St. Maria hay Ichimen. Tuy nhiên, dù chỉ là một ngôi trường tầm trung và không có gì nổi bật, sẽ rất khó để tồn tại một cách bình thường ở nơi đây nếu không tuân theo những quy định mà nó đề ra.

Nam nữ thụ thụ bất thân, một khi đã bước vào trong này rồi thì chị ấy có muốn cũng không thể kè kè theo mãi để thuyết phục tôi được. Phải nói, đây thực sự là lần đầu tiên tôi cảm thấy biết ơn những đôi mắt cấp ba kia và những lời đồn họ có thể tạo dựng, bọn chúng đã cứu tôi lấy một mạng rồi.

“Kể cả chị có nói vậy… em vẫn không tin họ sẽ tha thứ cho em đâu.”

Vậy là xong! Giờ thì tôi có thể trở lại với cuộc sống yên bình của mình rồi.

Hoặc là chỉ có tôi nghĩ vậy.

Chết tiệt, lại chiêu đó nữa à?

“Em thực sự không muốn quay lại sao?”

Đôi mắt nai ngây thơ, như tôi đã nói, có một thứ mị lực tàn nhẫn nào đấy có thể bóp nghẹt cả trái tim người ta chỉ với một ánh nhìn. Tôi phải thú thật là tôi không dám nhìn vào đôi mắt ấy lúc này, nó đang ánh lên những tia lấp lánh tựa như viên kim cương tỏa sáng trước mắt kẻ đói khát. Lúc này, nếu tôi vô tình chạm vào đôi mắt chuẩn bị ứa lệ bất cứ lúc nào ấy dù chỉ một chút thôi, thì kể cả nếu tôi không xiêu lòng mà tham gia trở lại như chị ta nói thì rồi cũng chết vì cảm giác tội lỗi cứ bủa vây quanh mình. Đệch con ngựa nhà nó, tôi cảm giác như sắp bị thiêu rụi rồi!

“Aaaa!!” - đừng quan tâm, tôi chỉ đang hét trong lòng thôi.

“Thôi được, chị hiểu rồi.” - Kaede bất chợt - “Nhưng chị vẫn chưa bỏ cuộc đâu.”

Chẳng kịp để tôi phản ứng, chị ấy nhanh nhảu nhét vào tay tôi một tờ giấy được gấp làm tư, sau đó giữ thật chặt như muốn chắc rằng tôi sẽ không làm rơi tờ giấy đó.

“Một tháng nữa giải Kendosei sẽ khai mạc. Chị mong trước lúc đấy em sẽ đổi ý.”

Khuôn mặt của chị ấy lúc này giống như một đóa hoa cúc trắng đang tỏa sáng dưới bầu trời đen vậy. Vẫn thật nhiều hy vọng. Phải nói thật rằng, bằng cái sự quyết tâm của chị ấy lúc này thực sự khiến tôi rất cảm động. Không phải ai cũng có được cái sự đam mê mãnh liệt với một thứ gì đó như thế đâu. Nếu để tôi thay vào vị trí của chị ấy, mọi thứ đã kết thúc từ lâu rồi.

“Chào nhé!” - Đó là nụ cười rất tươi.

“Vâng…”

Với cái gật đầu cuối cùng, Kaede quay lưng bước về phía cổng trường mà không còn quan tâm tôi nữa.

Bóng lưng ấy cũng nhỏ thôi, thậm chí còn nhỏ hơn lưng tôi nữa. Thế nhưng tôi vẫn có thể thấy được một sự đáng tin cận nào đó tỏa ra từ đằng sau của vị chủ tịch CLB kiếm đạo đương nhiệm này. Trời đất, chị ấy càng ngày càng giống anh Yamakawa rồi đấy.

Khi mở tờ giấy vừa được nhét vào tay kia ra, tôi thấy rõ nó chính là một lá đơn đăng ký tham gia CLB. Nó chẳng có gì khác với cái thứ tôi phải xin vào tầm hơn một năm trước cả, vẫn là cái bảng với những thông tin mà học sinh phải điền.

Đang miên man nhìn cái bảng mà rõ ràng quá quen thuộc. Bỗng! Một cái khoác vai làm tôi đứ người. Chưa kịp phản ứng gì thêm, một giọng nói lơ đễnh đã áp bên tai cướp mất lượt.

“Làm chị ấy thành ra như vậy, mày đúng là một thằng khốn đấy Hisaki!”

Gã ấy có một cái đầu vàng chóe như có thể phát sáng nếu chiếu đèn vào, đảm bảo ai nhìn vào cũng sẽ biết ngay là loại dân anh chị ăn chơi đàn đúm. Đôi mắt thì hơi xếch lên, bảo giống mắt cáo thì không phải nhưng bảo có khốn nạn không thì còn hơn cả vậy. Dazai Youzou chắc chắn sẽ là kiểu người mà mẹ bạn không bao giờ cho chơi cùng trong những năm tháng cấp ba và kể cả sau này nữa. Nhưng tiếc là mẹ tôi lại không ở đây để cản tôi mất rồi.

“Mày thích lắm à?”

Vừa nói, tôi vừa đẩy mặt tên bạn thân xâ khỏi mặt mình. Hắn cũng biết ý tứ nên buông tôi ra rồi đứng chống nạnh, mặt cười hì hì.

“Thích vờ lờ luôn!”

“Vờ lờ là một từ có nghĩa đấy à?”

“Vâng! Bộ cụ không dùng mạng xã hội ạ?”

“Không, tao chỉ nghĩ là mình không nên làm bẩn ngôn ngữ thôi.”

Hắn nhìn tôi, cười khổ một cái rồi thôi. Sau đó, ánh mắt liều chuyển qua tờ giấy tôi đang cầm.

“Cái gì vậy?”

“Phiếu đăng ký…”

Tôi đưa cho hắn tờ giấy cùng với tiếng thở dài. Youzou cầm lên nhìn qua một lúc rồi lại cười tươi rói, bá lấy cổ tôi.

“Thật luôn đấy à? Bả thực sự muốn mà quay lại bằng mọi giá nhỉ?”

Tôi lại gạt tay hắn ra. Đi về phía trước.

“Làm như tao mong muốn lắm vậy?”

Youzou không đợi chờ thêm, hắn vừa phi tới vừa niềm nở hỏi chuyện.

“Nhưng mà tại sao chứ? Bộ mày ghét mấy người bên đấy lắm à?”

“Không phải là ghét, tao chỉ không dám đối diện với họ thôi.”

“Không dám?”

“Ờ! Tao lỡ làm mấy điều ngu ngốc ở đấy nên không dám nhìn mặt họ, đáng sợ lắm.”

Youzou nghe xong thì im lặng một vài phút, nhưng có vẻ hắn cũng suy nghĩ không được lâu, liền bạo dạn hỏi chuyện tôi về thứ tôi đã làm khi ấy. Phải nói thật, tôi không biết tại sao lại chơi được với một tên vô duyên như thế này, lẽ ra tôi nên né xa hắn từ thật lâu để tránh bị tọc mạch về những chuyện xưa cũ. Thế nhưng, một lần nữa, khi tôi nhìn vào khuôn mặt hiếu kỳ của Youzou, bản thân lại không thể kiềm lòng mà bắt đầu câu chuyện.

“Nên bắt đầu ở đâu nhỉ? Hồi cấp hai…”

“Này, nói chuyện chút xíu được không?”

Một giọng nói quen thuộc đã ngắt ngang mạch suy nghĩ của tôi. Yoruko đứng trước cửa lớp học như thể đã chờ đợi ở đấy được một khoảng. Nhìn thấy cô ta, tôi liền thấy trong người xuất hiện một cảm giác thật kỳ lạ. Phải rồi, nó giống như cảm giác gặp đứa mình ghét trong nhóm làm bài tập lớn vậy.

“Thằng khốn đào hoa…” - Thằng Youzou bỏ rơi tôi rồi.

“Tìm chỗ nào đó nói chuyện đi, tôi có thông tin này thú vị lắm.”

“Tôi không nhớ là mình đã đồng ý đấy.”

“Cậu nên đồng ý đi, vì không sẽ hối hận đấy.”

Cô ta quay người đi như thể chắc chắn rằng tôi sẽ phải đuổi theo ngay sau đó. Nó khác hoàn toàn với cái cách mà chị Kaede vừa rời đi.

Nếu phải chỉ ra một điểm để so sánh thì cách chị Kaede rời đi giống như một lựa chọn lướt qua đời mà mình đáng phải suy nghĩ, còn Yoruko là thứ mà nếu ta không chọn theo nó sẽ cảm thấy phải hối hận suốt đời. Một thứ mị lực đáng sợ.

“Này, đợi đã!” - Tôi đã chạy theo cô ta - “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Về Tsumaki, không phải sao?”

“Cô… cô lại có thông tin gì à?”

“Phải! Một thông tin mà cậu chắc chắn sẽ thích.”

“Đừng có úp mở nữa! Tôi không kiên nhẫn thêm nữa đâu.”

Thấy tôi đứng sững lại, Yoruko cũng liền dừng bước theo. Thế nhưng cô ta vẫn mang một cái vẻ gì đó rất thoải mái, kiểu như không sợ tôi sẽ chạy mất. Yoruko lại tựa mình vào chiếc lan can hành lang, mái tóc đen dài quá ngực được cô ta vui vẻ cho tắm nắng. Và rồi, chỉ khi thấy bản thân đã đạt được một tư thế tuyệt mỹ nhất, tôi đoán thế, cô ta mới liếc đôi mắt xanh lục bảo về phía tôi, miệng mấp máy:

“Nhà Tokimo bị mua rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!