Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)
Chương 3 - Làm quen với thực tại mới.
0 Bình luận - Độ dài: 3,825 từ - Cập nhật:
# Chương 3 - Làm quen với thực tại mới.
## Phần 1
5 giờ 30 sáng, tôi tỉnh giấc. Phản xạ đầu tiên là vươn tay về phía chiếc bàn cạnh giường, chạm những ngón tay vào gọng kính. Tôi đeo Google Glass lên. Màn hình hiển thị mờ ảo hiện lên trước mắt phải, cùng những thông báo linh tinh. Dù chỉ là một sản phẩm thất bại, nó vẫn mang lại cảm giác quen thuộc của Soul Core.
Kể từ rất lâu về trước, con người đã vĩnh viễn thay đổi mọi định nghĩa về sự sống và cái chết. Họ không còn phải vật lộn với những câu hỏi triết học về sự tồn tại của linh hồn nữa. Bởi vì, họ đã thực sự có thể tạo ra, chỉnh sửa, cải tạo, thậm chí là sinh ra những linh hồn mới từ hư vô.
Và giữa tất cả những kỳ tích ấy, Soul Core nổi lên như một viên ngọc quý giá nhất. Nó là một siêu máy tính được dệt nên từ chính vật chất linh hồn. Nó đã trở thành bộ não vĩ đại đang vận hành toàn bộ thế giới ảo này, một vũ trụ rộng lớn chứa đựng hàng tỉ tỉ sinh mệnh. Và tôi cũng là một phần trong số đó. Nhưng trớ trêu thay, tôi không thể sử dụng một Soul Core khi đang sống bên trong một Soul Core khác.
Soul Core, thứ lẽ ra phải định nghĩa con người tôi, cuối cùng lại là thứ khiến tôi ra nông nỗi này.
Tôi rời khỏi giường. Cảm giác mát lạnh của sàn gỗ dưới lòng bàn chân là thứ duy nhất đủ để nhắc tôi rằng một ngày mới đã bắt đầu. Căn phòng vẫn như mọi khi: trật tự, im lặng, vô cảm. Sự ngăn nắp ấy không khiến tôi thấy dễ chịu, cũng chẳng gây khó chịu.
Trong phòng tắm, tôi vệ sinh cá nhân theo đúng trình tự đã được tối ưu hóa. Âm thanh đều đặn của bàn chải điện vang lên, rồi tắt đi.
Phòng tập luyện riêng nằm ngay trong căn hộ. Tôi bắt đầu buổi tập như thường lệ. Những bài cardio và rèn luyện sức mạnh nối tiếp nhau. Năm năm trước, cơ thể này yếu ớt đến mức chỉ cần chạy một quãng ngắn cũng đủ khiến nó rã rời. Giờ thì khác. Nhưng không phải vì thẩm mỹ hay sức khỏe gì cả, mà chỉ vì trách nhiệm. Đây là thứ cuối cùng tôi nhận được từ chị Charlotte. Tôi không có quyền để nó xuống cấp.
Sau khi kết thúc bài tập, tôi tắm nhanh. Nước ấm chảy qua da, mang đi nhiệt lượng dư thừa. Tôi chọn quần áo gần như theo phản xạ: kín đáo, gọn gàng, phù hợp với môi trường công sở.
Tôi chuẩn bị bữa sáng đơn giản với yến mạch, trái cây, bánh mì nướng. Đây chưa phải là mức độ đơn giản và tối ưu nhất mà tôi mong muốn. Nhưng vì tôi đang trong vai một "con người". Thế nên làm gì cũng phải để ý. Con người đánh giá lẫn nhau qua những chi tiết nhỏ như món ăn buổi sáng. Tôi không thể để mình trở nên khác biệt một cách quá rõ ràng.
Tôi ăn trong khi đọc tin tức trên màn hình. Vì Soul Core bị vô hiệu hóa một phần, tôi vẫn giữ được một vài năng lực hữu ích. Ví dụ như đọc nhanh và xử lý lượng lớn thông tin bằng mắt. Nó giúp tôi tiết kiệm thời gian. Do đó, xem hay nghe đều kém hiệu quả hơn.
Tôi không cập nhật tin tức vì tò mò. Tôi làm vậy để duy trì khả năng giao tiếp. Con người nói chuyện dựa trên những mối quan tâm rời rạc: kinh tế, giải trí, xu hướng, những điều tưởng chừng vô nghĩa. Hiểu chúng, ghi nhớ chúng, sử dụng đúng lúc. Đó là cách tôi tồn tại trong xã hội này mà không bị nghi ngờ.
Tôi đã từng nghĩ bản thân đã giống con người đến 90% rồi cơ. Nhưng việc bị quẳng vào xã hội loài người là một cú vả đau điếng. Việc học cách sống giống "con người bình thường" đã tiêu tốn rất nhiều thời gian. Và đến giờ, tôi vẫn đang học.
Sau khi ăn sáng xong, tôi rời căn hộ và xuống bãi xe. Chiếc xe chờ sẵn dưới ánh đèn tầng hầm. Tôi lái nó ra ngoài, hòa vào dòng xe buổi sáng. Nơi tôi phải đến là trụ sở tập đoàn tài chính thuộc đế chế mà ông ngoại của Charlotte đã gây dựng.
Charlotte hiếm khi nói về gia đình. Giờ thì tôi đã hiểu. Gia tộc đó không phải là mái nhà, mà là một cấu trúc quyền lực. Mẹ của Charlotte chọn rời đi, đánh đổi tự do bằng chính con gái mình. Còn Charlotte thì lớn lên với một vai trò đã được định sẵn là người thừa kế, công cụ, vật bảo chứng cho tham vọng của người khác. Không có gì ở đó đáng để hoài niệm. Khả năng cao, việc chị ấy mất đi khả năng cảm nhận cảm xúc là vì lý do này.
Tại văn phòng, công việc bắt đầu ngay khi tôi ngồi xuống. Không khí khẩn trương bao trùm mọi thứ. Tôi xử lý email, số liệu, báo cáo. Môi trường công sở vận hành như một hệ thống tín hiệu chồng chéo, nơi lời nói hiếm khi mang đúng nghĩa bề mặt của nó.
Việc phân tích con người với tôi không còn là nỗ lực có ý thức. Những dao động nhỏ trong giọng nói, nhịp thở lệch đi, ánh mắt tránh né. Tất cả đều đủ để suy ra trạng thái tinh thần của đối phương. Không phải đọc suy nghĩ. Chỉ là những phần bản năng mà con người không kiểm soát hoàn toàn. Tôi có thể tận dụng điều đó để thao túng, nếu muốn. Nhưng tôi không làm.
Thay vào đó, tôi hoàn thành công việc của mình và giữ cho hệ thống này vận hành trơn tru. Một lời gợi ý đúng lúc. Một sự im lặng cần thiết. Một phản hồi vừa đủ để người khác cảm thấy được công nhận.
Gần trưa, tôi đứng dậy và đến gặp trưởng phòng. Tôi trình bày ngắn gọn ý định xin nghỉ buổi chiều để gặp một người quan trọng. Có khả năng đây sẽ là lần gặp cuối.
Ông nhìn tôi, kiểm tra lịch làm việc, rồi nhắc đến điểm chuyên cần. Tôi gật đầu, chấp nhận hệ quả.
## Phần 2
Tôi lái chiếc Mercedes lướt êm trên đường phố London, hướng về phía Mayfair, một trong những khu vực sang trọng và đắt đỏ bậc nhất thành phố. Trên đường đi, tôi ghé vào một tiệm thức ăn nhanh mà Han đặc biệt yêu thích. Mùi dầu mỡ và gia vị nồng nàn phả vào không khí, một thứ xa lạ với tôi, tương phản rõ rệt với lối sống của cả tôi và Charlotte. Tôi gọi phần ăn quen thuộc của Han: gà rán giòn, khoai tây chiên và một ly soda cỡ lớn.
Chẳng mấy chốc, xe dừng lại trước một tòa nhà cổ kính ở Mayfair. Kiến trúc Georgian điển hình với mặt tiền bằng đá sa thạch, cửa ra vào lớn bằng gỗ sồi và những ô cửa sổ cao, sáng bóng. Nơi ở của Han toát lên vẻ sang trọng kín đáo, không phô trương nhưng đủ để khẳng định đẳng cấp.
Tôi bấm chuông. Cửa mở ra gần như ngay lập tức, Han xuất hiện. Chị vẫn như vậy, mái tóc đen dài bóng mượt, trang phục thời thượng có phần táo bạo, và nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Ngay khi nhìn thấy tôi, nụ cười của Han càng tươi hơn. Chị lao tới, ôm chầm lấy tôi. Mùi nước hoa ngọt ngào và nồng nàn của Han bao trùm lấy tôi. Chưa dừng lại, Han hôn chụt lên má tôi, rồi bàn tay bắt đầu 'khám phá' cơ thể tôi một cách khá tự nhiên.
Cơ thể tôi, vốn đã quen với những va chạm, động chạm có phần thái quá từ Han. Những hành động đó, dù có phần thái quá, tôi cũng tạm chấp nhận, coi như một trò đùa dai dẳng đã quá quen thuộc.
Rồi bàn tay của chị bỗng chốc vượt qua ranh giới. Một cơ chế phản xạ tự vệ được kích hoạt. Đầu gối tôi bật lên, cứng nhắc và dứt khoát, cùng lúc đó, nắm đấm của tôi vung ra, nhắm thẳng vào vùng bụng mềm của Han.
Nhưng Han, như một con mèo tinh ranh, đã lùi lại. Chị né tránh cú tấn công của tôi một cách dễ dàng đến đáng kinh ngạc, động tác mượt mà như thể đã dự đoán trước. Trên môi chị vẫn nở nụ cười tinh nghịch quen thuộc. Giọng chị khúc khích: "Chà chà, Charlotte yêu dấu, phản ứng nhanh hơn rồi đấy."
Han là người đã dạy tôi cách phản kháng, cách đặt ra ranh giới cho những hành vi lệch chuẩn. Nhưng trớ trêu thay, trong suốt cuộc đời mình, kẻ biến thái duy nhất mà tôi từng phải đối mặt, khiến tôi phải kích hoạt cái "cơ chế phản xạ tự vệ" đó, lại chính là chị.
Xem ra việc sống bên trong thế giới ảo này, trong thân phận một thường dân đã khiến chị bộc lộ những mặt đen tối đã được che giấu bấy lâu.
Tôi đưa túi thức ăn nhanh cho Han. Mắt chị sáng lên, nụ cười càng rạng rỡ. "Quả đúng là người em tốt của chị!" Han reo lên, đón lấy túi giấy. "Vào đây, vào đây, cùng ăn chung với chị!" Chị kéo tay tôi vào nhà.
"Nhưng mà còn việc chị nhờ em?" Tôi đáp ngắn gọn. "Thời gian không còn nhiều."
Han bĩu môi, nhưng rồi cũng gật đầu. "Được rồi, được rồi. Chị biết ơn lắm vì em đã đồng ý giúp chị dọn đồ. Em biết đấy, có nhiều thứ chị không tiện nhờ người ngoài, mà tự mình làm thì mệt chết đi được." Chị đặt túi thức ăn lên bàn.
Ánh mắt Han lại trở nên tinh nghịch. Chị tiến lại gần, giọng nói có phần nũng nịu. "Nhưng mà... trước khi bắt đầu, chị có một ân huệ nhỏ muốn xin..."
Tôi nhìn Han, chờ đợi.
"Em có thể mặc bộ đồ hầu gái dễ thương sexy mà chị mới mua trong lúc dọn dẹp được không?" Han chớp mắt, cố tỏ ra ngây thơ. "Chắc chắn sẽ hiệu quả hơn nhiều đó!"
À, tôi chợt nhớ ra mình chưa nói về việc Giáo Hoàng đặt tên Quỷ Vương theo bảy mối tội đầu nhỉ. Và tên của Han là Quỷ Vương Kiêu Ngạo. Một bằng chứng không thể chối cãi cho câu 'Đừng trông mặt mà bắt hình dong.'
Một lần nữa, tôi phải trả lời theo đúng kịch bản mà Han đã dạy. "Không. Việc đó không cần thiết và sẽ không làm tăng hiệu quả công việc. Hơn nữa, nó chỉ càng nuôi dưỡng những suy nghĩ lệch lạc của chị."
Trong khi Han ngồi trên sofa, vui vẻ thưởng thức gà rán và khoai tây chiên, thỉnh thoảng lại xuýt xoa khen ngon, tôi bước vào phòng làm việc của Han và bắt tay vào công việc. Ưu tiên hàng đầu là xử lý những món đồ 'nhạy cảm'. Tôi lấy những chiếc thùng carton dày và kiên cố nhất, bắt đầu sắp xếp cẩn thận từng món vào bên trong.
Đầu tiên là hàng chồng tài liệu mật, chứa đựng những thông tin mà có lẽ chỉ các cơ quan tình báo hàng đầu thế giới mới có, hoặc thậm chí là chưa từng tồn tại. Tiếp theo là vô số thiết bị công nghệ cao: máy tính bảng siêu mỏng với giao diện lạ lẫm, các thiết bị nghe lén và theo dõi tinh vi. Cuối cùng, là vũ khí. Từ súng lục, súng trường, đến những vũ khí có sức công phá như C4, và cả những thiết bị trông giống lựu đạn nhưng có ký hiệu cảnh báo hóa học hoặc sinh học.
Nhìn đống đồ này, tôi không khỏi thầm nghĩ về Han. Dù đã 'về hưu' khỏi vị trí Quỷ Vương từ lâu và nhận được một khoản trợ cấp khổng lồ đủ để sống xa hoa đến hết đời, chị vẫn không thể ngồi yên. Han dường như tìm thấy niềm vui trong việc hoạt động như một sát thủ tự do, chuyên nhắm vào những tổ chức tội phạm nguy hiểm, những kẻ mà hệ thống pháp luật khó lòng chạm tới. Chị cũng nhiều lần rủ tôi làm vài phi vụ, nhưng tôi hầu như từ chối.
Khi thùng carton cuối cùng chứa đầy những vật dụng 'không nên thấy' được niêm phong, tôi hoàn thành việc dọn dẹp phòng làm việc bí mật của Han. Tôi đẩy những chiếc thùng vào một góc khuất, nơi chúng sẽ chờ được vận chuyển. Quay trở lại phòng khách, tôi thấy Han đã ngủ thiếp đi trên sofa, túi thức ăn nhanh vẫn còn dang dở bên cạnh. Hơi thở của chị đều đặn, khuôn mặt khi ngủ trông ngây thơ hơn, khác hẳn vẻ tinh nghịch thường thấy. Tôi đoán lịch trình làm việc về đêm khiến Han thường xuyên thiếu ngủ vào ban ngày. Quyết định không làm phiền giấc ngủ của chị, tôi lặng lẽ đi về phía phòng ngủ để tiếp tục công việc.
Bước vào phòng ngủ của Han, một không gian hoàn toàn khác biệt hiện ra. Nếu phòng làm việc bí mật chứa đựng khía cạnh nguy hiểm và chết chóc, thì nơi này lại phơi bày một mặt khác khiến tôi không khỏi kinh ngạc. Khi tôi mở tủ quần áo, đập vào mắt không phải là những bộ trang phục công sở hay thường ngày, mà là vô số những bộ cánh sexy, táo bạo: váy ren mỏng tang, nội y kiệm vải với đủ màu sắc và kiểu dáng, và những bộ đồ hóa trang gợi cảm.
Chưa hết, khi mở một chiếc tủ nhỏ khác, tôi lại phát hiện ra một bộ sưu tập 'đồ chơi' phong phú. Những vật dụng được thiết kế cho những mục đích riêng tư mà chắc chắn không dành cho trẻ em. Tôi lướt qua chúng nhanh chóng, không xem xét chi tiết.
Đỉnh điểm của sự kinh ngạc là khi tôi dọn dẹp khu vực gần giường ngủ và vô tình nhìn vào thùng rác. Bên trong, lẫn với vài tờ giấy ăn, là một đống bao cao su đã qua sử dụng. Số lượng không ít. Có lẽ đó là một buổi tiệc chia tay với bạn trai cũ? Mà, tôi cũng không muốn biết.
Sau khi sắp xếp lại những món đồ cuối cùng trong phòng ngủ, tôi quyết định dừng công việc. Những thứ còn lại chủ yếu là đồ đạc thông thường, không có gì đặc biệt. Giao phần việc này cho một dịch vụ dọn dẹp chuyên nghiệp sẽ hiệu quả hơn. Tôi đóng cửa phòng ngủ, quay trở lại phòng khách.
Khác với lúc nãy, Han đã tỉnh giấc và đang ngồi bên bàn trà, trên bàn đã bày sẵn một bộ ấm trà sứ tinh xảo cùng vài chiếc bánh ngọt. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng. Thấy tôi, Han mỉm cười có chút ngượng ngùng.
"A, Charlotte, em xong rồi à? Xin lỗi nhé, chị định bụng sẽ phụ em một tay ngay sau khi ăn xong, nhưng mà đêm qua vận động hơi nhiều nên sáng nay thấy hơi mệt, không ngờ lại ngủ quên mất." Han vừa nói vừa rót trà.
Tôi ngồi xuống ghế đối diện, nhận lấy tách trà. "Nhìn số lượng bao cao su trong thùng rác phòng ngủ của chị, tôi cũng có thể đoán được chị đã 'vận động' cực lực đến mức nào rồi," tôi đáp, giọng điệu không đổi nhưng đầy mỉa mai. "Tôi chỉ không nghĩ một người đã sống cả trăm năm như chị lại vẫn duy trì những hoạt động tốn sức như vậy. Có lẽ chị nên tìm một thú vui nào đó nhẹ nhàng hơn, ví dụ như đan len hoặc nuôi mèo."
Han bật cười, tiếng cười trong trẻo và không hề tự ái. Chị chống cằm nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh vẻ thích thú. "Ồ! Cách nói móc mỉa này khá đấy! Nghe 'người' hơn hẳn so với trước kia. Xem ra công sức dạy dỗ của chị bỏ ra thật không uổng công."
Han ngừng lại, ánh mắt trở nên buồn. "Mà mới đó đã năm năm rồi. Thời gian ở thế giới này dường như cũng thật ngắn ngủi." Rồi chị nhìn sang phía tôi như thể dò xét. "Với người đã tồn tại được cả trăm năm như em, chắc là sẽ chỉ thấy như một cái chớp mắt đúng không?"
Tôi lắc đầu. "Ở bên ngoài kia, em sẽ mãi là một cô nhóc 20 tuổi. Thời gian của em như ngưng đọng lại. Còn ở đây, lần đầu tiên, em có thể cảm nhận rõ ràng dòng chảy của thời gian bằng cơ thể của mình. Lần đầu tiên em cảm nhận được cảm giác lớn thêm một tuổi là như thế nào. Nó không ngắn ngủi như chị nói."
"Vậy là, em thật sự hài lòng với mọi thứ hiện tại?"
Tôi bắt gặp ánh mắt dò xét của chị ấy. Một cái gật đầu nhẹ, tôi đáp, "Có lẽ vậy. Dù không còn giữ vai trò quan trọng với nhân loại, chỉ là một nhân viên bình thường, em vẫn cảm thấy mình có ích. Đó là lý do em được sinh ra."
Han thở dài. Chị ấy lắc đầu. "Này nhé. Với tình trạng của em hiện tại thì chị chưa hài lòng đâu." Giọng chị ấy trầm xuống, mang theo sự nghiêm túc. "Đã sống trong xã hội loài người, một trong những điều quan trọng phải có là cái tôi cá nhân."
Chị ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. "Em có cảm xúc, đúng. Nhưng đó chỉ là một phản xạ mang tính thống kê. Buồn vì những chuyện mà mọi người buồn. Vui vì những chuyện mọi người vui. Giả sử có chuyện gì bất hạnh xảy ra với em, mà mọi người không cảm nhận được, không buồn được, thế là em cũng không cảm thấy buồn luôn."
"Em sẽ cố gắng." Tôi đáp lại với giọng điệu có chút thiếu tự tin.
Han chẳng nói sai điểm nào cả. Vì tôi vốn được sinh ra để chịu áp lực. Phải có cảm xúc như con người, nhưng đồng thời cũng không được yếu đuối như con người. Tôi là thứ đứng trơ trọi giữa ranh giới con người và máy móc. Tôi đã cố để định nghĩa bản thân theo một cách khác. Mỗi ngày thức dậy là một câu hỏi "Tôi muốn làm gì trong ngày hôm nay." Nhưng quanh đi quẩn lại, ngoài những tác vụ cần làm ra, điều tôi muốn chỉ có việc được nhìn thấy mọi người hạnh phúc.
Câu chuyện về cảm xúc của tôi đã đi vào ngõ cụt. Thế nên cả hai sau đó quyết định không bàn đến nó nữa mà chuyển sang những câu chuyện phiếm khác. Chẳng hạn như về dự định tương lai của Han. Chị ấy sẽ làm gì sau khi chuyển đến sống ở Nhật.
"Này nhé, nơi chị sống rất gần chỗ em trai của Charlotte." Han nói, đôi mắt chị ấy lấp lánh một vẻ phấn khích khó tả.
Tôi gật đầu. "Phải rồi. Chị Charlotte từng nói là muốn gặp mặt hai đứa em của mình một lần. Em nhớ không lầm thì có một đứa con trai tên Rio. Đứa bé gái còn lại nhỏ hơn hai tuổi tên Asura đúng không?" Tôi hỏi, giọng có chút ngạc nhiên vì sự trùng hợp này.
Han cười rạng rỡ, nụ cười làm bừng sáng cả căn phòng. "Ừ. Gia đình đó có duyên với dự án mà. Nghe bảo Rio có IQ cao không kém gì Charlotte đâu. Một ứng cử viên sáng giá cho vị trí Quỷ Vương mới đó. Vừa hay 5 năm nữa, khi thằng bé đủ tuổi, cũng là lúc kế hoạch tái khởi động."
Lời nói của Han khiến tôi cảm thấy có chút gì đó... buồn. Vì tôi đang sống thay cho Charlotte. Thế nên không ai trong gia đình cô ấy biết rằng cô ấy đã hi sinh trong nhiệm vụ. Giờ đây, một thành viên khác trong gia đình của chị ấy lại đi lại con đường đó. Liệu Charlotte sẽ nghĩ gì.
Nhận thấy sự im lặng bất chợt của tôi, Han khẽ nhíu mày, rồi chị ấy nhanh chóng chuyển chủ đề, như thể muốn xua đi bầu không khí nặng nề vừa ập đến. "Thôi nào, đừng nghĩ nhiều về mấy chuyện đó nữa. Chị đã quyết định rồi, sau khi chuyển đến Nhật, chị sẽ mở một tiệm cà phê nhỏ. Chị sẽ thử làm điều gì đó khác ngoài giết chóc."
Tôi mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi câu chuyện rẽ sang một hướng khác. "Nghe hay đấy. Chị sẽ trang trí tiệm theo phong cách nào? Có cần em gợi ý không?" Tôi hỏi, cố gắng hòa mình vào dòng chảy của những dự định tương lai tươi sáng. Chúng tôi tiếp tục trò chuyện về những chi tiết nhỏ nhặt của tiệm cà phê mơ ước.
Sau khi tách trà cuối cùng được uống cạn, tôi rời khỏi căn hộ của Han. Cánh cửa khép lại sau lưng tôi, mang theo sự ấm áp và những câu chuyện phiếm. Chiếc Mercedes lại lướt đi trên những con đường quen thuộc của London, ánh đèn đường vàng vọt lướt qua cửa kính, nhưng lần này, không khí trong xe dường như đặc quánh hơn, nặng nề hơn.
Tin tức về em trai của Charlotte, Rio, một ứng cử viên tiềm năng cho vị trí chỉ huy mới, thay thế Charlotte và cả tôi, cứ lởn vởn trong tâm trí. Không hiểu sao , trái tim tôi lại có chút lệch nhịp, một cảm giác khó chịu len lỏi. Tôi không biết đó là vui hay buồn, chỉ là một sự phản kháng mơ hồ, một tiếng nói nhỏ bé vang lên trong đầu: "Tôi không muốn."
Có phải tôi đang ghen tị không nhỉ?
0 Bình luận