"Con có hôn phu rồi."
"?! "
Trước lời tuyên bố đột ngột của Jo Seo-hee, Chủ tịch Jo Seok-hwan đang uống trà xanh bỗng bị sặc đến đỏ cả mặt.
Ông không thể tin nổi những gì mình vừa nghe là sự thật.
Hôn phu?
Chẳng phải chuyện đó thường là do gia đình sắp đặt sao?
Thực tế, có không ít kẻ tìm cách tiếp cận gia đình ông theo kiểu đó. Họ muốn kết nối với tập đoàn Newlike đang tăng trưởng thần tốc gần đây nên cứ lởn vởn xung quanh.
Đặc biệt là những gia đình có truyền thống làm thẩm phán, kiểm sát viên hay bác sĩ.
Cũng phải thôi, Seo-hee vừa được công khai là tiểu thư của gia tộc Newlike, về cơ bản cô chính là nàng dâu số một trong mắt mọi người.
Dù tuổi đời còn hơi trẻ, nhưng chỉ cần cô đủ tuổi trưởng thành, chắc chắn người ta sẽ xếp hàng dài trước cửa.
Gương mặt cô xinh đẹp đến mức quá đáng, bản thân lại là nữ diễn viên hàng đầu. Cô vừa thông minh, vừa quyết đoán, chẳng thể tìm đâu ra một người con gái tuyệt vời hơn thế.
Tất nhiên, Jo Seok-hwan nghĩ chuyện này vẫn còn quá sớm nên ông chưa từng mảy may cân nhắc đến việc đính ước...
'Hôn phu? Rốt cuộc là thằng nhóc nào?'
Kẻ nào đã dám dụ dỗ đứa con gái ngây thơ của ông?
Nhắc mới nhớ, trong buổi gặp mặt lần trước, ánh mắt thằng con trai nhà bác sĩ kia nhìn Seo-hee có vẻ không bình thường.
Hay là phía tập đoàn GH?
Con trai chủ tịch bên đó vẫn còn độc thân, hình như trước đây cũng có dính dáng đến Seo-hee... chẳng lẽ?
'Đúng là đồ ăn trộm mà!!'
Hắn phải xem lại tuổi tác của mình đi chứ.
Nếu đúng là như vậy, Jo Seok-hwan sẵn sàng vác súng săn đến thẳng tập đoàn GH.
'Hay là cô Seo-yeon...?'
Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó vừa lóe lên.
"Để xem nào, còn nữa..."
Seo-hee lẩm bẩm như thể vẫn còn chuyện muốn nói.
Không, còn chuyện gì nữa đây?
"Con định phẫu thuật thẩm mỹ."
"Phẫu thuật thẩm mỹ?!"
Lần này Jo Seok-hwan lại nhảy dựng lên.
Tại sao chứ!
Gương mặt xinh đẹp nhường ấy, sao lại muốn đụng chạm dao kéo vào!!
Ông từng nghe nói trong giới nghệ sĩ có những người cứ sửa mặt đi sửa lại mãi không thôi. Đó là vì họ nảy sinh mặc cảm rằng ngoại hình của mình thua kém người khác nên cứ muốn chỉnh sửa liên tục.
Chẳng lẽ Seo-hee cũng đang nghĩ như vậy?!
"Seo-hee à, đúng là trông con có hơi sắc sảo một chút, nhưng tuyệt đối không đến mức phải phẫu thuật đâu. Đặc biệt là dạo này cái cảm giác lạnh lùng đó có mạnh thêm thật... nhưng đó là do khí chất chứ không phải do ngoại hình."
"Hừ, hóa ra cha nhìn con như vậy sao?"
"..."
Trước lời nói của Seo-hee khi cô đang khoanh tay, Jo Seok-hwan bỗng nghẹn lời.
Nhưng đúng là từ sau khi đi Nhật về, trông cô có vẻ đáng sợ hơn thật mà. Dù ông cũng không rõ lý do tại sao.
"Vậy, chuyện nào làm cha ngạc nhiên hơn?"
"Cái gì?"
"Con định dùng mấy cái này để quay camera giấu kín trêu Seo-yeon ấy mà."
Nghe vậy, Jo Seok-hwan chớp mắt vài cái rồi vỗ mạnh vào đầu gối.
"À! Hóa ra là lời nói dối dành cho cô Seo-yeon sao?"
"Vâng. Chứ cha nghĩ là thật chắc?"
Trước cái nhìn đầy vẻ chê bai của con gái, Jo Seok-hwan cảm thấy thật oan ức.
Chính cô là người diễn như thật ngay từ đầu còn gì.
Cô dùng cả cảm xúc của một diễn viên để nói, làm sao ông biết đó là lời nói dối được chứ.
'Đôi khi mình thấy diễn viên với kẻ lừa đảo chỉ cách nhau có một sợi chỉ thôi.'
Nghĩ vậy, Jo Seok-hwan thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì cả hai đều là nói dối, thật may quá.
"Nếu không nhất thiết phải chọn một, cha thấy kết hợp cả hai lại cũng được đấy."
"À, vậy sao? Hừm, đúng nhỉ. Quả thực không cần phải làm mỗi một cái."
Seo-hee hí hoáy viết kịch bản vào phần ghi chú trên điện thoại.
Chuyện này phải làm sao cho có vẻ đáng tin một chút thì đối phương mới ngạc nhiên được.
Ban đầu cô định lấy Seo-yeon làm mục tiêu, nhưng thấy thế có vẻ hơi phiền phức nên cô quyết định dùng chính mình để nói dối.
Vừa hay gần đây trên tin tức có đưa tin về việc các nghệ sĩ bị lừa đảo kết hôn, thời điểm này thật sự rất thích hợp.
'Tốt, tốt lắm.'
Thế này chắc là ổn rồi.
Seo-hee gật đầu với vẻ mặt hài lòng.
Cô rất mong chờ xem Seo-yeon sẽ phản ứng thế nào khi nghe những lời này.
Park Jung-woo đang có mặt trên phố để tham gia sự kiện quảng bá cho một thương hiệu mỹ phẩm mới khai trương hôm nay.
Dù không hẳn là hàng hiệu cao cấp, nhưng đây là nơi anh vẫn thường sử dụng từ trước và cũng có mối quan hệ thân thiết, nên anh đã đặc biệt đồng ý thực hiện sự kiện này.
Tất nhiên.
'Hay là mình thử tham gia một chương trình thực tế về quân đội xem sao nhỉ?'
Trong đầu Park Jung-woo lúc này chỉ toàn những suy nghĩ như vậy.
Dù đã hạ quyết tâm là phải đi lính, nhưng khi thực sự định đi, anh lại thấy do dự.
Có quá nhiều lời bàn tán xung quanh chuyện này.
Nếu được trải nghiệm một chút hương vị quân ngũ qua chương trình thực tế, có lẽ việc hạ quyết tâm sẽ dễ dàng hơn chăng? Anh đang mải mê với những suy nghĩ cực kỳ thiếu kinh nghiệm của một người chưa nhập ngũ thì...
"Hửm?"
Vừa cầm mỹ phẩm chụp ảnh xong và bước xuống, Park Jung-woo cảm thấy không khí xung quanh có vẻ náo loạn.
Cảm giác như đám đông đang vây quanh mình bỗng nhiên ồ ạt di chuyển đi đâu đó.
Gì vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?
Nhìn theo hướng mọi người đang đổ xô tới, anh bỗng thấy một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ.
Hình như trước đây cũng từng có chuyện tương tự...
"Anh ơi, em đi đằng này một lát."
"Hả? Đi đâu?"
"À, với lại cho em mượn phòng thay đồ một chút được không?"
"Được thì được, nhưng cậu định đi đâu?"
Park Jung-woo đưa lọ mỹ phẩm được tài trợ cho quản lý rồi bước vào phòng thay đồ.
Nếu cứ để nguyên diện mạo đã được trang điểm kỹ lưỡng này mà đi lại, anh có thể gây ra sự hỗn loạn cho mọi người.
Ngay khi Park Jung-woo vừa vào phòng thay đồ.
Đám đông trên phố ngày một dày đặc hơn.
"Là Ju Seo-yeon kìa! Ju Seo-yeon!"
"Làm ơn nhìn qua đây một chút ạ!"
"Tôi đã xem Ván cờ của Nữ hoàng rồi! Diễn xuất của bạn đỉnh lắm!!"
Tiếng la hét vang lên khắp nơi, Seo-yeon bị kẹt giữa đám đông chỉ biết đứng hình đầy bối rối.
Cô không ngờ mọi người lại kéo đến đông như thế này.
Không, đúng hơn là.
'Vì mũ bị bay mất...'
Vẫn như mọi khi, Seo-yeon tung tăng chạy đến, nhưng chẳng may một cơn gió mạnh đã thổi bay chiếc mũ của cô, dẫn đến tình cảnh này.
Cô cứ ngỡ giờ không cần đeo kính râm chắc cũng chẳng sao, ai dè lại thành ra thế này ngay lập tức.
Không, dường như sự chú ý còn dữ dội hơn cả trước đây.
Chẳng lẽ mọi người kéo đến đông thế này là vì...
'Ván cờ của Nữ hoàng sao?'
Cô chỉ có thể nghĩ đến lý do đó.
Dù đã có nhiều chuyện xảy ra.
Nhưng chính vì vậy mà buổi phát sóng trực tiếp đó lại càng nhận được nhiều sự quan tâm hơn.
Chỉ nhìn vào số lượng phiếu bầu ở Hàn Quốc và Nhật Bản cũng đủ thấy đây là một trong những chương trình có lượng người xem trực tiếp đông kỷ lục gần đây.
Seo-yeon chỉ đóng vai kẻ yếu thế cho đến tận màn diễn đầu tiên.
Sau màn diễn đó, hầu hết mọi người đều dự đoán cô sẽ giành chiến thắng, và chương trình thực tế vốn dĩ có thể trở nên nhạt nhẽo ấy đã được cứu vãn nhờ Hwang Min-hwa và Shizuha.
Bởi thực tế là diễn xuất của họ cũng vô cùng bùng nổ.
... Vấn đề là bản thân cô cũng "bùng nổ" theo đúng nghĩa đen khi mặc chiếc áo khoác bom ấy thôi.
Dù sao thì.
'Phải làm sao đây.'
Tình hình bắt đầu trở nên khó xử.
Đặc biệt là những nữ sinh trung học vừa la hét vừa tiến lại gần là vấn đề lớn nhất.
Dù bản thân cũng là nữ sinh trung học, nhưng khi vòng vây cứ dần khép lại thế này, cô chẳng thể nào thoát ra được.
Cô định nhảy vọt đi trốn như lần trước, nhưng hôm nay gương mặt đã bị lộ sạch sành sanh, nếu làm vậy thì...
Đang mải suy nghĩ mà không thể đẩy những người đang tiếp cận mình ra thì.
"Mọi người không được lại quá gần ạ."
Những người đàn ông đeo khẩu trang xuất hiện và đẩy đám đông ra.
Đó là những nhân viên bảo vệ mặc đồ đen tuyền.
Họ chính là những người vừa có mặt tại địa điểm tổ chức sự kiện lúc nãy.
Một người trong số đó ra hiệu cho Seo-yeon.
"Mời diễn viên Ju Seo-yeon đi lối này."
"À, vâng."
Thoáng nhìn thấy đường nét gương mặt của người đó, Seo-yeon vội vàng gật đầu và bước theo sau.
Vì cô cảm thấy mình vừa được cứu sống.
Tại phía sau tòa nhà nơi tổ chức sự kiện.
Sau khi đi qua hành lang có các nhân viên bảo vệ khác đang canh giữ, Park Jung-woo cởi mũ và tóc giả ra rồi kéo khẩu trang xuống.
"... Hôm nay anh cải trang kỹ thật đấy?"
"Nhiều người để ý lắm, nếu bị phát hiện thì chắc chắn sẽ có scandal ngay."
"Ai~ chắc không đến mức scandal đâu."
Seo-yeon vừa nói vừa lén quan sát sắc mặt anh, Park Jung-woo chỉ biết thở dài.
Cô bé này, chẳng hiểu sao dù là trước hay sau khi nổi tiếng đều chẳng có chút cẩn trọng nào cả.
Đôi khi anh thấy dường như cô không hề nghĩ rằng mọi người lại yêu mến mình đến mức này.
"Hôm nay nếu không có bộ tóc giả này thì anh cũng chịu chết."
May mà anh đã dùng tóc giả để ngụy trang màu tóc.
Thêm vào đó, các nhân viên bảo vệ cũng rất hợp tác nên mới có thể giải cứu cô an toàn.
"Anh chỉ cần cử bảo vệ đến là được rồi mà."
"Lỡ em hiểu lầm rồi khống chế họ thì sao."
"Rốt cuộc anh nghĩ em là người thế nào vậy."
"Vậy anh phải tin vào cái gì ở một đứa tay không đến tận địa điểm sự kiện như thế này hả?"
Seo-yeon cứng họng.
Thú thật là cô cũng tự nhận thức được mình vừa làm một chuyện hơi ngốc nghếch.
Cô chỉ định lén đến để làm anh ngạc nhiên như mọi khi thôi.
Ai ngờ cái mũ lại bị bay mất chứ.
"Dù không bị bay mũ thì em vẫn bị phát hiện thôi, tiểu thư ạ."
Giờ đây cô đã là nữ diễn viên thiên tài mà cả nước đều biết mặt.
Đã vượt xa cái tầm "diễn viên trông quen quen" từ lâu rồi.
"Chưa kể gần đây em còn đang là tâm điểm chú ý vì Ván cờ của Nữ hoàng nữa."
Anh định cốc cho cô một cái, nhưng nghĩ lại chỉ tổ đau tay mình nên thôi.
"Vậy có chuyện gì? Sao em lại đến đây?"
"À, chuyện đó."
Seo-yeon với vẻ mặt có chút ngượng ngùng, khẽ ngước nhìn Park Jung-woo.
"Anh đóng vai bạn trai em được không?"
"... Cái gì?"
Nghe thấy câu đó, Park Jung-woo bỗng chốc đứng hình.
Vì đây là một lời đề nghị hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh.
Đứa nhỏ này bị điên rồi sao?
Trước ánh mắt nhìn mình như nhìn kẻ dở hơi của Park Jung-woo, Seo-yeon khẽ ho một tiếng.
Dù sao thì đây cũng là phản ứng nằm trong dự kiến của cô.
Nhưng cô không còn cách nào khác.
"Kiểu như camera giấu kín ấy ạ, nhưng không phải do PD chuẩn bị đâu."
"Chuyện làm người khác ngạc nhiên là do phía em phải tự chuẩn bị mà."
Cô không thể một mình đóng nhiều vai được, nên tất yếu phải nhờ đến sự giúp đỡ của những người xung quanh.
Quá trình lên kế hoạch đó cũng sẽ được ghi lại hoàn toàn trong máy quay.
Hôm nay cô đến đây là để bàn bạc trước với anh.
"Hay là cứ làm cái gì đó bình thường thôi, như kiểu em bị thương chẳng hạn?"
"Em bị thương á?"
"..."
Trước câu hỏi ngược lại của cô, ánh mắt Park Jung-woo trở nên nghiêm túc.
'Hừm.'
Park Jung-woo bắt đầu chạy mô phỏng trong đầu với nhân vật chính là Ju Seo-yeon.
Ví dụ nhé - được rồi, giả sử Ju Seo-yeon đến gặp Jo Seo-hee với một cái chân bó bột.
"Chân tớ bị gãy rồi."
"Làm sao mà gãy?"
Chân của Seo-yeon bị gãy.
Chắc Seo-hee sẽ nghĩ cô vừa nhảy bungee từ tháp Lotte mà không cần dây chăng.
Hay là quân đội phương Bắc đã lén đặt mìn ở Seoul.
Có khi cô ấy còn chuẩn bị đi sơ tán luôn không chừng.
"Vậy, hay là nhờ mấy diễn viên đóng thế ở trường hành động Cheonghong đóng vai cướp ngân hàng..."
Nói đến đó, Park Jung-woo lại lắc đầu.
Trước đây từng có một diễn viên thực hiện camera giấu kín về một vụ náo loạn do cướp ngân hàng gây ra.
Đó là một tập phim khá kinh điển nên Park Jung-woo vẫn còn nhớ.
"... À, thôi bỏ đi."
"Sao anh đang nói lại thôi?"
"Hả? Thì chỉ là, ừm, chuyện đó. Anh thấy nó viển vông quá, chắc người ta sẽ nhận ra ngay thôi."
"Thật không ạ?"
"Thật mà, thật mà."
Ju Seo-yeon nheo mắt nhìn Park Jung-woo với vẻ đầy nghi hoặc.
Dù cô thừa biết anh đang nghĩ gì, nhưng đó là tín hiệu cho thấy cô sẽ bỏ qua cho anh.
Thú thật, dù cướp ngân hàng có xuất hiện thật đi chăng nữa, nếu có Seo-yeon ở bên cạnh, có khi Seo-hee chỉ nhìn bằng ánh mắt đầy hứng thú thôi cũng nên.
Trong tâm trí của Seo-hee, Seo-yeon vốn dĩ đã là một sự tồn tại như thế rồi.
Và Seo-yeon là người hiểu rõ sự thật đó nhất.
'Biết thế mình bớt quậy lại một chút.'
Cô bắt đầu thấy hơi hối hận.
Vì cô đã gây ra quá nhiều chuyện kỳ quặc, nên những chiêu trò kiểu đó chẳng thể làm Seo-hee ngạc nhiên nổi.
Do đó, những ý tưởng cô có thể thực hiện bị hạn chế vô cùng.
Vì vậy cô mới nghĩ đến chiêu này.
Thông thường, những trò camera giấu kín phải có "chuyện tuyệt đối không thể xảy ra" thì đối phương mới càng hoang mang.
Chuyện mà Seo-hee nghĩ rằng tuyệt đối sẽ không bao giờ xảy ra với Seo-yeon.
Đó chính là!
"Em định bảo là 'Em có bạn trai rồi'."
"Ừ, rồi để nổ ra một vụ scandal luôn hả?"
"Ai~ thì bởi vậy em mới bảo anh cải trang đi chứ. Như hôm nay này."
"Nếu là Jo Seo-hee thì chắc chắn cô ấy sẽ nhận ra ngay."
"Vậy phải để mặt mộc ạ? À, thà thế còn hơn."
Trước những lời suy nghĩ đầy nghiêm túc của Seo-yeon, Park Jung-woo thực sự tò mò không biết cô đang nghĩ cái quái gì trong đầu.
"Nhưng tại sao nhất thiết phải là anh?"
Vì thấy thoải mái sao? Anh hỏi với tâm thế như vậy.
"Nếu làm với người khác mà nổ ra scandal thật thì sao ạ."
"Ý em là làm với anh thì không nổ ra chắc."
"Em thấy mọi người toàn gán ghép em với tiền bối kiểu anh em thôi."
Lời này đối với Park Jung-woo chẳng mấy dễ lọt tai cho lắm.
Có lẽ vì trên các chương trình thực tế, hình ảnh anh luôn phải đi dọn dẹp rắc rối cho "đứa em quý báu nhưng phiền phức" Ju Seo-yeon đã quá in đậm, nên thay vì một cặp đôi lãng mạn, họ thường được xem là một cặp anh em thân thiết hơn.
Có lẽ lần này, nếu bắt đầu từ cảnh Ju Seo-yeon nằng nặc đòi Park Jung-woo đang khó xử phải giúp mình, thì chắc mọi người cũng sẽ bỏ qua thôi. Rồi anh sẽ lại càu nhàu kiểu "Em định làm gì nếu nổ ra scandal hả" và giáo huấn cô một trận.
Dù có vẻ là sẽ khả thi đấy, nhưng...
"... Không được ạ?"
Thấy Seo-yeon lén nhìn sắc mặt mình rồi hỏi, Park Jung-woo nhắm mắt lại và khoanh tay.
Ơ kìa, không được sao?
Đó vốn là chiêu bài tủ của cô mà.
"Hay là em phải nói với anh Liam và anh Yeon-woo nhỉ?"
"Này."
"Hì, em đùa thôi."
Nếu anh từ chối thì cô phải lên kế hoạch khác sao?
Nhưng cô cũng chẳng nghĩ ra được cái gì khác cả...
Tất cả là tại cô quá xuất sắc mà ra.
Chơi game giỏi, thể thao cũng giỏi.
"Tiền bối."
Vì không có khuyết điểm nên chẳng có gì để lừa được Seo-hee cả.
Trước hành động chọc chọc vào sườn mình của Seo-yeon, Park Jung-woo thở dài một tiếng.
"Vậy anh có làm không ạ?"
Dù sao thì có vẻ như anh cũng chẳng còn đường nào để thoát nữa rồi.
0 Bình luận