Các vết thương dường như lành hẳn vào ngày thứ ba. Công chúa ngồi dậy trên tấm thảm rêu xanh, xoay một vòng nhìn thân mình dưới ánh sáng xanh lục heo hắt từ chiếc đèn bọ, không khỏi trầm trồ trước tài chữa trị bậc thầy của Ngài Thỏ lùn.
Những chỗ bị rách đều đã liền lại, mấy vết tím bầm do dây leo trói siết cô vào ghế trong vụ bắt cóc vài hôm trước cũng hồng hào như cũ. Thậm chí cả bộ váy trắng muốt mà Công chúa Ban mai bận trên người cũng được khâu lại, rồi thêm thắt cho lộng lẫy hơn. Và tất cả những điều kể trên, từ nhỏ đến lớn, đều do một tay chú thỏ nhỏ thó nhưng thông tuệ giải quyết.
Vậy mà ban đầu Aurene lại nghi ngờ khả năng của Rabius. Khi cả ba rời khỏi khoảng rừng trống, con vật biết tuốt lùn tịt đã đích thân kiếm một chiếc giường phù hợp nhất cho Công chúa Ban mai. Nó khẳng định, nguyên văn là “thề trên hàng chục năm kinh nghiệm nghiên cứu y học Rừng thẳm cổ truyền”, rằng cái đống thảm rêu bốc mùi mà cô đang nằm hiện tại là chiếc giường bệnh chất lượng nhất từ trước tới nay. Còn Aurene, trong lúc gần như mê man sắp ngất xỉu vì đau, cũng thều thào thề rằng tấm thảm kia giống chiếc đò của Đấng Tử thần được nhắc đến trong cuốn truyện của cô.
Song, rốt cuộc vì quá yếu ớt, Công chúa cũng đành nhượng bộ mà trở thành bệnh nhân của chiếc giường tuyệt vời ngàn năm có một. Hóa ra hiệu quả của nó thực sự rất tốt. Cơn đau lập tức thuyên giảm bội phần, thậm chí còn mang tới cảm giác thư thái tựa một giấc ngủ êm đềm. Và quả thực Aurene đã ngủ. Ngay trước khi nhắm mắt sải bước vào thế giới những giấc mơ, Ngài Thỏ lùn đã nắm tay cô đồng thời hứa chắc nịch sẽ trổ hết tài nghệ để biến Công chúa trở lại y như cũ.
Trong lúc thân thể cô phải oằn mình chống chọi với các vết thương tồi tệ, tâm trí Công chúa Ban mai lại bị tấn công ồ ạt bởi những cơn ác mộng. Chúng hiện lên giữa bóng tối sâu thẳm từng giam cầm Aurene dưới hình hài lũ thú rừng điên loạn. Chậm rãi, bầy thú xòe bộ nanh sắc nhọn rồi bất ngờ xồ đến cắn ngập cái miệng lởm chởm răng vào da thịt cô. Chưa lần nào Aurene chịu đựng được quá ba nhát cắn chết chóc của đám quái vật, để rồi đột ngột tỉnh giấc trên tấm thảm rêu với vầng trán nóng rực cùng thân thể đẫm mồ hôi.
Có lẽ chính từ những lần chống trả thất bại trước các cuộc tấn công bất ngờ của ác mộng lại là nguyên do khiến nàng Công chúa thứ bảy phải nể phục thầy thuốc Rabius. Bởi lẽ bàn tay ông không chỉ có khả năng làm lành vết thương ngoài da, mà còn cả những tổn thương sâu thẳm bên trong không ai thấy được.
Chú thỏ biết tuốt luôn ở bên người thừa kế Nữ vương mỗi khi cô bị nỗi kinh hoàng truy lùng và đánh bật khỏi giấc ngủ. Ông nắm lấy tay cô, vuốt ve bờ má Aurene trong khi bón cho cô những ngụm thuốc sắc đắng ngắt. Rồi Ngài Thỏ lùn lại an ủi cô, hứa rằng sẽ đứng lại canh chừng và tiếp thêm cho Công chúa dũng khí để đánh đuổi ác mộng. Khi cô đưa ra những yêu cầu ích kỷ về hiệp sĩ Albed, Rabius lập tức kéo vị ân nhân của Aurene đến ngồi cạnh tấm thảm, ép anh phải thề trên mọi danh dự còn sót lại rằng sẽ không rời cô nửa bước.
Lần này cả hai người hộ tống Aurene đã không thất hứa. Dù cho bao lần tỉnh giấc giữa chừng, cô luôn thấy bóng dáng họ bên cạnh mình. Đặc biệt là hiệp sĩ giáp sắt. Bức tường xa cách được dựng lên bởi chính anh dường như mỏng dần. Và đôi mắt hiền dịu đằng sau chiếc mũ giáp che kín mặt kia cuối cùng đã thực sự dành cho cô, không còn hướng về hình bóng xa xăm nào đó ẩn hiện trong đêm tối khu rừng.
Chẳng rõ có phải vì cô trở nên quá đỗi yếu ớt tới mức phải nhận lấy chút lòng trắc ẩn, hay bởi Aurene đã kiên cường chống lại số phận giống như Công chúa Sobres mà cô hằng ngưỡng mộ, mà đã hai lần hiệp sĩ trở nên gần gũi với cô. Nhưng dẫu có là gì, Công chúa Ban mai vẫn quyết chọn tin vào nỗ lực của mình hơn là sự thương hại. Vì chính ý chí không đầu hàng đã kéo Albed lại gần cô hơn bao giờ hết.
Cứ như vậy, bằng kỹ thuật y học tài ba của Ngài Thỏ lùn kết hợp với sự cố gắng bền bỉ của Aurene, chẳng mấy chốc nàng Công chúa thứ bảy đã lành lặn trở lại.
- Ái chà, nhìn Nữ vương tương lai của chúng ta mà xem, khỏe như vâm!
Con thỏ lùn nhảy xuống từ trên cây sau khi trông thấy cô đã đủ sức ngồi dậy soi xét vết thương.
- Nhờ ông cả mà, Rabius.
- Tôi không dám nhận công lao ấy đâu, thưa Công chúa. – Chú thỏ lắc đầu. – Thành bại hay không đều do tự thân người bệnh hết. Mọi bí kíp chữa trị từ thời xa xưa của Rừng thẳm này đều ghi như vậy. Nên Công chúa hãy tự hào rằng bản thân đã tạo nên kỳ tích để phục hồi thần kỳ trong khoảng thời gian siêu ngắn.
Chắp hai cái tay ngắn cũn sau lưng, Ngài Thỏ lùn vênh váo giải thích với giọng điệu uyên thâm. Aurene cố nín cười đáp lại:
- Trong trường hợp của tôi thì nên gọi là người bệnh cố gắng dưới sự chỉ đạo của một thầy thuốc lành nghề sẽ đúng hơn. Mọi tài liệu ghi chép từ thời hồng hoang đã cho thấy điều hiển nhiên ấy, đương nhiên là bên cạnh các ghi chú đầu tiên mà ông vừa đề cập.
Công chúa bắt chước điệu bộ của Rabius, nhưng chỉ chịu đựng được khoảng ba giây trước khi phì cười vì bộ mặt tái mét mà con thỏ chưng ra.
- Thật không thể tin được! Công chúa không chỉ khỏe mạnh mà còn có cái đầu tiệm cận trình độ hiểu biết của tôi nữa. Vậy là cuối cùng mình đã khám phá ra công thức bào chế thuốc có công hiệu vượt xa tỉ lệ vàng mà tên Jorras chết bằm đấy suốt ngày ba hoa rồi! Cứ chờ đấy tên khốn, ta sẽ lấy cái ghế mà ngươi đã mài mông suốt nửa thế kỷ ngay khi trở về Thành phố Kén xanh!
- Jorras? – Aurene nghiêng đầu, nhíu mày. – Đó là ai thế, Rabius?
- Giờ Người lại trở về với vẻ ngây thơ rồi à, thưa Công chúa? Tiếc thật, đáng lý ra đây phải là khoảnh khắc công trình nghiên cứu y học vĩ đại mới được ra đời… – Con thỏ chép miệng, khẽ nhún vai. – Nhưng xem chừng thuốc không công hiệu được lâu.
Đến đây, Công chúa mới chợt hiểu ra và lập tức ngượng chín mặt.
- Ông lừa tôi, Rabius.
- Đâu có, thưa Công chúa. – Con vật nhếch mép. – Tôi chỉ đưa Người đi dạo bằng nghệ thuật giao tiếp uyển chuyển của mình thôi. Và cũng còn sớm cả nửa thế kỷ để Người đạt tới được đẳng cấp dùng ngôn từ vượt xa thường thức mà tôi đang nắm giữ.
Aurene bĩu môi, quyết định không đôi co với cái ngữ lùn tịt kia nữa cho nhẹ đầu. Sau vài ngày quen biết Rabius, hóa ra lựa chọn tránh đấu khẩu trực diện với con thỏ lắm mồm mà hiệp sĩ hay làm đúng thực là phương án tối ưu nhất.
- À mà thưa Công chúa. – Chợt con thỏ gọi cô. – Tôi nghĩ món đồ bị thất lạc này thuộc về cô.
Nói rồi chú thỏ lắm mồm giơ quyển sách “Hành trình tìm nơi tuyết rơi” ra trước mặt Aurene. Cô lập tức chộp lấy món đồ và ôm nó vào lòng. Một cảm giác ấm áp bỗng nhen lên trong lồng ngực Công chúa Ban mai.
- Tôi tưởng đã mất nó lúc bị đám thú rừng bắt đi rồi. Ông tìm thấy nó ở đâu thế?
Con thỏ mỉm cười, đánh mặt nhanh về người hộ tống còn lại của Aurene. Cô sững người, hiểu điều mà nó đang ám chỉ.
- Thật à?
Công chúa Ban mai nhỏ giọng. Còn chú thỏ thông thái nghiêm mặt gật đầu.
- Lén lút đi tìm lại trong lúc Công chúa ngủ đấy. – Con vật cũng ý tứ hạ giọng. – Còn không cho tôi biết mình đã đi đâu. Nhưng chẳng có gì trên đời qua mắt được Học giả Rừng thẳm Rabius này cả.
Công chúa thấy mặt mình đột nhiên nóng bừng. Ngập ngừng, cô khẽ liếc sang chỗ người đàn ông đội mũ giáp. Tình cờ thế nào, ngay lúc vừa để ý tới Albed, đột nhiên anh lại đứng phắt dậy và bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
- Nếu Công chúa đủ khỏe để nói chuyện lung tung rồi thì chúng ta nên đi ngay.
Anh chỉ buông một câu như vậy, rồi lại cắm đầu sửa soạn.
- Làm gì mà vội thế, hiệp sĩ? – Con thỏ chống tay lên một thân gỗ mục. – Chí ít cũng phải để Công chúa uống thêm hai đợt thuốc nữa rồi mới hẵng đi chứ?
Albed không trả lời, điềm nhiên gom hết lương thực cùng đồ đạc đi đường vào mấy chiếc túi buộc sau thắt lưng. Lát sau, anh quay sang lườm Ngài Thỏ lùn, đoạn nói cáu kỉnh:
- Đức vua không thích chờ.
Rõ ràng Rabius cũng chẳng thích lý do ngớ ngẩn hiệp sĩ đưa ra, bằng chứng là cái nhíu mày chẳng chút thiện ý như được khắc lên bộ mặt lông lá. Nhưng đối diện với cái im lặng cứng đầu của Albed, cuối cùng thỏ ta cũng đành nhượng bộ.
- Thôi được rồi. Tôi hiểu anh rồi. Của anh hết. Đi mà theo ý anh. Nhưng nếu vì vụ này mà xảy ra mệnh hệ gì với Nữ vương tương lai của chúng ta thì liệu có thân anh đấy. Tôi luôn sẵn sàng trở thành một kẻ mách lẻo đáng khinh, nói cho anh biết trước.
Nói rồi chú thỏ thông thái lại gần Aurene, mặt buồn rười rượi.
- Vậy đấy, Công chúa. – Con vật thì thầm. – Tên não cơ bắp kia cứ khăng khăng phải di chuyển ngay, tôi cũng không làm khác được. Hắn ta là đội trưởng trong chuyến tìm kiếm này. Nhưng nếu Người không thích thì cứ ra lệnh, tôi sẽ lập tức cho hắn biết mùi võ công thâm hậu…
Công chúa Ban mai cười khúc khích trước sự máu chiến kỳ quặc của sinh vật bé như nắm bông kia.
- Không cần đâu. Chúng ta cứ đi theo ý Albed cũng được. Tôi cũng không thích làm kế hoạch bị chậm lại.
- Chà, vậy thì như ý Người thôi. Nhưng kể cả vậy, ít nhất hãy để tôi bắt cái tên không có lòng trắc ẩn với người bệnh kia phải chịu hậu quả cho chuyện này.
Dứt lời, con thỏ bước hiên ngang ra đứng chắn trước mặt hiệp sĩ.
- Albed. Với tư cách người chăm sóc và theo dõi sát sao tình trạng ốm đau của Công chúa Ban mai, tôi yêu cầu anh dìu Công chúa trở về Thành phố Kén xanh thay cho lời xin lỗi vì cứ ngoan cố muốn đi thật nhanh.
Vừa nghe thấy những gì con thỏ trình bày, lập tức lồng ngực Aurene thắt lại.
- Không!
Tiếng kêu thất thanh của cô làm cả hai kẻ hộ tống đồng loạt ngoái nhìn.
- Không. – Công chúa lắc đầu, giọng lí nhí dần. – Ta tự đi được.
- Nhưng Người còn quá yếu, thưa Công chúa. – Ngài Thỏ lùn phản bác. – Việc để Albed dìu Người là phương án tối ưu…
- Cứ để ta tự làm.
Cô cắt ngang lời giải thích của con vật. Và để góp phần làm mong muốn trở nên thuyết phục hơn, Aurene lẩy bẩy đứng lên, một tay vẫn giữ khư khư quyển sách. Rồi cô dồn lực vào bàn chân đồng thời tiến về trước, cảm nhận mặt đất truyền cái lạnh ngược trở lại cơ thể. Dù đôi khi vẫn còn đổ ngang dọc, song cô đã có thể tự bước đến trước mặt chú thỏ trắng. Rabius lại há mồm.
- Ta đã bảo là mình tự làm được mà.
Chân cô run đến mức một kẻ sắp hỏng thị lực cũng có thể nhận ra. Nhưng sự cứng đầu của Công chúa rõ ràng cũng đạt đẳng cấp tương tự, thậm chí còn ở một tầm cao vượt xa hiệp sĩ giáp sắt. Dường như cạn lời thuyết giáo, con thỏ ôm đầu rầu rĩ, cuối cùng thở dài thườn thượt chịu thua:
- Các người… Tất cả các người được lắm. Hóa ra suy cho cùng chẳng ai cần đến lời khuyên của thần y Rừng thẳm Rabius này hết.
- Tôi đâu có nói mình không cần năng lực của ông. – Công chúa cười tinh nghịch. – Bởi vì lúc đi đường có vấn đề gì cũng phải trông cậy cả vào Ngài Thỏ lùn mà.
Con thỏ lập tức ngẩng lên, hai mắt sáng rực.
- Là Người nói đấy nhé. Vậy là vai trò của Rabius uyên thâm vẫn chưa kết thúc. Được rồi, Albed, dẫn đầu đoàn đi, đến lúc khởi hành về Thành phố Kén xanh rồi!
Thế là cả nhóm lại lên đường. Cuộc hành trình diễn ra suôn sẻ hơn tưởng tượng ban đầu của Aurene. Nhờ kiến thức địa lý kết hợp sinh thái học khu rừng của vị học giả Rabius trắng muốt mà những con đường cả ba phải đi không hề vất vả chút nào. Hơn nữa, nhu cầu giải trí đi kèm với sự khó chịu luôn được đảm bảo.
Mỗi khi hiệp sĩ hoặc Công chúa bắt đầu có dấu hiệu chán nản, lập tức sẽ nhận được một bài ca cổ xưa hay một bài thuyết trình dài có lẽ còn hơn cả tuổi thọ khu rừng của tên thỏ thông thái. Nhưng bên cạnh màn chăm sóc màng nhĩ đặc biệt, thỏ ta vẫn biết cách quan tâm tới thể trạng còn yếu của Aurene. Giờ giấc uống thuốc luôn được đếm chính xác tới từng phút. Nhờ vậy dù phải đi một chuyến hành trình dài, Công chúa Ban mai không bị tái phát triệu chứng sốt hay xuất hiện thêm những dấu hiệu bệnh tật nào khác.
Và sau khoảng chừng một tuần bộ hành qua khu rừng đen đúa, cả ba cuối cùng đã đến địa điểm dự tính.
- Được rồi. Tạm dừng đã. – Bỗng dưng Rabius yêu cầu. – Từ giờ đổi vai trò. Tôi sẽ dẫn đầu. Đoạn tiếp theo cần một chút thủ thuật đấy.
Rồi con thỏ thông tuệ xung phong đi trước dò đường. Khó hiểu, Aurene vừa bám theo gót nó, vừa cố lý giải nguyên do dẫn đến sự kiện bất ngờ này. Nhưng chỉ mới đi tiếp độ chục bước, cô lập tức có câu trả lời.
Ở phía trước, có một tấm màn xám nghoét mờ ảo giăng kín con đường. Từ rìa tấm màn, hơi lạnh phả ra làm toàn thân cô nổi da gà. Ngón tay cô gần như đông cứng và đau buốt khi thử chạm vào cái thứ trôi nổi gần như vô hình ấy.
- Đây là gì thế, Rabius?
- Sương mù che mắt. Gọi tắt là sương mù. Tên ghi chép trong sách là vậy. Nhưng thực ra không phải đâu. Nói chung cứ bám theo tôi là được.
Công chúa gật đầu và đặt hết tin tưởng lên vai con vật bé nhỏ. Rabius vẫy tay ra hiệu cho Aurene và hiệp sĩ bám theo. Cẩn trọng, họ dấn thân vào sương mù, vừa phải để ý bước chân để không giẫm vào nhau cũng như không giẫm phải người dẫn đoàn.
- Rẽ trái, rẽ phải ở đây. Đếm đủ năm giây. Đếm cùng tôi nhé, Công chúa. Đúng rồi. Giờ chúng ta quay đầu. Đừng nhìn tôi. Cứ làm theo đi. Chuẩn. Còn giờ thì đâm thẳng sáu bước.
Giọng chỉ dẫn của con thỏ vang vọng trong làn sương dày đặc. Đây có lẽ là lần đầu tiên Aurene phải thầm cảm ơn sự lắm mồm cùng chất giọng dễ nghe của Ngài Thỏ lùn. Vì nhờ nó mà cô không lạc lối trong chốn mê cung vô định này.
- Hít vào bảy nhịp. Hít thở đi. Hiệp sĩ, cả anh nữa đấy. Làm gương chút đi.
Albed gầm gừ nhưng vẫn làm theo.
- Phải vậy chứ. – Con thỏ phủi áo. – Rồi. Tôi đếm đến mấy ấy nhỉ? À, năm. Sáu... Bảy… Tốt. Và phía trước sẽ là… đích đến.
Ra khỏi màn sương, thứ đầu tiên đập vào mắt Aurene khiến cô chết lặng. Đó là một bức tường xanh nhạt rất cao. Cao tới mức dù ngửa hết cả cổ nhưng Công chúa Ban mai vẫn không thấy nổi phần đỉnh.
- Hãy giữ lại sự ngạc nhiên cho màn trình diễn chính sắp tới, thưa Công chúa. – Rabius vênh cái mũi hồng lên nói. – Nhưng trước hết, tôi cần Người mặc cái này vào đã.
Nói rồi con vật lục lọi chiếc túi đeo chéo, đoạn lôi ra một cục vải sờn màu nâu xám. Khi giũ ra, Công chúa thấy một cái áo choàng có mũ trùm đầu khá rộng nhưng bốc mùi ghê gớm, thậm chí còn có lác đác vài con bọ đen bay tứ phía lúc lật các góc kiểm tra.
- Sao tôi lại phải…
- Tránh một số việc phiền hà, thưa Công chúa. Dân đen. Niềm vui tạm thời không cần thiết. Người biết mục đích của chúng ta là gặp Đức vua mà. – Con thỏ nhún vai. – Nên không thể tốn thời gian giải thích trên phố được.
Dù không bằng lòng, song rốt cuộc cô vẫn mặc đống vải sờn hôi rình kia. Vừa khoác lên người, Aurene đã lập tức khịt mũi trước hương thơm choáng váng của món đồ. Ấy vậy chú thỏ quý phái xem chừng không mấy bận tâm mà chỉ gật gù, tiếp tục đưa ra thêm lưu ý:
- Một chuyện nữa. Albed sẽ đi trước chúng ta chừng mười lăm bước dẫn đường. Hãy vờ như không quen anh ta, được chứ? Nhắc lại với tôi đi nào, Công chúa.
Người thừa kế Nữ vương cau mày nhìn sang phía hiệp sĩ, rồi lại quay về với Ngài Thỏ lùn.
- Tại sao? Anh ấy là người cứu tôi mà? Hay nó có liên quan đến việc giải thích gì gì đó mà ông vừa nói à?
- Thực ra chuyện dài lắm. Giờ diễn giải ra thì có mà không kịp giờ giấc mà hiệp sĩ đây mong muốn mất. Nên tạm thời chúng ta cứ đi đến cung điện đã, sau đó có thời gian sẽ tính tiếp.
Chớp chớp mắt, Công chúa đồng ý nghe theo chỉ dẫn, dẫu trong lòng vẫn bán tín bán nghi. Có lẽ cô cần lưu tâm chuyện này và hỏi cung con thỏ biết tuốt khi mọi chuyện đã ổn thỏa.
Cuối cùng sau đủ các hướng dẫn lằng nhằng, phần thực hiện ý tưởng cũng bắt đầu. Hiệp sĩ giáp sắt chiếu chiếc đèn lồng bọ men theo những đoạn tường cong và phình ra như bụng một chiếc lu. Càng đi lâu, hình dung của Công chúa về hình dáng tổng quát của cái nơi khổng lồ này càng rõ nét.
Bề ngoài của Thành phố xem chừng rất giống một chiếc kén, cùng loại với nhà tù mà cô bị nhốt vào trước đây. Dựa trên màu sắc kết hợp với hình thù, có lẽ cái tên Kén xanh khá phù hợp với chốn kỳ quái này. Đang mải suy nghĩ, Aurene chợt nhận ra mình vừa đi quá vài bước, ngoái lại mới thấy hiệp sĩ và Ngài Thỏ lùn đã dừng chân tự bao giờ.
Hai người hộ tống cô đang giơ cao chiếc đèn lồng, soi xét một đoạn tường trông giống hệt mọi đoạn bờ tường khác. Rồi bỗng nhiên Albed gật đầu, con thỏ cũng giơ ngón cái hưởng ứng.
- Chúng ta tìm được cửa Đông rồi. Đi thôi nào Công chúa. Nhớ lời dặn dò của tôi vừa nãy nhé. Hiệp sĩ đi trước. Còn chúng ta đếm đến mười lăm mới theo sau.
Hiệp sĩ giáp sắt tắt chiếc đèn bọ, ấn tay vào bờ tường cong cong. Đột nhiên tay anh lún vào bên trong. Suýt nữa Công chúa đã hét lên nếu anh không quay lại nhìn cô lần cuối và lại gật đầu. Rồi anh đưa cả thân mình qua đoạn tường Thành phố.
- Giờ chúng ta đếm thôi. – Con thỏ chống hông. – Công chúa đếm hộ tôi đến mười lăm nhé. À mà Người nên đội mũ trùm lên sẵn đi. Còn tôi sẽ cải trang một chút cho đỡ gây chú ý.
Hóa ra cách thức cải trang mà con vật nói là hành động luồn lách từ bên dưới tấm vải sờn và chui vào giữa quyển sách với ngực cô. Thò đầu ra từ khoảng hở của áo choàng, con vật cáu kỉnh nói:
- Đừng bình phẩm gì cả, thưa Công chúa. Ôm chặt quanh bụng tôi là được. Và cũng đừng để vẻ đáng yêu gần gũi của tôi đánh gục. Đây là biện pháp tạm thời thôi. Chứ tôi không dễ dãi đâu.
Aurene cố nhịn cười, đoạn ôm trọn lấy con thỏ trong vòng tay. Con vật ấm đến bất ngờ, đặc biệt còn mềm mại không tưởng. Nếu không phải vì phải giữ thể diện của một Nữ vương tương lai thì cô đã hét lên vì thích thú mất rồi.
- Đủ mười lăm rồi, Rabius. Chúng ta đi nhé.
- Như ý Người, Công chúa của tôi.
Rồi Công chúa Ban mai bước qua bờ tường.
Cảm giác ngứa ngáy lập tức lan khắp mặt cô. Giơ tay gạt đống dây rợ treo chằng chịt khắp lối vào, cô tiếp tục tiến bước theo chỉ dẫn của chú thỏ thông thái. Chẳng mấy chốc Aurene đã vượt qua bức tường khổng lồ, đồng thời đặt chân lên một con đường lát đá hoa văn.
- Chào mừng đến với Thành phố Kén xanh, Công chúa Aurene. Bây giờ Người có thể trầm trồ được rồi.
Cô thực sự đã làm đúng theo những gì con thỏ nói.
Hhiện ra trước mắt Aurene là một cảnh tượng hoành tráng đến khó tin. Hàng trăm, hàng ngàn đàn bọ với cái đuôi phát sáng màu xanh lục bay lượn dày đặc trên bầu trời Thành phố. Khắp nơi, đâu đâu cũng là bọ. Chúng đậu ở mọi chốn, và có mặt ở mọi vật dụng mà Công chúa thấy. Trên cột đèn đường có một con bọ đang ung dung ngân nga, trên biển chỉ dẫn lại có vài con đấu đá tranh cãi nhau, hay thậm chí trên một tấm bảng treo trước cửa một nơi ghi “Nhà vệ sinh” cũng có đến chục con bọ đang nằm lười nhác.
Và sự có mặt của những sinh vật nhỏ bé ấy tạo thành một dải màu tuyệt đẹp nhịp nhàng uốn lượn tựa như những tấm thảm rêu xanh phủ lên trên các mái nhà thực vật mọc chen chúc. Một khung cảnh đẹp mê hồn, gần như choáng ngợp đến nỗi nàng Công chúa thứ bảy không thể rời mắt.
- Đó là giống bọ Kén xanh, thưa Công chúa. – Giọng con thỏ vang lên kéo Aurene trở lại với thực tại. – Những nghệ nhân kiêm nhà trình diễn vĩ đại của thủ đô Rừng thẳm. Những kẻ được vinh dự lấy tên để đặt cho Thành phố rộng lớn này. Và… Công chúa cẩn thận, có người sắp đâm vào chúng ta kìa.
Aurene hốt hoảng lùi lại, tránh cho một “cư dân” Thành phố chạy vụt qua mặt. Trong thoáng chốc khi nhìn thấy hình hài của người lạ ấy, cô gần như đứng hình.
- Rabius… – Giọng cô run run. – Người kia mất một nửa mặt rồi! Thậm chí còn có một nhánh cây mọc ra từ xương sọ anh ta nữa! Chúng ta có đến nhầm nơi không thế?
- Chúng ta không nhầm đâu nên hãy giữ bình tĩnh đã, thưa Công chúa. – Chú thỏ lắc mình và hắng giọng. – Tình trạng của anh chàng mà chúng ta mới thấy chỉ là chuyện thường ngày ở Thành phố Kén xanh thôi. Do Lời nguyền thối rữa gây ra đấy.
- Lời nguyền là sao? Ý ông là do khu rừng gây ra à, Rabius?
Ngài Thỏ lùn bỗng có vẻ trầm ngâm. Phải mất một lúc lâu thì ông ta mới tiếp tục:
- Thực ra vừa do khu rừng, vừa do một nguyên nhân khác nữa.
Aurene chớp chớp mắt, không hiểu ẩn ý của người bạn đồng hành lông lá.
- Có phải trách nhiệm của tôi là chữa cho những người như thế không? Trách nhiệm mà ông từng nói liên quan đến khu rừng đang chết ấy.
- Cũng… có thể nói là vậy. Quan trọng hơn, chúng ta sắp mất dấu anh bạn hiệp sĩ rồi. Nhanh bám sát Albed đi, Công chúa.
Chợt nhớ ra nhiệm vụ ban đầu, cô vội vàng ngậm miệng lại và hớt hải chạy theo hướng con thỏ chỉ. Sau khi đi qua đủ các ngóc ngách tối tăm, cô thấy mình đứng ở một khu vực được các rễ cây quấn vào nhau và xếp thành một vòng tròn rất rộng. Ở bốn góc của vòng tròn là các con đường đông nghịt người qua lại.
- Chỗ này là khu chợ quảng trường phía cửa Đông. Cứ đâm thẳng kiểu gì cũng thấy Albed thôi, anh ta nổi bật lắm. Mỗi tội dọc đường sẽ hơi ồn ào đấy nên đừng để rơi mất câu nào tôi nói nhé, Công chúa Aurene.
Lời cảnh báo của chú thỏ Rabius gần như chỉ còn lùng bùng bên tai cô. Dù vẫn tuân theo chỉ dẫn, song mọi sự chú ý của cô nàng Nữ vương tương lai đều đã đổ dồn lên nhịp sống cùng những sinh vật đi lại nhộn nhịp khắp chốn.
Phía bên trái quảng trường, những ông chủ sạp hàng rau củ chỉ còn một tay hay thậm chí cụt cả hai tay, luôn mồm gọi khách đồng thời được hỗ trợ buôn bán bằng một đoạn rễ biết nói chuyện dính liền với cơ thể. Bên cạnh các sạp hàng đồ ăn và nhu yếu phẩm, những thợ thủ công với cái đầu chỉ còn mỗi xương cùng hốc mắt trống không khom người, tỉ mẩn mài nhẵn những viên ngọc quý dưới sự chỉ đạo của các sợi rễ có sự sống khác. Chưa kể còn có người mài vũ khí bằng chân, thợ đánh giày ngồi bần thần và cả cửa hiệu tư vấn cách chăm sóc bạn đồng hành thực vật.
Ngoài con người còn có những loài vật biết nói khác. Hai con nai đang hồ hởi bắt tay khởi động một dịch vụ hợp tác ở góc đường bên phải. Gần đó có tay thợ xăm bằng móng vuốt là một con hổ lông đỏ vằn cam. Chưa kể một chiếc xe kéo bởi đám ngựa chỉ còn độc bộ xương trắng hếu đang dạo quanh quảng trường cũng thuộc về một ông chủ khỉ đột gầy xác xơ.
Đi lại trên đường còn đầy rẫy những người khác bị khiếm khuyết các bộ phận cơ thể. Kẻ thì cụt chỗ này, người lại thiếu chỗ khác, điểm chung là hầu hết họ đều có các rễ cây giúp đỡ di chuyển và làm việc. Nhưng đôi khi Aurene vẫn bắt gặp những người mặc giáp kín người và để hở mặt, họ cũng bị khuyết mất đôi ba chỗ trên cơ thể, song không có bộ rễ nào làm trợ thủ.
- Họ là các chiến binh của Sư vương Deathcurse. – Con thỏ lập tức giải đáp trước khi Aurene kịp thắc mắc. – Và các vết thương được coi như chiến tích cho thấy họ đã dũng cảm thế nào trên chiến trường. Nên họ khoe ra và sống với chúng như niềm tự hào của một chiến binh.
- Nhưng trông vết thương có vẻ… khá đau.
- Sự thối rữa làm tất cả mọi người đều đau, thưa Công chúa. Ai cũng quen cả rồi. Kìa, Albed kia rồi, có vẻ chúng ta vẫn đúng tiến độ.
Quả đúng như con thỏ nói, vị hiệp sĩ đã gần ngay trước mắt cả hai. Anh trông khá nổi bật so với đám đông vì vẫn còn lành lặn cả cơ thể, nhưng cũng đồng thời thu hút chú ý một cách kỳ quặc.
Mọi người dường như đang tránh xa khỏi anh. Dân chúng ai nấy cũng tách sang hai bên, nhăn mặt và rì rầm chỉ trỏ Albed. Trái ngược với thái độ kiêng dè của đám người né tránh mình, hiệp sĩ giáp sắt lại bình thản bước đi, như thể những ánh nhìn kia từ lâu đã trở thành một phần cuộc sống của anh. Không hiểu vì sao khi chứng kiến cảnh tượng ấy, lồng ngực Công chúa Ban mai cứ bức bối như bị mắc nghẹn.
Aurene đã định hỏi, nhưng con thỏ lập tức chặn cô lại bằng một cú lắc người thật mạnh. Rồi nó ra hiệu bằng cái tay nhỏ xíu và hướng dẫn cô đi nép vào dòng người đang rẽ sang bên, từ đó tiếp tục bám sát hiệp sĩ Albed. Dù tức tối, song cô vẫn không còn cách nào khác mà làm theo. Bởi lẽ thái độ của con thỏ có vẻ kiên quyết khác hẳn tính cách tưng tửng mọi khi.
Khi đã rời khỏi quảng trường, bấy giờ Công chúa Ban mai mới lôi lại chuyện này ra gặng hỏi con vật thông thái. Đáp lại, Ngài Thỏ lùn có vẻ khá miễn cưỡng:
- Nó xảy ra từ lâu rồi, Công chúa ạ. Hình như trước cả khi Vua Deathcure đưa thần dân của ông ấy đến nơi này. Hồi xưa tôi có thử nghe ngóng, nhưng không chiến binh hay người dân nào chịu tiết lộ. Họ đều cảm thấy nhục nhã nên không muốn nhắc lại. Nhưng tôi đoán nó liên quan đến lòng trung thành hay phản bội gì gì đó. Vì vài người từng nói bóng gió hay chửi rủa với nội dung tương tự thế.
Aurene trầm ngâm một lúc, cuối cùng quyết định không hỏi thêm nữa. Có vẻ chú thỏ biết tuốt ấy biết mọi chuyện, nhưng cô cảm giác sẽ khiến Rabius khó xử nếu tiếp tục tìm hiểu sâu hơn. Vậy nên Công chúa đành im lặng và làm theo chỉ dẫn để tới lâu đài.
Đoạn đường tới cung điện khá dài, dù được đi trên các đoạn đường lát đá hoa văn đã mài mịn nhưng không khiến mệt mỏi dính trên đôi chân Aurene thuyên giảm. May mắn thay, cô không phải chịu đựng tới một tuần như lúc băng qua khu rừng gập ghềnh. Chỉ sau chừng một tiếng ngắm nghía phố phường, cô đã trông được từ xa những tòa kiến trúc cao lêu nghêu được đẽo gọt bởi đá và gia cố bằng các rễ cây khổng lồ.
Tòa cung điện nằm nghiêng trên một ngọn đồi, hai bên thân phô ra những tòa tháp đâm chéo lên nền trời như những bàn tay khát khao thứ ánh sáng xanh lục huyền ảo. Các bờ tường xây uốn lượn tựa chiếc đuôi rắn đang cong lên cảnh báo kẻ thù, và ở điểm cuối cái đuôi là những tòa thành khổng lồ vuông vức sừng sững ngự trên gò đất cao nhất. Khi để trí tưởng tượng bay xa, Công chúa cảm tưởng tòa cung điện giống như một con thú săn mồi tĩnh lặng đang rình rập bữa ăn từ trong lùm cây.
Tới gần hơn, Rabius chỉ cô bước lên những bậc thang đá chạm trổ tinh xảo. Cô thích thú reo lên, hết liếc sang trái rồi lại sang phải, nhưng cặp mắt vẫn không quên nhiệm vụ bám sát Albed cách phía trước khoảng hai chục bước chân.
Những bậc thang đưa cô đến đoạn cầu bằng đá trắng tinh, dọc hai bên đường đầy các thương binh đứng gác nghiêm nghị với cây giáo lăm lăm trong tay. Trên cầu, người qua lại cũng không ít. Nhưng điểm chung là ai cũng có cùng một thái độ khó chịu ra mặt khi trông thấy hiệp sĩ giáp sắt. Đến cả những chiến binh canh gác đôi khi còn bỏ dở nhiệm vụ chỉ để ném cho Albed một cái nhìn khinh bỉ tột cùng. Càng lúc, Công chúa càng tò mò về mức độ nghiêm trọng của hành động do chính hiệp sĩ gây ra năm xưa.
Chặng đường thử thách cuối cùng đến với lâu đài nhanh chóng kết thúc. Đến cổng vào, hiệp sĩ Albed đưa ra một mảnh giấy với tên lính canh cửa, rồi chỉ về phía Công chúa Ban mai phía sau. Gã lính ngáp dài, cau có gọi người đồng nghiệp trực ở tay quay phía trên đầu bắt đầu công việc. Tấm màn đá nặng nề kéo lên, Aurene đi theo Albed vào bên trong khoảng sân lát đá rộng lớn, mũ trùm vẫn che kín mặt như lời dặn của Ngài Thỏ lùn.
Phía trong sân, những chiến binh đang tập luyện vô cùng ồn ào. Vài tốp lính đang giương cung và nhắm vào tâm. Một toán lính khác lại đấu vật theo cặp hoặc giao chiến tay không. Xa hơn ở đoạn sân tập bị trũng xuống, có một đội lính đứng sát nhau và thực hiện các động tác tấn công cũng như phòng thủ theo lệnh người chỉ huy. Họ đi cùng nhau đều tăm tắp, nếu có người không may bị ngã sẽ lập tức được các đồng đội đứng ra bảo vệ và hỗ trợ ổn định lại đội hình.
Albed ra hiệu cho Aurene cùng con thỏ đứng đợi, còn anh đi về hướng người chỉ huy đang hét sa sả vào mặt đám lính. Sau vài ba câu trao đổi mà Công chúa không rõ nội dung, vị chỉ huy cho cả đội hình tạm nghỉ rồi lại gần chỗ Aurene đang chờ.
Người đàn ông mới xuất hiện sở hữu quả đầu trọc lóc và chỉ có một bên mắt. Bên hốc mắt còn lại không có rễ cây hỗ trợ giống những thương binh khác. Albed gật đầu với Công chúa Ban mai, đoạn giới thiệu:
- Người này phụ trách ở đây. Tên ông ấy là…
- Dery, thưa Công chúa. – Gã chỉ huy cắt ngang. – Đội trưởng phụ trách huấn luyện triển khai đội hình. Rất hân hạnh được gặp Người.
Nói rồi hắn liếm môi đồng thời hơi cúi đầu. Aurene thoáng bối rối trước lễ nghi, may sao có chú thỏ biết tuốt Rabius (bấy giờ đã chui ra khỏi áo choàng) mách nước nên cô mới biết phải làm gì.
- Ngẩng lên đi, Dery.
Cô nói chậm rãi với vẻ quyền quý, không khỏi ngượng nghịu vì lần đầu tiên ra lệnh cho người khác. Viên đội trưởng làm theo, thái độ bỗng trở nên khép nép kỳ lạ. Khi nhìn dáng điệu có phần thấp hèn của gã lính đầu trọc, đột nhiên Công chúa Ban mai thấy khá thích thú.
- Tôi được phép nói chưa?
Dery cẩn trọng hỏi. Công chúa ngây ra, cúi nhìn con thỏ và thấy nó gật đầu.
- Rồi. – Cô ưỡn ngực vênh váo. – Được rồi, cứ nói đi.
- Chuyện là… việc tiếp kiến Bệ hạ không thể thực hiện bây giờ được, thưa Công chúa. Hiện tại Đức vua đang ở đấu trường. Hôm nay có người đến thách đấu.
Aurene lập tức sáng mắt.
- Đấu trường là nơi nào thế? Có hay không?
- Một trong những niềm tự hào từ thời xa xưa của chúng tôi. Và nó nằm ở hướng này. – Viên đội trưởng chỉ về tay phải cô. – Từ cửa phía Nam cung điện sẽ có cầu thang dẫn xuống một cây cầu đi riêng cho hoàng gia và khách quý. Công chúa có muốn đến xem không? Coi như cùng một công gặp ngài Sư vương luôn. Trận thách đấu cũng chỉ mới bắt đầu thôi. Nếu đi nhanh thì vẫn kịp thưởng thức nốt đấy.
Công chúa Ban mai hơi đắn đo vì phải tiếp tục di chuyển, nhưng rốt cuộc sự hiếu kỳ vẫn chiến thắng.
- Thế thì ta đoán… chắc là ta sẽ đến đấy thử xem.
Dery lập tức gật đầu, đoạn vẫy hai tên lính đang đấu tập tay không gần đấy. Cặp chiến binh ở trần thở hồng hộc chạy lại, toàn thân vẫn ướt đẫm mồ hôi. Cả hai sở hữu làn da nâu sẫm và đều trông khá trẻ, cũng không bị khuyết thiếu bộ phận cơ thể nào.
- Do vẫn còn nhiệm vụ huấn luyện nên tôi sẽ giới thiệu hai người có thể thay thế được vị trí của tôi. Hai người lính trẻ đứng cạnh tôi đây thuộc diện khá nhất khóa huấn luyện đợt này. Họ sẽ nhận trách nhiệm hộ tống cô đến đấu trường.
Sau màn giới thiệu chóng vánh, tay đội trưởng quay sang hai tên cấp dưới và ra lệnh cũng nhanh gọn không kém.
- Khách quý của Bệ hạ muốn đến đấu trường. Nhiệm vụ cấp tốc. Đi thay đồ rồi tập hợp ở cửa Nam cung điện. Rõ chưa?
Cặp chiến binh cùng gật đầu rồi lại chạy biến đi mất.
- Giờ thì… Trong lúc chờ, nếu Công chúa muốn thì có thể vào trong lán đằng kia ngồi nghỉ một chút.
Aurene nhìn theo hướng tay Dery chỉ, nhưng cô tỏ thái độ ra mặt với cái nơi rách tươm đến thảm thương mà gã trọc gọi là lán kia.
- Chắc ta sẽ ra cửa Nam đợi trước vậy.
Viên đội trưởng nhún vai.
- Như ý Người thôi. Nhưng mong Công chúa khi đến cửa Nam hãy đợi một chút để hai người kia có mặt. Nếu quá hai phút vẫn không thấy chúng thì báo lại cho tôi nhé.
Cô gật đầu thật nhanh với người lính đầu trọc, còn ông ta quay trở về với công việc huấn luyện quân. Hỏi lại Rabius hướng đến cửa Nam cung điện, Aurene háo hức bắt đầu chuyến hành trình kế tiếp. Vậy mà đúng lúc vừa quay gót, còn chưa kịp nhấc chân thì Albed lại chợt lên tiếng từ sau lưng cô:
- Công chúa Aurene. – Anh gọi cô, thái độ vội vã. – Từ lúc này coi như tôi đã xong nhiệm vụ nên sẽ không đi cùng cô nữa. Giờ tôi còn việc khác nên là… Tạm biệt. Chúc cô vui vẻ khi ghé thăm đấu trường.
Dứt lời, anh cúi đầu rồi đi nhanh ra cổng. Aurene cau mày nhìn con thỏ bên cạnh. Con vật thông thái dường như đã biết trước chuyện này nên mang vẻ khá dửng dưng. Tuy nhiên Công chúa Ban mai không giống nó. Cô lập tức đuổi theo và giữ hiệp sĩ lại.
- Tôi tưởng anh từng bảo rằng anh là người được cử đến để bảo vệ tôi cơ mà, Albed? Sao anh lại phải rời đi?
Người hiệp sĩ quay lại, trả lời đều đều:
- Nhiệm vụ của tôi chỉ đến thế thôi, thưa Công chúa. Tôi cũng chỉ là lính, và tôi làm theo nhiệm vụ.
Dạ dày Công chúa quặn lại.
- Không. – Cô vùng vằng, mắt ươn ướt. – Anh hứa rồi cơ mà? Rằng sẽ không bỏ tôi lại nữa. Anh hứa rồi.
- Lúc đó tôi chỉ… – Hiệp sĩ giáp sắt đột nhiên im bặt. – Tôi chỉ hứa…
Tim cô dường như ngừng đập. Nhưng cô vẫn không cam tâm.
- Nhưng rõ ràng anh đã… – Công chúa nhìn thẳng vào cặp mắt đằng sau mũ giáp. – Thật sao? Albed?
Hiệp sĩ lại né ánh mắt cô. Anh quay đi, đứng ngây ra một lúc và thầm rủa gì đó. Công chúa Ban mai vẫn quyết giữ lấy tay anh. Trông thấy cảnh ấy, rốt cuộc vị ân nhân của Aurene cũng phải giơ tay xin hàng.
- Được rồi. Tôi sẽ đi cùng cô. – Giọng anh có vẻ khó chịu. – Nhưng chỉ nốt lần này thôi. Tôi không thể làm quá phận sự của mình được.
Vừa nghe dứt câu, nàng Công chúa thứ bảy lập tức cười vui vẻ trở lại, cảm xúc thay đổi chóng mặt đến mức làm con thỏ biết tuốt há mồm kinh ngạc.
Sau khi đã tập hợp đủ người, bao gồm ba thành viên của đội vượt rừng cùng hai người lính trẻ được giao nhiệm vụ hộ tống, cả nhóm di chuyển đến đấu trường. Cây cầu dẫn tới đấu trường vắng tanh, thể hiện đúng với mục đích xây dựng dành cho những người quan trọng. Nhưng sau vài giờ trải nghiệm trên các con phố tấp nập cư dân, Aurene có cảm giác khá lạ lẫm khi rảo bước dọc cây cầu rộng thênh thang.
Có thể thấy rõ bề ngoài nơi đích đến của cả nhóm dù chỉ mới hoàn thành phân nửa quãng đường. Đấu trường nhìn từ xa giống một chiếc cốc hình bầu dục khổng lồ với chi chít các ô cửa đi lại trông như đầu ngón tay. Dù còn cách chiếc cốc ngoại cỡ kia một quãng kha khá, Aurene vẫn nghe loáng thoáng được những tiếng reo hò cổ vũ. Và càng gần đấu trường, tiếng ồn càng khủng khiếp.
Tới điểm cuối cây cầu, cô được hướng dẫn đi lên một đoạn cầu thang bằng đá có tay vịn xây men theo bờ tường chúi dần xuống thấp. Hết con đường độc đạo nho nhỏ, hai người lính trẻ xin phép vượt lên trước nói chuyện gì đó với người đứng gác. Khi đã hoàn tất thủ tục, một người lịch sự mời Aurene đi theo anh ta.
Nơi cô bước vào có vẻ giống một đường hầm dài với trần hẹp. May mắn là nó không quá tối khi đám bọ Kén xanh xuất hiện khắp mọi nơi. Giữa chừng đang đi thì một người lính hộ tống chỉ cho cả nhóm rẽ phải, tiếp tục bước thêm một lát thì gặp phải một cánh cửa đá nom khá kiên cố.
Người lính hộ tống đứng bên trái Công chúa Ban mai tiến lên mở cửa. Từ đó mở ra một khu vực nhỏ hình chữ nhật có mái che trông vô cùng tiện nghi.
- Thưa, từ chỗ này chúng tôi xin được kết thúc nhiệm vụ hộ tống cô tới khán đài. Lát nữa khi quay về sẽ có người khác thay chúng tôi. Chúc cô vui vẻ.
Tên lính trẻ bên phải cúi chào nhanh rồi cùng người bạn của mình quay ngược trở lại con đường ban nãy. Về phần Công chúa, cô ôm chặt cuốn sách vào ngực và rụt rè nhón chân vào khu khán đài sang trọng, trong lòng cứ tự hỏi bản thân có thực sự được phép hay không. Ngài Thỏ lùn và hiệp sĩ giáp sắt đi ngay sau cô.
Từ chỗ khán đài chữ nhật có thể nhìn ra toàn bộ đấu trường. Tít trên đỉnh của chiếc cốc hình bầu dục có các hàng ghế bao thành đường tròn đã chật ních khán giả. Và cứ cách một đoạn ngắn thấp dần xuống sân đấu lại có một vòng tròn ghế ngồi như thế, đương nhiên cũng đã được lấp đầy người xem.
Hóa ra bên trong khán phòng tiện nghi đã có người từ trước. Hai người đó đang tì tay lên lan can và nói chuyện phiếm. Họ trông giống nhau y như đúc. Cả hai đều mặc giáp nhẹ, cầm thương và đeo vòng cổ đẽo thành hình đầu sư tử, bên hông giắt thêm một thanh kiếm ngắn. Mỗi người cũng đều mang một vết cắt lớn ngang mặt.
- Họ là cặp song sinh hộ vệ của Sư vương. – Chú thỏ thông thái trèo lên vai Công chúa nói thầm. – Nổi tiếng khát máu nhưng xét về khoản trung thành thì không ai bằng. Phân biệt cũng dễ lắm, ai đeo hoa tai sư tử thì đấy là người anh.
Cả hai đồng loạt quay ra nhìn Aurene khi cô bước vào. Vậy nhưng ngay khi cặp song sinh trông thấy hiệp sĩ giáp sắt thì liền ngoảnh đi, tập trung trở lại với trận đấu.
Rabius chỉ cho Aurene đến bên lan can để xem trận thách đấu. Dưới sân đấu ngập trong cát, hai đấu sĩ đang dè chừng lẫn nhau. Một người to lớn, mặc bộ giáp đen viền vàng khắc họa tiết hình một con sư tử đang gầm và cầm thanh đại đao cũng phải to ngang ngửa cơ thể, trông rõ ràng đã áp đảo người còn lại trong phần lớn cuộc chiến. Người kia, một tay lăm lăm ngọn thương trong khi tay đối nghịch giữ khiên tròn, mặc giáp đơn giản và đội mũ bảo vệ, thở phì phò trong khi liên tục lắc đầu hòng giữ tỉnh táo.
- Người to lớn kia là Sư vương Deathcurse, thưa Công chúa. – Chú thỏ phải rất vất vả để giữ mình không rơi khỏi lan can. – Còn anh chàng đang thở như một con bò mộng bị thủng phổi kia là kẻ thách đấu, đương nhiên rồi.
Aurene gật, tuy nhiên tâm trí đã trôi về phía cuộc chiến.
Nơi sàn đấu ngập trong cát vàng, người chiến binh thách thức Đức vua vờ giậm chân xông lên để nhử mồi. Nhưng Sư vương chắc chắn không phải một con cá dễ câu. Ông vẫn đi qua lại đường hoàng, mắt không rời khỏi kẻ thách đấu.
Có vẻ mất kiên nhẫn, chiến binh cầm thương đâm chớp nhoáng vào cổ tay cầm vũ khí của Deathcurse. Sư vương tránh được bằng một động tác mau lẹ. Rồi Nhà vua phản công. Thanh đại kiếm rê trên cát và chém một đường vòng cung sát sườn kẻ thách đấu.
Cát bắn tóe lên như một trận đại hồng thủy. Chiến binh nhỏ bé lộn một quãng ngắn về trước, tránh đòn hiểm ác trong gang tấc đồng thời tự giải thoát mình khỏi bị cát chôn vùi. Ngay tức thì, anh ta đổi mục tiêu sang chân sau của Đức vua. Với ngọn thương trong tay, người chiến binh vòng về bên hông Quốc vương Deathcurse đồng thời quét vũ khí ngang tầm ngực.
Nhanh như cắt, Deathcurse xoay người che điểm yếu và phản ứng lại. Nắm đấm của ông cắt phăng nhịp tấn công của đối thủ, ép anh ta phải giơ khiên phòng thủ. Người thách đấu đỡ được thứ quyền như trời tráng, nhưng vẫn bị đánh bay đi cả một khoảng. Aurene nhận ra chiếc khiên đã bị móp nghiêm trọng.
Sư vương phủi cát quanh người, lắc cổ rồi xông vào với thanh đại đao. Ông áp sát người thách thức trong chớp mắt dẫu cơ thể vô cùng to lớn. Im lặng tựa gã thần chết vô cảm, Đức vua giương vũ khí, và ông bổ xuống. Đòn tấn công chẳng khác nào lưỡi hái tử thần.
Kẻ thách đấu biết điều đó. Anh ta vội lăn sang bên, tay vẫn giữ chặt cây thương cùng tấm khiên đã hỏng. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cát bắn lên ầm ĩ kèm với một tiếng nổ kinh thiên động địa vang khắp đấu trường. Gần như cả sân đấu rung chuyển theo cát. Khói bụi bay tứ tung. Còn Sư vương vẫn đứng sừng sững như một gã tử thần dửng dưng.
Vậy nhưng kẻ thách đấu vẫn chưa đầu hàng.
Lẩn trong cơn bão cát, anh ta đợi ngay lúc Deathcurse thả lỏng cơ thể liền phi vào đâm thương chớp nhoáng. Một đòn nhắm vào chỗ trọng yếu. Nhưng tiếc là quá chậm. Đức vua đã đoán được nơi vị đấu sĩ thách thức sẽ tấn công và ông tóm được ngay phần thân vũ khí.
Kẻ thách đấu cố rút cây thương nhưng không thể. Lòng bàn tay của Sư vương nắm chắc như một chiếc kìm sắt khổng lồ. Ông thở hắt ra, đoạn xoay nửa người giằng vũ khí của đối thủ. Người chiến binh quyết không từ bỏ ngọn thương, thành thử bị Đức vua nhấc bổng lên cùng với món đồ.
Sư vương gầm lên, dùng cây thương làm vật trung gian để quật đối thủ xuống nền cát như quật một mớ giẻ rách. Kẻ thách thức gào thét, song vẫn không rời tay khỏi món vũ khí. Thấy vậy, Deathcurse lại kéo lê anh ta trên nền cát, nhấc lên và tiếp tục quật xuống thêm lần nữa. Tiếng hét lại bắn ra khỏi miệng kẻ thách thức. Có vẻ cú va chạm đau hơn lần trước. Nhưng tay anh ta vẫn dính liền với cây thương.
- Sao anh ta không bỏ vũ khí đi? – Aurene nhăn mặt. – Cứ thế này thì có mà chết mất.
Hai người lính sinh đôi gần đó cùng nhíu mày liếc Công chúa Ban mai.
- À, xin lỗi. Cô ấy là người mới đến. Đừng để ý. – Rabius lập tức chen vào giải thích, đoạn quay sang Aurene. – Công chúa, luật ở đây là bị đánh gục, đánh văng hoặc từ bỏ vũ khí sẽ lập tức bị xử thua. Còn về chuyện chết chóc… Người không cần phải lo đâu. Chính cái chết mới là lý do tại sao có quy định như tôi vừa nói.
- Tức là sao?
- Giải thích ra mất thời gian lắm. Khi trận đấu được định đoạt, Công chúa sẽ hiểu ý tôi ngay.
Không thể moi thêm thông tin từ miệng con thỏ biết tuốt, rốt cuộc Aurene đành quay về với diễn biến trận đấu.
Xem chừng chỉ mới rời mắt nửa phút đã khiến cô bỏ qua vô số tình tiết nảy lửa. Chẳng biết bằng cách nào mà giờ đây kẻ thách đấu đã thoát được khỏi chiếc kìm thép giữ chặt cây thương. Nhưng cái giá phải trả cho sự tự do là những vết thương kinh hoàng khắp mình mẩy.
Anh ta đứng áp lưng vào rìa sàn đấu, dẫu toàn thân đang run rẩy song vẫn giương ngọn thương khiêu khích Sư vương. Hắn ta điên rồi, Công chúa Ban mai nghĩ thầm. Để đáp trả hành vi vừa dũng cảm lại vừa ngu dốt ấy, Deathcurse bổ cây đại kiếm lên đầu kẻ thách đấu.
Gã rú lên và giơ khiên cùng ngọn thương tri kỷ chống chọi đòn hủy diệt nặng như trời sập. Tuy nhiên vận may của tên chiến binh đã cạn kiệt. Tấm khiên vốn đã bị móp của kẻ thách thức nứt ra làm đôi, còn ngọn thương thì gãy vụn thành hai mảnh. Không còn gì để che chắn, anh ta lập tức bị chẻ dọc từ bả vai xuống tận hông. Aurene che miệng và suýt nữa đã hét lên, song cả khán đài lại bùng nổ tiếng reo hò trước khoảnh khắc ấy.
Kẻ chiến thắng đã được xác định.
Vết thương lập tức khiến chiến binh thách đấu gục ngã. Khi vũ khí đã tan tành, anh ta không còn có thể giữ chặt cây thương yêu quý hòng níu kéo vinh quang được thêm nữa. Nhưng bất ngờ thay, bỗng nhiên Sư vương lại vươn tay về phía kẻ thách thức như ngỏ ý muốn giúp anh đứng dậy.
Như thể chưa đủ ngạc nhiên, người chiến binh bất ngờ cựa quậy và nắm lấy bàn tay của Đức vua, đoạn khó nhọc đứng lên. Gật đầu, Deathcurse giơ cao cánh tay kẻ thách đấu quả cảm hướng về những khán giả. Cả khán đài đồng loạt đứng dậy và nổ một tràng pháo tay giòn giã.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Aurene chỉ biết chết lặng. Nếu không có con thỏ thông thái đứng ra giải thích, có lẽ cô đã nghĩ mình đang nằm mơ.
- Như Công chúa đã thấy, anh ta không thể chết. Chính xác hơn, tất cả thần dân cũng như Đức vua Deathcurse đều không thể chết. Họ vẫn phải chịu đau đớn, có thể ăn uống, vui vẻ và làm đủ trò, nhưng không thể chết. Đó là một chúc phúc, nhưng cũng là một lời nguyền.
- Vậy anh ta sẽ phải sống như thế kia đến hết đời à?
- Không, thưa Công chúa. Vẫn có cách để cứu được, nhưng thực ra tình trạng thê thảm kia vẫn chưa phải kết thúc đâu. Còn màn nghi thức sau cùng dành cho kẻ thách đấu bại trận nữa.
Aurene nhíu mày định thắc mắc, nhưng trí tò mò của cô lập tức có được câu trả lời.
Cả khán đài bỗng im bặt. Ai nấy cũng đứng thẳng lưng, nhìn nghiêm nghị về trung tâm sàn đấu. Giữa đống cát vàng tung tóe sau cuộc chiến, người chiến binh thua trận cởi bỏ mũ giáp và quỳ gối, để lộ ra khoảng trống phía sau cổ.
Deathcurse cầm thanh đại đao tiến về trước, giơ tay và nói với chất giọng như sấm rền:
- Magnaros, con trai của Magnarus, kẻ thách đấu quả cảm! Đấng Chiến binh đã chứng kiến tất cả nỗ lực của ngươi cho đến khoảnh khắc cuối cùng. Ngài đã đồng ý bảo hộ cho ngươi khỏi đớn đau, và sẽ đồng hành cùng ngươi trong cuộc chiến dài đằng đẵng với cái chết. Giờ đây, ngươi sẽ phải diện kiến cái chết, nhưng đó chỉ là bước đầu cho sự tái sinh! Rồi ngươi sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, can đảm hơn, với hơi thở của Đấng Chiến binh chảy trôi trong máu thịt! Magnaros, tên ngươi sẽ được khắc lên điện thờ chiến binh! Hãy cảm thấy vinh dự!
Aurene chợt nhận ra kẻ thách đấu đang run bần bật. Và cô sớm hiểu rằng đây là một cuộc hành quyết công khai dành cho kẻ bại trận.
Sư vương mài thanh đại đao trên một phiến đá lớn, rồi bước đến cạnh chiến binh thua cuộc. Toàn thân tên đấu sĩ căng cứng. Im lặng, Deathcurse giương cao thanh gươm. Aurene giật thót và quay đi. Ngay khoảnh khắc kế tiếp, lưỡi đao vô tình bổ xuống.
Sau một tiếng đứt phụt vang vọng trong không gian yên ắng, cái đầu của kẻ thách đấu lìa khỏi cổ.
Bấy giờ Aurene mới đủ can đảm để tiếp tục nhìn. Deathcurse cắm mũi đao xuống sân đấu, đoạn túm cái đầu lăn trên cát và giơ lên cho tất cả mọi người cùng quan sát. Cả khán đài đột nhiên đồng thanh dồn dập:
- Magnaros! Magnaros! Magnaros!
Sau đó Đức vua vẫy tay về phía một trong những cửa vào sàn đấu. Một loạt các chiến binh mặc giáp kín mít, tay lăm lăm ngọn thương xông vào. Ông chỉ vào phần thân xác mất đầu và dặn dò gì đó với đám lính mới xuất hiện, rồi trao lại thủ cấp vẫn đang chớp mắt cho một người đàn ông già nua khóc sướt mướt. Xong xuôi, Nhà vua giao thanh đại đao cho một nhóm lính khác xử lý, còn bản thân rảo bước vào trong một đường hầm với hai chiến binh hộ tống hai bên. Xem ra nghi lễ đến đây là kết thúc.
Aurene thở phào nhẹ nhõm khi trông thấy khán giả bắt đầu đứng dậy ra về. Đó là dấu hiệu tốt đẹp cho biết sẽ không còn cuộc hành quyết nào nữa. Bởi nếu như sự kinh hoàng này tiếp diễn, có lẽ Công chúa Ban mai sẽ không thể giữ nổi bình tĩnh.
Đứng gần cô, cặp song sinh vươn vai và bẻ khớp kêu răng rắc.
- Vậy đấy. – Người không đeo hoa tai cất tiếng. – Vậy là trong hàng ngũ của chúng ta lại có thêm một kẻ nữa thực sự chiến đấu bằng cái đầu.
Người anh, kẻ đeo hoa tai, có vẻ khá nghiêm túc khi chẳng thèm phản ứng với câu đùa.
- Tên này trẻ. Mới có mười tám. Thực lực chắc tầm mức khá. Cầm cự được độ dăm chục phút.
- Vừa đủ thời gian để không vãi ra quần. – Người em dựa lưng lên lan can, cười nhe cả răng. – Ít nhất vậy là đỡ hơn đứa trước.
Nghe thấy những lời ấy, Aurene không khỏi nhăn mặt. Nhưng chú thỏ thông tuệ đã kịp ngăn cô lại trước khi có chuyện vượt ngoài ý muốn xảy đến. Rabius kéo chân váy Công chúa Ban mai rồi dẫn cô ra góc phòng, đoạn thầm thì cảnh báo:
- Không thay đổi được đâu, thưa Công chúa. Họ là thế. Đối với họ đây chỉ là một phần của truyền thống thôi.
- Nhưng sao chúng có thể thản nhiên...
- Văn hóa và giáo dục của họ là như vậy. Từ xa lắc xa lơ rồi và tin tôi đi, họ chỉ nói vậy thôi, chứ thực ra vẫn rất tôn trọng kẻ thách đấu. Hơn nữa, người thua cuộc chỉ phải sống thế kia một tháng thôi. Sau đó lại đâu vào đấy. Không ai bị sao hết.
Bất lực không biết phải phản bác gì hơn, Aurene cắn môi rồi vùng vằng quay đi. Đúng lúc ấy một cánh cửa khác đối diện cặp song sinh bật mở. Từ đằng sau nơi nối liền với đường hầm bọ Kén xanh, Sư vương Deathcurse trong bộ giáp đen viền vàng lộ diện.
Ngay lập tức hai tên hộ vệ đứng thẳng và cúi đầu, thái độ đùa cợt ban nãy biến mất như tan vào không khí. Chú thỏ quý phái Rabius lẫn hiệp sĩ Albed cũng cúi đầu hành lễ. Chỉ riêng Aurene, kẻ ngây thơ mới đến, đứng nghệt mặt và ngơ ngác không biết nên ứng xử thế nào. Rốt cuộc cô chọn làm theo mọi người.
Khi Deathcurse phẩy tay yêu cầu kết thúc mấy nghi thức rườm rà, và ai nấy cũng như vừa trút bỏ gánh nặng. Khi ngẩng lên, cô thấy Đức vua đã cởi bỏ mũ giáp và bộ áo nặng nề, để lộ ra khuôn mặt cùng cơ thể cường tráng.
Vào khoảnh khắc trông thấy bộ mặt nằm dưới chiếc mũ giáp, tâm trí cô liền hình dung ngay đến cụm từ “Sư tử”. Tóc và râu ông có màu tím sẫm, rậm rạp và trông y hệt bộ bờm vĩ đại thuộc về vị chúa tể muôn loài. Với các vết sẹo nằm đúng chỗ chẳng khác nào tô điểm thêm vẻ oai phong cho các chiến tích lẫy lừng, khuôn mặt của Nhà vua thực sự mang đến cảm giác như đối diện với một con sư tử hùng mạnh.
- Còn bao lâu nữa trời sẽ sáng?
Nhà vua hất cằm hỏi cặp song sinh. Người em nhoài nửa ra khỏi lan can và ngước nhìn phần chóp nhọn tối đen của Thành phố Kén xanh.
- Vừa mới tối thôi, thưa Bệ hạ. Khoảng chừng…
Người em đương định nói thêm thì bất ngờ Sư vương giơ tay yêu cầu im lặng. Thế rồi ông nheo mắt, tiến thêm vài bước và dừng lại ngay trước mũi Aurene. Cô chầm chậm ngước lên, thấy mình chỉ cao chưa đến ngực Đức vua.
Kẻ cai trị Thành phố Kén xanh nhìn cô hồi lâu. Công chúa thấy đầu mình như trắng xóa. Cô nghĩ đến cảnh thủ cấp của kẻ thách đấu lăn lông lốc trên cát ban nãy và cảm giác dạ dày đau như muốn xé ra.
Chợt Đức vua lục tay vào trong túi áo may trước ngực và lôi ra một vật tròn trịa nhỏ xinh có khắc hình đầu sư tử bằng bạc. Công chúa Ban mai lập tức nhận ra món đồ ấy. Đó là thứ mà cô đã luôn ao ước được nhìn thấy tận mắt kể từ khi đọc mô tả về nó trong những trang sách. Và vì quá bất ngờ nên cô đã vô thức buột miệng:
- Một chiếc nhẫn. Đẹp quá.
Deathcurse bỗng mỉm cười. Rồi ông từ tốn cởi chiếc mũ trùm đầu của Aurene, đoạn nâng tay trái lên và đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út.
- Và nó dành cho người mà ta muốn lấy làm vợ.
2 Bình luận