Tập 01 - Quỷ Vương và Hội Săn Linh Hồn (Đang biên tập)

Chương 11 - Đã quá trễ để quay đầu.

Chương 11 - Đã quá trễ để quay đầu.

Phần 1

Cơn đau dữ dội xé toạc lồng ngực. Tôi cảm nhận rõ dòng máu trào ngược lên cổ họng, hòa lẫn vị mặn chát của nước biển lạnh buốt. Mỗi nhịp thở là một cực hình. Cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng biển bắc thấm sâu vào từng thớ cơ, từng mạch máu, làm tê liệt mọi giác quan, biến tôi thành một khối băng vô tri đang dần chìm xuống.

Cơ thể tôi tiếp tục lún sâu vào vực thẳm đen ngòm. Ánh sáng yếu ớt từ con tàu phía trên, giờ chỉ còn là một đốm nhỏ mờ ảo, rồi cũng nhanh chóng nhòe đi, tan biến hoàn toàn vào bóng tối.

Tôi đang chết. Tôi nhận thức rõ điều đó, rằng sự sống đang dần rời bỏ cơ thể này, và cảm nhận nỗi sợ hãi bên trong Eleanor. Nhưng lạ thay, nỗi sợ hãi đó không phải cho chính tôi. Một sự bình thản đến kỳ lạ bao trùm tâm trí. Bởi tôi biết, cái chết không phải là điều đáng sợ nhất. Có lẽ tôi đã từng chứng kiến điều còn đáng sợ hơn.

Khi tôi mở mắt ra, không còn là đáy biển sâu thẳm lạnh lẽo nữa, mà là một khung cảnh quen thuộc đến ám ảnh. Tôi đứng đó, giữa một con hẻm tối tăm, nơi những bông tuyết trắng xóa không ngừng rơi.

Tôi đã quá quen thuộc với cái kết đang chờ đợi ở cuối con hẻm cụt. Một phần sâu thẳm trong tôi gào thét, muốn quay lưng bỏ chạy, thoát khỏi vòng lặp nhàm chán này. Nhưng đôi chân tôi vẫn cứ bước đi, từng bước nặng nề và vô định. Tôi không thể ngăn cản chúng, bởi vì đây là những gì đã xảy ra.

Cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông không thể nào sánh bằng sự buốt giá đang đóng băng lồng ngực tôi khi tôi nhìn thấy chị ấy. Charlotte. Chiếc váy trắng tinh khôi loang lổ những vệt đỏ thẫm đã đông cứng lại.

Tuyết bỗng ngừng rơi. Đúng hơn, cả thế giới như dừng lại ở khoảnh khắc đó, chỉ bởi vì ý chí tôi muốn nó như vậy. Đây không đâu khác ngoài nội tâm tôi, nơi tôi thường dùng để suy nghĩ, ngay cả khi cơ thể đã nghỉ ngơi.

Những bông tuyết đông cứng giữa không trung, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường. Cả thế giới xung quanh tôi chìm vào một sự tĩnh lặng.

Tôi tiến lên một bước, rồi quay đầu. Trước mặt tôi là chính tôi, như thể đang đứng trước một tấm gương. Mà không phải. Cô gái đó khác hẳn tôi bây giờ. Gương mặt cô ấy trống rỗng đến đáng sợ: không một nét đau đớn hằn sâu trên khóe mắt, không một tia giận dữ lóe lên trong đôi đồng tử vô hồn, và cũng không một giọt nước mắt nào lăn dài trên gò má tái nhợt. Cái chết của Charlotte, đối với cô ấy, chỉ là một biến số nằm ngoài dự liệu.

Còn tôi của hiện tại thì cảm thấy ghen tị. Tôi bây giờ chẳng khác gì một mớ hỗn độn không tên. Tôi chẳng biết trong mình có bao nhiêu phần là của Rei, bao nhiêu phần của Charlotte, và bao nhiêu phần của Eleanor nữa. Cuối cùng thì tôi là gì?

Có lẽ điều đó chẳng mấy quan trọng nữa. Dù sao thì sự tồn tại của tôi cũng sắp phải chấm dứt rồi. Nếu có điều gì còn nuối tiếc, có lẽ là việc đã không thể bảo vệ được mảnh linh hồn cuối cùng của Charlotte.

Không gian xung quanh tôi bắt đầu nhiễu loạn, như một màn hình kỹ thuật số đang gặp lỗi hệ thống nghiêm trọng. Từng bông tuyết đang đứng yên bỗng rung lên bần bật, nhấp nháy như những đốm sáng lập lòe rồi tan biến. Ánh sáng từ những ngọn đèn đường chớp nháy điên cuồng. Mặt đất dưới chân tôi biến thành một lớp lưới mờ ảo đang bị xé toạc. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận thời khắc của mình đang đến.

Rồi tôi nghe thấy nó. Một giọng nói rè rè, méo mó: “Rei… em chưa thể chết lúc này…”

Tôi mở mắt, nhưng không thấy ai. Chỉ có những mảnh ký ức đang tan chảy xung quanh.

“Hãy tiếp tục sống. Hãy tìm ra mục đích của cuộc đời mình.” Giọng nói trở nên rõ hơn, không còn rè rè nữa, như đang được truyền trực tiếp vào tâm trí tôi.

“Đừng lãng phí...” Lời nói cuối cùng ấy vang vọng.

Tôi đã đinh ninh rằng đó là kết thúc. Hành trình đến đây là chấm dứt. Tôi đã tin chắc như vậy.

Nhưng định mệnh trớ trêu xem chừng vẫn chưa muốn buông tha tôi. Một màu trắng xóa nuốt chửng tâm trí.

Những tiếng xì xào đầu tiên lướt qua. Rồi, một giọng nói quen thuộc vang lên: "Thần đã hoàn thành nghĩa vụ của mình, thưa Điện hạ. Giờ là lúc người thực hiện lời hứa." Hình như là giọng của Seraphina.

Đôi mắt tôi nặng trĩu dần mở ra. Mọi thứ xung quanh đều xa lạ. Tôi nằm trên một thứ gì đó mềm mại. Mùi hương hoa hồng nồng nặc đến nghẹt thở khiến tôi muốn ho sặc sụa. Tim tôi, thứ mà tôi chắc chắn đã bị đâm xuyên, vẫn đập yếu ớt nhưng rõ ràng. Làm sao có thể? Tôi đã chết.

Rồi, những gương mặt quen thuộc hiện ra từ trong màn sương mờ ảo. Cassius, vẻ mặt pha lẫn kinh ngạc. Seraphina, đôi mắt tím trợn tròn. Những tu sĩ nghiêm nghị, xen lẫn sợ hãi và mừng rỡ. Những người hầu, ánh mắt chất chứa tò mò, lo lắng và dè chừng.

Tôi đã sống sót. Một cách quái quỷ nào đó, tôi đã được cứu sống khỏi lưỡi hái Tử thần. Nghĩ cũng hợp lý: làm sao con gái của một công tước lại có thể chết dễ dàng như vậy, miễn là linh hồn tôi vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn.

Nhưng ngay cả khi sự sống đã trở lại, tôi vẫn cảm thấy có điều gì đó trong tôi đã thay đổi. Một thứ gì đó đã biến mất, và một thứ khác lại hiện diện rõ ràng hơn. Rốt cuộc là gì vậy? Cảm giác này? Theo thói quen, tôi tìm đến Soul Core để có câu trả lời.

Không có phản hồi.

Không phải một sự chậm trễ, không phải nhiễu loạn, càng không phải lỗi truy cập. Nó đơn giản là không tồn tại. Kết nối đã biến mất, như thể đối tượng cần gọi chưa từng được khởi tạo hay hiện hữu trong tôi. Tôi thử lại, lần thứ hai, rồi lần thứ ba, với cùng một kết quả trống rỗng đến rợn người.

Ngay lúc đó, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Lồng ngực tôi siết lại, không phải cơn đau nhói mà là một áp lực âm ỉ, đủ để khiến tôi hụt hơi. Không khí như đặc quánh lại, mỗi lần hít vào đều nặng nề, không đủ lấp đầy phổi. Cơ hoành phản hồi chậm chạp, như thể cũng đang bối rối trước sự hỗn loạn bên trong.

Gì vậy? Phản ứng này là gì? Lẽ nào là dư âm từ vết thương chí mạng kia? Hình ảnh lưỡi kiếm ngọc bích xuyên qua lồng ngực tôi hiện rõ mồn một trong tâm trí, bỗng như một chất xúc tác, đẩy cơ thể tôi vào một vòng xoáy phản ứng dữ dội hơn nữa.

Đầu ngón tay tôi bắt đầu lạnh toát, như thể máu đã rút hết khỏi đó. Một cảm giác thiếu oxy dâng lên, dù phổi vẫn đang cố gắng hoạt động. Cổ họng khô khốc, nuốt nước bọt cũng thấy khó khăn. Thị giác thu hẹp lại, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Nhịp thở trở nên hỗn loạn. Tôi phải tự nhắc nhở mình hít vào, thở ra, như thể cơ thể đã quên mất cách tự vận hành nếu không có lý trí nhắc nhở.

Cảm giác này là gì, tại sao nó lại mạnh mẽ đến vậy? Eleanor? Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Phải chăng sự biến mất của Soul Core đã gây ra tất cả?

Mỗi lần tôi cố gắng tìm kiếm dấu vết của Soul Core, trái tim lại trượt khỏi quỹ đạo, đập loạn xạ như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Và mỗi khi hình ảnh lưỡi vũ khí xuyên qua lồng ngực kia tái hiện, phản ứng sinh lý trong tôi lại tăng vọt, không thể kiểm soát.

Những ánh mắt xung quanh bắt đầu ép sát, như những mũi kim châm vào da thịt. Kinh ngạc, sợ hãi, và cả niềm vui mừng không thể che giấu, tất cả hòa trộn thành một bầu không khí hỗn loạn, đè nặng lên tôi. Không gian rộng lớn của đại sảnh bỗng chốc thu hẹp lại, bức tường vô hình siết chặt, không khí đặc quánh như muốn nghiền nát tôi.

Tôi không kịp điều chỉnh, cơ thể đã phản ứng trước cả khi lý trí kịp đưa ra mệnh lệnh. Các cơ co rút lại, tôi khom người xuống, hai tay siết chặt lấy ngực, như thể có thể giữ cho trái tim mình không văng khỏi lồng ngực. Não bộ tôi tê liệt. Dòng suy luận bị cắt đứt, mọi phương án, mọi quyết định đều tắt ngấm.

Đôi mắt tôi lờ mờ, như thể một tấm màn sương mù dày đặc đang che phủ, chỉ kịp nhận ra một bóng người vội vã tách khỏi đám đông hỗn loạn. Cassius. Anh lao đến, bước chân gấp gáp đến mức gần như chạy, gương mặt căng thẳng đến méo mó. Tôi thấy môi anh mấp máy, dường như đang gọi tên tôi, nhưng âm thanh xung quanh quá hỗn loạn, hoặc có lẽ chính tâm trí tôi đã từ chối tiếp nhận bất cứ điều gì. Một phản ứng đã in hằn sâu vào bản năng, khiến tôi gạt phắt tay anh ra như một con thú bị dồn vào đường cùng.

“Để tôi yên.” Tôi thều thào, giọng nói khản đặc.

Nhưng Hoàng tử không lùi lại. Anh không hề nao núng trước sự phản kháng điên cuồng của tôi. Thay vào đó, anh vòng tay qua người tôi, siết chặt. Một cảm giác bị giam cầm đột ngột ập đến, khiến tôi giật mạnh, toàn thân phản kháng quyết liệt. Móng tay tôi cào cấu vào lớp vải áo của anh, cố gắng tìm một điểm tựa để thoát ra, và rồi, trong cơn hoảng loạn tột độ, hàm răng tôi cắm phập vào cổ tay anh, mạnh đến mức tôi có thể cảm nhận được vị mặn chát của máu.

Kỳ lạ thay, cảm giác đau đớn đó không khiến anh buông ra.

Anh siết chặt hơn, chịu đựng một cách im lặng. Không một lời quát mắng hay tiếng rên rỉ. Rồi, một tấm áo choàng dày dặn bất ngờ phủ xuống, che kín tầm nhìn của tôi.

Lớp vải dày như một bức tường, cắt đứt hoàn toàn những ánh mắt tò mò, phán xét từ bên ngoài. Tôi cảm thấy mình bị nhấc bổng khỏi mặt đất, cơ thể nhẹ bẫng trong vòng tay anh.

Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không hiểu vì sao, trong vòng tay của người mà tôi vừa cố gắng chống cự đến cùng, cơ thể tôi lại chậm rãi thôi co rút, và một cảm giác nhẹ nhõm khó tả bắt đầu len lỏi.

Cơ thể tôi dường như đã dần ổn định trở lại, nhịp thở đều hơn, các cơ bắp thôi căng cứng. Một cảm giác hoài niệm mơ hồ trỗi dậy, như thể khoảnh khắc này đang cố gắng gợi nhắc tôi về một ký ức nào đó của Eleanor, một thứ tôi không hề sở hữu.

Tuy nhiên, bằng một cách nào đó, ký ức của tôi lại được liên kết. Những buổi tập kéo dài đến kiệt sức, khi Charlotte kéo tôi lại, ôm vào lòng. Khi đó, hành động ấy không mang bất kỳ ý nghĩa nào đối với tôi. Nhưng giờ đây, trong vòng tay của Cassius, dữ liệu cũ đột ngột được gán nhãn mới. Như thể lẽ ra tôi đã có thể cảm nhận được điều gì đó khác, sâu sắc hơn, ấm áp hơn.

Có lẽ, những cái ôm khi đó vốn không hề trống rỗng. Lẽ ra, chính tôi mới là người không có khả năng cảm nhận chúng, không thể thấu hiểu sự dịu dàng ẩn chứa bên trong.

Tôi không thể gọi tên cảm giác đó. Nó vừa mới mẻ, vừa phức tạp. Nhưng lần đầu tiên, tôi không gạt nó đi. Tôi nhận ra đôi mi mình ẩm ướt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Ý thức bắt đầu rút lui, như một con sóng nhẹ nhàng kéo tôi ra xa bờ.

Âm thanh ồn ào của đám đông bị đẩy ra xa, trở thành một tiếng rì rầm không rõ nghĩa. Rồi giấc ngủ kéo tôi đi.

Phần 2

Trong giấc ngủ sâu, ý thức của tôi vẫn tồn tại, nhưng lại bị dẫn đi, như thể tôi đang mơ. Dù tôi không hề có khái niệm về giấc mơ là gì, hay tại sao con người lại mơ. Tôi biết đây là mơ, bởi vì những gì tôi nhìn thấy không hề tồn tại trong bất kỳ dữ liệu ký ức nào của tôi.

Tôi đứng trong một khoảng trống vô định. Nền xám nhạt trải dài đến vô tận, không có đường chân trời, không có điểm tựa, không một âm thanh.

Trước mặt tôi, một đoạn ghi hình ba chiều hiện ra, lơ lửng giữa hư không. Người trong hình là Charlotte. Cô ấy ngồi trên một chiếc ghế, trong một văn phòng mà tôi nhận ra là của mình, nhưng lại có gì đó khác lạ. Charlotte trông có vẻ... mỏng manh hơn, đôi mắt sâu hơn một chút, và nụ cười quen thuộc đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Cả văn phòng sau lưng cô ấy cũng vậy, trống rỗng và lạnh lẽo đến mức tôi có thể cảm nhận được sự cô độc toát ra từ đó, như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu xám xịt của sự từ bỏ.

“Đây là đoạn ghi hình được tạo vào ngày mười lăm tháng sáu, năm hai nghìn không trăm lẻ tám.” Giọng Charlotte đều đều, không một chút cảm xúc. Cô ấy hơi nghiêng đầu. “Thật hài hước khi hệ thống này vẫn dùng thời gian của Thế giới ảo làm chuẩn. Dù nó chậm hơn thế giới thực đúng một trăm lần.”

Cô ấy tiếp tục, như thể đang đọc theo một kịch bản đã được chuẩn bị sẵn. “Tôi vừa tìm thấy một thứ mà cha tôi để lại.” Không gian phía sau Charlotte thay đổi, hiện lên một hình ảnh khác: một buồng chứa cũ kỹ, lớp kim loại đã bị thời gian bào mòn. “Một Android. Bị niêm phong hơn một ngàn năm.”

Giọng Charlotte vẫn không đổi, nhưng tôi cảm nhận được sự chua chát ẩn sâu trong từng từ ngữ. “Chỉ vì trong một khoảnh khắc yếu lòng, ông đã tạo ra nó dựa trên hình ảnh con gái mình. Và rồi không dám đưa nó ra chiến trường.” Cô ấy dừng lại một nhịp, không phải vì xúc động, mà như một khoảng lặng được tính toán. “Ngay cả trong mơ, ông ta cũng không thể ngờ rằng quyết định từ chức của mình lại gián tiếp đẩy đứa con gái thật sự ra chiến trường, để kế tục dự án còn dang dở.”

Charlotte nhìn thẳng vào “ống kính”, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi nói là gián tiếp. Vì người quyết định đến thế giới này… là tôi. Chỉ đơn giản vì tôi không còn bất cứ điều gì vương vấn ở thế giới kia nữa.” Lời cô ấy mang theo sự thanh thản của một sự giải thoát.

“Và nhờ thứ ông ta để lại mà tôi mới có một kế hoạch thú vị. Đây là kế hoạch của tôi. Tôi sẽ ở lại thế giới này, làm lại cuộc đời theo ý mình. Còn cô sẽ thay tôi trở về thế giới kia. Sống nốt cuộc đời tẻ nhạt đó.”

Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc cơ thể tôi. Như thể tôi đang cảm thấy chột dạ. Như thể có điều gì đó đôi đã lường trước, nhưng lại vờ như không biết.

Cô ấy nghiêng đầu, giọng vẫn đều. “Để chắc chắn, tôi đã ghi lại đoạn này và giấu nó vào phần sâu nhất trong linh hồn của cô, cùng với một lượng kiến thức ‘sinh tồn’ trong xã hội loài người mà cô sẽ cần. Đoạn ghi sẽ tự động kích hoạt không lâu sau khi cô bị cưỡng chế tắt Soul Core. Cô biết đó, họ chắc chắn là sẽ không cho phép một thứ công nghệ như tồn tại vài thập niên 2000 đâu. Thậm chí có khả năng cô sẽ bị xóa trí nhớ, một bước cần thiết để trở về cuộc sống trước đây. Thế nên, tôi làm video này, để đề phòng trường hợp đó.”

Charlotte nhìn thẳng, như thể xuyên qua cả không gian lẫn thời gian. “Nếu cô đang xem đoạn video này mà vẫn giữ được kí ức thì xem như tôi làm chuyện thừa thải đi.” Cô ấy thở ra, một hơi thở nhẹ bẫng. “Còn cô không nhớ thì tôi sẽ nhắc lại cho cô nhớ. Từ giờ, hãy bỏ qua tất cả các nhiệm vụ từng được giao trước đây.” Giọng Charlotte hạ thấp đi một chút. “Tập trung vào nhiệm vụ duy nhất.” Ánh nhìn của cô ấy giữ nguyên, không rời.

“Hãy sống cho thật tốt.”

Đoạn ghi hình kết thúc. Không gian ảo tắt dần. Mí mắt tôi nặng trĩu, nhưng một lực vô hình nào đó đã kéo chúng mở ra. Ngay lập tức, một hình ảnh sắc nét, lạnh lẽo chồng lên thực tại mờ ảo của căn phòng xa lạ.

Đó là gương mặt của Charlotte, Charlotte của những ngày đầu tiên cô ấy đặt chân đến thế giới này. Một vẻ ngoài vô cảm, đôi mắt trống rỗng như thể không có linh hồn.

Tôi hiểu, tôi luôn hiểu vì sao cô ấy lại như vậy. Sinh ra để trở thành một món hàng, một công cụ. Cuộc đời cô ấy là một dự án được kẻ khác định đoạt. Trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, cảm xúc là một gánh nặng, một thứ xa xỉ không cần thiết. Charlotte của khi ấy chỉ đơn giản là đã tự tối ưu hóa bản thân mình, trở thành phiên bản hoàn hảo nhất cho vai trò được giao.

Nhưng Charlotte mà tôi đã biết... cô ấy đã không còn như thế.

Cô ấy đã thay đổi. Chậm rãi, từng chút một. Sự thay đổi ấy không triệt để, không hoàn toàn xóa bỏ con người cũ, nhưng đủ để biến cô ấy thành một người khác, một người có những rung cảm, những khát khao thầm kín.

Và rồi, tôi nhận ra, đó mới là kế hoạch thực sự của Charlotte.

Không phải tiếp nối công trình nghiên cứu ma thuật của những quỷ vương tiền nhiệm. Không phải hủy diệt thế giới ma thuật này. Mà là trốn chạy, trốn khỏi cái cuộc sống mà cô ấy cho là vô vị, một cuộc đời bị trói buộc bởi hai chữ "trách nhiệm" và "thừa kế" nặng nề.

Tôi tự hỏi, trong khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, khi hơi thở dần tan biến, Charlotte có hối hận không?

Liệu cô ấy có ước rằng bản thân đã không bao giờ đến thế giới này, không bao giờ bắt đầu cái kế hoạch đầy rủi ro ấy? Bởi vì giờ đây, kế hoạch của cô ấy đã sụp đổ tan tành. Ngay cả sau cái chết, linh hồn cô ấy vẫn bị sử dụng như một công cụ một lần nữa.

Và tôi... tôi siết nhẹ các ngón tay. Tôi đã không làm được như Charlotte mong muốn. Chính tôi đã từ bỏ cuộc sống bình yên mà cô ấy đã hy vọng tôi sẽ có, để quay lại thế giới này, để thực hiện cái nhiệm vụ mà Charlotte chẳng cần tôi phải hoàn thành. Thật trớ trêu.

Giờ có biết thì cũng làm gì được; tôi không còn cách nào quay lại. Không còn cách nào để thực hiện cái nguyện vọng cuối cùng đó của Charlotte nữa. Con đường đã chọn, không thể thay đổi.

Tôi nhìn quanh căn phòng xa lạ, mùi hương của nước hoa và sự tĩnh mịch bao trùm. Tôi bước chậm rãi, đến bên khung cửa sổ cao vút. Vén tấm màn nhung dày, nặng trĩu, ánh sáng chói chang của buổi sớm tràn vào, nhuộm vàng nền đá sáng màu.

Hoàng cung. Những tháp cao vút chạm mây, những hành lang dài nối tiếp nhau như mê cung.

“Đã quá trễ rồi,” tôi khẽ thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn.

Mục đích tôi đến thế giới này là để trả thù cho Charlotte, để hủy diệt cái nền văn minh ma thuật đã tước đoạt mọi thứ của cô ấy. Nếu tôi dừng lại bây giờ, nếu tôi cố gắng thay đổi hướng đi, thì tất cả những gì đã mất sẽ trở thành vô nghĩa. Charlotte sẽ chết vô ích. Và chính sự tồn tại của tôi cũng sẽ không còn lý do để tiếp tục.

Tôi buông rèm xuống, bóng tối lại bao trùm căn phòng.

Kế hoạch của tôi chưa từng thay đổi.

Quét sạch lũ ngoại bang này ra khỏi Thế giới và tái thiết nó về trạng thái nguyên thủy. Để làm nền tảng cho sự hồi sinh của nền văn minh nhân loại, những người chủ nhân thật sự của thế giới này. Đó là lời thề của tôi, là lý do duy nhất để tôi tồn tại.

Tôi đứng thẳng người, gương mặt không còn dấu vết của cơn hoảng loạn hay sự dằn vặt trước đó. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!