Aurene đoán mình đã nghĩ đủ kỹ, đúng theo lời khuyên của thị nữ trưởng trước khi bà vội đi mất phút cuối, cuối cùng cô chọn lấy từ “khúc gỗ” để mô tả kết quả của chuẩn mực dự tiệc đắp lên người mình.
Với chiếc váy trắng nõn cùng viền ren mờ ảo quanh cổ và bắp tay, ống tay áo xòe cùng lớp lót chật ních cả lưng lẫn ngực, chưa kể cái đai eo ép chặt khiến cho hai lá phổi của cô gào thét đòi thêm dưỡng khí làm toàn thân nàng Công chúa thứ bảy giờ đây đúng là một “khúc gỗ” về mọi nghĩa. Chưa hết, chân cô còn bị ép xỏ vào hai chiếc giày nhỏ màu xanh lam có phần đế cao và nhọn khó hiểu, khiến từng bước đi đều mang cảm giác tương đương với giẫm lên đầu mũi giáo. Kể cả khi tiếng chân của hàng chục con người đều đang vang lên xung quanh, chiếc giày kỳ quái của Aurene vẫn phát ra âm thanh cộp cộp bắt tai nhất. Cứ như thể món đồ quỷ quái này được tạo ra chỉ nhằm mục đích gây thêm sự chú ý cho bàn dân thiên hạ.
Thật may mắn vì đám đông hộ tống cô đang lạc vào thế giới chuyện trò của riêng họ, không ai thèm để ý đến sự cực nhọc gần như vẽ kín mặt Công chúa Ban mai. Đến cả những chuyên gia soi mói như đám hầu gái cũng bận nói nhăng cuội với những người lính trẻ đầu trọc lực lưỡng. Xem chừng sự việc Nữ vương Rừng thẳm trở lại làm ai nấy cũng phấn khích khó cưỡng. Người nào cũng chuyện trò về việc chữa khỏi Lời nguyền, về lời cầu hôn và cả những vui đùa trần tục khác được mang đến cùng tin mừng Aurene xuất hiện.
Cả đoàn người vừa đi vừa nói ồn ào chẳng khác nào phiên chợ di động, và tổ buôn ấy chỉ vãn bớt tiếng khi bốn người lính đi trước ra hiệu dừng bước. Họ rẽ phải, đứng lại ở một cánh cửa lớn có tay nắm bằng rễ cây vặn xoắn. Aurene nhìn Ngài Thỏ lùn, ông gật đầu rồi yêu cầu họ mở cửa. Cô bước qua đó, lập tức bị choáng ngợp bởi khung cảnh bên trong.
Từ cửa vào, Công chúa Ban mai trông thấy một gian sảnh hình bầu dục cao lớn đến kinh ngạc. Sàn nhà là đá mài nhẵn với các hoa văn mô tả thảm thực vật sống động như thật, trong khi tường bao xung quanh và trần nhà lại được đẽo gọt, chạm trổ hình dáng những thân đại thụ to lớn đượm vẻ suy tư xen lẫn trầm buồn. Giữa sảnh đặt một chiếc bàn chữ nhật dài phủ vải trắng thêu ren hoa. Bên trên hiện tại vẫn trống trải, thành thử khiến cho cái bàn lạc quẻ hẳn với căn phòng.
Trong lúc Aurene hẵng còn bận trầm trồ thán phục tay nghề của kẻ tạo nên gian sảnh, các hầu gái đã lũ lượt ùa vào phòng. Hàng đàn bọ Kén xanh bay lượn tự do trên không được họ thu hút bằng tiếng gọi dịu dàng, đoạn đựng vào những chiếc bát đen có bệ đỡ và tay quai cũng đen láy. Những người lính hộ tống di chuyển theo đội hình để lùa đám bọ vào các chiếc lồng đan bằng rễ cây, sau đó treo lồng lên mắc cài rủ xuống từ trần nhà. Mấy thị nữ sau đó cũng nhanh chóng chia nhau mỗi người cầm một bát đầy bọ rồi đặt vào các giá treo đính trên tường. Chỉ trong chớp mắt, cả căn phòng lập tức rực sáng lộng lẫy.
Khi tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn, bấy giờ Aurene mới ngớ người phát hiện bóng dáng vị Sư vương. Hóa ra Đức vua đã có mặt ở đây từ trước. Ông ngồi dựa trên một chiếc ghế lớn ở cuối phòng, hai bên là cặp song sinh hộ vệ khoanh tay trong khi dựa lưng vào tường, phía trên đầu hai anh em là một giá đèn bọ nho nhỏ để chiếu sáng. Đứng hơi chếch chéo trước mặt Đức vua, có một gã cận thần lưng gù xem chừng đang cố thanh minh gì đó, còn Deathcurse vừa chống cằm, vừa làm bộ mặt đăm chiêu khó tả. Ngay lúc nhận ra sự có mặt của Aurene, ông lập tức phẩy tay cho tên gù kia lui đi rồi đi ra đón tiếp cô.
- Trông nàng quả thực rất lộng lẫy. Xem ra Merun đã thành công ra trò đấy chứ.
- Cảm ơn… lời khen của Bệ hạ.
Aurene ấp úng, gần như sốc trước chiều cao đáng kinh ngạc của Đức vua. Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, song khi nhìn gần, Aurene vẫn không khỏi há mồm vì cơ thể to lớn vĩ đại ấy. Hơn nữa, phục trang mà Nhà vua đang khoác lên mình để dự bữa tối càng khiến thân hình kia tỏa ra một khí chất vương giả áp đảo. Ông mặc áo choàng lông thú ngoại cỡ đen thăm thẳm, quanh cổ quấn một bộ da sư tử thô sần có bờm rậm rạp với hai chân trước dùng làm dây buộc buông thõng. Dưới chiếc áo sơ mi trắng bằng vải lanh được cài khuy hờ hững, ông đeo tấm mề đay bằng vàng lấp lánh hình đầu sư tử đang nhe nanh. Cả mười ngón tay của ông cũng đeo kín mít nhẫn và các trang sức bằng vàng. Chưa hết, bên hông Sư vương còn giắt thêm một thanh gươm có bao và chuôi kiếm nạm đá quý màu đỏ rực đầy mê hoặc.
- Cho phép ta nhé?
Deathcurse hơi cúi, ngỏ ý muốn mượn tay Công chúa Ban mai. Cô ngây người một lúc, rồi nhanh chóng bừng tỉnh và để ông hôn nhẹ lên mu bàn tay trái.
- Nàng nói cần suy nghĩ, nhưng vẫn chưa tháo nhẫn. Ta có nên hiểu đó là đồng ý không?
Aurene nghiêng đầu nhìn ngón áp út bàn tay trái, và đột nhiên đứng hình. Cô đã quên không tháo chiếc nhẫn. Những bài học và văn hóa ứng xử được nhồi nhét trong suốt một tiếng đồng hồ của các thị nữ lập tức lại vang lên văng vẳng bên tai, sau đó hòa vào cùng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cô.
Nhận ra tình thế nguy cấp, con thỏ biết tuốt nhanh chóng xen vào giải cứu:
- Thứ lỗi cho thần, thưa Bệ hạ.
Nhà vua quay sang, hơi nhíu mày như thể bất mãn nhưng vẫn gật đầu cho phép con vật tiếp tục.
- Thực ra chuyện này có hơi dài dòng. Đại khái là Công chúa Aurene vẫn giữ nguyên ý định cũ. Bởi vì chuyện kết hôn vô cùng hệ trọng, Bệ hạ chắc chắn hiểu ý thần. Còn việc chiếc nhẫn vẫn đeo ở ngón tay như ngài đang thấy về bản chất lại hoàn toàn là một sai lầm mang tính hệ thống.
- Và đó là gì đây?
Khóe môi Deathcurse cong lên, ánh mắt tỏ như khá mong đợi màn giải thích sắp tới.
- Công chúa Aurene ngay khi bước vào phòng đã tháo chiếc nhẫn ra, nhưng vẫn đặt nó trong một chiếc hộp nhỏ mượn từ tôi để bảo quản. Tuy nhiên vừa tắm rửa xong, một sự việc nghiêm trọng đã xảy ra. Chính mắt tôi thấy, thưa Bệ hạ, các hầu gái chuẩn bị trang phục cho Công chúa đã lỡ đeo lại chiếc nhẫn vào ngón áp út tay trái trong khi cô ấy tất bật ngồi học đủ các hướng dẫn khác nhau để cuộc gặp gỡ với Bệ hạ suôn sẻ nhất.
Đám hầu gái đứng sát vách tường vừa thoáng nghe thấy nguyên do đến từ mình liền nhướng mày nhìn nhau và rì rầm to nhỏ. Dẫu biết rằng mình đang trở thành kẻ thù của một bộ phận các thị nữ, song với bộ mặt dày tự nhiên của một con thỏ lùn lông xù, Rabius vẫn thản nhiên quay lại phía những người mình vừa đổ tội và lén nháy mắt. Rồi con vật lại liến thoắng:
- Sau đó vì quá căng thẳng do lần đầu tiên dự bữa tối hoàng gia, thành ra cả thần lẫn Công chúa Aurene trên dọc đường đi tới đây đều không phát hiện chiếc nhẫn vẫn còn ở ngón tay. Mà những người khác cũng không hề nhận ra do họ đang quá háo hức về chuyện mừng hôm nay. Cũng chẳng trách họ được, vì đến cả tôi, một học giả nổi tiếng kỹ tính, còn quên khuấy mất vì phải nghĩ tới đủ cần giải quyết sau hôm nay đây.
- Ta tưởng ngươi đâu được phép vào phòng chuẩn bị? Làm sao ngươi nhìn thấy tận mắt được?
Vẫn giữ nụ cười thú vị, Sư vương chỉ ngay ra điểm bất hợp lý. Nhưng nhiêu đó không làm con thỏ nao núng:
- Đúng là vậy, thưa Bệ hạ. Nhưng tiếc là họ chỉ cấm tôi đi vào phòng một cách đường đường chính chính, đâu có cấm tôi âm thầm lẻn vào.
Đến đây, Đức vua gật gù, bộ mặt dữ như sư tử giãn ra một chút:
- Xảo trá lắm. Nhưng lý do rất đáng tin. Aurene, thứ lỗi cho ta vì hiểu lầm không đáng có.
Công chúa Ban mai cúi nhìn con thỏ trong thoáng chốc và gửi tới một thông điệp biết ơn bằng ánh mắt. Sau khi được giải trí bởi màn ứng biến tức thì của chú thỏ thông tuệ, Nhà vua phẩy tay ra lệnh cho đám lính đưa một ban nhạc vào để hâm nóng không khí trước bữa tối.
Chưa đầy năm phút sau, một nhóm gồn bốn cái rễ cây hình người bước vào phòng thông qua một cửa nhỏ bên phải căn sảnh. Họ nhanh chóng di chuyển tới một khoảng trống có dựng sẵn ghế ngồi cùng giá đỡ nhạc cụ, đặt vật dụng cá nhân xung quanh rồi chờ đợi mệnh lệnh. Trong lúc đó, Đức vua đã lịch sự mời Aurene cùng mình ra ngồi nghỉ tại hai chiếc ghế áp tường cuối phòng, đặt giữa chúng là một chiếc bàn gỗ mà phía trên có bộ ấm chén đựng trà sang trọng. Deathcurse tự tay rót một cốc cho ý trung nhân, Công chúa đón lấy và nhấm thử một ngụp. Cảm giác đắng ngắt đột ngột nơi đầu lưỡi khiến cô lại đánh mất bài học về phong thái Nữ vương.
Xem chừng không mấy quan tâm vẻ vụng về của cô, Nhà vua chỉ về phía ban nhạc:
- Giới thiệu với nàng, bốn nhạc sĩ tài năng nhất Rừng thẳm. Họ đã cống hiến cho khu rừng ngót nghét cũng gần năm trăm năm, đến nay vẫn chưa tìm ra tài năng thay thế. Không tin thì nàng cứ nghe thử một bản.
Rồi Sư vương khoát tay, ban nhạc toàn rễ cây hiểu ý ông liền gật đầu và lập tức mang âm nhạc tới căn phòng rộng lớn. Ngay khi âm thanh cất lên, cả một bức tranh sống động liền hiện hữu rõ nét trong đầu óc Công chúa. Giai điệu đầu tiên khá vui tươi thánh thót như tiếng chim hót líu lo. Giữa những nốt nhạc cao, Công chúa còn nghe được cả tiếng suối róc rách, âm thanh ếch nhái kêu ộp ộp khi nhảy trên những hòn đá trơn nhẵn của một con lạch nhỏ. Xen lẫn sự chuyển mình chậm rãi của các loài động vật nhỏ còn có tiếng lá cây xào xạc như uyển chuyển đưa giọng hát lảnh lót của những chú chim sơn ca vang khắp núi rừng.
- Hay quá.
Aurene bối rối tới mức chỉ biết bình phẩm một câu ngắn gọn trước dư âm lay động mọi giác quan của khúc nhạc kia. Đến cả Ngài Thỏ lùn đang ngồi cạnh chân nàng Công chúa thứ bảy thường ngày lắm mồm là thế, song khi âm nhạc lọt vào tai cũng liền nhắm mắt và im lặng đung đưa thưởng thức. Trông thấy phản ứng của Công chúa Ban mai, Đức vua lại cười và rướn mình qua bàn nói thầm:
- Đó là lý do tại sao họ chưa bị thay thế. Chốc nữa trong lúc ăn, chúng ta sẽ được nghe thêm ít nhất bốn bản nhạc nữa.
Nghe tới bữa tối, bỗng Aurene sực tỉnh khỏi giai điệu sống động. Cô ngây người khi nhận ra ma lực của những điều mới mẻ đã mê hoặc đủ lâu để khiến cô quên đi một điều tối quan trọng. Ngay tức khắc, cô đá nhẹ vào mông con thỏ lùn đang say sưa bay cùng tiếng hót chim muông và chẹp miệng thật khẽ gọi nó. Phải tới cú đá thứ ba (cũng là lần mạnh nhất) con vật mới thoát khỏi cơn mơ màng.
- Rabius, Albed đâu?
Ngài Thỏ lùn gãi đầu một lúc, rồi bản mặt trắng muốt liền tái mét. Nó đứng phắt dậy, sau đó vỗ ngực như ngụ ý Công chúa tin mình vẫn luôn nhớ kỹ. Aurene tin chắc rằng con vật muốn lảng tránh sự thật rằng nó đã để lời hứa rơi vãi ở đâu đó phía sau. Chừng như biết bản thân bị nghi ngờ, chú thỏ biết tuốt vội vàng chạy tới bên Sư vương, yêu cầu một trong hai hộ vệ bế mình lên để dễ bàn chuyện hơn.
Người anh, kẻ đeo hoa tai hình đầu sư tử, tặc lưỡi làm theo. Deathcurse nhíu mày, chắc chắn không hài lòng vì bị cắt ngang lúc thưởng thức âm nhạc. Với tài hùng biện nhiều lần tự hào khoe khoang, chú thỏ thông tuệ múa may tay chân diễn đạt sinh động, không quên giữ âm lượng ở mức vừa đủ hai người nghe. Trong khi đó, Nhà vua yên lặng không động đậy như một thân cây vô tri.
Phản ứng hờ hững của ông khiến tim Aurene đập thùm thụp. Càng chờ đợi câu trả lời từ người cai quản thành phố Kén xanh, cả trán lẫn lòng bàn tay cô lại càng rịn nhiều mồ hôi. Cuối cùng khi con thỏ ngừng lại, Sư vương mới thể hiện chút cảm xúc. Song, ông chỉ nheo mắt, và chỉ làm duy nhất hành động ấy, không hơn cũng không kém.
Gã hộ vệ sau đó đặt Ngài Thỏ lùn trở lại mặt đất, sinh vật bông xù liền lon ton chạy về bên chân Công chúa báo tin. Cô hơi cúi, hỏi thầm vị sứ giả:
- Ông nói kiểu gì với Đức vua thế?
- Công chúa này, tôi mong cô tha thứ trước.
Con thỏ ngước lên, cặp mắt đảo láo liên ra vẻ tội lỗi.
- Thất bại rồi à? – Lồng ngực Aurene thắt lại. – Nhà vua từ chối thẳng thừng hay sao?
- Không. Vì thực ra điều tôi hứa có hơi… nhạy cảm. Ngay từ đầu, tôi không chắc hiệp sĩ có được dự bữa tối hoàng gia hay không, hoặc chính xác hơn, gần như không bao giờ.
Bốn nhạc sĩ tấu lên khúc nhạc thứ hai, nốt đầu tiên trầm mặc và chói tai tới mức làm Công chúa giật mình phút chốc. Khi ngẩng lên theo bản năng, ở khóe mắt, cô thoáng thấy Nhà vua đang nghĩ ngợi với vẻ khó chịu. Càng lúc càng lo lắng, Aurene lại giục con thỏ:
- Vậy Nhà vua không cho phép Albed tham gia à? Có phải vì anh ấy là kẻ phản bội hay làm gì đó tương tự thế không?
Con thỏ bặm môi, mắt ươn ướt:
- Đó chính là điều tôi muốn cô tha thứ lúc nãy. Tôi đã giấu cô chuyện này. Khi nãy nói chuyện với ngài Deathcurse, chắc Công chúa cũng nhận ra rồi. Ông ấy không mấy hoan nghênh ý tưởng mời một kẻ mà tất cả chiến binh lẫn phụ nữ của Sư quốc đều coi khinh ngồi chung bàn ăn với mình. Mà kể cả ông ấy có đồng tình với mong muốn của cô, những kẻ khác sẽ không bao giờ cho phép. Chi tiết thì tôi không rõ, vì bên kia giấu kỹ lắm.
Trong lòng Aurene chợt nặng trĩu như bị một tảng đá đè chặt. Cô thử quay sang Nhà vua và cố thuyết phục lại, nhưng vừa chớm thấy khuôn mặt dữ tợn của ông, ngọn lửa ý chí vừa nhen lên lập tức tắt lịm. Tuy nhiên, Nhà vua lại khiến nàng Công chúa thứ bảy bất ngờ khi quay sang bắt chuyện với cô trước:
- Nàng đợi ta một lát.
Nói rồi ông phẩy tay cho ban nhạc Rừng thẳm đổi nhạc. Một trong số các rễ cây nhạc sĩ đứng dậy và cất tiếng hát trong veo vô cùng xúc động. Sau đó Sư vương đứng dậy vẫy các hầu gái, tay gọi thêm những người lính đứng canh khắp phòng:
- Đám các ngươi vào nhảy đi. Công chúa Aurene rất nóng lòng muốn thấy những vũ điệu truyền thống đầy sức sống của Sư quốc.
Nhận được một mệnh lệnh đột ngột, cộng thêm cả hội lính nhìn đâu cũng chỉ toàn thành phần vai u thịt bắp cả đời chỉ biết cầm vũ khí, thành thử ban đầu ai cũng tỏ ra gượng gạo vô cùng. Nhưng những hầu gái, vốn được huấn luyện để hỗ trợ và đồng hành cùng các quý cô trong cung, nhanh chóng giúp họ bắt nhịp. Hơn nữa khúc ca truyền cảm hứng do ban nhạc Rừng thẳm trình bày càng góp phần dẫn các đôi nam nữ ghép cặp tự do bùng cháy cùng vũ đạo. Cả đám đông cứ thế chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ còn biết tập trung vào âm thanh, người đối diện và những bước chân vội vã gõ lên sàn theo từng nhịp gấp.
Nhà vua ngồi xuống, quay qua Aurene tiếp tục:
- Giờ họ sẽ bận rộn một lúc. Ta đoán vừa đủ để cho nàng câu trả lời.
Công chúa lại giật thót ngoảnh nhìn Deathcurse, trước đó gần như thích thú đến nỗi suýt đứng lên hòa cùng điệp khúc của bộ rễ ca sĩ kia.
- Vâng… Vậy… Bệ hạ nghĩ sao ạ?
- Sao nàng lại muốn đưa hắn vào đây?
Đức vua nói, cố tình hướng mặt về đám đông đang khiêu vũ để trông như vẫn đang thưởng thức. Thấy vậy, Aurene liền liếc xuống chân cầu cứu con thỏ và được nó nhắc nước, sau đó cũng vờ quan sát các cặp nhảy, đoạn ấp úng:
- Anh ấy… là ân nhân của thần. Ít nhất thần muốn được cùng ăn một lần…
Đức vua trả lời lạnh lùng:
- Hắn ta là kẻ phản bội, không được phép tham gia chung vui với mọi người. Điều này nàng chắc chắn biết được thông qua Merun rồi.
Nghe chính Sư vương thẳng thừng kết luận điều mình luôn thắc mắc, Aurene sững sờ mím chặt môi. Rồi bỗng nhiên, một luồng can đảm lại bùng lên trong cô, khiến người thừa kế Nữ vương lại quên mất mình cần giữ vai diễn quý phái mà quay sang nói thống thiết:
- Nhưng thần tưởng ngài có thể cho phép, ý thần là chỉ cần Bệ hạ muốn thì…
- Đương nhiên ta có thể làm vậy. Nhưng vấn đề không đơn giản như thế. Nếu ta sẵn sàng tha thứ cho tội phản bội của hắn dù chỉ một lần, tất cả cấp dưới sẽ mất niềm tin ở ta. Hơn nữa, cho hắn ngồi ăn tại căn phòng này chẳng khác nào xúc phạm đến danh dự của những người đã bị hắn ta phản bội. Có nhiều hệ lụy hơn nàng tưởng đấy, Công chúa Aurene.
- Nhưng mà… – Công chúa vẫn cố gắng gượng. – Chỉ cần Bệ hạ muốn… Chúng ta chỉ cần nghĩ cách…
Nhà vua lắc đầu, môi mím lại như muốn chấm dứt cuộc trò chuyện. Tinh thần Aurene lập tức đổ sầm xuống đáy vực, mặt mũi trở nên tái mét như phát bệnh. Sống mũi cô không hiểu sao cứ cay cay, còn đôi mắt trong giây lát lại nhòe đi. Cô muốn hét lên, nhưng xấu hổ không dám thể hiện trước mặt hai người hộ vệ. Dưới chân, chú thỏ thông tuệ vỗ nhẹ hòng an ủi Công chúa Ban mai, ấy vậy chỉ tổ phản tác dụng. Cô gần như khóc nấc lên vì những cử chỉ thấu hiểu kia.
Nhà vua sớm phát hiện phản ứng xúc động của Aurene. Ông liếc cô thật nhanh, đoạn thở dài rồi hơi rướn lại gần:
- Nàng có chắc mình vẫn muốn đưa hắn vào đây không?
Vừa nghe thấy mình vẫn còn cơ hội để nguyện vọng thành hiện thực, Công chúa Ban mai lập tức gật đầu, mũi vẫn sụt sịt còn hốc mắt thì cay xè. Sư vương lại hỏi tiếp:
- Ta có thể chiều ý nàng. Nhưng với một điều kiện: một khi hắn đã bước chân vào trong căn sảnh này, nàng phải đồng ý với mọi điều kiện khác ta đặt ra cho hắn sau đó.
Nàng Công chúa thứ bảy lại gật đầu. Đến giờ phút này, dẫu có phải nhảy vào cái bể tắm đã từng luộc chín mình một lần chỉ để có được tấm vé gặp lại chàng hiệp sĩ trong mộng, cô cũng sẵn lòng. Deathcurse chẹp miệng và tỏ ra vô cùng uể oải, sau đó đứng dậy vỗ tay thu hút sự chú ý của đám đông đồng thời lấy hơi nói dõng dạc:
- Tạm thời dừng lại nào. Làm tốt lắm, các chàng trai. Các ngươi đã khiến Công chúa Aurene vô cùng ấn tượng. Việc này đáng được trọng thưởng.
Hầu hết đám lính nghe thấy yêu cầu đều nhanh chóng tách mình khỏi người bạn nhảy và đứng thở hổn hển, một số ít vẫn còn mê man chưa tỉnh khỏi giấc mộng du dương cất lên bởi giọng ca vàng từ ban nhạc Rừng thẳm. Nhưng khi nhạc cũng dừng theo chỉ thị, họ vội vàng đứng nghiêm chờ đợi mệnh lệnh, mặt đỏ gay ngượng ngùng. Sư vương đợi tất cả yên lặng mới nói tiếp:
- Giờ thì các chiến binh, ta đoán các ngươi đã mệt rồi. Các ngươi đã cống hiến hết mình đúng theo yêu cầu. Ta cho phép các ngươi tạm nghỉ công việc canh gác và tham gia cuộc vui ở sảnh ăn chung.
Đám lính lập tức hò reo vui vẻ, vài tên dù đang ướt đẫm mồ hôi vẫn lao vào ôm nhau thắm thiết và nhảy nhót tưng bừng. Trái lại, các hầu gái, những người thực sự vất vả dẫn dắt từng bước chân của đám suốt ngày chỉ biết đánh nhau kia, đồng loạt nhăn nhó nhìn nhau. Bắt được phản ứng này, Deathcurse xoa dịu ngay:
- Đừng lo, các thị nữ thân mến. Ta luôn biết các ngươi mệt thế nào. Ta không hề quên công sức các ngươi đã bỏ ra. Nhưng ta cần các ngươi giúp ta một điều cuối cùng. Giờ mỗi người các ngươi hãy vào bếp ở cửa bên phải ta và bưng bữa tối ra bàn dài, sau khi công việc kết thúc, các ngươi cũng sẽ được đi dự tiệc ở sảnh ăn chung. Và ngày mai tất cả các ngươi được nghỉ phép.
Lần này đến lượt đoàn thị nữ hò hét ăn mừng. Họ nhảy múa, ôm hôn nhau và thể hiện thái độ nhiệt thành vượt xa đám đàn ông.
- Vui thế đủ rồi, các thị nữ. Mệnh lệnh cần được thực hiện ngay. Công chúa Aurene đang đợi.
Vừa bị nhắc nhở, họ, các cô gái mới vài giây trước còn nhảy nhót và bàn luận dự định làm đủ chuyện vào ngày nghỉ hiếm có, lập tức trở về phong thái duyên dáng thường ngày. Tất cả đồng loạt buộc lại tóc và chỉnh đốn quần áo, sau đó đi thành hàng thẳng tắp mà không chen lấn xô đẩy cũng không phát ra một tiếng chuyện trò riêng tư nào, cuối cùng lần lượt đi qua cánh cửa dẫn tới nhà bếp.
Sư vương đỡ tay Aurene và dẫn cô tới đầu bàn hướng ra cửa, kéo ghế mời cô ngồi, cuối cùng lịch sự đẩy ghế vào giúp cô. Bản thân ông tiến tới ngồi ở đầu bàn đối diện, bộ mặt vẫn tươi cười khiến Công chúa Ban mai không tài nào đoán định ý tứ ẩn đằng sau.
Đồ ăn được dọn lên rất nhanh. Bữa tối hoàng gia xem chừng khác xa thứ tiệc mà đám cư dân Rừng thẳm bắt cóc cô lúc trước thưởng thức. Ở đây không chỉ có rau củ, mà còn tồn tại nhiều món ăn trông lạ lùng đến mức độc đáo làm nàng Công chúa thứ bảy bất giác lẩm bẩm thán phục tay nghề nghệ nhân trang trí. Khói bốc nghi ngút mang theo mùi hương rù quyến của từng đĩa thức ăn đi khắp căn phòng. Aurene ngây ngất trước hương thơm ấy và bị dẫn dụ tới mức mắt cứ dán chặt vào bàn ăn không rời, dạ dày cũng cồn cào hưởng ứng theo.
Khi bữa tối được bày biện xong xuôi, Deathcurse phẩy tay cho các hầu gái lui đi. Họ bám lấy nhau đi thành đàn, dù chưa ra khỏi căn phòng đã cười nói vui vẻ không nể nang gì vị Sư vương. Dẫu vậy Nhà vua cũng chẳng trách phạt họ. Ông chỉ kiên nhẫn đợi tới khi tiếng ồn ào của đám thị nữ xa tít ở cuối hành lang mới cất giọng:
- Được rồi, Rabius.
Bị gọi tên, con thỏ dựng hai cái tai lên và quay phắt về phía Đức vua.
- Có thần, thưa Bệ hạ.
- Tới lúc ngươi trổ tài rồi. Đi gọi Albed tới đây. Và nhớ là phải bí mật giống cái cách ngươi đã lén lút để nhìn thấy tận mắt sai lầm có tính hệ thống ban nãy.
Chừng như hiểu được dụng ý của nhà vua, chú thỏ biết tuốt liền sợ sệt nhìn ngó xung quanh, rồi quay lại trả lời lí nhí:
- Tuân lệnh Bệ hạ. Thần đi ngay đây. Sẽ nhanh thôi.
Dứt lời, con vật lập tức lẩn đi như chuột, chỉ mới chớp mắt đã chẳng thấy nhúm lông trắng béo ục ịch nào trên sàn nữa. Căn phòng trở nên im lặng khác thường sau màn hô biến mất hút của Ngài Thỏ lùn. Như vậy chỉ còn Aurene một mình đối diện với Sư vương. Deathcurse nhấm một ngụp rượu đỏ từ chiếc ly trong suốt cạnh tay trái, đoạn bắt chuyện:
- Vậy là mọi thứ đã theo ý nàng. Đây là một quyết định thực sự khó khăn, Aurene. Ta nói để nàng biết rõ như vậy trước.
Công chúa Ban mai vội cúi đầu cảm ơn ríu rít, song bị nhà vua ngăn lại. Khi ngẩng lên, cô lại chạm mắt với Deathcurse, và ông lập tức nói tiếp:
- Nàng không nên vội mừng. Ta vẫn còn điều kiện chưa đưa ra. Và ta cũng muốn lời cảm ơn của nàng thiết thực hơn.
- Bệ hạ… muốn gì ạ?
Công chúa cau mày đáp lại. Cô có hơi bối rối khi nghe yêu cầu kèm theo của Sư vương, bởi lẽ một linh cảm chẳng lành cứ đâm vào ruột gan cô khiến nó đau như bị gai hoa hồng châm chích.
- Ta muốn đây là một món nợ giữa chúng ta. Khi thời điểm đến, ta cần nàng làm giúp một việc. Yên tâm, không quá khó đâu.
Aurene chớp chớp mắt nghĩ ngợi một lúc, rồi quyết định đồng ý. Dẫu sao cô cũng chẳng nặn ra nổi một biệt tài mà bản thân có thể lấy làm tự hào, vậy nên món nợ này xem chừng chỉ là một lời hứa vu vơ không cần quá để tâm.
Không tốn quá nhiều thời gian để lại thấy bóng dáng của chú thỏ biết tuốt xuất hiện. Sau một tiếng kẽo kẹt, cửa chính hé mở, và hiệp sĩ Albed bước vào phòng. Lồng ngực Aurene gần như hân hoan tới mức nhẹ bẫng khi trông được hình ảnh quen thuộc của anh. Cô cười tươi rói, vẫy tay chào nhưng không nhận được hồi đáp từ chàng trai trong mộng. Thay vì hồi đáp Công chúa Ban mai, Albed lại hướng mọi sự chú ý vào Sư vương. Anh gằn giọng hỏi ông với không một chút phép tắc dành cho người đứng đầu thành phố Kén xanh:
- Ông còn muốn cái quái gì từ tôi nữa?
Nhà vua quay nửa người về nhìn hiệp sĩ, trả lời với bộ mặt hờ hững:
- Ngươi có mặt ở đây hoàn toàn do ý tốt của Công chúa Aurene. Nàng ấy muốn ta gọi ngươi tới. Và ta đồng ý, nhưng với một điều kiện.
Nói rồi ánh mắt Deathcurse tập trung vào chiếc túi nhỏ đằng sau giáp chân của Albed. Hiệp sĩ thoáng quay sang Công chúa Ban mai, đoạn gầm gừ. Aurene hoảng hốt, khó hiểu và mông lung khi chẳng biết tại sao mình bị ném cho một thái độ giận giữ vô cớ.
Ngón tay Nhà vua gõ nhẹ lên bàn để nhắc Albed tập trung vào mình, sau đó ông đảo mắt lên chiếc mũ giáp che giấu dung mạo hiệp sĩ:
- Cởi mũ giáp của ngươi ra.
Hiệp sĩ đứng đờ một lúc, dường như không hiểu ý nghĩa của mệnh lệnh. Song Sư vương vẫn không thèm giải thích, tiếp tục yêu cầu bằng cách nói chậm như đánh vần từng từ:
- Ta bảo cởi mũ giáp ra. Đừng để ta dùng đến biện pháp khác.
Ban đầu Albed còn tỏ vẻ chống cự, nhưng lúc cụm từ “biện pháp khác” vang lên, anh lập tức thay đổi thái độ và trở nên ngoan ngoãn lạ thường. Từ từ tháo dây cố định quanh cổ, anh nhấc chiếc mặt nạ sắt luôn ngăn cách khuôn mặt bản thân hiện hữu với thế giới. Ngay lúc trông được bộ mặt đằng sau chiếc mũ, Công chúa Aurene bất giác che miệng, mắt mở to kinh ngạc.
Thật quá đỗi kinh khủng, cô chỉ có thể nghĩ như vậy vào khoảnh khắc nhìn thấy bộ mặt đáng sợ ấy. Hầu hết cả tóc và mặt anh đều đã bị Lời nguyền thối rữa ăn mòn tới mức lộ cả xương. Hai con mắt của chàng hiệp sĩ giáp sắt cảm tưởng như có thể rơi khỏi tròng bất cứ lúc nào. Anh cũng chẳng còn môi, dẫn đến cả bộ răng cứ thế phô bày ra trông đến là gớm ghiếc.
- Nàng không nên ngạc nhiên, Aurene. Mấy thứ này đã trở thành một phần thường thức ở đây. Ai cũng vậy, không chỉ Albed.
Nhà vua chợt lên tiếng, giọng thản nhiên.
- Giờ… – Đoạn ông lại hướng về hiệp sĩ. – Phần còn lại của điều kiện. Ngươi sẽ phải đứng, và không được ăn.
Công chúa lập tức phản ứng dữ dội. Nhưng còn chưa kịp thốt ra nửa chữ, Đức vua đã chặn đứng ý định của cô:
- Nàng đã đồng ý khi muốn ta đưa tên phản bội này vào đây. Điều kiện của ta đã rõ ràng, và nàng đừng có nghĩ rằng có thể xin ta thay đổi. Chỉ riêng việc cho phép hắn đặt chân qua cánh cửa kia cũng đã vượt quá giới hạn thông thường rồi. Đừng nhìn ta như vậy, Aurene. Ta chỉ có thể châm chước tới mức này mà thôi. Điều kiện đã được quyết định. Hắn sẽ phải đứng. Ta sẽ không bàn luận thêm gì nữa.
Aurene nhăn mặt, hết nhìn Deathcurse lại đến con thỏ và mong chờ nó sẽ lại mách cô cho một cách giải quyết khôn ngoan. Hoặc nếu không có phương án khác, cô sẽ sử dụng mong muốn tha thiết để lay chuyển trái tim vị Sư vương một lần nữa. Chính cách này đã giúp cô lúc nãy, giờ nó sẽ là mũi lao để cô tiếp tục bám lấy.
Song, đáng tiếc thay, Nhà vua vẫn chẳng suy chuyển chút nào dù đã vài phút trôi qua kể từ lúc cô dùng kế sách ấy. Kể cả khi những giọt nước đã thấm ướt đôi mắt Công chúa, ông vẫn ngồi im phăng phắc, môi mím chặt và nhìn cô bằng cặp mắt dữ tợn như sư tử. Dường như hết cách, Công chúa Ban mai tức tối thở hắt ra, vùng vằng không thèm động tay vào bữa tối. Cô quyết sẽ không ăn dù chỉ một miếng, và sẽ tuyệt thực tới chừng nào Đức vua đổi ý.
Trông thấy cảnh tượng người thừa kế Nữ vương tự làm khổ mình nhằm mưu cầu chút quyền lợi cho tên hiệp sĩ phản bội, Albed chỉ biết cúi gằm mặt im thít. Rồi anh ngẩng đầu, đoạn cất giọng mệt mỏi:
- Công chúa Aurene, cảm ơn cô. Nhưng chuyện này tôi quen rồi. Cứ ăn đi. Dù sao chút nữa tôi vẫn sẽ được ăn thôi.
Nghe thấy lời cảm ơn từ chính miệng người thương, Công chúa Ban mai giật mình ngước lên. Cô nhìn anh với cặp mắt ướt như muốn xác nhận điều mình vừa nghe, và lại nhận được thêm một cái gật đầu biết ơn. Có lẽ chỉ nhiêu đó cũng quá đủ giúp tinh thần đang trĩu nặng của cô lập tức giang cánh bay tít tận trời cao. Không muốn để mình xấu xí thêm trong mắt vị hiệp sĩ trong mộng, Aurene vội vã lau nước mắt với sự chỉ dẫn của Ngài Thỏ lùn để không mất lớp trang điểm. Khi trông đã chỉn chu và bớt trẻ con hơn, cô lại liếc về phía Albed.
Khuôn mặt thối rữa của anh thật khó để gây thiện cảm với bất cứ ai. Dẫu vậy cô vẫn không thể ghét bỏ anh. Bởi dù cho bề ngoài của hiệp sĩ giáp sắt có ra sao, anh sẽ luôn là ân nhân của cô, sự thật này mãi mãi không thay đổi.
- Nếu chuyện đã được giải quyết, vậy chúng ta nên ăn thôi. Mất quá nhiều thời gian cho mấy chuyện lặt vặt rồi.
Deathcurse ngả người về sau, xoay nhẹ ly rượu trong tay, rồi quay sang nói với con thỏ:
- Rabius. Kéo ghế vào ngồi cạnh Aurene đi. Giờ ngươi sẽ thay cho đám hầu gái làm người hướng dẫn Công chúa. Giúp cô ấy chọn món đi.
Con vật chớp mắt và há ngoác cả mồm như không tin vào chính đôi tai thính có tiếng của mình.
- Tôi ấy ạ? Được cùng bàn với Bệ hạ?
- Chứ còn ai vào đây nữa?
Đức vua cục cằn đáp lại. Nghe thấy thế chú thỏ biết tuốt liền reo lên mừng rỡ, lập tức chạy về cuối phòng yêu cầu hai anh em hộ vệ xếp ghế cho mình. Do quá lùn, nó phải đặt thêm vài chiếc gối kê cỡ bự để đạt chiều cao ngang tầm mắt Công chúa Ban mai. Nhưng khi đã sắp xong chỗ ngồi danh dự, thỏ ta lại không tự trèo lên được, thành thử lại phải nhờ cậy người anh trong cặp song sinh nhấc đặt vào ngọn tháp thu nhỏ mới tạo.
Sau khi đã thực sự ổn định, Rabius đeo chiếc kính tròn lên một bên mắt và bắt đầu màn giới thiệu món ăn. Thực đơn nó chọn cho Aurene thực sự có khẩu phồn nhỏ đến đáng thương, và chẳng có món nào ngon tới mức khiến cô muốn ăn tới đĩa thứ hai. Hầu hết thời gian thưởng thức bữa tối đều được Công chúa dùng để luyện tập các quy tắc ăn uống phức tạp có lẽ còn hơn cả nghệ thuật ẩm thực của những món ăn kia.
Giữa những lúc đổi món mới, nàng Công chúa thứ bảy thi thoảng vẫn liếc sang chỗ Albed, rồi lại thấy cay đắng khi đã không giúp đỡ còn hại anh phải đứng chịu đựng mà chẳng được ăn. Và những khi như vậy, xúc cảm tội lỗi lại dâng lên khiến cô không tài nào nuốt trôi được. Nhưng dẫu sao chính anh cũng đã chấp nhận điều kiện. Còn với Aurene, cô phải tuân theo và thực hiện lời hứa. Bởi một Nữ vương không thể làm trái lại điều mình đã chọn.
Phía bên kia bàn, Sư vương chỉ im lặng quan sát, đôi khi lại nhấm chút rượu. Nhìn qua vài ba chiếc đĩa trống được ông xếp thành một chồng nhỏ trước mặt, Aurene khá ngạc nhiên vì không ngờ một chiến binh có vóc dáng to lớn như ông lại không mấy mặn mà việc ăn uống. Lúc cô trông như đã no căng bụng bởi thực đơn do con thỏ sắp xếp, Nhà vua đột nhiên ra hiệu cho Rabius tạm thời dừng lại. Rồi ông thẳng lưng đồng thời hơi nhoài người về trước, đoạn nói theo cái lối gợi mở:
- Ta đoán giờ là lúc nên vào vấn đề.
Vừa nhắc đến chủ đề chính của bữa tối, dạ dày Aurene bỗng quặn đau. Cô lập tức ngồi ngay ngắn, chờ đợi Sư vương tiếp tục.
- Chắc nàng đã biết hầu hết mọi chuyện thông qua sứ giả của ta, Rabius.
Con thỏ đang gặm một miếng cà rốt thì đột nhiên dừng lại, cố tránh ánh mắt Đức vua. Không hiểu được hành động mờ ám của con vật, Công chúa Ban mai hồn nhiên trả lời:
- Vâng! Thần biết về chuyện mình là người thứ bảy, về chuyện tình yêu… – Cô thoáng đỏ mặt. – Chuyện tình của Bệ hạ với Nữ vương… Và cả việc thần có khả năng để cứu lấy khu rừng.
Chẳng biết vì sao mà vừa nghe lọt tai những chủ đề được liệt kê, Deathcurse lập tức hằm hằm nhìn con thỏ:
- Ngươi lại bôi vẽ ra những chuyện gì nữa thế, Rabius?
- Dạ… Thần làm như mọi khi. Thần kể hết ạ…
Sinh vật bông xù ra vẻ vô tội bằng cách bặm môi và ngồi thẳng thớm, song không giấu nổi cái vẻ xám ngoét như bùn dính lên mặt. Sư vương day trán, tặc lưỡi:
- Ta đã mong chờ gì từ ngươi mới được nhỉ?
Aurene không khỏi ngạc nhiên khi trông thấy cảnh vị học giả số một (tự xưng) của Rừng thẳm bị trách tội tới mức ấp úng. Dẫu vậy, nỗi kinh ngạc sớm trở thành tinh thần công lý mạnh mẽ, và cô quyết định không thể để thỏ ta chịu trận mãi. Bằng cách ép đầu óc hoạt động nhanh nhạy hơn hẳn bình thường thông qua phương pháp của Rabius, cô vơ vội những ý nghĩ chớm vụt qua bộ não và xen vào:
- Thưa, thưa Bệ hạ. Thần thực sự không hiểu về Lời nguyền cho lắm. Có phải có tận… hai Lời nguyền không?
Deathcurse đột nhiên im lặng, ngón tay lại gõ lên bàn. Rồi ông nheo mắt, hỏi:
- Sao nàng nghĩ vậy?
Lần này tới lượt Aurene ấp úng trước uy áp của Nhà vua. Môi cô cứ hé ra rồi lại ngậm chặt, khó khăn lắm mới cất tiếng được:
- Vì… Thần thấy người thách đấu với Bệ hạ mất đầu nhưng anh ta không chết. Rabius nói đó là do Lời nguyền bất tử.
- Còn gì nữa không?
Nhà vua liếc con thỏ rồi chống cằm, cách nói ngụ ý yêu cầu Công chúa Ban mai trình bày nốt những hoài nghi.
- Nhưng thần thấy anh ta trước khi bị… treo đầu… trên người không có vết ăn mòn giống những người ở trên phố.
Deathcurse nhấm một ngụp rượu, rồi lại im lặng. Lát sau, ông nói với giọng khàn khàn:
- Nàng đúng ở suy đoán đầu tiên. Có vẻ ít nhất con thỏ vô dụng này không luyên thuyên quá nhiều thứ ngớ ngẩn.
- Vậy còn ý thứ hai…
Sư vương lại ngả người vào lưng ghế, đoạn lắc đầu. Con thỏ giật thót mình, tưởng sẽ phải chịu cơn lôi đình từ Nhà vua một lần nữa, song xem chừng ông đã chán ngấy tận cổ. Thay vì tốn thì giờ với con vật lắm mồm, Deathcurse chọn nói thẳng trọng tâm:
- Cách giải thích lung tung của tên sứ giả kia làm nàng hiểu lầm. Thực ra cả hai thứ đó là một.
Aurene chớp chớp mắt, cố luận giải nhưng không hiểu thấu ý Nhà vua. Cô lại hỏi một cách rụt rè những đắn đo đã từng thắc mắc với chính Ngài Thỏ lùn:
- Vậy Lời nguyền này có phải từ khu rừng mà ra không ạ?
- Không. – Đức vua đáp ngay. – Chưa bao giờ. Nhưng những gì chúng ta mong muốn từ nàng lại có liên quan đến Lời nguyền này.
Công chúa vô thức xoay chiếc đĩa nhẵn thín trong tay, miệng bất giác thốt lên:
- Nếu vậy thần hơi…
- Có chuyện gì?
Nhà vua trừng mắt. Ánh nhìn dữ dội của ông khiến Aurene không dám trực tiếp đối mặt, chỉ còn biết nhìn đăm đăm vào đống ren của khăn trải bàn.
- Thần chỉ đang thắc mắc… Nếu nó không đến từ khu rừng thì… Tại sao tất cả mọi người đều bị nó ám?
Deathcurse đăm chiêu trong chốc lát, đoạn giải đáp:
- Không phải tất cả. Chỉ có thần dân của Sư quốc thôi. Không cư dân Rừng thẳm nào bị mắc hết.
- Sao lại thế được?
Công chúa ngước lên, hỏi mà chẳng thèm suy nghĩ lấy nửa giây. Khi cô giật mình nhận ra sai lầm thì cũng đã quá muộn. Kỳ lạ thay, Sư vương chẳng lấy làm tức giận trước cử chỉ thiếu tôn trọng kia. Ông chỉ ngồi lặng như tờ, thi thoảng gạt một con bọ Kén xanh hiếu kỳ khỏi chồng đĩa trước mặt, đoạn uống cạn rượu trong ly.
- Sư quốc chúng ta đã gây ra một tội ác không thể tha thứ. Đó là nỗi ô nhục mà bất cứ thần dân nào cũng muốn quên. Tạm thời… ta không muốn nhắc lại điều ấy ở đây, nhất là khi nó cũng chẳng phải chuyện cần ưu tiên. – Khóe miệng ông bỗng cong xuống. – Nhưng mong nàng hãy nhớ, chúng ta luôn tự nhắc nhở rằng bản thân chính là những kẻ độc ác xứng đáng phải chịu hình phạt từ các Đấng Tối Cao.
Nghe tới đây, Aurene bất giác quay về phía Albed. Trong lòng Công chúa Ban mai có chút không tin rằng người tốt bụng như hiệp sĩ giáp sắt lại có thể gây ra một tội lỗi kinh hoàng. Song đúng lúc ấy, cô chợt nhận ra một điều khác lạ ở anh. Dù cặp mắt chẳng còn mí để biểu thị cảm xúc, nhưng dường như cô cảm nhận được cái nhìn hằn học mà Albed chĩa vào Deathcurse. Cô cau mày, không hiểu được bí ẩn đằng sau hành động của anh, và cũng không hiểu tại sao hiệp sĩ luôn tỏ ra chống đối Nhà vua từ lúc bước vào phòng tới giờ.
Đang trôi nổi giữa những nỗi băn khoăn cá nhân, bỗng Sư vương kéo Aurene trở lại mặt đất:
- Ta nghĩ ở thời điểm hiện tại, nàng cần chú tâm đến Lời tiên tri hơn. Cứu lấy khu rừng mới là ưu tiên trước nhất. Thể theo lời hứa mà Nữ vương để lại.
Công chúa Ban mai hé miệng định nói, nhưng việc sắp xếp từ ngữ cho chính xác ngay khi thoát khỏi mớ nghi hoặc dày đặc không hề dễ dàng:
- Thần nhớ Lời tiên tri là… Mình cần cứu lấy khu rừng… Và thần chính là Nữ vương tái sinh để thực hiện lời hứa. Thần nhớ là vậy. Nhưng thần không thấy mình có… quyền năng gì cả. Nên cũng không biết phải làm thế nào…
Nói tới đây, như sực nhớ ra một chuyện tối quan trọng, hai mắt cô liền mở to, đoạn nối luôn với cuối câu trước:
- Còn những người trước đó… Thưa Bệ hạ, những Công chúa được tìm thấy trước thần đâu rồi ạ?
Trông thấy khuôn mặt Deathcurse thoáng hiện lên nét u sầu, Công chúa Ban mai bỗng có linh cảm chẳng lành.
- Chút nữa nàng sẽ được gặp họ. Còn về cách thức để cứu lấy khu rừng… Người anh em của ta, giúp ta đánh thức Thân sồi già được không?
Cặp song sinh giữ im lặng từ đầu chí cuối của bữa tối bỗng nhiên đứng nghiêm, giậm chân rồi gật đầu, sau đó rời khỏi phòng qua cửa chính. Nhà vua ra hiệu cho Công chúa cùng con thỏ đứng dậy và lại gần mình.
- Rabius, tiễn Albed đi, và gọi Merun cho vài người tiệc tùng quá nhiều vào đây dọn dẹp. – Rồi ông quay sang Aurene. – Ta sẽ đưa nàng đến Trái tim Rừng thẳm.
Công chúa Ban mai lại tá hỏa khi nghe tin hiệp sĩ lại bị đẩy xa khỏi mình một lần nữa, nhưng Deathcurse đã đoán trước nên rào ngay:
- Nàng không cần lo. Chỉ đi một chút thôi. Khi xong xuôi, ta sẽ không ngăn cấm gì cả. Nếu nàng muốn gặp hắn thì cứ việc. Đó là quyền của nàng, và nàng chỉ cần đi cùng Rabius là được.
- Thần… hiểu rồi.
Dẫu chấp nhận, song cô vẫn buồn nẫu ruột.
- Và còn nữa…
Nhà vua túm lấy con thỏ định nhanh nhảu đoảng chuồn trước với Albed bám theo sau. Giữ cho con vật treo lủng lẳng giữa hai ngón tay, ông rút ra quyển sách Hành trình tìm nơi tuyết rơi dày cộp đựng trong chiếc túi đeo chéo nho nhỏ của nó và đưa cho người thừa kế Nữ vương.
- Nàng sẽ cần thứ này đấy.
Cô đón lấy món đồ tri kỷ vào lòng, đoạn nghiêng đầu khó hiểu. Tuy nhiên cô quyết định không thắc mắc, nhất là khi Nhà vua không có ý muốn giải thích. Về phần con thỏ, sau khi được thả ra thì trông đến là bất mãn nhưng lại chẳng dám đấu khẩu với chiến binh mạnh nhất Sư quốc, rốt cuộc đành tự nuốt hết tủi nhục mà thực thi mệnh lệnh.
Lúc Ngài Thỏ lùn cùng hiệp sĩ phản bội biến mất sau cánh cửa, căn phòng chỉ còn lại Deathcurse và Aurene. Ông ra hiệu cho cô đi theo mình đến cuối phòng.
- Để sau này đỡ mất công, ta cần nàng nhớ một điều. Cung điện này là một sinh vật sống. Và mọi căn phòng trong lâu đài đều dẫn tới Trái tim Rừng thẳm. Chỉ cần nàng biết mật mã.
Dứt lời, ông nhắm mắt, miệng lẩm bẩm: “Hetarik, seetirik”. Vừa hết câu, bức tường nơi tay Nhà vua đặt lên bỗng rung chuyển, trong chốc lát mở ra một con đường bao phủ bởi rêu phong cùng rễ cây bám chằng chịt. Sư vương bước vào con đường, đoạn ngoảnh về sau gọi Aurene. Dù có chút nghi ngờ đường hầm kinh dị này, song cô vẫn đáp lại lời Đức vua.
Vừa đi chưa đầy ba bước chân, cánh cửa phía sau đã ầm ầm khép lại. Không còn nguồn sáng từ đám bọ Kén xanh, mọi thứ dọc con đường lập tức tối như hũ nút. Đột ngột mất tầm nhìn, cả người Công chúa bỗng nghiêng ngả và phải dựa vào tường để giữ thăng bằng. Đúng lúc ấy giọng của Deathcurse vang vọng khắp đường hầm:
- Literuk.
Sau một câu thần chú khác, một luồng sáng xanh dương dịu nhẹ tỏa ra từ những sợi rễ. Thứ màu ấy trộn lẫn cùng sắc xanh cũ kỹ của đống rêu như đã tồn tại cả thế kỷ tạo nên những dải vân kỳ lạ lơ lửng trong không khí. Khi Aurene thử chạm vào chúng, những mảng tường bám đầy rêu lại đồng loạt cụp vào né tránh như một thiếu nữ e thẹn.
Nhà vua, có vẻ đã quá quen thuộc với khung cảnh huyền ảo vừa xuất hiện, tiếp tục cất bước. Công chúa chạy với theo rồi đi song song với ông. Vừa đảo mắt trầm trồ trước cõi thần tiên trải dài khắp con đường bí mật, cô vừa hỏi lân la:
- Thần chú vừa nãy là gì vậy?
- Nếu nàng hỏi về ánh sáng, thì Literuk có nghĩa là “thắp sáng” theo ngôn ngữ cổ của khu rừng. Còn thần chú để mở cửa đường hầm này trong tiếng Đại thụ Rừng thẳm tức là “Cho ta thấy nhịp đập trái tim”.
Công chúa gật gù, tự nhắc bản thân sẽ học thuộc lòng hai câu thần chú hay ho này. Đang lẩm nhẩm ý nghĩa của những từ ngữ mới mẻ, cô trông thấy từ xa một điểm sáng cuối con đường. Đi thêm độ trăm bước nữa thì cả hai thoát khỏi đường hầm kỳ ảo, từ đó mở ra một khu vườn cũng nên thơ chẳng kém gì sự kỳ diệu phía sau.
Họ đứng dưới một mái hiên bằng đá bị tàn phá bởi thời gian loang lổ những vết ẩm màu xanh rêu. Trước mặt hai người, giữa hàng lan can mảnh và dẹt được đẽo gọt tinh tế, là một con đường nhỏ lát đá trắng muốt ẩn hiện qua đống cỏ dại um tùm. Bên ngoài mái hiên cổ kính, hàng trăm loài hoa đang đua nhau khoe sắc. Chúng nhô lên khỏi những tán cỏ màu xanh lưu ly cao tới tận hông, cố gắng tỏa hương thơm ngọt ngào như mời gọi ai đó tới ghé thăm và mang mình rời khỏi ngôi nhà cũ đầy ắp kỷ niệm nhạt nhẽo.
Sư vương chỉ về cuối đoạn đường lát đá, và Aurene lại thốt lên kinh ngạc. Ở nơi tay ông trỏ là một thân cây khổng lồ trắng xóa với cành lá xum xuê bao phủ cả khu vườn thinh lặng. Từ ngọn cây, những sợi dây leo rủ xuống và rung nhè nhẹ tựa như một cơn mưa xối xả, mang theo những giọt sương đông cứng phản chiếu thứ ánh sáng xanh dương ve vuốt da thịt. Trái với nét thơ mộng phía trên, phần rễ cây lại giống như bắp tay của một con quái thú khổng lồ phồng lên cày xới mặt đất. Chừng như thân cây trắng toát kia chưa đủ vĩ đại, đám rễ còn bò lổm ngổm ra khắp khu vườn, đâm xuyên qua những bức tường đá đằng sau thảm cỏ xanh rì, tham lam hút thêm dưỡng chất hòng thực hiện khao khát biến cây mẹ trở nên to lớn hơn nữa.
- Giờ thì đi nào.
Hất đầu ra hiệu tiến lên, Deathcurse bước qua những phiến đá mài phẳng. Dù mải mê ngắm nghía nhưng Công chúa vẫn không quên theo sát không rời phía sau. Khi đến điểm cuối hành trình, cô trông thấy một chiếc bàn nhỏ cùng hai cái ghế đơn sơ có lưng tựa xếp quanh, và bao lấy không gian ấm cúng ấy là những tủ sách phủ đầy bụi. Nhưng Nhà vua không dẫn Aurene đến nơi ấy. Ông rẽ sang trái, đi về một đoạn rễ sưng to nhất nhưng ngắn ngủn. Ở đầu sợi rễ có một con đường nhỏ, và Công chúa Ban mai được Deathcurse dẫn vào trong cây đại thụ thông qua nó.
Đường hầm rải rác những con bọ Kén xanh bị tách khỏi bầy. Trong không trung còn phảng phất thứ mùi dễ chịu giống những loại thảo mộc mà Rabius từng dùng sắc thuốc cho cô. Họ bám theo con đường dốc dần lên cao, cuối cùng dừng bước tại một mặt gỗ sần sùi. Khi cô leo được đến nơi nhờ sự trợ giúp của Sư vương, ông liền chỉ chếch chéo về phía trên.
Ngay khoảnh khắc ngước lên nhìn, Aurene gần như không tin vào mắt mình. Ở nơi ấy, chìm sâu vào mảng gỗ vân sáng khổng lồ, là những người phụ nữ mang khuôn mặt trắng bệch giống cô y như đúc. Đếm từ trái qua phải có tổng cộng sáu người. Cố giữ bình tĩnh, Công chúa Ban mai hỏi với giọng run rẩy:
- Có phải đó là… những người được tìm thấy trước tôi?
Nhà vua gật đầu, nhìn những cô gái ngủ ly bì mà không chớp mắt.
- Ta vẫn nhớ tên mỗi người. Mỗi người lại có sở trường, sở đoản khác. Nhưng tất cả đều không còn nữa. Họ không mang quyền năng của Nữ vương, nên chỉ có thể cố gắng cứu khu rừng bằng cách của riêng họ.
Aurene chết lặng trong giây lát, rồi quay sang Deathcurse với đôi mắt chất đầy lo âu:
- Vậy một ngày nào đó thần cũng sẽ giống như họ…
- Không. – Nhà vua quả quyết. – Nàng là người thứ bảy. Lần này nàng sẽ khác. Ta tin là vậy. Vì Auteriss đã hứa sẽ trở lại. Cô ấy đã hứa với ta rồi.
- Đó có phải… tên của Nữ vương không?
Thay vì trả lời, người cai trị thành phố Kén xanh lại quay gót rời đi. Chẳng thể khiến Đức vua tiết lộ những suy nghĩ giấu kín, Công chúa Ban mai đành giữ lại nỗi thắc mắc vào lòng và im lặng bám theo ông.
Ra khỏi bên trong chiếc rễ to lớn, Nhà vua dẫn Aurene trở lại không gian nho nhỏ ban nãy. Ông ngồi vào một ghế, đoạn dùng ánh mắt yêu cầu cô ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Chưa kịp hít thở sâu và nghỉ chân sau một hành trình tương đối vất vả, Deathcurse lại chỉ vào quyển sách Công chúa đang giữ trong tay:
- Nàng có thích Sobres không?
Aurene sững người, ngẩng lên với đôi mắt long lanh phấn khích. Đây là lần đầu tiên cô gặp một người biết về nhân vật trong cuốn sách kể từ khi thoát khỏi chiếc lồng giam.
- Bệ hạ… biết quyển sách này ạ?
Ông gật đầu, đồng thời nở một nụ cười trìu mến.
- Cho ta mượn được không?
Công chúa không cần suy nghĩ lần thứ hai, lập tức đưa cho Sư vương cuốn sách tri kỷ. Sư vương ngắm nghía gáy quyển sách, rồi lật mở vài trang. Những ngón tay ông miết nhẹ lên giấy, dừng lại trước những vết ố phía đầu trang hay nếp gấp giấy cuối trang.
- Ta vẫn nhớ chỗ này. Khi đó ta phải băng qua sa mạc nóng phát khiếp và bị ngã, thành ra giấy nhàu hết cả. Rồi chỗ này nữa, bị thấm nước khi ta đang vục mặt xuống sông giải khát. Sau bao năm vẫn vậy. Chỉ là chất giấy cũ hơn.
Aurene nhíu mày, hơi nhoài người về trước trong khi cẩn trọng hỏi:
- Bệ hạ có vẻ… biết khá rõ.
Deathcurse gập quyển sách và trả lại cho nàng Công chúa thứ bảy.
- Bởi vì ta chính là người viết ra nó.
0 Bình luận