Một vai diễn mà cô tuyệt đối không thể đảm nhận.
Không, đúng hơn phải nói là một vai diễn mà mọi người nghĩ cô không thể làm được.
Bởi nếu đó thực sự là một vai diễn hoàn toàn bất khả thi như lời đồn, thì ngay từ khâu xuất hiện tại buổi thử vai đã nảy sinh vấn đề rồi.
"Đó là vai diễn như thế nào ạ?"
"Chuyện đó là..."
PD Nanjo ngập ngừng một lát, vẻ mặt đầy do dự không biết có nên nói ra hay không.
Nhìn gương mặt lộ rõ vẻ mâu thuẫn của ông, Seo-yeon đại khái đã đoán được đó là vai diễn gì.
Nếu bộ phim mà Asher Baldwin định quay đúng như những gì cô đang nghĩ.
Thì cô cũng có thể khẳng định được nhân vật chính đó là ai.
"Là một bà mẹ đơn thân. Một phụ nữ gốc Nhật có con khi còn rất trẻ."
Đó chính là vai diễn sẽ được tuyển chọn trong buổi thử vai lần này.
"...Trong tác phẩm, nhân vật chính sinh con ở độ tuổi đôi mươi đầy trẻ trung."
Nàng là một thiếu nữ Nhật Bản vì theo đuổi tình yêu mà lặn lội sang tận nước Mỹ.
Cô gái ấy rơi vào lưới tình với một người đàn ông, và ngay khi vừa trưởng thành, cả hai đã tiến tới hôn nhân.
Thế nhưng, cuộc hôn nhân ấy lại chẳng hề dẫn đến bến bờ hạnh phúc.
Vốn dĩ người đàn ông kia không hề có ý định kết hôn với cô.
Chỉ vì cô lỡ mang thai ngoài ý muốn nên hắn mới miễn cưỡng phải làm đám cưới.
Diễn biến sau đó thì quá đỗi hiển nhiên.
Một cuộc sống hôn nhân bất hạnh kéo dài.
Gã chồng thường xuyên bạo hành gia đình rồi cuối cùng phải vào tù.
Cứ thế, cuộc hôn nhân của cô kết thúc trong bi kịch.
Thứ duy nhất còn lại bên cô là một đứa con gái.
Bộ phim kể về hành trình người mẹ ấy cùng con gái bươn chải sống sót tại Mỹ.
Đó chính là tác phẩm mà Asher Baldwin dự định thực hiện.
Một bộ phim khai thác về vấn đề phân biệt chủng tộc và những bà mẹ đơn thân.
"Kết cục của cô ấy là..."
Seo-yeon không cần hỏi thêm.
Vì cô đã biết rõ cái kết đó là gì rồi.
"Đây là một vai diễn khó, và có lẽ sẽ là một gánh nặng quá lớn đối với diễn viên Ju Seo-yeon."
Đã từng có nữ diễn viên nào ở Nhật Bản hay Mỹ đảm nhận vai bà mẹ đơn thân ở độ tuổi này chưa nhỉ?
Trong đầu Nanjo lúc này không thể nảy ra một cái tên nào cả.
Thú thật, ông vốn ở phe phản đối việc casting Seo-yeon lần này.
Nếu không phải vì gia tộc Kabuki, cụ thể là gia tộc Kaburagi cũng đang thèm khát vị trí này, thì ông đã thẳng thừng tuyên bố là không thể rồi.
Vấn đề không chỉ nằm ở vai diễn, mà việc một Seo-yeon trẻ tuổi đi diễn vai mẹ đơn thân là điều không tưởng.
Vậy nên, bất khả thi.
PD Nanjo đã phán đoán như vậy.
'Nhưng Asher Baldwin lại muốn dùng diễn viên Ju Seo-yeon cho vai diễn này.'
Vị đạo diễn ấy tin chắc rằng cô sẽ đường đường chính chính giành chiến thắng trong buổi thử vai và chiếm lấy vị trí này.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Nanjo, điều đó là không thể.
Ngay từ đầu Seo-yeon đã khó lòng chấp nhận, vả lại theo quan niệm thông thường, một diễn viên trẻ tuổi đóng vai mẹ đơn thân thì thật quá sức...
"Cũng không hẳn là quá sức đâu ạ."
"Dạ?"
"Ở Nhật thì tôi không rõ... nhưng ở Hàn Quốc thì đã từng có rồi."
Seo-yeon bình thản nói.
Dù sở hữu năng lực ghi nhớ mọi thông tin về giới giải trí, nhưng lần này cô chẳng cần phải lục lọi sâu trong trí nhớ làm gì.
Vì có một tác phẩm khá ấn tượng đã hiện ngay ra trong đầu cô.
"Đã từng có một bộ phim mà diễn viên đang ở độ tuổi trung học lại vào vai một bà mẹ đơn thân cũng đang là học sinh trung học đấy ạ."
"Chuyện... chuyện đó cũng có sao?"
"Vâng."
Đánh giá về bộ phim đó cũng không hề tệ.
Tất nhiên lượng khán giả không thể gọi là nhiều, nhưng ít nhất là không hề có tranh cãi nào nổ ra.
Thậm chí diễn viên đó còn đóng vai chính nữa cơ.
Nhìn theo góc độ nào đó, trường hợp này khá giống với bộ phim của Asher Baldwin.
Chỉ có điều bộ phim kia mang tông màu nhẹ nhàng và thiên về hài hước hơn thôi.
"Ra... ra là vậy."
PD Nanjo lau mồ hôi rịn trên trán rồi thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì Seo-yeon cũng không hề lộ vẻ gì là khó chịu cả.
'Cô ấy có thái độ tích cực với buổi thử vai sao?'
Nanjo quan sát sắc mặt của Seo-yeon.
Thú thật, gương mặt cô lúc này rất khó để đoán định cô đang nghĩ gì.
Trông cô vừa như đang trầm tư, lại vừa như đang có chút không vui.
Cảm giác thật sự không thoải mái chút nào.
Cuộc gặp gỡ này vốn được tạo ra theo yêu cầu khẩn thiết của Asher Baldwin mà.
「Trông cháu như thể có rất nhiều điều muốn hỏi nhỉ.」
"Vâng."
Nhận lời dịch lại từ thông dịch viên, Seo-yeon tiếp lời Asher.
"Chuyện này, mọi người đã thảo luận với nhau trước rồi sao ạ?"
「Chà, không lẽ Stella đã nói gì với cháu rồi à?」
"Cũng đại khái là vậy ạ."
Trước lời đáp bình thản của Seo-yeon, Asher suy nghĩ một lát rồi mở lời.
「PD Nanjo.」
"Vâng?"
「Tôi muốn nói chuyện riêng với diễn viên Ju Seo-yeon một lát. Sẽ không lâu đâu.」
"A, tôi hiểu rồi."
PD Nanjo nháy mắt với Reika rồi tạm thời lánh mặt đi.
Thời gian dành cho họ là khoảng 10 phút.
"Tiền bối cứ tự nhiên nói chuyện nhé ạ."
「Ôi, cảm ơn cháu nhé.」
Dù sao thì nãy giờ ông cũng đang nói chuyện khá thoải mái rồi mà.
Asher Baldwin khẽ khụ khụ vài tiếng để hắng giọng.
「Seo-yeon này, cháu có biết tại sao tôi lại đang ở lại Nhật Bản không?」
"Cháu biết ạ."
「Đến cả Stella còn không biết, sao cháu lại biết hay vậy?」
"Có lẽ Stella cũng đoán được phần nào rồi ạ."
「Vậy sao.」
Lý do Asher Baldwin lưu lại Nhật Bản.
Dù nói là do phía điện ảnh Nhật Bản yêu cầu, nhưng tại sao ông lại nhất quyết phải quay phim ở đây?
Thậm chí cả việc tìm kiếm diễn viên lẫn quá trình quay phim đều diễn ra vô cùng chậm chạp.
"Mẹ của Stella là người Nhật đúng không ạ?"
「Phải, tôi cũng chỉ mới biết chuyện đó cách đây không lâu thôi.」
"Và bộ phim này đã được lên kế hoạch từ lúc đó."
Kể từ thời điểm ông đặt chân đến Nhật Bản.
"Ông cũng đã nói trước với Stella rồi sao ạ?"
「Tôi có nói rồi. Stella cũng bảo tôi cứ làm theo ý mình đi.」
Có lẽ cô ấy cũng không nghĩ rằng ông sẽ thực sự bấm máy bộ phim này.
Lý do Asher Baldwin muốn quay bộ phim này.
Vốn dĩ, tác phẩm này không phải để dành cho Stella.
"Ông định thông qua bộ phim này để tìm và gọi mẹ của Stella về đúng không ạ?"
「Chuyện đó thì hơi khác một chút.」
"Khác thế nào ạ?"
「Vì tôi đã tìm thấy bà ấy rồi.」
Ông đã biết bà ấy đang ở Nhật Bản.
Cũng đã tìm ra bà ấy đang sống ở đâu và sống như thế nào.
Trong suốt thời gian lưu lại Nhật, ông vừa quay phim vừa không ngừng dò hỏi tin tức để tìm kiếm.
「Chỉ là, phía bên kia cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp lại Stella nữa.」
Nghe những lời của Asher Baldwin, Seo-yeon thầm cân nhắc ý nghĩa ẩn chứa bên trong.
Liệu có phải ông đang tự ý ép buộc họ phải gặp nhau không?
Hay là.
"Mẹ của Stella nghĩ gì về cô ấy ạ?"
「Bà ấy yêu con bé. Yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời này.」
Vậy thì tại sao.
「Chính vì yêu nên bà ấy mới nghĩ rằng việc mình biến mất sẽ tốt cho con bé hơn là ở lại bên cạnh.」
Bởi vì ít nhất trong mắt bà ấy, Stella trông hoàn toàn giống một người da trắng.
Nếu con bé có được một cặp bố mẹ da trắng bình thường.
Thì đứa con gái thông minh của bà sẽ có thể phát huy tối đa tài năng của mình.
Bà nghĩ rằng nếu mình ở bên cạnh, con bé sẽ mãi mãi bị phân biệt đối xử vì là con lai Á Đông.
Người phụ nữ đã nếm trải đủ đắng cay của xã hội ấy đã phán đoán như vậy.
「Nực cười thay, lựa chọn đó ở một mức độ nào đó lại là đúng đắn.」
Thực tế là cuối cùng Stella đã được Asher Baldwin nhận nuôi.
Việc trước đó cô bé phải chuyển qua tay nhiều gia đình khác nhau không phải vì chủng tộc, mà là vì khiếm khuyết trên cơ thể.
Nếu Stella không có vấn đề gì, chắc hẳn cô ấy đã tìm được một gia đình hạnh phúc từ lâu rồi.
「Tôi chỉ muốn tạo ra một cái cớ mà thôi.」
Asher Baldwin vừa nói vừa mân mê tách trà ấm.
Seo-yeon hiểu ý nghĩa trong lời nói của ông.
Nghe qua thì có vẻ như ông đang bao đồng.
Nhưng việc ông nói ra như vậy chứng tỏ cả hai phía đều đang do dự.
Chắc chắn Asher Baldwin đã gặp cả hai và trò chuyện với họ rồi.
Sau khi đã hiểu phần nào về Stella, Seo-yeon có thể thấu cảm được.
Stella nói rằng mình dùng diễn xuất để trả thù, nhưng cô ấy tuyệt đối không hề căm ghét mẹ mình.
Tuy nhiên, cô ấy cũng không hề yêu thích bà.
Giống như việc Stella không hề yêu thích diễn xuất vậy.
Một sự lệch nhịp nhỏ nhoi.
Cứ như chính cô và mẹ mình ở tiền kiếp vậy.
Điểm khác biệt duy nhất là ở đây vẫn chưa quá muộn.
「Chỉ khi vượt qua được chuyện này, diễn xuất của Stella mới có thể tiến thêm một bước nữa.」
Sau cùng thì Asher Baldwin vẫn là vì con gái mình.
Ông cũng hiểu rõ điều đó.
Nếu không vượt qua được rào cản này, diễn xuất của Stella sẽ mãi mãi dậm chân tại chỗ.
「Tôi tin rằng nếu là diễn xuất của Seo-yeon, chuyện đó hoàn toàn có thể thành công.」
"Tiền bối đánh giá cao diễn xuất của cháu quá rồi ạ."
「Chẳng phải cháu là Ảnh hậu Cannes sao? Đây không phải là đánh giá cao, mà là đánh giá đúng thực lực đấy chứ.」
Hơn hết, diễn xuất của Seo-yeon vô cùng đặc biệt.
Nó có khả năng thu hút mọi ánh nhìn.
Một lối diễn xuất lay động đến tận tâm can người khác.
「Tất nhiên, cháu sẽ phải vượt qua một buổi thử vai vô cùng khắc nghiệt. Và có lẽ với Seo-yeon, vai diễn này cũng chẳng mang lại lợi lộc gì mấy.」
Nghe Asher Baldwin nói vậy, Seo-yeon nhìn ông với vẻ mặt thắc mắc.
「Thậm chí cháu đã tạo được mối quan hệ với Evelyn Rose rồi, nên những thứ tôi có thể trao thêm cho cháu cũng chẳng còn bao nhiêu.」
Nói đoạn, ông khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn và trầm giọng đưa ra đề nghị.
「Dù trông thế này, nhưng tôi cũng có chút uy tín trong giới điện ảnh Mỹ đấy nhé.」
Đó là điều hiển nhiên.
Asher Baldwin là một bậc thầy.
Số lượng diễn viên khao khát được đóng phim của ông là không thể đếm xuể.
Nếu nói về lợi lộc, thì chỉ riêng việc xuất hiện trong phim của ông đã là quá đủ rồi.
Tất nhiên, điều đó đối với Seo-yeon cũng không phải là thứ gì đó quá hấp dẫn.
「Nếu có bộ phim nào cháu muốn tham gia, bất kể là phim gì, tôi sẽ dốc sức giúp đỡ trong phạm vi khả năng của mình.」
"Đó là trong trường hợp cháu giành được vai chính trong phim của ông ạ?"
「Không, chỉ cần cháu tham gia buổi thử vai thôi là đủ rồi. Chẳng phải ngay từ đầu đây đã là một buổi thử vai bất công sao?」
"Vậy nếu người chiếm lấy vị trí đó không phải là cháu thì sao ạ?"
「Chuyện đó thì...」
Asher Baldwin nở một nụ cười ẩn ý.
Có lẽ, bộ phim sẽ chẳng bao giờ được sản xuất một cách tử tế đâu.
Nhưng nếu như Seo-yeon vượt qua mọi nghịch cảnh để giành lấy vai chính.
「Giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Oscar.」
Một giải thưởng mà chưa một diễn viên Hàn Quốc nào từng nhận được.
Liên hoan phim của Mỹ.
Nơi vốn dĩ không dành cho người Á Đông.
Nơi mà từ trước đến nay chỉ có vài diễn viên Á Đông đếm trên đầu ngón tay từng lướt qua.
「Tôi nghĩ chuyện đó không phải là không thể đâu.」
Nhìn nụ cười đầy tự tin của ông, Seo-yeon bất giác bật cười theo.
Bởi vì thật khó để phân biệt đó là lời nói đùa hay là lời nói thật lòng.
"Cậu... cậu thật sự định tham gia sao?!"
"Ừ. Reika phản đối à?"
"Chuyện... chuyện đó."
"Mà nhắc mới nhớ, Reika cũng hoàn toàn có thể tham gia được mà nhỉ..."
Bên trong chiếc xe đang lăn bánh trở về.
Nghe Seo-yeon nói vậy, Reika gần như muốn phát hoảng.
"Tuyệt đối! Tuyệt đối không nhé!!"
"Là vì tiểu thư nhà Kaburagi sao?"
"...Ư."
Reika khẽ liếc nhìn về phía tài xế rồi thở dài thườn thượt.
"Đúng vậy. Có lẽ hầu hết diễn viên Nhật Bản đều sẽ thấy vậy thôi."
"Thực tế là buổi thử vai này đã ngầm định sẵn cho tiểu thư nhà Kaburagi rồi sao?"
"Không hẳn là ngầm định. Nhưng cũng gần như vậy. Quyền lực của gia tộc Kaburagi là tuyệt đối."
Như thể muốn ngăn cản Seo-yeon tham gia thử vai, Reika bắt đầu giải thích chi tiết hơn về gia tộc Kaburagi.
Bốn đại gia tộc Kabuki vốn dĩ đã có uy quyền cực lớn và sở hữu tầm ảnh hưởng khủng khiếp trong giới giải trí Nhật Bản.
Những người thuộc gia tộc này, nếu muốn có vai diễn trong bất kỳ bộ phim truyền hình hay điện ảnh nào, họ chỉ cần nói một tiếng là có thể chiếm lấy ngay lập tức.
"Họ coi thường và rẻ rúng diễn viên lắm. Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Không phải kiểu concept tiểu thư mà tớ đang làm đâu. Bên đó là hàng thật giá thật đấy."
Reika thở dài.
Họ khác hẳn với những người giàu có hay quyền lực thông thường.
Nếu phải nói thì họ gần giống với quý tộc hơn.
Tầng lớp thượng lưu và quý tộc thực thụ tồn tại trong thời hiện đại.
"Tớ không muốn Seo-yeon phải trải qua những trải nghiệm khó chịu đâu."
Đó là một lời nói khiến cô khá cảm động.
Thú thật, đối với Seo-yeon, mấy thứ như gia tộc Kabuki chẳng có gì quan trọng.
Chỉ là, cô không thích việc một kẻ như vậy lại nghiễm nhiên chiếm lấy vị trí vai chính của đạo diễn Asher Baldwin.
Và nhất là chiếm lấy vai diễn quan trọng đó.
Asher Baldwin đã hứa với Seo-yeon rất nhiều điều.
Từ việc tham gia phim.
Cho đến lời hứa sẽ giúp cô tham gia bất kỳ bộ phim nào cô muốn.
Rồi cả khoản tiền hợp đồng khổng lồ.
Những thứ đó thực ra cô không mấy bận tâm.
"Tớ cũng vậy."
"Hả?"
"Tớ cũng không muốn bạn mình phải trải qua những trải nghiệm khó chịu."
Seo-yeon nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Stella cách đây không lâu.
Lời cô đã nói rằng hy vọng Stella hãy trân trọng diễn xuất của mình hơn, giống như cách cô đang yêu thích nó vậy.
Kể từ đó, Stella đã luôn nỗ lực.
Để giữ lời hứa với cô, để có thể yêu thích diễn xuất của mình hơn một chút.
'Nhưng mà.'
Chỉ bấy nhiêu thôi có lẽ là chưa đủ.
Phải giải quyết được vấn đề cốt lõi thì mới có thể chân chính yêu thích diễn xuất được.
Seo-yeon muốn Stella thực sự yêu thích việc diễn xuất của chính mình.
Khi đó, cô ấy chắc chắn sẽ cho thế giới thấy một tầm cao diễn xuất vĩ đại hơn nữa.
Thế nhưng nếu tiểu thư của gia tộc Kabuki kia chiếm lấy vai chính...
"Kỹ năng diễn xuất của tiểu thư gia tộc Kabuki đó thế nào?"
"...Thú thật là rất đáng nể."
"Hơn cả thiên tài diễn xuất Reika sao?"
"Hic! Đừng... đừng có trêu tớ mà."
Rõ ràng trong số các nữ diễn viên Nhật Bản cùng lứa, không có ai xuất sắc hơn Reika.
"Thực lực của cô ta xứng đáng với hai chữ 'huyết thống'. Dù có chiếm lấy vị trí một cách ngang ngược thì công chúng vẫn phải tâm phục khẩu phục. Tớ chỉ có thể nói như vậy thôi. Dù rất cay cú."
Dù đã có sẵn hình ảnh gây mất thiện cảm nhưng cô ta vẫn đủ sức xoay chuyển nhận thức của mọi người theo hướng tích cực.
Nghĩa là, đó tuyệt đối không phải là một đối thủ tầm thường.
Nhìn cách Reika nói như vậy, có lẽ cô ta là một người có thực lực ở đẳng cấp trên cả Reika.
Nếu điều đó hoàn toàn là nhờ thiên bẩm, thì tính cách ngạo mạn kia cũng là điều dễ hiểu.
'...Tiểu thư của gia tộc Kaburagi.'
Gia tộc Kaburagi, một trong bốn đại gia tộc Kabuki của Nhật Bản.
Người con thứ ba, Hanafusa Shizuha.
Dù đã nói chuyện với công ty quản lý rồi, nhưng có lẽ cô cần phải trao đổi kỹ hơn nữa.
'Vẫn còn khá nhiều thời gian.'
Có lẽ cô cần phải chuẩn bị một chút.
Tiếng Anh và tiếng Nhật.
Ánh mắt Seo-yeon trở nên nghiêm nghị.
Ba tháng tới.
Cho đến lúc đó, cô cần phải sử dụng trôi chảy cả hai thứ tiếng.
Bởi để có thể phô diễn một màn diễn xuất thực thụ, ngôn ngữ là yếu tố bắt buộc.
0 Bình luận