Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)

Chương 1 - Đối mặt với cái kết.

Chương 1 - Đối mặt với cái kết.

# Chương 1 - Đối mặt với hồi kết.

## Phần 1

Tôi cảm nhận rõ tháp chỉ huy đang rung nhẹ. Rung động lan truyền dọc theo kết cấu thép từ các tầng dưới, như thể cả pháo đài đang rên rỉ dưới áp lực. Một chấm xanh nhấp nháy trên màn hình phụ.

“Tháp pháo số 6, số 17, số 25 quá nhiệt. Việc duy trì hoạt động có thể dẫn đến suy giảm độ bền và hiệu suất.” Giọng nói tổng hợp vang lên đều đều.

Tôi không rời mắt khỏi bàn điều khiển chính. Khung cảnh bầu trời đêm bên ngoài tháp chỉ huy bị xé nát bởi một mớ dữ liệu cần xử lý. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên các nút điều khiển. Ba mươi sáu khẩu pháo tự động đang gầm lên đồng thời, phân bố theo hình quạt quanh căn cứ. Chúng có hệ thống nhắm mục tiêu riêng, nhưng quyền quyết định khai hỏa cuối cùng vẫn nằm trong tay tôi. Dù đã tiết kiệm hỏa lực nhất có thể, nhưng những khẩu súng vẫn bị quá tải khi phải chiến đấu với hàng ngàn đơn vị lính bên ngoài.

Những tên kỵ sĩ cưỡi rồng là khó tiêu diệt nhất. Chúng không bay theo đội hình cố định mà hỗn loạn, lao xuống rồi lại kéo lên, như thể đang thử phản ứng của hệ thống phòng không.

“Khóa mục tiêu. Hiệu chỉnh quỹ đạo. Khai hỏa.” Giọng nói tổng hợp của hệ thống lặp lại mệnh lệnh thầm lặng của tôi.

Các cột sáng xanh lam xé toạc màn đêm. Những tia năng lượng dày đặc chiếu sáng những đám mây cuộn xoáy rồi biến mất vào hư vô. Một vài con rồng, trúng đạn, loạng choạng, xoay vòng điên cuồng rồi rơi xuống.

Tốc độ tiêu hao đạn đang nằm ngoài dự đoán. Nhiệt lượng tích tụ của nòng pháo đã chạm mức đỏ.

Một tiếng chuông cảnh báo từ radar tầm xa. Một tín hiệu mới xuất hiện trên màn hình phụ. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng mang theo một khối năng lượng ma thuật khổng lồ.

Tôi nhận ra thứ mà chúng tôi đang lo ngại cuối cùng đã xuất hiện. Đó là Typhon, sinh vật khủng khiếp không biết từ đâu xuất hiện, đã càn quét rất nhiều căn cứ của chúng tôi.

Tôi vô thức đập mạnh lòng bàn tay xuống màn hình. Tôi không muốn điều này xảy ra. Không muốn một chút nào. Trong hàng trăm năm qua, nó chưa bao giờ tồn tại cả. Sinh vật đó chẳng khác nào một mã gian lận của những kẻ yếu thế.

Tôi vừa kịp chuyển quyền điều khiển sang chế độ đánh chặn thì tín hiệu đó biến mất khỏi radar. Nó đã vượt qua giới hạn quét. Nó đã ở đây.

Rồi, thế giới bên ngoài bùng nổ trong một ánh sáng chói lòa.

Một quả cầu lửa khổng lồ, xé toạc tầng mây, kéo theo đuôi lửa dài như một vết rạch mới trên bầu trời đêm. Hơi thở của tôi nghẹn lại. Nó không nhắm vào tháp chỉ huy của tôi. Nó lao thẳng xuống tháp pháo số 1.

Va chạm xảy ra trước khi hệ thống kịp hoàn tất chu trình phản ứng. Một tiếng gầm điếc tai, một làn sóng xung kích đập vào tháp.

Ánh sáng trắng bùng lên, nuốt chửng toàn bộ màn hình phụ trước mặt tôi. Tháp pháo số 1 mất kết nối.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Khói bụi còn chưa kịp tan hết thì một cái bóng khổng lồ hạ xuống từ tầng mây thấp. Một khối đen kịt nuốt chửng cả ánh trăng mờ nhạt, nhấn chìm thế giới bên ngoài vào một màn đêm sâu thẳm hơn.

Đôi cánh sải rộng, mỗi nhịp đập tạo ra một luồng áp lực kinh hoàng. Lớp vảy dày của nó, đen như đá núi lửa.

Typhon. Lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy nó ở khoảng cách gần đến như vậy. Đây không phải game hay phim ảnh. Nó hiện diện trước mặt tôi. Thách thức mọi định luật và logic.

Bản năng tôi gào thét. Nói rằng tôi phải chạy đi, trước khi cả căn cứ này tan chảy dưới sức nóng của hỏa cầu. Nhưng lý trí của tôi không cho phép chùn bước.

Sau lưng tôi là sinh mạng của hàng trăm người. Những nhà khoa học, tình nguyện viên, những người lính. Tôi có thể bỏ chạy đi đâu được chứ.

Chỉ ngay sau đó, quả cầu lửa thứ hai phóng ra từ miệng con rồng, dội thẳng xuống khu vực gần tháp chỉ huy của chúng tôi. Khoảnh khắc va chạm, toàn bộ khung cửa kính phía bắc bị nhuộm trắng bởi ánh sáng bùng phát.

Hệ thống cảnh báo nội bộ rú lên một nhịp ngắn rồi lập tức im bặt khi lá chắn năng lượng được đẩy lên mức tối đa.

Tháp chỉ huy vẫn đứng vững. Quả nhiên là lớp lá chắn này hoàn toàn có thể chống chịu được mọi công kích.

Tôi đã nghĩ là vậy, cho đến khi nhìn lại trạng thái lá chắn. Thông số hiện lên như một cú tát lạnh lùng. Mức độ thiệt hại kết cấu: 5%.

5%. Chẳng phải là tương đương vài viên đạn xuyên boong-ke cỡ lớn sao? Chúng tôi chưa từng đối mặt với thứ nào như vậy trước đây. Dù là ma thuật mạnh nhất của bọn chúng thì cũng chỉ bằng vài kilôgam TNT.

Không thể trốn tránh thực tại bằng logic được. Phải đối mặt với nó để tìm ra giải pháp. Nếu không sẽ chẳng còn gì để hy vọng nữa. Tôi vươn tay, ngón cái lướt qua bảng điều khiển cảm ứng, mở kênh liên lạc ưu tiên cao nhất.

“Tháp chỉ huy gọi trung tâm,” giọng tôi vang lên. “Lá chắn đã chịu tổn thương cấu trúc nghiêm trọng. Đề nghị kích hoạt phương án di tản khẩn cấp.”

Chỉ còn cách đó. Tôi không thể để mọi người ở đây chết một cách vô ích được. Phải cứu lấy tất cả.

Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây. Rồi giọng chỉ huy vang lên, trầm và dứt khoát, nhưng cũng chua xót.

“Không thể di tản.”

“Xác nhận lại,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. “Căn cứ phòng thủ đang bị xuyên phá một cách dễ dàng. Khả năng duy trì lá chắn dưới hỏa lực tương tự ước tính không quá...”

“Đây là căn cứ cuối cùng trên Trái Đất,” ông cắt ngang, giọng nói không hề lay chuyển. “Không có điểm rút lui. Không có tuyến dự phòng.”

Những lời đó khiến tôi cảm thấy như vừa bị quay lưng lại. Tôi ngước nhìn bản đồ chiến thuật khổng lồ đang chiếu trên màn hình chính. Từng chấm sáng màu xanh dương đại diện cho các đơn vị tác chiến của chúng tôi, đang đứng phía sau rào chắn, chờ đợi để được xuất chiến. Tất cả đều đồng lòng, dù biết rằng đây đã là hồi kết.

“Yêu cầu đánh giá lại,” tôi nói, giọng vẫn trung tính. “Các gói viện trợ từ quỹ đạo đều đã bị đánh chặn trước khi tiếp đất. Không còn bổ sung đạn dược hạng nặng. Kho dự trữ năng lượng đang tụt nhanh.”

Tôi phóng dữ liệu lên kênh chung. Ba đợt tiếp tế gần nhất bị tiêu diệt ngoài tầng khí quyển, biến thành những vệt sáng ngắn ngủi rồi tan biến vào hư vô. Hỏa lực phòng không hiện tại chỉ còn đủ duy trì tối đa hai giờ. Hai giờ. Đó là tất cả những gì chúng tôi còn lại.

“Căn cứ này đang trong tình trạng thiếu hụt hỏa lực nghiêm trọng.”

Lần này, chỉ huy không trả lời ngay. Sự im lặng kéo dài, nặng nề và ngột ngạt. Tôi có thể hình dung ông đang vật lộn, tìm kiếm một giải pháp. Cuối cùng, giọng ông vang lên, một tiếng khàn khàn căng thẳng. “Chúng ta sẽ cầm cự.”

Tôi không phản bác. Tôi không biết phải dùng từ ngữ, lý luận gì để tiếp tục phản bác nữa. Đó là bản chất của con người rồi. Họ luôn cứng đầu với những quyết định của mình. Một AI như tôi, dù có lập luận sắc bén đến đâu thì cũng không thể chạm được tầng cảm xúc của con người.

“Chúng tôi rất tiếc. Không còn lựa chọn nào khác. Phương án di tản vật lý không khả thi,” chỉ huy tiếp tục, giọng ông giờ đây mang một sự dứt khoát lạnh lẽo. “Tàu không thể cất cánh khi sinh vật đó vẫn còn ở bên ngoài. Chúng tôi đã thử tính lại quỹ đạo. Không có đường bay an toàn.”

Tôi thừa biết chẳng có con tàu nào có thể an toàn trước miệng con rồng đó. Tôi liền đề xuất phương án khả thi hơn: “Gửi toàn bộ linh hồn của những người còn ở bên dưới lên trạm không gian. Chuyển giao ý thức hàng loạt. Bỏ qua giai đoạn bảo toàn cơ thể sinh học. Tốc độ truyền sẽ tăng gấp bốn lần. Xác suất thành công...”

“Dừng lại,” chỉ huy cắt ngang. “Cô biết điều đó có nghĩa là gì.”

“Tôi biết,” tôi đáp, không một chút do dự.

“Làm như vậy, họ sẽ chết ở thế giới thật. Tim sẽ ngừng đập. Não sẽ không còn hoạt động. Không có đường quay lại. Những gì được gửi đi… chỉ là linh hồn, ý thức, một bản sao hoàn chỉnh của họ, nếu cô muốn gọi như vậy.”

“Và họ sẽ chỉ có thể sống hết phần đời còn lại trong thế giới ảo. Tôi hiểu hậu quả,” tôi nói, giọng tôi vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng. “Nhưng đó là lựa chọn duy nhất.”

Một tiếng thở dài nặng nề vang lên qua kênh liên lạc. “Cô đang đề nghị chúng tôi ra quyết định thay cho hàng ngàn người. Quyết định rằng họ sẽ chết ở đây… để được sống ở nơi khác.”

Tôi nói, giọng tôi vẫn giữ nguyên sự khách quan, dù biết nó nghe tàn nhẫn. “Nếu không ra quyết định, kết quả vẫn như nhau. Chỉ khác ở chỗ… không còn ai để sống tiếp.”

Sự im lặng lại nặng nề hơn cả tiếng gầm của con quái vật bên ngoài. Tôi chờ đợi phản hồi. Dù ông ấy có đưa ra quyết định như thế nào thì tôi cũng không phản bác nữa. Thời gian đã không còn nhiều.

Giữa lúc tôi đang căng tai lên, chuẩn bị tinh thần để đón nhận quyết định, kênh liên lạc chung đột ngột nhiễu sóng. Một giọng nói quen thuộc vang lên. “Tôi chen ngang chút.” Đó là Han Hana. Giọng cô ấy, nghe có vẻ vẫn còn nhiều năng lượng, hoàn toàn lạc điệu với cơn ác mộng đang diễn ra.

“Không cần phải nghĩ phức tạp như vậy,” cô nói tiếp. “Chỉ cần đánh lạc hướng con bò sát khổng lồ đó trong vài phút là đủ. Tàu có thể cất cánh.”

Nghe cũng hợp lý. Nhưng mà đánh lạc hướng bằng cách nào cơ chứ? Tôi quay phắt sang bảng điều khiển, kiểm tra những thiết bị không người lái hiện có. Phân vân không biết liệu có thứ gì có thể thu hút sự chú ý của con rồng.

Trong lúc tôi phân tích, Han Hana lại lên tiếng. “Với một người lính, việc không thể trở lại chiến trường cũng chẳng khác nào bản án tử.”

“Đó là lý do mà mọi người cần có một AI như em. Người đóng vai trò chỉ ra sự ngu ngốc trong tư duy của họ.” Tôi phản bác đanh thép, mặc kệ việc chỉ huy vẫn còn đang ở trong kênh liên lạc.

“Thế thì chị xin lỗi cho việc ngu ngốc chị sắp làm.”

Ngay khoảnh khắc Hana vừa thốt ra câu nói nghe như điềm gở đó, một cảnh báo phụ bật lên ở góc tầm nhìn của tôi. Mức năng lượng dự trữ: giảm 15%. Tôi sững lại. Không có lệnh rút năng lượng nào được tôi phê duyệt. Tại thời điểm này, 15% cũng là một con số có thể quyết định chuyện sinh tử. Thế mà Han Hana vừa mới làm gì vậy?

Chẳng lẽ...

Khi tôi nhận ra điều đó, thì đã quá muộn. Một cái bóng xé toạc không khí lao ra khỏi khu vực trung tâm căn cứ. Nó để lại vệt nhiệt dài, xuyên qua bầu trời đêm.

Cái bóng đó phóng thẳng về phía con rồng khổng lồ, một chấm đen nhỏ bé đối chọi với khối núi di động. Va chạm xảy ra trên không trung. Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Phần đầu con rồng bị tông thẳng từ bên hông, lực va đủ mạnh để khiến toàn bộ thân hình khổng lồ của nó lệch khỏi quỹ đạo bay ổn định, chao đảo.

Nó không bị thương. Nhưng việc con rồng chao đảo thôi đã đủ chứng minh cho uy lực của đòn tấn công. Không còn nghi ngờ gì nữa. Han Hana đang điều khiển thứ đó.

“Han Hana,” tôi thở dài.

“Han Hana,” tôi mở kênh riêng. “Bộ giáp đó vẫn chỉ là bản thử nghiệm. Chu trình chuyển hóa năng lượng phản vật chất sang năng lượng ma thuật chưa từng được kiểm tra trong điều kiện chiến đấu,” tôi giải thích. “Không có dữ liệu về độ ổn định. Không có giới hạn an toàn. Nếu xảy ra dao động...”

“Thì nó sẽ nổ tung,” Han đáp, cắt ngang tôi một cách gọn lỏn. “Hoặc xé toạc chị từ bên trong. Chị biết chứ.”

Tôi cắn chặt môi. Những người tôi quan tâm. Tại sao tất cả bọn họ đều là những kẻ ngốc chứ. Tôi đã quá mệt mỏi với những sự hy sinh này. Tôi đã đi qua giới hạn của con người từ rất lâu về trước. Và giờ thì sắp chạm đến giới hạn chịu đựng của một AI rồi.

## Phần 2

Bên ngoài, một tiếng gầm xé toạc không gian lần nữa. Những vòng sóng vô hình lan rộng, đủ mạnh để làm rung chuyển cả cấu trúc kiên cố này, khiến từng khớp nối kim loại rên rỉ dưới sức ép. Tôi bám chặt vào bàn điều khiển, cảm giác như toàn bộ thế giới đang nghiêng ngả.

Con rồng gầm lên, không phải vì thị uy, mà vì bị khiêu khích. Tôi thấy nó quay đầu, đôi mắt rực lửa khóa chặt vào một đốm sáng nhỏ bé đang lơ lửng giữa không trung. Chị ấy, với sự liều lĩnh cố hữu, đã thật sự thu hút được toàn bộ sự chú ý của con quái vật. Một cảm giác vừa kinh ngạc vừa lo sợ dâng lên trong tôi. Nhưng rồi, câu hỏi lạnh lẽo hiện ra trong tâm trí: Từ giờ, phải làm gì tiếp theo đây?

“Bọn chúng đã dồn chúng ta đến mức này,” giọng của Han Hana vang lên trong kênh liên lạc, mang theo một sự mệt mỏi đã tích tụ từ rất lâu, như thể chị đã gánh vác cả thế giới trên vai. “Điều đó có nghĩa là ma thuật không còn là trò trẻ con như ngày xưa nữa. Chúng ta đã chơi theo luật của mình đủ lâu rồi.” Ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy chị nghiêng người, một động tác nhanh như cắt, tránh một hỏa cầu phóng xẹt qua không trung, để lại vệt sáng chói lòa. “Bây giờ,” Han nói tiếp, giọng thấp xuống, nghiêm lại, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển, “đã đến lúc phải chơi theo luật của bọn chúng.”

Bên ngoài tháp chỉ huy, con rồng bắt đầu tích tụ năng lượng lần nữa. Ánh lửa trong lồng ngực nó sáng lên, một đốm đỏ rực rỡ và chết chóc, báo hiệu một đòn tấn công sắp tới. Tôi im lặng trong vài giây, biết rằng không còn gì để cân nhắc nữa. Mọi lựa chọn đã cạn kiệt.

“Han Hana…” Giọng vị chỉ huy trầm xuống. “Cô ấy lúc nào cũng vậy. Tự quyết định. Tự hành động. Chưa từng chờ ai cho phép.” Ông ngừng lại một nhịp, tiếng thở dài nặng nề vang vọng trong không gian. “Rei. Tiến hành di tản toàn bộ nhân sự còn lại,” ông ra lệnh, giọng nói trở nên kiên quyết hơn. “Bỏ qua quy trình phụ. Không cần bảo toàn thiết bị.”

“Xác nhận,” tôi đáp.

Tôi mở bảng điều phối di tản. Hàng loạt tín hiệu hướng dẫn sáng lên liên tiếp, vẽ nên những con đường thoát hiểm cuối cùng. Tôi bật mic lên, dùng tông giọng AI vốn có của mình để truyền đạt thông tin, cố gắng giữ cho nó ổn định nhất có thể. “Thông báo khẩn cấp. Tất cả nhân sự chú ý. Căn cứ đã chuyển sang trạng thái di tản khẩn cấp cấp một. Bỏ qua toàn bộ quy trình phụ. Không cần thu hồi dữ liệu, không cần bảo toàn thiết bị. Chỉ mang theo vật tư cá nhân tối thiểu. Di chuyển theo các chỉ dẫn ánh sáng màu xanh. Không quay đầu. Không dừng lại vì bất kỳ lý do nào. Nhắc lại. Đây không phải diễn tập.”

Khi truyền đạt thông tin xong, tôi quay lại bảng điều khiển. Trên màn hình, tín hiệu của Han Hana vẫn còn đó. Một đốm sáng kiên cường, vẫn đang thách thức con rồng khổng lồ. Tôi chuyển toàn bộ quyền kiểm soát hỏa lực còn lại sang chế độ tự động, giao phó số phận của những khẩu pháo cuối cùng cho một thuật toán.

“Triển khai máy bay không người lái,” tôi nói với hệ thống. “Chế độ yểm trợ và trinh sát. Không khai hỏa.” Các hầm phóng mở ra dọc theo thân căn cứ với tiếng rít của thủy lực. Từng chiếc UAV lao vút lên như những con côn trùng vô hại bay vào đêm, mục đích duy nhất của chúng là kiểm tra khả năng cất cánh.

Câu trả lời đến nhanh hơn tôi dự đoán, và tàn nhẫn hơn. Gần như ngay lập tức, luồng ma lực hội tụ, khóa chặt từng mục tiêu đang rời khỏi phạm vi bảo vệ của lá chắn. Những đốm sáng lóe lên trên màn hình của tôi, rồi biến mất. Máy bay đầu tiên biến mất. Rồi chiếc thứ hai. Chiếc thứ ba. Khi đợt phóng kết thúc, chỉ còn chưa tới một phần ba số UAV vượt qua được ranh giới tác chiến và duy trì kết nối ổn định. Đúng như dự tính. Bất kỳ thứ gì tiến ra khỏi căn cứ đều bị coi là mục tiêu ưu tiên. Đánh lạc hướng con rồng thôi là chưa đủ.

Những chiếc UAV còn sống sót được chuyển sang đội hình trinh sát rộng, kéo giãn khoảng cách, hạ thấp tín hiệu, trở thành những đôi mắt vô hình trong đêm. Camera và cảm biến bắt đầu gửi dữ liệu về tháp chỉ huy. Các tàu di tản phía trong căn cứ vẫn đang nạp người. Trên màn hình phụ, đồng hồ đếm ngược cho từng khoang chứa lần lượt hoàn tất. Thời cơ để cất cánh… đang được Han Hana dùng cả tính mạng để câu kéo. Và phần việc của tôi là đảm bảo rằng khi giây đó đến, chúng tôi sẽ không phạm thêm một sai lầm nào nữa.

Tôi rời tay khỏi bàn điều khiển chính. Sau lưng tôi, sàn chỉ huy tách ra với tiếng rít nhẹ của thủy lực, ánh sáng xanh lam trồi lên từ các khe ghép. Một không gian ba chiều được dựng lại trong tích tắc, tái hiện toàn bộ khu vực xung quanh căn cứ một cách rõ như ban ngày. Địa hình, trường năng lượng, quỹ đạo bay, mật độ ma lực. Tất cả chồng lên nhau thành một khối dữ liệu sống. Ở trung tâm không gian đó, một điểm sáng đơn độc, nhỏ bé nhưng rực rỡ, đang lao đi như một vì sao băng. Han Hana. Cô đang lao thẳng vào con rồng khổng lồ. Tôi phóng to hình ảnh, cảm nhận một sự căng thẳng dâng lên trong lồng ngực.

Chưa từng ai đánh bại Typhon cả. Nhưng không có nghĩa là nó không thể bị đánh bại, hoặc không thể bị tổn thương. Tôi quan sát một lượt, dựa trên những nghiên cứu trước đây về loài rồng để dự đoán điểm yếu. Tôi đánh dấu chúng. Những chấm đỏ hiện lên trong không gian ba chiều, không chỉ trong tháp chỉ huy của tôi, mà đồng thời được truyền thẳng đến hệ thống AR trong bộ giáp của Han. “Ba điểm dưới bụng,” tôi nói, giọng đều và rõ, cố gắng giữ cho nó không lộ ra chút căng thẳng nào. “Khoảng cách mười hai mét. Ma lực nền dao động. Né sang trái. Bây giờ.” Han không hỏi lại. Cô xoay người đúng khoảnh khắc một luồng ma thuật từ mặt đất phóng lên, sượt qua vị trí vừa rời khỏi chưa đầy nửa mét. “Tốt,” tôi nói, một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra, một phản ứng không ngờ từ chính tôi. “Giữ cao độ đó.”

Dưới mặt đất, các đơn vị yểm trợ của kẻ địch bắt đầu tụ tập, như những con kiến đen bu quanh một miếng mồi. Tôi khoanh vùng từng nhóm, phân tích nhịp vận lực, thời gian hồi chiêu, hướng phóng. “Bên phải, sáu đơn vị. Ma pháp chuẩn bị hoàn tất trong ba giây.” Han hạ thấp người, lao xuống như một mũi khoan, xuyên qua không khí. Một chuỗi ma pháp được kích hoạt. Mỗi đòn đánh đều được tối ưu hóa chính xác cho hiệu suất sát thương trên mỗi đơn vị năng lượng tiêu hao. Bộ giáp hoạt động hoàn hảo. Mọi dòng năng lượng phản vật chất đều được chuyển hóa ổn định, không một chút dao động. Ma pháp hình thành nhanh. Con rồng gầm lên, lần này không chỉ vì bị khiêu khích, mà vì bị đẩy vào thế phải phản ứng liên tục. “Ngay sau gáy. Không xuyên được, nhưng sẽ làm cho nó cáu.” Han làm theo. Một cú va chạm chính xác, vừa đủ mạnh để gây chấn động. Con rồng lảo đảo trong không trung, đôi cánh đập loạn một nhịp. “Tốt. Nhân lúc con rồng bị choáng. Giữ áp lực. Đừng để bên dưới mặt đất có thời gian tái lập đội hình.”

Trong không gian ba chiều trước mặt tôi, các chỉ số dần ổn định theo một cách mà tôi chưa từng kì vọng. Một con người, trong một bộ giáp thử nghiệm, đang một mình cân sức với cả một chiến trường. Đó không chỉ là sức mạnh của bộ giáp. Mà còn là thực lực của một cá nhân đã khiến bọn chúng phải kinh sợ mà đặt cho cái tên "Quỷ Vương Kiêu Ngạo". Vấn đề duy nhất là... tôi không thể tìm thấy trong không gian ba chiều này một chỉ số nào cho biết cô còn trụ được bao lâu. Và đó là điều khiến trái tim tôi thắt lại, một cảm giác đau nhói mà tôi không thể lý giải bằng logic.

Con rồng đột ngột đổi nhịp. Nó không còn lao tới với sự hung hãn bản năng. Thay vào đó, đôi cánh khổng lồ của nó dang rộng, giữ một cao độ ổn định đến mức đáng ngờ, kéo giãn khoảng cách với Han Hana theo một quỹ đạo tròn đều. Tôi cau mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lồng ngực. Đây không phải hành vi tối ưu cho một đòn tấn công trực diện. Khi vừa bay vừa tụ lực, sai số nhắm bắn sẽ tăng rất nhanh, đặc biệt với một mục tiêu nhỏ bé và liên tục đổi hướng như Han. Tại khoang miệng của con rồng, nơi lẽ ra phải bùng lên ngọn lửa, một vòng tròn ma pháp đang dần hiện hình. Những ký tự cổ ngữ được sắp xếp thành một cấu trúc hoàn chỉnh, phát sáng đều đặn. “Tách khỏi nó. Giữ khoảng cách. Không xác định được loại ma thuật.”

Han im lặng trong đúng một nhịp. Rồi cô trả lời, giọng bình thản. “Nếu giữ khoảng cách. Chỉ khiến nó dễ nhắm bắn hơn thôi.” Không một giây do dự, Han lao thẳng vào. Gia tốc tăng vọt, bộ giáp của cô phát sáng dữ dội khi đẩy toàn bộ năng lượng vào một hướng duy nhất. Khoảng cách giữa cô và con rồng bị xóa bỏ nhanh đến mức các cảm biến của tôi phải cập nhật liên tục, gần như không kịp phản ứng để không mất dấu.

Tôi chuyển toàn bộ năng lực xử lý sang mục tiêu đáng quan ngại nhất: vòng tròn ma pháp đang rực sáng trong miệng con rồng. Nó chắc chắn đã tồn tại từ trước. Một cấu trúc ma thuật được viết sẵn, gắn cố định đâu đó trên cơ thể con rồng. Mục đích của nó cũng không phải tăng sức công phá. Mà là chuyển hóa. Kết quả phân tích đã có. Phong ấn linh hồn dạng diện rộng. Một đòn tấn công được thiết kế không phải để thiêu đốt, mà để bắt giữ. Khóa chặt linh hồn mục tiêu, tách nó khỏi thể xác, hoặc xé nó ra từng phần. Loại ma thuật này… không có tác dụng với Han Hana. Cô không mang cấu trúc linh hồn thuần túy như sinh vật bản địa của thế giới này. Bộ giáp của cô lại càng không cho phép một phong ấn hoàn chỉnh hình thành. Vì thế, tôi không cảnh báo về sự nguy hiểm của nó. Tôi chỉ nói đúng phần cần thiết. “Ma thuật đang được kích hoạt. Không phải đòn lửa thông thường. Chức năng chính là phong ấn linh hồn, không nhằm sát thương trực tiếp.”

Con rồng há to miệng, như một cánh cổng địa ngục đang mở ra. Vòng tròn ma pháp sáng lên rực rỡ, đạt đến đỉnh điểm của sự kích hoạt. Sau đó. Tất cả bỗng trở nên im lặng. Một sự im lặng đáng sợ, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi tín hiệu. “Han?” tôi gọi, giọng nói lạc đi trong không gian chỉ huy trống rỗng, chỉ còn lại tiếng vọng của chính tôi. Không phản hồi. Cùng lúc đó, các điểm tín hiệu UAV trên không gian ba chiều lần lượt tối đi. Mạng lưới trinh sát của tôi sụp đổ trong khoảnh khắc vụ nổ. Tôi chưa kịp xử lý xong khả năng đầu tiên thì cảnh báo tiếp theo bật lên, Nhiễu điện từ cường độ cao.

“Không thể nào?” Ma thuật phong ấn linh hồn không tạo ra hiệu ứng điện từ. Logic của tôi đang sụp đổ.

Tôi đứng dậy, rời khỏi không gian ba chiều vẫn đang treo lơ lửng phía sau, và bước đến gần cửa sổ tháp chỉ huy. Cảm giác bất lực dâng trào. Bầu trời bên ngoài… trống rỗng. Không còn điểm sáng nhỏ bé từng liên tục dao động. Không còn Han Hana. Chỉ còn lại con rồng. Nó lơ lửng giữa không trung, rồi nó cúi đầu. Một quả cầu lửa được phóng ra, rơi thẳng xuống mặt đất bên dưới. Tôi không nhìn thấy được vị trí quả cầu đó giáng xuống, nhưng một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Trong tôi có thứ gì đó báo động. Điềm xấu. Con rồng từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ sẫm của nó… quay về phía tháp chỉ huy.

Nó bắt đầu tụ lực. Lần này không có vòng tròn chuyển hóa. Chỉ là năng lượng lửa thuần túy, bị nén đến mức không khí xung quanh cũng bắt đầu méo đi, tạo thành một quầng sáng mờ ảo. Tôi nhìn bảng trạng thái lần cuối. Tín hiệu của Han Hana đã biến mất. Không còn bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Han Hana… đã bị đánh bại.

Ngay khoảnh khắc sự thật đó khắc sâu vào tâm trí tôi, một bóng đen khổng lồ đổ ập lên tháp chỉ huy. Con rồng há rộng cái miệng. Ánh lửa bùng lên nhắm thẳng về phía chúng tôi, một ngọn lửa địa ngục. Tôi đứng yên. Trong đầu tôi trống rỗng. Tôi chẳng thể nghĩ ngợi hay phân tích gì được nữa. Chẳng phải là tôi đã từng tự nhủ với bản thân rằng sẽ không đánh mất thêm bất kì một người quan trọng nào nữa sao? Tôi đã làm gì sai? Rốt cuộc thì tại sao tôi không thể nhận ra sai phạm của mình là gì cơ chứ? Charlotte. Và bây giờ là Han Hana.

Hỏa cầu thứ hai lao tới, một khối năng lượng rực rỡ đến mức làm biến dạng không gian. Lần này, tôi không cần mô phỏng để biết nó mạnh hơn. Không khí quanh tháp chỉ huy bị ép chặt đến mức ánh sáng cũng cong đi, tạo thành một quầng sáng méo mó, như thể thực tại đang bị xé toạc. Lá chắn năng lượng, với toàn bộ công suất còn lại, bật lên, phát sáng chói lòa như một mặt trời nhân tạo đang hấp hối, cố gắng chống đỡ đòn tấn công cuối cùng. Toàn bộ tháp rung chuyển dữ dội. Một số màn hình phụ vỡ tung, mảnh kính bắn tung tóe trên sàn, tạo ra những tiếng va chạm chói tai. Cảnh báo hiện lên, nhấp nháy đỏ rực: Độ bền lá chắn: giảm thêm 10%. Tôi nhìn con số đó rất lâu, từng phần trăm giảm đi là một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh.

Tôi mở kênh di tản, giọng nói của tôi vẫn giữ đúng cao độ chuẩn, không một chút dao động. “Tàu không thể cất cánh. Nguồn năng lượng còn lại… cũng không đủ để đưa toàn bộ linh hồn của mọi người lên trạm không gian.” Câu nói đó không tạo ra tiếng ồn nào. Không có phản đối, không có tranh cãi, không một lời cầu xin. Chỉ có một khoảng im lặng rất dài, nặng nề như chì, bao trùm lấy tất cả.

Tôi quay lại. Những người đứng bên dưới bục chỉ huy. Họ nhìn thấy, nghe thấy toàn bộ những gì đã xảy ra. Ấy vậy mà ánh mắt họ bình thản, không một chút sợ hãi hay hoảng loạn. Tuy mệt mỏi, nhưng đã sớm được chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Họ không chỉ là nhà khoa học. Họ là những người đã ở lại khi có thể rút lui. Từ đầu, họ đã biết. Trận chiến này không phải để sống sót. Mà là để giành lại thứ thuộc về mình, dù phải trả giá bằng mạng sống.

Đây là giới hạn của một AI rồi. Đôi mắt tôi bắt đầu nhòe đi vì nước mắt, một phản ứng mà tôi không thể kiểm soát. Tôi không còn biết phải làm gì để đáp lại kì vọng của bọn họ, những con người vĩ đại này. Một người đàn ông lớn tuổi, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt sâu thẳm, bước lên trước, đặt bàn tay run rẩy nhưng kiên quyết lên bảng điều khiển đã nứt vỡ. “Chúng tôi hiểu,” ông nói, giọng trầm và rõ ràng, vang vọng trong không gian. “Không cần chọn ai đi, ai ở. Hãy để chúng tôi chết cùng nhau. Ít nhất… là ở đây.” Tôi nhìn họ. Và lần đầu tiên, tôi không thể đưa ra một phương án tối ưu hơn. "Cháu xin lỗi. Đáng lẽ cháu phải làm được tốt hơn thế này." Giọng tôi dần run rẩy, mất kiểm soát, những từ ngữ nghẹn ngào thoát ra. Tôi cố hít vào một hơi chậm rãi, nhưng chỉ thấy lồng ngực mình trống rỗng. "Không. Cháu đã làm tốt rồi Rei ạ." Người đàn ông đáp, giọng ông nhẹ nhàng như một lời an ủi cuối cùng.

Ông bước đến bên chiếc cửa kính đã nứt vỡ. Những người khác cũng bước theo ông để quan sát rõ hơn sinh vật mà có lẽ lần đầu tiên họ được nhìn thấy trong đời, một cái nhìn cuối cùng vào kẻ thù đã cướp đi tất cả. Bên ngoài, con rồng tiếp tục tụ lực. Lần này, nó không vội. Nó biết chúng tôi không còn đường thoát. Toàn bộ năng lượng trong lồng ngực nó được nén lại đến mức ánh sáng xung quanh cũng bị bóp méo, tạo thành một hố đen rực rỡ. Quả cầu lửa đang hình thành lần này… lớn hơn, ổn định hơn, không còn dao động. Một đòn tấn công được chuẩn bị để kết thúc tất cả, để xóa sổ mọi thứ. Ánh sáng bị kéo dài thành những dải méo mó, như thể một bàn tay vô hình đang vặn xoắn tấm vải thực tại. Các bảng dữ liệu trước mắt tôi tan rã thành những mảnh ký hiệu rời rạc, thế giới số của tôi sụp đổ. Tôi không còn cảm thấy sợ. Mọi thứ trở nên đen ngòm.

Cho đến khi mở mắt ra lần nữa. Thì điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh bình minh đang chiếu sáng, soi sáng không gian trắng xóa. Mất vài giây để tôi nhận ra bản thân vẫn chưa chạm đến ngưỡng cửa thiên đường. Khung cảnh tuyết phủ lạnh lẽo của khu rừng Taiga quen thuộc, nhưng có gì đó khác lạ. Tôi đứng yên. Nhưng không còn ở trong tháp chỉ huy nữa. Duy chỉ có những màn hình chiến thuật lơ lửng trong không khí. Điều kỳ lạ là, màu sắc của chúng đang chuyển dần từ đỏ rực của cảnh báo sang xanh lam dịu mát của trạng thái bình thường. Những cảnh báo biến mất, từng cái một, như thể cơn ác mộng đã qua.

Tôi cúi xuống. Cơ thể tôi… không đúng. Tôi đang mặc một bộ giáp. Các khớp nối vẫn còn ấm, một dấu hiệu của hoạt động gần đây. Năng lượng còn đang chảy, tôi có thể cảm nhận được dòng điện nhẹ nhàng chạy qua các mạch dẫn. Tôi quay người lại. Và thế giới xung quanh tôi sụp đổ. Xung quanh tôi là xác chết. Không phải một vài. Mà là hàng chục, hàng trăm. Một biển xác chết trải dài đến tận chân trời, màu đỏ của máu tương phản tàn khốc với màu trắng của tuyết. Những kẻ đã đẩy nhân loại ra khỏi quê nhà. Giờ đây, chúng chỉ là những khối thịt và kim loại vô tri. Không có cái nào toàn vẹn. Thân thể bị xé nát, vảy vỡ vụn, vũ khí cong gãy, như thể chúng đã bị nghiền nát bởi một lực khủng khiếp, một cơn thịnh nộ không thể tưởng tượng nổi.

Xa hơn nữa, nơi đường chân trời bị che phủ bởi khói đen và lửa âm ỉ, là xác của con rồng. Thân thể khổng lồ của nó đổ sập xuống mặt đất. Đôi cánh gãy gập một cách thảm hại, lồng ngực bị khoét toang, để lộ ra những cơ quan nội tạng đã hóa than. Lửa vẫn còn cháy rải rác quanh đó, như những đốm mắt đỏ ngầu của một con quái vật đã chết.

Tôi không thể tin vào những gì mình đang thấy. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong tôi là Giả lập. “Không thể nào,” tôi nói khẽ, giọng mình nghe xa lạ trong không gian rộng lớn này. Tôi bước ra khỏi bộ giáp. Các khóa tự động mở ra với một tiếng tách nhỏ. Tôi đặt chân xuống mặt đất. Và mọi thứ… trở nên quá thật. Mùi kim loại cháy khét xộc thẳng vào mũi tôi, một hỗn hợp của sắt nung chảy, máu khô và bụi bẩn. Không khí đặc quánh khói và bụi, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát. Âm thanh lách tách của những đám lửa nhỏ đang tàn lụi, tiếng kim loại nguội đi co rút, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Tôi nhìn tận mắt. Không qua màn hình. Không qua dữ liệu. Lần đầu tiên trong sự tồn tại của mình, tôi trực tiếp đứng giữa một chiến trường. Dạ dày tôi thắt lại. Một cảm giác khó chịu, gần như buồn nôn, dâng lên trong tôi.

Nhưng điều khiến tôi không thể cử động, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mắt… không phải là sự ghê rợn của cái chết. Mà là câu hỏi duy nhất còn lại, vang lên trong tôi, mạnh mẽ hơn bất kỳ dòng lệnh nào. Chuyện gì… đã xảy ra? Và quan trọng hơn. Ai đã làm tất cả những điều này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!