Đêm thứ hai: Trái tim rừng thẳm

Chương 04: Trăn trở và dự định

Chương 04: Trăn trở và dự định

            - Có cần… nhất thiết phải buộc chặt vậy không?

          Aurene tì tay lên cạnh bàn trang điểm bằng gỗ sáng, gần như đã hét lên vì dây nịt buộc quanh đai eo lại được kéo, một lần nữa. Nếu đếm cả cú thít dây và thắt nút vừa rồi, Công chúa Ban mai đã phải trải qua tám lần vào sinh ra tử với cái đẹp. Nhưng dẫu cho ngoài mặt cô có tỏ ra đau đớn cách mấy, bà thị nữ trưởng vẫn cứng rắn như đá tảng.

          - Không thể làm khác được đâu, Công chúa. Nhiệm vụ của tôi là khiến cô trông thật lộng lẫy để dự bữa tối. Nhiêu đây mới chỉ đạt phân nửa chuẩn mực trong bữa ăn với Sư vương Bệ hạ thôi.

          Aurene nghe xong mà mặt mũi tái mét. Cô liền lắp bắp:

          - Tôi tưởng chỉ có mười dây thôi, ban nãy là dây thứ tám rồi mà? Vậy… Vậy còn gì nữa?

          - Còn một chặng đường dài phải đi, bé con ạ.

          Vừa dứt lời, hai bàn tay chỉ còn lại xương trắng hếu của bà ta túm lấy cặp dây gần cuối sống lưng Aurene, sau đó tạo điểm tựa bằng cách đạp chân lên ghế rồi kéo thật mạnh. Như mọi lần khác, nàng Công chúa thứ bảy lại kêu toáng lên. Có lẽ cũng không quá thiếu tinh tế khi cô tự so sánh tiếng hét của bản thân thật giống với gia súc hoặc gia cầm bị chọc tiết.

          Mấy hầu nữ trẻ đứng túm tụm xung quanh, người thì cười đùa khi nghe Aurene thắc mắc một cách ngây thơ, người lại đang phân bua với bạn mình về chiếc váy phù hợp nhất với nàng Công chúa Ban mai. Hầu hết họ chỉ có lác đác vài vết thủng trên da thịt ở tay chân hoặc cổ, không nặng tới mức lan ra khắp mặt như những kẻ già cả ngoài đường phố. Vài thị nữ đang cười khúc khích và to nhỏ gì đó bỗng tiến lại gần cô, đùn đẩy nhau trách nhiệm nói những thứ mà họ đã bàn bạc vui vẻ chỉ vài giây trước:

          - Không cần phải sợ đâu, Công chúa Aurene. Chuyện này chúng tôi trải qua suốt. Ai cũng phải làm quen cả thôi.

          Một thị nữ với khuôn mặt dài thượt và không có cả lông mày lập tức chêm vào:

          - Chuẩn đấy. Bài học đầu đời. Thị nữ trưởng hay nói với chúng tôi thế. Sau này là chuẩn mực thường ngày.

          Công chúa Ban mai suýt nữa đã tuôn ra một tràng những lời lẽ thực sự không đạt chuẩn quý phái. Nhưng rốt cuộc cô kìm lại. Không phải vì cô muốn giữ hình tượng, mà bởi nàng Công chúa thứ bảy bị cái đai lưng làm cho khó thở tới mức một chữ tròn trịa cũng không nặn ra được.

          Trong lúc cô đang thầm rủa cuộc sống và cái đẹp, một ả hầu bỗng sán lại cạnh Aurene, vờ giúp bà thị nữ buộc dây đồng thời cất tiếng hỏi với giọng ngọt xớt:

          - Ơ mà Công chúa Aurene này, cái vụ cầu hôn kia là thế nào đấy?

          Lập tức mấy cô gái đứng tụm năm tụm bảy phía đằng sau ríu rít nhắc:

          - Chi tiết đấy nhớ.

          - Im. Biết rồi.

          Cô nàng được giao trọng trách bới móc thông tin lườm nguýt đám bạn, sau đó lại quay về Aurene với vẻ quan tâm sâu sắc:

          - Ngài Sư vương đưa cô nhẫn thôi à? Hay là quỳ một gối cầu hôn kiểu lãng mạn thế? Bệ hạ sau đấy có nói thêm gì không?

          Công chúa Ban mai mím môi, lắc đầu ra đều bản thân ngại ngùng lắm. Rồi cô đáp lí nhí:

          - Ta không nhớ lắm. Chuyện cứ thế diễn ra thôi nên gần như…

          Đám con gái đứng sau lập tức bĩu môi quay đi, rì rầm to nhỏ với tông giọng thiếu thiện ý. Về phần ả hầu đang lấy cớ để lân la hỏi chuyện, ả ta mới nghe xong liền căng mũi và đảo mắt né tránh ánh nhìn của Aurene, đoạn nói với vẻ thất vọng:

          - Toàn chuyện quan trọng mà lại quên. Chán thật.

          Dù bị ả đối xử có phần thô lỗ, Aurene vẫn chỉ cười xuề xòa cho qua. Cô đã quá mệt với cực hình để làm đẹp, chẳng còn mấy hơi sức để cáu kỉnh trách mắng ai. Thay vào đó, mọi thời gian rảnh ít ỏi giữa những đợt thắt nút dây đai đều được cô đem ra để ngắm nghía chiếc nhẫn có biểu tượng đầu sư tử vẫn còn đeo trên ngón áp út tay trái. Mỗi khi xoay nhẹ chiếc nhẫn, ánh bạc trong veo của vật định tình do đích thân Sư vương trao tặng liền tỏa sáng vằng vặc tựa một con đường rực rỡ trong đêm tối. Và mỗi khi ngắm món đồ lộng lẫy này, Công chúa Ban mai lại nhớ tới từng chi tiết của những điều xảy ra sau màn trao nhẫn đầy bất ngờ.

          Cô đã đứng im như tượng trước lời cầu hôn mà chắc chắn bản thân đã nghe rõ từng chữ và hiểu tường tận ý nghĩa của từng từ. Và sau khi ngớ người vì phát hiện mình đang quá thô lỗ khi không trả lời, cô tự phá đá và ngượng nghịu nói những thứ mà mình đoán là phù hợp nhất trong hoàn cảnh ấy:

          - Tôi… tôi cần thời gian để suy nghĩ thêm, thưa… Bệ hạ.

          Nếu phải thành thật, cô nghĩ mình đã sợ chết khiếp. Có thể một hình phạt kinh khủng nào đó sẽ giáng lên đầu Aurene khi cô dám cả gan từ chối Sư vương. Song hóa ra chẳng gã tử thần nào đến đưa cô đi cả.

          Nghe thấy câu trả lời, Đức vua chỉ mỉm cười. Chưa hết, sau đó Deathcurse còn mời cô cùng dự bữa tối với mình, với lý do có nhiều việc hệ trọng cần đến sự có mặt của Aurene để bàn bạc kỹ lưỡng. Không như lời cầu hôn đường đột, Công chúa Ban mai gật đầu cái rụp. Chỉ cần bắt được cụm “bữa tối hoàng gia” cũng đủ khiến cô phấn khích tột độ.

          Vậy là cô cùng Sư vương sánh bước trên cây cầu dành riêng cho người thuộc Hoàng tộc trở lại cung điện. Vừa mới về đến cổng, các binh lính đã được Nhà vua thông báo dõng dạc về thân thế của Aurene, rồi ông giao cho họ nhiệm vụ loan tin cho toàn thể người trong lâu đài.

          Ai nấy trong cung điện vừa biết danh tính nàng Công chúa thứ bảy cũng liền mừng rỡ thấy rõ. Họ đồng thanh reo hò, khi thì gọi tên cô, khi lại gọi chức danh “Nữ vương” hoặc “Công chúa Ban mai”. Một số còn gọi Aurene là “hy vọng”. Dẫu có đôi chút khác biệt trong cách đón tin vui, song tất cả đều niềm nở đón tiếp người con gái cuối cùng của cựu Nữ vương.

          Đúng lúc ấy cô bỗng nhận ra Albed không còn bên cạnh mình nữa. Sốt ruột, cô ngoảnh nhìn khắp chốn hòng tìm kiếm tung tích của anh, chỉ để nhận lại nỗi lo lắng ngày một chất chồng. Trông thấy cô bứt rứt không yên, con thỏ lùn tịt Rabius đoán ngay được nguyên nhân và an ủi rằng nó luôn biết chàng hiệp sĩ giáp sắt ở đâu, không quên thêm vào lời hứa sẽ mang anh đến dự tiệc với cô. Tới tận lúc này Công chúa Ban mai mới chịu bỏ cuộc, mặc dù ngay sau đó cô cũng chẳng còn cơ hội để tìm kiếm Albed.

         Đi tới đâu Aurene cũng được yêu mến. Họ hỏi han quan tâm cô, cúi đầu và trả lời mọi câu hỏi của cô với mọi sự nhiệt thành còn sót lại trong cơ thể không còn lành lặn gây ra bởi Lời nguyền thối rữa. Công chúa cũng đáp lại tấm chân tình của họ bằng các lời hứa bâng quơ. Mặc dù không biết phải làm bằng cách nào, cô vẫn gật đầu đồng ý sẽ giúp đỡ họ vì chuyện cái tay hoặc cái chân bị rơi rụng theo thời gian, giúp họ lấy lại minh mẫn tuổi trẻ hay giúp họ lấy lại những ký ức đã mất từ hàng thập kỷ trước.

          Mọi chuyện có lẽ sẽ còn vui hơn nữa khi Aurene được giữ cái ảo tưởng rằng bữa tối chỉ cách mình vài bước chân. Cho tới khi cô bị đá một cú đau điếng lúc gặp gỡ thị nữ trưởng. Bà to tiếng cho rằng cô chưa đạt đến chuẩn mực của hoàng gia để tham dự bữa tối và mong muốn Đức vua giao cho mình trọng trách thực hiện những chỉnh đốn cần thiết trước khi ngồi vào bàn ăn. Tồi tệ hơn cả, Deathcurse lại đồng ý với ước nguyện của bà ta. Thậm chí ông còn cố khích lệ Aurene rằng thị nữ trưởng rất mát tay, bà sẽ không làm khó cô cũng như chuẩn mực dự tiệc là tối quan trọng.

          Hầu hết những lời an ủi không lọt vào tai cô, bởi các hầu nữ trẻ tuổi lẫn đứng tuổi đã nhanh chóng vây lấy và lôi cô vào phòng chuẩn bị. Công chúa Ban mai chỉ kịp trao cuốn sách tri kỷ cho Ngài Thỏ lùn trước khi bị khóa kín đằng sau cái cửa gỗ sồi đen láy. Và kể từ giây phút ấy, tự do của cô lại một lần nữa trở về với hình dáng bé như hạt bụi.

          - Mà kể ra cũng lâu lắm rồi Bệ hạ mới lại cầu hôn đấy.

          Một thị nữ đang xếp váy nói oang oang, kéo nàng Công chúa thứ bảy khỏi hàng dài những suy nghĩ. Ngay tức khắc đám hầu gái trẻ lại rầm rộ xúm vào lập tổ buôn. Aurene nghe rõ một người mặt tàn nhang chu mỏ đáp lại:

          - Lại chẳng thế. Lần trước cả đám chứng kiến Đức vua cầu hôn Nữ vương luôn mà. Hai người đấy yêu nhau lắm. Khiếp, đi đâu cũng thấy tình tình tứ tứ. Thế mà cũng bao năm rồi.

          Một cô hầu khác đang mân mê lọn tóc xoăn của mình, mắt đảo hết người này lại sang người khác để bổ sung phần thiếu hụt của câu chuyện:

          - Mà từ lúc Nữ vương mất còn chẳng thèm cầu hôn mấy cô Công chúa kia cơ. Mãi đến tận bây giờ gặp cô Aurene mới lại đeo nhẫn cho. Đúng định mệnh rồi còn gì nữa. Ai cũng đang hóng thế mà Công chúa lại không nhớ gì. Chán.

          - Thật á?

          Công chúa Ban mai giật mình chen vào, bàn tay hơi siết. Đám hầu nghe vậy lại xô nhau, cười khúc khích trong khi thầm thì gì đó vào tai người bên cạnh, thi thoảng mắt lại liếc Aurene đồng thời chỉ trỏ. Cái cách đám con gái kia gợi chuyện khiến Công chúa Ban mai tức điên cả người. Chúng khiến cô tự mãn không nổi vì không thể chắc chắn có thực Nhà vua chỉ trao nhẫn với mỗi mình cô thay vì những người chị trước cô hay không. Hơn nữa chúng cũng khiến cô đứng ngồi không yên khi cứ chốc lại bóng gió chuyện này sang chuyện kia về tình cảm của Deathcurse với Nữ vương đời trước.

          - Nào nào, mấy con ranh, việc đã xong chưa mà lại đứng đây, hửm? Nước trong bồn thế nào?

          Bà chủ quản thị nữ quát với cái giọng the thé, chấm dứt trò chơi khăm nho nhỏ của mấy ả hầu xấu tính. Các cô gái cấp dưới của bà cười thích thú, tranh nhau trả lời “xong hết rồi”. Trưởng thị nữ thở dài, nghiến răng rồi siết dây đai eo thứ chín. Vài giọt nước lập tức ứa ra từ khóe mắt Aurene.

          Sau chuyến đi ngắn hạn tới tầng địa ngục thứ chín, thị nữ trưởng kéo Công chúa Ban mai đang quỳ bò trước bàn trang điểm dậy, đoạn xoay cô một vòng để nhìn tổng thể. Chừng như đã tìm được hình ảnh mình muốn xây dựng, bà liền mỉm cười đắc ý, còn các hầu gái vỗ tay giòn giã khen ngợi vì đã đạt “chuẩn mực”. Trái lại, Aurene chỉ thấy người mình cứng đơ như khúc gỗ và chẳng hiểu thứ của nợ giam cầm vòng eo này có gì quý phái.

          - Đai chọn từ lần thử đầu tiên mà đã ổn rồi. Tạm thế trước đã. Giờ sang váy. Giúp ta tháo dây buộc nào mấy con ranh kia, đừng có tưởng lảng được việc! Ta vẫn chưa mù hết cả hai mắt đâu!

          Bị mắng do dám chểnh mảng công việc, các hầu gái vội vội vàng vàng xúm vào hỗ trợ bà chủ quản thị nữ. Hóa ra khi trút bỏ vỏ bọc những kẻ tám chuyện, họ làm việc vô cùng nhanh nhẹn và quy củ đến bất ngờ.

          Chưa bao giờ Aurene hạnh phúc tới vậy khi được giải phóng khỏi cái đẹp. Khi từng nút thắt được tháo, cô như từng chút trở lại với chính mình. Tới khi cặp dây cuối cùng níu giữ mối quan hệ ràng buộc giữa cô và đai eo được cởi bỏ, Công chúa Ban mai mới hiểu thế nào là tự do đích thực. Hai tay dang sang ngang, cô cười sung sướng khi cảm nhận sự mềm mại lại tuôn chảy khắp toàn thân, lồng ngực nhẹ bẫng căng ra hấp thụ sinh khí thế gian.

          Song chỉ vừa hết kiếp nạn đai eo tử thần, Aurene đã phải đối mặt kiếp nạn thử đồ. Cô từng đọc trong cuốn sách “Hành trình tìm nơi tuyết rơi” rằng cầu vồng thường có bảy màu, nhưng chỉ trong chưa đầy chục cái chớp mắt ngây ngô, cơ thể cô đã được ướm thử trên dưới ba chiếc cầu vồng. Dù ngần ấy số váy vóc đã lướt qua dáng người cô còn nhanh hơn cả gió lốc, thật khó hiểu khi chẳng có chiếc nào vừa ý bà trưởng thị nữ. Rốt cuộc bà ta lại bỏ hẳn vụ ăn mặc, cho rằng sẽ có kế sách riêng khi tắm xong.

          Váy vóc xong xuôi, giờ lại đến chải tóc và tết chúng theo các kiểu khác nhau. Nhíu mày, Công chúa Ban mai tự nhủ không biết cái đẹp còn định tra tấn cô theo hình thức nào nữa. Nhưng hóa ra không phải mọi việc trong chuỗi chuẩn mực dự bữa tối đều tồi tệ. Thực tế trải nghiệm chải tóc trước gương lại khá thư giãn.

          - Tóc óng ánh nhìn thích thế chứ lại! Sờ mượt chưa này…

          Một hầu gái phấn khích run lên khi để những sợi tóc mềm và sáng loáng màu vàng ánh kim chảy qua các ngón tay. Các cô gái phụ trách việc tết tóc đứng quanh đấy cũng đồng thanh công nhận. Thậm chí đến cả bà thị nữ trưởng từ đầu buổi nghiêm khắc và ác như quỷ còn phải gật đầu đồng ý. Tự vuốt nhẹ như muốn cảm nhận từng đường tóc mềm như lụa ôm lấy bàn tay xương xẩu, bà nở một nụ cười hiền từ và cất tiếng dịu dàng:

          - Về khoản này thì mấy đứa ranh chúng bay nói phải. Tóc cô Aurene sáng đẹp rực rỡ không thua gì mặt trời.

          Như vừa được gợi nhắc đến một sở thích hay một câu chuyện mà bản thân đầy chí thú, Công chúa Ban mai ngoảnh ra hỏi ngay:

          - Bà từng nhìn thấy mặt trời rồi à?

          Người phụ nữ già nhoẻn miệng cười đáp lại:

          - Còn hơn cả nhìn ấy chứ, bé con. Ngày xưa người ta toàn nói với nhau rằng “Muốn bị mặt trời luộc chín thì cứ đến Sư quốc”. Mặt trời nhìn từ quê hương chúng ta là rõ nhất đấy. Hồi bé ta cũng muốn kiểm chứng xem điều đó có thật không, kết quả nhận được bài học nhớ đời chính là cái này đây.

          Người đàn bàn đứng đầu các thị nữ chỉ vào một bên mắt chỉ còn một màu trắng đục. Cô há hốc mồm, á khẩu trong suốt một lúc.

          - Mặt trời nguy hiểm thế á? – Aurene bất giác sờ quanh mắt trái của mình. – Ta đọc trong sách thấy nói là mặt trời ấm áp thôi chứ không nghĩ nó đến mức đấy.

          Hầu gái trưởng lắc đầu, rồi bà tiếp:

          - Chỉ có mấy đứa nghịch dại như ta kể lại mới nghe có vẻ nguy hiểm thôi. Như cô Aurene vừa nói đấy, mặt trời ấm áp, không có mặt trời thì đêm lạnh khủng khiếp. Dân chiến binh Sư quốc biết thế nên chẳng ai ghét mặt trời. Chúng ta coi nó là một phần máu thịt và là món quà do Đấng Chiến binh ban tặng. Nhưng giờ thì cái thứ đáng tự hào đấy không còn nữa.

          - Sao lại…

          Với vẻ thinh lặng kỳ lạ, người đàn bà mù một bên mắt vuốt nhẹ làn tóc vàng kim, đoạn mệt mỏi trả lời:

          - Lời nguyền, bé con ạ. Lúc nào cũng là Lời nguyền. Chúng ta không đi ra ánh sáng mặt trời được nữa. Giờ có muốn cũng chẳng ngắm được. Mấy lão già ngồi ngoài sân tập hôm nào cũng tiếc ngom ngóp. Bọn dở hơi, đến lúc mất mới loay hoay tiếc của.

          Nói rồi bà hơi cúi mặt và lại trầm ngâm suốt một lúc lâu. Chỉ mới vài phút trước con người này còn được so sánh với quỷ dữ, vậy mà giờ đây thể hiện một thái độ im lặng khác thường khiến cả đám hầu nữ vốn ồn ào lẫn Công chúa Ban mai đồng loạt ngậm miệng. Bối rối xen lẫn ngứa ngáy khó chịu trong dạ dày nhưng lại chẳng biết phải đối đáp ra sao, Aurene bèn hỏi vẩn vơ:

          - Có phải đấy là lý do vì sao thành phố này không có mặt trời không? Do Lời nguyền ấy?

          Thị nữ trưởng không đáp ngay. Bà lục tìm trong tủ bàn trang điểm và lấy ra một chiếc lược có mặt chải rất rộng với răng lược phì nhiêu như một thảm thực vật xanh rì, sau đó từ tốn chải tóc cho Công chúa. Đến lúc này bà mới giải đáp thắc mắc của cô:

          - Cũng có thể nói là vậy. Ở đây chúng ta phân biệt ngày đêm nhờ bọ Kén xanh chúa. Nó sống ở cái túi treo chỗ đỉnh kén. Khi nào cô đi ra ngoài nhìn kỹ sẽ thấy. Ban ngày thì nó sẽ sáng choang, ban đêm thì cái túi đen sì. Giờ đang là tối đấy.

          Nàng Công chúa thứ bảy gật gù, nhớ lại lúc Sư vương Deathcurse hỏi về thời gian trong ngày, người hộ vệ đã ngó đầu nhìn lên đỉnh kén để trả lời. Sau khi thử thêm một kiểu đan tóc khác, người quản lý các thị nữ chợt đổi sang tông giọng hân hoan:

          - Mà giờ chúng ta sắp được tạm biệt đám bọ rồi. Cô Aurene có mặt ở đây thì Lời nguyền kiểu gì cũng được giải quyết thôi. Chúng tôi chờ cô mãi đấy. Mà nhắc đến lại thấy ngày xưa tiếc ghê gớm, Nữ vương suýt nữa chữa được cho chúng tôi rồi, chẳng rõ đen đủi thế nào tự nhiên lại đổ bệnh, thành ra cuối cùng Lời nguyền vẫn tiếp tục. Lần này rút kinh nghiệm nên phải nhắc luôn, bé con nhớ giữ sức khỏe cho tốt đấy.

          - Ta… sẽ cố gắng.

          Công chúa Ban mai cố gắng làm một bộ mặt nghiêm nghị để đáp lại. Mặc dù vẫn còn khó hiểu và chẳng thể chắc chắc mình có làm đúng hay không, nhưng cô đoán hành động vừa rồi sẽ phù hợp với người thừa kế danh hiệu Nữ vương Rừng thẳm.

          - Thôi, chuyện này để lúc sau bàn tiếp. – Thị nữ trưởng bỗng ngẩng lên, ánh mắt lại cau có khó tính y như lúc mới gặp. – Giờ chúng ta đi tắm đã. Còn nhiều việc lắm. Mấy con ranh, vào chuẩn bị đồ đi!

          Đám hầu nữ ríu rít bảo nhau làm theo lệnh. Thị nữ trưởng vuốt mái tóc vàng óng bồng bềnh của Công chúa cho phẳng rồi kéo cô vào buồng tắm lát đá mịn màu trắng ngà. Ở giữa phòng là một cái bể hình chữ nhật không sâu lắm, bên trong được đổ đầy nước nóng, từ nơi ấy khói bốc lên nghi ngút làm cô vô cùng khó thở.

          Xung quanh miệng bể còn bày biện đủ các thứ đồ có thể lại liên quan đến cái đẹp mà Aurene chưa thấy bao giờ. Nhưng có lẽ cô sẽ chẳng còn cơ hội khám phá công năng của những vật dụng nữ trang kia. Bởi lẽ các hầu gái trẻ trung lẫn các bà đứng tuổi đã bao vây kín phòng. Họ đều quấn sẵn khăn, tay lăm lăm miếng cọ xanh rêu như chiến binh giữ chắc món vũ khí thân thuộc. Vừa trông thấy Công chúa, đám người đó lập tức xông vào lột trần cô ra.

          Quy trình này hóa ra không mấy khó chịu và khốn khổ như chiếc đai eo tử thần. Vậy nên trong quá trình trở thành một trái táo bị lột vỏ, Aurene thử đánh liều nói thầm với hầu gái trưởng:

          - À này… Bà biết gì về Albed không? Ý ta là về việc… anh ấy bị tránh xa?

          Người quản lý các thị nữ cau mày thoáng chốc, rồi đáp lại không mấy thích thú:

          - Hắn ta không đáng được nhắc đến, bé con ạ. Hắn là một tên phản bội đáng khinh mà chẳng ai muốn nghe đến tên. Cô không nên để ý đến hắn làm gì. Giờ thì vào bồn nào.

          Còn chưa kịp ú ớ gì thêm, Công chúa Ban mai đã bị kéo lê xuống bể nước. Vào khoảnh khắc toàn thân bị ném đánh tùm vào trong bồn tắm, thay vì một quả táo nhẵn nhụi, cô nghĩ mình sắp trở thành một quả táo bị luộc chín.

                                                                                    ***

          Lâu đài khá hỗn loạn sau tin mừng Nữ vương Rừng thẳm trở lại. Thể theo mệnh lệnh được Sư vương ban xuống, tất cả cần gấp rút chuẩn bị cho bữa tiệc tối quan trọng. Chỉ trong chớp mắt sau khi Aurene bị kéo vào phòng chuẩn bị, người làm trong cung điện lập tức nhốn nháo hết cả. Họ đi đi lại lại chóng cả mặt, lúc thì giẫm lên chân người này, lúc lại đâm sầm vào lưng người khác. Song tuyệt nhiên chẳng có lời cãi vã nào, bởi ai cũng bận bù đầu và có hàng tấn nhiệm vụ cần giải quyết càng nhanh càng tốt.

          Hiệp sĩ Albed không nằm ngoài nhịp độ hối hả ấy. Khi mới theo chân Công chúa Ban mai trở về cung điện, vừa mới bước vào sân, đám hầu gái đã lập tức túm được anh và bắt phải tham gia vào chuỗi công việc vận chuyển nguyên liệu cho nhà bếp. Ban đầu, anh muốn nhân lúc chuyện vui của Thành phố Kén xanh làm đám lính buông lỏng cảnh giác, từ đó lẳng lặng trà trộn đám đông và rời đi trong im lặng. Nhưng kế hoạch ấy mãi mãi chỉ nằm trong suy nghĩ.

          Thực ra anh luôn biết mình không thể làm vậy. Albed không thể trốn chạy không phải vì đã bị lũ thị nữ tóm sống. Cũng không phải vì lời hứa đầu môi với nàng Công chúa thứ bảy. Mà bởi chạy trốn chẳng thể tồn tại trong từ điển của anh, ít nhất trong lúc này là vậy.

          Albed không dám mạo hiểm, thậm chí còn không dám nghĩ tới điều mình thực sự muốn. Bởi lẽ chúng, đám lính vô danh và những kẻ theo dõi luôn ẩn hiện phía sau Albed, có thể đọc vị sự thật chỉ qua con mắt he hé đằng sau khe hở mũ giáp của anh. Chúng luôn biết, và chúng luôn có thể mách lẻo cho gã Sư vương bất cứ lúc nào.

          Vậy nên anh phải thật cẩn trọng, chỉ len lén nhìn vào những kẽ hở mà ai đó để lại đằng sau khi vào kho chứa đồ, len lén đi qua các khu vực vắng người hơn một chút lúc vận chuyển lương thực tươi mới, và len lén ghi nhớ thời gian canh gác cũng như tính cách, năng lực của từng gã lính ngồi ngoài “căn phòng” đó. Giữ những suy nghĩ kín đáo kia vào sâu trong lòng, che đậy nó kĩ lưỡng tới mức có thể làm bản thân quên đi cả việc nó từng nhen lên trong phút chốc là chuyện thường ngày mà Albed phải trải qua.

          - Đây, cà rốt. Cầm cái này đi đi. Nhanh chân lên.   

          Ả hầu, kẻ túm được chàng hiệp sĩ giáp sắt ban nãy, căng hai cái lỗ mũi to tướng và rống lên như bò khi giao nhiệm vụ tiếp theo cho anh. Albed gật đầu, mắt lờ đờ, thể hiện mình như một con hình nhân ngoan ngoãn được tạc bằng đá. Khi cúi xuống nhận mẻ cà rốt đựng trong túi đan bằng vỏ cây, ánh nhìn của anh đảo nhanh về các cánh cửa dẫn tới nơi bản thân luôn khao khát tiếp cận.

          Có một gã móm đang ngáp sái quai hàm, tay ôm ngọn giáo cũ đi cà nhắc về phía nơi đó. Anh biết tên này. Gã làm việc canh gác vào cuối tuần, khá chểnh mảng và thường hay tia hàng mấy cô hầu trẻ mới tuyển vào cung điện. Hắn ta là một trong những đối tượng quan sát quan trọng của anh. Thật may mắn khi hôm trở về lại trùng đúng lượt gã và một người đồng hành khác thực hiện nhiệm vụ.

          Hai tay giữ cái túi cà rốt, Albed lẳng lặng tiến về bếp. Anh cố tình lựa chọn hướng đi chếch chéo cắt ngang đường đi của gã móm. Trong thoáng chốc khi gã lính móm mở cánh cửa dẫn vào đoạn hành lang vắng vẻ, hiệp sĩ đã trông được một tên gầy còm cởi trần đang ngồi chờ bạn mình trên cái ghế gỗ đơn điệu ngay trước “căn phòng đó”. Chính gã này mới là mục tiêu anh thực sự để tâm.

          Lần gần nhất đi qua lại khu vực được canh chừng ấy, hắn ta đã chạm mắt với Albed. Anh gần như lạnh toát sống lưng vào khoảnh khắc bị cặp con ngươi đen láy đó phát hiện. Thông thường, gã lính ốm đói kia chẳng bao giờ tỏ ra thích thú với những chuyện diễn ra xung quanh. Hắn hờ hững với hầu hết mọi chuyện, chỉ trừ nhiệm vụ. Không dưới ba lần hiệp sĩ giáp sắt kinh ngạc khi gã vẫn dính chặt mông với cái ghế dẫu có chuông báo động triệu tập quân lính vang ầm ĩ khắp lâu đài. Vậy mà chính cái gã luôn ra vẻ lơ mơ và bất cần này lại là kẻ nhận ra ánh nhìn vội vàng và khẽ khàng của anh. Và kể từ khoảnh khắc ấy, gã bỗng nâng cao cảnh giác một cách đáng sợ.

          Né tránh một vài người qua lại trên đường, hiệp sĩ tìm tới nhà bếp và đặt chiếc túi cà rốt ở kho tạm, bên cạnh hàng trăm chiếc túi nguyên liệu tươi khác chưa được động đến. Một vài hầu gái liếc anh và lẩm bẩm chửi rủa, nhưng khi Albed ngoảnh nhìn họ, tất cả đồng loạt chạy vội đi. Tặc lưỡi một cách lén lút, hiệp sĩ rảo bước trở lại nơi giao ả hầu giao việc cho mình trước khi bị nghi ngờ và gây náo loạn không đáng có. Anh không thích thu hút thêm chú ý, nhất là khi thân phận anh sở hữu lúc này đã đủ tai tiếng.

          Dọc đường trở về, Albed lại cảm nhận được những ánh mắt theo sát bước chân. Hiệp sĩ nuốt khan, mắt đảo một vòng khắp hành lang đông nghịt thị nữ. Một kẻ vờ hít thử những loại rau củ có trong túi đeo tay ở mé trái. Một kẻ khác mang theo cơ man nào là nguyên liệu nấu ăn cũng như cây cảnh trang trí vừa bước vụt qua anh. Kẻ đó thậm chí còn chẳng giấu cặp mắt mở thao láo như muốn róc hết da thịt anh để nhìn vào sự thật trần trụi bên trong.

          Sư vương vẫn quá cẩn trọng. Gã không muốn cho anh bất cứ cơ hội thực hiện ước muốn dù là nhỏ nhất. Chẹp miệng khe khẽ, Albed lách mình khỏi một đám hầu nói chuyện rôm rả rồi trở ra ngoài sân. Đúng lúc ấy, tiếng chuông ở sân tập đột nhiên rung lên điếc tai. Đó là những hồi chuông thông báo kết thúc giờ huấn luyện buổi sáng. Có tổng mười ba hồi được đánh lên. Vậy hôm nay là cuối tuần. Đám lính đang tỉ thí nảy lửa và căng sức luyện binh khí vừa nghe chuông ngân vang ở tháp canh liền dừng hết việc dang dở, dọn dẹp đồ tập rồi hô hào gọi nhau đi ăn. Tránh đường cho hàng đàn lính lác rầm rập đi qua, Albed tranh thủ đánh mắt về cánh cửa dẫn tới “căn phòng đó”.

          Một toán lính vừa đi vừa vui vẻ bàn luận về việc bày trò giải trí trong bữa tiệc, kéo nhau đứng trước cửa dẫn vào hành lang vắng. Vài tên mở cửa đi vào, hất cằm rủ hai gã đang canh gác nhập hội. Như mọi khi, tên móm hồ hởi bày tỏ mong muốn tham gia, còn gã ốm đói chỉ ngồi vắt chân và xua tay. Đây không phải lần đầu tiên đám lính kia tìm thêm đối tác nhậu nhẹt là hai kẻ làm nhiệm vụ giữ cửa chán ngắt. Dựa vào thái độ và cách đối đáp qua vài lần nghe lỏm được, Albed đoán đám lính và hai tên kia thuộc cùng một khóa huấn luyện. Thậm chí mối quan hệ của chúng còn khá thân thiết. Đây chính là điểm mấu chốt anh nên lưu tâm bên cạnh gã lính gầy.

          Sau vô số lần quan sát, Albed nhận ra kế hoạch của anh chỉ có thể được thực hiện vào cuối tuần. Bởi chỉ cuối tuần mới không có huấn luyện buổi chiều, khi này toán lính kia hoàn thành đợt huấn luyện sáng sẽ rủ hai tên canh gác đi uống vài ly. Thường một trong hai tên sẽ nhận lời, đa phần là tên lính bị móm, mặc dù việc này được quyết định thông qua gieo xúc xắc. Bởi không phải lúc nào gã gầy cũng bỏ nhiệm vụ. Đôi khi gã thắng trò đỏ đen, song vẫn ở lại vì thứ tinh thần trách nhiệm kỳ quặc bỗng dâng lên ngập đến tận cổ như lũ sau mưa.

          Anh cần nhắm vào lúc hắn ta rũ bỏ cái vỏ bọc người lính trung thành. Khi ấy xử lý gã móm kia chẳng phải vấn đề to tát. Kỹ năng của hắn nghèo nàn, lại còn lười biếng và ham chơi, sẽ không tốn quá hai nhát kiếm chớp nhoáng của hiệp sĩ để định đoạt kết quả đối đầu. Nhưng những mưu mô và tính toán ấy phải để ngày khác, bởi anh vẫn còn thiếu một yếu tố tiên quyết nhằm bắt tay thực hiện kế hoạch. Giờ thứ mà hiệp sĩ giáp sắt cần lúc này vẫn là sự vâng lời, cúi mình và chịu đựng.

          Anh lại cắm đầu đi thật nhanh, vẫn không quên giữ cặp mắt vô định trong khi lưng hơi gù, cốt yếu để không kẻ nào chú ý tới. Cho tới khi các dự định thành hiện thực, bớt chút nổi bật sẽ tốt hơn. Song, hôm nay có vẻ không phải ngày may mắn của anh.

          Một đám lính trẻ măng, có vẻ vẫn còn căng tràn sức sống khi chưa bị Lời nguyền làm cho kiệt quệ cả cơ thể lẫn tinh thần, đột nhiên tiếp cận và bao vây chàng hiệp sĩ bịt mặt. Từ lúc bắt đầu đợt vận chuyện nguyên liệu cho nhà bếp, Albed sớm biết mình sẽ gặp chuyện này. Nhưng anh chẳng có cách nào để trốn thoát. Tai mắt vẫn ở khắp nơi, và dấu ấn Ô nhục không cho phép anh từ chối mệnh lệnh. Một gã tóc cam ở trần trong khi toàn thân đẫm mồ hôi, hất cằm nói:

          - Anh bạn Albed chăm chỉ hôm nay thế nào rồi? Xơ múi được gì chưa?

          Albed không trả lời, mắt chúi xuống khoảnh sân bên dưới. Mấy tên lính khác, có vẻ là đàn em của gã tóc cam, huých vai nhau và thách đố gì đấy. Cuối cùng, một kẻ có mặt như lưỡi cày gỉ lên tiếng thay cho cả bọn:

          - Anh bạn không thích nói chuyện với bọn tôi à?

          Albed vẫn cúi gằm mặt, không để lọt một âm thanh nào ra ngoài vành môi. Phương pháp của anh luôn là ngoan ngoãn tuyệt đối, và đóng vai kẻ im lặng như tượng cổ ngàn năm. Thông thường đám trẻ tuổi đang hùng hục khí thế gây gổ sẽ sớm chán ngấy và bỏ đi.

          - Chàng trai Ô nhục nay e thẹn đáng yêu thế. Giờ mặc váy vào là hợp đấy. Ra đây bọn tôi giúp cho. Đang sẵn thằng Efuz rủ được con kia đi chơi, mượn của con bé đấy luôn.

          Vài tên nhe răng cười sau câu đùa nhạt thếch. Gã mặt lưỡi cày lại chêm vào với cái giọng ồm ồm:

          - Thế thì thành hiệp sĩ múa cột à?

          Bỗng nhiên cả đám phá lên cười như được mùa. Albed thở dài, khẽ liếc từng kẻ trong số chúng một cách chán ngán. Chẳng có gì hơn ngoài mấy câu này, hiệp sĩ thầm nghĩ mệt mỏi. Tuy nhiên khi đang lia mắt nửa chừng, bỗng anh nhận ra có một gã không cười. Thậm chí trông hắn còn có vẻ đứng đắn và điềm tĩnh khác hẳn đám ranh mới nhú kia. Khi tràng cười chẳng hiểu từ đâu bắt đầu vãn, một gã loai choai thấp bé lại thắc mắc:

          - Ơ mà anh bạn Albed đây ra giúp chúng tôi tí được không? Bọn tôi kiểu… đang muốn xem mấy kỹ năng của anh bạn. Anh bạn chỉ bọn tôi…

          Tên tóc cam cắt ngang lời gã lùn:

          - Chuyện là bọn tôi cứ thắc mắc anh bạn Albed kiểu gì mà lên được tận chức hiệp sĩ. Nghe đâu trước anh bạn là hộ vệ của Sư vương luôn mà. Kỹ năng của hộ vệ toàn hạng nhất, thế có khi anh bạn đây lại là tài năng trẻ bị ẩn giấu thì sao?

         - Thằng này thì trẻ gì. – Gã mặt lưỡi cày phì cười. – Tài năng già.

          Gã tóc cam lại cười ngoác cả mồm. Đám còn lại ôm bụng, níu vai nhau cho khỏi ngã vì cười quá to. Chúng cười lớn đến nỗi mấy cô ả chạy việc vặt bắt đầu để ý và gọi thêm bạn bè đến hóng chuyện. Cứ thế, càng lúc càng nhiều người không phận sự với vụ việc có mặt. Mẹ kiếp, lại phiền rồi, hiệp sĩ tặc lưỡi kín đáo. Còn đám lính trẻ kia cứ cười ngặt nghẽo tới khi tên cầm đầu cả lũ phải đá vào mông từng gã, mắng chửi đủ kiểu mới khiến chúng thôi. Rồi tên tóc cam chống hông tiếp tục:

          - Nào, anh bạn tài năng già. – Gã lại cười khùng khục. – Thế viên ngọc quý đây ra giao lưu với bọn tôi nhé? Nhanh thôi. Cầm vũ khí chém chém một lúc là xong việc. Coi như anh bạn đóng vai người đi trước chỉ bảo bọn tôi. Giống mấy cái kịch đấu trường ấy.

          Albed thầm rủa vận may của mình, định bụng sẽ làm theo bởi dấu ấn Ô nhục vẫn còn trên mình, vậy mà gã không cười lúc nãy lại xen vào. Hắn ta vỗ vai gã cầm đầu cùng vài tên ở gần, đoạn nói đều đều:

          - Thôi kệ thằng này đi, sắp hết thời gian rồi đấy. Chỉ huy trưởng gọi nãy giờ kìa.

          Tên tóc cam vùng ra khỏi cái chạm của gã, mắt trợn lên.

          - Mày sợ à, Alas? Cho thằng già đấy thích quát tháo gì thì quát. Xương cốt người nó sắp rụng hết cả rồi thì còn sức đánh được ai nữa? Học tập đàn anh tí thì chết chắc?

          Thấy rằng lời mình không có trọng lượng, tên lính nghiêm túc kia lắc đầu quay đi, miệng lẩm bẩm gì đó khi nhìn vào đám đông. Xem chừng hy vọng không đến với Albed quá dễ dàng. Anh buông thõng người, chấp nhận trở thành con cún bị xích cổ kéo lê đi bởi lũ lính trẻ.

          Đám bọn chúng nhanh chóng đưa anh ra đến sân tập. Không chần chừ, chúng mặc giáp đồng thời tự trang bị vũ khí tận răng. Còn Albed lại chẳng có gì trong tay. Các thị nữ đi theo hóng hớt đã vơi đi hơn nửa do bị đồng bạn gọi vào tiếp tục công việc. Nhưng ngần ấy người rời đi cũng chẳng khiến chuyện khá hơn. Anh liếc nhanh một vòng, nhận ra các chỉ huy trưởng đều đã vào sảnh chung để ăn tối nên chẳng có ai kiểm soát sân tập, ngoại trừ mấy gã già khú đế thích giết thời gian bằng việc tận hưởng cảnh tượng ai đó bị vùi dập. Xem ra thứ sắp chào đón anh sẽ là bão tố chứ chẳng phải vài hạt mưa lất phất.

          Vậy mà cuối cùng mọi chuyện lại không xảy ra. Trong một thoáng lê bước ra giữa sân, Albed trông được dáng dấp của gã lính trẻ đứng đắn khi nãy. Hình như hắn đang nói chuyện với ai từ trong đám đông hiếu kỳ chứ không tham gia vào vụ hành xác công khai này. Rồi bỗng hắn hất cằm, chỉ vào anh một cách lén lút.

          Ngay tức thì, một người đàn bà già nua mù một bên mắt hậm hực rẽ đám đông xông vào, tay vung vẩy cái chổi quét sân trong khi quát tháo luôn mồm:

          - Thằng khốn trốn việc! Ra mày ở đây! Ai cho mày bỏ đi khi vẫn đang làm việc, hửm? Mở cái mồm ra trả lời tao!

          Thế rồi bà ta giậm chân thùm thụp phá tan vòng vây mà lũ lính trẻ vừa giăng ra, cái chổi trong tay vừa cảm giác ướm đủ tầm đã vụt túi bụi lên người hiệp sĩ. Albed không thực sự cảm nhận được cơn đau do đang mặc giáp, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt bặm trợn của người đàn bà cáu kỉnh, anh lập tức hiểu ý đồ mà bà muốn truyền đạt.

          Khi đã đánh hiệp sĩ chán chê, người phụ nữ mù một mắt quay ra cầm chổi chỉ vào mặt từng tên lính trẻ, nói to:

          - Lũ chúng mày dám trốn việc ra đây chơi à? Tao báo cho người quản lý chúng mày rồi đấy. Lo mà vào sảnh đi.

          Vừa dứt lời, một gã đầu trọc đeo đai chỉ huy trưởng chéo qua vai bước ra từ trong đám đông theo dõi. Ông ta lườm nguýt đám lính khắp một lượt, mặt hằm hằm tức giận:

          - Ra đây. Cả lũ bọn mày ra hết đây.

          Chỉ với hai câu đơn giản, lũ lính trẻ đã co rúm như sâu gặp lửa. Chúng khom người cởi trang bị, xếp thành hàng và ngoan ngoãn cúi đầu bám gót tên chỉ huy đầu trọc mà không thốt ra một chữ phàn nàn, gần như chẳng còn chút khí thế chống đối ban nãy. Chỉ trong chốc lát, cả đám lính trẻ đã biến mất hút vào sảnh ăn.

          Về phía bà lão nửa mù, bà ta lại kéo hiệp sĩ theo mình. Cứ được mấy bước bà lại chửi mắng anh thậm tệ. Rồi người phụ nữ cau có ấy tiếp tục đánh đập hiệp sĩ, còn Albed cứ để yên cho bà đánh. Đến được chỗ rìa đám hầu nữ hóng chuyện, bà lại quát tháo:

          - Lũ chúng mày nhìn cái gì nữa? Lo mà vào làm việc tiếp đi. Đừng để tao phải nhớ mặt đứa nào! Lúc đấy chúng mày chết với tao!

          Cả nhóm đông nghịt vừa nghe dứt câu đã vội vàng đùn đẩy nhau trở lại guồng công việc. Dẫu vậy, ai nấy cũng vẫn dấm dúi thì thầm to nhỏ về hiệp sĩ giáp sắt. Cứu tinh của Albed không mấy bận tâm về chúng, bà vẫn diễn tiếp vở kịch nho nhỏ một cách thuần thục, không quên dùng ánh mắt ra hiệu cho hiệp sĩ đang vờ như khổ sở lắm.

          Vở diễn ngắn của họ đi hết từ hành lang này sang hành lang khác, rồi lại từ nhà kho này tới phòng chứa đồ kia. Tràng chửi dài lê thê của bà cụ ban đầu còn thu hút đám thị nữ ưa bịa chuyện, nhưng sau chừng mười phút nghe đi nghe lại một bài ca nhức đầu, chúng quyết định buông xuôi. Đến tận khi ấy người phụ nữ mù một mắt mới lôi anh vào một phòng kho bụi bặm vắng người qua lại. Tay chuyển sang cầm cán chổi, bà lão đánh anh thật mạnh, giọng ra lệnh:

          - Dọn ngay cái đống này đi! Mày để bừa ra đấy rồi tưởng chạy là xong à?

          Albed cắm cúi làm theo. Về phần mình, người phụ nữ già ngó ra đằng sau khe cửa, xác định thật cẩn thận từng khuôn mặt đi ngang qua căn phòng. Lúc chắc chắn chẳng còn ai muốn quan tâm vụ bừa bộn chán ngắt này nữa, bà mới đổi giọng, vẫn không quên nói thật nhỏ:

          - Tôi mới đi có một lúc mà đã bị dính vào đủ trò. Không có tôi thì anh chẳng được tích sự gì.

          - Thế mà tôi tưởng thị nữ trưởng đang ở chỗ Công chúa Aurene.

          Hiệp sĩ trả lời mà không ngoái nhìn, tay vẫn thoăn thoắt làm việc. Người quản lý các thị nữ thở hắt ra:

          - Xong lâu rồi. Giờ cho đám kia mặc đồ thôi. Tôi còn phải kiểm tra bếp.

          - Và bà vẫn đủ thời gian để chạy ra cứu tôi à?

          Bà cụ đập mạnh cán chổi vào lưng Albed.

          - Cái loại nhà anh chỉ có bị phanh thây mới biết sợ. Giúp cho mà còn ra vẻ nữa, hửm? Không có tôi thì anh giờ còn tỉnh để mà kênh kiệu không?

          - Tôi nói vậy thôi. – Hiệp sĩ thoáng cười. – Cảm ơn vì đã ra tay, Merun.

          Người phụ nữ già lộ rõ vẻ khó chịu. Bà để cái chổi tựa vào tường, tay vội lục cái gì đó trong túi, đoạn nói tiếp:

          - Gớm. Đến cả cái câu cảm ơn cũng không xong. Tôi phát chán cái kiểu của anh rồi. Đây, cái anh cần đây. Tôi được thưởng thêm tháng này. Phải giấu mãi mới mang đi được đấy.

          Nói rồi Merun đưa ra một cái bình nhỏ chỉ to cỡ nắm tay được sơn màu xanh lá. Hiệp sĩ biết bên trong là thứ gì. Anh nheo mắt đồng thời nhận lấy món quà quý giá ngàn vàng. Lắc nhẹ cái bình chứa “mật ong”, trong lòng anh gần như nhen lên một nỗi niềm sung sướng khó diễn tả thành lời.

          - Mà sao cần nhiều “mật ong” thế? Định làm cái gì mờ ám à?

          Người phụ nữ già lại cầm cán chổi, vờ đánh Albed thêm vài cái. Hiệp sĩ nhanh chóng cất món đồ vào chiếc túi nhỏ đằng sau giáp chân và trở lại với việc dọn dẹp.

          - Tôi có dự định khác.

          - Khiếp, dự với chẳng định. – Merun khịt mũi. – À mà đấy, khi nào về thì nhớ lo cho cái nhà anh đi. Nhà với cửa chẳng khác gì cái tổ chuột. Chuột mà ở đấy được cũng tài chứ đừng nói là người.

          Albed rướn lên, khum tay gom một nắm bụi khác về chỗ mình đang dọn.

          - Tôi chỉ dùng cái tổ chuột đấy để ngủ thôi. Dọn dẹp không ảnh hưởng gì lắm.

          - Thích lý do lý trấu thế nào tùy anh. Nhớ dọn cho đàng hoàng. Đừng để lần sau tôi sang thấy vẫn bừa ra là được. Giờ tôi phải đi ra bếp đã. Chốc nữa thằng Alas con tôi nó đến ngay, lúc đấy cứ theo giám sát của nó sẽ không vướng vào chuyện gì. Nghe rõ chưa?

          Xoa hai tay vào nhau để rũ bớt bụi, hiệp sĩ giáp sắt ngoái lại và gật nhẹ. Merun bĩu môi lầm rầm gì đó trong miệng rồi đánh anh thêm một cái nữa. Sau cú đòn bất ngờ cuối cùng, bà đi khỏi phòng.

          Chẳng mất nhiều thời gian để tên lính Alas xuất hiện. Hắn chính là kẻ duy nhất không cười trong đám lính trẻ ban nãy. Vừa đổi ca với mẹ mình, gã đã tỏ thái độ tức tối, tựa lưng vào tường trong khi ôm cây giáo, đoạn nói khàn khàn:

          - Chẳng hiểu sao mẹ tôi lại có thể cho một tên phản bội đống “mật ong” khó lắm mới có được.

          Hiệp sĩ không đáp ngay mà cứ cặm cụi dọn dẹp như một tên đầy tớ thực thụ. Lát sau ông cất tiếng thì thầm:

          - Tôi không biết Merun có con trai.

          - Ông biết cũng chẳng để làm gì.

          Alas hằn học đảo mắt đi chỗ khác và bĩu môi như bất mãn. Khi có thời giờ và không gian để nhìn kỹ hơn, Albed nhận ra gã lính này mang dáng vẻ già dặn hơn hẳn lứa lính trẻ đợt gần nhất. Và đặc biệt cặp mắt xanh dương sâu thẳm giống hệt bên mắt chưa bị mù của Merun có gì rất quen. Dường như anh đã từng thấy cặp mắt kia ở đâu đó, vào một ngày tháng nào đó rất xa trong quá khứ phủ bụi của mình. Và bỗng nhiên một suy nghĩ kỳ lạ lại thôi thúc anh lên tiếng trò chuyện với gã lính này, dẫu cho thâm tâm hiệp sĩ biết rõ đây là điều không nên.

          - Sao lúc nãy cậu lại xen vào?

          Albed hỏi mà gần như chẳng để ý tới nội dung. Đáng tiếc rằng ý định của anh không thể kéo tên lính vào một cuộc hội thoại tử tế. Hắn ta cứ ngoảnh mặt đi nơi khác, thi thoảng lại khịt mũi khó chịu. Không đạt được mục đích, hiệp sĩ đành nhún vai kết thúc chủ đề. Nào ngờ đúng lúc ấy, gã lính mắt xanh lại cất tiếng:

          - Loại chiến binh nào lại đi xúm vào nhục mạ người không có khả năng phản kháng?

          Albed nhíu mày, cảm thấy dường như đã từng nghe câu nói này ở đâu đó mà không tài nào nhớ ra được. Anh cố vắt óc, gắng liên kết những hình ảnh rời rạc lại thành một bức tranh tổng thể. Song mỗi lần tiến gần với ký ức bị chôn giấu, một bức tường rắn chắc lập tức được dựng lên chắn đường đồng thời cưỡng ép kéo anh trở về vạch xuất phát. Rốt cuộc anh chẳng thể thu nhặt được kết quả nào đáng mong đợi.

          - Dọn xong chưa? – Con trai Merun cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. – Xong rồi thì đứng lên đi ra ngoài.

          Hiệp sĩ không trả lời, chỉ gật đầu và làm theo lệnh như mọi khi. Có lẽ anh nên để những trăn trở kia vào một dịp khác. Hiện tại, Albed cần phải để đầu óc mình hướng về niềm vui mới. Giữ nhịp thở đều đặn, anh cố làm như mình hoàn toàn bình thản, nhưng sâu trong lòng, cảm giác hớn hở và phấn khích đang gõ trống dồn dập. Bởi lẽ sau tất cả, bình “mật ong” cuối cùng cho kế hoạch của Albed đã ở trong tay anh. Và kể từ lúc này, chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi, mọi dự định của hiệp sĩ giấu mặt sẽ sớm thành hiện thực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!