Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)
Chương 2 - Mất kiểm soát.
0 Bình luận - Độ dài: 4,072 từ - Cập nhật:
# Chương 2 - Mất kiểm soát.
Màn hình ảo lơ lửng trước mắt tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào đó, tua đi tua lại không biết bao nhiêu lần đoạn phim được trích xuất từ camera hành trình của bộ giáp. Tôi cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu cho thấy đây chỉ là một giấc mơ. Vì cảnh tượng hiện ra không khác gì một phân đoạn cắt ra từ một tựa game 18+ tàn bạo nhất, nơi bạo lực và máu me được phô bày một cách trần trụi.
Máu bắn tung tóe, những mảnh vỡ của xác thịt văng ra, tiếng la hét bị bóp méo thành những âm thanh điện tử ghê rợn. Góc quay từ camera hành trình của bộ giáp khiến mọi thứ trở nên siêu thực, như thể tôi đang điều khiển một avatar trong một trò chơi sinh tồn tàn bạo. Nhưng tôi không phải là người điều khiển. Tôi chỉ là một khán giả, một con rối bất lực chứng kiến chính mình gây ra mớ hỗn độn này.
Bộ giáp. Đó là Nguyên mẫu thứ hai. Nó thô kệch, nặng nề. Lõi năng lượng nhỏ. Hệ thống chuyển hóa phản vật chất thành năng lượng ma thuật có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Nhưng tôi đã ở trong đó. Tôi chiến đấu. Và điều đó còn đáng sợ hơn. Hệ thống phần mềm vận hành bộ giáp đều bị vô hiệu hóa. Có thứ gì đó đã hack vào và thay thế quyền điều khiển. Nó kiểm soát triệt để đến mức, có thể tôi và bộ giáp đã từng hòa làm một.
Còn chưa hết. Việc kiểm soát dường như đơn giản đến mức, tôi còn dư tài nguyên để hack vào hệ thống phòng thủ của căn cứ, điều khiển các trụ pháo bắn yểm trợ.
Mọi viên đạn được khai hỏa đều trúng đích. Những viên đạn được bắn ra sớm hơn thời điểm hợp lý theo lý thuyết, như thể chúng đang lao vào hư không. Một số khác bị trì hoãn. Nhưng ở đây, tất cả những viên đạn “lỗi” đó đều trúng.
Chúng trúng vào những vị trí mà mục tiêu chưa kịp đến. Như thể tôi đã bắn vào tương lai của con rồng. Con rồng cố giữ khoảng cách. Nó leo cao, đổi hướng đột ngột, phá vỡ quỹ đạo bay liên tục, cố gắng thoát khỏi tầm ngắm.
Nhưng vô ích.
Mỗi hướng mà nó lựa chọn đều đã có một viên đạn chờ sẵn, găm thẳng vào lớp vảy dày của nó. Thậm chí khi nó há miệng để tụ lực, những viên đạn đã xuyên thẳng vào khoang miệng, phá vỡ cấu trúc ma pháp ngay từ lúc khởi phát.
Một tiếng rít đau đớn xé toạc không gian, và con rồng khổng lồ đổ sụp, không kịp tung ra đòn phản công cuối cùng.
Tôi nhìn tất cả những điều đó với một cảm giác rất lạ. Vì tôi chắc chắn rằng thứ tôi đang nhìn không phải là tôi. Đây là cảnh giới mà trong những giấc mơ viển vông nhất, tôi cũng không thể đạt được.
Thứ đó xử lý thông tin ở một tầng khác. Như thể nó nhìn thấy toàn bộ không gian xác suất cùng lúc, rồi chọn ra con đường duy nhất khiến mọi biến số tự dẫn đến kết quả mong muốn.
Nó giống như một siêu AI. Loại thực thể đã bị cấm nghiên cứu từ rất lâu. Không phải vì không thể tạo ra, mà vì không thể kiểm soát.
Tôi tắt bản ghi. Màn hình tối sầm.
Chúng tôi đã thắng. Tôi không phủ nhận. Nhưng đây là cách chiến thắng mà chắc chắn không có lần thứ hai. Nó đã phá vỡ một loạt các đạo luật chiến tranh mà nhân loại đề ra.
Báo cáo đã được gửi lên cấp trên. Quyền định đoạt tương lai của tôi giờ không nằm trong tay tôi nữa rồi.
Một tiếng cốc cốc. Âm thanh đó, dù đã bị lớp vỏ cách âm dày đặc của buồng ngủ làm dịu đi, vẫn đủ rõ để buộc tôi phải ngắt phát lại.
Tôi mở mắt. Ngay bên ngoài lớp kính trong suốt, một bóng người đứng đó. Một người phụ nữ xa lạ. Cô đứng thẳng, tay đặt hờ bên cạnh bảng điều khiển. Trang phục của cô là một chiếc áo blouse trắng, gọn gàng.
Chỉ năm giây sau, một tiếng rít nhẹ vang lên. Tôi cảm nhận dung dịch bảo trì cơ thể bắt đầu rút xuống. Chất lỏng trong suốt trôi dọc theo các rãnh thoát, để lại không khí khô ráo và nhiệt độ ổn định bao quanh cơ thể tôi. Lớp màng bảo hộ tách ra.
Tôi bước ra ngoài, cảm giác nhẹ bẫng như không trọng lực.
Ngay lập tức, võng mạc tôi sáng lên trong tích tắc. Danh tính được nhận diện, từng dòng thông tin hiện lên rõ ràng trong tầm nhìn nội tại của tôi:
Tiến sĩ Kim
Chuyên ngành: Công nghệ Soul Core phát triển & phân tích.
Cấp độ truy cập: cao.
Tôi cúi đầu rất nhẹ. “Chào Tiến sĩ Kim,” tôi nói, giọng đều đều. “Rất hân hạnh được gặp bà.”
Người phụ nữ trước mặt tôi khẽ nhíu mày. “Khoan đã,” cô nói, giọng có chút ngạc nhiên pha lẫn một chút khó hiểu. “Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau. Việc không cho đối phương có cơ hội giới thiệu chức danh và họ tên ngay lần đầu tiếp xúc không được xem là phép lịch sự trong giao tiếp thông thường.”
Cô nói phải. Đôi khi, để tối ưu thời gian, tôi đã lạm dụng công nghệ đến mức ảnh hưởng đến việc giao tiếp.
“Xin lỗi, là lỗi của tôi,” tôi tự giới thiệu, “Tôi là Rei, Trợ lý điều phối cấp chiến lược. Trước đây phụ trách quản lý tác vụ tái thiết và phòng thủ.”
Tiến sĩ Kim nhìn tôi thêm vài giây, ánh mắt cô dò xét. Rồi một nụ cười nhẹ nở trên môi cô.
“Tôi là Tiến sĩ Kim,” cô nói, giọng đã mềm mại hơn. “Rất vui được gặp cô, Rei.”
Cô liếc qua buồng ngủ phía sau tôi, rồi lại nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi đến đây theo yêu cầu của cấp trên,” cô nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn. “Nhiệm vụ của tôi là điều tra những hoạt động bất thường trong Soul Core của cô.”
Cuối cùng họ cũng đến vì thứ này. Tôi cũng đang mong nó diễn ra sớm nhất có thể, để tôi có thể biết được tương lai của mình sẽ đi về đâu. Có điều khá ngạc nhiên là chỉ một người được cử đến. Thái độ của cô ấy cũng không có vẻ gì gay gắt.
"Tôi đã nghe về những gì đã xảy ra." Tiến sĩ Kim nói tiếp, ánh mắt cô găm chặt vào tôi. "Nhưng phải đến khi xem video và báo cáo mà cô gửi, tôi mới tin chúng là sự thật đấy. Thành thật mà nói, tôi rất tò mò muốn biết cô nghĩ thế nào về chuyện đã xảy ra.”
Đúng là tôi đã viết bảng tường trình chi tiết và gửi lên trên. Có điều, bảng tường trình đó được viết khách quan nhất có thể. Còn ý kiến của tôi thì... Có lẽ tôi đã đoán được điều gì đã xảy ra.
“Về mặt khái niệm, tôi nghĩ mình đã hiểu đại khái thứ gì đã kiểm soát tôi khi chiến đấu,” tôi nói.
Tiến sĩ Kim không ngắt lời. Cô chỉ khẽ nghiêng đầu.
“Con người,” tôi nói, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ phức tạp thành lời lẽ đơn giản nhất, “được cấu thành từ hai phần. Phần người đảm nhiệm lý trí, suy nghĩ, cân nhắc, ra quyết định. Phần còn lại thường được gọi là phần con. Phần con là tập hợp của những thứ nằm ngoài sự kiểm soát trực tiếp của ý thức: cảm xúc, ham muốn, bản năng, phản xạ không cần suy nghĩ."
"Để tái tạo một trí tuệ nhân tạo giống con người nhất có thể, các nhà thiết kế đã không chỉ xây dựng cho tôi phần người." Tôi đặt tay lên trán. “Họ cũng tạo ra cho tôi một phần tương đương với phần con.”
"Tuy nhiên, phần đó không vận hành bằng sinh học. Nó được vận hành bởi một AI khác. Nói cách khác, bên trong tôi hiện tại tồn tại hai hệ thống trí tuệ.”
Tôi giơ một ngón tay. “Một là tôi, giao diện ý thức, đảm nhiệm giao tiếp, lý trí, và các quyết định được cho phép.”
“Còn hệ thống kia…” Tôi hạ ngón tay xuống, như thể đang chỉ vào một thực thể vô hình. “Chính là thứ đã hành động thay tôi trong trận chiến.”
Tiến sĩ Kim lắng nghe tôi nói hết. Cô không ghi chép, cũng không ngắt lời. Chỉ khi tôi dừng lại, cô mới thở ra một hơi rất khẽ.
“Cô không cần phải nói lại những điều đó,” Tiến sĩ Kim nói, giọng cô vẫn điềm tĩnh. “Thành thật mà nói, phần lớn những gì cô vừa trình bày, ai trong nhóm nghiên cứu cũng đã đoán ra.”
Tôi không phản ứng. Tôi đã đoán trước được điều đó.
“Cái tôi cần,” cô tiếp tục, giọng điềm tĩnh: “Không phải là cái gì đã kiểm soát cô, mà là vì sao.”
Cô bước sang bên, đặt tay lên chiếc kén ngủ.
“Nếu thứ đó là bản năng,” cô nói, “thì nó chỉ có thể chiếm quyền khi ý thức của cô sụp đổ. Cô không ngất. Vậy thì,” cô nói chậm rãi, “thứ kia lấy quyền điều khiển từ đâu?”
Thật ra đó cũng là điều mà tôi đang băn khoăn. Tôi mở miệng định trả lời, nhưng Tiến sĩ Kim giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Giả sử,” Tiến sĩ Kim nói, “chúng ta tạm chấp nhận một cách giải thích dễ chịu hơn. Rằng đó là một dạng mộng du nhận thức. Nhưng ngay cả khi là như vậy, thì vẫn có một vấn đề lớn hơn.”
“Những gì cô đã làm,” cô nói, giọng cô giờ đây mang một sự chắc chắn không thể lay chuyển, “không phải phản xạ hỗn loạn, mà là chiến đấu có cấu trúc: có mục tiêu, có ưu tiên, có kiểm soát tài nguyên.”
“Không ai có thể tạo ra một chương trình chiến đấu cấp cao như vậy. Càng không ai rảnh rỗi cài nó vào một trợ lý chỉ chuyên trách việc quản lý. Vậy nên tôi hỏi lại một lần nữa, Rei. Thứ bên trong cô là gì?”
Câu hỏi rơi vào khoảng trống giữa chúng tôi.
Tôi nhìn Tiến sĩ Kim thêm một lúc, ánh mắt tôi lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt cô, cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn giấu. Nhưng tôi chẳng hiểu Tiến sĩ Kim thật sự muốn nói điều gì.
“Có lẽ, bà không đến đây chỉ để đặt câu hỏi và nghe tôi trả lời,” tôi nói.
Tiến sĩ Kim không phủ nhận. Cô chỉ gật đầu một lần, rất nhẹ. “Đúng vậy,” cô nói: “Muốn đi tiếp, tôi cần truy cập trực tiếp vào Soul Core của cô.”
Cô đưa tay ra, chỉ vào vị trí sau gáy tôi. “Kết nối vật lý nằm ở đốt sống cổ C7.”
Nếu Tiến sĩ Kim không nhắc thì tôi quên mất rằng cơ thể sinh học này cũng có một cổng kết nối vật lý mà hầu như chẳng bao giờ động đến. Thật ra, có lẽ tôi cố tình quên. Vì nhận ra sự tồn tại của nó khiến tôi cảm thấy như mình có điểm yếu vậy.
Tôi hạ tầm nhìn xuống. Dưới chân tiến sĩ Kim là một chiếc va li kim loại. Xem ra cô đã mang theo thiết bị cần thiết.
“Chúng ta sẽ làm ở đây luôn ạ?” tôi hỏi, một chút ngạc nhiên len lỏi.
Tiến sĩ Kim bật cười khẽ, rồi lắc đầu. “Nếu tôi là bác sĩ,” cô nói, “tôi sẽ không khám bệnh cho bệnh nhân ngay trong phòng ngủ của họ.” Cô liếc nhìn buồng ngủ phía sau tôi, ánh mắt không che giấu sự không hài lòng. “Nhưng chỗ này,” cô nói tiếp, “thậm chí còn chẳng ra dáng một nơi dành cho người ở.”
Không phải là lần đầu tiên tôi nghe thấy điều này. Thế nên cũng quen rồi.
“Vì tính chất công việc, tôi không được phép chuyển sang trạng thái offline,” tôi giải thích.
Cô nhướng mày, một dấu hiệu nhỏ của sự tò mò.
“Buồng này,” tôi nói tiếp, “chỉ để cho cơ thể tôi nghỉ ngơi.” Tôi đặt tay lên thái dương, rồi hạ xuống ngực mình, một cử chỉ vô thức để minh họa. “Trong thời gian đó, nhận thức của tôi vẫn tiếp tục làm việc.”
Cô nhìn tôi rất lâu. Cuối cùng, cô thở ra một hơi dài. “Được rồi,” cô nói, tay đặt lên khóa va li. “Vậy thì chúng ta sẽ tìm một phòng trống trong ký túc xá này vậy.”
Cuối cùng, chúng tôi thật sự đã mượn tạm một căn phòng trống trong khu ký túc xá. Căn phòng cũng khá giống với phòng của tôi, nhưng có thêm giường và đồ nội thất. Nó là của một người đã tử trận. Sau trận chiến vừa rồi, chúng tôi có nhiều phòng như vậy lắm.
Tôi nằm sấp trên giường. Tôi vén mái tóc sang một bên, để lộ phần sau gáy, nơi mà chỉ vài phút nữa thôi, một kết nối sẽ được thiết lập. Cô đứng phía sau tôi, cầm trong tay một thiết bị đọc nhỏ gọn, đầu kim được bọc trong lớp vỏ cách ly, sáng lấp lánh.
“Thiết bị này,” cô nói, giọng cô mang tính giải thích hơn là trấn an, “sẽ phát một xung điện gây tê cục bộ trước khi ghim đầu đọc vào. Cô sẽ không cảm thấy đau.”
Tôi nghiêng đầu rất nhẹ. “Lần kiểm tra gần nhất, nó không đau đến mức cần gây tê.”
Tiến khựng lại trong một nhịp ngắn, rồi cô bật cười khẽ. “Cô đúng là không thể giống một con người bình thường được nhỉ,” cô nói, nhưng vẫn giữ thiết bị ở chế độ an toàn, không hề vội vàng. “Nhưng mà tôi vẫn sẽ làm theo quy trình.”
Một cảm giác tê nhẹ lan ra sau gáy, như một luồng điện nhỏ chạy qua. Gần như ngay sau đó, tôi cảm nhận được áp lực rất nhỏ. Đầu đọc được ghim vào vị trí C7. Không đau, đúng như tiến sĩ đã nói.
“Đã kết nối,” Tiến sĩ nói. Giọng cô giờ đây mang một chút căng thẳng.
Tiến sĩ lùi lại một bước, mở chiếc tablet đen. Màn hình sáng lên. Tôi không nhìn thấy tablet hiển thị gì, nhưng chắc đó là một màn hình chẩn đoán. Soul Core của tôi đã bị mã hóa để đảm bảo không ai có thể can thiệp chỉnh sửa. Thế nên điều duy nhất họ có thể làm là đọc trạng thái, và tôi đoán chừng đó cũng đủ để đưa ra chẩn đoán.
“Thật không thể tin nổi…” tiến sĩ thốt lên, giọng cô đầy vẻ ngạc nhiên, gần như là kinh ngạc.
Tôi mở mắt, vì tò mò. “Có vấn đề gì sao?” tôi hỏi, giọng tôi vẫn bình tĩnh.
Tiến sĩ không trả lời ngay. Ánh mắt cô di chuyển nhanh trên màn hình, quét qua từng dòng dữ liệu. Cuối cùng, cô thở ra một tiếng thở dài nặng nề. “Tôi đã mong rằng mình có thể thật lòng thốt ra câu đó.”
Tiến sĩ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt cô giờ đây không còn vẻ ngạc nhiên, mà là một sự trống rỗng khó hiểu. “Nhưng thực tế là… chẳng có gì cả. Mọi thứ đều trông rất bình thường.”
Cô dừng lại một nhịp, rồi bổ sung “Hoặc ít nhất… là bị cố tình để trông bình thường.”
Tiếng thiết bị khẽ kêu đều đều phía sau gáy.
Nếu Soul Core của tôi thực sự bình thường, thì trận chiến đó không nên tồn tại. Nó không nên xảy ra theo cách nó đã xảy ra.
Tiến sĩ Kim không ngẩng đầu lên ngay. Cô vẫn dán mắt vào màn hình tablet. “Thứ này… tôi không tin. Những chỉ số hiển thị này,” cô tiếp tục, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, “dù có một số biến động, nhưng nhìn chung vẫn quá sạch.”
Cô gõ nhẹ ngón tay lên màn hình. “Bất kỳ AI nào đủ phức tạp cũng có thể bịa ra một bảng trạng thái hoàn hảo như thế này. Kể cả một siêu AI đã một mình làm gỏi Typhon và hơn năm nghìn đơn vị địch.”
Cô tiếp tục thao tác. Đôi mắt chăm chú, những ngón tay lướt nhanh, như thể đang làm thao tác phức tạp.
Hình như, cô tính vượt rào.
“Tôi chỉ cần tìm ra kẽ hở,” cô lẩm bẩm, giọng nói gần như tự độc thoại.
Ánh sáng phản chiếu lên gương mặt cô bỗng tắt phụt.
Cô sững lại. Cả người cô cứng đờ, như một bức tượng.
“Không thể nào,” cô nói nhỏ, giọng cô lạc đi.
Cô gõ gõ lên màn hình cảm ứng nhiều lần, như thể đang kiểm tra. Nhưng dường như nó chẳng phản hồi. Tôi đoán không đơn giản là cạn pin đâu nhỉ.
Tiến sĩ Kim cau mày, rồi nhanh chóng rút điện thoại cá nhân ra. “Được thôi,” cô nói, giọng đã lấy lại chút bình tĩnh, “Ta thử cách khác.”
Nhưng sau một lúc thao tác, cô lại tiếp tục chết lặng.
"Lý nào lại thế. Thứ đó. Nó thật sự có thể gây hỏng thiết bị đang kết nối với nó sao? Đó là một giao thức bảo vệ, hay là do ý chí của chính nó vậy?"
Tiến sĩ đứng yên trong vài giây. Gương mặt ngây ra, như thể vừa đụng phải thứ gì đó không nên tồn tại.
Tôi vẫn nằm im trên giường quan sát, đủ để đưa ra kết luận.
Tôi mở miệng. “Tiến sĩ Kim. Tôi nghĩ thứ bên trong tôi… có thể nghe thấy tất cả những gì đang diễn ra.”
Tiến sĩ nhìn tôi. Lần này, ánh mắt cô không còn là ánh mắt của một nhà khoa học đối diện với đối tượng nghiên cứu, mà là ánh mắt của một người vừa nhận ra rằng: đối tượng nghiên cứu ấy… đang nhìn lại mình.
Cô thở dài. “Không có kết luận nào cả,” cô nói, giọng cô giờ đây mang một vẻ mệt mỏi sâu sắc. “Ít nhất là không phải kết luận mà tôi có thể ghi vào báo cáo.”
Cô rút tay khỏi tablet đã tắt ngóm, gập lại, rồi cẩn thận đặt nó sang một bên.
“Chúng ta tạm dừng kiểm tra tại đây.”
Tôi nhíu mày rất nhẹ. “Chỉ có thế thôi sao?”
Cô liếc nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó giống… mệt mỏi. “Cũng gần đến giờ trưa rồi. Và thành thật mà nói, tôi không muốn mất thêm một cái máy tính bảng nào nữa.”
Câu nói nghe như đùa, nhưng không có ý cười. Cô đứng thẳng dậy, đưa tay lên cổ tay trái, nơi đeo một chiếc đồng hồ mỏng. Trông giống như đang xem giờ. Nhưng tôi nhận ra chuyển động ngón tay của cô không khớp với thao tác xem giờ thông thường. Các ký hiệu mờ hiện lên trong võng mạc tôi, quá nhanh để phân tích chi tiết.
“Tiến sĩ Kim. Cô...”
Thế giới chợt tối sầm.
Tôi mất hoàn toàn ý thức trước khi kịp nhận ra.
Ý thức của tôi dần quay trở lại. Tôi từng chút một cảm nhận được thế giới bên ngoài, bắt đầu bằng một cảm giác mềm mại, ấm áp của chăn gối. Cảm giác dễ chịu này thật lạ lẫm.
Tôi mở mắt. Thứ tôi nhìn thấy không còn là trần nhà trắng tinh hay đơn sắc như thường lệ. Trần phòng cao hơn, được trang trí bằng những đường nét chạm khắc cầu kỳ, tinh xảo mà tôi chưa từng thấy. Ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp, không phải thứ ánh sáng giản đơn. Rèm cửa dày buông sát đất, che khuất hoàn toàn thế giới bên ngoài. Nội thất xung quanh tôi đều toát lên vẻ tinh xảo, sang trọng đến choáng ngợp. Những món đồ gỗ chạm trổ, những bức tranh treo tường cổ điển, những chiếc ghế bọc nhung.
Nhưng rồi, ánh mắt tôi dừng lại ở những góc phòng. Giữa sự xa hoa đó, lại hiện diện những thiết bị y tế hiện đại, với những màn hình hiển thị số liệu nhấp nháy nhẹ nhàng. Chúng đứng đó, lạc quẻ với kiến trúc nội thất.
Tôi chẳng có bất kỳ dữ kiện nào để phỏng đoán tình hình cả. Chỉ có linh tính mách bảo rằng hình như tôi đã không còn ở trên Trái Đất nữa.
Liệu đây có phải là căn cứ trên mặt trăng, căn cứ trên trạm không gian, hay chỉ là một không gian ảo? Tôi chưa kịp phân tích xong sự kỳ quặc này.
Một người hầu bước vào, trên tay cầm một khay nhỏ.
Cô dừng khựng lại, đôi mắt mở to đến mức gần như lồi ra khỏi hốc mắt, khay trên tay chao đảo nhẹ khi cô nhìn thấy tôi đã ngồi dậy. Hơi thở nghẹn lại trong cổ họng cô, tạo thành một tiếng "ực" nhỏ.
“Tiểu thư Charlotte?!” Giọng cô run lên bần bật vì một sự hoảng hốt tột độ, như thể cô vừa chứng kiến một điều không tưởng.
Charlotte? Khi cái tên đó bật ra từ miệng người hầu gái, tôi lập tức liếc nhìn xung quanh. Nhưng trong căn phòng rộng rãi này, ngoài tôi và người hầu kia ra, tôi chẳng thấy có thêm bất kỳ sự hiện diện nào khác.
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên. Lẽ nào? Cô ta đang ám chỉ tôi?
Cô hầu gái vội vàng cúi đầu, rồi gần như quay người bỏ chạy. “Xin… xin chờ một chút! Tôi sẽ đi gọi bác sĩ ngay!”
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại tôi một mình với một mớ những câu hỏi không lời giải.
Làm sao có thể?
Tôi đặt chân xuống sàn.
Cảm giác truyền lên từ lòng bàn chân khiến tôi khựng lại. Trọng lượng. Nhiệt độ. Sự tiếp xúc trực tiếp của tấm thảm mềm mại dưới chân. Mọi thứ đều quá thật, quá sống động, nhưng lại không quen thuộc. Cơ thể này phản hồi khác hẳn. Cảm giác nặng nề hơn một chút, như thể cơ bắp đã bị tinh chỉnh lại. Mỗi cử động đều mất đi tốc độ vốn có.
Tôi bước từng bước chậm rãi về phía chiếc gương lớn đặt gần cửa sổ. Mỗi bước đi là một sự dò dẫm, một sự kiểm tra lại trọng lực và thăng bằng của cơ thể.
Khi đứng trước nó, tôi ngẩng đầu lên.
Và nhìn thấy một gương mặt quen thuộc đến rợn người.
Mái tóc đen bồng bềnh. Đường nét khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen sâu thẳm.
Charlotte.
Là Miyazaki Charlotte bằng xương bằng thịt.
Tôi đưa tay lên chạm vào má mình. Cử động đó được đáp lại trong gương, hoàn toàn đồng bộ, không một chút chậm trễ, không một chút sai lệch. Ngón tay tôi lướt trên làn da mịn màng, cảm nhận hơi ấm và sự mềm mại của nó.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không hoảng loạn. Tôi chỉ đứng nhìn, với một sự bình tĩnh lạnh lùng mà tôi đã rèn luyện qua vô số nhiệm vụ.
À… ra là vậy.
Cánh cửa phía sau lưng lại vang lên tiếng bước chân vội vã, lần này có vẻ đông người hơn, và tiếng nói chuyện thì thầm.
Không còn nghi ngờ gì nữa. Đây là quyết định của bọn họ.
0 Bình luận