Hồi 10

483. Thử Thách Thứ 80 『Biên Ngục』

483. Thử Thách Thứ 80 『Biên Ngục』

Nơi được gọi là 『Khe Hở Không Gian』.

Ta nhận thức không gian chỉ cho phép linh hồn tồn tại này là 『Thế Giới Sau Cái Chết』.

Không có người sống. Chính vì thế, ta mới yên tâm ra dáng 『Ác Long Thực Sự (ta)』 và thiết lập nên ma pháp thực sự (..) 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》.

Cả ta và Kanami đều không còn là 『Con Người』 bình thường nữa.

Trận chiến tái diễn được dệt nên như đang kể lại một câu chuyện thần thoại hoang đường: "『Ác Long Thực Sự』 và 『Tà Thần Giả Mạo』 đối mặt nhau vượt qua các chiều không gian...".

Vì là 『Khe Hở Không Gian』, nên ta có thể tự do di chuyển 『Thân Xác Rồng』... khối thịt vô tận ấy.

Kanami, kẻ mà ta bắt được trong 『Tầm Nhìn Của Rồng』, quá đỗi sơ hở. Ta mở rộng 『Hàm Rồng』 và lao tới.

Không phải cú cắn đơn thuần. Nhờ 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》, đây là cú cắn mang theo nguyên lý 『Sát Thần』.

『Nanh Rồng』 khép lại, trên 『Lưỡi Rồng』 cảm nhận được thứ gì đó ấm nóng và ngon lành... cùng lúc đó, ta thấy Kanami, người đã mất đi 『Cánh Tay Trái Bán Ma Pháp』, đang di chuyển đến tận cùng của nơi xa xăm.

Theo nguyên lý, chắc chắn ta đã bắt được 『Thần』 bằng hàm (cằm) của mình.

Ngay lập tức, ta dùng 『Móng Vuốt Rồng』 coi không gian hư vô như mặt đất, bám lấy và phóng đi. Ta bay về phía Kanami, kẻ đang cố chạy trốn đến tận cùng thế giới.

Thật sảng khoái.

Bay lượn trong 『Khe Hở Không Gian』 trải dài vô tận khiến con tim ta run lên vì cảm giác giải phóng, không thể kìm lại được.

Thật sự quá rộng lớn. Tầng 80 mới này đối với ta, kẻ đã trở thành 『Ác Long Thực Sự』, lại vừa vặn và dễ chịu vô cùng.

Và, thật hoài niệm.

Vừa bay, ta vừa thảnh thơi nhớ lại.

Đó là câu chuyện (ước nguyện) mà ta cùng các chị em họ đã đọc từ ngàn năm trước.

Như thể tái hiện lại câu chuyện thần thoại hoang đường được lưu truyền ở quê hương, trận chiến giữa ta và Kanami...

"『Tà Thần Giả Mạo』 bị cắn đứt cánh tay đã thương hại 『Thần Sát Ác Long』 đang lao thẳng xuống địa ngục."

"Và rồi, trên cánh tay đã hồi phục nguyên trạng từ lúc nào, thanh kiếm của Aleith đã được nắm chặt."

"Chẳng còn cách nào khác để cứu rỗi con rồng đáng thương này nữa."

"Lưỡi kiếm trắng toát lóe lên, 『Chân Trước Của Rồng』 dài đến tận cùng thế giới bị chém đứt trong nháy mắt."

"Tuy nhiên, trong nháy mắt tiếp theo, sương máu tràn ngập, 『Chân Trước Của Rồng』 lại phì đại hơn cả trước khi bị chém."

...Đang được dệt nên như thế.

Có lẽ, phía bên kia cũng có góc nhìn tương tự.

Không phải 『Góc Nhìn Của Rồng』 mà là 『Góc Nhìn Của Thần』, hắn chắc hẳn đang quan sát như thể đang đọc sách: "Quả đúng là một thần thoại hoang đường...".

Lúc này đây, chúng ta hoàn toàn hòa hợp.

Cả hai cùng nhận thức trận chiến như thần thoại đang được dệt nên này, và cuối cùng cũng nhìn thấy nhau (........).

Thật đáng mừng.

Chỉ là, chính vì hoàn toàn hòa hợp với Kanami, trận chiến bắt đầu cảm giác như một sự kiện xa vời.

Ví dụ như, "『Hơi Thở Của Rồng』, thứ phá hủy mọi thứ của 『Ác Long Thực Sự』, tấn công cơ thể 『Tà Thần Giả Mạo』. Tuy nhiên, do ma pháp mà Thần dệt nên, nó tuyệt đối không bao giờ chạm tới..." dù trận chiến có gay cấn đến đâu, cũng cảm thấy mỏng manh (..) như thể được viết bằng mực nhỏ lên trang giấy trắng.

...Sự mỏng manh này, chính là 『Thế Giới Của Kanami』 mà hắn vẫn luôn nhìn thấy sao...

Tầm nhìn cùng chiều không gian với Kanami xa xăm và loãng một cách bất thường, mỏng dính như tờ giấy.

Vì thế, ta dùng 『Móng Vuốt Rồng』 không thương tiếc nắm lấy (..) trang giấy mỏng dính đó.

Bằng cả hai 『Móng Vuốt Rồng』, ta giật mạnh trang tiếp theo: "『Tà Thần Giả Mạo』 tạm thời giãn khoảng cách. Nếu cứ tiếp tục di chuyển mãi đến tận cùng nơi mà cơ thể khổng lồ vô tận của 『Ác Long Thực Sự』 không thể chạm tới, thì bất kỳ sinh vật nào cũng tuyệt đối không thể bắt được Thần...".

Ngay lập tức, phát ra một âm thanh rất nhẹ, trang giấy đó bị xé làm đôi.

Ta ghép hai mảnh đó lại một cách thuận tiện: "『Tà Thần Giả Mạo』 tạm thời giãn khoảng cách. Nếu cứ tiếp tục di chuyển mãi đến tận cùng nơi mà cơ thể khổng lồ vô tận của 『Ác Long Thực Sự』 không thể chạm tới" và "là tuyệt đối không thể...".

Thế là, đúng như trang giấy mới, tương lai Kanami không thể chạy thoát đã đến, quả là một chiều không gian mỏng manh.

Thú thật, ta đã quen với việc vượt qua bức tường không gian để chống lại sự 『Chấp Bút』 của Kanami theo cách này rồi. Thậm chí bắt đầu thấy hơi chán.

Có lẽ đọc được biểu cảm đó của ta, Kanami từ bỏ việc chạy trốn, quay lại với vẻ mặt như vừa nhai phải bọ đắng.

Hiểu được lý do, ta tạm dừng chiến đấu.

Trong lúc đó, ánh mắt chúng ta vẫn giao nhau.

Không đơn thuần chỉ là 『Mắt Rồng』 và 『Mắt Thần』 nhìn nhau.

Quan trọng là, lúc này đây, chúng ta đang đối đẳng...

『Thế nào, Kanami. 『Ma pháp』 thực sự của ta có mạnh không?』

"Không được đâu, Celdra. Nó quá mạnh, thứ đó..."

Nói chuyện, một cách đối đẳng.

Cả hai đều không còn là sinh vật bình thường, sự chênh lệch kích thước là cực lớn, không gian và thời gian theo lẽ thường cũng không còn hoạt động. Tuy nhiên, đây là lúc chúng ta hiểu nhau nhất từ trước đến nay.

Ta vừa thưởng thức 『Cánh Tay Trái Bán Ma Pháp』 của Kanami đang nằm trên lưỡi, vừa tiếp tục câu chuyện.

『Kuhaha. Quả nhiên, 『Bán Ma Pháp (cái này)』 vẫn còn tươi và ngon lắm. Ta muốn được ăn thêm một cánh tay kỳ lạ đó nữa... nhưng đến lúc đó chắc ta đã chán ngấy cái vị này và tuyệt vọng rồi nhỉ. Biết trước được điều đó, thật tuyệt vọng và chán ngắt làm sao.』

"Nếu đã biết chán (điều đó), thì mau nhổ ra đi..."

Hiếm khi thấy Kanami hơi tức giận.

Hẳn là hắn cảm thấy nguy hiểm khi ta ăn và biến bộ phận đã 『Bán Ma Pháp Hóa』 dù chỉ là một cánh tay thành dinh dưỡng.

Trong ánh nhìn đó chứa đựng sự thù địch rõ ràng.

Cuối cùng hắn cũng nhìn ta như một kẻ thù đối đẳng.

Vui quá, 『Má Rồng』 ta giãn ra.

Nhưng, vẫn chưa đủ.

Nữa đi. Phải ăn nhiều hơn nữa.

『Nhổ lại á, đồ ngốc. Sức mạnh thần thánh của ngươi, ta sẽ lấy hết. ...Không phải ai khác. Dù có là địa ngục trần gian, ta đã quyết định chính ta sẽ làm.』

"Tại sao chứ...!? Celdra vẫn luôn khóc mà. Vậy mà, tại sao lại đến mức đó..."

Hướng về đôi 『Mắt Rồng』 như mặt trời, Kanami hỏi thẳng.

Trước câu hỏi "tại sao" cứ lặp đi lặp lại, ta chẳng còn tấm lòng (thứ) nào để che giấu nữa.

『Snow ấy mà... Cô ấy đã rủ ta cùng đi. Cả Glen và Fafner nữa, họ đã tin tưởng và giao phó cho ta. Còn rất nhiều, rất nhiều người khác mà ta đã giết và ăn thịt, tất cả là nhờ họ.』

"Không phải! Cái đó tôi đọc rồi! Không phải chuyện của ai khác! Tôi đang hỏi cảm xúc của chính Celdra kia!!"

Có lẽ vì 『Sợi Chỉ Tím』 đã đứt.

Kanami đang lo lắng sâu sắc cho trạng thái tinh thần đã trở nên khó hiểu của ta.

Đúng là một tên dịu dàng thật sự.

Chỉ là, ta hơi ngán ngẩm trước câu hỏi đó.

Vừa thở dài vì hắn vẫn chưa hiểu, ta vừa trả lời câu hỏi ấy.

『Đó là vì... ngươi là 『Bạn』 quan trọng của ta. Nói ra thì xấu hổ, nhưng đối với ta, 『Những Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 bất kể Bắc hay Nam, ta đều tự ý coi là đồng đội quan trọng. Ta không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của 『Người Bạn (ngươi)』. ...Vượt qua cả bản tính của 『Ác Long』, ta vẫn luôn cầu mong ngươi được 『Hạnh Phúc』. Dù cho ta có rơi xuống địa ngục, ta vẫn muốn ngươi sống và cười vui vẻ. Lý do đó, không được sao?』

".........!! ........."

Nghe được tấm lòng của ta, Kanami mở miệng định phản bác... nhưng dường như nhận ra tất cả những điều đó sẽ quay ngược lại chính mình, hắn lập tức ngậm miệng lại.

Và rồi, Kanami làm vẻ mặt như sắp khóc.

Dù khác giống loài nhưng với khuôn mặt y hệt ta, hắn trả lời lại câu hỏi đó.

"Thật sự không được đâu, Celdra... Cậu có làm thế thì cũng vô ích thôi... Bởi vì, dù tôi có được cứu, tôi cũng không thể trở nên 『Hạnh Phúc』. Chính cậu là người đã giúp tôi nhận ra điều đó. Thứ tôi cần trên đời này chỉ có mình 『Lastiara』 mà thôi! 『Hạnh Phúc』 trong 『Thế Giới Của Tôi』 giờ đây chỉ còn là việc tiếp tục mưu cầu 『Lastiara』! ...Làm ơn, hãy hiểu cho tôi. Chính vì thế, công việc 『Tồi Tệ Nhất』 mang tên 『Chủ Nhân Thế Giới』 này, một kẻ khiếm khuyết (tên) như tôi mới là lý tưởng."

『Hẳn là vậy rồi... Ta hiểu rằng so với ta hay Noy, ngươi phù hợp hơn nhiều.』

Khiến việc cấu trúc 『Ma pháp』 kia bị gián đoạn.

Khiến toàn bộ thần kinh của Kanami tập trung vào ta.

Cuối cùng, cũng đàng hoàng.

...Như một 『Người Bạn』 đối đẳng, ta đã có thể nói chuyện với Aikawa Kanami.

Và rồi, Kanami vừa nói vừa bắt đầu rơi lệ.

Có vẻ như hắn cũng đang có cùng cảm xúc với ta.

Dù đã biết trước, nhưng tất cả cảm xúc của ta đến giờ phút này đều là hình ảnh phản chiếu của Kanami...

"A, tôi là người phù hợp nhất! Nếu đã biết thế thì dừng lại đi thôi... Tôi không muốn nhìn thấy Celdra đau khổ dù chỉ một giây. Tôi muốn cậu thay phần của 『Những Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý (mọi người)』 mà trở nên thật 『Hạnh Phúc』...! Thay phần của mọi người, cười nhiều hơn nữa, mãi mãi về sau!!"

『Thay phần mọi người, ta sẽ làm. Chỉ là, đó không phải là cười.』

"Tôi đã muốn mọi người cười nhiều hơn nữa... Lẽ ra đã có một tương lai mà tất cả cùng sống 『Hạnh Phúc』 bên nhau... Vậy mà tại tôi, mọi người đều đã chết. Nếu tôi không nhận lấy 『Lời Nguyền』 ở quê hương! Nếu ngày bắt đầu đó, tôi không bỏ cuộc mà tiếp tục cấu trúc 『Ma pháp』! Nếu tôi cố gắng thêm chút nữa, thì đã không ra nông nỗi này!!"

『......... Phải. Ta cũng nghĩ vậy.』

"Cảm giác tội lỗi này chỉ có thể lấp liếm bằng việc tiếp tục làm cho mọi người 『Hạnh Phúc』!! Celdra, cậu hiểu mà đúng không!? Chúng ta có nghĩa vụ chuộc lại những thất bại! Có sức mạnh để thực hiện nghĩa vụ! Celdra đang đối mặt đối đẳng ở đây, chắc chắn cậu hiểu hết mà!!"

Tiếng gào thét đơn phương đó của Kanami, quả thật giống hệt.

Vì thế, ta ngẩng cao 『Đầu Rồng』 về phía tấm gương và phủ định.

『Ta hiểu chứ. Chính vì thế, nếu là ta và ngươi, ta cũng hiểu rằng ta 『Tồi Tệ Nhất』 hơn nhiều... Kanami, nhường 『Chủ Nhân Thế Giới』 cho ta đi. Hãy để ta cứu ngươi.』

Ta vươn 『Chân Trước Của Rồng』 ra, mở rộng 『Hàm Rồng』.

Sự chuẩn bị để tham lam nuốt trọn sức mạnh thần thánh nhằm thực hiện nghĩa vụ đó đã hoàn tất với 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》.

Chỉ là, Kanami vừa rơi nước mắt vừa nở nụ cười, phủ định lại.

"Ha, ha ha ha... Xin lỗi nhé, Celdra. Dù cậu có mong muốn "cứu tôi" đến đâu, thì tôi cũng không còn mong muốn "được cứu" nữa đâu. Việc cứu rỗi, chỉ đến từ phía này thôi. Tôi sẽ tiếp tục cứu mọi người. Đó là nhân vật chính (tôi) mà 『Lastiara』 đã yêu... và là chức năng cuối cùng còn sót lại của 『Aikawa Kanami』... Không sao đâu (..), không cần lo lắng gì cả. ——『Hạnh Phúc』 của mọi người là 『Hạnh Phúc』 của tôi."

Ngay khi cái tên 『Lastiara』 được thốt ra, tiêu điểm của Kanami trở nên lệch lạc.

Ta không nghĩ... là hắn điên.

Chỉ là, bao gồm cả điệu cười gượng gạo hoàn toàn không ổn chút nào kia, ta có thể xác nhận rõ ràng tinh thần hắn đã đến giới hạn còn hơn cả ta.

Nhìn dáng vẻ đó của Kanami, ta chỉ thấy sự đồng cảm và tình đồng đội.

Từng chút một. Ta và Kanami nói ra những lời thật lòng một cách đối đẳng.

『Haizz... Thật tình, cái lũ 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý』 đúng là phiền phức... Chỉ hùa theo câu chuyện thôi đã phiền chết đi được, giờ lại còn phải làm cho "muốn cứu" và "muốn được cứu" thống nhất với nhau? Chẳng có chút hứng thú nào...』

"...Phiền phức là câu của tôi mới đúng. Riêng về độ phiền phức thì tôi không muốn bị Celdra nói đâu."

『Phải ha... Nhưng mà, ta của hiện tại chẳng phiền phức chút nào đúng không? Quy tắc của ta giờ chỉ còn là săn mồi. Giết kẻ thù, ăn thịt, và cướp đoạt. Chỉ tuân theo quy tắc truyền thống có từ ngàn năm trước thôi.』

"Truyền... truyền thống? Cậu lại tự tiện đặt ra mấy cái quy tắc cá nhân kiểu Tida hay Fafner..."

『Hể, Fafner thì không nói, chứ Tida cũng nói vậy sao? Nhưng mà, đúng thế. Rốt cuộc thì, tranh đấu với ai đó cũng chỉ là sự áp đặt lẫn nhau thôi mà.』

"Chỉ là, dù quy tắc nào thì tôi cũng không thua đâu. ...Tôi, người đã được rất nhiều cường địch (mọi người) từng chiến đấu đến tận hôm nay giao phó lại, không còn tồn tại nào có thể thắng được tôi nữa. Không còn đâu."

『Không đâu, Kanami. Người được giao phó không chỉ có mình ngươi. Cả ta cũng vậy. ...Thế nên, hãy so bì xem. Xem ai mới là kẻ xứng đáng được giao phó tất cả, ngay tại đây, lúc này.』

"....Hiểu rồi. Có vẻ không thể 『Trốn Chạy (trốn)』 khỏi chuyện đó nữa. Tôi chấp nhận lời thách đấu từ Celdra Queenphilipon. Hãy 『Quyết Đấu』 và định đoạt đi."

『Cảm kích lắm, Kanami. Đến được đây, thật sự đã rất dài...』

Thật sự đã rất dài. Trở thành 『Ác Long Thực Sự』 thoát khỏi phạm vi 『Con Người』, rơi vào tình cảnh hoang đường thế này, cuối cùng ta mới cảm thấy mình có thể đàm tiếu bình thường với ai đó.

Và rồi, cuối cùng Kanami cũng đồng ý trận 『Quyết Đấu』 mà ta mong muốn.

Ánh mắt hòa hợp, chiều không gian hòa hợp, quy tắc hòa hợp.

Để phân thắng bại một cách đường đường chính chính, chúng ta——

"Nhào vô đi, Celdra. ——Cùng diệt trừ 『Ác Long Thực Sự』 nào."

『Thử xem, Kanami. ——Ta sinh ra là vì khoảnh khắc này.』

Khoảnh khắc bắt đầu 『Quyết Đấu』 cũng trùng khớp.

Hơn nữa, ma pháp tấn công được kích hoạt cũng cùng lúc.

"——《Torsion Field》 (Trường Xoắn)"

『——《Vibration Field》 (Trường Rung Chấn)』

Cả hai đều nghiêm túc.

Với sự tin tưởng và kính trọng dành cho kẻ thù, chúng ta sử dụng đòn tấn công ma pháp xóa bỏ sự tồn tại ngay từ nước đi đầu tiên —— với phạm vi tối đa (Field) nhắm vào 『Khe Hở Không Gian』.

Được triển khai trước là ma pháp của Kanami.

Lấy cơ thể nhỏ bé của Kanami làm trung tâm, một cơn xoáy khổng lồ xuất hiện.

Chỉ là, đối với ta khi đã thành 『Rồng』, khổng lồ nghĩa là quy mô vượt quá phạm vi của 『Con Người』. Thứ chảy trong cơn xoáy vô hạn tựa thần thánh đó không phải nước hay không khí. Đó là cơn xoáy lưu động của 『Sợi Chỉ Tím』.

Trong nháy mắt, cơn xoáy đó lấp đầy 『Tầm Nhìn Của Rồng』.

Có lẽ, nó đang tạo ra một dòng chảy lớn (..) đến vô tận, bao gồm cả Tầng 100 (hàng xóm) và mặt đất (bên trên).

Những hạt ma lực màu tím tuôn trào đó, hạt nào cũng lấp lánh như những vì sao.

Hòa cùng bóng tối của 『Khe Hở Không Gian』, nó đẹp như một dải ngân hà đang xoáy tròn.

Những hạt ma lực tinh tú (bụi sao) đó xoay vần —— nhưng với ta, kẻ bị nuốt vào trong, nó chẳng khác nào dòng nước lũ như hồi ở trong kén thần.

Chậm hơn một chút nhưng ta cũng triển khai ma pháp để đáp trả.

Lấy cơ thể to lớn của mình làm trung tâm, ta tạo ra 『Tiếng Rồng Gầm』 toàn lực.

Như những gợn sóng lan truyền trên mặt nước, ta làm cho 『Khe Hở Không Gian』 gợn sóng, khuấy đảo dải ngân hà ma pháp này từ bên trong.

Những hạt ma lực tinh tú (bụi sao) ban nãy bắt đầu vỡ tung như bọt khí nước có ga.

Không gian của 『Khe Hở Không Gian』 gợn sóng, méo mó, thi thoảng còn xuất hiện vết nứt.

Trong khi 《Torsion Field》 và 《Vibration Field》 va chạm nhau, Kanami ngay lập tức dệt tiếp.

"——Ma pháp 《Torsion》 là đóa hoa ma pháp vặn xoắn vạn vật. Tuy nhiên, để vặn xoắn tinh thần và thể xác của Celdra, vẫn chưa đủ. Vì vậy, trong không gian tẻ nhạt này, trước tiên hãy để chúng nở rộ——"

Trong nháy mắt.

Một cánh đồng hoa tím nở rộ ở mọi phương hướng, mọi góc độ như khi nhìn vào kính vạn hoa.

Trong dải ngân hà ma pháp, những đóa hoa 《Torsion》 lay động như rong rêu dập dềnh.

Một cảnh tượng tuyệt đẹp, nhưng từng đóa hoa ấy đều được điều chỉnh kích thước phù hợp với 『Rồng』.

Chỉ một cánh hoa thôi cũng ẩn chứa sự vặn xoắn đủ để kết thúc một thế giới.

——Tất cả chúng, đồng loạt rơi rụng.

Cơn mưa hoa ma pháp bay loạn xạ.

Thứ 《Torsion》 hung ác chỉ cần chạm vào là vặn xoắn cả linh hồn —— tấn công ta từ mọi phương hướng, mọi góc độ.

Ngay lập tức, ta vỗ 『Cánh Rồng』, tạo ra 『Gió Rồng』.

Để không cho chúng chạm vào cơ thể, ta tạo ra một cơn đại bão ma pháp xung quanh.

Dùng cơn gió đó, ta cuốn lấy toàn bộ cơn mưa hoa. Hơn nữa, định nghiền nát tất cả như tiêu hóa trong dạ dày——nhưng trước khi kịp làm thế, sự 『Chấp Bút』 tiếp theo của Kanami đã chạy tới.

"——Ta biết là sẽ bị gió của Celdra cuốn lấy. Vì thế, trong cơn mưa hoa đó có chứa 『Thuật Thức』 tiếp theo. Đó là hơn một vạn ma pháp cơ bản mà Tiara đã tạo ra ngàn năm trước. Cộng thêm cả các ma pháp ứng dụng được phát triển trong suốt ngàn năm lịch sử, tất cả. Trước tiên, hãy dùng lịch sử của 『Con Người』 để kiểm chứng điểm yếu của 『Rồng』——"

Những cánh hoa lẽ ra đã bị 『Gió Rồng』 cuốn lấy, bỗng phá vỡ hình dáng, chuyển hóa thành ma pháp khác.

Đúng như hắn đã đọc vị, tất cả đều là ma pháp tấn công, và là các loại ma pháp khác nhau.

Đa dạng các loại ma pháp thuộc tính đều mất kiểm soát, bắt đầu nổ tung liên tiếp.

Trong kính vạn hoa thiên về sắc tím, vô hạn màu sắc đã được thêm vào.

Ta hoảng hốt mở 『Hàm Rồng』 định ăn hết những ngôi sao cực sắc đó, nhưng Kanami lại 『Chấp Bút』 tiếp.

"——Không cho phép biến thành thức ăn. Trước khi bị ăn và tiêu hóa, tất cả ma pháp sẽ hóa thành tia lửa và biến mất. Và rồi, khu vườn hoa bảy sắc mới mở rộng đó sẽ trở thành lớp đất đai màu mỡ để tạo ra ma pháp tối thượng. Dựa trên kết quả đo đạc vừa rồi, ma pháp mà rồng kỵ nhất sẽ được nuôi dưỡng và ra đời——"

『.........!!』

Trận 『Quyết Đấu』 tiếp diễn.

Tuy nhiên, lại sột soạt.

Như những "trang" sách, ta cảm thấy trận chiến của chúng ta đang trở nên mỏng đi.

Không phải là tình thế bên này đang xấu đi áp đảo. Nhưng trận chiến càng vượt qua các chiều không gian và trở nên gay cấn, thì nó càng mỏng, càng xa, càng nhẹ——

Cảm giác cứ như đang lật sách chỉ bằng một ngón tay trỏ vậy.

Và rồi, ta cảm nhận được ánh nhìn từ Kanami đang chiến đấu.

Đôi mắt đen thẳm đó đang kêu gọi ta hãy giác ngộ tương lai bại trận.

Dù cho con rồng mang tên ta có trở nên to lớn, mạnh mẽ, đáng sợ đến đâu, khi đối mặt với 『Kẻ Đánh Cắp Nguyên Lý Tinh Tú (Aikawa Kanami)』 đã hoàn thiện, thì không có ngoại lệ, đều nằm trong "trang sách".

Chính vì đã tuyên bố 『Quyết Đấu』 và đối mặt nghiêm túc, nên việc trở nên mỏng hơn là điều đương nhiên.

Như vết mực loang trên giấy, Celdra Queenphilipon chỉ có thể được gói gọn trong câu chuyện 『Diệt Trừ Ác Long Thực Sự』.

Không ai có thể chống lại sự áp đặt quy tắc mang tên sự cai trị của thần——

『...Chà, hẳn là vậy rồi.』

Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ thua Kanami.

Dù có phi hành (bay) đến tận đây, ta lại thất bại lần nữa.

Đó là điều ta đã dự cảm ngay từ đầu.

Vì thế, ta đã luôn sợ hãi đến mức co rúm lại.

Và nguyên nhân thất bại, không gì khác chính là 『Ma pháp』 thực sự của ta.

《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》 chắc chắn là ma pháp chuyên dụng để giết thần. Nếu kẻ thù là vị thần toàn tri toàn năng trên thiên thượng, chắc chắn cuối cùng ta sẽ thắng.

Thế nhưng, đã sai rồi.

Mắt chạm mắt với Kanami, cùng cười nói, dự cảm luôn hiện hữu đã chuyển thành xác tín.

Dáng vẻ như 『Thần』 của Kanami chỉ là 『Lớp Da (vỏ)』.

『Bên Trong』 ẩn sâu đó là một thiếu niên (đứa trẻ) đang vùng vẫy tuyệt vọng và đau khổ.

Đúng như cái tên 『Tà Thần Giả Mạo』, hắn chỉ đang diễn một vai trò không tương xứng.

Vì thế, chẳng phải trên thiên thượng, Kanami vẫn luôn bò lê lết dưới địa ngục.

Không phải toàn tri. Lúc nào cũng thận trọng, liên tục tìm kiếm phương án tối ưu.

Không phải toàn năng. Lúc nào cũng liều mạng, vắt kiệt toàn lực.

Càng đọc được 『Bên Trong』 của Kanami, sức mạnh từ 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》 của ta càng lung lay.

Và rồi, Kanami tận dụng đặc tính càng tốn thời gian càng có lợi, không chút lơ là tiếp tục dò tìm điểm yếu của ta, và cuối cùng——

"——Ha, ha ha ha. Celdra, cuối cùng cũng xong rồi. Phân tích sức mạnh của Celdra đến đây thôi, ma pháp giết chết sức mạnh của 『Rồng』 đó một cách chắc chắn đã hoàn thành."

Kanami nói vẻ vui mừng như vậy, trong tay hắn từ lúc nào đã nắm chặt 『Bảo Kiếm Lowen của Gia tộc Aleith』, và từ dưới chân trào ra lượng lớn khói màu đen tím.

Có lẽ là sương mù (moya) của ma pháp không gian 《Black Shift》.

Chỉ là, so với lần nhìn thấy trước đây, màu sắc và độ hoàn thiện đã khác.

Kanami quấn màn sương đen tím đó vào lưỡi kiếm.

Một thanh kiếm nhỏ hơn, mỏng hơn và ngắn hơn cả cơ thể nhỏ bé của Kanami.

Nhưng ta biết thanh kiếm Aleith đó có thể vượt qua không gian bất kể kích thước hay độ cứng của 『Rồng』. Hơn nữa, giống như ta đã dồn 『Sát Thần』 vào đòn tấn công, thanh kiếm đó chắc hẳn cũng được dồn 『Sát Long』.

Kanami cầm ma kiếm, chậm rãi thủ thế thượng tầng.

"Cảm ơn nhé, Celdra. Nhờ cậu mà ma pháp Maria mài giũa cho tôi đã trở nên sắc bén hơn nữa. Với thanh kiếm (tsurugi) chém cả 『Quá Khứ』 này, từ giờ tôi sẽ giết 『Ác Long Thực Sự (Celdra Queenphilipon)』. ——Hãy sinh ra lần nữa nào (......), anh Philipon (.......)."

Kanami gọi tên ta trong 『Giấc Mơ』 với vẻ tin chắc hoàn toàn vào chiến thắng.

Ta giác ngộ sự bại trận hoàn toàn.

Kanami đã gián đoạn việc cấu trúc 『Ma pháp』 quan trọng, dành rất nhiều thời gian, tận dụng triệt để đặc tính của người sử dụng ma pháp không gian, kiên nhẫn dò tìm điểm yếu của ta, và nhẫn nại chờ đợi đến khoảnh khắc có thể thắng 100%.

Phán đoán đó thận trọng đến đáng sợ, và từ góc độ của ta - kẻ đang chiến đấu - thì đó là một thất bại hoàn toàn... nhưng đó cũng là cách chiến đấu thường thấy của Kanami, là minh chứng cho sự yếu đuối của hắn... và quả nhiên, ta xác nhận lại được rằng Kanami là tồn tại khác xa với 『Thần』... Điều đó khiến 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》 yếu đi, nhưng với tư cách là 『Bạn Bè』, ta lại thấy vui.

——Tóm lại, đối thủ ta đang chiến đấu không phải là 『Thần』 trong chấn thương tâm lý, mà là 『Người Bạn』 ngàn năm.

Dù thất bại đã được định đoạt, chẳng có lý do gì để 『Trốn Chạy (trốn)』 cả.

"Kanami, 『Quyết Đấu』 vẫn chưa kết thúc đâu... Đừng có lải nhải nữa, làm thử xem. Chúng ta sẽ không thua kẻ 『Trốn Chạy (trốn)』 vào con đường dễ dàng là coi như 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』 đâu."

Chính vì sẽ thua, nên ta không thể chấp nhận cái sức mạnh coi mọi thứ như 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』 đó.

Với sức mạnh có được nhờ mọi người, Kanami lại định coi những ký ức với mọi người như 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』. Sự lười biếng rõ ràng là 『Mâu Thuẫn』 đó... ta nhất định sẽ cắn chết nó.

Đáp lại lời thề đó của ta, Kanami trả lời bằng 『Niệm Chú』.

"...Vô ích thôi, Celdra. Thế này thì tất cả trận chiến sẽ trở thành 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』. Không, 『Sẽ coi như chưa từng có』 『Sẽ coi như chưa từng có』 『Tuyệt đối (..), tất cả (..), ta sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra』. ——《Black Shift Overwrite Life》 (Dịch Chuyển Đen - Ghi Đè Cuộc Đời)!!"

Vào 《Black Shift》 kế thừa từ Noy, Kanami đã thêm từ Cuộc Đời (Life).

Và rồi, một nhát chém.

Hắn vung thanh ma kiếm đen tím bằng 『Cánh Tay Bán Ma Pháp』 xuống.

Đó là kiếm của Aleith, và là ma pháp của Kanami——

Vượt qua mọi chiều không gian, ma kiếm đã chém tất cả (..).

Trong nháy mắt, 『Tầm Nhìn Của Rồng』 bị nhuộm đen bởi sương mù đen tím.

Không giống kiếm, mà giống cây cọ hơn.

Sương mù đen tím bắt đầu biến 『Khe Hở Không Gian』—— không chỉ 『Hiện Tại (bây giờ)』 mà cả 『Quá Khứ』, biến mọi thứ thành 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』.

Đó không phải là ma pháp cản trở chỉ dùng ■ (màu đen) để bôi đen che giấu quá khứ cuộc đời muốn giấu kín như Noy. Mà là ■ (sương mù) biến mọi thứ thành 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』 theo đúng nghĩa đen.

Hơn nữa, giống như 『Giấc Mơ』 ta thấy trong kén thần ban nãy, hắn định ngẫu hứng ghi đè lên cuộc đời ta.

Ta sẽ bị nhốt vào cái kén thần mới đó... không, bị nhốt vào 『Sự bôi đen của con người yếu đuối』 và không thể thoát ra.

『Tầm Nhìn Của Rồng』 chỉ toàn một màu ■ (sương mù).

Sự 『Thích Nghi』 lẽ ra đã tiến hóa lại trở nên chậm chạp.

Có lẽ vì ta không bị tấn công.

Mục tiêu của 《Black Shift Overwrite Life》 là thời gian.

Hắn chỉ đang thực hiện 『Cải Biên』 lên chính thời gian mà ta đã sống.

Chỉ đơn thuần là, ■ (sương mù) đen tím đang dịu dàng bao bọc lấy cuộc đời ta, lấp đầy nó.

Nó chỉ khiến ta nôn ra tất cả những dinh dưỡng (thứ) mà ta đã ăn đến tận bây giờ như một cách chữa trị.

Là biện pháp đối phó với 『Rồng』, kẻ ăn mọi đòn tấn công (thứ), một cách lý tưởng.

——Tóm lại, ma pháp 《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》 rốt cuộc chẳng phải là đặc hiệu hay điểm yếu gì đối với Kanami.

Ngược lại, thứ đặc hiệu và là điểm yếu chính là ma pháp 《Black Shift》 dùng lên ta...

Sự tương khắc chí mạng và vận đen đó đang dẫn 『Quyết Đấu』 đến hồi kết.

『Aa, ■■■——!!』

Ta chửi thề. Nhưng âm thanh đó ngay lập tức bị bôi đen bởi ■.

Không chỉ vậy. Ta còn đọc được bằng 『Góc Nhìn Của Rồng』 rằng nó đang bị ghi đè thành 『Aa, "Tốt quá"』.

Hơn nữa, ta cảm thấy ngay cả trận chiến thần thoại đến giờ cũng đang bị ■ biến thành 『Chưa từng có chuyện gì xảy ra』, ta kịch liệt phản kháng.

Trong ■■■ (bóng tối) đen tím, ta cất tiếng 『Rồng Gầm』.

『Aa■, Gaaaaa■■aaaaa■■■aaaa——!!』

"Celdra... nỗ lực tốt lắm. Nhưng rồng giết thần thì việc bị 『Con Người』 tiêu diệt là mô típ quen thuộc rồi. Từ bỏ đi thôi. Cùng với tôi."

Từ đâu đó trong ■ đã bị bôi đen, Kanami nói những lời giống như ta.

Chỉ là, câu trả lời đó, Snow đã nói rồi.

Thất bại thì đã sao. Thua cuộc không phải là lý do để từ bỏ.

Dù không thể quay lại, cũng phải lấy hết dũng khí, đứng lên bao nhiêu lần đi nữ■——

『■■A■■■AA■■!! ■■■■■■■■■——!!』

"Không cần phải suy nghĩ gì nữa. Cậu đã cố gắng đủ rồi. Vì thế, Celdra được tha thứ rồi——"

Câu trả lời đó, Glen cũng đã nói rồi.

Dù vậy, chúng ta chỉ còn cách tiếp tục cố gắng.

Dù con đường có đau khổ đến đâu, phải sống đến lúc chết, dù chết cũng không được từ b■——

『■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■——!! ■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■——!!!!』

Thông qua 『Sợi Chỉ Đen』 quan trọng, ta vẫn luôn được đẩy lưng.

Vì thế, dù đang bị bôi đen, ta vẫn mở rộng 『Hàm Rồng』 hết cỡ.

——Vừa thua, vừa ăn ngươi.

《Thần Sát Ác Long (Shin Fafnir)》 vẫn đang tiếp diễn.

Tương khắc hay vận may có 『Tồi Tệ』 đến đâu cũng không quan trọng. Chuyện đó ta đã biết ngay từ đầu.

Dù đối thủ không phải là 『Thần』, nhưng nếu đó là sức mạnh lừa gạt thần thánh thì hãy tham lam nuốt trọn.

Mục tiêu vẫn luôn chỉ là sức mạnh như 『Thần』 không tương xứng mà Kanami đang nắm giữ.

Vẫn còn 『Thích Nghi』.

『Lời Nguyền』 được tạo ra từ 『Một Ấu Long Trong Làng (Celdragon)』 ở quê hương không thể nào thua kém ma pháp làm qua loa của Kanami được. Hãy tin rằng tất cả là vì kh■ảnh khắc nà■——

Nhất định có thể 『Thích Nghi』.

Nếu cơ thể ta không bị tấn công, thì chỉ cần tự mình lao vào ăn (........) là được (....).

Đó mới là đòn tấn công lớn nhất của 『Rồng』.

Nếu là ta của hiện tại, dù là sương mù đen tím đáng sợ, ta cũng có thể lao vào tắm mình mà không 『Trốn Chạy (trốn)』. Ta có thể chọn con đường 『Tồi Tệ』 là lao vào ăn nó. Là nhờ ■ọi người. Hãy tự mình ăn, ăn, ăn lấy cái ■ này và làm qu■n——!

Đối thủ có là 『Thần』 hay kh■ng, chẳng quan tr■ng nữ■.

『Người yếu đuối』 hay 『Người mạnh mẽ』, cũng chẳng quan tr■ng nữ■.

Không còn kén cá chọn canh nữa. Hãy tự mình tắm lấy cái ■ này và ăn đi. Đừng trốn chạy khỏi ■■■■■■■■■ và ■■■■■■■■■■■, hãy tự mình ăn lấy và 『Thích Nghi』. 『Thích Nghi』 với cái ■ đó. Tự mình tắm ■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■lấy ■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■『■■』đi■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■『■■』đi■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■『■■』đi■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■■『Thích■』■■■■■■■■■■■■『■■』■■■■■『■Nghi』■■■■■■『■』đi『■■』đi■■■■■■■■『Thích■』■■『■■』đi『Thích■』đi. 『■■』đi■■■■■■■, 『■Nghi』đi, 『■■』đi. 『■■』■■『■■』đi『■■』đi『Thích■』■■『■Nghi』■■『■■』■■『■■』đi『Thích■』đi『■■』■■『■■』đi『■■』đi『Thích■』■■『■Nghi』■■『■■』■■『■■』đi『■Nghi』đi『Thích Nghi』đi『■■』■■『■■』đi『■■』đi『Thích■』■■『■Nghi』■■『■■』■■『■■』đi『Thích Nghi』■■『Thích Nghi』đi『Thích■』đi『■■』đi『Thích Nghi』đi『■■』đi『Thích■』■■『■Nghi』■■『Thích Nghi』■■『Thích■』đi『Thích■』đi『■■』đi『■■』đi『Thích■』đi『■Nghi』đi『Thích Nghi』■■『Thích■』đi『■■』đi『Thích Nghi』đi『■■』đi『Thích■』đi『■Nghi』đi『Thích Nghi』■■『Thích Nghi』đi『Thích■』đi『■■』đi『Thích Nghi』đi『■■』đi『Thích■』đi『■Nghi』đi『Thích Nghi』■■『Thích■』đi『■■』đi『Thích Nghi』đi『■■』đi『Thích■』đi『■Nghi』đi『Thích Nghi』■■『Thích Nghi』đi『Thích■』đi『■■』đi『Thích Nghi』đi『■■』đi『Thích■』đi『■Nghi』tiếp tục đi. Dù có chán ngấy cái sức mạnh lừa gạt thần thánh này, hãy tiếp tục tham lam nuốt trọn——

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!