Tập 08

Chương 5: Thử thách của Ảo giới

Chương 5: Thử thách của Ảo giới

Ngày hôm sau, họ rời nhà vào giờ đi học bình thường chứ không phải lúc rạng sáng.

Phương tiện di chuyển cũng không phải xe máy mà là xe tự hành do Hyougo lái. Lúc về họ sẽ gọi điện để được đón. Ngoài ra, để phòng trường hợp khẩn cấp phải tự mình quay về, tất cả đều mang theo thiết bị bay.

Không chỉ thiết bị bay. Mọi người đều mặc trang phục chiến đấu sành điệu trông không khác gì đồ leo núi. Hôm nay Tatsuya không mặc bộ Freed Suit để tránh gây chú ý. Khác với hôm qua, mặt trời đã lên cao. Vào giờ này, việc có khách du lịch ở những khu vực nông của Jukai cũng không có gì lạ.

Năm người nhóm Tatsuya cứ thế bước vào Jukai hướng về phía hang gió dẫn đến di tích.

"Anh Tatsuya, hôm qua cũng có nhiều kẻ ngáng đường thế này sao ạ?"

Trước câu hỏi của Ayako, Tatsuya trả lời một cách lấp lửng: "Hôm qua không chạm trán." Hôm qua tuy không có người sống cản đường, nhưng sự quấy nhiễu bằng ma pháp nhằm làm lạc đường thì bám theo suốt.

Chỉ là đó là loại ma pháp cổ xưa được duy trì từ xa bằng các nghi thức tôn giáo, loại thường thấy ở những nơi được coi là thánh địa về mặt ma pháp dù không phải là di tích Shambhala.

"Nghĩa là người canh giữ đã bắt đầu nghiêm túc rồi nhỉ."

Fumiya không hiểu hết một trăm phần trăm lời Tatsuya, nhưng chỉ riêng việc những kẻ cản đường thực sự đang đứng chắn lối đi cũng đủ khiến cậu trở nên hiếu chiến.

"Fumiya. Hôm nay không phải kế hoạch đi săn đâu đấy."

Tuy nhiên, Ayako nhắc nhở cậu.

"Hơn nữa, có vẻ không chỉ có người canh giữ di tích đang hành động. Anh Tatsuya, đúng không ạ?"

"Đúng vậy. Có vẻ quân đội đã xuất động. Không hiểu sao Mikihiko cũng có mặt."

Tatsuya gật đầu trước câu hỏi của Ayako.

"Cậu Yoshida...?"

Miyuki buột miệng lẩm bẩm. Đó không phải là câu hỏi mà là sự ngạc nhiên vô tình thốt ra.

Nhưng Tatsuya dường như hiểu đó là câu hỏi dành cho mình.

"Có vẻ bị Erika lôi kéo rồi."

"Cả Erika cũng đến sao."

Trong câu nói này của Miyuki, sự ngạc nhiên khá mờ nhạt. Nếu là Erika, việc cô ấy xuất hiện tại hiện trường rắc rối là điều gì đó khá dễ chấp nhận.

"Mikihiko thì không nói, nhưng bị Erika phát hiện thì phiền phức lắm. Ayako, cô hợp tác được không?"

"Tất nhiên là hợp tác rồi, nhưng tôi phải làm gì đây?"

Lina đề nghị tác chiến chung với Ayako, và Ayako hỏi lại kế hoạch cụ thể.

"Tôi sẽ dùng [Walking Shadow] tạo mồi nhử, Ayako quấy nhiễu sự giám sát giúp tôi được không?"

Ngay khi Lina vừa dứt lời. Ba Lina và ba Tatsuya tản ra ba hướng và bắt đầu bước đi.

[Walking Shadow]. Ảnh pháp sư di động. Đây là ma pháp Lina mới học được sau khi vào đại học, một biến thể của [Parade]. Thay vì giới hạn ảo ảnh chiếu vào ngoại hình và thông tin Psion liên quan đến ngoại hình, nó tạo ra nhiều phân thân. Các phân thân sẽ đi lại ngẫu nhiên ở mức độ nào đó theo chương trình định sẵn.

Phân thân chỉ có thể đi lại. Ngoài ra không có chức năng nào khác. Bù lại, chúng có thể hành động tách rời khỏi bản thể. Đây là ma pháp tuyệt vời để làm rối loạn sự theo dõi.

"Chỉ cần làm cho khó nhìn là được chứ gì? Vậy thì, đây."

Ngay khi Ayako nói "đây". Đường nét của họ nhòe đi như trong những bức ảnh tâm linh.

[Nhiễu loạn sóng điện từ], ma pháp cấp thấp của [Cực Tán] - sở trường của Ayako. Đúng như tên gọi, ma pháp này làm nhiễu loạn sóng điện từ khiến việc nhận diện trở nên khó khăn.

[Nhiễu loạn sóng điện từ] làm nhiễu loạn sóng điện từ mà đối tượng ma pháp phản xạ lại. Ánh sáng khả kiến cũng là sóng điện từ. Hình dáng của vật thể chịu tác động của ma pháp này sẽ trở nên mờ ảo như nhìn qua kính mờ. Vì thứ bị nhiễu loạn là sóng điện từ do bản thân phản xạ, nên tầm nhìn của chính chủ không bị ảnh hưởng.

Các phân thân tách khỏi bản thể đã trở nên mờ ảo. Có thể không mong đợi việc đánh lừa hoàn toàn, nhưng cũng đủ để làm rối loạn sự giám sát.

◇◇◇

Jukai Aokigahara không phải là ma cảnh như một số người lầm tưởng. Nếu đi sâu vào trong thì có thể bị lạc, nhưng khu vực nông là điểm du lịch và có đường đi dạo được quy hoạch.

Để phát hiện kẻ xâm nhập, Mikihiko đang vừa đi trên đường dạo bộ vừa dò xét khí tức, bỗng nhiên cậu dừng lại, ngước nhìn bầu trời xa xăm qua kẽ lá.

"Miki, sao thế?"

Erika đi bên cạnh hỏi với vẻ ngờ vực.

"Hả? À, tớ cảm giác như thấy khí tức của Tatsuya... Với lại, tên tớ là Mikihiko."

"Có sao đâu. Chấp nhận đi cho rồi... Thế, khí tức của cậu Tatsuya á?"

"Chắc là... không, chắc do tớ tưởng tượng thôi."

Erika chỉ hỏi lại nhẹ nhàng, nhưng Mikihiko đã vội vàng rút lại lời nói với vẻ thiếu tự tin.

"Nói cái gì thế. Tự tin lên chút đi!"

Nhưng cậu lại bị Erika mắng.

"Không biết cậu ấy làm gì, nhưng nếu cậu Tatsuya đã đến thì việc các pháp sư đối địch hoạt động ngầm cũng chẳng lạ. Biết đâu mấy ông lớn trong quân đội muốn bán ân huệ cho cậu Tatsuya cũng nên."

"Ý cậu là công việc lần này có dính dáng đến Tatsuya?"

"Nghĩ thế thì việc tự nhiên có công việc này rơi xuống đầu cũng hợp lý mà. Chuyện pháp sư tự tiện làm này làm nọ đâu phải mới đây, tự nhiên lại đòi trấn áp. Hơn nữa không phải cảnh sát mà là Quốc phòng quân. Tớ đã thấy không tự nhiên rồi."

"Nếu Tatsuya có liên quan thì việc Quốc phòng quân hành động là hợp lý sao?"

"Hợp lý chứ. Cậu Tatsuya vừa là con át chủ bài mạnh nhất bảo vệ đất nước, đồng thời cũng là mối đe dọa lớn nhất đối với chính phủ. Cậu ấy là đối tượng mà họ tuyệt đối không muốn làm phật ý còn hơn cả Tổng thống USNA. Họ trở nên nhạy cảm cũng phải thôi."

"Không đâu, Tatsuya sẽ không hủy diệt Nhật Bản đâu..."

Vừa nói, mặt Mikihiko vừa méo xệch. Không, không phải "xệch", mà khóe môi cậu đang co giật nhẹ.

Thực ra, cậu cũng hiểu nỗi sợ hãi của các quan chức chính phủ và quân đội đối với Tatsuya.

Tatsuya sẽ không hủy diệt Nhật Bản. ──Trừ khi đụng đến Miyuki.

Nhưng cậu ta không ngại việc phá hủy chính phủ Nhật Bản. ──Kể cả khi không làm gì Miyuki.

Vì thế Mikihiko đã vô thức nói "Nhật Bản" thay vì "chính phủ".

"Mong là vậy... Ấy, hết giờ tán gẫu! Nếu cậu Tatsuya đã đến, thì phải nhanh chóng dọn dẹp lũ sâu bọ đi. Lề mề là thành thảm họa đấy!"

"──Đúng thế. Tập trung dọn dẹp cho xong nào."

Mikihiko không phản đối việc Erika coi những pháp sư Cổ thức đồng nghiệp là sâu bọ.

Cách nói của Erika không hề phóng đại. Mikihiko cũng dễ dàng tưởng tượng ra cảnh những pháp sư cản đường Tatsuya bị tiêu diệt như sâu bọ.

◇◇◇

Nhóm Tatsuya đang thuận lợi tiến về phía cửa hang gió dẫn đến di tích.

"Người giảm đi rồi nhỉ."

Fumiya, người đã nâng cao kỹ năng dò xét khí tức trong một hai năm gần đây, thì thầm với Ayako.

"Quân đội đang hoạt động tích cực đấy."

Tatsuya nghe được và trả lời Fumiya.

"Cậu Yoshida cũng đang rất cố gắng."

"Đúng vậy. Không biết lý do là gì, nhưng cậu ta có vẻ rất hăng hái."

Tatsuya gật đầu tán đồng nhận xét của Miyuki.

"Cái bóng người khí tức mỏng manh một cách kỳ lạ đang chạy đôn chạy đáo kia là chị Erika phải không ạ?"

Ayako hỏi Tatsuya.

"Đúng thế. Có vẻ Erika không tự mình vung kiếm mà tập trung vào hỗ trợ."

"Hể, đáng sợ thật... Nếu bị tấn công trong rừng rậm thì ngay cả chúng ta cũng chật vật đấy. À, tất nhiên là trừ Tatsuya ra nhé."

Không có ai phản đối cảm tưởng của Lina về Erika.

◇◇◇

Những người canh giữ di tích Shambhala dưới chân núi Phú Sĩ đang rơi vào hoảng loạn.

Đồng bọn lần lượt bị vô hiệu hóa bởi đội quân dùng kiếm.

Dù cố gắng đối kháng bằng ma pháp, họ cũng bị vô hiệu hóa bởi những pháp sư có kỹ lượng vượt trội hơn.

Không chỉ ma pháp truyền thống của đất nước này, ngay cả khi dùng những mảnh vỡ kỹ thuật của Shambhala, họ cũng bị vô hiệu hóa bởi ma pháp Cổ thức hiện đại tinh vi hơn.

Mối đe dọa lớn nhất là sự tồn tại của một thợ săn nhỏ con, kẻ có thể tìm ra họ dù họ đã dùng ma pháp che giấu mà không cần vô hiệu hóa nó. Chính vì thế mà họ mất đi đường lui.

"...Tại sao Quốc phòng quân lại đối địch với chúng ta!?"

Sự phi lý thốt ra từ miệng người canh giữ. Họ không hề giả định tình huống bị quân đội hay cảnh sát nhắm đến.

Người canh giữ di tích nhận được sự bảo hộ của Hozumi Asuka. Một trong Tứ Đại Lão quyền lực nhất trong số những kẻ quyền lực trong bóng tối thao túng giới chính trị nước này. Không chỉ trong thời hiện đại khi khuôn khổ Nguyên Lão Viện hay Tứ Đại Lão được hình thành, nhà Hozumi đã là thế lực ngầm bám rễ vào bóng tối chính trị của đất nước này từ thời Heian.

Những người canh giữ đã quen với việc được quyền lực đó bảo vệ. Quen quá mức.

Xưa thì triều đình hay Mạc phủ, nay thì quân đội hay cảnh sát, lẽ ra không ai có thể làm hại họ. Việc bị trấn áp, bắt giữ là điều hoàn toàn ngoài dự tính.

"Tại sao chứ!"

Không chỉ một hay hai người thốt lên tiếng kêu bi thiết đó.

◇◇◇

Đến được hang gió, Tatsuya dẫn theo nhóm Miyuki tiến thẳng vào nơi sâu nhất là ngõ cụt.

"Fumiya và Ayako, hai em cảnh giới ở đây nhé. Anh không muốn quân đội biết đến sự tồn tại của di tích."

====================

Fumiya thoáng lộ vẻ thất vọng, nhưng trước khi cậu kịp nói gì, Ayako đã đáp lại bằng lời chấp thuận: "Đã rõ ạ."

Tatsuya hoàn toàn không có ý định giấu giếm sự tồn tại của di tích hay di sản với nhóm Fumiya. Anh cũng hiểu rõ sự thất vọng của cậu ấy.

Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để công khai di sản Shambhala.

Tatsuya cho rằng người hiện đại, bao gồm cả chính anh, chưa thể kiểm soát được nó.

Không thể dẫn quân đội vào di tích được. Nếu không có ai ở lại canh gác thì không nói, nhưng đã có những ma pháp sư đáng tin cậy như Fumiya và Ayako ở đây, Tatsuya không thể bỏ qua phương án nhờ họ ứng phó khi có biến.

Cũng giống như hôm qua, Tatsuya đào đường tiến vào di tích. Nếu dùng được [Regrowth] thì anh có thể mở thông đường đi trong nháy mắt, nhưng vì đã quá hai mươi bốn giờ nên không thể làm vậy. Dù sao thì đây cũng là công việc vừa mới làm hôm qua. Anh biết rõ phải đi đường nào để đến di tích. Tatsuya không chút do dự, nhanh chóng đào xuyên qua lớp đất đá.

Xâm nhập vào di tích, không, phải gọi là tiến vào mới đúng vì anh đã dùng chìa khóa mở cửa. Việc này cũng giống như hôm qua, hoàn toàn không gặp trở ngại gì.

Vấn đề nằm ở đoạn tiếp theo đây. Để xác nhận, anh hướng viên Như Ý Bảo Châu vào phiến đá trên tường.

"Quả nhiên không sai," Tatsuya thầm nhủ. Nếu truy cập vào phiến đá, tư niệm lưu lại sẽ tấn công. Không cần lấy ma pháp, chỉ cần thiết lập kênh kết nối thôi cũng đủ để kích hoạt đòn tấn công.

Tatsuya không định thu thập ma pháp của Shambhala ngay lúc này vì nó gây áp lực lên vùng tính toán ma pháp, nhưng anh muốn mở sẵn một kênh kết nối để có thể tiếp cận bất cứ lúc nào. Vấn đề áp lực lên vùng tính toán đã có hướng giải quyết. Gợi ý nằm ở viên đá giống Bloodstone mà Laura Simon đeo trên tai.

Viên đá đó sử dụng công nghệ biến mô-đun xử lý ma pháp thức thành thiết bị ngoại vi. Dù thuật thức thuộc về Ma pháp Cổ đại, nhưng nếu dùng Relic nhân tạo thì cũng có thể làm được điều tương tự. Tatsuya đã nắm chắc phần thắng trong tay.

"...Cảm giác tư niệm lưu lại này giống như đồ nhân tạo vậy," Miyuki khẽ nói, giọng như đang thì thầm.

"Đồ nhân tạo?"

"Nói là vô cơ hay thiếu cá tính cũng đúng... Em không cảm nhận được tàn dư của một con người từng sống."

Khả năng tri giác của Miyuki không phải là cái gọi là "giác quan thứ sáu" hay khả năng tâm linh. Cô không thể đối thoại với tư niệm lưu lại hay hồn ma bóng quế, nhưng cô có thể cảm nhận được kết cấu của khối tư niệm đó ── hay nói cách khác là khối thông tin Psion.

Cô ấy đã nói rằng không có dấu vết của sự sống con người. Vậy thì đúng như Miyuki nói, tư niệm này hẳn là "đồ nhân tạo". Có thể tư niệm gốc là của con người, nhưng Tatsuya suy đoán rằng nó đã được gia công để trở thành một cái bẫy ma pháp.

Cho dù nguyên liệu thực sự là từ những người từng sống, Tatsuya cũng không cảm thấy tàn nhẫn hay vô nhân đạo. Tư niệm lưu lại không phải là bản thân người đó. Nó chỉ là thông tin được khắc ghi vào không-thời gian mà thôi. Gọi nó là tàn ảnh còn sót lại trong chiều không gian thông tin cũng được. Nó thậm chí còn chẳng phải dạng sống thông tin như bản thể của Parasite. Nói một cách cực đoan thì nó cũng cùng loại với ma pháp thức.

Đây không phải lần đầu Tatsuya gặp bẫy sử dụng tư niệm lưu lại. Ngay tại Rừng Biển Cây Aokigahara này, kẻ thù khó xơi trước kia là Zhou Gongjin cũng từng dựng lên [Tích Binh Bát Trận], một cái bẫy sử dụng tư niệm của người chết. Hơn nữa, anh còn từng "nhìn" thấy cảnh cựu tộc trưởng nhà Fujibayashi, Fujibayashi Nagamasa, gia công nó. Đó là thuật thức được kích hoạt để cản trở Tatsuya khi anh truy đuổi Minoru đang bắt cóc Minami bỏ trốn.

Chỉ có điều khác với lần đó, anh không thể dùng [Astral Dispersion] để thổi bay tư niệm này được. [Tích Binh Bát Trận] chỉ là vật cản, phá hủy nó cũng chẳng sao. Nhưng ngay phía sau tư niệm này là di sản Shambhala được tạo ra bởi kỹ thuật siêu cổ đại chưa được biết đến. Không thể loại trừ khả năng [Astral Dispersion] sẽ làm hỏng cả hệ thống ma pháp được tích hợp trong di sản, nên anh buộc phải thận trọng.

"Có lẽ tư niệm đã được gia công để ngăn người ngoài đoạt lấy di sản, vì thế nên em mới có cảm giác như vậy."

Sau khi rào trước như thế, Tatsuya nói cho Miyuki và Lina nghe về suy đoán của mình đối với tư niệm ở đây.

"Dù biết là bẫy nhưng anh vẫn không thể tránh nó sao?"

"Đúng vậy. Thế nên anh có việc muốn nhờ Miyuki."

"Xin anh cứ ra lệnh."

Câu trả lời của Miyuki nghe có vẻ khách sáo, nhưng với cô thì không hề có chút ẩn dụ hay phóng đại nào. Ngay cả việc phá hủy di tích Shambhala, di sản văn hóa quý giá của nhân loại, nếu là vì Tatsuya thì cô cũng sẽ không do dự.

"Từ kinh nghiệm ở Bukhara, anh đoán là ngay sau khi truy cập vào di tích, anh sẽ bị ảo thuật giam cầm. Có thể anh sẽ hành động trong vô thức hoặc mất kiểm soát. Nếu anh bắt đầu đập phá, hoặc nếu sau năm phút mà anh không ra hiệu gì, hãy dùng [Icy Thorns] để ru ngủ anh rồi đưa anh ra khỏi di tích."

[Icy Thorns] là phiên bản giới hạn uy lực của ma pháp đóng băng tinh thần [Cocytus]. Nó giam cầm đối tượng vào giấc ngủ không thể tự thức tỉnh. Trong quá trình thực nghiệm, ma pháp này đã chứng tỏ khả năng đẩy lùi các ma pháp can thiệp tinh thần đi trước nó ── bóc tách và đánh bật ma pháp thức đang tác động lên tinh thần mục tiêu.

Việc nó có hiệu quả với cả ma pháp của nền văn minh Shambhala đã được kiểm chứng khi bắt giữ nữ ma pháp sư của FAIR, kẻ đã rải [Babel] tại Oakland ở bờ Tây USNA. Tatsuya đã tận mắt chứng kiến con quỷ [Babel] bay khỏi người nữ ma pháp sư khi cô ta trúng [Icy Thorns].

Dù Tatsuya không thể tự mình thoát khỏi ảo ảnh do tư niệm này tạo ra, anh vẫn có thể thoát nhờ trúng [Icy Thorns]. Tatsuya đã tính toán như vậy.

"Em hiểu rồi ạ."

[Icy Thorns] là ma pháp ru ngủ. Trừ khi tinh thần quá yếu ớt, nó sẽ không gây hại gì thêm. Với Tatsuya, người sở hữu tinh thần "Kim Cương Bất Hoại", lo lắng đó hoàn toàn thừa thãi.

Thậm chí Tatsuya còn lo ngại [Icy Thorns] không có tác dụng với mình, nhưng dù không thể khiến anh ngủ, ít nhất nó cũng được kỳ vọng sẽ giải trừ hiệu quả của cái bẫy tư niệm.

"Tatsuya, còn mình thì làm gì?"

Thấy cuộc nói chuyện với Miyuki đã tạm ổn, Lina lên tiếng hỏi.

"Lina hãy cảnh giác với các cuộc tập kích bên ngoài cái bẫy. Tôi không nghĩ nhóm Fumiya sẽ để bị đột phá, nhưng có khả năng kẻ địch sở hữu đường xâm nhập khác vào đây."

"Để chắc ăn chứ gì."

Lina được nhà Yotsuba chi trả học phí, sinh hoạt phí và các khoản khác dưới danh nghĩa hộ vệ cho Miyuki. Tóm lại, bảo vệ Miyuki là công việc của cô, và mệnh lệnh của Tatsuya nằm trong phạm vi công việc đó.

"OK, cứ giao cho mình."

Tất nhiên, Lina vui vẻ nhận lời.

Phân chia vai trò xong xuôi, Tatsuya bắt đầu truy cập vào di tích.

Anh dùng viên bảo châu - chìa khóa vạn năng - chạm vào phiến đá gắn trên tường.

Đúng như dự đoán, anh bị chặn lại bởi một thứ giống như tấm màn mỏng.

Về mặt vật lý, bảo châu và phiến đá đang tiếp xúc trực tiếp. Nhưng điểm tiếp xúc về mặt thông tin lại không hình thành. Tư niệm bao phủ vách tường di tích đang cản trở việc truy cập.

Ngay khi nhận ra sự cản trở đó, Tatsuya tri giác được sự can thiệp của ảo thuật. Anh chủ động giải trừ lớp phòng thủ vốn sẽ phản xạ vô hiệu hóa ma pháp.

Ngay lập tức, anh bị kéo vào trong ảo giác.

◇◇◇

Đó là một hang động không có ánh sáng. Dù bị bao trùm bởi bóng tối hoàn toàn nhưng vẫn biết đây là hang động, có lẽ là do đang ở trong ảo giác chứ không phải thực tế.

Anh cũng biết đâu là trước, đâu là sau. Chắc là tác động của ảo thuật đang tạo ra ảo giác này. Cảm giác thôi thúc phải tiến về phía trước xâm nhập vào ý thức của Tatsuya. Anh không kháng cự lại nó.

Trực giác mách bảo anh rằng nếu không vượt qua ảo giác này theo đúng trình tự yêu cầu thì sẽ không thể chạm tới di sản.

Tatsuya ngoài hiện thực đang cầm cây bảo trượng trên tay phải. Nhưng lúc này, cảm giác truyền đến lòng bàn tay lại là một thứ khác.

Trọng lượng và hình dáng. Nếu ký ức của Tatsuya được áp dụng trong ảo giác này, thì cây bảo trượng đã biến thành cây trường côn lục xích dùng trong bổng thuật. Ý là hãy dùng cái này mà chiến đấu sao.

Từ nãy đến giờ anh không nhìn thấy gì cả. Có vẻ thiết lập ở đây là không thể sử dụng ma pháp.

Anh bước đi trong hang động tối đen như mực và hoàn toàn tĩnh lặng.

Tình cảnh không nhìn thấy gì này thay vì khiến Tatsuya sợ hãi, lại gợi cho anh cảm giác hoài niệm.

Anh không phải người sinh ra đã biết dùng ma pháp. Cũng không phải ngay từ đầu đã sử dụng thành thạo "con mắt" đó. Phải đến giữa năm năm tuổi, anh mới có thể nhận thức thông tin "nhìn" thấy bằng [Elemental Sight] liên kết với vật thể thực tế.

Trong khi đó, việc huấn luyện chiến đấu đã bắt đầu từ trước đó. Khi vừa lên ba, quá trình huấn luyện khắc nghiệt đã bắt đầu.

Tatsuya nhớ rất rõ những ngày tháng đó. Bài học trọng tâm nhất đặt ra cho Tatsuya là không được hoảng loạn dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Không được để [Material Burst] mất kiểm soát dù phải đối mặt với nỗi sợ cái chết. Thực tế, sức mạnh chỉ là thứ yếu. Phải luôn bình tĩnh, luôn tự chủ bản thân. Để làm được điều đó, trước hết người lớn ép anh phải rèn luyện được sự mạnh mẽ để không bị bạo lực uy hiếp.

Tính cách không dao động trước bất cứ điều gì không chỉ do thí nghiệm Ma pháp sư Nhân tạo đã tước đi cảm xúc của anh. Từ trước cuộc thí nghiệm đó, Tatsuya đã được rèn giũa để trở nên như vậy.

Nỗi sợ nguyên thủy đối với bóng tối cũng là tác nhân lớn gây hoảng loạn. Việc khắc phục nó cũng nằm trong chương trình huấn luyện. Bài huấn luyện đó trở nên vô nghĩa khi anh khai mở [Elemental Sight], và tính chất bài tập chuyển sang mài giũa trực giác để cảm nhận nguy hiểm mà không dựa vào siêu tri giác này.

Bị ném vào bóng tối nơi không thể dùng [Elemental Sight] thế này làm anh nhớ lại những ngày thơ ấu đó. Chẳng có ký ức nào tốt đẹp, nhưng sự hoài niệm là thứ tách biệt với yêu hay ghét.

Có lẽ hệ thống bẫy cài trong tư niệm nhận định rằng bóng tối không có tác dụng với phản ứng của Tatsuya. Bóng tối và sự tĩnh lặng vô sự nhanh chóng kết thúc.

Khí tức chuyển động.

Trong thế giới ảo ảnh được cấu thành chỉ từ tư niệm, sự thay đổi khí tức còn dễ nhận biết hơn thế giới thực.

Thích khách lao tới. Không phải tay không. Dù không nhìn thấy nhưng anh biết chúng cầm vũ khí dạng dao găm.

Tầm đánh của trường côn lục xích trong tay Tatsuya dài hơn. Nhưng trong không gian chật hẹp của hang động, dao găm lại dễ xoay sở hơn. Nhìn tổng thể thì ưu nhược điểm bù trừ cho nhau, vũ khí hai bên ngang cơ chăng?

Số lượng thích khách là bốn. Hai trước, hai sau. Cả hai nhóm đều xuất hiện đột ngột. Đây là điểm đặc thù của thế giới ảo ảnh không bị ràng buộc bởi định luật vật lý. Nếu đã vậy thì chúng lao vào tấn công ngay cũng được, nhưng có lẽ phe tạo ra ảo thuật cũng phải tuân theo quy tắc nào đó.

Không phải Tatsuya thong thả suy nghĩ những điều đó. Chúng thực sự chỉ thoáng qua trong ý thức anh trong tích tắc.

Ngay sau khi phán đoán số lượng và vũ khí của địch, anh lao vào chiến đấu.

Thích khách đồng loạt tấn công từ trước và sau.

Tatsuya dùng tầm đánh của vũ khí để đối kháng. Anh phóng côn về phía trước và sau, lần lượt chặn đứng đà lao tới của đối phương.

Khí tức của thích khách chưa biến mất. Đòn phản công đã trúng đích, nhưng có vẻ sát thương chưa đủ để hạ gục.

Tatsuya chủ động tiến lên. Trong ảo giác này, mười phần thì đến tám chín phần là không dùng được [Regrowth], nên anh không thể chiến đấu theo kiểu mặc kệ sát thương như mọi khi. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là không thể chiến đấu.

Cân nhắc điều kiện hang động chật hẹp, thay vì vung côn, anh đâm liên tục những đòn ngắn. Sử dụng lối đánh như đoản thương để gây sát thương nhỏ lên kẻ địch, anh áp sát hai tên thích khách.

Khí tức tách ra hai bên trái phải. Nhưng khoảng cách giữa hai khí tức không lớn lắm. Điều kiện "trong hang động chật hẹp" dường như cũng áp dụng cho cả phe địch do ảo thuật tạo ra. Không, có lẽ chính vì là phe duy trì ảo ảnh nên chúng không thể làm trái thiết lập của sân khấu do mình tạo ra.

Tatsuya đang dùng đòn đâm bỗng chuyển sang vung ngang cây côn. Anh đánh vào tên thích khách bên trái, lợi dụng phản lực để giáng một đòn mạnh hơn vào tên bên phải. Dùng đầu kia của cây côn hất văng đòn đâm từ bên trái, anh chạy vụt qua giữa hai tên.

Tatsuya dừng lại, quay người. Thế bị kẹp công trước sau giờ đã chuyển thành đối mặt với địch từ một hướng.

Quân số vẫn là một chọi bốn. Nhưng bớt đi mối lo sau lưng, tình thế đã khả quan hơn nhiều.

Địa hình chật hẹp của hang động giờ lại trở thành lợi thế cho Tatsuya.

Điều kiện không nhìn thấy gì đã không còn là bất lợi nữa.

Triệt để sử dụng chiến thuật phản công, lợi dụng địa hình hẹp để hạ từng tên một, Tatsuya giải quyết xong bốn tên thích khách và vượt qua màn này.

Hạ xong bốn tên thích khách, thăm dò khí tức xung quanh và xác nhận không có viện binh, Tatsuya tiếp tục tiến lên.

Hang động uốn lượn ngoằn ngoèo sang trái phải. Thế này thì dù có ánh sáng cũng chẳng nhìn thấy phía trước. Địa hình cực kỳ lý tưởng để mai phục.

Anh đã dự đoán và chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tập kích quy mô lớn hơn, nhưng đợi mãi mà không thấy thích khách nào xuất hiện thêm thì phía trước bỗng bừng sáng.

Hang động chật hẹp đột ngột kết thúc, mở ra một không gian rộng lớn. Không phải trên mặt đất. Đây là không gian ngầm (theo thiết lập) với những bức tường phát sáng nhờ rêu hay thứ gì đó. Trước mắt là mặt nước trải rộng.

Quay đầu nhìn lại, hang động đã bị đá lấp kín từ lúc nào. Không hề có tiếng động.

Thật vô lý nhưng rốt cuộc cũng chỉ là trong ảo giác. Đòi hỏi tính logic hợp lý ngay từ đầu đã là sai lầm.

Không thể quay lại. Có vẻ như phải đi qua vùng nước này.

Tatsuya thoáng nghĩ đến Miyuki ở thế giới thực. Việc anh vẫn còn bị giam trong ảo giác nghĩa là ở bên ngoài chưa trôi qua năm phút.

Dòng thời gian trôi khác biệt là một yếu tố gây bất an, nhưng chưa đến mức phải lật ngược bàn cờ.

Tatsuya bước chân xuống mạch nước ngầm.

Nước nông, dòng chảy hầu như không có. Nhưng Tatsuya không nghĩ tình trạng này sẽ kéo dài mãi.

Có vẻ sự kiện tiếp theo đã được chuẩn bị ở phía trước. Nghĩ vậy, anh rẽ nước tiến bước.

Cảm giác như đã đi bộ được khoảng năm phút. Đáy nước bắt đầu sâu hơn.

Tatsuya thận trọng tiến lên để không bị sa vào chỗ nước sâu.

Mặc dù vậy, anh vẫn bị hụt chân và chìm xuống nước. Độ sâu tăng lên đột ngột. Không phải đáy nước biến thành vách đá. Mà là địa hình thay đổi bất ngờ.

Tatsuya không rơi vào hoảng loạn. ──Đúng như đã được huấn luyện.

(...Đây là trong ảo giác. Nước này cũng là ảo ảnh. Cơ thể mình đang ở trong di tích. Sẽ không bị chết đuối!)

Ngay khi anh tuyên bố điều đó trong tâm trí, cảm giác khó thở biến mất. Cụm từ "tất cả là do tâm lý" mang ý nghĩa đúng theo nghĩa đen ở nơi này.

Chân chạm đáy. Tatsuya không vội ngoi lên ngay mà thủ thế trong trạng thái đó. Cái bẫy ảo ảnh tính nết xấu xa này chắc chắn không chỉ đơn giản là dìm người ta xuống nước.

Có bóng người đang lao tới với tốc độ chóng mặt trong nước.

Không phải bóng cá. Là bóng người. Nhưng rất nhanh. Nhanh hơn cả người bơi, thậm chí vượt xa tốc độ của xe trượt nước. Trông nó nhanh ngang ngửa cá heo hay cá voi sát thủ.

(──Hự!)

Bóng người áp sát tung đòn tấn công, anh phản xạ dùng côn đỡ lại. Sau khi đỡ xong, anh mới nhận ra đó là đòn tấn công từ một cây đinh ba ── không, phải gọi là lao móc mới đúng?

Và còn một điều nữa.

(Người cá sao...?)

Bóng người tung ra một đòn rồi bơi đi mất đó, nếu không phải do tầm nhìn hạn chế dưới nước khiến anh nhìn nhầm, thì trông y hệt loài người cá được vẽ trong tranh minh họa.

Tất nhiên, chuyện chưa dừng lại ở đó. Lũ người cá lại tấn công.

Lần này là hai người (hai con?).

Dưới nước không thể vung côn nhanh như trên cạn. Đừng nói phản công, ngay cả phòng thủ cũng không được như ý. Tatsuya chật vật lắm mới chống đỡ được đòn tấn công gọng kìm từ những cây lao móc. Nhưng chỉ được đến thế thôi. Khi anh nghĩ mình đã đỡ được thì chúng đã bơi đi mất rồi. Tốc độ quá chênh lệch.

Nếu không hiểu ra rằng mình không cần hô hấp, thì đến đây là chiếu hết. Nếu số lượng tăng lên hơn nữa, thành ba tên, thì e là không thể xoay sở nổi.

Cứ ở lì đây thì cũng chỉ mòn mỏi chờ chết.

Tatsuya quyết định như vậy và tiến lên.

Trong lúc vừa đi bộ dưới đáy nước vừa chống đỡ các đòn tấn công của người cá, Tatsuya nhận ra một điều.

Lũ người cá không định dùng lao đâm chết Tatsuya.

Đòn tấn công của chúng nhằm mục đích không cho Tatsuya ngoi lên mặt nước.

Quả thật, nếu đây là thế giới áp dụng nghiêm ngặt các quy tắc thực tế cho cả địch lẫn ta.

Thì đó chính là cách chắc ăn và nhàn hạ nhất để kết liễu một con người bình thường.

May mắn cho Tatsuya là người thi triển ma pháp ảo giác này đã đặt bẫy với giả định đối tượng là người bình thường.

Không, có lẽ cái bẫy này dùng để sàng lọc những kẻ không bình thường.

Những kẻ sở hữu tinh thần dị thường, có thể chấp nhận nhận thức của bản thân là sự thật hơn cả những gì mắt thấy, tai nghe, da thịt cảm nhận...

Tatsuya vừa rẽ nước vừa suy nghĩ miên man như thế.

Ngay sau khi Tatsuya nhận ra ý đồ của lũ người cá, độ sâu của nước bắt đầu thay đổi. Nó dần nông hơn. Từ lúc đó đến khi lên được bờ, cảm giác thời gian trôi qua chưa đầy mười phút.

Việc cảm giác thời gian bị làm cho rối loạn đã quá rõ ràng. Nhưng Tatsuya đã có ý định chơi tới cùng với ảo giác này. Cái bẫy này không đơn thuần chỉ là sự cản trở. Rốt cuộc kẻ nào, với ý đồ gì đã cài đặt nó? Điều đó khơi dậy sự hứng thú trong anh.

Phía trước bờ là một đường hầm đi lên. Con dốc khá đứng, nhưng Tatsuya leo lên mà không hề tỏ ra mệt mỏi.

Sao có thể mệt được. Cơ thể anh vẫn chưa hề di chuyển một bước nào khỏi di tích mà.

Bất chợt ánh sáng chói lòa chiếu tới từ phía trước. Cuối cùng cũng lên mặt đất, hay là có nguồn sáng mạnh nào đó? Nghi vấn đó không phải lý do để bước chân Tatsuya chậm lại.

Tầm nhìn mở rộng.

Đó là một thung lũng pha lê. Không phải thung lũng lộ thiên những khối pha lê lấp lánh tuyệt đẹp.

Mà là thung lũng trải đầy những mũi nhọn pha lê sắc bén. Cứ tưởng tượng đến những mảnh kính vỡ cắm trên tường rào chống trộm là hiểu. Thứ đó trải rộng khắp mặt đất và cả sườn dốc dựng đứng.

Trong thế giới ảo ảnh này, anh vẫn giữ nguyên hình dáng và trang phục của thế giới thực. Trang phục hiện tại là đồ tác chiến. Nhìn bên ngoài chỉ là áo khoác, quần dài và giày leo núi bình thường, nhưng tất cả đều có khả năng chống đạn và chống dao cắt cao.

Việc anh không bị thương bởi dao của thích khách trong hang động hay lao móc của người cá cũng một phần nhờ bộ đồ tác chiến này. Dù không trúng trực diện, nhưng đã có vài lần anh không thể đỡ hết đòn tấn công.

Tính năng thực tế của bộ đồ tác chiến được phát huy trong thế giới giả tạo này không phải do ảo thuật quá cao siêu, mà là vấn đề nhận thức của Tatsuya. Có lẽ niềm tin chắc chắn của anh rằng "đòn tấn công cỡ đó không thể cắt được" đã phản chiếu lên ảo ảnh.

Đế giày của đôi giày cao cổ thuộc bộ đồ tác chiến có độ cứng đủ để chặn đứng cú đâm của dao găm chiến đấu. Dù có đi trên thung lũng pha lê trông như những mũi dao dựng ngược này, đế giày cũng sẽ không bị xuyên thủng. ──Trừ khi nhận thức của Tatsuya bị lung lay.

Tóm lại, vấn đề là có giữ vững được tinh thần hay không.

──Chuyện quá đơn giản.

Tatsuya đặt chân lên vô số lưỡi dao trong suốt. Độ cao các mũi nhọn không đều nhau. Chỗ đặt chân bấp bênh khó đi.

Nhưng Tatsuya bước đi trên đó nhẹ nhàng như không có trọng lượng.

Ở thế giới thực anh cũng có thể làm được điều tương tự mà không cần dùng ma pháp. Chẳng có lý do gì để nghi ngờ bản thân chỉ vì đang ở trong ảo giác.

Ánh sáng lấp lánh chói mắt cũng không gây ra dù chỉ một gợn sóng nhỏ trong lòng anh.

"Thử thách" lần này đối với Tatsuya là dễ dàng nhất từ đầu đến giờ.

Thung lũng pha lê đột nhiên biến thành cánh đồng tuyết trắng xóa ngút tầm mắt.

Có lẽ thứ tạo ra ảo giác đã nhận ra thung lũng lưỡi dao chẳng gây trở ngại gì cho anh. "Thử thách" nhanh chóng được chuyển đổi.

Bão tuyết dữ dội thổi tới che khuất tầm nhìn, cướp đi thân nhiệt.

Tuy nhiên, ở dưới nước anh còn không chết đuối. Chút bão tuyết này sao có thể làm anh chết cóng. So với cái lạnh, sức gió muốn thổi bay người đi còn phiền phức hơn. Trong thế giới ảo ảnh này, giống như việc không thể xóa bỏ lực cản của nước, những trở ngại cản trở hành động dường như được thiết lập theo cơ chế không thể vô hiệu hóa bằng cách thay đổi nhận thức.

Nhưng Tatsuya dừng lại không phải vì không chịu nổi sức gió.

Tatsuya vung ngang cây trường côn.

Một âm thanh trầm đục vang lên, bóng trắng dài khoảng một mét bị đánh rơi xuống nền tuyết.

Hòa lẫn vào màu tuyết là một con sói trắng. Xét theo màu lông thì giống Sói Bắc Cực, nhưng nhỏ hơn nhiều so với loài Sói Bắc Cực có chiều cao vai từ sáu mươi đến tám mươi centimet. Nếu xét theo kích thước cơ thể thì có lẽ là loài Sói Nhật Bản đã tuyệt chủng.

Con sói bị Tatsuya đánh rơi ngay lập tức đứng dậy. Anh đã dùng lực đủ để giết chết một con chó cỡ lớn chỉ bằng một đòn, nhưng xem ra không dễ dàng như vậy.

Không chỉ có một con sói đó. Tatsuya đã bị bao vây từ lúc nào.

Không phải chúng lén lút tiếp cận mà anh không biết. Anh vẫn liên tục dò xét khí tức xung quanh.

Chúng xuất hiện đột ngột từ trong bão tuyết. Số lượng thêm sáu con nữa.

Tatsuya đang bị tổng cộng bảy con sói bao vây giữa bão tuyết tầm nhìn hạn chế, trên nền tuyết xốp cản trở bước chân.

Anh không thấy điều này là vô lý. Đây là trong ảo giác. Việc chúng không lao vào cắn xé ngay mà cho anh thời gian cảm nhận khí tức, Tatsuya thấy thế vẫn còn công bằng chán.

Bầy sói lao vào Tatsuya. Không chỉ một con. Ba con cùng lúc. Một con nhắm vào chân, con khác nhảy vào tay, con còn lại nhe nanh nhắm vào cổ.

Tatsuya cũng đồng thời di chuyển. Không, Tatsuya bắt đầu chuyển động còn sớm hơn.

Chiếm thế chủ động, Tatsuya né đòn tấn công vào chân, dùng tay phải điều khiển côn đánh rơi con sói nhắm vào tay, và dùng tay trái tóm lấy cổ con sói đang nhảy bổ vào họng mình.

Theo giả thuyết, trọng lượng Sói Nhật Bản khá nhẹ, chưa đầy hai mươi cân. Con sói Tatsuya bắt được chắc cũng dưới hai mươi cân.

Nhưng đó là trọng lượng khi tĩnh. Xung lực cộng thêm đà lao tới phải gấp hai, ba lần con số đó.

Tatsuya cũng không đỡ trực diện. Anh xoay người sang phải, tóm cổ nó từ bên cạnh, kết hợp đà của con sói và lực xoay người để ném nó xuống tuyết.

Ném thẳng vào con sói nhắm vào tay phải vừa bị anh dùng côn đánh rơi.

Anh không bỏ lỡ cơ hội, vung côn giáng xuống hai con sói.

Cảm giác xương cốt vỡ vụn truyền đến tay.

Một con sói khác cắn vào chân anh.

Trước khi răng nanh kịp xuyên qua lớp vải, anh đá thốc vào hàm nó. Đây là kỹ thuật không thể làm được với trang phục bình thường.

Anh đâm mạnh đầu côn xuống đầu con sói đang nằm rạp dưới chân, nghiền nát xương sọ nó.

Vậy là xong ba con.

Tatsuya vừa chạy trên tuyết vừa vung trường côn đánh lại những con sói liên tiếp lao tới.

Sau khi tiêu diệt toàn bộ bảy con sói, bộ đồ tác chiến của Tatsuya bị cắn rách vài chỗ, máu bắt đầu chảy ra từ đó.

Bầy sói bị tiêu diệt, bão tuyết cũng ngừng thổi. Không giống như đợi trận chiến kết thúc, mà đúng hơn là đợi màn chơi được hoàn thành.

Tầm nhìn quang đãng, hiện ra một nơi giống như quảng trường bao quanh bởi rừng rậm. Những cái cây này lúc nãy không hề có, nhưng anh biết thừa có bận tâm cũng vô ích.

Có một con đường độc đạo chạy xuyên qua khu rừng.

Ý là hãy đi theo con đường này.

Không còn lựa chọn nào khác, và hơn hết là thời gian đang rất gấp rút.

Tatsuya đi theo kịch bản tiến về phía trước.

Không có cuộc tập kích nào từ giữa các hàng cây, anh nhanh chóng vượt qua khu rừng.

Phía trước là một dòng sông dung nham trải rộng. Giữa dòng dung nham đỏ rực, những bãi đá lớn nhỏ nhô lên với khoảng cách ngắn. Khoảng cách đủ để nhảy qua mà không gặp mấy khó khăn. Những hòn đá này chính là con đường mới.

Tatsuya quan sát sự sắp xếp của các bãi đá để xác định lộ trình rồi nhảy sang bãi đá gần nhất.

Gọi là đá kê bước nhưng không chỉ có những tảng nhỏ chỉ đủ đặt chân. Có tảng đủ để lấy đà hai ba bước, cũng có chỗ rộng hơn mười bước chân.

Tatsuya băng qua lộ trình được thiết lập trên dung nham không chút nghỉ ngơi.

Hơi nóng như thiêu đốt cho thấy dung nham này không phải chỉ để làm cảnh. ──Tất nhiên là chỉ trong ảo ảnh này thôi.

Nếu rơi xuống sẽ bị thiêu cháy ngay lập tức. Không có cách nào đề phòng khả năng chỗ đặt chân bất ngờ sụp đổ vì thiết lập ác ý. Thế nên, anh lờ đi.

Bờ bên kia dòng sông dung nham là địa hình núi lửa phun trào lửa, khói và hơi nước ở nhiều nơi. Không nhìn thấy phía sau đó. Chắc là sau khi vượt qua màn này, con đường mới sẽ xuất hiện. Tatsuya vừa nghĩ vậy vừa vượt qua dòng sông đỏ lửa.

Ở khoảng giữa dòng sông có một bãi đá lớn nổi bật. Có thể gọi là một hòn đảo nhỏ. Vừa nhảy lên đảo đó, Tatsuya dừng bước.

Không phải để nghỉ ngơi.

Ở bờ đối diện của hòn đảo nhỏ, có thứ gì đó đang bò lên từ trong dung nham. Nó phát sáng màu đỏ đen mờ ảo và tỏa ra nhiệt lượng cao.

Thứ vừa lên đảo có hai tay, tỏa ra sức nóng ngang ngửa dòng sông lửa, đứng dậy bằng hai chân.

Giữa hai vai nhô lên một khối nhỏ. Không có mắt mũi miệng hay cổ, nhưng đó là phần đầu.

Chiều cao đến đỉnh đầu khoảng hơn hai mét, dưới hai mét rưỡi.

Đó là một người khổng lồ có cơ thể làm bằng dung nham.

Có vẻ đây là kẻ địch của màn này.

Tatsuya chủ động áp sát không đợi đối phương ra đòn. Anh không biết có quân tiếp viện hay không, nhưng anh muốn tránh việc phải đối đầu với nhiều kẻ địch cùng lúc. Tên khổng lồ dung nham này trông có vẻ sở hữu sức tấn công cao hơn lũ sói hay người cá.

Nếu dùng được ma pháp thì chẳng việc gì phải nhọc công lại gần. Nhưng hiện tại, anh buộc phải mạo hiểm đánh cận chiến.

Đối thủ là người khổng lồ dung nham phát ra nhiệt độ cao. Chỉ cần chạm vào là dính sát thương. Tuy nhiên, cây trường côn lục xích này chắc sẽ không bị cháy. Cây côn này là do bảo trượng - chìa khóa chính của di tích - biến thành.

Cây bảo trượng đó nhìn qua như làm bằng gỗ nhưng thực chất được cấu tạo từ vật liệu chưa xác định. Anh từng thử phân tích khoa học nhưng sóng âm, sóng điện từ hay phóng xạ đều không có tác dụng. Chính xác hơn là không có phản ứng.

Không phản ứng nghĩa là không chịu ảnh hưởng. Nếu là cây trường côn do cây trượng đó biến thành thì sẽ không bị nhiệt độ của dung nham thiêu rụi.

Thật bất ngờ, ảo giác này được thiết kế khá công bằng.

Không chỉ năng lực thể chất mà tính năng của trang bị cũng phản ánh đúng năng lực thực tế, không bị áp đặt bất lợi một chiều. Là do tính cách của người thi triển, hay là sự ràng buộc khi kiến tạo một thế giới ảo ảnh tinh vi?

Đáp án là gì, hay còn câu trả lời nào khác, cứ để khi nào thu thập đủ dữ kiện rồi suy nghĩ sau.

Tatsuya vung côn vào người khổng lồ dung nham. Tatsuya không có kiến thức về bổng thuật, nhưng trượng thuật sử dụng vũ khí ngắn hơn một chút thì có nằm trong chương trình huấn luyện cận chiến. Anh vận dụng nó để điều khiển trường côn.

Đây không phải trận đấu giữa các võ sư. Không cần kỹ thuật hoa mỹ. Chỉ cần sự phối hợp hiệu quả giữa thân người, tay chân và truyền lực. Làm được thế là có thể truyền lực của mình và triệt tiêu lực của đối phương. Sử dụng kỹ thuật đó, Tatsuya đã có một trận tử chiến ngang ngửa với người khổng lồ dung nham sở hữu sức mạnh tương xứng với cơ thể đồ sộ.

Đầu côn đâm tới nghiền nát đầu gối người khổng lồ dung nham. Thân hình đồ sộ của nó nghiêng hẳn đi. Tatsuya không bỏ lỡ thời cơ, giáng một đòn toàn lực. Tên khổng lồ loạng choạng lùi ra mép bãi đá.

Cây côn của Tatsuya đâm thẳng vào đầu người khổng lồ dung nham.

Tên khổng lồ lăn xuống dòng sông dung nham.

Tatsuya nhanh chóng nhảy lùi lại, tránh những giọt dung nham bắn lên.

Tatsuya giữ thế thủ cảnh giác.

Người khổng lồ dung nham không trồi lên bãi đá lần nữa.

Cũng không có dấu hiệu của quân tiếp viện.

Tatsuya giải trừ thế thủ, nhảy sang bãi đá tiếp theo.

Sang đến bờ bên kia, Tatsuya bắt đầu leo lên núi lửa.

Vượt qua màn chơi giúp anh nhìn thấy toàn cảnh ngọn núi.

Nó không cao lắm. Ước chừng khoảng ba, bốn trăm mét. Lửa, khói và hơi nước chỉ phun ra ở khu vực chân núi này, lên cao một chút lại là rừng rậm.

Kẻ địch tiếp theo xuất hiện sau khi anh vào khu rừng được một lúc. Lần này không phải đối thủ giả tưởng như người cá hay người khổng lồ dung nham, mà là con người được trang bị đao kiếm.

Thể tạng bình thường. Năng lực thể chất cao nhưng không vượt quá giới hạn con người. Cũng không có dị năng bay lượn hay độn thổ.

Nhưng chúng có kỹ thuật. Có khả năng phối hợp tổ chức. Có trí tuệ để lừa gạt và mê hoặc.

Chúng còn khó xơi hơn cả những tồn tại phi nhân loại như người cá hay người khổng lồ dung nham.

Đao kiếm chúng sử dụng ngắn hơn tiêu chuẩn, phù hợp với môi trường nhiều vật cản này.

Chúng liên tục tấn công theo từng nhóm nhỏ từ bốn, năm người đến bảy, tám người.

Bốn tên địch đồng loạt lao ra từ bóng cây, Tatsuya lấy thân cây làm khiên chắn để hạ từng tên một.

Tưởng lại là đòn tập kích tương tự, thì tên thứ năm từ trên cây nhảy xuống.

Phản ứng kịp thời trong gang tấc là nhờ chênh lệch tầm đánh của vũ khí hơn là nhờ kỹ năng của Tatsuya.

Ở một chỗ khác, sáu tên địch cùng lúc chém tới từ ba hướng, mỗi hướng hai tên. Lần này chiều dài vũ khí lại trở thành vật cản khiến anh lâm vào khổ chiến.

May mắn là đối thủ không gây sát thương khi chạm vào như người khổng lồ dung nham, nên anh đã kết hợp các đòn tay chân để vượt qua.

Những cuộc tập kích như vậy kéo dài suốt quá trình leo núi cho đến khi hết rừng.

Khi ra khỏi khu rừng, số lượng kẻ địch bị hạ gục vừa tròn một trăm tên.

Ngọn núi lửa ảo ảnh Tatsuya đang leo là núi lửa đang hoạt động, thể hiện qua dòng dung nham và địa hình dưới chân núi. Gần đỉnh núi là vùng đất cằn cỗi đặc trưng của núi lửa. Không có vật cản che khuất tầm nhìn.

Trực giác mách bảo Tatsuya rằng đỉnh núi này chính là đích đến.

Thế giới ảo ảnh này không phải là ảo giác được cung cấp từ bên ngoài. Việc di tích không chịu sự can thiệp ma pháp từ bên ngoài đã được xác nhận vào hôm qua. ──Ngược lại, anh cũng đã nắm được việc có tín hiệu phát từ di tích ra ngoài.

Ảo giác này có cùng mùi với ảo thuật "Maya" mà nhóm canh giữ di sản ở Bukhara từng sử dụng. Có lẽ là ma pháp cùng nguồn gốc. Ở một khía cạnh nào đó, nó dường như vượt qua cả ma pháp hiện đại lẫn ma pháp cổ đại.

Tuy nhiên, dù vậy thì cũng không thể tạo ra ảo ảnh vô hạn được. Đã xây dựng nên những ảo giác chân thực đến thế này rồi. Cũng đến lúc cạn kiệt nhiên liệu rồi.

Khả năng đây là suy nghĩ lạc quan của bản thân là rất lớn, nhưng trực giác của Tatsuya càng lúc càng khẳng định chắc chắn rằng màn tiếp theo sẽ là màn cuối.

Cuối cùng đỉnh núi cũng hiện ra.

Ở đó có bóng dáng một thanh niên.

Một dáng hình cực kỳ quen thuộc với Tatsuya. Nhưng đồng thời cũng là nhân vật mà anh không bao giờ nhìn thấy toàn thân bằng mắt thường.

Người đứng bên miệng núi lửa, chính là bản thân anh.

Là Doppelganger (bản sao song trùng) của Tatsuya.

Cùng khuôn mặt, cùng chiều cao, cùng bờ vai.

Không chỉ ngoại hình. Trang phục trên người và cây trường côn lục xích trên tay cũng y hệt.

Chỉ có điều quần áo của Doppelganger không bị rách. Không bị thương. Không chảy máu.

Vết thương do sói cắn trên cánh đồng tuyết của Tatsuya vẫn đang rỉ máu.

Khi chiến đấu với người khổng lồ dung nham, tay anh cũng bị bỏng.

Tatsuya kia thì không có những thứ đó.

Tatsuya đầy thương tích và Doppelganger không một vết xước.

Hai Tatsuya cầm cùng loại vũ khí lao vào nhau.

Không ma pháp, chỉ dùng trường côn lục xích - thứ vũ khí đơn giản không lưỡi sắc, không đầu bọc kim loại - để va chạm xác thịt. Trận chiến giữa Tatsuya và Doppelganger khó có thể gọi là màn trao đổi kỹ thuật tinh tế.

Đó là sự đáp trả của sát ý trần trụi, tàn khốc. Nếu trên tay hai người là súng chẳng hạn, thì trận chiến này đã diễn ra chóng vánh hơn, vô cơ hơn, hay nói cho sang là gọn gàng hơn.

Nhưng thứ Tatsuya và bản sao của anh đang cầm là vũ khí gây thương tích bằng lực đập.

Thứ vũ khí mà nếu không dồn sức với ý định giết chết thì không thể hạ gục kẻ thù.

Thứ vũ khí phủ định sinh mạng đối phương bằng sức mạnh cơ bắp.

Hai Tatsuya vung thứ vũ khí đó, phủ định sinh mạng, phủ định sự tồn tại của nhau.

Kỹ năng của cả hai ngang ngửa nhau như được sao chép từ một khuôn. Có lẽ hệ thống ảo thuật đã phân tích lối đánh của anh từ đầu đến giờ để tái hiện lại khả năng chiến đấu của Tatsuya.

Côn chạm côn, xen giữa là những cú đấm, cú đá giao nhau.

Chiến cục bất lợi cho Tatsuya. Không dùng được [Regrowth], những vết thương do bầy sói và vết bỏng do người khổng lồ dung nham gây ra khiến chuyển động của anh chậm lại. Màn một mình địch trăm người trên đường lên đỉnh núi không những không giúp vết thương lành lại mà còn làm nó trầm trọng thêm.

Nếu là người bình thường, đau đến mức không cử động nổi cũng chẳng lạ.

Ngược lại, Doppelganger không có lấy một vết xước. Hắn đang ở trạng thái thể chất tốt nhất của Tatsuya.

Tatsuya dần bị đẩy lùi. Mỗi lần đỡ đòn là một lần buộc phải lùi lại.

Và cuối cùng, anh bị dồn đến mép miệng núi lửa. Giữa hai kẻ có cùng kỹ năng, xét theo logic thì lật ngược tình thế từ đây là bất khả thi.

Đây là trong ảo giác. Dung nham đang cháy hừng hực trong miệng núi kia rốt cuộc cũng chỉ là ảo ảnh.

Rơi xuống đó chắc sẽ không chết. Sẽ bị đá văng khỏi ảo giác, hay phải làm lại từ đầu? Xét đến việc thế giới ảo ảnh này là một cái bẫy, khả năng phải làm lại từ đầu là rất cao.

(Nếu là người ngoài nhìn vào, chắc sẽ nghĩ rằng làm lại từ đầu cũng được, nhưng mà...!)

Giữa Tatsuya và Doppelganger có một điểm khác biệt lớn.

Tatsuya hiểu rõ về Tatsuya.

Doppelganger chỉ biết một Tatsuya mà nó nhìn thấy trong thế giới ảo ảnh này.

Tatsuya đã tiến bước trong ảo giác này bằng lối đánh liều mạng. Thoạt nhìn như những bước đi không sợ chết.

Nhưng thực tế, Tatsuya sợ cái chết. Anh chấp niệm với sự sống. Dù ở thế giới thực hay ảo giác, sở dĩ anh có thể chiến đấu theo kiểu liều mạng là vì anh tự tin mình sẽ không chết.

Với anh, cái chết là thứ phải tránh xa.

Bởi vì.

Nếu chết đi, anh sẽ không thể bảo vệ Miyuki được nữa.

Dù chỉ là cái chết giả tạo, Tatsuya cũng không thể cam tâm tình nguyện chấp nhận nó.

──Tuy nhiên, Doppelganger được sao chép từ vẻ bề ngoài của Tatsuya không hề biết điều đó.

Thấy Tatsuya thu lại ý chí chiến đấu và sát khí, giải trừ thế thủ và buông thõng tay, Doppelganger ngây thơ định đẩy anh xuống miệng núi lửa.

Hứng trọn cú đánh cực mạnh vào giữa ngực, Tatsuya ngã ngửa ra sau.

Trong khi ngã, anh cắm phập cây trường côn xuống mép miệng núi lửa.

Mặc kệ cơn đau nơi lồng ngực, lấy cây côn cắm ngay sát miệng hố làm điểm tựa, Tatsuya vung hai chân lên.

Kẹp chặt cổ Doppelganger bằng hai chân từ hai bên trái phải.

Vặn người, bắt chéo chân, khóa cứng cổ đối phương.

Tatsuya cứ thế lộn người về phía trước.

Lợi dụng đà của cú lộn vòng, anh dùng đôi chân đang kẹp cổ ném Doppelganger vào trong miệng núi lửa.

Bản thân Tatsuya cũng suýt lăn xuống theo.

Nhưng nhờ kịp thời nắm lấy cây côn cắm bên mép hố, anh đã thoát khỏi cú rơi trong gang tấc.

Tatsuya bò lên từ miệng núi lửa nơi anh đã rơi xuống một nửa, quỳ rạp xuống đất và ho dữ dội.

====================

Nếu là ở thế giới thực, cú đánh đó đã làm rạn xương ức rồi.

Ngay cả trong thế giới ảo ảnh này, cậu cũng phải chịu sát thương tương đương.

Cậu rút cây lục xích bổng ra, dùng nó làm điểm tựa để đứng dậy.

Trước mặt cậu, một nhân ảnh mặc đạo phục thời cổ đại, kẻ mà cho đến tận vừa rồi vẫn chưa hề lộ diện, đang đứng đó.

Khác với những kẻ địch từng ngáng đường Tatsuya trước đây, nhân ảnh này ở trạng thái bán trong suốt.

Tatsuya trực giác nhận ra ngay, "gã đàn ông" này chính là trung khu tạo ra ảo giác này.

Chân núi Phú Sĩ.

Một thuật giả mặc đạo phục cổ mang phong cách đại lục.

Dữ liệu để suy luận vẫn còn quá ít.

Nhưng Tatsuya không nghi ngờ trực giác của mình.

Gã đàn ông này là thuật giả đầu tiên đã tạo ra hệ thống thế giới ảo ảnh.

Thân phận thực sự của hắn là...

"...Ngươi là Từ Phúc sao?"

Từ Phúc. Một đạo sĩ được Tần Thủy Hoàng – vị hoàng đế của nhà Tần, triều đại phương Tây đầu tiên thống nhất lục địa Đông Á cổ đại – ra lệnh đi tìm thuốc trường sinh bất lão và đã vượt biển đến Nhật Bản. Truyền thuyết về Từ Phúc còn lưu lại ở nhiều nơi trên khắp Nhật Bản, nhưng tại vùng ngoại ô núi Phú Sĩ cũng có một nơi được cho là nơi an nghỉ vĩnh hằng của ông ta.

Tsukuba Yuuka sau khi phân tích [Babel] đã đưa ra giả thuyết rằng loại ma pháp đó được truyền từ cao nguyên Iran qua Nhật Bản rồi đến bờ tây Bắc Mỹ.

Có lẽ vào hai ngàn ba trăm năm trước, những truyền thừa đó còn sót lại rõ ràng hơn bây giờ.

Nếu Từ Phúc đã dựa vào truyền thừa đó, đuổi theo di sản của Shambhala và vượt biển sang đây.

Và nếu ông ta đã đến được vùng đất di tích này trước khi nó bị chôn vùi bởi trận đại phun trào Jogan.

Chìa khóa của di tích nằm bên trong di tích đã đóng kín cửa. Nếu không có bảo trượng đóng vai trò chìa khóa vạn năng (master key) thì không thể mở cửa được.

Có phải Từ Phúc, kẻ đã tìm kiếm di sản Shambhala nhưng không đạt được, đã giao du với gia tộc người canh giữ di tích và yểm lời nguyền để không ai có thể lấy đi di sản được bảo quản tại đây?

(...Mà thôi, sao cũng được.)

Tatsuya ngừng suy tưởng về quá khứ tại đó. Cậu mất hứng thú với sự thật của hai ngàn ba trăm năm trước.

Những chuyện lãng mạn của lịch sử cổ đại chẳng có ý nghĩa gì với cậu.

Không có câu trả lời nào từ ảo ảnh mặc đạo phục. Tatsuya cũng không có ý định lặp lại câu hỏi.

Thử thách của thế giới ảo ảnh đã hoàn thành. Cạm bẫy ảo giác đã bị phá vỡ.

Nếu vong linh này – kẻ có thể khẳng định là không liên quan đến di sản Shambhala – là trung khu của huyễn thuật, thì cậu có thể xóa bỏ huyễn thuật, hay chính xác hơn là xóa bỏ chính cái hệ thống tạo ra ảo giác đó mà không gây ảnh hưởng xấu đến di sản.

Tatsuya ngừng dây dưa với ảo giác và hướng ý thức vào bên trong bản thân.

Ma pháp của cậu, thứ không thể sử dụng trong ảo giác, quả nhiên vẫn ở đó.

Tatsuya khởi động module [Phân giải] đã được cố định trong khu vực tính toán ma pháp của mình, và...

──[Astral Dispersion], phát động.

Cậu thầm thì trong tâm trí.

Huyễn thuật không chỉ can thiệp vào tinh thần của Tatsuya. Nó còn can thiệp vào cả ngũ quan của cậu.

Nếu không, thực tại và ảo ảnh sẽ bị nhận thức chồng chéo lên nhau. Không thể nào lôi kéo ý thức hoàn toàn vào thế giới ảo ảnh được.

Nói cách khác, trung khu của huyễn thuật đang tồn tại ở thế giới thực dưới dạng có thể can thiệp vào các sự tượng cấu thành nên một phần vật lý của Shiba Tatsuya. Khối thông tin Psion tạo ra ảo giác đang đi kèm với khối thông tin Pushion làm nền tảng để tồn tại trong thế giới thực.

[Astral Dispersion] sẽ phân giải khối thông tin Pushion đó.

Nó phá hủy cấu trúc của khối thông tin Pushion đang giúp khối thông tin Psion tồn tại ở thế giới thực.

Không phải là tiêu diệt khối thông tin Psion, mà là trục xuất nó khỏi thế giới này.

Gã đàn ông mặc đạo phục thời cổ đại biến mất. Nhân ảnh vốn dĩ đã có sự hiện diện mờ nhạt nay hoàn toàn tan biến.

Đồng thời, sự sụp đổ của thế giới ảo ảnh bắt đầu.

========================================

**

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!