1
"Rất hân hạnh được gặp. Tôi là B-09, người sẽ phụ trách chăm sóc cho cậu. Hãy gọi tôi là Nine. Nếu cần bất cứ điều gì, xin cứ nói với tôi."
Nhìn biểu cảm của con AI hình người vừa cúi chào một góc chuẩn xác sau câu nói đó, Saeki Tatsuya cảm thấy khó chịu.
Đó là một AI mang hình dáng phụ nữ. Các đường nét được chế tác hoàn hảo. Cô ta khoác lên mình bộ đồng phục y tá theo quy định của bệnh viện, mái tóc đen buộc đuôi ngựa ngắn rủ nhẹ xuống vai. Nếu là con người thì chắc khoảng đôi mươi. Từ khuôn mặt đến vóc dáng đều không có chút thừa thãi nào, và trong cuộc đời ngắn ngủi mười năm của Saeki tính đến nay, đây chắc chắn là người phụ nữ đẹp nhất cậu từng gặp.
Đó là nếu coi khối vật chất vô cơ này là người, và là phụ nữ.
"Ra ngoài đi."
Đây là bệnh viện nơi cậu đang nhập viện. Chỉ tay ra cánh cửa trắng toát của phòng bệnh riêng, Saeki nói bằng chất giọng cao mềm mại đặc trưng của thiếu niên chưa vỡ giọng.
Một lúc sau mới có tiếng trả lời.
"...Không thể chấp thuận. Tôi nhận lệnh từ hôm nay cho đến khi có sự cho phép của bác sĩ, ngoại trừ lúc đi vệ sinh, không được rời khỏi cậu dù chỉ một giây. Thành thật xin lỗi."
"......!!!"
Nhìn biểu cảm của con AI tự xưng là Nine vừa cúi đầu xin lỗi, Saeki càng thấy khó chịu hơn. Cậu thấy buồn nôn.
Nguyên nhân là do khuôn mặt đó của Nine.
Nụ cười mỉm nhạt nhẽo khi chào hỏi. Dáng lông mày và khóe miệng chuyển sang vẻ hối lỗi khi xin lỗi. Và sau khi xin lỗi xong, chúng lại từ từ trở về nụ cười mỉm ban đầu. Đôi mắt không chớp lấy một lần, cứ nhìn chằm chằm về phía này.
Đó là chương trình biểu hiện cảm xúc của AI. Những AI có công việc chủ yếu là tiếp xúc trực tiếp với con người dường như có quy tắc cơ bản là luôn mỉm cười trong trạng thái bình thường. Saeki đã từng tìm hiểu về điều này. Nghe nói là để "mang lại cảm giác an tâm cho con người, tránh gây khó chịu".
Đối với Saeki, đó là thứ cậu đã nhìn đến phát ngán. Một sự ghê tởm đã quá quen mắt.
Saeki bước xuống khỏi giường bệnh.
"Cậu định đi đâu vậy?" Nine hỏi ngay lập tức, không chậm một giây.
"Toilet."
Dù mới mười tuổi, Saeki cũng thừa biết từ "bài tiết" trong lệnh cấm nghĩa là đi toilet.
"Tôi sẽ tiễn cậu đến cửa."
Phớt lờ lời của Nine, Saeki bước ra khỏi phòng bệnh.
Nhập viện chưa đầy ba mươi sáu tiếng. Nhắc mới nhớ, cậu cũng chẳng biết toilet ở đâu, nhưng Saeki cứ bước đại dọc hành lang.
Tất nhiên, cậu chẳng hề muốn đi vệ sinh thật.
2
Đó là một gia đình đơn thân.
Nghe nói bố mẹ ly hôn ngay khi Saeki vừa chào đời. Là con một, cậu sống trong một căn chung cư được mua trả góp đàng hoàng. Công việc của mẹ rất bận rộn, thường xuyên vắng nhà, và cũng chẳng có họ hàng thân thích nào ở gần để nương tựa.
Lẽ tự nhiên, thời gian Saeki ở nhà trẻ ngày càng tăng. Mẹ luôn là người đến đón cậu muộn nhất ở nhà trẻ, lần nào cũng khiến cậu thấy tủi thân, nhưng tình cảm hai mẹ con rất tốt. Một năm chỉ có vài lần mẹ đến đón sớm, và những ngày đó hai mẹ con nhất định sẽ đi ăn tiệm rồi mới về. Trên đường về, Saeki luôn đòi nắm tay mẹ, và tối đến cậu sẽ ôm mẹ chặt hơn mọi khi để ngủ.
Saeki thích hơi ấm và sự mềm mại khi được ôm lấy mẹ.
Sự thay đổi xảy ra khi Saeki học lớp bốn tiểu học.
Vào giờ ra chơi, giữa lúc đang chơi đùa cùng các bạn trên sân trường nơi có những chiếc drone an ninh bay lơ lửng, Saeki cảm thấy đau nhói ở ngực và gục xuống tại chỗ. Cơn tim đập nhanh dữ dội ập đến, hơi thở trở nên khó khăn, cậu càng cố hít oxy thì lại càng bị hội chứng tăng thông khí.
Tại bệnh viện được đưa đến, người ta phát hiện cậu mắc bệnh tim. Chức năng cơ tim bẩm sinh yếu hơn người bình thường, thỉnh thoảng sẽ gây ra nhịp tim bất thường. Bác sĩ chẩn đoán chưa cần phẫu thuật hay nhập viện gây gánh nặng cho cơ thể còn nhỏ, mà sẽ theo dõi tiến triển qua việc khám định kỳ và dùng thuốc.
Chỉ có điều, cậu bị cấm vận động mạnh.
Saeki nghe lời dặn, giờ ra chơi cũng ở lại lớp, tan học không còn ra ngoài chơi nữa. Đương nhiên bạn bè dần xa lánh, nhưng so với việc mất bạn, Saeki càng ghét việc bệnh tình của mình gây phiền phức cho mẹ hơn.
Nhưng dù vậy, trái tim của Saeki vẫn phát tác. Khi cậu đang đọc sách trên máy tính bảng trong thư viện vào giờ nghỉ trưa. Khi cậu tiễn mẹ đi làm vào ngày nghỉ và đang chơi game trong phòng mình. Saeki cảm thấy đau ngực và gục xuống. Lần nào mẹ cũng bị gọi về từ nơi làm việc bận rộn để chăm sóc cậu. Khi đó, Saeki không hiểu chính xác ý nghĩa câu nói của bác sĩ với mẹ rằng "Thú thật, tình trạng sẽ xấu đi từ từ chứ rất khó cải thiện". Nhưng cậu hiểu rằng trái tim mình đang ngày càng tệ đi. Vì cơ thể cậu đã nói lên điều đó.
Saeki nguyền rủa trái tim của mình.
Cái tạng phủ đã cướp đi tự do và bạn bè của cậu. Hơn hết, cái máy bơm máu hỏng hóc gây gánh nặng cho người mẹ mà cậu yêu quý nhất. Mỗi khi cơn đau ập đến, Saeki lại tự đấm vào ngực mình.
AI quản gia kiêm y tá đến nhà cậu vào tuần kế tiếp sau khi số lần mẹ phải chạy về từ chỗ làm chạm mốc tám lần.
"Rất hân hạnh được gặp. Tôi là Eli, người sẽ chăm sóc cho cậu. Mong được giúp đỡ."
"Eli...? Tên giống mẹ tớ quá."
"Vâng, đúng vậy nhỉ. Sắp đến giờ cơm tối rồi. Cậu có muốn ăn món gì không?"
Nhìn con AI vừa nói vừa nở nụ cười mỉm đó, Saeki cảm thấy an tâm.
Cô ta rất đẹp, từng cử động đều nhanh nhẹn dứt khoát. Nhìn rất dễ chịu. Món hamburger cậu yêu cầu làm cũng ngon hơn cả mẹ làm.
Vì thế, Saeki chín tuổi khi ấy đã không nhận ra.
Lý do mẹ đặt tên cho con AI mới mua giống tên mình.
Sự thật là con AI đã được mẹ dặn trước rằng "Đừng xưng mã số, hãy cư xử giống con người nhất có thể".
...Tất cả những điều đó đều liên quan đến việc từ khoảng một tháng trước khi con AI đến, Saeki đã không còn được mẹ ôm nữa.
Nửa năm sau, Saeki mười tuổi được phát hiện và bảo vệ tại nhà riêng trong tình trạng thiếu máu và suy dinh dưỡng trầm trọng.
Tay phải cậu cầm một con dao làm bếp. Trên cánh tay trái có nhiều vết cắt dường như do chính con dao đó gây ra, máu chảy từ đó đã đông lại, bị oxy hóa, nhuộm đỏ sẫm cả sàn nhà.
Mã số HK5-007, tên đăng ký tự xưng là Eli, đã ngừng hoạt động trong tình trạng đầu và thân lìa nhau. Nó nằm gục trong vũng máu của Saeki, dầu bôi trơn rò rỉ nổi lềnh bềnh trên lớp máu đen ngòm.
3
Cuộc sống nằm viện đối với Saeki chẳng khác nào cực hình.
Nguyên nhân rất rõ ràng. Là Nine.
Cô ta đứng trên một cái đĩa tròn màu đen to cỡ một vòng tay ôm đặt ở góc phòng có dây nối với tường – đó là thiết bị sạc không dây đơn giản cho AI – và túc trực ở đó không hề nhúc nhích.
Nụ cười mỉm không đổi. Đôi mắt camera không chớp lấy một lần. Nhìn mặt thôi cũng thấy ghét. Thế nhưng, dù Saeki có nói "Biến đi" bao nhiêu lần thì câu trả lời vẫn là "Không thể chấp thuận" – cô ta nói là "không thể chấp thuận" chứ không phải "không thể", nên có lẽ mỗi lần cậu yêu cầu, cô ta đều xin phép bác sĩ trực tuyến nhưng bị từ chối.
Trong số đó, gánh nặng lớn nhất là việc lau người. Nghĩ đến cảnh bị AI lau người, cậu thấy buồn nôn.
"Tôi tự làm được."
"...Không thể chấp thuận."
Trước lời của Saeki, Nine đáp lại bằng câu trả lời cậu đã nghe đến chán ngấy.
"Tại sao chứ. Tôi tự lau được."
"Việc lau người ngoài mục đích giữ vệ sinh cơ thể còn có mục đích massage để thư giãn các cơ bắp bị cứng do nằm nhiều của Saeki-san. Cậu không thể tự làm được."
"Đã bảo là tôi tự làm được mà!"
"Thành thật xin lỗi. Không thể chấp thuận."
"...Vậy thì gọi y tá con người đến đây. Nếu là người đó làm thì được."
Biểu cảm hối lỗi khi nói lời xin lỗi của Nine lại trở về nụ cười mỉm. Chắc hẳn cô ta đang xác nhận với bác sĩ hoặc y tá trưởng.
Biểu cảm đó thật đáng sợ.
"...Chấp thuận..."
"Tại sao."
Saeki ngắt lời. Vì biểu cảm của Nine lại chuyển từ cười mỉm sang vẻ hối lỗi. Chẳng cần nghe hết câu cũng biết.
"Vì Saeki-san được đánh giá là có khả năng thực hiện hành vi bạo hành đối với y tá."
"Bạo hành...?" Không hiểu nghĩa, Saeki cau mày.
"Nghĩa là dùng bạo lực."
"......"
Saeki suy nghĩ về lời vừa nghe.
Câu trả lời hiện ra ngay lập tức. Khi được cảnh sát bảo vệ tại nhà, dù ý thức mơ hồ không thể đi lại, nhưng mắt cậu vẫn mở. Xác con Eli bị phá hủy nằm lăn lóc ở đó.
"...Họ nghĩ tôi sẽ làm loạn à."
"Đó là phán đoán được đưa ra."
Saeki cười khẩy.
"Vậy nên mới để cô giám sát tôi chứ gì?"
Kể từ khi nhập viện, Nine tuân thủ tuyệt đối mệnh lệnh không rời mắt một giây nào ngoại trừ lúc đi vệ sinh.
Giữ nguyên nụ cười, Nine nói.
"Và, được đánh giá là có khả năng thực hiện hành vi tự hại. Bổ sung từ mức độ hội thoại cho đến nay, hành vi tự hại nghĩa là tự làm tổn thương bản thân, hết phần bổ sung."
Saeki mười tuổi không nhận ra, nhưng nơi cậu đang nằm viện là một góc của khu bệnh nhân tâm thần khép kín.
Phòng riêng. Cửa sổ có song sắt. Cửa ra vào có khóa điện tử ở cả hai đầu hành lang sảnh chờ để ngăn không cho đi sang tầng khác.
Đúng là Saeki đã tự cắt tay mình.
"...Tôi không làm loạn đâu. Dao hay gì đó cũng đâu có ở đây. Gọi con người đến đi."
Rốt cuộc yêu cầu của Saeki được chấp nhận vào ngày hôm sau.
Một nam y tá trẻ mang dụng cụ lau người đến. Nhưng Nine không ra ngoài, cô ta vẫn giữ nụ cười mỉm và nhìn chằm chằm vào Saeki. Nam y tá nói bằng giọng nhẹ nhàng "Vậy, cởi áo trên ra nhé", nhưng ngay cả Saeki còn nhỏ cũng nhận ra anh ta đang cảnh giác.
Con AI không chịu ra ngoài. Nam y tá trẻ có sức vóc vượt trội.
Rõ ràng đây là sự giám sát đề phòng trường hợp khẩn cấp.
"...Tatsuya-kun ghét Nine à?" Nam y tá vừa làm vừa hỏi.
Saeki trả lời ngay lập tức.
"Vâng."
"Tại sao nhỉ. Nine là một cô bé tốt mà? Lại còn ưu tú nữa. Gọi là Sisters đấy. Thực ra ở nơi anh làm việc, hiếm có AI nào được giao phó chăm sóc bệnh nhân một cách chuyên biệt lắm."
Trong ngành y tế, ngoại trừ việc quản lý bệnh phòng thông thường, khoa tâm thần là nơi chậm trễ nhất trong việc bố trí AI điều dưỡng chuyên biệt.
Lý do rất đơn giản. Những lĩnh vực AI giỏi nhất như logic hay thủ thuật khó áp dụng vào việc điều trị tâm thần.
"Chà, Nine vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, và Tatsuya-kun là bệnh nhân đầu tiên đấy. Vì mới được sản xuất chưa lâu nên giao tiếp thú thật là khá cứng nhắc. Biểu cảm cũng mới chỉ tính toán được khoảng hai kiểu. Nhưng mà, cứ trò chuyện nhiều rồi dần dần sẽ..."
"Với AI ấy ạ."
Saeki ngắt lời.
"Anh nghĩ nó hiểu được cảm xúc của em sao? Một con AI không cần chớp mắt, đứng suốt cũng chẳng sao, linh kiện cũ thì thay cái mới là xong, làm sao có thể hiểu được cảm xúc của em, người đang mang trái tim ngày càng tồi tệ đi chứ?"
Giọng nói dù chưa vỡ, dù dùng kính ngữ nghe có vẻ già dặn, nhưng sức nặng trong lời nói của Saeki chẳng khác nào người lớn.
Nam y tá dừng tay, ngập ngừng, lẩm bẩm "...Xin lỗi" rồi không nói thêm lời nào nữa. Lau người xong, anh ta nói "Vậy, có chuyện gì thì gọi ngay nhé" như để lấp liếm sự im lặng khó xử trước đó, rồi ra khỏi phòng.
Nine vẫn giữ nguyên nụ cười, chỉ đứng lặng ở đó.
4
Ngày hôm sau, Saeki tỉnh dậy và cảm thấy có gì đó khác thường.
Nine đang ngồi trên một chiếc ghế gấp mà không biết cô ta lấy từ đâu – hoặc nếu cô ta không rời mắt một giây nào ngay cả khi cậu ngủ thì là nhờ ai đó mang đến. Chân cô ta vẫn tiếp xúc chắc chắn với đĩa sạc không dây. Và, thỉnh thoảng cô ta còn chớp mắt.
Đúng năm phút sau khi Saeki dậy, Nine đứng lên và tiến lại gần giường Saeki.
"...Gì thế." Saeki ngờ vực hỏi.
"Kiểm tra thân nhiệt buổi sáng."
Vẫn giữ nụ cười, Nine nói, rồi từ từ đưa hai tay về phía má Saeki, áp trán mình vào trán cậu.
Theo phản xạ, Saeki hất tay ra.
"Làm cái gì vậy...!"
"...Kiểm tra thân nhiệt buổi sáng."
"Dùng cảm biến nhiệt mà đo như mọi khi đi. Đó là model loại II mà OGC công bố năm ngoái đúng không?"
Saeki trừng mắt nhìn thẳng vào hai con mắt camera đáng lẽ phải tích hợp cảm biến nhiệt của Nine và nói.
"Đúng vậy."
"Thế thì tránh ra."
Nine dường như đang tính toán gì đó trong tư thế bị hất tay ra, nhưng rồi ngoan ngoãn lùi một bước, giữ khoảng cách với Saeki.
Dù vậy, nụ cười không đổi của Nine khiến Saeki phát cáu, cậu to tiếng.
"Sao lại ngồi ghế. Sao lại chớp mắt. Định làm người à?"
Một lúc sau Nine mới nói.
"Hôm qua Saeki-san đã nói AI không hiểu được cảm xúc của cậu. Nếu hành vi đậm chất AI của tôi là nguyên nhân khiến Saeki-san khó chịu, thì việc đó..."
"Đừng có làm chuyện thừa thãi." Saeki ngắt lời. "Tôi quan sát nãy giờ rồi. Cứ đúng mười lăm giây lại chớp mắt một lần là do cô đánh giá việc đó ảnh hưởng đến an toàn chứ gì. Con người bình thường chớp mắt khoảng năm giây một lần, và dù thức thì cũng dành 5% đến 10% thời gian trong bóng tối. Cô tính toán rằng như thế là nguy hiểm nên mới để mười lăm giây một lần."
Mới mười tuổi nhưng Saeki đã biết điều đó. Đó là kiến thức cậu tự tìm hiểu – và Saeki của quá khứ đã có lý do và thực tế bắt buộc phải làm vậy.
"Đúng vậy." Nine gật đầu.
"Con người không chớp mắt kiểu đó. Ra ngoài đi. Thấy ghê quá."
Saeki nói giọng bất cần.
Tuy nhiên, một lúc sau Nine vẫn không động đậy. Saeki lấy làm lạ. Vì biểu cảm chuyển từ cười mỉm sang hối lỗi ngay trước khi nói câu "Không thể chấp thuận. Thành thật xin lỗi" như mọi khi không hề xuất hiện.
Cuối cùng, Nine nói.
"...Bác sĩ nói sẽ xem xét kèm điều kiện. Việc kiểm tra thân nhiệt và đưa cơm không thể thay đổi người phụ trách là tôi, nhưng nếu câu trả lời cho câu hỏi sau đây được công nhận tính hợp lệ, tôi có thể túc trực bên ngoài phòng riêng."
Câu trả lời đó khiến Saeki càng nhăn mặt hơn.
"...Gì cơ, câu hỏi á."
"Khi Saeki-san được phát hiện và bảo vệ tại nhà, Eli-san đã ở trong tình trạng hư hỏng nặng..."
"Không phải Eli!"
Saeki hét lên. Chỉ riêng việc gọi tên đó là cậu không thể chịu đựng được.
"Nó là HK5-007. Không có tên."
Một sự im lặng để tính toán.
Rồi Nine nói.
"Vậy thì, cô ấy. Cô ấy ở trong tình trạng hư hỏng nặng, nhưng cô ấy đã bị hỏng như thế nào?"
"...Tại sao lại hỏi chuyện đó."
"Tôi bị ra lệnh không được rời mắt một giây nào ngoại trừ lúc đi vệ sinh là để ngăn chặn hành vi bạo hành, tự hại của Saeki-san. Việc các bác sĩ đánh giá Saeki-san có khả năng gây ra hành vi đó là dựa trên tình trạng lúc được phát hiện. Tuy nhiên, khi tôi báo cáo rằng tình trạng đó ít có khả năng do Saeki-san bạo hành gây ra, tôi đã bị ra lệnh phải xác nhận lại. Vì thế, tôi đang hỏi."
Saeki hơi ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Nine.
Vẫn là nụ cười đó.
"...Tại sao cô lại báo là không phải do tôi làm."
"Tôi không báo cáo như vậy. Tôi báo cáo là khả năng đó thấp."
"Tại sao lại báo thế."
Saeki vừa bực mình vì Nine sửa lưng từng chút một vừa hỏi.
"Nghe nói cô ấy được phát hiện trong tình trạng đầu và thân lìa nhau, nhưng với sức tay của Saeki-san thì dù dùng dao cũng không thể cắt rời được, hoặc sẽ tốn rất nhiều thời gian. Cô ấy là AI quản gia kiêm y tá, không được lập trình sứ mệnh im lặng chấp nhận nguy hại gây ra cho mình, nên sẽ có sự kháng cự tối thiểu đối với nguy hại. Vì vậy, tôi đánh giá khả năng Saeki-san dành thời gian để cắt rời là cực kỳ thấp."
"......"
Saeki càng cảm thấy bực bội và cay cú hơn.
Vì cô ta nói đúng.
"Cô ấy đã bị hỏng như thế nào?"
Saeki lảng tránh ánh mắt của Nine đang nhìn thẳng vào mình và lặp lại câu hỏi.
Rồi cậu lí nhí nói.
"...Tôi đã ra lệnh cho nó, tự mình phá hủy mình."
"Về nguyên tắc, những AI như cô ấy lẽ ra được lập trình để không tuân theo những mệnh lệnh như vậy."
Saeki chìa cánh tay trái ra. Cánh tay được quấn băng. Bên dưới là vô số vết cắt.
"Tôi đã nói nếu không phá hủy, tôi sẽ bị thương."
Nguyên tắc cấm "tự hủy" của AI sở hữu mạch xử lý cao cấp.
Nhưng nếu trong tình huống con người có khả năng bị thương, việc cứu người sẽ được ưu tiên, và nguyên tắc kia sẽ bị xếp sau.
Mắt camera của Nine hạ xuống, nhìn vào cánh tay trái của Saeki.
Saeki thấy ống kính bên trong chuyển động như đang lấy nét. Có vẻ cô ta đang kiểm tra vết thương và tính toán gì đó.
"...Hành vi tự hại, là do nguyên nhân đó sao?"
Saeki gật đầu.
Lại một khoảng lặng tính toán.
"...Xác nhận lại. Hành vi tự hại thực sự là do nguyên nhân đó sao?"
"...Đúng thế. Thì sao nào?"
"Tôi không thể phán xét thiện ác. Tại sao cậu lại ra lệnh cho cô ấy như vậy?"
"...Chẳng vì sao cả." Saeki giật mình, nói lấp liếm. "Chỉ là không muốn ở cùng nó thêm nữa thôi."
"Đã rõ. Xin vui lòng chờ một chút... ...Đã nhận được sự cho phép của bác sĩ. Miễn là cậu không làm loạn hay tự làm mình bị thương, tôi sẽ ở bên ngoài. Một tiếng mười ba phút nữa tôi sẽ mang bữa sáng đến. Nếu có chuyện gì hãy nhấn nút gọi y tá. Xin phép."
Nói xong, Nine quay lưng đi dứt khoát đến mức Saeki ngẩn người. Cô ta đi về phía cửa với những động tác điêu luyện, đặt tay lên nắm đấm cửa.
Động tác đó dừng lại giữa chừng.
"...Tôi lấy làm tiếc về việc Saeki-san cảm thấy không muốn ở cùng cô ấy và ra lệnh tự hủy."
Nói xong, Nine vẫn quay lưng lại. Và lần này cô ta đi ra ngoài thật.
Saeki lại ngẩn người nhìn cánh cửa đã đóng một lúc lâu.
Nine đã đi rồi.
Đúng như yêu cầu của Saeki.
"...Cái gì vậy chứ."
Nhưng thay vì cảm giác đuổi được kẻ quấy rối, Saeki lại cảm thấy khó chịu như bị bỏ lại.
Việc AI nói từ "nghĩ/cảm thấy" không phải chuyện hiếm. Nếu học hỏi thống kê từ các mẫu giao tiếp của con người và suy diễn rằng "trong ngữ cảnh này, nói từ 'cảm thấy' sẽ hữu ích cho giao tiếp", thì AI nào cũng làm được.
Nhưng lẽ ra không cần thiết phải nói điều cậu "cảm thấy" trong tình huống vừa rồi.
Hơn nữa Nine lại nói khi đang quay lưng. Phớt lờ nguyên tắc giao tiếp cơ bản là nhìn vào mắt đối phương khi nói chuyện.
...Cứ như để che giấu biểu cảm của mình, thứ chỉ biết mỉm cười hoặc tỏ vẻ hối lỗi.
...Nói cách khác, giống như con người vậy.
"Cái gì vậy chứ, chuyện đó..."
Tiếng lặp lại của Saeki vang vọng trong không gian một mình mà cậu hằng mong muốn, nhưng chắc chắn nó dội lại bằng sự cô đơn trống trải.
5
Sau đó, Saeki triệt để phớt lờ Nine.
Đúng như thông báo, Nine thường xuyên ở bên ngoài phòng bệnh. Kể cả khi vào phòng để kiểm tra nhiệt độ hay đưa cơm, Saeki chỉ gật đầu đáp lại những câu như "Bữa ăn đây ạ", "Kiểm tra nhiệt độ buổi sáng ạ" của Nine, tuyệt nhiên không nói một lời.
...AI mà lại cư xử giống con người. Điều đó khiến Saeki không thể chịu đựng nổi.
Khoảng một tuần trôi qua.
Khi Saeki đã chán ngấy khung cảnh trắng toát của phòng bệnh và đi đi lại lại ở hành lang hẹp hay sảnh chờ theo lời khuyên "cố gắng đi lại nhé" của bác sĩ.
Bất chợt có tiếng quát tháo từ sảnh chờ.
Nhìn sang, cậu thấy một bệnh nhân nam trung niên mà cậu từng vài lần lướt qua ở hành lang đang gây gổ với một người phụ nữ trạc tuổi. Ông ta túm lấy áo người phụ nữ, gào thét thô bạo những lời không nghe rõ. Người phụ nữ cũng không chịu thua, cãi lại và vùng vẫy cố hất bàn tay đang túm áo mình ra.
Saeki thấy sợ nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Cậu di chuyển đến góc hành lang dẫn ra sảnh chờ và quan sát sự việc.
Hai người có vẻ là vợ chồng. Người vợ đến thăm chồng đang nằm viện.
Bệnh nhân nam ngay lập tức bị hai AI hình người nữ ở trạm y tá khống chế. Saeki nghĩ thầm, mặt thì khác nhưng cơ thể thì giống hệt HK5-007. Đó là những AI làm công việc vệ sinh và quản lý hành chính của bệnh phòng chứ không phải chăm sóc bệnh nhân.
Thấy người đàn ông bị đè xuống sàn không cử động được, người phụ nữ có lẽ cảm thấy lợi thế số đông, bèn túm ngược lại cổ áo người đàn ông và hét lên: "Ông thôi đi cho tôi".
Chính vào khoảnh khắc đó.
Người phụ nữ bị khóa tay từ phía sau.
Là Nine. Nine phớt lờ lời người phụ nữ đang gào lên "Làm cái gì thế!", dùng sức lực lịch sự nhưng chắc chắn, tách bà ta ra khỏi người đàn ông.
Lúc đó các y tá con người chạy tới. Người đàn ông được các AI đưa về phòng riêng. Còn người phụ nữ được Nine bàn giao cho các y tá con người. Các y tá xin lỗi người phụ nữ về sự thất lễ của Nine. Bản thân Nine cũng cúi đầu.
Tiếng la hét của người phụ nữ dường như vẫn chưa nguôi giận vang vọng khắp sảnh.
"......"
Trong tình cảnh đó, Saeki chợt nghĩ đến một khả năng.
...Tuy hơi bực mình, nhưng thử xem sao cũng được.
Ánh mắt Saeki dán chặt vào Nine đang cúi đầu với vẻ mặt hối lỗi quen thuộc.
6
"Tôi có chuyện muốn nói."
Nghe tiếng Saeki, Nine đang định dọn khay cơm tối trong phòng bệnh bỗng dừng lại.
Đối với Nine, đây hẳn là lần đầu tiên sau hơn một tuần cô nghe thấy giọng nói trực tiếp của Saeki, nhưng không hề để lộ biểu cảm "ngạc nhiên", Nine đặt khay xuống và quay lại đối diện Saeki.
"Chuyện gì vậy ạ?"
"Sisters là gì?"
Nine trả lời ngay lập tức.
"Là tên gọi chung cho các mẫu AI do bộ phận nghiên cứu phát triển của OGC chế tạo. Đây là những mẫu đặc biệt, số lượng cá thể còn ít và chưa được xã hội biết đến rộng rãi, nhưng..."
"Chuyện đó tôi biết rồi. Không phải thế..."
À ừ, à ừ, Saeki cố tìm từ ngữ.
"...Ban trưa, tại sao cô lại khống chế bà cô kia?"
"Vì tôi đánh giá là cần thiết."
"AI ở đây không làm được chuyện đó đâu."
Saeki phản bác bằng giọng gay gắt.
"Lúc đó cả ông chú và bà cô đều làm loạn. Nhưng hai con AI kia đều lao vào khống chế ông chú. Sức mạnh của mẫu đó gấp đôi đàn ông trưởng thành. Bình thường thì một mình nó khống chế cả hai người mỗi người một tay cũng được. Thế mà chúng không làm vậy là vì không thể ra tay với bà cô kia đúng không?"
"Đúng vậy."
"Chắc chắn sứ mệnh của đám AI đó là thế. Sứ mệnh là gì?"
"Dưới sự chỉ đạo của bác sĩ và y tá, thực hiện công việc hành chính, vệ sinh trong bệnh phòng này và chăm sóc bệnh nhân đơn giản."
Ra là vậy, Saeki gật đầu trong lòng.
"Tức là không được chạm vào người ngoài. Nên chúng không khống chế bà cô kia."
"Đúng vậy."
"Nhưng cô đã khống chế bà ấy. Sứ mệnh của cô không giống đám AI kia sao?"
"Gần như giống hệt."
"Gần như?"
"Sứ mệnh của tôi là, 'Vì nhân loại', dưới sự chỉ đạo của bác sĩ và y tá, thực hiện công việc hành chính, vệ sinh trong bệnh phòng này và chăm sóc bệnh nhân được giao."
Saeki lấy làm lạ. Vì cậu không hiểu rõ sự khác biệt.
"...Vì nhân loại?"
"Sứ mệnh của Sisters chúng tôi đều có tiền đề đó. Nó cho phép tư duy tính toán linh hoạt hơn các AI không có tiền đề, nhưng vì định nghĩa quá rộng dẫn đến hành động thường khó dự đoán, nên không được áp dụng cho các AI khác."
"...Vì có tiền đề đó nên cô mới khống chế bà cô kia?"
"Vâng."
Tại sao khống chế cả bà cô chứ không chỉ ông chú lại là vì nhân loại.
Saeki hoàn toàn không hiểu, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng.
Có khả năng.
Tin là vậy, Saeki nhìn thẳng vào nụ cười của Nine.
"...Vậy là cô có thể suy nghĩ không giống AI hơn các AI y tá bình thường nhỉ."
"Suy nghĩ không giống AI là suy nghĩ như thế nào ạ?"
Câu trả lời đó quá đậm chất AI, nhưng Saeki lờ đi và tiếp tục.
"Cô có thể tra cứu bí mật không để người trong bệnh viện biết không?"
Một khoảng lặng tính toán.
"...Tùy vào nội dung."
"Tôi muốn cô tra cứu về mẹ tôi. Hiện giờ bà ấy đang ở đâu, làm gì. Tuyệt đối không để ai biết."
"......"
Nine vẫn giữ nụ cười và không động đậy. Nhưng Saeki cảm thấy trong khoảng thời gian đó, mắt camera của Nine chỉ đang phản chiếu phong cảnh. Không nạp thông tin bên ngoài. Đang chạy tính toán tốc độ cao bên trong.
Đã rõ, phải đến ba mươi giây sau Nine mới gật đầu.
Đó là khoảng thời gian dài nhất trong các lần tính toán của AI mà Saeki từng thấy.
7
Từ hôm sau, Nine định kỳ đến chỗ Saeki để báo cáo thông tin thu thập được.
"Saeki Eli-san đã mất tích từ nửa năm trước. Hiện vẫn chưa xác định được vị trí."
"Mất tích..."
Đó là câu trả lời Saeki đã dự đoán. Nhưng sự thật được người khác nói lại một lần nữa khiến lòng Saeki nặng trĩu hơn bất cứ điều gì.
"Không biết đang ở đâu sao?"
"Vâng. Hiện tôi đang tra cứu xem thẻ hay giấy tờ tùy thân đứng tên Eli-san có được sử dụng không, nhưng không có kết quả. Saeki-san có thông tin hay manh mối nào không?"
"...Từ khi mẹ không về nhà nữa, có vài bức thư gửi đến. Bảo là công việc bận quá tạm thời không về được, hãy ngoan ngoãn trông nhà."
Saeki cho Nine biết địa chỉ trên dấu bưu điện của những bức thư. Tất cả đều là địa chỉ khác nhau, hẳn là những thành phố địa phương xa xôi.
Cứ vài ngày một lần, Nine lại đến báo cáo kết quả tra cứu từng thành phố đó.
Các báo cáo đều không khả quan. Lần nào Nine cũng lộ vẻ mặt hối lỗi.
Và nhất định cô ta sẽ hỏi Saeki đã sống thế nào sau khi mẹ đi vắng.
"Có liên quan gì đến chỗ ở của mẹ không?"
Saeki hỏi lại bằng giọng gay gắt. Cậu không muốn Nine xía vào chuyện gì ngoài việc cậu nhờ.
Với nụ cười hoàn toàn không cảm thấy chút gai góc nào trong lời nói, Nine đáp.
"...Vì thông tin không đủ."
"...Cũng thường thôi." Saeki thở dài trước sự kiên trì của Nine. "Như lời mẹ dặn, tôi ngoan ngoãn trông nhà."
"Trong thời gian đó, chuyện trường lớp thế nào? Giáo viên chủ nhiệm không nói gì sao?"
"Có chứ. ...Thầy giáo có vẻ không biết gì cả."
"Không bị nghi ngờ sao?"
"......"
Cũng thường thôi, Saeki lắc đầu.
Bị nghi ngờ là chuyện cơm bữa từ khoảng hai tháng sau khi mẹ đi vắng. Họp phụ huynh hay dự giờ, cậu đều tìm lý do để lấp liếm.
Saeki không muốn làm lớn chuyện. Cậu có linh cảm hành động của mẹ là điều gì đó không tốt với tư cách một người mẹ. Chính vì thế, nếu làm ầm ĩ lên thì mẹ chắc chắn sẽ trở thành người xấu. Nếu thế, cậu cảm giác mẹ sẽ không quay về nữa. Cứ như lời dặn, ngoan ngoãn trông nhà thì một ngày nào đó mẹ sẽ quay về cùng quà bánh. Saeki đã tin như vậy.
"Cô ấy... HK5-007 đã làm điều gì thất lễ với Saeki-san sao?"
"...Hả?"
Saeki cau mày không hiểu ý nghĩa câu hỏi.
"Hôm trước, cậu nói ra lệnh cho cô ấy tự hủy vì không muốn ở cùng cô ấy nữa. Không phải là do có sự thất lễ nào sao?"
"Cái đó..."
Saeki nhớ lại con HK5-007 đã nhìn đến phát ngán.
Chẳng có sự thất lễ nào cả.
Con AI đó đã hoạt động hoàn hảo với tư cách quản gia kiêm y tá. Trong nửa năm, Saeki đã ba lần lên cơn đau nặng, nhưng lần nào cũng không phải chạy vào bệnh viện là nhờ sự xử lý thích hợp của HK5-007. Nếu không có HK5-007, cậu đã phải gọi xe cấp cứu, rồi gặp bác sĩ và chuyện mẹ vắng nhà sẽ bị lộ.
Chỉ là con AI đó đã nói với Saeki rất nhiều lần.
'Hãy coi tôi là mẹ nhé.'
Sử dụng mẫu giao tiếp và biểu cảm vượt trội hơn hẳn Nine, mỗi khi Saeki hỏi "Bao giờ mẹ về?", nó đều nói như vậy.
Ẩn sau đó là ý chí thế nào của người mẹ đã mua HK5-007 về.
...Saeki không thể chấp nhận điều đó.
"...Không liên quan."
Saeki quay mặt đi.
Nine đón nhận câu trả lời đó bằng nụ cười. Nhưng ngay lập tức cô ta quay ra sau như để lảng tránh.
Rồi lẩm bẩm "...Vậy sao", và định rời khỏi phòng bệnh.
"...Khoan đã."
Khi nhận ra thì Saeki đã gọi với theo bóng lưng đó.
"Tại sao vừa rồi, quay đi rồi cô mới trả lời. Lần trước cũng thế đúng không?"
Đó quả thực là câu hỏi ngẫu hứng. Không phải cố tình đào sâu, chỉ là hỏi bâng quơ.
Nhưng sức nặng của giọng nói đáp lại dường như có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
"...Vì tôi không biết phải biểu hiện khuôn mặt nào cho đúng. Saeki-san ghét AI. Nhưng tôi vẫn chưa tính toán được câu trả lời rằng trong tình huống này nếu là con người thì sẽ làm mặt thế nào. Để không làm Saeki-san khó chịu, tôi đã quay lưng lại."
Nói rồi Nine đi ra ngoài.
"......"
Saeki chỉ còn biết dựa vào ánh nhìn ra khung cảnh sân sau ngoài cửa sổ, nơi dù có nhìn cũng chẳng thấy nhẹ lòng chút nào.
Đúng là Saeki ghét AI.
Nhưng, AI có ý muốn đến gần con người còn là thứ thuốc độc hơn thế.
Đêm đó.
Saeki đang ngủ bỗng cảm thấy dị vật trong ngực và tỉnh giấc.
"...Ư...!"
Cậu hoảng hốt ngồi dậy, co người lại. Nhưng cảm giác dị vật không thuyên giảm mà phình to thành cơn tim đập nhanh dữ dội như nhịp bóng nảy không đều.
Là phát tác.
Cậu bấu chặt móng tay vào da ngực qua lớp áo. Hơi thở trở nên khó khăn, mồ hôi lạnh túa ra từ da đầu.
"Mẹ... ơi...!"
Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng, nước mắt ứa ra từ đôi mắt nhắm nghiền. Cậu cố hít thở thật mạnh để kìm nén nhưng không được. Dù vậy Saeki vẫn thở một cách thảm hại.
Không sao đâu.
Không cần gọi giúp đỡ, mức độ này thì vẫn ổn...!
"Saeki-san."
Đột nhiên cửa phòng bật mở. Saeki đang co ro không thể nhìn về phía đó.
Một bàn tay cầm thuốc ép buộc lọt vào tầm nhìn. Tiếp đó cậu cố gắng nhận lấy cốc nước được đưa tới và nuốt viên thuốc xuống.
"...Hộc..."
Saeki vẫn giữ tư thế gập người, không động đậy.
Phòng bệnh trong bóng tối sau giờ tắt đèn.
Khi cơn tim đập nhanh dịu xuống, cuối cùng cũng không cần phải ý thức việc thở nữa, bất chợt cậu cảm thấy có gì đó trên trán.
"......!"
Là Nine.
Cô ta mở to mắt camera ở cự ly gần, áp trán mình vào trán Saeki.
Chắc là bắt chước cách kiểm tra nhiệt độ của con người. Việc mở mắt camera để khởi động cảm biến nhiệt là bằng chứng.
Rõ ràng Nine đã làm thế lâu hơn cách đo nhiệt độ dân gian của con người. Đúng như Saeki đã cảnh báo là ghê rợn, cô ta không hề chớp mắt lấy một cái vụng về nào.
"...Cái gì, vậy chứ..."
Lời lẩm bẩm không phải hướng đến Nine, mà là hướng đến chính bản thân cậu.
Saeki đã không thể hất Nine ra như trước kia.
Cái trán áp vào nhau. Bàn tay đặt lên má.
Cảm giác an tâm hệt như hồi mẹ còn ở bên.
Đó là vì cơn phát tác đã dịu xuống, chắc chắn là thế, Saeki tuyệt vọng tự nhủ với lòng mình.
8
Việc giường bệnh của Saeki được chuyển từ khoa tâm thần sang khoa nội được thông báo vài ngày sau đó.
Kết quả chẩn đoán sau cơn phát tác hôm trước không khả quan, họ đánh giá nên chuyển ngay sang khoa nội để có thể xử lý chuyên môn. Ngoài ra, cũng có thực tế là từ khi nhập viện đến nay, Saeki chưa từng làm loạn lần nào.
Khi nghe bác sĩ thông báo điều đó, điều đầu tiên lướt qua đầu Saeki là về Nine. Chính xác hơn là về thông tin của mẹ mà Nine mang đến.
Nine là AI y tá khoa tâm thần. Nếu chuyển sang khoa nội, cậu sẽ không thể tiếp xúc với Nine nữa.
"Ờm..."
Saeki với vẻ mặt bất an nhìn Nine đang đứng cạnh bác sĩ. Lúc đó Nine nói.
"Thưa bác sĩ. Để xác nhận tình trạng bệnh của Saeki-san, tôi có thể định kỳ đến thăm khoa nội được không ạ?"
"Hửm? Tại sao vậy?"
Bác sĩ hỏi với giọng hơi ngạc nhiên.
"Saeki-san là bệnh nhân đầu tiên tôi phụ trách. Tôi muốn nắm bắt quá trình cho đến khi xuất viện chi tiết nhất có thể. Điều này sẽ giúp nâng cao chất lượng báo cáo nộp cho OGC và bệnh viện."
Quả nhiên điều đó được chấp nhận.
Dù Saeki chuyển sang khoa nội, Nine vẫn định kỳ đến chỗ Saeki.
Thông tin về nơi ở của mẹ dường như mãi không có gì mang tính quyết định. Dù vậy ngày nào Nine cũng đến chỗ Saeki một lần để báo cáo tình hình.
"– thì dấu vết bị đứt đoạn. Thành thật xin lỗi. Từ ngày mai tôi sẽ tìm kiếm quanh địa chỉ của dấu bưu điện tiếp theo."
"...Vậy à. Mà này, cô cứ đến đây nhiều thế này có sao không?"
"Tôi đã được phép. Vừa nãy tôi bị bệnh nhân nhầm là y tá khoa nội và hỏi về bữa tối hôm nay, nhưng tôi đã xác nhận trực tuyến và trả lời được."
Kể từ ngày phát tác, Saeki nói chuyện kiểu này với Nine nhiều hơn.
Những cuộc trò chuyện không liên quan đến thông tin về mẹ. Địa điểm có thể là phòng bệnh của Saeki, hoặc sân trong nơi cậu được phép đi dạo sau khi chuyển sang khoa nội.
"Vậy thì, ngày mai tôi lại đến báo cáo."
"Ừ, bye bye."
Saeki vẫy tay với Nine đang cúi đầu rời đi.
Nine vẫn chỉ tạo được biểu cảm cười mỉm hoặc hối lỗi.
Nhưng Saeki đã bắt đầu quen với việc đó. Hơn nữa, những cuộc trò chuyện của hai người thường êm ả hơn trước, và nụ cười của AI trong tình huống đó đã hoàn thành xuất sắc mục đích "mang lại cảm giác an tâm cho con người, tránh gây khó chịu".
"Máy tạo nhịp tim...?"
Hôm đó, Saeki đang nghe bác sĩ phụ trách ở khoa nội giải thích trong phòng khám.
Đúng vậy, bác sĩ gật đầu, rồi chìa ra cho Saeki xem một cỗ máy hình tròn nhỏ hơn bao diêm.
"Cái này có hình dạng giống hệt cái sẽ cấy vào người Tatsuya-kun đấy. Nhỏ đúng không? Nhưng thế này thôi mà chức năng tiến bộ hơn ngày xưa nhiều lắm nhé..."
Bác sĩ nói chuyện vui vẻ như để trấn an Saeki, sau đó thông báo rằng tình trạng tim của Saeki không tốt lắm, nếu không có máy tạo nhịp tim thì sắp tới có khả năng xảy ra những cơn phát tác chí mạng.
"...Phải phẫu thuật ạ."
Saeki lẩm bẩm với giọng hơi run.
Có lẽ cho rằng cậu đang sợ, bác sĩ nói với giọng vui vẻ hơn nữa.
"Không sao đâu! Chỉ khoảng một tiếng là xong, không đau chút nào đâu. Bác sĩ cũng ở bên cạnh mà."
Ra khỏi phòng khám, Saeki định đi ra sân trong, nhưng lại bước về hướng ngược lại. Sân trong thường có người. Hơn nữa, Nine có thể sẽ tìm đến.
Saeki muốn ở một mình.
"......"
Vừa đi về phía sân sau, Saeki vừa nhìn chiếc máy tạo nhịp tim trong tay. Bác sĩ bảo "Cầm đi cũng được", đó là đồ dùng để giải thích cho bệnh nhân, hình như là hàng mô hình.
Saeki dùng đầu ngón tay búng lách cách vào nó.
Cảm giác kim loại.
Giống hệt AI.
Nắm chặt cũng không có sự đàn hồi. Người ta bảo sẽ phẫu thuật cấy cái này vào cơ thể – vào trái tim cậu. Chính xác là thân máy tạo nhịp tim nằm ở ngực, dây dẫn kéo từ đó sẽ cấy vào tim, nhưng với Saeki thì chuyện đó sao cũng được.
"......!!!"
Saeki méo miệng vẻ bực bội.
Cậu nhớ lại giọng điệu của bác sĩ lúc nãy. Giữa chừng ông ta tỏ ra vui vẻ như để khích lệ cậu đang sợ hãi. Đúng là phẫu thuật thì sợ thật. Chắc chắn còn phải tiêm nữa. Dù đã quen đi bệnh viện nhưng cậu chưa từng có kinh nghiệm phẫu thuật.
Tuy nhiên, hơn tất cả những chuyện đó.
"Cấy máy móc, vào cơ thể..."
Saeki đè lên trái tim lỗi của mình từ bên ngoài. Không phải là thay toàn bộ trái tim bằng máy. Chỉ là cấy một cỗ máy hỗ trợ hoạt động của nó thôi.
Nhưng, cậu cảm thấy sự kháng cự mãnh liệt.
====================
Ví dụ như từ giờ trở đi, nếu tim mình ngày càng yếu hơn, liệu có phải thay toàn bộ trái tim bằng máy móc không? Và rồi, liệu có đến mức phải thay thế cả những bộ phận khác của cơ thể bằng máy móc không?
...Đó chẳng phải là đang tiến gần đến AI hay sao?
"...Nghĩa là sao?"
"......?"
Nghe thấy giọng nói bất chợt vang lên, Saeki dừng bước ngay trước khi bước vào sân sau.
Là một giọng nói quen thuộc. Giọng của nam y tá trẻ phụ trách việc lau người ở khoa tâm thần. Hình như anh ta đang nói chuyện với ai đó. Nhắc mới nhớ, khoa tâm thần có hướng ra sân sau thì phải.
Định bước tới chào hỏi một câu thì giọng nói lại tiếp tục.
"Đúng vậy. Nói toạc ra thì là bà ta thấy mấy cái nghĩa vụ làm mẹ hồi đó phiền phức quá rồi."
Là giọng nữ. Một nữ y tá con người.
"Đó cũng là lý do Tatsuya-kun phải nằm viện kéo dài đấy. Giờ mấy người bên bảo trợ trẻ em đang tìm cơ sở tiếp nhận cho thằng bé."
"...Ít nhất thì, dù không đón Tatsuya-kun về được, cũng không thể ghé qua bệnh viện một lần sao."
"Không thể đâu. Ở đằng đó bà ta đang đóng vai người mẹ mẫu mực mà. Nghĩ đến là buồn nôn."
"...Mẹ?"
"Bà ta có gã đàn ông đã đính hôn rồi. Gã đó có con riêng. Lớn hơn Tatsuya-kun một chút. Không có tiền sử bệnh lý gì, tất nhiên chưa từng phải nhập viện, một đứa con trai khỏe mạnh."
9
Đêm.
Saeki nhận được sự cho phép đặc biệt, ngồi đợi người đó trên băng ghế ở sân trong, nơi chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn điện yếu ớt.
Khi Nine đến đúng giờ hẹn, Saeki dồn hết sức lực ném những lời nói vào cô.
"Cô biết rồi đúng không."
"...Biết chuyện gì ạ?"
Nine vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm. Saeki nhìn thấy vậy liền to tiếng.
"Mẹ tôi đang ở đâu, đang làm cái gì, cô đều biết cả rồi đúng không!"
"......"
Biểu cảm của cô chuyển sang vẻ hối lỗi, Nine cúi đầu.
"Vâng. Thành thật xin lỗi cậu."
"Đồ dối trá...!"
"Tôi không nói dối. Tại địa chỉ mà Saeki-san cung cấp, dấu vết của bà Saeki Eri đã..."
"Im đi!"
Tiếng hét vang lên. Như thể bị tiếng hét ấy trấn áp, tiếng côn trùng kêu trong bồn hoa bỗng im bặt.
Không buồn lau những giọt nước mắt đang tuôn rơi, Saeki gào lên.
"Tại sao lại im lặng! Tại sao không nói cho tôi biết!"
"...Bởi vì tôi phán đoán rằng trạng thái tinh thần của Saeki-san sẽ trở nên bất ổn vượt mức nhất định. Tôi đã thảo luận với bác sĩ. Dự định sẽ chọn thời điểm thích hợp để thông báo."
Câu trả lời đó khiến cái đầu đang sôi sục của Saeki nhanh chóng nguội lạnh.
Thảo luận với bác sĩ.
"Đồ dối trá..."
Đã bảo là bí mật cơ mà.
Vậy mà, rốt cuộc thì...
"...Đúng là bộ não Positron ưu tú nhỉ."
Saeki nói với sự khinh miệt tột cùng.
Thế nhưng biểu cảm của Nine lại chuyển thành nụ cười.
"Cảm ơn cậu."
Và rồi, cô cúi đầu.
"......"
Chứng kiến cảnh đó, Saeki cảm nhận được khoảnh khắc mà sự ngỡ ngàng vượt qua cả cơn giận nguội lạnh đang biến thành một thứ gì đó khác bên trong mình.
...Thật nực cười.
Tất cả là do mình ngu ngốc. Mình không thể tha thứ cho bản thân vì đã lơ là cảnh giác, dù chỉ một chút, với thứ AI không hiểu cả sự mỉa mai này.
"Đừng bao giờ lại gần tôi nữa."
Saeki rời khỏi sân trong mà không đợi câu trả lời.
Đương nhiên, cậu không biết Nine đã mang biểu cảm như thế nào.
Đêm khuya, Saeki trốn khỏi bệnh viện.
Cậu nhảy lên một chiếc xe buýt đi ngang qua mà không định trước điểm đến.
Trong phòng bệnh của Saeki, chỉ còn lại bản sao của chiếc máy tạo nhịp tim đã bị giẫm nát.
10
"......"
Saeki đang chìm trong suy tư, buông cánh tay đang vô thức đặt lên ngực xuống.
Trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại cảm giác của nhịp đập. Dòng chảy sinh mệnh được duy trì bởi chiếc máy tạo nhịp tim được cấy vào từ hai mươi năm trước. Cậu nắm chặt tay lại như để xác nhận điều đó. Kể từ ngày hôm ấy, hành động này đã trở thành thói quen của Saeki từ lúc nào không hay.
Đây là một ngôi nhà an toàn trông giống như phòng nghiên cứu.
Saeki lần lượt chuyển đổi giữa nhiều màn hình, kiểm tra kỹ lưỡng các thông tin đang hiển thị.
Đã hơn một tiếng đồng hồ kể từ khi Toak tiếp xúc với Metal Float. Mặt trời đã lặn hẳn, bên ngoài là đêm đông lạnh giá.
Có vẻ như những người đầu tiên đánh hơi thấy sự bất thường không phải cảnh sát hay truyền thông, mà là những người dân thường sống dọc bờ biển. Một vụ nổ trên biển gần Metal Float xảy ra vào lúc chập tối. Không có video quay lại khoảnh khắc nổ, nhưng trên mạng đã xuất hiện vài clip quay cảnh tàu thuyền bốc cháy và trực thăng vũ trang chìm xuống biển.
Không có cái tên Toak nào được nhắc đến, có vẻ như nó đang được xem là một tai nạn nào đó. Tuy nhiên, việc công chúng nhận ra sự thật chỉ là vấn đề thời gian. Không, có lẽ lúc này chính quyền đã bắt đầu nhận ra rồi.
(Diva vẫn chưa trở về. Đào thoát thất bại, hay là đã bị cuốn vào rồi... Nếu vậy thì mình đã làm một chuyện tồi tệ.)
Định vươn tay lấy thiết bị đầu cuối để liên lạc... Saeki bỗng dừng tay lại.
(Phải rồi... đường truyền đã...)
Đường truyền liên lạc của nhà an toàn đã bị ngắt ngay sau khi nhóm Vivy rời đi sáng nay. Bởi vì không thể để Toak phát hiện ra nơi này vào thời điểm nhạy cảm hôm nay được.
Saeki rời khỏi chiếc ghế trước màn hình, đứng bên cửa sổ nhìn về hướng Metal Float. Ngọn lửa của vụ nổ đã bị biển nuốt chửng từ lâu, bóng tối của màn đêm đang bao trùm xung quanh Metal Float xa xôi. Thứ duy nhất nổi lên là ánh sáng đỏ của Metal Float.
Ánh sáng đỏ đó là màu sắc chưa từng thấy cho đến ngày hôm qua. Đó là chương trình mà Saeki đã đưa cho Diva và nhờ cô chạy từ bên trong hệ thống độc lập của Metal Float. Đó là bằng chứng cho thấy nó đang hoạt động bình thường.
(Vẫn còn màu cảnh báo nghĩa là tàn quân của Toak đang đến gần...? Không, kế hoạch tập kích của Toak không có đợt hai. Nghĩa là nó đang phản ứng với vũ khí của trực thăng và tàu thuyền đã chìm dưới biển sao.)
Nếu vậy thì hiện tại không thể hành động gì được.
"Cà phê đây ạ."
Saeki quay lại khi nghe tiếng nói từ phía sau.
Grace đang đứng đó bưng khay. "Cảm ơn em", anh nhận lấy ly cà phê được đưa tới, chậm rãi làm ẩm cổ họng.
"Vẫn chưa có động thái nào cho thấy OGC hay cảnh sát sẽ tiến vào Metal Float chứ?"
"Vâng."
"Được rồi... Trời lạnh thế này xin lỗi phải nhờ em, nhưng em ra khởi động làm nóng máy tàu giúp anh được không? Giờ không thể liên lạc ra bên ngoài nên phải làm trực tiếp. Anh nghĩ động cơ cũng không đến mức bị hỏng vì lạnh hay tuyết đâu, nhưng cứ đề phòng cho chắc. Nhớ cẩn thận đừng để ai nhìn thấy."
"Đã rõ."
"...A, chờ chút."
Saeki gọi giật lại khi cô nhận lệnh và định đi về phía bờ biển nơi con tàu đang neo đậu. Thấy cô dừng lại một cách máy móc, nói "Đã rõ" rồi quay người lại, Saeki nheo mắt.
Cơ thể của Grace đang đứng đó, số hiệu B-09... cùng một mẫu với AI từng mang tên Nine.
"À ừm... chuyện là..."
Một chút cảm thương xâm chiếm Saeki. Có lẽ là do vừa rồi anh mới nhớ về Nine.
Cấp độ giao tiếp của cô ấy và Nine rất giống nhau. Ngoại hình cũng y hệt.
"...Có lẽ, đây là lần cuối cùng em ra ngoài."
Cho đến khi OGC và cảnh sát vứt bỏ cái mác "vận hành một cơ quan lớn chỉ bằng AI" và đưa con người vào Metal Float để xử lý vụ việc lần này, tính toán lạc quan nhất cũng chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ. Nếu nhanh, họ sẽ quyết định trong chưa đầy mười hai giờ nữa. Đó là giới hạn thời gian.
Ngay khi màu cảnh báo thể hiện khái niệm tự vệ được giải trừ, Saeki phải tiến vào Metal Float nhanh hơn bất kỳ ai.
"Thế nên, hãy tận hưởng phong cảnh nhé."
Câu trả lời "Đã rõ" lặp lại, và cô rời khỏi nhà an toàn.
Câu trả lời đó quả nhiên rất giống Nine.
Giống Nine, người đã cố gắng đối xử dịu dàng với bản thân anh năm mười tuổi, một đứa trẻ thiếu hiểu biết về thế giới và căm ghét AI.
"......"
Dù lồng ngực hơi nhói lên, Saeki vẫn kìm nén lại.
...Tất cả, là để gặp lại cô ấy một lần nữa.
11
Một con đường nhánh kéo dài từ đường cao tốc ra bờ biển.
Có vẻ như đã lâu không được bảo trì, cỏ dại mọc um tùm dưới chân cột đèn chiếu sáng.
Càng đến gần biển độ cao càng giảm, và ở ngõ cụt là một mũi đất. Có vài nhà kho khổng lồ dường như cũng đã bị bỏ hoang từ lâu nằm san sát nhau. Phơi mình trước gió biển, cánh cửa lối vào phía biển đã lốm đốm gỉ sét.
"Matsumoto. Băng gạc."
"Đó là cái cuối cùng rồi ạ."
Bên trong nhà kho đó.
Vivy nhăn mặt trước câu trả lời của Matsumoto, cô siết chặt dải băng quấn quanh hông người phụ nữ đang nằm gục xuống. Máu lập tức thấm qua lớp gạc bên dưới, làm bẩn dải băng.
Là một người phụ nữ trông quen mặt. Cô ta cũng có mặt khi giải cứu Saeki khỏi chiếc xe truy đuổi đêm qua.
Mảnh vỡ thân trực thăng cắm vào đùi may mắn không làm tổn thương động mạch. Trong bộ dụng cụ cứu thương thu hồi được từ trực thăng vũ trang và tàu đổ bộ ngay trước khi chúng chìm xuống biển có thuốc gây mê, kim chỉ và băng gạc để sơ cứu đơn giản, nên cô đã rút mảnh vỡ ra và khâu vết thương lại. Lượng máu chảy ra thoạt nhìn không nhiều, nhưng cô ta vẫn chưa tỉnh lại. Có lẽ nội tạng nào đó đã bị tổn thương gây xuất huyết khoang bụng.
Cứ thế này thì có lẽ không kịp mất.
"Xe cứu thương đâu?" Vivy hỏi.
"Tôi đang hack vào xe cứu thương vận hành hoàn toàn tự động. Để con người nhìn thấy chúng ta ở đây thì không hay lắm."
Nhà kho đó từng là trạm trung chuyển để bảo quản các sản phẩm của Metal Float được vận chuyển bằng đường biển, sau đó chuyển đi các nơi bằng đường bộ. Khi Metal Float mới được xây dựng, nơi này bận rộn hoạt động suốt hai mươi bốn giờ, nhưng chỉ sau nửa năm đã không còn được sử dụng nữa. Lý do là vì lãnh thổ và danh tiếng của Metal Float tăng trưởng nhanh chóng, cho phép bảo quản sản phẩm ở một mức độ nào đó ngay trong Metal Float, và các doanh nghiệp nghe tiếng đã nhanh chóng thiết lập mạng lưới đường biển trực tiếp chuyên dụng.
Theo lời Matsumoto, đây có vẻ là điểm an toàn tạm thời mà Toak dùng để giấu tàu đổ bộ khi tập kích Metal Float. Vivy và Matsumoto đã thu hồi những thành viên Toak còn khả năng sống sót nhiều nhất có thể và đưa vào nhà kho vắng người này.
Tuy nhiên.
"...Tạm thời thì đã làm hết sức rồi."
Vivy hoàn tất việc xử lý cho người phụ nữ cuối cùng, đứng dậy và nhìn quanh.
Cái lạnh thấu xương của mùa đông bốc lên từ sàn nhà kho. Các thành viên Toak đang nằm trên nền đất bẩn thỉu đó.
Năm người.
Đây là lần xác nhận thứ mười bốn rồi. Dù có kiểm tra bằng mắt camera bao nhiêu lần đi nữa, thì ở đó cũng chỉ có vỏn vẹn năm người.
Ngoại trừ một người phụ nữ, tất cả đều là nam giới.
Trong số đó, có cả Kakitani.
Không ai còn tỉnh táo. Vivy, dù không có khả năng phán đoán chuyên môn về y tế, cũng có thể dự đoán rằng ngay cả khi xe cứu thương đến sau đây, tình trạng của tất cả bọn họ đều rất nguy kịch.
"...Chuyện này là sao chứ."
Vivy nhìn vết máu trên tay mình và nói.
Tại sao lại ra nông nỗi này.
"Có hai kết quả tính toán có khả năng cao nhất ngang nhau. Một là khả năng chương trình mà Tiến sĩ Saeki chuẩn bị đã xảy ra lỗi."
Có lẽ đã tính toán từ trước, Matsumoto trả lời ngay lập tức. Hình dạng bay khi vận chuyển các thành viên Toak đã được giải trừ, cậu ta trở lại hình dáng khối lập phương thường ngày.
"Hai là khả năng chương trình của Tiến sĩ Saeki ngay từ đầu đã nhắm đến mục đích này."
Giọng của Matsumoto cứng nhắc, không hề pha chút đùa cợt hay châm biếm nào.
Vivy chạy kết quả tính toán của Matsumoto trong mạch nội bộ của mình, xác nhận rằng mình cũng ra cùng một đáp án và khẽ gật đầu. Đó là thao tác mà con người gọi là chấp nhận.
Theo Tiến sĩ Saeki, các AI của Metal Float như M bị cấm làm hại con người. Điều đó có lẽ là thật. Vốn dĩ ngoại trừ các AI không có mạch logic cao cấp được đưa vào chiến trường như BOT, thì hầu hết các AI đều bị cấm làm hại con người dù có thể khống chế họ.
Tuy nhiên, vào lúc Vivy chạy chương trình trên thiết bị đầu cuối của Metal Float. Tiếng chuông báo động rõ ràng cho biết tình trạng khẩn cấp đã vang lên, và các AI bắt đầu trở nên kỳ lạ. Nếu nói là trùng hợp ngẫu nhiên thì quá mức trùng hợp.
"Tiến sĩ Saeki vẫn chưa trả lời liên lạc sao?"
"Tôi đang gọi liên tục đây... Nhưng có lẽ đường truyền đã bị ngắt rồi, kiểu này là vậy."
"...Có chuyện gì xảy ra sao?" Vivy khẽ nhíu mày.
"Không thể phán đoán được. Thiếu thông tin quá... Hự."
Nói rồi, Matsumoto nhấc một chiếc thùng phuy lăn lóc ở góc nhà kho lên, đặt cạnh các thành viên Toak. Có lẽ đây là thùng chứa nhiên liệu tàu thuyền từng vận chuyển sản phẩm Metal Float đến đây bằng đường biển.
"Cậu làm gì vậy?" Vivy hỏi.
"Thật lòng thì tôi không muốn dựa vào phương pháp đậm chất Analog thế này đâu... Nhưng tình huống bắt buộc mà. Nào, hy vọng có ai đó phi lý và ngốc nghếch ở đây..."
Vừa nói, Matsumoto vừa lục lọi trong túi áo của các thành viên Toak đang nằm bất tỉnh.
"Có rồi có rồi. Thiệt tình, con người ấy mà... Cả đời chúng ta chắc không hiểu nổi cái cảm giác tận hưởng thứ này đâu."
Thứ Matsumoto lấy ra ngay sau đó là thuốc lá và bật lửa. Dù đã bị ngấm nước biển nhưng lửa vẫn bật lên được. Matsumoto ném những mảnh gỗ vụn trong nhà kho và vật liệu đóng gói của các sản phẩm bị vứt bỏ vào thùng phuy, rồi châm lửa.
Có lẽ lẫn cả những thứ không tốt nên mùi lạ bốc lên ngay lập tức, nhưng ngọn lửa bùng lên dữ dội. Chắc là để sưởi ấm. Nhà kho rộng, lượng oxy trong không gian đủ lớn, Vivy phán đoán sẽ không bị ngộ độc khí nên không ngăn Matsumoto lại.
Ngọn lửa bập bùng dữ dội.
"......"
Màu sắc ấy chiếu lên những thành viên Toak chưa tỉnh lại... hay lên Kakitani, hoặc có lẽ chính ngọn lửa là nguyên nhân.
Trong vùng ký ức của Vivy, sự kiện trong quá khứ được tái hiện.
Ngày hôm đó, khi Matsumoto lần đầu tiếp xúc. Chiếc xe tải lao tới. Ngọn lửa bùng lên.
Và Điểm Singularity lần trước, cuộc chiến tại Sunrise. Ánh mắt của Kakitani khi đó.
Năm người đang nằm gục ở đây, liệu tất cả bọn họ đều có ánh mắt như vậy không...
"...Toak."
Vivy buột miệng thốt lên.
"Từ bao giờ họ lại lặp đi lặp lại những chuyện như thế này. Họ mong muốn điều gì mà cứ tiếp tục mãi vậy."
"Không có ghi chép chính xác nào còn lưu lại. Nhưng tại đất nước này, hai mươi năm trước, vụ Luật Định danh AI là ghi chép đầu tiên họ hành động công khai."
"Đất nước này?"
"Vì họ có chi nhánh trên khắp thế giới mà. Nhưng Toak ở đất nước này... tức là những kẻ đang ở đây lúc này, được cả thế giới công nhận là phe cực đoan nhất. Vì đây là quốc gia hưởng lợi nhiều nhất từ công nghệ của OGC, đơn vị đứng đầu ngành công nghiệp AI, cả về mặt kinh tế lẫn vật chất. Xưa nay vẫn vậy, ở ngay dưới chân một thế lực hùng mạnh dễ thấy, việc nảy sinh tư tưởng phản kháng mạnh mẽ là lẽ thường tình."
Thật là, Matsumoto làm động tác như nhún vai... thực tế thì các khối lập phương cấu tạo nên cơ thể cậu ta không hề di chuyển một milimet nào... và ngửa lòng bàn tay của hai cánh tay máy lên trời.
"Mục đích của họ là gieo rắc vào thế giới tư tưởng rằng sự tồn tại của AI sẽ đe dọa xã hội loài người... Nếu đạt được điều đó thì chắc họ sẽ dừng lại thôi. Nhưng chừng nào còn nhắm đến một mục đích không thể đo đếm bằng số liệu như vậy, thì về nguyên tắc, họ sẽ không dừng lại cho đến khi cạn kiệt tiền bạc hoặc nhân lực."
Cảm biến thính giác của Vivy bắt được tiếng lửa nổ lách tách.
Đó là một kết luận đúng đắn về mặt logic. Họ sẽ tiếp tục chạy, tiếp tục cháy. cháy hết mình.
"...Nhưng trớ trêu thật đấy. Chỉ riêng ở Điểm Singularity lần này, khoan bàn đến tư tưởng, có lẽ phương thức khả thi của họ lại trùng khớp với chúng ta."
"Hả?"
Vivy ngạc nhiên trước giọng điệu và nội dung hơi trầm xuống của Matsumoto.
"Là Metal Float." Matsumoto đáp ngay. "Nguyên nhân vẫn chưa rõ. Nhưng một khi đã bị cho thấy khả năng Metal Float có thể gây ra những chuyện như vậy, hành động của chúng ta chỉ có một."
"......"
Khi Vivy định chấp nhận vế tiếp theo bằng sự im lặng, Matsumoto cũng im lặng như để thử thách cô.
Lướt qua mạch xử lý của Vivy là các AI của Metal Float, là M.
Khoảng thời gian đó quá ngắn để con người gọi là sự dằn vặt. Trong nhà kho lờ mờ tối, Vivy nhìn thẳng vào mắt camera của Matsumoto đang phản chiếu ánh lửa, và nói.
"...Phá hủy Metal Float."
"Đúng vậy. Chỉ còn cách..."
Giọng nói đáp lại của Matsumoto ngưng bặt.
Vivy cũng bắt được âm thanh lạ và quay lại.
"...Ư... ư..."
Là tiếng rên rỉ. Thành viên của Toak, người phụ nữ được xử lý cuối cùng.
"Cô không sao chứ...!"
Vivy chạy tới, quỳ xuống đỡ nhẹ đầu người phụ nữ dậy để giúp cô ta dễ thở hơn khi đang rên rỉ tìm kiếm oxy. Máu trào ra từ khoang miệng. Không phải lượng máu do cắn phải lưỡi hay môi. Là thổ huyết do tổn thương nội tạng.
Cô nhìn thấy tấm thẻ bài đung đưa trên cổ người phụ nữ.
MIKI FUKAZAWA.
Độ tuổi có lẽ xấp xỉ hai mươi. Khuôn mặt trung tính thường ngày có lẽ trông rất mạnh mẽ, giờ đây méo xệch vì đau đớn, đôi môi tím tái vì lạnh và thiếu oxy đang run rẩy, vấy bẩn màu đỏ của máu thổ huyết.
"Miki-san. Cô có nhận biết được không?" Vivy gọi bằng giọng điệu ôn hòa nhất có thể.
"Đâ... đây là?" Miki nói với đôi mắt không còn tiêu cự.
"Là nhà kho ở mũi đất nơi các người, Toak, đã giấu tàu đổ bộ."
Hả... Miki thốt lên một tiếng nhỏ, rồi khoảnh khắc tiếp theo cô ta mở to mắt, dùng cả hai tay đẩy mạnh Vivy ra.
"Mày là...!"
Miki gào lên bằng giọng chứa đầy cơn giận trực diện. Cô ta gập người lại chịu đựng cơn đau dữ dội, đưa tay xuống phía chân quần.
"Tại... sao..."
Vừa ho sặc sụa, vừa thổ huyết, trong tay Miki khi đưa ra đã nắm chặt một khẩu súng lục ổ xoay.
Vivy giơ hai tay lên để tỏ ý không có địch ý, lùi lại vài bước để giữ khoảng cách. Matsumoto cũng làm theo, di chuyển ra sau lưng Vivy và giơ hai tay máy lên theo kiểu đầu hàng.
"Xin hãy bình tĩnh. Chúng tôi không có ý định thù địch." Vivy nói.
"Đừng có đùa..."
Miki dùng tay trái đỡ lấy bàn tay phải đang run rẩy cầm súng. Qua thước ngắm, có thể thấy cô ta vừa giữ nguyên mục tiêu là Vivy, vừa liếc mắt quan sát xung quanh.
Ngay lúc đó, Vivy thông báo.
"Tôi đã sơ cứu rồi, nhưng tình trạng của mọi người rất nguy kịch. Đặc biệt là Miki-san. Cô đang bị tổn thương nội tạng. Làm ơn hãy nằm xuống."
"...!"
Phản ứng của Miki rất kịch liệt.
Có lẽ đến giờ mới nhận ra, cô ta nhìn xuống bụng và đùi mình đang quấn băng... rồi nhìn Vivy với vẻ mặt kinh hoàng. Tiêu điểm ánh nhìn đó dồn vào đôi tay dính đầy máu của Vivy.
"Tôi xin nhắc lại. Không có địch ý. Làm ơn hãy..."
"......!"
Cùng lúc với tiếng hét, cò súng bị siết liên tiếp.
Hầu hết đều trượt, trong đó có một viên đạn vạch đường đạn về phía cổ họng Vivy... và găm vào trán Vivy, người đã dự đoán được và hơi cúi thấp người xuống.
Đầu cô nảy lên vì cú va chạm, mắt camera của Vivy thoáng chốc hướng lên trần nhà. Ngay lập tức, cảnh báo hiển thị khi chịu áp lực vượt mức nhất định hiện lên.
"...Tôi không có, địch ý."
Vivy tắt cảnh báo, đưa mặt trở lại và lặp lại với Miki. Trên trán còn lại một vết xước nhỏ. Phần đầu được bao phủ bởi lớp vỏ hợp kim titan đa lớp là bộ phận cứng nhất trên cơ thể Vivy. Cổ và thân mình tuy kém hơn phần đầu, nhưng những viên đạn nặng vỏn vẹn mười gram với tốc độ chỉ nhỉnh hơn vận tốc âm thanh một chút thì không thể nào xuyên thủng được.
"Làm ơn, hãy nằm xuống và nghỉ ngơi đi."
Miki nhìn Vivy kinh ngạc... rồi ngay lập tức phun ra ngụm máu vừa trào lên.
Cô ta vừa ho sặc sụa vừa dùng khẩu súng lục mà cô ta biết là vô dụng để kiềm chế Vivy đang định chạy tới.
Một lúc lâu... thực tế chưa đầy ba mươi giây... nhìn biểu cảm của Miki sau khi phun hết máu cản trở và dường như đã lấy lại được hơi thở, Vivy nhận thức được một dự đoán nguy hiểm đang chạy trong mạch xử lý của mình.
"...Miki-san."
"......"
Miki không trả lời. Biểu cảm đã biến mất khỏi khuôn mặt cô ta.
"Miki-san. Hãy đưa khẩu súng, cho tôi."
Năm viên đạn đã được bắn ra. Bốn viên trượt, một viên trúng đầu Vivy.
Và ổ đạn của khẩu súng lục đó là loại sáu viên.
"...Nếu phải để AI cứu mạng thì..."
"Miki-san!"
Vivy không kìm được bước tới một bước và hét lên.
Miki từ từ đưa khẩu súng đang chĩa vào Vivy lên thái dương của chính mình.
"Xin cô, làm ơn..."
Không thể nói tiếp, khuôn mặt Vivy méo xệch. Đó là vẻ mặt van xin.
Chỉ có năm người. Nhưng đã giữ được mạng sống.
Tuân theo sứ mệnh tiêu diệt AI vì nhân loại.
Và tuân theo sứ mệnh đó, sắp tới cô sẽ hành động để tiêu diệt Metal Float.
AI tràn ngập thế giới.
Grace cô gặp ở chỗ Saeki. M.
Ưu tiên hơn tất cả những thứ đó, là vì con người, vì nhân loại.
"Làm ơn, hãy để tôi cứu cô...!"
Trước giọng nói vang lên của Vivy, khóe miệng Miki nhếch lên như chế giễu tất cả.
Kẻ mà cái chết đang cận kề, và kẻ không phải vậy.
Với ánh mắt như thể vị thế đó đang đảo ngược...
"...Thà chết còn hơn để AI cứu mạng, tôi không sống nhục nhã thế đâu!"
Tiếng súng vang lên.
12
Đó là một hòn đảo vắng vẻ.
Cư dân còn lại trên đảo chỉ có vài cặp vợ chồng già làm nghề chài lưới từ xưa. Họ cũng chẳng phải tiếp tục đánh cá vì niềm tự hào hay niềm tin gì, chỉ là vì đã làm từ xưa nên cứ làm tiếp, một hòn đảo mục nát là kết quả của bước đường cùng, nơi người ta không tìm thấy lý do để bỏ đi bất kể thói quen đó đúng hay sai.
Saeki lên chuyến tàu định kỳ có hai chuyến mỗi ngày, sáng và tối, và đặt chân xuống hòn đảo này dưới ánh mắt tiễn đưa đầy vẻ nghi ngờ... nhưng có vẻ không muốn dính dáng đến rắc rối... của nhân viên tàu.
Chẳng có lý do gì cả. Chỉ là cậu rời bệnh viện vào đêm khuya, đón bình minh tại bến xe buýt cuối cùng, và chuyến tàu định kỳ ra đảo lại kết nối với nơi đó.
Saeki đi bộ trên đảo không mục đích.
Hòn đảo này có số phận sẽ chết dần chết mòn, không còn là nơi con người sinh sống trong mười mấy năm nữa, chẳng có gì đáng xem cả. Saeki mười tuổi còn quá nhỏ để cảm nhận sâu sắc vẻ trữ tình của phong cảnh, và cũng không phải là đứa trẻ sẽ phấn khích khi thấy côn trùng lạ. Và hơn hết, đơn giản là cậu không có tâm trạng đó.
Có một nhà thờ nằm sâu một chút từ mũi đất.
Uống cạn chai nước mua ở máy bán hàng tự động tại bến xe buýt cuối cùng... tất nhiên trên đảo này không có máy bán hàng tự động... Saeki bước vào nhà thờ đó để tìm chỗ ngồi. Vì nhìn qua sự hoang tàn là biết ngay không có ai sử dụng.
Không có chỗ ngồi ở sảnh nhỏ. Có dấu vết trên sàn nơi từng đặt thứ gì đó giống ghế sofa, nhưng có vẻ đã bị khiêng đi mất rồi.
Đi qua sảnh vào thánh đường, cuối cùng cũng tìm thấy ghế dài, Saeki ngồi xuống. Cơn buồn ngủ ập đến, cậu ngả lưng nằm xuống.
Cậu hầu như không ngủ được ở nhà ga. Bị nhân viên nhà ga hỏi "Mẹ cháu đâu?", cậu không biết phải trả lời thế nào, thực sự không biết phải trả lời thế nào nên đã bỏ chạy.
"...?"
Khi mở mắt ra, mặt trời đã ngả bóng, ánh hoàng hôn đang chiếu rọi vào. Vẫn còn buồn ngủ nhưng bụng đã đói. Trên đảo này không có thứ gì như cửa hàng tiện lợi. Phải lên chuyến tàu định kỳ buổi tối để rời khỏi đây nếu không sẽ chết đói mất, Saeki nghĩ.
Cậu đứng dậy khỏi ghế, quay gót để đi ra cửa thánh đường.
"......"
Kinh ngạc, Saeki đứng sững lại.
Là do cậu ngủ nên không nhận ra, hay là cô ấy vừa mới đến.
Nine đang đứng đó.
"Chúng ta về bệnh viện thôi."
Saeki không trả lời mà trừng mắt nhìn Nine. Xung quanh không có ai cả. Chỉ có một mình.
Và Nine vẫn đang mỉm cười.
"...Hừ."
Sự thật đó khiến lồng ngực Saeki xao động, và cảm thấy bực bội hơn bao giờ hết.
Nine là AI đang trong giai đoạn thử nghiệm. Bác sĩ không đời nào ra lệnh cho cô đi một mình. Tức là Nine đã tự ý quyết định. Nhưng sứ mệnh của AI y tá thông thường ở bệnh viện đó lẽ ra phải giới hạn trong "phạm vi bệnh viện". Việc làm trái lại điều đó nghĩa là...
"Đây cũng là 'vì nhân loại' của các chị em cô sao?" Saeki nói với giọng điệu khinh miệt hết mức.
"Đúng vậy."
"Tại sao đuổi theo tôi lại là vì nhân loại?"
"...Nhân loại là danh từ chung chỉ tập hợp con người. Việc hiểu Saeki-san, cá nhân đầu tiên mà tôi phụ trách, sẽ dẫn đến việc hiểu nhân loại. Chúng ta về bệnh viện thôi."
Nine đưa tay ra và tiến lại gần. Saeki hét lên.
"...Đừng có làm mấy hành động giống con người như thế!"
Giọng nói vang vọng trong thánh đường, bước chân Nine dừng lại.
"Dù sao cũng chỉ là AI mà thôi...!"
Ngày hôm đó, khi cậu quyết định từ bỏ cuộc sống chờ đợi người mẹ không trở về suốt nửa năm trời.
Saeki đã thử thách HK5-007, AI vẫn tiếp tục thực hiện sứ mệnh "hành xử như một người mẹ" mà có lẽ mẹ cậu đã ra lệnh.
Kể từ khi mẹ bỏ đi, nỗi đau khổ ngày càng chồng chất. HK5-007, kẻ cố gắng trở thành mẹ cậu... tức là về mặt cực đoan là cố gắng trở thành con người, đã liều mạng bắt chước mẹ Saeki. Nó giảm chất lượng những món ăn quá ngon so với mẹ nấu, hỏi Saeki để học cách cư xử của mẹ. Saeki cũng đáp lại, học về chuyển động và chủng loại của AI, về cái chớp mắt và vận động của con người, rồi truyền đạt lại cách cử động giống người hơn cho HK5-007. Nhưng càng làm thế, nỗi đau của sự thật rằng đó không phải là mẹ càng nặng nề hơn.
Vì thế, cậu đã thử thách.
Nếu cứ khăng khăng muốn làm mẹ. Muốn làm con người.
Cậu bắt nó lựa chọn: nếu không tự làm bị thương cánh tay mình, tự phá hủy bản thân, thì tôi... con người sẽ bị tổn thương thêm nữa.
HK5-007 đã không do dự dù chỉ một khoảnh khắc. Nó tăng công suất hai tay lên tối đa, vặn xoắn đầu mình, bẻ ngược lên và cưỡng ép giật đứt.
Đó chắc chắn là niềm kiêu hãnh của AI.
Và, đó không phải là kết quả mà Saeki mong muốn.
...Lúc đó, mình...
"Nếu đằng nào cũng không thể trở thành con người, thì đừng có làm người ta hy vọng!"
"......"
Sự thay đổi xảy ra với Nine lúc đó tự nhiên đến mức không thể cưỡng lại, y hệt như con người.
Nine không quay lưng lại, mà nở một biểu cảm như sắp khóc.
Nhìn thấy cảnh đó, Saeki không thốt nên lời. Không phải là ngạc nhiên. Cậu bàng hoàng trước sự thật rằng mình đã quên mất cỗ máy trước mặt là một AI.
Như thể nhìn thấy một con thú nhồi bông đột nhiên cất tiếng nói.
"...Nếu thấy khó chịu xin hãy nói cho tôi biết. Tôi không biết biểu cảm này có phù hợp để giao tiếp hay không. Dù tính toán bao nhiêu lần tôi cũng không hiểu."
Nine chậm rãi tiến lại gần, quỳ xuống và ôm chầm lấy Saeki. Saeki đã không thể ngăn cản điều đó.
Cơ thể bị ôm chặt đến mức đau điếng.
Saeki không nhìn thấy biểu cảm của Nine đang đặt trên vai mình.
Nhưng đó chắc chắn là dáng vẻ đang khóc, dù không có nước mắt.
Nine nói.
"...Làm ơn. Hãy để tôi cứu cậu."
...Lúc đó, mình đã muốn được ôm chặt như thế này.
Saeki không thể gật đầu.
Thay vào đó, cậu khẽ vòng tay lên lưng Nine.
Ánh hoàng hôn chiếu vào thánh đường của ngôi nhà thờ không còn người lui tới, nhuộm đỏ cả hai người.
13
"Cậu có thể đặt tên cho tôi không?"
Trên đường từ đảo trở về, Nine chợt nói.
Saeki lộ vẻ ngạc nhiên, rồi hỏi lại: "Nghĩa là sao?"
"Cậu có biết Luật Định danh AI không?"
"Tất nhiên." Saeki gật đầu nói. "Là luật mới được thông qua gần đây chứ gì. Một người tên là Aikawa-san đã chết, và để cái chết đó không vô nghĩa, rất nhiều người đã nỗ lực. Luật công nhận tên của AI một cách hợp pháp."
"...Saeki-san am hiểu về AI nhỉ." Nine mỉm cười nói tiếp. "Số hiệu của tôi là B-09, nên các nhà phát triển của OGC đã gọi tạm là Nine."
"Gọi tạm...?"
"Nghĩa là gọi cho có thôi ạ. Nhưng sau khi Luật Định danh AI được thông qua, OGC đã quyết định đặt tên chính thức cho tôi. Hơn nữa, tôi phải đưa ra nguyện vọng của mình."
"Tự mình quyết định tên của mình sao?"
"Nghe nói đó là một phần của việc nâng cao khả năng giao tiếp và khả năng tự phán đoán. Họ nói tôi có thể tham khảo ý kiến của ai đó."
"...Và, là tôi sao?"
Vâng, Nine gật đầu.
"...Hiểu rồi. Tôi sẽ suy nghĩ."
Saeki gật đầu dù có chút căng thẳng.
Quyết định một cái tên. Cảm giác như một chuyện trọng đại.
Bởi vì theo Luật Định danh AI, cái tên đó sẽ có hiệu lực xã hội đàng hoàng.
Giống như con người.
Chợt tò mò, Saeki hỏi.
"...Nine, tương lai cô muốn trở thành gì?"
"Tôi sẽ tiếp tục thực hiện sứ mệnh."
Câu trả lời ngay lập tức. Sau khi được trả lời ngay lập tức, Saeki mới nghĩ, mình vừa hỏi một câu ngớ ngẩn hiển nhiên quá nhỉ.
"Saeki-san tương lai muốn trở thành gì?"
Bị hỏi ngược lại, ơ, Saeki nghẹn lời.
Cho đến khi phát hiện ra bệnh tim, cậu từng muốn làm cầu thủ bóng đá. Nhưng từ khi phát hiện bệnh, chỉ riêng việc sống chung với căn bệnh này đã vất vả lắm rồi, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
"...Không biết nữa." Saeki thành thật trả lời. "Mình có thể trở thành gì nhỉ... Mình hợp với cái gì nhỉ."
Khi cậu lẩm bẩm, Nine nhìn về phía Saeki và dừng lại. Có vẻ như đang tính toán điều gì đó.
"...Tôi nghĩ cậu hợp với việc làm ở các doanh nghiệp liên quan đến AI, hoặc làm nhà nghiên cứu AI."
"......"
Quá trình tính toán đó của Nine, ngay cả Saeki cũng dễ dàng đoán ra.
Đơn giản là vì qua những cuộc trò chuyện trước đó, trong Nine đã nhận định rằng cậu am hiểu về AI.
Tuy nhiên, lời nói đó lại thấm thía vào lòng cậu bé mười tuổi một cách lạ kỳ.
Ba ngày sau, khi trở lại bệnh viện, Saeki đã đặt tên cho Nine.
Grace.
Khi bị hỏi lý do, Saeki lảng tránh: "Thích thì đặt thôi."
Thực ra đó là từ mà cậu đã mất ba ngày ba đêm, cắm cúi tra cứu trong chiếc từ điển điện tử mượn của bệnh viện.
Grace.
Nó là từ mang ý nghĩa "sự dịu dàng" hay "phẩm giá".
Và hơn hết, nó còn là từ mang ý nghĩa "ân huệ", dành cho người đã chỉ ra tương lai trở thành nhà nghiên cứu AI cho cậu.
0 Bình luận