Tập 03

Hạ màn

Hạ màn

Mãi đến đầu tháng Mười Hai, chúng tôi mới quay lại được Vienna. Tính ra chúng tôi đã lưu lại gần hai tháng tại Đại học Jena dưới sự chiếm đóng của quân Napoleon. Tình trạng của Lou chưa ổn định nên tôi lo lắng không dám di chuyển, mà dẫu không thế thì tàu hỏa cũng đã ngừng chạy.

Trong thời gian ở lại trường, tôi giúp ông Hegel và mọi người làm giảng viên tạm thời. Đoàn Liệt Sĩ Đấu Hồn Salzburg hình như đã đi lưu diễn ủy lạo khắp các chiến trường. Nghe nói ở thành phố nào cũng được cả người Đức lẫn binh lính quân Pháp hoan nghênh nhiệt liệt.

Tháng Mười Hai, các nước vùng Thüringen và Công quốc Sachsen đầu hàng Pháp. Nước Phổ coi như bị lột sạch sành sanh, nghe đâu bị ép ký một hiệp ước hòa bình khá nhục nhã. Nhưng với chúng tôi, việc tuyến đường sắt đi về phía Nam qua Leipzig - Dresden hoạt động trở lại là điều đáng mừng nhất. Chúng tôi đã có thể về Vienna.

"Thầy Goethe... Chuyện thầy sẽ sống ở Jena hoặc Weimar, xin thầy hãy suy nghĩ lại một lần nữa được không ạ?"

Nghe tin tàu chạy lại, ông Hegel tìm đến tôi và nói với vẻ buồn bã. Nhắc mới nhớ, tôi còn chưa ló mặt đến Weimar lần nào.

Tôi cúi đầu, rồi ngẩng lên cười ngượng nghịu trả lời:

"Không. Rốt cuộc thì tôi nghĩ mình vẫn nên ở Vienna."

"Tôi nghĩ đối với hoạt động sáng tác của thầy Goethe, môi trường yên tĩnh này, bầu không khí Thüringen quen thuộc này sẽ có tác dụng tốt. Hơn nữa... tiểu thư Ludovica cũng nên tiếp tục điều trị ở đây thì hơn."

"Xin lỗi ông. Cảm ơn ông đã quan tâm. Nghe nói dinh thự cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ rồi nhưng mà..."

Tôi hơi ngập ngừng. Thật khó để nói thành lời. Nhưng tôi buộc phải thông báo.

"Goethe... đã chết rồi."

Vẻ mặt ông Hegel chùng xuống hẳn.

"Xin lỗi vì đã nói như vậy. Nhưng ông cứ nghĩ như thế thì tốt hơn. Tốt cho tôi, cho mọi người, và cho cả Goethe nữa."

Tôi nhớ lại nỗi đau khi những ngón tay của Lou siết chặt vào cổ tay tôi lúc đó. Lou, dù bị Mephi xóa ký ức, vẫn nhất quyết không chịu buông tay tôi.

"Sao lại mất được chứ, chỉ là trẻ lại thôi mà—gần đây thầy vẫn viết tác phẩm mới rất sung sức đó thôi."

Tôi lắc đầu.

Dẫu cho quá khứ và ký ức có bị xâm thực đến tơi tả, mất mát đến mức chẳng thể đứng vững được nữa, thì tôi—vẫn là Yuki. Việc là Yuki, tôi không thể vứt bỏ. Không được phép vứt bỏ. Nếu đã vậy.

「Tôi... phải, dù mang danh Goethe đi nữa... thì tôi cũng chẳng khác nào con trai của ông ấy. Chỉ là một kẻ thừa kế đơn thuần. Johann Wolfgang... đã chết rồi.」

Đó là tên của người đã khuất. Lẽ ra nên để nó ngủ yên.

「Cảm ơn đã chiếu cố tôi suốt thời gian qua.」

Tôi cúi đầu, cố tình cao giọng ra vẻ tươi tỉnh:

"Cũng đâu phải vĩnh biệt thiên thu hay gì đâu ạ, khi nào thư thả tôi lại ghé mà."

"Nhất định phải đến đấy nhé!", "Chúng tôi luôn để trống một suất giảng viên thỉnh giảng cho ngài!", "Áo choàng và mũ Giáo sư Danh dự cũng may sẵn cả rồi!"

Cánh cửa giảng đường mở toang, đám đông ùa vào vây lấy tôi. Khoa Triết, khoa Văn, khoa Thần học, khoa Y... cả giảng viên lẫn sinh viên, ai nấy rưng rưng nước mắt nắm chặt tay tôi, miệng liên tục nhắn nhủ hãy quay lại, họ sẽ chờ. Tôi mím chặt môi, sợ rằng mình không kìm nén nổi cảm xúc đang trào dâng.

"Nhờ ngài chuyển lời giúp rằng tất cả chúng tôi đều vô cùng biết ơn ngài Weber."

"Đúng, đúng thế ạ. Người đó hễ ai định cảm ơn là lại tỏ vẻ khó chịu rồi bỏ đi mất."

"Rõ ràng là người đã bảo vệ trường đại học mà lại..."

"Hôm nọ tôi chỉ mới cúi đầu chào thôi mà đã bị ngài ấy quát cho một trận."

Tôi bật cười.

"Người đó ấy à, hay ngại ngùng đến mức làm người ta giật mình luôn đấy."

Giữa lúc tôi đang bị "tấn công" bởi những cái bắt tay, một ông lão mặc áo blouse trắng rẽ đám đông bước ra.

"Cái này gửi thầy Goethe."

Đó là vị giáo sư y khoa đã phẫu thuật cho Lou. Ông dúi vào tay tôi một cuốn sổ dày cộp.

"Tôi đã ghi chép lại tất cả các loại thuốc và phương pháp điều trị có thể nghĩ ra. Nếu bác sĩ ở Vienna không đáng tin, hãy gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ bay đến ngay."

Vị giáo sư y khoa nắm chặt tay tôi.

"Nhất định──nhất định tiểu thư Ludovica sẽ khỏe lại thôi."

Tôi vừa gật đầu, vừa cố nén cơn đau âm ỉ đang bít chặt lồng ngực.

Trở về Vienna, cuộc sống thường nhật vẫn chờ đợi tôi như mọi khi. Các tòa soạn báo, nhà xuất bản, rồi cả quản lý nhà hát lập tức kéo đến, chẳng mấy chốc đã nhuộm đen lịch trình của tôi bằng những deadline. Lũ mèo thì dù tôi chẳng đi đón cũng tự tiện mò đến đòi ăn, còn thiệp mời dự vũ hội gửi về nhiều đến phát ngán.

Chỉ có một điều khác trước: không còn tiếng đàn piano vang lên từ căn phòng bên cạnh nữa.

Ngày thứ hai sau khi trở về, cuối cùng tôi cũng sắp xếp xong hành lý và giải quyết mớ thủ tục tồn đọng. Tôi bèn đến dinh thự Haydn để cảm ơn chuyện chăm sóc lũ mèo.

"Ta đã cho chúng đấu với chó, rồi đấu với bò để rèn luyện, giờ cả năm con đều cường tráng đến mức không nhận ra nữa rồi. Là một nhà giáo dục, ta cũng thấy phổng cả mũi."

"Hèn gì lúc đòi ăn, giọng đứa nào cũng hung bạo như sư tử..."

Ngay cả con mèo đen đuôi chẻ nhỏ nhất cũng không còn bị bốn con kia tranh ăn đến mức gạt ra rìa chịu đói nữa, riêng về điểm đó thì tôi rất biết ơn.

Thế nhưng, chuyện về lũ mèo cũng chẳng có nhiều để nói. Tự nhiên, câu chuyện chuyển sang chủ đề về Lou.

"Vẫn chưa tỉnh lại sao?" Sư phụ Haydn hỏi với vẻ mặt đầy u sầu.

"Dạ không... Mở mắt thì có ạ. Ca phẫu thuật thành công, vết thương ở bụng cũng đã lành."

Tôi nhớ lại tình trạng của Lou, lòng chùng xuống. Ở căn phòng bên cạnh tôi, liệu cô ấy có đang ngồi trên ghế piano, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào những phím đàn đen trắng ngay lúc này không?

"Nhưng mà, dù tôi bắt chuyện cũng chẳng có phản ứng gì, trông cứ như là──"

Tôi im bặt.

Hình ảnh so sánh vừa nảy ra trong đầu quá đỗi chính xác, nhưng cũng quá đỗi xui xẻo. Một cái xác sống.

Sư phụ Haydn thở hắt ra một hơi dài đằng mũi, ngả lưng sâu vào ghế sofa.

"Kẻ sống mà như đã chết. Kẻ chết lại như đang sống. Xung quanh cậu toàn là những hạng người như thế nhỉ."

Nghe chẳng giống nói đùa chút nào. Giữa trán Sư phụ hằn lên những nếp nhăn sâu hoắm như lớp đất sét khô nứt nẻ.

Chính tôi là người gọi điện xác nhận với bệnh viện ở Linz. Tôi nghĩ mình cần tự xác thực. Michael Haydn, người đang nằm viện, quả nhiên đã qua đời vào ngày 10 tháng 8. Ông ấy còn cố tình để lại di chúc dặn không được liên lạc với các đệ tử.

Sự chu đáo đến mức ấy khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

"Michael. Cái thằng ngốc này..."

Sư phụ Haydn lẩm bẩm bằng giọng bi thương. Tôi im lặng quan sát sắc mặt người.

Ngay cả khi tôi báo tin về cái chết của em trai, Sư phụ cũng chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên hay dao động. Người chỉ lặng lẽ gật đầu, giam mình trong phòng và chơi đúng một bản Sonata piano giọng Mi thứ.

*Người đã biết ngay từ đầu rồi, phải không?*

Câu hỏi ấy tôi không thể thốt nên lời. Có hỏi cũng chẳng giải quyết được gì.

Khi hai chúng tôi đang chìm sâu vào ghế sofa và lặng lẽ nghĩ về những người đã khuất, cánh cửa phòng tiếp khách mở ra.

"Sư bá, về buổi lễ Misa đầu năm, con định chia dàn hợp xướng làm hai để tăng gấp đôi số buổi diễn──"

Là anh Carl. Có vẻ anh đến bàn công việc. Từ lúc trở về Vienna, anh ấy cứ chạy đôn chạy đáo khắp nơi, từ cung đình, nhà thờ cho đến các salon để chào hàng và chốt chặt các hợp đồng biểu diễn cho Đoàn Mãnh Sĩ Đấu Hồn. Anh ấy thậm chí chẳng hề tỏ ra muốn nghỉ ngơi.

"Gì thế Faust, cậu cũng ở đây à. Tình hình Ludovica sao rồi? Đã nói chuyện được chưa?"

Cách hỏi thăm đậm chất Carl, đầy tính công vụ và lạnh lùng. Thế mà lại hay. Tôi đỡ phải đau đầu nghĩ cách nói giảm nói tránh. Chỉ cần lắc đầu và đáp "Vẫn chưa" là xong.

"Thế à." Vai anh Carl hơi chùng xuống. "Tôi đang định sắp tới sẽ diễn tấu bản Concerto đó. Cái đó chắc chắn hút khách, nên có thể ghép cặp để diễn thử mấy tiết mục chưa biết có bán vé được hay không. Ludovica mà không hoạt động thì chẳng làm ăn gì được."

"Carl, nhà ngươi, từ lúc trở về đến giờ trong đầu chỉ toàn công việc, công việc và công việc thôi sao."

Sư phụ Haydn quở trách với giọng điệu không hài lòng.

"Chẳng phải việc đầu tiên nên làm là tổ chức lễ Misa cầu hồn cho Michael sao? Cứ nhồi nhét công việc như thế thì làm sao dành thời gian cho buổi hòa nhạc tưởng niệm Sư phụ của ngươi được."

"Diễn Requiem cho Sư phụ Michael ở Vienna thì làm gì có khách. Không diễn ở Salzburg thì không ra tiền đâu."

"Thằng ngu! Đến việc truy điệu Sư phụ mà ngươi cũng tính toán tiền nong sao!"

Ngay cả tôi cũng hơi ngạc nhiên trước suy nghĩ quá đỗi thực dụng của anh Carl.

"Không được sao ạ? Chúng con là dân chuyên nghiệp mà."

Anh Carl bực bội cãi lại.

"Sư phụ Michael đã dạy con như thế. Rèn luyện đi, kiếm tiền đi, cuộc chiến giành lại Salzburg tốn kém lắm, thầy đã bảo thế mà."

"Cách hiểu đó chắc chắn không phải bản ý của Michael."

"Tại sao Sư bá Joseph lại có thể nói như vậy chứ? Con là Quyền Sư phạm, con đã tu nghiệp dưới trướng Sư phụ Michael suốt bao năm ròng. Con hiểu rõ Sư phụ hơn Sư bá nhiều."

Anh Carl lẩm bẩm "Con hiểu rõ hơn..." đầy vẻ cay cú, rồi chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng cúi rạp đầu xuống.

"Con xin lỗi. Con quá lời rồi."

"Không. Không sao."

Sư phụ Haydn khoanh tay lẩm bẩm.

"Ngươi nói đúng. Đệ tử trực truyền như ngươi chắc chắn hiểu rõ Michael hơn ta. Nhưng nếu vậy thì lại càng phải làm chứ. Chẳng lẽ không nên tổ chức một buổi Misa sao?"

Trên gương mặt anh Carl hiện lên nét u tối sâu thẳm.

"......Con không biết."

"......Hửm?"

"Bản Requiem của Sư phụ Michael, con không biết. Con không có bản nhạc. Con chưa được trao nó. Đã thế thì không thể lấy bản Requiem do người khác sáng tác để diễn được."

Tôi nghĩ chắc trên mặt mình lúc này cũng đang hiện lên vẻ hoang mang tột độ y như vậy. Những lời cuối cùng mà anh Carl gào lên với thầy mình lúc đó vẫn còn in sâu trong tai tôi, không sao xóa nhòa.

──Rõ ràng là con vẫn còn bao nhiêu điều muốn thầy dạy bảo mà.

Tại sao chứ, tôi cảm thấy muốn hét lên.

Tại sao ông không tìm đến bất kỳ ai trong số những đệ tử yêu quý, mà lại tìm đến tôi? Đã cất công kéo dài cái sinh mệnh giả tạo ấy để đến tận Vienna, thế mà ông chỉ thu thập thông tin cho cuộc chiến với Pauline một cách lạnh lùng đến rợn người, rồi vội vàng quay về. Ông có biết anh Carl và Đoàn Mãnh Sĩ Đấu Hồn đã thất vọng đến nhường nào không?

Nếu còn ở lại đó thêm chút nữa, có lẽ tôi đã trút hết nỗi phẫn uất này ra rồi. Tôi im lặng, cúi đầu chào nhẹ rồi định bước ra khỏi phòng tiếp khách.

Đúng lúc đó, điện thoại reo.

"Ngài Goethe. Là Mozart gọi."

Sư phụ Haydn sau khi nghe điện thoại liền gọi giật tôi lại.

"Hắn bảo hãy dẫn cả Carl đến nữa."

Tôi và anh Carl, người cũng đang định rời phòng, trao nhau ánh mắt đầy nghi hoặc.

"Ông ta có nói là việc gì không ạ?"

"Hắn bảo cuối cùng cũng chép sạch xong rồi, bảo đến mà lấy. Chẳng hiểu chuyện gì."

Tôi và anh Carl vừa ló mặt vào phòng giải trí dưới tầng hầm dinh thự ma ám ở Schweizergarten, một tràng cười lớn đã tấp thẳng vào mặt.

"Yahahaha hahahaha hahahaha!"

Mozart đạp mạnh vào chiếc sofa sâu trong phòng, nhảy vọt một cú băng qua căn phòng rộng lớn, đáp đất ngay trước mặt chúng tôi rồi đập mạnh cuốn sổ dày cộp trên tay xuống bàn bi-a. Áp lực gió tạo ra khiến tóc mái của anh Carl bay dựng ngược.

"Cuối cùng cũng chép sạch xong! Giới âm nhạc rộng lớn là thế, nhưng có thể phối khí và chép sạch lượng bản nhạc khổng lồ này chỉ trong một tháng rưỡi, chắc chỉ có mỗi người đàn ông được Chúa yêu thương - Amadeus này thôi nhỉ!"

Anh Carl ngẩn người nhìn chằm chằm vào bìa cuốn sổ bọc da trông có vẻ dày dặn và quan trọng kia. Tôi cũng nhìn cuốn sổ rồi lại nhìn mặt Mozart.

"......Chép sạch là cái gì cơ?"

Thay cho anh Carl đang đứng chôn chân vì cạn lời, tôi lên tiếng hỏi. Mozart vỗ bốp vào bìa da, trả lời đầy đắc ý.

"Là Tuyển tập những sáng tác chưa công bố của Mozart này chứ gì nữa! Cậu Goethe, cậu có máu mặt trong giới xuất bản mà đúng không, hãy chào hàng nhiệt tình vào nhé, công bố cái này ra là chấn động cả thế giới đấy!"

Sáng tác chưa công bố của Mozart? Mà cuốn sổ dày thế kia thì rốt cuộc là bao nhiêu bài? Tại sao đến tận bây giờ mới lòi ra? Dù bị sự nghi ngờ giằng xé, nhưng không nén nổi phấn khích, tôi đưa tay về phía bìa da. Thế nhưng, bàn tay của anh Carl đã chộp lấy cuốn sổ từ bên hông. Anh ấy lật giở các trang một cách thô bạo, rồi bất ngờ túm lấy cổ áo choàng của Mozart và xoắn ngược lên.

"Đừng có xạo ke hả ông chú thối tha kia!"

"Khoan, khoan đã, bạo lực là không tốt đâu nha!"

"Im đi! Cái này──toàn bộ là nhạc của Sư phụ mà!"

Tôi sững sờ lật giở những trang sổ. Tôi không đủ tài năng âm nhạc để nhìn phổ nhạc là biết ngay phong cách sáng tác của ai. Nhưng anh Carl là đại đệ tử cơ mà. Thêm vào đó, Mozart dù bị túm cổ áo vẫn đang cười nhăn nhở một cách cợt nhả.

"Yahahaha. Bị lộ tẩy mất rồi à."

"Đương nhiên rồi, ông nghĩ tôi được Sư phụ rèn giũa bao nhiêu năm hả!"

"Quả nhiên quả nhiên, bái phục, bái phục sát đất. Phong cách sáng tác cũng giống, bài nào cũng xuất sắc, ta đã định mưu tính biến nó thành nhạc của mình để kiếm chút danh tiếng, nhưng chà chà, quả nhiên không qua mắt được cậu Weber rồi."

"Tại sao, tại sao ông chú lại đi chép sạch nhạc của Sư phụ hả?"

Vẻ mặt hung dữ của anh Carl lúc này trông như sắp siết cổ Mozart đến nơi. Nhưng mà hắn vốn là người chết rồi còn đâu. Mozart dù bị túm gáy vẫn thản nhiên trả lời.

"Lúc thầy Michael đến Vienna dạo nọ, ta đã nhờ ông ấy phác thảo đại khái. Từ đó đến giờ ta cứ viết liên tục không nghỉ đấy."

Tay anh Carl trượt khỏi cổ áo choàng, đập mạnh xuống bìa cuốn sổ. Là lúc đó sao? Tôi trố mắt ngạc nhiên. Cái lúc Sư phụ Michael đến chỗ Mozart-san để hỏi về sức bền của địa phược linh ấy. Sư phụ là người nán lại căn phòng này sau cùng, chẳng phải ông ấy vừa bàn bạc gì đó với Mozart-san, vừa cắm cúi viết vào cuốn sổ này sao?

"......Không phải là thực đơn luyện tập đấy chứ?"

"Làm gì có chuyện đó. Ông ấy nhờ ta việc này, nên suốt cả tháng nay ta cứ phải viết sột soạt mãi đấy."

Thầy Michael lúc sinh thời đã cho ta nợ rất nhiều mà, Mozart-san cười. Đây là tuyển tập kiệt tác của Michael Haydn, một cuốn sách vô cùng quý giá......

Mozart-san ấn cuốn sổ vào tay anh Carl, người vẫn đang đứng chết lặng vì ngẩn ngơ. Anh Carl dùng lòng bàn tay cảm nhận mặt bìa da hết lần này đến lần khác, rồi lật giở từng trang với cử chỉ dịu dàng hệt như khi anh dùng kỹ thuật pizzicato gảy dây đàn.

"......Cái này."

Anh Carl lẩm bẩm bằng chất giọng khô khốc. Mắt vẫn dán chặt vào bản nhạc.

"Đưa cái này là muốn tôi làm gì đây? Sư phụ có nhắn lại gì không? Bảo tôi đem đi công diễn, hay là bảo xuất bản?"

"Không. Ông ấy chẳng nói gì cả. Chỉ là, trang cuối cùng ấy. Ông ấy có viết vài dòng cho cậu."

Anh Carl lật ngược cuốn sổ đã đóng lại, mở bìa sau ra.

Trên khuông nhạc, những dòng di chúc được viết nắn nót bằng nét chữ tinh tế và cẩn thận đến không ngờ.

<br/>

Gửi các đệ tử của ta,

Ta tuy không còn trên cõi đời này nữa, nhưng các ngươi có đang rèn luyện không? Có cháy hết đấu hồn không? Chắc là ta lo bò trắng răng rồi nhỉ. Dù luôn bị Huynh trưởng và tên Wolf nghi ngờ, nhưng ta chưa bao giờ có ý định xuất bản tác phẩm của mình để lưu danh hậu thế cả. Hầu hết đều là những khúc nhạc ta viết theo đơn đặt hàng chẳng mấy thú vị, và âm nhạc là thứ sẽ trôi đi cùng thời gian. Hơn tất cả, ta tự hào rằng mình đã để lại những kiệt tác vĩ đại nhất rồi. Đó tất nhiên là ngươi, Carl, và cả Đấu Hồn Liệt Sĩ Đoàn nữa.

Dù trào lưu âm nhạc có biến thiên thế nào, thì uy lực của nắm đấm, hương vị của chiến thắng, và sức mạnh của đồng tiền là vĩnh viễn bất biến. Vì thế ta đã luôn nói: Hãy rèn luyện. Hãy kiếm tiền. Và hãy chiến đấu. Các ngươi đã học tốt, hát tốt, và rèn luyện rất tốt. Ta cũng được thơm lây.

Thế nhưng, khi tiễn các ngươi đến Vienna, rồi sau một thời gian xa cách ta đến thăm để xem tình hình, ta nhận ra mình đã sai.

Carl, ngươi đã tiếp xúc với những con người mới, tìm thấy những niềm vui và khổ đau mới mà ta chưa từng dạy. Khi nghe tin ngươi chí thú với việc sáng tác, ta đã kinh ngạc, và đồng thời cảm thấy xấu hổ vì sự ngạo mạn của bản thân. Ta sẽ viết thành thật. Ngươi chẳng phải là kiệt tác cao nhất của ta hay gì cả. Những suy nghĩ áp đặt như thế sẽ kìm hãm đôi tay rèn luyện, trở thành thứ kịch độc ngăn cản sự trưởng thành. Miệng thì luôn nói rèn luyện, rèn luyện, nhưng chính ta lại quên mất việc rèn luyện từ lúc nào không hay. Ngươi sẽ còn phát triển nữa. Sẽ phát triển vượt xa cả trí tưởng tượng của ta. Ngươi của hiện tại tuyệt đối chưa phải là nhất. Rèn luyện đi. Rèn luyện đi, rèn luyện đi! Hãy đập tan gông cùm, khuôn khổ, và lồng giam của chính mình, hãy rèn luyện không ngừng nghỉ dưới danh nghĩa của tự do, sức mạnh con người là không có giới hạn! Ta bây giờ muốn truyền đạt điều đó đến ngươi hơn bất cứ thứ gì. Dù cho thân xác này có diệt vong.

Do đó, ta chỉ định ngài Johann Wolfgang von Goethe làm người làm chứng, Carl Maria von Weber làm người thừa kế, và để lại di chúc như sau.

Một là, ta viết lại và trao lại toàn bộ các tác phẩm của ta trong phạm vi ta có thể nhớ được tại đây. Là để giúp người thừa kế rèn luyện và rèn luyện hơn nữa với tư cách một nhà soạn nhạc. Không phải để lưu lại cho hậu thế.

Một là, phong người thừa kế làm Sư phụ đời thứ hai của phái Haydn hệ Michael, cho phép kế thừa danh hiệu Johann Michael Haydn đệ nhị.

Một là, như mệnh lệnh cuối cùng của Sư phụ trước khi thực thi các điều khoản trên, ta thu hồi mệnh lệnh tuyệt đối về việc đoạt lại Salzburg. Các ngươi hãy sống tự do, rèn luyện tự do, và vươn mình tự do. Không cần phải bị trói buộc bởi oán niệm của ta nữa.

Sống trong đấu hồn, chết trong đấu hồn.

Johann Michael Haydn

<br/>

Đọc xong, trên gương mặt anh Carl, vô vàn sắc thái cảm xúc nhảy múa rồi vụt tắt, hệt như khi ném những viên kẹo đường vào trong ngọn lửa. Anh nghiền nát tất cả ngọn lửa đó, nuốt trôi xuống họng, rồi nhắm nghiền mắt đứng yên một lúc đợi cho cơn nhiệt hạ xuống.

Anh mở mắt ra lần nữa, xé toạc trang cuối cùng có ghi di chúc. Trước sự bàng hoàng của tôi và Mozart-san, anh xé nát bản nhạc làm hai, làm bốn, làm tám mảnh, rồi quăng mạnh xuống sàn.

Trong sự im lặng như thể không gian bị vặn xoắn, Mozart-san mở lời:

"Cậu đang tức giận chuyện gì vậy?"

"Là cái di chúc chết tiệt đó!"

Anh Carl nhổ toẹt ra.

"Thu hồi mệnh lệnh đoạt lại Salzburg ư? Đừng có đùa với tôi!"

Giọng anh ướt đẫm và nóng hổi.

"Ông nghĩ rằng tôi──rằng bọn tôi chiến đấu với lũ quân Pháp khốn kiếp đó chỉ vì bị ra lệnh thôi sao? Đừng có mà coi thường nhau! Bọn tôi ấy, cũng yêu Salzburg hệt như ông đã yêu nó cho đến lúc chết vậy! Chúng tôi muốn cùng mơ chung một giấc mơ với ông, chỉ vậy thôi, tại sao chuyện đơn giản thế mà ông cũng không hiểu hả!"

Nước mắt rơi xuống, thấm đẫm những mảnh vụn của tờ di chúc rách nát.

"Sư phụ cái quái gì chứ, lão già khốn kiếp! Đệ nhị cái quái gì, cái tên thối tha đó ai mà thèm! Tôi sẽ làm quyền Sư phụ của ông cho đến lúc chết, di chúc hay gì thì đem cho chó ăn đi! Nhạc của ông, tôi sẽ diễn đi diễn lại, diễn nhiều đến mức ông phải quằn quại dưới suối vàng, diễn không sót bài nào để truyền lại cho đến tận một nghìn năm sau cho mà xem!"

Sau khi trút hết nỗi lòng, anh Carl quay lưng về phía tôi như để giấu đi đôi gò má đã đỏ bừng vì nước mắt. Anh thô bạo vơ lấy xấp nhạc phổ rồi lao ra khỏi phòng giải trí. Tiếng bước chân chạy rầm rập lên cầu thang, rồi xa dần.

Tôi nghẹn thở trước dư nhiệt truyền đến qua từng câu chữ, nhìn trân trân vào cánh cửa đã đóng, rồi nhìn xuống những trang giấy bị xé vụn dưới chân. Mozart-san lắc đầu với vẻ mặt buồn rười rượi, ông cúi người xuống, nhặt lên một mảnh giấy. Ở phần được ký tên Michael, có hai vệt nước mắt lớn nhòe đi.

Tên của người chết bị bỏ lại dưới lòng đất, chỉ có tâm tư và bài ca của họ là được trao lại cho những người còn sống. Bởi nếu không làm thế, mặt đất này sẽ bị chôn vùi bởi toàn những bi thương.

<br/>

<br/>

Cứ thế, Giáng sinh thứ ba ở Vienna đã đến.

Tuyết rơi liên miên suốt nhiều ngày liền, nhuộm trắng xóa mọi thứ, từ những con đường lát đá, hàng cây bên đường, thảm cỏ dưới gốc cây, cho đến tháp chuông nhà thờ và dãy nhà kho bên bờ kênh đào.

"......Lou, cơm chín rồi nè."

Bưng cái khay có đĩa thức ăn đang bốc khói nghi ngút, tôi bước qua cửa phòng bên cạnh. Mùi hương ngọt ngào của hoa xộc thẳng vào mũi. Tôi lách qua căn phòng không còn chỗ đặt chân vì chất đống những bản nhạc và hộp giấy, đi vào phòng ngủ bên trong, rồi đặt khay lên bàn cạnh giường. Thiếu nữ đang ngồi dậy trên giường, mải mê nhìn ngắm thế giới bạc trắng ngoài cửa sổ, chậm rãi quay đầu lại.

Đôi mắt màu hổ phách mất một lúc lâu mới bắt được hình ảnh của tôi. Đôi môi cô ấy cố gắng tạo ra một biểu cảm gì đó, nhưng bất thành. Chỉ có một ánh nhìn lơ đễnh gửi về phía tôi.

"Hôm nay trời lạnh đến mức đóng băng luôn ấy, lại đúng dịp Giáng sinh nữa, nên là... súp cà chua đây."

Tôi ngồi xuống cạnh giường, đút cho cô ấy bữa sáng muộn. Đưa thìa ra thì cô ấy há miệng, đút cho thì cũng nuốt, hỏi có ngon không thì một lúc sau mới lúng búng đảo thức ăn trong miệng rồi định trả lời "A......" gì đó. Thỉnh thoảng, cô ấy nhìn tôi chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, thậm chí còn nắm chặt lấy gấu áo tôi.

Nhưng, rốt cuộc chẳng có một từ ngữ có nghĩa nào được thốt ra. Cô ấy cũng chẳng buồn bước xuống giường. Chỉ có với cây đàn piano là cô ấy phản ứng yếu ớt. Thỉnh thoảng tôi bắt gặp cô ấy vuốt ve mép nắp đàn piano, giống như đang xoa dịu cơn đau ảo của cánh tay đã bị chặt đứt vậy.

Phẫu thuật đã xong, và từ lúc cô ấy tỉnh lại đến giờ đã là hai tháng rưỡi. Tình trạng vẫn y nguyên như vậy.

Tôi nghĩ, có lẽ chỉ mình cô ấy đã bị nhốt lại trong một thế giới nơi dòng thời gian trôi với tốc độ khác biệt. Nếu tôi bắt chuyện thì cô ấy vẫn nghe hiểu ý nghĩa. Nhưng, để suy nghĩ câu trả lời, lựa chọn từ ngữ, nhớ lại cách phát âm, và đến khi mở được miệng ra, thì khoảnh khắc đó đã trôi qua mất rồi. Những sự lặp lại như thế dường như đã làm cô ấy hư hao gần hết. Tôi có cảm giác như vậy. Khi nhìn thấy cô ấy dù đã bắt gặp ánh mắt, dù đã mở miệng, nhưng lưỡi chỉ run rẩy một cách đau đớn, tôi cảm thấy một nỗi bi thương như thể lục phủ ngũ tạng từng chút một bị nghiền nát.

"Ngài Ludovica đang ở rất, rất, rất xa."

Mephi nói.

"Vốn dĩ, ngài ấy là người bị ai đó đưa từ thời không khác đến thế giới này. Sự liên kết giữa linh hồn và thế giới này vốn đã yếu. Vậy mà, ngài ấy lại biết đến nhân cách Ludwig vốn bị che giấu. Lại còn ý thức về nó. Lại còn đồng nhất bản thân với nó. Hơn nữa, còn bị cuốn vào trong câu chuyện của 《Fidelio》. Hiện tại, ngài ấy không biết bản thân mình là Ludovica, hay là Ludwig, hay là Fidelio nữa."

Linh hồn ở quá xa, nên lời nói hay tâm tư của bất kỳ ai cũng không thể chạm tới. Chỉ có thân xác trống rỗng đang dần dần ăn mòn sự sống mà thôi.

"Làm thế nào mới gọi cô ấy về được?"

Tôi hỏi. Mái tóc đỏ rực rỡ từng bừng cháy sức sống ngày nào, giờ đây đang trang điểm cho một gương mặt vô cảm tựa bia mộ. Chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đau lòng, nhưng tôi không thể không ở bên cạnh.

"Như em đã nói trước đây," Mephi cũng trả lời với vẻ mặt trầm xuống. "Em không làm được. Ngài Yuki cũng không làm được. Nếu là con ác quỷ đã triệu hồi ngài Ludovica đến đây, thì may ra......"

Và thế là tháng Mười Hai trôi qua trong vô vọng, Giáng sinh đã đến.

Sau khi lau miệng cho cô gái vừa ăn xong món súp cà chua, tôi đẩy cái bàn sang sát tường. Bỗng nhiên, một bóng người đen sì đã đứng ở đầu giường từ lúc nào.

"Thế này chẳng phải cũng là hạnh phúc sao?"

Mephi vừa nói vừa dùng tay nâng mái tóc đỏ của thiếu nữ lên rồi thả xuống. Cả khuôn mặt lẫn ánh mắt cô ta đều chẳng có chút ý cười nào. Cô ta đang nói nửa đùa nửa thật.

"Ngài Ludovica ngoan ngoãn thế này trông cũng dễ thương như búp bê vậy. Em cũng được giao phó việc tắm rửa và thay đồ mỗi sáng mỗi tối, tha hồ mà tận hưởng làn da ngọc ngà này nữa."

"Dừng lại đi. Nghe buồn nôn quá."

Mephi vỗ đôi tai đầy lông đen hai cái, rồi sáp lại gần tôi.

"Có lẽ ngài Ludovica cũng hạnh phúc với điều này."

"Đã bảo là dừng lại!"

Phớt lờ sự phẫn nộ của tôi, Mephi tiếp tục:

"Người định tìm kiếm ký ức của Ludwig, cũng như người viết nên cái kết cục đó của Fidelio, đều là ngài Ludovica. Ngài Ludovica hiện tại đang ôm lấy hai linh hồn giả tạo đó, chẳng phải chính là dáng vẻ mà ngài ấy mong muốn sao?"

Tôi lắc đầu. Liên tục. Như để xua đuổi những lời của Mephi. Dẫu vậy cô ta vẫn không dừng lại.

"Ngay cả lúc này đây, chắc chắn âm nhạc đang sục sôi bên trong ngài Ludovica. Việc ngài ấy chỉ tỏ ra hứng thú một chút với đàn piano chính là bằng chứng. Chẳng mấy chốc, ngài ấy sẽ bắt đầu sáng tác trở lại thôi. Để được như thế, để nắm lấy sự tuyệt vọng và cô độc của Ludwig cùng thứ âm nhạc tuôn trào từ đó, ngài Ludovica đã mong cầu căn bệnh này──"

Tôi nắm chặt lấy cổ tay Mephi.

"Sai rồi. Chuyện như thế này──là sai rồi."

Trên gương mặt Mephi, nụ cười của ác quỷ dần rỉ ra.

「Thật tâm thì Yuki-sama cũng thừa hiểu mà. Rằng Ludovica-sama sẽ chẳng thể nào trở lại như xưa được nữa. Dẫu vậy, ngài vẫn cứ chạy đôn chạy đáo, cố gom nhặt từng mảnh vỡ, vùng vẫy trong tuyệt vọng... Chung quy cũng chỉ vì Ludovica-sama đã đứng ra che chở cho ngài. Chính vì ngài mà vở 《Fidelio》 kia mới thành hình. Tất cả những gì ngài đang làm, chẳng qua cũng chỉ để khỏa lấp cảm giác tội lỗi của bản thân mà th—」

「Không phải!」

Tôi dồn sức vào bàn tay đang nắm chặt. Cái lạnh lẽo bám riết lấy làn da bắt đầu rỉ ra ngoài.

"Không phải. Không phải lý do đó. Cho dù Lou có mong muốn trạng thái này đi chăng nữa, tôi cũng đếch quan tâm."

Tôi cảm nhận được thứ gì đó đang sôi sục, sủi bọt từ tận đáy bụng.

Là khát khao, và theo sau đó là── ma lực.

"Tôi... tôi thích Lou của thường ngày hơn. Một Lou hay cười, dễ giận, mau nước mắt, tạo ra âm nhạc tự nhiên như hơi thở, lo lắng cho mấy con mèo như một kẻ ngốc. Một Lou phấn khích từ tận đáy lòng, rơi lệ và vui sướng vì những bài thơ hay vở kịch của tôi. Tôi thích một Lou đang sống hết mình với sinh mệnh đó."

Bất kể kẻ khác mong muốn điều gì, căm ghét hay chối bỏ điều gì, đều không liên quan đến tôi. Chính tôi, bằng dục vọng của riêng mình, sẽ giành lại Lou.

"Cho dù âm nhạc của Beethoven từ nay về sau sẽ không còn được sinh ra nữa, ngài cũng chấp nhận sao?"

Câu hỏi của Mephi ướt đẫm bên tai tôi. Tôi trừng mắt nhìn vào đôi đồng tử đỏ thẫm của ả ác quỷ và đáp trả:

"Thế cũng được."

Mephi chớp mắt chậm rãi như thể đang nghiền ngẫm từng lời.

"Cho dù những bản nhạc lẽ ra sẽ ra đời như <Định Mệnh>, <Đồng Quê>, hay <Hammerklavier>, Đại Fugue, Missa Solemnis... tất cả đều không được sinh ra cũng không sao ư? Bởi vì Lou không phải là Ludwig. Cô ấy chỉ là người thừa kế cái tên đó thôi."

Tôi nuốt xuống hơi thở đang nghẹn lại nơi cổ họng, rồi thốt thành lời:

"Lou chỉ cần... sáng tạo ra âm nhạc của Lou là được."

Mephi lắc đầu như thể đã bỏ cuộc, rồi thở dài.

"Nhưng mà, thưa Yuki."

Cô ta đưa mắt nhìn quanh những chồng nhạc phổ và giấy tờ chất đống trên cây đàn piano trong phòng ngủ.

"Chẳng phải ngài không tìm thấy gì sao? Ai là kẻ đã triệu hồi tiểu thư Ludovica? Suốt một tháng qua, ngài đã lục tung cả nhạc phổ cũ, thư từ, ghi chép, đọc hết sạch sành sanh mà chẳng tìm ra được manh mối nào, phải không?"

Tôi cắn môi gật đầu. Mephi đặt tay lên vai tôi, khẽ áp bộ ngực vào bắp tay tôi.

"Vậy mà, tại sao chứ? Mọi thứ đều vô ích, tại sao ngài vẫn..."

Tại sao nhỉ, tôi tự hỏi.

Mephi biết rằng tôi càng khát khao, càng rung động, càng đốt cháy ma lực bao nhiêu thì sẽ càng tiến gần đến cái kết cục mà ác quỷ mong muốn bấy nhiêu. Vậy mà tại sao── tại sao cô ta lại cố gắng khiến tôi từ bỏ Lou bằng ánh mắt thiết tha đến thế?

"Không vô ích đâu."

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của ác quỷ. Mạnh mẽ, để ý chí không bị lung lay.

"Đúng là tôi không tìm thấy gì cả. Dù có đọc bao nhiêu nhạc phổ, kiểm tra lại bao nhiêu lá thư, cũng chẳng có sự thật mới mẻ nào lộ diện."

"Vậy thì..."

"Tôi không tìm kiếm với suy nghĩ 'có lẽ sẽ có cái gì đó'."

Mephi khẽ vẫy đôi tai chó đen mềm mại, chớp chớp mắt.

"Thứ tôi tìm kiếm, chính là 'thứ không hiện hữu ở đó'."

Tôi vươn tay, lôi một xấp nhạc phổ từ trên đàn piano xuống. Là bản in các bản Piano Sonata. Ludovica van Beethoven, số 1 giọng Fa thứ, số 2 giọng La trưởng, số 3 giọng Đô trưởng...

"Cô nhớ chứ? Bản <Nhiệt Tình - Appassionata> của Lou, sẽ là bản Piano Sonata thứ 22."

"...Vâng."

Ánh mắt bối rối của Mephi lướt qua tập nhạc phổ trong tay tôi.

"Thiếu mất một bản. Trong lịch sử mà tôi biết, <Nhiệt Tình - Appassionata> là bản thứ 23. Có thứ gì đó bị khuyết thiếu. Một bản nhạc nào đó, ở thế giới này, đã bị che giấu, bị xóa bỏ sự tồn tại."

Lời nói tạo ra cảm giác tê dại như nhiễm điện nơi đầu lưỡi. Ma lực đang rò rỉ ra ngoài.

"Tôi đã tìm ra nó. Có kẻ nào đó── một kẻ liên quan đến Beethoven đã viết lại hiện thực, cố tình xóa sổ sự tồn tại của bản Piano Sonata lẽ ra phải được sinh ra đó. Tại sao ư? Bởi vì tên của kẻ đó được khắc sâu trong bản nhạc ấy."

Tôi đứng dậy, kéo tay Lou dẫn đến ghế piano. Để cô ấy ngồi bên phải, còn tôi ngồi xuống bên trái, hệt như tư thế song tấu liên đàn. Tôi hít sâu một hơi và mở nắp đàn lên. Cảm giác khi dùng dao mổ rạch qua da thịt, có lẽ cũng mang lại sự phản hồi chí mạng như thế này chăng. Những phím đàn màu ngà voi và màu gỗ mun đang ngước nhìn tôi và Lou.

Tôi nuốt nước bọt. Cho đến nay, tôi đã chứng kiến quá nhiều những nghệ sĩ trình diễn khủng khiếp. Thậm chí chạm vào đàn thôi cũng thấy sợ. Ngay cả mẹ tôi cũng từng nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Con không thể chơi piano được đâu."

Tôi không có kỹ thuật để chơi trọn vẹn đến cùng. Vốn dĩ tôi cũng chẳng nhớ hết được toàn bộ bản nhạc. Và trên hết, tôi không có bằng chứng xác thực. Nhưng, tôi chỉ còn cách tin tưởng và lao đi. Ma lực của tôi chỉ có thể sinh ra ở nơi đó. Tôi sẽ tấu vang bản nhạc đã bị xóa khỏi thế giới này một lần nữa. Và rồi, tôi sẽ thông báo, sẽ bắt kẻ đã viết lại cả ký ức của chính mình để bóp méo lịch sử kia phải nhớ lại.

Rằng ngươi chính là khởi nguồn của tất cả──

Tôi nhấn ngón tay xuống phím đàn như thể nhúng mũi chân vào giữa những con sóng.

Trong bóng tối, chuỗi hợp âm trầm đồng dạng liên tục bắt đầu chạy. Từng chút, từng chút một thay đổi bước đi, nhưng nhịp beat không hề lơi lỏng, thỉnh thoảng lại ném những câu hỏi về phía lớp váng của màn đêm, men theo đường cong của cầu vồng và tiếp tục lao đi. Nhịp điệu chẳng mấy chốc đón vòng lặp thứ hai và phân nhỏ ra, tôi nếm trải cảm giác như thể ngón tay mình sắp đứt lìa và văng ra từng mảnh. Không được. Hỏng mất. Những hợp âm bất hòa chói tai liên tục va vào nhau làm vấy bẩn âm thanh.

Dẫu vậy vẫn phải chạy, tôi tự nhủ. Chạy đến chừng nào còn có thể. Cho dù động cơ có cháy rụi, trục bánh xe có gãy đôi, cho dù không thấy điềm báo bình minh ở bất cứ đâu trên bầu trời── hãy dậm bước, bơm máu đi, đạp tung cát và sóng── chạy đi.

Tôi đã nhắm mắt lại từ lúc nào không hay. Lạc mất cả câu nhạc lẫn hòa thanh, cảm giác nơi đầu ngón tay cũng tan biến, chuỗi nốt nhạc cũng đã chạm đến tận cùng của ký ức. Lẽ ra phía trước không còn con đường nào nữa, nhưng bản Piano Sonata vẫn tiếp tục lao đi. Mạnh mẽ hơn, uyển chuyển hơn, đẹp đẽ hơn.

Tại sao...?

Nghẹt thở vì niềm hoan hỉ dâng trào, tôi mở mắt ra. Chủ đề tái hiện của chương Allegro con brio đang lao đi vun vút, truyền từ tai, từ tay, từ ngực, từ đáy bụng và trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập trái tim tôi. Cây đàn piano trước mắt, không phải ảo ảnh mà là hiện thực, đang tiếp tục vang lên. Trên khu rừng đen thẫm của những phím đàn mà tôi đã buông tay từ lâu, những ngón tay trắng muốt mảnh mai như tia chớp đang nhảy múa điên cuồng khắp các âm vực.

"...Lou..."

Tiếng gọi của tôi lẽ ra không thể đến được tai cô ấy, bởi nó đã bị nhấn chìm trong sự chói lòa của những tia lửa từ các hợp âm rải lấp lánh ở âm vực cao nhất. Nhưng, cô ấy thở hắt ra một hơi nóng hổi đầy đê mê, và mỉm cười với tôi chỉ trong một khoảnh khắc.

Đúng rồi. Đó là tên của cậu. Không phải ai khác. Cậu phải quay trở lại thế giới dưới ánh mặt trời, thế giới đang chuyển động bằng nhiệt, bằng máu và dục vọng này. Fidelio phải trở lại là Leonore. Phải dùng mưa gột rửa cái tên của người chết, và giành lại sinh mệnh đang nảy mầm một lần nữa.

Tôi khẽ nhổm người, rời khỏi ghế. Góc mặt nghiêng của Lou lấm tấm mồ hôi, ửng hồng, ướt đẫm sinh khí trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Bản Sonata lẽ ra không được nhớ lại, lẽ ra cô ấy không bao giờ sáng tác, đang phun trào niềm vui sướng như thiêu đốt hết lần này đến lần khác. Hiện thực và một hiện thực khác đang tạo ra tiếng nghiến rít chói tai như sắp đứt gãy. Bản Piano Sonata số 21 giọng Đô trưởng bị che giấu, và cái tên được đặt cho bản nhạc ấy, đang hoan hô bài ca giải phóng, bay vút lên bầu trời, vượt qua đại dương và lan rộng ra khắp thế giới.

Tôi thở hắt ra một hơi dài, cắm răng vào đôi môi đang run rẩy vì phấn khích, tìm kiếm từ ngữ.

Thế này là được rồi. Đây là câu trả lời. Gọi tên hắn thôi.

"Ít nhất thì vào lúc này, hãy đi vào từ cửa chính đi... Thưa Bá tước."

Mephi, nãy giờ vẫn đứng chơ vơ bên cạnh cây đàn piano, nín thở nhìn về phía cửa ra vào.

Trong cơn mưa của những âm hình đi xuống đang lao thẳng về phía đoạn Coda kết thúc, tay nắm cửa từ từ xoay chuyển.

Lou, người vừa chơi trọn vẹn chương một không kịp thở, bất ngờ mất đi tiêu điểm trong mắt, buông thõng toàn thân và gục xuống phím đàn. Gần như cùng lúc đó, cánh cửa bị mở toang như thể đã hạ quyết tâm.

Đứng nơi hành lang, trong đôi mắt của Bá tước Waldstein, ngọn lửa màu máu đang được thắp lên.

***

Trong suốt lúc tôi bế Lou lên giường, lau mồ hôi trên trán và gáy rồi dỗ cô ấy ngủ, Mephi vẫn luôn đứng chào Bá tước theo nghi thức tôn kính nhất.

"...Thôi đi, Mephisto. Được ngươi cúi đầu chào thế này ta thấy khó ở lắm."

Bá tước bước vào đến cửa phòng ngủ, khuôn mặt đoan chính nhăn lại, nói.

"Không ạ. Đây là sự kính trọng đương nhiên đối với một Bá tước của Ma giới."

Tôi cũng chỉ biết trố mắt nhìn Mephi đầy kinh ngạc. Cái cô nàng Mephi đó mà lại...?

"Với lại, hôm nọ, dù là do không biết nhưng tôi đã lỡ ném ngài xuống sông. Mong ngài rộng lượng tha thứ."

Nhắc mới nhớ cũng có chuyện đó nhỉ. Cái hôm đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến đám Fan Club ấy. Mà khoan, vụ đó là do tôi nhờ vả mà.

"Thôi thôi, bỏ đi."

Bá tước Waldstein xua tay, nói với vẻ nhột nhạt từ tận đáy lòng.

"Ta bây giờ chỉ là một con ác quỷ hạ cấp vô lực, đến sức mạnh của chính mình cũng chẳng nhớ nổi."

Mephi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhưng vẫn quỳ gối. Cô ta không kìm được mà cứ nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Bá tước.

Câu trả lời mà tôi tự mình tìm ra đó── tuy nhiên, tôi vẫn chưa thể nuốt trôi được.

Gã đàn ông đứng đầu đám quý tộc Fan Club luôn bám đuôi Lou với dục vọng lộ liễu. Một Đại ác quỷ đã ký khế ước với Beethoven, triệu hồi Lou đến thế kỷ 19 này và viết lại hiện thực. Ngay cả khi hắn đang ở trước mắt, tôi vẫn hoàn toàn không thể liên kết hai hình ảnh đó lại với nhau.

Bá tước ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa sát tường trong phòng ngủ với vẻ uể oải. Hắn lườm tôi bằng đôi mắt vẫn còn chứa ngọn lửa đỏ.

"Để che giấu sự tồn tại của Ludwig, ta đã viết lại cả ký ức của chính mình. Mọi thứ, ta vừa mới nhớ lại tất cả. Cả việc ta là ác quỷ... Ngươi, Faust, tên khốn nhà ngươi── từ bao giờ? Ngươi nhận ra từ bao giờ?"

Trong giọng nói của hắn rỉ ra sự đau đớn.

Hẳn là hắn không muốn nhớ lại. Ký ức của chính bản thân Bá tước giống như cái nút chặn dòng đau khổ mà Ludwig đã phải gánh chịu. Và giờ đây, tôi đã phá vỡ nó.

"Tôi nhận ra rõ ràng là vào ngày hôm qua. Vì tôi đã biết bản Piano Sonata bị mất tích là bản nào. Dù không có bằng chứng xác thực, nhưng tôi có cảm giác── rằng mọi thứ đã được kết nối."

Bản Piano Sonata số 21 của Beethoven, đời sau sẽ gọi bằng cái tên thông dụng này.

──<Sonata Waldstein>.

Bá tước Waldstein, người bạn có một không hai của Nhạc Thánh, đã được đề tặng vô số tác phẩm âm nhạc. Trong số đó, bản Piano Sonata nổi tiếng bậc nhất này đã được gắn nguyên cái tên của Bá tước.

Vì vậy, khi Bá tước xóa sổ sự tồn tại của Ludwig khỏi thế giới cùng với ký ức của chính mình, bản Sonata minh chứng cho tình bạn của hai người cũng theo đó mà không còn được sinh ra nữa.

Nhưng──.

"Nhưng mà, cảm giác sai lệch thì đã có ngay từ đầu rồi."

"...Ngay từ đầu, sao?" Bá tước nhíu mày.

"Phải. Bản thân tôi cũng không biết đó là cảm giác sai lệch. Nhưng khi điều tra quá khứ của Lou, tôi nhận ra có những điểm hoàn toàn không khớp. Bá tước, ông còn nhớ không? Lần đầu tiên tôi gặp những người trong Fan Club, một hội viên đã nói thế này: 'Hội trưởng đã lập ra Fan Club từ khi bé Ludovica còn ở Bonn'."

Bá tước há miệng, chết lặng.

"Lou sinh ra ở Vienna. Đó là sự thật đã an bài. Việc xuất thân từ Bonn là quá khứ của Ludwig nguyên bản. Dĩ nhiên rồi thưa Bá tước, ngài là người bạn thân thiết nhất của Ludwig từ thuở ấy. Nói cách khác, ngài đã quên xóa đi ký ức rằng mình từng quen biết Beethoven tại Bonn."

Dù ma thuật sửa đổi ký ức có mạnh mẽ đến đâu, thất bại là điều tất yếu. Bởi lẽ, nếu cứ tiếp tục xóa bỏ ký ức của chính mình, đến một lúc nào đó, người ta sẽ quên mất cả việc "phải xóa đi ký ức nào".

Dẫu vậy, lẽ ra sẽ chẳng ai nhận ra điều đó.

Nếu như một kẻ ngoại lai là tôi đây không đến từ tương lai hai trăm năm sau.

"Ra... là vậy sao."

Bá tước thốt lên, giọng yếu ớt đầy cam chịu hướng lên trần nhà.

"Mephistopheles. Ngươi đã tìm được một chủ nhân tốt đấy."

"...Vâng. Tôi rất tự hào về điều đó."

Mephi cúi người hành lễ sâu đến mức mái tóc chạm xuống sàn nhà.

"Dù không thể sánh bằng chủ nhân Ludovica của ta."

Trước lời của Bá tước, Mephi mỉm cười đầy thích thú.

"Dù sao thì Ludovica cũng rất dễ thương. Thêm nữa là dễ thương. Đã thế còn dễ thương. Lại còn dễ thương hơn nữa."

À, ra cái khoản đó thì chẳng liên quan gì đến ác quỷ, con người hay xóa ký ức cả, hoàn toàn là bản tính. Hèn chi cái thói bám đuôi đó lại đầy tâm huyết đến thế.

"Việc Bá tước xóa bỏ sự tồn tại của Ludwig cùng với ký ức của mọi người, có phải là để bảo vệ Ludovica-sama không?"

Mephi tắt nụ cười và hỏi.

"Phải. Mùi tử khí và bệnh tật hành hạ Louis quá nồng nặc."

Bá tước gọi Ludwig bằng cái tên thân mật là Louis.

"Bệnh tật và cái chết của Louis liên kết trực tiếp với âm nhạc mà cậu ấy tạo ra. Dù có gọi đến bao nhiêu cơ thể khỏe mạnh để duy trì sự sống, chừng nào còn kế thừa âm nhạc, còn tiếp tục sáng tác, thì đôi tai sẽ lại mắc bệnh và lục phủ ngũ tạng sẽ lại bị ăn mòn."

Để tiếp tục sáng tạo âm nhạc với tư cách là Beethoven, đôi tai bắt buộc phải bị bệnh... Lou đã vô thức tin vào điều đó. Và tồi tệ nhất là, đó không chỉ là niềm tin mù quáng.

"Vì thế. Vì thế nên──ta nghĩ rằng chỉ còn cách giấu kín sự tồn tại đó đi. Nhưng mà!"

Bá tước ôm mặt bằng cả hai tay, than khóc.

"Ta thất bại rồi. Ta đã thất bại. Heiligenstadt... từ nơi đó, ký ức đẫm máu quả nhiên vẫn rò rỉ ra..."

Tôi giật mình, tiến sát lại phía Bá tước đang ngồi trên sofa.

"Đúng, đúng vậy, tại nơi đó──đã có chuyện gì xảy ra? Chuyện gì đã xảy ra với Ludwig?"

"Bị giết."

"Chuyện đó tôi biết rồi, là ai làm!"

"Không biết. Nếu biết, ta có lẽ đã xóa sạch ký ức về thảm kịch Heiligenstadt cùng với sự tồn tại của kẻ đó. Nhưng ta không biết. Chừng nào kẻ đó còn ở đâu đó trên thế gian này, ta không thể xóa được."

Tôi cố thở hắt ra hơi thở đang nghẹn lại trong lồng ngực, ngồi xuống ghế piano. Bá tước tiếp tục lời thú nhận đau thương.

"Khi ta được gọi đến, Louis đã sắp chết. Ta nghe nguyện vọng của Louis và chuyển tiếp sinh mệnh vào cơ thể của Ludovica. Phần còn lại thì như ngươi đã biết."

"Ludovica là... rốt cuộc cô ấy là ai? Là người của thời đại nào?"

Bá tước nhìn tôi, rồi nhìn sang Mephi.

"Hoàn toàn không biết. Louis đã chọn. Ngay cả Mephisto cũng đâu biết thân phận thật của ngươi, hay lý do vì sao Goethe lại chọn ngươi, đúng không?"

"Đúng là vậy... nhưng là người lập khế ước mà, nếu Lou chết thì sẽ đoạt lấy linh hồn đúng không? Nếu vậy thì ít nhất cũng phải biết chút gì đó chứ."

Ngay cả Mephi cũng đã đến tận Nhật Bản thế kỷ hai mươi tìm tôi và giải thích nội dung khế ước trước tiên. Dù không biết lý do Goethe chọn tôi, cô ta vẫn biết tôi là một học sinh cấp ba Nhật Bản. Bá tước chẳng lẽ không như vậy sao? Không phải ông ấy đã đến tận thời đại gốc của Lou để lập khế ước sao?

Bá tước cười mũi.

"Faust, ngươi đang hiểu lầm gì đó rồi."

"Hả...?"

"Đối tượng khế ước của ta là Bá tước Waldstein. Là khi ta còn là con người kia. Linh hồn thì ta đã lấy từ lâu rồi."

Tôi suýt nữa thì hét lên.

"Để bảo vệ Louis bằng bất cứ giá nào, người đàn ông đó đã cầu nguyện và triệu hồi ta. Hắn dâng hiến cả linh hồn và thể xác để trở thành ta. Không, hay là ta đã trở thành người đàn ông đó..."

Giống hệt. Giống hệt trường hợp của Pauline Bonaparte. Sau gáy tôi râm ran ớn lạnh. Tại sao? Tại sao lại cố gắng bảo vệ đến mức đó?

"Tóm lại, người triệu hồi Ludovica chính là sức mạnh và ý chí của Louis. Ta chỉ thực hiện các biện pháp để sự thay thế đó diễn ra thôi."

"...Chỉ là con người mà có thể làm được chuyện đó sao?"

Bá tước cụp mắt xuống.

"Nếu không phải là người có ý chí mạnh mẽ như Louis, và lại đang ở phút lâm chung──thì chắc là không thể đâu."

Tự lực vươn tay xuyên qua thời không gian để kéo cơ thể Lou tới sao? Nhạc Thánh rốt cuộc sở hữu tinh thần lực khủng khiếp đến mức nào vậy? Có lý do gì mà phải làm đến mức đó để kế thừa âm nhạc chứ?

Và──tại sao bắt buộc phải là Ludovica?

Không biết. Sự thật đều chôn vùi dưới sự im lặng của những xác chết.

"Dù sao thì, khế ước là khế ước. Phải cứu Ludovica."

Tôi bừng tỉnh. Phải rồi. Đó là lý do tôi khôi phục ký ức cho Bá tước. Vì có quá nhiều điều kinh ngạc nên tôi suýt chút nữa đã quên mất mục đích chính. Bá tước đứng dậy khỏi sofa, bước về phía giường. Lou đang cuộn tròn trong chăn, hơi thở nặng nề đau đớn. Mái tóc đỏ rối bời, sắc mặt xanh xao.

"Nếu là Bá tước, ngài có thể gọi lại linh hồn của Ludovica-sama đúng không?"

Mephi nhìn vào mặt Lou từ phía bên kia giường và nói.

"Làm thì được──nhưng vô ích thôi."

Tôi và Mephi đồng thời nhìn vào mặt Bá tước. Vô ích?

"Sẽ chỉ lặp lại chuyện tương tự thôi. Vì chưa xóa sạch được ký ức về cái chết và bệnh tật của Louis, nên dù có gọi về bao nhiêu lần, cô ấy cũng sẽ lại bị ăn mòn."

"Vậy thì, vậy thì... phải làm sao đây?"

"Chỉ cần xóa sạch là được. Đúng không?"

Tôi nhìn chằm chằm vào khóe miệng Bá tước. Ở đó là một sự vô cảm như tảng sa thạch đã bị gió bào mòn qua năm tháng đằng đẵng.

"Faust, đúng như ngươi đã vạch trần. Ta đã thất bại. Định xóa ký ức của chính mình để viết lại hiện thực, ta đã quá ngây thơ."

"...Bá tước?"

Kỳ lạ.

Tại sao lúc này ngài lại cười? Đâu phải lúc để cười? Đang cười mà sao ánh mắt nhìn Lou lại bi thương đến thế. Kỳ lạ quá. Dừng lại đi, đừng có vuốt tóc Lou với nụ cười như thể chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ tan thành cát bụi thế kia.

"Mephistopheles. Với tư cách là ác quỷ, nhờ vả đồng nghiệp thì hơi kỳ cục, nhưng mà..."

Bá tước rũ hàng mi xuống, thì thầm.

"...Nhờ ngươi chăm sóc Ludovica."

"Xin tuân lệnh," Mephi cúi đầu.

"Bá tước, khoan đã, chờ chút đã."

Tôi chạy vội đến bên giường, nắm lấy cánh tay Bá tước.

"Ngài định làm cái gì vậy!"

"Faust. Với kẻ yêu nhạc như ngươi thì có lẽ hơi tàn nhẫn, nhưng hãy giữ bản sonata Đô trưởng ấy trong tim thôi nhé."

Tôi nghẹn lời. Ông ấy nghiêm túc sao? Ý ông là chỉ còn cách đó thôi sao?

"Nghĩ đến việc ta sẽ vĩnh viễn độc chiếm khúc nhạc đó──cảm giác cũng khá tuyệt đấy chứ."

Ngay lúc đó, dưới bàn tay của Bá tước, Lou khẽ mở mắt.

Cô ấy thì thầm điều gì đó bằng giọng khàn đặc. "Lou, Lou ơi?" Tôi ghé sát mặt gọi liên tục. Một lần nữa, tiếng thì thầm vang lên.

"...Ferdinand...!"

Bá tước vỡ òa nụ cười.

"Đến lúc này mà em còn gọi tên ta sao. Dừng lại đi, quyết tâm của ta sẽ lung lay mất."

"Bá tước, chờ đã, còn cách khác mà, xin ngài, vẫn còn gì đó khác chứ!"

Tôi túm lấy vạt áo tunic của Bá tước, thốt ra những lời vô nghĩa loạn xạ. Bá tước nở nụ cười nhạt và lắc đầu.

"Nào, Ludovica, ngủ đi em. Không cần phải lo lắng gì cả. Khổ đau, đớn đau hay mùi tử khí, tất cả đều không phải là của em. Đó là ký ức của Louis. Ta sẽ mang chúng đi."

"Bá tước!"

Tiếng gọi của tôi gần như chìm nghỉm trong nước mắt. Mu bàn tay, gò má, rồi chóp mũi của Bá tước, từng chút một đang hóa khí thành những mảnh sáng trắng và tan vào hư không.

"Ludovica, khi tỉnh dậy──em sẽ quên mất ta. Ferdinand von Waldstein vốn dĩ chưa từng tồn tại──sẽ trở thành như vậy. Ta sẽ biến mất khỏi trái tim của bất kỳ ai... Này, lẽ ra ngay từ đầu ta nên làm thế. Tóm lại là, Ludovica à, ta đã muốn được ở bên cạnh em. Ta đã muốn ngắm nhìn em mãi mãi. Ta đã muốn yêu thương em đến tận cùng. Ta muốn──"

Giọng nói bị nuốt chửng vào tiếng ù tai. Cơ thể Bá tước rực lên ánh sáng trắng chói lòa, tôi dùng hai tay che mắt lại.

Khoảnh khắc tiếp theo, khối ánh sáng trắng vỡ tan tành, biến thành hàng vạn hàng tỷ hạt sáng bay tung tóe khắp căn phòng.

...Khi đó, tôi đang ngồi trên đùi mẹ như mọi khi, nhìn những ngón tay mẹ nhảy múa trên phím đàn, lắng nghe giai điệu và hòa âm được dệt nên. Một khúc nhạc kỳ lạ, mềm mại, ngọt ngào, đôi khi dữ dội nhưng ngay lập tức lại được bao bọc dịu dàng.

Chơi xong, mẹ bế cơ thể nhỏ bé non nớt của tôi đang trượt xuống lên và đặt lại ngay ngắn trên đùi. Tôi dụi đầu vào ngực mẹ, ngước mắt nhìn lên.

"Bài nhạc lạ quá," tôi nói.

"Lạ ở đâu nào?" mẹ nghiêng đầu hỏi.

"Hết rồi ạ? Mẹ đàn nữa đi. Nghe cứ như đang dở dang ấy."

Mẹ nheo mắt mỉm cười.

"Đúng rồi. Là dở dang đấy. Nó là một khúc nhạc như vậy."

"Tại sao ạ?"

"Bài này tên là Andante Favori. Nghĩa là 'Khúc Andante được yêu thích'. Nó là bài tủ của Beethoven đấy."

Nói rồi mẹ lại chơi giai điệu đơn giản của phần mở đầu bằng âm lượng rất nhỏ (pianissimo). Chuỗi âm thanh nghe như tiếng đồ chơi chạy bằng nước.

"Vốn dĩ, nó là chương giữa của bản piano sonata số 21. Nhưng vì làm mất cân bằng của cả bài nên ông ấy đã cắt bỏ toàn bộ chương nhạc này."

"Bị vứt bỏ mà vẫn được yêu thích ạ?"

"Đúng vậy," mẹ xoa đầu tôi. "Vì đó là bản sonata rất quan trọng. Nên dù chỉ là một mảnh vỡ của nó, thì vẫn rất quý giá, và chắc là ông ấy không thể nào quên được."

So với giai điệu của Andante Favori, những lời mẹ nói khi đó còn đọng lại mạnh mẽ hơn trong tôi. Một mảnh vỡ quan trọng, không thể nào quên...

Khi tôi tỉnh giấc, căn phòng lờ mờ tối và lạnh khủng khiếp.

Hình như tôi đã ngủ gục khi dựa vào chân giường. Phía sau nhãn cầu đau nhói, toàn thân cứng đờ, chỉ khẽ vươn vai một chút là các thớ cơ khắp nơi đã gào thét.

Có vẻ Lou đã tỉnh dậy trước, cô ấy ngồi dậy trên giường, nhìn ngắm phố phường Vienna tuyết rơi trắng xóa qua khe hở của rèm cửa.

"...A, xin lỗi."

Cổ họng khô khốc, phát ra thứ âm thanh như tiếng giấy nhám chà xát. Tôi hắng giọng rồi nói tiếp.

"Tớ tự tiện ngủ quên mất... Cậu ổn chứ?"

Lou gật đầu.

"Trong người không thấy khó chịu. Chỉ là tiếng ngáy của cậu ồn quá làm tôi tỉnh giấc hơi sớm thôi."

Tôi ngẩn ngơ nhìn sườn mặt cô ấy.

Quay về rồi, tôi nghĩ. Bóng tối đen đúa đã biến mất khỏi mí mắt và đôi môi. Trong đôi mắt đã có sinh khí. Vậy mà, những lời vui mừng lại chẳng thể thốt ra một cách thành thật. Tại sao thế nhỉ?

Lần theo ánh nhìn của Lou, tôi cũng nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là tuyết. Tuyết lặng lẽ rơi, chất chồng, rồi chẳng mấy chốc sẽ phủ trắng xóa mọi thứ. Tiếng chuông nhà thờ báo hiệu thánh lễ Giáng sinh vang vọng từ xa xăm. Tuyết vẫn cứ rơi. Ngoài cửa sổ──không, cả trong phòng nữa...

Những thứ đang lơ lửng rơi xuống từ gần trần nhà kia, nhìn kỹ thì không phải là bông tuyết. Đó là những mảnh vỡ ánh sáng yếu ớt như đom đóm. Chúng rơi vào lòng bàn tay Lou, cháy hết mình rồi tan biến không còn dấu vết.

Lou nhắm mắt lại, lắc đầu qua lại như đang tìm kiếm tàn dư của một thứ gì đó bằng chóp mũi, rồi cuối cùng mở mắt ra.

Cô kìm nén những cảm xúc chực trào dâng, hét vào lòng bàn tay đang mở rộng.

"──Làm sao mà quên được chứ, đồ ngốc!"

Hất tung tấm chăn, Lou mặc nguyên bộ đồ ngủ ngồi vào ghế piano, trải rộng tờ giấy chép nhạc trắng tinh lên giá. Sự giận dữ, nỗi bi thương và cả cảm giác mất mát... tất cả hòa tan vào mực, thấm đẫm ngòi bút. Lou viết liền một mạch những nốt nhạc mạnh mẽ, sâu sắc và đau đớn, tựa như đang khâu lại miệng vết thương.

"Quên làm sao được! Còn lâu tôi mới thèm quên! Mọi người... mọi người đều tự tiện... Tôi... tôi tuyệt đối sẽ không quên đâu!"

Ngón tay cô hoàn toàn không chạm vào phím đàn. Chẳng có âm thanh nào vang lên. Cô gái ấy chỉ dừng bút khi những giọt nước mắt rơi xuống, làm nhòe đi vết mực.

Tôi lặng lẽ dõi theo bóng lưng ấy, bên tai chỉ nghe thấy tiếng tuyết rơi tích tụ, đè nặng lên mái nhà kẽo kẹt.

Tuyết trắng phủ lấp... mọi thứ. Những cái tên bị vệt máu bôi lấp, những cái tên khắc trên sắt nung cháy sém, những cái tên viết vội trên mảnh giấy bị xé toạc...

Bản Piano Sonata số 23 giọng Fa thứ của Beethoven, "Appassionata" (Nhiệt tình), được xuất bản vào năm sau đó. Đồng thời, bản Sonata giọng Fa trưởng gồm hai chương trước đó cũng được tái bản với tên gọi "Số 22".

Tại sao số thứ tự lại bị lệch? Bản số 21 bị bỏ trống đã đi đâu? Giới mộ điệu đã đưa ra nhiều suy đoán, nhưng tác giả vẫn kiên quyết giữ im lặng, không hé răng nửa lời.

Bản số 21 giọng Đô trưởng ấy chỉ có duy nhất một bản chép sạch do chính tay tác giả thực hiện. Không có lời đề tặng. Nó vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo phòng của Lou, chưa từng được trình diễn dù chỉ một lần. Thật lãng phí, nhưng vì là lời hứa nên đành chịu thôi.

Vở Opera của Lou cũng được đổi lại tên thành "Leonore" và công diễn tại Vienna vào năm sau.

Tôi đứng bên cánh gà sân khấu để lắng nghe. Chỉ mới nghe khúc dạo đầu mà nước mắt tôi đã chực trào, nên tôi sẽ thấy rất xấu hổ nếu ngồi dưới hàng ghế khán giả.

Bởi vì, đó là khúc nhạc mà tôi không hề biết.

Một khúc dạo đầu mới, thứ tuyệt đối không thể sinh ra trong lịch sử sáng tác của Ludwig mà tôi từng biết—thứ lẽ ra sẽ không bao giờ được viết nên nếu Lou chấp nhận căn bệnh của mình.

Trong thâm tâm, tôi lén đặt tên cho nó là "Khúc dạo đầu Leonore số 4". Không phải ba khúc dạo đầu Leonore kia, cũng không phải khúc dạo đầu Fidelio. Đó là âm nhạc của Lou, của chính bản thân cô ấy.

Lou đứng ở vị trí chỉ huy trong hố nhạc. Các nhạc công được tuyển chọn kỹ lưỡng từ Hiệp hội Bạn hữu Âm nhạc Vienna trở thành cánh tay đắc lực của cô, thổi bùng sức sống cho vở kịch. Dù cốt truyện tôi đã đọc bao nhiêu lần, nhưng đến khoảnh khắc Pizarro định đâm chết cả hai vợ chồng, và tiếng kèn trumpet vang lên cao vút báo hiệu sự xuất hiện của Bộ trưởng Tư pháp, tôi vẫn không kìm được cơn rùng mình xúc động.

Leonore trở lại với tên thật, cùng Florestan và các tù nhân hát vang bài đại hợp xướng dâng trào mạnh mẽ, vở Opera hạ màn trong niềm hoan hỉ. Ngồi ở hàng ghế đầu tiên, vừa rơi nước mắt vừa vỗ tay nhiệt liệt là Hầu tước Lichnowsky và Hầu tước Lobkowitz.

Giữa hai người họ là một chiếc ghế trống.

Nghe nói hội những người hâm mộ đã dốc sức quyên góp vốn cho kế hoạch công diễn "Leonore" tại Vienna lần này. Khoản tiền quyên góp lớn nhất được gửi đến nặc danh từ một cư dân ở thành phố Bonn. Nghe đâu để tôn vinh sự cống hiến ấy, hội người hâm mộ đã trao tặng danh hiệu "Hội viên số 1" đầy vinh dự vốn đang bị bỏ trống cho người quyên góp nặc danh đó.

Sự sống được kết nối, được kế thừa và tuôn chảy không ngừng nghỉ.

Tên của người đã khuất được chôn cất trong thầm lặng, chỉ có nguyện ước của anh là nảy mầm, và chẳng bao lâu sau sẽ nở hoa. Chúng tôi đang sống những ngày tháng như thế đấy.

<Hết>

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!