Tập 04

Chương 3: Âm mưu

Chương 3: Âm mưu

Giờ địa phương Vancouver, ngày 28 tháng 6, 1 giờ sáng.

「Lina, đến rồi đấy. Dậy đi.」

Chỉ cần Sophia gọi, Lina đã ngồi dậy khỏi giường.

「Đến thật rồi nhỉ.」

Giọng nói ngái ngủ nhưng không hề có chút buồn ngủ nào. Cô xỏ chân vào đôi giày xếp sẵn cạnh giường và đứng dậy nhanh chóng.

「Bắt giữ? Hay đuổi đi?」

Sophia cũng đứng dậy hỏi cách xử lý. Cô không hề thắc mắc việc Lina chuyển sang trạng thái chiến đấu nhanh chóng mà không hề ngái ngủ. Đối với Sophia, Lina là cựu "Sirius" của Stars. Việc Lina hành xử chuẩn mực như một quân nhân là điều đương nhiên với Sophia.

...Có lẽ, nếu những người bạn ở Nhật nhìn thấy Lina lúc này, chắc chắn họ sẽ dụi mắt nhìn lại cho xem.

「Tiếc là hiện giờ chúng ta chưa chuẩn bị dụng cụ thẩm vấn hay nơi giam giữ. Chuẩn bị chưa đủ để bắt sống. Đuổi chúng đi thôi.」

Quyết định của Lina đối với câu hỏi của Sophia cũng cực kỳ hợp lý.

「Rõ.」

Vì hợp lý nên không có ý kiến phản đối.

「Tôi sẽ đi trước. Lina hỗ trợ nhé.」

Lina không biết Sophia là pháp sư chiến đấu kiểu gì. Nhưng ít nhất, cô ấy là người có thực lực được trao mật danh cấp Một (Sao hạng nhất).

「Giao cho cô. Cẩn thận nhé.」

Dù không có kỹ năng tình báo, nhưng Lina với [Diễu hành] lại khá giỏi hành động lén lút. Tuy nhiên lúc này cô quyết định tạm thời giao cho Sophia.

Sophia đã đặt "Báo động" ── ma thuật cảm biến chống người [Tentacles] ở hành lang, sảnh thang máy và cầu thang thoát hiểm. Nơi phát hiện kẻ xâm nhập là "Báo động" ở cầu thang thoát hiểm.

Hai người đang ở tầng ngay trên tầng của nhóm Mayumi.

Kẻ gian đang đi từ trên xuống.

Vì thế Sophia quyết định mai phục ở chiếu nghỉ ngay bên dưới, còn Lina ở chỗ cửa ra vào tầng dưới. Đây là đội hình đề phòng trường hợp đối phương chia đường tấn công. Tuy nhiên, "Báo động" mà Sophia đặt ở tầng dưới hiện chưa có phản ứng. Có thể coi như kẻ địch đến từ phía trên. Lina nghĩ vậy.

Sophia ra dấu tay chỉ lên trên.

Có vẻ kẻ địch đang đến gần.

Và có vẻ kẻ địch đúng là chỉ đến từ phía trên.

Để có thể hỗ trợ bất cứ lúc nào, Lina thu vào tầm mắt cả Sophia và cầu thang dẫn từ chiếu nghỉ nơi cô ấy đứng lên tầng trên. Vì cũng chú ý đến Sophia, nên Lina nhận ra ngay cô ấy lấy một vật nhỏ gì đó từ trong túi ra.

Nhỏ hơn đồng xu, kích thước chỉ vừa đủ để kẹp bằng ngón tay.

(Viên nén...?)

Trời tối không nhìn rõ lắm, nhưng có lẽ là viên nén màu trắng.

Khoảnh khắc bóng người rón rén bước xuống lọt vào tầm mắt, Sophia dùng ngón cái tay phải búng vật giống viên nén đó đi.

Chỉ kịp thấy thoáng qua bóng người đó ngửa ra sau trong bóng tối. Ngay sau đó, kẻ gian loạng choạng và trượt ngã xuống cầu thang.

Cảm giác dao động truyền đến từ phía trên. Khí tức đó đã dừng lại. Không chạy xuống chỗ đồng bọn là do sợ đi vào vết xe đổ sao.

Sophia bước xuống chỗ Lina.

Cô ra hiệu đề nghị đi từ cầu thang thoát hiểm ra hành lang.

Lina gật đầu và thi triển ma thuật tiêu âm.

Hai người mở cửa không một tiếng động, rời khỏi cầu thang thoát hiểm.

「Vẫn còn kẻ xâm nhập mà?」

Lần này Lina triển khai tường cách âm quanh hai người rồi hỏi Sophia.

「Nếu hạ hết bọn chúng thì sẽ không đủ nhân lực để vác xác bọn chúng về.」

「Cô cố tình chỉ hạ một tên để không để lại dấu vết tập kích sao?」

「Chính là vậy. Bên kia chắc cũng không muốn chuyện mình làm bị lộ đâu.」

Ra là vậy, Lina nghĩ.

「...Nhân tiện, cái cô vừa búng lúc nãy là gì vậy?」

Một bí ẩn được giải quyết, thắc mắc tiếp theo lại ngóc đầu dậy.

「Hửm? Cái này á.」

Sophia lấy ra một hạt dẹt gì đó từ cùng chiếc túi lúc nãy.

Đúng như cô nghĩ lúc nãy, đó là một viên nén hơi lớn.

「Đó là?」

「Là bột ma túy tổng hợp loại hít qua mũi được nén lại. Dùng ma thuật bắn nó đi, rồi cho nó hóa lại thành bột ngay trước mũi kẻ địch. Vì độc tính mạnh nên chỉ cần lượng này là đủ gây ngộ độc cấp tính.」

「Gã đàn ông kia ngã là do cái đó sao.」

「Nếu bỏ mặc đồng bọn ngã xuống thì sẽ bị bắt quả tang sử dụng ma túy mà. Tôi nghĩ bọn chúng sẽ cố gắng vác cái thân xác bất động đó về thôi.」

Sophia giải thích bằng giọng nghiêm túc, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên. Nụ cười vô thức không kìm nén được đó là nụ cười kiểu tội phạm thích thú "Niya...".

Thâm độc thật, Lina nghĩ.

Nhưng có lẽ phải xấu tính cỡ này mới làm được nhiệm vụ hoạt động tình báo.

Theo nghĩa đó thì thật đáng tin cậy... nhỉ? Cô cũng nghĩ vậy.

Một lúc sau, tại cầu thang thoát hiểm mà Lina dùng để quay về phòng mình, không còn bóng dáng những kẻ tập kích đâu nữa.

◇◇◇

Chiều ngày 28 tháng 6, tại Vancouver, cựu lãnh thổ Canada. Mayumi dẫn Mari và Toakami Ryousuke đến gặp Rena một lần nữa.

====================

"Miss Saegusa, cô đã quen với việc chênh lệch múi giờ chưa?"

"Vâng, tôi ổn ạ."

Chưa nói đến Saegusa Mayumi, ngay cả Watanabe Mari cũng chẳng có chút dấu hiệu thiếu ngủ nào. Trái với dự đoán, trong lúc họ ngủ không hề có ai xông vào quấy rầy, nhờ vậy mà cả hai không bị đánh thức giữa chừng. Chuyện gì đã xảy ra bên ngoài căn phòng thì cả Mayumi lẫn Mari đều không hay biết, và Toakami Ryousuke đang ngủ ở phòng khác cũng chẳng hề nhận ra.

"Về đề nghị của các vị."

Rena kết thúc phần dạo đầu chỉ bằng câu hỏi thăm đó và đi thẳng vào vấn đề chính.

"Việc hợp tác với Hiệp hội Magian đối với chúng tôi là một lời đề nghị vô cùng đáng quý. Tuy cần phải thảo luận thêm về các điều khoản chi tiết, nhưng tôi xin phép được trao đổi theo hướng sẽ thành lập mối quan hệ hợp tác này."

"Tôi đã rõ."

Mayumi cúi đầu đáp lại lời của Rena.

Về mặt hình thức, nhiệm vụ của cô khi được phái đến Mỹ xem như đã hoàn thành.

Nhưng có lẽ cảm thấy kết thúc như vậy thì nhạt nhẽo quá chăng?

"Nếu không phiền, cô có thể cho tôi biết sơ qua về những mối lo ngại hiện tại được không?"

Mayumi hỏi Rena như vậy.

"......Có thể các vị đã biết, chúng tôi đang ở trong mối quan hệ đối địch với một tổ chức tên là FAIR."

Sau một thoáng do dự ngắn ngủi, Rena trả lời câu hỏi đó.

Mặc dù chưa có thành viên nào của FAIR bị bắt giữ, nhưng tội phạm xuất thân từ tổ chức này không chỉ có hai kẻ thuộc nhóm 'Janus' bị bắt ở Nhật Bản. Chỉ riêng việc có liên quan đến một tổ chức như vậy—dù là quan hệ đối địch—cũng khiến không ít người nghĩ rằng FEHR cũng có những góc khuất mờ ám. Miệng lưỡi thế gian là vậy.

Rena cũng không nghĩ rằng sứ giả do đích thân Shiba Tatsuya phái đến lại tỏ thái độ cự tuyệt chỉ vì chuyện cỏn con đó. Tuy nhiên, sự thật là bản thân FEHR, dù không phạm pháp, cũng đang thực hiện những hành động chẳng khác nào điệp viên để đối phó với FAIR. Với đối phương mới gặp lần đầu cách đây hai ngày và đây mới là lần gặp thứ hai, chuyện này không dễ dàng để chia sẻ một cách thoải mái.

"Không, tôi không biết chuyện đó. Quan hệ đối địch ở mức độ nào vậy? Liệu có giống như chúng tôi, bị trộm đột nhập vào nhà không?"

Câu trả lời của Mayumi không chỉ vượt xa dự đoán của Rena mà còn hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô ấy.

Và bên cạnh Mayumi, Ryousuke cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên.

"......Các vị đã bị trộm viếng thăm sao?"

"Không, chỉ là chưa thành thôi. Có hai kẻ tự xưng là 'Janus' hay gì đó đã đột nhập vào, nhưng chúng tôi đã xoay xở đánh đuổi được."

"......Ra là vậy. Dù sao thì, không có thiệt hại gì là tốt rồi."

Cả Rena và Ryousuke đều biết chuyện Janus, cựu thành viên của FAIR, đã đột nhập vào nhà máy lò phản ứng hằng tinh và công ty Four Leaves Technology nhằm mục đích đánh cắp Thánh tích. Ryousuke thậm chí còn là người trong cuộc của vụ việc đó.

Điều khiến hai người ngạc nhiên không phải là bản thân vụ việc. Cả hai đều không ngờ rằng Mayumi lại biết rõ lai lịch của Janus.

Nhưng nếu lật bài ngửa ra thì chuyện này cũng chẳng có gì bất ngờ.

Đúng là Mayumi không tham gia vào việc bắt giữ Janus. Cô chỉ cùng Ryousuke đánh lui hai kẻ đó, người dồn chúng vào đường cùng là chị em nhà Kuroba, và những người thực sự bắt giữ chúng là Tatsuya, Miyuki và Lina.

Nhưng Mayumi là trưởng nữ nhà Saegusa, gia tộc được xưng tụng ngang hàng với nhà Yotsuba trong giới ma pháp Nhật Bản. Không đời nào nhà Saegusa lại không điều tra về vụ việc mà cô có liên quan. Về vụ này, nhà Yotsuba cũng không cố tình che giấu quá kỹ. Dù không biết chi tiết quá trình bắt giữ, nhưng ít nhất lai lịch đại khái của những tội phạm pháp sư mà Mayumi đã giao chiến thì họ cũng đã tra ra được.

"Vì đã có chuyện như vậy, nên nếu nói là đối địch với FAIR thì chúng tôi cũng thế. Miễn là các vị không tiến hành đấu tranh vũ trang phi pháp, tôi nghĩ điều đó sẽ không trở thành trở ngại cho việc hợp tác."

"Xung đột phi pháp ư, không đời nào có chuyện đó. Tôi xin thề, FEHR chúng tôi sẽ không sử dụng vũ lực ngoại trừ mục đích tự vệ."

"Nếu vậy thì không có vấn đề gì đâu."

Mayumi mỉm cười đáp lại. "Tự vệ" thường hay trở thành cái cớ cho bạo lực. Nụ cười của cô cho thấy cô thừa hiểu điều đó.

◇◇◇

Nghe thấy tiếng gõ vào cửa kính bên ghế phụ, Lina quay mặt sang và thấy Đại úy Milfak đang đứng đó, khẽ cúi chào cô.

Lina ngồi ở ghế lái liền mở khóa chiếc xe tự hành.

Milfak nhanh chóng trượt vào ghế phụ.

"Cậu nhận ra hay thật đấy."

Câu hỏi của Lina mang hai ý nghĩa: "Sao cậu biết tôi ở đây" và "Sao cậu biết đó là tôi". Chiếc xe này là xe thuê do Sophia mượn. Và hiện tại Lina đang dùng phép *Diễu hành* (Parade) để thay đổi ngoại hình thành người khác.

"Tôi đã hỏi biển số xe từ Thiếu úy Spica."

"Ra là vậy."

"Nhân tiện, Thiếu úy Spica đang ở đâu rồi?"

Thấy Lina đã hiểu, lần này đến lượt Milfak hỏi.

"Cô ấy đi kiểm tra xem có kẻ nào giống bọn tối qua lảng vảng quanh đây không. Chắc sắp quay lại rồi."

Như đã hẹn trước, Sophia xuất hiện từ bóng râm của tòa nhà. Hai tay cầm cốc nước mang đi, cô bước tới với nhịp điệu không quá nhanh cũng không quá chậm. Dáng vẻ của cô hòa lẫn vào khung cảnh xung quanh tự nhiên như một cư dân địa phương.

Sophia đứng bên cạnh xe.

Lina mở cửa sổ nhận lấy đồ uống.

"Đổi lái không?"

"Không, khỏi cần đâu."

Trước câu trả lời của Lina, Sophia không chút do dự mở cửa sau và ngồi vào ghế ngay sau lưng Lina.

"Fifi, thế nào rồi?"

Lina yêu cầu Sophia báo cáo trước.

"Không có bóng dáng khả nghi nào quanh đây, kể cả bọn tối qua. Chắc chúng muốn tránh gây chú ý."

"Vậy là sẽ giống như tối qua sao?"

"Cũng chưa chắc. Có thể chúng sẽ tấn công vào giờ ăn tối. Trà trộn vào đám đông cũng là một thủ đoạn để tránh bị phát hiện mà."

Nghe ý kiến của Sophia, Lina trầm ngâm một lúc.

"......Tóm lại, Fifi nghĩ rằng chúng sẽ không tấn công ở đây đúng không."

"Ừ. Tuy nhiên, lơ là hoàn toàn thì cũng nguy hiểm."

"Việc canh gác ở đây hãy để tôi tiếp quản."

Người tiếp lời Sophia là Milfak.

"Đám người mà các cô phát hiện, sau khi điều tra đã xác nhận được là đặc vụ phi pháp của FBI."

"Đã biết danh tính rồi sao?"

"Không, chưa đến mức đó."

Trước câu hỏi của Lina, Milfak lắc đầu tiếc nuối.

"Chỉ biết chắc chắn là FBI đang điều động đặc vụ. Mục tiêu chắc chắn là bắt cóc những người Nhật Bản mà Mister Shiba phái đến."

Nghe lời của Milfak, cả Lina và Sophia đều không ngạc nhiên. Họ chỉ nghĩ "Quả nhiên là vậy". ......Nói thêm một chút, trong số các thành viên cấp Hằng tinh của Stars, việc gọi Tatsuya kèm theo từ "Mister" với sự kính trọng và e sợ đã trở thành một thông lệ.

"Về việc này, không chỉ đội ngũ của Bộ trưởng Quốc phòng mà cả Bộ Tổng tham mưu cũng cảm thấy nguy cơ."

Cảm giác đó Lina cũng hiểu được.

"Chuyện đó thì đương nhiên rồi. Họ đâu muốn làm xấu đi mối quan hệ với Tatsuya một cách không cần thiết."

"Chính xác là vậy."

Sở dĩ Milfak khẳng định chắc nịch chứ không phải phỏng đoán là vì anh ta đã nghe chính điều Lina vừa nói thông qua Canopus như là ý định của Bộ Tổng tham mưu.

"Vì vậy trong vụ việc lần này, chúng tôi đã được DIA (Cục Tình báo Quốc phòng) cho mượn nhân sự. Tuy không thể gọi là tinh nhuệ, nhưng trong nhiệm vụ giám sát cần số lượng người thì họ sẽ rất hữu ích."

Milfak không bị nhiễm cái thói xấu thường thấy ở các pháp sư cấp cao là coi thường những người không biết ma thuật. Nhân sự được DIA phái đến có lẽ chỉ là hạng hai trở xuống nếu đánh giá thực lực.

Nhưng đúng như anh ta nói, số lượng đông đảo chỉ cần không dùng sai cách thì bản thân nó đã là một vũ khí hiệu quả.

"Tôi hiểu rồi. Ở đây giao lại cho cậu."

Milfak xuống xe, Sophia chuyển lên ghế phụ.

Lina cho xe khởi hành hướng về phía khách sạn.

◇◇◇

Trở lại phòng khách sạn, Lina ngồi trầm ngâm trước ly cà phê sữa đá.

"Lina, cậu đang nghĩ gì thế?"

Thấy tình trạng đó kéo dài đến mức đá trong ly tan hết sạch, Sophia bắt đầu cảm thấy lạ.

"Hả? À, xin lỗi."

Lina thoáng chút do dự. Đó là sự lưỡng lự xem nên nói ra suy nghĩ của mình hay lảng tránh.

"Không liên quan trực tiếp đến công việc hiện tại đâu nhưng mà...... tớ cứ băn khoăn mục đích của FAIR là gì."

Cuối cùng cô chọn cách nói ra.

"Hình như ở Nhật Bản chúng định đánh cắp Thánh tích nhân tạo đúng không?"

"Ừ. Vụ tấn công hiện trường khai quật Thánh tích xảy ra sau đó cũng được xác định là do FAIR thuê người làm."

Lina nói thật lòng vì cô muốn tìm lối thoát cho dòng suy nghĩ đang đi vào ngõ cụt thông qua cuộc trò chuyện. Đôi khi chỉ từ những câu chuyện phiếm chứ không cần tranh luận, người ta lại tìm thấy những hướng đi bất ngờ.

"Nếu vậy thì quả nhiên là nhắm vào Thánh tích rồi? Là tổ chức chủ trương đấu tranh với những người không biết ma thuật, chắc hẳn chúng muốn có vũ khí ma thuật?"

Tên chính thức của FAIR, 'Fighters Against Inferior Race' (Những chiến binh chống lại chủng tộc hạ đẳng), tuy không được công bố rộng rãi nhưng không khó để điều tra ra. Dù không có quyền lực công, chỉ cần có kỹ năng của thám tử hay nhà báo là có thể tìm ra. Nó chưa trở thành vấn đề xã hội đơn giản là vì ít người quan tâm.

"Tớ cũng nghĩ vậy nhưng...... có gì đó không hợp lý."

"Mà tớ cũng không nghĩ những thứ như Thánh tích lưu trữ thuật thức lại được chôn giấu một cách thuận tiện như thế."

"Giả sử có khai quật được Thánh tích cùng tính chất đi nữa, một hay hai cái thì cũng chẳng thành chiến lực được."

"Chẳng phải chúng định sao chép những thứ tìm được giống như Mister Shiba sao?"

Ý kiến của Sophia có lẽ đúng.

"Liệu có dễ dàng thế không?"

Nhưng điều khiến Lina lấn cấn chính là điểm đó.

"Thánh tích được phát hiện không chỉ riêng ở Nhật Bản. Chúng được khai quật quanh các di tích cổ đại ở nhiều nước, ngay tại States (Mỹ) cũng tìm thấy ở tầng địa chất bên dưới Serpent Mound. Tuy hiệu quả không phải là lưu trữ thuật thức."

Serpent Mound là di tích gò đất khổng lồ được cho là mộ phần ở bang Ohio. Không ai biết chi tiết nó được xây dựng khi nào, bởi ai và để làm gì. Có người nói nó có từ một, hai nghìn năm trước, cũng có thuyết cho rằng nó đã hơn mười nghìn năm tuổi.

Tóm lại, đó là những di tích không rõ lai lịch, không có ghi chép lịch sử. Thánh tích thường được tìm thấy gần những di tích như vậy hoặc những vùng đất còn lưu lại dấu vết của thần thoại, truyền thuyết.

"Nghiên cứu về Thánh tích đã được tiến hành ở nhiều nước từ hơn mười năm trước. Nghe nói ngay tại States này cũng đã đổ vào rất nhiều nhân lực và tiền bạc. Nhưng người thành công sao chép chỉ có Tatsuya. Chưa nói đến việc sản xuất hàng loạt."

"Ý Lina là dù tìm thấy bản gốc thì việc chuyển đổi thành vũ khí cũng không đơn giản chứ gì."

Lina gật đầu trước lời của Sophia.

"Chuyện đó chắc chắn bọn FAIR cũng phải biết."

Và cô nói thêm:

"Cậu nghĩ chúng có mục đích khác ngoài việc sao chép Thánh tích sao?"

"Tớ cứ có dự cảm chẳng lành thế nào ấy......"

Không trả lời trực tiếp câu hỏi của Sophia, Lina lẩm bẩm như đang nói một mình.

◇◇◇

Hơn sáu giờ chiều ngày 28 tháng 6.

"Xin lỗi vì đã giữ chân các vị đến muộn thế này."

"Không, chính chúng tôi mới là người đã nán lại quá lâu...... Chắc cô bận rộn lắm phải không."

Tại sảnh vào trụ sở FEHR, Rena và Mayumi đang cúi đầu chào nhau lia lịa. Lý do đúng như hai người đã nói. Buổi gặp mặt kéo dài hơn dự kiến rất nhiều.

Không phải lỗi của ai cả. Rena muốn nghe những câu chuyện về Tatsuya mà Mayumi biết, còn Mayumi lại tỏ ra rất hứng thú với quá trình Rena thành lập FEHR. Tóm lại, việc câu chuyện kéo dài là do cả hai bên.

Và có vẻ như hai người vẫn chưa nói chuyện đủ. Không phải là hết chuyện để nói, mà là do tâm đầu ý hợp nên không nỡ rời đi.

Tuổi thật của Mayumi là 22 (sinh tháng 12 năm 2077), còn Rena vừa đón sinh nhật tuổi 30 (sinh tháng 6 năm 2070). Rena lớn hơn tận 8 tuổi, nhưng ngoại hình thì ngược lại: Mayumi trông đúng tuổi còn Rena nhìn chỉ như thiếu nữ 16, 17 tuổi.

Chẳng biết có phải do hiệu ứng cộng hưởng đó hay không, nhưng giữa hai người đã hình thành một bầu không khí thân thiết không màng tuổi tác.

"Mayumi."

Rena gọi tên Mayumi. Cuộc trò chuyện của họ diễn ra bằng tiếng Anh, sắc thái của việc gọi tên không giống như trong tiếng Nhật. Nhưng chắc chắn nó chứa đựng sự thân thiết hơn là gọi bằng họ.

"Nếu không phiền, tối nay chúng ta dùng bữa cùng nhau nhé?"

"Vâng, Rena. Rất sẵn lòng."

Điểm này Mayumi cũng giống vậy.

"Tuyệt quá."

Rena bày tỏ niềm vui bằng nụ cười rạng rỡ như thiếu nữ.

"Shirley, ăn gì thì được nhỉ?"

"Để xem nào, Poutine thì sao ạ?"

Charlotte trả lời Rena với nụ cười gượng gạo, rồi quay sang Mayumi.

"Miss Saegusa. Cô đã từng thử món Poutine chưa?"

"Poutine? Chưa, tôi chưa ăn bao giờ."

"Vậy sao. Đó là món ăn bình dân có bán cả ở các tiệm thức ăn nhanh, nhưng lại là một trong những đặc sản của vùng Canada, tôi nghĩ cô nên thử một lần cho biết."

"Nghe hay đấy, nhất định phải thử rồi."

Hôm qua vì nghĩ "đã cất công đi du lịch nước ngoài" nên họ tránh các món ăn nhanh. Nhưng nếu là đặc sản được người địa phương giới thiệu thì Mayumi cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội nếm thử.

Nhận được câu trả lời của Mayumi, Charlotte bắt đầu gọi điện thoại. Sau khi cúp cuộc gọi thứ hai, cô quay sang Rena.

"Rena, tôi đã đặt được bàn lúc 19 giờ tại một nhà hàng ở West End."

"Đi từ bây giờ thì vừa kịp giờ đấy nhỉ."

Năm người gồm Rena, Mayumi, Mari, Ryousuke và Charlotte lập tức lên xe.

◇◇◇

Trước sáu giờ rưỡi chiều, Lina đang chờ ở khách sạn thì nhận được cuộc gọi từ Milfak.

'Lina, nhóm Miss Saegusa vừa rời trụ sở FEHR cùng với Rena Fehr trên một chiếc xe tự hành.'

"Cùng với Rena Fehr sao?"

Vừa hỏi lại với vẻ ngờ vực, Lina vừa nghĩ thầm một điều có lẽ hơi thất lễ: "Mayumi có khả năng giao tiếp tốt đến thế sao nhỉ".

Tuy nhiên, câu nói này không mang ý nghĩa bản chất của một câu hỏi.

"Có biết họ đi đâu không?"

Cô lập tức thay đổi nội dung câu hỏi.

'Tôi nghĩ là hướng West End.'

"Giờ này thì chắc là Rena Fehr mời đi ăn tối rồi nhỉ......?"

Vì đang để loa ngoài nên Sophia cũng nghe thấy nội dung cuộc gọi.

Trước suy đoán của Lina, Sophia gật đầu im lặng tỏ ý tán thành.

'Có lẽ đúng như cô nói.'

Milfak cũng đồng tình với suy đoán này.

'Khi nào xác định được điểm đến tôi sẽ liên lạc ngay.'

"Nhờ cậu nhé. Chúng tôi cũng sẽ đến West End."

'Rõ. Lina, cẩn thận nhé.'

Cuộc gọi kết thúc.

Cùng lúc đó Sophia đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe thuê để trên bàn.

"Đi thôi, Lina."

"Ừ, rõ rồi."

Hơi băn khoăn trước ý đồ của Sophia khi cô ấy chộp lấy chìa khóa như thể đang tranh giành, Lina cũng đứng dậy.

◇◇◇

Khoai tây chiên rưới nước sốt và phủ phô mai, thêm các loại topping như thịt, rau, trứng và nấm. Món ăn Canada này—xét về nguồn gốc thì nên gọi là món ăn Quebec—Poutine, lại được lòng Mari hơn là Mayumi.

Nói vậy thôi chứ Mayumi cũng ăn nhiều chẳng kém gì Mari.

"Hà~, no quá đi mất."

"Nhồi nhét chừng đó thì chả no......"

Thấy Mayumi vừa ra khỏi quán đã thốt lên đầy thỏa mãn, Mari buông lời ngán ngẩm.

"Thấy các vị thích món này, là người địa phương tôi vui lắm."

Rena nở nụ cười chân thành.

"Nghe nói là thức ăn nhanh nên tôi cứ sợ không đủ cho bữa tối, hóa ra tôi đã lo xa quá rồi."

Poutine gốc chỉ có sốt và phô mai, loại bán ở tiệm thức ăn nhanh là kiểu ẩm thực bình dân đó. Nên suy nghĩ của Mayumi cũng không thể gọi là hiểu lầm.

"Vì quán đó có các loại topping đặc biệt phong phú mà."

Chỉ là như Rena nói, nhà hàng đó thuộc loại cao cấp hơn thôi.

"Chúng tôi sẽ đưa các vị về khách sạn."

"Không được, sao có thể để Miss Gagnon lái xe khi đã uống rượu chứ. Chúng tôi sẽ gọi taxi."

Mayumi khéo léo từ chối lời đề nghị đưa về bằng xe của Charlotte.

"Tôi đâu có uống đến mức say."

Thực tế lượng cồn Charlotte nạp vào chưa đến mức bị coi là lái xe khi say rượu theo luật pháp. Không chỉ Ryousuke, người từng sống ở USNA, mà cả Mari cũng nghĩ "Chừng đó thì có sao đâu".

Nhưng Mayumi lại rất nghiêm khắc trong chuyện "đã uống rượu thì không lái xe". Không biết có kỷ niệm cay đắng nào với rượu bia không, mà cô không chỉ từ chối được đưa về, mà còn khuyên Charlotte—dù giọng điệu không quá gay gắt—rằng "Cô nên gọi taxi thì hơn".

"Tôi hiểu rồi. Vậy ít nhất hãy để chúng tôi tiễn các vị."

Cảm nhận được nguyên tắc cứng rắn ẩn sau thái độ mềm mỏng của Mayumi, Rena đưa ra phương án thỏa hiệp.

"......Làm phiền các vị quá."

Sở dĩ Mayumi không bảo họ về trước là vì cô nghĩ để Charlotte giã rượu thì nên đợi một lúc rồi hãy lái xe sẽ tốt hơn là lái ngay.

"Vậy chúng ta hãy đợi ở chỗ nào không cản trở mọi người nhé. Ryousuke, cậu gọi taxi giúp tôi được không."

"Vâng, Milady."

Ryousuke gật đầu vui vẻ, Rena mỉm cười đáp lại rồi đi trước dẫn đường.

Nhìn Ryousuke hăng hái thực hiện chỉ thị của Rena như một chú chó trung thành, Mayumi khẽ nheo mắt lại.

Biểu cảm của cô vừa giống như đang cười, lại vừa giống như đang bất mãn.

◇◇◇

Từ trong chiếc xe tự hành đậu cách đó một đoạn, Lina và Sophia quan sát nhóm năm người của Rena đang đi về phía góc bãi đậu xe nhà hàng.

"Mình đang làm cái gì thế này......"

Bất chợt Lina lầm bầm ở ghế phụ.

"Sao thế, tự nhiên lại than vãn?"

Sophia hỏi với giọng điệu không hề ngạc nhiên mà còn có vẻ thích thú.

"Có cần thiết phải để tôi trông chừng Mayumi không? Nếu kẻ địch có hàng chục tên thì không nói, chứ FBI cũng đâu thể làm gì quá lộ liễu được đúng không? Nếu DIA đã vào cuộc thì cứ giao cho họ là được mà?"

"Tóm lại là Lina chán rồi chứ gì?"

"Không phải!"

Lina không cắn hay hét lên, nhưng ánh mắt cô đảo liên hồi.

"Mà, tớ nghĩ Lina nói đúng đấy."

Sophia không bồi thêm mà lại bày tỏ sự đồng tình với ý kiến của Lina.

"Hả?"

Câu nói bất ngờ của Sophia khiến Lina thốt lên một tiếng ngớ ngẩn.

"Dù Lina không cất công tự mình đi theo dõi thì chúng ta vẫn sẽ hành động để ngăn chặn hành vi bạo ngược của FBI thôi. Bỏ qua chuyện Miss Saegusa là người có liên quan đến Mister Shiba, thì việc cơ quan chính phủ tấn công thường dân vô tội đến thăm States đúng là nỗi nhục quốc thể."

"Chuyện đó...... đúng là vậy."

Điều Lina đồng cảm là phần "nỗi nhục quốc thể". Cô biết Mari đi cùng là quân nhân Nhật Bản. Sophia chắc cũng biết. Khi nhập cảnh, Mari không hề che giấu thân phận.

Và Mari không hề trong quá trình tác chiến, cũng không hoạt động gián điệp hay phá hoại. Việc làm hại cô ấy trái pháp luật cũng giống như đối với Mayumi vậy.

Tóm lại, FBI và những kẻ đứng sau đang bôi tro trát trấu vào uy tín của USNA bằng cách coi thường pháp luật. Lina tuy không còn coi mình là quân nhân, nhưng cũng giống như Sophia, cô cảm thấy phẫn nộ về điều đó. Đó là lý do Lina không giao phó chuyện này cho người khác.

"......Thôi, tớ quyết định sẽ tiếp tục."

Lina vẫn dán mắt vào nhóm Mayumi—cố tình không nhìn mặt Sophia—và nói.

Nhìn Lina như vậy, Sophia thầm nghĩ "Đáng yêu thật đấy".

Tiếp tục theo dõi khoảng năm phút. Tình hình bắt đầu thay đổi.

Một chiếc xe wagon sơn màu tối tiến vào bãi đậu xe và đi về phía nhóm Mayumi. Bên hông xe có in logo cho thấy đó là taxi không người lái.

Đúng lúc xung quanh không còn bóng người nào. Lina và Sophia nâng cao cảnh giác. Họ không cho rằng thời điểm này là ngẫu nhiên. Rõ ràng là có sự sắp đặt.

Dù là taxi không người lái nhưng bên trong lại có bóng người, theo lẽ thường thì có lẽ là khách đi xe đến đây.

"Sophia."

"Sẵn sàng bất cứ lúc nào."

Đáp lại giọng nói căng thẳng của Lina, Sophia trả lời bằng giọng điệu dành cho cấp trên.

◇◇◇

"Đến rồi sao......?"

Nhìn chiếc taxi kiểu tall wagon đi vào bãi đậu xe, Mayumi lẩm bẩm. Bên trong có bốn bóng người, cô nghĩ chắc là khách của nhà hàng này.

"Mayumi!"

Nhưng bất ngờ Mari kéo tay cô lại, che chắn Mayumi sau lưng mình.

Cùng lúc đó, Ryousuke đứng chắn ngay trước mặt Rena, thủ thế.

Hành động của hai người là do chiếc xe tự hành lẽ ra phải dừng ở lối vào nhà hàng lại đang lao thẳng về phía họ.

Trực giác "có biến" của hai người đã đúng.

Ngay khi xe dừng lại, những gã đàn ông từ trong xe lao ra.

Họ được trang bị vũ khí trông như dùi cui cảnh sát đặc nhiệm.

Một tên vung gậy đánh vào Mari.

Mari đưa tay trái lên, đỡ đòn bằng cẳng tay.

Tiếng phóng điện ngắn xé toạc không khí ban đêm.

Vũ khí của bọn chúng không phải dùi cui thường mà là dùi cui điện (stun baton).

Tuy nhiên, Mari, người lẽ ra phải bị điện giật, không hề tỏ ra đau đớn chút nào, cô tung cú đá trước phản công lại gã đàn ông.

Gã đàn ông tự lùi lại để giảm bớt lực sát thương của cú đá.

"Mari!?"

"Không sao."

Đáp lại tiếng gọi lo lắng của Mayumi, Mari vẫn nhìn thẳng về phía trước. Tình huống không cho phép giải thích, nhưng bên dưới chiếc áo khoác mùa hè mà cô chưa từng cởi ra hôm nay, cả hai cánh tay của Mari đều được trang bị giáp bảo hộ ở cẳng tay và bắp tay. Đó là loại giáp da nhân tạo cách điện cao cấp, sẽ cứng lại khi chịu va đập.

Thấy cô phân tâm trả lời, một gã khác lao vào tấn công Mari. Tên thứ ba kiềm chế Ryousuke, tên thứ tư vòng qua định tấn công Mayumi.

Mayumi theo phản xạ định triển khai Khởi động thức, truyền hạt Psion vào chiếc CAD dạng vòng tay điều khiển bằng ý nghĩ.

"Mayumi, không được!"

Nhưng Rena ngăn cô lại.

"Giới hạn sử dụng ma thuật ở thành phố này nghiêm ngặt hơn những nơi khác!"

Mayumi ngừng phát động ma thuật.

Vì định dùng ma thuật để đánh trả nên cô chưa kịp chuẩn bị tư thế để tránh đòn của kẻ côn đồ.

Người đấm bay gã đàn ông đang lao tới là Ryousuke.

"Lùi lại nữa đi!"

Ryousuke dang rộng hai tay, đẩy cả Mayumi và Rena ra sau lưng mình cùng một lúc.

Dù bị đẩy khá thô bạo nhưng cả Mayumi và Rena đều không phản đối.

"Khá lắm!"

Mari khen ngợi kỹ năng của Ryousuke bằng giọng điệu cộc cằn.

"Nhờ cậu lo hai người họ!"

Vừa chống đỡ đòn tấn công của hai tên địch, cô vừa phân công cho Ryousuke.

"Vâng, bên này cứ giao cho chúng tôi."

Người trả lời là Charlotte. Ở phía đối diện Ryousuke, cô đang trừng mắt nhìn tên còn lại trong nhóm bốn kẻ tấn công.

Cô không cầm vũ khí. Cô đang đối đầu tay không với gã đàn ông cầm dùi cui điện. Dù vậy, tình thế vẫn đang giằng co. Điều đó chứng tỏ Charlotte không hề có sơ hở. Hoặc là có một lý do nào khác.

Trong khi đó, tình hình bên phía Ryousuke lại rất dễ hiểu.

"Hự. Thằng này!"

Kẻ đang thở hổn hển và buông lời chửi rủa chính là tên tấn công. Trên tay hắn không còn dùi cui điện—đã bị Ryousuke đánh rơi—mà thay vào đó là một con dao nhỏ.

Ryousuke không hề nôn nóng muốn "nhanh chóng đến trợ giúp Mari", anh bình tĩnh hóa giải các đòn tấn công của đối phương. Không hề cảm thấy sự bất lợi khi tay không đấu với vũ khí. Và anh đang chắc chắn tích lũy sát thương lên đối thủ.

Quả nhiên người vất vả nhất là Mari khi phải một mình cân hai. Tuy nhiên, cách chiến đấu của cô không hề có chút sơ hở nguy hiểm nào. Bằng chứng là phía đối thủ bắt đầu tỏ ra nôn nóng.

Phía sau chúng là FBI. Tuy nhiên đang trong hoạt động phi pháp, chính chúng mới là kẻ muốn tránh dính líu đến cảnh sát. Tình hình này càng kéo dài thì phe Mari càng có lợi.

Hai tên đang tấn công Mari lùi lại một khoảng lớn. Thấy vậy, hai tên còn lại cũng giãn khoảng cách. Thấy tình thế bất lợi, chúng định chuyển sang bỏ chạy sao?

"Này!"

"Ờ!"

Hai tên phía trước ra hiệu gì đó với nhau.

Hai tên bên trái phải gật đầu im lặng.

Cả bốn tên đồng loạt rút ra những thiết bị mỏng và dài từ túi sau lưng.

Ánh sáng Psion rò rỉ từ bàn tay đang nắm chặt thiết bị đó.

"CAD!?"

"Bọn này là pháp sư sao!?"

Mayumi và Mari gần như hét lên cùng lúc.

◇◇◇

Các đặc vụ phi pháp đọc Khởi động thức từ CAD.

Bị bất ngờ, cả Mayumi và Mari đều chậm trễ trong việc phản ứng.

"Đừng hòng!"

Nhưng người phát động ma thuật nhanh nhất lại là Lina, cô hét lên từ trong chiếc xe tự hành đang dùng để theo dõi.

Sự can thiệp khu vực được triển khai bùng nổ bao trùm lấy nhóm năm người Mayumi và các đặc vụ phi pháp, ngăn chặn việc phát động ma thuật.

Lina không giỏi can thiệp khu vực như Miyuki, nhưng xét về tốc độ bộc phát thì cô vượt trội hơn Miyuki. Nếu giới hạn thời gian duy trì trong vài giây, cô có thể triển khai can thiệp khu vực không thua kém gì Miyuki.

Trường can thiệp khu vực biến mất sau ba giây, nhưng chừng đó là đủ để nhóm Mayumi lấy lại tư thế.

Tuy nhiên, Mayumi và Mari không cần phải dùng đến ma thuật.

Những con dao phi mỏng như kim bay đến từ hư không, lần lượt cắm phập vào bốn tên đặc vụ. Tuy chỉ trúng vào bắp tay hay đùi, không phải chỗ chí mạng, nhưng nghe tiếng hét thảm thiết của tất cả bọn chúng thì có vẻ sát thương gây ra lớn hơn vẻ bề ngoài.

Những con dao đó do Sophia, người đang ẩn nấp bên ngoài bãi đậu xe, điều khiển bằng ma thuật Di động. Kỹ thuật dùng ma thuật điều khiển dao bay rất phổ biến trong Stars. Nhiều thành viên giỏi kỹ năng này, và cũng có những ma thuật cấp cao như [Vũ điệu Kiếm] (Dancing Blades) được phát triển.

Những con dao phi tấn công các đặc vụ cũng là một trong những kỹ thuật ma thuật đó, tên gọi là [Dao găm Hornet] (Hornet Dagger). Đây là ma thuật dùng hệ Phóng xuất để tích điện cho dao, rồi dùng hệ Di động điều khiển đâm vào kẻ địch. Ma thuật này gây sát thương bằng cả vết đâm và điện giật. Nó chủ yếu được dùng để nhắm vào tay chân nhằm vô hiệu hóa đối phương mà không giết chết.

Trong nhiều trường hợp, nó được dùng để bắt sống kẻ địch, nhưng trong trường hợp này mục đích không phải là bắt giữ.

"——Rút lui!"

Gã đó có lẽ là chỉ huy. Chỉ với một tiếng hô của hắn, cả bốn tên, bao gồm cả hắn, vội vã chạy vào chiếc xe dùng để tập kích với những con dao vẫn còn cắm trên người.

Chiếc xe tự hành rồ ga phóng đi, cả Mari, Ryousuke, Charlotte lẫn Sophia đang ẩn nấp bên ngoài bãi đậu xe đều không ra tay ngăn cản.

◇◇◇

"Cái gì vậy, những con dao đó......?"

"Không biết."

Trước lời lẩm bẩm của Mayumi, Mari trả lời một cách nghiêm túc nhưng đầy vẻ bực bội. Lý do cô khó chịu là vì:

"Chắc chắn là ma thuật, nhưng tớ hoàn toàn không nhận ra dấu hiệu phát động hay dấu vết gì cả."

Đó là lý do.

Nếu những con dao đó nhắm vào phe mình thì bản thân cô đã không thể đỡ được—Mari nghĩ vậy và cảm thấy tức giận vì sự kém cỏi của bản thân.

"Vâng. Từ người thi triển can thiệp khu vực lúc đầu cho đến người này, đều là những cao thủ đáng gờm."

Câu nói tiếp theo của Rena với giọng vẫn chưa hết căng thẳng không hẳn là để an ủi, nhưng cũng có chút tác dụng làm dịu cảm xúc của Mari.

"Người thi triển lúc đầu?"

Ryousuke chú ý đến lời nói đó của Rena.

"Milady, người thi triển can thiệp khu vực và người dùng dao phi là hai người khác nhau sao?"

"Chú ý" ở đây không mang nghĩa "chất vấn" hay "trách móc", mà là nhận ra điểm đáng ngờ nên hỏi lại.

"Đúng vậy, là người khác."

Câu trả lời của Rena rất rõ ràng. Có lẽ cô ấy đã nhận biết được điều đó một cách chắc chắn.

"Kỹ thuật điều khiển dao phi cũng rất cao siêu, nhưng thực lực của pháp sư tung ra can thiệp khu vực e rằng còn vượt trên cả tôi."

"Hơn cả Milady sao? Nếu vậy chẳng lẽ là, Stars!?"

Nghe câu nói của Ryousuke, cả Mayumi và Mari đều nghĩ "Làm quá rồi". Cách nói đó chẳng khác nào bảo Rena sở hữu ma lực ngang ngửa với Stars.

Cả hai đều lờ mờ cảm thấy Rena không phải là người bình thường.

Nhưng ở thời điểm này, họ vẫn đang đánh giá thấp thực lực của Rena.

◇◇◇

Thấy Sophia đi tới, Lina đang ngồi ở ghế lái liền mở khóa cửa xe. ——Ngay sau khi Sophia xuống xe, Lina đã tranh thủ tót lên ngồi trước vô lăng.

"Fifi, vất vả rồi."

"Cảm ơn."

Sophia ngồi vào ghế phụ, đáp lại lời khen ngợi của Lina bằng giọng điệu thoải mái. Cô đã giải trừ trạng thái chiến đấu.

"Không gay go như tớ nghĩ nhỉ."

Nghe câu này của Lina, Sophia khẽ lắc đầu.

"Đúng là kỹ năng ma thuật thì tệ hại, nhưng độ điêu luyện thì cao ngoài dự đoán đấy. Trúng [Dao găm Hornet] mà không gục, lại còn bỏ chạy mà không rút dao ra, chắc là để tránh bị xác định danh tính qua máu hay mô da."

"Ra vậy. Chỉ được cái lì lợm thôi nhỉ."

"Ừ. Huấn luyện bình thường thì không làm được thế đâu."

"Càng tò mò về lai lịch của chúng quá...... Không biết trước khi được FBI thuê thì đám này làm gì nhỉ."

"Bắt được thì biết ngay thôi."

Sophia kéo ý thức của Lina, người đang sắp lạc vào ngõ cụt suy nghĩ, trở về thực tại.

"......Cậu nghĩ chúng vẫn sẽ tấn công à?"

"Không không, dù có tiếp tục tập kích thì chắc chắn chúng sẽ thay đổi nhân sự thôi."

"?"

Thấy Lina nghiêng đầu thắc mắc, Sophia nở nụ cười tinh quái.

"Lina, quên rồi sao? Phe mình đâu chỉ có hai đứa mình."

"A."

Nghĩ đến khả năng có đội khác đang truy đuổi, Lina buột miệng thốt lên. Thấy vậy, Sophia bật cười khúc khích.

"Lina đúng là chỉ chuyên về chiến đấu trực diện thôi nhỉ."

"......Về khách sạn thôi."

Lina cho xe chạy.

Nhìn góc mặt nghiêng cứng ngắc một cách kỳ lạ của Lina khi cô cố định ánh nhìn về phía trước để không nhìn sang ghế phụ, Sophia vẫn tiếp tục cười trộm.

Chiếc taxi mà nhóm Mayumi gọi vẫn chưa đến. Sophia không vạch trần việc họ đang bỏ mặc nhóm Mayumi và chấm dứt việc hộ tống trong bóng tối.

◇◇◇

Nhóm ba người Mayumi trở về khách sạn khi trời đã gần về khuya.

"Aaa, cuối cùng cũng được ngủ."

Mayumi để nguyên quần áo gieo mình xuống giường. Trong tư thế nằm ngửa, cô than thở "Mệt quá" bằng giọng kéo dài thườn thượt.

"Mayumi, lôi thôi quá đấy."

Giọng mắng mỏ của Mari cũng thấm đẫm sự mệt mỏi. Tuy không nằm xuống nhưng cô cũng ngồi phịch xuống giường với vẻ uể oải.

"Tắm rửa thay đồ rồi hãy ngủ. Không đàng hoàng là quần áo nhăn nhúm hết đấy."

"Ehh......"

"Ehh cái gì mà ehh. Định để nguyên người bẩn thế mà ngủ thật à. Từ bỏ làm con gái hơi sớm đấy."

Câu cuối cùng có vẻ lọt vào tai, Mayumi kêu lên "Hứ" một tiếng rồi ngồi dậy.

Nhưng ngay lập tức cô lại đổ ập xuống giường.

"Không được. Oải quá. Mari, cậu tắm trước đi."

"Haizz......"

Mari thở dài với vẻ mặt bó tay rồi đứng dậy.

"Đừng có ngủ đấy. Sau tớ là cậu phải vào tắm ngay đấy nhé."

"Rõ rồi~"

Mayumi giơ một tay lên vẫy vẫy, trả lời bằng giọng uể oải.

Thấy Mari đã khuất bóng vào phòng tắm, Mayumi mới chậm chạp ngồi dậy. Cô nghĩ nếu cứ thế này thì sẽ ngủ quên mất thật.

Lúc nãy chỉ là làm nũng với Mari thôi, chứ Mayumi cũng không định đi ngủ mà không tắm. Chưa nói đến chuyện giữ gìn hình ảnh phụ nữ, bản thân cô cũng thấy người nhớp nháp khó chịu.

Dù cô không vận động mạnh đến mức toát mồ hôi. ......Có thể là mồ hôi do căng thẳng hay mồ hôi lạnh thì có.

Lý do họ về khách sạn muộn thế này, và lý do họ mệt mỏi đến thế là do việc lấy lời khai của cảnh sát.

Không phải FBI. Là cảnh sát thành phố Vancouver. Có lẽ là đương nhiên, nhưng vụ việc nhóm Mayumi bị tấn công ở bãi đậu xe đã được nhà hàng báo cảnh sát.

Vì họ là nạn nhân nên việc lấy lời khai không quá gay gắt. Việc có luật sư Charlotte đi cùng cũng giúp giảm bớt sự truy cứu của cảnh sát.

Nhưng vì tất cả đều là pháp sư—nói chính xác thì Charlotte không phải pháp sư mà là người có năng lực tâm linh (Psychic)—nên việc xác nhận xem dấu vết ma thuật tại hiện trường có phải của họ hay không, và họ có sử dụng ma thuật trái phép hay không đã tốn rất nhiều thời gian.

Có lẽ các nhân viên FBI chỉ đạo đám đặc vụ đã tính toán rằng, dù vụ bắt cóc không thành công thì nhóm Mayumi cũng sẽ bị bắt, hoặc ít nhất là bị tạm giữ vì sử dụng ma thuật trái phép. Bằng cách đó, chúng chắc chắn âm mưu dựng lên một vụ bê bối cho Tatsuya, người đã phái họ đến, và Bộ trưởng Quốc phòng Spencer, người đang liên minh với cậu ta và cũng là ứng cử viên đối lập trong cuộc bầu cử Tổng thống.

Âm mưu đó có lẽ đã thành công nếu Rena không ngăn cản việc sử dụng ma thuật. Nếu chỉ có nhóm Mayumi, khả năng cao là họ đã dùng ma thuật theo thói quen như ở Nhật Bản và bị buộc tội.

Dù nói gì đi nữa, ở trong nước Nhật, Mayumi là con gái nhà Saegusa nên bản thân cô cũng nhận được những ưu đãi mà không hề hay biết. Có thể nói là "được nể nang". Dù có dùng ma thuật trong thành phố, cho đến nay cô vẫn được các cơ quan tư pháp nhắm mắt làm ngơ.

Ở Vancouver, việc sử dụng ma thuật tại nơi công cộng bị hạn chế đặc biệt nghiêm ngặt. Thông tin này Mayumi cũng đã ghi nhớ như một mục cần chú ý trước khi xuất ngoại.

Nhưng pháp sư thực chất bị cấm đi du lịch nước ngoài ngắn hạn nên không có kinh nghiệm ở nước ngoài. Họ không cảm nhận được sự khác biệt giữa trong nước và ngoài nước một cách thực tế. Bài học về việc phải hành động cẩn trọng với sự khác biệt đó vẫn chưa thấm vào người. Đêm nay, Mayumi suýt chút nữa đã rơi vào cái bẫy này.

◇◇◇

Lina đã về khách sạn sớm hơn Mayumi rất nhiều. Cô đã tắm rửa xong xuôi và đang thư giãn.

====================

「Lina, nghe nói Đại úy Mirfak đã tóm được gã đặc vụ đó rồi đấy.」

Sophia, người vừa ra ngoài để xác nhận tình hình, đã quay trở lại.

「Không phải DIA mà là Hardy sao?」

「Tất nhiên, sau khi thẩm vấn xong thì vẫn phải bàn giao cho bên đó. Nhưng vì hắn là một pháp sư có năng lực khá tốt, nên có vẻ như họ đã quyết định để Stars "sơ chế" trước rồi mới giao nộp.」

「Hắn bị tẩy não à?」

"Sơ chế" trong trường hợp này có nghĩa là đưa đối tượng vào trạng thái mà phe mình cũng có thể thẩm vấn được. Ở Nhật Bản, quan điểm phổ biến cho rằng "tẩy não làm tổn hại đến kỹ năng ma thuật", nhưng ở Mỹ thì khác. Người ta cho rằng ngay cả với những pháp sư cấp thấp, bằng cách định hướng kỹ năng ma thuật, họ có thể hy sinh tính đa năng để nâng cao đáng kể một kỹ năng cụ thể nào đó.

「Chuyện đó thì giờ mới bắt đầu điều tra, nhưng khả năng cao là có đấy. Đám người đó vốn thuộc biên chế của 『Wiz Guard』.」

『Wiz Guard』 là đơn vị duy trì an ninh nội địa bao gồm các pháp sư chiến đấu cấp thấp, những người thậm chí không đủ tiêu chuẩn để trở thành ứng viên cho Stars. Tuy nói là cấp thấp, nhưng với tư cách là quân nhân pháp sư, họ vẫn sở hữu năng lực ở mức độ thực chiến.

「Hừm.」

Nghe đến cựu thành viên Wiz Guard, phản ứng của Lina khá hờ hững. Đối với Lina, người đã bước đi trên con đường tinh anh từ Starlight lên Stars ngay từ khi còn ở tuổi thiếu niên, sự nghiệp tại Wiz Guard là thứ không đáng để cô phải bận tâm.

「Có vẻ như hắn đã bị kết án tại tòa án quân sự và đang bị giam giữ thì được FBI lôi ra.」

「Bị kết án tại tòa án quân sự sao, rốt cuộc hắn đã làm cái gì vậy?」

Câu hỏi này cũng chỉ mang tính chất xã giao, chứ cô không thực sự hứng thú đến thế.

「Ba năm trước đã xảy ra một cuộc bạo động ở bang Bắc Mexico, nhớ không?」

Lãnh thổ Mexico cũ đã bị USNA sáp nhập và tổ chức lại thành ba bang. Trong số đó, khu vực nằm ở phía bắc chí tuyến Bắc bao gồm cả bán đảo Baja California chính là bang Bắc Mexico.

「Tội danh là đã có hành vi bạo lực đối với cư dân địa phương vào thời điểm đó. Hình phạt đã bị tăng nặng với lý do một bộ phận quân đội bang đã ly khai và đối đầu với quân đội liên bang. Hồ sơ chính thức ghi lại là như vậy.」

Tuy nhiên, nghe đến đây, Lina không thể giữ thái độ thờ ơ được nữa. Bởi lẽ, sau khi xung đột giữa Wiz Guard và quân đội bang nổ ra, Lina cũng đã được phái đến bang Bắc Mexico với tư cách là 「Angie Sirius」 cùng với các thuộc cấp của Stars. Khi đó, cô đã rất vất vả để thu dọn tàn cuộc, và cũng có những ký ức cay đắng khi bị cuốn vào rắc rối với những kẻ theo chủ nghĩa phản ma thuật.

「...Thực tế thì không phải vậy sao?」

Lina gặng hỏi lại, cảm thấy lấn cấn với cách nói 「Hồ sơ chính thức」 của Sophia.

「Phải điều tra chi tiết mới biết được, nhưng... Có vẻ như bọn họ đã bị cấp trên đổ vấy trách nhiệm cho việc quân mình đánh quân ta.」

「Ý cậu là họ bị biến thành vật tế thần sao!?」

「Chà... có lẽ là như vậy.」

Sophia thừa nhận bằng một cách diễn đạt mơ hồ trước đôi mắt mở to của Lina.

「A...」

Ngay sau đó, Sophia thốt lên, bởi vì từ phản ứng của Lina, cô mới sực nhớ ra rằng Lina đã từng xuất quân trấn áp bạo động ở bang Bắc Mexico với tư cách là 『Angie Sirius』.

「Lina không có trách nhiệm gì trong chuyện này đâu nhé.」

Sophia vội vàng nói thêm.

「Mình không biết chi tiết, nhưng chỉ riêng việc dẹp yên tình hình đã cực kỳ vất vả rồi đúng không? Wiz Guard tuy cùng là quân đội liên bang nhưng lại là một tổ chức hoàn toàn khác. Chuyện gì đã xảy ra trong nội bộ bọn họ, dù là 『Sirius』 cũng làm sao mà biết được.」

「...Mình hiểu mà. Mình không có sở thích tự trách bản thân vì những chuyện như thế đâu, đừng lo.」

Lina mỉm cười đáp lại.

Nhưng biểu cảm đó của cô lại phản chiếu một tâm trạng không hề dứt khoát như lời cô nói.

Như vậy, chiến dịch sử dụng đặc vụ bất hợp pháp của FBI đã kết thúc trong thất bại hoàn toàn.

Nhưng đối với Lina, người đã ngăn chặn nó, dư vị để lại cũng chẳng mấy dễ chịu.

========================================

**

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!