Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn
Chương 11 - Ra mắt giới quý tộc.
0 Bình luận - Độ dài: 5,234 từ - Cập nhật:
Tôi đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ, trong khi hai người hầu đang chỉnh lại lớp vải trên bộ lễ phục. Hai đôi tay khéo léo kéo nhẹ dải ruy băng ở eo. Động tác vô cùng tỉ mỉ đến mức tôi hầu như không cảm nhận được sự hiện diện của họ.
“Thần sắp xong rồi. Xin người giữ nguyên tư thế thêm một lát,” một giọng nói thì thầm.
Tôi bất giác thở chậm, như thể từng hành động nhỏ nhất của mình cũng sẽ gây ảnh hưởng.
Lớp váy hôm nay không quá phô trương, nhưng đủ để tôi biết mình sẽ nổi bật giữa đám đông. Màu sắc được chọn theo xu hướng hiện tại của giới quý tộc. Đó là một tông màu dịu nhẹ, sang trọng, và có phần an toàn. Trang sức cũng vừa phải, không quá rực rỡ để tránh gây chú ý không cần thiết.
Tôi nhìn chính mình trong gương. Cảm giác thật khó tả. Như thể tôi chỉ vừa nhận ra bản thân đang ở trong một cơ thể khác.
Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên tôi tham dự một buổi tiệc. Han Hana đã ngồi trước mặt tôi hàng giờ, vừa trang điểm vừa cằn nhằn.
“Em phải sớm học cách tự làm những thứ này,” chị ấy nói, giọng điệu pha chút mệt mỏi nhưng đầy quan tâm. "Để mau chóng hòa nhập với xã hội, em cần bớt lệ thuộc vào người khác. Đặc biệt là những người hầu của nhà Elodie."
Tôi đã mất rất nhiều thời gian để học cách chọn màu son phù hợp với sắc da, cách phối đồ theo từng hoàn cảnh, cách biến sự xuất hiện của mình thành một thông điệp không lời. Khi đó, tôi đã nghĩ mình đã hiểu được khái niệm “gu thẩm mỹ” và nắm bắt được một phần của thế giới đó.
Nhưng bây giờ, đứng giữa thế giới này, những kiến thức ấy gần như vô dụng. Tôi không có khái niệm gì về gu ăn mặc của giới quý tộc nơi đây, về những quy tắc ngầm, những tín hiệu tinh tế mà chỉ những người sinh ra và lớn lên ở đây mới hiểu. Cảm giác như mọi thứ lại trở về con số không vậy.
Một người hầu cúi đầu. “Đã xong rồi, thưa tiểu thư.”
Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình lần cuối. Tôi khẽ thở ra, như trút bỏ một gánh nặng vô hình.
Tôi rời khỏi đại sảnh, bước xuống những bậc thềm đá dẫn ra sân trước. Không khí đêm se lạnh mơn man trên làn da trần. Chiếc xe ngựa đã đậu sẵn, đèn lồng hai bên hắt thứ ánh sáng vàng dịu xuống mặt đường lát đá. Hai con ngựa đứng yên, thở ra làn hơi trắng mỏng trong không khí đêm.
Người hầu cúi đầu, mở cửa xe. Tôi không bước vào ngay. Thay vào đó, tôi ngẩng nhìn lên phía tầng hai của dinh thự. Cửa sổ phòng làm việc của Công tước vẫn sáng. Sau lớp rèm mỏng, có một bóng người đứng lặng.
Không cần nhìn rõ khuôn mặt, tôi cũng biết đó là ai. Ánh nhìn ấy, dù tôi không thể cảm nhận trực tiếp, nhưng tôi biết nó đang hướng về phía tôi.
Tôi không thể hoàn toàn xem Công tước như người vô hình, bởi vì sự hiện diện của ông ấy luôn đè nặng lên tôi. Nhưng chí ít, tôi đã quen với việc bị giám sát từ khoảng cách ấy. Ông hầu như chưa từng chủ động xuất hiện trước mặt tôi, cũng chưa từng yêu cầu tôi đến gặp riêng ông. Chỉ có sự im lặng và sự quan sát.
Tôi khẽ cúi đầu rất nhẹ về phía khung cửa sổ. Rồi tôi bước vào xe. Cửa đóng lại. Bánh xe bắt đầu lăn, tiếng lộc cộc đều đặn trên đường đá. Tôi tựa lưng vào thành ghế bọc nhung, đôi tay đặt gọn trên đùi, cảm nhận sự rung lắc nhẹ nhàng của chiếc xe.
Buổi dạ hội tối nay, lại là một sự kiện định kỳ hai tháng một lần tại hoàng cung. Nó không có chủ tọa, không có một nhân vật trung tâm để mọi ánh mắt đổ dồn vào, mà chỉ đơn thuần là một buổi giao lưu dành cho tầng lớp quý tộc trẻ. Chính vì lẽ đó, nó trở thành một sân khấu lý tưởng cho những màn ra mắt, nơi không ai phải lo sợ mình sẽ chiếm mất ánh đèn của người khác. Nhưng cũng chính vì sự "tự do" đó, đôi khi nó biến thành một cuộc chiến ngầm, dành cho những kẻ khao khát đốt cháy giai đoạn, tìm kiếm sự chú ý từ những người có thể nâng đỡ họ.
Marianne luôn khinh thường những đứa trẻ với tư tưởng non trẻ, háo thắng như vậy. Bà ấy muốn tôi có một buổi ra mắt vừa đủ ấn tượng, nhưng tuyệt đối không được màu mè, không được phô trương đến mức lố bịch. Thế nên, tôi đã tiết chế bản thân đến mức tối đa, gần như là một sự lột xác có chủ đích. Mái tóc màu nâu hạt dẻ đã được nhuộm thành một màu vàng nhạt. Để đảm bảo không ai có thể nhận ra tôi ngay lập tức, tôi còn đeo thêm một chiếc kính không độ gọng mỏng, để tạo ra một chút khác biệt.
Chiếc xe ngựa bắt đầu leo lên con đường dốc dẫn đến hoàng cung. Từ trong xe, tôi có thể phóng tầm mắt qua khung cửa nhỏ, nhìn xuống toàn cảnh thành phố bên dưới. Thành phố không rực rỡ ánh đèn như những đô thị mà tôi từng biết. Không có biển quảng cáo sáng choang, không có dòng xe cộ chen chúc, không có bầu trời nhuộm ánh neon rực rỡ. Chỉ có những dải sáng vàng dịu phát ra từ đèn lồng treo dọc theo mái nhà và quảng trường, như những vì sao nhỏ lấp lánh trên mặt đất.
Chiếc xe ngựa dừng lại trước một cổng phụ của hoàng cung. Ánh đèn từ đại sảnh phía xa hắt xuống bậc thềm, nơi từng nhóm quý tộc trẻ đang bước vào trong.
Phần 2Khoảnh khắc tôi đi qua cánh cửa lớn, tôi đã cảm nhận rõ bầu không khí xa xỉ của buổi dạ hội. Một làn sóng ấm áp của ánh sáng, âm thanh hòa nhạc và những tiếng trò chuyện thì thầm ập đến.
Ánh mắt tôi lướt lên, dõi theo trần nhà cao vút nơi những chùm đèn pha lê rủ xuống như những dòng suối ánh sáng đóng băng. Bên dưới, sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu những bước chân uyển chuyển. Tiếng váy áo lụa là xào xạc, tiếng ly thủy tinh chạm khẽ vào nhau, tiếng cười được nén lại ở mức vừa đủ lịch thiệp. Không khí không ồn ào, nhưng cũng không hề tĩnh lặng.
Tôi dừng lại vài giây, nán lại ở rìa đại sảnh. Không ai nhìn về phía tôi. Không có ánh mắt tò mò hay kinh ngạc. Như thể không ai biết rằng Cobley Eleanor có tồn tại. Và đó chính xác là điều tôi muốn.
Tôi bắt đầu bước đi, chậm rãi tiến sâu hơn vào trung tâm đại sảnh. Khi tôi không là ai cả, tôi có thể trở thành bất kỳ ai. Tôi khẽ chỉnh lại chiếc găng tay ren, ánh mắt bình thản quét qua không gian, thu nhận từng chi tiết nhỏ nhất.
Tôi chưa kịp bước quá sâu vào đại sảnh thì một nhóm nhỏ đã tách khỏi đám đông, tiến thẳng về phía tôi. Một chàng trai dẫn đầu, phía sau là hai hoặc ba cô gái trẻ đang khúc khích cười. Họ giữ một khoảng cách tôn trọng với hắn, nhưng cũng không rời quá xa. Ánh mắt hắn, sắc bén và dò xét, dừng lại ở cổ tôi, nơi có chiếc mặt dây chuyền hình gia huy nhà Cobley.
“À…” Hắn mỉm cười, tỏ ra thân thiện. “Cobley sao? Tôi không nhớ đã từng gặp cô ở những buổi tiệc trước. Có lẽ đây là lần đầu tiên tiểu thư tham dự?” Hắn nói tiếp, ánh mắt lướt qua bộ váy của tôi. Ta đoán cô thuộc nhánh phụ của gia tộc Cobley nhỉ."
Tôi lướt ánh mắt qua ba cô gái phía sau hắn.
Một cá nhân được nhiều người khác giới quan tâm thường sẽ được đánh giá là có giá trị cao hơn. Khi một người đã “được chọn”, những người khác có xu hướng tin rằng người đó sở hữu những phẩm chất đáng giá. Vì vậy, danh hiệu “đào hoa” hiếm khi là lời chê bai.
Có điều hắn ta có lẽ đang dùng chiến thuật thu hút những con mồi nhỏ, dễ dụ, để tạo ra vẻ đào hoa cho riêng mình. Một cô gái đến từ nhánh nhỏ bé của gia tộc Cobley như tôi có lẽ là một con mồi ngon.
Đúng như dự đoán, hắn tự giới thiệu mình đến từ một gia tộc lớn, nhấn nhẹ vào tước vị như thể đó là một thông tin quan trọng hơn cả tên gọi.
“Thật ra…” Hắn hơi nghiêng người, giọng hạ thấp thành một lời thì thầm đầy bí mật. “Tôi định mời cô một điệu nhảy.” Hai cô gái phía sau hắn không hề tỏ vẻ phản đối; ngược lại, họ mỉm cười như thể điều đó đã nằm trong dự liệu. “Được nhảy cùng tôi…” Hắn nói thêm, giọng trầm hơn, “có thể giúp hình ảnh của cô được chú ý hơn.”
Tôi không thể nói rằng bản thân là hoa đã có chủ được. Vì người đáng lý ra phải cùng tôi đến dự dạ tiệc lại đang bận đi viễn chinh ở tận Canada.
Tôi tìm một lý do hợp lý khác để nhẹ nhàng từ chối. “Ngài thật chu đáo, thưa ngài. Nhưng tôi không nghĩ hình ảnh của mình cần được kéo lên nhờ người khác. Được ngài mời là vinh dự. Nhưng hôm nay tôi đến với vai trò nhạc công.”
Một trong hai cô gái phía sau bật cười khẽ, một tiếng cười ngạc nhiên. “Nhạc công?” Chàng trai nhướn mày, một tia khinh thường thoáng qua trong mắt hắn. “Tiểu thư Cobley lại chọn đứng phía sau sân khấu sao?” Giọng hắn không gay gắt, nhưng mang theo một chút coi thường được giấu dưới lớp lịch thiệp. “Làm nhạc công trong buổi dạ tiệc như thế này…” Hắn nhún vai, một cử chỉ đầy vẻ bác bỏ. “Chẳng phải là quá hạ thấp bản thân sao?”
Tôi không tỏ vẻ khó chịu. “Tôi không nghĩ vậy,” tôi đáp bình thản. “Âm nhạc giữ nhịp cho cả buổi tối. Tôi sẽ cố hết sức để mang lại cho ngài và các tiểu thư một đêm âm nhạc khó quên.”
Chàng trai nhìn tôi thêm vài giây, như đang đánh giá lại. Có lẽ trong mắt hắn, đây không phải là sự khiêm nhường, mà là sự ngu ngốc thuần túy. Một tiểu thư lần đầu dự tiệc, thay vì tận dụng cơ hội để leo lên bằng một điệu nhảy, lại tự nguyện đứng sau cây đàn. Hắn nhếch môi. “Thật đáng tiếc.” Rồi quay lưng, dẫn theo hai cô gái rời đi mà không nói thêm lời nào.
Tôi nhìn theo bóng lưng họ tan vào đám đông. Sau đó, tôi nhìn lại sợi dây chuyền đang đeo trên cổ. Ban đầu, tôi cứ nghĩ rằng chí ít cũng phải đeo gia huy của nhà Cobley để không bị quá coi thường.
Mặt dây chuyền được làm từ một loại ngọc cực kỳ quý hiếm mà có tiền cũng chưa chắc mua được. Tuy nhiên, thiết kế của nó thì đơn giản hơn nhiều so với trang sức gia huy của những gia tộc lớn khác. Dường như, nếu không thuộc nhánh chính của gia tộc Cobley, thì cái tên ấy, dù có lịch sử lâu đời đến mấy, cũng chẳng đủ sức khiến người ta kính trọng.
Với một tiếng thở dài, tôi tháo sợi dây chuyền ra. Tôi đặt sợi dây chuyền vào chiếc túi nhỏ được may kín đáo bên trong váy. Suy cho cùng vẫn nên dựa vào năng lực của bản thân. Giống hệt cách Marianne đã từng.
Tôi chậm rãi đi dạo một vòng quanh đại sảnh. Tiếng cười lanh lảnh, những lời thì thầm trao đổi, những cái chạm nhẹ khuỷu tay của những người đã quen biết. Mọi người hẳn cũng nghĩ rằng có lẽ là người đi cùng tôi chưa đến nên tôi mới ở một mình. Khi tôi không còn là tiểu thư nhà Cobley, cũng không còn ai bạo dạn bắt chuyện nữa.
À, còn về phần Marianne. Bà ấy giữ vai trò trung lập nên cũng sẽ không chủ động bắt chuyện với tôi. Bà đang ngồi ở vị trí danh dự, dọc theo mép sảnh, nơi những hàng ghế được sắp dành cho các quý tộc cao tuổi hoặc những người đã có gia đình. Có thể xem như đó là chiếc ghế của những giám khảo, những người không cần chứng minh giá trị bản thân mà là đi đánh giá những quý tộc trẻ có mặt ở đây.
Một vài thành viên của gia đình hoàng tộc cũng ngồi tại khu vực ấy, nhưng không ai thu hút sự chú ý của tôi bằng Tam hoàng tử.
Hắn không ngồi yên mà di chuyển với một năng lượng bồn chồn. Tiếng cười của hắn vang dội, cử chỉ khoa trương. Người ta dễ chú ý đến hắn. Và có lẽ hắn cũng rất thích điều đó. Như thể hắn không ngừng tuyệt vọng chứng minh một giá trị mà có lẽ ngay cả hắn cũng nghi ngờ.
Rồi bỗng hắn ta nhìn thẳng về phía tôi, như thể mắt chạm mắt. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Lẽ nào hắn ta nhận ra tôi?" Suy nghĩ đó khiến tim tôi lệch nhịp.
Không một dấu hiệu báo trước, hắn bước nhanh về phía tôi, ánh mắt khóa chặt như thể đã xác định được mục tiêu.
Đến nước này rồi thì tôi phải tùy cơ ứng biến vậy. Não tôi hoạt động hết công suất để chuẩn bị đối ứng.
Nhưng khi chỉ còn cách vài bước chân, ánh mắt hắn lệch đi hẳn. Ánh mắt hắn lướt qua tôi như thể tôi chỉ là một bóng ma vô hình. Hắn khẽ đưa tay gạt tôi sang một bên như thể tôi chỉ là một vật cản trên đường đi.
Tôi xoay người theo quán tính, cảm giác choáng váng vì bị đẩy sang một bên vẫn còn đọng lại. Và lúc đó, tôi nhìn thấy cô ấy.
Aurelia Bellington.
Cô ta xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào mà tôi không hề hay biết, hệt như một hồn ma vậy. Bộ váy đen ôm sát cơ thể, được cắt may tinh tế đến mức từng đường cong đều được tôn lên một cách có chủ ý. Không hở hang quá mức, nhưng đủ để ánh sáng từ những chùm đèn pha lê lướt qua làn da trắng mịn và dừng lại nơi những đường nét mềm mại.
Khác hẳn ấn tượng đầu về cô ấy, một tiểu thư điệu đà, khoa trương và có chút trẻ con. Aurelia của đêm nay là một người phụ nữ hoàn toàn khác. Tóc được buông xõa, uốn nhẹ ở phần đuôi. Trang điểm đậm hơn phong cách thường thấy trong giới quý tộc trẻ, khiến ánh mắt cô sâu và khó đoán.
Cách trang điểm này, hình như tôi đã thấy ở đâu đó.
Cả đại sảnh dường như chậm lại một nhịp khi Tam hoàng tử đứng trước mặt Aurelia. Ánh mắt hắn thể hiện một sự dịu dàng bất ngờ.
“Aurelia.” Hắn cất giọng, dịu đi rõ rệt, như thể đang nói chuyện với một báu vật quý giá. “Ta không ngờ lại có vinh hạnh được gặp nàng ở đây.”
Aurelia không mỉm cười. Cô chỉ nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến mức gần như vô cảm. Như thể AI bên trong cô ấy vẫn còn đang bận phân tích xem đây là tên khốn nào.
“Đêm nay…” Tam hoàng tử hơi nghiêng người, hạ thấp giọng vừa đủ lịch thiệp. “Chúng ta sẽ là cặp đôi tỏa sáng nhất.”
Hóa ra đó là cách mà hắn cưa cẩm Aurelia Bellington. Bảo sao mà theo đuổi hai năm trời mà chẳng đâu vào đâu. Nếu là tôi thì tôi lợi dụng vị thế của gia tộc để từ chối một cách thẳng thừng rồi.
Tam hoàng tử vẫn giữ nguyên nụ cười, một nụ cười tự mãn.
Lúc này, hệ thống AI có lẽ đã quyết định được đối sách. Aurelia khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy ẩn ý. “Tôi định khiêu vũ.” Giọng cô nhẹ, nhưng không mềm, không một chút yếu đuối nào. “Nhưng không phải với người vừa có hành động vô lễ với bạn của tôi.”
Ánh mắt cô chuyển sang tôi. Nhìn tôi trực diện như một lời tuyên bố không thể lay chuyển.
Những người hóng chuyện gần đó cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
Aurelia bước đến trước mặt tôi, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại. “Cô không sao chứ?”
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, đôi mắt sâu thẳm và khó đoán. Tôi gần như có thể thấy quá trình phân tích đang diễn ra phía sau ánh nhìn bình thản kia. AI đã xác định tôi là đồng minh, và đang thực hiện hành động bảo vệ.
“Không sao.” Tôi đáp, giữ giọng đủ nhỏ. “Tôi chỉ là một thân phận nhỏ nhoi.” Tôi khẽ nhấn nhẹ ở từ “nhỏ nhoi”. “Không đáng để tiểu thư đứng ra bảo vệ.”
Hãy giữ vai diễn. Đừng hành động bất thường.
Aurelia nhìn tôi thêm một nhịp. Rồi như thể đã hiểu ý, hoặc không. Cô ấy thay đổi tư thế.
Một bước lùi nhẹ nhàng, rồi lại tiến lên, hệt như một quý ông thanh lịch. Bàn tay cô ấy vươn ra về phía tôi, một cử chỉ dứt khoát nhưng đầy trang trọng. “Vậy thì,” giọng cô ấy vang lên. “Xin tiểu thư cho tôi vinh dự được mời một điệu nhảy được không?”
Cái...gì?
Tôi thoáng bất ngờ. Nhưng may mắn là tôi đã kịp lý giải được hành động khó hiểu kia. Tôi đặt tay mình vào tay Aurelia.
Xung quanh, những tiếng thì thầm bắt đầu lan ra. Tôi không cần nhìn cũng biết mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía chúng tôi. Aurelia quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm hướng về Tam hoàng tử.
“Nếu chỉ cần lịch sự như một quý ông…” Cô ấy nói, giọng không cao, nhưng đủ rõ ràng để xuyên qua cả những tiếng xì xào, vang vọng khắp đại sảnh. “Thì dù là phụ nữ, cũng có thể khiến đối phương phải cân nhắc. Đó là điều mà Điện hạ còn lâu mới làm được.”
Không ai bật cười. Hoặc là họ đang nhịn cười. Tam hoàng tử cũng vậy. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, méo mó. Lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay, hắn được chú ý, nhưng không phải theo cách hắn mong muốn. Gương mặt hắn thoáng sầm lại. Cái tôi của hắn có lẽ đủ lớn để cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, nhưng cũng đủ tỉnh táo để hiểu rằng nếu tiếp tục phản ứng, người mất mặt sẽ là hắn. Hắn hít một hơi chậm, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.
“Có lẽ ta đã vô lễ.” Giọng hắn trở nên trầm hơn, không còn gay gắt như trước, mà mang một vẻ miễn cưỡng. “Ta xin lỗi tiểu thư… và cả bạn của nàng.”
Một vài quý tộc xung quanh khẽ gật đầu, như thể lời xin lỗi công khai này là cách duy nhất để cứu vãn tình thế.
“Nếu tiểu thư Aurelia không thể rút lại lời từ chối…” Hắn tiếp tục, ánh mắt chuyển sang tôi. “Vậy xin cho ta vinh dự được mời tiểu thư đây một điệu nhảy, xem như một lời tạ lỗi.”
Ánh nhìn của hắn đầy tự tin, một sự tự tin đến từ vị thế và quyền lực. Tôi hiểu rất rõ suy nghĩ ấy. Trong mắt hắn, tôi chỉ là một tiểu thư nhỏ bé, không đủ vị thế để từ chối lời đề nghị của một hoàng tử. Và nếu tôi đồng ý, hắn sẽ giành lại được phần nào thể diện đã mất.
Nhưng còn gì tệ hơn việc tôi khiêu vũ với một tên quý tộc bất kỳ. Đó là việc tôi khiêu vũ với đối thủ chính trị của hôn phu.
Tôi quay sang Aurelia, ánh mắt tôi tìm kiếm sự đồng điệu. “Thưa tiểu thư. Tôi không thể từ chối lời đề nghị của Điện hạ. Nhưng tôi đến đây với vai trò nhạc công.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Aurelia, truyền tải thông điệp của mình. “Nếu tiểu thư tiếp tục từ chối, tôi sẽ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.”
Ánh mắt cô ấy lướt qua Tam hoàng tử, rồi trở lại tôi, một nhịp ngắn, có lẽ đủ để hệ thống phân tích trong đầu cô ấy xử lý tất cả các khả năng. Cuối cùng, cô ấy buông tay tôi. “Nếu vậy. Tôi chấp nhận lời mời của Điện hạ.”
Tam hoàng tử khẽ mỉm cười. Hắn đưa tay ra, và Aurelia đặt tay mình vào đó.
Phù, thế là lại thoát được thêm một kiếp nạn trong đêm nay.
Phần 3Không lâu sau đó, Marianne đã đứng lên từ vị trí danh dự.
“Buổi dạ hội hai tháng một lần chính thức bắt đầu,” giọng bà lan tỏa khắp không gian. “Chúc các quý tộc trẻ một đêm giao lưu đáng nhớ.”
Tôi rời khỏi vị trí quan sát và tiến về phía cây đại dương cầm đặt gần mép sàn nhảy. Những nhạc công khác đã ngồi sẵn vào vị trí, nhưng không ai chuẩn bị biểu diễn. Đêm nay, chỉ có một người mở màn. Tôi đặt tay lên phím đàn. Không lời giới thiệu. Không phô trương. Nốt đầu tiên vang lên, lấp đầy không gian bằng giai điệu lạ lẫm với tất cả mọi người ở đây.
Chopin. Nocturne in E Flat Major.
Những ngón tay tôi lướt trên phím đàn. Tôi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí trước cả khi nó diễn ra. Tiếng rì rầm của những cuộc trò chuyện, càng lúc càng nhỏ dần, như thể đang bị nuốt chửng bởi tiếng đàn.
Tôi không cần nhìn bản nhạc. Tôi đã đàn đi đàn lại bài này rất nhiều lần trước đây, trong những buổi dạ tiệc xa xỉ ở London. Giai điệu tuôn ra, thuần khiết và không gượng ép, như hơi thở của tôi vậy.
Đến đoạn chuyển, tôi khẽ tăng dần tiết tấu. Âm thanh bắt đầu dày hơn, nhịp điệu rõ ràng hơn. Tôi lướt ánh mắt qua từng nhạc công, khẽ ra hiệu bằng một cái nghiêng đầu và chớp mắt. Ngay khi đã quen nhịp, dàn nhạc cũng bắt đầu đệm theo.
Sàn nhảy đã chật cứng người, một biển người lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê. Tiếng cười nói và tiếng giày gõ nhịp hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh ồn ã. Nhưng ngay cả trong cái hỗn độn ấy, ánh mắt tôi vẫn bị hút về một điểm. Aurelia. Và, tất nhiên, Tam hoàng tử đang lúng túng bên cạnh cô ta.
Cô ấy di chuyển với sự duyên dáng, xoay mình uyển chuyển theo từng nốt nhạc. Trái ngược hoàn toàn với Tam hoàng tử kia, người đang vật lộn để theo kịp, trán lấm tấm mồ hôi, nụ cười gượng gạo cố che giấu sự bối rối. Hắn ta như một con rối vụng về, bị cô ấy kéo đi, hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ còn biết bám víu vào nhịp điệu do Aurelia tạo ra.
Rồi ánh mắt Aurelia và tôi vô tình chạm nhau. Cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi và chớp mắt liên tục. Cô ấy lặp lại hành động đó, nhanh và dứt khoát.
"Khó hơn?" Tôi dùng khẩu hình môi đáp lại.
Cô ấy đáp lại bằng một nụ cười nhếch mép. Cô ấy muốn tôi đẩy giới hạn? Quả nhiên, Tam hoàng tử đã trở thành kẻ thù trong mắt cô ấy rồi nhỉ.
Ngón tay tôi lướt trên phím đàn. Tiết tấu tăng lên một bậc, nhanh hơn, dồn dập hơn. Hòa âm trở nên dày đặc, phức tạp hơn. Tôi cảm nhận được sự giật mình thoáng qua của các nhạc công. Với những bài khó thế này, dùng cử chỉ đầu thôi là chưa đủ. Tôi dùng một tay xử lý phím đàn. Tay kia đệm đàn hỗ trợ, nhưng tranh thủ khoảng nghỉ để giơ lên ra hiệu.
Điều này cũng chẳng có gì cao siêu, vì tôi thấy có nhiều người còn làm tốt hơn tôi. Có điều, nó vừa đủ để tạo ấn tượng mạnh.
Tôi liếc nhìn Aurelia đúng lúc cô ấy đang thực hiện một cú xoay người để chốt hạ đối phương. Cú xoay có biên độ khá rộng, yêu cầu bạn diễn phải phối hợp chính xác. Nhưng Tam hoàng tử đã không bắt kịp. Hắn bước chân lệch khỏi quỹ đạo. Trong khoảnh khắc cuống cuồng cứu lại thế cân bằng, hắn trượt nhẹ trên sàn, thân người chúi về phía trước. Aurelia buộc phải giữ lấy hắn, điều chỉnh trọng tâm để tránh một cú ngã xấu hổ giữa đại sảnh.
Tôi nhìn lên. Aurelia đã dừng lại giữa sàn. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau một lần nữa. Lần này, Aurelia thể hiện rõ sự đắc ý.
Ánh mắt tôi không thể rời khỏi Tam hoàng tử. Khuôn mặt hắn giờ đây trắng bệch như tờ giấy bị vò nát. Hắn cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Sự bẽ mặt này là một đòn giáng mạnh vào lòng tự trọng của một hoàng tử, ngay trước mắt bao người.
Liệu có đáng không khi Aurelia lại nhẫn tâm đến vậy, chỉ vì Tam hoàng tử vốn dĩ vụng về trong giao tiếp? Hắn suy cho cùng cũng không phải là kẻ xảo quyệt hay độc ác gì.
Tôi khẽ nghiêng đầu, rồi hạ nhịp. Giai điệu dần trở lại mềm mại. Những hợp âm cuối vang lên tròn trịa, khép lại như dấu chấm hoàn hảo.
Khi nốt cuối cùng tan vào không khí, đại sảnh im lặng trong một nhịp rất ngắn, một khoảnh khắc nín thở. Tiếng vỗ tay bùng lên.
Xem ra kết quả còn trên cả mong đợi. Tiếng vỗ tay lan rộng, ban đầu chỉ là những tràng vỗ tay lịch thiệp, sau đó tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.
“Cô ấy là ai?”
“Chưa từng thấy mặt.”
“Đàn như vậy mà trước giờ không xuất hiện sao?”
Sự chú ý dần hội tụ, những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía tôi. Tôi đứng dậy khỏi ghế đàn, cúi đầu vừa phải.
Đúng lúc đó, một giọng nói bất ngờ cất lên từ phía khu vực danh dự. Đó không phải là giọng của bà Marianne. Tim tôi như hẫng một nhịp khi ánh mắt tìm đến chủ nhân của giọng nói đó. Đó là cậu ruột của Đại hoàng tử, một gương mặt tôi không nhớ đã từng thoáng thấy khi bước vào đây. Ông chẳng phải đã lui về dưỡng già ở một lãnh địa xa xôi tít phía Bắc sao? Sao ông lại tự nhiên xuất hiện ở đây, vào đúng khoảnh khắc này?
Toang rồi. Ông là người quen biết thân thiết với Công tước, một trong những người hiếm hoi có thể nhận ra tôi ngay lập tức.
Cả sảnh đường tự động lắng xuống khi ông cất tiếng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông, rồi theo ánh mắt ông dừng lại nơi tôi.
“Ta quả thật không ngờ…” Ông nói tiếp, “Tiểu thư Eleanor Cobley lại sở hữu tài năng như vậy.”
Một nhịp lặng. Cái tên vừa được thốt ra rõ ràng, từng âm tiết như tiếng sét đánh ngang tai tôi. Cả đại sảnh như nín thở trong giây lát, rồi những tiếng thì thầm lập tức dâng cao, xé toạc sự tĩnh lặng một cách hỗn loạn.
“Eleanor Cobley?”
“Không phải cô ấy đã...”
“Là hôn thê của Điện hạ?”
Những câu hỏi, những lời xì xào, những ánh mắt tò mò, kinh ngạc, rồi nghi ngờ, như những mũi kim châm chích vào tôi. Tôi cảm nhận rõ sự dịch chuyển trong không khí, sự thay đổi trong cách mọi người nhìn tôi. Từ một nghệ sĩ vô danh, tôi bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, với một danh phận tôi đã cố gắng che giấu.
Mà cũng may là ở giai đoạn này, ấn tượng về màn trình diễn của tôi đã khắc sâu vào tâm trí mọi người. Thế nên danh tính có bị lộ cũng không phải vấn đề gì quá to tát, ít nhất là không phải thảm họa hoàn toàn. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho gương mặt mình không lộ chút lúng túng nào. Tôi bước lên một bước, giọng nói tôi vang lên bình thản, rõ ràng giữa đại sảnh, như lời tuyên bố.
“Ngài quá khen rồi. Cháu còn phải cố gắng nhiều lắm. Và với cả tối nay…” tôi nói tiếp, ánh mắt quét qua đại sảnh, chạm vào từng gương mặt đang nhìn tôi chằm chằm, đầy dò xét. “Cháu đến đây với tư cách Zero.”
Một vài người nhíu mày, không hiểu. Những tiếng xì xào lại nổi lên, mang theo sự bối rối.
“Zero?”
“Chỉ là người chơi đàn vô danh,” tôi tiếp lời, giọng nói kiên định, không chút dao động. “Không danh phận. Không địa vị. Chỉ là người chơi đàn.”
Cậu ruột Đại hoàng tử nhìn tôi vài giây, cái nhìn thăm dò, như thể đang cố đọc thấu tâm can tôi. Rồi ông bật cười khẽ, tiếng cười đầy ẩn ý, như thể ông đã hiểu ra điều gì đó.
“Tốt.”
Ông quay sang đám đông, ánh mắt ra hiệu: “Vậy thì hãy dành cho quý cô Zero một tràng pháo tay xứng đáng cho phần trình diễn vừa rồi.”
Tiếng vỗ tay vang lên lần nữa. Lần này lớn hơn, chân thành hơn, không còn là sự tán thưởng cho tài năng bí ẩn, cũng không phải vì danh phận Eleanor Cobley. Mà là vì người đứng trước họ, dù là ai, đã được công nhận thực lực, đã tự mình khẳng định giá trị bản thân.
0 Bình luận