Thượng

Chương 6: Buổi họp kiểm điểm

Chương 6: Buổi họp kiểm điểm

Tại Học viện Fuji, vào ngày bị Bội Thần Binh tập kích, các bài diễn tập sử dụng á không gian đã bị hủy bỏ không chỉ với tân sinh viên mà cả các học viên khác. Tuy nhiên, ngay ngày hôm sau, diễn tập trong á không gian đã được nối lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ngày 16 tháng 9 năm Thần Lịch thứ 17. Hôm nay là thứ Bảy, nhưng việc huấn luyện tại học viện không phân biệt ngày nghỉ. Như để bù lại sự chậm trễ hôm qua, các thiếu nữ tân sinh viên thuộc Đệ ngũ vị giai "Bạch" đã phải lặp đi lặp lại các trận đấu mô phỏng với robot chiến đấu ngay từ sáng sớm. Tuy nhiên, ba đội trực tiếp đối mặt với cuộc tập kích hôm qua được hủy bỏ buổi diễn tập hôm nay.

Nói vậy không có nghĩa là họ được nghỉ huấn luyện. Thay vì diễn tập, họ được giáo quan Shirayuri ra lệnh phải tìm ra và báo cáo điểm yếu hiện tại của đội mình. Đội của Arashima Kouji, mục tiêu trực tiếp của Bội Thần Binh, đương nhiên cũng nằm trong số đó.

"Tôi nghĩ điểm yếu của chúng ta quả nhiên là thiếu hỏa lực tấn công tầm xa."

Ánh mắt của Ida hướng thẳng vào Arashima Kouji đang ngồi đối diện.

"Tôi cũng nghĩ vậy. Ý kiến của Arashima Kouji cũng có lý, nhưng tôi nghĩ việc bổ sung hỏa lực quan trọng hơn khả năng bay lượn."

Mira ngồi bên trái cũng ủng hộ ý kiến của Ida trong khi nhìn vào mặt Kouji.

"Tớ cũng, ừm, nghĩ như vậy..."

Saori ngồi bên phải Kouji đảo mắt liên hồi, đồng tình với Ida và Mira.

Họ đang vây quanh chiếc bàn tròn trong phòng sinh hoạt chung của ký túc xá để thảo luận về bài tập mà Shirayuri đưa ra. Hai đội khác cũng nhận được bài tập tương tự, nhưng họ sử dụng các phòng sinh hoạt chung khác. Tiện thể nói thêm, ký túc xá có tổng cộng mười hai phòng sinh hoạt chung nhỏ.

Nếu hỏi tại sao không dùng phòng học hay phòng hội thảo, thì là vì học viện không có những thứ đó. Các giờ học lý thuyết được thực hiện trong không gian ảo (đáng tiếc không phải là VR toàn giác quan mà chỉ là không gian VR giới hạn thị giác và thính giác). Có phòng họp chiến thuật dùng để giải thích tác chiến, nhưng nơi đó chỉ được sử dụng trong những tình huống ngoại lệ như khi học viên phải xuất kích hôm qua.

Người khẳng định thiếu hỏa lực là Ida, còn Kouji lại nêu vấn đề cần bổ sung là việc không thể bay. Sự khác biệt này phản ánh kinh nghiệm của họ ngày hôm qua.

Trong tâm trí Ida, hình ảnh mũi tên của Youko ít nhiều gây ra sát thương cho tên Bội Thần Binh in đậm sâu sắc, trong khi đòn tấn công của cô không những vô dụng mà cô còn chẳng có cơ hội ra đòn. Đó là lý do cô chỉ ra sự thiếu hụt khả năng tấn công từ xa.

Mặt khác, Kouji cảm thấy thất bại nặng nề khi đòn tấn công của mình không thể chạm tới tên Bội Thần Binh tự xưng là Gryps - Shuusuke - khi hắn bay lên không trung. Cảm giác thực tế của Kouji là nếu không bay được thì không thể chiến đấu trên cùng một đẳng cấp.

Mira và Saori không tham gia trận chiến hôm qua. Họ đã rơi vào trạng thái bán hôn mê, mất khả năng chiến đấu ngay từ đòn đầu tiên của Shuusuke.

Để hai người không tham gia chiến đấu nắm được tình hình, cũng như để nhìn lại cách xử lý của bản thân một cách khách quan, bốn người đã xem lại đoạn phim chiến đấu hôm qua trước khi thảo luận. Đây là thông tin được ghi lại qua Thần Giáp của các học viên có mặt tại hiện trường và được tái cấu trúc lại, tuy không phải video quay trực tiếp nhưng độ chân thực không thua kém gì phim người đóng.

Xem đoạn phim đó, điều đầu tiên Mira thốt lên là thiếu khả năng phòng thủ. Cô cảm thấy xấu hổ khi bị loại khỏi vòng chiến đấu chỉ bởi một luồng sóng xung kích từ cú vung kiếm đơn thuần, chứ không phải bị chém trực tiếp.

Nhưng nghe ý kiến của Ida, cô đã thay đổi suy nghĩ. Thiếu phòng thủ không phải là vấn đề của cả đội. Ida và Kouji đã chịu được sóng xung kích đó, và ở hai đội kia cũng chỉ có một người chịu được. Giáo quan yêu cầu "báo cáo điểm yếu của đội", nên Mira nghĩ lại rằng câu trả lời của mình không phù hợp.

Ngược lại, Saori khi nghe ý kiến thiếu hỏa lực của Ida liền thấm thía sự vô dụng của bản thân. Trong đội chỉ có mình cô chọn vũ khí tầm xa, nên cô hiểu lầm rằng lời chỉ trích thiếu hỏa lực tầm xa là đang trách cứ mình. Ida đã vội vàng biện minh "Không phải vậy" và bề ngoài Saori đã chấp nhận, nhưng trong góc khuất tâm hồn, sự hiểu lầm đã biến thành nỗi tự trách và nằm lì ở đó.

Việc Saori ủng hộ Ida xuất phát từ chính sự tự trách này.

"Hiểu rồi. Tôi đồng ý với kết luận đó."

Và rồi Kouji, không hề lảng tránh ánh mắt của Ida, đã rút lại ý kiến của mình.

***

Bề ngoài của học viện không khác biệt lắm so với xã hội bên ngoài, hay nói cách khác là khung cảnh xã hội hiện đại thế kỷ 21 theo Tây lịch. Công nghệ sử dụng bên trong vượt xa xã hội bình thường, nhưng nếu chỉ sống đơn thuần thì ít có cơ hội nhận ra sự khác biệt. Có lẽ lúc duy nhất cảm nhận được sự chênh lệch công nghệ áp đảo ngoài công việc và nhiệm vụ là khi sử dụng hệ thống dịch chuyển để ra vào học viện. Hiện tại, con đường dẫn đến khu nhà nhân viên mà Kouji và Ida đang đi là một lối nhỏ lát gạch. Nó trông chẳng khác gì những vỉa hè lát gạch bên ngoài.

Kouji và Ida đi cạnh nhau để báo cáo kết quả thảo luận cho giáo quan. Có ý kiến lo ngại rằng cả bốn người cùng kéo nhau đi báo cáo thì thiếu sự dứt khoát, nên Ida, người tổng hợp cuộc thảo luận, được chọn làm người báo cáo. Và Ida, với lý do một mình mình có thể không đảm bảo tính khách quan, đã yêu cầu Kouji - người có ý kiến đối lập - đi cùng.

"...Kouji, thật lòng cậu vẫn chưa phục đúng không?"

Tuy nhiên, mục đích thực sự của Ida là chất vấn ý định thực sự của Kouji.

"Không, nội dung báo cáo như vậy là được rồi. Có hỏa lực tầm xa chắc chắn sẽ tốt hơn."

Kouji thản nhiên phủ nhận sự nghi ngờ của Ida.

Thái độ quá đỗi thản nhiên đó khiến Ida có vẻ ngỡ ngàng.

"...Tôi vẫn nghĩ có khả năng không chiến sẽ tốt hơn đấy."

"Tóm lại sự khác biệt giữa chúng ta chỉ là thứ tự ưu tiên thôi. Nếu vậy thì quyết định theo số đông là được."

"Kouji. Cậu, ừm, nói sao nhỉ... người lớn thật đấy."

Kouji giảm tốc độ, nhìn chằm chằm vào Ida.

"Tự nhiên nói gì thế?"

"Không... tôi cứ tưởng con trai ở độ tuổi chúng ta cái tôi phải lớn hơn chứ."

Trong giọng nói của Ida chứa đựng sự bối rối và bất ngờ.

"Chẳng phải người ta hay nghĩ đàn ông Nhật Bản thường không nói năng dứt khoát sao?"

Kouji đáp lại bằng giọng điệu pha chút trêu chọc.

"Tôi cũng có nghe đồn thế, nhưng chủ yếu là từ mấy người lớn tuổi thôi. Hầu như chưa nghe thấy từ miệng bạn học bao giờ."

"Dù vậy thì vẫn có người giữ cái hình ảnh đó nhỉ."

"Chuyện đó thì chịu thôi. Vậy Kouji có ấn tượng gì về đất nước tôi?"

Bị Ida hỏi ngược lại, Kouji giơ hai tay lên.

"Xin hàng. Thật ra tôi không biết nhiều lắm."

"Fufu. Thà nói thẳng ra còn được đánh giá cao hơn là giả vờ hiểu biết đấy."

Lần này đến lượt Ida mỉm cười nói, không phải giọng điệu như đang trêu chọc mà là thực sự trêu chọc.

***

Kouji và Ida đang ngồi cạnh nhau đối diện với Shirayuri tại phòng hướng dẫn số 2, tầng một khu nhà nhân viên nằm cạnh giảng đường. Giữa hai người và Shirayuri là một chiếc bàn đơn giản, nên Kouji không rơi vào tình cảnh không biết nhìn vào đâu như hôm lễ nhập học.

"──Các em có biết khái niệm Psychokinesis (Tâm động lực) không?"

Sau khi báo cáo kết luận về điểm yếu của đội cho giáo quan Shirayuri và nhân tiện hỏi về phương pháp tu luyện đòn tấn công tầm xa, câu trả lời họ nhận được là câu hỏi ngược này.

"Vâng, đại khái là... Hiện tượng biến đổi ý nghĩ thành lực vật lý đúng không ạ? Thường được miêu tả như năng lực di chuyển đồ vật..."

Kouji trả lời câu hỏi đó với giọng điệu không mấy tự tin, ngập ngừng.

"Đúng vậy. Diễn đạt theo phong cách học viện hơn một chút thì đó là kỹ thuật chuyển đổi năng lượng ý niệm thành lực tác động lên vật thể."

Là kỹ thuật sao, Kouji thầm nghĩ. Nhưng nghĩ kỹ thì Thần Giáp cũng là sản phẩm của kỹ thuật điều khiển năng lượng vật chất hóa bằng ý niệm. Việc PK (Psychokinesis) được triển khai như một kỹ thuật cũng không có gì lạ.

Không chỉ Kouji mà cả Ida dường như cũng tạm hiểu được lời giải thích vừa rồi. Thấy vậy, Shirayuri đi vào vấn đề chính.

"Ethereal Arm có chức năng bắn PK ra dưới dạng chùm tia tốc độ ánh sáng."

"Em xin phép đặt câu hỏi ạ."

"Học viên Arashima, cho phép em."

"Cái đó có khác với đạn quang học bắn ra từ Ethereal Arm dạng súng hay cung tên không ạ?"

"Khác biệt. PK Beam không ổn định như đạn dược được hình thành vốn để bắn đi. Tuy nhiên, xét về điểm có thể gây sát thương cho Thần Giáp thì chúng có hiệu quả như nhau."

Tức là một dạng kỹ năng ẩn sao, Kouji hiểu ra. Không ổn định nghĩa là chắc không thể bắn liên tục được. Nhưng nếu gây sát thương được cho Thần Giáp thì Kouji không có gì để phàn nàn.

"Em cũng xin phép hỏi ạ."

Lần này Ida xin phép phát biểu.

Shirayuri nói "Mời em" để khuyến khích câu hỏi.

"Sóng xung kích mà tên Bội Thần Binh hôm qua phóng ra từ kiếm hay ánh sáng từ khiên cũng là PK Beam sao ạ?"

"Không hoàn toàn giống của chúng ta, nhưng về nguyên lý thì tương tự."

Vũ trang của chiến binh phe Thần và chiến binh phe Tà Thần có vẻ có những điểm khác biệt nhỏ, Kouji nghĩ. Một chủ đề thú vị, nhưng bản thân cậu bây giờ biết cũng chẳng để làm gì. Quyết định sẽ hỏi lại sau khi có thêm sức mạnh, Kouji ghi nhớ thắc mắc đó trong lòng.

"Lịch huấn luyện PK Beam dự kiến vào tháng kia. Tuy nhiên, các em tự chủ động tu luyện cũng không sao. Về quy trình tu luyện cụ thể, các em nên nhờ Tutor (người hướng dẫn) giúp đỡ."

"Nhờ ai cũng được ạ?"

"Đúng vậy. Đó cũng là bài tập được giao cho các em ấy mà."

Trước câu hỏi của Kouji, Shirayuri mỉm cười gật đầu.

***

Đêm hôm đó. Khi đang kiểm tra tin tức xã hội bên ngoài tại phòng riêng trong ký túc xá, Kouji nhận được một email qua Infolist.

Người gửi là "Komiya Manazuru". Đó là ai, Kouji nhớ ra ngay lập tức. Nữ học viên thủ khoa đã đọc diễn văn chào mừng tại lễ nhập học. Cô ấy cũng đã tham gia đội cứu viện hôm qua.

Nội dung email là về vấn đề cậu đã thảo luận với Shirayuri hôm nay. Cô ấy nói nếu muốn tự tu luyện kỹ thuật PK Beam thì hãy nhờ Tutor. Chắc hẳn cô ấy không bỏ mặc mà đã sắp xếp trước với các đàn chị Tutor.

Có lẽ vị đàn chị này nghĩ rằng Kouji, nam sinh duy nhất, sẽ khó mở lời trước, nên đã chủ động liên lạc.

Vừa nghĩ vậy, Kouji vừa lướt qua nội dung email. Tóm tắt lại là "Có chuyện muốn nói, gặp nhau bây giờ được không". Giờ này á? Kouji nghĩ, nhưng cậu không có lý do gì để từ chối. Kouji lập tức gửi thư đồng ý.

Phải mất năm phút sau mới có hồi âm. Nội dung là "Đến phòng tôi đi". Ký túc xá học viên chia làm ba tòa nhà. Theo email này, phòng của Manazuru nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà khác. Tức là nếu nhận lời mời, cậu phải rời ký túc xá lúc đêm muộn, sang ký túc xá khác và đi qua khu vực sinh hoạt chung để lên tầng cao nhất.

Kouji là nam học viên duy nhất của học viện. Ký túc xá học viên toàn nữ, thực chất là ký túc xá nữ. Không có quy định nào cấm Kouji vào các tòa nhà khác. Chỉ là việc một mình bước vào ký túc xá nữ giờ này gây ra sự kháng cự về mặt tâm lý. Hơn nữa nơi đến lại là phòng riêng của một cô gái, dù lớn tuổi hơn nhưng cũng chẳng chênh lệch là bao. Kouji cảm thấy chùn bước hơn là ngại ngùng.

Việc mất đến năm phút mới trả lời chứng tỏ đối phương cũng có sự do dự. Tuy nhiên, đây không phải là lời mời đi chơi. Đây là lời đề nghị dành thời gian hướng dẫn từ một học viên cấp cao nhất. Hơn nữa cậu đã lỡ nhận lời rồi. Giờ không còn lựa chọn "từ chối" nữa.

Kouji gửi tin nhắn "Em sẽ qua làm phiền ngay ạ".

Rồi cậu cố gắng chỉnh trang lại vẻ ngoài hết mức có thể và rời phòng. Thật lòng cậu muốn tắm rửa sạch sẽ mồ hôi và bụi bẩn, nhưng để đối phương chờ đợi thì thật áy náy.

Đứng trước phòng Manazuru, Kouji bất chợt nhớ lại lời của Shirayuri. Lời dặn tại phòng hướng dẫn ngay sau lễ nhập học.

──Mong em hạn chế quan hệ tình dục với các học viên khác.

Bàn tay đang định nhấn chuông cửa khựng lại giữa chừng. Không chỉ tay mà cả người cậu cứng đờ.

Cậu biết mình đang ý thức thái quá. Ngay từ đầu, lời hướng dẫn của Shirayuri có kèm điều kiện tiên quyết "dù có người yêu". Không cần phải nói, Komiya Manazuru không phải là người yêu của cậu.

Thật nực cười khi cứ tự biên tự diễn, cậu thấy bản thân thật lố bịch. Sự tự trào dâng lên. Tuy nhiên, những vọng tưởng giới tính một khi đã nhen nhóm thì không dễ gì dập tắt. Cậu mới mười sáu tuổi. Chưa phải độ tuổi có thể kiểm soát ham muốn tình dục theo ý muốn.

Dù vậy, nhờ một nửa ý thức nhìn nhận bản thân một cách khách quan, cậu cũng thoát khỏi trạng thái đông cứng một cách chật vật. Cậu di chuyển bàn tay đang dừng lại giữa chừng, nhấn nút chuông cửa.

Không có tiếng trả lời qua loa, cửa mở ngay lập tức.

"Mời vào."

Manazuru không cần xác nhận tên Kouji trước, mời cậu vào ngay trong phòng.

Kouji cảm thấy hơi bất ngờ khi thấy cách bố trí phòng y hệt phòng mình.

Phòng riêng ký túc xá không chật đến mức gọi là "cái lỗ mũi", nhưng cũng không rộng đến mức gọi là căn hộ chung cư một phòng. Ngoài bàn học, ghế, giường, tủ quần áo thì chỉ đặt thêm được một chiếc bàn gấp nhỏ và ghế. Bàn học được thiết kế âm tường, và tách biệt với nó cũng có một bộ bàn ghế âm tường khác.

Hiện tại bàn học đã được thu lại, chiếc bàn gấp được mở ra. Trên bàn có một cái ấm và hai chiếc tách. Không phải cốc kim loại như Kouji hay dùng mà là tách trà bằng sứ. Sự khác biệt đó khiến Kouji cảm nhận rõ sự hiện diện của phái nữ và lén lút thót tim.

"Mời ngồi."

Manazuru ngồi ở phía trong chiếc bàn nhìn từ cửa vào, mời Kouji ngồi ghế đối diện.

"Em xin phép," Kouji nói rồi ngồi xuống.

Manazuru cầm ấm rót trà vào tách. Trái với dự đoán, không phải hồng trà mà là trà xanh. Việc dùng tách trà sứ thay vì cốc uống trà kiểu Nhật khiến cậu cảm thấy có nét gì đó rất con gái cùng trang lứa, khóe miệng suýt giãn ra. ──Nhờ thế mà cậu bớt căng thẳng hơn một chút.

"Mời dùng."

"Em xin phép."

Uống một ngụm trà, sự căng thẳng càng vơi đi. Cuối cùng cậu cũng có đủ bình tĩnh để nhìn thẳng vào thiếu nữ trước mặt.

Đúng như ấn tượng nhìn từ xa trong lễ nhập học, cô là một thiếu nữ xinh đẹp. Chắc cũng không hơn cậu bao nhiêu tuổi ──theo cơ chế của học viện thì tối đa là bốn tuổi── nhưng cô giống một người phụ nữ xinh đẹp hơn là một cô gái dễ thương.

Chỉ là vẻ đẹp ấy hiện giờ dường như đang vương vấn nét u sầu.

"Chị nghe giáo quan Shirayuri nói rồi, em muốn tu luyện PK Beam trước chương trình học phải không?"

Đang suy nghĩ vẩn vơ thì bị vào thẳng vấn đề, Kouji cảm thấy bối rối. "Vâng ạ."

Chính vì thế, cậu chỉ có thể trả lời một cách tối giản nhất. Cậu tưởng mình đã giấu được sự bối rối, nhưng không chắc là đã làm tốt.

"Ethereal Arm của em có xuất hiện ổn định không?"

"...Xin lỗi. Ethereal Arm không phải là vật chất hóa bằng kỹ thuật của các vị Thần sao ạ?"

Không hiểu ý nghĩa câu hỏi, Kouji ngập ngừng một thoáng rồi thành thật thú nhận sự thiếu hiểu biết của mình.

"Ethereal Arm sẽ bị mài mòn khi sử dụng trong chiến đấu. Nếu khả năng kiểm soát không đủ, nó sẽ biến mất trong thời gian ngắn."

Nghe vậy, Kouji cảm thấy lạnh sống lưng. Trong trận chiến hôm qua, nếu đang giao đấu mà vũ khí biến mất thì cậu đã không thể ngồi đây lúc này. Có lẽ ngày hôm qua nguy hiểm hơn cậu tưởng nhiều...

"Nhưng nếu em có thắc mắc như vậy, chứng tỏ việc kiểm soát Ethereal Arm của em khá tốt đấy nhỉ."

"...Vậy sao ạ?"

"Ừ. Vì điều đó có nghĩa là em không lo lắng về độ ổn định của Ethereal Arm."

Có thể là lời an ủi, nhưng nghe vậy Kouji cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.

"Nếu có thể sử dụng Ethereal Arm ổn định trong thực chiến, chị nghĩ tiến tới tu luyện PK Beam cũng không vấn đề gì. Nếu em không ngại sau giờ ăn tối, chúng ta có thể bắt đầu từ ngày mai."

"Sau giờ ăn tối ạ? Em thì không sao, nhưng có được không ạ? Chị Komiya cũng bận rộn mà?"

Nghe thấy sau giờ ăn tối, Kouji tròn mắt.

Trước câu hỏi ngược của cậu, Manazuru nở một nụ cười trưởng thành, điềm tĩnh.

"Nếu em lo cho việc huấn luyện của chị thì không sao đâu. Hướng dẫn cho 'Bạch' cũng là bài tập của 'Tử' mà."

"...Cảm ơn chị. Em sẽ xác nhận lịch trình với đồng đội rồi liên lạc lại với chị sau ạ."

Kouji mất một lúc mới trả lời vì mải ngắm nụ cười của Manazuru.

Cậu không có gu phụ nữ rập khuôn kiểu thích người lớn tuổi hay thích kiểu xinh đẹp sắc sảo. Ở quê, tuy chưa có kinh nghiệm yêu đương nghiêm túc nhưng cũng khá được yêu thích, cậu thuộc tuýp "người mình thích chính là gu của mình hiện tại". Youko hay trêu cậu là "trai tân", nhưng thực ra cậu không phản bác chỉ vì cậu đã từng trải qua chuyện đó rồi. Tiện thể, đối phương là một người phụ nữ lớn tuổi hơn và không phải người yêu.

Như bao chàng trai mới lớn, nếu bị quyến rũ, mắt và tim cậu sẽ bị đánh cắp. Ham muốn với người khác giới là bình thường, chưa bao giờ tắt. Nhưng cậu tự nhủ mình không đơn giản và ngây thơ đến mức bị đánh cắp trái tim chỉ bởi một nụ cười.

Kouji nhận thức được mình đang bị Manazuru thu hút. Nhưng đồng thời cậu nhớ lại khuôn mặt của Youko ──không phải, mà là lời cảnh báo của Shirayuri sau lễ nhập học. Một mặt cậu cảm thấy phản kháng khi bị can thiệp vào đời tư như chuyện quan hệ nam nữ, mặt khác cậu cũng thấy may mắn vì đã được hãm phanh trước khi lún quá sâu.

Bởi vì người phụ nữ trước mặt này, Komiya Manazuru, có lẽ là... của gã đàn ông đó.

"Ừ, cứ làm thế đi. ...Chị có thể nói chuyện riêng tư một chút được không?"

Dự cảm như có lá cờ (flag) vừa được dựng lên trong lòng, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Kouji.

"Dạ, vâng, mời chị."

Nội dung "chuyện riêng tư" cậu lờ mờ đoán được. Nhưng đây không phải lúc có thể nói "không". Mà dù không phải tình huống này thì cũng khó mà từ chối được.

"Cảm ơn em. Vào thẳng vấn đề nhé... về tên Bội Thần Binh hôm qua, em có biết gì không?"

Đến rồi, Kouji nghĩ.

"Sau đó chị đã được giáo quan cho biết. Arashima-kun, em cũng từng bị Bội Thần Binh tấn công ngay trước lễ nhập học đúng không. Có khi nào, là cùng một đối thủ không?"

Tuy là câu hỏi, nhưng ánh mắt Manazuru chứa đựng ánh sáng của sự chắc chắn. Cô ấy đã nghe từ giáo quan ──Kouji không biết "giáo quan" đó là Shirayuri phụ trách Bạch hay Ayame phụ trách Tử── nhưng cậu cảm thấy cô ấy đã nắm được thông tin chi tiết về tên Bội Thần Binh tập kích mà không cần cậu phải nói ra.

"Vâng. Cùng một tên Bội Thần Binh ạ."

Vì vậy Kouji không thấy cần thiết phải giấu giếm thông tin mình biết về tên Bội Thần Binh đó.

"Tên Bội Thần Binh đó tự xưng là Gryps."

"Gryps... là mật danh nhỉ?"

Trước câu hỏi hiển nhiên của Manazuru, cậu gật đầu "Vâng", và nói tiếp:

"Và chị Natsuki... Chiến Binh Phụng Thần Hirano Natsuki, người đã cứu em khi bị tấn công trước khi nhập học, đã gọi hắn là 'Komiya Shuusuke'."

Kouji đề cập đến sự thật mà cô ấy thực sự muốn biết.

"Quả nhiên là..."

Kouji tưởng Manazuru sẽ ngạc nhiên hơn, nhưng cô không mở to mắt hay đưa tay che miệng, không có phản ứng kiểu đó, chỉ lẩm bẩm một cách thản nhiên. Việc cô có vẻ không quá sốc khiến Kouji bất ngờ.

"...Arashima-kun có quen biết với chị Natsuki nhỉ."

"Do ông em có chút duyên nợ. Chị Komiya cũng thân thiết với chị Natsuki sao ạ?"

"Bội Thần Binh Gryps... Komiya Shuusuke là anh trai chị."

Từ hiện lên trong đầu Kouji là "Quả nhiên".

"Anh trai chị đã hẹn hò với chị Natsuki cho đến ngay trước khi biến mất."

"──!!!"

Nhưng sự thật này khiến cậu kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Kouji nhìn chằm chằm Manazuru với khuôn mặt cứng đờ.

Đáp lại cậu, Manazuru nở một nụ cười như không biết phải làm vẻ mặt thế nào cho phải.

"Nhờ mối duyên đó mà chị được chị Natsuki đối xử thân thiết. Bây giờ thi thoảng mới gặp nhau, nhưng lần nào cũng khiến chị ấy phải bận tâm."

"Ra là vậy..."

Một câu trả lời vô nghĩa. Nhưng trong đầu Kouji không tìm ra câu thoại nào khác.

"Anh trai chị từng thuộc Học viện Mauna Kea, và đã mất tích trong một vụ tai nạn khi đang thi tuyển lên 'Hắc' vào năm kia."

Tức là tên Bội Thần Binh đó ──anh trai của Manazuru── là một kẻ có thực lực chỉ còn thiếu một bước nữa là trở thành chiến binh của các vị Thần. Thảo nào hắn có thể đánh ngang ngửa với một Chiến Binh Phụng Thần chính quy như Natsuki.

Nghe giọng nói như sắp khóc của Manazuru, Kouji nghĩ vậy. Ý thức của cậu hướng về sức mạnh của kẻ địch hơn là nỗi buồn của người phụ nữ trước mặt.

"Chị đã từ bỏ hy vọng về anh ấy. Nhưng không ngờ lại trở thành Bội Thần Binh..."

Cuối cùng Manazuru cũng úp mặt vào hai bàn tay và cúi xuống. Tiếng nức nở lọt qua kẽ tay.

"............"

Kouji lặng lẽ nhìn cảnh đó.

Không phải cậu không cảm thấy gì. Ngược lại, cậu đang dao động dữ dội.

Nhưng để bắt chuyện với một người phụ nữ đang khóc trong tình huống này, điểm kinh nghiệm của Kouji hoàn toàn thiếu hụt.

Kouji hoàn toàn bó tay.

Khoảng năm phút sau.

"X-Xin lỗi em. Chị lại khóc lóc thế này..."

Manazuru với đôi mắt sưng đỏ ngượng ngùng xin lỗi.

Hình ảnh Manazuru co rúm vai, ngước mắt nhìn lên khiến Kouji có ấn tượng về một đứa trẻ ngây thơ. Trái ngược hoàn toàn với hình ảnh mỹ nữ trưởng thành lúc nãy. Vẻ đáng yêu khơi gợi bản năng che chở khiến cô trông còn nhỏ hơn cả cậu.

"Kh-Không có gì ạ..."

Kouji bối rối và hỗn loạn trước một Manazuru như vậy. Không thể phủ nhận cậu đang bị thu hút mạnh mẽ. Nhưng cậu phản kháng lại việc thừa nhận mình bị quyến rũ theo nghĩa yêu đương.

Manazuru quả thực là một mỹ thiếu nữ, thuộc tuýp người chưa từng xuất hiện xung quanh cậu. Nếu nói về mỹ nữ lớn tuổi hơn thì Natsuki cũng vậy, nhưng ấn tượng về cô ấy và Manazuru rất khác nhau. Hình ảnh của Natsuki là "người chị vui vẻ và đáng tin cậy".

Ngược lại, Manazuru có gì đó nguy hiểm. Không chỉ đơn giản là có nét u buồn. Cũng không hẳn là bệnh tật. Nếu dính sâu vào sẽ bị cuốn theo, bị nuốt chửng... Cô là thiếu nữ gợi lên cảm giác nguy cơ mơ hồ như vậy. Khi cô tỏ ra kiên cường, cậu không cảm thấy nguy cơ đó. Nhưng ngay khi cô để lộ khía cạnh ngây thơ yếu đuối, chuông cảnh báo bắt đầu reo lên trong góc tâm trí Kouji.

"...Em không để tâm đâu. Tiền bối cũng đừng nên để tâm quá thì hơn. Dù là người nhà, nhưng gã đàn ông đó và tiền bối là hai người khác nhau mà."

Cách nói chuyện trở nên cộc lốc là do cảm xúc bị thu hút và cảm giác nguy cơ muốn đẩy ra xa, hai tâm lý trái ngược đang xung đột trong Kouji khiến cậu không thể sắp xếp lời nói.

"...Đúng vậy nhỉ. Dù có lý do gì đi nữa, anh trai đã trở thành tay sai của Tà Thần và chị phụng sự các vị Thần sớm muộn cũng là kẻ thù. Chỉ còn cách rạch ròi như vậy thôi..."

Manazuru gật đầu trước lời của Kouji, lẩm bẩm "chỉ còn cách rạch ròi" như để tự thuyết phục bản thân.

Rõ ràng là đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng nếu không làm vậy để thuyết phục bản thân, cô sẽ không thể chấp nhận hiện thực.

Sự phản bội của anh ruột, Shuusuke, không chỉ đối với các vị Thần. Đó còn là sự phản bội đối với gia đình, họ hàng, bạn bè, ân sư, tất cả những người liên quan đến cậu ta.

Khi quyết định nhập học học viện, cả thị trấn quê nhà đã chúc mừng Shuusuke.

Nếu chuyện Shuusuke trở thành Bội Thần Binh lan truyền, lần này người dân cả thị trấn sẽ quay lưng lại và chỉ trích gia đình Shuusuke ──gia đình Manazuru. Những người bạn cùng chia ngọt sẻ bùi tại Học viện Fuji có thể sẽ không thay đổi thái độ, nhưng các Chiến Binh Phụng Thần đồng nghiệp hay nhân viên Cục Đại Diện trong tương lai chắc chắn sẽ nhìn Manazuru qua lăng kính màu mang tên "em gái kẻ phản bội".

Thà rằng có thể căm ghét Shuusuke, Manazuru sẽ nhẹ lòng hơn. Nhưng Manazuru vẫn chưa thể ghét anh trai mình. Điều duy nhất cô có thể làm là tự nhủ "anh là anh, mình là mình". Nhờ vậy, vẻ yếu đuối như đứa trẻ không nơi nương tựa biến mất khỏi khuôn mặt Manazuru, bầu không khí lẫm liệt ban đầu đã trở lại.

"──Cơ mà, fufu, 'Tiền bối' (Senpai) sao. Nghe mới mẻ thật đấy. Được con trai gọi như vậy chắc cũng ba năm... không, bốn năm rồi nhỉ."

Kouji quyết định coi việc độ thân mật của Manazuru đối với mình đột ngột tăng lên chỉ là ảo giác.

***

"──A, làm phiền nhé."

"Youko... Sao cậu lại ở đây?"

Trở về phòng mình (hay đúng hơn là chạy trốn về), chờ đợi Kouji là Youko trong trang phục thoải mái đang ngồi trên giường của cậu.

"Hả? Thì sang chơi chứ sao."

"...Sao cậu làm cái mặt kiểu 'hỏi gì thừa thế' vậy, không có thừa đâu nhé."

Kouji đặt tay lên trán thở dài.

"Tại cửa không khóa mà. Thế này thì chẳng khác nào bảo cứ tự nhiên vào đi ──"

"Cửa làm gì có khóa đâu mà khóa!"

Kouji ngắt lời Youko mà gào lên. Đúng như cậu nói, ký túc xá của học viện không có khóa cửa. Cửa phòng tắm hay toilet bên trong thì có chốt khóa từ bên trong, nhưng cửa phòng riêng thì không.

Tuy tủ đồ và tủ quần áo có khóa ──những khóa này dùng xác thực sóng tinh thần── nhưng chẳng ai to gan dám phạm tội trong cơ sở của các vị Thần, nên phần lớn học viên thấy phiền phức và không khóa tủ.

Đây là phòng riêng, nhưng cũng là ký túc xá. Không phải chung cư một phòng cũng chẳng phải căn hộ cho sinh viên thuê. Dù là trong phòng nhưng không phải không gian cá nhân chiếm hữu hoàn toàn, quyền quản lý vẫn thuộc về học viện. Chỉ là không phải ở ghép, còn về cơ bản việc ra vào các phòng là tự do.

Tuy nhiên trong sinh hoạt, có những quy tắc tôn trọng sự riêng tư của nhau được thiết lập. Hầu hết bắt nguồn từ phép lịch sự châu Âu và đã trở thành tiêu chuẩn toàn cầu. "Gõ cửa trước khi vào" là một trong số đó. ──Tuy nhiên vì mỗi phòng đều có chuông cửa, nên thực tế quy trình là nhấn nút chuông thay vì gõ cửa.

Và "không tự tiện vào phòng khi chưa được phép của chủ phòng" là vấn đề còn trước cả gõ cửa. Trong trường hợp này, nhìn thế nào thì Kouji cũng có lý còn Youko thì sai.

"Đừng có cứng nhắc thế. Con trai gì mà."

Nhưng Youko đã dùng câu thần chú được phép dành cho phụ nữ để phong ấn lý lẽ chính đáng của Kouji. Xã hội ngày nay tuy không khoan nhượng với câu "vì là phụ nữ", nhưng lại không chỉ trích câu "vì là đàn ông". Thậm chí còn có xu hướng tích cực ủng hộ. Trong tình huống này Kouji cũng đành chịu thua.

"...Thế, sang đây làm gì?"

"Đã bảo là sang chơi mà."

"Giờ này á?"

Nói thật đi, Kouji dùng ánh mắt gây áp lực.

"Sang hỏi chuyện."

Có vẻ Youko cũng nghĩ chọc tức Kouji thêm nữa không phải là thượng sách. Cô nàng lật lọng với giọng điệu như thể đang nhún vai.

"Tớ thấy Kouji đi vào Tòa số 1. Mò sang phòng ai hả (Yobai)?"

Ký túc xá học viên có ba tòa. Một tòa dành cho toàn bộ học viên "Bạch". Một tòa cho "Bạch" và "Lục". Tòa còn lại dành cho học viên vị giai "Xích" trở lên. Tên gọi lần lượt là Tòa số 3, Tòa số 2, Tòa số 1. Ngoài ra còn có bốn tòa nhà, nhưng Tòa số 4 hiện đang bỏ trống.

"Mò cái khỉ mốc! Mà từ Tòa số 3 này nhìn sang sảnh Tòa số 1 bị Tòa số 2 chắn giữa, làm sao mà thấy được. Định gài bẫy tớ hả?"

"Á, bị lộ rồi sao? Xem ra Kouji cũng không có ý định giấu giếm nhỉ."

Youko hoàn toàn không có vẻ gì là hối lỗi.

"Chuyện thấy Kouji đi về phía Tòa số 1 là thật đấy. Thế, đi làm gì vậy?"

Tại sao lại tò mò chuyện đó, hay tại sao phải kể cho Youko, Kouji có thắc mắc nhưng cậu chẳng làm gì mờ ám. Không thấy cần thiết phải giấu.

"Tớ đi báo cáo kết quả thảo luận về điểm yếu của đội, giáo quan bảo nhờ đàn chị Tutor hướng dẫn cho."

"Chủ đề huấn luyện hôm nay nhỉ. Rồi sao?"

"Đàn chị nghe chuyện từ giáo quan đã bảo tớ đến phòng chị ấy."

"...Có gì đó sai sai? Tại sao lại gọi đến vào giờ này?"

"Cái đó thì..."

Trong lòng Kouji nảy sinh sự do dự. Cả hai lần bị Bội Thần Binh Gryps tấn công, Youko đều ở cùng. Youko cũng biết tên thật của hắn là "Komiya Shuusuke", và cũng đoán được việc hắn cùng họ với Manazuru không phải là trùng hợp.

Nhưng dù vậy, sự thật Bội Thần Binh Gryps là anh ruột của Manazuru là chuyện riêng tư của cô ấy. Không phải chuyện có thể tùy tiện lan truyền từ miệng người khác.

"Tớ cũng thấy thắc mắc, nhưng người ta đã bảo sẽ hướng dẫn thì mình cũng không thể từ chối được."

Trong câu trả lời, Kouji không tiết lộ danh tính người mình đến gặp.

"Đáng ngờ ghê... Chỉ nói chuyện hướng dẫn thôi à? Thật không?"

Nhìn một cách khách quan, Kouji đã lảng tránh khá khéo. Việc Youko nghi ngờ là do khứu giác nhạy bén từ thời gian quen biết lâu năm với Kouji? Hay là do cô nàng đã suy diễn lung tung ngay từ đầu?

"Đáng ngờ cái gì chứ."

"Nếu chỉ hướng dẫn thì đâu cần phải giờ này?"

"Thế cậu bảo còn cái gì nữa."

Câu hỏi ngược của Kouji chỉ là phản xạ, hoàn toàn không phải câu hỏi đánh trúng trọng tâm. Bản thân cậu cũng nhận thức được điều đó.

"Thì là, cái đó..."

Vì vậy Kouji không ngờ Youko lại ấp úng ở đây.

"...Youko. Cậu không nghĩ bậy bạ gì đấy chứ?"

"Bậy bạ là cái gì hả!?"

"Tớ đang hỏi cậu đấy."

Kouji lạnh lùng đáp trả Youko đang xù lông lên.

"Đàn chị Tutor bảo nếu sau giờ ăn tối thì có thể hướng dẫn thực hành ngay từ ngày mai. 'Tử' còn phải chuẩn bị cho kỳ thi lên 'Hắc'. Chắc ban ngày họ không có thời gian."

Sau đó, cậu đưa ra những sự thật có vẻ hợp lý.

"Thì, có thể là vậy, nhưng mà..."

Youko đảo mắt.

Được rồi đấy, Kouji nghĩ và định đổi chủ đề.

"──Kouji-kun, giáo quan đã dặn rồi đúng không!"

Nhưng giọng nói trách móc của Youko còn nhanh hơn việc cậu mở lời chủ đề mới.

"Cấm làm chuyện người lớn với học viên khác đấy."

"Hả?"

Không phải là câu nói quá bất ngờ. Trong đầu Kouji khi đối mặt với Manazuru cũng đã thoáng qua điều đó.

Nhưng Kouji không ngờ nó lại thốt ra vào lúc này, cậu hoàn toàn bị bất ngờ.

"Cậu... cậu đang nghĩ cái gì thế hả?"

Nhưng Youko cũng không đủ bình tĩnh để nhìn thấu sự dao động của Kouji.

Mặt cô nàng, nói giảm nói tránh thì cũng đỏ bừng.

"Kh-Không có gì lạ cả! Giờ này trai đơn gái chiếc trong cùng một phòng, h-hai người..."

"...Chẳng lẽ cậu ghen à?"

"Kh-Không phả... Tớ lo lắng thôi! Sợ cậu vi phạm mệnh lệnh của giáo quan!"

"Phòng ký túc xá không khóa được đâu đấy?"

"C-Cái đó, lỡ hứng lên rồi thì quan trọng gì!"

"Tớ thì không thích đâu nhé..."

Kouji thực sự nhăn mặt.

"...Với lại, nếu nói đêm muộn hai người ở cùng nhau thì bây giờ cũng thế còn gì."

Và rồi, cậu lẩm bẩm như vậy.

Trước câu nói bâng quơ đó, Youko dao động dữ dội.

Vẫn đang ngồi trên giường Kouji, Youko lùi lại thật mạnh. Lưng đập vào tường, cô nàng khoanh hai tay ôm lấy ngực mình.

"Kh-Không được đâu đấy nhé!"

Kouji thở dài. Cậu không phải nhân vật chính đần độn, nên cậu hiểu ngay Youko đang nghĩ gì.

"Đã bảo rồi. Tớ không thích làm chuyện đó ở nơi không khóa cửa đâu."

Youko nhảy phắt xuống giường, mở toang cửa phòng một cách thô bạo, thò nửa người ra hành lang rồi quay lại.

====================

"Kouji-kun là đồ ngốc! Mất công người ta lo lắng cho, tớ mặc kệ cậu đấy!"

Cô hét lên, đôi mắt ngấn lệ. Dù đang kích động nhưng cô vẫn không thốt ra lời chửi rủa thô tục nào, quả đúng là phong cách của cô ấy.

"Youko, cậu quên giày kìa."

Arashima Kouji cúi người nhặt đôi giày được xếp gọn cạnh giường lên, đưa về phía Hirano Youko.

"Ư...!"

Youko đỏ bừng mặt, giật lấy đôi giày của mình. Cô không xỏ vào ngay tại chỗ mà cứ thế cầm trên tay, chạy biến khỏi phòng Kouji.

Nhìn theo bóng lưng cô, khóe miệng Kouji khẽ cong lên. Đó không phải nụ cười chan chứa yêu thương, mà là một nụ cười ấm áp nhẹ nhàng.

Kouji không nghĩ Youko thực sự hiểu lầm. Cô ấy chỉ đến để nhắc nhở, đảm bảo rằng cậu sẽ không phạm sai lầm dù chỉ là vạn nhất. Chắc chắn cô muốn nói rằng không chỉ có trường hợp Kouji chủ động ra tay, mà còn có cả trường hợp Kouji bị quyến rũ nữa.

Có lẽ Youko không nghĩ bản thân mình là đối tượng khiến người khác phạm sai lầm. Cô không coi Kouji là đàn ông, đồng thời cũng tự mặc định rằng mình không được coi là phụ nữ. Vì thế, chỉ cần ám chỉ đến khả năng bị tấn công tình dục, cô ấy đã dao động đến mức đó.

...Thật sự là một cô bạn đáng yêu.

Cảm giác buồn cười lan tỏa trong lòng khiến sự xao động mà Kouji dành cho Manazuru trước đó tan biến hoàn toàn.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇

Một tuần đã trôi qua kể từ khi Kouji bắt đầu được Manazuru hướng dẫn ngoại khóa.

"Manazuru-senpai, hôm nay cũng nhờ chị giúp đỡ ạ!"

"Ừ, cùng cố gắng nhé."

Thấy Kouji đứng thẳng lưng rồi cúi rạp người chào, Manazuru nở nụ cười dịu dàng gật đầu.

Việc Kouji gọi Manazuru bằng tên là do yêu cầu của cô. Manazuru nói rằng nếu bị gọi bằng họ, cô sẽ nhớ đến người anh trai đã sa ngã thành Bội Thần Binh, nên cô đã đề nghị Kouji gọi mình bằng tên riêng.

"Manazuru-senpai, thật xin lỗi. Các thành viên khác trong nhóm tối nay lại muốn xin nghỉ ạ."

Trước khi buổi hướng dẫn bắt đầu, Kouji áy náy xin lỗi Manazuru.

Khi Kouji nói "thành viên trong nhóm", dĩ nhiên là cậu đang ám chỉ đồng đội của mình. Tại học viện không dùng cách gọi "nhóm", nhưng có vẻ từ này hợp với cậu hơn, nên ở những nơi không có giáo quan, cậu thường vô thức dùng từ "nhóm" hay "thành viên".

"Chị đã nhận được liên lạc từ trước rồi, giáo quan Shirayuri cũng đã báo qua nên em không cần bận tâm đâu. Arashima-kun không nghỉ ngơi liệu có ổn không?"

Lý do đồng đội của cậu nghỉ buổi tự luyện tối nay là vì giáo quan đã khuyến cáo họ nghỉ ngơi hoàn toàn, do sự mệt mỏi từ các bài huấn luyện ban ngày đã tích tụ đến mức không thể phớt lờ.

Manazuru đã biết trước điều đó nên không hề tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn ân cần hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Kouji.

Tuy nhiên, Kouji không yêu cầu Manazuru gọi mình bằng tên dù cậu gọi cô như vậy.

"Em ổn ạ. Chỉ cần tiền bối không phiền, xin hãy hướng dẫn cho em."

Kouji cũng cảm thấy áy náy khi để Manazuru phải dành thời gian chỉ cho một mình mình. Nhưng trong thâm tâm cậu, khát khao muốn trở nên mạnh mẽ hơn đã chiến thắng sự ngại ngùng.

"Có vẻ em vẫn ổn nhỉ. Quả nhiên con trai có thể lực tốt hơn sao... Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi."

Nghe Manazuru nói, Kouji đáp "Vâng!" đầy khí thế rồi cúi chào thêm lần nữa.

Giáo quan Shirayuri đang quan sát cảnh Kouji được Manazuru hướng dẫn trong không gian ảo qua camera.

(Tôi đánh giá PK Beam của học viên Arashima đã đạt đến cấp độ thực chiến.)

(Tuy nhiên vẫn còn vấn đề về khả năng duy trì.)

Người đưa ra ý kiến phản bác lại tư duy của Shirayuri cũng chính là tư duy của một Shirayuri khác.

Giáo quan Shirayuri không phải là một cá thể đơn nhất. Nhiều cá thể Shirayuri được tạo ra từ cùng một dữ liệu, chia sẻ ký ức và tư duy, cùng đảm nhiệm vai trò giáo quan Đệ Ngũ Giai "Bạch". Điều này cũng tương tự với các giáo quan ở cấp bậc khác, nhiều Divinoid cùng loại sẽ phụ trách việc huấn luyện.

(Khả năng tác chiến lâu dài đúng là đáng lo ngại. Nhưng uy lực đơn phát đã tiệm cận cấp "Hắc" rồi.)

(Thiếu ổn định nhưng ưu việt về công suất. Đúng như chỉ số năng lực đo được ban đầu sao? Cậu ta thực sự sẽ trở thành một chiến binh khó sử dụng đây.)

(Nhưng chắc chắn cậu ta sẽ trở thành một chiến lực.)

(Dùng cậu ta thế nào khi đã thành chiến binh, đó là việc do các vị Thần quyết định. Chúng ta hãy làm tốt công việc của mình.)

(Tôi đánh giá cậu ta đã đủ điều kiện thăng lên Đệ Tứ Giai ở giai đoạn này.)

(Tán thành.) (Đồng ý.) (Không có dị nghị.)

(Việc quyết định thăng lên Đệ Tam Giai "Xích" là do Wakaba, nhưng hãy ghi chú ý kiến vào đánh giá huấn luyện.)

Wakaba là Divinoid phụ trách huấn luyện Đệ Tứ Giai "Lục". Quyền quyết định thăng lên Đệ Tam Giai "Xích" nằm trong tay giáo quan "Lục" là Wakaba.

(Dù thực lực hiện tại thế nào thì cậu ta vẫn sẽ là "Bạch" trong một năm. Không cần vội vã kết luận.)

Một Shirayuri nhấn mạnh cụm từ "hiện tại" là vì có trường hợp thực lực học viên bị thụt lùi. Dù không mất đi kỹ thuật đã học, nhưng việc công suất giảm sút hay không thể phát huy như ý muốn là chuyện không hiếm.

Đặc biệt là tân sinh viên, năng lực thường không ổn định. Quy chế của học viện về việc tân sinh viên sẽ không được thăng cấp trong vòng một năm bất kể tình hình tiếp thu kỹ thuật chính là dựa trên điểm này.

(Đúng vậy. Huấn luyện mới bắt đầu chưa đầy một tháng. Nên tập trung vào việc nâng cấp PK Beam hơn là chuyện thăng cấp.)

(Việc không giỏi bắn liên thanh cũng giống như các mẫu G-Type thông thường sao? Cái này thì đành chịu thôi.)

(Thay vào đó, cần cảnh báo về việc khả năng phòng thủ bị giảm ngay sau khi sử dụng PK Beam.)

(Để người hướng dẫn trực tiếp nhắc nhở sẽ tốt hơn là tôi tự mình nói.)

(Vậy tôi sẽ yêu cầu Ayame.)

Cá thể Shirayuri đang trực tiếp xem hình ảnh camera rời khỏi cuộc hội thoại bằng sóng tư duy, yêu cầu kết nối với Divinoid loại Ayame đang phụ trách huấn luyện cho Manazuru thông qua đường truyền tư duy qua Đại Hành Quan Archon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!