"Sau đây, chúng ta bắt đầu Hội nghị hoạt động phổ cập Magic Vision lần thứ nhất."
Khi Tam công chúa Hildethora tuyên bố bằng giọng rành mạch, bầu không khí đang chùng xuống dường như căng thẳng lên đôi chút.
Tiệc trà đến đây là kết thúc.
Từ giờ trở đi sẽ là nơi thảo luận nghiêm túc.
"Tôi nói trước điều này. Nia và Lelia, hãy gọi tôi là Hilde. Không cần kính ngữ, cũng không cần dùng từ ngữ trang trọng.
Ở nơi công cộng có thể sẽ khó xử, nhưng từ giờ trở đi, nếu không giữ quan hệ bình đẳng thì chúng ta sẽ không thể thống nhất ý kiến một cách thỏa đáng được.
Không được phép khách sáo. Một cuộc họp mà không thể nói ra những điều cần thiết thì chỉ tổ tốn thời gian mà thôi.
Dù sao thì uy tín của hoàng tộc hay quý tộc cũng đã nửa phần trở thành hình thức rồi, giờ còn để ý thân phận làm gì nữa?"
Hừm... nếu cô ấy đã nói vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa.
"Không được, dù sao gọi thẳng tên công chúa cũng là——"
"Hilde đang bảo là cậu ấy tiếc thời gian cho mấy chuyện đó đấy, đúng không Hilde?"
"Chính là vậy."
Phản ứng bối rối của Leliared mới đúng là phản ứng chuẩn mực của một tiểu thư quý tộc. Nhưng tôi thì không thể bận tâm được.
Hiện tại thời gian quý giá vô cùng.
Vì tình hình tài chính của nhà Liston, hoạt động phổ cập Magic Vision cần phải được tiến hành càng sớm càng tốt.
——Ngày thứ ba của cuộc sống học đường.
Sức nóng từ sự náo nhiệt của buổi lễ nhập học bị quay phim làm cho rối tung rối mù vẫn chưa hề hạ nhiệt.
Đáp lại lời kêu gọi của Hildethora, chúng tôi đang tập trung tại phòng của Leliared. Vì Hildethora đi học từ hoàng cung nên không có phòng trong ký túc xá.
Phòng của tôi thì chỉ có những vật dụng thiết yếu nên trông rất tẻ nhạt.
Về điểm này, phòng của Leliared hoàn toàn ra dáng phòng của một tiểu thư quý tộc. Có đồ trang trí treo tường, có hoa cắm trong lọ, trông rất lộng lẫy.
Đối với Hildethora, có lẽ ở đây thoải mái hơn phòng của tôi. Lúc quay phim lễ nhập học, nơi này cũng được chọn vì lý do tương tự.
——Và rồi sau giờ học, đúng như đã hẹn, chúng tôi tập trung tại phòng Leliared.
Sau khi thưởng thức trà cùng món bánh ngọt mà Hildethora mang tới và thư giãn một lúc, chúng tôi đi vào vấn đề chính.
"Đầu tiên, tôi không thể can thiệp vào các lĩnh vực chuyên môn.
Một phần là do bản thân tôi không được thông báo chi tiết, nhưng chủ yếu là vì tôi bị cấm đụng chạm đến những phần liên quan đến dòng tiền lớn."
Chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.
Dù có là công chúa, Hildethora cũng chỉ mới là một đứa trẻ tám tuổi. Cô ấy không thể chạm vào việc vận hành hay kinh doanh, những thứ vốn đã có các chuyên gia đảm nhiệm.
Số tiền đang được vận hành ở đây rất lớn. Không phải là tiền tiêu vặt của trẻ con.
"Ừm, nói là lĩnh vực chuyên môn, thì cụ thể là, ví dụ như...?"
Leliared vẫn còn e dè với Hildethora, nhưng chắc rồi cậu ấy sẽ quen thôi.
"Để xem nào... Vậy nói về Ma Tinh Bản dùng để hiển thị Magic Vision nhé."
À, là tấm bảng pha lê lơ lửng giữa không trung đó sao.
"Thứ đó, ban đầu khi phát triển người ta đã dùng pha lê tự nhiên để thử nghiệm, nhưng khi nghiên cứu tiến triển và kỹ thuật phát triển, chúng ta đã có thể tạo ra nó bằng ma pháp.
Tuy nhiên, không phải vì thế mà không cần nguyên liệu, việc chế tạo dù chỉ một tấm cũng tốn rất nhiều công sức và tiền bạc. Các loại Ma Tinh Bản bán trên thị trường đều rất đắt đỏ đúng không? Điều đó cũng có lý do cả đấy."
Tôi nghe nói hiện tại, giá một tấm Ma Tinh Bản bằng số tiền sinh hoạt phí của một người dân thường trong vài năm.
"Nhân tiện, tôi sẽ nói sơ qua một chút về lịch sử của Magic Vision.
Khi con người có thể tự tay chế tạo Ma Tinh Bản——đó là lúc dự án Magic Vision bắt đầu.
Ban đầu nó được coi là phương tiện liên lạc chỉ dành cho hoàng tộc, quý tộc và giới nhà giàu, nhưng nhờ sự chèo lái của một người nào đó, phương châm đã chuyển sang 'truyền tải hình ảnh rộng rãi' như hiện nay.
Pha lê tự nhiên là tài nguyên có hạn, nhưng nếu con người có thể tạo ra thì lại là chuyện khác.
Dựa trên tiền đề nuôi dưỡng tầm nhìn dài hạn rằng nếu bỏ ra nhiều thời gian thì rồi nó sẽ được phổ cập rộng rãi, dự án Magic Vision đã được công bố cho giới quý tộc và người giàu.
Nghiên cứu và phát triển Magic Vision tốn kém vô cùng. Đến mức tài lực của một quốc gia cũng phải chật vật.
Dự án được công bố và cũng đã kêu gọi các nhà đồng đầu tư——nhưng người đầu tiên lên tiếng là nhà Liston, và sau đó chẳng có nơi nào tiếp bước cả.
Rồi vài năm trôi qua, cuối cùng nhà Silver mới giơ tay trở thành nhà đồng đầu tư thứ hai, đó chính là tình hình hiện tại."
...Hừm. Thôi chuyện lịch sử gác sang một bên.
"Điều nảy ra ngay trong đầu tớ là giảm chi phí sản xuất Ma Tinh Bản chăng?"
Tôi vừa nói, Hildethora gật đầu: "Đúng vậy."
Dù sao thì một tấm Ma Tinh Bản cũng có giá bằng mấy năm sinh hoạt phí của dân thường. Với hoàng tộc hay quý tộc thì chỉ là tiền lẻ, nhưng với dân thường thì quá đắt.
Mặc dù vậy, đối tượng muốn phổ cập lại là dân thường.
Nếu cố mua thì sẽ nợ ngập đầu mất. Thế này thì có muốn mua cũng chẳng mua nổi.
"Vấn đề vẫn là chi phí nhỉ. Thế này là đã rẻ hơn so với ban đầu rồi đấy chứ..."
Rẻ hơn rồi mà vẫn thế này sao. Hèn gì không phổ cập được.
"Thế họ làm ra nó bằng cách nào vậy... l-làm thế nào?"
A, Leliared đã cố gắng nói chuyện tự nhiên với công chúa rồi. Cố lên.
"Mấy chuyện đó đều là tuyệt mật quốc gia. Tôi cũng không được biết."
"V-Vậy à... ra là thế."
...Nếu vậy thì chắc không đụng vào mảng Ma Tinh Bản được rồi.
Chưa nói đến chuyện chúng tôi là trẻ con, việc này đã vượt quá phạm vi mà người ngoài có thể xía mũi vào.
Tuyệt mật chắc là để không lộ phương pháp chế tạo cho các nước khác.
Tôi nghĩ chúng tôi không biết thì tốt hơn. Có khả năng sẽ xuất hiện những kẻ dùng mọi thủ đoạn để cạy miệng chúng tôi.
Tôi thì sao cũng được, nhưng nếu những người xung quanh tôi gặp chuyện gì thì phiền lắm.
Vừa mới bắt đầu đã bí ý tưởng.
Vấn đề chi phí Ma Tinh Bản có vẻ là nơi cần can thiệp nhất, nhưng nếu đã là tuyệt mật quốc gia thì đành bỏ cuộc thôi.
...Vậy thì, tiếp theo là gì đây. Có gì không nhỉ.
"Nhắc mới nhớ——"
Sau một khoảng lặng đủ lâu để trà nguội ngắt, Leliared mở lời.
"Kênh của lãnh địa Silver... kênh của nhà tớ phát rất nhiều hình ảnh liên quan đến mạo hiểm giả... ừm, là đang phát sóng ấy."
Ừ. Tôi có nghe nói. Rất thú vị.
Nhưng vì bố mẹ chưa cho phép nên tôi chưa được xem. Tôi muốn nhìn thấy máu sớm.
"Mạo hiểm giả khám phá đảo bay tìm thấy tài nguyên, hay thu được nguyên liệu từ ma thú, có vẻ là có thu nhập đấy... nhé. Nghe nói nếu may mắn thì giấc mơ một bước lên mây cũng không phải là chuyện viển vông đâu... nhé."
Thu nhập sao.
Quả thực, như một phương pháp để phổ cập, chúng ta có thể kiếm tiền rồi dùng tiền đó chi trả cho Ma Tinh Bản. Nếu có tiền thì đó có lẽ là cách giải quyết nhanh gọn nhất.
Chỉ là không biết có đúng đắn hay không thôi.
——Nếu là tôi thì có cách kiếm tiền bằng việc săn ma thú...
Nhưng mà mới sáu tuổi thôi. Siết cổ mấy tên côn đồ trong phố thì còn được, chứ đường đường chính chính đi săn ma thú thì chắc chắn sẽ gây chú ý theo hướng tiêu cực mất.
"Trông cậy vào đó như một nguồn thu nhập thì hơi khó. Công việc của mạo hiểm giả rất bấp bênh, không phải lúc nào cũng nhận được thù lao định kỳ, và vốn dĩ số tiền kiếm được cũng không đủ."
Ừm. Nếu chỉ là một hai tấm thì không nói, đằng này là vấn đề chi phí cho tất cả Ma Tinh Bản.
Nếu tìm được mỏ đá quý hay vàng bạc gì đó thì là chuyện khác, nhưng chuyện đó hiếm lắm. Nguyên liệu ma thú mà bán ra càng nhiều thì giá trị có khi càng giảm.
...Khó thật.
Nếu là chuyện giải quyết bằng nắm đấm thì còn được, chứ mấy vấn đề phải dùng đầu óc thế này tôi hơi kém...
"——Tôi xin phép phát biểu được không ạ?"
Ngay lúc sự im lặng lại bao trùm, cô hầu nữ cao lớn của Leliared, người nãy giờ vẫn đứng hầu phía sau, lên tiếng.
"Được chứ, mời cô."
Cứ thế này thì chỉ tốn thời gian, nên Hildethora không ngần ngại chấp thuận.
"Đây là câu chuyện về một mạo hiểm giả nổi tiếng nọ, anh ta được công nhận về thực lực và thành tích nên đã nhận được sự bảo trợ của một quý tộc.
Nói một cách dễ hiểu, nghĩa là anh ta được viện trợ vốn hoạt động."
Hừm.
"Tức là, tôi mạo muội suy nghĩ rằng, nếu chúng ta khai thác tối đa điểm mạnh của Magic Vision, có thể chúng ta sẽ nhận được viện trợ, quyên góp, hoặc thậm chí là công việc từ nhiều người khác nhau.
Để phổ cập Magic Vision, tôi nghĩ việc nâng cao sự nổi tiếng và độ nhận diện của chính Magic Vision là điều không thể thiếu."
............Hả?
"Ra là vậy."
Hildethora có vẻ đã hiểu, nhưng tôi thì chưa hiểu lắm cô hầu nữ muốn nói gì. Leliared cũng làm vẻ mặt nghiêm trọng ra chiều hiểu biết, nhưng tôi biết chắc là cậu ta cũng đang hiểu mà như không hiểu.
——Nhìn bộ dạng ngơ ngác của tôi và khuôn mặt nghiêm túc đột ngột đầy vẻ đăm chiêu của Leliared, Hildethora cười khúc khích. Chắc chữ "không hiểu" hiện rõ lên mặt cả hai đứa rồi.
"Điểm bán hàng của Magic Vision, đương nhiên là việc trình chiếu hình ảnh.
Tóm lại, câu chuyện ở đây là: nếu chúng ta phát sóng những hình ảnh thú vị, hài hước, bổ ích mà ai cũng muốn xem để thu hút sự ủng hộ của số đông, thì sẽ có những người đứng ra viện trợ hoặc quyên góp."
Ra là thế, hiểu rồi.
...Hừm.
"Ý cô là những hình ảnh hiện tại vẫn chưa đủ tốt sao?"
"Không thể nói vơ đũa cả nắm là như vậy, nhưng——liệu có còn thứ gì khác nữa không, có thể đào sâu hơn nữa không, có thể quay được những hình ảnh thu hút sự quan tâm hơn không.
Ý kiến của cô ấy là: thay vì nghĩ ra những mưu mẹo kỳ lạ, thì nên suy nghĩ theo hướng phát triển bằng phương pháp chính công."
...Vậy à. Là như thế sao.
Giống như việc tôi muốn xem mạo hiểm giả, khám phá đảo bay, hay những trận tử chiến máu tung toé với ma thú, thì liệu có nên phát những hình ảnh khơi gợi sự hứng thú của đại đa số mọi người hay không. Là như vậy nhỉ.
Hiện tại chúng tôi cũng đang định quay những thứ như thế, nên chỉ cần phát triển nó lên là được. Chắc là kiểu vậy.
"Câu chuyện là, chương trình mà đông đảo mọi người quan tâm và muốn xem là gì... nhỉ. Là gì đây ta."
Leliared khoanh tay lại, còn Rinokis đang đứng hầu phía sau tôi thì khẽ thì thầm vào tai:
"——Là tình yêu đấy, thưa Tiểu thư."
Tình yêu?
"——Thứ mà vạn người đều hứng thú chính là người khác giới, nói cách khác là chuyện yêu đương. Con người là sinh vật luôn khao khát đồng loại. Từ xa xưa, vô số câu chuyện về tình yêu hay yêu hận tình thù đã ra đời và đến nay vẫn tiếp tục gia tăng. Nguyên nhân sâu xa là do con người—dù xét về lý trí, bản năng hay khía cạnh động vật—đều khao khát hơi ấm của kẻ khác. Vở kịch đầu tiên Tiểu thư tham gia diễn xuất chẳng phải cũng thuộc thể loại đó sao? Nói trắng ra là, miễn có tình yêu thì cái gì cũng được hết."
Quả nhiên, đã bảo là nói khẽ mà lại dài dòng thế này thì khẽ khàng nỗi gì.
Nhưng nghe cũng có lý.
Nếu là mấy chuyện tình cảm không rắc rối, không vòng vo tam quốc thì tôi cũng nuốt trôi được.
"Làm về chủ đề tình yêu thì sao nhỉ?"
"Chà."
"Hả? Yêu đương chán phèo."
Vì không có lý do gì để diễn giải dài dòng như Rinokis, tôi chỉ nói ngắn gọn. Hildethora có vẻ ấn tượng, nhưng Leliared lại tỏ ra bất mãn.
"Vậy sao? Từ xưa đến nay truyện tình cảm luôn được ưa chuộng mà. Nhắc mới nhớ, vở kịch đầu tiên Nia diễn, nói toạc ra thì cũng là phim tình cảm nhỉ."
A, nhớ rồi. Nghe ông nội kể lại thì Hildethora đã đến xem buổi diễn cuối cùng của vở "Người đàn bà đã yêu" mà tôi tham gia.
"Buổi diễn cuối cùng, Hilde đã đến xem đúng không? Cảm ơn nhé."
"Vở đó hoàn thiện khá tốt đấy, ta rất hài lòng."
Điện hạ vừa ý là tốt rồi.
"Nhưng mà truyện tình cảm phiền phức lắm. Mấy người lớn tướng rồi mà cứ ỡm ờ, dằn vặt, ngập ngừng, lề mề. Là người lớn thì cứ dứt khoát đến với nhau là xong, thế mà..."
Hiểu. Cảm nhận của Leliared, tôi cực kỳ hiểu. Quá sức đồng cảm luôn. Đúng thế thật, lớn đầu rồi mà còn bày đặt "không thể sống thật với lòng mình" các kiểu. Sốt ruột đến mức chỉ muốn đấm cho một phát.
"Chính vì vướng bận nhiều hoàn cảnh khác nhau nên mới không thể dứt khoát được, đó mới là người lớn. Hiểu không? Tình yêu của người lớn bắt đầu từ những đốm lửa nhỏ nhen nhóm trong lòng—đến khi cả hai cùng bén lửa, nó sẽ bùng cháy dữ dội đấy nhé?"
Lại còn "đấy nhé" nữa chứ.
"Lelia, đứa trẻ tám tuổi đằng kia đang nói cái gì thế nhỉ?"
"Đúng ha. Câu vừa rồi dù là Hoàng tộc nói ra thì tớ cũng thấy hơi sai sai. Làm mặt cứ như chuyên gia tình ái ấy. Trong khi chắc chắn còn chưa có mối tình đầu vắt vai."
"——Để yên cho ta phân tích coi! Hai người kia bị làm sao thế hả!"
Mà, tạm gác chuyện Hildethora học đòi làm người lớn sang một bên.
"Tớ nghĩ ý kiến cho rằng nhiều người hứng thú với chuyện tình cảm là đúng. Trẻ con thì không nói, nhưng người lớn chắc sẽ thích đấy."
Cá nhân tôi thấy cái đó hơi... ba chấm, nhưng có vẻ cả Leliared và Hildethora đều không phản đối ý kiến này.
Vậy thì, dựa trên ý kiến vừa rồi.
"......Tóm lại, nếu muốn khai thác triệt để chủ đề tình yêu mà đại đa số mọi người đều hứng thú, thì——phải là mấy cái gợi dục một chút nhỉ."
"Hả!? Nia!?"
Leliared trố mắt ngạc nhiên như thể không hiểu tôi vừa thốt ra cái gì, Hildethora cũng hùa theo.
"Chờ chút đã Nia! C-Cậu đang hình dung mức độ gợi dục đến thế nào vậy!? Trong đầu cậu đang nghĩ đến cái gì!?"
"Mức độ? Ừm..."
Hỏi đến mức độ nào thì... tôi cảm giác làm gì có mức độ nào đâu.
"Khỏa thân?"
"Khỏa thân!?"
"Lõa thể?"
"Lõa thể!?"
"Kiểu nam nữ quấn lấy nhau trên giường ấy——"
"Dừng lại ngay! Kích thích mạnh quá rồi đấy!"
A, thế à?
Leliared trông cũng có vẻ ghét, nhưng phản ứng cự tuyệt của Hildethora mới dữ dội làm sao. Rõ ràng ban nãy còn nói giọng như bậc thầy tình yêu cơ mà.
"Nếu chiếu mấy thứ đó lên Magic Vision, chúng ta sẽ bị các bậc quý nhân ở khắp nơi gây sức ép và dẹp tiệm ngay lập tức đấy!? Chính sách này vốn dĩ đang bị xem là thứ ăn bám tiêu tốn ngân sách rồi! Ta không thể tạo cớ cho họ vin vào lý do làm suy đồi phong hóa quốc gia để dẹp bỏ nó được!"
Thế thì gay go thật.
"Chủ đề tình yêu tạm thời hoãn lại! Nghĩ cái khác đi!"
......Cái khác à. Đúng là bài toán nan giải.
"Nia không được nói mấy chuyện như khỏa thân, hay quấn lấy nhau nữa đâu đấy nhé!"
"Nhưng cậu cũng tò mò đúng không? Muốn xem đúng không?"
"Tớ không muốn xem!"
Đụng đến những vấn đề xung quanh Ma Tinh Bản là không được.
Dù là để cắt giảm chi phí hay bất cứ lý do gì, cũng không được vi phạm vào những bí mật tối cao của quốc gia.
Khai thác sâu vào chuyện tình cảm cũng không được.
Trong tình hình hiện tại, khi chưa có nguồn thu nhập chính và chưa nhận được sự ủng hộ của người dân, chúng tôi không được phép phạm phải những sai lầm hay thất bại có thể dẫn đến sự sụp đổ của ngành công nghiệp Magic Vision. Vì vậy, khỏa thân, lõa thể và cảnh nam nữ quấn lấy nhau đã bị bác bỏ.
Nói đúng hơn là...
"Việc đi sâu vào nội dung hình ảnh, có lẽ nên để người của đài truyền hình tham gia cùng thì tốt hơn."
Họ là những người am hiểu cơ chế của Magic Vision, nên sẽ phán đoán chính xác được cái gì làm được và cái gì không.
Đương nhiên, kể cả những chuyện như khỏa thân, lõa thể hay nam nữ quấn nhau mà Hildethora vừa bác bỏ, ít nhất họ cũng sẽ có quan niệm đạo đức đúng đắn hơn chúng tôi để quyết định xem có nên quay hay không.
"Đúng vậy nhỉ... Họ luôn suy nghĩ xem nên quay cái gì. Chắc chắn họ đã đi trước những suy nghĩ của chúng ta vài bước rồi."
Chính xác.
Những gì đám trẻ con tụ tập ở đây chợt nghĩ ra, tôi tin là họ đã nghĩ tới và bỏ qua từ lâu rồi.
"Ừm... Trừ khi nảy ra ý tưởng nào cực kỳ hay ho, còn lại về vấn đề chương trình, có lẽ nên giao phó cho họ thì hơn?"
Leliared, người mà cách dùng từ vẫn còn hơi kỳ cục, lại là người đưa ra kết luận chuẩn xác nhất.
"......Quả nhiên là bế tắc rồi..."
Không còn gì để nói, Hildethora thở dài thườn thượt.
"Từ trước khi gặp các cô, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng ta chẳng nghĩ ra được diệu kế nào cụ thể cả. Làm thế nào để phổ biến Magic Vision, làm thế nào để bán được nó? Đây là bài toán khó mà ngay cả người lớn còn chưa làm được, nên việc chúng ta không giải quyết được cũng là lẽ thường tình thôi, nhưng mà... lực bất tòng tâm quá nhỉ."
"Hilde, điện hạ..."
Nhận ra nỗi trăn trở sâu sắc hơn mình tưởng, Leliared nhíu mày vẻ ái ngại. Với tôi thì đây không phải chuyện của người khác, nên xét về tâm trạng, tôi đứng về phía Hildethora.
Lực bất tòng tâm sao?
Những lúc thế này thì nên làm thế nào nhỉ——À, vậy thì, thế này được không.
"Nếu đã bế tắc, hãy thử thay đổi tư duy xem sao."
Cứ ngồi ủ rũ thì chẳng tiến lên được đâu.
Có ích hay không, chuyện đó cứ tạm gác sang một bên đã.
Trước tiên cứ đưa ra ý tưởng đi. Thay đổi góc nhìn.
"Chúng ta hiện đang đưa ra ý kiến dưới góc độ của người xuất hiện trên màn hình. Chúng ta đang trăn trở xem nên làm cái gì. Nhưng nếu nghĩ ngược lại thì sao? Ví dụ như——mọi người muốn xuất hiện trong chương trình như thế nào?"
"Muốn xuất hiện... sao?"
Đúng, đây là điều tôi đã nghĩ tới khi xem đoạn phim giới thiệu khuôn viên trường bát nháo được quay vào lễ nhập học.
"Đoạn phim lễ nhập học hôm trước, rất nhiều đứa trẻ đã chạy đến để được lên hình. Có đứa chạy ra trước mặt chúng ta, có đứa thì bám theo suốt. Tóm lại, chẳng phải lúc đó lũ trẻ, ít nhiều gì, cũng đều có suy nghĩ 'Muốn được xuất hiện trên Magic Vision' hay sao?"
Tôi chỉ buột miệng nói ra suy nghĩ nhất thời, bản thân cũng chưa biết câu chuyện này sẽ đi về đâu.
"Chính là nó!"
Người tìm ra điểm mấu chốt lại là Hildethora.
"Một chương trình khác biệt với từ trước đến nay, một chương trình mà khán giả có thể tham gia!"
Cô ấy mở to mắt, đập bàn cái rầm rồi đứng phắt dậy.
"Nếu từng người dân thường nghĩ rằng mình có thể tham gia, chắc chắn sẽ có những kẻ cảm thấy hứng thú! Không chỉ để xem, mà là chương trình có thể tham gia! ——Nia! Lelia! Cái này được đấy!"
Hildethora phấn khích tuyên bố một mình, rồi đẩy cửa cái rầm và lao ra khỏi phòng.
............
......Ơ, ......ờ thì...... về rồi, hả?
Màn đào tẩu đột ngột khiến không ai kịp phản ứng. Hóa ra "ngớ người" là cảm giác thế này đây.
"Rinokis, ngươi đi tiễn cô ấy cho đến khi lên xe ngựa cho chắc nhé."
"Tuân lệnh."
Tôi nhờ Rinokis hộ tống để đề phòng bất trắc.
Hildethora không ở ký túc xá nên ngày nào cũng đi xe ngựa đến trường.
Dù trong khuôn viên học viện thì chắc không có nguy hiểm gì, nhưng dù sao cô ấy cũng là công chúa "hàng thật giá thật", lỡ có chuyện gì thì phiền phức to.
"Giật cả mình."
"Tớ cũng thế."
Liếc nhìn Rinokis rời đi, Leliared thốt lên ý kiến thẳng thắn, và tôi cũng đồng tình.
Chắc hẳn Hildethora đã trăn trở rất nhiều về hoạt động phổ cập Magic Vision.
Chắc chắn là nhiều hơn tôi tưởng tượng.
Dù với tôi đây cũng không phải chuyện người dưng, nhưng tôi không suy nghĩ nghiêm trọng như cô ấy.
Bằng chứng là ngay khi vừa nảy ra "ý tưởng có vẻ dùng được", cô ấy đã lao đi để thực hiện ngay lập tức.
Theo tôi thì bàn bạc thêm chút nữa ở đây cũng đâu có muộn.
Tôi vẫn chưa nói hết ý của mình mà.
Tuy Hildethora đã đặt dấu chấm hết cho cuộc họp, nhưng tôi vẫn còn điều muốn phát biểu.
Đúng vậy——việc Hildethora đưa ra ý kiến "chương trình khán giả có thể tham gia" đã giúp tôi nảy ra ý này.
"Nè, Lelia. Lãnh địa của cậu có sòng bạc không?"
"Sòng bạc á? Tớ có nghe đồn kiểu như có sòng bạc ngầm không giấy phép thôi."
Ra là vậy. Không hoạt động công khai sao.
"Lúc nãy Hilde có nói về chương trình khán giả có thể tham gia. Tớ lập tức nghĩ ngay đến cá cược."
"Cá cược, sao..."
"Hoặc là mấy chuyện thắng thua, thi đấu ấy. Này nhé, đợt chiêu mộ câu lạc bộ hôm trước, nghe tin có ai đó đấu với ai đó là mọi người xúm lại xem đông nghịt còn gì?"
"Nhắc mới nhớ, đúng là thế thật."
"Dựa vào đó, ví dụ như——một chương trình mà các mạo hiểm giả mạnh mẽ chiến đấu với ma thú, hoặc những kẻ mạnh đấu với nhau thì sao?"
"Gì thế, tớ muốn xem."
Đúng không? Tớ cũng muốn xem. Không, xem thôi thì chưa đã. Tớ còn muốn tham gia cơ.
"A, nhưng mà, dạo này có nhiều ý kiến bảo là... máu me quá thì không tốt. Hình như có khiếu nại về việc đừng chiếu mấy cảnh máu me be bét."
Hả!?
"Máu không bắn tung tóe thì sao mà phấn khích được!? Đã là thi đấu thắng thua thì chuyện đổ máu là đương nhiên còn gì! Xui xẻo thì chết cũng phải chịu chứ!"
"Hả, chết á!? Sao lại thế!? Suy nghĩ đó đáng sợ quá!"
"Sợ cái gì mà sợ! Tớ nghe nói kênh của lãnh địa Silver ngày nào máu cũng văng tung tóe, tay chân đứt lìa, mỗi ngày có ít nhất một mạo hiểm giả bỏ mạng cơ mà!?"
"Cậu nghe ai nói thế!? Làm gì có chuyện đó!"
Hả... kh, không phải sao...?
......Thất vọng quá.
Thật sự quá thất vọng về kênh của lãnh địa Silver. Còn thất vọng hơn cả Thiên Phá Lưu.
"Sao tự nhiên cậu lại ỉu xìu thế!? Hướng suy nghĩ của cậu tàn khốc quá đấy!?"
Thôi mặc kệ.
Cái kênh lãnh địa Silver mà tôi hằng mong ngóng muốn xem, hóa ra lại là thứ hòa bình chẳng có ai chết sao...
Ai mà thèm xem cái thứ đó chứ! Cho ta xem máu đi!
......Haizz...... Hôm nay thế là hỏng bét rồi. Thất vọng đến mức bị rút cạn nhựa sống luôn.
Hildethora cũng về rồi, tôi cũng về phòng thôi.
Thật sự, thật sự là quá thất vọng.
***
Cuộc sống học đường đã bắt đầu được một tuần.
Vừa đến lớp, tôi và Leliared lại tiếp tục bị dòm ngó như mọi hôm.
"Lâu phết nhỉ. Cái tình trạng như vật trưng bày này."
"Có sao đâu. Đây cũng là một cách quảng bá mà."
Có bạn chào hỏi.
Có bạn đứng nhìn từ xa.
Có bạn giữ khoảng cách điềm tĩnh, không xa không gần, luôn quan sát tình hình.
Đúng như Leliared nói, tôi cũng cảm thấy "tình trạng vật trưng bày này" kéo dài khá lâu rồi. Bởi vì chúng tôi bị nhìn chằm chằm. Học sinh lớp khác, thậm chí khối khác cũng kéo đến xem, bị nhìn nhiều đến mức tôi tự hỏi bộ mình có gì đáng xem lắm hay sao.
Nếu tò mò thì cứ bắt chuyện là được mà.
Nhưng hầu như chẳng có đứa nào làm thế.
Chà, tôi muốn tin rằng dù sao thì việc này cũng là một phần của hoạt động quảng bá.
Với những đứa trẻ đã thấy tôi, Leliared hay Hildethora trên Magic Vision ở ký túc xá, thì việc nhìn thấy người thật bằng xương bằng thịt chắc là của lạ.
Dù cuộc sống học đường đã trôi qua hơn một tuần, nhưng hiện trạng là đám trẻ xung quanh vẫn vừa quan sát vừa giữ khoảng cách như thể chúng tôi là vật trưng bày hay ung nhọt gì đó.
Tôi cứ tưởng mọi người sẽ quen ngay thôi, nhưng xem ra không đơn giản như vậy.
Nghe nói tân sinh viên tiểu học năm nay có khoảng ba trăm người.
Nếu không có gì ngoại lệ, toàn bộ trẻ em sáu tuổi trên khắp Vương quốc Artwall đều được tập trung về đây và sẽ cùng nhau sinh hoạt trong sáu năm. Tiện thể thì trường hợp ngoại lệ là những đứa trẻ đến học tại các học viện ở những lãnh địa lớn khác ngoài vương đô.
Học sinh được chia thành các lớp, mỗi lớp khoảng hai mươi lăm người, và sẽ hoàn thành các tiết học cũng như sự kiện do học viện tổ chức theo đơn vị lớp.
Bắt đầu từ năm nhất, rồi lên năm hai, năm ba, cao nhất là năm sáu.
Tôi và Leliared là tân sinh viên nên là học sinh năm nhất. Lớp 4. Hên hay xui mà lại chung lớp với Leliared.
Chúng tôi chiếm đóng dãy bàn cuối cùng cạnh cửa sổ, ngồi cạnh nhau, vừa làm vật trưng bày vừa trải qua những ngày tháng học đường chưa mấy quen thuộc.
Nhân tiện thì anh Niel và Hildethora là học sinh năm ba.
Và tất nhiên, không thể mang theo hầu nữ vào tận trong lớp học.
Người hầu chỉ được phép chăm sóc sinh hoạt cho học sinh cụ thể mà thôi. Họ không phải học sinh, cũng chẳng phải nhân viên nhà trường, xét về thân phận thì gần giống với người dân bình thường.
"Hilde có liên lạc gì chưa?"
Quả nhiên Leliared cũng đang bận tâm chuyện đó.
"Không, chẳng có gì cả. Không liên lạc gì, tức là chắc đang bận hoàn thiện kế hoạch rồi."
Nếu ý tưởng khi ấy bị bác bỏ, chắc hẳn sẽ phải họp lại lần nữa. ...Tuy chưa xác nhận cô ta có đi học hay không, nhưng tôi nghĩ cô ta cũng chẳng nghỉ đâu.
Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi Hildethora lao ra khỏi Hội nghị Phổ cập Magic Vision lần thứ nhất.
Tiến triển thế nào tôi không rõ lắm—mà thôi, giờ có bận tâm cũng chẳng để làm gì. Cứ chờ tin tốt vậy.
"Chỗ tớ sắp bắt đầu quay phim rồi đấy."
Hôm qua, tôi nhận được thư từ cha mẹ.
Họ nói rằng những tập "Tham quan nghề nghiệp" quay dự trữ sắp phát sóng hết, nên muốn bắt đầu quay tiếp.
Tính từ ngay trước lễ nhập học đến hôm qua, đã lâu lắm rồi mới có chuỗi ngày không phải quay phim dài như thế này. Không, có lẽ đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi bắt đầu xuất hiện chính thức trên Magic Vision.
"A, nhà tớ cũng sắp làm rồi."
Lãnh địa Silver có vẻ cũng rục rịch bắt đầu.
"Có vẻ cả hai chúng ta đều sắp bận rộn rồi nhỉ."
Cuộc sống học viện chỉ vừa mới bắt đầu, vẫn còn nhiều điều bỡ ngỡ.
Bao gồm cả việc bị thiên hạ dòm ngó như vật trưng bày.
Đã thế, nếu việc quay phim bắt đầu lại thì—liệu tôi có bị mất thời gian tu hành không đây. Dạo gần đây cuộc sống tu hành của tôi đang khá sung túc. Rinokis ngày nào cũng khóc lóc trong vui sướng cơ mà.
"A, đúng rồi. Nia này, cậu lại xuất hiện trong chương trình nhà tớ đi."
"Hửm?"
"Thì đấy, cái lần cậu mặc đồng phục lên hình cùng anh trai trước lễ nhập học ấy? Nghe nói ở lãnh địa nhà tớ phản hồi tốt lắm. Mọi người bảo nhất định muốn cậu xuất hiện lần nữa."
À, vụ đó hả. Cái lần lên hình cùng anh trai ấy mà.
Có vẻ ở lãnh địa Silver phản hồi khá tốt. Nhưng tôi chưa từng nghe phản hồi ở lãnh địa Liston thế nào... mà, chắc là cũng không tệ đâu.
"Xin lỗi nhé, nhưng về việc quay phim thì một mình tớ không quyết định được. Lần trước là do gấp quá, không có thời gian bàn bạc với gia đình nên tớ mới tham gia đột xuất thôi."
"Sao thế? Vấn đề cát-xê à? Hay là lịch trình?"
"Chắc cũng có phần đấy. Tớ hoạt động theo ý muốn của cha mẹ, hay nói đúng hơn là ý muốn của nhà Liston. Cho nên tớ muốn hạn chế những lời nói và hành động trái với ý định của gia đình."
Nghe theo mệnh lệnh của nhà Liston là nghĩa vụ của tôi.
Tuy tôi cũng có góp miệng, góp ý kiến, góp cả tay lẫn chân, và nếu được phép thì tôi còn muốn phóng cả "Khí" ầm ầm ra nữa cơ.
Nhưng ưu tiên hơn tất cả, vẫn là chuyện của nhà Liston.
Điều đó là bất di bất dịch.
Cuộc đời này của tôi, suy cho cùng cũng chỉ là thay thế cho Nia. Tôi phải sống sao cho không hổ thẹn với cô bé. Hiếu thảo với cha mẹ cũng là một trong số đó.
"Tức là vì gia tộc sao?"
"—Nhà Liston đã đưa Magic Vision vào sử dụng vì mạng sống của tớ. Nếu không thu hồi được khoản đầu tư đó thì bản thân tớ không thể chấp nhận được. Như thế thì việc tớ được cứu sống chẳng có ý nghĩa gì cả."
"A, phải rồi... cậu từng bị bệnh nhỉ."
Đúng là như vậy.
Tuy đã trải qua những ngày tháng bứt rứt, nhưng giờ tôi đã bình phục rồi.
Hiện tại tôi đã hồi phục đến mức có thể đấm chết một con hổ hay một con rồng như bài khởi động. Khỏe mạnh đến mức thừa thãi. Thậm chí tôi còn đang phiền muộn vì không có chỗ dùng nắm đấm đây.
Lại một ngày nữa trôi qua.
Lũ trẻ được giải phóng khỏi kẻ thù hùng mạnh mang tên "tiết học", tản ra mỗi người một ngả theo ý thích.
Kẻ gia nhập câu lạc bộ thì đi sinh hoạt, những kẻ còn lại thì đi chơi đâu đó, hoặc trở về ký túc xá.
Sắp sửa bắt đầu quay phim rồi.
Chính vì thế, khoảng thời gian từ giờ cho đến lúc quay lại đối với tôi là những giây phút rảnh rỗi quý giá. Tuyệt đối không thể lãng phí.
Tôi cùng Leliared trở về ký túc xá nữ, rồi chia tay nhau về phòng riêng.
Và khi về đến phòng.
"—Mừng, mừng, mừng, mừng tiểu thư, về... ạ...!"
Rinokis không mặc đồ hầu nữ mà mặc bộ đồ đơn giản dễ vận động, mồ hôi nhễ nhại, đang nắm chặt tay thủ thế. Hơi thở cô nàng đứt quãng.
"Xong bao nhiêu hiệp rồi?"
"Ba... ba mươi ba lần ạ."
Hừm... ba mươi ba à.
"Còn mười bảy lần nữa. Ta sẽ đứng xem, tiếp tục đi."
"Vâng, vâng ạ...!"
Rinokis căng cứng cơ bắp khắp toàn thân đến mức kêu răng rắc, bao bọc lấy một lượng "Khí" yếu ớt, rồi đi quyền theo đúng bài bản tôi đã dạy.
Sở dĩ cô nàng kiệt quệ đến thế là do chưa thể thao túng "Khí" một cách tinh vi. Cảm giác như đang gồng cứng cơ bắp để cưỡng ép giữ "Khí" lại vậy.
Tuy chỉ là ngẫu nhiên, nhưng ngay cả người nghiệp dư khi tấn công, hơi thở của họ đôi khi cũng phát Khí—tức là kèm theo "Khí".
Khoảnh khắc Tâm - Kỹ - Thể, tất cả đều đạt mức độ cao và chồng khít lên nhau trong tích tắc, sự ngẫu nhiên đó sẽ xảy ra.
Chính vì không tự nhận thức được, nên người ta chỉ coi đó là "thỉnh thoảng tung ra được đòn đánh tốt".
Rinokis vẫn chưa dùng "Khí" được một cách thỏa đáng, nên để biến điều ngẫu nhiên thành tất nhiên, tôi bắt cô nàng tu hành bằng cách đưa cơ bắp đến giới hạn cực đại và duy trì nó.
Nếu ổn định được ở trạng thái này, sau đó chỉ cần thả lỏng cơ bắp từng chút một nhưng vẫn duy trì việc bao bọc "Khí". Cứ theo quy trình đó là sẽ học được thôi.
...Nhưng chắc còn lâu mới hoàn thành.
***
Cuộc sống tại học viện đã qua hai tuần, việc quay phim ở lãnh địa Liston và lãnh địa Silver đã bắt đầu.
Việc học ở trường chỉ được nghỉ một ngày trong tuần. Vào ngày nghỉ đó sẽ tiến hành quay phim—chuyện này đã nằm trong dự tính.
Lần này, vì là buổi quay đầu tiên sau khi bắt đầu cuộc sống học viện, nên Benderio—người mà lúc nào nhìn mặt cũng thấy "đậm đà"—đã đến.
Khi tôi đang đợi ở bến cảng đã hẹn, thì một gương mặt "đậm đà" quen thuộc xuất hiện làm tôi giật mình. Tôi cũng giật mình vì cái sự "đậm đà" của gương mặt đó. Lâu ngày không gặp, tôi lại một lần nữa xác nhận rằng gương mặt ông ta đúng là "đậm đà" thật.
Việc ông ta đến hiện trường quay phim của tôi là rất hiếm.
Ông ta là người chịu trách nhiệm của đội quay phim lãnh địa Liston. Vì còn rất nhiều việc khác phải làm, nên ông ta đã không còn hay đến hiện trường quay phim của tôi—nơi mà tôi đã quá quen việc—nữa.
"Hiện tại chú đang thảo luận với đài truyền hình Vương đô. Có thể chúng ta sẽ thuê được một phòng dành cho đội quay phim của lãnh địa Liston và lãnh địa Silver tại đài truyền hình Vương đô.
Tóm lại là, có thể chúng ta sẽ lập được một trạm phát sóng giản lược của các lãnh địa ngay tại Vương đô, dù quy mô nhỏ thôi."
Có vẻ như Benderio đến Vương đô để bàn bạc về vấn đề đó. Việc đến gặp tôi chỉ là tiện thể.
Nhưng mà, trạm phát sóng giản lược sao.
Có vẻ như ở nơi tôi không biết, những câu chuyện mà tôi chưa từng nghĩ tới đang được tiến hành.
...Mà, tôi cũng chẳng hiểu trạm phát sóng giản lược là cái gì.
"Quả nhiên thời gian di chuyển là vấn đề nhỉ."
Từ Vương đô về lãnh địa Liston, dù đi bằng tàu bay cũng mất hơn nửa ngày.
Đúng là mỗi tuần về lãnh địa Liston quay phim một lần rồi lại quay lại Vương đô, đi đi về về thường xuyên như thế thì vất vả thật.
Nếu chỉ riêng việc di chuyển khứ hồi đã mất hơn một ngày tròn thì hiệu suất quá kém. Nhiên liệu tàu bay cũng đâu có rẻ.
"Nếu đội quay phim cứ phải đi từ lãnh địa Liston đến Vương đô, thì sẽ ảnh hưởng đến các cảnh quay khác ngoài 'Tham quan nghề nghiệp' thực hiện ở bên đó.
Nếu có trạm phát sóng ở Vương đô này, đội quay phim có thể thường trú lại. Như vậy thì việc quay phim ở các đảo nổi khác ngoài lãnh địa Liston cũng dễ dàng hơn."
Ra là vậy.
Trở về lãnh địa Liston thì vất vả, nhưng nếu ở gần Vương đô thì thời gian di chuyển không tốn bao nhiêu. Lên lịch quay cũng dễ hơn.
—Ngoài ra, nghe nói sắp tới lịch quay sẽ được sắp xếp tại Vương đô hoặc vùng lân cận Vương đô.
Phạm vi hoạt động của tôi chủ yếu vẫn là lãnh địa Liston, nhưng có vẻ tạm thời sẽ giải quyết quanh vùng này.
"A, tất nhiên sức khỏe của bé Nia là quan trọng nhất. Đi tàu suốt cả ngày thì người lớn còn mệt, chú nghĩ gánh nặng với trẻ con còn lớn hơn."
Tôi thì hoàn toàn không sao, nhưng mà thôi, lịch trình thì cứ giao cho họ.
Trên đường đi đến địa điểm quay bằng chiếc tàu bay quen thuộc của đội quay phim lãnh địa Liston, tôi đã nói đủ thứ chuyện với Benderio.
Vì lâu ngày mới gặp, nên cũng có kha khá chuyện để hàn huyên.
"Xin lỗi vì người đến gặp cháu không phải là cha mẹ nhé. Những chuyện này lẽ ra phải nói với cha mẹ, chứ không phải với ông chú này."
Cũng đúng.
Như là cuộc sống học viện thế nào. Đã tiếp xúc với Tam công chúa Hildethora chưa. Hay là đã kết thân với con gái út nhà Silver.
Tất nhiên là cũng nói chuyện công việc, nhưng phần lớn là báo cáo về cuộc sống học đường. Tôi nghĩ mấy chuyện này là để nói với cha mẹ hay gia đình. Benderio giống như cấp trên trong công việc hơn.
"Chà, có thể là vậy. Nhưng cũng tốt mà. Cháu cũng chẳng còn coi ngài Benderio là người lạ nữa."
Tuy thời gian ở bên cha mẹ có vẻ dài, nhưng thực ra tôi mới chỉ gắn bó với họ hơn một năm.
Nhưng dù vậy, tôi nghĩ thời gian tôi trải qua cùng gương mặt "đậm đà" này cũng khá dài. Nếu so với tuổi của Nia, thì chúng tôi là những người bạn đã cùng nhau trải qua một phần sáu cuộc đời rồi đấy.
Tuy bây giờ ông ta không còn đến hiện trường quay nữa, nhưng hồi mới xuất hiện, tôi đã được ông ta giúp đỡ rất nhiều.
Với tư cách là người xuất hiện trên Magic Vision, Benderio là người tiên phong. Tôi, người đã đi đến tận đây nhờ sự chỉ dẫn và học hỏi từ ông ấy, theo một nghĩa nào đó có thể gọi là đệ tử của ông.
Nhìn cái mặt "đậm đà" có vẻ hời hợt và đại khái thế thôi, chứ đây là một người đàn ông biết quan tâm chi tiết. Tôi đã được sự quan tâm ấy cứu giúp bao lần.
Chỉ mạnh thôi là chưa đủ—không, ngành công nghiệp Magic Vision là nơi mà sức mạnh nhiều khi chẳng có tác dụng gì, đối với tôi nó là một sự tồn tại phiền toái đến mức có thể gọi là cường địch. Không, có lẽ nó còn là một sự tồn tại mạnh hơn cả tôi.
"Ha ha ha, vậy sao? Nếu thích thì cháu gọi là Papa cũng được đấy?"
"Vậy cháu không khách sáo nhé. Dạo này công việc của Papa thế nào? Có trôi chảy không?"
"Khá đấy, Nia gọi Papa nghe hay thật. Muốn cho tiền tiêu vặt ghê."
"Papa cho con cái gì thế? Nếu được thì con muốn một hòn đảo nổi chưa khai phá. Đi mà Papa."
"...Quả không hổ danh bé Nia, cái tầm vòi tiền tiêu vặt nó ở đẳng cấp khác hẳn."
Vừa nói đùa nửa thật nửa ngờ như thế, tôi cũng tranh thủ nói những chuyện cần thiết nhân cơ hội này.
Chuyện nghe được từ Leliared, rằng chương trình của lãnh địa Silver có vẻ sắp ngỏ lời mời.
Dù sao thì tôi làm gì cũng được, nên tôi nhắn là miễn sao thuận tiện cho nhà Liston thì hãy nhận lời.
Với lại, tôi cũng truyền đạt ý tưởng "chương trình có khán giả tham gia" mà Hildethora đã nói, dù vẫn còn nhiều yếu tố chưa chắc chắn.
"—Khán giả tham gia... ra thế. Một phương án để thu hút sự quan tâm đến Magic Vision sao."
Quả đúng là người tiên phong trong ngành Magic Vision. Ông ta nhận ra ý đồ ngay lập tức.
"Nếu có hứng thú thì chú thử nói chuyện với đài truyền hình Vương đô xem."
"Ừ, chắc chú sẽ làm thế. Một kế hoạch thú vị đấy."
Không phải tôi không tin việc Hildethora làm ầm ĩ lên, nhưng về khoản Magic Vision, tôi tin vào cái gương mặt "đậm đà" của Benderio hơn.
Nếu ông ta thấy hứng thú, thì ý tưởng này có lẽ thực sự dùng được.
Kế hoạch sẽ ra đời dưới hình thức nào đây, thật mong chờ... nhưng mặt khác cũng hơi đáng sợ. Dù kế hoạch có hay đến đâu, nếu không biết cách tận dụng thì cũng vô nghĩa.
Câu chuyện này chắc chắn sẽ do những người diễn xuất là tôi, Hildethora và Leliared chủ đạo thực hiện.
Thành công hay thất bại đều đè nặng lên đôi vai của chúng tôi.
Nếu thất bại, chắc chắn sẽ thiệt hại hàng chục triệu.
—Thế giới mà chỉ mạnh thôi là chưa đủ, quả thực là một nơi đáng sợ.
***
Buổi quay phim kết thúc suôn sẻ, quá trưa chúng tôi đã về đến Vương đô.
Nhân tiện thì hôm nay, chúng tôi đã đến thăm một trang trại nằm trên hòn đảo nổi trên cao, cách Vương đô một chút.
Đó là hòn đảo nuôi giống bò Mooramoola nổi tiếng với thịt bò cao cấp, được mệnh danh là món ăn ngự dụng của Hoàng tộc và quý nhân.
Không biết có phải do ảnh hưởng từ sự phá hoại của Vikeranda hay không, mà cỏ mọc trên mảnh vỡ đại địa đó có chất lượng cực kỳ tốt. Bí mật về độ ngon của bò Mooramoola nghe đâu nằm ở cỏ, hoặc không phải.
Thịt bò thì nổi tiếng rồi, nhưng sữa bò dù không nổi tiếng cũng rất ngon.
Cái này chắc bán chạy đây—tôi đã nghĩ thế, nhưng nghe nói họ chỉ bỏ mối cho các nhà hàng ở Vương đô hoặc làm phô mai, chứ không có phần để bán lẻ ra thị trường.
Tại hòn đảo đó, lần này tôi đã trải nghiệm công việc ở trang trại.
Mặc bộ đồ liền quần, quét dọn chuồng bò và chải lông cho bò.
Cùng chó chăn cừu lùa cừu chạy vòng quanh.
Thắng áp đảo con chó chăn cừu đó trong cuộc thi nhặt bóng, rồi bị con chó ghét bỏ.
Cuối cùng, cả đội quay phim và người của trang trại cùng nhau nướng thịt bò Mooramoola được mang ra đặc biệt để làm tiệc BBQ, một buổi quay khá vui vẻ.
"Quả nhiên quay cho bé Nia nhàn thật đấy. Chú cứ yên tâm mà đứng nhìn thôi."
Benderio vừa nói thế, vừa dẫn đội quay phim lãnh địa Liston toàn người quen mặt nhanh chóng ra về.
Đội quay phim có vẻ bận rộn từ trước khi tôi vào học viện, và giờ thì vẫn bận rộn như thế.
"—Tiểu thư, giờ mình làm gì ạ? Về ký túc xá sao?"
Tôi và Rinokis bị bỏ lại ở bãi đỗ tàu bay.
Rinokis, người luôn bám theo như hình với bóng, đợi đến khi chỉ còn hai người mới cất tiếng hỏi.
"Phải rồi. Trưa cũng ăn rồi mà nhỉ."
Nếu chưa ăn thì còn có thể nói kiểu "kiếm gì ăn rồi về".
Nhưng ở trang trại, tôi đã chén đẫy thịt ngon rồi.
Thịt nạc dai và chắc tôi cũng không ghét, nhưng vị ngon của thịt bò đầy mỡ quả thực như ở một đẳng cấp khác.
Ăn xong cái đó rồi thì... giờ chẳng muốn ăn gì nữa.
Nếu buộc phải nói, thì...
"Tìm chỗ nào uống chút trà đi."
Tôi muốn uống trà.
Về ký túc xá cũng uống được, nhưng đã mất công ra khỏi khuôn viên học viện rồi, thỉnh thoảng uống ở ngoài cũng tốt.
"Vậy làm thế nhé. Người có muốn đến chỗ nào cụ thể không?"
Tôi không muốn tiêu nhiều tiền lắm, nên mấy quán cao cấp thì bỏ qua.
Đi xã giao thì được chứ đi một mình thì tôi không định vào mấy chỗ đó.
Nếu vậy thì, thực sự đi đâu cũng được, nhưng mà—a, đúng rồi.
Cũng sắp đến lúc phải ghé qua chỗ đó rồi.
Đến quán của Anzel—Quán Rượu Chó đi.
Nếu vậy thì, phải tìm cách cắt đuôi Rinokis đã.
0 Bình luận