Biên Niên Sử Zamecia
Kiếm Sĩ Trọng Nghĩa
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 02 Khởi hành

Chương 58 Tử tước Britzga

0 Bình luận - Độ dài: 2,565 từ - Cập nhật:

Tuy nhận thức được sự nhỏ nhoi của mình giữa vũ trụ vô tận, nhưng hắn dường như vẫn mang một chút kiêu ngạo nào đó của một linh hồn đã sống lâu hơn người bình thường. Hắn muốn tự viết nên số phận của mình. Ý nghĩ tưởng chừng vô hại ấy lại chính là khởi đầu cho hành động phá hủy vũ trụ cũ, phá đi trật tự cũ, cuối cùng là sắp đặt mọi thứ theo trật tự mà hắn muốn.

 

Khi Lily tiết lộ bí mật hoàn chỉnh về số phận của hắn, hắn liền hiểu rằng ngay cả việc hắn phá hủy vũ trụ cũ cũng đã được an bài từ trước, buộc lòng hắn phải chấp nhận sự an bài mà vũ trụ, hay chính Đấng Tối Cao sắp đặt cho mình. Được an bài là một chuyện, còn bản thân hắn có đạt được thành tựu đó hay không phải do chính hắn tự sức giành lấy. Trở thành một vị Thần, là thử thách mà hắn không có một manh mối rõ ràng nào dù kiến thức dồi dào đến mấy. Nhưng không thể phủ nhận một khi thành công, cái đích mười tỷ năm không còn là việc khó với hắn nữa, vì Thần có sự bất tử bất diệt song song với vũ trụ.

 

Đương nhiên, Thần được đề cập ở đây chỉ những thực thể chân chính là Thần, không phải dạng thần linh mạo xưng hoặc ngụy tạo bởi tín ngưỡng, tôn giáo. Thần Lửa Darkos, Thần Đất Taeros, Thần Biển Sharkos, Thần Bầu Trời Arkos, họ là Thần chân chính, được chính Đấng Tối Cao tạo ra. Họ là chủ nhân của những quyền năng, những quy tắc duy trì trật tự của vũ trụ, là thực thể tối thượng trong lĩnh vực của mình: Lửa, Nước, Khí, Đất.

 

Trước đây, khi trò chuyện với mẹ mình là phu nhân Camila, Bard cũng từng giảng giải cho nàng sự khác biệt giữa Thần Lửa Darkos với những thần lửa như Ohdur và Qurbris. Ohdur và Qurbris là hai cái tên có thật trong lịch sử thời kỳ hoàng kim của đế chế Zamecia cổ xưa. Họ - thực ra là cùng một người - là một pháp sư lỗi lạc, dành tâm huyết cả đời để nghiên cứu về pháp thuật, đặc biệt là về lửa, đem tới những phát minh cải thiện đời sống nhân loại nên được tôn làm thần lửa. Theo thời gian, những câu chuyện truyền tụng từ đời này sang đời khác đã biến đổi nhiều lần, sự thật lịch sử bị lu mờ.

 

Những câu chuyện chắp vá nửa vời đó được đưa vào kinh thánh mà Thánh giáo Zamecia vẫn còn đang lưu truyền ngày nay, rằng Ohdur và Qurbris là hai vị thần lửa. Trong cõi tâm linh, linh hồn của vị pháp sư này vẫn còn tồn tại như một thực thể siêu nhiên. Chừng nào người dân ở Merakia còn tôn thờ, còn tin vào ông ta, thì linh hồn ông ta vẫn còn duy trì được quyền năng và ý thức, nhưng vì sự hiểu biết sai lệch của tín đồ mà linh hồn của ông ta đã bị chia tách thành hai phần ý thức là Ohdur và Qurbris, không ngừng đối đầu lẫn nhau như lời truyền tụng.

 

Đó chính là một trong những điểm bất lợi của một “ngụy thần”. Còn với vị Thần chân chính như Darkos, sự tồn tại của thực thể này không phụ thuộc vào niềm tin của những sinh linh thấp kém. Ngược lại, tất thảy sinh linh trong vũ trụ đều đang phải dựa vào quyền năng của bốn vị Thần chân chính mà duy trì sự sống. Sự khác biệt giữa Thần và ngụy thần được cảm nhận rõ rệt nhất ở những pháp sư.

 

Với những con người chịu ảnh hưởng bởi Thánh giáo Zamecia, đặt niềm tin vào Ohdur hay Qurbris, khi thi triển pháp kỹ thuộc tính lửa, họ sẽ gọi tên những vị thần đó như một nghi thức bắt buộc để pháp kỹ được hình thành. Nói cách khác, phải đạt ngưỡng niềm tin nhất định làm hài lòng các thực thể như Ohdur và Qurbris, một pháp sư mới có thể tung ra được pháp kỹ mang thuộc tính lửa. Nếu Ohdur hay Qurbris không cho phép, dù là pháp sư hùng mạnh đến mấy cũng không thể thi triển được pháp thuật thuộc tính lửa.

 

Nhưng với những pháp sư có hiểu biết về những vị Thần tối cao chân chính thì khác. Khi thi triển pháp kỹ thuộc tính lửa, không cần niệm chú ngữ, chỉ cần trong đầu có tâm niệm thành kính với Thần Lửa Darkos thì pháp kỹ sẽ được thi triển nhanh chóng và mạnh mẽ. Giáo Hội đương nhiên biết rõ sự thật này. Nhưng chỉ cho phép lưu truyền bí mật trong cao tầng. Nếu để thông tin này được lan truyền đại chúng, người dân không cần thông qua Giáo Hội để học tập và tu luyện pháp thuật nữa.

 

Qua đó có thể thấy rằng, dù được tôn lên làm thần, thì Ohdur hay Qurbris cũng chỉ là công cụ cho Giáo Hội lợi dụng nhằm giữ lấy quyền lực mà thôi. Bard được an bài để trở thành Thần Chết, hắn tất nhiên sẽ chọn trở thành thực thể ngang hàng với Arkos, Darkos, Taeros và Sharkos, chứ không phải như Ohdur và Qurbris.

 

Kiếp trước, Bard cũng đã từng gặp Ohdur và Qurbris trong cõi tâm linh, nhờ đó mà biết được sự thật về thần mặt trời Qurbris và thần hủy diệt Ohdur. Tuy tạm thời kéo dài được sinh mệnh, nhưng vị ngụy thần này phải đánh đổi sự tự do, chịu ràng buộc số phận vào tín đồ, trôi nổi vô định trong vũ trụ, mãi không tìm ra lối thoát. Không chỉ riêng ông ta, rất nhiều ngụy thần khác cũng rơi vào số phận tương tự. Theo dòng chảy thời gian, sự lãng quên của tín đồ sẽ cắt đứt đi nguồn tín ngưỡng lực của họ. Ý chí tự do của họ dần lìa khỏi thiên thể chủ cõi tâm linh, quay trở về ý chí tối cao của vũ trụ, cũng chính là Đấng Tối Cao - Thượng Đế. Đó là bí mật thực sự đằng sau cái chết của mọi sinh linh. Thật lạ khi thực thể tối cao ấy lại muốn giao bí mật này vào tay Bard.

 

Trong văn hóa của những chủng tộc có linh trí tại Merakia, thần chết cũng được tôn xưng và tôn thờ. Tuy những thực thể được tôn thờ đều là ngụy thần nhưng vì tầm hiểu biết của mỗi chủng tộc mỗi khác nên sự ảnh hưởng lên những ngụy thần cũng khác nhau. Ngoài ra, có một dạng thần khác cũng chịu ảnh hưởng bởi tín ngưỡng lực, đó là thần đản sinh. Khác với ngụy thần thường có gốc gác được khai sinh tại Merakia, thần đản sinh là những thực thể được sinh ra trực tiếp từ tín ngưỡng lực khi tín ngưỡng lực hội tụ đủ lớn.

 

Thông thường thứ hội tụ tín ngưỡng lực nhiều nhất vẫn là nỗi sợ, nỗi sợ cái chết cũng không ngoại lệ. Do vậy mà những ngụy thần không những cạnh tranh sức ảnh hưởng với nhau mà còn liên tục xung đột với những thần đản sinh nữa. Để trở thành Thần chân chính, Bard phải cân nhắc tới những đối thủ tiềm tàng này.

 

Chưa kể tới một tín ngưỡng khác có xung đột trực tiếp với “cái chết”, chính là “sự sống” cũng có không ít ngụy thần và thần đản sinh. Thử thách về sau dành cho Bard hiển nhiên đang chờ đợi hắn ngoài vũ trụ kia. Cho tới ngày đó, hắn chỉ có thể xoay sở thật ổn thỏa mọi sự dưới chân mình đã.

 

Trở về từ trường ký ức tự kích hoạt kia, Bard đã nắm được manh mối vô cùng quan trọng về kẻ đã xuất hiện trong lâu đài nhà Britzga. Mặc dù ở thế giới này không thiếu thủ đoạn thay đổi diện mạo, nhưng Bard có thể dùng trực giác để khẳng định kẻ này chính là Pedro, là tay sai của Giáo Hội.

 

“Mời ngồi, cậu Branweis.” Vẫn là giọng trầm ấm đặc trưng đó, Bard đã nhận ra.

 

Chỉ khác là, với kinh nghiệm từng trải tám trăm năm, hắn có thể dễ dàng đánh hơi thấy mùi giả tạo sặc sụa trong giọng điệu của ông ta, cũng như việc hắn có thể ung dung đối diện với ông ta chứ không phải khúm núm, rụt rè như kiếp trước nữa. Nhưng dù xem nhẹ đối phương đến nhường nào thì Bard vẫn cẩn trọng thăm dò. Chờ cho ông ta ngồi vào ghế chủ toạ ở đầu bàn, hắn mới đặt mình xuống ghế đối diện.

 

“Ngài hẳn là tử tước Britzga?” Bard mở lời, khi đối phương đáp lại bằng cái gật đầu lạnh lùng. “Đầu tiên, tôi chân thành bày tỏ sự tiếc nuối về cái chết của ngài kỵ sĩ Bernard. Tôi mong các ngài hiểu rằng thương hội Hygon không muốn xảy ra xung đột. Tôi sẽ bồi thường xứng đáng cho gia đình ngài ấy như một động thái hòa giải.”

 

Tử tước Britzga thoáng nheo mắt rồi quay sang hỏi Nathan đứng kế cận:

 

“Đã xảy ra chuyện gì?”

 

Nathan liền cúi xuống, hành động như muốn ghé tai nói thầm nhưng thực chất tiếng nói của hắn lại vọng khắp phòng nghị sự nghe rõ mồn một:

 

“Ngài Bernard đã chặn đoàn xe của thương hội Hygon trên đường mòn. Có vẻ như ngài ấy muốn kiểm tra hàng hóa nhưng…” Tới đây, Nathan ngước lên lén nhìn Bard một cái rồi lại cúi xuống nói tiếp. “Những người hộ tống đoàn xe đã bắn hạ ngài Bernard bằng thứ vũ khí kỳ lạ, có thể xuyên thủng giáp trụ. Vết thương trên người ngài Bernard đều rất sâu.”

 

Hành động ngập ngừng mới rồi của Nathan không phải ngẫu nhiên, mà là cố ý diễn trước mặt tử tước Britzga. Bard đã hiểu phần nào ý đồ của tên kỵ sĩ đáng ngờ này. Gã rõ ràng đang muốn tử tước chú ý tới thứ vũ khí đã dễ dàng hạ sát một kỵ sĩ của mình, nhưng nửa lời trước rõ ràng có ý bênh vực Bernard, cố ý biến hành vi chủ động tấn công vô lý của gã thành một sự hiểu lầm đáng tiếc. Người chết thì không thể đối chứng, nhưng cũng là mặt mũi của gia tộc Britzga, không thể đổ vấy hết trách nhiệm lên Bernard được. Nathan ít nhiều cũng thể hiện sự khôn khéo, nhưng trong mắt của Bard, đó chỉ là chút tiểu xảo vặt vãnh.

 

Kiếp trước, Bard có thể chịu bị đè nén dưới chân Nathan khi đó là con rể quý giá của nhà Branweis. Kiếp này, hắn chỉ coi Nathan là hạng tôm tép, không hơn. Nếu nhà Britzga không công hạ được Rakon thì Nathan vĩnh viễn không có cơ hội được nhà Branweis thu nhận. Song, vấn đề trọng tâm lại không nằm trên người Nathan nữa mà là ở chính tử tước Britzga, kẻ có danh tính thực sự là Pedro, chỉ huy một trong mười hai quân đoàn Thánh chiến của Giáo Hội, một thế lực không thể xem thường ở thời điểm này được.

 

“Tôi có thể thảo luận riêng với một mình ngài được không, thưa tử tước?” Bard chủ động lên tiếng, không ngần ngại chia tách Nathan ra xa khỏi tử tước Britzga.

 

Nathan tức thì lộ ra ánh mắt khó tin đối với Bard. Còn hắn chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt tử tước Britzga, chờ đợi câu trả lời, rõ ràng không đặt Nathan vào mắt. Thái độ của đối phương đã rõ ràng như vậy, tử tước Britzga đương nhiên đã hiểu. Ông ta lập tức phất tay ra hiệu. Những kỵ sĩ trong phòng đồng loạt rời đi. Nathan có vẻ do dự nhưng không dám trái lệnh, lầm lũi theo chân đám kỵ sĩ kia, không quên để lại cho Bard một ánh mắt nửa đe dọa nửa khiêu khích.

 

Khi cánh cửa phía sau lưng đóng lại, không chờ tử tước Britzga lên tiếng, Bard đã mở lời luôn:

 

“Tôi không phải người của gia tộc Branweis. Nếu có thì cũng chỉ là một nhánh bàng hệ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Thực ra gia tộc đang muốn đường đường chính chính cướp đi cơ nghiệp của cha mẹ tôi, Graham và Camila Branweis. Ngài hiểu chứ, thưa tử tước?”

 

Ông ta lập tức nhìn Bard bằng đôi mắt nghiêm nghị, âm thầm thăm dò. Không để ông ta nghĩ ra câu trả lời, Bard liền nói luôn:

 

“Ngài không cần hiểu cũng được. Dù sao, trong thế giới tàn khốc này, ai cũng mang theo ít nhất một bí mật.”

 

Tử tước Britzga cười khan một tiếng, rồi dùng vẻ mặt phức tạp hỏi:

 

“Bí mật? Một người trẻ tuổi như cậu Branweis đây có thể có bí mật gì to lớn cho được?”

 

“Để xem nào?” Bard làm bộ suy tính, cân nhắc một hồi, vừa nói. “Bí mật đằng sau sự hi sinh của nữ thần Syllavia, sự giáng thế của thánh nữ hay vị trí của những tế phẩm mới là bí mật đủ lớn đối với ngài đây?”

 

Quả nhiên những lời này đã khiến tử tước Britzga chấn động nội tâm. Ông ta rất khéo léo che giấu biểu cảm trên gương mặt và ánh mắt, nhưng hơi thở của ông ta không lọt qua được đôi mắt tinh tường của Bard. Chỉ bằng một câu nói gợi mở, trước mắt ông ta không còn là một thiếu niên tầm thường nữa, mà là một kẻ lão luyện ẩn giấu trong hình hài trẻ măng. Tử tước Britzga đành nhượng bộ, hạ giọng nói:

 

“Nói những gì cậu biết đi. À không, nói những gì cậu cần trước đi.”

 

“Tôi đang tiếp tế cho phương bắc, mà gia tộc thì đang nhăm nhe cướp bóc thị trấn Rakon nhỏ bé của gia đình tôi. Ngài hiểu mà, tôi cần có lực lượng đủ mạnh để đối kháng lại gia tộc Branweis.”

 

“Cậu Bard xem trọng chúng tôi quá rồi. Cho dù có huy động toàn lực, gia tộc Britzga chỉ có được hai nghìn kỵ binh thôi.”

 

“Chỉ có kỵ binh nhà Britzga đương nhiên là không đủ rồi. Tôi đang nói đến một lực lượng khác trong tay ngài cơ, chỉ huy Pedro.”

 

Tới lúc này, tử tước Britzga mới thực sự chết lặng. Khi nghe Bard đề cập tới bí mật về thánh nữ, ông ta còn có thể làm ngơ vì đó không phải bí mật tối quan trọng của Giáo Hội. Nhưng Bard không ngần ngại nói toạc vị trí thực sự của ông ta trong Giáo Hội, cảm giác như thể Bard đã bóc trần ông ta không còn gì có thể che giấu được nữa vậy.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận