Đêm thứ hai: Trái tim rừng thẳm

Chương 6: Trách nhiệm của Nữ vương

Chương 6: Trách nhiệm của Nữ vương

          Aurene đơ cứng, chỉ độc mỗi cặp mắt xê dịch hết từ quyển sách mà Deathcurse đang chìa ra lại đến khuôn mặt Nhà vua. Ông ấy chính là tác giả của cuốn sách cô yêu! Chưa bao giờ cô hình dung đến trường hợp này. Nhưng chính miệng Sư vương đã tiết lộ như vậy, sao có thể là giả dối cho được? Hơn nữa, Deathcurse cũng chẳng thể hiện mình là người thích đùa. Bên cạnh đó nét mặt cứng rắn thường trực của ông rõ ràng không có ý gây cười. Vậy chẳng có lẽ vị chiến binh dữ tợn như một con sư tử này lại chính là kẻ chắp bút cho cuốn sách phiêu lưu tình cảm đầy mùi mẫn kia? Chỉ mới chớm nghĩ đến hình ảnh tương phản ấy đã thấy thật quá khó tin!

          Tuy mang trong mình đầy nghi vấn là vậy, song niềm ao ước gặp mặt trực tiếp người tạo nên những câu chuyện lôi cuốn mà Aurene thuộc lòng từng chữ vẫn dẫn dụ cô nồng nhiệt hỏi:

          - Vậy… Đức vua thực sự đã thấy dòng sông biến thành một con rắn ở giữa sa mạc phương Nam ạ?

          - Đương nhiên. - Nhà vua đẩy quyển sách về chỗ cô. - Đó là một cuộc hành trình khó khăn. Xoáy cát ở khắp nơi. Đám hổ xương rồng ẩn nấp… Sa mạc lúc nào cũng khó đoán. Chỉ một bước sai lầm có thể sảy chân và mất mạng.

          Aurene bất giác đưa tay che miệng và kêu lên vui sướng. Lập tức cô rướn về trước, cứ thế để bụng tì vào cạnh bàn và niềm nở hỏi tiếp:

          - Có nghĩa là cả những đêm cắm trại ở tiết trời hè với… với lửa trại được duy trì bằng loại vải cao cấp mang từ quê nhà của Công chúa Sobres cũng là thật ạ?

          Nhà vua bỗng nhăn mặt, gầm gừ. Thế rồi thay vì trả lời, ông gõ ngón tay lên bàn, toàn thân không nhúc nhích. Đến cả mắt cũng chẳng chớp. Không hiểu mình vừa lỡ chạm phải lòng tự ái nào của Nhà vua, Công chúa Ban mai vội sửa sai:

          - Ngài không thích chi tiết ấy ạ?

          Deathcurse khựng lại, nhìn chòng chọc Aurene như một con sư tử đang nhăm nhe con mồi yếu ớt đã vào tầm ngắm. Rồi ông ta hé miệng, cất tiếng bằng cái giọng ồm ồm:

          - Không. Ta đang nghĩ về mức độ hư cấu của cảnh đấy. Công chúa Sobres chỉ là tưởng tượng thôi. Hiệp sĩ giấu mặt cũng thế. Cũng chẳng có chuyện dùng vải hàng hiệu chỉ để nhóm lửa.

          Vừa dứt câu, Nhà vua lại trở nên bình lặng kỳ lạ. Về phần Aurene, vừa nghe Deathcurse bật mí bí ẩn đằng sau khung cảnh khiến cô đứng hình suốt một lúc lâu, miệng cứ há ra tròn vo. Sự thật vừa được tiết lộ thật chấn động biết bao! Làm sao có thể tin nổi cả hai con người chân thật kia hóa ra chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng cho được? Thậm chí cả cảnh tượng lãng mạn dưới bầu trời sao làm cô trăn trở suốt một thời gian dài hóa ra cũng chỉ toàn tưởng tượng. Những tuyên bố của vị Sư vương cao lớn chẳng khác nào phá bĩnh một giấc mơ màu nhiệm bấy lâu nay cô hằng khao khát.

          Aurene nghệt mặt đồng thời hơi ngả ra sau, bỗng thấy chếnh choáng như vừa bị va đập mạnh vào đâu. Đức vua lại nhìn cô chằm chằm, đoạn lên tiếng với một điệu cười khinh khỉnh:

          - Sao? Nàng thấy thất vọng à? Thực tế vậy đấy. Hầu hết mấy thứ đẹp đẽ kia toàn do tưởng tượng ra hết.

          Bừng tỉnh khỏi cú sốc, Công chúa Ban mai lắc đầu thật mau. Sau đó cô kéo ghế lại gần bàn, hai tay giữ quyển sách và đáp với giọng ngây ngây:

          - Không phải… À không, thần không nghĩ thế. Vì câu chuyện là của Bệ hạ nên Ngài muốn thế nào cũng được. Nhưng mà…

          - Cứ nói đi.

          Sư vương nheo mắt làm cô lạnh sống lưng. Cảm tưởng như chỉ cần một từ sai lệch cũng khiến ông nổi cơn lôi đình. Biết rõ kết cục mà Nhà vua đang ám chỉ qua cặp mắt phảng phất sắc tím, Aurene lựa lời thật cẩn thận:

          - Bệ hạ dựa trên ai để tạo ra hai nhân vật chính ạ? Có phải hiệp sĩ giấu mặt lấy cảm hứng từ… Albed không ạ?

          Công chúa lập tức nhận ra mình vừa bước một chân vào cấm địa của con mãnh sư. Deathcurse trừng mắt, đứng phắt dậy, mặt đỏ gay, song lại nói với giọng điềm tĩnh đáng sợ:

          - Sao nàng lại cho là như thế?

          Aurene cứng họng trong giây lát, khiếp vía trước hình thể to lớn của Nhà vua. Run rẩy, cô cố lấy lại lý trí và lắp bắp trả lời:

          - Vì… vì thần thấy hiệp sĩ rất ít nói… Và cả cách nói chuyện cũng giống Albed…

          - Đừng bao giờ nhắc đến tên hắn trước mặt ta!

          Nhà vua đột nhiên gầm lên. Công chúa Ban mai im bặt, tay nắm chặt và run bần bật, mắt ứa nước. Dường như nhận ra mình đã đi quá xa, Deathcurse bỗng thở hắt ra và lại gần chạm nhẹ vào một bên vai cô. Ông xoa vai, rồi lại vuốt ve hai bàn tay không ngừng run của cô, sau đó dịu giọng an ủi:

          - Tha lỗi cho ta. Giờ không sao rồi. Giờ ổn rồi. Ta không làm gì nàng cả.

          Mũi sụt sịt, Aurene gật đầu và thở khó nhọc, cố dằn tiếng nấc của mình. Cô không chịu được cảnh tượng yếu ớt mình thể hiện cho người khác, nhất là Albed và Sư vương. Một Nữ hoàng không thể làm ra bộ dạng xấu xí thế được. Nghĩ bụng như vậy, cô lại hít vào thật mạnh, duy trì nhịp hô hấp đều đặn, sau đó gượng cười với Nhà vua.

          Deathcurse chợt mở to mắt nhìn cô. Ngay tức khắc, ông rời bàn tay khỏi vai cô, đi thoăn thoắt về những tủ sách bụi bặm và lia đầu ngón tay qua các gáy sách cũ mèm. Đứng đối diện một dãy gồm toàn những quyển sách dày cộm trông giống hệt nhau đồng thời quay lưng với Công chúa, ông cất tiếng đều đều:

          - Nàng thích đọc phần tiếp theo của “Hành trình tìm nơi tuyết rơi” không?

          Công chúa Ban mai ngẩng lên, sững sờ giây lát.

          - Có phần sau ạ?

          - Ta tưởng nàng đã biết khi đọc hết quyển đầu tiên?

          - Nhưng thần tưởng đó là một kiểu kết thúc…

          - Ta viết kết mở vì còn có quyển thứ hai. Vậy nàng có muốn đọc không?

          - Đương nhiên là thần muốn, thưa Bệ hạ.

          - Thế chờ ta một lát.

          Háo hức vì được tiếp tục theo dõi hành trình làm mình xao xuyến biết bao đêm ngày, Aurene thoáng mỉm cười và đung đưa chân chờ đợi. Nhà vua lựa lấy một quyển gáy đen không có tiêu đề đồng thời xoay chéo người về sau, sau đó giở thử quyển mình chọn. Từ bên trong, bụi phun ra lơ lửng khắp nơi như một làn sương nâu xám mờ ảo, nhưng Deathcurse chẳng buồn thổi nó đi. Ông lật vài trang, lầm bầm trong miệng rồi cất nó về chỗ cũ. Lần thứ hai lựa chọn, Đức vua nghiến răng trong im lặng một lúc, cuối cùng đóng sập quyển sách bìa đen và đưa cho Công chúa Ban mai.

          - Đây là món quà tạ lỗi của ta vì đã to tiếng. Dù hơi bẩn, nhưng mong là nàng thích.

          Đón nhận quyển sách bằng cả hai tay, Công chúa chớp chớp mắt thích thú. Cô sờ nhẹ phần bìa thô ráp như cành củi, sau đó hít nhẹ hương giấy sặc mùi bụi khiến cho mũi ngứa ran. Quyển sách thứ hai của đầu truyện Aurene ưa thích nhất thật không ngờ lại có thực, hơn nữa còn đang hiện hữu ngay trong tay cô. Chưa bao giờ Aurene nghĩ mình sẽ được tiếp tục theo sát cuộc hành trình dang dở của cặp đôi hiệp sĩ và Sobres. Hàng tá câu hỏi về điểm kết của chặng đường họ đi bỗng quay vần vũ trong đầu cô như gió lốc, và Công chúa tự hứa với lòng sẽ ngấu nghiến hết đống giấy đóng bụi này nội trong tối nay.

          Đức vua ngồi vào ghế, trầm ngâm quan sát thái độ của Aurene. Đúng lúc ấy, một bộ rễ tí hon với cặp chân mảnh khảnh phi như bay đến chân ông. Lấy làm lạ trước cách tay chân nó múa loạn lên với vẻ hớt hải, Công chúa Ban mai ngó đầu xuống gần hơn xem cho rõ. Nhà vua cũng cúi xuống, để ngửa lòng bàn tay để sinh vật này nhảy lên. Ông đưa nó lên bên tai, sau đó bộ rễ luyên thuyên bằng một thứ ngôn ngữ mà Aurene nghe rất quen. Không hiểu vì sao đầu óc cô tự lắp ghép được cái âm thanh tưởng như rời rạc ấy trở thành một câu hoàn chỉnh: “Hai anh em của Ngài đang chờ cùng các Quý tộc tại Phòng Ngai vàng.”

          Nhà vua trưng ra nét mặt nghiêm nghị, đoạn thả bộ rễ kia trở lại mặt đất. Nó vươn vai và ép hai cánh tay sát vào vai chẳng khác nào lực sĩ đang trình diễn, rồi đột nhiên chạy biến đi mất trước cả khi Aurene có ý định làm quen. Thấy cô mất tập trung, Deathcurse liền hắng giọng gọi Công chúa. Cô giật nảy mình, cười gượng và ngồi ngay ngắn trở lại, sẵn sàng lắng nghe. Sư vương thông báo:

          - Chúng ta đến Phòng Ngai vàng thôi. Thân sồi tiên tri dậy rồi. Những người khác cũng đang chờ.

          Aurene thoáng kinh ngạc khi nội dung được thông báo gần giống y hệt những gì cô tự hiểu, nhưng cô không tiết lộ cho Nhà vua. Bằng suy đoán đơn giản, cô cho rằng việc nghe hiểu ngôn ngữ thực vật thuộc vào một trong các quyền năng của Nữ vương, vậy nên không cần quá để tâm. Giữ ý nghĩ lạc quan ấy trong đầu, Công chúa Ban mai đứng dậy với hai quyển sách được cầm áp bên hông, đi theo gót chân dẫn lối của Sư vương.

          Họ ngược lối tới Trái tim Rừng thẳm và trở lại hành lang phủ rêu xanh. Đường hầm không có người nên lại tối om. Không để cả hai lạc bước trong bóng đêm quá lâu, Deathcurse nhanh chóng đọc thần chú. Lập tức những dải ánh sáng xanh lam lại nhảy múa và uốn lượn uyển chuyển theo chuyển động của họ.

          Khác với lần đi đầu tiên, chuyến hành trình ngắn ngủi trở lại này không tốn quá nhiều công sức, và Deathcurse cũng không cắm đầu đi thẳng. Thay vào đó ông điều chỉnh tốc độ sao cho ngang bằng với Aurene. Kể cả khi cô bất ngờ dừng lại do đau nhức chân, vị chiến binh dữ tợn vẫn kiên nhẫn đứng đợi và còn hỏi han tình hình rất chi tiết. Bằng ấy cử chỉ dịu dàng cộng với quyển sách Nhà vua mới tặng đã đủ xóa nhòa hình ảnh phẫn nộ ban nãy trong tiềm thức Aurene, không những vậy còn khiến cô thêm cảm tình với ông. Rõ ràng người cai trị Thành phố Kén xanh không hề đáng sợ như vẻ bề ngoài, trái lại ông luôn lịch sự, biết hối lỗi và tìm cách thay đổi rất mau.

          Đến điểm cụt đường hầm, Nhà vua điều chỉnh phục trang, cẩn trọng xem xét vị trí từng món trang sức. Sau khi hoàn tất, ông quay sang Aurene:

          - Tiện đây ta nghĩ nàng cần biết, từ Trái tim Rừng thẳm có thể dẫn tới mọi nơi trong Lâu đài. Không như mở cửa hầm đi vào thì phải đọc thần chú, khi đi ra chỉ cần nghĩ tới địa điểm trong đầu và gõ lên tường bảy lần.

          Công chúa gật, nhìn hành động mẫu mà Đức vua đang thực hiện. Sau khi đếm đủ bảy lần, bức tường phẳng lì phía trước đột nhiên kéo lên, để lộ hàng trăm cành lá rủ xuống chắn lối đi. Nhà vua rẽ đám thực vật mở đường còn Aurene cứ bám sát bóng lưng cao lớn mà đi. Được độ chục bước thì họ bước ra từ ngay phía sau một Ngai vàng bằng đá. Sư vương ngoái đợi Công chúa Ban mai rồi nhỏ giọng:

          - Chúng ta đến rồi.

          - Rộng quá.

          Aurene đặt một tay lên thành chiếc Ngai vàng, đưa mắt nhìn quanh trong khi miệng thốt lên đầy thích thú. Phòng Ngai vàng có trần và sàn được xây gần giống hệt nhau. Chúng cùng được lát đá xám, bên trên có các thanh xà gỗ mịn thì bên dưới cũng có những đường vân gỗ xen kẽ đoạn ốp đá. Nơi này rất rộng, từ chỗ người cai trị ngồi cho đến cửa vào xa tít tắp. Hai bên khoét đầy những ô cửa sổ đá với phần khung xây nhô ra ngoài theo kiểu lan can. Khắp hai bên phòng, chen vào giữa những khoanh cửa sổ là các tấm vải nền đỏ thêu họa tiết sư tử vàng đang ngậm thanh gươm trong miệng.

          Aurene theo chân Nhà vua bước xuống các bậc thang đá phủ thảm đỏ viền vàng có tua rua lấp lánh. Ở giữa phòng, một đám thú biết nói đang tranh luận nảy lửa với nhau, đôi khi còn xảy ra xô xát suýt leo thang thành bạo lực. Vậy mà tất cả liền im bặt ngay khi trông thấy bóng dáng Sư vương hiện diện. Ông nhìn chúng một lúc, đoạn quay ra sau ra hiệu cho Công chúa Ban mai tiến lên cạnh mình. Đứng bên phải Aurene, ông vòng tay sang vai bên kia của cô đồng thời giới thiệu:

          - Các Quý tộc của Thành phố Kén xanh. Họ đã ở đây và chứng kiến sự cai trị của nhiều đời Nữ vương. Hôm nay họ sẽ quan sát để bảo đảm mọi chuyện xảy ra đúng tiến trình.

          Chưa kịp thắc mắc tiến trình mà Deathcurse đề cập là gì, một con hổ cam vằn trắng có bộ lông rậm rạp bỗng xông vào nắm tay Công chúa. Ngay tức khắc cô giật tay khỏi gã, cả cơ thể chợt cứng lại. Những kẻ phía sau cau mày ngó nghiêng, dò xét khuôn mặt và thái độ cô như đang theo dõi tình trạng của một con vật bị nuôi nhốt. Con hổ già nua, kẻ đại diện cho đám Quý tộc, dù khó hiểu hành động kia nhưng vẫn giữ phép lịch sự, đoạn lên tiếng với giọng hồ hởi:

          - Cô giống Nữ vương y như đúc! Thế này sao mà sai được, đúng không các ông?

          Quay lại phía sau, con vật vằn trắng cười hềnh hệch với mấy tên bạn. Đám thú rừng hưởng ứng ngay bằng một tràng cười nói rôm rả. Công chúa bỗng thấy dạ dày nhộn nhạo và lồng ngực cứ đánh thùm thụp. Một cơn sóng choáng váng chợt đập thẳng vào trí óc làm cô điêu đứng trong phút chốc và phải cần Deathcurse giữ lại mới không bị ngã. Cô trừng mắt nhìn tất cả bọn chúng trong khi thở khóc nhọc. Những ký ức cũ đang trở lại với cô. Những ký ức về đám thú khát máu trong khu rừng đen đúa. Đám Quý tộc này chẳng khác nào lũ tự xưng thần dân kia, từ thái độ, ngoại hình cho đến cảm giác khi đối diện đều mang đến sự hôi hám và bệnh hoạn.

          Tuy nhiên, mặc cho thái độ gay gắt mà cô đang ném thẳng vào đám thú rừng, chúng vẫn cứ cười nói phớ lớ với nhau. Trông thấy sự khác thường, Nhà vua vỗ nhẹ lưng Aurene, đoạn nói nhỏ:

          - Nàng khó chịu với thái độ của chúng à? Hay có chuyện gì khác?

          Công chúa Ban mai ngước nhìn Sư vương, thấy trong đôi mắt tím biếc của ông là hình ảnh phản chiếu đầy khiếp sợ của mình. Cô lập tức chấn chỉnh cảm xúc trên mặt, tay ôm hai cuốn sách trước ngực và đáp:

          - Không có gì, thưa Bệ hạ. Thần… hơi mệt. Chỉ vậy thôi ạ.

          Deathcurse nheo mắt, khóe miệng trùng xuống.

          - Ta không biết nàng khó chịu điều gì, nhưng cứ mặc chúng. Đám đó lâu nay luôn vậy. Nàng còn trách nhiệm cần hoàn thành, vậy nên hãy cố giữ tỉnh táo như hiện tại. Còn lại ta sẽ xử lý.

          Phất tay, Sư vương khiến sự ồn ào mới chớm kia chấm dứt ngay tắp lự. Đám thú rừng, kẻ thì nuốt khan, kẻ lại đứng nghiêm trang, im phăng phắc và không cả dám động đậy. Đợi không khí tĩnh lặng trở lại, Đức vua nhìn con hổ dẫn đầu đám Quý tộc, nói bằng một giọng ra lệnh vang như sấm:

          - Dẫn chúng ta đến chỗ cây sồi.

          Trong một thoáng ngắn ngủi, con vật trợn mắt lườm Deathcurse, nhưng nhanh chóng thay đổi thái độ từ thù địch sang xun xoe.

          - Đương nhiên, thưa Bệ hạ. Mời Công chúa và Bệ hạ đi lối này.

          Tên hổ Quý tộc dẫn cả đoàn về gần sát cửa Phòng Ngai vàng, chợt rẽ trái ở một khung cửa sổ. Công chúa Ban mai khó hiểu nhìn từ trên xuống dưới, không sao phân biệt được nơi mình đứng khác gì so với những đoạn cửa sổ xung quanh. Con hổ tiến lên đứng dựa vào khoảng trống, tay dang ra tóm lấy vài sợi rễ cây rủ xuống từ trần nhà, cuối cùng kéo mạnh và lẩm bẩm một câu thần chú. Đoán trước được những câu hỏi ngây ngô của Aurene lóe lên trong đầu, Deathcurse ghé tai cô thì thầm:

          - Câu đó có nghĩa là “Cho ta diện kiến kẻ thông thái”. Chỉ một số ít người biết câu này và hầu hết đều đã có tuổi tương đương với Thành phố Kén xanh.

          Công chúa khẽ gật, tiếp tục chờ đợi điều sắp xảy đến. Bỗng một âm thanh rền vang khắp phòng, rồi từ dưới chân của con hổ mở ra một con đường có bậc thang dẫn xuống. Tên Quý tộc dẫn đoàn thả tay khỏi rễ, chỉnh đốn quần áo và mời tất cả vào trong hầm.

          Đường đi nhỏ xíu và tối mịt, lại bám đầy rêu khiến chân cô trơn trượt như giẫm lên mấy viên đá ướt. Hơn nữa trần còn xây rất thấp, thấp tới nỗi hầu hết đám thú rừng phải chúi đầu về trước mới đi lại được. Thậm chí Sư vương phải khom nửa người mới có thể di chuyển. May mà Aurene không quá cao, đỉnh đầu chỉ vừa chạm giới hạn nên không phải vất vả như những người khác.

          Đến cuối con đường độc đạo vào nơi ở của Thân sồi tiên tri có một ngã rẽ nữa. Ngoặt theo lối rẽ, Công chúa đặt chân vào một căn phòng ẩm thấp đầy rêu phong. Chung quanh đầy nhóc những con bọ Kén xanh tạo thành hàng trăm đốm sáng lơ lửng, có cả những chiếc tổ bọ nhỏ xinh đặt trong một số các lỗ thông khí. Từ mấy cái lỗ, gió lạnh ùa vào làm Công chúa run lẩy bẩy. Nhà vua thấy vậy bèn cởi bỏ áo choàng đen khoác lên vai cô, thậm chí còn ngỏ lời cầm giúp hai cuốn sách cho cô đỡ mỏi tay. Chẳng có lý do nào khiến Aurene có thể từ chối. Cô tạm thời từ biệt hai quyển sách, đoạn rụt cổ vào trong tấm áo choàng lông thú đồng thời kéo hai bên vạt áo che kín thân.

          Bên trong căn phòng đã có sẵn hai người lính hộ vệ của Sư vương chờ sẵn. Họ đang tám chuyện với nhau trong lúc đợi Nhà vua hiện diện, và ngay khi người anh em kết nghĩa của họ có mặt, cặp song sinh chia nhau đứng nghiêm sát vào hai bên tường. Một trong hai quay sang chỗ Deathcurse và gật đầu. Ông cũng đáp lại bằng một cái gật, sau đó thay cho con hổ Quý tộc dẫn Aurene tới cuối căn phòng diện kiến cái cây tiên tri.

         Aurene chết lặng vì kinh ngạc trước kích thước của Thân sồi già. Nó to lớn gần như tương tương với Trái tim Rừng thẳm, sở hữu những tán lá xum xuê choán hết trần nhà cùng bộ rễ lớn màu nâu sẫm tỏa đi khắp các kẽ hở của tường. Chính giữa thân cây là một khuôn mặt nhăn nheo với hai mắt đang nhắm nghiền cùng cái miệng là một đường khoét sâu hoắm. Đứng trước cây cổ thụ già nua, Nhà vua cất cao giọng ra lệnh:

          - Nữ vương muốn có tri thức của ngươi.

          Một tiếng thở khẽ bỗng vang lên từ thinh không. Đám bọ Kén xanh vừa nghe âm thanh quái đản kia lập tức gọi nhau chui hết về tổ khiến không gian bỗng nhiên tối mù mờ. Sinh vật già cỗi chầm chậm cựa mình, cặp mắt hé mở với tròng mắt trắng cùng con ngươi đen láy. Các nhánh cây rung rinh chuyển động, những cành lá khổng lồ co rút rồi vươn ra toàn bộ căn phòng. Chẳng mấy chốc khu vực bí mật bên dưới Phòng Ngai vàng bị lấp đầy bởi rễ và cành của cây sồi quỷ dị. Từ các phiến lá xanh rì ngọ nguậy như các đầu ngón tay, những dòng năng lượng huyền ảo tỏa ra dập dìu từng đợt. Chung quanh ban đầu còn tối mịt do cái cây đã xua đuổi hết lũ bọ chiếu sáng, nhưng chỉ lát sau lại rực rỡ như cũ nhờ thứ năng lượng kỳ lạ do cái cây phát tán.

          Khuôn mặt ở giữa thân sồi nhăn nhó, đôi mắt liếc ngang liếc dọc soi xét từng kẻ diện kiến nó và dừng lại ở Aurene. Chợt, đường khoét thay thế cho miệng nó ngoác rộng, từ đó phát ra một chất giọng ma mị vang vọng:

          - Nữ vương. Người đã trở lại. Người cần gì từ kẻ già nua này?

          Chứng kiến một sinh vật vĩ đại đang nhún nhường trước mình làm Công chúa Ban mai đứng bần thần một lúc. Trong giây phút ấy, cô bỗng quên bẵng mất điều gì đã đưa mình tới đây. Phải tới khi Sư vương vỗ vào lưng thì cô mới bừng tỉnh và lắp bắp hỏi:

          - Tôi… tôi muốn biết làm thế nào để giải Lời nguyền?

          Khuôn mặt như khắc lên thân cây im lìm một lúc, các đoạn rễ giăng đầy tường run rẩy và truyền về cây mẹ một thứ năng lượng mang sắc xanh rêu kỳ lạ. Thế rồi Thân sồi tiên tri trả lời:

          - Thưa Nữ vương, để hóa giải Lời nguyền rất đơn giản, Người chỉ cần khôi phục lại toàn bộ quyền năng đang say ngủ. Mà để làm vậy, Người cần khơi gợi cảm xúc của Nữ vương đời trước.

          - Thế tức là sao?

          Aurene ngơ ngác quay sang Deathcurse mong chờ cách diễn giải rõ ràng hơn. Tuy nhiên cái cây đã giải đáp thay cho Nhà vua:

          - Nói một cách dễ hiểu, Người cần phải yêu vị Sư vương đứng bên cạnh, một lần nữa.

          - Yêu?

          Công chúa Ban mai khẽ kêu lên như không thể tin vào tai mình. Trái ngược với phản ứng kinh ngạc của cô, Deathcurse lại mỉm cười, quàng một tay qua bên kia vai Aurene đồng thời ghé sát mặt cô và thì thầm:

          - Xem ra việc ta cầu hôn đã giúp nàng đi được nửa chặng đường.

          Nhìn xuống chiếc nhẫn lấp lánh ánh bạc ở ngón áp út, Công chúa lại thất thần kêu lên:

          - Nhưng… Sao đột nhiên lại bảo phải… Yêu? Với cả sao chúng ta biết chắc lời tiên tri là đúng?

          Sự nghi ngờ của cô lập tức vấp phải thái độ cáu kỉnh của Thân sồi già:

          - Chẳng lẽ Nữ vương không tin vào kẻ có thể kết nối tới Mẹ Thiên nhiên vĩ đại à? Trên đời này chỉ có duy nhất kẻ già nua tôi đây mới liên lạc được với Mẹ Thiên nhiên đang chìm trong giấc ngủ. Và Mẹ Thiên nhiên chưa từng mắc sai lầm khi đưa ra lời tiên tri.

          - Vậy… Vậy à?

          Aurene cúi gằm mặt, giọng lí nhí. Không hiểu vì sao cô cứ cảm thấy bứt rứt trong lồng ngực như thể vừa bị phát giác một hành vi sai trái. Trông rõ vẻ bất an lộ liễu trên mặt Công chúa, Sư vương lại an ủi:

          - Không sao. Không tin cũng là chuyện hết sức bình thường. Mới ban đầu ta cũng giống nàng thôi. Công nhận nghe rõ phi lý, đúng không?

          Thấy Nhà vua nói chính xác điều mình đang nghĩ, Aurene quay sang gật đầu với ông. Thật hạnh phúc biết bao khi có một đồng minh chung phe với mình vào giây phút chẳng biết phải tin ai. Deathcurse đợi cô bớt xúc động rồi mới tiếp chuyện:

          - Thực ra hồi trước ta có một cách để chấm dứt tình trạng đáng nghi này. Nàng có muốn nghe không?

          Aurene lại gật đầu mau lẹ, cặp mắt không chớp mang đậm vẻ đợi chờ sốt ruột.

          - Dễ lắm. Nàng là Nữ vương mà. Nàng có thể ra lệnh cho cây sồi trả lời đủ các câu hỏi khác nhau liên quan đến tri thức thuộc về mặt đất. Nếu nó trả lời đúng những gì nàng muốn, nàng sẽ biết thôi. Giờ thử xem.  

          Không biết tại sao những lời của Đức vua lại có mị lực rợn người đến mức khiến Công chúa tin răm rắp. Cô lập tức ngước lên nhìn cái cây, lấy hết can đảm hỏi thử:

          - Thân sồi, cho ta biết… Rabius ban nãy trong lúc ăn tối đã chọn món gì đầu tiên?

          Sinh vật già cỗi nhắm nghiền cặp mắt đen, một thoáng sau đáp:

          - Cá nhảy trên sông trăng. Và nếu Người muốn biết cả miếng đầu tiên được thưởng thức, thì đó là phần bụng.

         Cô há mồm nhìn Deathcurse và phải kìm giọng cho khỏi hét lên.

          - Cây sồi biết!

          - Ta bảo rồi mà. - Khóe môi Nhà vua cong lên. - Chỉ là nàng chưa tin thôi. Hỏi thử câu nữa cho chắc chắn đi.

          Công chúa Ban mai quyết định nghĩ thật kỹ trước khi hỏi, lần này cô phải chọn vấn đề khó đoán hơn hòng khiến cái cây lòi mặt chuột. Sau khi biết chủ đề cho câu hỏi, cô lại cất tiếng thách đố:

          - Người dẫn đường cho ta là ai?

          Thân sồi nhíu mày trong một lúc lâu. Thấy cảnh tượng thân sồi già gặp khó khăn, lòng cô bỗng hân hoan đến lạ.

          - Không tìm được đáp án à?

          Với vẻ đắc thắng, Aurene hỏi dò thái độ của cái cây. Nhưng trái với phản ứng yếu thế mà cô mong đợi, thân sồi tiên tri chỉ làm bộ mặt khó hiểu.

          - Không phải tôi không thể trả lời, mà là Người muốn nói trong hoàn cảnh nào đây? Và theo ý nghĩa nào? Mẹ Thiên nhiên cho tôi nhiều đáp án lắm.

          - Vậy… Cứ lấy cái mà ta đang nghĩ trong đầu đi.

          - Câu trả lời hiện tại là... hình như Người không muốn tôi nói ra cái tên này. Có phải do người đó là…

          Nghe tới đây, Công chúa Ban mai ngượng chín mặt xua tay để chen ngang:

          - Không… Không cần nói nữa! Thế là đủ rồi.

          Dứt lời, cô quay lại với Deathcurse, đoạn nhỏ giọng:

          - Thần tin cây sồi này nói đúng, thưa Bệ hạ.

          Như đã biết trước kết cục ngay từ phút đầu, Sư vương chỉ thoáng cười và gật đầu. Rồi thay vì nói thêm lời nào, ông hất cằm về phía sinh vật khổng lồ kia như ngụ ý Aurene nên tiếp tục những câu hỏi đang bỏ dở. Khi đã củng cố được niềm tin với cây đại thụ tiên tri, nàng Công chúa thứ bảy hít một hơi thật sâu và đưa ra điều mình đang thắc mắc:

          - Làm thế nào để cứu lấy Rừng thẳm đang chết dần?

          Thân cây cổ thụ lại chìm vào giây phút tĩnh lặng đáng sợ. Một lát sau, nó mở mắt và nói rất chậm:

          - Muốn cứu lấy khu rừng, chỉ có cách sử dụng “mật ong”. Người cần phải bước vào bên trong bụng tôi để rút lấy “mật ong”, giống Nữ vương các đời trước thường làm. Với cách này, tôi có thể liên kết với Trái tim Rừng thẳm, nhờ đó phân phát “mật ong” tới khắp khu rừng và cho cả những người đang cần nó.

          Vừa dứt câu, cái cây liền mở ngoác phần miệng. Từ bên ngoài nhìn vào có thể thấy một chiếc ghế gỗ được tạo nên bởi hàng tá những sợi rễ chằng chịt đan vào nhau. Ở tay ghế, khiếp đảm thay, lại nhô ra hai sợi dây giống như thứ đã đâm vào cổ tay Aurene hồi còn bị đám thần dân Rừng thẳm bắt cóc.

          - Vẫn như mọi khi!

          Từ đằng sau, giọng của con hổ Quý tộc vang lên vô cùng sảng khoái. Lập tức đám bè bạn của gã cũng chung vui:

          - Làm tôi cứ lo mãi, cuối cùng vẫn theo đúng tiến trình.

          - Ái chà! Thế này thì Nữ vương cứ vào trong là ổn cả!

          Và chúng còn nói vô số những câu khác mang hàm ý tương tự như vậy, cho tới khi một con dê sở hữu cặp sừng mòn vẹt cười phá lên chốt hạ:

          - Dịp vui thế này phải ăn mừng!

          Mới thoáng nghe được tiếng cười sung sướng của con vật, Công chúa Ban mai đã choáng váng đến nỗi ngã ra sàn. Mắt cô bắt đầu ứa nước, môi run rẩy còn chân bủn rủn mất hết cảm giác. Nhà vua vội đặt hai quyển sách sang một bên rồi cúi xuống đỡ cô, đồng thời hỏi han:

          - Có chuyện gì à?

          - Thần không vào đó đâu. - Aurene thở dốc. - Thần sẽ không bao giờ vào trong cái chỗ kia.

          - Sao lại vậy? Nhưng đó là…

          - Tôi không quan tâm!

          Vừa hét, cô vừa vùng ra khỏi vòng tay Deathcurse, bò ngược về sau và nghiến răng để đứng dậy. Dù chân đứng còn không vững, Công chúa Ban mai vẫn hét thảm thiết:

          - Tôi sẽ không bước vào cái thứ đó!

          Tiếng kêu ré lên thu hút sự chú ý của đám thú rừng. Chúng ngừng hẳn việc ăn mừng bằng lời mấy lời chúc tụng ngớ ngẩn, sau đó đồng loạt giương cặp mắt khó chịu về phía cô.

          - Cái gì? - Con hổ cau có. - Một Nữ vương định chối bỏ trách nhiệm à? Không thể như vậy được!

          Những tên đồng bạn của hắn phụ họa ngay. Lần lượt từ con dê lúc nãy cho tới con lợn tức tối giậm chân huỳnh huỵch, một số bắt đầu chửi rủa còn số khác gay gắt chỉ trích thái độ của cô là “hèn nhát, không xứng với danh Nữ vương”. Tất cả bọn chúng đồng tình khép hành động của cô vào những tội danh kinh khủng như một kẻ phản bội đích thực.

          Dẫu phải đối diện với hàng chục con mắt phẫn nộ muốn kết án mình, Aurene vẫn không chùn bước. Cô đã từng trải qua những ký ức kinh hoàng với thứ “mật ong” kia và chắc chắn sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Cô đã tự thề với lòng mình như vậy. Chỉ có cái chết mới có thể ép nàng Công chúa thứ bảy quay trở lại thứ địa ngục trần gian đó.

          - Trật tự!

          Bỗng Nhà vua gầm lên, đóng sầm cánh cửa phiên tòa xử tội mà đám thú rừng Quý tộc kia đang mở ra. Song, trái với những lần khép nép chịu trận lúc trước, lũ thú vật lần này lại đủ can đảm để cùng chống lại Sư vương hùng mạnh với thái độ thù địch hiện rõ trên gương mặt lông lá của từng kẻ.

          - Vậy lũ ngu đần các ngươi định làm phản.

         Deathcurse nghiến răng, chậm rãi rút thanh kiếm giắt bên hông. Âm thanh lưỡi dao kim loại cứa lên phần vỏ nạm đám quý làm không gian nghe như bị cắt làm đôi. Thấy người anh em của mình có ý định chiến đấu, hai người lính hộ vệ đang đứng gác cũng lập tức rút gươm và tiến lại gần đám thú, sẵn sàng chém bỏ bất cứ kẻ nào dám động thủ.

          Con hổ Quý tộc đứng như trời trồng nhìn chằm chằm Đức vua. Không khí chợt nặng nề và ngộp thở kỳ lạ. Chẳng ai nói với nhau câu nào, đến cả Aurene cũng không dám nhúc nhích. Nàng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng ánh mắt của cả hai bên như đang ngầm thông báo một cuộc chiến sắp sửa nổ ra.

          Tuy nhiên, đến khi tình hình căng thẳng tới cực điểm, con hổ bỗng bắt đầu hạ hỏa. Vừa chú ý tới cạnh sắc thanh kiếm trong tay Sư vương, nó vừa ra hiệu cho đồng bọn bớt phần quá khích. Lúc cả đám động vật không còn nhe nanh vuốt nữa mà chỉ dám hậm hực phản đối qua thái độ, Deathcurse mới tra kiếm trở lại vỏ.

          Bấy giờ Nhà vua quay về phía Công chúa Ban mai, nói bằng giọng nhẹ nhàng:

          - Aurene, bình tĩnh. Nàng không cần phản ứng quyết liệt như thế. Nàng đã nghe cây sồi nói rồi, tất cả những người ở đây cũng đã nghe thấy. Chúng ta có thể giải quyết chuyện này thật nhanh để tránh rắc rối…

          Bị nhắc về những điều kinh khủng đang chờ đợi, những cảm xúc chống trả trong cô lại bùng lên. Công chúa nghẹn ngào, cố ngăn những đợt sóng nóng hổi ở khóe mắt trào ra ngoài:

         - Không… Bệ hạ không cần nói nữa. Thần sẽ không bước vào đó. Thần quyết định rồi.

          Đức vua nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng. Rồi ông từ từ tiến lại gần cô, vừa đi vừa nói chậm từng câu:

          - Không sao, ta biết nàng thấy khó chịu. Đó là chuyện bình thường.

          Công chúa Ban mai bất giác lùi lại khi khoảng cách giữa hai người bắt đầu rút ngắn. Thấy tình hình không ổn, Deathcurse ra lệnh cho hai hộ vệ lẫn đám Quý tộc:

          - Người anh em, cho ta chút không gian yên tĩnh ở đây. Còn đám các ngươi, đi ra góc cuối kia. Đừng có mong can thiệp vào chuyện này.

          Con hổ nghe xong liền phản ứng dữ dội:

          - Ngươi chưa từng hứa…

          Dẫu vậy, sự tức giận của nó sớm bị dập tắt khi Nhà vua tặc lưỡi gầm gừ:

          - Để ta nói chuyện với Aurene.

          Rốt cuộc cả lũ thú rừng đành ngậm ngùi đi trở về cửa phòng, theo sau là hai người lính hộ vệ giám sát chặt chẽ. Cả không gian rộng lớn bỗng chốc trở nên trống trải khi chỉ còn Deathcurse đối diện với Aurene. Nhân cơ hội này, ông bắt chuyện trước:

          - Giờ đám đó không thể làm hại nàng được nữa. Ta đảm bảo như vậy. Và…

          - Thần không muốn vào trong cái hố đó. - Cô mím môi. - Bệ hạ có nói gì cũng vậy. Thần không vào đâu.

          - Không. Ta không hề ép nàng. Ta chưa nói câu nào như vậy cả. Ta chỉ chưa biết chuyện gì đã xảy ra.

          Nhà vua nhìn thẳng vào mắt Aurene, sau đó khẽ tiến thêm một bước. Mắt ươn ướt, Công chúa Ban mai rụt rè hỏi:

          - Vậy… Bệ hạ muốn gì?

          Sư vương lại tiến một bước, rồi một bước nữa. Chẳng mấy chốc ông đã đứng trước mặt cô.

          - Ta chỉ muốn nói là nếu nàng không thích, nàng có thể rời đi. Ta không hề ngăn cản.

          - Thật ạ?

          Deathcurse gật, vẫn giữ mình chạm mắt với Aurene suốt khoảng thời gian vừa rồi.

          - Ta chẳng muốn nói dối nàng làm gì. Nếu nàng muốn trở về phòng nghỉ ngơi, ta sẽ cho người dọn dẹp để nàng có thể thư giãn ngay. Hai người anh em của ta đứng dưới kia lúc nào cũng sẵn sàng nhận lệnh.

          - Nhưng…

          Thấy nỗi nghi ngờ dấy lên trong cặp mắt ướt của cô, người cai trị Thành phố chứng minh ngay tức khắc. Ông vẫy gọi hai người lính và lần lượt truyền đạt mệnh lệnh theo đúng những gì vừa nói. Sau khi cho thấy sức nặng trong tuyên bố của mình, Deathcurse tiếp tục:

          - Giờ thì chỉ cần nàng rời khỏi chỗ này, sẽ có người đưa nàng về tận cửa phòng và chăm sóc tận tình nếu nàng có mong muốn khác. Ta đã nói rồi, nàng có thể rời đi.

          - Vậy… Thần sẽ đi. - Mặt cô bừng sáng vì mừng rỡ. - Thần xin cảm ơn…

          Aurene toan bỏ đi, song lại bị Nhà vua nắm tay níu giữ.

          - Aurene, nghe này. Thực ra ta chỉ mong nàng lắng nghe ta một chút trước khi đi khỏi đây. Chỉ là một chút mong muốn của ta thôi. Không hề ép buộc. Nàng có đồng ý không?

          Aurene do dự, nửa muốn chạy biến khỏi đây, nửa lại cảm thấy không thể từ chối Nhà vua. Thấy cô đứng giữa vách núi của lựa chọn, Sư vương nói chắc nịch:

          - Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Chỉ vài lời thôi. Sau đó nàng có thể đi. Ta không ép nàng phải thay đổi ý định. Ta hứa với nàng như vậy.

          Ngập ngừng một lúc, cuối cùng Aurene cũng đành ở lại theo yêu cầu tha thiết ấy. Cô không thể từ chối nghe chỉ đôi lời được, nhất là khi đích thân Đức vua đã nói ra lời hứa. Một người cai trị không bao giờ dễ dàng hứa với ai điều gì, vậy mà ông vẫn đem nó ra đảm bảo cho một cuộc trò chuyện mà theo ông là ngắn ngủi. Nhiêu đó là quá đủ để chiếm trọn niềm tin của nàng Công chúa thứ bảy.

          Nhà vua nói trong khi vẫn nắm hờ đôi bàn tay cô:

          - Ta biết mình sẽ chẳng phải một kẻ tốt lành khi nói câu này. Nàng có lẽ nên biết rằng, dù ta cho phép nàng rời đi, ta vẫn mong nàng sẽ ở lại.

          Vừa nghe dứt câu, Aurene lại giật phắt mình khỏi bàn tay thô ráp đeo đầy trang sức của Deathcurse, cặp mắt lộ vẻ kinh hoàng. Không để tình trạng mất niềm tin kéo dài, Sư vương đính chính ngay:

          - Không. Nghe ta nói đã, Aurene. Ta không hề ép nàng. Ta chỉ đang truyền đạt mong muốn của mình thôi. Nếu nàng không muốn nghe tiếp, nàng có thể đi.

          Công chúa Ban mai nhìn ông chằm chằm, gần như không thấm được lời nào. Nhưng ánh mắt của Đức vua không cho thấy những khát khao bệnh hoạn như lũ thú rừng. Ở đó, Aurene chỉ quan sát được sự chân thành thay vì một mưu đồ sâu xa nào khác. Hơn nữa Nhà vua cũng chẳng hề muốn làm hại cô. Ông tiếp cận, chạm vào cô rất dịu dàng, và ngay khi cô khó chịu, ông liền cho cô một khoảng cách an toàn. Ông thực sự chỉ đang nói và mong cô lắng nghe hết tâm tư của mình.

         Đầu óc rối bời khi không thể hiểu nổi bản thân, Aurene cắn môi, cho Deathcurse biết câu trả lời thông qua sự im lặng. Nhận được lời chấp thuận ở lại, Nhà vua gật đầu rồi tiếp tục:

          - Thực ra ta nên giải thích rõ hơn với nàng về “mật ong”. Ta không biết vì sao nàng sợ, nhưng ta đoán có thể do cảm giác đau đớn khi chiết xuất, đúng không?

          Aurene chần chừ một lát. Đoạn cô khẽ gật, ánh mắt vẫn chưa thôi sợ sệt.

          - Ta từng chứng kiến Nữ vương đời trước nhiều lần bước vào đây để cung cấp “mật ong” cho cả thành phố. Hầu hết thời gian cô ấy đều tỏ ra rất khổ sở. Ta chưa từng trải nghiệm trách nhiệm này nên ta không biết. Nhưng có một thứ khác ta hiểu rất rõ. “Mật ong” cứu lấy cả thành phố này, Aurene. Nàng có thể chưa tin lời ta bây giờ, nhưng rồi nàng sẽ thấy. Nàng có nhớ những người hỏi nàng giúp đỡ không?

          Công chúa cố lục lọi ký ức và nhanh chóng tìm ra thứ mình cần, song cô không trả lời. Dẫu vậy, Deathcurse vẫn kiên nhẫn chờ đợi cô. Vẻ mặt chân thật của ông như muốn đạp đổ bức tường mà nàng Công chúa thứ bảy vừa dựng lên để thoát khỏi những thứ gớm ghiếc sắp phải đối mặt. Rối cuộc, cô trả lời như rặn ra từng chữ:

          - Thần… có nhớ.

          Nhà vua mỉm cười và cảm ơn cô. Không hiểu sao Aurene lại thấy lồng ngực nhẹ bẫng trước cử chỉ ấy.

          - Những thần dân đó thực ra đang chờ “mật ong” của nàng, Aurene. Họ đã chờ rất lâu. Những điều họ cầu xin giúp đỡ chính là những thứ mà “mật ong” có thể chữa khỏi. Ta mong nàng hãy nhớ rằng chính nàng đã hứa với họ, và ta mong đó không phải lời hứa suông. Và thực ra có một mong muốn khác của riêng ta dành cho nàng nữa. Nàng đã đọc tác phẩm của ta rồi thì hẳn đã biết Công chúa Sobres là người như thế nào. Cô ấy không bao giờ thất hứa và sẽ luôn trả lại món nợ ân tình.

          Tới đây, bỗng Nhà vua lùi lại và giơ hai tay lên, khóe miệng cong nhẹ:

          - Đó là tất cả những gì ta muốn nói. Hết rồi. Giờ nếu nàng muốn đi, ta sẽ không ngăn cản.

          Aurene thoáng ngạc nhiên vì hóa ra việc lắng nghe thực sự không mất nhiều thời gian. Như thế đồng nghĩa Deathcurse vẫn giữ đúng lời hứa của ông. Tuy vậy, do niềm tin còn đôi chút lung lay, Công chúa vẫn quan sát thái độ của ông trong khi thử lùi lại. Thấy vậy, Nhà vua chỉ gật đầu, đoạn cất lời:

          - Ta sẽ không phản đối điều nàng đã chọn. Nàng cứ việc đi. Khi ra ngoài cửa Phòng Ngai vàng, cứ hỏi một người lính bất kỳ dẫn nàng về chỗ nghỉ.

          Chưa đủ yên tâm, Aurene dán chặt mắt theo dõi nhất cử nhất động từ vị vua của các chiến binh như một con mèo cẩn trọng trước kẻ thù. Khi cô lùi một bước, vẻ mặt Đức vua vẫn không thay đổi. Cảm thấy tình hình ổn thỏa, cô lại lùi thêm bước nữa, nhưng Deathcurse vẫn không động đậy. Rồi cô quay lưng chạy thật nhanh ra ngã rẽ. Kể cả như vậy, Sư vương cũng chẳng thay đổi ý định. Chỉ đến tận khi cô bước vào lối ngoặt, ông mới nói với theo duy nhất một câu:

          - Ta mong nàng không quên lời hứa sẽ trả lại món nợ với ta.

          Trước thái độ dửng dưng vì cứ thế thả cho Công chúa rời đi, hàng chục con mắt căm thù của lũ thú rừng long sòng sọc. Chúng lại bắt đầu chửi rủa, ca thán và la ó ầm ĩ và định bắt Aurene phải ở lại hoàn thành nghĩa vụ của Nữ vương. Song, giữ đúng lời hứa đã đưa ra, Sư vương thét lên yêu cầu chúng phải để cô yên. Nhờ vậy Công chúa Ban mai chẳng gặp trắc trở nào khi ngược lối quay về Phòng Ngai vàng.

          Khi bước lên sàn lát đá, cô lập tức thở phào nhẹ nhõm. Không khí phía trên thật trong lành biết bao, khác hẳn cái địa ngục trá hình dưới kia. Hơn nữa, Aurene cũng không ngờ Deathcurse thực sự cho phép cô rời đi. Rõ ràng trách nhiệm của Nữ vương ở ngay dưới kia. Dẫu vậy ông chẳng hề ngăn cô lại. Nhà vua để cô tự do làm theo lựa chọn của mình, đúng như lời hứa. Ngay từ lúc đầu, Sư vương vẫn chưa hề làm trái điều đã hứa.

          Lời hứa… Món nợ… Những lời cuối cùng của Đức vua chợt vang vọng trí óc nàng Công chúa thứ bảy. Cô lắc đầu và cố gạt nó đi, quyết chí sẽ nghỉ ngơi cho đã đời sau tất cả mớ rắc rối dưới kia. Nghĩ là làm, cô đi băng băng về lối ra vào và nắm lấy tay gõ cửa sẫm màu nằm trong miệng một cái đầu sư tử làm bằng bạc. Chỉ cần một cái đập bằng tay gõ, sẽ có người đến đưa cô thoát khỏi tất cả những thứ đáng sợ đằng sau. Song cô bất động. Có gì đó ngăn Aurene tiếp tục điều nàng mong mỏi, có gì đó day dứt như vật sắc nhọn cứa lên da thịt.

          Bỗng Công chúa Ban mai thấy chân mình mất hết sức mạnh khiến cô gục xuống. Lê người áp sát bản lề cánh cửa phả hơi lạnh thấu xương, cô xoay người và ngồi tư thế bó gối. Không gian hiu quạnh, chỉ có tiếng binh lính trò chuyện xen lẫn tiếng cười nói của các hầu gái. Trong phòng chẳng còn ai khác ngoài Aurene. Không biết vì sao chỉ vừa nghĩ như vậy, mắt cô lại ứa nước.

          Lời hứa… Tại sao Nhà vua cứ nhắc tới lời hứa? Tại sao ông lại giữ vững lời hứa cho tới giây cuối cùng? Còn cô, đường đường là người thừa kế Nữ vương, lại chẳng làm được như ông. Cô đã quay lưng chạy thẳng như một con thú hèn nhát. Nhưng Aurene không muốn ở lại để rồi nhìn thấy chiếc ghế tra tấn kinh hoàng kia chờ đợi mình. Cô không muốn bị đau. Có gì sai khi không thể chịu đựng được việc bị đau?

          Món nợ… Công chúa Ban mai vẫn còn một món nợ chưa thể trả cho vị Sư vương đáng kính. Trong khi ông vẫn giữ đúng những gì đã đảm bảo, cô lại đáp trả bằng cách ném vào mặt ông món nợ đầy nhục nhã. Chợt Aurene lại nghĩ về những gì Deathcurse đã nói, cô nghĩ về Công chúa Sobres. Liệu khi lâm vào tình cảnh hiện tại, cô ấy sẽ làm gì? Không, vốn dĩ người mà cô ngưỡng mộ không thể cho biết đáp án, bởi Sobres luôn hành động. Cách nàng ấy đối mặt với vấn đề chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Aurene biết thứ mà Sobres sẽ luôn chọn.

          Lời hứa… Nhà vua chỉ mong nàng Công chúa thứ bảy giữ được lời hứa với ông. Nhưng cô đã hứa với những người khốn khổ khác, lời hứa ấy đã được ghi nhớ, họ đã reo mừng vì sắp được thoát khỏi Lời nguyền. “Mật ong” là thứ sẽ giải thoát họ. Ánh mắt những con người đau đớn lại hiện lên trong đầu óc cô, chúng như nhắc Aurene nhớ rằng cô là Nữ vương của họ. Và một Nữ vương cần phải thực hiện trách nhiệm đang đè nặng trên vai.

          Tiếng cười của đám thú rừng lại vang lên văng vẳng bên tai. Aurene nhắm nghiền mắt, dặn lòng mình chỉ nhớ đến những lời của Sư vương. Ông ấy đã giữ đúng lời hứa, và ông ấy đang đợi cô. Món nợ… Câu cuối cùng là sự chờ đợi dành cho cô. Aurene cần phải trả lại món nợ với Nhà vua. Lồm cồm đứng dậy, Công chúa Ban mai sụt sịt ngoái nhìn tay gõ cửa cũng đang im lặng chờ quyết định của cô. Nhưng đến cuối cùng, cô chọn điều mình đang mắc nợ lương tâm.

          Aurene trở lại con đường chật hẹp và xuất hiện ở căn phòng của Thân sồi tiên tri, một lần nữa. Đám thú rừng đang tranh cãi và không ngừng đổ lỗi cho nhau, vừa nghe tiếng chân liền quay ra và kinh ngạc. Và thái độ ấy sớm chuyển thành mừng rỡ và reo hò ủng hộ. Không mảy may bận tâm tới chúng, nàng Công chúa thứ bảy đi thẳng đến chỗ Deathcurse. Lúc này ông đang đọc lướt vài trang của cuốn thứ hai trong bộ hai tập truyện tự sáng tác. Thấy cô, ông ngẩng lên, không mỉm cười, cũng chẳng có cử chỉ ve vuốt an ủi như ban nãy. Thay vào đó, người cai trị thành phố nghiêm nghị nói ngắn gọn:

          - Vậy nàng đã đổi ý.

          Aurene gật đầu, lại thấy dạ dày nhộn nhào khó chịu. Cô chủ động trả lại áo choàng cho Nhà vua, sau đó giữ tay áo ông và thì thầm bằng giọng nghẹn ngào:

          - Bệ hạ có thể giúp thần… ngồi vào cái ghế kia được không? Trước khi thần…

          Ông ngắt lời bằng cách ôm chầm lấy cô. Thế rồi không nói thêm lời nào, Deathcurse dìu cô đi từng bước run rẩy lại gần và chui vào cái hốc cây mở sẵn. Đây là vì Bệ hạ, mình không thể trốn tránh được, nhưng chỉ lần này thôi, mình sẽ trả lại món nợ này, sau đó mọi thứ sẽ kết thúc. Ngồi lên ghế, Công chúa thầm nhủ liên tục nhằm tự động viên mình vượt qua địa ngục. Mình đã hứa với những người khác, mình cần phải đáp lại…

          Nhưng ý chí của Aurene gần như sụp đổ vào khoảnh khắc Nhà vua nối hai sợi dây ở tay ghế vào cổ tay trắng nõn. Cảm giác lạnh buốt truyền thẳng tới đầu cô, nhắc cô nhớ lại toàn bộ ký ức kinh hoàng khi bị bao quanh bởi đám thần dân trong rừng. Mới chớm hình dung điệu cười man rợ của một trong số chúng đã khiến tiếng gào thét bất giác lọt khỏi cuống họng cô. Nhưng lần này Aurene không đơn độc. Deathcurse đã ở đây cùng cô, nắm lấy tay nàng Công chúa thứ bảy và lay mạnh vai để giúp cô hồi tỉnh. Rồi ông lại hứa:

          - Nhìn ta này. Quên đám kia đi. Ta sẽ chỉ để nàng chịu đựng một chút thôi. Ngay khi thấy không ổn, ta sẽ cho dừng. Ta hứa với nàng như vậy.

          Dẫu hai hàm răng đang đánh vào nhau lập cập, Aurene vẫn gắng gượng gật đầu. Cô quyết định đặt niềm tin ở ông. Xác nhận mọi thứ đã cố định xong, Đức vua chui ra khỏi hốc cây và ra hiệu cho Thân sồi già bắt đầu quá trình chiết xuất “mật ong”.

          Khoảnh khắc chờ đợi tưởng như dài cả thế kỷ. Dạ dày cô sôi sùng sục chỉ trực muốn trào ngược ra ngoài miệng. Hai bàn tay Công chúa Ban mai nắm chặt đến mức trắng bệch. Các ngón chân cô quặp lại, hơi thở càng lúc càng gấp gáp. Cô chờ đợi địa ngục đến với mình. Và nó đáp lại cô.

          Công chúa Ban mai lập tức hối hận vì đã mạo hiểm trở lại chiếc ghế tra tấn này. Cảm giác chiết xuất đột ngột xô đổ cô như một cơn sóng dữ tợn. Aurene choáng váng nghiêng ngả trong khi rú lên, tay cố giằng thật mạnh khỏi ghế. Các bắp thịt của cô chợt co rút dữ dội và đột nhiên trở nên lỏng lẻo. Tim cô đập thình thịch, nghe rõ từng nhịp bên tai. Xung quanh cô kêu ù ù và đôi lúc xuất hiện những âm thanh ken két ghê rợn. Từng chút, từng chút sức sống trong cô bị kéo khỏi thân xác. Càng lúc Công chúa càng gần cái chết, càng gần địa ngục hơn.

          Vào giây phút nỗi kinh hoàng đạt đến đỉnh điểm, cô bắt đầu gọi tên vị vua của các chiến binh. Song không có hồi đáp. Toàn thân Aurene cứ ngày một lạnh hơn. Run cầm cập, cô rít lên qua kẽ răng, lại gọi tên Sư vương. Tuy nhiên chỉ có tiếng gào thét của chính Công chúa đáp lời. Tại sao Deathcurse vẫn không cho thứ này ngừng lại? Qua cặp mắt long sòng sọc, cô trông thấy Sư vương đứng khoanh tay, chờ đợi với bộ mặt không biến sắc. Đầu cô chợt giật mạnh về sau, cổ căng cứng. Công chúa không thể thở được. Suy nghĩ của cô cứ mờ dần, mọi ý nghĩ về tự do bị cắt phăng khỏi trí óc, chỉ để lại duy nhất hình ảnh về cái chết.  

          Đúng lúc ấy, Nhà vua đập mạnh vào thân cây và yêu cầu nó dừng lại. Ông xông vào xé toạc đống rễ cây đang trói Aurene với chiếc ghế tử thần, sau đó bế cô trên tay. Bất chấp lời phản đối gay gắt của đám thú rừng vì chúng cho rằng chưa đủ lượng chiết xuất trung bình, Deathcurse trợn mắt quát khiến lũ Quý tộc sợ mất mật rồi bình thản bước khỏi gian phòng lạnh lẽo.

          Đích thân Deathcurse đưa Aurene về phòng ngủ. Khi đắp chăn cao ngang ngực cô, ông cũng không quên đặt bên đầu giường hai tập truyện “Hành trình tìm nơi tuyết rơi”, đồng thời vén mớ tóc còn dính phía sau gáy sang một bên cho khỏi bí. Trong cơn mê man, nàng Công chúa Ban mai loáng thoáng nghe Sư vương cho gọi con thỏ Rabius tới tức trực chăm sóc cô. Chưa hết, trước lúc biến mất, ông còn lẩm bẩm gì đó trong khi lướt các đầu ngón tay trên bìa sách. Aurene chẳng màng tới nội dung câu nói ấy, bởi suy cho cùng, cô chỉ còn nhớ đến việc Nhà vua vẫn giữ vững lời hứa cho tới tận giây cuối cùng. 

***

          Cái hầm bí mật hầu như không có ánh sáng, hơn nữa còn chật chội và có mùi ngai ngái. Đằng trước, con thỏ lùn cầm một cái lồng bọ tí hon, cứ một lúc lại ngoái ra sau gọi í ới. Hiệp sĩ rủa thầm trong miệng, tiếp tục bò về trước bằng khuỷu tay. Âm thanh nhớp nháp và tiếng kim loại cọ xát vào đá vang lên mỗi lần anh xoay khớp vai.

          Rabius chui ra khỏi hốc trước Albed. Khi đã tìm thấy chỗ đứng trên một đoạn rễ cong lên, nó bắt đầu cằn nhằn về tốc độ di chuyển của người bạn đồng hành. Hiệp sĩ chịu đựng cái giọng the thé của con vật trong khi cẩn trọng trườn ra khỏi cái hang nhỏ xíu. Thoát khỏi con đường tẩu thoát bí mật, anh dựa vào bờ tường để đứng dậy và duỗi thân, đồng thời nhìn quanh. Hóa ra con đường tẩu thoát bí mật từ Lâu đài dẫn thẳng ra một con hẻm nhỏ tăm tối dưới phố. Bên ngoài hẻm, người qua lại thưa thớt do trời đã khuya.

          Trong lúc đang vẩy hết đống dịch sền sệt dính nhớp từ ngực áo giáp tới tận mũi giày, cả hiệp sĩ lẫn con thỏ cùng nghe thấy một tiếng la hét thất thanh vọng ra từ trong cái hốc bẩn thỉu. Con thỏ thở dài, lấy khăn tay từ trong túi đeo chéo rồi lắc đầu bình phẩm:

          - Chắc là đau lắm. Tội nghiệp Công chúa.

          Nhìn đăm đăm vào bóng tối sâu hút trong hang, Albed không bình phẩm. Thêm một nạn nhân nữa, anh nghĩ thầm đồng thời nghiến răng, nhưng sẽ là nạn nhân cuối cùng, sắp kết thúc rồi. Sau khi lau chùi tương đối sạch sẽ bãi chiến trường còn dính trên người, hiệp sĩ lấy ra bình chứa “mật ong” từ chiếc túi nhỏ đính sau giáp chân. Anh nhìn nó một vòng kiểm tra mức độ hư hại, thấy không sứt mẻ mới đưa cho con thỏ biết tuốt.

          Ánh mắt sinh vật kia chợt lấp lánh như có bọ Kén xanh trốn trong đó. Nó vội vàng giật cái bình khỏi tay hiệp sĩ, mở nắp rồi căng mũi hít thử. Vừa tiếp xúc với hương thơm trong bình, con vật liền kêu lên một tiếng sung sướng. Chỉ một giây sau, toàn thân Rabius bỗng trông như mềm nhũn ra. Hai tay nó bắt đầu co giật làm “mật ong” trong bình sóng sánh. Đôi chân ngắn ngủn loạng choạng, hết đá bên này lại tới bên khác, cuối cùng vì bước hụt nên trượt khỏi chỗ đứng. May mà con vật vẫn kịp lấy lại ý thức nên giữ được thăng bằng, nhờ đó đóng nắp bình và bảo toàn “mật ong” quý giá.

          Hiệp sĩ tặc lưỡi trước bộ dạng thảm hại của kẻ tự cho mình là quý phái. Anh không hiểu tại sao “mật ong” lại khiến những kẻ sử dụng đánh mất tất cả đạo đức và phẩm giá chỉ trong phút chốc. Song, hiệp sĩ cũng chưa từng có nhu cầu muốn hiểu, hơn nữa anh còn chẳng thể động vào dù chỉ một giọt thứ tinh chất vàng óng kia. Bị khắc ấn Ô nhục cùng cái danh kẻ phản bội khiến Albed không được phép uống “mật ong”. Tuy vậy anh cũng chẳng cần. Dù cho có cơ hội dùng lén lút đi chăng nữa, Albed vẫn không chấp nhận dùng thứ dược phẩm ấy. Lòng tự trọng luôn ngăn anh tận hưởng thứ đồ uống đáng nguyền rủa tạo nên từ sức sống của người khác.

          Bay lên mười chín tầng mây xong, con thỏ đóng nắp, vai vẫn nhấp nhô và lâu lâu lại rùng mình. Nó ngước nhìn hiệp sĩ rồi bỗng nở một điệu cười ma quái. Giấu bình “mật ong” vào túi riêng, Rabius trèo trở lại chỗ đứng cũ, sau đó hắng giọng:

          - Chất lượng ổn đấy. Vậy là đủ số lượng để thuyết phục đám nổi dậy.

          - Bao lâu nữa bắt đầu tấn công được?

          Hiệp sĩ dựa vào tường, khoanh tay. Con thỏ biết tuốt vuốt râu một lát rồi trả lời:

          - Nếu tôi nhờ người quen chuyển đồ thì một tuần nữa sẽ khởi động được.

          - Lịch canh gác thì sao?

          Rabius chẹp miệng và quay nhìn ra ngoài con hẻm, miệng lẩm bẩm tính toán.

          - Hơi khác bình thường một chút. Cặp béo-gầy sẽ nhận nhiệm vụ đến hết tuần sau. Tôi nghe đâu hình như hai tên đó cá cược thua ở tiệc.

          Lần này tới lượt Albed nghĩ ngợi.

          - Vậy bắt đầu sớm hơn đi.

          - Anh muốn trong khoảng nào?

          - Nhanh nhất là lúc nào?

          Con thỏ ngập ngừng.

          - Hai… Không, ba ngày. Đó là nhanh nhất rồi. Còn phải tính thời gian di chuyển nữa.

          Hiệp sĩ nheo mắt đằng sau mũ giáp, quan sát nét mặt con vật lông trắng. Dường như nó đang toan tính điều gì khác nhưng lại giấu nhẹm với anh. Vậy nhưng hiệp sĩ cũng chẳng thể hỏi cung sinh vật tí hon này được. Nó là kẻ chủ trì toàn bộ kế hoạch tấn công Thành phố Kén xanh theo đề xuất ban đầu của anh, nếu gây mất lòng tin vào thời khắc quan trọng sẽ khiến dự định đổ bể. Khịt mũi, Albed đành bỏ qua và giơ một tay về phía con vật. Rabius cũng đáp lại bằng cách chìa tay bắt lấy:

          - Vậy chốt nhé. Ba ngày nữa chiến dịch bắt đầu. Anh cứ làm việc của anh, còn tôi xử lý phần của mình.

          Sau đó cả hai từ biệt nhau mà không nói thêm lời nào. Song, vào khoảnh khắc quay ra phía ánh sáng, anh lại thoáng thấy con thỏ nhếch mép cười hềnh hệch.

          Hiệp sĩ giáp sắt đi ra khỏi con hẻm, xác định phương hướng rồi cất bước. Những cặp mắt của đám dân chúng lại chĩa vào anh như hàng ngàn lưỡi dao. Vài người chỉ trỏ, tránh xa anh hay thậm chí là ném đồ. Albed mặc kệ, cứ thế đi tiếp trên con đường lát đá đầy vết nứt vỡ. Chẳng mấy chốc anh tới phần biệt lập tách hẳn khỏi các khu dân cư.

          Tại đây tọa lạc một căn nhà xập xệ chỉ có một gian bao gồm cả giường ngủ, nhà bếp lẫn phòng khách. Anh vào trong, ngửi thấy mùi bụi bặm và gỉ sét của các vật dụng trong nhà mà không khỏi thấy quen thuộc. Nhà anh. Căn nhà tồi tàn, bẩn thỉu và u ám, nhưng nó luôn khiến anh thấy an toàn.

          Bất ngờ hiệp sĩ thấy trên sàn có vài dấu chân. Cúi xuống kiểm tra, dựa vào kích cỡ giày và một số đồ đạc bị xới tung, anh đoán thủ phạm chỉ có thể là lũ trộm. Song, nếu chỉ có vài tên đạo tặc thì không cần quá lo lắng. Anh gặp chuyện này suốt ngày. Cứ cách vài hôm lại có kẻ lẻn vào đập phá và lấy đi vài món lặt vặt.

          Anh thở dài trong khi ngồi lên cạnh giường, tháo giày với mũ giáp rồi dựa lưng vào đoạn tường ẩm thấp. Sau khi thư giãn một lúc xong, Albed cởi giáp tay trái còn tay phải thò xuống dưới giường tìm hộp đồ giấu kín. Nhờ được ngụy trang nên cái hộp nhỏ không bị đám trộm thó mất, và sau bao nhiêu lần vẫn thoát khỏi sự chú ý của lũ ăn cắp. Cánh tay trái của anh đau nhức và tím tái, vài chỗ bắt đầu chảy dịch đen. Lắc đầu nguyền rủa, hiệp sĩ mở hộp và lấy băng quấn quanh chỗ thối rữa. Cơn đau lập tức tấy lên như ngọn lửa cháy hừng hực trên da, truyền thứ nhiệt lượng kinh khủng khắp toàn thân khiến anh run rẩy.

          Hiệp sĩ nghiến răng và gập người. Anh cần phải chờ một lúc để cơn đau dịu đi. Nếu lúc này dám liều lĩnh băng chặt vết thương, chắc chắn anh sẽ không kìm được mà hét lên. Albed không thể thu hút thêm chú ý, nhất là khi chiến dịch sắp bắt đầu. Lẩm bẩm vài câu tự động viên trong miệng, anh nhắm mắt và chờ một lát, sau đó tiếp tục quấn băng và buộc nút cố định.

          Xong việc, Albed thở phì phò rồi nhăn nhó kéo người dựa trở lại bức tường. Chỉ nội việc băng bó đã đủ làm người anh rã rời. Vậy mà vừa thả lỏng cơ thể chưa được bao lâu, cơn mệt mỏi tích lũy từ lúc bắt đầu chuyến hành trình xuyên rừng ập đến. Mắt anh cứ khép dần, khép dần qua từng giây. Lập tức hiệp sĩ lắc đầu thật mạnh đồng thời gầm gừ. Anh không thể ngủ vào lúc này. Albed cần duy trì tỉnh táo tuyệt đối, hoặc giấc ngủ sẽ lại đến và lấy đi một ký ức quan trọng khác của anh. 

          Hiệp sĩ chỉ cần phải chịu đựng thêm ba ngày nữa. Ba ngày. Thật ngắn ngủi khi so với quãng thời gian đày ải với tư cách của kẻ phản bội. Ba ngày. Chẳng là gì khi so với cả cuộc đời anh bỏ lại phía sau. Albed nghiến răng, ấn mạnh các đầu ngón tay xuống nệm giường két bẩn. Trong vô thức, anh lại tự cổ vũ mình bằng một tràng nguyền rủa. Vậy nhưng những nỗ lực ấy cứ nhạt dần, chẳng mấy chốc trượt khỏi sợi dây thừng níu kéo rồi tan đi như cát bụi. Ba ngày, anh lại lẩm bẩm, mắt cứ khép dần. Ba ngày… Các ký ức trên ngọn đồi phủ nắng vàng ươm mê hoặc anh… Và rồi trong khoảnh khắc cuối cùng, thanh âm nguyền rủa từ miệng anh biến mất, chỉ để lại một khoảng thinh lặng trong căn nhà lạnh căm. Anh chìm vào giấc ngủ, mọi lý lẽ hòng giữ lấy tỉnh táo bỗng chốc phai mờ tựa hư ảnh, dẫn lối cho anh tiến vào đại dương ký ức cùng những giấc mơ.

          Albed bước đi trong cánh rừng tối om. Chợt anh nghe thấy tiếng kêu thảm thiết như khẩn khoản cầu xin sự cứu giúp. Theo bản năng, anh phóng vút đi, nhìn từ xa thấy những luồng ánh sáng xanh ngọc bích lập lòe ở một đoạn rừng trống. Bỗng nhiên anh đứng khựng lại. Từ nơi anh nấp có thể nhìn thấy nàng Công chúa Ban mai đang gào thét trong khi những tên thần dân Rừng thẳm thích thú vây quanh, chờ đợi được thưởng thức “mật ong”.

          Rõ ràng Aurene cần người giúp. Bất cứ hiệp sĩ nào cũng biết đây là thời khắc trở thành người hùng. Song Albed lại im lặng. Anh cứ đứng đó nhìn cô chịu đựng với bộ mặt lạnh như tiền vàng, mặc cho con thỏ bên vai cứ giục giã anh hành động. Dẫu vậy, hiệp sĩ vẫn quyết không nhúc nhích. Vào giây phút ấy, anh đã chọn bỏ mặc cô. Bởi lẽ Albed tin rằng dù màn hành hạ kia có kinh khủng ra sao, ít nhất đám cư dân Rừng thẳm vẫn sẽ đảm bảo Aurene được an toàn.

          Hơn nữa, để cô trở thành tù nhân cho lũ nổi loạn kia cũng có điểm lợi riêng. Nếu làm vậy, anh có thể khiến kế hoạch khởi động nhanh hơn. Nhưng mọi dự định của hiệp sĩ chấm dứt ngay khi Aurene thoát khỏi sự giam cầm, sau đó vùng lên chống trả đám thú rừng. Vừa trông thấy ánh mắt đẫm nước nhưng tràn ngập ý chí mãnh liệt của cô, anh chợt nhận ra mình đã lao vào giữa bữa tiệc lúc nào chẳng hay. Và rồi anh chiến đấu, sau cùng đón lấy cô trong vòng tay của thép lạnh. Công chúa nhỏ nhắn, yếu ớt cố giữ anh lại trông thật giống một đóa hoa trắng muốt anh từng thấy cả ngàn lần trên ngọn đồi khi xưa. Và cặp mắt đẫm nước của cô long lanh như chan chứa một nỗi niềm sâu lắng mà không ngôn từ nào đủ sức gợi tả.

          Bỗng vào giây phút ấy, mọi cảnh vật chợt nhòe đi như hương khói mê man. Công chúa biến mất khỏi bàn tay anh, thay vào đó là một cánh đồng hoa Ban mai bạt ngàn. Hiệp sĩ nhấc chân, nhận ra mình đang leo lên sườn dốc. Ánh mặt trời rọi khắp ngọn đồi. Vừa đi, anh vừa nheo mắt và khom tay để quan sát phía trước. Các đóa hoa trắng bị anh giẫm nát, và khi ngẩng lên, ở trên đỉnh đồi đã có người chờ đợi anh trở về. Anh bước vào nhà cùng người con gái ấy, trò chuyện và kể về những cuộc chiến. Cô gái… Cô gái anh không thể nhớ tên… Người quan trọng nhất đời anh… Chợt Albed gục đầu xuống bàn, thân thể lẫn tinh thần đều trở nên kiệt quệ.

          Cô gái dìu anh trở vào giường nghỉ ngơi. Anh nghe thấy tiếng hát êm ru cùng bàn tay ve vuốt trên má. Người con gái anh muốn hy sinh cả cuộc đời… Người con gái có cặp mắt xanh thăm thẳm như bầu trời trong veo…

           Đúng lúc ấy, Albed choàng tỉnh giấc, nhận ra mình vừa lỡ thiếp đi. Anh nghiến răng chửi rủa thật khẽ, đoạn nheo mắt nhìn qua cửa sổ để xác định thời gian. Con bọ Kén xanh chúa đã thức dậy, đồng nghĩa trời đã sáng. Dạ dày anh đột nhiên quặn thắt. Anh đã ngủ bao lâu rồi? Còn chiến dịch thì sao? Hiệp sĩ tức tốc quờ quạng xung quanh tìm mũ giáp, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Song thay vì tìm ra món trang bị quen thuộc, anh lại phát hiện Công chúa Ban mai cùng con thỏ trắng Rabius đang thiu thiu ngủ bên cạnh mình tự lúc nào chẳng hay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!