Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)
Chương 7 - Bị cuốn vào rắc rối, phần 2
0 Bình luận - Độ dài: 3,453 từ - Cập nhật:
# Chương 7 - Bị cuốn vào rắc rối, phần 2
Mọi thứ diễn ra đúng như tôi đã tính toán. Dù Công tước không hề đích thân xuất hiện trước mặt tôi, không một lời chất vấn, không một mệnh lệnh trực tiếp, nhưng những thay đổi đã bắt đầu, âm thầm và không thể đảo ngược.
Những bóng đen vốn chỉ là những ảo ảnh mờ nhạt ở rìa tầm nhìn, giờ đây hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết, như những bức tượng sống canh gác từng góc hành lang, từng lối đi dẫn vào phòng tôi. Họ là những kỵ sĩ chìm, những người được huấn luyện để hòa mình vào bóng tối.
Những gương mặt trẻ trung, non nớt từng phục vụ tôi đã biến mất, thay vào đó là những người lớn tuổi hơn, với đôi mắt sắc sảo và những nếp nhăn hằn sâu kinh nghiệm. Sự thay đổi này không chỉ nhằm đảm bảo an toàn tuyệt đối cho tôi, mà còn để bảo vệ những bí mật quan trọng mà tôi có thể vô tình nắm giữ. Nó còn là một cách tinh vi để che giấu sự biến mất của một người nào đó.
Sáng hôm đó, tin tức về Anna đến tai tôi một cách nhẹ nhàng. Cô ấy đã được "cho phép" trở về quê nhà để "tĩnh dưỡng" một thời gian. Một từ ngữ hoa mỹ để che đậy sự thật trần trụi: Anna, nhân chứng duy nhất của buổi chiều định mệnh ấy đã bị đưa đi xa khỏi vùng nguy hiểm. Không còn cô ấy, sợi dây liên kết giữa tôi và tiểu thư Bellington sẽ bị cắt đứt.
Những lá thư gửi đến phòng tôi giờ đây đều phải trải qua một cuộc kiểm duyệt trắng trợn. Dù chúng được niêm phong lại cẩn thận trước khi đến tay tôi, nhưng tôi luôn dễ dàng nhận ra những vết keo dán lại không hoàn hảo, những nếp gấp giấy bị làm phẳng một cách vội vàng.
Dù sao thì đó cũng chỉ là những tấm thiệp mời dự tiệc vô nghĩa, những lời mời xã giao rỗng tuếch nhằm thể hiện rằng không ai dám coi thường nhà Công tước. Eleanor vốn có bao giờ đọc hay phản hồi chúng đâu. Thà là họ cứ đốt hết cho xong, đỡ tốn công sức của cả hai bên.
Tất nhiên, trong khoảng thời gian này, tôi bị buộc phải ở yên trong dinh thự. Mọi thông tin được phép tuồn ra ngoài là việc tôi đang "ốm nặng". Một cái cớ hoàn hảo.
Tôi ngồi bên cửa sổ. Tờ báo mới tinh, mùi mực còn vương vấn. Tiêu đề lớn, in đậm đến mức dường như muốn nhảy ra khỏi trang giấy:
“Tiểu thư nhà Bellington mất tích. Gia tộc Bellington lên tiếng yêu cầu điều tra triệt để.”
Tôi không dám đọc nhanh. Từng dòng, từng chữ cần phải nghiền ngẫm kỹ lưỡng để không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Một hơi thở nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực. Rất may, cái tên Cobley không hề xuất hiện. Cảm giác như một sợi dây vô hình vừa được nới lỏng quanh cổ tôi.
Vị trí cuối cùng của tiểu thư Bellington được xác định là một quán cà phê quen thuộc. Các nhân chứng đã được hỏi, nhưng không ai nói rằng đã nhìn thấy tôi. Xem ra cuộc sống ẩn mình, không xuất hiện trước công chúng, giờ đây lại trở thành một ân huệ.
Tôi gấp tờ báo lại, tiếng giấy sột soạt vang lên như một lời kết cho chương tin tức này. Nhưng trong đầu tôi, câu chuyện vẫn còn dang dở, những câu hỏi vẫn còn lơ lửng.
Bên ngoài khung cửa sổ, khu vườn vẫn chìm trong sự yên tĩnh. Một thế giới bình yên đến lạ lùng, tương phản gay gắt với những gì thật sự đang diễn ra.
Mọi thứ đang diễn ra bên ngoài bức tường đá của dinh thự này đều không còn nằm trong tầm với của tôi. Công tước Marius đang giải quyết tất cả. Tôi hiểu đây là cách tối ưu nhất để bảo vệ gia tộc Cobley khỏi liên đới trực tiếp, để giữ cho bàn tay của chúng tôi sạch sẽ nhất có thể. Càng ít người tham gia xử lý, càng ít điểm yếu để khai thác. Tôi hoàn toàn chấp nhận điều đó. Nhưng hiểu được lý do không khiến tôi quen với việc ngồi yên và chờ đợi. Tôi không được tạo ra để chờ đợi. Tôi là kiểu người hành động, người tìm kiếm giải pháp.
Bàn tay tôi tự động tìm đến túi áo ngủ, rút ra chiếc điện thoại mỏng như một thẻ bài. Ngón tay tôi lướt nhẹ trên màn hình, tìm kiếm một cái tên quen thuộc.
"Tiến sĩ có đang bận không?" Tôi hỏi, giọng nói cố giữ vẻ bình thản.
Phải vài giây sau, tín hiệu mới được thiết lập.
"Không hẳn," giọng Tiến sĩ Kim vang lên. "Nhưng cô biết rồi đấy, khi tôi nhận cuộc gọi từ cô, thời gian của tôi sẽ bị tách khỏi dòng thời gian của thế giới ảo. Một trăm giây nói chuyện với cô… chỉ tương đương một giây ở chỗ tôi."
Tôi kể cho bà nghe những gì đã xảy ra, từng sự kiện một: việc tôi vô tình trở thành nhân chứng của một vụ bắt cóc, việc bị buộc phải ở lại trong dinh thự, và bài báo sáng nay.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
"Nghe giống một kịch bản phim chính trị nhỉ," Tiến sĩ nhận xét, giọng mang theo một chút thích thú khó hiểu. "Đổ tội, giam lỏng, cô lập nhân vật trung tâm… Khá là cổ điển."
Tôi nhận ra sự thích thú trong giọng Tiến sĩ, không phải ác ý, mà chỉ là sự tò mò thuần túy của một người quan sát đứng ngoài.
"Đừng lo quá. Những chuyện kiểu này sớm muộn cũng tự lắng xuống."
Tiến sĩ nói như thể đang an ủi một người vừa xem xong một phân cảnh gay cấn trong một bộ phim dài tập, hoàn toàn không nhận ra rằng tôi đang sống trong chính bộ phim đó.
"Nếu mọi chuyện không 'tự lắng xuống' thì sao?" Giọng tôi bật ra, mang theo hoài nghi.
"Thì cô cứ coi đó là một biến số khó chịu. Không liên quan trực tiếp đến mục tiêu chính của chúng ta. Miễn là cô còn an toàn trong dinh thự, những thứ khác… chưa phải ưu tiên."
Biến số khó chịu. Từ góc độ của Tiến sĩ, tôi biết bà ấy không sai. Sinh mạng của một tiểu thư quý tộc trong một đế quốc xa lạ làm sao có thể sánh bằng việc truy tìm căn nguyên của ma thuật.
Nhưng từ góc độ của tôi, một người đang bị mắc kẹt trong cái vai diễn này, mọi thứ không thể gói gọn thành “một biến số khó chịu” đơn giản như vậy.
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, không một lời tạm biệt. Màn hình điện thoại tối sầm lại. Vô trách nhiệm quả thể.
Tôi nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Xem ra ngay từ đầu, đây đã là nhiệm vụ mà chỉ có một mình tôi làm. Không có đội ngũ hỗ trợ, không có chỉ dẫn chi tiết, không có ai để dựa vào ngoài chính bản thân mình. Tiến sĩ đã vứt tôi vào thực tại này, và rồi rút lui. Sau cùng thì vẫn phải tự lực cánh sinh.
Tối đó, tôi vẫn giữ thói quen viết nhật ký trước khi ngủ. Không phải vì tôi cần ghi nhớ những sự kiện đã qua. Mà vì Eleanor từng làm vậy. Nét chữ của tôi đã được điều chỉnh để giống với Eleanor. Tôi vừa viết xong dòng cuối cùng, đặt bút xuống, và đúng lúc đó, một tiếng động rất khẽ lọt vào tai tôi từ bên ngoài cửa sổ.
Cào.
Một âm thanh như một móng vuốt chạm vào mặt kính.
Rồi thêm một lần nữa.
Cào, cào.
Âm thanh không lớn, chỉ đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya, nhưng nó đều đặn, kiên trì. Một cảm giác quen thuộc.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua tấm kính cửa sổ. Ruby đang đứng trên bậu cửa sổ bên ngoài. Bộ lông của nó hòa lẫn hoàn hảo với bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ phản chiếu ánh đèn, như hai đốm lửa ma quái. Nó kêu khẽ một tiếng.
Tôi bước đến, mở cửa sổ ra.
“Không được.” Tôi nói nhỏ. “Bên ngoài đang canh gác rất nghiêm ngặt. Ngươi không thể dẫn ta đi lung tung như lần trước được đâu.”
Ruby nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ nhạt lấp lánh. Ánh mắt đó không giống một con thú hoang dã, cũng không giống một con người.
Nó không phản bác, không kêu thêm tiếng nào. Chỉ lặng lẽ nhảy qua khe cửa sổ, đáp xuống bàn.
Bàn chân nhỏ với những móng cong chạm thẳng lên cuốn nhật ký còn chưa kịp khép lại.
Tôi cau mày. “Xuống đi.”
Ruby không xuống. Nó bước lên thêm một bước, rồi dừng lại, đặt chân phải lên đúng một điểm trên trang giấy. Sau đó, nó dậm xuống.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Không phải là cào xé. Là nhấn. Như thể đang chỉ vào một thứ gì đó.
Tôi nắm lấy cổ chân nó, nhẹ nhàng gạt ra để tránh làm bẩn trang giấy. “Ngươi muốn viết gì vào đây sao?” Tôi hỏi, giọng pha chút mệt mỏi.
Ruby không phản ứng, chỉ lùi lại nửa bước, đôi mắt vẫn dán chặt vào trang giấy. Tôi cúi xuống nhìn theo vị trí mà nó vừa dậm chân.
Trong những dòng chữ ngay ngắn, có một chữ duy nhất có ý nghĩa với tôi lúc này.
"Bellington."
Ruby nhìn tôi, kêu khẽ một tiếng như thầm xác nhận.
Tôi khép cuốn sổ nhật ký lại.
“Ta biết.” Giọng tôi thấp hơn. “Nhưng thật sự là tối nay, chúng ta không thể ra ngoài.”
Ruby không bỏ đi. Nó đứng yên trên bàn, đuôi khẽ động nhẹ, ánh mắt đỏ nhạt không rời khỏi tôi. Cứ như thể đang nói rằng: đêm nay, nếu không đi, sẽ không còn cơ hội nào khác.
Đúng là việc Bellington còn sống hay chết cũng quan trọng. Nhưng điều quan trọng hơn cả vẫn là việc giữ cho bản thân không nhúng sâu vào rắc rối.
Chỉ là mạng sống của một người xa lạ thôi mà. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ánh mắt khoái chí của cô bé đó khi nói xấu tôi. Nụ cười ấy, có vụt tắt thì cũng đâu ảnh hưởng đến tôi.
Nhưng mà...
“Nếu ngươi biết con đường nào có thể né được cảnh vệ… ta sẽ đi theo.” Giọng tôi thì thầm.
Không phải là thương người. Chỉ là tôi có linh cảm không tốt về điều này.
Ruby không đáp. Nó chỉ quay người, rồi nhảy trở lại bậu cửa sổ. Đó là một lời mời không lời.
Tôi bước tới, bàn tay đẩy hé cánh cửa kính. Một luồng gió lạnh buốt tràn vào phòng. Bên ngoài, màn đêm đặc quánh nuốt chửng mọi thứ.
Ruby bật nhảy.
Khoảng cách giữa bậu cửa và cành cây gần nhất ít nhất cũng phải hơn một mét. Trong bóng tối mịt mùng này, đó không phải là khoảng cách mà một con mèo bình thường có thể vượt qua dễ dàng.
Nhưng Ruby không rơi.
Ngay khoảnh khắc thân hình nhỏ nhắn của nó lao ra khỏi cửa sổ, cành cây trước mặt bỗng khẽ chuyển động. Như thể có một bàn tay vô hình đỡ lấy, cành cây nghiêng hẳn về phía cửa sổ, vươn ra đúng tầm để Ruby đáp xuống một cách hoàn hảo.
Hóa ra ngươi cũng biết tí ma thuật nhỉ.
Tôi đặt một tay lên khung cửa rồi trèo qua. Cành cây dưới chân tôi hơi rung nhẹ. Nó đủ vững để giữ trọng lượng cơ thể tôi. Tôi hít một hơi ngắn rồi bước xuống.
Ruby đã đứng sẵn phía trước chờ tôi.
Chúng tôi men theo cành cây, rồi trượt xuống thân cây lớn.
Chiếc đuôi của Ruby phát sáng, dẫn lối tôi tiến về phía khu rừng đằng xa. Khi đặt chân vào rừng, tôi mới nhận ra một điều kinh ngạc. Khu rừng này… quá rộng.
Lối đi lát đá trong khu vườn phía sau lưng tôi biến mất chỉ sau vài bước chân, như thể dinh thự Cobley chưa từng tồn tại. Nhưng tôi biết mình vẫn đang ở trong khuôn viên gia tộc Cobley.
Ruby không quay đầu lại. Nó bước đi nhẹ nhàng giữa các thân cây, như thể nơi này là lãnh địa của nó từ lâu. Tôi đi theo phía sau.
Nếu có kỵ sĩ chìm đang tuần tra quanh dinh thự, thì khu rừng này… là nơi mà ánh mắt họ không chạm tới được.
Chúng tôi đi xuyên qua khu rừng rất lâu. Không có lối mòn rõ ràng, chỉ có những khoảng trống tối hơn giữa các thân cây, nơi Ruby lặng lẽ lách qua mà không cần nhìn lại. Tôi thì cứ tập trung đi theo ánh sáng từ đuôi Ruby.
Cuối cùng, những thân cây thưa dần, ánh trăng lờ mờ trở nên rõ hơn một chút.
Trước mặt tôi hiện ra một bờ tường đá thấp, phủ đầy rêu xanh và dây leo khô héo. Bức tường không cao, nhưng bề mặt trơn nhẵn, không có điểm tựa rõ ràng để leo qua.
Ruby dừng lại, đôi mắt nó hướng về phía bức tường.
Một cành cây gần đó bỗng rung nhẹ, rồi chậm rãi hạ thấp xuống. Tôi nắm lấy “cánh tay” ấy. Cành cây kéo tôi lên một khoảng, vươn qua tận bên kia bờ tường. Khoảnh khắc chân tôi chạm đất bên kia, cành cây khẽ nâng trở lại, rút về vị trí cũ.
Tôi đã tưởng rằng mình đã thoát khỏi phạm vi dinh thự, rằng những bức tường đá kia là ranh giới cuối cùng của khuôn viên. Phía trước tôi hẳn phải là một khu rừng hay một con đường. Nhưng thay vào đó, một khuôn viên khác hiện ra, nhỏ hơn, nhưng không kém phần u ám.
Những bức tường thấp hơn, phủ đầy rêu phong. Lối đi lát đá nứt vỡ, như những mạch máu khô cằn, chạy ngoằn ngoèo giữa các khối kiến trúc đổ nát. Những mái vòm sụp xuống, những khung cửa gãy khúc.
Khoan đã. Giờ tôi mới chợt nhớ ra. Có một công trình bỏ hoang ở gần dinh thự. Khu nghiên cứu gia tộc Cobley. Đây chính là nơi từng xảy ra tai nạn ma thuật kinh hoàng, cướp đi sinh mạng Công tước phu nhân.
Tôi quay sang nhìn Ruby, ánh mắt chất chứa một câu hỏi không lời. "Bellington có liên quan gì đến nơi này?" Tôi hỏi.
Ruby không trả lời. Nó chỉ quay đầu, đôi mắt đỏ rực lướt qua tôi rồi dừng lại ở một dãy nhà thấp hơn, nằm khuất sâu trong bóng tối.
Trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Tất cả có thể chỉ là một mồi nhử tinh vi mà Ruby đã dùng để kéo tôi đến đây. Có thể nó không hề biết gì về Bellington. Có thể mục đích thực sự của nó chỉ đơn giản là đưa tôi đến gần hơn với những thứ liên quan đến căn nguyên ma thuật.
Một lý do gì đó mà tôi chưa biết, con mèo này muốn tôi tiếp tục công trình nghiên cứu căn nguyên ma thuật của Eleanor.
Tôi hít một hơi thật sâu. Dù sao cũng đến rồi. Phải đi đến cuối để xem có gì đang chờ đợi.
Ruby đi rất chậm, từng bước một, như thể đang dò xét từng milimet không gian. Thỉnh thoảng, nó dừng lại, cúi thấp đầu, cái mũi đen ướt khẽ đánh hơi mặt sàn và các khe nứt trên tường. Có lúc nó đứng yên khá lâu, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào hư không, như thể đang so sánh các mùi hương khác nhau.
Chúng tôi bước lên cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai. Những bậc thang cũ kỹ kêu cọt kẹt dưới chân tôi. Nhưng không có tiếng vọng nào khác đáp lại. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình.
Ruby dừng lại trước một cánh cửa khép hờ ở cuối hành lang. Nó đưa mũi sát vào khe cửa, đánh hơi một lúc lâu, cái đuôi khẽ động nhẹ. Bộ lông trên lưng nó dựng nhẹ lên, như thể phản xạ trước một mùi hương không khiến nó dễ chịu.
Rồi nó đưa móng vuốt lên, cào nhẹ vào cánh cửa gỗ. Tôi đứng phía sau nó, tay đặt lên nắm cửa.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác lạnh lẽo, nặng trĩu bỗng siết chặt lồng ngực tôi. Tôi biết, một cách bản năng, rằng phía sau cánh cửa gỗ sẫm màu này, có thứ gì đó.
Tách.
Tách.
Âm thanh đều đặn, chậm rãi. Nó gõ vào màng nhĩ tôi như một lời cảnh báo.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, rồi đẩy cửa ra. Cánh cửa kêu kẽo kẹt một tiếng nhỏ.
Một mùi kim loại nồng nặc, tanh tưởi ập thẳng vào khoang mũi, mạnh đến mức cổ họng tôi khô lại trong một nhịp thở.
Mùi máu.
Ánh trăng bạc nhợt nhạt, yếu ớt len qua khung cửa sổ vỡ tan tành, rơi thành từng mảng sáng nhạt. Chúng vẽ nên những vệt sáng ma quái, chỉ đủ để hé lộ một phần của cảnh tượng kinh hoàng đang bày ra trước mắt.
Cảnh tượng ấy không giống bất kỳ kịch bản nào tôi đã từng dự đoán.
Một cơ thể trần trụi, trắng bệch, bị treo trên một khung gỗ dựng thành hình thập giá. Các khớp tay và chân bị cố định bằng những sợi dây thừng thô ráp, hằn sâu vào da thịt, tạo thành những vết lằn đỏ tấy. Ở cổ tay, cổ chân và cổ, những đường cắt sâu hoắm vẫn còn tươi rói, chưa kịp khô. Máu nhỏ giọt đều đặn xuống nền đá theo từng nhịp.
Tách.
Tách.
Những vết rãnh được khắc sẵn trên sàn đá, như những con lạch nhỏ, dẫn dòng máu chảy về trung tâm căn phòng, nơi một vòng tròn ma thuật đã được vẽ sẵn. Đường nét của nó vụng về một cách có chủ ý, như thể kẻ vẽ không thực sự quan tâm đến tính chính xác của nghi thức, mà chỉ cần hình dạng đủ giống để đánh lừa ánh nhìn.
Tôi cảm nhận được không khí. Không có ma lực tụ lại. Không có dao động của một nghi thức đang vận hành. Chỉ có máu. Máu và sự trống rỗng.
Ruby đứng cạnh chân tôi, bộ lông trên lưng dựng đứng lên, như một hàng gai nhọn. Nó không tiến vào phòng, cũng không rời đi, chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng đá. Đôi mắt đỏ nhạt của nó phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong căn phòng.
Gương mặt ấy đã bị đánh đến bầm dập, biến dạng. Một bên má sưng phồng đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu. Khóe môi rách toạc, vệt máu khô kéo dài xuống cằm như một dòng sông nhỏ. Sống mũi lệch đi một chút.
Nhưng dù bị hủy hoại đến mức nào, tôi vẫn nhận ra cô. Không thể nhầm lẫn.
Tiểu thư Bellington.
Đây không giống một vụ giết người bộc phát. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là hiến tế. Nếu ai đó từng làm việc ở khu nghiên cứu này quay lại, việc họ tiếp tục những thí nghiệm bị bỏ dở không phải là điều không thể xảy ra.
Có điều, nó không phải vậy.
Vòng tròn ma thuật với các cổ tự này là để thi triển ma thuật triệu hồi. Chính giữa vòng tròn, thường là kí hiệu hoặc vật phẩm đại diện cho sinh vật sẽ được triệu hồi. Và kí hiệu được viết là năm chữ cái Latin. D, E, M, O, N.
0 Bình luận