Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn
Chương 10 - Cho họ một cơ hội.
0 Bình luận - Độ dài: 2,972 từ - Cập nhật:
# Chương 10 - Cho họ một cơ hội.
Âm thanh của phím đàn vang lên trong đại sảnh trống trải. Không có ánh mắt dò xét nào đè nặng lên vai. Chỉ có bà Marianne, tôi, cây đàn, và sự tự do hiếm hoi được phép cố gắng mà không cần che giấu. Tôi để những ngón tay lướt đi theo cảm xúc đang cuộn trào bên trong.
“Đánh hay lắm.” Giọng bà Marianne trầm ấm.
“Cháu không thích để người khác nhìn thấy mình đang cố gắng,” tôi thú nhận, mắt vẫn dán vào những phím đàn.
Marianne khẽ nhướn mày.
“Đặc biệt là với Công tước,” tôi nói tiếp, giọng nhỏ dần. “Nó giống như việc… cháu đang tỏ ra hài lòng với con đường mà người khác đã chọn sẵn cho mình.”
Eleanor không muốn bất kỳ ai, đặc biệt là ngài Công tước nghĩ rằng cô chấp nhận số phận này một cách cam chịu.
Marianne im lặng một lúc. Sự im lặng của bà như một khoảng không an toàn, nơi những điều không nên được nói ra thành lời lại có thể tìm thấy một chỗ trú ẩn.
“Nhưng không hiểu vì sao… cháu nghĩ nếu là bà, bà sẽ hiểu.” Tôi ngước nhìn bà, rồi lại nhìn xuống những phím đàn đen trắng trước mặt. “Vì thế… cháu mới đánh bằng tất cả những gì mình có.”
Nếu là Eleanor, cô ấy hẳn cũng sẽ nói như vậy.
Marianne bước thêm một bước vào đại sảnh. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt bà nhìn tôi có gì đó thương cảm. Bà khẽ gật đầu, như thể lời tôi vừa nói đã chạm đúng vào một phần ký ức cũ của bà.
“Ta hiểu,” bà nói, giọng trầm hơn, mang theo một sự đồng cảm sâu sắc. “Ta cũng từng giống cháu.”
Marianne bước đến gần cây đàn, đặt tay lên thành gỗ đã bóng lên theo năm tháng.
“Nhưng cháu biết không… muốn tự do thì trước hết phải độc lập.” Bà ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt kiên định. “Mà muốn độc lập, thì phải chứng minh được năng lực của bản thân.”
Marianne tiếp lời, chậm rãi nhưng dứt khoát. “Đi tốt trên con đường mà người khác đã chọn sẵn cho cháu… cũng là một cách để chứng minh thực lực.”
Bà hơi nghiêng đầu, ánh mắt không còn là của một giáo viên, mà là của một người từng đi qua con đường đó, từng trải nghiệm những gì Eleanor đã cảm thấy.
“Nếu cháu đi tốt trên con đường ấy, họ sẽ tin rằng… cháu cũng có thể đi tốt trên con đường mà cháu tự chọn.”
Marianne dừng lại, để khoảng lặng rơi xuống giữa hai chúng tôi, một khoảng lặng đầy suy tư.
“Đến lúc đó, cháu không cần phải xin phép để được tự do nữa.”
Tôi không phản bác lời Marianne. Tôi cũng không hoàn toàn đồng tình. Ít nhất là không hoàn toàn.
Hàng trăm năm qua, tôi luôn làm tốt mọi nhiệm vụ được giao. Tôi được tạo ra để hoàn thành nhiệm vụ, và cũng đã sống đủ lâu để quen với điều đó. Nhưng nếu một ngày nào đó… không còn ai giao nhiệm vụ cho tôi nữa, thì tôi sẽ sống thế nào? Sẽ sống vì mục đích gì?
Tôi đi rất tốt trên con đường mà người khác đã chọn sẵn cho tôi. Tôi đã làm chủ nó, đã biến nó thành một phần của bản thân. Nhưng tôi không biết phải đi thế nào trên con đường của chính mình. Ý nghĩ ấy không làm tôi hoảng loạn. Nó chỉ để lại một khoảng trống khó gọi tên, một cảm giác chênh vênh, giống như việc đứng trước một cánh cửa mà không biết bên kia có gì.
Đó chẳng phải là điều con người luôn sợ sao? Cái không biết, cái không thể kiểm soát?
Eleanor sinh ra trong chiếc lồng son, luôn đấu tranh để được là chính bản thân mình. Đấu tranh không phải để có thêm quyền lực, mà chỉ để có quyền được chọn lấy cách mình tồn tại, được tự do hít thở không khí của sự lựa chọn.
Điều mà Eleanor muốn… cũng chính là điều mà bản thân tôi chưa từng biết cách có được.
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi môi tôi. Không khí trong căn phòng học nhạc của Marianne mang một sự tĩnh lặng.
"Cháu sẽ cố gắng hết sức để chứng minh năng lực của mình," tôi nói, giọng không lớn, nhưng mỗi từ đều được tôi nén chặt bằng một ý chí sắt đá. "Cháu không muốn chỉ là 'Cobley'," tôi nhấn mạnh. "Cháu muốn là Eleanor Cobley. Giá trị của cháu… sẽ xuất phát từ chính bản thân cháu."
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Marianne, khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt bà giãn ra. "Chính vì lý do đó… ta mới ở đây," bà nói, giọng bà như một lời cam kết. "Để giúp cháu đi được đến ngày mà cháu không cần phải mượn danh ai nữa."
Bà khép cuốn sổ ghi chép trên tay, tiếng giấy da khẽ sột soạt, rồi nhìn tôi thật lâu. "Cháu làm rất tốt," bà nói, và tôi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Không phải vì tôi được khen, mà vì nụ cười của bà thật sự ấm áp. Nụ cười ấy, tôi xem như phần thưởng cho những nỗ lực của mình.
Tôi chỉ gật đầu, không nói thêm lời nào. Có những khoảnh khắc, sự im lặng còn ý nghĩa hơn vạn lời nói.
Marianne quay người, ánh mắt bà vô tình lướt qua khung cửa sổ lớn, nơi ánh nắng chiều đang đổ xuống khu vườn xanh mướt. Trong khoảnh khắc ấy, một nét buồn thoáng qua trên gương mặt bà, như một đám mây che khuất mặt trời. "Giá mà…" Bà nói khẽ, rồi dừng lại, lời nói lửng lơ trong không khí, mang theo một nỗi niềm khó tả.
Tôi nhìn theo ánh mắt bà, cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong không khí, từ sự khích lệ sang một nỗi u hoài. Điều đó khiến tôi cảm thấy có chút nhói lòng.
Marianne hít một hơi thật nhẹ, như đang cân nhắc điều gì đó nặng trĩu trong lòng, rồi bà thốt ra, gần như là một lời thì thầm: "Giá mà ta cũng có thể dạy những điều này cho Aurelia."
Cái tên Aurelia khiến tôi giật mình. Tôi hỏi, giọng có chút ngập ngừng, cố gắng che giấu sự bất ngờ. "Quan hệ của hai người… không tốt ạ?"
Marianne hơi sững lại trước câu hỏi trực tiếp của tôi, rồi khẽ lắc đầu, một cử chỉ đầy mệt mỏi. "Không hẳn," bà đáp, ánh mắt xa xăm. "Ta và con bé từng rất thân, khi nó còn nhỏ."
Ánh mắt bà chùng xuống, một nỗi buồn sâu thẳm hiện rõ. "Nhưng sau khi ta mâu thuẫn với anh trai và quyết định ra riêng khỏi nhà Bellington… mọi thứ dần trở nên xa cách. Con bé ở lại, còn ta thì rời đi. Chúng ta không còn nhiều cơ hội để nói chuyện với nhau nữa." Giọng bà trầm buồn, chất chứa nỗi tiếc nuối.
Bà im lặng một lát. "Dù vậy, ta vẫn luôn âm thầm quan sát con bé từ xa." Bà khẽ thở ra, một tiếng thở dài nặng trĩu.
"Có lẽ… cháu cũng đã nghe tin Aurelia vừa trở về sau vụ mất tích. Ta vừa mừng… vì biết con bé còn an toàn. Nhưng cũng vừa lo."
Tôi ngẩng lên, cảm thấy một sự bất an len lỏi trong lòng. "Lo ạ?"
Marianne gật đầu, ánh mắt bà đượm một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Bởi vì… từ sau khi con bé trở về, ta không còn nghe được thêm bất cứ thông tin nào về nó nữa."
Tôi nhìn nỗi buồn sâu sắc trong ánh mắt Marianne khi bà nhắc đến cháu gái mình. Trong lòng tôi khẽ trĩu xuống một nhịp.
Tôi biết rất rõ… một sự thật lạnh lẽo và tàn nhẫn. Có lẽ Marianne sẽ không còn nhiều cơ hội để gặp lại Aurelia như một "Aurelia" mà bà từng biết nữa.
Tôi im lặng, để nỗi buồn ấy trôi qua rất khẽ trong lòng.
Cả buổi chiều hôm đó, ánh mắt buồn của bà Marianne cứ ám ảnh lấy tôi. Chúng lơ lửng trong tâm trí, một đám mây xám xịt che khuất mọi suy nghĩ khác, khiến tôi không tài nào tập trung được. Những bức thư xã giao thường ngày giờ đây trở nên vô nghĩa. Từng dòng chữ nhảy múa trước mắt, nhưng tâm trí tôi lại trôi dạt về một nơi xa xăm.
Anna, nhanh chóng nhận ra sự khác thường ấy. Giọng cô ấy nhẹ nhàng như một làn gió thoảng.
“Thưa tiểu thư… có bức thư nào khiến người phân vân sao ạ?”
Tôi khẽ lắc đầu. Tôi ngẩng lên, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định, như đang cân nhắc một câu hỏi mà lẽ ra không nên được thốt ra thành lời.
“Nếu… mẹ ta không ra đi trong vụ nổ, mà là vài ngày sau đó vì vết thương trở nặng… liệu điều đó có thay đổi gì không?”
Anna sững người. Tôi có thể cảm nhận được sự bất ngờ của cô ấy.
Tôi tiếp lời. “Kết quả không đổi. Vậy thì… việc níu kéo thêm thời gian, có phải chỉ khiến nỗi đau kéo dài hơn không?”
Anna nhìn tôi rất lâu, ánh mắt cô ấy rõ ràng ngạc nhiên vì tôi đột nhiên nhắc đến cố phu nhân. Tôi biết, đây là một chủ đề nhạy cảm.
“Vì sao… tiểu thư lại hỏi về chuyện của phu nhân ạ?” Anna hỏi, giọng cô ấy giờ đây mang một chút dè dặt, như sợ chạm vào một vết thương.
“Chỉ là… một phần trong cuộc trò chuyện với bà Marianne.” Tôi đáp, không đi sâu thêm.
Anna im lặng suy nghĩ khá lâu. Lâu đến mức tôi tưởng cô ấy sẽ không trả lời, rằng câu hỏi của tôi quá khó, quá nhạy cảm để có thể đưa ra một đáp án.
Cuối cùng, Anna khẽ nói. “Em không thể trả lời thay cho bất kỳ ai.” Cô ấy dừng lại, rồi ánh mắt kiên định hơn một chút. “Nhưng nếu là em…”
Cô ấy siết nhẹ hai tay trước ngực như thể đang ôm giữ một điều gì đó vô cùng quý giá.
“…em sẽ muốn phu nhân ở lại lâu hơn.”
Anna ngước lên, ánh mắt cô ấy không hề né tránh, mà nhìn thẳng vào tôi, đầy chân thành và kiên định.
“Có thể kết quả không thay đổi. Có thể phu nhân sẽ phải chịu đau đớn thêm. Và mọi người cũng sẽ đau lòng thêm. Nhưng… như vậy vẫn xứng đáng cho một lời từ biệt.”
Anna cúi đầu, như thể đang nói chuyện với chính mình.
“Em muốn nói với phu nhân rằng… xin hãy an nghỉ. Vì từ nay, em sẽ thay phu nhân chăm sóc cho tiểu thư. Nếu phu nhân nghe được… thì có lẽ, bà cũng sẽ thanh thản hơn.”
“Ra là vậy…” Tôi khẽ nói, những lời của Anna phần nào xoa dịu những băn khoăn trong tôi. “Nếu là một lời từ biệt cuối cùng… xem ra cũng xứng đáng.”
Tôi im lặng một lúc, để những suy nghĩ lắng đọng. Nếu như bản thân tôi có cơ hội để nói lời từ biệt với chị Charlotte. Tôi cũng sẵn sàng trả giá rất đắt.
Tối đó, tôi lại gọi điện cho Tiến sĩ Kim.
“Vừa đúng lúc.”
Giọng Tiến sĩ Kim vang lên ngay lập tức, không một chút chậm trễ, như thể cô đã chờ đợi cuộc gọi của tôi. Sự thẳng thắn đó khiến tôi hơi giật mình.
“Cô gọi đúng lúc lắm. Tôi đang định báo kết quả thẩm vấn.”
Tôi khựng lại. “Có tiến triển sao?”
“Có một cái tên: Hội Săn Linh Hồn. Nhưng có vẻ như hắn có khế ước giữ bí mật.”
Giọng bà tiếp tục, và tôi cảm thấy một dự cảm không lành.
“Ngay sau khi khai ra cái tên đó… linh hồn của hắn cũng vỡ vụn.”
Một tiếng thở ra khẽ thoát khỏi môi tôi. “Bảo sao hắn lại cứng miệng đến vậy.” Tôi nói, cảm giác thất vọng dâng lên. “Khoan đã… lẽ nào Tiến sĩ đã...?”
“Ừ.” Tiến sĩ Kim cắt ngang, không cho tôi cơ hội hoàn thành câu hỏi. “Tôi dùng hình thức tra tấn tác động trực tiếp lên linh hồn.”
Tôi cũng không ngạc nhiên lắm. Tôi đã quen với cách hành xử của nhân loại.
“Em có nói gì thì tôi cũng không quan tâm.” Tiến sĩ Kim nói tiếp, giọng cô không có chút do dự, không một chút hối lỗi. “Ngay từ đầu tôi chỉ hỏi ý kiến. Không phải xin phép.”
Tôi không phản bác. Phản bác cũng vô ích.
“Em không giận.” Tôi nói, cố gắng giữ giọng điệu của mình thật đều đặn, thật khách quan. “Chỉ là… sau tất cả, chúng ta đổi lại được đúng một cái tên.”
Một cái tên mà chỉ cần nói ra cũng đủ để mất mạng. Một cái tên không thể truy vết, không thể điều tra. Một cái tên mà chúng tôi thậm chí còn không biết mục đích của nó là gì. Tôi ngẩng nhìn màn hình tối của chiếc điện thoại, hình ảnh phản chiếu của mình mờ ảo trong đó.
“Vậy là ngõ cụt rồi.” Tôi khẽ kết luận. “Phá luật chỉ để đổi lấy một ngõ cụt như vậy… cũng đâu có đáng.”
“Đành chịu thôi.” Tiến sĩ Kim nói, giọng cô có vẻ đã chuyển sang một chủ đề khác. “Tôi không thể giúp em thêm gì về chuyện điều tra nữa.”
Tôi gật đầu. “Em biết.”
Tôi im lặng một nhịp, rồi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho câu hỏi tiếp theo.
“Thật ra… còn một chuyện nữa.” Tôi bắt đầu, giọng tôi hơi chùng xuống. “Về cơ thể Bellington. Có thể kéo dài sự sống cho nó không?”
Ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy một tiếng thở ra khẽ khàng từ Tiến sĩ Kim.
"Nếu em muốn thực sự hồi sinh tiểu thư Bellington… thì quên đi.”
Giọng cô lạnh xuống, mang theo một sự tàn nhẫn thực tế.
“Em có tưởng tượng được một cô tiểu thư chân yếu tay mềm đã phải trải qua những gì không?”
Tôi biết chứ. Chính mắt tôi đã nhìn thấy mà. Chỉ là, ý tôi không phải như Tiến sĩ Kim đang nghĩ.
“Linh hồn đó đã tổn thương nặng nề. Cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.”
Tiến sĩ Kim ngừng lại một nhịp, và tôi cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí.
“Ngay cả nếu tôi tắt hệ thống AI và trả lại quyền điều khiển cho linh hồn thật… thì điều đầu tiên linh hồn đó làm, tôi dám cá, sẽ là tự sát.”
“Vì vậy, phương án hợp lý nhất là tạo một cái chết giả càng sớm càng tốt.”
Tôi khẽ gật đầu, chấp nhận sự thật nghiệt ngã này. “Em biết.” Tôi đáp. “Và em cũng không có ý định nhờ chị vi phạm thêm luật bất khả xâm phạm về linh hồn.”
Tôi dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp để diễn tả điều tôi thực sự muốn.
“Em chỉ muốn… họ có thời gian.”
Một khoảnh khắc.
“Và có cơ hội… để nói lời tạm biệt.”
Ở đầu dây bên kia, Tiến sĩ Kim không đáp ngay. Chỉ có một tiếng thở dài khẽ khàng.
“Thật ngạc nhiên.” Giọng cô vang lên, mang theo một chút mỉa mai. “Với tính cách như vậy, em vẫn có thể làm việc trong DEMON lâu đến thế. Rõ ràng em không hợp với chiến tranh.”
Tôi không phủ nhận. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình hợp với chiến tranh.
“Đó là hai chuyện khác nhau.” Tôi đáp, giọng tôi trở lại sự đều đặn, khách quan. “Cảm xúc và đạo đức của em tồn tại… vì con người cần chúng tồn tại.”
Tôi không cần ai phải đồng cảm. Tôi chỉ cần họ hiểu.
“Chị chỉ cần nghĩ đơn giản rằng… hành động của em là kết quả của lập trình. Như vậy, việc từ chối lời nhờ vả của em… sẽ dễ dàng hơn.”
Tôi không cần cô phải cố gắng thuyết phục tôi. Tôi chỉ cần cô làm điều tôi yêu cầu.
Ở đầu dây bên kia, Tiến sĩ Kim không đáp. Chỉ có một khoảng lặng kéo dài, căng thẳng. Cuối cùng, cô thở dài một lần nữa.
“Được rồi.”
Giọng cô không có chút hào hứng nào, chỉ là sự chấp nhận miễn cưỡng.
“Tôi sẽ làm theo yêu cầu của em.”
“Chỉ cần giả làm bác sĩ… rồi đến báo tin dữ cho họ, đúng không?”
Tôi không đáp ngay, cân nhắc từng từ.
“Chỉ vậy thôi.” Tôi nói. “Không cần nói gì thêm.”
Tiến sĩ Kim khẽ cười nhạt, một âm thanh khô khốc.
Cô dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp:
“Chị sẽ đến gặp họ.”
Và với câu nói đó, cuộc gọi kết thúc. Tôi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ nhoi, nhưng cũng là một sự trống rỗng. Ngõ cụt vẫn là ngõ cụt, nhưng ít nhất, một cơ hội nói lời tạm biệt sẽ được trao. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm.
0 Bình luận