Tập 02 Khởi hành

Chương 69: Ngày mới

Chương 69: Ngày mới

Hôm sau, đúng như Rinka đã hứa, cổng làng Eska đã mở từ lúc mặt trời ló dạng. Bard cũng vừa hoàn thành nghi thức thiền định của mình: đứng thẳng lưng, hướng về phía đông, nhắm mắt tĩnh tâm cho đến khi mặt trời mọc thì mở mắt đón ánh nắng đầu tiên của ngày mới. Hắn vừa mở mắt đã thấy Rinka đứng ở một bên theo dõi mình. Antoni cũng đang đứng ở cách đó ba bước chân để giám sát cô bé. Thấy hắn đã mở mắt, Antoni liền cúi đầu chào cung kính. Bard gật đầu đáp lại. Anh ta liền rời đi làm việc của mình. Rinka nhìn thẳng vào mắt hắn và dò hỏi:

“Ngươi rõ ràng có thể tự thức tỉnh được pháp lực, nhưng ta cảm thấy trên người ngươi không có một chút pháp lực nào cả. Với thủ đoạn của ngươi, dù tư chất bẩm sinh yếu kém đi chăng nữa cũng đủ giúp ngươi nhẹ gánh hơn rất nhiều thay vì cứ phải đi từng bước lề mề như thế này. Ngươi cũng thấy chị Charlotte rồi đó…”

“Pháp lực đối với ta lúc này trái lại là một gánh nặng.”

“Ta chưa từng nghe ai nói pháp lực là gánh nặng đâu đấy. Trừ khi người đó quá tham lam muốn sở hữu nguồn pháp lực vượt quá khả năng chứa đựng của mình thôi.”

Nói tới đây, ánh mắt Rinka thoáng lay động vì chợt hiểu ra điều gì. Một trong những lý do khiến Bard lưu lạc tới phương bắc kiếp trước chính là vì bị gia tộc Branweis trục xuất. Nguyên do rất chính đáng: tư chất pháp lực của hắn chỉ là hạng D, thua kém hơn cả một vài pháp sư thường dân. Cao tầng của gia tộc khi biết được việc này đã ban cho hắn hai sự lựa chọn: một là bị gạch tên khỏi gia tộc vĩnh viễn, hai là nhân danh nhà Branweis tới phương bắc tham chiến.

Kiếp này, tuy nắm giữ kiến thức phong phú về pháp thuật nhưng không vì thế mà tư chất bẩm sinh của hắn thay đổi. Thứ hạng phân loại tư chất phản ánh khả năng lĩnh ngộ pháp kỹ và giới hạn tích lũy pháp lực của từng người. Với tư chất thấp nhất, khả năng của Bard chỉ cao hơn người bình thường một chút. Vậy nên, với tâm tính cẩn trọng của hắn, hắn sẽ tận dụng cái “một chút” đó sao cho thật triệt để.

Cái “một chút” đó không nên là lợi thế, mà phải là sự bù đắp vào thiếu sót trong chiến lược của hắn. Về tấn công, hắn đã có súng ống đạn dược. Về trinh sát, hắn đã có tộc người sói.

“Vậy ngươi muốn thức tỉnh pháp lực liên quan tới khả năng phòng vệ, hộ thân đúng không?” Rinka thắc mắc.

Bard nhìn lại Rinka. Mặc dù đã quen với đôi mắt sâu thẳm đáng sợ của hắn nhưng Rinka vẫn không khỏi dâng lên cảm giác run lạnh. Hắn nói:

“Ta có Lily ở bên rồi, pháp lực có cần thiết nữa không?”

Rinka mở to mắt, sốt sắng kêu lên:

“Tại sao chị Lily lại ở bên ngươi? Ngươi đã làm gì?”

“Chuyện dài lắm.” Bard chỉ đáp lại vỏn vẹn một câu rồi quay lưng rời đi.

Rinka định đuổi theo nhưng đành thôi, vì biết có gặng hỏi đến mấy hắn cũng không chịu nói. Bard trở về lều của mình, thấy ngay Leia đang chải tóc cho Charlotte. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ kiểm tra súng đạn một lượt, trang bị đầy đủ rồi thẳng bước rời đi. Charlotte chợt lên tiếng:

“Đợi đã Bard, ta đi cùng với.”

“Ngươi biết ta đi đâu sao?”

“Đi săn?”

Charlotte cố làm bộ đoán mò nhưng đối diện ánh nhìn không biểu cảm của Bard, cô đành thở dài sửa lời:

“Được rồi, ta biết ngươi muốn tìm thứ đó.”

Bard không phản hồi, chỉ lẳng lặng rời khỏi lều. Bị phớt lờ, nụ cười trên môi Charlotte dần nguội lạnh, nhưng trong lòng cô không có chút nào phật ý. Tiếng lược gỗ soàn soạt lướt trên làn tóc mềm mại của Charlotte vẫn phát ra đều đều. Leia vẫn luôn lắng nghe, nhưng không muốn để tâm chuyện giữa hai con người kỳ lạ này.

“Cô không tò mò muốn biết Bard đi tìm thứ gì sao?” Charlotte hỏi.

Leia vẫn chải đều tay, đáp:

“Cậu chủ đi săn thôi, đâu phải việc của tôi.”

“Tôi tưởng cô thân thiết với cậu chủ của cô lắm chứ?” Charlotte bật cười bông đùa.

“Nói về thân thiết thì tôi nghĩ tới một người khác thích hợp hơn.”

“Ý cô là Lily?” Charlotte không quay đầu lại được nhưng vẫn cảm nhận được Leia có gật đầu khẽ. “Cô không tò mò sao? Tôi đã gặp Lily ở đâu? Từ bao giờ?”

“Nếu muốn tôi biết thì đã có người nói từ trước rồi.”

“Này, như vậy có hơi vô tâm đó Leia.” Charlotte quay lại nhìn Leia bằng ánh mắt bí ẩn.

Leia khẽ thở dài rồi hỏi:

“Vậy tôi nên làm gì?”

“Phải là cô muốn gì mới đúng?” Charlotte nhổm người dậy, chầm chậm trườn về phía Leia, chống tay lên chiếc rương mà Leia đang ngồi, khóa chặt thân người cô gái trong vòng tay mình, bày ra một tư thế khá ám muội.

Ánh mắt Leia mới đầu còn thờ ơ, nhưng mỗi lúc Charlotte áp sát lại, đôi mắt cô càng mở to hoài nghi. Đến khi gương mặt của cả hai chỉ còn cách nhau bằng một hơi thở, Leia đã thoáng sợ hãi, gắng gượng chống đỡ thân người khỏi đổ xuống bằng hai tay. Nỗi sợ bị khơi dậy bởi đôi mắt sắc bén như rắn săn mồi của Charlotte. Cơ thể Leia cứng đờ như bị rắn trói siết, muốn vùng vẫy thoát ra nhưng vô lực. Thứ may mắn vớt vát lại tinh thần cho cô lại là nụ cười khẽ nở từ khóe miệng của đối phương. Cô thở gấp từng hơi ngắn, gắng trấn tĩnh lại để nhận ra bản thân vốn không có lý do gì để sợ hãi cả. Nhìn biểu hiện của Leia, Charlotte có thể xác định chắc chắn đối phương không có một chút ký ức nào kiếp trước cả.

“Tôi chỉ muốn ở bên cậu chủ và học hỏi thật nhiều.” Leia thành thật trả lời câu hỏi của Charlotte.

“Ngu ngốc.” Charlotte lạnh giọng đánh giá. “Cô rõ ràng rất thông minh, sao đầu óc lại mơ mộng như thiếu nữ vậy?”

Leia chớp mắt khó hiểu, chẳng phải cô vẫn là một thiếu nữ sao? Thấy Leia vẫn còn mơ hồ, Charlotte liền gợi ý:

“Tại sao Bard lại gần gũi với Lily đến vậy?”

“Vì Lily là em gái…”

“Cô thừa thông minh để biết câu trả lời là gì mà?” Charlotte ngắt lời Leia.

Leia không sao tập trung để suy nghĩ được. Khí thế của Charlotte dồn ép phía trước. Cô còn đang dồn sức trên đôi tay khẳng khiu để không ngã về phía sau. Cô nên nói gì đây? Hình như Charlotte đang thăm dò về Lily? Nếu không nói gì liệu Charlotte có gây bất lợi gì cho cô không?

Vài phút lặng lẽ trôi qua. Hai tay Leia đã mỏi nhừ. Khi sắp không chống đỡ được nữa thì bất chợt Charlotte vòng tay ôm ghì lấy cô. Leia kinh ngạc, chưa kịp phản ứng thì Charlotte đã ghé vào tai cô nói thầm:

“Ta thích cô ở điểm này đấy: biết giữ im lặng.”

Nói rồi Charlotte chộp lấy kiếm, khẩn trương rời lều, bỏ lại Leia đang ngẩn ngơ. Ngoài trại, quả nhiên không còn thấy bóng dáng Bard ở đâu nữa. Dân làng Eska đã kéo tới một đám đông đúc, vây quanh những bàn bày đầy thịt tươi lẫn thịt khô do người sói xử lý. Mặc dù dưới sự gợi ý trước đây của Bard, tộc người sói đã biết đem củi trao đổi lấy nhu yếu phẩm với thị trấn Rakon, nhưng bọn họ vẫn chưa đủ kinh nghiệm để hiểu về vật giá. Thành ra, những tay súng chia nhau ra hỗ trợ từng nhóm người sói với vai trò trọng tài kiểm soát giao dịch, giúp đôi bên thuận mua vừa bán.

Dẫu vậy, phiên chợ cũng không sôi nổi cho lắm. Vì vật tư của dân làng Eska rõ ràng rất thiếu thốn. Họ chỉ cung cấp được vài thứ mà đoàn tiếp tế có thể thu thập dọc đường như củi đốt, trái cây, rau củ,... Thi thoảng có người đem ra món đồ thủ công thô sơ ra để đổi lấy thịt từ người sói. Trong số đó, có một món đồ đã khiến Charlotte chú ý.

Đó là một cây nỏ có hình dáng khác lạ. Chỉ nhìn qua Charlotte có thể nhận ra ngay thiết kế của nó, vốn không thể nào xuất hiện ở nơi này được.

“Nỏ liên hoàn?” Charlotte chậm rãi tiến lại gần người đàn ông đang vừa nhún nhảy vừa cố gắng giơ cây nỏ lên cho những người bán thịt xem. Lý do khiến ông ta có hành động kỳ quặc như vậy là vì chiều cao quá đỗi khiêm tốn, như một Người Lùn Dwarf, hoặc rõ ràng ông ta chính là đồng tộc của Tar’Ero.

Người xạ thủ làm trọng tài ở đó đón lấy cây nỏ, nhìn kỹ một hồi. Bản thân anh ta cũng chưa từng thấy cây nỏ như vậy bao giờ, nhất thời không ước lượng được giá trị của nó. Charlotte thừa biết anh ta đang âm thầm so sánh nó với súng. Xét về uy lực và tầm bắn, súng trường do Bard thiết kế quả thực hơn đứt những cây nỏ xuất hiện trên chiến trường, chưa kể tốc độ nạp lại đạn nhanh chóng và tiện lợi hơn nỏ rất nhiều.

Thấy ánh mắt dò xét của anh ta, người đàn ông thấp bé kia sốt ruột nói:

“Coi ngươi kìa, chưa từng thấy thứ này bao giờ đúng không? Thứ này gọi là nỏ liên hoàn, có thể bắn liên tục nhiều phát. Cái hộp gỗ này là để nạp tên. Cái khúc gỗ gắn với hộp tên này là cần gạt. Khi gạt cần lên, hộp tên bị đẩy ra phía trước làm cho cái rãnh bên dưới hộp này móc vào dây nỏ. Lúc gạt cần xuống thì hộp tên lui về kéo căng dây nỏ. Khi kéo về điểm cuối thì dây rời khỏi rãnh, bắn một mũi tên trong hộp đi.”

Để chứng thực, ông ta lấy ra ba mũi tên đưa cho người lính rồi chỉ dẫn từng thao tác một. Hai người đem chiếc nỏ tới một chỗ vắng người để thử nghiệm. Sau khi chọn mục tiêu là một thân cây thông ở gần trại, anh lính hướng đầu nỏ nhắm thẳng vào thân cây, một tay đặt trên cần gạt. Lần đầu tiên gạt cần lên cảm giác khá trơn tru, khi dây tra vào rãnh thì kéo về cũng không tốn sức như lúc kéo dây nỏ bình thường. Thế nhưng khi dây nỏ bật ra, mũi tên lại có thể cắm xuyên vào thân cây sâu đến ba phân. Ba mũi tên bắn ra đều trúng đích. Hai người tới kiểm tra, phát hiện thân cây thông đã bị mọt ăn gần như rỗng ruột. Nhưng cảm giác lực phóng tên của cây nỏ này không hề kém cạnh các loại nỏ trên chiến trường. Quan trọng nhất chính là tốc độ bắn vượt trội.

“Thế nào?” Ông lão đứng kế bên chống tay vào hông thúc giục. “Cây nỏ này được chứ? Ít nhất cũng phải đổi cho ta mười thạch thịt tươi.”

“Thạch?” Anh lính bối rối thắc mắc.

Lúc này Charlotte bỗng từ đầu bước tới giảng giải:

“Thạch là một đơn vị đo cân nặng của những Người Lùn. Một thạch tương đương năm cân của chúng ta đấy.”

“Sáu!” Ông lão nhíu mày chỉnh lỗi cô gái loài người kia.

Charlotte nhún vai đáp:

“Sao cũng được, quan trọng bọn họ có đồng ý hay không thôi.”

“Đi!” Ông lão lấy lại cây nỏ từ tay người lính, xăm xăm bước quay về khu trại. “Lấy thịt cho ta nhanh!”

Anh lính kia cúi đầu cảm tạ Charlotte rồi theo sau ông lão. Charlotte lại tìm kiếm xung quanh một lượt. Trông thấy Antoni đang giám sát quanh trại, cô liền đi tới chỗ anh ta để hỏi chuyện. Antoni thấy Charlotte tìm mình, đã ngờ ngợ đoán ra cô muốn hỏi gì, trong đầu đã biên sẵn câu trả lời.

“Ngài sĩ quan! Ngài có thấy Bard đi đâu không?”

Antoni lập tức chỉ tay về bên phải, hướng tới một cánh rừng, đáp:

“Hình như cậu chủ vừa đi về bên đó, chắc là đi săn rồi.”

“Vậy à? Cảm ơn ngài nhé.” Charlotte tươi cười rồi quay bước đi liền.

Ban đầu cô đi theo hướng Antoni đã chỉ. Nhưng khi đã khuất khỏi tầm mắt của Antoni, cô bỗng rẽ về hướng ngược lại. Vì trước khi Antoni chỉ về bên phải, anh ta đã vô tình liếc mắt về bên trái, nên Charlotte biết chắc chắn anh ta cố ý chỉ sai vì muốn che giấu hành tung cho cậu chủ. Hiển nhiên là anh ta không tin tưởng cô hoàn toàn. Dẫu tin vào bản lĩnh của cậu chủ, nhưng để một cô gái cầm theo vũ khí tiếp cận cậu chủ đang đi một mình là không nên.

Chỉ tiếc là, ý đồ của anh ta lại không qua mắt được Charlotte. Thực tế, Charlotte có thể dùng griffin giám sát từ trên không trung. Ở khoảng cách mà người thường không sao phát hiện được,  đôi mắt tinh tường của griffin lại dễ dàng tìm ra một con sóc đang trốn trong hốc cây nào đó giữa rừng cây rậm rạp um tùm. Charlotte có thủ đoạn để trao đổi tầm nhìn với con griffin do thám.

Ấy vậy cô lại không cử griffin đi. Vì cô lo ngại Lily đang âm thầm theo dõi Bard và sẽ cảnh báo cho hắn biết. Một khi Bard đã biết bản thân bị theo dõi, hắn sẽ không để lộ thêm manh mối quan trọng nào nữa. Phải biết rằng trực giác của Bard rất tinh tường, ngay cả khi Charlotte đang tàng hình cũng không thoát khỏi khả năng dò xét của hắn.

Tới bìa rừng, Charlotte đã phát hiện ra dấu chân rất mới. Sương đọng suốt một đêm khiến mặt đất có chút lầy bùn. Từ sáng sớm, vẫn chưa có ai đi vào nên dấu chân này hiển nhiên là do Bard để lại. Hắn cũng không tiện xóa dấu vết, hoặc ngầm ý cho phép Charlotte bám theo. Không nghĩ nhiều nữa, cô cứ thế men theo dấu chân của hắn mà đi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!