Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)

Chương 5 - Tiếp xúc tri thức cấm kỵ.

Chương 5 - Tiếp xúc tri thức cấm kỵ.

# Chương 5 - Tiếp xúc tri thức cấm kỵ.

## Phần 1

Tôi không chắc bây giờ là mấy giờ. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ cao hắt xuống bàn ăn đã nghiêng về phía trưa, đủ để người ta bắt đầu nghĩ đến việc kết thúc buổi sáng. Ấy vậy mà tôi vẫn ngồi đây, trong căn phòng ăn rộng lớn và xa hoa, trước một bữa sáng chưa hề động tới.

Hương trà thảo mộc lan nhẹ trong không khí, hòa cùng mùi bánh mì nướng bơ và mứt dâu tây ngọt dịu. Mùi hương đủ để gợi cảm giác dễ chịu, đủ để nhắc nhở cơ thể rằng nó cần được lấp đầy. Dạ dày tôi khẽ co lại.

Công tước Cobley Marius ngồi đối diện tôi.

Ông nâng tách trà lên. Ánh mắt ông lướt qua tôi một cách vô tình. Ẩn sau cặp kính gọng vàng mảnh là đôi mắt sắc bén. Khuôn mặt góc cạnh mang dấu vết của tuổi tác. Mái tóc muối tiêu được chải gọn, bộ vest đen phẳng phiu, chiếc ghim cài áo hình sư tử bằng vàng đính đá quý lấp lánh.

Dáng vẻ ấy khiến tôi có cảm giác như mình đang ngồi đối diện một con mãnh thú đang nghỉ ngơi. Mỗi nhịp thở chậm rãi đều mang theo sức nặng đủ để khiến kẻ đối diện phải căng thẳng. Tôi nhận ra mình đang vô thức điều chỉnh tư thế ngồi, như thể chỉ một cử động sai lệch cũng có thể bị rơi vào tầm ngắm.

Tôi đã cố làm theo lời Tiến sĩ Kim nói. Xem ông như không tồn tại. Xem sự hiện diện kia chỉ là một phần của bối cảnh. Nhưng không được.

Sự hiện diện của Công tước giống một áp lực bao trùm không gian, thứ không thể né tránh.

Điều này khó hơn rất nhiều so với khi tôi sống trong thân phận Charlotte. Khi đó, mọi khác biệt trong tính cách đều có thể được giải thích bằng hồ sơ y khoa. Những cấp trên của tôi hoàn toàn có thể yêu cầu bác sĩ chuẩn đoán tôi bị rối loạn đa nhân cách.

Ở đây thì không.

Một tiểu thư quý tộc không được phép có khiếm khuyết, dù là trên cơ thể hay trong tinh thần. Bất kỳ sai lệch nào cũng là sự bôi nhọ danh dự của cả gia tộc.

Và người đang ngồi đối diện tôi chính là kẻ có quyền định đoạt điều đó. Tôi không thể coi ông là người vô hình. Cũng không thể để ông nhận ra tôi đang nhìn ông như một mối đe dọa.

Vậy nên tôi buộc phải giữ nguyên tư thế, giữ nhịp thở ổn định, và để mặc áp lực ấy đè lên mình.

Ông đặt tách trà xuống.

“Đã khỏe hơn chưa?”

Giọng nói đều đều, không mang theo cảm xúc thừa thãi. Nghe giống một câu hỏi xã giao cần có, hơn là một lời thăm hỏi. Tôi nhận ra mình đã vô thức nín thở trong khoảnh khắc ấy.

Tôi cúi đầu, động tác vừa đủ chuẩn mực.

“Thưa Công tước, tôi đã hoàn toàn bình phục. Đa tạ ngài đã quan tâm.”

Ngài Công tước khẽ gật đầu. Nếu không để ý kỹ, có lẽ sẽ tưởng ông không hề phản ứng. Ông cầm dao nĩa lên, bắt đầu dùng bữa sáng của mình, chậm rãi và đúng mực. Như thể câu hỏi vừa rồi chỉ là một thủ tục cần hoàn thành.

Tách trà của tôi vẫn còn bốc hơi. Tách trà của ông thì không. Chi tiết nhỏ đó khiến tôi nhận ra ông đã ngồi đây lâu hơn tôi nghĩ.

Ông không bỏ qua. Chỉ là ông chưa nói. Những chuyện liên quan đến ma thuật chưa bao giờ là chuyện nhỏ trong ngôi nhà này. Nó đã cướp đi Công tước phu nhân, và để lại một khoảng trống không ai nhắc tới. Eleanor từng nhiều lần bước quá giới hạn khiến ông thất vọng. Và lần này cũng vậy. Sự im lặng hiện tại không phải khoan dung, mà là trì hoãn.

Công tước không trách mắng. Ông hiếm khi làm thế. Hình phạt thường đến sau, gián tiếp, thông qua những quyết định tưởng chừng không liên quan.

Bữa ăn tiếp tục trong im lặng.

Tiếng dao nĩa chạm vào sứ vang lên nhịp nhàng, đều đặn, lặp lại với một tiết tấu gần như cố định. Âm thanh ấy, thay vì khiến tôi khó chịu, lại trở thành điểm tựa. Tôi để sự chú ý của mình trôi theo từng nhịp chạm, từng động tác nhỏ, từng quy tắc không cần suy nghĩ.

Tôi buộc bản thân tập trung vào bữa ăn.

Cách cầm dao. Góc đặt nĩa. Thứ tự đưa thức ăn lên miệng. Không vội. Không chậm. Không phát ra âm thanh thừa. Mọi thứ đều có chuẩn mực. Và chuẩn mực thì an toàn hơn ánh mắt của Công tước.

Những lễ nghi này không xa lạ.

Khi còn sống trong thân phận Charlotte, tôi đã học cách ăn uống như một quý tộc Anh. Đó là điều hiển nhiên đối với một gia tộc lâu đời. Charlotte không bao giờ phải nghĩ về việc ăn thế nào cho đúng. Cơ thể cô ấy đã ghi nhớ điều đó từ rất sớm.

Giờ đây, tôi mượn lại ký ức ấy. Tập trung vào mùi vị vừa đủ của trà. Độ mềm của bánh mì. Lượng mứt được phết sao cho không tràn ra mép.

Khi Công tước đã đạt được mục đích gặp mặt, bầu không khí ngột ngạt dường như không còn cần thiết nữa. Áp lực không biến mất.

Tôi đặt dao nĩa xuống, động tác gọn gàng. Lau miệng bằng khăn ăn. Đứng dậy.

“Thưa Công tước, nếu ngài cho phép,” tôi nói, giọng giữ ở mức trung tính, “tôi xin phép về phòng nghỉ ngơi. Tôi vẫn còn hơi mệt.”

Tôi vừa xoay người thì giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng.

“Eleanor.”

Tôi dừng bước.

Quay người lại. Và chờ đợi.

Công tước Marius nhìn tôi lâu hơn một nhịp so với trước đó.

Ánh mắt ấy không còn hoàn toàn lạnh lùng. Nó mang theo thứ gì đó khó gọi tên. Như thể ông đang đứng trước một lựa chọn mà bản thân chưa sẵn sàng đưa ra. Môi ông mím lại rất khẽ, rồi một tiếng thở dài thoát ra.

“Không có gì,” ông nói. “Con đi đi.”

Tôi cúi đầu theo đúng lễ nghi. Nhưng tôi không quay đi ngay.

Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, một cảm giác mơ hồ trỗi dậy. Tôi không biết mình đang chờ điều gì, chỉ biết rằng nếu rời đi lúc này, mọi thứ sẽ bị treo lại.

Và rồi, trước khi tôi kịp phân tích hay ngăn lại, lời nói đã tự bật ra.

“Thưa Công tước,” tôi cất tiếng, giọng thấp hơn, chậm hơn, “về chuyện phòng nghiên cứu… tôi thực sự xin lỗi.”

Ngay cả tôi cũng không chắc vì sao mình lại nói như vậy.

Tôi không cảm thấy hối hận. Chỉ là một thôi thúc mơ hồ. Đơn giản là vậy.

Lời xin lỗi rơi xuống bàn ăn như một vật thể lạ, không thuộc về bối cảnh này.

Công tước khựng lại. Dao nĩa dừng giữa không trung. Cặp kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng, che khuất ánh mắt ông, khiến tôi không thể đọc được phản ứng phía sau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, vẻ mặt ông hiện lên sự kinh ngạc không kịp che giấu.

Rồi mọi thứ nhanh chóng trở lại vị trí cũ.

“Ừm,” ông đáp, giọng đều đều. “Vì con đã biết lỗi và xin lỗi, ta sẽ cân nhắc giảm nhẹ hình phạt.”

## Phần 2

Bánh xe lăn lăn đều trên con đường lát đá cuội, phát ra âm thanh lạo xạo trầm thấp, đều đặn như nhịp đếm thời gian. Anna đi phía sau, hai tay vững vàng trên tay đẩy, giữ khoảng cách vừa đủ, đúng mực của một người hầu đã quen với lễ nghi hơn là với sự thân mật.

Khuôn viên dinh thự mở ra trước mắt tôi, rộng lớn đến mức khó xác định ranh giới. Những thảm cỏ xanh mướt trải dài, được cắt tỉa cẩn thận, xen kẽ những đài phun nước bằng đá trắng và các bức tượng điêu khắc cổ điển. Xa hơn là hồ nước rộng và tĩnh, mặt nước phẳng lặng phản chiếu bầu trời nhạt nắng, được bao bọc bởi hàng cây xanh rậm rạp.

Sức khỏe của tôi không có vấn đề gì. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, sự “yếu ớt” lại là trạng thái an toàn nhất.

Tôi chưa biết hình phạt mà Công tước sẽ áp xuống là gì. Và cho đến khi biết, việc để người khác tin rằng tôi vẫn còn đang hồi phục là một lựa chọn hợp lý. Eleanor từng bị cấm túc, từng bị cắt chi tiêu, từng bị hạn chế đủ thứ vì những lỗi nhỏ nhặt hơn nhiều. Tôi không e ngại những hình phạt kiểu đó. Chúng không gây tổn hại thực sự. Nhưng chúng có thể khóa chặt phạm vi hoạt động của tôi.

Xe lăn giải quyết nhiều vấn đề cùng lúc.

Nó buộc Anna đi phía sau, đúng với lễ nghi, nhưng cũng đồng thời phải đưa ra quyết định đi đâu. Chính vì thế, việc tôi không rành đường đi nước bước sẽ không bị lộ. Tôi chỉ cần nói ra điểm đến, Anna sẽ đưa tôi đến.

Chúng tôi dừng lại tại đài ngắm cảnh bên bờ hồ.

Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện khe khẽ vọng lại từ xa. Một nhóm hầu gái tụ lại gần lối đi phụ, giọng nói rôm rả nhưng không quá lớn. Trong số đó, có một bóng đen nhỏ nhắn cử động.

Sinh vật ấy nhận ra tôi trước.

Nó giật mình, bật khỏi vòng tay người hầu, rồi lao nhanh về phía tôi. Những hầu gái lập tức hoảng hốt, cúi đầu chào khi thấy tôi, rồi tản ra nhanh chóng, như thể chưa từng đứng ở đó.

“À… là Ruby,” Anna khẽ nói, giọng có chút ngạc nhiên. “Ma thú của chủ nhân quá cố, thưa tiểu thư.”

Con vật dừng lại cách tôi vài bước. Đôi mắt đỏ như đá ruby nhìn thẳng vào tôi, không chớp. Ánh nhìn không mang theo sự thân thiện quen thuộc của thú nuôi, mà là một sự dò xét tĩnh lặng.

Alien Cat.

Một sinh vật sống hoàn toàn bằng năng lượng ma thuật. Những sinh vật như thế không nhận biết con người bằng thị giác hay âm thanh đơn thuần. Chúng cảm nhận linh hồn.

Sau một hồi ngắn ngủi đánh hơi và quan sát, nó tiến lại gần. Cái đầu nhỏ cọ nhẹ vào chân tôi, phát ra tiếng kêu khe khẽ, mềm mại.

Vì lí do gì đó mà nó chấp nhận tôi là Eleanor. Hay là nó vốn không quan tâm tôi là ai?

Anna không nhận thấy điều gì bất thường. Cô bế Ruby lên, đặt vào lòng tôi. Con ma thú cuộn tròn lại, tìm một tư thế thoải mái, phát ra tiếng rừ rừ đều đều. Tôi đặt tay lên lưng nó, vuốt nhẹ lớp lông mềm và ấm.

Chúng tôi tiếp tục di chuyển. Khi đi ngang qua phòng nghiên cứu ma thuật cũ của Eleanor, nhịp đi của Anna chậm lại một nhịp rất nhỏ. Cánh cửa gỗ dày được canh gác bởi hai lính mặc giáp sáng, tay đặt sẵn trên cán giáo. Ánh mắt họ lập tức trở nên cảnh giác khi thấy tôi.

Không phải lo lắng cho tôi. Mà là đề phòng tôi.

Anna không cần lời nhắc. Cô nhẹ nhàng điều chỉnh hướng đi, đẩy xe lăn rời xa khu vực đó, tránh mọi hiểu lầm không cần thiết.

Họ có thể yên tâm.

Tôi không có ý định bước vào căn phòng ấy. Không phải vì tôi không thể sử dụng ma thuật, mà vì tôi không cần. Từ lý thuyết căn bản đến cấu trúc cao cấp, tôi đều đã biết. Tôi học chúng vì cần thiết cho chiến tranh, cho đối phó, cho sinh tồn. Không phải vì say mê.

Ở thời điểm này, tôi chỉ cần một thứ quan trọng hơn, đó là thông tin.

Sau khi đi dạo thêm một lúc, Anna đẩy xe lăn đưa tôi vào thư viện của dinh thự.

Căn phòng rộng lớn mở ra trong im lặng. Trần cao vút, những cột đá kéo dài lên trên, nâng đỡ các dãy kệ sách cao ngất bao quanh bốn phía. Sách được sắp xếp gọn gàng, từ những tập bìa da sẫm màu đã sờn mép cho đến những cuốn còn mới, gáy sách khắc chữ mạ vàng. Mùi giấy cũ hòa lẫn với mùi mực in và hương thảo mộc thoang thoảng từ lư hương, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, rất thích hợp để tập trung.

Anna đưa tôi đến một góc khuất gần cửa sổ lớn, nơi ánh sáng tự nhiên rọi xuống bàn đọc sách bằng gỗ sồi. Bên cạnh là vài chiếc ghế bành bọc vải dày.

Anna dừng lại trước kệ sách một lúc, ánh mắt lướt qua các tựa đề như đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới quay sang tôi.

“Thưa tiểu thư,” cô hỏi, giọng nhẹ và cẩn trọng, “hôm nay người muốn đọc thể loại nào ạ? Lịch sử, biên niên đế quốc, hay… thứ gì đó nhẹ nhàng hơn?”

Cách hỏi đó khiến tôi nhận ra cô đang dò chừng tâm trạng tôi.

“Tùy ngươi,” tôi đáp. “Có quyển nào đáng đọc không?”

Anna khẽ mỉm cười, như thể đã chờ sẵn câu trả lời ấy. Cô bước sang một kệ khác, rút ra một cuốn sách bìa mềm, gáy đã bị gập nhẹ ở một góc.

“Nếu là thứ tiểu thư đã đọc dở,” cô nói, “thì vẫn còn quyển này.”

Tôi liếc nhìn bìa sách. Một câu chuyện tình cảm. Loại sách mà tôi sẽ không bao giờ chủ động tìm đến.

“Người đã đọc đến gần giữa sách rồi,” Anna nói thêm, giọng mang theo chút dè dặt. “Tuần trước tiểu thư còn nói rằng… có lẽ sẽ đọc tiếp khi rảnh.”

Tôi nhận lấy cuốn sách. “Để đó,” tôi nói. “Ta sẽ xem.”

Anna gật đầu, không hỏi thêm. Khi Anna rời đi, tôi mở cuốn sách ra.

Tôi đọc vài trang đầu, rồi khép lại. Cuốn sách này không dành cho tôi. Nhưng nó nói lên rất nhiều về Eleanor. Có lẽ thực tại này không thõa mãn được cô ấy, thế nên cô ấy mới tìm đến những cuốn sách dạng này. Câu chuyện nói về những nhân vật hạnh phúc, dù không có địa vị hay tiền bạc.

Tôi đặt nó sang một bên, quay lại với những cuốn sách khác. Những thứ thực sự cần thiết. Thời gian trôi đi trong im lặng. Ánh sáng ngoài cửa sổ đổi màu, dần ngả sang vàng nhạt. Khi Anna quay lại mang theo khay trà chiều, tôi chỉ gật đầu cảm ơn, để mặc cô sắp xếp rồi rời đi ngay sau đó, không cần ở lại hầu hạ.

Tôi ở lại một mình. Lần này, tôi không đọc nữa. Tôi đứng dậy, đi dọc theo các kệ sách cao ngất. Ngón tay lướt qua những gáy sách lạnh và thô ráp. Ánh đèn hắt xuống từng hàng chữ mờ dần theo năm tháng.

Tôi bắt đầu ghi nhớ. Không chọn lọc. Không phân loại. Tất cả những gì hiện diện trong thư viện này, đều sẽ được lưu lại.

## Phần 3

Thời gian trôi qua nhanh đến mức gần như không để lại dấu vết. Khi tôi ngẩng đầu khỏi trang sách tiếp theo, ánh sáng ngoài cửa sổ đã đổi màu.

Tôi đã ở trong thư viện rất lâu. Buổi tối, Anna đã xuất hiện, tay bưng khay thức ăn tối được bọc kín để giữ nhiệt. Cô dừng lại khi thấy tôi vẫn đang đọc, hơi chần chừ.

“Thưa tiểu thư… bữa tối.”

Tôi không rời mắt khỏi trang sách.

“Cứ để đó,” tôi nói. “Ta muốn yên tĩnh. Đêm nay không cần người hầu. Ta sẽ tự về phòng sau khi đọc xong.”

Anna do dự trong giây lát. Nhưng cuối cùng, cô cúi đầu.

“Dạ, nô tì hiểu.”

Cô đặt khay thức ăn xuống bàn phụ gần cửa rồi rời đi, khép cửa lại nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.

Thư viện trở lại với sự tĩnh lặng tuyệt đối.

 Hoàng hôn lặng lẽ rút lui, nhường chỗ cho bóng đêm. Rồi đến lúc ánh trăng mờ nhạt dần, báo hiệu bình minh không còn xa.

Tôi đọc đến khi cuốn sách cuối cùng được khép lại. Không còn trang nào chưa lật. Không còn tiêu đề nào chưa được ghi nhớ. Tôi đặt cuốn sách về đúng vị trí trên kệ, động tác chậm rãi, cẩn thận, như thể không muốn để lại bất kỳ dấu hiệu xáo trộn nào.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển sang màu xám nhạt của buổi sớm.

Tôi đứng yên một lúc, để cơ thể điều chỉnh với sự im lặng ấy.

Rồi tôi nghe thấy tiếng mèo kêu rất khẽ.

Ruby đứng gần cửa thư viện. Bộ lông đen tuyền của nó hòa lẫn vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ ánh lên dưới ánh sáng mờ. Nó nhìn tôi không chớp, rồi quay đầu về phía hành lang, khẽ kêu một tiếng nữa.

Tôi tiến lại gần. Ruby cọ nhẹ vào ống chân tôi, rồi quay người chạy đi, thỉnh thoảng dừng lại, ngoái đầu nhìn như để chắc chắn tôi vẫn theo sau.

Tôi linh cảm con mèo muốn dẫn tôi đến một nơi nào đó quan trọng. Nhưng để cho chắc, tôi vẫn lên tiếng cảnh báo. "Chủ nhân thật sự của cơ thể này vẫn đang an toàn. Ít nhất là cho đến khi bản thân ta rơi vào nguy hiểm. Ngươi hiểu chứ mèo."

Ruby không phản hồi. Nó dẫn tôi qua những hành lang dài hun hút. Dưới ánh đèn leo lét, các bức chân dung treo trên tường trông như đang dõi theo từng bước chân. Dinh thự lúc rạng sáng không mang vẻ uy nghi ban ngày, mà giống một cấu trúc khổng lồ đang ngủ.

Ruby dừng lại trước một bức tranh treo ở góc khuất. Nó cào nhẹ xuống sàn. Tôi cúi xuống quan sát.

Một viên gạch lát có kích thước tương tự những viên khác, nhưng khe hở quanh nó rộng hơn một chút. Chỉ vừa đủ để móng tay luồn vào.

Tôi nhấc viên gạch lên.

Bên dưới là một cầu thang xoắn ốc dẫn xuống lòng đất. Ánh sáng ma thuật yếu ớt hắt lên từ phía dưới, chập chờn như sắp tắt. Không khí từ tầng hầm trào lên, mang theo mùi ẩm mốc và đất cũ.

Tôi bước xuống.

Ruby chạy phía trước, thân hình nhỏ bé biến mất rồi lại hiện ra trong bóng tối. Cầu thang dẫn đến một hành lang ngầm dài và hẹp. Hai bên tường là những ngọn đuốc cháy yếu ớt. Cuối hành lang là một cánh cửa gỗ lớn, gia cố bằng thép, khóa lại bằng một ổ khóa đồng cũ kỹ.

Ruby cào nhẹ lên cánh cửa.

Tôi lấy một chiếc kẹp tóc, bẻ cong, đưa vào ổ khóa. Cảm nhận từng rãnh nhỏ dưới đầu ngón tay. Tiếng “tách” vang lên sau vài giây.

Cánh cửa mở ra.

Bên trong là một căn phòng nghiên cứu được che giấu hoàn toàn khỏi thế giới bên trên. Một chiếc bàn gỗ sồi lớn đặt giữa phòng, phủ kín sách vở, dụng cụ ma thuật và các lọ thủy tinh chứa dung dịch phát sáng mờ ảo. Các kệ sách cao ngất bao quanh tường, dày đặc đến mức không còn khoảng trống.

Điều này không hợp lý.

Dinh thự đã có một phòng nghiên cứu ma thuật được canh gác nghiêm ngặt. Việc tồn tại thêm một phòng khác, được che giấu sâu trong lòng đất, chỉ có thể có một lý do: những gì được nghiên cứu ở đây không được phép tồn tại.

Gia tộc của Công tước phu nhân quá cố vốn nổi tiếng vì đóng góp cho nền ma thuật. Nhưng ranh giới giữa “nghiên cứu” và “cấm kỵ” vốn luôn mỏng manh. Và con người, một khi đã nhìn thấy ranh giới, hiếm khi dừng lại.

Tôi tiến đến bàn trung tâm.

Một cuốn sổ tay bọc da đặt ngay ngắn bên cạnh cây bút máy kim loại chạm khắc tinh xảo. Tôi mở ra.

Đây là nhật ký nghiên cứu của Eleanor.

Những trang giấy kín đặc cổ tự, sơ đồ và phương trình. Không phải cách viết của một ma pháp sư thông thường.

Eleanor này... là một thiên tài sao?

Những phương trình cải tiến ma pháp dịch chuyển, tối ưu hóa thần giao cách cảm. Tất cả đều vượt xa chuẩn mực hiện tại.

Và rồi, thứ không ngờ đến đã xuất hiện trong quyển sổ.

Căn nguyên của ma thuật. Hay đúng hơn là một phương trình tìm nghiệm của căn nguyên ma thuật. Nó vẫn chưa thể hoàn thành. Nhưng mà trông thì có vẻ như có thể áp dụng ở một mức độ nào đó để cường hóa ma thuật.

Không suy nghĩ nhiều. Tôi rút ra một thiết bị mỏng như thẻ bài. Ánh sáng yếu ớt lóe lên khi tôi chụp lại toàn bộ sổ tay.

Gửi đi. Cho Tiến sĩ Kim.

Tiến sĩ Kim. Điều này có nằm trong dự liệu của cô không vậy?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!