Học viện, cơ sở đào tạo những chiến binh gia nhập quân đoàn của Các Vị Thần.
"Quan Đại Diện" cai trị Trái Đất thay mặt Các Vị Thần cùng tay chân là "Cục Đại Diện" đã xây dựng bảy Học viện trên toàn cầu.
"Học viện Ararat" được đặt dưới chân núi Ararat thuộc Thổ Nhĩ Kỳ, vùng Tiểu Á.
"Học viện Kilimanjaro" được đặt dưới chân núi Kilimanjaro thuộc Tanzania, Châu Phi.
"Học viện Rainier" được đặt dưới chân núi Rainier thuộc Hoa Kỳ, Bắc Mỹ.
"Học viện Chimborazo" được đặt dưới chân núi Chimborazo thuộc Ecuador, Nam Mỹ.
"Học viện Augustus" được đặt dưới chân núi Mount Augustus thuộc Úc.
"Học viện Mauna Kea" được đặt dưới chân núi Mauna Kea thuộc Hawaii, Châu Đại Dương.
Và "Học viện Fuji" được đặt dưới chân núi Phú Sĩ thuộc Nhật Bản, vùng Viễn Đông.
Đó là bảy Học viện tất cả.
Tại các Học viện do Cục Đại Diện điều hành, lễ nhập học sẽ đồng loạt diễn ra vào chín giờ sáng ngày mùng một tháng Chín hàng năm. Dù nói là "đồng loạt", nhưng vì là chín giờ sáng ngày mùng một tháng Chín theo lịch địa phương, nên giữa Học viện Fuji tổ chức lễ nhập học sớm nhất thế giới và Học viện Mauna Kea tổ chức muộn nhất sẽ có sự chênh lệch thời gian khoảng một ngày.
Và lễ nhập học đầu tiên của năm Thần Lịch thứ mười bảy (tức năm 2017 Tây Lịch) đang chuẩn bị bắt đầu ngay lúc này tại Học viện Fuji.
◇◆◇◆◇◆◇
Trước thềm lễ nhập học Học viện Fuji, các tân sinh viên - những ứng viên Chiến Binh Phụng Thần mới - hiện đang ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế trong giảng đường. Vì không có quy định chỗ ngồi cụ thể, nên những ai quen biết thì ngồi cạnh nhau, còn những người không quen thì cứ chọn đại một chỗ.
Arashima Kouji thuộc nhóm trước. Tuy nhiên người quen chỉ có đúng một người. Cô bạn cũ ấy - hay nói theo cách người đời thường dùng là "bạn thuở nhỏ" - ngồi ở ghế bên cạnh bắt chuyện với cậu.
"Đúng như dự đoán, cậu đang thu hút sự chú ý đấy."
Tên thiếu nữ là Hirano Youko. Chiều cao khiêm tốn ở mức giữa một mét năm mươi, nhưng so với phụ nữ Nhật Bản mười sáu tuổi thì thân hình lại rất nảy nở, mái tóc đen bóng cắt kiểu bob ngắn cùng đôi mắt hai mí to tròn được tô điểm bởi hàng lông mi dài tạo nên ấn tượng về một mỹ thiếu nữ.
Đúng như cô nói, Kouji đang là tâm điểm của sự chú ý. Không chỉ những ánh mắt lén lút liếc nhìn, mà không ít ánh mắt còn nhìn chằm chằm như thể đang đánh giá một món hàng.
"Đúng như dự đoán sao. Dù tớ cũng biết trước rồi..."
Kouji thở dài. Trên gương mặt cậu hiện lên vẻ cam chịu.
Số lượng ứng viên nhập học Học viện Fuji năm nay là một trăm mười hai người. Trong đó, một trăm mười một người khoác lên mình bộ đồng phục gồm áo khoác trắng cổ đứng và váy xếp ly trắng.
Học viện Fuji là cơ quan huấn luyện chuyên môn dành cho người thích hợp với Thần Giáp kiểu F - "Type Fairy". Cho đến năm ngoái, người thích hợp kiểu F chỉ toàn là nữ giới. Ngoài kiểu F, Thần Giáp còn có kiểu G - "Type Gigas", và hiện tại người thích hợp với loại này vẫn chỉ toàn là nam giới.
Trong số một trăm mười hai người, chỉ có duy nhất một người không mặc váy xếp ly - người mặc chiếc quần tây trắng ấy chính là nam giới đầu tiên trên hành tinh này được tìm thấy thích hợp với kiểu F, Arashima Kouji. Thế này mà không nổi bật mới là lạ. Bản thân Kouji cũng chỉ còn biết chấp nhận với sự cam chịu.
Hai ngày trước, Kouji và Youko bị tấn công bởi "Bội Thần Binh" - những người thích hợp với Thần Giáp đã đào tẩu sang phe Tà Thần. Họ được chị gái của Youko là Hirano Natsuki, người vừa trở thành "Chiến binh của Các Vị Thần" trong năm nay, bảo vệ và đã đến Học viện Fuji vào hôm qua. Và hôm nay, cả hai đã có mặt an toàn tại lễ nhập học như thế này.
"Thật tình. Tha cho tôi đi."
Kouji buông thêm một câu than vãn với giọng chán chường.
"Chịu thôi. Dù gì thì cậu cũng là người đầu tiên trên thế giới mà."
Với Youko, chắc hẳn đó là câu nói mang ý an ủi. Tuy nhiên, vì đó là sự thật khách quan không thể chối cãi, nên kết quả chỉ càng khiến sự bực bội không biết trút vào đâu tích tụ thêm trong lòng Kouji.
"Được chọn làm học viên của Học viện thì có lẽ phàn nàn là mang tội... nhưng không nhất thiết phải là trường nữ sinh chứ nhỉ?"
Sự bất mãn vượt quá giới hạn chịu đựng vô tình buột ra khỏi miệng Kouji.
"Cậu nên thôi phàn nàn về quyết định của ngài Đại Diện thì hơn đấy?"
Tuy nhiên, câu nói đó cũng có thể bị hiểu là bất mãn với Các Vị Thần. Youko vội vàng nhắc nhở cậu bạn thuở nhỏ.
Việc kiểm tra tìm ra người thích hợp với Thần Giáp được thực hiện trên toàn thế giới đối với những đứa trẻ vừa tròn mười lăm tuổi mà chính bản thân chúng không hề hay biết. Và đối với những người được xác định là thích hợp trước ngày 31 tháng 12, kết quả kiểm tra sẽ được thông báo trực tiếp từ Cục Đại Diện quản lý khu vực đó vào tháng Hai năm sau, chứ không thông qua chính phủ nước sở tại. Khi đó, Học viện nhập học cũng sẽ được chỉ định. Hoàn cảnh hay nguyện vọng của cá nhân hoàn toàn không được xem xét.
"...Phải ha. Đó là điều không nên nói."
Kouji nghiêm mặt kiểm điểm.
Youko lén nhìn quanh trái phải, rồi thở phào nhẹ nhõm khi thấy không có ánh mắt trách cứ nào.
"Với lại Học viện Fuji đâu phải trường nữ sinh."
Có lẽ là phản ứng ngược của sự căng thẳng. Youko nở nụ cười tinh nghịch trêu chọc.
"Chuyện đó tớ biết thừa. Quan trọng nhất là thằng con trai như tớ đã nhập học được rồi đây."
Kouji vẫn giữ vẻ mặt như muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng ngay trước khi cậu kịp mở lời, trên bục diễn thuyết đã có sự thay đổi.
Tất cả tân sinh viên đều tự giác chỉnh đốn tư thế.
Trước ánh mắt chăm chú của một trăm mười một thiếu nữ và một thiếu niên, một bóng người mang trên lưng hai đôi cánh ánh sáng, tổng cộng bốn cánh, đột nhiên xuất hiện. Ánh sáng từ đôi cánh khiến người ta không nhìn rõ chi tiết, nhưng từ hình dáng có thể đoán đó là một phụ nữ.
Người phụ nữ xuất hiện ở độ cao hai mét trên không trung, chậm rãi đáp xuống bục diễn thuyết với đôi cánh ánh sáng vẫn dang rộng.
Cánh ánh sáng biến mất.
Hình dáng chi tiết của người phụ nữ ấy cuối cùng cũng hiện rõ trước mắt các tân sinh viên.
Đội chiếc mũ trụ màu bạc có gắn trang trí hình cánh chim kim loại ở hai bên tai, mặc giáp ngực, găng tay và váy giáp cũng màu bạc bên ngoài bộ bodysuit màu tím. Từ đầu gối trở xuống là đôi bốt bạc liền khối với tấm bảo vệ ống chân.
Từ phía các tân sinh viên, tiếng thì thầm "Thần Giáp..." vang lên bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.
Những người thích hợp được quyết định nhập học Học viện sẽ được Cục Đại Diện cho mượn thiết bị VR dùng cho học tập cùng lúc với thông báo kết quả kiểm tra. Tân sinh viên có nghĩa vụ phải sử dụng thiết bị đó để nắm vững những kiến thức tối thiểu cần thiết trong nửa năm trước khi nhập học.
Vì vậy, tất cả một trăm mười hai người ở đây đều biết "vũ khí của Các Vị Thần" sắp được trao cho mình là thứ như thế nào. Tuy nhiên, ngoại trừ Kouji và Youko, đây là lần đầu tiên họ được tận mắt nhìn thấy Thần Giáp. Có thể nói phản ứng của các cô gái vẫn còn khá kiềm chế.
"Chào mừng các tân sinh viên đến với Học viện Fuji."
Thiếu nữ trên bục cất tiếng nói với các tân sinh viên.
Một giọng nói vang vọng lạ thường. Dù không dùng micro cũng chẳng hề to tiếng, nhưng giọng nói của cô vẫn nghe rõ mồn một đến tận hàng ghế cuối cùng của giảng đường.
"Tôi là ứng viên thủ khoa của Học viện này, Komiya Mazuru."
(Komiya?)
Cái họ đó khiến Kouji cảm thấy quen tai. Natsuki, chị của Youko, đã gọi tên tên Bội Thần Binh tấn công cậu là "Komiya Shuusuke". Xét về âm hưởng thì "Komiya" có lẽ là họ.
Chưa bàn đến việc dùng chữ Hán nào, nhưng với tư cách là họ của người Nhật thì "Komiya" không phải là quá hiếm. Nhưng không hiểu sao Kouji lại cảm thấy đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Cậu liếc mắt nhìn sang gương mặt Youko ngồi bên cạnh. Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào nữ sinh trên bục. Ánh mắt đó cho Kouji biết rằng Youko cũng đang mang cùng một nghi vấn với mình.
Hai người im lặng nhìn thiếu nữ lớn tuổi hơn đang khoác lên mình bộ giáp của Các Vị Thần, nhưng xung quanh họ lại rộ lên tiếng xì xào như tiếng sóng biển vọng lại từ ngoài khơi. Đó là phản ứng của các tân sinh viên trước danh xưng thủ khoa.
Tuy nhiên giảng đường nhanh chóng lấy lại sự yên tĩnh. Không cần ai nhắc nhở. Có lẽ ý thức bản thân là "kẻ được chọn" đã nhắc nhở các thiếu nữ tân sinh viên về trật tự.
Thấy tiếng ồn ào đã lắng xuống, thiếu nữ - Mazuru tiếp tục câu chuyện.
"Thứ tôi đang mặc trên người lúc này là Thần Giáp. Là bộ áo giáp của Các Vị Thần ban cho nhân loại để chiến đấu chống lại Tà Thần. Tôi nghĩ mọi người đều đã biết, nhưng các Học viện, bao gồm cả Học viện Fuji này, không phải là trường học theo nghĩa thông thường. Đây là cơ sở huấn luyện để các bạn tu luyện cách sử dụng Thần Giáp - vũ khí được Các Vị Thần ban tặng - và trở thành Chiến binh của Các Vị Thần. Các bạn không phải là học sinh của một ngôi trường, mà là những người được huấn luyện để trở thành chiến binh, là những ứng viên. Trước hết, xin hãy khắc ghi điều đó trong lòng."
Gương mặt của nhiều tân sinh viên đanh lại vì căng thẳng. Lời nói của Mazuru khiến các thiếu nữ nhớ lại rằng đây là cơ sở quân sự và họ được chọn ra để trở thành binh lính.
"Tôi đứng đây không phải với tư cách đại diện cho các ứng viên. Tại Học viện không tồn tại các tổ chức tự quản của ứng viên."
Vậy là không phải hội trưởng hội học sinh nhỉ, Kouji thầm nghĩ trong lòng. Thiếu nữ trên bục, Mazuru, có ngoại hình và khí chất y hệt hình tượng "hội trưởng hội học sinh" mà Kouji hình dung.
"Tại Học viện, các ứng viên đóng vai trò hỗ trợ Giáo quan sẽ đảm nhận việc chăm sóc tân sinh viên. Để thuận tiện, Học viện gọi những người này là Tutor (Người hướng dẫn)."
Nói đoạn, Mazuru chạm đầu ngón tay phải vào cổ họng. Ngay lập tức Thần Giáp hóa thành ánh sáng và biến mất, Mazuru trở lại trong bộ đồng phục.
Thiết kế giống hệt tân sinh viên, áo khoác cổ đứng và váy xếp ly.
Nhưng màu sắc thì khác. Đối lập với màu trắng toàn tập của tân sinh viên, màu mà Mazuru trên bục đang khoác lên mình là màu tím.
Mái tóc đen óng ả lộ ra khi mũ trụ biến mất là kiểu tóc dài thẳng rẽ ngôi sáu bốn. Nó rất hợp với khí chất thanh tao của một Mazuru mảnh mai.
Nhìn gương mặt mộc của cô, không ít tân sinh viên cảm thấy bất ngờ vì tuổi thật của cô có lẽ chẳng khác họ là bao. Kouji cũng là một trong số đó. Có lẽ chỉ cách nhau chưa đến ba tuổi. Cậu nghĩ vậy mà không bị đánh lừa bởi khí chất trưởng thành bao quanh thiếu nữ lớn tuổi hơn kia.
"Chắc lát nữa Giáo quan sẽ giải thích, nhưng màu sắc đồng phục của Học viện biểu thị vị giai (cấp bậc). Các bạn là Đệ ngũ vị giai 'Trắng'. Đồng phục của tôi biểu thị Đệ nhất vị giai 'Tím'. Những người được giao nhiệm vụ Tutor là các ứng viên áo 'Tím'."
Ánh mắt của các tân sinh viên, bao gồm cả Kouji, vốn đang bị thu hút bởi dung mạo của cô giờ đây lại bị câu nói tiếp theo hút vào bộ đồng phục Mazuru đang mặc. Khác với màu "Trắng" tinh khôi, tức là chưa phản ánh bất kỳ kinh nghiệm nào mà họ đang mặc, bộ đồng phục màu "Tím" trông có vẻ rất vừa vặn và quen thuộc với cơ thể kia.
Tức là các đàn chị mặc đồng phục tím sẽ là người hướng dẫn chúng ta sao. - Kouji nghĩ thầm.
"Hiện tại, những người thuộc Đệ nhất vị giai 'Tím' đang theo học tại Học viện này, bao gồm cả tôi, là bảy người sau đây."
Ngay sau khi Mazuru dứt lời, hình ảnh bán thân của sáu người mặc đồng phục tím được chiếu lên không trung phía trên đầu cô. Dưới mỗi hình ảnh tĩnh lơ lửng là tên của họ: "Chloe Thoma", "Sophia Weber", "Tsai Meilin", "Mei Manirat", "Lucia Perez Rodriguez", "Rebecca White".
"Nếu gặp khó khăn trong cuộc sống tại Học viện, đừng ngần ngại thảo luận với các Tutor chúng tôi. Học viện Fuji không phải là trường học, nhưng chúng ta là những đồng đội cùng học tập để trở thành 'Chiến Binh Phụng Thần'. Hãy cùng nhau rèn luyện để có càng nhiều ứng viên trở thành 'Chiến Binh Phụng Thần' nhất có thể."
Sáu hình ảnh trên không biến mất.
"Tôi rất kỳ vọng vào sự nỗ lực của các bạn."
Mazuru kết thúc bài phát biểu, bước xuống bục và biến mất vào sau cánh gà.
Thay thế cô ấy là một thể nữ giới tương đương với con người ở độ tuổi giữa hai mươi bước lên bục.
Dùng từ "thể nữ giới" thay vì "phụ nữ" tất nhiên là có lý do.
Làn da nâu cùng những đường nét khuôn mặt sâu. Mái tóc vàng tro và đôi mắt màu xám. Và đôi tai nhọn không có dái tai. Nếu là một thiếu niên Nhật Bản ở Trái Đất khác không bị Các Vị Thần xâm lược, hẳn cậu ta sẽ nghĩ ngay đến tên gọi của một chủng tộc hư cấu là "Dark Elf". - Tuy nhiên tai không dài lắm.
Nhưng giới trẻ ở thế giới này đều biết thân phận thực sự của cô ta. Dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy trực tiếp, nhưng chắc chắn họ đã từng thấy qua trên các phương tiện truyền thông không dưới một lần. Ít nhất thì những thiếu nữ tập trung ở đây - và tất nhiên là cả cậu thiếu niên duy nhất - sẽ không gọi cô ta là "Dark Elf".
Thể nữ giới trên bục giảng khoác trên mình bộ âu phục nữ màu trắng là một "Divinoid". Không phải "người nhân tạo" mà là "người thần tạo" do Các Vị Thần tạo ra để cai trị Trái Đất.
"Tôi là Giáo quan phụ trách Đệ ngũ vị giai 'Trắng', 'Shirayuri'. Tôi sẽ hướng dẫn các bạn trong một năm kể từ hôm nay."
Câu chuyện của cô bắt đầu bằng việc tự giới thiệu.
"Chương trình huấn luyện của Học viện không có giờ học lý thuyết trên lớp. Các kiến thức cần thiết sẽ được ghi nhớ trực tiếp bằng thiết bị HVR."
Chuyện này không có gì mới mẻ với các tân sinh viên.
Thiết bị HVR - Thiết bị thực tế ảo dùng cho học tập qua giấc ngủ (Hypnopedia Virtual Reality Device).
Thiết bị ghi kiến thức về công nghệ của Các Vị Thần trực tiếp vào não bộ. Thiết bị học tập được cho mượn trước khi nhập học cũng chính là thứ này. Các ứng viên đã được cung cấp những kiến thức cần thiết để tiếp nhận giáo dục tại Học viện, cũng như kiến thức tương đương bậc đại học đại cương thông qua thiết bị này.
"Huấn luyện bao gồm luyện tập thực hành và diễn tập. Cơ bản sẽ thực hiện theo đơn vị nhóm bốn người. Danh sách nhóm sẽ được thông báo qua thiết bị cầm tay phát cho các bạn ngay bây giờ. Mọi người hãy giơ bàn tay không thuận lên trước mặt như thế này."
Làm theo Divinoid Shirayuri, các tân sinh viên đồng loạt giơ một tay lên trước mặt. Kouji và Youko cũng dựng bàn tay trái trước mắt. Như chỉ chờ có thế, một vòng sáng bao lấy cổ tay họ, và một giây sau biến thành chiếc vòng tay bán trong suốt.
Tiếng ồ lên kinh ngạc vang lên khắp giảng đường. Nhưng nó nhanh chóng lắng xuống.
"Tôi nghĩ các bạn đã học cách sử dụng qua thiết bị HVR rồi."
Đúng như Divinoid nói, họ đã được dạy về chiếc vòng tay này trong khóa học trước khi nhập học.
"Hãy thử gọi dữ liệu của đồng đội trong nhóm ra xem."
Kouji dùng sóng tư duy thao tác Infolist - tên viết tắt theo ngôn ngữ địa phương Trái Đất của Information Wristband. Không phải Info List - theo đúng chỉ dẫn.
Một cửa sổ màn hình ảo chỉ mình cậu nhìn thấy hiện ra trước mắt, trên đó hiển thị tên của các nữ sinh cùng nhóm với cậu.
"...Aaa, tiếc quá. Khác nhóm với Kouji-kun rồi."
Ở ghế bên cạnh, Youko cất tiếng than vãn.
"Biết là thế nhưng đúng là chỉ có mình tớ là nam giữa một rừng nữ thật."
Tuy nhiên, sự thất vọng của Kouji khi lẩm bẩm câu đó còn lớn hơn nhiều.
"Chịu thôi. Nhìn toàn bộ Học viện Fuji thì cũng chỉ có mỗi Kouji-kun là nam mà. Thôi thì... Cố lên nhé?"
"Nếu định động viên thì đừng dùng nghi vấn từ chứ..."
Trước lời cổ vũ vô trách nhiệm của Youko, Kouji rên rỉ phản đối.
"Trật tự."
Lời nhắc nhở của Divinoid Shirayuri khiến tiếng nói chuyện riêng của các ứng viên khác ngoài Kouji và Youko đồng loạt im bặt.
"Sau đây sẽ tiến hành đo đạc cơ thể theo đơn vị nhóm và phát thiết bị triệu hồi Thần Giáp. Hôm nay đến đây là giải tán. Nhóm nào nhận xong thiết bị triệu hồi thì hãy trở về ký túc xá."
Như Mazuru đã làm mẫu trên bục, khi tháo Thần Giáp không cần phải dùng tay cởi từng món. Khi mặc vào cũng vậy, Thần Giáp sẽ tự động trang bị chỉ với một thao tác đầu ngón tay. Dụng cụ để làm việc đó là thiết bị triệu hồi, tên chính thức của Cục Đại Diện là "Thần Giáp Connector". Thường được gọi tắt là Connector.
(Cơ mà, đo đạc cơ thể sao...)
Chỉ thị của Divinoid khiến Kouji cảm thấy bối rối.
Nam ứng viên của Học viện chỉ có mình Kouji. Dù chưa biết mặt, nhưng ba người cùng nhóm chắc chắn là nữ. Nói là đo đạc cơ thể theo nhóm, nhưng họ sẽ đo đến mức độ nào? Nếu phải cởi quần áo ra đo thì quả là tình huống khó xử tột cùng.
Tuy nhiên, lo lắng của Kouji chỉ là lo bò trắng răng.
"Lưu ý, một số ứng viên sẽ không theo đơn vị nhóm mà hãy làm theo chỉ thị riêng."
Ngay sau khi Divinoid Shirayuri nói vậy và lui vào trong, đèn báo tin nhắn trên Infolist của cậu sáng lên. Kouji mở tin nhắn ngay lập tức. Và rồi, cậu cau mày trong vô thức.
Trong khi các ứng viên khác bắt đầu tập hợp theo nhóm, chỉ mình Kouji bước chân hướng ra ngoài giảng đường.
"Ủa? Kouji-kun, cậu đi đâu đấy?"
Youko cất tiếng hỏi với vẻ thắc mắc nhìn theo lưng cậu.
"Họ bảo chỉ mình tớ đổi địa điểm."
"Ra vậy. Dù sao cậu cũng là 'mì chính cánh' mà."
Nghe câu trả lời của Kouji, Youko gật đầu cái rụp ra chiều "đã hiểu".
"Nếu là từ trái nghĩa của 'hồng nhất điểm' thì ít nhất hãy gọi là 'bạch nhất điểm' đi chứ."
Kouji bắt bẻ một cách chẳng đâu vào đâu.
"Ở Học viện thì màu đen cao cấp hơn màu trắng đấy."
Đáp lại, Youko cũng trả treo bằng một câu chơi chữ.
"Rồi rồi, chào nhé."
Kouji vẫy tay qua loa trong tư thế vẫn quay lưng lại với Youko.
"Lát nữa tớ sẽ qua phòng cậu chơi nha."
Kouji không phản ứng gì trước câu nói của Youko, cậu rời khỏi giảng đường.
◇◆◇◆◇◆◇
Được tấm bản đồ ảo hiển thị từ Infolist dẫn đường, Kouji đi vào tòa nhà bên cạnh được nối với giảng đường bằng hành lang và đứng trước căn phòng có biển "Phòng Hướng Dẫn Số 1".
Kouji hít sâu một hơi rồi gõ cửa.
"Tôi là Arashima Kouji."
Cánh cửa tự động mở ra, phản ứng với giọng nói của Kouji chứ không phải tiếng gõ cửa.
Kouji, người đã đinh ninh đó là cửa gỗ trượt bình thường dựa trên ấn tượng bề ngoài, không khỏi bất ngờ khi cánh cửa mở ra êm ru.
"...Xin phép ạ."
Kouji bước vào phòng hướng dẫn với vẻ mặt còn vương chút dao động - dù bản thân cậu định tỏ ra bình thản.
Trong phòng có hai chiếc ghế tựa lưng cao đặt đối diện nhau. Không có bàn. Ngồi ở một trong hai chiếc ghế đó là Divinoid Shirayuri.
"Mời ngồi đằng kia."
Shirayuri ra lệnh cho Kouji ngồi xuống mà không cần rào đón.
"Vâng."
Kouji ngoan ngoãn làm theo mệnh lệnh, tiến đến trước mặt Divinoid và ngồi xuống chiếc ghế được chỉ định bằng cử chỉ tay.
Trang phục của Divinoid Shirayuri là bộ âu phục nữ và tất da chân mỏng.
Nhìn trực diện dáng vẻ của cô, Kouji thầm nghiêng đầu thắc mắc.
Lúc nãy trên bục giảng là váy bó dài qua gối. Vậy mà bây giờ, chiều dài váy lại ngắn trên đầu gối năm centimet, không, phải mười centimet ấy chứ. Cặp đùi được bao bọc trong lớp tất da cùng màu với làn da nâu lộ ra đầy táo bạo.
(Cô ta thay đồ từ lúc nào vậy?)
Cậu vừa chật vật dời mắt đi - nhưng tiếc thay không thể quay đi hoàn toàn mà chỉ thành ra "liếc trộm" - vừa nghĩ thầm với vẻ trốn tránh hiện thực.
Đọc được biểu cảm, hay đúng hơn là ánh mắt của Kouji, Shirayuri bật cười đầy ẩn ý.
"Tân sinh Arashima. Tôi là cá thể khác với 'Shirayuri' ở trên bục giảng lúc nãy đấy."
"Hả...?"
Kouji lộ vẻ mặt không hiểu cô đang nói gì. Các đường nét khuôn mặt của Divinoid ngoại trừ màu da và hình dáng tai thì mang nét người da trắng Bắc Âu, với người Nhật như Kouji thì có thể khó phân biệt chi tiết. Nhưng riêng với "Shirayuri" trước mặt này, Kouji dám khẳng định chắc nịch rằng cô ta có khuôn mặt giống hệt "Shirayuri" trên bục giảng không sai một ly.
Suy nghĩ này của Kouji vừa đúng, lại vừa là hiểu lầm.
"Chúng tôi, các Divinoid, được chia thành nhiều kiểu tùy theo mục đích sử dụng. Cậu không biết sao?"
Shirayuri hỏi với vẻ buồn cười.
"Dạ không, chuyện mỗi vị giai sẽ có Divinoid kiểu khác nhau làm Giáo quan thì em đã được dạy trước rồi, nhưng mà... A!"
Đang trả lời dở chừng, Kouji thốt lên với vẻ mặt "thôi chết!".
"Sao vậy?"
Shirayuri không trách cứ sự thất lễ của Kouji mà chỉ thắc mắc hỏi.
"Xin lỗi ạ! Đối với Giáo quan mà em lại, ừm, gọi huỵch toẹt là Divinoid..."
"À, không sao đâu. Từ Divinoid cũng chẳng phải từ miệt thị gì. Bản thân chúng tôi cũng dùng mà."
Dù Shirayuri đã trấn an, nhưng gương mặt Kouji vẫn cứng đờ vì hoảng hốt và căng thẳng.
Có lẽ nghĩ rằng kéo dài chủ đề này chỉ tốn thời gian, Shirayuri tự mình giải thích.
"Chúng tôi là những bản sao được tạo ra từ cùng một dữ liệu cho từng kiểu. Một dạng clone đấy. Vì vậy, các 'Shirayuri' phụ trách Đệ ngũ vị giai 'Trắng' đều có khuôn mặt và cơ thể giống hệt nhau."
"Là người khác nhau ạ...?"
"Đúng vậy."
Trước cách tư duy xếp Divinoid vào phạm trù con người qua từ "người khác" của Kouji, Shirayuri gật đầu với nụ cười không phải xã giao.
"Vậy thì... cái tên Giáo quan 'Shirayuri' là giống như tên chủng tộc ạ?"
Kouji rụt rè hỏi.
"Không, tất cả chúng tôi đều là 'Shirayuri'."
Shirayuri trả lời phủ định mà không kèm theo cái lắc đầu.
"...?"
Không hiểu Divinoid định nói gì, Kouji ngẩn người ra.
Shirayuri không xấu tính đến mức bỏ mặc sự bối rối của Kouji.
"Ý thức của Divinoid được kết nối với các Quan Đại Diện Archon - Oracle Brain cai quản các nơi, và chia sẻ ý thức theo từng kiểu. Vì vậy, tất cả 'kiểu Shirayuri' đều là 'Shirayuri'."
Thân phận thực sự của Quan Đại Diện Archon mà Các Vị Thần đặt tại Trái Đất làm đại diện cho mình là những máy tính lượng tử ánh sáng khổng lồ và siêu cao cấp. Để người Trái Đất vốn phát triển văn minh vật chất dễ hiểu, chúng được thiết đặt dưới dạng các công trình kiến trúc khổng lồ nằm trên đường phát triển của khoa học kỹ thuật Trái Đất, dù trình độ kỹ thuật hoàn toàn khác biệt. Đó là "Quan Đại Diện Archon", và tên gọi phần cứng là "Oracle Brain". Sự thật này chẳng phải bí mật gì.
Dù có kiến thức nền tảng đó, Kouji vẫn không tránh khỏi sự hỗn loạn.
Dù là trí tuệ nhân tạo cao cấp đến đâu, Oracle Brain rốt cuộc vẫn chỉ là máy móc. Việc chia sẻ ý thức thông qua cỗ máy đó là trạng thái như thế nào, một người lớn lên trong nền công nghệ Trái Đất bình thường như cậu không thể hình dung nổi.
Kouji làm vẻ mặt "vừa hiểu lại vừa không hiểu".
"Chuyện là như vậy, nên hãy cứ gọi tôi là 'Shirayuri'. ...Chúng ta vào vấn đề chính thôi."
Nhận thấy khó mà giải thích cho Kouji hiểu ngay tại đây, Shirayuri đổi chủ đề.
"Tân sinh Arashima. Cậu hiện là nam sinh duy nhất tại Học viện Fuji."
"──Vâng."
Bị Divinoid chỉ thẳng vào thực tế một lần nữa, Kouji gật đầu kiệm lời, cố gắng không để lộ sự bất mãn.
"Ngoại hình cũng không tệ. Sắp tới chắc sẽ có không ít nữ sinh có cảm tình với cậu đấy."
"Tôi, à không, em chưa từng được ai hâm mộ cả."
Không phải khiêm tốn mà Kouji thực sự phủ nhận lời của Shirayuri.
"Thì tôi bảo là sắp tới mà."
"Vâng..."
Không hiểu ý đồ của Shirayuri, Kouji ậm ừ cho qua chuyện.
"Tân sinh Arashima cũng là một chàng trai trẻ, nên nếu được phụ nữ quyến rũ tán tỉnh thì cũng đâu thấy tệ đúng không?"
"Thì, cũng đúng ạ."
"Học viện không cấm nam nữ giao du. Các Vị Thần cũng không có ý định can thiệp sâu vào đời tư của người Trái Đất đến mức đó."
"...Vậy ạ."
"Hãy trả lời trung thực nhé. Giả sử tân sinh Arashima có người yêu. Khi quan hệ tiến triển đến mức độ nào đó thì sẽ muốn hôn, và nếu sâu đậm hơn nữa thì sẽ muốn làm tình, đúng không?"
Câu hỏi đi sâu vào vấn đề một cách bất ngờ khiến Kouji lộ rõ vẻ dao động.
"Hả!? ...Chuyện đó, ờ thì."
Là một câu hỏi khó trả lời với thiếu niên mười sáu tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn. Nhất là khi đối phương (ít nhất là về ngoại hình) lại là một mỹ nữ quyến rũ.
"...Chắc là có."
Tuy nhiên, không thể chống lại ánh mắt nhìn chằm chằm của Shirayuri, Kouji đỏ mặt gật đầu thành thật.
"Nếu quan hệ đến mức làm tình, cậu có nghĩ là có thể tránh thai hoàn toàn không?"
"Chuyện đó, thì..."
Vốn dĩ kiến thức về tránh thai của Kouji cũng chỉ ở mức thường thức. Ở đất nước này, giáo dục bảo vệ sức khỏe sinh sản cho nữ giới được chú trọng từ sớm, nhưng đối với nam giới thì - cũng giống như Trái Đất kia - lại có xu hướng bị lơ là.
"...Em không tự tin lắm."
Kouji càng đỏ mặt cúi gầm xuống, trả lời thành thật theo yêu cầu.
Shirayuri gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc tột độ.
"Việc mang thai trong quá trình huấn luyện sẽ tạo ra khoảng trống không thể tránh khỏi và cản trở việc nâng cao năng lực."
Lúc này Kouji nảy ra thắc mắc: "Với công nghệ của Các Vị Thần thì chẳng lẽ không thể tránh thai hoàn toàn mà không cần ứng viên làm gì sao?".
"Nhiệm vụ của Học viện là đưa càng nhiều chiến binh gia nhập hàng ngũ của Các Vị Thần càng tốt. Chúng tôi không thể bỏ qua những yếu tố gây bất lợi cho mục đích này. Vì vậy, cho dù tân sinh Arashima có người yêu là ứng viên khác, tôi mong cậu hãy hạn chế làm tình hết mức có thể."
Nhưng Shirayuri, có lẽ là đương nhiên, đang nói chuyện cực kỳ nghiêm túc mà không hề tỏ ra xấu hổ chút nào.
Một mỹ nữ nhìn như ngoài hai mươi đang bảo một thiếu niên mười sáu tuổi hãy hạn chế làm tình.
"Đây không phải là điều tuyệt đối cũng không phải mệnh lệnh, nhưng là lời thỉnh cầu mạnh mẽ từ 'Shirayuri' chúng tôi. Cậu thấy sao?"
Liệu có thiếu niên mới lớn nào có thể nói "Không" trước lời "thỉnh cầu" như vậy của một mỹ nữ (nhìn có vẻ) lớn tuổi hơn đầy quyến rũ không?
"...Em hiểu rồi. Dù có người yêu thì, ừm, em cũng sẽ không làm."
Ít nhất thì Kouji không có cái gan đó.
Cậu chỉ cố chịu đựng sự xấu hổ là đã hết sức rồi, chẳng còn hơi sức đâu mà giận dữ vì sự vô lý.
Như để xua tan sự căng cứng của Kouji đang đỏ mặt run rẩy, Shirayuri mỉm cười thân thiện.
"Tân sinh Arashima, cậu hiểu lầm rồi."
Shirayuri lắc đầu tinh nghịch. Biểu cảm còn phong phú hơn cả con người, và có lẽ cũng quyến rũ hơn.
"Đó là giữa các học viên với nhau thôi. Nếu đối phương không phải là học viên, chúng tôi sẽ không can thiệp. Không..."
Shirayuri rướn người tới trước, hạ giọng đầy ẩn ý.
"Ngược lại, chúng tôi còn khuyến khích là đằng khác."
"Hảả!?"
Kouji thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc.
Shirayuri vắt chéo đôi chân thon dài đang khép hờ trước đó.
Một sự khiêu khích trắng trợn, nhưng mắt Kouji không thể cưỡng lại mà bị hút vào đôi chân được bao bọc trong lớp tất da mỏng manh lộ ra từ chiếc váy bó ngắn cũn cỡn.
"Như tôi đã nói lúc nãy, mục đích của Học viện là đưa càng nhiều Chiến Binh Phụng Thần ra trận càng tốt. Điều đó đồng nghĩa với việc nuôi dưỡng những người thích hợp với Thần Giáp."
Chủ đề đột ngột chuyển sang hướng nghiêm túc khiến Kouji vội vàng hướng mắt trở lại gương mặt Shirayuri.
Nhưng tâm trí cậu vẫn còn bị vẻ đẹp của đôi chân Shirayuri lôi kéo.
"Sự thích hợp với Thần Giáp chịu ảnh hưởng lớn bởi yếu tố bẩm sinh. Điều này không hoàn toàn đồng nhất với thông tin di truyền thể chất, nhưng đã xác nhận được mối tương quan ở mức độ nhất định. Nếu thông tin di truyền có liên quan, thì chúng tôi và cả người Trái Đất đều cho rằng con cái của những ứng viên được chọn lọc sẽ có xác suất thích hợp cao."
Có lẽ đã nhìn thấu trạng thái tinh thần đó của Kouji, Shirayuri cố tình tiếp tục câu chuyện nghiêm túc bằng giọng điệu hành chính.
"Tuy nhiên kết quả cho đến nay không được như ý muốn. Chưa có trường hợp chiến binh người Trái Đất nào gia nhập hàng ngũ của Các Vị Thần mà sinh con, nhưng xác suất con cái sinh ra giữa người thích hợp kiểu G và kiểu F có độ thích hợp cao lại không như kỳ vọng."
Câu chuyện này khiến Kouji cảm thấy bất ngờ.
Đến mức có thể tổng hợp ra con người như Divinoid trước mặt đây. Chẳng lẽ thao tác gen lại là chuyện khó khăn với Các Vị Thần sao?
Hay là sự thích hợp để làm "Chiến binh của Các Vị Thần" được quyết định bởi yếu tố nào đó ngoài gen? - Kouji thoáng nghĩ như vậy.
"Vì thế chúng tôi đã suy nghĩ. Nếu giữa những người thích hợp khác kiểu không thấy sự tương quan đáng kể, thì có lẽ giữa cùng kiểu G với nhau, hoặc cùng kiểu F với nhau sẽ thu được kết quả khác chăng. Oracle Brain cũng ủng hộ giả thuyết này."
Divinoid ném cho Kouji một ánh mắt đầy ẩn ý.
Câu chuyện đã đến nước này thì Kouji cũng đoán được Shirayuri định nói gì.
"Đáng tiếc là ở thế giới này vẫn chưa xuất hiện nữ giới thích hợp kiểu G. Nhưng nam giới thích hợp kiểu F đã được tìm thấy. Tân sinh Arashima, chính là cậu."
Dù đã hiểu, nhưng Kouji vẫn cứng đờ người trước ánh mắt mạnh mẽ khác thường của Shirayuri. Cậu rơi vào trạng thái bất động như ếch bị rắn nhìn trúng.
"Nhân viên của Học viện này hơn một nửa là cựu ứng viên. Tức là người thích hợp kiểu F. Tất cả họ đều dưới ba mươi tuổi, và có rất nhiều người thích hợp kiểu F chỉ vừa qua tuổi hai mươi. Nếu cậu và họ có con với nhau, Cục Đại Diện sẽ chi trả toàn bộ chi phí nuôi dưỡng. Nếu có nguyện vọng, chúng tôi cũng sẽ đảm nhận luôn việc nuôi dưỡng."
"............"
Kouji hiện tại mười sáu tuổi. Là độ tuổi mà những kẻ sớm đời đã trải qua đến bước cuối cùng. Nhưng đồng thời ở tuổi của cậu, số nam sinh nghĩ đến chuyện thực sự sinh con đẻ cái, ít nhất là người Nhật, thì hầu như không có.
Câu chuyện nhảy vọt quá xa khiến Kouji suýt ngất đi.
"Nếu cậu ngại thiết lập mối quan hệ như vậy với phụ nữ không phải người yêu... thì bắt đầu làm quen với 'chúng tôi' cũng được đấy. Cơ thể của Divinoid chúng tôi hầu như giống hệt người Trái Đất, nhưng lại không thể mang thai."
Shirayuri mỉm cười diễm lệ, cố tình đổi chân vắt chéo. Đôi chân tuyệt đẹp trong lớp tất mỏng thoáng lộ ra đến tận gốc đùi trong khoảnh khắc.
"K-Không! Không cần đâu ạ!"
Ý thức đang bay xa chợt quay trở lại. Kouji thoát khỏi trạng thái bất động vì hoảng loạn hơn là hưng phấn.
"Fufu. Tôi đâu có bảo là ngay bây giờ tại đây. Nhưng nếu cậu không kiềm chế được ham muốn thì hãy thảo luận với tôi ngay nhé. Bất cứ lúc nào, tôi cũng sẽ chiều cậu."
Tuy đang cười, nhưng Divinoid này không phải đang trêu chọc cậu cho vui. Kouji hiểu rằng Shirayuri thực sự định "chiều" cậu.
...Hay đúng hơn, áp lực tỏa ra từ cô ta đã bắt cậu phải hiểu điều đó.
"C-Chuyện cần nói chỉ có thế thôi ạ!?"
Sẽ bị ăn thịt mất.
Trực giác mách bảo như vậy, Kouji đứng dậy trong tư thế sẵn sàng bỏ chạy.
"Vâng, những điều cần lưu ý chỉ có vậy. Giờ thì hãy làm theo chỉ dẫn trên thiết bị và đi đo đạc cơ thể đi."
Shirayuri thay đổi thái độ hoàn toàn so với lúc trước, thông báo với Kouji bằng giọng điệu và biểu cảm trí thức xứng tầm một Giáo quan.
"Đã rõ ạ!"
Dù vậy, cảm giác cảnh giác của Kouji vẫn không biến mất. Cậu rời khỏi phòng hướng dẫn như chạy trốn.
Cánh cửa tự động đóng lại trước mặt Kouji đang cúi đầu chào "Xin phép ạ". Nếu cậu ngẩng mặt lên trước đó, hẳn cậu đã tin chắc rằng trực giác của mình không hề sai.
Shirayuri tiễn Kouji bằng một ánh mắt như thế.
◇◆◇◆◇◆◇
"Hể~, họ nói với cậu thế á?"
Đúng như đã hẹn, Youko sang phòng Kouji chơi. Sau khi nghe xong câu chuyện của Kouji với vẻ mặt hứng thú tột độ, cô nàng nói với giọng điệu có vẻ thán phục hơn là thấy thú vị.
Đồng hồ chỉ chín giờ tối. Ký túc xá của ứng viên là phòng đơn. Mỗi phòng đều có nhà tắm, nhưng ăn uống thì theo kiểu tập trung tại nhà ăn. Cả hai đều đã ăn tối xong.
Tuy nhiên, thời gian và chỗ ngồi đều tách biệt. Youko ngồi cùng bàn với ba người cùng nhóm, còn Kouji thì ngồi một mình trong góc nhà ăn.
Kouji không hề bất mãn về chuyện đó. Tâm trí cậu đâu còn thảnh thơi mà để ý.
"Thật tình... Tớ có phải ngựa giống đâu. Có phải khỉ động dục đâu mà bảo 'Cứ việc làm có thai đi', 'Vậy sao, thế thì tôi không khách sáo đâu' được chứ."
"Cơ mà, cậu cũng muốn 'làm' thử còn gì?"
Thấy Kouji mặt bí xị, Youko hỏi với vẻ mặt rõ ràng là đang trêu chọc.
Cách diễn đạt trắng trợn đó khiến Kouji nhăn mặt.
"Con gái con đứa đừng có nói từ 'làm'. Mất hứng lắm."
"Ahaha, ngây thơ ghê~. Trai tân đúng là..."
Kouji nhìn Youko đang cười khanh khách với vẻ mặt khó chịu.
"...Cậu cũng còn 'zin' chứ khác gì."
Bị phản đòn, Youko lập tức mất bình tĩnh, mặt đỏ bừng.
"X-Xử nữ có giá trị ngàn vàng đấy nhé! Khác với đám trai tân còn thua cả sắt vụn! Với lại, hỏi con gái chuyện đó là quấy rối tình dục đấy!"
"Có phải câu hỏi đâu. Vốn dĩ Youko là người khơi mào mà."
"Im đi! Quấy rối là không được! Cấm quấy rối tình dục!"
"Rồi rồi, tớ sai rồi. Tha cho tớ đi. ...Thật tình, chẳng biết ai mới là ngây thơ nữa."
Kouji lẩm bẩm câu sau cùng tiếng thở dài.
"Cậu nói gì đấy?"
Nhưng có vẻ Youko không nghe sót. Cô nàng sấn lại gần cậu bạn thuở nhỏ với vẻ mặt rõ ràng là biết cậu vừa nói gì.
"Không, có gì đâu."
Kouji lảng tránh để né cuộc tranh cãi.
Kouji vô thức đưa tay sờ lên chiếc vòng choker quấn quanh cổ. Đừng nói là choker, ngay cả dây chuyền bình thường Kouji cũng chưa từng đeo bao giờ nên cảm thấy rất không quen. Việc bị cảm giác khó chịu này làm phân tâm cũng là một lý do cậu muốn tránh rắc rối.
Trên cổ Youko cũng đeo một chiếc choker cùng kiểu dáng, mặt trước có gắn viên bảo ngọc giống pha lê tỏa ra ánh sáng cầu vồng nhè nhẹ. Viên bảo ngọc này chính là thiết bị triệu hồi Thần Giáp, "Thần Giáp Connector".
"...Nhưng mà, cậu tính sao? Tớ không nghĩ họ chỉ nói đùa đâu."
Thấy Kouji chịu nhún nhường, Youko bình tĩnh lại đôi chút và kéo chủ đề đã đi chệch hướng quay trở lại.
"Không đùa à?"
====================
Về phần Arashima Kouji, câu chuyện dường như đã kết thúc từ lâu, nên cậu không lập tức hiểu được Youko muốn ám chỉ điều gì.
"Thì ý tớ là, giáo quan hay nhân viên kiểu gì chẳng lao vào cậu? Dù là theo ý muốn cá nhân hay do mệnh lệnh bắt buộc thì tớ không rõ."
"…Nghe tởm thật đấy."
Có lẽ Kouji cũng nghĩ chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra, nên cậu không phủ nhận lời chỉ trích của Youko mà chỉ chau mày.
"Đối phương là Thần linh đấy. Tớ nghĩ họ chẳng bận tâm chúng ta cảm thấy thế nào đâu."
Vừa nói, giữa hai đầu lông mày của Youko cũng nhăn lại.
"Chắc là vậy rồi."
Việc Youko tỏ thái độ khó chịu ngược lại giúp Kouji có được sự bình tĩnh để nhìn nhận sự việc một cách khách quan hơn.
"Như tớ đã nói lúc nãy, bị coi như ngựa giống thì chẳng vui vẻ gì... Nhưng mà, được con gái vây quanh thì cũng có chút mong chờ."
"Arashima-kun, số tuổi của cậu bằng thâm niên ế đấy nhé."
Youko cười "ni-shi-shi" như thể đang chế giễu. Khi sự cáu kỉnh của Kouji tan biến, cô nàng cũng lấy lại giọng điệu thường ngày.
"Mặc kệ người ta."
Kouji ngoảnh mặt đi vẻ không hứng thú. Tuy nhiên, cậu không hề cảm thấy khó chịu. Bằng chứng là khóe miệng cậu đang hơi nhếch lên.
"Mà, nếu tận hưởng được thì tốt thôi. Nhưng cấm cậu nghiêm túc đấy nhé."
"Tại sao chứ?"
Câu hỏi vặn lại của Kouji không phải là làm màu. Cậu thực sự trưng ra bộ mặt "chẳng hiểu gì cả".
"Tại sao cũng không được."
Youko nhìn lảng sang hướng khác.
Với thâm niên tình bạn lâu năm, Kouji thừa hiểu thái độ đó nghĩa là "có hỏi cũng không nhận được câu trả lời", nên cậu không truy vấn Youko thêm nữa mà chỉ nghiêng đầu thắc mắc.
◇◆◇◆◇◆◇
Tại các Cục Đại Diện và Học viện trên khắp thế giới đều có máy chuyển dịch vật chất, cho phép dịch chuyển tức thời đến bất kỳ địa điểm nào trên Trái Đất. Ngoài ra, nếu đeo bộ kết nối – thiết bị triệu hồi Thần Giáp – người dùng có thể dịch chuyển từ bất kỳ đâu về máy chuyển dịch của Cục Đại Diện.
Vì vậy, dù nhân viên Cục Đại Diện bắt buộc phải sống trong ký túc xá thuộc khuôn viên Cục, họ vẫn có thể sử dụng máy chuyển dịch để về thăm nhà bất cứ lúc nào – tất nhiên là cần sự cho phép.
Ngày 1 tháng 9 năm Thần Lịch thứ 17, vào buổi tối sau lễ khai giảng của Học viện Fuji. Kamata Hikari, nhân viên trực thuộc Cục Đại Diện tại Học viện Fuji, bị cha gọi về nhà riêng ở Tokyo.
Cha cô, Kamata Sakan, là cán bộ cấp cao của Bộ Quốc phòng, giữ chức vụ "Điều Phối Viên Cục Đại Diện", đóng vai trò cầu nối đàm phán với Cục. Ông ta có đủ quyền lực để gọi con gái về nhà vì việc riêng sau giờ làm việc.
Được gọi về nên chuyện ông có nhà là đương nhiên, nhưng mới 7 giờ tối mà cha cô, ông Sakan, đã có mặt ở nhà thì quả là hiếm thấy.
"Bố, có việc gấp gì thế ạ?"
Vừa về đến nhà, đối mặt với cha tại phòng khách, Hikari ngồi xuống ghế sofa và hỏi ngay vào vấn đề.
"Nghe nói hôm nay có nam sinh nhập học vào Học viện Fuji."
Sakan cũng không vòng vo mà đi thẳng vào câu hỏi của con gái. —Không, ông không trả lời mà dùng một câu hỏi để đáp lại.
"Vâng. Chuyện đó đâu phải bí mật gì."
Hikari gật đầu thành thật, không có vẻ gì là phật ý.
Với địa vị của mình, Sakan có quyền ưu tiên tiếp cận thông tin của Học viện.
"Liên quan đến nam sinh đó, Ngài Đại Diện Alkon có đưa ra chỉ thị gì không?"
"Chỉ thị ạ?"
Hikari có quá nhiều manh mối trong đầu nên không rõ cha mình đang ám chỉ điều gì.
Thấy con gái nghiêng đầu thắc mắc, Sakan hắng giọng vẻ khó nói.
"Thì là... cái đó đó. Sinh con với người thích ứng dạng F... chẳng hạn."
Nghe những lời của cha, khuôn mặt Hikari đỏ bừng vì xấu hổ.
Năm nay cô 21 tuổi, nhưng từ năm 16 tuổi đã nhập học vào Học viện Fuji toàn nữ và sau khi tốt nghiệp được nhận vào làm nhân viên tại đây luôn. Do môi trường đó, cô chưa từng có cơ hội quen với chuyện yêu đương nam nữ.
"Bố, bố đang nói cái gì thế! L-L-Làm gì có chỉ thị nào như vậy... Mà cũng không hẳn là không có."
"Hikari! Không lẽ con!?"
Sakan chồm người dậy, khuôn mặt hoảng hốt dồn hỏi con gái.
"Kh-Không phải! Không phải bắt buộc! Ngài Đại Diện Alkon chỉ nói là 'nếu có con sẽ hỗ trợ' thôi!"
Hikari cuống quýt, nói vấp cả lưỡi, mặt càng đỏ hơn khi phủ nhận sự nghi ngờ của cha.
"Không phải cưỡng ép đúng không...?"
Sakan thở phào nhẹ nhõm, ngồi lại xuống ghế sofa.
"Đã bảo là không phải mà!"
"Vậy sao..."
Nhìn bộ dạng ra sức thanh minh của con gái, Sakan cuối cùng cũng chấp nhận.
"...Chuyện chỉ có thế thôi ạ?"
Mặt khác, Hikari cảm thấy cực kỳ khó xử và muốn kết thúc cuộc trò chuyện này càng sớm càng tốt. Cô hối thúc hạ màn bằng giọng điệu đó.
"Không..."
Tuy nhiên, câu chuyện của Sakan vẫn chưa hết.
"Gì nữa ạ?"
Thấy cha ngập ngừng khó nói, Hikari giục tiếp bằng giọng điệu có chút gai góc.
"Nam sinh đó... tên là gì nhỉ?"
"Là Arashima Kouji-kun."
"Đúng, là cậu Arashima. Người thích ứng dạng F đầu tiên được phát hiện là nam giới. Lại còn là người Nhật."
"Thì sao ạ?"
Không hiểu cha muốn nói gì, Hikari nghiêng đầu.
"Về phía chính phủ, chúng ta không muốn giao cậu Arashima cho các quốc gia khác."
Lời nói của Sakan khiến Hikari có dự cảm chẳng lành.
"...Thì sao nữa ạ?"
"Có con thôi thì không sao. Nhưng phải tránh việc cậu ta nảy sinh tình cảm và đi theo người phụ nữ của nước khác."
"Không lẽ...?"
Dự cảm của Hikari chuyển thành sự chắc chắn, cô mở to mắt.
"Bố không bảo con phải quan hệ xác thịt. Tuyệt đối không! Nhưng con hãy cố gắng giữ chân cậu ta lại Nhật Bản thật chặt."
Hikari nhìn cha bằng ánh mắt khinh miệt.
"Bố, bố có biết mình đang nói chuyện mâu thuẫn lắm không...?"
Trước ánh nhìn lạnh lẽo của con gái, ánh mắt Sakan đảo qua đảo lại.
"M-Mâu thuẫn gì chứ. Cậu Arashima chắc chắn sẽ cảm thấy lạc lõng giữa Học viện Fuji toàn nữ giới. Nếu có một người phụ nữ lớn tuổi hơn ân cần quan tâm, chẳng phải cậu ta sẽ nảy sinh tâm lý phụ thuộc sao?"
"Chắc thế không ạ?"
"Con trai mười mấy tuổi đầu thì chỉ thế thôi."
"Đó là kinh nghiệm của bố đấy à...?"
Cảm nhận được sự khinh bỉ trong ánh mắt con gái, Sakan hắng giọng một lần nữa.
"—May mắn là con làm việc ở phòng y tế của Học viện Fuji. Cơ hội tiếp xúc cá nhân nhiều hơn các nhân viên khác. Hơn nữa ngoại hình con cũng rất khá. Vào vai 'chị gái đáng ngưỡng mộ' chắc chắn không khó đâu... Bố nghĩ thế."
Đúng như Sakan nói, dù không tính đến cái nhìn thiên vị của bậc cha mẹ thì Hikari vẫn có nhan sắc ưu tú. Dáng người mảnh mai nhưng "khúc nào ra khúc nấy", khuôn mặt hơi trẻ con nhưng các đường nét hài hòa. Mái tóc thẳng cắt bằng ngang vai, tóc mái rẽ nhẹ sang hai bên cùng đôi mắt hơi cụp hiền lành, quả thực toát lên bầu không khí của một "chị gái sinh viên đại học".
Tuy nhiên, Sakan cũng thừa biết yêu cầu của mình có phần vô lý. Đó là lý do giọng ông ta nhỏ dần ở cuối câu.
"Bố này... Nam sinh cấp ba thời nay làm sao mà thỏa mãn chỉ với kết nối tinh thần được chứ."
Hikari cũng nhận ra ngay sự "vô lý" đó. —Tuy học viên của Học viện không phải là "học sinh cấp ba", nhưng nếu nói về độ tuổi thì không sai.
"Bố bảo là có nhiều cơ hội tiếp xúc cá nhân, nói cách khác là sẽ thường xuyên ở riêng hai người đấy!"
Cuối cùng Hikari cũng cao giọng. Với cô, lý lẽ của cha là thứ không thể nào chấp nhận được.
"K-Không, chưa biết được đâu. Đàn ông đôi khi lại ngây thơ và thích làm màu lắm."
Dù bị khí thế của con gái áp đảo, Sakan vẫn không lùi bước.
"Đâu ra cái đảm bảo đó chứ! Bố bộ không thương con gái mình hả!?"
Như một phản ứng tự nhiên, âm lượng của Hikari ngày càng tăng.
"Ư... Không, bố không định ép buộc con. Chỉ là con cũng hiểu tầm quan trọng của cậu Arashima mà, đúng không? Trên danh nghĩa, các Vị Thần không can thiệp vào chính trị hay ngoại giao của con người. Nhưng thực tế thì không ai biết được. Đây chỉ là suy đoán, nhưng giới chúng ta có giả thuyết rằng các Vị Thần ban ơn cho các quốc gia hợp tác với họ thông qua việc kiểm soát khí tượng và thiên tai. Việc cung cấp Tùng Thần Chiến Sĩ gia nhập quân đoàn của các Vị Thần là đóng góp lớn nhất mà nhân loại có thể làm. Sự ân sủng của Thần linh chắc chắn không chỉ dành riêng cho cá nhân người đó."
"Chuyện đó... chắc là đúng, nhưng mà..."
Hikari hạ giọng. Cô cũng mang thân phận công chức của Cục Đại Diện. Cô hiểu lập trường của người cha không thể phớt lờ lợi ích quốc gia. Chính vì thế mà cơn giận của cô khó lòng duy trì được.
"Nếu không hợp với cậu thiếu niên đó thì con không cần ép mình. Nhưng nếu không đến nỗi nào, thì với tư cách là người cùng quê hương, con làm người lắng nghe tâm sự cho hậu bối cũng đâu có sao, đúng không?"
Không bỏ lỡ sự thay đổi của con gái, Sakan lập tức dấn tới.
"...Con không phụ trách huấn luyện, nên chắc chẳng có cơ hội nghe tâm sự đâu."
"Tất nhiên, bố không bảo con bỏ bê công việc. Chỉ cần khi nào có cơ hội là được."
"Ư ư..."
Hikari rên rỉ đầy vẻ phiền muộn.
Khoảnh khắc cô bắt đầu đắn đo, cô đã thua rồi.
"...Nếu có cơ hội nhé. Con chỉ nghe chuyện thôi đấy."
"Thế là tốt rồi! Nhờ con cả đấy, Hikari."
Sakan nở nụ cười rạng rỡ, còn Hikari lườm ông bằng ánh mắt đầy oán trách.
Nhưng ánh mắt lườm nguýt đó lại chẳng có chút đáng sợ nào.
◇◆◇◆◇◆◇
Sau cuộc trò chuyện kết thúc theo ý muốn của ông bố, Kamata Hikari không ngủ lại nhà mà quay về ký túc xá nhân viên tại Học viện Fuji.
"Hikari."
Khi cô định đi qua sảnh ký túc xá, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên cạnh khiến cô dừng bước. Dù biết mặt hết nhân viên trong cùng ký túc xá, nhưng những người thân thiết thì đương nhiên chỉ đếm trên đầu ngón tay. —Điều này không chỉ đúng với riêng Hikari.
"Chị Ayaka."
Người gọi cô là đàn chị Sugawa Ayaka, người mà Hikari thân thiết nhất trong Cục Đại Diện.
Ayaka là một mỹ nhân có phong cách khác hẳn Hikari. Mái tóc nâu sẫm hơi xoăn cắt ngắn, đôi mắt sắc sảo, làn da rám nắng. Ngoại hình của cô mang ấn tượng mạnh mẽ (mannish), trái ngược với vẻ nữ tính (feminine) của Hikari, nhưng vóc dáng lại gợi cảm hơn hẳn cô đàn em kém một tuổi. —Cũng cần nói thêm cho rõ, không phải cứ người thích ứng với Thần Giáp thì đều là nam thanh nữ tú.
"Nghe nói em về thăm nhà à."
"Về thăm nhà gì chứ, chị nói quá rồi. Em chỉ tạt qua chút thôi."
"Nhớ nhà hả?"
Câu nói của Ayaka không phải câu hỏi, mà là lời trêu chọc cô đàn em thân thiết.
"Đã bảo không phải mà."
Biết tỏng ý đồ đó, Hikari trả lời cộc lốc.
"Bố em gọi về."
"Hả?"
Nghe Hikari bổ sung, Ayaka làm vẻ mặt như đã hiểu ra vấn đề.
"Được khuyên đi xem mắt à?"
"S-Sao lại thành ra thế ạ!?"
Hikari cuống quýt phủ nhận. Tuy nhiên, giọng cô không có chút khí thế nào.
"...Không, chị đùa thôi. Mà nhắc mới thấy, sắc mặt em tệ lắm. Bị nói gì ở nhà à?"
Hỏi đến đây, mặt Ayaka trở nên nghiêm túc.
"Không có gì to tát đâu ạ."
"Mặt em đâu có nói là 'không có gì to tát'? Bị ép làm chuyện gì vô lý à?"
Trong giọng nói của Ayaka, phần lo lắng tăng lên.
"Thật sự là, không phải như vậy..."
"—Đúng rồi!"
Trước câu trả lời không rõ ràng của đàn em, Ayaka bỗng thay đổi thái độ, reo lên vui vẻ.
"Hôm nọ chị kiếm được loại rượu Nhật nghe đồn ngon lắm. Loại nhẹ nhàng, hương thơm ngọt ngào đúng gu của Hikari. Uống cùng chị đi."
"...Được đấy ạ."
Hikari gật đầu sau một thoáng do dự, một phần vì hiểu sự quan tâm của Ayaka, nhưng hơn cả là bản thân cô cũng đang trong tâm trạng "không uống không chịu được".
"Phải thế chứ."
Chẳng biết có phải sợ đàn em đổi ý hay không, Ayaka nắm lấy tay Hikari lôi về phòng mình.
"...Thế rốt cuộc, em bị nói gì khi về nhà?"
Khi cả hai đã ngà ngà say và không còn giữ kẽ, Ayaka khơi lại chuyện lúc nãy ở sảnh.
"Chị biết thông báo từ Ngài Đại Diện Alkon rồi chứ?"
Lần này Hikari không định lảng tránh nữa. Có lẽ cũng nhờ tác dụng của hơi men.
"Thông báo từ Ngài Đại Diện Alkon? Cái nào?"
Ayaka không phải đang giả ngây giả ngô. Mỗi ngày các nhân viên Cục Đại Diện như họ nhận được vài cái, lúc nhiều thì hơn chục cái thông báo trực tiếp từ Đại Diện Quan. Chỉ nói "thông báo" khơi khơi thì khó mà xác định được.
"Thông báo về tân sinh viên Học viện Fuji, Arashima Kouji-kun ấy."
"À... Về người thích ứng dạng F nam giới đầu tiên được tìm thấy, cái đó hả?"
Ayaka nheo mắt nhìn vào khoảng không, lục lọi nội dung thông báo trong trí nhớ.
"Hả!?"
Rồi cô mở to mắt kinh ngạc.
"Cái đó là cái vụ bảo hãy lên giường với tân sinh viên đó hả? Không lẽ Hikari bị gọi về nhà là để..."
"Chị đang nói cái gì thế ạ!? Sai rồi!"
Hikari đỏ bừng mặt, phản bác bằng cái giọng bắt đầu líu nhíu.
"Không ai bảo 'hãy lên giường' cả! Với lại, nội dung thông báo đâu có như thế!"
"Thế à?"
"Đúng thế! Không phải là 'hãy làm tình', mà là 'nếu có con thì Cục Đại Diện sẽ chịu trách nhiệm nuôi dưỡng nên đừng lo', nội dung là thế mà."
Thấy Hikari biện bạch hùng hồn, Ayaka nghiêng đầu.
"Thế thì tóm lại vẫn là làm tình với cậu thích ứng dạng F kia để đẻ con chứ gì?"
Bị Ayaka chỉ trúng tim đen, Hikari cứng họng "Ư...".
"...Tóm lại là không bắt buộc! Em không bị ép làm tình hay gì cả!"
Tuy nhiên ngay sau đó, cô tiếp tục phản bác như thể đang cố chấp.
"Hừm..."
Ayaka không vặn vẹo thêm nữa, rót thêm rượu lạnh vào ly của Hikari.
0 Bình luận