Đêm thứ hai: Trái tim rừng thẳm

Chương 01: Công chúa Ban mai

Chương 01: Công chúa Ban mai

           Nếu ngày hôm ấy vị hiệp sĩ trong mộng của Aurene không xuất hiện và giải cứu cô khỏi ngục tù tối tăm, có lẽ cô sẽ mãi tin rằng mình là một tội nhân bị màn đêm giam giữ đến vĩnh hằng.

          Aurene không nhớ bản thân đã ở trong chiếc lồng giam hình cầu đó tự bao giờ, chỉ biết khi tỉnh giấc lần đầu tiên, đón chào cô đã là bóng tối và sự cô độc. Và từ lúc nhận thức được trong ký ức mờ nhạt của mình chẳng còn gì khác ngoài cái tên, cô cũng đồng thời biết bản thân đã bị cầm tù.

          Người bầu bạn với Aurene bên trong cái đằng sau bức tường cứng cáp và chật hẹp này chỉ có một sợi dây kỳ lạ nối liền với cổ tay phải, và một cuốn sách với nhan đề “Hành trình tìm nơi tuyết rơi”. Sợi dây kỳ quặc kia là một người bạn tồi. Dù Aurene chưa bao giờ muốn, song nó luôn tìm cách bòn rút sự tỉnh táo lẫn sức lực của cô. Từng giây, từng phút khi cô mở mắt đều bị cái thứ ấy ép trải qua một chuỗi đau đớn tưởng như bất tận.

          Trái lại, cuốn sách chưa từng làm đau Aurene. Nó im lặng, lắng nghe, chỉ cho đi, chẳng bao giờ nhận lại. Dẫu không biết bằng cách nào cô có thể nhìn rõ các con chữ và hình ảnh giữa bóng tối, nhưng Aurene luôn cảm tạ sự tình cờ này vì nhờ vậy mà cô được kết thân với người bạn tốt bụng ấy.

          Aurene yêu mọi thứ thuộc về cuốn sách. Từ tấm hình minh họa trang bìa lung linh vẽ hai nhân vật chính dạo chơi dưới trăng, cho đến những câu chuyện vui tươi nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Khi mới nhìn bề ngoài cuốn sách, cô đã chết mê chết mệt. Vậy mà khi lật trang bìa, cô còn ngỡ ngàng hơn nữa vì hóa ra đằng sau nó còn ẩn chứa hàng tá câu chuyện ly kỳ khiến Aurene không phút nào có thể rời mắt.

          Nội dung cuốn sách kể về chuyến phiêu lưu khắp thế gian của hai con người đáng mến. Một bên là Công chúa Sobres xuất thân từ phương Nam cằn cỗi và khô hạn với thời tiết quanh năm luôn nóng như chảo lửa, bên còn lại là Hiệp sĩ giáp sắt không tên đã rời xa quê hương để lên đường tìm kiếm mục đích sống của mình.

          Hai người họ tình cờ gặp nhau sau một biến cố lớn của đất nước nơi Công chúa Sobres sinh ra và lớn lên, rồi đồng hành cùng nhau trên chuyến đi tưởng như bất tận hòng khám phá ra nơi mà mọi kẻ ngao du luôn dừng chân, ấy chính là “nơi tuyết rơi”. Trên hành trình, không ít lần họ bị vướng vào những nguy hiểm chết người, những âm mưu và lừa lọc đáng sợ. Song với tài trí của Sobres kết hợp với sức mạnh và lòng can đảm của Hiệp sĩ giáp sắt, cả hai vẫn cùng nhau vượt qua và dần mở lòng với đối phương hơn.

          Riêng với Aurene, mỗi lần đọc đến đoạn hai người thủ thỉ cho nhau những suy nghĩ luôn giấu kín về cuộc sống, quá khứ và những điều họ luôn khát khao bên ánh lửa đêm khuya, lồng ngực cô lại đập thình thịch còn khuôn mặt thì cứ nóng bừng hết cả. Chỉ mới hình dung về khung cảnh đẹp lung linh ấy thôi đã khiến cô gái trong chiếc lồng tròn trịa muốn hét toáng lên và lăn lộn xung quanh hồi lâu. Vậy mà trong cuốn sách lại có tới hàng trăm cảnh tượng lộng lẫy cũng như nên thơ trữ tình đan xen lẫn nhau, thành thử không biết bao nhiêu lần Aurene bị những dòng chữ đầy mật ngọt mà hai con người kia trao cho nhau làm thao thức mãi không thể ngủ được.

          Những khi nằm trằn trọc khó chịu như vậy, cô lại vô thức tưởng tượng mình là Công chúa Sobres với một quá khứ đơn độc và đầy đau xót, được thấu hiểu và ôm trọn trong vòng tay bởi một Hiệp sĩ dũng cảm. Vị Hiệp sĩ mặc giáp sắt trong cuốn sách luôn xuất hiện đúng lúc và giải cứu Công chúa Sobres khỏi tình cảnh hiểm nguy, chi tiết ấy khiến Aurene không khỏi tránh được một khát khao dâng trào bức bối trong tâm khảm. Rồi cô lại tự hỏi rằng nếu một ngày, khi cô cảm thấy tuyệt vọng đến nỗi chẳng còn điều gì khiến mình thiết sống nữa, liệu sẽ có một Hiệp sĩ giống như trong câu chuyện kia, nghe thấy những lời câm lặng đằng sau chiếc cũi này xuất hiện và giải cứu cô không?

          Và vậy là kể từ khi câu hỏi kia làm phiền cô trước giờ đi ngủ vô số lần, Aurene bắt đầu hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng những kỳ vọng kia chẳng kéo dài được quá lâu. Rất nhanh chóng, quyển sách đã bị cô gái tù nhân ngấu nghiến hết sạch. Tự nhủ rằng ngày hôm sau sẽ tốt hơn, giống như Công chúa Sobres luôn nói ở mỗi cuối chương truyện, Aurene lật lại quyển sách từ đầu và tiếp tục mài từng con chữ.

          Một ngày, một tháng, rồi một năm trôi qua trong chớp mắt, ấy thế vẫn chẳng có dấu hiệu cho thấy cô sẽ sớm thoát khỏi chốn ngục tù này. Dẫu vậy, Aurene vẫn kiên nhẫn và tự thuyết phục mình chịu đựng thêm một chứ nữa. Bởi kiên cường là đức tính tốt đẹp mà cô học được từ vị Hiệp sĩ giáp sắt kiệm lời. Kiên cường sẽ giúp ta hái quả ngọt, người con gái trong chốn chật hẹp đã đọc lời thoại kia cả trăm cả ngàn lần đến mức tưởng như trong giấc mơ của cô cũng chỉ tồn tại độc một dòng ấy.

          Đáng tiếc thay, một năm nữa lại trôi qua nhưng tình hình vẫn chẳng khá khẩm hơn. Aurene không còn muốn đọc sách bởi cô đã thuộc làu làu từng chữ bên trong nó. Giờ đây cô lại ngủ để giết thời gian, một việc mà cô vốn định làm ngay từ khi bắt đầu có nhận thức về chốn nhỏ bé này.

          Mỗi lần ngủ, cô có thể tưởng tượng về những chuyến đi khắp thế gian tươi đẹp, về những gì cô sẽ nói, về những con người sẽ đồng hành, những sinh vật kỳ bí cùng những câu chuyện xoay quanh mọi sự trên đời. Song mọi khung cảnh thơ mộng ấy kết thúc khi cô tỉnh giấc. Đón chào Aurene khi ấy luôn chỉ có màu đen tĩnh mịch. Không có vị Hiệp sĩ trong bộ giáp xám với áo choàng bay phấp phới sau lưng nào cả, luôn là màu đen cùng sợi dây nối với cổ tay và chính cô. Và có lẽ sau hàng trăm lần lặp lại việc đối diện thứ màu sắc chết chóc của sự tỉnh táo, Aurene đã từ bỏ niềm tin về tương lai tươi sáng.

          Cô cào cấu lên bức tường rắn chắc đang giam cầm mình hàng ngày. Đôi khi nàng tù nhân chán cảnh vận động tay chân nên chuyển sang hát những bài ca với lời nhạc lấy trực tiếp từ trong cuốn sách. Lúc phát mệt vì ca hát hay vận động, cô lại ngủ. Giấc ngủ là liều thuốc tốt nhất khiến nhận thức về thời gian trôi đi. Và khi tỉnh giấc, cô lại co mình trong nỗi sợ bóng đêm và cô đơn. Thỉnh thoảng cuốn sách lại trở thành người tư vấn tuyệt vời khi giục cô nối lại thứ tình cảm quý mến mà Aurene vốn dành trọn cho nó thuở ban đầu, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Bóng tối vẫn hiện hữu, còn cô vẫn là tù nhân không có tương lai. Mọi chuyện sẽ không thay đổi, Aurene đã tự nhủ như vậy không biết bao nhiêu lần, mỗi ngày sẽ luôn giống nhau.

          Có lẽ vì đơn độc trong màn đêm quá lâu làm cô đột nhiên tự nảy sinh một nỗi sợ ghê gớm, rằng phần đời còn lại của cô sẽ kết thúc như một bông hoa nhỏ ven đường, không được ai chú ý cũng như yêu thương, dần dần sẽ héo úa và trở về với đất. Thế nhưng vào ngày hôm ấy, hy vọng lại một lần nữa đánh thức Aurene khỏi giấc ngủ miên man. Điều mà cô gái trong chiếc lồng bóng đêm tưởng như đã từ bỏ từ lâu đã quay trở về đồng thời mở ra cánh cửa luôn đóng kín.

          Khi Aurene đang nằm đờ đẫn như mọi ngày, bất ngờ một vật nhọn hoắt đâm xuyên qua bức tường cứng cáp giam giữ cô.

          Nàng tù nhân giật bắn mình lùi lại, mắt không rời kẻ xâm nhập vô tri. Thứ sắc nhọn bí ẩn kia chầm chậm cứa xuống tạo thành một khe hở mỏng. Một đường sáng mỏng dính theo đó đột ngột chiếu vào làm Aurene nheo mắt. Bỗng nhiên có ai đó kêu the thé. Vật nhọn kia lập tức biến mất, ngay sau đó một thanh âm lạnh lẽo rít lên trong không khí. Thế rồi giọng chói tai kia bỗng im bặt.

          Dù chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra, nhưng lồng ngực Aurene cứ đánh trống liên hồi. Một tiếng rít lạnh gáy khác lại cất lên. Toàn thân nàng tù nhân run bần bật. Cô mím môi, vô thức nép sát vào góc trong cùng của chiếc lồng giam.

          Một tiếng loạt soạt vang lên ở cách một khoảng khá xa. Rồi nó gần hơn. Là tiếng bước chân. Nín thở, Aurene nắm chặt gáy quyển sách tri kỷ. Bước đi nặng nề kia dừng lại trước khe hở. Một giây, rồi lại một giây nữa. Từng tích tắc chờ đợi điều sắp xảy đến được đếm bằng nhịp tim cô. Một phút đã trôi qua. Không có gì xảy ra. Mọi thứ vẫn lặng như tờ. Mồ hôi ướt đẫm dưới cằm, cô gái nhút nhát nhíu mày bò lại gần đường sáng nhỏ nhắn. Song ngay khi Aurene rời khỏi vị trí an toàn, đột nhiên có những đầu ngón tay to lớn bấu chặt vào giữa cái khe.

          Cô hét lên, nhắm tịt cả hai mắt và co ro như một con sâu.

          Thế rồi trong chưa đầy một cái chớp mắt, nhà ngục bị xé toạc bởi một thứ sức mạnh kinh hồn. Cánh cửa chốn lao tù đã mở toang, kéo theo thứ âm thanh nghe như cào cấu da thịt.

          - Tìm được cô rồi, Công chúa.

         Giọng nói của người lạ hơi trầm nhưng rất êm, thậm chí còn khá dễ nghe. Dẫu vậy, Aurene vẫn co rúm và quyết ở yên trong chiếc kén an toàn mới dựng lên.

          - Đừng sợ, thưa Công chúa. Tôi được Nhà vua cử đến đây. Cứ mở mắt ra đi. Tôi không đến để ăn thịt cô hay gì cả. Mà tôi ở đây với nhiệm vụ bảo vệ cô. Nên là hãy hít thở sâu… rồi nhìn tôi này.

          Người lạ nói rất chậm khiến sự êm ái vốn có của chất giọng như được nhân lên gấp bội. Với từng câu từng chữ tựa rót mật vào tai, bỗng nhiên lồng ngực cô gái tù nhân lại đập chậm dần, chậm dần, cuối cùng ổn định hẳn. Và sau khi cơn run rẩy lẫn tiếng tim đập thùm thụp không còn, cô từ từ hé mở đôi mi.

          Có thứ gì đó nhỏ thó và liên tục kêu vo ve khó chịu đập vào mắt cô trước tiên. Aurene cau mày gạt nó đi theo bản năng. Nhưng xung quanh cô có đầy những sinh vật như thế. Hóa ra đó là một đám bọ nhỏ với phần đuôi màu xanh lục phát sáng nhập nhoạng bay lửng lơ khắp nơi trong không trung. Chúng cùng tụ thành bầy hoặc xé lẻ thành nhóm nhỏ, lượn lờ quanh một cánh đồng chứa đầy những đóa hoa trắng ngà tỏa sáng mờ ảo trải dài ra tứ phía, cứ chốc lại rung rinh theo giai điệu của làn gió man mát thoảng qua. Xa xa, các thân cây đen sì im lìm với cành lá đan vào nhau tựa như những tên hộ vệ câm lặng khoác tay xếp thành đội hình kín kẽ, từ đó tạo nên bức tường kiên cố vây lấy rừng hoa lấp lánh.

          Nhưng nổi bật hẳn lên khỏi khung cảnh choáng ngợp kia chính là vị ân nhân của Aurene. Người đó mặc một bộ giáp màu xám nhạt, đây đó loang lổ vô số vệt màu cam đỏ. Trên đầu anh đội chiếc mũ che đi hầu hết khuôn mặt, chỉ để lại khoảng hở ngang mắt và những lỗ nhỏ quanh miệng. Đỉnh mũ giáp nhô lên một cạnh sắc uốn lượn men theo đường viền làm tổng thể tạo cảm giác khá dữ tợn. Nhưng việc anh có đáng sợ hay không đối với Aurene lúc này không quan trọng. Bởi lẽ người giải cứu cô có ngoại hình giống hệt chàng Hiệp sĩ không tên bên trong những trang sách mà nàng cựu tù nhân hằng mong nhớ.

          - Cô thấy sao rồi? Khá hơn chưa?

          Aurene ngây người, miệng há ra. Người trong mộng của cô đã thực sự xuất hiện. Sự hiện diện của anh như thể chứng minh rằng mọi đợi chờ, mọi niềm tin và hy vọng suốt bấy lâu của cô không hề vô nghĩa. Đồng thời chỉ bằng việc cất tiếng, người ấy còn tiếp tục trao cho cô khát khao được biết thêm về vị cứu tinh trong mộng của mình. Nghĩ tới đây, dù giọng nói gần như khàn đặc vì đã quá lâu không giao tiếp với ai, Aurene vẫn cố rướn lên hỏi chàng Hiệp sĩ:

          - Anh… Anh có tên không?

          Người đối diện cô im lặng một lúc, rồi anh quỳ một gối và thì thầm:

          - Tôi là Albed. Chỉ Albed thôi. Và là một Hiệp sĩ. Còn cô thì sao?

          - Tôi thì… tôi là… là… Aurene.

         Phải rất nỗ lực cô mới có thể rặn được cái tên ấy ra. Và không hiểu vì sao, dù vô cùng muốn nói thêm về bản thân và không hề có ý kết thúc cụt lủn, từ ngữ vẫn kẹt lại cuống họng cô gái nhút nhát.

          - Một cái tên đẹp. - Qua khe hở mũ giáp, ánh mắt vị Hiệp sĩ hiện lên thật dịu dàng. - Rất hợp với loài hoa Ban mai.

          - Hoa Ban mai… là gì?

          - Là thứ xuất hiện quanh đây. - Albed lấy tay ngắt lấy một nhánh hoa trắng ngà tỏa hương thơm dễ chịu. - Loài hoa mọc quanh nơi một Công chúa của Rừng thẳm được tìm thấy sẽ là loài hoa đại diện cho người đó.

          Rồi chàng Hiệp sĩ trao đóa hoa vẫn còn tỏa ánh sáng huyền ảo cho Aurene. Công chúa Ban mai căng thẳng đón lấy món quà lãng mạn. Rồi cô bất giác mỉm cười.

          - Hoa đẹp quá.

          - Cô thích là tốt rồi. Nhưng mà chúng ta không có nhiều thì giờ để phí phạm. Đây là lúc tôi phải làm theo lệnh của Quốc vương. Công chúa Aurene, Đức vua Deathcurse đang tìm cô. - Albed đột nhiên trở nên trịnh trọng. - Cô là Công chúa thứ bảy, người con cuối cùng của Nữ vương Rừng thẳm, và là người định mệnh trong lời hứa năm xưa giữa Nữ vương với Nhà vua.

          - Tôi là Công chúa á… Nhưng tôi tưởng… Anh có nhầm ở đâu không?

          Cô gái nhút nhát nhận ra mình vừa lỡ miệng. Và lập tức lồng ngực cô nghẹn ứ lại. Mọi ý niệm trong đầu người con gái đang đứng hình chỉ còn lời cầu nguyện rằng thân phận cao quý của cô là sự thật. Bởi đó là thứ mà cô đã khát khao gần như trong mọi phút giây tồn tại trên cõi đời.

          - Không hề nhầm lẫn đâu. - Hiệp sĩ lắc đầu, chạm mắt với nàng Công chúa định mệnh. - Cô chắc chắn là người mà khu rừng đang tìm.

          Khẳng định chắc nịch của Albed khiến Aurene ngây người. Nếu như khoảnh khắc này cô đang mơ, vậy cô chỉ mong giấc mơ ấy không tàn nhẫn kết thúc vào giữa lúc niềm hân hoan đang nhảy múa linh đình trong huyết quản mình. Dẫu vậy, trở thành Công chúa đồng nghĩa với trách nhiệm. Công chúa Ban mai từng đọc trong cuốn sách yêu thích rằng người mang dòng máu cao quý luôn phải mang theo gánh nặng tương ứng. Khi chợt nhớ Hiệp sĩ giáp sắt vừa đề cập đến lời hứa nào đó, niềm hạnh phúc ngập tràn đầu óc cô lập tức chạy biến vào bóng đêm như chưa từng ghé thăm. Song, dù bị trách nhiệm làm cho nhụt chí đâm ra rụt rè hẳn đi, Aurene vẫn ấp úng hỏi:

          - Albed này… Về lời hứa thì tôi không nhớ gì cả. Nên tôi không biết mình... có làm được không nữa…

          Mỗi lần nặn ra được mấy từ, cô lại để ý cặp mắt của chàng Hiệp sĩ trong mộng. Chưa bao giờ cô cầu nguyện mong ai đó đừng nổi nóng với mình nhiều như hiện tại. Và may thay, anh chỉ gật đầu trước những thổ lộ của cô gái e thẹn, đoạn đáp lại ngay:

          - Đó là chuyện bình thường. Luôn có cách giải quyết nên cô không cần lo. Ưu tiên bây giờ là nhanh chóng rời khỏi đây. Chúng ta phải đi ngay. Hoặc là sẽ không kịp để cứu khu rừng.

          Dứt lời, Albed quay qua sau và rút thanh gươm của mình khỏi nền đất. Vậy ra đó là thứ đã đâm thủng khối cầu, Aurene rướn cổ hóng hớt. Khi món vũ khí được kéo lên, một dòng chất lỏng đen đúa phun ra ngay bên dưới nó. Đột nhiên có tiếng sột soạt len lỏi giữa các nhành hoa. Người đàn ông đội mũ giáp đánh mặt về hướng âm thanh phát ra trong khi đang vẩy thứ nước đen sì khỏi kiếm trước khi tra nó trở lại vỏ. Và trong một khoảnh khắc rất nhanh sau đó, Hiệp sĩ bỗng tặc lưỡi.

          - Nhanh nào, Công chúa. - Hiệp sĩ giục cô, vẻ sốt sắng. - Không có thời gian để nghĩ ngợi đâu.

          Dẫu nàng Công chúa Ban mai chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào nhưng rốt cuộc vẫn gật đầu làm theo. Cô dùng hết sức bình sinh giật đứt sợi dây nối với cổ tay mình, tiếp đến lấy đà trườn tới rồi thả chân xuống mặt đất. Hơi lạnh từ phía dưới lòng bàn chân đột ngột lan ra làm cô đau buốt như thể có hàng ngàn cây kim châm chích.

          Sau một nhịp hít thở sâu đồng thời cầm chắc cuốn sách cứu rỗi linh hồn mình trong tay, Aurene chậm rãi đứng lên. Một cảm giác lạ lẫm không tưởng bỗng chạy dọc cột sống cô. Khi bất giác cúi xuống, cô gái cựu tù nhân thấy quấn quanh mình là một bộ váy mềm mại có màu trắng ngà giống với hoa Ban mai. Ấy thế mà trái ngược với phục trang tao nhã đang bận trên người, hai chân cô lại run lẩy bẩy như một con thú nhỏ khiếp sợ kẻ săn mồi. Dẫu vậy Aurene cũng chẳng mấy để tâm. Bởi sự thật là cô đã tự do. Có lẽ đây là giây phút hạnh phúc nhất bên cạnh việc tìm thấy quyển sách yêu thích mà nàng Công chúa nhút nhát từng trải qua.

          Song chưa kịp ăn mừng, đột nhiên một bên cẳng chân mất đà khiến cả người cô bỗng dưng đổ sụp. Nhanh như cắt, Hiệp sĩ lập tức xông tới đỡ cô rất kịp lúc. Khoảnh khắc cánh tay Albed ôm trọn bờ vai nhỏ nhắn của Aurene, tim cô gần như ngừng đập.

          - Có lẽ sẽ khó vì cô vừa mới thoát khỏi kén. - Giọng Albed nghe mềm như nhung bên tai Công chúa. - Tôi sẽ đồng hành cùng cô một đoạn để làm quen trước đã.

          Rồi vị cứu tinh dìu cô thật nhẹ nhàng và cẩn trọng như thể Aurene là một vật mong manh đến mức chỉ cần gió miết nhẹ qua da cũng có thể vỡ tan thành trăm mảnh. Thế nhưng cô không ghét điều đó. Ở trong vòng tay chàng Hiệp sĩ vô cùng ấm áp, nên Công chúa Ban mai chỉ ước giây phút này kéo dài vô tận.

          Mặc dù hai người chỉ có thể tiến lên từng bước, nhưng chẳng mấy chốc đã đi đến tận cùng của cánh đồng hoa Ban mai. Ở điểm kết thúc của nơi từng là nhà ngục giam cầm Aurene có một cánh cổng được tạo nên bởi những sợi rễ to như bắp tay. Đằng sau chiếc cổng, gió thổi hun hút nghe rợn tóc gáy.

          - Từ đây sẽ ra đến Rừng thẳm. - Albed rời cánh tay khỏi nàng Công chúa yếu ớt. - Cô có tự đi được không?

          Dù rất muốn lắc đầu và trở nên ích kỷ, nhưng trông thấy ánh mắt như mong mọi chuyện sớm kết thúc sau khe hở mũ giáp, rốt cuộc Aurene lại gật đầu. Tiến thêm mấy bước và đứng trước cổng rễ, Hiệp sĩ vòng tay ra chiếc túi đeo bên hông và lấy ra một cái lồng to cỡ nắm tay bện bằng dây leo. Bên trong lồng có vài chú bọ với phần đuôi phát ra ánh sáng xanh lục mà Công chúa trông thấy ban nãy. Albed lắc lắc chiếc lồng khiến đám bọ bay loạn xạ, cuối cùng tạo nên một chùm ánh sáng chiếu rọi cả khoảng rừng.

          - Sẽ là một hành trình dài đấy, nhưng cứ nhớ bám sát tôi là được.

          Rồi Hiệp sĩ giáp sắt bước qua cánh cổng, Aurene lẽo đẽo làm theo lời dặn của anh. Khi đã đi qua nơi giao thoa giữa Rừng thẳm và khu vườn Ban mai thơ mộng, cánh cổng đột nhiên co rúm lại rồi lặn xuống đất mất tăm.

          - Giờ… giờ nếu tôi muốn quay lại thì sao hả, Albed?

          Công chúa Ban mai bám lấy một bên vai vị ân nhân, giọng run run. Hiệp sĩ đội mũ giáp trả lời đều đều:

          - Khu vườn sinh ra để chứa đựng các Công chúa sẽ biến mất khi họ rời khỏi đó. Đương nhiên không thể quay lại được, nhưng cũng chẳng cần thiết lắm. Khi đến Thành phố Kén xanh thì cô sẽ nghĩ khác thôi. Giờ thì đi nào.

          Nói rồi anh ta bước đi dứt khoát, một tay giương cao chiếc lồng chiếu sáng khu vực xung quanh, một tay gạt các tán lá cũng như dò tìm các rễ cây cản đường. Công chúa nép sát vào người trong mộng của mình, tay vẫn giữ chặt quyển sách, mắt đảo khắp nơi nhìn ngắm “thế giới” mà cô vẫn luôn mong ngóng chiêm ngưỡng. Song, cảnh sắc thế gian hóa ra lại khác xa điều cô thường tưởng tượng.

          Không có cánh đồng xanh mướt hay những thân cây già cỗi nhưng khỏe khoắn, chỉ có vẻ chết chóc chào đón cô bước vào trong dạ dày của nó. Cây cối dọc đường xác xơ với lớp vỏ bong tróc và chảy ra thứ nhựa hôi thối mà Aurene chỉ muốn bịt mũi tránh xa. Các tán lá héo úa, nhớp nháp như những bàn tay người chết níu lấy từng bước chân tập tễnh của cô. Rễ cây khô quắt và mục ruỗng, đầy những con côn trùng gớm ghiếc chạy tán loạn ra ngoài mỗi khi nàng Công chúa nhút nhát lỡ đạp phải tổ của chúng. Mặt đất thì luôn ứa ra một thứ chất lỏng đen ngòm, bết dính và cũng bốc mùi chẳng kém đống nhựa cây kinh dị.

          Dường như đọc được suy nghĩ của cô gái bên cạnh mình, Hiệp sĩ giáp sắt liền giải thích:

          - Khu rừng đang chết dần. Chỉ có Nữ vương Rừng thẳm mới có thể cứu sống nó. Nhưng đã quá lâu kể từ lần cuối nơi này được nuôi dưỡng. Giờ cô là người duy nhất có thể cứu lấy khu rừng, Công chúa Aurene.

          - Nhưng tôi đâu phải Nữ vương? - Công chúa Ban mai lí nhí. - Thế thì sao tôi làm được mấy thứ anh nói…

          - Thực ra... - Albed có vẻ lưỡng lự, cuối cùng lắc đầu. - Không. Chúng ta nên tăng tốc thì hơn.

          Rồi Hiệp sĩ im bặt, tiếp tục tập trung vào công việc của kẻ dẫn đường. Thấy vậy nên Aurene cũng không dám gặng hỏi anh thêm. Cô không muốn trở thành kẻ đeo bám phiền phức làm phật ý anh. Nhất là khi Hiệp sĩ chẳng có vẻ muốn tiếp chuyện chút nào.

          Cuộc hành trình sau đó rơi vào khoảng lặng rợn tóc gáy. Khi chỉ còn bóng tối theo sát gót chân hai kẻ dám cả gan thách thức Rừng thẳm, cứ chốc chốc Công chúa lại bắt gặp những cặp mắt nhìn mình chằm chằm từ đằng sau các tán lá đen sì. Đôi khi cô lại nghe được cả âm thanh sột soạt, lúc thì ở xa, lúc lại gần ngay bên tai, nhưng điểm chung là chúng luôn bám theo cô. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Aurene giữ chặt cánh tay Hiệp sĩ. Thấy Công chúa Ban mai có biểu hiện lạ, người đàn ông cầm chiếc lồng bọ ngoái đầu hỏi:

          - Có chuyện gì à?

          - Tôi… tôi cảm giác có ai đó đang theo dõi chúng ta…

          Hai con mắt đằng sau chiếc mũ giáp bỗng nheo lại.

          - Một số sinh vật của khu rừng thôi. Ánh sáng làm chúng tò mò. Nhưng không nguy hiểm đâu. Không có thứ gì muốn làm hại cô cả.

          - Anh có chắc không?

          Cô gái nhút nhát lại nhìn quanh, mồ hôi bắt đầu chảy bết ở cổ.

          - Đừng bận tâm. Nếu có chuyện gì thì tôi ở đây rồi. Đi tiếp nào.

          Dứt lời, Hiệp sĩ giáp sắt lại hất cằm giục cô. Dù vẫn còn lưỡng lự, song Công chúa quyết định đặt niềm tin vào ân nhân của mình. Cô không muốn bị bỏ lại giữa bóng tối sâu thẳm một lần nào nữa. Khi đi tiếp được tầm trăm bước, người đàn ông đội mũ giáp bỗng khựng lại, chỉ tay về trước:

          - Cô nhìn thấy đoạn rẽ phía trên không? - Dẫu chẳng thấy gì ngoài bóng tối, Aurene vẫn gật đầu. - Đi qua đoạn đó chúng ta sẽ người quen của tôi. Gã khá giỏi việc giải thích nên có thể thay tôi nói về những thứ cô đang thắc mắc.

          - Có xa không?

          Cô gái trong bộ váy trắng thở dốc. Bàn chân cô nhức khủng khiếp. Nhưng Hiệp sĩ trả lời mà không ngoái nhìn cô:

          - Sắp đến rồi. Đi nào.

          Chặng cuối vượt qua ngã rẽ dài bất thường. Thật may mắn vì Aurene không kiệt sức giữa đường. Đến nơi, Hiệp sĩ đặt chiếc lồng trên một mặt đá khá phẳng rồi quay qua quay lại tìm kiếm gì đó. Sau một lúc đánh vật với bóng tối như hũ nút, anh bỏ cuộc và cất tiếng gọi:

          - Rabius! Ra đây đi! Chúng ta không có thời gian đâu!

          Khu rừng trả lời anh bằng cách thổi một ngọn gió rét căm căm. Một tiếng sột soạt văng vẳng đâu đó trên đầu hai người.

          - Đừng có đùa với tôi! Ra đây ngay, Rabius!

          Phải đến khi tiếng gọi nghe chẳng khác nào lời đe dọa thì “người quen” của Albed mới có phản hồi.

          - Tôi ở đây!

          Cả Công chúa lẫn Hiệp sĩ đồng loạt nhìn theo hướng âm thanh phát ra. Ở trên một cành cây khá cao nơi câu trả lời vọng lại có một nhúm bông trắng tinh nhô lên trông đến là kỳ quặc. Chừng như chưa tin vào mắt mình, Hiệp sĩ giáp sắt gọi thêm lần nữa:

          - Rabius, xuống đây ngay! Ông nghĩ trò đùa này vui lắm à?

          - Ồ, Hiệp sĩ đấy à? Vậy là anh vẫn khỏe. Chà, chuyện là anh thấy đấy, tôi cũng muốn xuống lắm, nhưng tôi bị kẹt rồi. Có một đống dây rợ sắp treo cổ tôi đến nơi đây! Và tôi nghĩ mình cần anh giúp đấy, Hiệp sĩ ạ.

          Cục bông trắng rung lên. Hai cái chân nhỏ thó vẫy vẫy như muốn chứng minh cho luận điểm vừa nêu.

          - Cái thứ trắng trắng kia là người mà anh nhắc đến à, Albed?

          Aurene cau mày trong khi chỉ vào sinh vật trên cây. Vị Hiệp sĩ đứng cạnh cô thở dài, lắc đầu và thầm rủa.

          - Đúng là gã rồi.

          Tặc lưỡi, người đàn ông đội mũ giáp bắt đầu trèo lên cây.

          - Cẩn thận với vòng eo con kiến của tôi, Hiệp sĩ! - Cục bông trắng giãy lên khi Albed gỡ đống dây rối mù như mê cung. - Anh không biết tôi đã phải trải qua liệu trình ăn kiêng như thế nào để có được vóc dáng hoàn hảo vậy đâu. Và tôi sẵn sàng cho kẻ nào dám xúc phạm cái nơi thiêng liêng ấy một bài học nhớ đời đấy!

           - Ngậm miệng vào.

          Để đáp trả, Hiệp sĩ gầm gừ rồi giằng từng sợi dây leo quấn quanh cổ sinh vật lắm mồm kia.

          - Nào, nào! Anh định ám sát tôi đấy à, Albed? Nhẹ tay thôi! Tôi đã bảo là nhẹ thôi cơ mà? Dừng, dừng, dừng, dừng ngay!

          Bất chấp đủ kiểu kêu ca đến đau đầu của cái thứ có lông trắng muốt kia, tay Hiệp sĩ vẫn hoàn thành xuất sắc cuộc giải cứu gấp rút và lôi được ngữ lắm chữ ấy xuống diện kiến Công chúa Ban mai.

          - Ôi Đấng Tối Cao ơi, nhìn đống hỗn độn bẩn thỉu trên người tôi đi, Hiệp sĩ. - Con vật phủi phủi bộ lông. - Giờ tôi là một cái giẻ lau, không phải một quý ông nữa rồi. Nếu giờ mà gặp Nữ vương tương lai thì có mà mất hết cả hình tượng.

          Albed tỏ ra chán ngấy tận cổ nên chẳng thèm nói gì. Anh cứ thế quay sang một góc, mặc kệ lời phàn nàn chất thành đống sau lưng mình.

          Về phía Aurene, cô lại lấy làm chí thú với sinh vật vừa xuất hiện. Đó là một chú thỏ lông trắng muốt với đôi mắt đỏ có kích thước nhỏ đến mức chỉ cỡ ba cái nắm tay. Dù bé tẹo, song con vật lại sở hữu một chiếc bụng thật đáng tự hào. Và cái nơi vĩ đại ấy được ních chật khít vào trong một cái áo sơ mi sặc sỡ, bên ngoài khoác thêm áo gi-lê xám như một nấc an toàn khác để kiềm chế không cho cái bụng kia xổ ra ngoài.

          - Chà, chà, quý cô đây ngắm tôi hơi lâu rồi đấy nhé. Không biết cô có vấn đề gì với vẻ ngoài lịch lãm của tôi à?

          Con thỏ khoanh tay ra đều khó chịu.

          - Xin lỗi. - Aurene luống cuống. - Chỉ là… lần đầu tiên tôi thấy có thỏ biết nói.

          - Ôi dào, vậy là quý cô hơi thiếu kiến thức rồi đấy. Giống Thỏ biết nói chúng tôi thực ra có đầy trong Rừng thẳm. Vào cái thời cực thịnh, chúng tôi đông đến mức có thể xếp thành ít nhất ba tòa lâu đài ngoại cỡ luôn cơ. Giờ thì bớt đi…

          -  Cô ấy là Nữ vương tiếp theo của khu rừng. Vậy nên lải nhải ít thôi và giới thiệu cho đàng hoàng.

          Hiệp sĩ giáp sắt gằn giọng cắt lời thỏ ta. Và ngay khi biết danh tính của người đối diện, con vật nhảy cẫng lên kêu oai oái:

          - Cái gì? Thế sao không nói sớm hả tên đầu đất này? Đã bao giờ nghe câu ấn tượng đầu làm nên sức hút chưa? Có biết tôi vừa mất bao nhiêu điểm rồi không?

          Rồi con vật hết tự liếm hai bàn tay nhỏ xíu lại đến cặp tai to bằng cả thân mình. Xong xuôi việc tắm rửa thì nó chuyển sang chỉnh đốn quần áo, mặc dù càng chỉnh thì cái bụng to tướng càng phình ra thấy rõ khỏi lớp áo. Trông cái vẻ sốt sắng ấy của cục bông trắng muốt làm Công chúa Ban mai không khỏi bật cười. Có vẻ con vật đáng yêu không thích cách cô nghĩ về nó nên hắng giọng hòng ngăn cô tiếp tục, đoạn ngẩng cao đầu dõng dạc:

          - Ờ thì thưa Nữ vương… À không, hiện tại thì Người chưa khôi phục lại quyền năng từ mẹ mình, nên vẫn gọi là Công chúa mới phải. Thưa Công chúa thân mến, tôi, Rabius, hay chú thỏ thông tuệ của Rừng thẳm, người có nhiều trí khôn và phép lịch sự nhất trong giới có trí khôn ở chốn này, vô cùng hân hạnh được diện kiến Người.

          Dứt lời, con vật cúi đầu, trông như đang tự hôn lên chiếc bụng to bè.

          - Rất vui được gặp ông, Rabius.

          Vừa nói, Aurene vừa khúc khích trước bộ dạng đúng chuẩn phép lịch sự kia. Con thỏ ngẩng đầu phồng má, giậm chân thùm thụp như vẫn cố không xa rời những mỹ từ vừa được dùng để mô tả bản thân:

          - Công chúa… À thưa Công chúa, Người có thể cho tôi biết quý danh được không?

          - Tôi là Aurene. Chỉ Aurene thôi.

          Thâm tâm cô bỗng nhiên vang lên những lời giới thiệu của Hiệp sĩ giáp sắt lúc hai người mới gặp.

          - Tên rất đẹp. Nhưng mà mong Công chúa từ lần sau đừng để ý đến vẻ dễ thương chết người của tấm thân này nữa. Tôi biết mình có sức hút đáng sợ cỡ nào, nhưng việc bị coi là dễ thương chính là nỗi nhục lớn nhất của một quý ông đấy.

          Công chúa nhíu mày.

          - Tôi chưa nghe ai nói thế bao giờ.

          Chú thỏ lịch lãm nhếch mép.

           - Xin chúc mừng, vậy là Người đã rất may mắn khi được biết thông tin quý báu ấy từ đích thân kẻ thông thái bậc nhất khu rừng là Ngài Thỏ lùn tôi đây.

          - Ngài Thỏ lùn là sao? Ông vẫn còn tên gọi khác nữa à?

          - Đôi khi lúc này, đôi khi lúc nọ. - Con vật nhún vai. - Một người có thể tự gọi mình bằng nhiều quý danh. Chẳng hạn như Công chúa Ban mai đây.

          Aurene gật gù trước cách giải thích đầy am hiểu của chú thỏ trắng.

          - Mà sao ông lại mắc kẹt trên cây thế, Rabius?

          - Một cách giữ ấm cổ xưa thôi, thưa Công chúa. Tiếc là có lẽ vì thời gian đã trôi qua quá lâu nên phương thức truyền thống đôi khi không còn tác dụng.

          Con vật phun ra một tràng chữ nghĩa đều tăm tắp như đọc ra từ trong sách làm Aurene phải há mồm và vỗ tay.

          - À đúng rồi, vậy Ngài Thỏ lùn, ông có thể cho tôi biết về lời hứa giữa Nữ vương Rừng thẳm với Đức vua… được không? - Đoạn cô trộm liếc về phía Hiệp sĩ đang ngồi im như tượng trên mặt đá. - Albed bảo rằng ông là người phù hợp với việc giải thích hơn nên…

          Con thỏ nghe xong liền khoanh tay và bĩu môi, đồng thời ném cho Hiệp sĩ cái nhìn sắc như dao.

          - Gì chứ việc giải thích thì tôi nắm trùm ở cái xứ tối om này rồi. Người cứ yên tâm. Nhưng mà thật đấy à, Albed? Cuối cùng anh lại đổ hết việc cho tôi. Anh có biết thương cho tấm thân nhỏ nhắn này không? Tôi còn chưa đủ bận à?

          - Lo giải quyết nhanh lên.

          Giọng của người giải cứu Công chúa vang lên lạnh lẽo hơn cả sương đêm Rừng thẳm.

          - Được rồi. - Thỏ ta khịt mũi. - Trước hết ta cứ ngồi xuống đã. Hẳn Người đã mệt sau một chuyến hành trình dài rồi phải không, Công chúa Aurene?

          - Ông… Ông biết à?

          Công chúa đánh mặt thật nhanh qua chỗ Albed, đoạn cúi xuống nói nhỏ. Ngài Thỏ lùn lập tức nháy mắt ẩn ý.

          - Chẳng có chuyện gì qua được tầm nhìn sắc sảo của tôi đâu. Nào, để tôi tìm chỗ nghỉ cho cả hai ta cái đã.

          Chú thỏ thông thái đi một vòng quanh khoảng rừng trống, hết lắc đầu rồi lại nhận xét đầy tính học thuật mà Aurene chẳng hiểu lấy một chữ. Cuối cùng sau năm lần quay đi quay lại, thỏ ta mới phủi lớp lá rụng dày đặc ở nơi gần một thân cây mà may mắn không bị chảy mủ bốc mùi, từ đó lộ ra chính xác hai mặt đá tương đối bằng phẳng.

          - Rồi, mời Công chúa.

          Khi cả hai đã yên vị, Albed nhổm dậy, cầm theo chiếc lồng bọ và tựa lưng vào một gốc cây lành lặn gần đó. Aurene ngồi bó gối, quyển sách yêu thích đặt trong  lòng, thi thoảng lại liếc trộm Hiệp sĩ. Ngài Thỏ lùn vuốt râu, sau đó thẳng lưng và bắt đầu:

          - Để xem nào… Chuyện thực ra cũng chẳng dài đến thế đâu, Công chúa ạ. Chỉ là nó hơi có chút… mùi mẫn. Chẳng là đã khá lâu kể từ lần cuối Rừng thẳm được tưới tắm, nên nó đang mục rữa. Vốn dĩ chỉ có Nữ vương Rừng thẳm mới có khả năng cung cấp nguồn sống mới cho nơi này. Nhưng vấn đề là bà ấy đã mất từ lâu lắm rồi. Mọi chuyện đều xảy ra từ rất lâu về trước, tôi không thích tình tiết này lắm, chẳng hiểu vì sao…

           - Vào trọng tâm đi.

          Albed lập tức gằn giọng hòng đá tên thỏ thích bôi vẽ trở lại chuyên môn.

          - Cảm ơn anh đã nhắc, Hiệp sĩ. E hèm, rồi, hồi trước Nữ vương có yêu một người. Ôi tình yêu, thứ luôn đưa người ta lên tận mây xanh để rồi dìm họ xuống đáy sông buốt giá. - Hiệp sĩ lại lườm gã kể chuyện. - Ờ thì… Người bạn đời của Nữ vương chính là Đức vua Deathcurse. Thực ra tôi định nói đôi chút về Nhà vua, cơ mà chắc không tốt cho chuyện tương lai lắm nên tạm thời bỏ qua.

          Aurene nghiêng đầu.

          - Sao lại không?

          - Theo quan điểm của tôi, nếu muốn biết về một người thì tốt nhất hãy tận mắt gặp và tiếp xúc với họ. Lời kể đôi khi quá chủ quan, và kể lể cũng chỉ mất thời gian khi cuối cùng người nghe lại nghĩ khác.

          Công chúa Ban mai bặm môi, vẻ tĩnh lặng. Con thỏ thấy vậy bèn an ủi:

          - Rồi Người sẽ hiểu thôi, thưa Công chúa của tôi. Giờ chúng ta tiếp tục câu chuyện đã. Tình yêu giữa Nữ vương và Đức vua rất đẹp. Nhưng thời điểm ấy, khu rừng không khỏe lắm. Bởi vì liên tục phải gánh chịu trách nhiệm truyền sức sống cho Rừng thẳm nên Nữ vương đổ bệnh. Ban đầu ai cũng tưởng bệnh rồi sẽ khỏi. Thế mà Nữ vương lại ngày một yếu đi. Để rồi cuối cùng bà ấy chạm giới hạn. Thật kinh khủng…

          Ngài Thỏ lùn bỗng làm một hành động như lau nước mắt, dù thực tế trên mặt ông ta chẳng có giọt nước nào.

          - Trước khi ra đi, Nữ vương đã hứa với nửa kia của mình, tức Đức vua Deathcurse, rằng bà sẽ tái sinh với quyền năng dồi dào vào một trong bảy người con được sinh ra ở đâu đó trong Rừng thẳm. Tất cả chỉ để tiếp tục tình yêu còn dang dở với Nhà vua của chúng ta. Và Công chúa Aurene, Người chính là Công chúa thứ bảy trong lời hứa năm ấy!

          Sau khi đẩy giọng lên cao đến mức có lẽ vượt quá năng lực vốn có, con thỏ phải dừng lại ho hắng rồi mới tiếp tục.

          - Để ngắn gọn thì Đức vua đã tìm ra sáu chị gái của Người, Công chúa Aurene, nhưng chẳng ai trong số họ mang quyền năng của Nữ vương hết. Những Công chúa trước đó đều lần lượt ngã bệnh sau khi cố dùng khả năng ít ỏi để cứu lấy khu rừng. Rốt cuộc chẳng còn ai sống sót cả. Nhưng giờ chúng ta đã tìm thấy Người, thưa Công chúa Aurene! Người là Công chúa thứ bảy, thành viên cuối cùng trong tất cả các chị em, nên chắc chắn Người là Nữ vương tái sinh! Vậy đấy, thế là hết. Toàn bộ câu chuyện chỉ có vậy thôi.

          Khi câu chuyện kết thúc, không hiểu sao chú thỏ trắng lại ngoái sang ân nhân của Aurene. Albed lúc này lặng như tờ, cặp mắt nhìn trân trân vào bóng tối. Còn về phần Công chúa Ban mai, cô vẫn đang bận tiêu hóa toàn bộ những gì mình cần biết. Rồi bỗng nhiên cô lôi quyển sách tri kỷ để giữa lòng mình ra đồng thời cất tiếng:

          - Có vẻ lời hứa đấy khá giống một truyện nào đó mà tôi đọc được ở đây thì phải?

          Ngài Thỏ lùn cau mày, lập tức chạy lại hít hít ngửi ngửi cuốn sách.

          - Thứ này từ đâu ra thế, Công chúa?

          - Tôi cũng không rõ nữa. Nó ở bên cạnh lúc tôi bị giam trong kén. Ông phát hiện được gì khác lạ à?

          Rabius nheo mắt hồi lâu.

          - Không… Chắc không có vấn đề gì đâu. Chỉ là tôi chợt nhớ Đức vua Deathcurse cũng có một cuốn trông gần giống như vậy.

          - Thật sao? Ông có nhớ nhầm không đấy?

          - Cũng khó nói lắm. Trên đời có đủ loại sách mà. Thôi bỏ đi, dù sao tựu chung lại, cô chính là người tình định mệnh của Nhà vua đấy Công chúa Aurene! Chắc chắn hai người sinh ra là để dành cho nhau!

          Dứt lời, Con thỏ thông thái nhảy chân sáo đồng thời vỗ tay đanh đách. Song trái ngược với phản ứng của Ngài Thỏ lùn, người con gái thứ bảy của Nữ vương lại lặng lẽ cất quyển sách vào lòng, đoạn ngoái mặt nhìn vào bóng tối khu rừng. Chú thỏ lịch lãm thấy thế bèn ngừng màn ăn mừng, đoạn chớp chớp mắt hỏi:

          - Công chúa Aurene, Người lại làm sao à?

           - Tôi… không biết nữa, Rabius ạ. - Cô bất giác thở dài. - Thậm chí tôi còn không biết Đức vua trông như thế nào. Sao có thể bảo yêu ngài ấy được. Với cả… Tôi đã…

          Đoạn Aurene lại liếc sang vị Hiệp sĩ vẫn im như thóc rồi vội ngoảnh mặt đi chỗ khác. Con thỏ ngó qua ngó lại theo ánh mắt cô, rồi lập tức cười nham hiểm.

          - Ái chà chà. Vậy Công chúa đừng lo. Mọi tình yêu đều khởi đầu từ những điều chưa biết. Cuối cùng thời gian sẽ trả lời tất cả. Cái này là đáp án cho hầu hết trường hợp. À không, là tất cả mới đúng. - Rabius ghé sát tai Công chúa. - Kể cả với những gì mà Người đang nghĩ.

          Nữ vương tương lai ngẩng lên chạm mắt với chú thỏ ranh ma. Đáp lại, kẻ tự nhận là thông tuệ nhất Rừng thẳm gật đầu, và giữa cả hai dường như đã hình thành một bản giao kèo tĩnh lặng.

          - Được rồi, chắc hôm nay đến đây thôi. - Rabius chống hông và thở hắt ra. - Đã tới lúc những người mệt mỏi, thực ra bao gồm cả tôi, được nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Nào, Công chúa, đặt mình xuống đi. Hẳn Người mệt rã rời rồi chứ gì. Cứ nằm xuống theo chỉ đạo của tôi và đừng lo về chứng mất ngủ, bởi vì tôi có hơn hai ngàn cách để khiến cả một con bò cũng phải ngáy đấy.

          Quả thực đúng như những gì con thỏ lắm mồm đề cập, không biết từ lúc nào mà mí mắt cô Công chúa đã hạ được nửa đường. Cô dụi tay, cố không để bản thân trông giống một đứa trẻ con cần chăm bẵm tận tình trước mặt Hiệp sĩ nhưng không thể. Người cô lúc này rũ rượi chẳng khác nào một thân cây già cỗi sắp sửa rời xa trần thế.

          - Albed, cho lũ bọ tắt sáng giúp tôi đi. Có đến hai nhân vật quan trọng cần dưỡng sức ở đây này.

          Gã thỏ trắng vẫy cái tay bé xinh. Hiệp sĩ lại lườm con vật, nhưng rốt cuộc vẫn làm theo lời nó. Khoảnh khắc đám bọ rút hết nguồn sáng duy nhất, bóng tối của khu rừng lập tức bủa vây như muốn ăn tươi nuốt sống cả ba người. Công chúa chợt run lên. Đầu cô tràn ngập ký ức của những tháng ngày bên trong chiếc lồng giam chật chội. Nhưng Rabius đã vỗ nhẹ vào lưng cô gái, đoạn nói thầm:

          - Không cần phải lo. Cứ bám theo phương pháp của tôi là được.

          Và rồi theo đúng hướng dẫn từ bàn tay bông mềm đầy ma thuật của Ngài Thỏ lùn, Aurene chìm vào giấc ngủ. Nhanh đến mức cô còn tưởng mình vẫn tìm cách bướng bỉnh trước lời thì thầm như mật ngọt bên tai.

***

          Tiếng sột soạt trong các bụi cây đánh thức cô. Công chúa ngồi dậy, chớp chớp mắt. Âm thanh kia dừng lại. Linh cảm chẳng lành, cô ôm chặt quyển sách rồi tìm kiếm trợ giúp từ Hiệp sĩ và Ngài Thỏ lùn.

          Họ không ở bên cạnh cô.

          - Albed… Rabius? Hai người đâu rồi?

          Thanh âm sột soạt lại vang lên. Nhưng lần này là từ khắp mọi nơi. Lồng ngực Aurene đập thình thịch. Mím môi, cô dựa sát vào gốc cây, mắt đảo láo liên. Một giọt sương đêm bỗng rơi trúng đầu cô. Hơi lạnh lan từ đỉnh đầu xuống tận gót chân nàng Công chúa thứ bảy. Nuốt nước bọt, cô ngước lên kiểm tra, cầu nguyện rằng mọi thứ chỉ là một trò đùa của Ngài Thỏ lùn. Nhưng phía trên cô toàn là bóng tối.

          Rồi bỗng nhiên tiếng sột soạt im bặt. Aurene nín thở. Mạch đập thùm thụp bên tai cô. Nó đang đến. Nhưng từ hướng nào? Tiếng động lại phát ra từ bên phải. Công chúa lập tức nhìn chằm chằm vào nơi ấy. Âm thanh bất ngờ biến mất. Rồi bỗng nhiên cả khu rừng lại trở về vẻ câm lặng thường trực.

          Thở phào nhẹ nhõm, Aurene chắc mẩm những âm thanh quái dị kia có lẽ chỉ là đám sinh vật trong rừng đúng như Albed nói. Không cần phải bận tâm. Chúng sẽ không làm hại cô. Nhưng vào khoảnh khắc cô vừa buông lỏng cảnh giác, lập tức một bàn tay sần sùi bốc đầy mùi đất ẩm bịt miệng và kéo Aurene vào bóng tối sâu thẳm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!