Thượng

Chương 1: Mục tiêu của Tà Thần

Chương 1: Mục tiêu của Tà Thần

Thế giới không chỉ có duy nhất vũ trụ nơi chúng ta đang sống.

Có những vũ trụ khác biệt hoàn toàn từ lịch sử cho đến các quy luật vật lý, nhưng cũng có những thế giới đi chung một dòng lịch sử với chúng ta cho đến tận gần đây.

Đây là câu chuyện về một thế giới như thế, một thế giới chịu sự chi phối của cùng một quy luật vật lý và chia sẻ hầu hết lịch sử với chúng ta... cho đến tháng 6 năm 1999 Tây lịch.

Trái Đất thứ hai tồn tại trong vũ trụ đó, vào khoảng thời gian từ ngày 14 đến ngày 15 tháng 7 năm 1999, đã hứng chịu cuộc tấn công đồng loạt từ các thực thể trí tuệ ngoài Trái Đất. Sở dĩ ngày tháng bị vắt chéo là do cuộc tấn công diễn ra cùng lúc trên toàn thế giới, bất kể phía Đông hay phía Tây của đường đổi ngày.

Số người chết trong đợt tấn công đầu tiên này là cực kỳ ít so với quy mô của nó.

Thực thể trí tuệ ngoài Trái Đất đã sử dụng công nghệ dịch chuyển vật chất để đưa những binh lính hình nhân và pháo đài bay sở hữu kỹ thuật vượt xa Trái Đất vào các đô thị lớn, qua đó trấn áp đầu não chính phủ các nước gần như không đổ máu. Đạn dược, bom hay tên lửa đều vô dụng trước những binh lính hình nhân và pháo đài bay, những sản phẩm của nền công nghệ vượt trội (over-technology).

Nạn nhân trong ngày hôm đó chỉ phát sinh tại các quốc gia độc tài nơi chính phủ ra lệnh kháng cự liều lĩnh, còn tại các quốc gia vận hành theo cơ chế dân chủ ít nhiều, ngay khi nhận ra công nghệ Trái Đất không có tác dụng, họ đã chuyển hướng sang bảo vệ người dân.

Tuy nhiên đáng tiếc thay, cuộc xâm lược của thực thể trí tuệ ngoài Trái Đất đã không kết thúc với thương vong tối thiểu.

Bởi lẽ chiến tranh du kích kháng chiến đã bùng nổ khắp nơi trên thế giới.

Những cuộc kháng chiến vô tổ chức không ít trường hợp do các nhà lãnh đạo chính trị kích động, nhưng phần nhiều là do các nhóm bị thúc đẩy bởi sự cuồng tín tôn giáo.

Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này có lẽ nằm ở cách xưng hô của kẻ xâm lược.

Những kẻ xâm lược từ ngoài Trái Đất đã tự xưng là "Các Vị Thần".

Cuộc kháng chiến hóa thành thánh chiến đã trực tiếp hoặc gián tiếp cướp đi sinh mạng của hơn mười vạn người.

Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng, vào ngày 30 tháng 12 năm 1999 giờ GMT, Trái Đất đã hoàn toàn bị Các Vị Thần trấn áp. Về việc tại sao sở hữu trình độ công nghệ khác biệt đẳng cấp đến mức gọi là áp đảo cũng còn chưa đủ, mà lại mất đến nửa năm để hoàn tất việc trấn áp, giả thuyết được chấp nhận rộng rãi là "do Các Vị Thần muốn tránh tổn thất nhân mạng".

Sau khi hoàn tất trấn áp bằng vũ lực, Các Vị Thần dành một năm để xây dựng hệ thống cai trị Trái Đất. Họ không trực tiếp cai trị người Trái Đất mà giữ nguyên bộ khung quốc gia, áp dụng hình thức cai trị thông qua chính phủ các nước. Những chính phủ không ra lệnh kháng cự liều lĩnh chống lại Các Vị Thần được phép tiếp tục tồn tại.

Và vào đúng giữa trưa giờ GMT ngày 1 tháng 1 năm 2001, Các Vị Thần tuyên bố bắt đầu sự cai trị của họ, và việc đầu tiên là ấn định niên hiệu mới là Thần Lịch năm thứ nhất như một biểu tượng cho thấy thế giới đã thay đổi.

Sau đó, Các Vị Thần đã gửi thông điệp trực tiếp vào tâm trí của toàn thể nhân loại.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇

Khi Các Vị Thần gửi thông điệp trực tiếp đến toàn nhân loại, Komiya Shuusuke mới bốn tuổi.

Nội dung đó quá khó hiểu với một đứa trẻ vừa mới biết nhận thức, nhưng ngay cả bây giờ khi đã hai mươi mốt tuổi, cậu vẫn nhớ rõ từng lời của Các Vị Thần vang vọng trực tiếp trong tâm trí.

... Chúng ta là "Các Vị Thần".

... Nhưng chúng ta không phải là thực thể tôn giáo như người Trái Đất các ngươi hình dung.

... Chúng ta là thực thể trí tuệ đã xây dựng nền văn minh trải dài qua vô số chiều không gian và tiến hóa thành dạng sống tinh thần.

... Chúng ta không phải là Đấng Tạo Hóa của hành tinh này, nhưng chúng ta có năng lực kiến tạo các vì sao và tạo ra sự sống.

... Chúng ta không cưỡng ép đức tin. Chúng ta bảo đảm tự do tôn giáo cho các ngươi.

... Yêu cầu của chúng ta chỉ có một, đó là cung cấp những chiến binh gia nhập quân đoàn của "Các Vị Thần" chúng ta.

... Thực thể trí tuệ xây dựng nền văn minh liên không gian không chỉ có mình chúng ta.

... Chúng ta đang trải qua cuộc đấu tranh trường kỳ với những thực thể trí tuệ tà ác là "Bầy Tà Thần".

... Không cần phải sợ hãi. Sức mạnh để chiến đấu với Tà Thần, chúng ta sẽ ban cho.

... Các ngươi hãy dâng hiến những kẻ thích hợp với "bộ giáp" do chúng ta chuẩn bị cho "Các Vị Thần" chúng ta.

... Nếu làm vậy, chúng ta sẽ ban sự bảo hộ cho Trái Đất.

Các Vị Thần đã phán với nhân loại Trái Đất như vậy.

Và đúng như lời tuyên bố, họ ban cho nhân loại những bộ giáp chứa đựng sức mạnh thần linh gọi là "Thần Giáp", đồng thời thiết lập chế độ xã hội để tuyển chọn và đào tạo những con người thích hợp với chúng.

Shuusuke cũng từng là một người thích hợp với Thần Giáp, được chọn làm tôi tớ của Các Vị Thần.

Thế nhưng, hiện tại...

"Shuusuke, ngươi đang nghĩ gì vậy?"

Shuusuke quay lại, quỳ một gối và cúi đầu, không phải vì bất ngờ bị bắt chuyện mà vì sự hiện diện áp đảo đột ngột xuất hiện.

Tuy đột ngột nhưng cậu không ngạc nhiên. Shuusuke có mặt trong căn phòng này là do được người vừa lên tiếng triệu tập.

"Thần chủ của tôi, Ash."

Shuusuke gọi tên thực thể đó bằng giọng cung kính nhưng không quá khúm núm.

"Này này, Shuusuke. Ta đã nói bao nhiêu lần là không cần những nghi lễ rườm rà đó rồi mà? Chúng ta là đồng chí cùng chiến đấu chống lại quân đoàn Ma Thần tự xưng là Thần linh cơ mà."

"Nhưng mà..."

Lý do Shuusuke không thay đổi tư thế quỳ bái không chỉ vì lòng kính trọng hay tôn sùng. Cậu còn bị áp đảo bởi khí chất toát ra từ chàng thanh niên tuấn tú có vóc dáng trung bình, thoạt nhìn khoảng giữa tuổi đôi mươi đang khoác trên mình bộ y phục đơn sắc này.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi.

Như cách Shuusuke gọi "Thần chủ của tôi", chàng thanh niên tuấn tú "Ash" này không phải là con người.

Ash mang hình dáng giống người Trái Đất, nhưng bản thể thực sự là dạng sống tinh thần giống như Các Vị Thần. Là một trong "Bầy Tà Thần" đang tiếp tục chiến đấu với Các Vị Thần ở vô số chiều không gian. Không, vì không phải con người nên có lẽ phải gọi là một vị. Hoặc giả, vì cả Các Vị Thần lẫn Bầy Tà Thần đều thừa nhận bản thân không phải thực thể tôn giáo, nên có lẽ gọi là một thực thể thì đúng hơn.

"Dù sao thì, hãy cho ta nhìn mặt đi, Shuusuke. Tư thế đó khó nói chuyện lắm."

Shuusuke ngẩng mặt lên trong khi vẫn quỳ gối.

Ash vẫn chưa hài lòng với điều đó.

"... Thôi, ngồi xuống nói chuyện đi."

Ngay sau khi Tà Thần dứt lời, trong căn phòng vốn không có đồ đạc gì bỗng nhiên xuất hiện hai chiếc ghế sang trọng, nhìn qua đã thấy êm ái.

Không phải mang đến bằng dịch chuyển vật chất.

Kiến tạo vật chất... cùng với dịch chuyển vật chất, đây là "phép lạ của Thần" tiêu biểu.

"Ngồi đi."

Giọng điệu của Ash rất thân thiện. Nhưng trong giọng nói đó chứa đựng một "Sức mạnh" không thể kháng cự. Không phải do Ash cố ý. Đây cũng là một đặc tính của "Thần". Sự cưỡng chế vượt qua áp lực từ sự hiện diện, khiến Shuusuke đứng dậy khỏi tư thế quỳ bái.

Khi đứng đối diện nhau thế này, tầm mắt của Shuusuke và Ash gần như ngang bằng. Cả hai đều cao hơn một mét tám. Đối lập với Ash có vẻ ngoài thư sinh mảnh khảnh, Shuusuke tuy không tạo ấn tượng là một gã khổng lồ nhưng bờ vai rộng và cơ thể được tôi luyện kỹ càng hiện rõ ngay cả qua lớp quần áo.

Về khuôn mặt, đối lập với vẻ đẹp nhu hòa của Ash, Shuusuke có đôi mắt xếch tạo ấn tượng sắc bén. Về uy lực ngoại hình, rõ ràng Shuusuke vượt trội hơn.

Nhưng vốn dĩ Ash là dạng sống tinh thần, cơ thể đang hiển hiện này chỉ là avatar tạm thời. Việc cố đo lường năng lượng chứa bên trong qua vẻ bề ngoài ngay từ đầu đã là vô nghĩa.

Ash ngồi xuống chiếc ghế do mình tạo ra. Được Tà Thần ra hiệu bằng mắt, Shuusuke cũng ngồi xuống phía đối diện.

"Ash. Ngài có chuyện gì căn dặn ạ?"

Việc Shuusuke gọi trống không là "Ash" là do chính Tà Thần này ra lệnh "hãy làm thế". Nhưng với Shuusuke, đây đã là giới hạn rồi. Dù có được bảo "không cần nghi lễ", Shuusuke vẫn không thể nói chuyện bằng giọng điệu ngang hàng. Dù lý trí có ra lệnh bao nhiêu đi nữa, con tim vẫn không thể làm ngơ trước sự chênh lệch về đẳng cấp "sinh mệnh" hay "sự tồn tại".

Có lẽ Ash cũng hiểu điều đó nên không ép buộc Shuusuke phải có thái độ quá suồng sã.

"Sắp đến lễ nhập học của Học viện rồi nhỉ?"

"Vâng."

Trước câu hỏi của Tà Thần, Shuusuke gật đầu với vẻ mặt cứng nhắc.

Trong thời đại Thần Lịch này, từ "Học viện" mang một ý nghĩa đặc biệt. Bảy Học viện được thành lập như những cơ quan huấn luyện để rèn giũa những người Trái Đất thích hợp với vũ khí của Thần - Thần Giáp - trở thành chiến binh của Thần, và được vận hành bởi cơ quan cai trị của Thần độc lập với quốc gia.

Ngày 1 tháng 9, tức đúng một tuần sau, là ngày các Học viện trên toàn thế giới cùng đón chào những ứng cử viên mới có khả năng trở thành chiến binh của Thần.

"Có thấy hoài niệm không?"

"Không ạ."

Sở dĩ Shuusuke có vẻ mặt cứng nhắc là vì cậu cũng từng theo học tại Học viện.

"Vậy thì, có hối hận không?"

"Không, thưa Thần chủ. Với Ngài tôi chỉ có lòng biết ơn, chứ không hề hối hận khi trở thành binh sĩ của Ngài. Cứ nghĩ đến việc nếu không biết sự thật và cứ thế trở thành con rối của Ma Thần, tôi lại thấy rùng mình."

Các Vị Thần và những kẻ phục tùng gọi các thực thể tinh thần đối địch là Tà Thần chứ không phải ác ma. Bầy Tà Thần là tên gọi chung cho phe Tà Thần.

Ngược lại, Tà Thần và những kẻ phục tùng lại gọi Các Vị Thần là Ma Thần. Ngoài ra, Tà Thần tự xưng là Thiện Thần và cũng bắt thuộc hạ gọi như vậy.

"May mà còn kịp, Shuusuke. Một khi đã chính thức trở thành Sứ Đồ của Ma Thần... hay như cách gọi của bọn chúng là Chiến Binh Phụng Thần, thì dù có dùng sức mạnh của chúng ta cũng không thể giải trừ tẩy não được."

"Chiến Binh Phụng Thần" mà Tà Thần Ash nhắc đến là những người Trái Đất thích hợp với vũ khí của Thần như Thần Giáp và gia nhập quân đoàn của Thần. Đối lập với họ, các chiến binh của Tà Thần bị phe Thần gọi là "Bội Thần Binh", còn phe Bầy Tà Thần gọi đơn giản là "Sứ Đồ".

Ngoài ra, trong cộng đồng người Trái Đất, bên cạnh tên chính thức là Chiến Binh Phụng Thần (Warrior Of Gods: WOG), họ còn thường được gọi bằng tiếng Anh - ngôn ngữ vẫn chiếm ưu thế trong thời Thần Lịch - là "Sacred Warrior", mang ý nghĩa "Chiến binh được dâng hiến" chứ không phải "Thánh chiến binh".

"Thật đáng tiếc. Nếu chúng ta có thêm chút sức mạnh nữa thì đã có thể cứu được nhiều học viên hơn khỏi tay Ma Thần..."

Nói với vẻ cay đắng, Shuusuke chợt giật mình rồi cúi đầu trước Ash: "Tôi xin lỗi!"

"Chúng ta ở đây là ý chỉ các Sứ Đồ..."

"Ta hiểu mà."

Ash ngắt lời xin lỗi... hay đúng hơn là lời biện bạch của Shuusuke.

"Ta hiểu cậu không có ý trách móc chúng ta. Hơn nữa, việc Thiện Thần chúng ta thiếu sức mạnh cũng là sự thật hiển nhiên. Hành tinh này đã nằm dưới sự cai trị của Ma Thần. Trong lãnh địa của Ma Thần, sức mạnh của chúng ta bị hạn chế."

Ash thở dài với vẻ mặt u sầu.

"Ta cảm thấy có lỗi với con người ở hành tinh này. Nếu chúng ta tìm thấy 'thế giới The Earth' này trước, chúng ta đã có thể bảo vệ các ngươi khỏi cuộc xâm lược của Ma Thần."

"Ash, các ngài không cần phải cảm thấy có trách nhiệm. Ash đã dạy cho chúng tôi sự thật và ban cho sức mạnh để chiến đấu chống lại sự cai trị của Ma Thần. Chỉ bấy nhiêu thôi là đủ rồi."

Trước lời tuyên bố mạnh mẽ của Shuusuke, Ash xóa tan vẻ u sầu và nở nụ cười.

"Ta trông cậy vào cậu đấy, Shuusuke. Nếu là người thế giới The Earth như các cậu, sức mạnh sẽ không bị triệt tiêu bởi lãnh địa của Ma Thần bao phủ hành tinh. Chỉ có điều, để lật đổ sự cai trị của Ma Thần, cần phải gia tăng thêm đồng minh."

"Tôi đã hiểu."

Shuusuke gật đầu với vẻ mặt đã đoán được ý đồ qua lời nói của Ash.

"Trong số tân sinh viên Học viện năm nay có kẻ cần phải chiêu mộ đúng không ạ?"

"Tân sinh viên Học viện Fuji, Arashima Kouji. Người đàn ông đầu tiên của hành tinh này là người thích hợp Dạng F."

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Shuusuke, Ash cười nhếch mép đầy vẻ "người".

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇

Hoàng hôn ngày 30 tháng 8 năm Thần Lịch thứ 17 (năm 2017 Tây lịch). Hai ngày trước khi nhập học Học viện, thiếu niên tên Arashima Kouji đang chạy với tốc độ gần như nước rút trên con đường dọc bờ sông. Chạy bộ sáng tối là thói quen hàng ngày của cậu từ trước khi quyết định vào Học viện.

Cơ thể cao tầm mét bảy mươi mấy rất săn chắc, nhưng nhìn từ xa lại có vẻ mảnh khảnh... trông hơi gầy. Nhưng dáng chạy lại mạnh mẽ, hoàn toàn không có vẻ yếu ớt thường thấy ở thiếu niên. Dù bị che khuất bởi bộ đồ tập dài tay dài chân mặc kín mít bất chấp giữa mùa hè, nhưng chắc chắn bắp tay và đùi cậu đều có cơ bắp rắn chắc.

Trước cây cầu nhỏ bắc qua sông, một bóng người nhỏ nhắn đang đứng chắp tay sau lưng. Cái bóng nhuộm đỏ trong ánh chiều tà dần hiện rõ chi tiết khi Kouji đến gần.

Thiếu nữ mặc váy ngắn mát mẻ mấp máy môi thành hình khẩu hình "CỐ - LÊN - NHÉ".

Kouji, người đã đến đủ gần để nhận ra điều đó, tăng tốc như thể đang chạy nước rút về đích và lướt qua trước mặt thiếu nữ.

Sau khi chạy chậm lại để thả lỏng và quay lại chỗ thiếu nữ, Kouji chuyển từ chạy sang đi bộ và bắt chuyện.

"Youko, chẳng phải cậu đã về Yokohama rồi sao?"

Tên thiếu nữ là Hirano Youko. Cô và Kouji là mối quan hệ mà người ta hay gọi là "bạn thuở nhỏ", nhưng cô không phải cư dân thị trấn này. Ông của Youko mở võ đường Kendo và hộ thân thuật tại đây, và Kouji là đệ tử ở đó từ trước khi vào tiểu học.

Cô cháu gái về nhà ông chơi trong kỳ nghỉ dài và cậu học trò nhỏ nhiệt huyết ngày nào cũng đến võ đường. Việc hai đứa trẻ cùng tuổi trở nên thân thiết tại thị trấn miền núi đang bị già hóa dân số này là lẽ tự nhiên.

"Theo kế hoạch là thế, nhưng hình như bố tớ có việc gấp. Nên tớ sẽ ở lại nhà ông cho đến lễ nhập học."

"Việc gấp?"

"Nghe nói phe Độc lập kéo đến công ty làm loạn đòi gặp bố tớ."

Phe Độc lập là tổ chức phản đối sự cai trị của Các Vị Thần, không chỉ có ở Nhật Bản. Một số tổ chức ở nước ngoài đã biến thành nhóm khủng bố và rút vào hoạt động ngầm. Phe Độc lập ở các nước tuy mang danh nghĩa là các tổ chức riêng biệt, nhưng nhận thức chung là chúng đều có liên hệ ngầm với nhau, bao gồm cả bọn khủng bố.

Đây không phải lần đầu công ty của bố Youko trở thành mục tiêu của phe Độc lập. Thậm chí tần suất còn nhiều đến mức người ta phải thốt lên "lại nữa à".

Bố của Youko, Hirano Takamichi, là một doanh nhân điều hành công ty thương mại "Công ty Cổ phần HIRAGA". Hirano Takamichi là một thương nhân chính trị thời hiện đại. HIRAGA do ông làm giám đốc cung cấp rất nhiều hàng hóa cho Cục Đại Diện, tổ chức cai trị Trái Đất của Các Vị Thần. Đó cũng là lý do ông bị phe Độc lập coi là cái gai trong mắt.

"Phe Độc lập à. Lũ ngu xuẩn."

Kouji nhổ toẹt một câu chửi thề, không che giấu sự ghê tởm.

"Dưới sự cai trị của Các Vị Thần, người thường chịu thiệt hại gì đâu chứ? Các Vị Thần không can thiệp vào đời sống hàng ngày của con người. Tư pháp, hành chính, kinh tế đều giao cho con người. Thậm chí còn chẳng giáng thiên phạt xuống tội phạm hung ác."

*Cũng có người không thích điều đó chứ?* Youko nghĩ thầm nhưng không nói ra. Cô cũng có cùng sự ác cảm với phe Độc lập như Kouji.

"Hơn nữa Các Vị Thần còn bảo vệ con người khỏi chiến tranh và thảm họa lớn. Người Nhật chúng ta biết rõ điều đó mà. Trận động đất lớn Tokai bảy năm trước, thị trấn không bị sóng thần nuốt chửng là nhờ lá chắn năng lượng mà Cục Đại Diện triển khai còn gì. Không chỉ thiên tai mà con người bó tay, ngay cả chiến tranh do sự ngu xuẩn của con người gây ra mà rốt cuộc con người cũng không tự dừng lại được, ở Đông Âu hay Trung Đông vừa nổ ra là Cục Đại Diện đã trấn áp ngay. Phe Độc lập rốt cuộc không vừa mắt cái gì chứ."

"Chắc là không thích bị cai trị thôi? Lý do thực sự thì tớ không biết."

"... Mà này Youko. Chẳng phải hôm nay cậu có lịch sum họp gia đình trước khi nhập học sao? Bác Takamichi cứ giao việc đối phó với mấy kẻ không biết lý lẽ cho luật sư hay cảnh sát là được mà."

Nhận ra mình đã quá nóng nảy qua giọng điệu lạnh tanh của Youko, Kouji hơi ngượng ngùng đổi chủ đề.

Youko cũng giống Kouji, sắp sửa nhập học vào Học viện.

Học viện là một dạng cơ quan quân sự đào tạo ứng cử viên cho "Chiến binh của Thần". Kỷ luật tuy không nghiêm ngặt như các trường đào tạo quân nhân thông thường, nhưng cũng không thể đi học từ nhà hay tự do về nhà.

Việc người thân tổ chức ăn mừng linh đình vinh dự này cho tân sinh viên ngay trước lễ nhập học là cảnh tượng thấy ở khắp nơi, không chỉ riêng Nhật Bản.

"Bố tớ thì không sao đâu. Đằng nào thì ông ấy cũng sẽ thường xuyên ghé qua thăm thôi."

Quả thật, Takamichi với mối quan hệ làm ăn lớn với Cục Đại Diện có rất nhiều cơ hội ra vào Học viện.

"Nên hôm nay quyết định tổ chức tiệc tại nhà ông với mẹ tớ."

"Vậy à."

"... Kouji-kun cũng đến chứ?"

"Tớ cũng định lát nữa sẽ ghé qua nhà sư phụ. Nhưng nếu vậy thì tớ chỉ xin phép chào hỏi rồi về thôi."

"Cậu khách sáo không đúng kiểu gì cả?"

"Không đúng kiểu cái gì chứ... Cậu thất lễ thật đấy. Da mặt tớ không dày đến mức chen vào lúc gia đình người ta đang sum họp riêng tư đâu. Hay là sao? Cậu muốn tớ đến à?"

"Hả? Làm gì có chuyện đó. Tớ mời vì phép lịch sự thôi."

Cả Kouji và Youko đều không đào sâu thêm chủ đề này.

Hai người cứ thế im lặng, vai kề vai bước đi. Điểm đến giống nhau, nhà ông của Youko.

Chắc cả hai đều nghĩ đi (về) riêng lẻ thì không tự nhiên. Kouji giảm tốc độ để khớp với nhịp bước của Youko, còn Youko giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa với Kouji.

Bầu không khí rất tốt.

Chỉ là nếu có ai nói thế, hai người sẽ phủ nhận ngay lập tức.

Không phải vội vàng... mà là vừa cười vừa phủ nhận.

Không phải ngượng ngùng... mà là với vẻ phiền phức.

Không phải đỏ mặt... mà là với vẻ mặt tỉnh bơ.

Hai người là bạn thuở nhỏ, nhưng không phải người yêu. Cả bây giờ, lẫn ngày xưa.

Từ quê của Youko đến thị trấn này, đi nhanh nhất cũng mất khoảng ba tiếng.

Họ chỉ ở bên nhau trong những kỳ nghỉ dài. Sau khi tốt nghiệp tiểu học, tổng số ngày gặp nhau trong năm còn chưa đầy một tháng. Đây là lần đầu tiên họ học cùng một "trường" khi vào Học viện.

Mỗi lần gặp lại đều thấy hoài niệm, và ngay lập tức tìm lại được bầu không khí thoải mái không câu nệ. Đó là mối quan hệ giữa Kouji và Youko.

Nhưng khoảng thời gian êm đềm dễ chịu đó bất ngờ bị cắt đứt giữa đường.

Đột nhiên, một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy hai người.

Cơn gió chiều dịu dàng trở nên tù đọng, chuyển thành luồng khí lạnh lẽo khiến người ta nổi da gà. Bầu trời hoàng hôn đang quang đãng bỗng mất đi ánh sáng, mây đen kịt như sắp mưa bao phủ trên đầu.

"Kouji-kun, sắp mưa rồi. Chạy thôi."

Lời của Youko không phải là thật lòng. Thực ra cô cũng hiểu sự thay đổi bất thường này không đơn thuần là thời tiết chuyển xấu.

Trái ngược với đề nghị của Youko, Kouji dừng bước, che chắn cô sau lưng mình.

"-- Ai đó!?"

Một câu hỏi sắc bén được phóng ra từ miệng Kouji.

Tiếng quát đầy khí thế không giống của một thiếu niên mười sáu tuổi.

Tuy nhiên, chính bản thân cậu cũng không thể phủ nhận là có pha chút hư trương thanh thế.

"-- Khá lắm. Quả không hổ danh kẻ lọt vào mắt xanh của Thần chủ ta."

Từ phía bên kia màn tranh tối tranh sáng, một bóng người bước ra. Như thể bước ra từ làn khói dày đặc dùng trong hiệu ứng sân khấu.

Youko giật mình run rẩy. Điều đó truyền đến lưng Kouji.

Miệng Kouji khô khốc vì căng thẳng.

Ngược lại, mồ hôi lạnh đang rịn ra sau lưng. Kouji cảm thấy may mắn trong góc lòng vì bộ đồ tập vẫn còn ẩm ướt do buổi chạy bộ ban nãy. -- Nhờ đó mà cậu không bị Youko phát hiện ra bộ dạng sợ sệt mất mặt của mình.

"Bộ dạng đó..."

Chàng thanh niên dừng lại trước mặt Kouji, khoác trên mình bộ giáp toàn thân (full plate armor) gọn gàng và chiếc mũ trụ kiểu phương Tây có tấm bảo vệ mặt (face guard) giống loài chim săn mồi che kín đến mũi. Màu sắc là đen bạc. Những tấm giáp bổ sung khắc hoa văn hình lông vũ bao bọc lấy hai vai và xương bả vai.

Thoạt nhìn là kim loại, nhưng nó là một chất liệu kỳ lạ, không phản chiếu ánh sáng như gương mà dường như tự phát ra ánh sáng mờ ảo.

"Và, Thần? Anh là chiến binh đầu quân cho Tà Thần sao!?"

Người nhập học Học viện được phát tài liệu để tìm hiểu trước về Thần Giáp và Chiến Binh Phụng Thần.

Nên cậu nhận ra ngay. Bộ giáp của thanh niên kia rõ ràng không phải sản phẩm từ công nghệ của loài người Trái Đất. Nhưng chiến binh của Các Vị Thần gọi đối tượng mình phục vụ là "Các Vị Thần" ở số nhiều. Không bao giờ gọi là "Thần" ở số ít.

Trước tiếng hét của Kouji, khóe miệng chàng thanh niên nhếch lên thành nụ cười khổ.

"Ta không định trách cứ câu nói do thiếu hiểu biết. Nhưng đừng nhầm lẫn lần nữa. Đúng là ta là kẻ phản bội, nhưng không phải binh lính của Tà Thần mà là Sứ Đồ của Thiện Thần."

Bị khí thế áp đảo, gương mặt Kouji méo xệch.

"... Vậy ngài Sứ Đồ đây rốt cuộc có việc gì với tôi?"

Tuy nhiên, giọng Kouji không hề run rẩy.

"Nói là Thần để mắt tới, vậy chắc là có việc với tôi rồi?"

"Nói chuyện nhanh đấy. Ta không ghét mấy thằng nhóc nảy số nhanh đâu."

"Vậy thì cảm ơn. Anh cũng chưa già đến mức gọi người khác là nhóc đâu nhỉ."

Sứ Đồ của Tà Thần nở nụ cười khổ nhẹ nhàng hơn lúc nãy.

"Cũng phải. Ta vẫn chưa đến tuổi bị gọi là ông chú."

Gã đàn ông ngay lập tức đổi sắc mặt dưới lớp mũ trụ.

"Arashima Kouji. Đi với ta một chuyến."

"Có vẻ anh biết tên tôi, nhưng tôi nên gọi anh là gì đây?"

"Trong giới đồng minh, ta được gọi là 'Gryps'."

"Giống như mật danh (call sign) ấy hả?"

"Đúng thế, nhưng mà..."

Trước câu hỏi đáng ngờ về ý nghĩa, Sứ Đồ của Tà Thần xưng danh Gryps nhíu mày vẻ nghi hoặc dưới lớp mũ trụ.

"Chẳng lẽ mày định câu giờ à?"

Sự dao động thoáng qua trên mặt Kouji.

Dù vậy cậu vẫn không hề bí từ khi đáp trả.

"... Câu giờ thì có ý nghĩa gì chứ? Vũ khí của cảnh sát hay Lực lượng Phòng vệ đâu thể làm các người trầy xước dù chỉ một vết?"

Nghe lời biện bạch của Kouji, Sứ Đồ của Tà Thần - Gryps cười mũi "Hừ...".

"Phải. Câu giờ chẳng có ích gì đâu. Nếu đã hiểu điều đó thì mau đi thôi."

"... Tôi có điều kiện."

"Không hiểu là mày không ở vị thế để ra điều kiện sao?"

"Nghe tôi nói đã!"

Trước vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy của Kouji, thái độ của Gryps dịu lại.

"... Nói thử xem."

"Việc chỉ liên quan đến mình tôi thôi đúng không?"

Kouji liếc nhìn qua vai về phía Youko, người cậu đang che chắn sau lưng.

Bị hành động đó dẫn dắt, ánh mắt của Gryps cũng hướng về phía Youko.

"Vậy thì hãy để cô ấy về nhà."

"Khoan đã! Kouji-kun, cậu đang nói cái gì vậy!?"

Youko mở to mắt, túm lấy lưng áo Kouji.

Không bận tâm đến điều đó, Gryps gật đầu trước yêu cầu của Kouji.

"Vốn dĩ ta cũng định thế. Nếu mày ngoan ngoãn đi theo, ta sẽ không đụng đến cô ta."

"Không phải tôi không tin lời anh, nhưng hãy để cô ấy về trước đi. Như vậy tôi mới yên tâm đi cùng anh được."

"Được th..."

"Đừng có làm màu!"

Youko hét lên, cắt ngang câu trả lời "Được thôi" đang nói dở của Gryps.

"Kouji-kun, cậu định hy sinh bản thân đấy à? Thế thì chỉ tổ quê độ thôi nhé!"

"Youko!"

Kouji không quay lại -- không rời mắt khỏi 'Gryps', gọi tên Youko bằng giọng mạnh mẽ.

"C-Cái gì!"

"Bình tĩnh lại đi. Với chúng ta hiện giờ, dù có vùng vẫy thế nào cũng không làm gì được hắn đâu. Trừ khi Chiến Binh Phụng Thần tình cờ chạy đến, còn không thì mọi sự kháng cự đều vô nghĩa. Hắn có vẻ muốn tôi làm gì đó. Hắn hoàn toàn có thể bắt cóc cả cậu để làm vật tin ép buộc tôi."

Trước giọng điệu nghiêm túc nhất từ trước đến nay của Kouji, Youko cúi gằm mặt vẻ nao núng.

Ngay lập tức, Gryps chen vào.

"Đúng thế đấy, cô bé. Không cần lo lắng, ta sẽ không làm hại gì bạn trai cô đâu. Thần chỉ muốn gặp và nói chuyện với cậu ta thôi."

"Không phải bạn trai..."

Vẫn cúi mặt, Youko lầm bầm với giọng trầm thấp.

"Hử? Cô nói gì cơ?"

Không nghe rõ câu đó, Gryps phản xạ hỏi lại.

"Không phải bạn trai, là bạn bè thôi!"

Youko ngẩng phắt lên. Gương mặt cô gái hét lên bằng giọng cao vút đã ửng đỏ.

"V-Vậy à."

Có lẽ bị áp đảo bởi khí thế đó, Gryps hơi ngửa người ra sau.

"Với lại đừng có nói bừa! Bắt đi rồi thì đâu có thả về nữa đúng không! Dù Kouji-kun có nói muốn về! Không làm hại ư? Bắt cóc giam giữ là làm hại rõ ràng rồi!"

Tuy nhiên khi bị dồn ép thêm, Gryps ngược lại lấy lại thái độ bình tĩnh.

"... Phải ha. Một câu nói thiếu thành thật. Nếu biết sự thật thì chẳng ai lại nói 'muốn về' khi biết mình sẽ bị biến thành tay sai của Ma Thần, nhưng ở giai đoạn này thì ta không thể hứa trước được."

Đôi mắt nhìn qua tấm bảo vệ mặt giống loài chim săn mồi phát ra ánh sáng lạnh lẽo xuyên thấu tâm can Youko.

"......"

Bị ánh mắt đó áp chế, Youko không thốt nên lời.

"Cô bé, ta xin phép đưa bạn cô đi. Đổi lại, ta thề sẽ không đụng đến cô."

"Thế là được rồi."

Thay cho Youko đang cứng đờ người, Kouji gật đầu trước lời nói đó.

"Kouji-kun!?"

Youko hoảng hốt bám chặt lấy lưng Kouji.

Kouji quay lại qua vai, mỉm cười với Youko.

"Youko, đi đi."

"Không được, đừng có bỏ cuộc! Cậu sẽ không về được nữa đâu!"

"Nhưng không còn cách nào khác."

"Sao mà biết được! Cứ cầm cự thì biết đâu tình cờ Chiến Binh Phụng Thần sẽ chạy đến thì sao!"

"Từ bỏ đi. Cái diễn biến thuận tiện như thế không xảy ra trong hiện thực đâu."

Gryps nói như răn đe với Youko đang phản bác tuyệt vọng.

Nhưng ngay sau đó.

"Cũng chưa chắc đâu."

Cùng với giọng nói nghe có vẻ đều đều dù âm lượng rất lớn, một mũi tên ánh sáng từ trên cao lao xuống tấn công Gryps.

"Hự!?"

Gryps nhảy mạnh về phía sau, tránh được đòn đó.

Mũi tên ánh sáng cắm phập xuống giữa con đường chưa trải nhựa.

Bên cạnh đó, một cô gái trẻ khoác bộ giáp bạc, sau lưng xòe ra hai đôi cánh gồm bốn chiếc cánh phát sáng đáp xuống. Bộ giáp của cô khác với của Gryps, các bộ phận giáp vai, găng tay sắt (gauntlet), giáp ngực, váy giáp, giày giáp đều tách rời nhau. Bên dưới lớp giáp, ở những chỗ không được che chắn, có thể thấy cô đang mặc bộ đồ bó (body suit) bóng loáng như nhựa vinyl (enamel) màu đen có chạy những đường kẻ bạc.

Ngay khi hai chân cô chạm đất, đôi cánh ánh sáng biến mất.

"Tuy diễn biến kiểu này đúng là ngoại lệ hiếm hoi."

Nói thêm câu đó, nữ chiến binh quay về phía Kouji và Youko. Mũ trụ của cô không có tấm bảo vệ mặt. Thay vào đó là một tấm kính chắn (shield) bán trong suốt che kín từ mũi trở lên, nhưng không đến mức người thân hay người quen không nhận ra được diện mạo.

Sự xuất hiện của cô không làm Kouji và Youko ngạc nhiên.

"Chị hai, chị đến muộn thế."

Youko nói giọng hơi trách móc.

"Chị Natsuki đấy ạ?"

Kouji hỏi với giọng hơi thiếu tự tin.

"Phải. Lâu rồi không gặp, Kouji. Cả Youko nữa... chắc cũng nửa năm rồi nhỉ."

Chị gái của Youko, Hirano Natsuki, đã nhập học Học viện bốn năm trước và vừa chính thức được phong làm chiến binh của Thần trong tháng này. Kouji gặp cô lần cuối là ngay trước khi Natsuki nhập học Học viện.

"Em không nghĩ là chị Natsuki sẽ đến."

"Hô. Giọng điệu cứ như đã đoán trước là sẽ có người đến cứu ấy nhỉ?"

Natsuki hỏi lại với vẻ thích thú hơn là ngạc nhiên.

"Sự cai trị của Các Vị Thần đâu có lỏng lẻo đến mức không nhận ra sự xuất hiện của chiến binh phe địch, đúng không ạ?"

Gương mặt Kouji khi trả lời hoàn toàn bình thản. Vẻ tuyệt vọng hay cam chịu lúc nãy đã biến mất không còn dấu vết trên mặt cậu.

"Ha ha ha, cũng phải. Youko có vẻ đã đoán được là chị sẽ đến nhỉ."

"Bữa tiệc tối nay chị cũng dự định tham gia mà, đến là đương nhiên rồi."

Natsuki vừa nói chuyện với hai người, vừa giương cung tên chắc chắn trên tay, mũi tên nhắm thẳng vào Gryps.

"... Ra là ta đã bị lừa một vố."

Trong giọng nói của Gryps thấm đẫm sự cay cú không thể che giấu.

"Mấy đứa này từ xưa đã lanh lợi rồi. Nhìn tình hình này thì đoán là Youko đã rất cố gắng câu giờ nhỉ?"

Trước câu hỏi của chị gái, Youko khẽ nhún vai.

"Đương nhiên rồi. Nếu không thì em đã bỏ chạy một mình từ lâu rồi."

"Tiếc là không được xem màn kịch nhỏ của mấy đứa."

Trước câu trả lời nghe có vẻ bạc bẽo của cô em gái, Natsuki cười "Khục khục" trong họng.

Từ sâu trong mũ trụ của Gryps vang lên tiếng nghiến răng ken két.

Như bị âm thanh đó dẫn dụ, Natsuki quay mặt về phía Gryps.

"Mà cái giọng đó... Ngươi là Shuusuke hả?"

"......"

"Thân phận thật của ngươi là Komiya Shuusuke đúng không. Nghe nói đã chết vì tai nạn trong lúc huấn luyện ngay trước kỳ thi tốt nghiệp, hóa ra vẫn còn sống sao."

".................."

"Manazuru có biết chuyện này không?"

Gryps -- Shuusuke không trả lời.

"Hỡi kẻ cản lối!"

Thay cho câu trả lời, Shuusuke hét lên.

Trước khi cậu ta dứt câu, Natsuki đã bắn liên tiếp ba mũi tên.

Mũi tên đầu tiên trúng trực diện vào giáp ngực của Shuusuke khiến cậu ta loạng choạng, nhưng hai mũi tên ánh sáng tiếp theo đã bị chặn lại bởi tấm khiên lớn hình tròn đột ngột xuất hiện trên tay trái Shuusuke.

"Hỡi kẻ xé toạc!"

Cùng với tiếng hét đó, lần này trên tay phải Shuusuke hiện ra một thanh kiếm lưỡi rộng thẳng tắp dài hơn một mét.

"Hỡi kẻ quét tan!"

Người hô lên câu đó là Natsuki.

Cây cung trong tay cô hóa thành ánh sáng, và khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng biến thành hình dạng một thanh thế đao (naginata).

Shuusuke giơ khiên ra trước, lao thẳng vào Natsuki.

Natsuki không né sang bên hay lùi lại, mà bước lên một bước để đón đánh cú đột kích đó.

Phần đuôi cán của thế đao đập thẳng vào khiên, vuông góc, không hề lệch một ly.

Đà lao của Shuusuke bị chặn đứng, Natsuki lùi lại trong tư thế đâm.

Shuusuke bước chân phải lên, để lộ cơ thể từ sau tấm khiên, vung kiếm chém xuống.

Natsuki rút chân trái về, nương theo lực xoay tạo ra từ đó để lưỡi thế đao quét ngang.

Kiếm và thế đao va chạm.

Hoàn toàn ngang ngửa.

Ngay lập tức Shuusuke rút tay phải về lấy đà, Natsuki lấy cơ thể làm trục tạo ra vòng xoay mới.

Cuộc va chạm tái diễn.

Lại một lần nữa ngang ngửa.

Tuy nhiên, thế cân bằng bị phá vỡ khi đếm đến hiệp thứ năm.

Một viên đạn ánh sáng bắn xuống từ góc trên bên phải hất văng cơ thể Shuusuke.

Shuusuke ngã xuống và bật dậy ngay lập tức.

Viên đạn thứ hai, thứ ba ập tới tấm khiên đang giơ lên.

Thế đao của Natsuki bổ vào phần thân của Shuusuke lộ ra dưới tấm khiên.

Shuusuke vất vả đỡ đòn chém đó bằng gốc kiếm, rồi nhảy vọt lên như bị đánh bật đi.

Trên không trung, một đôi cánh xuất hiện từ bộ giáp bổ sung trên hai vai. Năng lượng cố định trong hình dạng đôi cánh, cùng màu đen bạc với bộ giáp. Nếu thứ trên lưng Natsuki là cánh tiên, thì thứ vừa mọc ra trên người Shuusuke giống cánh thiên thần -- hay thiên thần sa ngã.

Đó đơn thuần chỉ là hình dáng giống nhau thôi.

Đôi cánh không vỗ mà cứ dang rộng tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đưa Shuusuke bay vút lên trời.

"Natalia!"

"Để tớ lo!"

Chiến Binh Phụng Thần vừa bắn Shuusuke từ trên không bắt đầu truy đuổi Shuusuke đang bay đi.

◇ ◆ ◇ ◆ ◇ ◆ ◇

Chiến binh Tà Thần rời đi khiến mây đen tan biến -- có lẽ Tà Thần đã che chắn sự giám sát từ quỹ đạo vệ tinh -- trong làn gió hoàng hôn dễ chịu ùa về thay thế, Kouji thở hắt ra một hơi dài "Phù..." như trút hết sức lực toàn thân.

"Sao thế Kouji. Căng thẳng à?"

Natsuki đã thu hồi thế đao, tinh ý nhận ra sự thay đổi của Kouji và hỏi.

"Thì đương nhiên là căng thẳng rồi ạ. Em nghĩ là sẽ có người đến cứu, nhưng đâu có chắc chắn là sẽ kịp đâu."

"Ra thế."

Natsuki vừa biểu lộ sự thấu hiểu qua nét mặt và giọng nói, vừa đưa ngón tay phải chạm vào cổ họng.

Ở đó có đeo một chiếc vòng cổ (choker) gắn một viên đá quý -- hay vật trông giống đá quý -- phát ra ánh sáng cầu vồng mờ ảo.

Toàn thân Natsuki được bao bọc trong lân quang màu cầu vồng giống hệt viên đá.

Sau khi lân quang biến mất, Natsuki đang đứng đó trong bộ trang phục đậm chất mùa hè gồm áo không tay, quần lửng và giày lưới (mesh pumps).

Youko đứng cạnh Kouji thốt lên đầy thán phục: "Đến giày cũng đổi được kìa." Nghe vậy Kouji mới nhận ra, không chỉ bộ đồ bó màu đen lộ ra dưới lớp giáp, mà cả đôi bốt dài kiêm giáp bảo vệ ống đồng và bắp chân cũng đã biến đổi hoàn toàn cả về màu sắc lẫn kiểu dáng.

Chỉ có thể nói là kỳ diệu. Kouji một lần nữa cảm nhận thực tế về siêu công nghệ của Các Vị Thần.

"Mà này, chị Natsuki."

"Hửm, gì thế?"

"Việc Kouji bị Tà Thần nhắm đến, quả nhiên là vì cậu ấy là nam giới đầu tiên thích hợp Dạng F sao?"

====================

Kouji, người đang bị ám ảnh bởi sự chênh lệch kỹ thuật tuyệt vọng giữa The Earth và Các Vị Thần, sực tỉnh khi nghe câu hỏi Youko dành cho Natsuki.

Là chuyện về mình. Cậu không thể không quan tâm. Không, phải nói là không được phép thờ ơ.

"Chắc chắn đó là lý do rồi."

Bị cả Youko và Kouji nhìn chằm chằm, Natsuki gật đầu chắc nịch. Thái độ của cô ấy rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào, hoàn toàn không có chút mơ hồ.

"Tại sao Tà Thần lại biết về Kouji-kun nhỉ? Chẳng phải thông tin cá nhân của học viên Học viện đều được bảo mật sao?"

Thấy cô em gái nghiêng đầu thắc mắc, Natsuki lắc đầu như muốn nói "Chị cũng không biết".

"Trường hợp của Kouji xét đến tính đặc thù, chị nghe nói thông tin cá nhân được quản lý nghiêm ngặt đặc biệt. Rốt cuộc làm sao bọn chúng đánh hơi được, chị hoàn toàn không manh mối."

"Tà Thần cũng là Thần... nghĩa là vậy sao?"

"Có lẽ thế..."

Nghe Kouji nói, Natsuki thở dài.

"Dù sao thì,"

Ngay sau đó, cô hướng khuôn mặt đã lấy lại tinh thần về phía Kouji.

"Đứng mãi ở đây cũng chẳng giải quyết được gì. Đến nhà ông ngoại thôi."

"Ừ, tớ tán thành."

Youko quay sang Kouji với thái độ đã chuyển biến tích cực.

"Nào, đi thôi."

"...Quyết định vậy đi."

Kouji gật đầu có chút do dự, rồi bước theo sau chị em nhà Hirano.

◇◆◇◆◇◆◇

Washuusuke vừa bay giật lùi lên cao vừa dùng khiên đỡ đạn từ Chiến Binh Phụng Thần Natalia.

Bộ Thần Giáp mà cậu ta khoác lên người... cái tên này được dùng cho cả áo giáp của Các Vị Thần lẫn áo giáp của phe Tà Thần. Về bản chất cả hai đều giống nhau... Bộ giáp này do Tà Thần Ash thiết kế riêng cho cậu, khác biệt cả về thiết kế lẫn hiệu năng so với loại hàng loạt mà "Chiến binh của các vị thần" sử dụng. Tuy nhiên, độ tương thích của chính cậu chỉ dừng lại ở loại G, nên các chức năng của bộ giáp chuyên dụng "Gryps" cũng bị ràng buộc trong khuôn khổ đó.

Thần Giáp được chia làm hai loại: G-type và F-type.

Đặc tính của G-type là sức mạnh, độ bền cao, chuyên cận chiến.

Ngược lại, F-type có tính cơ động, đa dạng, chuyên đánh xa và gần.

Đặc biệt về khả năng bay lượn, F-type vượt trội hoàn toàn. Người Trái Đất thậm chí còn phân loại G-type là quân lục chiến, còn F-type là quân không chiến.

Dù "Gryps" của Washuusuke đã được cường hóa khả năng bay đáng kể so với G-type thông thường, nhưng vẫn lép vế trước F-type. Hơn nữa, kẻ đang truy đuổi cậu lúc này, Natalia, lại là kiểu Chiến Binh Phụng Thần sở trường bắn tỉa tầm xa.

Washuusuke nhận ra ngay lập tức: trong không chiến, đối phương nắm lợi thế.

Điểm bất lợi không chỉ có vậy.

Chiến Binh Phụng Thần phục vụ các vị thần cai trị The Earth có thể dịch chuyển tức thời đến bất cứ đâu trên hành tinh. Tuy có hạn chế là không thể dịch chuyển từ điểm bất kỳ đến điểm bất kỳ mà phải thông qua máy chuyển vật chất đặt tại căn cứ, nhưng họ vẫn có thể gọi viện binh hoặc rút lui bất cứ lúc nào.

Ngược lại, Washuusuke - một Sứ Đồ của Tà Thần - buộc phải bay lên độ cao 300km mới có thể dùng dịch chuyển tức thời để quay về căn cứ.

Độ cao 300km, chính xác là 299.792 mét... vùng không gian tính đến độ cao một mili-giây ánh sáng là Đệ Nhất Thần Vực, nơi quyền năng của các vị thần chi phối mạnh mẽ nhất. Trong vùng này, sức mạnh của Tà Thần bị hạn chế đáng kể. Và việc dịch chuyển tức thời không phải là sức mạnh của Chiến Binh Phụng Thần mà là công nghệ của các vị thần, cũng như không phải sức mạnh của Bội Thần Binh mà là công nghệ của Tà Thần.

Để Bội Thần Binh có thể dịch chuyển trong Đệ Nhất Thần Vực, cần phải đứng yên khoảng 30 giây để cố định tọa độ đi và đến. Hơn nữa trong thời gian đó, thông số của Thần Giáp sẽ giảm đi một nửa.

Nếu đối thủ là quân đội thông thường của The Earth thì không nói, nhưng đứng im 30 giây với lớp giáp yếu đi giữa lúc giao chiến với Chiến Binh Phụng Thần chẳng khác nào tự sát. Để cắt đuôi Chiến Binh Phụng Thần Natalia, Washuusuke bằng mọi giá phải thoát khỏi Đệ Nhất Thần Vực, bay lên độ cao trên 300km.

Về phía Natalia, là một Chiến Binh Phụng Thần chính quy, cô ta thừa hiểu điểm yếu của Bội Thần Binh trong Đệ Nhất Thần Vực. Cô ta đã nhìn thấu ý định thoát khỏi Thần Vực của Washuusuke ngay từ khi bắt đầu truy đuổi.

"Đây là Natalia Novak thuộc Đội phòng vệ The Earth, đã đạt độ cao 100km."

Độ cao 100km, đường Karman. Từ đây trở đi theo truyền thống được xem là không gian vũ trụ. Tuy nhiên, với Thần Giáp được thiết kế để chiến đấu trong "Hư Vô" tồn tại ở Khe hở không gian, thì chân không hay tia vũ trụ chẳng phải là trở ngại. Thậm chí, Thần Giáp còn phát huy giá trị thực sự ngoài vũ trụ tốt hơn là trên mặt đất.

"Đã xác định vị trí hiện tại của quý quan. Sẽ gửi Sphere theo đúng kế hoạch."

Tiếng trả lời từ Cục Đại Diện vang lên trong tai Natalia khi cô nói vào hư không.

"Làm phiền mọi người."

Vừa nói, Natalia vừa cố tình bắn một đạn quang năng trượt lên phía trên.

Đạn quang năng này mang tính chất nửa vật chất, nửa năng lượng tinh thần, ẩn chứa sức mạnh gây sát thương không chỉ cho vật chất mà cả Thần Giáp. Dù chiếc khiên được tạo ra bởi công nghệ Tà Thần có cứng đến đâu, nếu cứ hứng chịu trực diện liên tục thì sớm muộn cũng không chịu nổi.

Đúng như dự tính của Natalia, Washuusuke giảm tốc độ bay lên để né tránh.

Ngay thời điểm đó, hơn hai mươi quả cầu màu đồng thau có đường kính khoảng hai mét xuất hiện trên đầu Washuusuke.

(Đó là... pháo đài bay của Ma Thần sao!)

Nhìn thấy bầy cầu tròn đúng hai tá xuất hiện chặn đường lui, Washuusuke nghiến chặt răng hàm.

Mười tám năm trước, các vị thần... hay Ma Thần theo cách gọi của Washuusuke... đã sử dụng những pháo đài bay này cùng với binh khí hình người không mặt để xâm lược The Earth. Washuusuke không có ký ức về mười tám năm trước, nhưng cậu đã trải nghiệm ghi chép VR về thời điểm đó nhiều lần, và cũng đã tận mắt chứng kiến chúng vô số lần trong những trận chiến với tư cách "Sứ Đồ của Thiện Thần".

Washuusuke phản xạ đưa khiên lên che đầu.

Ngay sau đó, một áp lực bùng nổ đè nặng lên cánh tay trái đang đỡ khiên của cậu.

Thần Giáp chặn đứng mọi đòn tấn công vật lý. Nếu không phải là đòn tấn công kết hợp năng lượng tinh thần thì không thể phá hủy giáp hay khiên, cũng không thể sát thương chiến binh bên trong.

Tuy nhiên, dù có mặc giáp của thần thì sự thật "đang tồn tại ở đó" vẫn không thể xóa bỏ. Gặp chướng ngại vật thì phải tránh, chịu sức ép vụ nổ thì sẽ bị đẩy lùi.

Đạn năng lượng phản trọng lực bắn ra từ bề mặt trơn láng của pháo đài bay "Sphere". Đây là loại vũ khí năng lượng tạo ra trường lực hướng ra ngoài theo hình bán cầu 180 độ lấy điểm va chạm làm tâm. Nó tạo ra xung lực không thua kém gì đạn vật thể khối lượng lớn tại điểm trúng đích.

Bị áp lực đó đẩy xuống, Washuusuke rơi tự do vài trăm mét.

"Hự!"

Vừa lấy lại tư thế giữa không trung, lưng Washuusuke đã hứng chịu một cú va chạm dữ dội. Vừa thực hiện động tác né tránh theo phản xạ, Washuusuke vừa quay đầu lại.

Ở hướng nhìn của cậu, nữ Chiến Binh Phụng Thần tên Natalia đang chĩa súng vào cậu.

Washuusuke lập tức đưa khiên ra trước đỡ đòn.

Chấn động truyền tới tay trái.

Đòn tấn công của Chiến Binh Phụng Thần gây sát thương cho vũ khí Tà Thần và có thể phá hủy nó.

Vũ khí của Chiến Binh Phụng Thần và Bội Thần Binh, gọi là "Ethereal Arms", là năng lượng được bán vật chất hóa bằng công nghệ của các vị thần, rồi được định hình và cố định bằng niệm lực (Psychic Force) của chiến binh. Do đó, nếu vũ khí bị tổn hại, chủ nhân của nó là Thần Giáp Binh... cách gọi chung cho cả Chiến Binh Phụng Thần và Bội Thần Binh... sẽ cảm nhận được.

(Chết tiệt... dính đòn trực diện nhiều quá!)

Washuusuke hiểu rằng chiếc khiên của mình đã tích tụ sát thương đến mức báo động.

(...Dù cay cú, nhưng chỉ còn nước chạy thôi.)

Dùng khiên đỡ chéo để làm chệch hướng đạn quang năng tiếp theo của Natalia, Washuusuke ngước nhìn lên cao.

Đường lên trời đã bị chặn bởi hai tá pháo đài bay Sphere.

Nếu chỉ xét sức chiến đấu, Sphere không phải là đối thủ của Thần Giáp Binh. Với trường hợp của Washuusuke, người được ban cho Thần Giáp tùy biến riêng chứ không phải hàng đại trà, chênh lệch sức mạnh càng rõ rệt. Ưu thế số lượng 24 chọi 1 không thể lật ngược được khoảng cách đó. Chắc chắn Washuusuke sẽ không thua.

Nếu đối thủ chỉ có đám Sphere.

Điều Washuusuke thực sự phải cảnh giác là sự phối hợp giữa tên Chiến Binh Phụng Thần và đám Sphere.

Dù chênh lệch sức chiến đấu thế nào, Sphere vẫn là sản phẩm của siêu công nghệ thần thánh. Pháo đài bay của thần được chia làm ba loại: Sphere, Saucer, và Hedron. Trong đó Sphere là loại cứng cáp nhất. Để tiêu diệt nó cũng phải tốn kha khá sức.

Nếu Natalia và Washuusuke đấu trực diện, Washuusuke với bộ giáp chuyên dụng có lẽ sẽ chiếm ưu thế. Nhưng chênh lệch đó không phải là tuyệt đối. Thực tế, bị ép đánh trên sân của đối phương thế này, kẻ bị dồn vào đường cùng là Washuusuke. Nếu trúng đạn bắn tỉa của Natalia trong lúc đang tấn công Sphere, cậu có thể dính sát thương chí mạng.

(Làm sao đây?)

Mỗi Sphere là một khối cầu đường kính khoảng hai mét. Trước khi phá vỡ bức tường do chúng liên kết tạo ra, cậu phải tạo ra sơ hở cho Natalia dù chỉ trong tích tắc.

Để làm được điều đó...

(...Chưa thử bao giờ, nhưng phải liều thôi.)

Natalia bắn ra đạn quang năng.

Washuusuke nghiêng khiên sang phải để đỡ.

(Release - Giải phóng)

Đồng thời, cậu dùng ý nghĩ giải trừ chốt khóa cố định khiên vào găng tay.

Dưới tác động của cú va chạm, chiếc khiên bung khỏi găng tay.

Tay trái Washuusuke đuổi theo chiếc khiên đang bay đi, nhanh chóng chộp lấy mép của nó.

Lợi dụng đà xoay người ngược lại, Washuusuke ném mạnh chiếc khiên lớn hình tròn về phía Natalia.

Thấy đạn quang năng của mình bắn văng khiên của tên chiến binh phe Tà Thần - Bội Thần Binh, Natalia thầm reo lên "Cơ hội".

Cô nhắm vào đầu đối phương để tung đòn quyết định. Nếu trúng đầu, dù không phá hủy được mũ giáp thì chấn động cũng đủ để vô hiệu hóa kẻ địch. Chiến thuật đó bản thân nó rất hợp lý. Nếu phán xét cô là "nóng vội lập công" thì thật quá khắt khe với Natalia.

Nhưng chắc chắn đó không phải là đáp án đúng trong tình huống này. Nói theo kết quả thì lẽ ra cô nên bồi thêm đòn dồn dập không ngừng nghỉ thay vì nắn nót ngắm bắn.

"Cái gì!?"

Natalia thốt lên kinh ngạc.

Tên Bội Thần Binh đã chộp lấy chiếc khiên tưởng như bị bắn văng và ném ngược lại về phía cô. Cảnh tượng khó tin đó khiến Natalia cứng đờ người giữa không trung.

Vũ khí của thần hay Tà Thần đều được cụ thể hóa bằng niệm lực của chiến binh. Trừ khi là loại được tạo ra để bắn đi ngay từ đầu như đạn quang năng hay mũi tên ánh sáng, nếu rời khỏi tay chiến binh, chúng sẽ mất đi hình dạng và tan biến trong thời gian ngắn. Do đó, cách dùng "ném khiên" hoàn toàn không nằm trong giả định.

Điều khiến Natalia kinh ngạc không chỉ có thế.

Tốc độ chiếc khiên lao về phía cô nhanh đến mức không thể tin là do tay người ném.

Khoảng cách giữa hai bên là khoảng 3km. Nhưng chỉ trong chớp mắt... cụ thể là hơn một giây, nó đã bay qua điểm giữa.

Dĩ nhiên Natalia biết năng lực của Thần Giáp Binh vượt xa phạm vi con người. Cô cũng hiểu bộ giáp của tên Bội Thần Binh này là biến thể G-type thiên về sức mạnh.

Nhưng cảnh tượng một chiếc đĩa tròn ném ra từ bàn tay có kích thước và hình dáng giống con người lại lao tới với tốc độ hơn cả đạn súng trường đã gây ra cú sốc mà lý trí không thể nào chấp nhận ngay được.

Tuy nhiên, Natalia cũng là một tinh anh được phép gia nhập quân đoàn của các vị thần. Dù bị sự kinh ngạc chi phối, cô vẫn chĩa nòng khẩu súng trường cỡ lớn dài 120cm... cũng là vũ khí vật chất hóa từ năng lượng... về phía chiếc khiên đang bay tới và bóp cò.

Đạn quang năng đón đánh chiếc khiên, ngay sau khi va chạm, một luồng chớp sáng dữ dội bùng lên.

Như đã nói, vũ khí thần thánh "Ethereal Arms" là năng lượng cụ thể hóa bằng niệm lực. Rời tay chiến binh, nó sẽ mất "hình dạng" vật chất. Một viên đạn năng lượng cô đặc va vào đó. Kết quả là năng lượng đang bị cố định trong hình dạng chiếc khiên được giải phóng thành ánh sáng.

Tấm kính che từ mũi lên đến dưới xương gò má trên mũ giáp tối sầm lại để bảo vệ mắt Natalia. Thực tế Natalia không nhìn kẻ địch bằng mắt thường. Nhưng kết quả cũng như nhau. Độ trong suốt của kính giảm xuống khiến tầm nhìn của cô bị hạn chế.

Khoảnh khắc đó, Natalia mất dấu tên Bội Thần Binh... Washuusuke.

Washuusuke cũng bị lóa mắt bởi luồng sáng từ chiếc khiên bị phá hủy.

Tình huống này cũng nằm ngoài dự tính của cậu. Washuusuke vốn định tấn công vào sơ hở khi Natalia né chiếc khiên, nhưng cậu chuyển đổi rất nhanh.

(Chính là lúc này!)

Washuusuke tạo ra một trường lực dạng tấm dưới chân làm điểm tựa, rồi khuỵu gối xuống.

Dừng lại một thoáng, rồi dùng cả hai chân đạp mạnh vào điểm tựa.

Đặc trưng của người trang bị G-type là sự cứng cáp và sức mạnh. Sức mạnh đó không chỉ là lực duy trì mà còn bao gồm cả lực ném và lực bật nhảy tức thời.

Washuusuke cộng thêm lực bật nhảy vào khả năng bay, phóng vút lên cao.

Đám Sphere đang tạo tường chắn phía trên phản ứng với tốc độ và độ chính xác của máy móc, trút mưa đạn năng lượng xuống Washuusuke.

Nhưng tốc độ của Washuusuke lúc này đã khác hẳn lúc trước. Cơn bão đạn năng lượng phản trọng lực bắt được Washuusuke nhưng không đủ để đẩy lùi cậu.

Nhanh hơn cả khi Natalia kịp quay lại chiến đấu, Washuusuke đã đạt đến độ cao của bức tường Sphere.

Vũ khí sở trường của cậu là "Kẻ Xé Xác". Nó có hình dạng một thanh trường kiếm bản rộng.

Một khi đã vào tầm kiếm, pháo đài bay không phải là đối thủ của Washuusuke.

Cậu vung kiếm tung hoành, phá vỡ bức tường Sphere.

Lại tạo điểm tựa bật nhảy để tăng tốc bay lên, một viên đạn quang năng từ dưới sượt qua Washuusuke.

Là đòn tấn công của Natalia khi đã hồi phục tầm nhìn. Cô ta đang chĩa súng lên cao đuổi theo Washuusuke.

Nếu chỉ xét tốc độ bay đơn thuần, bộ giáp F-type của Natalia nhanh hơn biến thể G-type "Gryps" của Washuusuke.

Nhưng tốc độ leo cao của Washuusuke sau khi được gia tốc bằng lực bật nhảy của "Gryps" thì không hề thua kém.

Khoảng cách không bị thu hẹp, độ cao 300km đang đến gần.

Loạt đạn quang năng ngày càng dữ dội.

Washuusuke không né tránh, lao thẳng một mạch lên trời.

Những viên đạn trúng vào chân và cánh làm giảm độ bền của giáp, nhưng đồng thời xung lực va chạm cũng đẩy cậu lên cao thêm một chút.

Tiếng súng ngưng bặt, có lẽ Natalia đã nhận ra điều đó.

Washuusuke cảm nhận được tên Chiến Binh Phụng Thần đang dần tiếp cận.

Cô ta đã chuyển năng lượng dùng cho súng sang động cơ bay để tăng tốc. Dù nhận ra điều đó, trong lòng Washuusuke vẫn không hề lo lắng.

Độ cao hiện tại: 290km. Còn 10km nữa là đến ranh giới Đệ Nhất Thần Vực.

Tốc độ leo cao hiện tại: 3km/giây.

Washuusuke sẽ vượt qua Đệ Nhất Thần Vực nhanh hơn là đối phương kịp đuổi tới.

Có lẽ Natalia cũng nhận ra không thể đuổi kịp.

Khí tức của cô ta biến mất.

Cô ta dùng dịch chuyển tức thời. Nhưng dù là dịch chuyển của thần hay Tà Thần, nếu không qua máy chuyển vật chất để tái nhảy (re-jump) thì không thể đến địa điểm tùy ý.

Khoảnh khắc Natalia xuất hiện ở độ cao 300km, Washuusuke cũng vừa chạm đến ranh giới Thần Vực.

Natalia chĩa súng vào Washuusuke.

Ngay khi cô ta bóp cò, bóng dáng Washuusuke biến mất.

Nhờ thoát khỏi Đệ Nhất Thần Vực, sức mạnh Tà Thần bảo hộ Washuusuke đã hồi phục, giúp cậu thực hiện bước nhảy không gian.

Viên đạn bắn ra xé toạc bầu khí quyển loãng của tầng nhiệt một cách vô vọng.

◇◆◇◆◇◆◇

Các vị thần không trực tiếp cai trị The Earth mà đặt ra mười hai quan thay mặt... gọi là "Đại Hành Quan Alcorn". Những Đại Hành Quan thay mặt cho các vị thần không có thể xác này không phải là con người bằng xương bằng thịt. Họ không phải là siêu nhân vượt qua con người, cũng chẳng phải sinh vật tâm linh như thiên thần.

Đại Hành Quan là những bộ não nhân tạo khổng lồ được xây dựng bằng siêu công nghệ đi trước The Earth rất xa. Tuy nói là "rất xa", nhưng công nghệ dùng cho Đại Hành Quan vẫn nằm trên đường kéo dài của công nghệ máy móc đang dùng ở The Earth hiện tại. Với người Trái Đất, đó là sự tồn tại dễ hình dung dù không thể hiểu hết. Để xoa dịu nỗi sợ hãi mê tín đối với sự cai trị của mình, các vị thần đã cố tình đặt sản phẩm của công nghệ máy móc lên vị trí đứng đầu cơ quan cai trị.

Tuy nhiên, cơ quan cai trị này không phải là không có người.

Trong mười hai Đại Hành Quan, ngoại trừ "Tổng Đại Hành Quan Grand Alcorn" đặt tại Nam Cực, các Đại Hành Quan khác đều có "Cục Đại Diện" đi kèm. Cục Đại Diện là cơ quan hỗ trợ cai trị giúp việc cho Đại Hành Quan, nơi những nhân loại được chọn và những con người tổng hợp do thần tạo ra gọi là "Divinoid" làm việc.

Sự khác biệt ngoại hình giữa Divinoid và con người là rất nhỏ. Chức năng trao đổi chất nhìn qua cũng giống hệt con người. Hít oxy, thở ra CO2. Ăn thực phẩm hữu cơ để duy trì cơ thể.

Divinoid là sinh vật hữu cơ hoàn toàn không có bộ phận máy móc, nhưng được kết nối trực tiếp với Đại Hành Quan bằng công nghệ của thần, khác với công nghệ máy móc. Divinoid nhận lệnh trực tiếp từ Đại Hành Quan, nên trong Cục Đại Diện, họ có vị trí cao hơn nhân viên là con người.

Tuy nhiên, số lượng nhân viên con người lại áp đảo. Phần lớn công việc điều hành thực tế của Cục Đại Diện được giao cho nhân viên con người.

Người làm việc tại Cục Đại Diện có thể coi là công chức của chính phủ thế giới. Tuy không bằng Chiến Binh Phụng Thần, nhưng nhân viên Cục cũng là tầng lớp tinh anh hàng đầu trong thế giới Thần Lịch.

"Học viện Fuji" mà Kouji và Youko sắp nhập học, đúng như tên gọi, nằm dưới chân núi Phú Sĩ của Nhật Bản. Tại đó, Đại Hành Quan và Cục Đại Diện cũng được đặt liền kề. Học viện được định vị là cơ sở trực thuộc Cục Đại Diện, nên điều này cũng là lẽ đương nhiên.

Tin tức về một ứng cử viên Chiến Binh Phụng Thần quý giá bị Bội Thần Binh tấn công ngay trước thềm nhập học đã làm chấn động Cục Đại Diện Fuji. Sự xôn xao tạm lắng xuống khi sự an toàn của tân sinh viên được đảm bảo. Tuy nhiên, việc để Bội Thần Binh trốn thoát khiến các bộ phận đang nháo nhào bàn thảo lại kế hoạch an ninh cho lễ nhập học diễn ra vào ngày kia.

Giữa lúc hỗn loạn đó, một Chiến Binh Phụng Thần ghé thăm Ban Quản lý. Dù mặc vest chứ không mặc Thần Giáp, nhưng bất cứ nhân viên Cục Đại Diện nào cũng biết người đàn ông đó.

Ban Quản lý của Cục Đại Diện là nơi chịu trách nhiệm bố trí, quản lý lịch trình, hỗ trợ hậu cần tác chiến và phúc lợi đời sống cho Chiến Binh Phụng Thần. Xét đến điều đó, việc một Chiến Binh Phụng Thần ghé thăm cá nhân cũng không có gì lạ.

"Hisui, anh gặp một chút được không?"

"Anh hai. Vâng, được chứ."

Hơn nữa, qua đoạn hội thoại này cũng có thể thấy Chiến Binh Phụng Thần đến thăm và nữ quản lý viên tiếp đón là hai anh em ruột. Không ai nhìn sự xuất hiện của anh ta với ánh mắt kỳ lạ. ...Chỉ có những ánh mắt ngưỡng mộ là hướng về phía anh.

Chiến Binh Phụng Thần là sự tồn tại thu hút sự kính trọng và ghen tị của mọi người, nhưng ánh mắt hướng về người đàn ông đó không phải là kiểu thông thường như vậy.

Tên anh là Konno Shouichi. Một trong bảy người Trái Đất đầu tiên trở thành Chiến Binh Phụng Thần. Trong số đó, anh là người hùng duy nhất vẫn còn tại ngũ phục vụ các vị thần.

Dù nhận được sự ngưỡng mộ và sùng bái, Shouichi không hề có vẻ gì là tự mãn về công trạng của mình. Anh giữ vẻ mặt vô cảm như thể không nhận ra ánh mắt của các nhân viên.

Cũng không phải sự ngạo mạn coi sự tôn sùng là đương nhiên. Có lẽ nên gọi đó là dáng vẻ của một chuyên gia loại bỏ mọi cảm xúc thừa thãi để chỉ dốc lòng cho nhiệm vụ. Anh toát lên một khí chất như vậy.

Lúc này cũng thế, Shouichi phớt lờ tất cả ánh mắt hướng về mình, hay đúng hơn là hoàn toàn không để ý, và bắt chuyện với em gái kiêm quản lý viên Hisui.

"Anh nghe nói tân ứng viên dự định nhập học Học viện Fuji bị Bội Thần Binh tấn công. Anh muốn thông tin đã xác định được ở thời điểm hiện tại."

"Tai anh thính thật đấy... Chẳng lẽ ngài Đại Hành Quan Alcorn ra lệnh cho anh xử lý sao?"

Nhân viên Cục Đại Diện, cả con người lẫn Divinoid, đều gọi bộ não nhân tạo khổng lồ vốn chỉ là cỗ máy hoàn toàn bằng kính ngữ "Ngài/Các hạ". Xin nói thêm, Divinoid được nhân viên con người gọi kèm kính ngữ "Khanh".

Trước câu hỏi ngược lại của Hisui, Shouichi lắc đầu "Không".

"Nếu ngài Đại Hành Quan trực tiếp nói chuyện thì anh đã không cất công đến làm phiền em."

Rồi anh bổ sung:

"Hỗ trợ anh hai là nhiệm vụ của em mà, em không thấy phiền đâu."

"Em đâu phải là chuyên viên riêng của anh."

Hisui định phản bác lại điều gì đó.

"Quan trọng hơn, hãy cho anh biết về vụ tấn công."

Nhưng Shouichi đã lặp lại yêu cầu nhanh hơn.

Như đã nói, công việc của Ban Quản lý là hỗ trợ hậu cần toàn diện cho Chiến Binh Phụng Thần. Nếu bị yêu cầu tiết lộ thông tin có khả năng liên quan đến nhiệm vụ, họ không thể không trả lời.

Đặc biệt Shouichi là thủ lĩnh của các Chiến Binh Phụng Thần thuộc Cục Đại Diện Fuji. Lẽ ra phải báo cáo chi tiết vụ việc cho anh trước khi anh yêu cầu mới đúng.

"Bội Thần Binh xuất hiện là một tên. Ứng viên bị tấn công không hề hấn gì. Hirano Natsuki và Natalia Novak, hai người họ đã đẩy lui hắn."

"Tên của Bội Thần Binh đó?"

Shouichi không hỏi "Tên là gì" vì hầu hết các trường hợp chỉ biết được mật danh.

Thân thế của Bội Thần Binh được ngụy trang bằng sức mạnh của Tà Thần. Nếu là Divinoid chiến đấu do các vị thần trực tiếp điều khiển thì có thể xuyên thủng lớp ngụy trang. Nhưng với Chiến Binh Phụng Thần chỉ được thần ban cho vũ khí thì không thể phá vỡ sự ngụy trang do chính bản thể Tà Thần tạo ra.

"Bội Thần Binh G-type đặc biệt 'Gryps'."

"Là hắn sao."

Gryps là Bội Thần Binh nổi tiếng ở Trái Đất thuộc chiều không gian này... trong Đa vũ trụ gọi là "Thế giới The Earth".

"Ứng viên bị tấn công vẫn bình an vô sự cơ à."

Bằng giọng điệu không mấy cảm thấy sự lo lắng, Shouichi thốt lên như đang độc thoại.

"Một phần là do Natsuki tình cờ ở gần đó, nhưng việc cậu tân ứng viên câu giờ được cho đến khi cô ấy tới hiện trường là yếu tố rất lớn."

Mặt khác, giọng điệu của Hisui lại có chút cười khổ.

"Ồ, ứng viên nào vậy?"

Shouichi, người hiếm khi để lộ dao động cảm xúc, dường như đã bị câu trả lời này khơi dậy hứng thú. ...Tuy nhiên, so với người bình thường thì phản ứng đó vẫn rất nhạt nhòa.

"Tên là Arashima Kouji. Là con trai, người Nhật giống chúng ta."

"À, nam giới đầu tiên của thế giới The Earth thích hợp với F-type sao."

Hisui nói "con trai người Nhật", còn Shouichi dùng từ "nam giới thế giới The Earth".

Hisui là quan chức thay mặt phục vụ thần, nhưng nơi làm việc cố định tại Cục Đại Diện Fuji.

Ngược lại, Shouichi tuy nhiệm vụ chính hiện tại là phòng vệ Trái Đất nhưng cũng có lúc được phái đến các chiều không gian khác. Cho đến vài năm trước, chiến trường chính của anh là ở một chiều không gian khác.

Sự khác biệt trong nhận thức giữa Hisui, người chỉ biết thế giới khác qua kiến thức, và Shouichi, người đã bay nhảy khắp Đa vũ trụ, có lẽ đã phản ánh qua lời nói của hai người.

"Có vẻ cậu ta cũng là mẫu vật quý giá đối với Tà Thần đấy."

"Anh hai... Đừng gọi là 'mẫu vật' nữa."

Giọng điệu trách móc anh trai của Hisui không quá gay gắt.

"Phải rồi. Xin lỗi."

Là do vậy, hay do thói quen nói chuyện kiểu đó? Lời xin lỗi của Shouichi nhạt thếch, không truyền tải được cảm xúc "hối lỗi".

Hisui không trách cứ Shouichi thêm nữa.

"Việc cố định một lực lượng hộ vệ cho một ứng viên là không thực tế."

"Dù là nhân tài quý giá, nhưng đúng như anh nói..."

Nghe Shouichi chỉ ra, Hisui vừa thở dài vừa gật đầu đồng tình.

"Phải làm cho cậu ta nắm được kỹ năng tự vệ thôi."

"...Anh sẽ dạy cậu ấy sao?"

"Nếu có lệnh."

Shouichi là chiến binh chính quy phục vụ các vị thần. Không có lệnh của thần thì không được tự ý hành động.

Đó là phát ngôn tuân thủ kỷ luật của Chiến Binh Phụng Thần, nhưng lọt vào tai những nhân viên Cục Đại Diện đang hóng chuyện bên cạnh, câu nói đó nghe thật bạc bẽo.

◇◆◇◆◇◆◇

Kouji cùng Youko và Natsuki đã đến nhà ông ngoại của hai cô gái.

Đó là một ngôi nhà kiểu Nhật truyền thống bằng gỗ, khuôn viên khá rộng. Tuy nhiên phần lớn diện tích là võ đường, còn kích thước ngôi nhà chỉ ở mức trung bình. Là nhà trệt, nói theo kiểu hiện đại thì bố trí dạng 2LDK+S.

Biển tên treo trên cột cổng ghi "Hiraga". Đây là họ cũ của mẹ Youko.

Ông ngoại của Youko, Hiraga Yorimitsu, hiện đang sống một mình trong ngôi nhà này. Việc nhà có người giúp việc đến làm theo giờ lo liệu, nhưng ban đêm chỉ có mình ông. Ngoài mẹ của Youko, ông còn một người con trai là bác của Youko, nhưng hiện tại do công việc nên cả gia đình bác ấy đang sống ở nước ngoài. Vợ ông đã qua đời hơn mười năm trước.

Yorimitsu am hiểu Trượng thuật, Thương thuật và Kiếm đạo, thời trẻ ông từng dạy Trượng thuật tại sở cảnh sát địa phương. Cảnh trượng thuật của cảnh sát và Trượng thuật Yorimitsu sử dụng tuy giống nhau nhưng là hai thứ khác biệt, dẫu vậy kỹ thuật của Yorimitsu xuất sắc đến mức cảnh sát phải thỉnh giáo.

Tuy nhiên, ông đã nghỉ việc ở cảnh sát sau một vụ án nọ. Hiện tại, ông dạy kiếm đạo cho trẻ em tại võ đường trong khuôn viên, bên cạnh đó nhận những thanh niên ông ưng ý làm đệ tử, lấy việc huấn luyện họ mà không màng chuyện kinh doanh làm niềm vui tuổi già.

Nhân tiện, Kouji không phải là học viên lớp kiếm đạo. Cậu trở thành đệ tử của Yorimitsu nhờ mối duyên của bố cậu. Bố Kouji có thể coi là đại đệ tử của Yorimitsu tại võ đường cảnh sát, giữa hai người có mối giao hảo vượt trên quan hệ công việc.

Tình nghĩa đó sâu nặng đến mức ngay sau khi bố Kouji hy sinh, có một thời gian Yorimitsu đã đứng ra làm người bảo hộ cho Kouji và mẹ cậu. Dù gọi là người bảo hộ nhưng không phải về mặt pháp lý, nhưng không thể phủ nhận rằng nhờ sự giúp đỡ dưới nhiều hình thức của Yorimitsu, gia đình Kouji vốn mất đi trụ cột đã có thể vực dậy. Việc làm của người mẹ vốn là nội trợ cũng nhờ Yorimitsu nói đỡ mà được thu xếp ổn thỏa.

Việc Yorimitsu nhận Kouji làm đệ tử cũng là một phần trong sự giúp đỡ với tư cách người bảo hộ và mối duyên với bố cậu.

Đối với Kouji, người mất bố từ năm năm tuổi, Yorimitsu vừa là ân nhân, vừa là sư phụ, đồng thời cũng thay thế vai trò người cha, người ông. ...Thêm nữa, ông bà ruột của cậu đều đã qua đời trước cả bố cậu. Kouji là đứa trẻ có duyên phận mỏng manh với huyết thống.

"Ồ, Youko. Cả Natsuki cũng đến đấy à. Nào, đừng khách sáo, vào nhà đi."

Yorimitsu đón hai cô cháu gái bằng nụ cười của một người ông hiền từ.

"Kouji. Con ra võ đường đợi một lát."

Còn với Kouji, ông ra lệnh bằng gương mặt nghiêm khắc của một người thầy.

Kouji không hề bất mãn trước sự đối xử khác biệt đó. Hiraga Yorimitsu là sư phụ của cậu. Kouji đã tốt nghiệp cái thời kỳ cần người thay thế vai trò người cha từ lâu rồi.

Theo lời ông, Kouji bước lên võ đường không người và đợi Yorimitsu.

Cậu ngồi chính tọa trên sàn gỗ, lưng thẳng tắp. Cậu không phải học viên lớp kiếm đạo, mà là đệ tử của Trượng thuật và Thương thuật.

Cứ thế trôi qua hơn mười lăm phút.

"Xin lỗi. Để con đợi lâu."

Cùng với lời nói đó, Yorimitsu bước vào võ đường, ngồi xuống vị trí thượng tọa trước mặt Kouji, lưng quay về phía bàn thờ thần.

Ngay khi Yorimitsu an tọa, Kouji cúi rạp người xuống.

"Sư phụ. Cảm ơn người đã chỉ dạy con suốt thời gian qua."

Chống hai tay, trán hạ thấp sát sàn, Kouji nói lời chào đã chuẩn bị sẵn.

"Nếu muốn cảm ơn thì ngẩng mặt lên mà nói."

Yorimitsu bắt bẻ bằng cách nói hơi hướng phim cổ trang. ...Ông rất thích phim truyền hình cổ trang cũ và có đăng ký kênh trả phí chuyên biệt.

Nghe lời, Kouji ngẩng mặt lên. Biểu cảm nghiêm túc, nhưng cũng thoáng chút ngán ngẩm.

"Sư phụ, đệ tử đang chào từ biệt để ra đời, xin người hãy tạm gác sở thích cá nhân sang một bên đi ạ."

"Ra đời cái gì. Chỉ là vào trường học thôi, có phải ra hiện trường đâu."

"Nhưng có vẻ như con sẽ bị kẻ địch tấn công."

Yorimitsu khẽ mở to mắt. Cặp lông mày trắng nhướng lên theo. Nhưng Yorimitsu không hỏi chi tiết.

"Cổ nhân có câu 'Nam nhi ra khỏi nhà có bảy kẻ thù'. Con không chỉ bị cái gọi là Tà Thần coi là kẻ địch, mà còn là sự tồn tại được chọn khiến người đời ghen tị. Kẻ địch ở khắp mọi nơi. Hãy sống với sự giác ngộ và tâm thế 'thường tại chiến trường'."

Với tư cách người thầy, Yorimitsu nghiêm nghị răn dạy.

Nhưng nghe vậy, biểu cảm hiện lên trên mặt Kouji lại là nụ cười mỉa mai và lạnh nhạt.

"Kẻ thù là con người sao... Ví dụ như, lũ người đã giết bố con?"

"Đúng vậy."

Câu trả lời của Yorimitsu cũng lạnh lùng, cảm giác như không có máu nóng chảy qua.

Nhưng ngay sau đó, võ nhân biến thành lão nhân. Thay cho tinh khí tràn trề, sự mệt mỏi, hối hận và cam chịu tích tụ theo năm tháng toát ra từ đôi vai Yorimitsu.

"Có lẽ ta nên nói rằng không có chuyện đó."

Lời của Yorimitsu chắc chắn hướng đến Kouji, nhưng nghe đâu đó như đang độc thoại.

"Có lẽ ta nên khuyên con hãy ngừng căm ghét quá khứ."

"Vâng. Vì nó chẳng mang lại lợi ích gì."

Rõ ràng là câu nói dành cho mình, nhưng Kouji đáp lại như chuyện của người khác.

"Ít nhất ta nghĩ mình không nên dạy cho con kỹ thuật thực chiến... kỹ thuật giết chóc."

Tại võ đường này, thứ Yorimitsu dạy Kouji không phải là Trượng thuật dẫn đến thuật bắt giữ để khống chế mà không làm đối phương bị thương, mà là Thương thuật thực chiến do Yorimitsu đúc kết từ suy nghĩ "nếu võ sĩ hay lính tráng thời xưa thực sự sử dụng trên chiến trường".

"Nếu được chọn làm chiến binh của các vị thần, nó sẽ có ích đấy ạ."

"Kouji."

Yorimitsu đổi sắc mặt, chỉnh lại tư thế ngồi. Ông lại khoác lên mình khí chất của một võ sĩ.

"Vâng, sư phụ."

Kouji cũng chỉnh lại tư thế, nét mặt đanh lại.

"Từ nay con sẽ có được sức mạnh to lớn."

"Vâng."

Thực tế, chưa chắc chắn là sẽ đúng như lời Yorimitsu nói.

Tại thời điểm nhập học Học viện, tạm thời sẽ được ban cho Thần Giáp... vũ khí của các vị thần. Nhưng nếu trong bốn năm không đạt đến trình độ nhất định, Thần Giáp sẽ bị thu hồi.

Tuy nhiên, điều này công chúng không được biết. Không chỉ người thường, ngay cả Kouji dù đã hoàn thành nghiêm túc các bài tập giáo dục trước nhập học do Học viện giao, cũng chưa biết điều này.

Như Yorimitsu nói, mình sắp có được sức mạnh to lớn. ...Kouji không nghi ngờ điều đó. Câu trả lời "Vâng" đơn giản của cậu là biểu hiện của sự tin tưởng đó.

"Tuy là lời răn dạy cũ rích, nhưng sức mạnh đi kèm trách nhiệm. Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao. Con hiểu không, Kouji?"

"Con nghĩ là... con hiểu."

Lần này câu trả lời của Kouji không dứt khoát. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi vẫn chưa thể cảm nhận thực tế về cái gọi là "trách nhiệm đi kèm sức mạnh".

Yorimitsu nhận ra sự khó tiêu hóa của đệ tử, nhưng không nhấn mạnh thêm.

Cũng không lặp lại lời nhắc nhở.

"Kouji. Cho dù con có chính nghĩa xác đáng, cũng đừng dùng sức mạnh đó để rửa hận."

"...Rốt cuộc sư phụ vẫn không bảo con hãy vứt bỏ hận thù nhỉ."

Kouji hỏi bằng giọng điệu hoài nghi mà cậu cố che giấu nhưng không được.

"Ta không định nói những lời như thế."

Yorimitsu trả lời ngay lập tức bằng giọng cay đắng nhưng không hề ấp úng.

"Mẹ con vẫn nói như câu cửa miệng. Đừng bị giam cầm trong quá khứ, đừng hận những kẻ đã giết bố, hãy hướng về phía trước mà sống."

"Ý kiến cao đẹp đấy. ...Ta không thể bắt chước được."

Kouji và Yorimitsu nhìn nhau.

Trong mắt hai người cuộn trào cùng một loại bóng tối đục ngầu.

"Bố con là một người đàn ông tuyệt vời. Không phải là người đáng bị lũ quan chức cảnh sát hèn nhát bỏ mặc cho chết. Ta vẫn thấy căm giận chính mình ngày xưa đã được lũ người đó tâng bốc là thầy này thầy nọ mà đắc ý."

Trên gương mặt Yorimitsu thoáng qua vẻ phẫn nộ và căm thù không giống của một lão già. Lúc này, Yorimitsu đang nhìn về quá khứ mười một năm trước.

Bố của Kouji là cảnh sát hình sự. Một người đi lên từ thực lực, bắt đầu từ cảnh sát trực ban đồn rồi trở thành cảnh sát hình sự thường phục của trụ sở cảnh sát tỉnh. Ông hy sinh khi đang điều tra tổ chức kháng chiến chống lại các vị thần.

Thế lực kháng chiến bị dồn vào đường cùng đã tấn công đồn cảnh sát, cố thủ và đánh bom tự sát. Bố của Kouji đã bị cuốn vào đó.

Sở dĩ Yorimitsu ôm nỗi giận dữ u tối là vì cái chết của bố Kouji có một phần nguyên nhân do lãnh đạo cảnh sát tỉnh muốn giữ mình.

Nếu giao cho Cục Đại Diện xử lý ngay sau khi bị tấn công, bọn khủng bố thậm chí còn không thể tự sát.

Nhưng danh dự của cảnh sát không cho phép họ giao phó việc giải quyết bê bối đồn cảnh sát bị tấn công cho Cục Đại Diện. ...Kết quả chỉ là càng thêm nhục nhã.

Sau khi nỗi giận dữ và căm thù đối với cảnh sát và bọn khủng bố vụt qua, chỉ còn lại một ông lão bị giam cầm trong quá khứ và hối tiếc về nó.

"...Nhưng Kouji à, ý niệm báo thù dù có chính đáng, rốt cuộc cũng chỉ là ham muốn rửa hận. Nếu vung vẩy sức mạnh vượt qua con người theo dục vọng, đích đến e rằng là sự diệt vong. May mắn thoát được diệt vong thì cũng chẳng còn là con người nữa. Sức mạnh của các vị thần, chắc chắn là thứ như vậy."

Yorimitsu không phải người của Cục Đại Diện. Cũng không liên quan đến Học viện.

Nên ông không biết gì về công nghệ của thần hơn một người bàng quan, nhưng lời cảnh báo của ông lúc này đã chạm đến một phần sự thật. Nên gọi là kinh nghiệm sống tích lũy theo năm tháng chứ không phải sống hoài sống phí chăng...

◇◆◇◆◇◆◇

Tại ngôi đền của Tà Thần được xây dựng trong á không gian, Washuusuke vẫn mặc nguyên Thần Giáp, quỳ gối trước chủ nhân ngôi đền, Tà Thần Ash.

"Ngẩng đầu lên đi, Washuusuke."

Dù Ash nói vậy, Washuusuke vẫn cúi đầu thật sâu.

"Cậu bảo ta ban phạt, nhưng ta không có ý định đó. Vốn dĩ cậu không phải là đầy tớ mà là cộng sự của ta."

"Thật phí phạm lời vàng ngọc. Nhưng mà..."

"Hơn nữa,"

Ash ngắt lời Washuusuke khi cậu định tiếp tục tạ lỗi.

"Thất bại lần này cũng là do ta đánh giá quá ngây thơ. Không ngờ lại có đến hai binh sĩ của Ma Thần xuất hiện."

"Chuyện đó, tuyệt đối không phải!"

Washuusuke vội vàng ngẩng đầu lên, phủ nhận trách nhiệm của Ash.

"Không. Kẻ đó dường như quan trọng đối với Ma Thần hơn ta tưởng."

Nhưng việc phủ nhận lời của thần cũng là bất kính và báng bổ.

Nghĩ đến đó, Washuusuke không thể xen vào được nữa.

"Lần này thất bại, nhưng vẫn còn thời gian cho đến khi quá trình tẩy não kẻ đó hoàn tất."

Câu nói của Ash không phải là lời an ủi suông.

====================

Sự thật là không có chuyện Các Vị Thần thực hiện cái gọi là "tẩy não" lên các Chiến Binh Phụng Thần như lời Tà Thần nói. Tuy nhiên, Thần Giáp mà các Chiến Binh Phụng Thần chính quy sử dụng lại được bổ sung tính năng chống phản loạn. Nói ngược lại, miễn là không được biên chế thành chiến binh chính quy, thì việc phản lại Các Vị Thần là hoàn toàn có thể. Ví dụ như trường hợp của Shuusuke.

Không rõ vì sao Các Vị Thần lại chừa lại kẽ hở cho sự phản bội. Những kẻ như Shuusuke thì lý giải đó là "sự ngạo mạn của Ma Thần".

"Chỉ cần biến chúng thành đồng minh của chúng ta trước lúc đó là được. Shuusuke, ta rất kỳ vọng ở ngươi đấy."

"Ngài ban cho tôi cơ hội để vãn hồi sao? Xin cảm ơn ngài!"

Trước câu nói tiếp theo của Ash, Shuusuke phấn chấn hẳn lên.

"Trong giáo trình huấn luyện của Học viện có bài tập sử dụng Á không gian đúng không?"

"Dựa trên tính chất của Thần Giáp, tôi cho rằng điều đó vẫn không thay đổi."

Trước khi trở thành Bội Thần Binh, Shuusuke từng là ứng viên Chiến Binh Phụng Thần trực thuộc "Học viện Mauna Kea".

Dù nội dung chi tiết có thể khác biệt đôi chút, nhưng khung chương trình huấn luyện tại Học viện Fuji chắc hẳn cũng tương tự.

"Cho dù không phá được kết giới hành tinh, nhưng nếu là Á không gian thì vẫn có kẽ hở để len vào. Shuusuke, khi đó nhờ cậy vào ngươi cả đấy."

"Đã rõ. Lần này, nhất định tôi sẽ..."

Shuusuke cúi đầu.

Tư thế vẫn y như lúc nãy, nhưng khí lực tràn trề khắp toàn thân hắn là thứ mà ban nãy không hề có.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!