Chương 201-300

Chương 217: Nghi thức “Thăng hoa”

Chương 217: Nghi thức “Thăng hoa”

Dù đã cứu được một gia đình, nhưng cuộc đi săn vẫn chưa kết thúc.

Những phân thân của Elizabeth sau khi biết mình đã bị nhắm vào đều bắt đầu điên cuồng tháo chạy, nhưng vẫn không thể thoát khỏi số phận bị nghiền nát từng cái một. Tản ra chạy trốn, lặn xuống mặt đất, chạy ngược hướng, ẩn nấp trong xác chết... Bất kể Elizabeth dùng cách gì cũng không thể giúp phân thân của mình thoát khỏi sự truy sát, từng cái một bị lôi ra rồi bị giền nát.

Trong tâm trí Elizabeth lúc này, ngoài nỗi sợ hãi ra, còn có bốn gương mặt khắc sâu vào não bộ. Kẻ tham gia truy sát chỉ có bốn người, trong đó có hai người quen khiến Elizabeth cảm thấy chấn động.

Một là Sandy, ma ngẫu bên cạnh Thánh nữ Sill. Kẻ còn lại chính là Shirley, người vốn thuộc về Cục Tình báo Quân đội số 1 (MI1). Shirley giống như hoàn toàn không quen biết Elizabeth, chỉ cần nhìn thấy là lập tức lao lên kết liễu, thậm chí không cho Elizabeth lấy một cơ hội để mở miệng.

Cự long... đặc công MI1 phản bội... hộ vệ thân cận của Thánh nữ Hy Vọng...

Elizabeth cúi đầu, dùng cốt nhẫn của mình điên cuồng khắc họa trên phiến đá dưới hầm ngầm. Một biểu tượng đầu rồng đơn giản, biểu tượng của MI1 và biểu tượng của Giáo hội Hy Vọng được Elizabeth khắc ra. Đây đã là phân thân cuối cùng của ả... các phân thân khác đều đã bị tiêu diệt sạch sẽ ngay từ lúc nãy.

Theo kinh nghiệm "chết" ra của Elizabeth, không quá mười giây nữa, nơi ẩn náu cuối cùng này cũng sẽ bị phát hiện. Và Elizabeth sẽ rơi vào cái chết thực sự...

“Khốn kiếp!!! Khốn kiếp!!!” Elizabeth ôm lấy cảm xúc oán độc và điên cuồng không ngừng gào thét.

Rõ ràng cơ thể của ả sắp định hình rồi. Rõ ràng chỉ cần không ngừng sản sinh phân thân, ả có thể đạt đến cảnh giới gần như trường sinh bất tử. Elizabeth không hề nhận ra mình sẽ rơi vào điên loạn trước khi chạm tới cái gọi là trường sinh, ả chỉ oán hận mọi thứ một cách vô lý.

Vù——

Lại là tiếng vỗ cánh... Âm thanh giống như ác ma vỗ cánh này đã vô số lần xuất hiện trong tâm trí Elizabeth. Nhưng lần này, hẳn là lần cuối cùng.

“Ha ha ha ha——”

Elizabeth quay đầu lại, cười một cách điên dại, đồng thời ả nhanh chóng vươn lưỡi hái bên phải ra, hung hăng vung về phía đầu mình.

“Phập——”

Một cái đầu chậm rãi rơi xuống đất. Cơ thể Elizabeth cũng nhũn ra, cái bụng khổng lồ to bằng bắp đùi hoàn toàn che khuất những thứ ả vừa vẽ.

“Hửm?” Sill nhìn cảnh tượng trước mặt, cảm thấy một chút nghi hoặc.

Elizabeth trực tiếp tự sát? Thế này là có ý gì?

Nhưng Sill không tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, cô chậm rãi há miệng, một luồng hơi thở bào tử màu đen đỏ phun ra. Sau khi những bào tử như bụi phấn này bám vào xác chết của Elizabeth, chúng nhanh chóng ăn mòn nó. Chẳng mấy chốc, cơ thể Elizabeth chỉ còn lại một vũng nước đen hôi thối.

Bồi thêm đòn kết liễu là để ngăn chặn việc hồi sinh, đối mặt với loại quái vật không thể gọi tên này, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.

Sau khi hơi thở cuối cùng của Sill hoàn toàn làm tan chảy cái xác trước mặt, giao diện hệ thống hiện ra.

「Chỉ dẫn Xanh biếc (2/20) đã hoàn thành」

Những nhiệm vụ của Chỉ dẫn Xanh biếc sau khi hoàn thành sẽ không trao phần thưởng thực chất, mà trong quá trình hoàn thành chỉ dẫn, các thẻ bài của Sill sẽ được cường hóa. Ví dụ như sau khi hoàn thành chỉ dẫn thứ hai này, độ dung hợp của thẻ Nguyên soái tăng lên một chút, còn độ dung hợp của Ấu Long thì tăng vọt một đoạn lớn, đạt tới 30%.

Quan trọng nhất chính là giúp Sill giải quyết được một mối họa ngầm. Nếu những con nhện này để mặc thêm vài ngày, thậm chí là một ngày không dọn dẹp, không biết sẽ gây ra thương vong lớn đến mức nào. Bây giờ, vì chỉ dẫn đã báo hoàn thành, nghĩa là Elizabeth đã thực sự chết hẳn.

Sill nhìn vũng nước đục trước mặt, biểu cảm lại không thả lỏng được bao nhiêu. Cô nghĩ đến nụ cười cuồng loạn của Elizabeth trước khi chết, và sự oán độc trong mắt ả lúc đó. Chẳng lẽ Elizabeth thực sự chỉ cười hư trương thanh thế rồi tự sát để cái chết của mình làm ghê tởm Sill thôi sao?

Sill cảm thấy Elizabeth không phải loại người như vậy. Điều này khiến Sill hơi nghi ngờ Elizabeth đã giở trò gì đó, hoặc đã để lại bố trí nào đó trước khi chết. Nhớ lại kỹ những con nhện quái dị của Elizabeth bị giết hôm nay, dường như không có con nào có điểm bất thường.

Sau một hồi im lặng, Sill thầm hỏi trong lòng: “Hệ thống, chỉ dẫn thứ ba đâu?”

Sill đặt hy vọng vào chỉ dẫn thứ ba, xem nó có thể chỉ cho mình một con đường sáng hay không. Thế nhưng lời tiếp theo của hệ thống đã dập tắt tâm tư này của cô.

「Có lẽ là vẫn chưa đến lúc “Chỉ dẫn Xanh biếc” thấy thích hợp... Cô ấy chỉ chọn lựa cách thức giúp ngươi mạnh lên nhanh nhất.」

“Nghĩa là, có thể sẽ chọn cách nguy hiểm nhất sao?” Sill nắm thóp lời hệ thống, hỏi ngược lại.

Nhưng câu hỏi của Sill hồi lâu vẫn không nhận được câu trả lời. Điều này coi như đã mặc nhận suy nghĩ của Sill. Chỉ dẫn Xanh biếc chính là một loại tính toán tình thế hiện tại, chọn ra một lộ trình nâng cao thực lực của Sill nhất, dù con đường đó đầy rẫy hiểm nguy.

“Nếu ta bỏ cuộc giữa chừng, hoặc dùng cách hoàn thành khác với chỉ dẫn thì sao? Có hình phạt gì không?” Sill đổi góc độ đặt câu hỏi.

「Nếu làm vậy, chỉ dẫn sẽ biến mất, bạn cũng không thể nhận được chỉ dẫn cuối cùng và phần thưởng sau khi hoàn thành chỉ dẫn cuối cùng.」

Nghĩa là, thất bại sẽ không có hình phạt, chỉ là mất đi phần thưởng cuối cùng mà thôi. Sau khi hiểu rõ điểm này, lòng Sill cũng không còn lo lắng về chỉ dẫn này nữa. Cùng lắm thì lúc gặp chỉ dẫn quá khó, trực tiếp từ bỏ là xong, dù sao an toàn vẫn là trên hết.

Sill dang rộng đôi cánh, men theo đường hầm ngầm bay về hướng lúc đi. Cái hầm ngầm này tuy đã bỏ hoang nhưng mùi bên trong vẫn hơi nồng nặc. Trong lúc bay rời khỏi hầm ngầm, Sill cũng dùng Ý chí Long quân ra hiệu cho Shirley và Tiểu Hắc có thể giải tán, thuận tiện bảo Sandy quay về Giáo đình.

Còn Sill thì trực tiếp bay giữa bầu trời đêm về phía Giáo đình. Lượn qua tháp lâu của Giáo đình, Sill bay thẳng đến bên cửa sổ phòng mình. Trước khi tiếp đất, cô hóa thành hình người, Sill trong bộ váy ngủ trực tiếp đáp xuống bệ cửa sổ rồi lộn người vào phòng, nhưng không đóng cửa sổ lại.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng Sandy cũng xuất hiện bên cửa sổ. Sandy sau khi vào phòng liền đóng cửa sổ lại, nhìn về phía Sill.

“Điện hạ.”

“Quần áo của em bẩn hết rồi...” Sill nhìn Sandy mỉm cười, sau đó đi về phía tủ quần áo, lấy một bộ trường bào màu đen sạch sẽ đưa cho Sandy: “Đi tắm đi, rồi thay đồ mới.”

Sau khi đưa quần áo đi, Sill không nhịn được ngáp một cái, dụi mắt nói: “Ta đi ngủ trước đây, chúc ngủ ngon.”

Bản thể của Sill không trực tiếp tham gia vào cuộc săn giết nên váy ngủ vẫn nguyên vẹn, trên người cũng không bị bẩn. Nhưng tinh thần của Sill thì cảm thấy có chút quá tải, những biến động thăng trầm trải qua hôm nay khiến tinh thần luôn căng thẳng của cô bắt đầu thấy mệt mỏi. Cô loạng choạng đi đến bên giường, trực tiếp nằm sấp xuống rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Dù hôm nay trải qua rất nhiều chuyện, nhưng một cuộc chiến không tiếng súng mới chỉ vừa bắt đầu nổ ra. Và ngày mai chính là khởi đầu của cuộc chiến này, địch ở tối, ta cũng ở tối, kẻ nào lộ diện trước kẻ đó sẽ rơi vào thế bị động.

Sill mơ màng ngủ thiếp đi, còn Sandy cầm quần áo của Sill đứng ngẩn ra một lúc, thấy Điện hạ đã ngủ say mới ngập ngừng đi về phía phòng tắm.

...

Đêm khuya, tại số 23 phố Hemington, quận Suller, 【Tiệm may tinh xảo của Arnold】 đón một vị khách không mời mà đến. Một bóng người toàn thân bao phủ trong trường bào đen, gõ cửa tiệm theo một nhịp điệu kỳ lạ rồi trực tiếp đẩy cửa gỗ ra.

Giống như đường phố vắng lặng giữa đêm khuya, tiệm may không bật đèn, chỉ có thể dựa vào một chút ánh trăng để nhận diện vật thể bên trong. Bóng người đó sau khi vào tiệm liền đóng cửa lớn, rồi đi thẳng về phía cầu thang bên trong.

Mở cửa bước vào lối cầu thang, kẻ áo đen không đi lên cầu thang bên phải mà rẽ trái, đi thẳng về phía bức tường. Nếu Sill nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ thấy rất quen thuộc. Bởi vì cầu thang bên phải dẫn lên trên chính là nơi diễn ra buổi tụ họp "Thủy triều Pháp lực" mà Sill từng tham gia.

Không ai ngờ rằng, bên trong bức tường rẽ trái lại là một bộ ảo thuật tương tự, và khi bước vào tường chính là một lối cầu thang khác dẫn xuống dưới. Đó là hướng thông xuống cống. Kẻ áo đen đi vòng theo cầu thang xuống dưới, chẳng mấy chốc đã đến một không gian rộng rãi.

Đó là một tầng hầm khổng lồ. Nếu có thể nhìn thấy bản vẽ mặt cắt của toàn bộ tòa nhà, sẽ thấy tầng hầm này tránh né hoàn toàn vị trí của hầm ngầm thành phố, được xây dựng ngay dưới tiệm may, cách khu phố náo nhiệt bên trên chỉ ba mét. Đây là một kiến trúc bí mật.

Bên trong tầng hầm giống như một phòng thí nghiệm khổng lồ, khắp nơi bày đầy thuốc thử và sách vở, cùng đủ loại vật liệu ma pháp. Điều khiến người ta sững sờ nhất chính là các loại trận pháp phức tạp và hàng chục bình thủy tinh khổng lồ. Bên trong bình là xác của đủ loại sinh vật kỳ quái nửa người nửa quái vật, được ngâm nổi bồng bềnh trong lọ thủy tinh, khiến người ta không khỏi rùng mình.

Nhưng kẻ áo đen không cảm thấy lạ lẫm với tất cả những điều này, mà đi thẳng về phía một bóng người đang ngồi trong góc. Bóng người đó chính là ông chủ tiệm may, Arnold – một phú ông kín tiếng với nguồn vốn không rõ ràng, người dù không có năng lực siêu phàm nhưng lại tạo ra được một hội tụ siêu phàm giả.

Lúc này Arnold đang ngồi trên một chiếc ghế đơn giản, nhìn qua hàng rào sắt thông với hầm ngầm trên tường, vuốt ve con mèo đen trên đùi.

“Gừ gừ——” Con mèo đen phát ra tiếng kêu thoải mái, dường như nhận ra có người đến, nó lập tức đứng dậy, dựng đứng đuôi nhìn kẻ phía sau.

“Ngoan... không sao đâu...” Arnold vuốt ve con mèo đang cảnh giác, mỉm cười nói: “Có tình báo mới?”

“Vâng, thưa lão gia.” Kẻ áo đen quỳ một gối phía sau Arnold. Một cường giả khí thế bất phàm lại quỳ gối sau một người không có năng lực, đãi ngộ này ước chừng ở ngoài kia chỉ có Nữ vương mới được hưởng.

“Trận pháp dưới hầm ngầm khu Duke có chút dao động... Lúc nãy thuộc hạ đi kiểm tra, phát hiện có vài điểm kỳ lạ...” Kẻ áo đen cung kính nói.

Arnold thôi không vuốt ve con mèo nữa, ngẩng đầu lên, ôn tồn nói: “Ồ? Chuyện gì, nói thẳng đi.”

Kẻ áo đen khựng lại, dường như đang tổ chức ngôn ngữ, một lúc sau mới nói: “Elizabeth dường như có năng lực phân thân, sáng nay cô ta chưa chết...”

“Ừ.” Arnold gật đầu, tiếp lời: “Lý do cô ta không đến báo cáo là gì?”

“Cô ta dường như vẫn còn ý thức, nghi thức ‘Thăng hoa’ của cô ta dường như rất thuận lợi...”

Nói đến đây, mắt Arnold sáng lên, ông hỏi dồn: “Sao ngươi biết? Ngươi gặp cô ta rồi?”

Sự kích động của Arnold không phải không có lý do. Trong tất cả các thí nghiệm “Thăng hoa” trước đây, vật thí nghiệm được nuôi dưỡng hầu hết đều là những quái vật không có chút lý trí nào. Dù thực lực được tăng cường nhưng không thể coi là tiến hóa Thăng hoa thực sự. Vì vậy, Arnold và tổ chức của ông luôn tiến hành thực nghiệm, và đối tượng tham gia thực nghiệm đương nhiên là các siêu phàm giả từ các buổi tụ họp do ông sáng lập. Đặc biệt là những siêu phàm giả độc hành không quyền không thế chính là mục tiêu thí nghiệm.

Kết quả sẽ được gửi đến tay tất cả thuộc hạ của Arnold. Phần lớn thuộc hạ đều chưa từng thấy bản thân Arnold, họ chỉ biết tổ chức của mình có một người chỉ huy tối cao nhưng đều không biết là ai. Và phương thức liên lạc của họ chính là mạng lưới hầm ngầm phức tạp dưới lòng Suramar.

Bây giờ tin tức kẻ áo đen mang đến rõ ràng khiến Arnold thấy phấn chấn. Một trong những thuộc hạ của ông chủ động tiến hành cải tạo, hơn nữa còn sống sót, giữ vững thần trí đồng thời hoàn thành Thăng hoa!

Đối mặt với một Arnold đang có chút kích động, tim của kẻ áo đen thắt lại, hắn hơi run rẩy nói: “Thuộc hạ... chỉ tìm thấy vài cái xác của cô ta, dường như lúc trước đó, cô ta đã bị vài người bí ẩn dồn vào đường cùng giết tuyệt rồi...”

“Ồ...” Biểu cảm của Arnold dần lạnh nhạt xuống, ông nhàn nhạt nói: “Vậy sao ngươi biết cô ta có thần trí?”

“Cô ta... cô ta đã để lại manh mối cho chúng ta...” Kẻ áo đen vội vàng nói, “Trên xác của cô ta tại trạm liên lạc dưới hầm ngầm có vài dấu vết khắc lại, dường như cô ta đang gợi ý cho chúng ta về những kẻ đã giết cô ta...”

Kẻ áo đen nói rồi thò tay vào trong trường bào, lấy ra một tờ giấy da dê, trên giấy dường như in lại ba hình vẽ. Arnold nhìn những hình vẽ khắc trên giấy da dê, đưa tay vuốt cằm, lẩm bẩm:

“Cục Tình báo Quân đội số 1... Giáo hội Nữ Thần Hy Vọng... Rồng?”

Arnold nhíu chặt lông mày, ông nghĩ mãi không thông tại sao ba cái hình vẽ này lại có thể liên quan đến nhau.

“Đi điều tra một chút đi.” Arnold xua tay, ném rắc rối này cho thuộc hạ. “Đúng rồi, nếu có thể, nhớ mang hai cái xác về, nước xác cũng được.”

“Rõ, thưa lão gia.”

Kẻ áo đen như được đại xá, nhanh chóng gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi tầng hầm. Trong tầng hầm chỉ còn lại Arnold, cầm tờ giấy da dê đó, trầm tư suy nghĩ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!