Hồi 10

513. ...Prologue...

513. ...Prologue...

Sau khi chia tay Kanami, tôi cũng lập tức tỉnh giấc.

Chính xác hơn là thoát khỏi 『Khe hở chiều không gian』 nhờ ma pháp 《Replace Connection》.

Song song với việc đó, tôi cũng tiến hành ma thạch hóa căn phòng mà mình được thừa kế từ chủ nhân.

Nếu suy nghĩ theo lẽ thường, việc "biến căn phòng thành ma thạch" là điều không tưởng. Liner Helvilshain thời còn theo học tại Học viện Eltraryu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Tuy nhiên, với tư cách là 『Chủ nhân Thế giới』 hiện tại, tôi biết rằng vạn vật hữu hình hay vô hình đều tồn tại ma thạch (linh hồn).

Dựa trên quy tắc đó của thế giới, tôi hình dung về việc vật chất hóa ký ức, sử dụng 《Distance Mute》 và 《Shift》 để rút trọn vẹn khái niệm về căn phòng ra.

Sau khi đưa viên ma thạch mang tên 『Phòng của Aikawa Kanami』 vào 『Túi đồ』, ma pháp 《Replace Connection》 hoàn tất, đưa tôi trở lại một nơi nọ.

Nơi đó nằm ngay cạnh 『Khe hở chiều không gian』.

Là một góc của nơi được gọi là 『Tầng Sâu Nhất』.

Đó là không gian mà mọi người đã hợp sức tạo ra sau trận chiến ở tầng 100.

Tại nơi tạm gọi là 『Con đường lát đá』 ấy, tôi từ từ mở mắt.

Trải dài đến tận đường chân trời là một màu xanh... một đại dương xanh ngắt quá đỗi.

Chỉ có biển cả tồn tại.

Ngoài ra, đừng nói đến đảo, ngay cả chim chóc cũng không, sóng gợn cũng chẳng thấy, không gian ngập tràn trong tĩnh lặng.

Mặt biển lặng gió vĩnh cửu lấp đầy nửa dưới tầm nhìn.

Và nửa trên là bầu trời trải dài vô tận.

Cũng giống như biển, không mây, không mặt trời, một màu trời trong vắt đến cực điểm.

Bầu trời và mặt biển kỳ quái không hề có sự thay đổi màu sắc, cả hai đều không bình thường.

Nếu chạm vào giọt nước của biển ấy, ta sẽ bị xâm nhập bởi lượng thông tin quá khổng lồ và đánh mất sự tỉnh táo.

Nếu nhìn chằm chằm vào bầu trời ấy, ta sẽ bị lôi cuốn bởi dung lượng quá thâm sâu và linh hồn sẽ bị hút mất.

Đó có lẽ là vùng đất ma quỷ mà người thường tuyệt đối không được đặt chân vào.

Ngay cả với tôi, người sở hữu 『Cơ thể ma pháp』, cũng không phải là ngoại lệ.

...Chính vì thế, mọi người mới tạo ra 『Con đường lát đá』.

Khi ngoảnh lại, tôi thấy một con đường lát đá khổng lồ màu xám tựa như cầu tàu đang vươn ra biển.

Bằng cách lát những phiến đá ma thạch đặc biệt như thế này, chúng tôi tránh việc phải chạm vào nước của 『Tầng Sâu Nhất』. Nhờ có con đường đá để đặt tầm mắt một cách an toàn, chúng tôi cũng có thể bảo vệ tâm trí khỏi bầu trời trong vắt quá mức kia.

Dù chỉ có thể tự do hành động trên mặt đá, nhưng con đường vẫn đang trong quá trình lát tiếp và cải tiến.

Tôi tỉnh dậy ở phần rìa của 『Con đường lát đá』 ấy.

Tôi dậm chân, kiểm tra lại độ hoàn thiện của nó.

Được làm từ ma thạch, nhưng vẻ ngoài chủ yếu là màu xám thô kệch.

Chiều dài tính từ chỗ tôi đang đứng đến đường chân trời phía sau lưng.

Chiều rộng thì không được như vậy. Ước lượng bằng mắt thì khoảng một trăm mét.

Cảm giác như một cây cầu lớn, nhưng khái niệm về khoảng cách và thị giác ở 『Tầng Sâu Nhất』 này rất mơ hồ. Luôn phải cẩn trọng rằng mọi thứ không như vẻ bề ngoài.

Trong lúc vừa răn mình vừa quan sát xung quanh, một giọng nói vang lên từ dưới chân tôi.

"Mừng cậu trở lại, Liner."

Ở rìa con đường lát đá đã có một vị khách đến trước.

Bên cạnh tôi, người cứ đứng chôn chân từ lúc tỉnh dậy, thiếu nữ màu đen ấy đang ngồi xổm.

Là cựu 『Ma Thạch Nhân (Jewel Culus)』 Noir.

Cô ấy, người vừa ném cho tôi lời chào mừng trở về, đang chăm chú nhìn mặt biển lấp lánh ngay sát mép đường.

Là đồng đội cũng sở hữu 『Cơ thể ma pháp』 giống tôi, dù vẫn giữ nguyên hình dáng như khi ở trên mặt đất, nhưng thi thoảng đường nét cơ thể cô ấy lại dao động.

"Tôi về rồi đây, Noir. ...Cô đang nhìn gì thế?"

Giờ đây cô ấy đã là một vĩ nhân được hứa hẹn sẽ lưu danh sử sách với tư cách 『Thánh nhân』. Việc Noir đang nhìn gì khiến tôi tò mò, bèn ghé mắt nhìn từ bên cạnh.

Trên mặt biển nơi ánh nhìn hướng tới, hình ảnh chủ nhân Kanami vừa mới chia tay hiện lên.

Nếu tận dụng tính chất kết nối với mọi linh hồn của 『Tầng Sâu Nhất』, có thể thực hiện được việc gần giống như 《Dimension》.

Và xung quanh Kanami, những người đồng đội cũ đã tập hợp đông đủ.

Họ đang vui vẻ dạo chơi lễ hội của Liên Hợp Quốc 『Cùng với mọi người』.

Có vẻ như họ đã thoát ra khỏi tầng 1 mê cung an toàn.

Tôi vừa an tâm, vừa tiếp tục ngắm nhìn.

Họ đi dạo quanh khu phố với rất nhiều quầy hàng, vừa đi vừa mua đồ ăn vặt.

Tuy nhiên, vì là người nổi tiếng nên có vẻ cũng gây ra chút náo động. Thế nên, mọi người mua mặt nạ thú và bắt đầu cải trang. Khi đó, Kanami cậy có 『Túi đồ』 và tiền nên đã mua sắm vô tội vạ, khiến các đồng đội phải ngán ngẩm.

Trông thật sự rất vui.

Tôi hỏi Noir, người đang cùng xem cảnh đó.

"Cô đang dõi theo Kanami đấy à?"

"Vị anh hùng thì không hẳn. Người tôi dõi theo là ngài Lastiara. Vì đó là cơ thể của tôi mà."

Sau khi khẳng định người mình nhìn không phải là Kanami, Noir gật đầu.

Ở phía bên kia ánh nhìn, Lastiara đang vui vẻ hơn bất cứ ai, cười đùa từ tận đáy lòng.

Người mà cô ấy nhường lại cơ thể, giờ đây đang sống rất hạnh phúc.

Noir vừa cười tủm tỉm gặm nhấm sự thật đó, vừa hừ mũi "hứ" một tiếng đầy tự hào.

Quả nhiên, cô ấy cũng có tài năng giúp người ra phết.

Hơn nữa, khác với Kanami, cô ấy theo đuổi một hướng đi cực kỳ lành mạnh là "vì sự biết ơn và tán thưởng của mọi người làm tôi thấy sướng".

Vừa xác nhận lại bản tính của người cộng sự có vẻ sẽ gắn bó như oan gia này, tôi vừa gật đầu đáp lại.

"Lastiara cũng có vẻ hạnh phúc nhỉ... Tốt quá rồi."

"Ừ, cảm giác như tốt quá, tốt quá rồi ấy. ...Dù hơi bực mình, nhưng hạnh phúc của ngài Lastiara quả nhiên phải có Vị anh hùng ở bên mới được."

Đã có nhiều chuyện xảy ra, nhưng giờ tôi và Noir đã có thể trò chuyện phiếm nhẹ nhàng.

Vì vậy, tôi có thể giao sự an toàn của hai người vừa trở về cấp độ 1 kia cho cô ấy.

Dù Noir ghét Kanami, nhưng cô ấy sẽ không làm những việc tổn hại đến nụ cười của Lastiara, người mà cô coi như gia đình.

Tôi dời mắt khỏi nhóm Kanami và tập trung vào công việc của mình.

Tôi lấy 『Phòng của Aikawa Kanami』 vừa thu được ra, đưa đến phần rìa con đường nơi tôi đang đứng.

Để nối tiếp con đường mới, cần phải tập trung toàn bộ tinh thần và sức lực.

Thế nhưng, như muốn quấy rầy tôi, một tiếng hét vô tư lự vang lên từ phía sau.

"...A, a a! Về rồi kìa, Liner của tôi!"

Đó là giọng của cựu 『Chủ nhân Thế giới』 Noy El Leberouge.

Tôi quay lại và thấy Noy ở đó.

Giống như khi thua ở tầng 100, cô ta đang mượn hình dáng của kỵ sĩ trưởng thành Ragne, và đang đứng (......) đi lại.

Tức là, giống như Kanami, chúng tôi cũng đã cứu được cô ta.

Chúng tôi đã cùng nhau cứu vớt 『Thế giới của cô ấy』 và cuộc đời cô ấy.

Vì vậy, giờ đây Noy đã có được điểm tựa là 『Mọi người luôn bên nhau』 và có thể tự mình đứng vững, thế nhưng...

Sau khi trận chiến ở tầng 100 kết thúc, cô ta bắt đầu gọi tôi thế này.

"Mừng cậu trở về! 『Người định mệnh duy nhất (......)』 của tôi!"

".......... Cô muốn nói gì thì tùy... Nhưng nếu thế thì thôi ngay cái hình dáng đó đi, trở về là chính mình giùm cái. Phiền phức lắm."

"Hả... C-Cái đó, vẫn còn xấu hổ lắm... Giờ mà thay đổi hình dáng, lỡ hình tượng của tôi trong lòng Liner sụp đổ thì tôi ghét lắm."

"Haizz... Chẳng biết là đang tích cực hay tiêu cực nữa."

Vừa thở dài, tôi vừa than thở sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Lúc nãy tôi có nói qua với Kanami, cái kết hạnh phúc ở tầng 100 không kết thúc gọn gàng mà lại kéo dài lê thê một cách vô ích.

Và kết quả là chỉ mình tôi (......) dính phải chuyện phiền toái này đây.

"Tôi tích cực lắm chứ bộ! Vì giờ tôi chẳng còn chút bất an nào nữa! Cuối cùng thì 『Bạch mã hoàng tử』 cũng xuất hiện trước mặt tôi rồi! Aaa, thế nên giờ chỉ cần bước đi trên cùng con đường với Kanami là được! Có người đi trước dẫn đường, cứ sống y hệt như thế, cảm giác an tâm cực kỳ!"

Cuối cùng Noy cũng tìm được sự an tâm.

『Sự luyến tiếc』 thực sự cũng đã được tìm thấy và hoàn thành trọn vẹn... Tuy nhiên, lý do cô ta dừng lại ở phút chót là tại đám người hóng hớt tồi tệ tự xưng là "Đồng minh của thiếu nữ" kia.

Nhờ lời khuyên của mọi người, cô ta thoát khỏi sự tan biến và bắt đầu mong muốn một cái kết khác với những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 khác.

Hơn nữa, cô ta còn đưa ra yêu cầu: "Nếu được thì tôi muốn một cái kết lãng mạn, kịch tính, hạnh phúc tuyệt đỉnh như Kanami và Lastiara cơ!", và rồi chọn tôi làm 『Người định mệnh duy nhất』 đó.

Tất nhiên, tôi đã từ chối hết sức bình sinh.

Thế nhưng, do những lời đường mật của Sứ đồ Legacy, mọi người đều quay sang phe Noy...

Nhớ lại trang kết thúc thực sự phiền toái đó, tôi lại thở dài lần nữa.

"Haizz... Mà thôi, tôi sắp nối đường đây, tránh ra một chút đi. Đừng có làm phiền đấy, Noy."

"Làm gì có chuyện đó. Ngược lại nếu thấy nguy hiểm, tôi sẽ dốc toàn lực giúp đỡ với tư cách người tiền nhiệm, cứ yên tâm."

"...Thế thì tốt."

Dù có nhiều bất mãn, nhưng sự thật là việc cô ta ở phe mình rất đáng tin cậy.

Với kiến thức và kinh nghiệm phong phú đó, cô ta sẽ giúp đỡ tôi trong vai trò sắp tới nhiều hơn bất cứ ai.

Điều đó quá phù hợp với phương châm "Mọi người cùng làm 『Chủ nhân Thế giới』" của tôi, nên khó mà đuổi đi được.

Vừa mang tâm trạng cam chịu, tôi vừa sử dụng ma pháp.

"Nhờ cả vào hai người, sư phụ. ...Ma pháp 《Soul Roadcraft》."

Vừa mượn 『Phép thuật』 thực sự của hai chị em sư phụ, tôi vừa kích hoạt ma pháp mới.

Hiệu quả của nó là tạo đường bằng cách sử dụng ma thạch ký ức (......).

Thực tế cái cần thiết là tạo chỗ đứng để quản lý nước xung quanh một cách an toàn, nhưng tôi cố tình hình dung nó là việc làm đường.

Bởi vì ma pháp chỉ cho phép một mình mình đi đến phía bên kia 『Tầng Sâu Nhất』 là không được.

Để đồng đội cũng có thể đi lại dễ dàng.

Để một ai đó sẽ thay thế tôi làm 『Chủ nhân Thế giới』 sau này có thể quay lại dễ dàng khi cần.

Và hơn hết, tôi coi việc làm đường là để tri ân những người đi trước đã nối dài con đường đến tận đây.

Rồi tôi kết nối ma thạch 『Phòng của Aikawa Kanami』 trong 『Túi đồ』 vào phía trước con đường.

Chỉ một viên thôi mà khá rộng. Nhìn bằng mắt thường thì khoảng năm mét vuông. Nhờ những phiến đá lát có hoa văn đặc biệt, 『Con đường lát đá』 khẽ vươn ra, đẩy lùi dòng nước nguy hiểm xung quanh.

Thấy độ đậm đặc và rộng lớn của viên ma thạch, Noy bên cạnh phản ứng ngay lập tức.

"Ơ kìa? Viên ma thạch này, chẳng lẽ là..."

"Là ma thạch kết nối với phòng của Kanami thời thơ ấu. Nếu muốn xem thì cứ đi qua đây mà vào thoải mái. Hiện tại tôi đang tính dùng nó làm phòng nghỉ cho mọi người."

"Ra vậy. Kanami cũng đã thoát được khỏi căn phòng đó nhỉ. Giống như tôi..."

Noy hiểu ngay toàn bộ tình hình chỉ với một chút thông tin.

Yên tâm vì có cô gái xuất sắc ấy ở sau lưng, tôi kết thúc ma pháp 《Soul Roadcraft》.

"Và nhờ lịch sử Kanami đã sống cùng câu chuyện cậu ấy dệt nên, lại thêm một chút nữa..."

"Lại thêm một viên đá được đặt xuống, con đường lại dài thêm một chút nhỉ. Chà, có chỗ đứng thật là tốt... Liner thông minh thật đấy."

『Con đường lát đá』 lại tiến sâu thêm một chút vào 『Tầng Sâu Nhất』.

Không đơn thuần là thêm chỗ đứng, đây còn là một loại kết giới. Nhờ đó, phạm vi có thể can thiệp vào 『Tầng Sâu Nhất』 được mở rộng, số lượng linh hồn có thể cứu vớt từ đây cũng tăng lên đáng kể.

Hơn nữa lần này còn đảm bảo được cả một nơi lánh nạn nho nhỏ.

Noy hết lời khen ngợi công việc làm đường đầy lợi ích đó.

Nhưng với tôi, tôi không cảm thấy mình đang làm điều gì đặc biệt.

Thời còn là kỵ sĩ tập sự nhà Foozyards, tôi cũng từng bị điều đi hộ vệ cho các công trình công cộng và làm những việc tương tự thế này rồi.

"Thông minh gì chứ... thế này là bình thường mà. Cứ thế này, vừa mở rộng 『Chính Đạo (..)』 vừa tiến bước là cơ bản của việc chinh phục mê cung."

"Hả...? Đây là cái 『Chính Đạo (thứ đó)』 bị dừng lại ở tầng 30 của mê cung á? Nếu thế thì chẳng phải bị nhảy cóc mất khoảng 70 tầng sao?"

"Có nhảy cóc hay không thì 『Chính Đạo』 vẫn là 『Chính Đạo』. Theo nghĩa là con đường đúng đắn nữa."

"Kể cũng đúng... 『Con đường lát đá (cái này)』 gần giống như sự kéo dài của 『Chính Đạo』 kia nhỉ... Hê..."

Dù chỉ buột miệng nói ra từ 『Chính Đạo』, nhưng tôi lại thấy rất tâm đắc.

Chỉ là, ý tưởng đó dường như hoàn toàn không có trong đầu Noy, cô ta ngoái lại nhìn con đường phía sau.

Nếu quay lại đường cũ, nó sẽ nối ngay tới tầng 100.

Việc quay trở lại các tầng trên nữa giờ đây cũng rất dễ dàng. Sau khi xác nhận con đường vẫn nối liền mạch lạc tới tận tầng 0 tức là mặt đất, cô ta mới gật gù ra vẻ thấu hiểu rồi hỏi.

"Tức là... đối với Liner, phía bên kia 『Tầng Sâu Nhất』 thực chất cũng chỉ mang cảm giác như từ tầng 101 trở đi thôi sao?"

"...Ừ, cảm giác cũng chẳng khác mấy so với hồi ở mê cung. Cũng một phần do ngay từ đầu tôi đã không nghĩ 『Tầng Sâu Nhất』 là điểm kết thúc."

"Nơi này cũng là sự kéo dài của mê cung sao... Hay đấy. Nghĩ thế cảm giác an tâm hơn hẳn."

Nhờ mượn sức mọi người, việc làm đường đã tiến triển khá nhiều.

Cảm giác đại khái đã vượt qua tầng 120 rồi.

Chính vì thế, tôi mới hỏi người tiền nhiệm đã định đi qua tầng sâu nguy hiểm này mà không cần đường sá gì.

"Mà nói chứ, rốt cuộc tại sao các người lại định xông vào chỗ nguy hiểm thế này mà đi bộ vậy? Chắc chắn là không tỉnh táo rồi."

"T-Tôi thì khác nhé!? Mới đi một bước là tôi nản lòng, bỏ cuộc không thèm nghĩ nữa rồi! Người có thể đi bộ bình thường ở đây chỉ có Kanami và... Tiara Foozyards thôi. Người đó ghê gớm lắm. Thực sự là quái vật luôn."

Vừa lẩm bẩm cảm tưởng không tỉnh táo, thì hai cái tên có vẻ không tỉnh táo đã xuất hiện.

Cả hai đều là ân nhân đã dạy cho tôi những điều quan trọng.

"Nhắc mới nhớ... Hình như chị Tiara đã đi bộ một mình (đơn độc) một quãng khá xa ngay lần đầu tiên nhỉ? Tại người đó đi bộ bình thường được nên Kanami mới hiểu lầm là phải đi bộ để tiến vào 『Tầng Sâu Nhất』... Quả nhiên, nguyên nhân chính là do người đó. Chị Tiara và em gái Kanami sinh ra đã quá mạnh, làm mọi chuyện trở nên rắc rối."

Tôi nhớ về hai người đó như những kẻ địch lớn nhất đời mình.

Thực tế, so với khi đối đầu với Kanami đã thu thập đủ ma thạch, trận chiến với cô em gái còn mang lại cảm giác tuyệt vọng hơn.

Nỗi ám ảnh đó có vẻ cũng giống với Noir, người đang ngắm nhìn mặt đất ở gần đó.

Cô ấy đột nhiên run bắn người, đứng phắt dậy, dáo dác nhìn quanh.

"————!? T-Ti Ti Ti Tiara á!? Vừa có ai nhắc tên Tiara phải không!?"

Và cả Noy cũng vậy.

Cũng run rẩy toàn thân, cô ta nắm chặt lấy tay Noir.

"K-Không sao đâu, Noir! Ti, Ti Ti Tiara chỉ là, kiểu như bọn tôi đang nói bả là 『Tà Đạo』 thôi! Với lại đã quyết định là bọn mình sẽ đi theo con đường hòa bình rồi!"

"T-『Tà Đạo』! Đúng thật, người đó cứ như 『Tà Thần』 hay gì ấy...!!"

"Đ-Đúng hông! Không phải tại tôi, mà là tại đằng đó đúng hông!? Thế nên, n-nếu bả lại xuất hiện, thì chúng mình cùng, c-c-cùng nhau chạy trốn nhé? Đừng bỏ tôi lại nhé?"

"M-M-M-Maaà! Với tôi, người đã trở thành 『Thánh nhân』 thực sự, thì giờ dăm ba cái ngài Tiara chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi nhé!? Nhưng mà, nếu ngài Noy đã nói đến thế, thì lúc đó chúng ta cùng chạy vậy!"

Hai người họ đang cố dùng sự hư trương để xua tan nỗi sợ hãi, nên cảm xúc trở nên khá kỳ quặc.

Không ngờ hai bệnh nhân mắc chứng sợ Tiara này lại thân thiết với nhau.

Nhưng mà, hai người này phiền phức quá nên tôi mặc kệ, một mình suy tư nghiêm túc.

"『Tà Thần』, sao."

Chắc không phải nói đùa hay cường điệu đâu. Nếu chị Tiara không có mục tiêu sống là cô em gái kia, thì khả năng cao chị ấy đã trở thành một tồn tại gần giống như thế.

Nếu cứ tiếp tục đi trên mặt biển của 『Tầng Sâu Nhất』 này, biết đâu một lúc nào đó sẽ gặp phải những kẻ dị biệt như cô ấy.

Trong trường hợp đó, việc không có chị Tiara trong nhóm khiến tôi hơi lo lắng.

"...Không, không được. Cứ mãi tâm thế đệ tử thì sẽ bị cười cho thối mũi."

Tôi lắc đầu ngay.

Tôi đã được giao phó, được nhờ cậy.

Vậy thì, dù đối thủ có là 『Tà Thần』 hay bất cứ ai, tôi nhất định sẽ vượt qua.

Tất nhiên, đó không phải là việc làm một mình. Mượn sức mạnh của mọi người là điều bắt buộc.

Dù cho đó có là kẻ tệ hại nhất, đáng ghét nhất, thì việc tăng dần đồng minh cũng rất quan trọng...

"——Nói tóm lại là, Palinchron. Vẫn chưa tìm thấy đồng đội mới của chúng ta sao?"

Tôi xác nhận công việc đã nhờ cậy với linh hồn tiêu biểu đó.

Đáp lại là gã đàn ông đang ngồi trước chiếc bàn làm việc chất đầy giấy tờ ở cách đó một quãng, Palinchron Legacy.

Vẫn giữ nguyên hình dáng lúc còn sống, nhưng đường nét cơ thể hắn cũng mơ hồ như chúng tôi.

Hắn cũng đã có 『Cơ thể ma pháp』——nhưng thuật giả (chủ nhân) là tôi. Khác với ma pháp 《Noir》, quyền kiểm soát nằm chắc trong tay tôi.

Tức là, tôi đưa ra 『Khế ước』 với những linh hồn vẫn ngoan cố bám trụ lại 『Tầng Sâu Nhất』, và dùng ma pháp ban cho chúng cơ thể tạm thời.

Ma pháp 《Palinchron》 được tích hợp vào một phần của ma pháp 《Christ Liner》 trả lời câu hỏi của chủ nhân.

"Không, từ từ đã... Nếu là chủ nhân thì tự nhìn đi chứ. Giờ ta đang bận tối mắt tối mũi đây này! Mà cái phòng trẻ con của anh trai Kanami lúc nãy là cái gì thế!? Ta cũng muốn xem vãi chưởng ra đây này!?"

Palinchron vẫn cắm mặt vào bàn làm việc, chĩa ngòi bút lông trên tay về phía tôi.

Như một phần của 『Khế ước』, chừng nào chưa dọn dẹp xong đống giấy tờ trên bàn thì 『Thuật thức』 sẽ không cho phép hắn trốn thoát.

Và tất nhiên, đống giấy tờ đó là ảo ảnh (hình ảnh) đặc trưng của 『Tầng Sâu Nhất』, thực tế là hắn đang dùng ma pháp để xử lý những công việc phức tạp.

Ví dụ như công việc tuần hoàn linh hồn. Lập danh sách linh hồn.

Nắm bắt tình hình xuất hiện quái vật ở các nơi để điều chỉnh 『Ma Độc』. Hơn nữa là thao túng môi trường để bảo tồn sinh thái và môi trường sống. Cảm nhận sự phát sinh của thiên tai và dịch bệnh. Đối với những nhân tai quá mức, sẽ can thiệp từ 『Tầng Sâu Nhất』 này... vân vân, một phần những việc mà Noy đã làm một mình suốt bao lâu nay, tôi giao cho Palinchron làm thay.

"Th-Thật sự là thiếu nhân lực trầm trọng đấy, cái này... Khác với dự tính, Celdra cũng chẳng còn. Cái gã đó, mồm thì nói với ta là "Sẽ vĩnh viễn tiếp tục giúp đỡ nhân loại. Đó là sự chuộc tội của ta", thế mà lại ra đi nhẹ tênh..."

Biểu cảm hiếm thấy trên mặt Palinchron.

Pha trộn giữa giận dữ và buồn cười, hắn phàn nàn về những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 đã biến mất.

"Celdra sao. Cho đến phút chót, khoảng một nửa số 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 vẫn còn hừng hực khí thế mà..."

"Tất cả bọn họ, nhìn thấy 『Bầu trời xanh』 này xong là đi luôn. Ít nhất cũng phải có một người ráng mà trụ lại chứ."

Vừa cằn nhằn, Palinchron vừa ngửa mặt lên trời ngay trên ghế ngồi.

Trải rộng phía trên là bầu trời xanh ngắt của 『Tầng Sâu Nhất』.

Với người hiện đại như chúng tôi, đó là bầu trời quang đãng không mây hiếm thấy. Nhưng với những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 sống trong thời đại mây mù ngàn năm trước, nó mang một ý nghĩa khác.

Bao gồm cả sự tích lũy của những trận chiến cho đến tận đây, cảm giác thành tựu dâng trào đến cực điểm, và rồi họ lần lượt đi đến giới hạn.

"Chịu thôi, Palinchron. Việc những người đó xuất hiện ở tầng 100 thực sự là kỳ tích, và chỉ là nhất thời thôi. ...Những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 đã thực sự cố gắng hết sức. Nhờ vậy mà chúng ta mới đến được 『Bầu trời xanh』 này. Phía trước là nhiệm vụ của chúng ta, những người đang sống ở hiện tại (lúc này)."

Việc những người đó không còn nữa cũng hơi buồn, nhưng không thể cứ cúi đầu mãi được.

Chỉ là, Palinchron vẫn tiếp tục bắt bẻ lý lẽ và biểu cảm đó của tôi.

"Kết luận nghe hay đấy... Nhưng thực tế là, phần việc của 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (lũ đó)』 không còn, thì dồn hết lên đầu ta đây này?"

"Đúng thế. Nhưng là chuyện tốt mà? Linh hồn của đại tội nhân như ngươi, nếm trải địa ngục cho đến khi mòn vẹt đi là chuyện đương nhiên."

"Kỵ sĩ hậu bối mà ăn nói thế đấy... Nhưng mà, đúng là chính luận. Chính vì là chính luận nên ta mới muốn Celdra cùng chịu trận đến tận cùng địa ngục chứ lị."

Palinchron lặp lại lời than vãn, rồi gục xuống bàn.

Với tư cách là 『Chủ nhân Thế giới』, tôi định bắt linh hồn tên này phải giúp sức cho Ánh Sáng Địa Ngục (Helvilshain) cho đến khi mòn vẹt thì thôi.

Hình phạt cứu người vô hạn đó, chắc sẽ có nhiều người cho là quá nhẹ nhàng (ấm).

Chuyện cứu người để chuộc tội cũng là một câu chuyện quá đỗi đơn giản.

Tuy nhiên, một vị anh hùng (người) còn "ấm" hơn cả tôi đã đề cử tuyển dụng Palinchron.

Người đàn ông từng là Thám hiểm giả mê cung 『Mạnh nhất』 ấy cất giọng dịu dàng.

"Palinchron, phần của 『Ác Long』 tớ sẽ giúp một tay. Thế nên, cậu chịu khó thêm một chút nữa nhé."

Glen Walker đang ngồi trên một chiếc ghế lớn ngay gần đó.

Chỉ là, hình dáng đó không phải là trạng thái tuyệt vọng như lần cuối cùng tôi nhìn thấy.

Cơ thể biến đổi do 『Ma nhân hóa』 chỉ có hai chỗ.

Đầu tiên là da cánh tay phải sần sùi góc cạnh, cổ tay có kim châm. Đây là đặc điểm của Ong (Bee) như mọi khi. Nhưng trên lưng anh ấy, thay vì cánh ong, lại mọc ra một đôi 『Cánh Rồng』 đen tuyền lộng lẫy.

Anh Glen cũng là một trong những linh hồn bám trụ lại 『Tầng Sâu Nhất』, và được tôi ban cho 『Cơ thể ma pháp』. Chỉ là, trên cơ thể vốn đã bất ổn đó, anh ấy đang cố gắng gánh vác cùng lúc hai sức mạnh khổng lồ là 『Sát Thần』 và 『Sát Bất Tử』.

Hướng về phía người đồng nghiệp đang điều chỉnh cơ thể mới, Palinchron lắc đầu.

"Glen... Nói trước nhé, cậu không thay thế được Celdra đâu. Sao mà thay được."

"Không, được mà. Vì bây giờ bên trong tớ có những 『Ác Long (..)』 (..). ...Quả nhiên, trong trận chiến đó, người ăn là tớ mới đúng."

Anh Glen cười đắc thắng, xoa bụng mình.

Vừa cảm nhận mối liên kết của gia tộc, anh vừa thề nguyện.

"Vì thế, tớ có trách nhiệm phải làm việc thay cho phần của nhóm Celdra. Dù là tận cùng địa ngục, hay tận cùng vĩnh cửu. Dù bao lâu, dù ở đâu... Tớ cũng sẽ đi cùng mọi người."

"Cậu nói thế thì... ...Cậu là người tốt nên khó mà ép uổng được. Cái ta cần là một tên tội lỗi hơn ta, địa vị thấp hơn ta, dễ sai bảo cơ."

"Tớ với hắn cũng giống nhau thôi, cậu không cần bận tâm đâu. Cứ sai bảo thoải mái đi."

"Giống thế quái nào được. Bọn cậu đúng là điều kiện 『Thân hòa』 qua loa quá mức, chán chả buồn nói. Ta với Tida thì không nói, chứ cậu với Celdra khác hẳn nhau nhé? ...Này, có nghe không đấy? Glen."

"Haha, xin lỗi. Tại tớ cảm thấy... nhìn Palinchron khỏe khoắn bây giờ, tớ cứ ngỡ như trở lại thời thơ ấu... Trong nhóm hồi đó, người thông minh chỉ có mỗi cậu thôi mà. Lại nhờ cậu hỗ trợ mấy cái chi tiết như ngày xưa nhé."

"Haizz, nhóm ngày xưa à... Công nhận, ở 『Tầng Sâu Nhất (đây)』 nhiều người quen thật."

Hai người vừa nói chuyện, vừa hướng mắt về phía một thành viên nữa trong nhóm thời thơ ấu.

Ở đó cũng có hai chiếc ghế lớn.

Ngồi đối diện nhau là một mỹ nam tóc vàng và một mỹ nữ tóc bạc.

Hein Helvilshain và Hyli Weissplaupe.

Hai người nắm lấy tay nhau, trao đổi ma lực cho nhau.

Hai người đã luôn dõi theo tôi từ lúc ở 『Thế Giới Phụng Hoàn Trận』, giờ đây cũng đã có 『Cơ thể ma pháp』.

Nhận ra ánh nhìn của chúng tôi, hai người hướng khuôn mặt có đường nét chập chờn về phía này.

"...Xin lỗi, Palinchron. Tôi và cô ấy cần phải dung hợp thêm nữa..."

Nói rồi, họ lập tức quay lại.

Chị Hyli trán đầm đìa mồ hôi, nở nụ cười khổ sở đáp lại anh trai mình.

"Dù có thể tách được linh hồn đã hòa trộn, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề lắm... Sắp xếp mãi không xong."

"Anh thì chỉ có cảm giác kỳ lạ như bản thân tăng lên làm hai thôi... Hyli, em ổn chứ?"

"Em thì ký ức gốc của mình chồng chéo lên ký ức sống với tư cách kỵ sĩ Hein... Lại còn lẫn lộn cả ký ức của anh em nhà Aikawa nữa... Xin lỗi. Chắc sẽ còn mất nhiều thời gian lắm."

Hiện tại, người bất ổn nhất ở đây là chị Hyli.

Bởi chị ấy đã lặp đi lặp lại việc kết hợp và tách rời linh hồn nhiều hơn bất cứ ai.

Nhìn chị ấy, anh Hein suy tư rồi thận trọng lựa lời.

".......... Nói thẳng ra, em không có trách nhiệm phải đi theo hành trình của em trai anh. Em cũng có lựa chọn giống như những 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』, có được cuộc sống mới và hạnh phúc giản đơn. Em cũng có quyền chọn nơi luân hồi giống như ngài Nospher—"

"Hein. Chúng ta là cùng một ma pháp, gần như là nhất tâm đồng thể. Anh hiểu mà? Chuyến hành trình vì đời vì người này, xin hãy cho em đi cùng. Làm ơn."

"...Chắc em cũng giống anh, cứng đầu một cách kỳ lạ. Nhưng nếu thấy khổ sở, hãy nói ngay nhé. Dù sức mọn, nhưng kỵ sĩ Hein này sẽ cho em mượn sức."

"Fufu. Vâng, em sẽ không khách sáo đâu. Với bản thân mình thì cần gì khách sáo."

Cả hai cùng mỉm cười, thấu hiểu lẫn nhau.

Rồi lại tập trung, tiếp tục điều chỉnh ma lực và linh hồn, mồ hôi trên trán ngày càng nhiều.

Chỉ riêng hai người có hoàn cảnh linh hồn phức tạp này, có thể nói 『Cơ thể ma pháp』 vẫn chưa hoàn thiện.

Nhưng tôi hoàn toàn không lo lắng.

Nếu hai người này hợp tác, chắc chắn sẽ đạt tới thứ 『Phép thuật』 đặc biệt và mạnh mẽ hơn vốn có.

Tin tưởng như vậy, tôi không lo lắng thêm nữa và cũng không xen vào.

Có vẻ người bạn thân Palinchron cũng vậy, nhưng—

"Hein, Hyli. Làm cho nhanh xong rồi giúp ta một tay coi. ...Chưa hoàn thiện một tí cũng chả sao đâu, là hai người thì ổn cả thôi. Mấy cái đó cứ qua loa là được, qua loa thôi. Tiện thể nói luôn, ta giờ nghĩ về sự tồn tại (chuyện) của hai người thực sự rất qua loa đấy."

Dù biết đó là cách nói chuyện giữa bạn thân, là lời khích lệ theo kiểu Palinchron, nhưng tôi không nhịn nổi.

Vốn dĩ, nguyên nhân khiến linh hồn hai người họ trộn lẫn lộn xộn là do ngươi đấy.

"Palinchron...!! Anh Hein và chị Hyli sao mà qua loa được. Với lại, nãy giờ đừng có mà phàn nàn nữa, đồ cấp dưới. Ta tăng thêm việc bây giờ."

"Rõ rồi rõ rồi, chủ nhân của tôi. Cơ mà, hậu bối... lại còn là em trai thằng bạn thân làm sếp mình, khó làm việc vãi chưởng. Với lại thiên vị, hay nói đúng hơn là xen lẫn tư tình quá nhiều đấy. Cái chỗ làm này."

Tôi lườm hắn với ý bảo hối lỗi đi, Palinchron đầu hàng ngay tắp lự.

Và rồi, một giọng cười vang lên trước tình cảnh của chúng tôi.

"Ahaha. Anh Palinchron, không được kêu ca đâu nhé."

Anh Hein và chị Hyli đang cười khổ dõi theo cuộc cãi vã của tôi và Palinchron.

Thế nên, tiếng cười đó phát ra từ sâu bên trong nữa.

Người đồng đội cuối cùng đến được 『Tầng Sâu Nhất』 này đang trêu chọc sếp cũ của mình.

"Giờ đây Liner mới là chủ nhân của chúng ta đấy nhé! Kỵ sĩ cấp thấp nhất thì cứ im lặng mà làm việc đi!"

Là kỵ sĩ của Lastiara, Ragne Kaykuola.

Cô ấy đang mặc bộ đồ của Tổng trưởng kỵ sĩ, cũng giống như Palinchron.

Là trường hợp đã 『Ký kết』 với tôi, 『Chủ nhân Thế giới』 mới, với điều kiện đặc biệt.

Tóm lại, hiện tại tôi đang sử dụng ma pháp 《Christ Liner》 để tăng thêm năm người bạn đồng hành.

"Này, Ragne. Từ từ đã nào. Chẳng lẽ ở chỗ làm này ta là đứa thấp kém nhất à? Không phải cô sao?"

"Đảo chính rồi nhé! Thứ tự của chân (..) 『Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ (Celestial Knights)』 này là, từ dưới lên: anh Palinchron, tôi, anh Glen. Sau đó là anh Hein và chị Hyli nhé."

Chẳng hiểu sao chị Ragne lại gọi các thành viên tập hợp ở đây là chân 『Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ (Celestial Knights)』.

Đúng là ngoài tôi là 『Chủ nhân Thế giới』 ra thì có bảy người, cũng không phải là không đúng với ý nghĩa đó nhưng mà...

Nghe cứ thấy nhột nhột thế nào ấy.

Với lại, nếu có thứ tự, thì chắc chắn Palinchron đứng bét rồi. Đương nhiên.

"Cái ánh mắt đó của chủ nhân... thật sự ta là đứa bét nhất à. Nhưng mà, vốn dĩ bảo là bảy người chia nhau công việc thì sẽ ổn thỏa mà? Sao giờ chỉ có mình ta khổ sở thế này?"

"Tại anh Palinchron hầu như việc gì cũng làm được một mình mà. Giờ cũng thế, vừa lầm bầm nhưng trông vẫn khá thảnh thơi đấy thôi."

"C-Cô, đừng có nói thừa! Cái tên thiên vị người nhà đang nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi kia lại tăng thêm việc cho ta bây giờ!? Quên ơn dưỡng dục rồi hả!?"

"Tất nhiên là nhớ chứ. Thế nên mới đi cùng, mới ở đây này."

Nói rồi, chị Ragne kéo ghế riêng của mình đến phía đối diện bàn làm việc và ngồi xuống.

Và rồi, hai thầy trò cũ thân thiết bắt đầu giải quyết công việc của 『Chủ nhân Thế giới』.

Người giám sát cảnh tượng đó là chủ nhân tôi——và cựu 『Chủ nhân Thế giới』 Noy.

Từ một khoảng cách nhỏ, cô ta ném ánh nhìn nghiêm khắc và thì thầm cảnh báo tôi.

"Hai người đó, tôi nghĩ là nguy hiểm đấy. Dù không bằng Tiara hay Hitaki, nhưng có mùi giống giống. Tôi hiểu là linh hồn họ dễ nhặt và dễ 『Ký kết』, nhưng nếu tìm được người thay thế thì nên..."

Chắc không phải đang nói về 『Tố chất』 đơn thuần.

Về 『Chỉ số không hiển thị bằng số』, hai người đó thuộc về phía em gái Kanami.

Hơn nữa, họ còn có tiền án phản bội, nên tôi hiểu lý do Noy đề nghị xử lý.

Nhưng tôi tự tin mình là người chủ không thua kém hai người đó, nên lắc đầu.

"Đã bảo rồi mà, Noy. Cứ yên tâm đi. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ thắng hai người đó. Dù cô có gặp nguy hiểm, tôi nhất định sẽ cứu."

Tất nhiên, sự tự tin đó không chỉ của riêng mình tôi.

Ở đây không chỉ có tôi mà còn có anh Hein và mọi người.

Nếu hai người đó định đi chệch hướng, chắc chắn mọi người sẽ cùng nhau uốn nắn lại.

"Biết đâu đấy, hai người đó có thể cứu được nhiều người hơn cả tôi... Tôi không muốn vứt bỏ khả năng về một tương lai tốt đẹp hơn đó."

Thú thật, tôi ghét Palinchron.

Với chị Ragne, người từng giết Kanami một lần, tôi cũng chẳng có cảm tình gì tốt đẹp.

Thế nhưng, trong góc tâm trí tôi vẫn còn lưu lại.

Ký ức về việc được hai vị kỵ sĩ tiền bối đó giúp đỡ rất nhiều.

Nhớ lại biểu cảm của hai người khi đó, tôi lại muốn tin tưởng.

Nếu không bị số phận bẩm sinh trêu đùa, thì bản chất của hai người họ, biết đâu...

Ít nhất thì kỹ năng tôi tin tưởng nhất là 『Ác Cảm』 hiện tại không hề phản ứng gì với hai người đó.

"Ưm~. Thế à. Cơ mà, nhưng mà..."

"Cứ thong thả suy nghĩ đi, Noy. Từ giờ về sau, chắc chắn nhiều thứ sẽ thay đổi. Giống như thế giới của chúng ta đã trưởng thành vậy."

Cái sự thong thả đó tính bằng đơn vị bao nhiêu đây, vài vạn năm chăng.

Có thể là đơn vị còn lớn hơn nữa.

Nhưng một ngày nào đó, chắc chắn sẽ thay đổi.

Khi tôi nhắc đến Thế giới (cô ấy) như một minh chứng, vẻ mặt Noy dịu lại.

Với khuôn mặt an tâm, cô ta bắt đầu nhìn quanh.

Noir hợp tính, anh Glen đang cố gắng vượt qua 『Ma nhân』.

Anh Hein và chị Hyli, Thế giới (cô ấy) cuối cùng đã trở thành người bạn ngang hàng.

Xác nhận sự hiện diện của mọi người, Noy gật đầu.

"...Đúng nhỉ. Ừ, đúng rồi... Tôi không còn cô độc ở 『Tầng Sâu Nhất (đây)』 nữa... Chỉ vậy thôi mà, cảm giác như... Cảm giác như..."

Vừa lẩm bẩm, cô ta vừa chậm rãi bước đi.

Vượt qua bên cạnh tôi, cô ta loạng choạng trở về không gian riêng của mình.

Về chiếc giường Noy yêu thích mà cô ta vẫn dùng ở 『Tầng Sâu Nhất』.

"Cảm giác như tất cả những gì tôi từng căm hận đều đã thay đổi... Tươi sáng quá (..). 『Tầng Sâu Nhất』 từng đáng sợ là thế, mà chỉ cần ở bên Liner, lại tươi sáng đến vậy... Ngay cả tiếng nguyền rủa kia, cũng đã..."

Chắc là mệt rồi.

Noy, người mới hôm nọ còn không đứng nổi, hôm nay thực sự đã rất cố gắng.

Việc tạo ra 『Con đường lát đá』, thú thực có thể nói hầu hết là nhờ công của Noy.

Cô ta chui tọt vào trong chăn, trùm kín đầu.

"Vẫn còn nghe thấy một chút... Nhưng tôi biết không chỉ có lời nguyền rủa... Vì thế, cảm giác như có thể ngủ được... Cuối cùng cũng an tâm... mà ngủ được... Chờ mong... một buổi sáng... dễ chịu..."

Giao phó mọi chuyện sau đó cho tôi, Noy an tâm nhắm mắt lại.

Ngay lập tức tiếng thở đều đều vang lên.

"Ưm..."

Tôi dõi theo Noy đang ngủ say sưa.

"...Aaa."

Nhìn dáng vẻ đó, tôi nghĩ mình cũng nên nghỉ ngơi một chút.

====================

Dẫu có sự chung sức của mọi người, nhưng việc phải gấp rút điều chỉnh "Thế Giới" tương đương với hàng chục năm vận hành chắc hẳn cũng khiến tôi thấm mệt.

Vì thế, tôi lại gần Noir, người đang đứng ở mép đường lát đá nhìn xuống mặt đất. Như để đôi chân đã mỏi vì đi bộ được nghỉ ngơi đôi chút, tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy.

"...Noir, tôi ngồi cạnh xem cùng được không? Trước khi lên đường cho chuyến đi kế tiếp, tôi muốn... khắc ghi thật sâu vào đôi mắt này."

"Cứ làm gì anh thích. Dù sao chủ nhân nơi này cũng là Liner mà."

Trong lúc trả lời, Noir vẫn dán mắt vào mặt biển. Ánh nhìn của cô cứ dõi theo Lastiara, người mà cô đã gửi gắm thân xác mình. Nhưng tôi cũng không bỏ qua việc thi thoảng ánh mắt ấy lại hướng về Rouge, người mà cô vô cùng yêu quý.

Tôi cười gật đầu, rồi cũng nhìn xuống mặt biển ấy.

Chỉ là, tôi sẽ không xem tiếp lễ hội ban nãy nữa.

Tại "Tầng Sâu Nhất" này, dòng thời gian trôi hoàn toàn khác biệt so với mặt đất.

Chính vì thế, nếu nheo mắt tập trung, tôi có thể thấy được dáng vẻ của Kanami sau khi đã quậy tưng bừng suốt cả ngày lễ hội. Thậm chí cả tương lai xa hơn nữa cũng có thể ngắm nhìn qua mặt biển này...

...Tôi nhìn lướt qua quang cảnh sau đoạn kết ấy một chút.

Kanami và Lastiara đã tận hưởng "Lễ Thánh Đản" đó đến giới hạn.

Sau đó, hai người tạm biệt các đồng đội và hướng về Đại thánh đường Foozyards.

Trên đường đi, họ vui vẻ giao lưu với những "Ma Thạch Nhân" đang làm việc, rồi tái ngộ với ba người đang chờ ở tầng thấp nhất.

Những người còn lại của "Viện Nguyên Lão" chỉ có Sứ đồ Sith, Sứ đồ Diplacura và Fiedert.

Họ thảo luận với ba người đó về chuyện tương lai... cứ tưởng một ngày sẽ kết thúc như thế, nào ngờ lúc ra về lại chạm mặt Hopes của "Thiên Thượng Thất Hiệp Sĩ".

Với cái tính cách đặc trưng của ông chú đó, họ bị rủ đi nhậu, và rồi...

...Tiếp theo là cảnh tượng quán rượu ở Varth.

Tôi cứ thế ngắm nhìn những khung cảnh lần lượt hiện lên trên mặt biển.

Chủ quán và cô nhân viên tiếp tân Lynn vô cùng vui mừng trước sự ghé thăm đột ngột của nhân viên làm thêm cũ.

Vừa khéo có cả chiến binh Crow, một thám hiểm giả tiền bối ở đó, thế là màn tiếp đãi nồng nhiệt của các khách quen bắt đầu.

Tiệc rượu cứ thế tiếp diễn, Kanami và Lastiara chẳng mấy chốc đã say bí tỉ.

Sáng hôm sau, hai kẻ đang đau đầu vì say nguội được mọi người trong quán tiễn đưa để đi đến địa điểm tiếp theo...

...Tiếp theo là cảnh tượng trụ sở Guild "Epic Seeker" tại Lauravia.

Hai người đi cảm ơn các thành viên Guild đã giúp công phá đến tầng 100.

Hơn nữa, họ cũng kể rõ ngọn ngành về cái chết của Palinchron và anh Glenn cho ba vị phó bang chủ là đấu sĩ Rail, chiến binh Volzark và pháp sư Teili.

Sau đó, họ bị nữ kiếm sĩ ồn ào Seri quấn lấy, rồi nhờ thợ rèn quen biết Alibars rèn cho trang bị cấp thấp... Cuối cùng, họ bị Snow và Maria - những người đang được coi là chủ Guild tại đây - cưỡng chế lôi đi mất...

...Tiếp theo là cảnh tượng nhà của Maria. Mà cũng có thể coi là nhà cũ của Kanami.

Tại căn biệt thự cao cấp trên ngọn đồi kia, những người đồng đội quen thuộc là Dia, Reaper và Snow đã tề tựu đông đủ.

Và cả tiền bối kỵ sĩ Sera Radiant mà tôi hằng kính trọng nữa.

Sau khi nói với Lastiara rằng "Tôi mãi mãi là kỵ sĩ của tiểu thư", cô ấy cũng cười và nói thêm "Vậy là kết thúc vai trò kỵ sĩ của Kanami rồi nhé".

Thời gian lại trôi đi một chút, một ngày khác xa xôi hơn hiện lên mặt biển...

...Tiếp theo là cảnh tượng bên trong Mê cung, biểu tượng của Liên Hợp Quốc.

Kanami và Lastiara muốn tận hưởng tình trạng cấp độ 1 hiện tại nên đã bí mật đến chỗ quen thuộc mà không cho mọi người biết.

Giữa lúc thám hiểm và cày cấp, hai người tái ngộ với cặp đôi thám hiểm giả đàn em trẻ tuổi là Al Quintus và Emily.

Al cực kỳ vui sướng khi được lập tổ đội, nhưng Emily - người từng đâm Lastiara một nhát - thì mặt tái mét.

Thế nên Lastiara cứ bám dính lấy cô bé, cố gắng cày điểm thiện cảm... nhưng kết quả là bị ghét ra mặt.

Và rồi, khi tiếp tục ngắm nhìn mặt biển...

...Dáng vẻ Kanami tham gia "Đại Hội Võ Thuật" hiện lên.

Kanami sau khi đã cày cấp kha khá đang chiến thắng liên tiếp trong giải đấu trên con tàu nhà hát khổng lồ trôi trên sông Fura.

Chỉ là, cậu ấy lại đụng độ Elmirad Siddark ở bán kết và lần này thì thua cuộc.

Sau đó, chẳng hiểu sao chị Fran lại đánh bại Elmirad đó và giành chức vô địch.

Thấy cảnh Kanami và Elmirad mở hội kiểm điểm, tôi cùng Noir cười phá lên, và thời gian lại trôi đi...

...Lần này là cảnh Kanami và mọi người đi du lịch đến "Lục Địa".

Trên xe ngựa du hành có cả Rouge và Sia đi cùng.

Có vẻ như liên quan đến "Liên Minh Nam Bắc", Kanami được mời làm khách quý.

Tại "Lục Địa" đó, dường như cũng có cơ hội để điều tra các di tích địa phương liên quan đến công việc của Snow...

...Cảnh tượng họ "phiêu lưu" cực kỳ vui vẻ tại một di tích nào đó cũng hiện lên mặt biển.

...Đôi khi là cảnh thảo phạt quái vật cỡ lớn đi lạc.

...Cảnh dùng tiền thưởng đó để mua một căn nhà mới ở "Lục Địa".

...Rồi tại đó, chẳng hiểu sao lại có cảnh Kanami định mở nhà hàng.

Chúng tôi cứ thế ngắm nhìn vô vàn cảnh tượng vui nhộn hiện lên.

Và rồi, cuối cùng cũng nhìn thấy cảnh Kanami, dưới sự hỗ trợ của Reaper, đã thực hiện thành công đại ma pháp 《Replace Connection》...

...Tôi cũng thấy cảnh Kanami cùng Lastiara về thăm quê tại "Dị Giới".

Trong căn phòng giống hệt "Phòng của Aikawa Kanami" kia, Kanami và Lastiara chạm vào chiếc máy chơi game nọ và chơi say sưa.

Chẳng tiếc thời gian ngủ nghỉ, hai người cứ chơi, chơi nữa, chơi mãi.

Trước cảnh tượng họ thực sự chỉ toàn chơi game đó, tôi và Noir cười khổ, lẩm bẩm.

"...Chà, đang chơi kìa."

"Ừ. Tóm lại là chơi xả láng luôn nhỉ."

Tiếp tục dõi theo hai người họ, thời gian lại trôi đi.

Hai người vội vã đi qua 《Replace Connection》 để trở về Liên Hợp Quốc.

Và rồi, mọi thứ lại bắt đầu...

...Vào "Lễ Thánh Đản" năm sau, Kanami và Lastiara lại tham gia.

Đương nhiên, vây quanh họ vẫn là những người đồng đội.

Lần này không chỉ nhóm Dia, mà tất cả những người quen biết sơ sơ cũng tụ tập đông đủ, tận hưởng niềm vui "bên nhau trọn vẹn" hơn nữa.

Ngắm nhìn khung cảnh chói lòa ấy, tôi rốt cuộc cũng buông tiếng thở dài.

"...Haizz. Năm nào cũng tụ tập đông đủ vào 'Lễ Thánh Đản' sao."

"Năm sau, rồi năm sau nữa. Có vẻ họ nhất định sẽ cùng nhau tham gia lễ hội và vui chơi đấy."

"....... Vậy thì được rồi. Như thế là được rồi."

Đến đây, tôi ngừng quan sát.

Tôi rời mắt khỏi mặt biển và đứng dậy.

Vươn hai tay, duỗi thẳng toàn thân, tôi thở ra một hơi thật dài.

Tôi đã nhìn mặt biển bao lâu rồi nhỉ?

Cảm giác như đã nhiều ngày trôi qua, nhưng cũng ngỡ như chỉ mới một thoáng chốc.

Tôi bất chợt hướng mắt về khoảng không trống rỗng.

Tôi giao tiếp bằng ánh mắt với đồng minh cuối cùng sẽ cùng tôi du hành từ giờ trở đi.

Có vẻ như Thế giới (cô ấy) sau khi nhìn thấy dáng vẻ vui tươi của nhóm Kanami cũng đã chấp nhận nhiều điều.

Chúng tôi gật đầu với nhau, không còn chút âu lo nào nữa, rồi cùng chuyển hướng nhìn lên bầu trời.

Ngắm nhìn màu xanh trải dài vô tận.

Rồi Noir đang ngồi bên cạnh cất tiếng nói về những gì đang chờ đợi ở "phía trước".

"Ở 'Phía bên kia Tầng Sâu Nhất'... chắc hẳn có rất nhiều gian nan và nguy hiểm đang chờ đợi nhỉ. Dù nói vậy, nhưng với chúng ta thì cũng chẳng khác mấy so với cái mê cung này đâu."

"Ừ, chẳng khác mấy. Có khi lại có một cầu thang dẫn đến mê cung của một 'Dị Giới' hoàn toàn khác nằm trơ trọi ở đó cũng nên. Giống như hồi lén lút kết nối với Đệ Nhị Mê Cung ấy."

"Đúng ha... Có lẽ thế giới của vị anh hùng ban nãy cũng ở ngay gần đây chăng? Tôi nghĩ khả năng cao là còn kết nối với rất nhiều 'Dị Giới' khác nữa. Vì thế..."

Noir ngước lên, nhìn mặt tôi và cười.

Bị nụ cười ấy cuốn theo, tôi cũng bật cười.

"A, nghe có vẻ vui thật đấy."

"Ừ, vui lắm. Từ xưa tôi đã cực kỳ thích thám hiểm mê cung rồi."

Tất nhiên, thứ cô ấy tìm kiếm ở phía bên kia cuộc thám hiểm mê cung chắc sẽ khác tôi.

Tôi có sở thích giúp người, còn Noir có sở thích nâng cao bản thân.

Nhưng chính vì khác biệt nên mới có thể bù đắp cho nhau.

Dù có gian nan nguy hiểm thế nào, chúng tôi vẫn có thể hợp tác để tiến bước.

"Lại cùng đi nào. Dù đó là mê cung, là cuộc đời, hay là 'Tầng Sâu Nhất'... thì việc cần làm cũng chẳng đổi thay. Chỉ là tiếp tục tiến về phía trước và tìm kiếm đủ mọi thứ thôi. Những con đường mới, những người bạn mới, những phép thuật mới..."

"Tìm kiếm thật nhiều điều mới mẻ, và chúng ta sẽ trưởng thành hơn. Để rồi ở nơi tận cùng ấy, một ngày nào đó sẽ tìm thấy 'Trang Cuối' tuyệt vời hơn nữa..."

Noir cũng hướng mắt lên cao hơn nữa.

Cô ấy cùng tôi ngước nhìn bầu trời.

Tôi thầm hứa với cô ấy.

"Ừ, sẽ tìm thấy thôi. Chắc chắn đấy. Vì điều đó, chúng ta sẽ tiến bước."

Thời tiết thật sự rất đẹp.

Chắc hẳn mọi người cũng đang nhìn cùng một bầu trời. Đều đang kết nối với nhau.

Mọi người đang sống trong thế giới xinh đẹp, chói lòa và tươi sáng này.

Dưới "Bầu trời xanh" khiến tôi nghĩ vậy.

Tôi cũng hứa với những "Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý" đã cho tôi thấy khung cảnh tuyệt vời này.

"Vì thế, chúng tôi sẽ đi về phía trước. Đến bất cứ nơi đâu..."

Giờ đây, tôi nghĩ mình cuối cùng đã chạm tay vào chương mở đầu cho câu chuyện của chính mình.

Từ nay về sau, chúng tôi sẽ tiếp tục đi trên con đường mới này.

Cùng với Noir, Noy, Palinchron, anh Hein, chị Hyli, anh Glenn, chị Ragne, và "tất cả cùng nhau"...

Tôi xin thề tại đây rằng, ở nơi tận cùng ấy, một ngày nào đó tôi sẽ tìm thấy bầu trời tuyệt vời hơn nữa.

"Nhắm tới 'Bầu Trời Vĩnh Cửu'..."

Tôi đặt tên cho mục tiêu đầu tiên ấy là "Bầu Trời Vĩnh Cửu".

Hơn nữa, bắt chước chủ nhân Kanami và Lastiara, tôi lấy nó làm tựa đề cho cuốn sách trong tim mình.

-- "Những kẻ nhắm tới Bầu Trời Vĩnh Cửu" --

Đó là câu mở đầu cho câu chuyện của Christ-Liner.

Phía bên kia kỳ tích mà mọi người đã đạt được tại "Tầng Sâu Nhất" của mê cung.

Đã trở thành sự khởi đầu thực sự.

END.

Chính truyện "Nhắm tới Tầng Sâu Nhất của Mê Cung Dị Giới", xin được kết thúc tại đây.

Tuy nhiên, 《Hậu Nhật Đàm》 cũng đang được đăng tải ở trang khác.

Ngoài ra còn có 《Ngoại Truyện》 viết về các tuyến IF và góc nhìn khác, rất mong mọi người ủng hộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!