Tập 2

Chương 5: Diva trong những Diva

Chương 5: Diva trong những Diva

1

...Nào giờ đây, hãy trở về ngôi nhà ấm áp!

...Nào giờ đây, mừng bạn đã về!

Khi đoạn nhạc dạo đầu khẽ vang lên, khán phòng tràn ngập cảm giác hoài niệm.

Tiết mục đinh của sân khấu ngày hôm đó. Một màn trình diễn được dàn dựng theo cốt truyện giống như nhạc kịch.

Khung cảnh cực kỳ thơ mộng. Một vùng quê Bắc Mỹ cách đây hơn hai trăm năm. Ngôi nhà làm bằng gỗ và gạch. Cánh đồng lúa mì tạo nên những con sóng vàng óng ả đón gió nhẹ.

Cặp ngựa hạt dẻ mà bố mẹ mua về theo lời nài nỉ của cô con gái út mạnh mẽ trong gia đình nông dân. Bầy cừu đông đúc niềm tự hào của ông bà. Những chú chó chăn cừu được người con trai cả, trái ngược với em gái út, tuy nhút nhát nhưng tốt bụng, hết lòng chăm sóc.

Và một cây anh đào lớn đã trưởng thành được trồng ở đó, được cả gia đình yêu quý.

Tất cả những thứ đó được chiếu bằng hình ảnh ba chiều, không chỉ trên sân khấu mà còn lơ lửng ngay gần ghế khán giả. Xúc giác và khứu giác cũng được tái tạo, làn gió mang hương đất vuốt ve gò má của những cặp vợ chồng già thuộc thế hệ không còn biết mùi vị thực sự của nó do môi trường phát triển, chú chó chăn cừu chạy qua khẽ liếm vào tay đứa trẻ nhỏ đang tò mò vươn tay ra.

Trong đó chỉ có một cái bóng duy nhất không chuyển động.

Là con bù nhìn đứng lặng lẽ bên cạnh cây anh đào giữa sân khấu, canh gác cánh đồng lúa mì.

Nó khoác áo choàng vải gai, đội mũ rơm sụp xuống che kín mắt. Không thể thấy rõ cơ thể hay khuôn mặt, dù con quạ nghịch ngợm có đậu lên đầu nó cũng không hề nhúc nhích.

Khung cảnh thay đổi chóng mặt. Ngàn cơn bão tuyết và vạn trận mưa gió đi qua, ông bà về trời, những đứa trẻ trưởng thành. Chiếc xe hơi cũ kỹ xuất hiện thay thế cho những con ngựa đã không còn. Khí thải tràn ngập, màn đêm biến mất bởi ánh đèn điện. Những đứa con đã lập gia đình cùng cha mẹ già chuyển đến thành phố xa xôi, nơi cuộc sống sung túc hơn.

Nhưng con bù nhìn vẫn không cử động.

Chỉ có chiếc áo choàng rách nát và chiếc mũ rơm tơi tả đi.

Cây anh đào mục nát bị chặt hạ chỉ còn trơ lại gốc, ngôi nhà bị phá dỡ. Những người lạ mặt kéo đến cùng máy móc hạng nặng.

Những chiếc xe hơi, tủ lạnh, điều hòa và các thiết bị gia dụng thuộc niên đại mà người già dưới khán đài chỉ thấy loáng thoáng hồi nhỏ được chuyển đến. Các sản phẩm điều khiển bằng AI dần dần xuất hiện xen lẫn.

Tất cả chúng đều bị vứt bỏ một cách thô bạo.

Vai trò của bù nhìn chuyển từ người canh gác cánh đồng sang người trông coi nấm mồ cho những cỗ máy đã hết giá trị sử dụng.

Theo thời gian, những sản phẩm phế thải chất cao như núi.

Và rồi khi việc vứt bỏ cũng dừng lại, vào một buổi bình minh nọ khi chính nơi đó cũng bị ký ức con người lãng quên.

Dưới chân bù nhìn, từ trong đống dây dẫn và chip mạch chất đống, một cây non nhú đầu lên với sự chậm rãi và mạnh mẽ như muốn chống lại cả thế giới. Mầm cây mọc ra từ gốc cây cũ. Là cây anh đào. Dù bị dầu máy rò rỉ xung quanh làm đen đúa và tổn thương, nó vẫn lớn lên như để khẳng định sự tồn tại của mình.

Con bù nhìn bắt đầu cử động vào lúc đó.

Nó gập đôi chân đang cắm xuống đất để ngồi xổm xuống, đôi tay vốn dang ngang từ trong áo choàng vươn xuống đất, vuốt ve cây anh đào non.

Và đoạn nhạc dạo đầu êm dịu bắt đầu vang lên là tín hiệu nhắc nhở bù nhìn về vai trò vốn có của nó.

Bù nhìn rút chân khỏi mặt đất, chạm tay vào đống xác máy móc bên cạnh.

Ngay lập tức sự thay đổi diễn ra, cấu trúc của máy móc được tái tổ hợp. Màu sắc của chúng là màu rỉ sét hay màu xám xịt của kim loại. Nhưng hình dáng lại là cặp ngựa hạt dẻ từng chạy nhảy ở nơi đó. Bù nhìn chậm rãi bước đi và vươn tay ra. Chạm đến đâu sự thay đổi diễn ra đến đó. Cừu, chó chăn cừu, ngay cả ngôi nhà bị phá dỡ cũng được tái hiện bởi xác máy móc bị vứt bỏ.

Quang cảnh đó không còn không khí thơ mộng như trước. Ống dẫn, chip mạch, thậm chí cả những bánh răng lỗi thời lòi ra một cách xấu xí từ khắp nơi, tòa nhà không có hơi ấm của gỗ trông vô cùng tàn tạ, những con vật với lớp vỏ đầy khe hở lộ rõ nội tạng kim loại trông cực kỳ quái dị.

Nhưng con bù nhìn không dừng lại.

Khi những sinh mệnh giả tạo bao quanh cây anh đào non bắt đầu sống lại cuộc đời ngày xưa, nhịp điệu dồn dập hòa vào đoạn nhạc dạo đầu.

Những con vật máy móc dậm chân rầm rập.

Đáp lại, bù nhìn nhảy cẫng lên.

Nó liên tiếp vươn tay ra. Như đáp lại, lũ máy móc bừng tỉnh.

Âm nhạc đi kèm tràn ngập niềm vui.

Chiếc áo choàng và mũ rơm đang mặc bị đôi tay của bù nhìn giật phăng vứt đi.

Hình dáng bên dưới lớp vỏ bọc đó là một cỗ máy hình người.

Là Diva.

Cây anh đào non đang lớn lên.

Hòa cùng sinh mệnh đang tăng tốc đó và nhịp điệu của âm nhạc, Diva nở nụ cười và bắt đầu cất lên lời ca.

Nào, giờ đây...

2

"...Xin cảm ơn quý vị đã lắng nghe."

Cùng với câu kết không thay đổi một từ nào kể từ lần đầu tiên đứng trên sân khấu, Diva cúi rạp người chào.

Cùng với tiếng vỗ tay ấm áp từ khán giả, tiếng một đứa trẻ nhỏ hỏi "Ngựa đâu rồi ạ?" lọt vào cảm biến thính giác của Diva. Diva khẽ mỉm cười pha chút gượng gạo. Những con vật máy móc được tạo ra bằng hình ảnh ba chiều lúc nãy đã biến mất.

Ngẩng đầu lên, Diva nắm bắt chính xác thông tin về khán giả lọt vào tầm mắt trong chưa đầy một giây. Tỷ lệ lấp đầy 71%. Nhiều hơn hai mươi hai ghế so với cùng ngày tuần trước, xét việc hôm nay là ngày thường thì con số này là đủ, nhưng về ấn tượng thì có thể nói là thưa thớt. Việc khách quay lại chiếm hơn 80% cho thấy lượng khách cố định nhiều, nhưng cũng có nghĩa là khách mới rất ít. Việc có nhiều gia đình đi cùng con cái là điểm sáng duy nhất không thể chối cãi khi đánh giá sân khấu chỉ dựa trên việc thu hút khách.

Trước đây diễn ra hàng đêm, và vé hạng S ở phía trước được cho là phải dựa vào đấu giá mới mua được, thì hiện tại sân khấu của Diva chỉ tổ chức hai lần một tuần: một lần vào ngày thường giữa tuần và một lần vào ngày nghỉ cuối tuần. Việc bắt đầu có một ngày nghỉ diễn trong tuần là từ bốn năm sau buổi diễn đầu tiên. Từ đó, để duy trì việc kín chỗ, số ngày diễn giảm dần và trở thành hai lần một tuần như hiện nay vào năm kia.

Diva duy trì nụ cười hoàn hảo đã được tính toán, đi về phía sâu trong sân khấu, cuối cùng cúi chào khán giả một lần nữa đầy tao nhã rồi bước xuống.

Lắng nghe dư âm tiếng vỗ tay đáng quý vọng lại từ khán đài, cô đi qua khu vực hậu trường nơi xếp đầy các thiết bị hoàn toàn do AI điều khiển... phần lớn là thiết bị xuất hình ảnh ba chiều, còn hơn một nửa thiết bị âm thanh và ánh sáng được đặt ở phía khán đài... rồi từ cửa dành cho nhân viên, cô hướng về phòng chờ riêng của Diva mà nhân viên hay gọi là phòng thay đồ.

Lúc đó, một tiếng reo hò lớn vang lên át cả dư âm tiếng vỗ tay.

Diva đưa mắt nhìn các màn hình gắn dọc hành lang. Đó là những màn hình truyền hình trực tiếp từ hơn hai mươi sân khấu lớn nhỏ tồn tại ở Nierland. Màn hình của Sân khấu 1... thường gọi là Sân khấu chính... nơi Diva vừa đứng lúc nãy vẫn đang chiếu cảnh khán giả vỗ tay, nhưng vài người trong số họ quay sang ngang với vẻ ngạc nhiên vì tiếng reo hò bất ngờ vang lên.

Nơi đang sôi động là Sân khấu 2... thường gọi là Sân khấu phụ.

Theo lịch trình, đó là phần mở màn ngay sau khi sân khấu của Diva kết thúc. Thời buổi này hiếm khi không dựa vào hình ảnh ba chiều, họ sử dụng thiết bị phát lửa thật để bắn pháo hoa, dùng khói thật. Âm nhạc cũng là âm thanh sống do các thành viên ban nhạc là con người chơi đệm phía sau.

Đứng giữa sân khấu tắm mình trong ánh đèn và tiếng reo hò là một nhóm nhạc thần tượng nọ.

Cả bốn người đều là nữ sinh trung học đang đi học.

Và cả bốn người đều là con người.

"Khác với lời hứa mà!"

"Không khác đâu. Đã bảo là chỉ xem xét thôi mà."

"Lý lẽ cùn như vậy... Em đã xác nhận với quản lý rồi, buổi diễn hôm nay của bọn em đông khách hơn sân khấu của Diva-san! Theo lời hứa thì bọn em cũng được lên Sân khấu chính..."

"Đã bảo là xem xét mà. Anh đã nói bao nhiêu lần là không thể hứa chắc chắn nhưng sẽ xem xét rồi còn gì."

Nghe thấy tiếng nói vọng ra từ phòng nhân viên ban tổ chức biểu diễn, Diva dừng bàn tay đang định gõ cửa lại.

Bộ nhớ trong cơ thể tự động tham chiếu chủ nhân giọng nói. Giọng nói có vẻ đang cố xoa dịu đối phương là của Trưởng ban tổ chức biểu diễn, người đã gắn bó hơn hai mươi năm, nhân viên hay gọi là Đạo diễn, một người đàn ông kỳ cựu.

Và người có vẻ đang gây gổ với Đạo diễn kia là...

"............"

Diva do dự, nhưng cuối cùng cũng gõ cửa.

Khi cô xưng danh là Diva, giọng Đạo diễn vọng ra "Cửa không khóa đâu". Nhận diện giọng nói đó, cánh cửa tự động thực tế đang khóa đã mở khóa và mở ra.

"...Em chào anh ạ."

Người chào hỏi với vẻ hơi ngượng ngùng là một cô gái tên Hal.

Tên thật là To Hal. Cô khoác lên cơ thể có chiều cao hơn mức trung bình của phụ nữ một nắm tay bộ trang phục biểu diễn sặc sỡ. Một mỹ nhân có nét mặt thanh tú hơi nam tính. Mái tóc đen dài ngang ngửa Diva xõa sau lưng.

Với nghệ danh Hal, cô là nữ sinh trung học đảm nhiệm vai trò trưởng nhóm của nhóm nhạc thần tượng "Season.5".

"Chào em."

Diva đáp lời, Hal cúi đầu chào lại Diva khá sâu.

"Vậy anh hãy xem xét cho kỹ nhé." Ngẩng đầu lên, Hal quay lại nói mạnh với Đạo diễn. "...Em trở thành thần tượng là để được đứng trên sân khấu đó."

Em xin phép, cúi đầu chào lần nữa, Hal bước ra ngoài.

Ngay sau khi cửa tự động đóng lại, Đạo diễn thở dài. Ông không hề giấu giếm vẻ ngán ngẩm.

"Hiếm hoi nhỉ, giờ này mà cô lại tới đây. Có rắc rối gì à?" Đạo diễn nói.

"Dạ không, không phải rắc rối. Tôi có chuyện muốn hỏi..."

Diva định nói tiếp, nhưng mạch giao tiếp đã can thiệp dựa trên thái độ của Đạo diễn. Phán đoán rằng đối phương đang mệt mỏi.

"Không phải việc khẩn cấp đâu ạ." Diva nói bằng cái gọi là sự tinh tế của con người. "Để khi nào anh đỡ mệt cũng được."

"Không, không sao. Đúng là tôi có mệt thật, nhưng trò chuyện với cô lại là liều thuốc chữa lành đấy. Nào, ngồi đi ngồi đi."

Nói rồi Đạo diễn mỉm cười, mời ghế. Diva cảm ơn rồi ngồi xuống.

"À đúng rồi, sân khấu hôm nay cũng hoàn hảo lắm. Màn trình diễn đạt một trăm điểm."

"Cảm ơn anh." Diva nói. "Nhưng chuyện tôi muốn thảo luận chính là về việc đó."

Hửm? Đạo diễn nghiêng đầu.

"Tôi có nên thay đổi giống như nhóm của Hal không?"

"Thay đổi?"

"Về số lượng khách đến xem như Hal vừa nói lúc nãy ấy ạ."

"...Chuyện đó à. Cô nghe thấy rồi sao?"

Đạo diễn cười khổ, đưa tay xoa đầu vẻ bối rối.

Về lý do lượng khách đến xem sân khấu của Diva giảm dần theo từng năm, có một điều đã được râm ran bàn tán từ trước.

Rằng, "Cô ấy không thay đổi thì chẳng có giá trị gì cả".

Không cần phải nói cũng biết Diva là AI. Cô được thiết kế và chế tạo để phát ra giọng hát mà theo thống kê con người có khả năng cao sẽ cảm thấy là lý tưởng, tuy có nâng cấp cách hát chi tiết tùy theo đối tượng khán giả và bài hát, nhưng về cơ bản giọng hát vẫn y nguyên như lúc thiết kế. Không chỉ giọng nói mà cơ thể cũng vậy, dù các mạch bên trong được thay thế liên tục, nhưng ngoại hình thì không đổi.

Một AI mãi mãi không thay đổi, mãi mãi là nàng ca sĩ xinh đẹp.

Những ý kiến nghi ngờ về điều đó đã có từ lúc mới chế tạo, nhưng vài năm gần đây, số lượng ý kiến đó trở nên rõ rệt hơn.

Đặc biệt, những người hay kêu gọi điều đó nhất là các fan trẻ tuổi, bất kể nam nữ. Đó cũng là những fan nhiệt tình ủng hộ thần tượng. Theo lời họ, thần tượng là văn cảnh và là câu chuyện. Không chỉ nhìn vào ngoại hình, giọng hát hay buổi biểu diễn đơn lẻ, mà phải nhìn vào toàn bộ cách sống của thần tượng. Tâm tư gửi gắm khi ra mắt, những sân khấu nhỏ bé ban đầu vắng khách, những thất bại trong buổi diễn, những khó khăn trong đời tư, và sự thành công sau khi vượt qua tất cả... Fan là người chứng kiến và ủng hộ tất cả những điều đó, và thần tượng là người cung cấp tất cả những điều đó.

Tóm lại, điều thần tượng cần có là hoàn cảnh thay đổi dù tốt hay xấu. Nói sâu hơn, họ cho rằng đó là sự thay đổi.

Bản thân Diva chưa từng một lần tuyên bố mình là thần tượng. Vì cô là ca sĩ được chế tạo để làm ca sĩ. Nhưng cách quảng bá và đối tượng khách ban đầu của cô đúng là của một thần tượng, và cũng có nhiều người coi Diva là "Thần tượng AI đầu tiên trên thế giới".

Tuy nhiên, Diva không bao giờ thay đổi. Chưa bàn đến các bài hát hay nội dung buổi diễn, bản thân cô không thể thay đổi.

"Chà đúng là từ xưa đến nay thần tượng luôn được đánh giá qua dáng vẻ nỗ lực. Nhóm Hal hát không hay lắm. Nhảy thì cũng chỉ có mình Hal là có kinh nghiệm. Nhưng họ nỗ lực hết mình, và khách hàng ủng hộ điều đó. Nhưng mà này, Diva. Đó là vì nhóm Hal là con người."

"...Có lẽ là vậy thật."

"Cô có cái hay của sự không thay đổi. Không cần phải lo lắng đâu. ...Mà nói những lời này với bậc tiền bối như cô thì có hơi thừa nhỉ."

Thấy Đạo diễn mỉm cười nói vậy, Diva cũng cười đáp lại.

Số năm Diva trực thuộc Nierland đã vượt quá năm mươi năm. Hiện tại số người có kinh nghiệm hơn Diva chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô biết vị Đạo diễn trước mặt từ khi ông mới được phân về làm người mới và bị Trưởng ban tổ chức biểu diễn thời đó sai vặt đủ điều.

"Nhóm Hal muốn đứng trên Sân khấu chính sao ạ?" Diva hỏi.

"Đúng vậy. Mà, nói là nhóm Hal chứ thực ra là cá nhân Hal thôi. Thực tế là họ cũng nổi tiếng nên đúng là có một số nhân viên đề xuất việc đó..."

"Theo lịch trình hiện tại, Sân khấu chính đang trống vào ngày nghỉ diễn đầu tuần mà."

"Đúng là thế. Cô thấy thế có ổn không?"

Một câu hỏi không nằm trong dự đoán. Một phép tính chạy qua mạch của Diva.

"Đó không phải là việc tôi quyết định... nhưng nếu có khách hàng mong muốn thì..."

"Cô nói thế làm tôi thấy hơi buồn đấy."

Đạo diễn lộ vẻ mặt nghiêm túc.

====================

"Sân khấu chính của chúng ta từ sau buổi live đầu tiên của cô chưa từng có con người nào bước lên biểu diễn cả. Ngay cả bây giờ, ngoại trừ hai buổi live mỗi tuần của cô và ngày nghỉ, thì toàn là các linh vật AI và tiết mục hình ảnh ba chiều. Cá nhân tôi muốn giữ gìn niềm kiêu hãnh đó."

"...Kiêu hãnh, sao ạ?"

"Nói sao nhỉ... gọi là thế giới quan mà những kẻ không phải con người mang lại chăng. Bây giờ thì chuyện đó thành bình thường rồi, nhưng ngày xưa... chính là cái hồi cô mới đứng trên sân khấu lần đầu ấy, khán giả không chỉ ngạc nhiên trước giọng hát mà còn trước chính hình dáng của cô, họ xúc động và kỳ vọng biết bao. Rằng các AI như cô sẽ cho chúng tôi, những con người, thấy được điều gì đó mà chúng tôi không làm được. Hồi nhỏ tôi đã cảm thấy như vậy đấy. Tôi muốn những vị khách bây giờ cũng cảm nhận được cảm xúc đó."

Diva không quay về phòng riêng mà đi thẳng đến sân khấu chính.

Trong sảnh sự kiện nơi đặt sân khấu, ngoại trừ đèn khẩn cấp thì không còn ánh sáng nào khác, bóng tối bao trùm khắp nơi. Giờ đóng cửa đã qua, đừng nói đến khách, ngay cả nhân viên cũng không còn ai.

Bảy mươi mốt năm kể từ khi xây dựng. Ba trăm ba mươi sáu loại tiết mục đã được trình diễn. Một sảnh sự kiện tự hào với sức chứa tối đa một ngàn không trăm chín mươi chín người, tổng lượng khách huy động lũy kế hơn hai mươi triệu. Đây là sân khấu mà Diva đã bước lên hàng ngàn lần.

"Navi."

"Gì đấy, giờ này rồi. Đang ngủ mà."

Khi Diva cất tiếng gọi, giọng nói vang lại từ thiết bị đầu cuối điều khiển hệ thống hình ảnh ba chiều phía sau cánh gà.

Là giọng nữ. Có vẻ đang khó ở. Diva phớt lờ sự gay gắt đó và nói:

"Hiển thị dữ liệu tạp chí mã đăng ký số 8, trong vòng nửa năm qua."

"Đến một câu xin lỗi vì đã đánh thức người ta cũng không nói được hả."

Ngay lập tức, hàng loạt cửa sổ bật ra giữa không trung trước mắt Diva.

Navi là một AI không có cơ thể. Cô ta được cài đặt vào chương trình của tất cả các AI vô tri đang hoạt động tại Nierland, và chỉ nhân viên mới có quyền sử dụng. Về cơ bản, đây là một chương trình top-down chỉ thực thi những gì nhân viên ra lệnh, nhưng để việc giao tiếp các mệnh lệnh chứa đầy thuật ngữ chuyên môn của buổi diễn được trơn tru, riêng mạch giao tiếp đã được áp dụng mô hình học tập bottom-up. Kết quả là chẳng biết từ lúc nào, cô ta đã phát triển thành cái giọng điệu và tính cách thế này.

Diva lần lượt lướt qua các cửa sổ được hiển thị.

Đó là tạp chí thần tượng hàng tháng do một nhà xuất bản lớn phát hành. Vì tạp chí giấy đã hoàn toàn biến mất trong vài chục năm qua, nên thực tế đây chỉ là dữ liệu hình ảnh và video còn giữ lại cái tên "tạp chí" và khung sườn cũ mà thôi.

Diva chạm vào số báo có nhóm Season.5 của Haru xuất hiện trên trang bìa và được đưa tin đặc biệt.

『Đây mới là thần tượng! Đây mới là live!』

Những dòng chữ như nhảy múa.

Season.5 là nhóm nhạc được thành lập với ý tưởng về thần tượng kiểu ngày xưa.

Từ khóa là "Thủ công". Trang phục, chơi nhạc, dàn dựng sân khấu, tất cả đều do con người thực hiện làm nền tảng. Nói cách khác, họ hoàn toàn trái ngược với Diva, người mà mọi thứ đều do AI thực hiện.

Hiện tại, trong ngành công nghiệp thần tượng, hầu như không có doanh nghiệp hay công ty nào tổ chức sự kiện mà không mượn đến kỹ thuật AI. Ví dụ như các buổi diễn địa phương gọi là tour, hơn một nửa trong số đó là thần tượng vẫn ở trung tâm để biểu diễn, còn hình ảnh ba chiều của họ sẽ được truyền tiếp đến các hội trường địa phương. Tám mươi phần trăm hàng hóa (goods) cũng là dữ liệu số chứ không phải vật phẩm cầm nắm được. Coi vật chất và khoảng cách là những tài nguyên gây bất tiện, nên cơ bản là họ tìm cách loại bỏ chúng, không để chúng xuất hiện.

Tuy nhiên, Season.5 lại khẳng định chính sự bất tiện đó mới là điểm thu hút. Họ làm ra hàng hóa thật, thực sự đi đến các địa phương, và biểu diễn live với ban nhạc người thật. Phong cách đi ngược thời đại đó ban đầu dường như gặp nhiều khó khăn, nhưng dần dần tiếng nói ủng hộ họ ngày càng tăng lên.

"Thần tượng là những người được đánh giá qua dáng vẻ nỗ lực..."

Diva lặp lại lời của Đạo diễn lúc nãy.

Sứ mệnh được giao cho Diva là "Dùng tiếng hát làm cho quan khách hạnh phúc, vì nhân loại", xét cho cùng cô không phải là thần tượng. Cô là ca sĩ (singer).

Hơn nữa cô là AI, và Đạo diễn đã nói cứ như vậy là được. Tuy nhiên, nếu cô ý thức và hành xử theo các yếu tố của một thần tượng, và kết quả là có thể truyền tải bài hát đến nhiều khách hàng hơn.

Nếu điều đó đồng nghĩa với việc tuân thủ hơn nữa sứ mệnh mà cô sinh ra đã mang theo.

"...Navi. Hiển thị thiết bị sân khấu của ca khúc 『Home, sweet home』."

"Câu 'làm ơn' đâu?"

"...Làm ơn."

Dù không tình nguyện lắm nhưng khi Diva lẩm bẩm, đèn sân khấu bật sáng, thiết bị hình ảnh ba chiều khởi động và tạo ra một phong cảnh giả tưởng.

Phong cảnh đồng quê ngày xưa.

Suốt hai mươi năm qua, đây là thiết bị sân khấu dùng khi hát ca khúc 『Home, sweet home』, bài hát luôn đảm nhận vai trò kết màn (vedette) cho buổi live ngày hôm đó.

Diva đứng lặng giữa khung cảnh mà cô vừa nhìn bao quát chỉ vài giờ trước, và bắt đầu tính toán.

Đầu tiên, tham chiếu định nghĩa của động từ "nỗ lực" (ganbaru) từ mạch giao tiếp nội bộ.

"Ganbaru" là từ mượn âm. Biến âm từ "ngã trương" (ga ni haru - đề cao cái tôi).

Một, khăng khăng giữ ý mình.

Ví dụ: Cố chấp không chịu nhượng bộ ý kiến của mình.

Hai, nhẫn nại và nỗ lực đến cùng.

Ví dụ: Đồng tâm hiệp lực cùng cố gắng.

Ba, chiếm giữ một nơi không chịu rời đi.

Ví dụ: Bảo vệ đang chốt chặn ở cửa ra vào nên không vào được.

Nghĩa thứ ba chắc không phải, Diva loại bỏ.

Còn lại một và hai, nhưng thứ có thể biểu hiện dễ hiểu trên sân khấu chắc là nghĩa thứ hai.

"Nhẫn nại và nỗ lực đến cùng..."

Khó quá, Diva tính toán. Vốn dĩ AI không có khái niệm "nhẫn nại".

Nếu ép buộc phải nói, thì có lẽ là tình trạng các tác vụ thực thi chồng chéo lên nhau gây tải nặng cho các mạch, nhưng vẫn cưỡng ép thực thi tác vụ chăng.

"...Navi. Tua thiết bị đến phút thứ hai bốn mươi mốt giây của tiết mục."

"Phải gọi là Navi-sama chứ?"

"Tôi đấm bay cô giờ."

Cảnh sắc thay đổi trong nháy mắt, phong cảnh đồng quê biến mất và bãi xử lý phế thải máy móc hiện ra. Trang phục của Diva cũng thay đổi thành áo choàng rách và mũ rơm, bộ dạng của một con bù nhìn.

Trong tiết mục, từ đoạn này con bù nhìn do Diva thủ vai sẽ vươn tay ra, những mảnh xác máy móc nơi cô chạm vào sẽ nhận được sự sống tạm thời và bắt đầu chuyển động, khi số lượng đạt đến mức nhất định thì nhạc dạo đầu sẽ vang lên.

Diva tính toán.

"Navi. Thay đổi chương trình. Những con ngựa, cừu, chó bắt đầu chuyển động... xem nào, tính toán lại sao cho nếu trong mười giây tôi không chạm vào thì chúng sẽ quay lại thành đống phế liệu. Thêm nữa, hãy làm cho chúng bỏ chạy hoặc tấn công tôi."

"...Cô định làm gì? Chương trình được cài đặt là nhạc dạo đầu sẽ không bắt đầu nếu số lượng động vật không vượt quá mức nhất định mà?"

"Đó chính là mục đích."

Diva nói với vẻ hơi đắc ý.

"Tôi sẽ coi việc phải chạm vào các con vật liên tục là tác vụ thực thi gây tải trọng để diễn xuất dáng vẻ 'nỗ lực'. Khi nhạc dạo đầu vang lên thì hủy bỏ phần thay đổi."

"Chả hiểu gì cả... ừ thì, xin mời?"

Chương trình đã được thay đổi. Ngay lập tức Diva vươn tay, lần lượt tạo ra các con vật.

Vài giây sau, đột nhiên hai con ngựa lồng lên và hí vang đúng theo chương trình, rồi lao thân mình húc vào Diva.

"Hự!?"

Trọng lượng giả tưởng được xác định là đã va chạm, Diva ngã bệt xuống đất. Trước mắt cô, con chó chăn cừu biến lại thành đống sắt vụn. Có vẻ đã quá mười giây.

Diva vẫn ngồi bệt dưới đất, vươn tay ra định tạo lại con chó. Trong khoảnh khắc, tay và đầu cô bị giẫm đạp. Là cừu. Nó chạy băng qua trên người Diva đang nằm sấp.

"Ahahahaha!"

Tiếng cười của Navi vang lên.

Từ đó Diva liên tục bị giẫm đạp. Những cú va chạm ngắt quãng khiến cô không thể đứng dậy. Từ bàn tay chống xuống đất, những con cừu được sinh ra. Có lẽ do bị giẫm lên nên được xác định là đã chạm vào, bầy cừu với số lượng cá thể lớn không những không giảm đi theo thời gian mà còn tăng lên. Hai con ngựa và mấy con chó chăn cừu đã biến mất.

Nhạc dạo đầu vang lên trên sân khấu tràn ngập cừu.

"S-Stop! Này, stop!"

Không chịu nổi nữa, Diva hét lên. Lũ động vật dừng khựng lại.

Sau một thoáng im lặng, Diva đứng dậy. Sân khấu không có lấy một hạt bụi, nhưng như một phần của quy trình khi đứng dậy, cô phủi quần áo.

"Kuku..." Tiếng cười trộm của Navi vọng tới.

"...Có gì đáng cười chứ," Diva đáp lại bằng giọng khó chịu.

"Thì là... Ahahahaha!"

"Đừng có cười!"

"Cô làm cái trò gì thế? Cô đã quá lục tuần (60 tuổi) rồi đấy biết không?"

"Tôi đang cố gắng 'nỗ lực'."

"Pardon? Gì cơ?"

"Tôi đang, cố gắng để nỗ lực."

Sau đó Diva điều chỉnh thời gian tái cấu trúc và chuyển động của lũ động vật rồi thử lại vài lần, nhưng kết quả vẫn y như cũ. Navi cười nhạo cô như một cái máy được lập trình sẵn.

"...Hủy bỏ các thay đổi chương trình vừa rồi. Hiển thị phút thứ hai mười giây của tiết mục."

Nếu trông thảm hại đến mức bị cười nhạo thì chẳng có ý nghĩa gì. Từ bỏ phương pháp coi động vật là gánh nặng, Diva đứng vào giữa sân khấu và thay đổi thời gian hiển thị của thiết bị.

Chân cô lún xuống đất và bị cố định lại.

Đó là đoạn ngay trước cảnh tạo ra các con vật. Đây là cảnh con bù nhìn rút chân ra khỏi đó và bắt đầu cử động sau một thời gian dài bất động.

"Tăng thay đổi trọng lượng giả tưởng của trang phục và áp lực ngang giả tưởng của mặt đất tác động lên phần chân. Làm sao để không thể dễ dàng rút chân ra được. ...Trước mắt, bắt đầu từ chỉ số cân bằng với 80% công suất của bộ truyền động chân."

"Vẫn còn làm hả?"

"Nhanh lên."

Cùng lúc với tiếng thở dài ngán ngẩm của Navi, Diva đo được áp lực đè lên chân mình. Áo choàng và mũ rơm cũng đè nặng lên đầu và tay với trọng lượng không thể tưởng tượng được từ vẻ bề ngoài.

Được rồi, ngay khoảnh khắc Diva nhận thức tình huống và định dồn lực vào chân.

Cảm biến thính giác của Diva bắt được một âm thanh đục ngầu: *Rầm*.

Phán đoán là từ bên trên, cô cố sức ngước cái đầu đang bị chiếc mũ rơm nặng như khối kim loại dày bao phủ lên, một khối đen khổng lồ đang lao tới ngay trước mắt.

Ngay khi nhận ra đó là thiết bị hình ảnh ba chiều dạng treo, hành động né tránh tự động được lựa chọn. Nhưng quá trình xử lý đó bị ngắt quãng.

Là chân. Chân cô không cử động được do áp lực giả tưởng.

Sẽ trúng.

Ngay khoảnh khắc phán đoán như vậy, ý thức của Diva vụt tắt.

"............?"

Khi ý thức quay trở lại, trên sân khấu đang nhấp nháy ánh đèn đỏ.

Toàn bộ đèn chiếu sáng đã tắt. Từ thiết bị đầu cuối của hệ thống hình ảnh ba chiều trong cánh gà, Navi lặp đi lặp lại giọng nói "Này, có sao không?", đồng thời hiển thị chữ "Error" màu đỏ nhấp nháy giữa không trung.

Hình ảnh ba chiều của bãi xử lý phế thải trước đó đã biến mất, một sân khấu bằng phẳng trải rộng trước mắt Diva.

"...Chuyện gì vậy."

Diva đưa mắt nhìn quanh, bàng hoàng lẩm bẩm.

Cơ thể không hề có bất kỳ hư hại hay bất thường nào.

Và, cái thiết bị hình ảnh ba chiều mà cô đã phán đoán chắc chắn sẽ va chạm, giờ đang nằm lăn lóc cách đó vài mét, phơi ra vết lõm như thể bị một thanh kim loại khổng lồ đập vào.

***

"Ái chà, gợi tình ghê chưa, trời ơi."

Vừa mỉm cười nói câu đó, nữ Bác sĩ vừa ngậm điếu thuốc lá và gõ liên hồi vào bàn phím—là bàn phím hình chiếu laser không có thực thể—với tốc độ kinh hoàng.

Đây là phòng bảo trì dành cho AI của Nierland.

Bầu không khí trong phòng với tông màu trắng chủ đạo gợi nhớ đến phòng khám bệnh viện, nhưng tuyệt nhiên không có các thiết bị dành cho con người như bàn khám hay máy theo dõi nhịp tim. Những trạm sạc xếp hàng dài, các khoang giường kiểm tra lỗi, cùng những chiếc tua vít, kìm kẹp kiểu cũ trông có vẻ lỗi thời... ngoại trừ bàn làm việc và thiết bị đầu cuối của Bác sĩ, thực tế nơi này giống khung cảnh của một xưởng sửa chữa hơn.

Diva ngồi trên ghế, nhìn vào màn hình của Bác sĩ, người đang quay lưng về phía cô để làm việc. Những sợi cáp rủ xuống từ trần nhà được kết nối với cổ và eo của Diva, một lượng dữ liệu khổng lồ đang được trao đổi qua lại.

"Bác sĩ... chẳng phải chị đã cai thuốc rồi sao," Diva nói.

"Thất tình rồi, đừng có nói mấy lời cứng nhắc thế."

Bác sĩ vừa nhả khói vừa nói.

"Trong công viên cấm hút thuốc hoàn toàn. Xin hãy dập ngay đi ạ."

"Không thích, thời buổi này một điếu thuốc lá giấy giá bao nhiêu chứ—ái chà, cái này cũng gợi tình quá. Trời ơi, làm thì cứ làm thôi."

Nhìn Bác sĩ vui vẻ gõ phím mà không chịu dập thuốc, Diva thở dài.

Vị Bác sĩ được điều chuyển đến đây vài năm trước này là một tài nữ, mới ngoài ba mươi đã được giao trọng trách quản lý bảo trì AI của Nierland, nhưng đồng thời cũng là một kẻ cuồng tín với các con số và AI. Cô ta cảm nhận được tình yêu và giá trị quan mà ngay cả một AI như Diva cũng không hiểu nổi trong chuỗi chương trình cấu thành mạch nội bộ của AI. Thêm vào đó, cô ta còn là người đồng tính, có cái tật xấu là cứ mỗi lần tán tỉnh các AI nữ hỗ trợ công việc mà bị từ chối là lại phá bỏ việc cai thuốc.

"Nacchan-san."

Diva gọi nữ AI trẻ tuổi đang kết nối cáp trực tiếp từ cơ thể vào thiết bị đầu cuối để hỗ trợ công việc bảo trì bên cạnh Bác sĩ.

"Gì vậy ạ?"

"Nacchan-san cũng nói đi chứ. Ở đây cấm hút thuốc."

"Tôi nói rồi đấy chứ."

Nacchan—Nurse (Y tá) Nacchan. Cái tên chính thức do Bác sĩ đặt cho một cách cợt nhả—lộ vẻ mặt khó xử.

"Nếu tôi bỏ thuốc, Nacchan có cưới tôi không?" Bác sĩ nói.

"Là, như vậy đấy ạ..."

Hãy hiểu cho tôi, Nacchan dùng ánh mắt cầu khẩn Diva. Một mạch giao tiếp không thể phân biệt được với con người.

"Rồi, để cô đợi lâu."

Nói xong, Bác sĩ dừng tay, xoay ghế lại đối diện với Diva. Cô ta gõ vào thiết bị đầu cuối sau lưng để hiển thị màn hình không khí (air monitor), rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy mép màn hình đưa cho Diva xem.

"Không có bất thường, phải không ạ..."

Diva nắm bắt nội dung ngay lập tức và nói.

"Đúng, vẫn là một cơ thể đẹp đẽ không chút tạp chất như mọi khi." Bác sĩ nhả một hơi khói dài mảnh. "Hệ thống nguồn, hệ thống kiểm soát vận động, hệ thống não điện tử, tất cả đều không có bất thường. Theo log nội bộ, ít nhất trong vài chục giờ qua, cô vẫn hoạt động hoàn toàn bình thường."

Màn hình không khí chuyển cảnh, hiển thị đoạn video trên sân khấu lúc nãy.

Toàn cảnh sân khấu nhìn từ ghế khán giả hiện ra. Diva trong bộ trang phục bù nhìn đứng ở trung tâm. Chân cô bị chôn chặt và cố định trên mặt đất của bãi xử lý phế thải được tạo ra bởi hình ảnh ba chiều.

Tiếng *Rầm* vang lên. Diva ngước lên, chống lại sức nặng của trang phục. Ngay sau đó, thiết bị hình ảnh ba chiều rơi xuống.

Trong khoảnh khắc, chân phải của Diva rút ra khỏi mặt đất. Tận dụng sự giải phóng khỏi áp lực đó, chân cô vung thẳng lên trời. Phần giữa của thiết bị hình ảnh ba chiều bị đá bay, rên rỉ và lăn lóc trên sân khấu. Ngay sau đó hình ảnh ba chiều được giải trừ, giọng nói "Này, có sao không?" của Navi bắt đầu lặp đi lặp lại.

Video dừng lại ở đó.

"Thực sự lúc này, ý thức của cô đã bị ngắt quãng sao?" Bác sĩ hỏi.

"Vâng," Diva gật đầu.

"Log không hiển thị như vậy. Cô đã vung chân phải, và đá bay cái thiết bị mà nếu va chạm trực tiếp có lẽ sẽ gây tổn thương chí mạng cho hộp sọ này, bằng một cú đá hết lực. —Tất nhiên, trong trạng thái có ý thức."

"...Vậy sao."

Đó là câu trả lời đã được dự đoán. Ngay sau đó cô đã thực hiện ba lần tự kiểm tra (self-check), nhưng không phát hiện ra bất thường nào.

"Nacchan đã bao giờ có trải nghiệm bị ngắt ý thức chưa?" Bác sĩ liếc nhìn Nacchan.

"Đã từng, nhưng tất cả đều là hiện tượng treo máy (freeze) do không chịu nổi tải trọng nào đó, nên cơ thể cũng ngừng hoạt động cùng với não điện tử. Log về những lần đó cũng được lưu lại."

Nếu là hiện tượng như vậy, trong giai đoạn đầu hoạt động Diva cũng từng trải qua vài lần. Chắc chắn tất cả đều do quá tải ở mạch giao tiếp. Sau khi học giao tiếp và có thể trò chuyện tự nhiên ở mức độ nhất định, chuyện đó không còn xảy ra nữa.

"Tôi hiểu rồi. Xin lỗi đã làm phiền mọi người."

Đã được kết luận là không có bất thường, thì về mặt bảo trì cũng chẳng còn cách nào khác.

Diva tự mình tháo các dây cáp kết nối và đứng dậy khỏi ghế.

"Khoan đã khoan đã. Thế thôi á, chỉ thế thôi sao?" Bác sĩ nói.

"Chỉ thế thôi là sao...?"

"Cụ thể thì tôi không biết nhưng cô đang trăn trở điều gì đó phải không? Hệ thống mạch đang nói lên điều đó kìa. Trời ơi, cứ làm cái mặt lạnh tanh mà làm mấy chuyện đó."

Nhìn Bác sĩ lặp lại câu nói với vẻ vui sướng, Diva cau mày.

Có vẻ cô ta đã tìm thấy chỉ số nào đó đáng chú ý trong lúc gỡ lỗi (debug). Tại sao lại diễn tả nó là "gợi tình" thì cô hoàn toàn không hiểu nổi.

Quả thực Diva có trăn trở.

Đầu tiên dĩ nhiên là việc dù kết quả đã tránh được nguy cơ hư hỏng chí mạng, nhưng vùng ý thức của cô đã bị ngắt quãng mà cơ thể vẫn hoạt động.

Và một điều nữa.

"—Con người thì sao."

Diva cố gắng tính toán và tìm kiếm từ ngữ.

"Con người cũng có những chuyện như thế này sao?"

"Tôi mới ba ngày trước uống rượu đến mất trí nhớ đây này?"

Cảm giác có gì đó sai sai, nhưng ở điểm không có ký ức thì cũng giống nhau chăng, Diva diễn giải.

"Lúc đó Bác sĩ đã làm thế nào?"

"Ái chà ghê chưa, cái gì đây, cô có hứng thú với tôi hả?"

"Tôi hỏi về con người nói chung chứ không phải Bác sĩ."

"Lạnh lùng ghê. Nhưng mà, ra thế. Hừm. Trăn trở về phương diện đó sao."

Bác sĩ cười thích thú.

"Tôi cũng chẳng làm gì cả đâu. Con người có chức năng gọi là 'Gác lại' (tana-age) và 'Tỉnh bơ' (hirakinaori). Nếu cơ thể không có bất thường thì coi như không có vấn đề, tôi chẳng xử lý gì cả. À mà, hình như bị ngã nên đầu gối có trầy xước chút đỉnh."

"Tỉnh bơ."

Diva rên rỉ. Một khái niệm khó đối với AI.

"Cho cô một lời khuyên nhé. Chuyện tôi ba ngày trước tuyệt vọng đến mức phá bỏ việc cai thuốc là vì bị Nacchan từ chối lời cầu hôn lần thứ tư, nhưng mà—"

"Lần thứ tám ạ. Đừng có ăn gian đến một nửa như thế."

Nacchan đính chính một cách nghiêm túc.

"Câu từ chối lúc nào cũng y như nhau."

Xin mời, Bác sĩ ngửa lòng bàn tay lên với vẻ cam chịu, ra hiệu cho Nacchan.

"Tôi xin từ chối. Việc đó không liên quan đến sứ mệnh của tôi."

Nacchan nói như đọc thoại, Bác sĩ dù là người ra hiệu nhưng cũng khẽ thở dài.

"Thấy chưa? Lạnh lùng chưa?"

"...Nghĩa là sao?" Không hiểu ý, Diva hỏi.

"Bất thường của cơ thể thì khoan bàn, còn về nỗi trăn trở kia thì hãy quay về cơ bản đi. Đó là điểm xuất phát của các cô mà."

Điểm xuất phát của AI.

Tức là, sứ mệnh.

"...Chuyện đó thì tôi hiểu, nhưng mà," Diva lẩm bẩm.

"Bác sĩ. Tôi đã nói nhiều lần rồi, tiền lệ hôn nhân giữa AI và con người chỉ có vài trường hợp và không được khuyến khích."

Nacchan nói lạnh tanh.

"Tôi biết màaa," Đột nhiên Bác sĩ gục mặt xuống bàn. "Nhưng mà tôi thích em ấýyy~"

Nhìn Bác sĩ mè nheo một cách khó coi, có lẽ đã quen rồi nên Nacchan chỉ vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện.

"............"

Diva vừa cười khổ vừa im lặng quan sát tình hình đó.

Lúc ấy, một phép tính chợt lướt qua mạch nội bộ của cô.

Cho đến khi cơn mè nheo của Bác sĩ lắng xuống, Diva cứ lặp đi lặp lại việc rà soát phép tính đó.

Khi Diva trở về phòng riêng thì ngày đã chuyển sang hôm sau.

Căn phòng cô đã sử dụng làm nơi chờ đợi suốt mấy chục năm qua. Nội thất bên trong không có nhiều thay đổi. Thứ thay đổi lớn nhất có lẽ là số lượng quà tặng từ khách hàng mà trước kia từng không có chỗ để, trước đây chỉ một ngày thôi đã chất cao như núi, giờ thì hai buổi live một tuần cũng chỉ đủ đặt trên cái tủ ngăn kéo nhỏ.

Gương tích hợp thiết bị hình ảnh ba chiều và đèn chiếu sáng phù hợp với không khí căn phòng, các mạch và AI tích hợp bên trong đã được nâng cấp vượt bậc, nhưng vẻ bề ngoài vẫn y nguyên như ngày xưa.

Tất cả là để diễn xuất căn phòng của "nàng ca sĩ xinh đẹp mãi mãi không thay đổi".

Giờ đây, trong các tour tham quan phòng riêng được tổ chức nhiều lắm là nửa năm một lần, khách tham quan thường mỉm cười nói "Vẫn y như hồi đó nhỉ" nhiều hơn là "Cô ấy sống trong căn phòng thế này sao".

—Cứ không thay đổi thế này liệu có ổn không.

Ngay khi sự tự khởi xướng đó nảy sinh trong mạch, Diva khẽ lắc đầu như muốn xua nó đi.

"Bây giờ, để sau."

Lẩm bẩm, cô cưỡng ép hạ thấp mức độ ưu tiên của phép tính. "Gác lại" là việc ngay cả AI cũng có thể thực hiện dễ dàng.

Diva kéo dây jack từ chiếc khuyên tai bên phải, kết nối vào thiết bị đầu cuối của tấm gương bằng động tác không thừa thãi.

Thế giới tan chảy, và được tái cấu trúc.

Phòng âm nhạc trong ánh hoàng hôn. Cảnh sắc trong kho lưu trữ (archive) của Diva.

Dù có thể kết nối không dây, nhưng dùng dây sẽ giảm tải tính toán hơn.

Vừa tham chiếu sự việc ở phòng bảo trì lúc nãy, avatar của Diva vừa đứng trước giá nhạc gần đó.

Cơ thể cô không có bất thường, và log cũng không được lưu lại.

Hành động tự lập của cơ thể không được ghi log trong trạng thái mà con người gọi là mất ý thức. Theo cấu trúc của AI, đây là sự cố không thể xảy ra.

Tuy nhiên, Diva đã bắt gặp trong góc dữ liệu của mình một manh mối về hiện tượng tương tự với "chuyện không thể xảy ra" đó khi nhìn thấy dáng vẻ gục xuống bàn của Bác sĩ ở phòng bảo trì lúc nãy.

Cô chạm vào bản nhạc đặt trên giá và truy cập.

Cửa sổ bật lên triển khai dữ liệu của vài chục năm trước.

Hình ảnh hiện ra là một sảnh tiệc nào đó. Giữa bóng dáng của rất nhiều nhà nghiên cứu, tiêu điểm tầm nhìn của Diva ngày xưa đang dồn vào một AI.

"...Grace."

Trong giọng nói của Diva có chút màu sắc cảm thương.

Người em gái mà những lời trao đổi tại nơi đó vào thời điểm vài chục năm trước đã trở thành lời cuối cùng của Diva.

Metal Float—AI quản lý hòn đảo nhân tạo đó—đã gây ra sự cố mất kiểm soát không rõ nguyên nhân, dẫn đến cái chết của không ít người và thiệt hại kinh tế to lớn.

Và, bên cạnh cô ấy có một nhà khoa học.

Saeki Tatsuya.

Sau sự cố mất kiểm soát của Metal Float, nhà khoa học đã chiến đấu với dư luận đòi truy cứu trách nhiệm quản lý của Grace—người đã bị tiêu hủy, để bảo vệ danh dự cho Grace và các Sisters (Chị em).

Nhà nghiên cứu AI hàng đầu đã dành cho Grace những lời lẽ như thể nói với con người. Diva có ấn tượng về nhân vật này rằng cả thành quả nghiên cứu lẫn thái độ đối với Grace lúc đó đều xuất phát từ giá trị quan gần gũi với AI.

Thái độ đó của Saeki đâu đó trùng khớp với thái độ mà Bác sĩ dành cho AI.

Điều lướt qua mạch của Diva lúc nãy đầu tiên là về Saeki—và gắn liền với đó là ký ức về Grace.

Dù đã bị tiêu hủy do sự cố mất kiểm soát, nhưng bước tiến mà Metal Float mang lại cho kỹ thuật AI thời đó là rất lớn, và trong vài chục năm qua kỹ thuật liên quan đến AI đã tiến bộ vững chắc. Tuy nhiên, cũng tồn tại những kỹ thuật chẳng thay đổi bao nhiêu so với ngày xưa, giống như chiếc ô dùng khi trời mưa vậy.

Thứ tiêu biểu nhất là bộ nhớ lưu trữ dữ liệu. Dù dung lượng tăng lên hàng năm, nhưng kể từ sau bộ nhớ chất lỏng thì chưa có bước đột phá căn bản nào xảy ra. Chung quy lại là vì dung lượng lưu trữ phụ thuộc vào giới hạn vật lý. Bộ nhớ vật lý càng lớn thì càng lưu được nhiều dữ liệu, nhưng kích thước có thể vận hành linh hoạt thì có giới hạn.

Camera giám sát của hơn một trăm năm trước không thể lưu dữ liệu quá vài ngày. Vì bộ nhớ nhỏ. Do đó, nó thực hiện ghi đè như một sự thay thế cho hành vi "quên" của con người. Xóa dần từ những cái cũ nhất.

Và điều đó cũng giống với AI hiện tại. Diva có thể tham chiếu rõ nét hình ảnh camera mắt ghi lại trong vòng một tuần, nhưng những ghi chép cũ hơn sẽ bị nén lại, lưu vào kho lưu trữ (archive) và bị đẩy ra khỏi bộ nhớ của cơ thể Diva. Thay vào đó, thứ còn lại trong cơ thể Diva chỉ là những "tiêu đề" hay "mục lục" ký ức tốn ít dung lượng, về mặt chức năng thì hoàn toàn giống với bộ não con người có thể "nhớ lại chuyện xưa nhờ một cơ cớ tình cờ".

Từ Bác sĩ đến Saeki, từ Saeki đến Grace, và từ Grace đến sự kiện Metal Float.

Diva lặn sâu vào log của chính mình đã được tự động lưu vào kho lưu trữ vài chục năm trước.

"...Quả nhiên."

Tìm thấy chỗ cần tìm, Diva lẩm bẩm.

Sự kiện Metal Float vài chục năm trước. Trước và sau sự kiện đó, có một ngày mà ý thức của cô không được ghi nhận trong log.

Về mặt con số là khoảng sáu mươi giờ.

Truy cập vào chi tiết, tham chiếu tình huống lúc đó từ kho lưu trữ và "nhớ lại".

Kết quả là, không có lỗi hệ thống nào xảy ra. Chỉ là, trong lúc Diva đang ngủ—đang ở chế độ chờ (standby), có truy cập từ OGC thông báo cần cập nhật và bảo trì mạch nội bộ khẩn cấp, phía Nierland đã chấp thuận. Diva được các AI của OGC thu hồi, và sáu mươi giờ sau được đưa trở lại Nierland.

Nhưng, đó chỉ là log về môi trường xung quanh Diva. Trong log của chính Diva hoàn toàn không ghi chép gì về việc đó.

Đúng vậy, nên ngày hôm đó vài chục năm trước, Diva đã rất ngạc nhiên.

Vừa tỉnh dậy, tin tức thế giới đã tràn ngập vụ Metal Float mất kiểm soát. Nhân viên thông báo rằng cô đã bị OGC thu hồi tạm thời trong lúc chờ, và Diva đã chấp nhận điều đó. Log xung quanh cũng chứng thực điều đó.

Diva tìm kiếm với điều kiện tương tự. Bản nhạc trên giá lật trang rào rào như bị gió mạnh thổi tung. Kết quả hiện ra ngay lập tức.

Kể từ khi cô được chế tạo đến nay đã hơn sáu mươi năm. Tính theo thời gian là hơn năm trăm ngàn giờ.

Trong số đó, tồn tại vài khoảng thời gian được cho là ý thức đã bị ngắt quãng.

Năm mươi bảy năm trước một lần.

Bốn mươi hai năm trước một lần.

Ba mươi bảy năm trước một lần.

Và, vừa mới vài giờ trước một lần, tổng cộng là bốn lần.

"...?"

Trong lúc gọi dữ liệu của từng trục thời gian, Diva nhận ra một điều.

Ngoại trừ lần ngắt quãng khoảng mười giây vài giờ trước, tất cả các lần khác đều có những sự kiện chấn động thế giới xảy ra trong cùng khoảng thời gian đó.

Năm mươi bảy năm trước. Vụ ám sát hụt nghị sĩ Aikawa You, sự kiện trở thành ngọn cờ đầu cho Luật Định danh AI được thông qua sau này.

Bốn mươi hai năm trước. Sự kiện khách sạn vũ trụ "Sunrise" rơi vào bầu khí quyển, thường gọi là sự kiện "Lạc Dương" (Mặt trời lặn).

Ba mươi bảy năm trước. Sự kiện Metal Float mất kiểm soát không rõ nguyên nhân.

"Cái này là..."

Hiển thị song song hình ảnh của từng sự kiện, Diva ngắm nhìn khái quát.

Tất cả đều là sự kiện liên quan đến AI—trong đó có hai vụ liên quan đến em gái cô, các Sisters. Thương vong của sự kiện Lạc Dương đã được ngăn chặn bởi Sisters là Estella và Elizabeth.

"Tình cờ... nhỉ."

Ngay khoảnh khắc này đây, trên thế giới cũng đang xảy ra sự kiện trọng đại nào đó.

Chỉ là, việc tất cả đều là sự kiện trọng đại liên quan đến AI, và việc tất cả các sự kiện đều phát sinh và được xem là tạm lắng xuống trước hoặc sau khoảng thời gian Diva mất ý thức, đã ngăn cản phép tính định kết luận là ngẫu nhiên.

Nói theo kiểu con người thì là, lấn cấn.

"Khi sự kiện lớn xảy ra, băng thông của kho lưu trữ sẽ bị chèn ép bởi truyền thông, người dân, các AI đi kèm, và các AI liên quan trực tiếp đến sự kiện..."

Liệu đó có phải là hiện tượng kẹt mạch do phản hồi (feedback) đó không, Diva lập tức loại bỏ kết quả tính toán này. Nếu vậy thì ngoài Diva ra phải có rất nhiều AI khác bị ngắt ý thức mới đúng, và trong vài chục năm qua đã xảy ra biết bao cuộc xung đột hay việc quốc gia gây chèn ép băng thông hơn nhiều.

Vốn dĩ khi cô đứng trên sân khấu vài giờ trước, ngay thời điểm thiết bị hình ảnh ba chiều rơi xuống, chẳng có sự kiện lớn nào xảy ra cả. Hơn nữa lần này không chỉ mất ý thức, mà cơ thể còn tự động di chuyển.

Tóm lại là nghĩ quá nhiều rồi, Diva đưa thông tin của các sự kiện trở về chỗ cũ.

"Có lẽ là một loại virus mới nào đó không bị phát hiện bởi log hay bảo trì đang tồn tại trong cơ thể, và nó gây ra lỗi (bug)..."

Việc nó xảy ra bốn lần trong vài chục năm, và không có mối liên hệ nào với thế giới bên ngoài là khả năng cao nhất.

Ngắt kết nối với kho lưu trữ, cảnh sắc xung quanh trở về phòng riêng.

Diva rút jack cắm khỏi gương, thu vào khuyên tai.

Tấm gương trước mắt.

Diva xòe một bàn tay ra như muốn cho nó thấy. Gập lại thành nắm đấm từ ngón út, rồi duỗi ra từ ngón cái trở về hình dạng cũ. Mạch ý thức, mạch vận động đều không có nhiễu. Tất cả đều hoạt động theo đúng tính toán.

Bốn lần trục trặc trong vài chục năm. Chỉ nhìn vào đó thì đây là con số đủ xuất sắc, sẽ được phân loại là hàng ưu tú chứ không phải hàng lỗi. Tuy nhiên đó chỉ là trường hợp máy chủ xác định được là mình đã trục trặc sau khi tính toán.

Không có gì khó giải quyết hơn kẻ không nghĩ rằng mình đang làm sai. Điều đó dù là con người hay AI cũng như nhau.

"...Rốt cuộc, lời khuyên của Bác sĩ là đúng sao."

Nỗi trăn trở về lượng khách huy động.

Để giải quyết điều đó, cân nhắc việc hành xử như con người. Bản thân không thay đổi.

Diva lại gác những chuyện đó sang một bên, quay về với sứ mệnh nguyên bản.

Thứ cản trở lớn nhất, kẻ thù lớn nhất của mọi AI, là lỗi (bug).

Không được phép mất ý thức khi đang hát trước mặt khách hàng. Dù là thể hiện hành vi giống con người, hay là bắt chước làm thần tượng, thất bại là không được phép.

Hơn tất cả, trước hết là vì sứ mệnh.

"Ngươi đang ở trong ta đúng không."

Diva nói với tấm gương.

Không có câu trả lời.

Diva lấy bút và thẻ từ tủ ngăn kéo. Vốn là thẻ chữ ký dành cho người hâm mộ muốn xin chữ ký vật lý thay vì dữ liệu.

Diva viết một dòng lên đó.

『Ngươi, đang làm cái gì vậy』

Cô để nguyên nó trên tủ, cây bút cũng lăn lóc ngay bên cạnh.

Và Diva chìm vào giấc ngủ—chế độ chờ (standby).

Ngày hôm sau.

Diva khởi động và cầm ngay tấm thẻ trên tủ lên.

『Ngươi, đang làm cái gì vậy』

Quả nhiên không có câu trả lời. Cây bút cũng không có vẻ gì là đã di chuyển.

Vẫn nguyên trạng thái Diva đặt xuống đêm qua.

"...Hừ."

Diva kìm nén mạch điều khiển đang định dồn lực vào bàn tay cầm tấm thẻ.

Giống như đêm qua, cô quay lại đối diện với gương, đặt tay lên ngực.

Và, nói như tuyên bố.

"Ta sẽ không để ngươi cản trở đâu. Ta sẽ tống khứ ngươi ra ngay thôi."

***

Hôm đó Diva dành cả ngày để thực hiện lại quá trình tự kiểm tra một cách triệt để.

Bình thường dù là ngày không có live, để không làm mạch vận động của cơ thể bị trì trệ, mỗi ngày một lần cô nhất định sẽ lên sân khấu, thực hiện buổi live y như thật hướng về phía hàng ghế khán giả chỉ có vài nhân viên. Nhưng do việc tháo dỡ thay thế thiết bị hình ảnh ba chiều bị rơi, sân khấu chính không thể sử dụng được.

Lần này cô tham chiếu cả những khoảng thời gian quá khứ bị vướng mắc trong kho lưu trữ, rà soát lại từng mã (code) khổng lồ cấu thành nên bản thân.

Nhưng đúng như Bác sĩ nói, ở đó là những tập hợp mã cực kỳ sạch sẽ. Không tìm thấy dù chỉ một byte nào tương đương với lỗi.

Cẩn tắc vô áy náy, cô nghi ngờ cả việc đang bị hack trong thời gian thực. Nếu trong lúc tự kiểm tra và lúc Bác sĩ bảo trì hôm qua, có một cuộc tấn công từ bên ngoài diễn ra đồng thời, thì việc làm cho sự tồn tại của lỗi không bị nhận biết là hoàn toàn có thể.

Cô xin phép sử dụng phòng offline, nơi chặn hoàn toàn sóng điện từ và phong tỏa truy cập từ bên ngoài, để kiểm tra. Nhưng kết quả vẫn y như vậy.

Diva được Đạo diễn gọi đến vào chiều tối ngày hôm sau nữa.

"...Tức là đứt gãy do xuống cấp theo thời gian, phải không ạ."

Trước lời nói của Diva, Đạo diễn gật đầu.

"Đúng vậy. Lẽ ra phải thông báo cho nhà sản xuất và thu hồi toàn bộ máy cùng loại trên thị trường, làm ầm ĩ lên mới đúng. Nhưng may mắn là sát nút không có thiệt hại về người. Với lại... ừm, chắc cũng hiếm có nơi nào dùng thiết bị này với cường độ cao như chỗ chúng ta. Nếu cô, người thực sự đứng trên sân khấu đồng ý, thì tôi định xử lý nội bộ là do phía Nierland kiểm tra thiếu sót. Tất nhiên, với cam kết tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ hai."

Được không, Đạo diễn hỏi, Diva nở nụ cười khổ và đáp "Không sao ạ". Việc gọi tai nạn xảy ra với Diva là "thiệt hại về người" thay vì "tổn thất vật chất", chính xác là một cách dùng từ sai nhưng sự quan tâm đó khiến cô vui, và mức độ sử dụng cường độ cao cũng là điều cô đồng tình.

Nơi cô được gọi đến là cánh gà sân khấu chính. Thiết bị hình ảnh ba chiều bị rơi và hỏng hôm kia được đặt trong góc để không vướng đường.

Nhìn vào thì quả nhiên, bu lông cố định đã bị gãy đôi từ giữa.

Theo nhân viên kỹ thuật sân khấu, đó là kết quả của việc phơi nhiễm trong thời gian dài với môi trường thay đổi nhiệt độ khắc nghiệt giữa nhiệt độ cao phát sinh khi thiết bị hoạt động và nhiệt độ thấp của bộ làm mát để kìm hãm nó.

Thiết bị hình ảnh ba chiều này được tích hợp mạch kỹ thuật AI phát triển tại Metal Float, nơi đã ngừng hoạt động ba mươi bảy năm trước, và được đưa vào Nierland từ ba mươi lăm năm trước, có thể nói là đồ cổ. Dù vẫn bảo trì thích hợp, nhưng có thể nói đây là một trong những thiết bị sân khấu lâu đời nhất tại Nierland.

"Tôi đã cho kiểm tra lại toàn bộ các thiết bị hình ảnh ba chiều khác rồi. Bu lông đã được thay mới toàn bộ."

"Có kịp cho sân khấu ngày mai không ạ?"

Diva hỏi.

Thiết bị rơi xuống vào ngày diễn giữa tuần. Ngày diễn cuối tuần đã cận kề vào ngày mai.

"Vì thế tôi mới hối thúc họ đấy." Đạo diễn mỉm cười có vẻ đắc ý. "Thực sự chỉ còn một chút nữa là thành tai nạn lớn nên nói thế này có thể hơi khiếm nhã... nhưng đúng là trong cái rủi có cái may. Không làm gián đoạn lịch sử sân khấu đã kéo dài hơn sáu mươi năm của cô."

Diva mỉm cười đáp lại. Trong lịch sử live hơn sáu mươi năm của Diva, chưa từng có lần nào live bị hủy do phía Nierland. Chỉ có vài lần gián đoạn để đưa khách đi cấp cứu do sức khỏe kém trong lúc live.

"Vậy nên, tổng duyệt nhé? Tiết mục không có gì thay đổi."

"Tất nhiên rồi ạ. Xin nhờ mọi người giúp đỡ."

Diva gật đầu và đi ra sau sân khấu.

Chẳng bao lâu sau đèn tắt, bóng tối bao trùm.

Trong tĩnh lặng, tiếng thiết bị hình ảnh ba chiều vừa được bảo trì giải trừ chế độ chờ và khởi động vang lên khe khẽ. Đồng thời là tiếng động của Đạo diễn và các nhân viên ngồi vào ghế khán giả.

Dù là tổng duyệt hay diễn thật thì với Diva cũng không liên quan. Có một bầu không khí căng thẳng trước khi trình diễn màn biểu diễn hoàn hảo. Đó là thế giới và thời gian đặc thù của hậu trường.

Như mọi khi, Diva đồng bộ với thời gian Navi bắt đầu chương trình thiết bị hình ảnh ba chiều, chờ đợi khoảnh khắc ánh sáng và âm nhạc bắt đầu.

"............"

Lúc đó, một phép tính khác chạy trong mạch nội bộ của Diva.

"Thực sự chỉ còn một chút nữa là thành tai nạn lớn—"

Lời của Đạo diễn được gợi lại.

Nếu là tai nạn lớn thì đã xảy ra rồi. Có thể một chương trình không rõ nguồn gốc nào đó đang tồn tại trong cơ thể cô.

Chỉ cần giả định tình huống "nếu như là trong buổi live chính thức", Diva đã cảm thấy cơ thể như không thể cử động. Thân mình lạnh toát.

Vai trò của cô đã thực hiện liên tục từ khi được chế tạo đến nay. Nó sẽ bị phá hỏng. Bởi chính cơ thể của cô chứ không ai khác.

"────Ư!"

Khi phán đoán là "nguy rồi" thì đã muộn.

Trên sân khấu, đèn spot light chói lòa và khói (smoke) tạo bởi hình ảnh ba chiều đã được tạo ra. Lẽ ra cô phải đứng ở vị trí quy định trên sân khấu, cho khán giả thấy hình bóng (silhouette) của mình.

Diva lao ra. Cô đứng trên sân khấu chậm vài nhịp. Một sai lầm không thể tưởng tượng nổi. Phía sau làn khói, cô nhận thấy Đạo diễn dưới ghế khán giả đang cau mày.

Nhạc mở màn vang lên. Diva nhảy theo. Điệu nhảy khoe hình bóng tận dụng làn khói. Cô cưỡng ép sửa chữa sự chậm trễ.

Phần nhạc dạo kết thúc, làn khói biến mất trong tích tắc. Đây là hiệu ứng mà khói thật không làm được, chỉ khói hình ảnh ba chiều mới làm được.

Diva mở miệng định cất tiếng hát.

—Nếu lỗi phát sinh và mất ý thức thì sao?

Phép tính chen ngang như thuốc độc chạy qua.

Vài giây sau, âm nhạc đang trút xuống Diva—người đang đứng chết trân—bỗng dừng bặt.

Cảm biến thị giác của Diva ghi nhận toàn bộ nhân viên dưới ghế khán giả đang ngớ người ra.

Sự tĩnh lặng bao trùm.

"Diva...? Sao thế?"

Đạo diễn nhổm người dậy từ ghế khán giả với vẻ mặt "không thể tin được".

Diva không thể trả lời.

Diva, đã không thể hát.

"Cô định đứng thế đến bao giờ?"

Giọng của Navi vang lên từ thiết bị điều khiển.

====================

Sảnh sự kiện đã vắng tanh sau khi đạo diễn và các nhân viên rời đi. Mặt trời đã lặn từ lâu, giờ đóng cửa công viên cũng đã điểm.

Sân khấu chính tối om khi hệ thống chiếu sáng đã tắt. Tuy nhiên, Diva vẫn đứng chôn chân ở đó, bất động, không đáp lại tiếng gọi của Navi.

Đây là lần đầu tiên.

Kể từ khi được chế tạo, đây là lần đầu tiên cô phạm phải sai lầm là không thể hát trên sân khấu, dù đó chỉ là buổi diễn tập.

Với những vị đạo diễn đang kinh ngạc tột độ, cô chỉ thông báo ngắn gọn: "Có lẽ là do vấn đề mạch nội bộ". Mạch giao tiếp đã tính toán rằng cô nên mỉm cười để họ không lo lắng, nhưng Diva không thể thực hiện được. Cô chỉ thông báo sự thật với khuôn mặt vô cảm. Các đạo diễn vẫn giữ vẻ mặt không thể tin nổi. Đó là điều hiển nhiên. Việc nhìn thấy một Diva không thể hát là trải nghiệm lần đầu tiên đối với tất cả những người có mặt ở đó.

Một lúc sau, một nhân viên lên tiếng hỏi về sân khấu ngày mai sẽ thế nào. Tất cả đều nhìn về phía Diva. Diva xin họ hãy cho cô một đêm.

Giờ mở màn sân khấu ngày mai là mười chín giờ.

Hiện tại đã hơn hai mươi hai giờ, thời gian còn lại chưa đầy một ngày tròn.

"..."

Diva ngắt các thuật toán đang chạy liên tục trong đầu, hướng bước chân về phía sau sân khấu.

"Chuyện này là sao?"

Ngay lúc đó, đèn đột ngột bật sáng và một giọng nói vang lên.

"Tôi đã nghe đạo diễn nói. Không hát được là thế nào?"

Là Haru.

Cô ấy không mặc trang phục biểu diễn mà mặc thường phục, nhưng có vẻ đã đến đây ngay khi chưa kịp tẩy trang, khiến đôi mắt sắc sảo càng được nhấn mạnh hơn bình thường.

"Vất vả cho cô rồi. Tiếng reo hò vang vọng đến tận đây đấy."

Diva nói và cúi đầu chào xã giao để tán dương. Tuy nhiên, Haru không đáp lễ.

"Tôi không hỏi chuyện đó. Đã có chuyện gì xảy ra?"

Trong giọng nói của Haru có sự sắc bén gần như thù địch.

Diva cố gắng giữ giọng điềm tĩnh, trái ngược với đối phương.

"Nguyên nhân nằm ở mạch nội bộ của tôi, tôi đã không thể hát trong buổi diễn tập."

"...Là thật sao?"

Diva gật đầu. Thấy vậy, Haru nhăn mặt vẻ đau khổ.

"Buổi diễn trực tiếp ngày mai tính sao đây?"

"Hiện tại tôi chưa biết."

"..."

Haru hơi cúi mặt xuống. Diva im lặng chờ đợi, nhưng không có câu trả lời.

Khi Diva định nói "Vậy tôi xin phép" và quay đi, Haru lên tiếng.

"Nếu không hát được thì rút lui đi. Tôi sẽ đứng lên sân khấu chính."

"...Việc đó không phải do tôi quyết định."

"Nếu đến lúc diễn thật mà cô không hát được thì sao? Cô định bôi nhọ lịch sử sân khấu chính mà Diva-san đã gìn giữ bao năm qua à? Cô nói sao cũng được ư?"

"Miễn là được hát thì tôi ở đâu cũng không thành vấn đề."

Ngay lập tức, Haru tỏ vẻ giận dữ và sấn lại gần Diva.

"Ở đâu cũng được!?" Haru lớn tiếng. "Cô có biết tôi đã mang tâm trạng gì để đi đến tận đây, mang tâm trạng gì để nhắm đến sân khấu này không...!"

Nhìn kỹ thì mắt Haru đã hơi ầng ậc nước. Diva tính toán rồi cúi đầu.

"Xin lỗi. Có vẻ tôi đã dùng từ sai."

"Tôi không cần cô xin lỗi!"

Haru trừng mắt nhìn thẳng vào Diva. Cô ấy dường như vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu "Xin phép" rồi chạy vụt đi.

Sự im lặng nặng nề, tù túng đặc trưng sau một cuộc cãi vã bao trùm không gian.

"Đáng sợ ghê... Không khéo cô bé đó là người đã làm rơi thiết bị cũng nên? Kiểu như 'Bóng ma trong nhà hát Opera' để được đứng lên sân khấu ấy."

"Đừng nói ngốc nghếch thế."

Diva gạt phăng lời nói đùa của Navi, mắt vẫn nhìn vào khoảng không nơi Haru vừa chạy đi.

Một người hiếu thắng, Diva chỉnh sửa dữ liệu cá nhân của Haru. Theo thống kê của mạch giao tiếp, đó là mức độ có khả năng cao gây ấn tượng xấu cho đối phương.

Hay là, phải cỡ đó mới được chấp nhận làm thần tượng?

Giao tiếp mạnh bạo hơn thì sẽ giống con người hơn sao?

(...Lại nữa. Những tính toán thừa thãi.)

Diva lắc đầu, ngắt dòng tính toán vừa chạy trong mạch. Giờ không phải lúc để bận tâm những chuyện đó.

"...Navi. Đi với tôi một chút."

"Phải nói là 'làm ơn đi cùng tôi' chứ."

"...Làm ơn đi cùng tôi."

"Tính sao đây ta... nhưng mà... cô không phải gu của tôi. Gu của tôi là mấy anh đẹp trai, kinh tế từ mức trung bình khá trở lên và..."

Phớt lờ câu trả lời, Diva bước xuống khỏi sân khấu.

Cô phải tìm ra chân tướng của con bọ trong vòng hai mươi mốt giờ còn lại.

5

Tổng diện tích của Nierland lên tới hơn bảy trăm nghìn mét vuông, một con số khổng lồ. Nếu tính cả các điểm tham quan nhỏ lẻ, giả sử không phải chờ đợi, thì ngay cả người lớn đi bộ cả ngày cũng chưa chắc đã đi hết được.

Lúc mới khai trương, diện tích chưa đến năm trăm nghìn mét vuông, nhưng với phương châm "Mang đến cho quý khách những ký ức tuyệt vời nhất", công viên đã liên tục mở rộng theo từng giai đoạn. Phương châm đó vẫn không thay đổi dù đã hơn bảy mươi năm trôi qua kể từ ngày mở cửa.

Nơi Diva hướng đến là khu vực hiện đang thi công mở rộng. Vì Nierland giáp biển nên về cơ bản, khi mở rộng sẽ sử dụng đất lấn biển. Hiện tại nơi này ngổn ngang máy móc hạng nặng, vật liệu và các điểm tham quan thử nghiệm vận hành, nhưng đến năm kia, nó dự kiến sẽ biến thành một công viên mang phong cách bờ biển với những nhà hàng lộng lẫy.

"Này, gió biển là kẻ thù tự nhiên của làn da đấy nhé."

Giọng nói phàn nàn của Navi phát ra từ chiếc drone nhỏ bay ngay bên cạnh Diva.

Phần đầu camera hình trụ to cỡ nắm tay, gắn với phần thân hình trụ nhỏ hơn một chút chứa pin và mạch điện. Từ thân máy nhô ra hai cánh quạt mỏng.

Đó là drone camera kết nối với GPS để ghi hình khu vực thi công từ trên cao. Hình dáng nó trông hệt như một cái bình nước mọc thêm cánh quạt.

"Làm gì ở đây thế?"

"Thử nghiệm kết quả tính toán."

Kể từ khi xin các đạo diễn cho một đêm, Diva đã đứng yên trên sân khấu và điên cuồng thực hiện các phép tính. Làm thế nào để lôi con bọ đang tồn tại trong cơ thể ra ánh sáng. Cô tính toán mọi lộ trình, tìm kiếm phương pháp khả thi trong thời gian ngắn để kịp cho sân khấu ngày mai. Ứng cử viên có khả năng cao nhất được đưa ra là:

Tái hiện lại tình huống khi con bọ xuất hiện vào ngày hôm kia.

Khi đó, một mối nguy hiểm cấp A... mối nguy hiểm có khả năng gây trở ngại cho việc duy trì hoạt động của cơ thể... đã ập đến với Diva. Khoảnh khắc cô nhận định như vậy, ý thức đã bị ngắt quãng.

Cô sẽ tái hiện lại điều đó một lần nữa.

Tuy nhiên, có một vấn đề. Về cơ bản, AI không thể thực hiện hành vi tự hủy hoại, nên không thể trực tiếp gây ra nguy hiểm cấp A cho chính mình. Ví dụ, tự nhảy từ trên cao xuống hay tự bóp cò vũ khí gây sát thương chí mạng cho bản thân là điều không thể... trừ khi làm vậy để cứu con người.

Nhưng nếu làm gián tiếp thì có thể. Ví dụ, AI vẫn có thể đưa hung khí cho một con người có khả năng tấn công mình trong tương lai. Nếu lập trình coi đó là hành vi tự hủy hoại, thì mọi khả năng sẽ bị quy vào danh mục tự hủy hoại và dẫn đến rối loạn chức năng.

"Navi. Kết nối cục bộ với đám CM đằng kia, thay đổi chương trình từ trực tuyến. Xua chúng tấn công tôi."

"Nghiêm túc hả?"

Diva gật đầu. Trước mắt cô là các bộ phận của những con mascot lớn nhỏ nằm lăn lóc.

Create Mascot. Nhân viên trong công viên gọi tắt là CM.

Đó là một trong những điểm tham quan kiểu người dùng tham gia, nơi khách hàng tạo ra mascot của riêng mình trên hình ảnh ba chiều, và vài phút sau mascot đó sẽ được sinh ra vật lý thông qua thiết bị chuyên dụng. Hiện tại chỉ là sự kết hợp của các mẫu hình ảnh được quy định sẵn, nhưng người ta nói rằng trong tương lai giới hạn đó sẽ được gỡ bỏ. Thông thường, khách chỉ đi dạo hoặc trò chuyện với mascot mình tạo ra trong công viên, nhưng nếu ở khu vực chuyên dụng, họ có thể cưỡi lên mascot để chơi như đua xe go-kart. Đây là một trong những điểm tham quan được yêu thích gần đây. Ban đầu, nó được lên ý tưởng từ mong muốn của khách tham quan là được giao lưu tự do hơn với các Diễn viên như Harry.

Những thứ nằm lăn lóc quanh Diva là các thân và đầu tương ứng với các mẫu hình ảnh đó. Vốn dĩ trong phiên bản hoàn thiện của điểm tham quan, chúng nằm sau hậu trường, là những thiết bị được giấu kín tuyệt đối không để khách nhìn thấy. Lý do đơn giản là nếu không giấu đi, trông sẽ giống như bãi phế liệu, rất mất mỹ quan.

Diva giải thích chi tiết lý do xua đám CM tấn công mình, nhưng Navi vẫn chần chừ.

"Ưm..."

"Chương trình bị khóa cứng à?" Diva hỏi.

"Mấy đứa này dùng để thí nghiệm nên thay đổi còn dễ hơn ấy chứ. Không phải chuyện đó, ý là cô định để mấy đứa này tấn công cô và khiến cô cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng hả?"

"Đúng vậy."

"Cô nghĩ tụi nó làm được không?"

Như để minh họa, Navi xoay camera một vòng.

Cô hiểu ý Navi muốn nói. Những con mascot đang nằm lăn lóc kia đương nhiên có vẻ ngoài hòa bình. Để phục vụ khách hàng chủ yếu là trẻ em, đa số chúng là động vật hoặc rau củ được cách điệu dễ thương. Chúng là những tồn tại xa rời nhất với từ "nguy hiểm tính mạng".

"Cũng đâu phải đánh nhau thật. Tôi sẽ không kháng cự. Hơn nữa CM có độ bền đủ để người lớn cưỡi lên, nên nếu lấy đà thì năng lượng cũng đủ để phá hủy tôi..."

"Nhỡ cô bị hỏng thật thì sao?"

"Lập tức dừng đám CM lại và đưa cơ thể tôi đến chỗ bác sĩ. Trường hợp xấu nhất, hy sinh tay chân cũng được."

Nếu chỉ thay thế tay chân, chỉ cần làm quen gấp với mạch vận động thì sẽ không ảnh hưởng đến sân khấu ngày mai.

Navi nói với giọng ngán ngẩm:

"Ca sĩ bị mascot đánh chết trong công viên giải trí lúc nửa đêm... Còn kinh dị hơn cả Nhà hát Opera nữa..."

"Và điều quan trọng nhất. Nếu tôi có hành động khác thường, hãy ghi hình lại, đồng thời truy cập vào bên trong tôi và rà soát các đoạn mã đang xuất ra. Tôi sẽ mở khóa bảo mật."

"Được chưa? Nhờ vả người khác thì phải có trình tự. Đầu tiên là phải trưng ra bộ mặt hối lỗi từ tận đáy lòng, sau đó..."

"Bắt đầu đi."

Vừa ngán ngẩm tự hỏi rốt cuộc ai đã lập trình hàm giao tiếp cho Navi, Diva vừa đứng trước những con mascot đang nằm la liệt.

"Ahahahaha!"

"Có gì đáng cười chứ!"

Diva vừa hét trả lại Navi đang bay lượn cười cợt, vừa né cú húc đầu vụng về của con rùa khổng lồ đang lao tới. Theo phản xạ, cô đẩy nó bằng động tác tay chưa quen, con rùa lật ngửa, khua tay múa chân loạn xạ trong không khí.

"Nè nè biết không? Khoảng hai trăm năm trước ấy, có một bộ phim hoạt hình về con mèo và con chuột hiểu tiếng người, biết chơi nhạc cụ, bắn súng và lúc nào cũng đi bằng hai chân. Nghe nói con người thời đó xem xong đều đồng thanh hát. Kề vai sát cánh..."

"Im đi!"

Diva quát lên. Cô chưa từng nghe đến bộ phim hoạt hình có thiết lập thách thức như vậy.

Tính toán sai lầm. Cô đã quyết định sẽ không kháng cự đến cùng, nhưng cứ hễ sắp va chạm là các quy trình như "né tránh" hay "kháng cự" lại khẩn cấp chen ngang ưu tiên, khiến cơ thể tự động di chuyển như vậy.

Nãy giờ cô cứ lặp đi lặp lại việc chờ đợi những con mascot lao đến để phá hủy mình... tất nhiên là do đã lập trình như vậy... đến phút chót rồi lại né tránh chúng.

Sau khi chạy thoát khỏi quả bí ngô khổng lồ gợi nhớ đến Halloween, cô đỡ lấy con vịt đi lạch bạch lao vào lúc cô vừa ngã, Navi lên tiếng:

"Nè, Diva. Trông cô bây giờ rất là 'nỗ lực' đấy."

Diva khựng lại.

"...Thật sao?"

"Nói dối đấy. Trông ngốc chết đi được."

"Cái cô này...!"

Không thể chịu đựng thêm, Diva ném con vịt đi, chộp lấy thân xác Navi đang lơ lửng giữa không trung.

"Bóng ma trong nhà hát Opera hay phim hoạt hình hai trăm năm trước, tôi không biết cô học giao tiếp từ mấy cái phương tiện truyền thông cổ lỗ sĩ nào, nhưng mà..."

"Trước, đằng trước! Thả tôi ra!"

Khi Diva nhận ra tiếng hét của Navi thì cái vòi voi vung lên đầy hung hãn đã ở ngay trước mắt cô.

Và rồi ý thức vụt tắt.

"Diva... Tôi hiểu cô bị sốc vì không hát được. Tôi cũng sốc. Toàn bộ nhân viên đều thế. Hiểu không? Mọi người đều đang dao động. Trong tình cảnh đó, cô đi trút giận lên đám CM thì được tích sự gì. Có cần phải phá hoại đến mức đó..."

"Không phải đâu, Đạo diễn. Không phải vậy..."

Bài thuyết giáo của đạo diễn kéo dài hai tiếng đồng hồ.

Khi Diva trở về phòng thì đã quá ba giờ sáng.

Việc cô vẫn hoạt động mà không chuyển sang chế độ chờ vào khung giờ này là chuyện hiếm khi xảy ra, vài năm mới có một lần. Mà đa phần là do tiệc sinh nhật của nhân viên trong công viên kéo dài, chứ vì bị thuyết giáo mà thức đến giờ này thì là lần đầu tiên. Vốn dĩ, việc bị thuyết giáo cũng là lần đầu tiên.

Diva đứng trước gương, trừng mắt nhìn cơ thể mình như nhìn kẻ thù.

Con bọ có thực.

Quả nhiên mối nguy hiểm tương đương cấp A là tác nhân kích hoạt.

Khi ý thức hồi phục, những con CM bị hỏng chân nằm la liệt khắp nơi, không thể cử động.

Diva lập tức yêu cầu Navi trích xuất mã lệnh.

"Không được. Lúc định truy cập thì bị bật ra. Cô có thật sự mở khóa không đấy?"

Hỏi ra mới biết, ngay khoảnh khắc truy cập, một lớp bảo mật dày đặc và hung hãn hơn bình thường đã chặn đứng Navi. Khi Diva kiểm tra mạch của mình, quả nhiên lớp bảo mật cô mở cho Navi đã bị khóa chặt từ lúc nào.

(Cơ thể của mình, tự tiện...)

Diva thao tác trên thiết bị đầu cuối của gương bằng những động tác tay thô bạo thể hiện sự bực dọc, chiếu hình ảnh lên không trung.

Đó là dữ liệu video Navi đã quay lại.

Trong đó có cô... không, là con bọ. Nó xử lý đám CM bằng những chuyển động linh hoạt đến mức những điệu nhảy trên sân khấu không thể nào sánh kịp.

Diva nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của con bọ.

Bề ngoài chính xác là khuôn mặt của Diva. Nhưng khuôn mặt thanh tú ấy đang méo xệch. Trông như đang cau mày, lại vừa như đang ngán ngẩm.

(Cái gì... vẻ mặt phiền phức đó? Người thấy phiền là tôi mới đúng chứ...!)

Sau khi thể hiện quy trình thở dài, Diva tắt dữ liệu video và quay lại đối diện với gương.

"Ngươi có ý gì?"

Tất nhiên không có câu trả lời. Nhưng Diva vẫn tiếp tục nói với bản thân trong gương.

"Người gặp rắc rối là tôi đây. Nếu thấy phiền thì biến đi. Trên sân khấu thì đá văng thiết bị, ban nãy thì đập phá... bạo lực quá nhỉ. Hay là một kẻ xâm nhập tầm thường định ra vẻ làm người bảo hộ cho cơ thể tôi?"

Vẫn không có câu trả lời.

6

Ngày hôm sau... nói đúng hơn là vài giờ sau... Diva khởi động vào lúc bảy giờ sáng.

Đây là giờ khởi động thường lệ, khớp với một tiếng trước khi Nierland mở cửa vào tám giờ sáng. Dù buổi diễn chỉ diễn ra vào buổi tối hay là ngày nghỉ, Diva vẫn thường hoạt động từ bảy giờ sáng và chuyển sang chế độ chờ vào mười hai giờ đêm. Việc này nhằm đảm bảo cơ thể được vận động thường nhật trong một khoảng thời gian nhất định mỗi ngày, tránh cho các khớp bị cứng.

Ngay sau khi khởi động, Diva bị đạo diễn gọi đi.

Khi đến phòng nhân viên, đạo diễn và các nhân viên với vẻ mặt thiếu ngủ nhìn Diva đầy lo lắng. Có vẻ chuyện đêm qua đã lan truyền. Khi được hỏi về tình trạng, Diva thành thật trả lời: "Việc kiểm soát cơ thể vẫn chưa hoàn hảo".

"Buổi diễn bắt đầu lúc bảy giờ tối. Có làm được không?" Đạo diễn hỏi.

Diva tính toán kỹ lưỡng rồi thận trọng đáp:

"Tôi đã biết được thời điểm cơ thể mình xảy ra lỗi vận hành. Ít nhất ở thời điểm hiện tại, không có ngoại lệ cho thời điểm đó."

"...Ở thời điểm hiện tại sao." Đạo diễn nhăn mặt. "Cô có biết khả năng xảy ra lỗi trong lúc diễn là bao nhiêu không?"

"Dựa trên thông tin hiện có thì gần như bằng không. Nhưng tôi không thể khẳng định chắc chắn."

"...Hiểu rồi. Cô cứ tiếp tục tìm nguyên nhân đi. Các nhân viên đang ở đây hãy tập hợp lại vào giờ nghỉ trưa. Lúc đó chúng ta sẽ quyết định xem hôm nay có tổ chức buổi diễn của Diva hay không."

Trở về phòng, Diva vừa nghe tiếng khách tham quan và tiếng nhạc từ các điểm vui chơi vọng lại từ xa, vừa suy nghĩ về biện pháp tiếp theo.

Gắn bó bao năm nay cô hiểu rõ. Nếu là đạo diễn, ông ấy sẽ không để một AI có khả năng không thể thực hiện màn trình diễn hoàn hảo bước lên sân khấu. Ông ấy là người như vậy, và Diva cũng tán thành điều đó.

Tức là cứ đà này, cô sẽ không thể bước lên buổi diễn hôm nay, lên sân khấu mà cô đã gắn bó hơn sáu mươi năm qua.

'An ninh gọi nhân viên công viên. An ninh gọi nhân viên công viên.'

Lúc đó, có tin liên lạc truyền đến.

Theo phản xạ, Diva đưa tay lên tai phải có đeo khuyên tai.

'Có vẻ một đứa trẻ đi lạc đã lọt vào khu vực dành riêng cho nhân viên. Ai nhìn thấy vui lòng giữ lại và thông báo cho an ninh gần nhất. Đặc điểm là...'

"...?"

Chợt cảm thấy có gì đó bất thường trong hình ảnh từ camera thị giác, Diva hạ bàn tay đang áp vào tai xuống trong khi vẫn giữ kết nối liên lạc với mạch nội bộ.

Một trong những món quà từ khách hàng. Con gấu bông lớn đang ngồi dễ thương trên sàn.

Hình như nó vừa cử động.

"..."

Diva lại gần, ngồi xổm xuống và nhìn chằm chằm vào con gấu.

"Hưm...!"

"Hả!?"

Đột nhiên con gấu rên lên một tiếng lớn rồi đứng dậy.

Diva giật mình lùi lại.

"Ngồi yên đó. Tôi không làm hại cô đâu." Con gấu nói. "Nếu cô chịu hợp tác..."

Khựng lại, con gấu đang từ từ nhích lại gần Diva bỗng dừng chuyển động.

"Cô là...!"

Và rồi cái miệng mở ra cùng với giọng nói đầy oán hận. Chính xác là nó dùng tay cạy miệng bộ đồ thú ra.

Khuôn mặt của người bên trong ló ra.

Đồng thời nó lao sầm sập về phía Diva với khí thế kinh người.

"Cô là Diva hả! Tôi biết tỏng rồi nhé, cô đã quyến rũ bố tôi đúng không, đồ phù thủy này!"

Cô bé hét lên.

Trong mạch nội bộ của Diva, thông báo tìm trẻ lạc vẫn đang tiếp tục vang lên những đặc điểm ngoại hình y hệt cô bé này.

Dù thông báo không nói là cô bé đang chui trong con gấu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!