Tập 04

Chương 8: Thần Phạt Ma Pháp

Chương 8: Thần Phạt Ma Pháp

Tại khách sạn ở Berkeley, JJ chia tay nhóm Tatsuya. Với cuộc bầu cử Tổng thống của sếp vào mùa thu đang đến gần, ông ta không có dư dả thời gian để chỉ lo mỗi vụ này.

Bốn người gồm Tatsuya, Miyuki, Stuart và Shaula sau khi dùng trà xong liền chia làm hai xe hướng đến căn cứ đối sách được thiết lập tại khu vực tiếp giáp thành phố Oakland.

Tatsuya lái xe bay đi theo sau xe do Shaula cầm lái. Chạy trong nội thành như thế này thì không cảm thấy có gì bất thường. Hay là hiện tượng bất thường chỉ giới hạn trong phạm vi thành phố Oakland?

"...Khung cảnh trông thật yên bình. Em không nghĩ là có âm mưu gì đó đang diễn ra..."

Miyuki ngồi ghế phụ cũng có cùng ấn tượng.

"Anh cũng vừa cảm thấy như vậy."

Tatsuya đáp lại sự đồng tình.

Trước khi cuộc trò chuyện phát triển thêm, xe của Shaula dừng lại trước một ngôi nhà dân.

Đó không phải là nhà của Shaula hay Stuart. Có vẻ như quân đội đã dùng ngân sách mua lại ngôi nhà đang bỏ trống này để phục vụ điều tra. Việc "mua đứt" chứ không phải "thuê" có lẽ là phong cách của đất nước này chăng.

Bề ngoài là một ngôi nhà gỗ bình thường, nhưng bên trong tràn ngập thiết bị xử lý thông tin. Dây cáp chạy trần trụi khắp nơi trên sàn có lẽ là để cảnh giác việc rò rỉ thông tin qua sóng vô tuyến. Ngoài ra, cũng có thể họ cố tình không làm sàn nâng OA để dễ dàng thay thế thiết bị.

"Hôm nay tôi muốn hai vị xem qua dữ liệu đã thu thập được, và ngày mai sẽ nhờ đi cùng đến chỗ bệnh nhân."

Stuart đứng phía bên kia chiếc bàn có bề mặt là màn hình cảm ứng ── Bàn Tác chiến (Mission Table), và đề nghị với Tatsuya.

"Được thôi. Hãy cho tôi xem dữ liệu."

"Vâng. Đầu tiên là khu vực phát sinh bệnh nhân..."

Ngay khi Stuart bắt đầu, mặt bàn chuyển thành bản đồ lấy thành phố Oakland làm trung tâm.

◇ ◇ ◇

Khi Tatsuya và Miyuki trở về khách sạn ở Berkeley thì đã quá tám giờ tối. Vì ăn trưa muộn nên họ gọi phục vụ phòng mang lên bữa tối nhẹ nhàng, Tatsuya và Miyuki ngồi cạnh nhau trên ghế sofa.

"Về dữ liệu lúc nãy, Tatsuya-sama nghĩ sao ạ?"

Miyuki vừa nhón một miếng sandwich club vừa hỏi Tatsuya. Ở đất nước này, xu hướng quan tâm sức khỏe gần đây lại tăng cao nên đây là loại sandwich mà Miyuki có thể ăn thoải mái.

"Về y học thì anh là dân nghiệp dư, nhưng anh nghĩ đúng như các học giả nước này nói, không phải do tổn thương thực thể não bộ hay nhiễm virus."

"Vậy quả nhiên ngài nghĩ đó là hành vi khủng bố bằng ma thuật sao...?"

"Khủng bố à."

Tatsuya im lặng một chút trước khi nói tiếp. Có vẻ anh cũng chưa hoàn toàn tổng hợp được suy nghĩ.

"Nếu xét về tính bừa bãi thì đúng là khủng bố, nhưng mục đích lại không rõ ràng."

"Mục đích ạ?"

"Nếu mục đích là thị uy chính trị thì lẽ ra phải có tuyên bố nhận trách nhiệm. Trường hợp ngụy tạo tội phạm của pháp sư Magist để kích động chủ nghĩa chống ma thuật cũng vậy."

"Chẳng lẽ bây giờ họ vẫn đang kiểm tra hiệu quả sao?"

Vừa nói, Miyuki vừa nhận ra tay Tatsuya đã ngừng ăn, cô liền đưa miếng sandwich club lên miệng anh.

Tatsuya không ngần ngại cắn miếng sandwich, nhai và nuốt xuống. Rồi anh tỏ ý đồng tình với suy luận của Miyuki: "Đúng vậy."

Tatsuya đáp lễ bằng cách nhón một miếng sandwich mới từ đĩa của mình đưa lên miệng Miyuki.

Miyuki ngượng ngùng cắn lấy.

"Chỉ là anh đang nghĩ, thay vì chuẩn bị cho khủng bố, thì có lẽ việc xác nhận hiệu quả chính là mục đích của chúng."

Vẫn giữ miếng sandwich ở miệng Miyuki, Tatsuya nói thêm.

Môi Miyuki chạm vào ngón tay Tatsuya.

Tatsuya mặc kệ, cứ thế đút cho cô ăn hết miếng sandwich.

◇ ◇ ◇

Sáng hôm sau, nhóm Tatsuya đến bệnh viện được Stuart chỉ định qua email. Shaula đã đề nghị "đến đón", nhưng Tatsuya lại đề xuất gặp nhau tại bệnh viện.

Hội ngộ với Stuart và Shaula tại sảnh, họ cùng đi đến phòng bệnh.

Bệnh nhân nằm ở phòng đơn bình thường. Vì không phát hiện bất thường nào ngoài khả năng giao tiếp nên được đánh giá là không cần chăm sóc toàn diện. Bệnh nhân không chỉ mất khả năng nói, viết mà còn không đọc được các lựa chọn hiển thị trên bảng điều khiển, nhưng có thể chọn qua tranh ảnh. Việc giao tiếp về những mong muốn của bệnh nhân chỉ được duy trì một cách khó khăn.

Tatsuya khoác chiếc áo blouse trắng do bệnh viện chuẩn bị để trấn an bệnh nhân, anh chăm chú "nhìn" người bệnh.

Nữ bệnh nhân nhìn lại Tatsuya với vẻ mặt lộ rõ sự đau khổ. Nhìn khuôn mặt đó cũng đủ biết cô vẫn giữ được khả năng phán đoán bình thường, và chính vì thế cô mới bị nỗi bất an to lớn giày vò. Việc cô chưa mất trí có lẽ là nhờ tinh thần lực của bản thân cộng với sự động viên của nhân viên bệnh viện.

"...Đáng tiếc, là ma thuật."

Dù nói là đáng tiếc, nhưng trông Tatsuya không có vẻ gì là thất vọng lắm.

Anh chỉ vào hình ảnh quét não bộ của bệnh nhân được chuẩn bị sẵn bên cạnh. Phần sau hồi thái dương trên của bán cầu não trái, nơi được cho là có trung khu ngôn ngữ.

"Một khối thông tin Psion có vẻ là thuật thức ma thuật đang găm vào phần này. Nó bị chôn vùi và quấn chặt lấy khối Psion của chính bệnh nhân nên có lẽ đã không phân biệt được."

Nghe lời Tatsuya, Shaula lộ vẻ cay cú. Cô và rất nhiều pháp sư khác đã kiểm tra bệnh nhân bằng ma thuật nhưng không phát hiện ra thuật thức như Tatsuya vừa chỉ ra.

"Đây là loại ma thuật lần đầu tôi thấy. Cực kỳ phức tạp và không thể hiểu hoàn toàn, nhưng chắc chắn là một loại ma thuật can thiệp tinh thần."

"Đến cả Mr. cũng không hiểu được sao!?"

Stuart thốt lên kinh ngạc. Cô không được cho biết về [Nhãn quan Tinh linh] của Tatsuya, nhưng cô đoán được anh sở hữu khả năng phân tích ma thuật cực cao. Cô đã tiếp cận sự thật đến mức nghi ngờ [Material Burst] cũng là thành quả của khả năng phân tích đó.

"Tôi hiểu cấu trúc của khối thông tin Psion, nhưng cấu trúc này tác động thế nào để gây ra chứng mất ngôn ngữ thì tôi không hiểu."

"...Ngài có thể trích xuất cấu trúc đó ra không? Tôi rất muốn nghiên cứu nó."

"Có thể, nhưng để sau khi vụ này giải quyết xong đã. Quan trọng hơn, dùng ma thuật trong phòng bệnh này có ổn không?"

"À, vâng. Ổn, nhưng mà..."

Xác nhận câu trả lời của Stuart, Tatsuya ra hiệu cho Miyuki bao phủ phòng bệnh này bằng can thiệp khu vực có chọn lọc.

Can thiệp khu vực là kỹ thuật lấp đầy một không gian cụ thể bằng lực can thiệp sự kiện không kèm theo biến đổi sự kiện. Nói cách khác, là kỹ thuật tạo ra một khu vực mà ngoài bản thân ra không ai có thể sử dụng ma thuật.

Can thiệp khu vực có chọn lọc là sự phát triển của kỹ thuật đó, triển khai một trường lực mà chỉ bản thân và những pháp sư cụ thể mới có thể sử dụng ma thuật.

Tuy nhiên, đây không phải là kỹ thuật tiện lợi mà ai cũng dùng được. Cần phải hòa hợp cả ý thức lẫn vô thức cho đến khi nhận thức được lực can thiệp sự kiện của đối phương như của chính mình. Chỉ có thể chia sẻ can thiệp khu vực với những người đặc biệt thân thiết. Đây là kỹ năng ma thuật giới hạn cho những cặp đôi yêu nhau, hay chính xác hơn là những người bạn đời như vợ chồng.

Đối với Miyuki, Tatsuya là người đáp ứng đủ mọi điều kiện đó. Vì vậy ngay cả ở nơi này, Miyuki cũng không gặp khó khăn gì để đáp ứng yêu cầu của Tatsuya.

Sự can thiệp ma thuật của bên thứ ba bị loại bỏ khỏi phòng bệnh. Việc tác động ma thuật từ bên ngoài là tất nhiên, nhưng ngay cả việc quan sát ma thuật sử dụng trong phòng bệnh từ bên ngoài cũng trở nên bất khả thi. Trong cái gọi là phòng tối ma thuật, hay phòng sạch ma thuật này, Tatsuya kích hoạt [Giải trừ Thuật thức] lên bệnh nhân.

Bề ngoài không có thay đổi gì xảy ra.

Nhưng trong "mắt" Tatsuya, thuật thức ma thuật đang găm vào thùy thái dương đại não của bệnh nhân đã bị phân giải thành các hạt Psion và tan biến rõ mồn một.

"Tôi là Shiba Tatsuya. Cô có thể cho tôi biết tên được không?"

Tatsuya bắt chuyện với bệnh nhân.

Cô mở to mắt, rồi đột ngột bật khóc nức nở.

Vừa rơi nước mắt, cô vừa ngắt quãng xưng tên họ của mình.

Shaula vội vàng gọi y tá.

Trước câu hỏi của y tá chạy đến, bệnh nhân vừa khóc vừa trả lời chính xác.

Tính đến ngày hôm nay, tại Oakland đã xác nhận sáu mươi ba bệnh nhân.

Và chỉ trong ngày hôm nay, Tatsuya đã chữa khỏi cho hai mươi bảy người.

◇ ◇ ◇

Giờ địa phương, chiều tối ngày 15 tháng 7. Trụ sở chính của FAIR tại San Francisco.

Trong phòng làm việc của thủ lĩnh Rocky Dean hiện có ba người nam nữ.

Một là chủ nhân căn phòng, Dean. Hắn ngồi trên chiếc ghế chú trọng tính thực dụng và giản dị đến bất ngờ ở phía sau bàn làm việc.

Người phụ nữ đứng bên cạnh là phó thủ lĩnh Laura Simon.

Và quỳ trước bàn của Dean là một người phụ nữ trẻ. Tóc vàng mắt nâu, trạc tuổi giữa hai mươi. Nếu Laura là một mỹ nữ yêu kiều thì cô gái này là một mỹ nữ gợi tình. Điểm chung là cả hai đều toát lên bầu không khí dâm mị.

"Helen, có vẻ cô làm tốt lắm."

Người phụ nữ đó tên là Helen Schneider. Trong FAIR, cô thuộc nhóm người mới, nhưng ma lực của cô được Dean đánh giá cao.

"Tôi không dám."

Vẫn cúi mặt, Helen đáp lời với giọng điệu khiêm nhường, nhưng trong giọng nói đó vô thức chứa đựng sự lả lơi mời gọi đàn ông.

Đây không phải là tố chất bẩm sinh mà là thứ được mài giũa sau này. Helen đã phải học những kỹ năng này để mưu sinh.

Cô từng là gái đứng đường. Nếu không tình cờ bắt chuyện với Dean trong con hẻm, được hắn phát hiện ra ma lực tiềm ẩn và nhặt về làm thành viên của FAIR, thì giờ này cô vẫn đang sống cuộc đời bán thân cho đàn ông, đôi khi là cả đàn bà vì tiền.

Có lẽ vì quá khứ đó, lòng trung thành của Helen đối với Dean mang tính cuồng tín. Đó không phải là lòng trung thành vô tư, mà cô khao khát mãnh liệt được trở thành số một của hắn.

"[Babel] mà ngài Dean ban cho đến nay vẫn phát huy uy lực không hổ danh cái tên đó. Ma thuật này chắc chắn sẽ trở thành vũ khí mạnh mẽ để thực hiện đại nguyện của ngài."

Chính vì sự cuồng tín đó, cô đã tình nguyện làm vật thí nghiệm cho "Phiến đá Đạo sư", di vật được khai quật tại núi Shasta. Ngay cả Laura cũng ngần ngại sử dụng, nhưng cô đã dùng "Phiến đá Đạo sư" mà chưa rõ tác dụng phụ ra sao, khoan bàn đến hiệu quả.

Và cô đã lĩnh hội được ma thuật cổ xưa [Babel].

Tên chính thức dài dòng của ma thuật này được ghi trên phiến đá là [Sự trừng phạt của tháp Babel]. Là ma thuật do "Thần" sử dụng, hay là ma thuật mô phỏng "Phép màu của Thần", điều đó không ai biết. Chỉ biết hiệu quả của nó đúng như tên gọi. ──Nếu đúng như những gì ghi trên phiến đá.

Để kiểm chứng điều đó, Dean đã cho Helen thử nghiệm tại Oakland.

Kết quả rất khả quan. Hiệu quả của [Babel] là gây nhiễu loạn khả năng ngôn ngữ. Tạo ra triệu chứng giống như mất ngôn ngữ Wernicke. Hơn nữa, khác với ma thuật thông thường, nó tác động liên tục.

Bí mật của tính liên tục nằm ở chỗ thuật thức của [Babel] có tính chất như một loại virus. Đại não là cơ quan giao tiếp kết nối thể xác và tinh thần. Thuật thức [Babel] ký sinh trong đại não sẽ lợi dụng chức năng giao tiếp đó để can thiệp vào tinh thần, vùng vô thức của bệnh nhân, khiến chính bệnh nhân sản sinh ra sóng Psion và sóng Pushion để duy trì nó. Tóm lại, [Babel] biến bệnh nhân thành một pháp sư chuyên tự hại mình.

Kỹ thuật được sử dụng tương tự như vùng tính toán ma thuật giả lập được cấy vào Tatsuya trong thí nghiệm pháp sư nhân tạo. Chỉ có điều năng lực ma thuật đó không chịu sự điều khiển của bệnh nhân. Nó hoạt động đúng theo lập trình trong thuật thức [Babel].

Việc gây ra hiện tượng lây nhiễm sang người khác cũng là do hệ thống giống virus này. Thuật thức [Babel] can thiệp vào vùng vô thức của bệnh nhân để tạo ra bản sao của chính nó, và ký sinh ngẫu nhiên vào não của những người ở gần. [Babel] thực sự lây lan. Và số người bị lây nhiễm thứ cấp từ một bệnh nhân không giới hạn ở một người.

Tuy nhiên, ma thuật này chỉ có thể gây ra lây nhiễm thứ cấp. Bản sao thuật thức do bệnh nhân tạo ra chỉ có chức năng vốn có của [Babel] là gây nhiễu loạn ngôn ngữ. Nó không cung cấp khả năng gây lây nhiễm tiếp cho bệnh nhân bị lây nhiễm thứ cấp. Chức năng sao chép/lây nhiễm thuật thức là một quy trình khác với chức năng nhiễu loạn ngôn ngữ, và thứ được sao chép trong bệnh nhân chỉ là quy trình liên quan đến nhiễu loạn ngôn ngữ.

Ở giai đoạn hiện tại, cả Dean lẫn Laura và bất kỳ ai cũng chưa biết rằng, điều này là do [Babel] được điều chỉnh để không gây quá tải cho tinh thần bệnh nhân nhằm đảm bảo lây nhiễm thứ cấp xảy ra chắc chắn.

Bắt ép tạo ra bản sao thuật thức và lây nhiễm cho người khác cũng tương đương với việc cưỡng chế sử dụng ma thuật. Ma thuật càng phức tạp thì gánh nặng lên tinh thần càng lớn.

Nếu tích hợp cả chức năng lây nhiễm vào thuật thức được sao chép, khả năng cao là vùng vô thức của bệnh nhân sẽ bị phá hủy. Giống như việc pháp sư thi triển ma thuật vượt quá khả năng của mình sẽ gây quá nhiệt vùng tính toán ma thuật, trường hợp xấu nhất là mất mạng.

Nếu bệnh nhân chết trước khi lây nhiễm thứ cấp, sự hỗn loạn do [Babel] gây ra sẽ không lan rộng. Người phát triển ma thuật bí ẩn này đã cố tình giới hạn lây nhiễm ở cấp độ hai để đảm bảo sự hỗn loạn xã hội do mất ngôn ngữ diễn ra chắc chắn.

"──Phạm vi tự động khuếch tán có vẻ dừng lại ở năm, sáu người nhỉ."

Giọng Dean hướng về phía Helen pha chút không hài lòng.

"Ban đầu lây nhiễm cho hai người đã là cố hết sức rồi ạ. Tôi nghĩ khi quen dần với ma thuật, phạm vi khuếch tán sẽ được mở rộng."

Cả Dean và Helen đều chưa biết rằng, khi sao chép thuật thức trong vùng vô thức của bệnh nhân, sự suy giảm chất lượng sẽ xảy ra. Sự suy giảm này tỷ lệ nghịch với việc thuật giả ban đầu kích hoạt [Babel] trung thực đến mức nào.

Ngoài ra, kết quả của việc tinh thần bệnh nhân bị tiêu hao do tác vụ cưỡng ép sẽ khiến việc sao chép dừng lại. Điều này cũng phụ thuộc vào việc quy trình cưỡng chế sao chép tích hợp trong [Babel] hoạt động chính xác đến đâu.

Hai yếu tố này tạo ra giới hạn cho số lần lây nhiễm. Và giới hạn trên của số lần lây nhiễm phụ thuộc vào năng lực của pháp sư kích hoạt [Babel] ban đầu trong việc xây dựng thuật thức nghiêm ngặt và đè bẹp sự kháng cự thông tin của mục tiêu để định hình thuật thức, tóm lại là phụ thuộc vào ma lực.

May mắn là với ma lực của Helen, dù có thành thạo thì giới hạn cũng chỉ khoảng mười người. Dù vậy, việc sử dụng [Babel] lên một trăm người có thể tạo ra đại loạn khi cướp đi ngôn ngữ của một ngàn người.

Nhưng ví dụ nếu người sở hữu ma lực cỡ Miyuki hay Lina thi triển [Babel], kết quả sẽ là khiến cả một đại đô thị tê liệt hoàn toàn. Theo nghĩa này, [Babel] có thể coi là loại ma thuật hung ác ngang hàng với ma thuật cấp Chiến lược.

"──Vậy sao. Hãy tiếp tục thử nghiệm và cố gắng thành thạo ma thuật đi."

Dean, người vẫn chưa hiểu rõ tính chất của [Babel], có vẻ tạm hài lòng với lời giải thích của Helen. Nghe vậy, Helen thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Nhưng an tâm vẫn còn quá sớm.

"Thưa ngài. Về việc khuếch tán của [Babel], em có một chuyện muốn báo cáo."

Laura, người im lặng nãy giờ, chen vào đúng lúc này.

Dean quay sang Laura đang đứng bên cạnh, dùng ánh mắt và cử chỉ giục cô nói tiếp.

"Từ hôm qua, tại các bệnh viện, bệnh nhân đang lần lượt hồi phục."

"Bác sĩ đã điều trị thành công sao?"

Dean hỏi lại với vẻ ngạc nhiên.

Laura lắc đầu với vẻ mặt thoáng chút tiếc nuối.

"Điều trị y học vẫn chưa có triển vọng gì. Trong tất cả các trường hợp hồi phục được điều tra bí mật, thuật thức ma thuật đều đã bị phá hủy."

"Sao có thể như thế được!"

Người hét lên là Helen. Cô vội vàng lấy lại tư thế tạ lỗi.

Dean không trách phạt cô.

"Ma thuật đối kháng phá hủy thuật thức? Ở Stars có pháp sư dùng được thứ đó sao?"

Hắn phớt lờ tiếng hét của Helen như thể không nghe thấy và tiếp tục hỏi.

"Trung úy Ariana Lee Shaula của Stars đã đến thăm tất cả những bệnh nhân hồi phục. Tuy nhiên, không có thông tin nào cho thấy Trung úy Shaula có thể điều khiển ma thuật đối kháng cao cấp như vậy."

"Tóm lại là không biết danh tính kẻ phá đám sao?"

"Đúng như ngài nói, thưa ngài."

Bên cạnh Laura đang cung kính cúi chào, Dean chìm vào suy tư.

Bị phớt lờ, bị bỏ mặc, Helen cúi mặt, cắn chặt môi.

Lại ngay trước mặt Dean, và còn bị Laura bắt bẻ.

Đối với Helen, điều đó cay cú hơn bất cứ thứ gì.

◇ ◇ ◇

Tatsuya mất ba ngày để chữa khỏi cho toàn bộ bảy mươi lăm bệnh nhân đã được xác nhận ── con số đã tăng thêm mười hai người kể từ khi anh đến Oakland. Tuy nhiên, thiệt hại đã lan ra ngoài thành phố Oakland và phía đó vẫn chưa kịp xử lý.

"Chà, nhờ có Mr. mà chúng tôi được cứu thật rồi."

Stuart đang ca ngợi và cảm ơn Tatsuya ở hành lang bệnh viện sau khi anh loại bỏ thuật thức khỏi bệnh nhân cuối cùng trong nội thành Oakland.

Nhân tiện, bên cạnh Tatsuya không chỉ có Stuart, Shaula mà còn có cả Miyuki. Thế nhưng họ lại không mấy được chú ý. Việc người thường không biết mặt Tatsuya thì không hiếm, nhưng việc không ai bị hớp hồn bởi nhan sắc của Miyuki bất kể nam nữ là một điều cực kỳ ngoại lệ.

Đây chính là hiệu quả của loại ma thuật mới mà Tatsuya đã tiếp nhận nghiên cứu từ Yuka và hoàn thiện trước khi sang Mỹ.

Tên ma thuật được quyết định sau khi bàn bạc với Yuka là [Idoneus]. Được đặt theo tên gọi khác của 'Hades', vua địa ngục trong thần thoại Hy Lạp, là 'Aidoneus' (Kẻ vô hình).

====================

Hiệu ứng của loại ma thuật này, vốn được phát triển từ các nghiên cứu về Kỳ Môn Độn Giáp, là: "Lợi dụng ánh nhìn hướng về mình để can thiệp vào ý thức của đối phương. Cưỡng ép gây ra chứng mù mặt, khiến họ không còn hứng thú với bản thân." "Chứng mù mặt", hay còn gọi là "mất nhận thức khuôn mặt", là một dạng rối loạn chức năng não bộ khiến người ta "dù nhìn thấy mặt đối phương cũng không thể nhận ra đó là ai".

Pháp sư kích hoạt [Eidoneus] sẽ bị người khác nhận thức là một "nhân vật mờ nhạt". Họ không trở nên vô hình hay mất hoàn toàn sự hiện diện, nên những nhân viên an ninh đang cảnh giác với kẻ khả nghi vẫn sẽ nhận ra sự tồn tại của họ. Chỉ có điều, họ sẽ không nhận thức được đó là ai.

Hơn nữa, vì hiệu ứng mù mặt chỉ có tác dụng đối với bản thân người thi triển, nên hầu như không có khả năng bị những người chịu ảnh hưởng của ma thuật phát hiện.

Nó có hiệu quả qua cả camera giám sát, nhưng lại có điểm yếu là vô dụng với các bản ghi hình hoặc ảnh chụp. Tuy nhiên, ít nhất thì đây vẫn là một ma thuật cực kỳ hữu dụng cho các nhiệm vụ xâm nhập, cho phép bất cứ ai cũng có thể trà trộn vào đám đông quần chúng.

Shiba Tatsuya đã đăng ký thuật thức [Eidoneus] vào Thánh tích nhân tạo 'Magistore', biến nó thành một công cụ ma thuật có thể duy trì kích hoạt liên tục mà không cần đặc biệt để tâm.

Nhờ đó, Tatsuya và Shiba Miyuki có thể tự do đi lại ở Bờ Tây Hoa Kỳ mà không gây chú ý.

◇◇◇

Nghe tin có kẻ đang đi khắp nơi vô hiệu hóa [Babel] mà mình đã sử dụng vào hôm kia, Helen Schneider của tổ chức FAIR đã lùng sục pháp sư đó từ ngày hôm qua.

Helen sử dụng [Babel] với mục đích thử nghiệm. Để xác nhận hiệu quả, cô ta đã tận dụng mạng lưới tổ chức của FAIR để điều tra nơi nhập viện của các bệnh nhân. Chỉ cần theo dõi những bệnh viện đó, pháp sư mục tiêu chắc chắn sẽ xuất hiện.

Nghĩ vậy, Helen đã chia nhau với đồng bọn để mai phục, nhưng như thể đang trêu ngươi cô ta, pháp sư kia đã chữa khỏi cho các bệnh nhân mà không bị bất cứ ai trong FAIR phát hiện.

Rõ ràng đối phương phải sử dụng đối kháng ma thuật để loại bỏ thuật thức [Babel], thế nhưng các thành viên đang mai phục tại bệnh viện lại không cảm nhận được bất kỳ dấu hiệu kích hoạt ma thuật nào. Trong khi Helen và đồng bọn còn đang vò đầu bứt tai trước mâu thuẫn đó, thì số bệnh nhân rốt cuộc chỉ còn lại đúng một người ở thành phố Alameda, nằm tiếp giáp phía tây thành phố Oakland.

Helen vội vã lao đến bệnh viện nơi bệnh nhân đó đang điều trị.

Pháp sư đang cản đường cô ta chắc chắn sẽ tới đây. Nghĩ vậy, cô ta tập trung cao độ quan sát những người ra vào bệnh viện.

(Kia là... Ariana Lee Shaula của Stars?)

Ảnh của Shaula đã được phát cho nhóm Helen như một nhân vật cần chú ý có khả năng liên quan đến vụ việc này.

Shaula đi vào bệnh viện cùng ba người khác. Một nam và hai nữ. Một trong số đó trông quen mặt, có trong xấp ảnh nhân viên chính phủ đang phụ trách đối phó với [Babel]. Nhưng hai người nam nữ còn lại thì cô ta hoàn toàn không có ký ức gì.

Helen lén lút theo dõi điểm đến của họ từ phía sau. Đúng như dự đoán, bốn người đi về phía khu bệnh phòng có phòng riêng của bệnh nhân cuối cùng.

Giả làm khách thăm bệnh ngồi trong phòng chờ, Helen căng mọi giác quan lên. Tuy nhiên, dù thời gian trôi qua bao lâu, cô ta vẫn không cảm nhận được dấu hiệu của ma thuật.

Chẳng phải chờ đợi quá lâu, Shaula và những người đi cùng đã bước ra khỏi khu bệnh phòng. Không rõ bệnh nhân cuối cùng đã được chữa trị hay chưa. Dù không thấy dấu hiệu kích hoạt đối kháng ma thuật, nhưng cô ta đã biết điều đó không thể dùng làm căn cứ phủ định.

Một trong bốn người nhóm Shaula đang xóa bỏ thuật thức [Babel]. Mang theo mối nghi ngờ đó, Helen dồn sự chú ý vào họ.

Helen thản nhiên bám theo bốn người đang rời khỏi bệnh viện.

Ngay khi bốn người vừa bước ra khỏi sảnh chính bệnh viện.

"Chà, nhờ có Mister mà tôi thực sự được cứu rồi."

Một giọng nói vang lên.

Từ khoảng cách hơi xa ở phía sau, không thể biết đó là lời của ai.

Nhưng rõ ràng lời đó được nói với ai. Bởi trong bốn người, chỉ có duy nhất một người đàn ông.

(Là hắn!)

Helen hét lên trong lòng.

Kẻ đang đi khắp nơi xóa bỏ thuật thức [Babel].

Pháp sư đang ngáng đường cô ta.

Helen tin chắc đó chính là gã đàn ông kia.

Trong cơn bốc đồng, cô ta phóng [Babel] về phía gã. Cái giá phải trả để lĩnh hội [Babel] là cô ta không thể sử dụng các loại ma thuật khác.

◇◇◇

Bất chợt, một luồng khí tức ma thuật phát sinh từ phía sau.

Phản ứng của Tatsuya cực kỳ nhanh chóng. Ngay khi ma thuật được phóng về phía mình, gần như đồng thời, cậu kích hoạt đối kháng ma thuật phá hủy thuật thức [Giải trừ Thuật thức - Gram Dispersion] mà không cần dùng đến CAD.

Ma thuật này không phải do Tatsuya sáng tạo ra. Lý thuyết về nó đã được biết đến từ trước, và cũng từng có tiền lệ quan sát được việc kích hoạt ở cấp độ phòng thí nghiệm.

[Giải trừ Thuật thức] là ma thuật nhận diện cấu trúc của khối thông tin Hạt Psion, sau đó phân giải nó thành từng mảnh vụn. Bước đầu tiên là phải nhận diện được cấu trúc thuật thức của đối phương. Vì tốn thêm công đoạn này nên việc vô hiệu hóa ma thuật thường không kịp thời gian, và trước thời của Tatsuya, nó bị đánh giá là vô dụng trong thực chiến. Cho đến nay, ngoài cậu ra vẫn chưa có ai sử dụng được [Giải trừ Thuật thức].

Ma thuật phóng vào Tatsuya là loại cậu mới thấy lần đầu hôm kia, chứa nhiều yếu tố chưa biết. Mặc dù vậy, Tatsuya vẫn có thể đối ứng trong tích tắc là nhờ kinh nghiệm tích lũy từ việc liên tục phân giải cùng một thuật thức đó hàng chục lần trong suốt ba ngày qua.

Khi quay lại, cậu thấy một người phụ nữ trẻ đang đứng chết lặng. Rõ ràng người phụ nữ này chính là pháp sư đã tấn công Tatsuya. Và cũng chính là kẻ chủ mưu gieo rắc ma thuật gây mất ngôn ngữ.

Tatsuya định vô hiệu hóa người phụ nữ đó.

Nhưng, không kịp.

Nhanh hơn cả khi Tatsuya phóng ma thuật.

Miyuki đã ra tay.

Một cơn bão tuyết cực hàn thổi thốc vào người phụ nữ.

Ảo ảnh băng tuyết xâm chiếm thế giới.

Ảo ảnh tan biến trong chớp mắt, dưới ánh mặt trời gay gắt của ngày hè.

"Kẻ vô lễ. Dám có ý định làm hại Tatsuya-sama... hãy biết thân biết phận."

Miyuki thì thầm bằng tiếng Nhật với tông giọng trầm thấp.

Người phụ nữ đổ gục xuống.

Với vẻ mặt kinh ngạc, Shaula vội vã chạy lại chỗ người phụ nữ vừa ngã.

Ngoài những vết trầy xước và bầm tím có vẻ do cú ngã gây ra, người phụ nữ không có thương tích nào khác.

Cũng không có vẻ gì là bị đập mạnh vào đầu.

Chỉ là dù có gọi thế nào, người phụ nữ cũng không có dấu hiệu tỉnh lại.

Ma thuật mà Miyuki vừa tung ra là ma thuật can thiệp tinh thần [Icy Thorn]. Đây là phiên bản được điều chỉnh để dễ sử dụng hơn, giảm bớt uy lực từ con bài tẩy thực sự của Miyuki là ma thuật đóng băng tinh thần [Cocytus]. Nếu [Cocytus] đóng băng tinh thần để mang lại sự tĩnh lặng còn hơn cả cái chết, thì [Icy Thorn] mang lại một giấc ngủ tựa như lời nguyền gai góc mà nạn nhân không thể tự mình thức dậy.

Kẻ trúng ma thuật này sẽ không bao giờ tỉnh lại trừ khi được tắm trong sóng Hạt Psion được điều chỉnh bằng ma thuật Vô Hệ thống chuyên dụng để giải [Icy Thorn].

Miyuki tiễn người phụ nữ đang được đưa vào bệnh viện ngay trước mắt bằng ánh nhìn lạnh lẽo ở độ không tuyệt đối.

Rõ ràng Miyuki không hề có ý định đánh thức ả ta.

Tuy nhiên, không thể làm thế được.

Dù chỉ trong thời gian ngắn khoảng hai tuần, và dù chưa lan truyền đến truyền thông, nhưng người phụ nữ này đã gây đại loạn cho chính quyền và giới y tế, khiến các nạn nhân cùng gia đình, người quen của họ chìm trong bi thương. Cần phải thẩm vấn ả ta đến cùng.

Hơn nữa, Tatsuya đã "nhìn" thấy một thứ cực kỳ đáng ngại.

Ngay khi người phụ nữ ngã xuống, một khối thông tin không rõ danh tính đã thoát ra khỏi người cô ta.

(Đó chẳng lẽ là... "Sử ma" mà Minoru đã nói?)

Khi Minoru xâm nhập vào San Francisco và thiêu rụi các thành viên FAIR tấn công mình, một khối thông tin vô cùng cổ xưa và kiên cố đã thoát ra từ đống tro tàn.

"Nhìn" thấy "thứ" thoát ra từ cơ thể người phụ nữ, Tatsuya nhớ ngay đến câu chuyện đó.

Khối thông tin giống "Sử ma" đó biến mất trước mặt Tatsuya chưa đầy một giây sau.

Không phải bay đi, mà là biến mất. Không phải bị tiêu diệt, mà cảm giác như nó đã chuyển dịch tọa độ trong chiều không gian thông tin.

Tatsuya không thể truy dấu được điểm đến của nó.

Cần phải tra hỏi người phụ nữ cả về con "Sử ma" đó nữa.

May mắn thay, nếu là ma thuật Vô Hệ thống để giải trừ giấc ngủ của [Icy Thorn] thì Tatsuya cũng dùng được.

Tatsuya khẽ thở dài, quay ngược trở lại bệnh viện để đánh thức người phụ nữ vừa tấn công mình.

Ngoài ra, nhờ sự dàn xếp của Shaula và Stewart, Miyuki đã không bị truy cứu trách nhiệm về việc sử dụng ma thuật trái phép.

◇◇◇

Laura Simon nhận ra điều đó khi trời đã gần tối. Cô đến kiểm tra 'Phiến đá Đạo sư' đã qua sử dụng và phát hiện nó đã trở về trạng thái trước khi dùng.

Laura vẫn tiếp tục nghiên cứu thánh tích này ngay cả sau khi Helen đã sử dụng nó. Dù chỉ là cái vỏ rỗng, nhưng nhờ tiếp xúc với vật thật, cô đã hiểu được cơ chế hoạt động của 'Phiến đá Đạo sư'.

Phiến đá này chứa một "Sử ma" (Demon) bên trong. Khi pháp sư truyền sức mạnh vào phiến đá, con ác ma đó sẽ thức tỉnh và ám vào người đã dâng hiến sức mạnh.

"Sử ma" sẽ ban cho vật chủ mà nó ký sinh một loại ma thuật đặc biệt.

Diễn giải theo ma thuật học hiện đại, ma thuật khắc ấn được ghi lại bằng sự sắp xếp sắc tố ở cấp độ phân tử sẽ kích hoạt khi được truyền Hạt Psion, cấu trúc nên một khối thông tin Hạt Psion (Demon) – một quy trình hoạt động trong vùng tính toán ma thuật độc lập với ý chí của bản thân – và gửi nó vào tiềm thức của người truyền Hạt Psion.

Demon hoạt động như một hệ thống phụ để cấu trúc nên một ma thuật cụ thể trong vùng tính toán ma thuật, trao cho người đó ma thuật mà phiến đá lưu giữ. Tuy nhiên, cái giá phải trả là hệ thống phụ này sẽ chiếm dụng một phần đáng kể vùng tính toán ma thuật, khiến khả năng thi triển các ma thuật khác bị hạn chế nghiêm trọng.

Nếu dung lượng vùng tính toán không đủ cho ma thuật đó, không những không học được ma thuật của phiến đá mà vật chủ còn có thể tử vong do quá tải. Nếu không còn dư dung lượng, họ sẽ không thể sử dụng bất kỳ ma thuật nào khác. Ma thuật trong phiến đá càng cao cấp và mạnh mẽ, rủi ro này càng cao.

Một khi ma thuật khắc ấn của phiến đá kích hoạt và Demon được giải phóng, thuật thức khắc ấn sẽ bị ghi đè và phiến đá trở nên vô dụng. Tuy nhiên, khi vùng tính toán của pháp sư làm vật chủ ngừng hoạt động – trong đa số trường hợp, điều đó đồng nghĩa với cái chết của pháp sư – Demon sẽ thoát khỏi vật chủ và quay trở lại phiến đá. Thuật thức khắc ấn trên phiến đá sẽ tự phục hồi bằng thông tin của Demon, chờ đợi người sử dụng mới, hay nói cách khác là vật chủ mới.

'Phiến đá Đạo sư' ở đây hiện đang ở trong trạng thái đó.

"Helen chết rồi sao..."

Laura lẩm bẩm một mình trong phòng. Giọng nói không hề chứa đựng sự tiếc nuối hay đau buồn.

"Đáng lẽ cô ta nên chết sau khi thu thập thêm chút dữ liệu nữa chứ."

Không, có lẽ cũng có chút tiếc nuối.

Tiếc nuối vì mất đi một con chuột bạch thí nghiệm sớm hơn dự kiến.

"Mà thôi, cũng tốt. Để con mèo ăn vụng đó giữ thứ ma thuật quý giá này mãi cũng khiến ta khó chịu..."

Laura vừa là phó thủ lĩnh của FAIR, vừa là tình nhân của Rocky Dean.

Việc Helen công khai lả lơi để tranh giành sự sủng ái của Dean đương nhiên là cái gai trong mắt Laura.

◇◇◇

Berkeley, bang California, 7 giờ tối ngày 17 tháng 7 theo giờ địa phương. Tatsuya và Miyuki được mời dùng bữa tối.

Gọi là được mời, nhưng địa điểm lại là khách sạn nơi hai người đang lưu trú. Chủ tiệc là JJ, người vừa vội vã bay tới từ Bờ Đông. Stewart và Shaula cũng có mặt.

"Tôi không ngờ vụ việc lại được giải quyết nhanh chóng đến thế. Quả không hổ danh là Tatsuya. Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều."

Sau khi nâng ly, JJ chân thành cảm ơn. Nếu vụ này kéo dài, nó sẽ trở thành điểm trừ cho đảng cầm quyền hiện tại, hay nói cách khác là sếp của ông ta, và gây ảnh hưởng xấu đến cuộc bầu cử tổng thống, nên lòng biết ơn của ông ta là thật.

"Không có gì. Qua vụ việc lần này tôi cũng thu được nhiều kiến thức quý giá, bản thân tôi cũng thấy hài lòng."

Tatsuya cũng được tham gia vào cuộc thẩm vấn Helen Schneider. Tại đó, cậu đã khai thác được thông tin chi tiết về ma thuật gây mất ngôn ngữ [Babel] và thánh tích 'Phiến đá Đạo sư' dùng để lĩnh hội nó.

"Chúng ta cũng đã có lời khai về sự liên quan của FAIR, Tư lệnh Canopus nói rằng ngài ấy muốn tác động ngay tới cảnh sát thành phố."

Đây là lời của Shaula. Stewart gật đầu mạnh mẽ tán đồng.

Duy trì trật tự vốn không phải thẩm quyền của Stars, nhưng họ không thể phớt lờ khả năng vụ việc phát triển thành khủng bố quy mô lớn bằng ma thuật. Không chỉ với tư cách tổ chức Stars, mà với tư cách cá nhân là pháp sư hay kỹ sư ma thuật, đây cũng không phải vấn đề có thể bỏ qua.

Vốn dĩ FAIR đã bị cảnh sát để mắt tới như một tập đoàn tội phạm tiềm năng. Trước đây họ bị bỏ qua vì không có bằng chứng về sự tham gia có tổ chức vào tội phạm, nhưng với lời khai của Helen, cảnh sát chắc chắn sẽ tiến hành cưỡng chế điều tra. Kết hợp với vụ "phiến đá trắng" mà FEHR đã trình báo, dự kiến sẽ có một cuộc truy quét triệt để.

"Mister định làm gì từ ngày mai? Nếu có thời gian, cậu có thể giúp chúng tôi phân tích [Babel] không?"

Stewart mời Tatsuya tham gia nghiên cứu chung.

"Cảm ơn lời mời của ông, nhưng mà..."

Tatsuya lắc đầu với vẻ mặt áy náy. [Babel] quả thực là một ma thuật thú vị, nhưng nếu là cấu trúc thuật thức thì Tatsuya đã "nhìn" thấy rồi. Kết quả là cậu biết ma thuật đó sử dụng một loại ngữ pháp khác với những gì đã biết.

Đó không phải thứ có thể giải mã trong một sớm một chiều. Sẽ cần nghiên cứu tính bằng năm. Với vị thế của mình, cậu không thể ở lại Mỹ lâu đến thế.

"Hiện tại so với [Babel], tôi quan tâm đến hang động nơi phiến đá được khai quật hơn."

Cậu nói thêm lý do để từ chối lời mời của Stewart.

"Hang động ở núi Shasta sao?"

"Vâng, đúng vậy."

Đây không phải cái cớ để lấp liếm.

"JJ. Ông có thể cấp phép cho tôi điều tra núi Shasta không?"

Việc Tatsuya muốn điều tra ngọn núi đó là thật.

"Núi Shasta không phải khu vực cấm nên cũng chẳng sao, nhưng mà... Cậu có biết vị trí không?"

Trước đề nghị đột ngột, JJ tỏ ra bối rối.

"Tôi định liên lạc với tổ chức tên là FEHR, những người đã cung cấp thông tin cho cảnh sát về vụ trộm mộ của FAIR."

"Nhắc mới nhớ, hôm trước Mister đã cử người đến FEHR nhỉ."

"Ông biết chuyện đó sao."

Việc phái Mayumi đến FEHR có bị biết cũng chẳng sao. Hơn nữa âm mưu nhắm vào Mayumi có liên quan đến cuộc bầu cử tổng thống mùa thu này. JJ cũng tham gia sâu vào bầu cử, nên nếu ông ta không biết chuyện Mayumi được phái đi thì mới là lạ.

"Tôi hiểu rồi. Cậu sẽ tự lái xe đến Shasta chứ?"

"Tôi định thế."

"Vậy sao... Tôi có nên cử Trung úy Shaula đi hộ tống không?"

"Pháp sư sử dụng [Babel] đã bị vô hiệu hóa rồi, không cần thiết nữa đâu."

Shaula được cử đi theo Tatsuya với danh nghĩa "hộ tống khỏi kẻ sử dụng ma thuật can thiệp tinh thần không rõ danh tính". Danh nghĩa đó giờ đã không còn.

"Thay vào đó, tôi muốn bay đến đó nên ông có thể sắp xếp để người ta làm ngơ cho tôi được không?"

"Nếu là máy bay hạng nhẹ thì tôi có thể thuê..."

Câu nói "tính sao đây" của JJ bị ngắt quãng bởi vẻ mặt sực nhớ ra điều gì đó. Ông ta nhớ ra chiếc xe Tatsuya mang từ Nhật sang là "xe bay" (Air Car).

"Đã rõ. Tôi sẽ sắp xếp, cậu đi đường cẩn thận."

JJ vốn muốn Shaula đi cùng với ý nghĩa như "đeo chuông cho mèo", nhưng ông ta không ép buộc.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!