Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)

Chương 6 - Bị cuốn vào rắc rối.

Chương 6 - Bị cuốn vào rắc rối.

# Chương 6 - Bị cuốn vào rắc rối.

## Phần

Cỗ xe ngựa lăn bánh chậm rãi, từng nhịp bánh xe lăn trên con đường lát đá gồ ghề. Người đánh xe điều khiển xe một cách đều đặn đáng kinh ngạc, đủ để tôi không bị xóc nảy.

Qua ô cửa kính đã mờ hơi sương, tầm mắt tôi lướt qua dãy nhà san sát hai bên đường. Những khối kiến trúc đá xám cao vút, mái vòm nhọn hoắt. Rêu phong, bụi bẩn và những vết nứt hằn sâu, khiến cả con phố toát ra vẻ cổ kính.

Dòng người qua lại bên dưới đông đúc. Những bộ lễ phục sẫm màu, váy áo nhiều lớp cầu kỳ, những chiếc mũ rộng vành che khuất khuôn mặt, và vô số phụ kiện lấp lánh nhưng không phô trương. Họ di chuyển như những bóng ma lịch sự, mỗi người một vẻ trang nghiêm, kín đáo đến khó hiểu. Cảm giác như thể tôi đang lạc vào một bức tranh cổ điển, một khung cảnh của London thế kỉ 16.

Đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy một khung cảnh như thế này, nguyên vẹn và bình yên đến vậy. Không có khói lửa cuộn lên từ những mái nhà đổ nát, không có tiếng dân chúng la hét trong tuyệt vọng, không có mùi máu tanh nồng hay những linh hồn vất vưởng kêu gào. Chỉ có sự tĩnh lặng, cổ kính và một nhịp sống chậm rãi, đều đặn. Nó đối lập hoàn toàn với những gì tôi đã quen thuộc.

Bàn tay tôi vẫn như còn vương vấn cảm giác lạnh lẽo của lưỡi kiếm và hàng ngàn sinh mệnh đã vấy bẩn nó. Tôi không bào chữa cho bất cứ điều gì. Tôi biết rõ những gì mình đã làm, và tôi chấp nhận nó. Con người không được phép đồng cảm với những hành động như vậy, và tôi cũng không cho phép bản thân làm điều đó. Nhưng khi nhìn ngắm khung cảnh bình yên này, một thoáng chốc, tôi tự hỏi.

"Liệu có một con đường khác?"

Anna ngồi đối diện, vén nhẹ rèm cửa, hào hứng giới thiệu từng cửa tiệm lướt qua ngoài kia. Giọng cô đều đều, mang theo niềm tự hào rất tự nhiên của người sinh ra và lớn lên ở nơi này.

Tôi chỉ đáp lại bằng vài tiếng ngắn, ánh mắt vẫn dõi theo phố xá bên ngoài.

“Thành Aureus thật phồn hoa, thưa tiểu thư.” Anna nhìn tôi, như chờ một lời đồng tình.

Tôi im lặng thêm một nhịp, rồi nói chậm rãi:

“Phồn hoa… nhưng không đồng đều.”

Anna khẽ sững lại.

“Từ quy mô buôn bán và mật độ người qua lại,” tôi tiếp lời, giọng bình thản, “có thể đoán được nơi đây tập trung rất nhiều của cải. Nhưng nếu thực sự giàu có đồng đều, thì vẻ xa hoa này sẽ không chỉ gói gọn trong vài con phố.”

Tôi không nói thêm, nhưng trong đầu đã hiện ra những góc khuất không được nhắc đến, những nơi nằm ngoài lộ trình của cỗ xe hôm nay.

Anna mỉm cười có phần gượng gạo. “Những chuyện như vậy… có lẽ không phù hợp để nói trong lúc dạo phố.”

Tôi liếc nhìn cô. “Vì không quen tai, hay vì người ta không muốn nghe?”

Anna do dự. “Các tiểu thư khác… e rằng sẽ không để tâm đến những điều này.”

Tôi khẽ bật cười. “Vậy thì yên tâm. Ta không có ý trò chuyện nghiêm túc với những người không muốn suy nghĩ.”

Tôi ngừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng nửa đùa nửa thật: “Chỉ là thỉnh thoảng, nhìn một kẻ thích khoe khoang bị chính lời nói của mình làm cho lúng túng… cũng khá thú vị.”

Anna tái mặt. “Tiểu… tiểu thư. Người nói vậy nghe thật đáng sợ…”

Tôi sững lại trong chốc lát. Có lẽ tôi đã diễn thái quá so với hình ảnh Eleanor kiêu ngạo mà Anna quen thuộc. Tôi khẽ thở ra, hạ giọng: “Ta chỉ nói cho vui thôi. Đừng để tâm.”

Tôi nhìn Anna, mỉm cười nhẹ. “Ta vẫn biết nên nói gì, và nên im lặng khi nào.”

Giọng cô ấy khẽ khàng, gần như thì thầm: “Vâng, thưa tiểu thư. Thần tin tưởng người.”

Có lẽ tôi vẫn chưa thật sự đánh giá đúng vai diễn Eleanor này, thế nên đôi khi sẽ để xảy ra vài sai sót.

Cỗ xe dừng lại trước một cửa hàng sang trọng. Mặt tiền được trang trí bằng đá cẩm thạch trắng và vàng, lấp lánh dưới ánh nắng. Ô cửa sổ kính lớn trưng bày những bộ váy áo lộng lẫy, được thiết kế tinh xảo, tỉ mỉ. Bên trên cửa ra vào là tấm biển vàng khắc tên cửa hàng: "Maison de la Mode". Tên cửa hàng được viết bằng phông chữ cổ điển, toát lên vẻ sang trọng, quý phái.

"Thưa tiểu thư, chúng ta đã đến nơi rồi ạ." Anna nói, giọng vui vẻ. "Đây là cửa hàng thời trang nổi tiếng nhất kinh thành, không phải quý tộc nào cũng có thể lui tới. Chỉ những người có địa vị cao, hoặc được giới thiệu đặc biệt mới có thể mua sắm tại đây. Ngài Công tước đã gửi thư, dặn họ chuẩn bị những bộ trang phục đẹp nhất cho người."

Thảo nào quy mô cửa hàng này lại nhỏ hơn so với những cửa hàng sang trọng khác. Vị trí cũng không nổi bật, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ vắng người. Hóa ra họ chỉ tiếp khách có chọn lọc, tập trung vào chất lượng. Tôi đoán tay nghề của thợ may ở đây chắc phải tầm cỡ thế giới.

Tôi bước xuống xe, chân chạm xuống thảm đỏ được trải sẵn. Anna dìu tôi vào cửa hàng. Bên trong, không gian rộng rãi hơn tôi tưởng, được bài trí sang trọng với ghế sofa bọc nhung đỏ, bàn nhỏ gỗ mun bóng loáng, và thảm Ba Tư dày dặn, họa tiết tinh xảo. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên những bộ váy áo được trưng bày trên ma-nơ-canh gỗ, tạo nên không gian đẳng cấp và ấm cúng. Hương thơm tinh dầu thoang thoảng, tạo cảm giác thư thái, dễ chịu.

Một người đàn ông trung niên với bộ vest đen lịch sự đã nhanh chóng tiến lại gần và cúi đầu chào: "Kính chào tiểu thư Cobley. Hân hạnh được đón tiếp người. Tôi là Pierre, chủ cửa hàng. Hôm qua Công tước Marius đã gửi thư dặn tôi chuẩn bị những bộ trang phục tốt nhất. Xin mời tiểu thư đi theo tôi."

Pierre dẫn tôi và Anna đến một căn phòng đã được chuẩn bị sẵn những bộ váy áo. Hầu hết là váy dạ hội lộng lẫy, đính đá quý lấp lánh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Cũng có vài bộ váy dạo phố trông thanh lịch. Tất cả đều được thiết kế tinh xảo, tỉ mỉ, thể hiện sự đẳng cấp và sang trọng.

Tôi nhìn những bộ trang phục, trong lòng không khỏi bất ngờ. Số lượng này dư sức lấp đầy tủ quần áo vốn đã rất lớn của Eleanor. Giá trị của chúng chắc chắn là con số khổng lồ. Công tước Marius thực sự đã chi rất nhiều tiền cho hình phạt này. Như thể ông ta muốn chắc chắn Eleanor phải là bông hồng lộng lẫy nhất trong mọi buổi giao lưu sắp tới.

Tôi quay sang Anna: "Anna, ngươi hãy chọn giúp ta vài bộ trang phục phù hợp."

Anna mỉm cười, ánh mắt sáng lên: "Vâng, thưa tiểu thư. Hãy để thần lo. Thần biết tiểu thư hợp với kiểu dáng nào nhất." Cô ấy bắt đầu lựa chọn, tỉ mỉ xem xét từng bộ trang phục, không chỉ nhìn bằng mắt mà còn sờ chất liệu vải.

Trong khi Anna đang bận rộn, tôi lặng lẽ quan sát Pierre. Tôi mỉm cười nhẹ, vừa đủ tự nhiên.

"Ông Pierre," tôi bắt chuyện, "cửa hàng của ông có những loại vải nào đặc biệt không? Ta muốn may vài bộ trang phục theo ý mình."

Pierre hơi giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Với nguồn cung cấp nguyên liệu dồi dào nhất Đế Quốc, chúng tôi tự tin sẽ luôn làm hài lòng bất kỳ yêu cầu nào của tiểu thư. Tiểu thư cứ thoải mái nói ra nhu cầu."

Sự tự tin của Pierre giúp tôi đỡ phải suy nghĩ xem yêu cầu của mình có quá đáng không. Tôi nói với giọng thản nhiên: "Ta muốn tìm loại vải có khả năng chống lại ma thuật. Loại có thể hấp thụ hoặc phản xạ năng lượng ma thuật."

Pierre tròn mắt nhìn tôi, vẻ mặt kinh ngạc: "Tiểu thư… người muốn tìm loại vải đó để làm gì ạ?" Ông ta có vẻ bối rối.

Tôi mỉm cười, viện lý do: "Mặc dù đám cảnh vệ của Công tước đã cố gắng không làm phiền đến việc mua sắm của ta, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn rất khó chịu. Ta muốn có chút riêng tư, nên có lẽ ta nên bắt đầu bằng việc tự bảo vệ bản thân…" Tôi lấp lửng, để Pierre tự hiểu. Tôi muốn xem ông ta phản ứng thế nào.

Sau vài giây suy nghĩ, Pierre mỉm cười: "Thưa tiểu thư, tôi hiểu mối quan tâm của người. Quả thực, đối với những người có địa vị và tầm ảnh hưởng như tiểu thư, sự riêng tư và an toàn là rất quan trọng. May mắn thay, chúng tôi có một số loại vải đặc biệt có thể đáp ứng yêu cầu."

Để Anna lại phòng thay đồ cùng nhân viên, Pierre dẫn tôi đến khu vực khác sâu bên trong cửa tiệm. Nơi đây có nhiều kệ tủ, trưng bày đủ loại nguyên liệu may mặc. Từ cuộn chỉ đủ màu sắc to bằng cánh tay, đến phụ kiện vàng bạc đá quý lấp lánh, và cuộn vải với màu sắc, kết cấu khác nhau. Ông ta cẩn thận mở từng cuộn vải, vừa giới thiệu vừa giải thích đặc tính.

"Đây là 'Lụa Ánh Trăng' nổi tiếng, dệt từ tơ tằm ánh trăng quý hiếm. Loại lụa này khá phổ biến trong giới quý tộc, nên chắc tiểu thư cũng biết đặc tính của nó. Nó không chỉ mềm mại, thoáng mát, mà còn hấp thụ năng lượng ma thuật, tạo thành lớp bảo vệ vô hình, đồng thời tự phục hồi khi bị hư hại nhẹ. Tuy nhiên, khả năng phòng ngự chỉ ở mức trung bình, e là không chống đỡ được ma pháp cao cấp." Ông ta vuốt ve tấm lụa màu bạc óng ánh, ánh mắt đầy tự hào.

Pierre tiếp tục trải tấm vải xanh đậm, ánh kim tuyến như bầu trời đêm đầy sao: "Còn đây là 'Vải Gai Tinh Tú', dệt từ sợi cây Gai tinh tú, chỉ mọc ở vùng nóng ẩm phía Nam. Loại vải này phản xạ năng lượng ma thuật, khiến bùa chú và ma pháp bị bật ngược trở lại. Nó có độ bền cao, chịu va đập mạnh, và chống cháy. Tuy nhiên, kết cấu hơi cứng, không mềm mại như lụa, và không tự phục hồi."

Cuối cùng, Pierre mở cuộn vải đen tuyền, không phản chiếu chút ánh sáng nào. "Và đây là 'Nhung Hắc Ám', dệt từ tơ nhện bóng đêm, sinh vật chỉ được nuôi đặc biệt trong môi trường nhân tạo. Loại vải này hấp thụ hoàn toàn năng lượng ma thuật, khiến người mặc vô hình trước ma pháp dò tìm và theo dõi. Tuy nhiên, nó rất hiếm và đắt đỏ, cần được bảo quản đặc biệt, tránh ánh sáng mặt trời trực tiếp."

Tôi chăm chú lắng nghe, ánh mắt lướt qua từng cuộn vải. Những loại vải này quả thực rất đặc biệt. Tuy nhiên, mỗi loại đều có nhược điểm. Vừa phải đẹp, vừa bảo vệ tối đa, có lẽ ngoài giáp nano thì chẳng có gì khiến tôi hài lòng. Song, vì kế hoạch gián điệp này vẫn chưa nhận được phê duyệt, thế nên trang thiết bị hỗ trợ gần như là con số không. Tôi buộc phải nghĩ đến những giải pháp thay thế khả thi nhất.

“Ông Pierre,” tôi lên tiếng, “nếu kết hợp thì sao?”

Ông hơi nghiêng đầu. “Kết hợp…?”

“Ba loại này,” tôi nói tiếp. “Theo từng lớp. Che giấu điểm yếu của nhau.”

Pierre không trả lời ngay. Ông chỉ nhìn tôi, rồi đưa tay về phía bàn vẽ.

“Nếu tiểu thư có ý tưởng cụ thể, xin cứ phác thảo.”

Tôi cầm lấy bút. Những nét vẽ hiện ra nhanh và dứt khoát. Lớp ngoài là lụa, mềm và dễ nhìn; bên trong là nhung đen; những mảng vải gai được giấu ở vị trí trọng yếu.

Pierre đứng im bên cạnh, không ngắt lời. Chỉ đến khi tôi chuyển sang mẫu tiếp theo, ông mới khẽ nói: “Cách phân lớp này, quả nhiên rất thực tế. Thế mà tôi lại chưa từng nghĩ đến.”

Tôi tiếp tục phác thảo thêm vài mẫu nữa: váy dạo phố, áo khoác, một chiếc mũ rộng vành có thể tận dụng làm tấm chắn. Ghi chú được thêm vào nhanh gọn, không thừa chi tiết.

Pierre xem hết, rồi khẽ gật đầu.

“Có thể làm được,” ông nói. “Sẽ tốn công, nhưng không phải không khả thi.”

Tôi đặt bút xuống. “Vậy là được rồi.”

Ông nhìn bản vẽ thêm lần nữa, như đang cân nhắc điều gì đó, rồi hỏi:

“Tiểu thư còn muốn thêm các túi nhỏ bên trong váy và lớp lót. Mục đích là…?”

Tôi nhún vai, mỉm cười nhạt.

“Phụ nữ lúc nào cũng có vài thứ không tiện để lộ ra ngoài.”

Pierre bật cười khẽ, không hỏi thêm.

“Vậy tôi sẽ xử lý phần đó thật kín đáo. Tiểu thư có thể yên tâm.”

Khi tôi quay lại phòng chọn đồ, Anna đã chọn được vài bộ và vẫn đang tiếp tục xem xét. Tôi tin rằng không chỉ mình tôi nghĩ rằng tất cả những bộ ở đây đều không hơn kém nhau, và nếu chọn đại một bộ thì Eleanor vẫn rất đẹp. Tuy nhiên Anna dường như không nghĩ đơn giản như vậy. Nói thật tôi cũng không biết cô ấy nghĩ gì. Chỉ biết phải mất hai tiếng rưỡi, bao gồm cả thời gian thử đồ, thì Anna mới hài lòng.

"Ông Pierre," tôi nói sau khi Anna chọn xong, "phiền ông gửi những bộ trang phục này đến dinh thự Công tước Cobley. Còn những thiết kế của tôi, khi nào ông có thể bắt đầu may?"

"Chúng tôi sẽ bắt tay vào may ngay, thưa tiểu thư." Pierre đáp. "Khoảng một tuần nữa sẽ hoàn thành. Chúng tôi sẽ gửi đến dinh thự ngay khi có thể."

"Tốt lắm." Tôi tỏ ra hài lòng. "Vậy chúng tôi xin phép."

Tôi và Anna rời khỏi Maison de la Mode, bước ra con phố tấp nập. Ánh nắng chói chang khiến tôi hơi nheo mắt. Tôi đưa tay che nắng, nhìn Anna: "Tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu, Anna?"

Anna mỉm cười: "Thưa tiểu thư, chúng ta sẽ đến tiệm trang sức Ngọc Bích Hoàng Gia mà sáng nay thần đã giới thiệu. Ngài Công tước cũng đã gửi thư, dặn họ chuẩn bị những món trang sức đẹp nhất cho người."

Tôi gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: Trang sức sao? Hy vọng sẽ có thứ gì đó thú vị.

## Phần 2

Tiệm trang sức Ngọc Bích Hoàng Gia nằm ngay mặt tiền con phố chính, tỏa ra ánh sáng lấp lánh từ những viên đá quý được trưng bày trong tủ kính. Không gian bên trong sang trọng không kém gì Maison de la Mode, với những bức tường được trang trí bằng nhung đỏ và đèn chùm pha lê lộng lẫy. Chủ tiệm, một phụ nữ trung niên quý phái, niềm nở đón tiếp và giới thiệu những bộ trang sức tinh xảo nhất.

Tôi không quá quan tâm đến đá quý hay thiết kế cầu kỳ mà muốn tìm những món đồ thực dụng hơn. Tuy nhiên, khác với quần áo có công năng đa dạng tùy theo môi trường và mục đích sử dụng, trang sức thường chỉ để làm đẹp. Dù vẫn có những loại trang sức hữu dụng với tôi, nhưng tôi cần một cái cớ thuyết phục đám cận vệ của Công tước để vào cửa hàng ma đạo cụ. Vậy nên tôi đành ngồi yên, để Anna lựa chọn trang sức theo gu thẩm mỹ của cô.

Sau khi mua sắm xong, Anna đề nghị đến quảng trường thành phố, nơi có quán trà nổi tiếng với tầm nhìn đẹp. Tôi đồng ý. Quán trà nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà, có ban công rộng rãi nhìn ra quảng trường nhộn nhịp. Chúng tôi chọn một bàn gần ban công để ngắm nhìn toàn cảnh. Dòng người qua lại như mắc cửi, tạo thành một bức tranh sống động. Âm thanh rao hàng, cười nói, tiếng nhạc cụ đường phố hòa quyện, góp phần tạo nên không khí đặc trưng.

Anna gọi một ấm trà hoa hồng và một đĩa bánh ngọt đặc biệt. Hương trà thơm ngát lan tỏa, hòa quyện cùng mùi bánh ngọt ngào, mang lại cảm giác thư thái. Chúng tôi vừa nhâm nhi trà bánh, vừa lặng lẽ quan sát dòng người bên dưới.

Tôi đưa một miếng bánh nhỏ lên miệng, chậm rãi thưởng thức. Vị ngọt ngào của kem tươi hòa quyện cùng vị chua nhẹ của dâu tây và độ giòn tan của vỏ bánh, tạo thành hương vị tuyệt hảo. Có lẽ Anna đã đúng, đây chính là loại bánh Eleanor yêu thích. Cơ thể tôi phản ứng, dâng lên cảm giác vui vẻ, thỏa mãn.

Anna mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Tiểu thư thấy bánh ngon không ạ?"

"Rất ngon," tôi đáp, không giấu diếm sự hài lòng.

Anna cười rạng rỡ.

Chúng tôi tiếp tục ngồi bên ban công, lặng lẽ thưởng trà. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa từ quảng trường bên dưới. Âm thanh rì rầm của thành phố hòa lẫn với tiếng tách trà chạm đĩa, đủ nhẹ nhàng để không làm chúng tôi phải chú ý đến từng âm thanh riêng lẻ.

Cánh cửa quán mở ra rồi khép lại. Có thêm người bước vào. Tôi chỉ nhận ra điều đó qua sự thay đổi rất nhẹ trong không khí và tiếng giày chạm sàn phía sau lưng.

Tôi hầu như không có lý do gì để ngoái nhìn. Cho đến khi một giọng nói vang lên, cao và rõ hơn mức cần thiết.

“…các cô có nghe chuyện sáng nay chưa?”

Tôi dừng động tác khuấy trà, nhưng vẫn không quay đầu lại.

“Maison de la Mode ấy. Nghe nói vừa chuẩn bị một bộ sưu tập rất đặc biệt.”

Giọng nói đó mang theo thứ cảm xúc không hẳn là phấn khích, mà giống như đang chờ người khác tỏ ra ngạc nhiên để mình có thể tiếp lời.

“Xe ngựa nhà Cobley đã ghé vào đó từ sáng sớm,” một giọng khác chen vào, khẽ cười. “Chắc không cần đoán cũng biết ai là người được ưu ái.”

Lúc này, tôi mới liếc nhìn sang bên cạnh. Anna đã dừng uống trà, các ngón tay siết nhẹ quanh tách sứ. Tôi đặt muỗng xuống, chậm rãi ngẩng đầu.

Nhóm tiểu thư ngồi ở bàn phía sau chúng tôi. Do đó không thể nói là tôi đang cố ý nghe lén được. Tôi đưa tay vào chiếc túi của mình, lấy ra một chiếc gương cầm tay, rồi giả vờ như đang chỉnh trang lại lớp trang điểm. Nhờ đó, tôi có thể tự nhiên nhìn vào gương để quan sát nét mặt của đối phương.

Họ ăn mặc lộng lẫy, nhưng theo một kiểu rất… vội vàng. Lụa sặc sỡ, trang sức đính quá tay, như thể mỗi người đều cố gắng chứng minh điều gì đó với những người còn lại.

“Cô ta lúc nào cũng vậy,” giọng nói ban nãy tiếp tục, lần này mang theo ý cười không giấu giếm. “Cứ như cả kinh thành phải xoay quanh mình.”

“Thật không hiểu nổi,” một người khác phụ họa. “Được sinh ra trong nhà Công tước, lại còn là hôn thê của Đại Hoàng tử… vậy mà lúc nào cũng tỏ vẻ khó chịu.”

Những lời nói đó cuối cùng cũng khiến tôi chú ý hoàn toàn.

Tôi nhìn họ kỹ hơn: cái cách họ nói, ánh mắt liếc qua liếc lại, nụ cười cong lên ở khóe môi, và sự đồng thuận nhanh đến mức gần như máy móc.

Anna khẽ nghiêng người về phía tôi, giọng thấp đi. “Thưa tiểu thư…”

Tôi đặt tay lên mu bàn tay cô, ra hiệu im lặng.

“Cô ta mà biết điều một chút thì đã không bị người ta ghét như vậy,” một giọng nói cao hơn cất lên. “Lúc nào cũng tỏ ra mình khác biệt.”

Tôi nhấp một ngụm trà. Vị trà đã nhạt đi, nhưng đủ để giữ tôi tỉnh táo.

Tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần những lời xì xào kiểu này. Tôi cũng không phải là một ngoại lệ, đôi khi tôi cũng buông vài câu nhận xét bâng quơ, vô thưởng vô phạt chỉ để không bị coi là kẻ lạc loài.

Thế nhưng, Eleanor là một trong số ít những người nắm giữ vị thế hàng đầu trong giới quý tộc này, lại chọn một con đường hoàn toàn khác. Cô ấy vắng mặt ở hầu hết các sự kiện xã giao, không màng đến việc phô trương sự hiện diện hay vun đắp hình ảnh cá nhân.

Một người như thế, chẳng khác nào một món khai vị béo bở cho những quý cô rảnh rỗi, những người luôn đói khát những câu chuyện phiếm để lấp đầy khoảng trống trong những buổi trà chiều vô vị.

Tôi thì không lấy gì làm ngạc nhiên. Anna thì không được bình thản như vậy. Tôi cảm nhận được sự căng cứng trong tay cô.

“Đừng để tâm,” tôi nói nhỏ. “Họ chỉ đang nói chuyện với nhau, không phải với ta.”

Anna hít sâu một hơi, nhưng ánh mắt vẫn còn dao động.

Tôi nhìn lại nhóm tiểu thư kia lần cuối. Khi không còn lời nói dẫn đường, họ trở nên… nhạt nhòa. Không có gì đáng để ghi nhớ lâu hơn.

Tôi quay lại với tách trà trước mặt, như thể cuộc trò chuyện kia chỉ là một làn gió lướt qua ban công, để mặc những âm thanh phía sau dần hòa lẫn vào tiếng ồn của quảng trường. Anna cũng từ từ thả lỏng. Cô nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn còn chút dư âm khó chịu, nhưng không nói thêm gì.

Chúng tôi ngồi như vậy thêm một lúc. Nắng chiều nghiêng dần, phủ lên ban công một màu vàng nhạt. Bóng người bên dưới kéo dài trên mặt đá, chậm rãi và đều đặn, không có gì đặc biệt.

Một lát sau, một cô gái trẻ trong nhóm đó đột ngột đứng dậy. Cô ta vô tình đi lướt qua tôi, khiến tôi chú ý bởi mái tóc vàng và bộ váy đỏ rất nổi bật. Cử chỉ của cô ta có vẻ vội vã. Rồi cô ta rảo bước về phía hành lang dẫn đến khu vệ sinh.

Quán trà vẫn ồn ào vừa phải, những câu chuyện vẫn tiếp diễn. Không ai trong số những vị khách còn lại dường như bận tâm đến sự vắng mặt tạm thời của cô gái trẻ. Tôi cũng vậy.

Vài phút trôi qua, Anna khẽ đặt tách trà xuống. Một thoáng do dự lướt qua đôi mắt cô. Rồi cô nghiêng người về phía tôi, giọng nói thì thầm. “Thưa tiểu thư… thần xin phép đi một lát.”

Tôi ngước nhìn rồi gật đầu nhẹ. “Đi đi,” tôi đáp, giọng bình thản.

Anna đứng dậy, bước theo con đường mà cô gái trẻ kia vừa đi, dáng vẻ có phần vội vã.

Giờ đây, chỉ còn lại mình tôi ở bàn trà. Gió thổi nhẹ qua ban công. Một khoảnh khắc rất ngắn, không hiểu vì sao, ký ức cũ bất chợt chen vào.

Tôi nhớ đến buổi chiều nhìn từ văn phòng ngày trước.

Những ô cửa kính cao, phản chiếu bầu trời xám nhạt của thành phố. Ánh nắng cuối ngày lọt qua các tòa nhà, chiếu xiên lên mặt bàn làm việc. Màn hình máy tính vẫn sáng, những dòng chữ chưa kịp lưu, còn đồng hồ thì đã vượt quá giờ tan ca từ lâu.

Tôi khẽ nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật nhẹ. Âm thanh của quán trà kéo tôi trở về thực tại. Tiếng thìa chạm đĩa, tiếng nói cười xa xa, tiếng bước chân trên sàn gỗ. Tôi mở mắt, nhìn tách trà trước mặt đã nguội đi từ lúc nào.

Không hiểu vì sao, trong lòng tôi thoáng dâng lên một cảm giác mơ hồ.

Anna hình như đã đi hơi lâu rồi thì phải. Cả cô gái với bộ váy đỏ kia nữa.

Tôi liếc nhìn về phía hành lang thêm một lần nữa, rồi thu ánh mắt lại. Chắc họ sắp quay lại thôi.

Ban đầu, tôi không thấy có gì bất thường. Tôi nhấp thêm một ngụm trà, dù đã nguội. Ánh mắt vô thức lại hướng về phía hành lang dẫn ra khu vệ sinh, rồi lại thôi.

Thêm vài phút trôi qua.

Tôi không đếm thời gian, chỉ nhận ra điều đó qua ánh nắng. Màu vàng nhạt ban đầu đã ngả sang cam, đổ dài hơn trên mặt bàn.

Anna vẫn chưa quay lại.

Cô gái kia cũng chưa trở lại.

Ý nghĩ ấy xuất hiện rất nhẹ, gần như vô tình. Tôi không gắn nó với bất kỳ kết luận nào. Tôi đặt tay lên mặt bàn, đầu ngón tay chạm vào bề mặt gỗ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một câu hỏi thoáng qua trong đầu:

Anna đã làm gì đó sao?

Cuối cùng, tôi thấy cô ấy.

Anna xuất hiện ở lối hành lang, bước ra khỏi vùng ánh sáng mờ bên trong quán. Không có ai đi cùng.

Chỉ trong khoảnh khắc đầu tiên ấy, tôi đã biết. Có chuyện không ổn.

Cô bước chậm hơn thường lệ, như thể đang cố điều chỉnh nhịp thở. Vai hơi khép lại, lưng cứng, ánh mắt lướt qua khắp quán mà không dừng ở đâu quá lâu. Khi nhìn thấy tôi, cô dừng lại nửa nhịp, rồi mới bước tiếp.

“Ngồi xuống đã,” tôi nói nhỏ, đủ để cô nghe thấy.

Anna làm theo ngay. Cô ngồi xuống ghế đối diện, đặt tay lên đùi, nhưng các ngón tay khẽ run. Khuôn mặt cô tái đi rõ rệt, đôi môi mím chặt như đang cố giữ bình tĩnh.

Tôi không hỏi gì cả.

Tôi kéo tách trà lại gần phía cô, đẩy nhẹ sang. “Uống chút nước.”

Anna cầm lấy, nhưng chỉ chạm môi rồi đặt xuống ngay. Cổ họng cô khẽ chuyển động, như thể vừa nuốt khan.

Xung quanh chúng tôi, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Tiếng nói cười, tiếng bước chân, tiếng ly chén va nhau. Không ai chú ý đến bàn trà này.

Tôi hạ thấp giọng, nói như thể đang hỏi một chuyện rất tầm thường:

“Không đến mức… nguy hiểm đến tính mạng, chứ?”

Anna giật mình.

“Không!” Cô vội lắc đầu, phản xạ nhanh đến mức lộ rõ vẻ hoảng hốt. Rồi cô khựng lại, nhận ra phản ứng của mình quá vội vàng, bèn hít sâu một hơi. “Không ạ. Không phải như vậy.”

Anna cúi thấp người hơn, đang cố thu mình lại. Giọng cô hạ xuống rất khẽ, gần như hòa vào tiếng xì xào xung quanh, nhưng mỗi từ ngữ lại vang vọng rõ mồn một.

“Thưa tiểu thư… thần đã thấy.” Cô nuốt nước bọt, một tiếng động khô khốc. “Bellington… bị người ta đưa đi.”

Tôi nhướng mày, cố gắng nặn ra một vẻ ngạc nhiên vừa đủ. “Ai cơ?” Tôi hỏi, giọng hơi cao hơn một chút. “Là tiểu thư váy đỏ vừa rồi ấy hả?”

Anna khẽ gật đầu, đôi mắt cô vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng.

Tôi đặt tay lên mặt bàn, cố giữ giọng đều. “Ở đâu?”

“Gần khu vệ sinh sau quán,” Anna thì thầm, giọng cô run rẩy. “Có hai người đàn ông. Ăn mặc như nhân viên, nhưng thần có cảm giác họ không phải. Họ tiếp cận cô ấy, trò chuyện gì đó một lúc. Rồi Bellington đã đi theo hai người họ. Trên tay một trong hai có thứ gì đó tựa con dao.”

Thường thì gặp trường hợp này, người ta sẽ báo chính quyền để yêu cầu giúp đỡ điều tra. Nhưng... tôi thì đủ tỉnh táo để suy nghĩ theo hướng khác. Tôi gật đầu lần nữa, ra hiệu cho cô dừng lại. Mọi chi tiết đã đủ; tôi không muốn bất kỳ ai khác nghe thấy.

“Đủ rồi,” tôi nói, giọng dứt khoát. “Chúng ta không nên nói thêm ở đây.”

Anna, người vẫn còn căng thẳng đến mức tôi có thể cảm nhận được sự cứng nhắc trong từng thớ thịt của cô ấy, lập tức hiểu ý. Cô đứng dậy.

Chúng tôi rời khỏi quán trà, hòa vào dòng người đang vội vã tìm về nhà khi ánh chiều đã tắt hẳn. Khi đã an vị bên trong cỗ xe ngựa, tôi nhìn Anna, đôi mắt cô ấy vẫn dán chặt vào tôi, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp.

Tôi thì vẫn giữ vẻ bình thản, hỏi Anna: “Bellington có phải là gia tộc quyền lực thứ hai đế quốc không?”

Anna chỉ im lặng gật đầu.

“Vậy thì chúng ta lại càng có lý do để làm ngơ cô ta. Đúng chứ?” Tôi bắt đầu phân tích ngắn gọn: “Cô ta vốn đang thuộc gia đình phe trung lập. Nhưng hôn phu của ta và người đang tán tỉnh cô ta đều là hai đối thủ chính trị. Vậy mà, cô ta lại xuất hiện cùng một chỗ với chúng ta, sau đó còn buông lời xúc phạm ta. Vậy là đủ lý do để ta khử cô ta rồi.”

Mọi chuyện diễn ra trùng hợp như trong phim vậy. Do đó, dù có giải thích, cũng khó ai tin rằng chỉ là trùng hợp. Vì vậy, tôi kết luận.

“Ta và ngươi chưa từng xuất hiện ở quán trà đó. Hãy quên hết mọi thứ đi. Quên đi những gì ngươi đã thấy và nghe. Từ giờ phút này, chúng ta không biết gì cả.”

Anna ngẩng lên, đôi mắt cô ấy mở to, một sự sững sờ hiện rõ trên khuôn mặt. “Thưa tiểu thư… chẳng lẽ chúng ta không báo cho người của họ sao?” Giọng cô ấy run rẩy, có lẽ vì phần lương tâm của cô đang kêu gào.

“Không,” tôi đáp ngay, không một chút do dự. “Chúng ta không xuất hiện ở đó thì làm sao mà biết được sự việc để báo. Bọn kị sĩ chìm đã theo dõi chúng ta từ sáng đến giờ, chắc chắn cũng hiểu chuyện, do đó sẽ lựa lời báo lại với Công tước. Đến lúc đó thì tùy Công tước định đoạt.”

Anna có lẽ đã hiểu, nhưng xem chừng vẫn còn lo lắng lắm. Mặt cô ấy vẫn tái nhợt. Để trấn an, tôi đành phải suy đoán một giả thuyết có vẻ ít đen tối nhất.

“Không có kẻ ngốc nào đi bắt cóc con gái của nhà Bellington mà không có lý do đủ quan trọng cả. Càng ngu hơn khi giết cô ta. Khả năng cao nhất, có lẽ khoảng một đến hai tuần, sau khi đã được đáp ứng yêu cầu, bọn chúng sẽ thả Bellington ra thôi.”

Anna siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. “Có... có lẽ tiểu thư nói đúng.”

Khả năng cao nhất là như vậy. Nhưng cũng chẳng có gì chắc chắn. Điều chắc chắn duy nhất hiện tại là để đảm bảo an toàn, Công tước sẽ không cho tôi ra khỏi dinh thự lấy nửa bước.

Có lẽ nên gọi điện hỏi ý kiến từ Tiến sĩ vậy

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!