Tôi nghĩ, chắc chẳng mấy người Nhật sống ở thế kỷ 21 lại nghiêm túc đau đầu suy nghĩ về chuyện vận mệnh. Ngay cả tôi cũng vậy. Nếu không bị ném vào cái châu Âu thế kỷ 19 nơi lịch sử lặp lại một cách méo mó này, chắc tôi cũng chẳng bao giờ mảy may nghĩ xem vận mệnh có tồn tại hay không.
"Vận mệnh? Hử? Cậu lại đang suy nghĩ mấy chuyện ngớ ngẩn gì thế?"
Tôi định thử hỏi ý kiến của Lou xem sao, và câu trả lời nhận được là thế đấy. Mái tóc đỏ khẽ lay, đôi mắt to tròn màu nâu đỏ liếc nhìn tôi.
Tên đầy đủ của cô ấy là Ludovica van Beethoven, nhà soạn nhạc đại tài được người đời tôn xưng là Nhạc Thánh.
Tất nhiên, nhìn dáng vẻ thiếu nữ ngây thơ kia là biết ngay không phải bản gốc. Cũng giống như tôi, cô ấy là người bị đưa đến thế giới này để đóng vai kẻ thế thân. Tuy nhiên, tôi đã quá ngây thơ khi phỏng đoán rằng, vì cùng chung cảnh ngộ nên cô ấy cũng sẽ có những cảm khái tương tự tôi về vận mệnh.
"Ngớ ngẩn... sao? Nó đâu có vô can với chúng ta."
"Thực sự rất ngớ ngẩn. Cái gọi là vận mệnh ấy, tóm lại ý cậu là mọi chuyện xảy ra trong tương lai đều đã được định đoạt từ đầu và không thể thay đổi chứ gì?"
"Ừm... thì đại loại thế."
Lou đang ngồi trước đàn piano, xoay chiếc ghế tròn lại đối diện với tôi.
"Vậy, cậu nghĩ chúng ta có thể biết trước được điều đó không?"
"Vì có người từ tương lai đến như tôi, nên chắc là được chứ nhỉ."
"Nếu có thể biết được, nghĩa là có cách để thay đổi, đúng không? Tôi không biết là do thiên sứ mách bảo hay do tất cả đã được ghi chép trong một cuốn sách dày cộp nào đó, nhưng chỉ cần làm khác đi so với nội dung ấy là được chứ gì."
"Hừm... cái đó... tôi nghĩ chắc không thể biết tường tận đến mức những hành động cá nhân cỏn con như vậy có thể tác động thế nào đâu."
"Nếu chỉ biết được một cách đại khái, thì đó chỉ là 《Dự đoán》 thôi, không phải sao? Cái đó tôi cũng làm được. Ví dụ nhé, ngày mai chắc trời cũng sẽ nắng. Nhìn râu mèo là biết ngay thời tiết, tôi dám khẳng định đấy. Cần gì phải dùng đến cái từ nghe có vẻ đạo mạo như vận mệnh chứ?"
Tôi khoanh tay im lặng. Nhỏ này, không ngờ lại giỏi lý lẽ gớm...
"Ý tôi muốn nói là thế này. Giả sử mọi chuyện trong tương lai đều đã an bài và bất biến. Nếu ta có thể biết hết mọi chuyện, nghĩa là biết cả những việc liên quan đến bản thân, vậy thì sẽ thay đổi được. Còn nếu không thể biết được, thì cũng chẳng khác gì việc chưa được định đoạt cả. Kết luận là, suy nghĩ xem vận mệnh có tồn tại hay không chỉ tổ tốn thời gian. Vì dù có hay không thì nó cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta."
Không cãi lại được nửa lời, tôi đành ngồi phịch xuống giường. Quả thực Lou nói đúng nên tôi cảm thấy tràn trề cảm giác thua cuộc. Ánh mắt Lou trở nên đầy thương hại, cô ấy hạ giọng:
"Sao thế, tự nhiên lại lôi chuyện vận mệnh ra nói?"
"...À, ừ. Cũng không có lý do gì sâu xa đâu."
Tôi nhặt trang đầu tiên của xấp nhạc phổ đang trải dưới sàn để hong khô mực. Là tổng phổ cho dàn nhạc. Tám nốt nhạc được tấu lên bằng sự đồng âm của bộ dây và clarinet vang lên đầy uy nghiêm trong tâm trí tôi.
"Nhìn cái này, tôi chợt nhớ ra thôi."
"...Bản giao hưởng tôi đang viết dở ấy hả? Có liên quan gì đâu?"
"Ở thời đại của chúng tôi, cái này được gọi là 《Định Mệnh》 đấy."
Lou lộ rõ vẻ mặt chán ghét.
"Cái gì cơ? Cái tên đó ở đâu chui ra vậy?"
Tôi vừa nghĩ chắc giải thích ra thế nào cũng bị mắng, vừa kể lại nội dung cuốn sách giải thích nhạc phẩm tôi từng đọc ngày xưa. Rằng chính Beethoven đã chỉ vào tám nốt nhạc mở đầu của bản giao hưởng Đô thứ này và giải thích với thư ký rằng: Vận mệnh gõ cửa như thế đấy.
"Ngớ ngẩn cũng phải có mức độ thôi chứ!"
Y như dự đoán, Lou hất mái tóc đỏ bồng bềnh và gào lên.
"Gõ cửa đến bốn lần hay tám lần thì chỉ có lũ chủ nợ thôi! Đừng hòng bắt tôi đưa ra lời giải thích thiếu văn hóa và kém giáo dục như thế."
"Cậu mắng tôi thì tôi cũng biết làm sao... Thế chủ đề này có ý nghĩa gì?"
"Ý nghĩa? Âm nhạc mà có ý nghĩa á? Đúng là ngớ ngẩn chồng chất ngớ ngẩn, tôi chỉ tình cờ nghĩ ra cái âm hình này thôi! Lũ người phàm các cậu không nghe nhạc nổi nếu thiếu mấy lời giải thích đao to búa lớn kiểu tượng trưng với chả ẩn dụ đấy hả?"
"Rồi rồi, lỗi tại tôi..."
Tôi đặt bản nhạc xuống sàn. Trong lòng thầm thở dài, ừ thì cũng phải. Beethoven là nhà soạn nhạc rất nhạy cảm với việc tác phẩm của mình được người đời đón nhận. Chẳng thế mà chỉ vì nhà xuất bản đổi nhan đề từ tiếng Đức sang tiếng Pháp, ông đã gửi thư kháng nghị. Nếu chủ đề của bản giao hưởng số 5 này thực sự mang ý nghĩa vận mệnh, chắc chắn ông đã tự mình đặt tên nó là 《Định Mệnh》 rồi.
"Thiệt tình, tại sao cái tên thiếu khiếu thẩm mỹ như vậy lại lan truyền được chứ. Thật là sỉ nhục."
Lou có vẻ vẫn chưa hết giận. Nghĩ kỹ thì thấy lạ thật, cô ấy đang phẫn nộ vì một chuyện ở tương lai còn chưa xảy ra.
"Biết nói sao nhỉ, cái đó... chắc là vì nghe nó rất có cảm giác định mệnh chăng. Nhiều nhà soạn nhạc nghe bài này xong chịu ảnh hưởng lắm đấy."
"Hừm?"
Lou nghiêng đầu.
"Chủ đề cũng đâu có gì to tát lắm đâu nhỉ. Vì là bản giao hưởng giọng thứ đầu tiên của tôi nên cũng hơi vất vả một chút... Sao nào, bài này sẽ nổi tiếng lắm hả?"
Không chỉ là nổi tiếng đâu. Giao hưởng 《Định Mệnh》 sẽ trở thành bản nhạc được biết đến nhiều nhất trong lịch sử nhân loại. Thế nhưng khi tôi nói vậy, Lou lại ấp úng với vẻ mặt băn khoăn khó tả.
"Hừm hừm. Cảm giác phức tạp thật. Tất nhiên, vì tôi toàn viết kiệt tác nên được cả thế giới ca tụng là chuyện đương nhiên, nhưng bài này tôi đâu làm gì ghê gớm. Thậm chí tôi còn sáng tác theo kiểu tiết kiệm ý tưởng hết mức có thể ấy chứ."
"Đừng nói nữa, ảo tưởng về một tác phẩm quan trọng mang tính lịch sử vỡ tan tành hết rồi..."
"Thế thì việc gì khiến cậu phải phiền lòng chứ? Người sáng tác là tôi đấy nhé, cậu có làm gì đâu. Cùng lắm cậu chỉ nấu cơm mỗi bữa, mát-xa lưng bằng thuốc sắc cho tôi, sắp xếp bản phác thảo, nghe lời tôi cắm cúi chép nhạc gần như một mình, rồi ký âm lại mấy tiếng ngâm nga lúc tôi lười cử động tay, hay ngồi quạt suốt lúc tôi ngủ trưa thôi mà."
"Thế mà bảo là không làm gì hả! Tôi cống hiến quá trời luôn ấy chứ, dù tự mình nói ra thì hơi kỳ!"
"Chẳng phải đó là việc đương nhiên một người hàng xóm nên làm sao?"
"Đừng có mà tranh lời tôi! Câu đó phải để tôi nói một cách khiêm tốn chứ! Dù tôi sẽ không nói đâu!"
"Ôi trời, hóa ra cậu cứ lượn lờ ngó nghiêng rồi chọc ngoáy đủ thứ trong lúc tôi sáng tác là vì lý do đó hả. Cậu muốn chứng kiến khoảnh khắc ra đời của cái gọi là tác phẩm quan trọng mang tính lịch sử chứ gì? Cậu cũng trần tục gớm nhỉ."
Bị nói trúng tim đen bất ngờ, tôi hắng giọng.
"À thì, cũng có phần đúng. Nhưng không chỉ có vậy đâu. Chỉ cần cậu chịu sáng tác thôi là, ừm... tôi vui rồi. Tôi cứ tưởng Lou sẽ không viết bài này nữa cơ."
"Không viết nữa? Tại sao?"
"Thì là, ừm..."
Tôi hơi do dự không biết có nên giải thích hay không. Chuyện này sẽ chạm đến một vấn đề rất nhạy cảm. Nhưng chắc không sao đâu, tôi nghĩ lại. Cô ấy đã vượt qua chuyện đó rồi mà.
"Tai cậu... khỏi rồi mà nhỉ?"
Lou chớp chớp mắt.
"Thì sao nào?"
Tôi tiếp tục. Giao hưởng số 5 giọng Đô thứ lẽ ra là khúc nhạc Ludwig tạo ra từ sự đau khổ khi mắc bệnh về tai. Tôi đã lo rằng một Lou hiện tại, khi mà khiếm khuyết thính giác - nguyên nhân của nỗi muộn phiền - đã biến mất, liệu có còn viết ra được một khúc nhạc đầy ắp sự sầu não như thế hay không.
Nói xong, tôi rụt rè chờ phản ứng của Lou. Cô ấy thở hắt ra rồi khoanh tay.
"Cậu nghĩ rằng vì đau khổ do bệnh tai nên mới viết được những khúc nhạc u tối giọng thứ, kiểu vậy hả?"
"Thì, tóm lại là thế." Đánh hơi thấy bầu không khí chẳng lành, tôi trả lời ậm ờ.
"Trước khi chửi cho một trận thì tôi hỏi cái này nhé."
"Sẽ chửi á..." Tôi rụt cổ lại.
"Cách suy nghĩ đó là sáng kiến của cậu hả? Hay là nghe hơi nồi chõ từ ai?"
"Các nhà phê bình hầu như ai cũng nói na ná như vậy mà."
"Thiệt tình, cái lũ phê bình gia thì thời nào cũng vô tích sự như nhau cả thôi!"
Tiếng hét của Lou làm bản nhạc đang viết dở trượt khỏi giá nhạc. Tôi vội vàng chộp lấy trước khi nó rơi tung toé.
"Đau khổ thì sẽ làm ra nhạc u tối á? Cạn lời thật sự, suy nghĩ ngắn não cũng vừa vừa phai phải thôi. Chó với mèo còn hiểu chuyện hơn đấy."
Xin lỗi các nhà phê bình âm nhạc trên toàn thế giới nhé. Chắc Lou cũng... không có ác ý đâu. Nhắc mới nhớ, mẹ tôi là nghệ sĩ piano cũng từng nói những điều tương tự. Rằng có nhiều nhà phê bình chỉ nghe biểu diễn thôi mà đã quy chụp tâm trạng với chả tư tưởng của người biểu diễn, toàn là trật lất hết.
Lou lấy mu bàn tay vỗ cái bốp vào bản nhạc vừa khô mực và nói:
"Vì giai điệu Đô thứ trào dâng trong lòng, tôi muốn viết nên tôi viết thôi. Lý do chỉ có thế. Dù có đang ở địa ngục hay thiên đường thì tôi vẫn sẽ viết bản nhạc này."
"Hiểu rồi, tôi hiểu rồi mà, xin lỗi nhé."
Tôi xua tay cắt ngang màn buộc tội của Lou.
Thảm hại thật, tôi tự kiểm điểm bản thân. Rõ ràng tôi đã quyết định sẽ ở bên dõi theo âm nhạc của Lou, bất kể sau này nó có khác biệt bao nhiêu so với lịch sử sáng tác của Ludwig mà tôi từng biết. Vậy mà chỉ mới biết cô ấy đang viết đúng bản giao hưởng số 5 thôi mà tôi đã sướng rơn lên rồi.
Hơn nữa——.
Tôi nhặt bản phác thảo dưới chân lên và khoé miệng lại càng giãn ra hơn. Những đoạn rời rạc của giai điệu giọng Fa trưởng được viết nguệch ngoạc. Là những đoạn nhạc rất quen thuộc, nhưng trong bản số 5 làm gì có chỗ nào như thế này.
"A, cái, cái đó là!"
Lou giật phắt bản phác thảo từ tay tôi, giấu ra sau lưng.
"...Là bản giao hưởng tiếp theo đúng không?"
"Đúng rồi đấy. Cứ mân mê mãi một bài thì ngạt thở chết mất, nên tôi viết túc tắc tác phẩm kế tiếp để đổi gió thôi. Vẫn chưa đến giai đoạn cho người khác xem được đâu, nên cấm cậu nhìn đấy nhé!"
Nói rồi, Lou nhìn chằm chằm vào mặt tôi và nghiêng đầu vẻ nghi hoặc.
"...Gì thế, cười tủm tỉm cái gì. Cái mặt ngố của cậu trông ghê quá, thôi ngay đi."
"A, ừ, ừm, không có gì."
Lộ liễu trên mặt đến thế cơ à, tôi vừa hối lỗi vừa lấy tay dụi má. Tác phẩm kế tiếp giọng Fa trưởng đã bắt đầu được viết ngay trong lúc đang sáng tác 《Định Mệnh》. Không sai vào đâu được. Chính là giao hưởng số 6 《Đồng Quê》.
Quả nhiên tôi thấy vui, và cũng cảm thấy nhẹ nhõm nữa. Hai kiệt tác lịch sử này đang sắp sửa chào đời ngay trước mắt tôi mà không hề bị sứt mẻ chút nào.
"Tôi sẽ không đi rêu rao đâu, cho tôi xem một chút đi mà."
"Đã bảo là không được mà."
"Tại sao chứ? Bản thảo viết dở của tôi thì cậu cứ giật lấy đọc cơ mà..."
"Ư... ư ư, cái đó thì..."
"Nếu bị nhìn thấy lúc bắt đầu cởi quần áo thì sẽ xấu hổ đúng không? Cái này cũng y hệt như vậy đấy."
"Cởi hết ra còn xấu hổ hơn ấy chứ! Mà khoan đã, Mephi, cô ở đó từ bao giờ thế hả?"
Chẳng biết từ lúc nào, một bóng người đen tuyền đã đứng ngay sau lưng Lou. Bộ y phục màu đen táo bạo phô bày khuôn ngực, mái tóc đen huyền như hạt dẻ rừng, và hai bên đầu là đôi tai xù lông giống hệt tai chó, khẳng định rõ ràng thân phận không phải con người. Đó là ác ma Mephistopheles, đối tượng lập khế ước của tôi.
"Cũng không cho cả Mephi xem nữa!"
Lou vặn người quay lại, ấn chặt bản phác thảo vào ngực để giấu đi.
"Vì em là ác ma, nên em biết tỏng tại sao ngài Ludovica lại xấu hổ rồi nhé?"
"Cái... cái gì cơ!" Lou đỏ mặt tía tai.
"Nghĩa là sao?" Tôi nhìn Mephi hỏi.
"Ở mặt sau bản nhạc có ghi thơ..."
"Oáiii! Mephi!"
Lou chồm tới định bịt miệng nữ ác ma lại. Vì thế mà tập phác thảo đang ôm trong người lại rơi xuống sàn lần nữa. Ra là vậy, mặt sau có viết nguệch ngoạc mấy dòng thế này:
『Trong khu rừng... tôi được bao bọc bởi hạnh phúc... cây cối đều đang trò chuyện với tôi... ôi, thánh thiện thay, thánh thiện thay.』
Ra thế, là thơ ha.
"Tôi thấy lời văn cũng đâu đến nỗi nào."
"Đã bảo là đừng có nhìn mà! Hai người mau cút ra ngoài cho tôi!"
Vì Lou gào lên với vẻ mặt đằng đằng sát khí, nên tôi vội vàng cầm chiếc đĩa súp rỗng tuếch chạy biến khỏi phòng. Phải rồi, vốn dĩ tôi đâu cố tình rình mò bản nhạc viết dở của Lou, tôi chỉ mang bữa sáng sang thôi mà. Thế mà lại bị đối xử thế này sao... Mà, tôi cũng hiểu cảm giác xấu hổ khi bị người khác nhìn thấy những dòng viết vội theo cảm xúc.
Tôi và Lou sống ở hai căn phòng cạnh nhau trong cùng một khu căn hộ. Nơi này nằm chếch về phía Đông Nam, dọc theo kênh đào từ trung tâm thủ đô âm nhạc Vienna. Trở về phòng mình và mở toang cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy mặt sông lấp lánh dưới nắng thu, cùng những bóng dài mảnh khảnh của tàu thuyền vận chuyển đang chậm rãi qua lại trên mặt nước.
"...Dạo này thanh bình quá nhỉ. Mặc dù năm ngoái vất vả kinh khủng."
Mephi tựa má lên vai tôi, thì thầm bằng giọng điệu say đắm. Vì là ác ma nên thực thể của cô nàng có cũng như không, tôi hầu như chẳng cảm nhận được trọng lượng hay thân nhiệt, nhưng vẫn thấy bồn chồn không yên.
"Bởi vì ngài Yuki và em đã hợp sức đánh bại Ma Vương cứu cả châu Âu mà lị."
"Đừng có đường đột bịa đặt lịch sử thế chứ."
"Và rồi hai người kết hôn, sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi—"
"Đừng có bịa đặt cả những thứ không phải lịch sử nữa!"
Ác ma cười khúc khích rồi tách người ra khỏi tôi. Nhận ra thì trên tay cô nàng đã có một cuốn sách. Nhan đề viết bằng thứ ký tự hình thù kỳ lạ mà tôi không đọc được. Chỉ là, nhìn bức ảnh Kim tự tháp và Nhân sư quen thuộc trên bìa, tôi biết đó là sách giáo khoa Lịch sử thế giới. Ngón tay Mephi lật giở trang sách.
"Năm 1808 ở Áo là khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi nhỉ. Vì Pháp đang bận rộn với chiến tuyến Tây Ban Nha mà."
"Ừm... Rồi phía Áo sẽ lại gây chiến tiếp thôi. Hình như là năm sau thì phải."
Tôi nhớ đến Hoàng đế Áo Franz Bệ hạ. Dù bị ép ký hiệp ước hòa bình đầy nhục nhã, ngài vẫn chưa mất đi ý chí chiến đấu. Châu Âu thời đại này chỗ nào cũng mang cảm giác như vậy cả. Mọi người bao vây con mãnh thú hung bạo mang tên quân đội Pháp, thò tay ra thì bị cắn, đợi cơn đau dịu đi lại chứng nào tật nấy thò tay ra tiếp, cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Thế nhưng, tôi biết người đàn ông đang đứng giữa tâm bão của những náo loạn đó.
Napoleon Bonaparte.
Giống như tôi và Lou, hắn ta cũng là kẻ thế vai. Tuy không có ký ức kiếp trước, nhưng hắn ý thức rõ ràng mình là người dị giới bị đưa đến đây từ đâu đó. Vì vậy, hắn không chiến đấu vì lý tưởng quốc gia hay dã tâm bá quyền.
Kẻ thù của hắn, đúng vậy—chính là 《Định Mệnh》.
Nếu cho Napoleon nghe những lý lẽ chính đáng đầy sảng khoái về vận mệnh mà Lou từng nói, không biết hắn sẽ phản ứng thế nào nhỉ. Sẽ cười, sẽ giận, hay là phớt lờ đây.
Hắn nói rằng mình đang lặp lại cuộc đời của Napoleon.
Người đàn ông bất khả chiến bại khiến người ta khiếp sợ gọi là Ma Vương ấy, rồi cũng sẽ bại trận ở Waterloo, bị đày ra đảo Saint Helena, và có số mệnh phải chết vào ngày 5 tháng 5 năm 1821. Hắn nói rằng tại đó, hắn chắc chắn sẽ bị kéo ngược về quá khứ. Lại một lần nữa làm lại Cách mạng Pháp, trở thành Hoàng đế, chạy đôn chạy đáo khắp châu Âu để chiến đấu, rồi lại bại trận, lưu đày, và cái chết ngày 5 tháng 5...
Đó chính là nhà tù thời gian. Là ai thì cũng sẽ muốn gọi đó là vận mệnh thôi. Để thoát khỏi vòng tuần hoàn khổ đau, hắn vẫn đang tiếp tục vùng vẫy. Dù tôi có dạy cho hắn biết rằng đó không phải là vận mệnh đâu, chỉ là 《Dự báo》 thôi, vì những chi tiết nhỏ có thể thay đổi được mà? ...thì việc hắn vẫn phải lê lết chiến đấu tiếp cũng chẳng thay đổi.
Nhưng mà, biết đâu cõi lòng hắn sẽ nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Nỗi đau khổ biết đâu sẽ dịu đi dù chỉ một phần nhỏ.
Tôi chợt nghĩ.
Tôi muốn cứu hắn sao? Dù hắn từng định giết cả tôi, Lou và anh Karl?
Không, không phải vậy. Tôi tự nhận ra ngay. Tôi đơn giản chỉ muốn nói chuyện với người đàn ông đó một lần nữa. Người đàn ông phải gánh vác một 『Cuộc đời của người khác』 khốc liệt hơn tôi rất nhiều ấy, hắn đã chấp nhận điều đó như thế nào—hoặc là chưa chấp nhận—tôi muốn hỏi sâu hơn về điều đó. Liệu người đàn ông đó có gọi cái 《Vận mệnh》 mà Lou bảo chỉ là dự báo thời tiết bằng một cái tên khác hay không.
"Ngài muốn gặp sao, gặp người đàn ông đó ấy."
Mephi nhìn thấu nội tâm tôi và nói. Chỉ nghe giọng thôi cũng biết cô nàng đang cười dịu dàng chứ không phải nụ cười trêu chọc thường ngày.
"Ừm... ừ."
Tôi trả lời một cách mơ hồ trong khi nhìn chằm chằm vào mặt sông chói chang bên kia cửa sổ.
"Ngay cả tôi cũng chưa hoàn toàn rạch ròi được việc mình đang đóng vai Goethe đâu. Thế nên, tôi muốn nói chuyện nhiều điều với người đó. Gọi là... tiền bối đường đời thì nghe hơi kỳ cục nhỉ."
"Vì ngài Yuki mới mười bảy tuổi thôi mà. Napoleon thì... chắc khoảng đầu những năm hai mươi, nghe nói kinh nghiệm sống ở thế giới này cũng phải mấy trăm năm rồi."
Phải rồi, vì cứ bị dí deadline tiểu thuyết, kịch bản rồi bình luận nên tôi suýt quên mất, tôi vẫn chỉ là một thằng học sinh cấp ba mười bảy tuổi còn non nớt.
"...Hửm?"
Học sinh cấp ba? Mười bảy tuổi?
Môi tôi vô thức hé mở, run rẩy.
"Sao thế ạ, ngài Yuki?"
Lúc đầu tôi còn không định hình được tiêu cự vào khuôn mặt đang ghé sát của Mephi.
"...Tôi... không phải mười bảy tuổi đúng không? Tại vì bị đưa đến đây năm 1804... đã bốn năm trôi qua rồi... sắp sửa, hai... hai mươi mốt tuổi?"
Tự mình nói ra thành lời, tôi lại càng bàng hoàng. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay đang xòe ra, rồi sờ lên má, trán và cằm. Như thể đang tìm kiếm dấu vết lồi lõm của vòng tuổi tác vậy.
Hai mươi mốt tuổi. Tôi đã thành người lớn rồi sao? Không thể tin được. Tôi hoàn toàn không có chút ý thức nào về việc đó. Tôi chạy vội đến cái kệ, soi mình vào cửa kính tủ để kiểm tra. Hoàn toàn chẳng thay đổi gì cả.
"Sao ngài lại hoảng loạn thế ạ?"
Mephi nghiêng đầu, tiến lại gần. Tôi quay lại gào lên:
"Tôi hoàn toàn không già đi chút nào cả này? Tôi vẫn định coi mình là trẻ con, mặt mũi cơ thể vẫn y nguyên hồi cấp ba. Tr... trở thành người lớn là như thế này sao?"
Trước sự hoảng loạn của tôi, Mephi chớp chớp mắt.
"...Không ạ, để trở thành người lớn thì trước tiên ngài phải nhớ phương pháp Ogino đã."
"Dẹp cái trò quấy rối tình dục đó đi!"
"Mà, vì em là ác ma nên em có thể tùy ý điều chỉnh ngày tháng theo nguyện vọng của ngài Yuki được mà."
"Cái gì cơ? Mà nghe tôi nói đã, nguyện vọng của tôi trước hết là cái đó đấy!"
"Nhân tiện ngài Yuki này, từ trước tới giờ em vẫn luôn thắc mắc."
Mephi đột nhiên ghé sát mặt lại với vẻ nghiêm túc.
"...C... cái gì?"
"Ngài không thấy 'Ngày an toàn' nghe còn nguy hiểm hơn 'Ngày nguy hiểm' sao?"
"Sao cũng được hết á—!"
"Ngài bảo sao cũng được tức là ngài sẽ làm bất kể ngày an toàn hay nguy hiểm sao? Thế thì không kế hoạch hóa gia đình được đâu ạ."
"Ai mà biết! Mà quay lại chủ đề chính đi!"
"Vốn dĩ ngài Yuki làm bố thì sớm quá nhỉ, ngài mới mười bảy tuổi mà."
"Đã bảo là quay lại chủ—" ...Ủa?
"Em đã thử quay lại chuyện tuổi tác của ngài Yuki theo một cách kết nối tự nhiên đấy ạ."
Tự nhiên chỗ nào hả. Chỉ tổ gây hiểu lầm thêm thôi.
"Thế nên là, tôi không còn là mười bảy tuổi nữa rồi."
"Mười bảy tuổi ạ."
Trước cách nói dứt khoát của Mephi, tôi chớp mắt liên tục.
"...Không, nhưng mà, về mặt tính toán thì..."
"Về mặt tính toán, hay về mặt thể xác, cũng đều là mười bảy tuổi." Mephi khẳng định. "Bởi vì thời đại này không phải là thời đại ngài Yuki nên sống. Chừng nào chưa quay về thời đại của mình, thời gian của ngài Yuki sẽ không trôi. Cơ thể đó vẫn mãi là mười bảy tuổi."
Một tiếng thở dài mệt mỏi tự động thoát ra.
"Là... như vậy sao?"
"Là như vậy đấy ạ. Vì ngài Ludovica và Napoleon cũng thế còn gì."
"A..."
Tôi há hốc mồm ngẩn ra một lúc. Nhắc mới nhớ đúng là vậy thật. Lou vẫn là cô bé con nhỏ xíu y hệt lúc mới gặp, Napoleon đáng lẽ cũng phải tầm bốn mươi tuổi rồi, nhưng ảnh chụp trên báo trông vẫn là thanh niên trẻ trung phong độ. Nghe đồn Ma Vương liên tục thay đổi cơ thể để giữ gìn tuổi xuân, nhưng hóa ra đơn giản chỉ là hắn không hề già đi.
"Ra vậy. Ừm. Vậy thì, cái cảm giác suy nghĩ của mình chẳng thay đổi gì so với hồi cấp ba, cũng là do thời gian không trôi sao..."
"Không, cái đó là do não ngài Yuki trẻ con thôi ạ."
"A, à, thế hả?" Tôi cũng có cảm giác thế.
"Dù có sống mãi ở thế kỷ hai mươi mốt thì chắc đến lúc chết, tuổi tâm hồn ngài vẫn là tuổi teen thôi."
"Không cần phải bồi thêm đâu..."
Cả bố mẹ lẫn ông nội tôi đều kiểu như thế cả. Chắc là do gen di truyền của nhà tôi rồi.
"Chính vì thế em nghĩ ngài Goethe mới chọn ngài làm người thế thân đấy ạ. Ngài ấy cũng vậy, dù có già đến đâu thì trong tâm hồn vẫn mãi là một thiếu niên tươi mới."
"Cô nói thế làm tôi thấy an tâm hơn chút đấy."
"Thiếu niên đến mức qua tám mươi tuổi rồi vẫn còn tơ tưởng đến thiếu nữ tuổi teen cơ mà."
"Cái đó thì không cần nói đâu, mất hết cả hình tượng!"
***
Đến bữa trưa, tôi thử nói chuyện vừa rồi với Lou. Vì Mephi đã biến đi đâu mất nên tôi hơi vất vả để tự mình giải thích. Bản thân tôi cũng có hiểu rõ nguyên nhân đâu cơ chứ.
"...Hưm? Tóm lại là?"
Vừa phồng má nhai món súp hầm Gnocchi tôi làm, Lou vừa cau mày.
"Tôi sẽ không bao giờ già đi nữa hả?"
"Ừ... chừng nào chưa quay về thời đại của mình."
"Bảo quay về thời đại của mình thì tôi cũng chịu. Tôi đâu có biết gì về cái bản thân không phải là Beethoven đâu."
Bản thân không phải là Beethoven... ư.
Lou gần như là một kẻ thế vai hoàn hảo. Cậu ấy hoàn toàn không có ký ức trước khi bị đưa đến thời đại này, và những người xung quanh cũng bị cấy ghép ký ức giả rằng Nhạc Thánh Beethoven là một bé gái.
Giờ đây, lớp ngụy trang hoàn hảo đó đã rạn nứt đôi chút.
Đó là chuyện của năm ngoái. Lou bất ngờ mắc chứng khiếm thính. Hơn nữa, dạ dày cô ấy cũng bị tổn thương nghiêm trọng đến mức suýt mất mạng. Không phải Ludovica, mà sự hiện diện của Beethoven "gốc" — người đàn ông tên Ludwig — đã trỗi dậy và xâm chiếm cơ thể Lou.
Trong quá trình chống chọi với bệnh tật, bản thân Lou đã biết về người đàn ông tên Ludwig đó. Cô ấy thậm chí còn biết cả chân tướng của con ác quỷ đã thao túng ký ức mình. Giờ đây, cô hoàn toàn ý thức được việc mình chỉ là kẻ thế vai. Tuy nhiên, ký ức về việc bản thân là ai trước khi bị thay thế thì vẫn chưa quay lại.
Tôi chợt nảy ra một ý và hỏi:
"Không có ký ức, cậu không thấy bất an sao?"
Lou vừa nhồm nhoàm nhai vừa nghiêng đầu thắc mắc.
"Tại sao?"
"Không, thì là... cậu biết đấy... kiểu như cái gọi là bản ngã sẽ không ổn định ấy mà..."
"Khác với việc mất trí nhớ chứ." Lou nuốt thức ăn rồi nhún vai. "Tôi nhớ rất rõ mười mấy năm nay, từ lúc sinh ra cho đến hiện tại, tôi đã để lại những dấu ấn huy hoàng trên văn đàn âm nhạc Vienna với tư cách là một thiếu nữ thiên tài."
"À, ừ, nhưng chuyện đó... hình như là do Bá tước dựng lên mà..."
Tôi ngập ngừng. Tôi ngại phải nói thẳng trước mặt đương sự rằng đó là quá khứ giả tạo. Thế nhưng Lou lại trả lời tỉnh bơ:
"Dù là giả tạo thì đã sao. Quá khứ tồn tại chỉ vì tương lai mà thôi. Mọi người công nhận những gì tôi đã làm được, nên họ mới gửi gắm kỳ vọng và tiền bạc vào tác phẩm mới của tôi. Bản thân tôi cũng tự hào về những thành tựu trong quá khứ, nên mới có thể tràn đầy tự tin viết nên những khúc nhạc mới. Đối với tôi, ý nghĩa của quá khứ chỉ có hai điều đó, chẳng qua là cái nền móng để sáng tác mà không phải lo âu gì. Dù quá khứ có là hư cấu đi chăng nữa, thì việc tôi tiếp tục sản sinh ra âm nhạc từ nay về sau cũng đâu có gì thay đổi. Dù là đất trong bồn hoa hay đất trong khu rừng chưa ai đặt chân đến, thì hạt giống vẫn sẽ nảy mầm và nở hoa thôi, đúng không?"
Một lúc sau, tôi chỉ biết thở dài.
"...Cậu đúng là ghê gớm thật đấy, Lou à."
"Gì, gì chứ, sao tự nhiên lại cảm thán thế."
Cô ấy có vẻ ngượng ngùng, lấy khăn ăn lau vết sốt hầm bên khóe miệng.
"Tôi nghĩ là cậu mạnh mẽ thật. Tôi chắc không thể suy nghĩ được như thế đâu."
"Hừ. Ai bảo công việc của cậu là cứ phải ủ ê phiền não về mấy chuyện chán ngắt."
Lou buông lời ác ý rồi quay mặt đi, đôi má hơi ửng hồng.
"So với chuyện đó, đối với tôi việc không già đi mới là đại vấn đề đây này. Thảo nào bao nhiêu năm trôi qua mà chiều cao chẳng nhích lên được tí nào. Đã mười tám tuổi rồi đấy!"
Lou phồng má giận dỗi. Mười tám tuổi, tôi nhìn góc nghiêng non nớt của cô ấy và nghĩ. Thật vô lý. Có lẽ cô ấy bị đưa đến thế giới này vào năm 1802. Năm mà Ludwig viết di thư ở Heiligenstadt và bị kẻ nào đó bắn chết. Cách đây sáu năm. Tức là tuổi của Lou đã dừng lại ở thời điểm đó — năm mười hai tuổi. Ừm, nếu là mười hai tuổi thì hoàn toàn khớp với ngoại hình hiện tại.
"Chẳng lẽ cứ phải mang cái thân hình lùn tịt của đứa trẻ mười hai tuổi này mãi về sau sao."
"...Cậu để tâm chuyện đó hả?" Hơi bất ngờ đấy.
"Đương nhiên rồi!"
Lou phẫn nộ nhổm người dậy.
"Piano đời mới ngày càng có xu hướng lớn hơn. Tay chân cứ ngắn tũn thế này thì sao mà đánh cho hay được."
Ra là vậy, quả nhiên là lý do liên quan đến âm nhạc, đúng là nhạc gia ăn vào tận tủy xương rồi — tôi vừa nghĩ thế thì Lou lại đỏ mặt xấu hổ ngoảnh đi.
"...Với lại, tôi nghe Mephi nói rồi."
"...Hả?" Mephi? Chuyện gì cơ?
"Mephi là ác quỷ mà, nghe nói có thể thay đổi cơ thể tùy thích nhỉ."
"Ừ. Cô ấy có thể biến thành chó hay quạ nữa. Thế thì sao?"
"Cái hình dáng đó, tóm lại là, ưm, cô ta bảo là biến hóa cho hợp với sở thích của chủ nhân."
Tôi chớp mắt. Tôi chẳng hiểu sao Lou lại đặt hai tay lên ngực mình, nhìn xuống và đỏ bừng cả hai tai.
"Chủ nhân? Là tôi á? Không, tôi đâu có nhờ Mephi làm thế. Với lại chuyện đó thì liên quan gì đến việc Lou không lớn lên?"
"Ư, ư ư, thì là, cái đó..."
Đúng lúc đó cửa sổ bất ngờ mở toang, một gã đàn ông trung niên tóc lưa thưa thò mặt vào.
"Hội viên số 2, Hầu tước Lichnowsky tham kiến! Bé Ludovica không lớn lên là tốt nhất!"
Lại thêm một lão quý tộc già râu trắng nữa thò mặt ra.
"Hội viên số 3, Hầu tước Lobkowitz có mặt! Tuổi mười hai vĩnh cửu của bé Ludovica sẽ do ta bảo vệ!"
"Lạ, lại là các ngươi, biến đi cho tôiii!"
Lou gào lên, và những con mèo trắng đen đang ngấu nghiến bữa trưa dưới chân chúng tôi liền lao thẳng vào mặt hai kẻ xâm nhập. Mấy ông chú bị cào nát mặt đầy vết móng vuốt đỏ lòm, cuối cùng biến mất khỏi khung cửa sổ cùng tiếng hét kéo dài như đuôi sao chổi. Ở đây là tầng ba đấy nhé... Tôi lo quá nên chạy lại cửa sổ nhìn xuống, thấy hai vị Hầu tước tuy loạng choạng nhưng vẫn lủi thủi bước đi trong con hẻm sau.
"Mình đồng da sắt thật, bó tay..."
Lou cũng nhoài người ra cửa sổ quan sát và lẩm bẩm. Tiếng nói chuyện của mấy vị Hầu tước theo gió vọng lại.
"...Xem ra chỉ có hai người thì không sung sức lắm nhỉ."
"Lạ thật, nhiệm vụ trực tiếp bảo vệ bé Ludovica xưa nay vẫn là của hai ta mà, hừm... ta cứ có cảm giác cần thêm một người nữa."
"Quý khanh cũng thế sao. Ta cũng có cảm giác như vậy."
Tôi mím chặt môi, nhìn theo bóng lưng của hai người họ. Liếc nhìn khuôn mặt Lou, quả nhiên trong mắt cô ấy đang đọng lại một ánh sáng trầm lắng. Có lẽ cô ấy đang nghĩ về Hội viên số 1, người giờ đây không còn nữa.
"Gì, gì chứ."
Lou dùng lòng bàn tay dụi mạnh vùng dưới mắt.
"Tôi không có đang ủy mị đâu đấy nhé."
Khi đóng cửa sổ lại, ánh xuân chỉ còn vương lại yếu ớt trên hàng mi dưới của cô ấy. Lũ mèo nhảy từ khung cửa sổ xuống và lại vây quanh đĩa cá kho. Chúng tôi quay lại bàn, tiếp tục dùng bữa trưa. Từ bên kia cửa kính, tiếng hát của những người lái thuyền trên kênh đào vọng lại từ xa xăm.
†
Những người thường ở thế giới này, khác với chúng tôi, họ già đi một cách đàng hoàng.
"Vậy sao, em đã trở nên lớn tuổi hơn cả thầy Goethe rồi ư..."
Khi tôi nói về chuyện thời gian của cơ thể mình không trôi đi, Điện hạ Rudolf thở dài với vẻ mặt phức tạp. Điện hạ, người mới ngày nào còn là một thiếu niên khi chúng tôi mới gặp nhau, giờ đã mười chín tuổi. Cậu ấy đã vượt qua tôi và đang dần trở thành một thanh niên thực thụ. Tuy nói vậy, nhưng những nét thanh tú như một thiếu nữ kiều diễm vẫn còn nguyên vẹn, khi đứng cạnh cô cháu gái là Công chúa Luise, trông họ cứ như hai chị em.
"C-Cả em nữa... nghĩa là em cũng đã đuổi kịp tuổi của thầy Goethe rồi sao..."
Công chúa Luise cũng ủ rũ lẩm bẩm. Cô bé từng là một nụ hoa đáng yêu thuở mới quen, giờ đây đã là đóa hoa chớm nở rực rỡ. Mười bảy tuổi, bằng tuổi tôi. Đúng rồi ha, con gái ở độ tuổi này thường lớn nhanh như thổi mà. Lẽ ra tôi phải nhận ra sự kỳ lạ của Lou sớm hơn mới phải.
"Tốt chứ sao. Vì các em đang trở thành người lớn mà."
Tôi nhìn so sánh Điện hạ và Công chúa rồi nói. Kể từ khi tôi bắt đầu đến cung điện Hofburg này với tư cách gia sư cho hai người họ đã được bốn năm, Điện hạ Rudolf đã trở thành một Hoàng tử đĩnh đạc, còn Công chúa Luise cũng đã trở thành một nàng Công chúa thục nữ. Dù tôi chẳng dạy dỗ được gì to tát nhưng cũng thấy phổng mũi.
"Cả hai người từ nay sẽ gánh vác nước Áo trên vai nữa chứ."
"Chẳng tốt chút nào cả!" "Em không muốn trở thành người lớn đâu!"
Cả hai người đều phản bác lại với khí thế dữ dội khiến tôi giật mình nhổm cả người lên.
"Hả, ơ kìa? Tại sao?"
"Chẳng phải thầy Goethe thích người nhỏ tuổi hơn sao!" "Bình thường thầy đã chẳng có chút hứng thú nào với em rồi, cứ đà này mà lớn thêm nữa thì..."
"B-Bình tĩnh nào! T-Tuy không hiểu hai người đang nói chuyện gì, nhưng mà, ơ, cái chuyện tôi thích người nhỏ tuổi hay gì đó hoàn toàn chỉ là tin đồn thôi, với lại đâu có liên quan gì đến hai người."
"Sao lại không liên quan, thầy quá đáng..."
Công chúa Luise rơm rớm nước mắt, Điện hạ Rudolf ôm lấy vai cô bé an ủi, khiến tôi có cảm giác như mình đang làm chuyện gì tồi tệ lắm.
"...À ừm, không sao đâu mà, dù hai người có bao nhiêu tuổi đi nữa, tôi vẫn định tiếp tục làm gia sư cho hai người đàng hoàng mà."
"Đấy, Luise, thầy cũng đã nói vậy rồi."
"Nhưng mà, nhưng mà, anh hai, em vẫn không muốn làm người lớn đâu."
Công chúa Luise dụi mắt vào ngực Điện hạ.
"Tại sao... vậy?"
Khi tôi hỏi, Công chúa buông Điện hạ ra, nhoài người lên bàn học và nắm chặt lấy tay tôi. Đôi mắt cô bé nhòa đi vì những giọt nước mắt lớn.
"Bởi vì, thưa thầy, em là con gái nhà Habsburg. Chắc chắn em sẽ bị bắt kết hôn chính trị với một hoàng tộc nào đó!"
Tôi nghĩ, những lúc thế này, nếu có thể nói dối một cách tỉnh bơ thì cuộc sống sẽ dễ dàng biết bao. Nhưng tôi lại ấp úng và lảng tránh ánh mắt. Công chúa Luise biết tôi đến từ tương lai và cũng biết sơ lược về lịch sử. Một giọt nước mắt, rồi lại một giọt nữa lăn dài trên đôi má ửng hồng của cô bé.
"A, quả nhiên là... vậy, là vậy đúng không ạ, em..."
"K-Không, chuyện đó."
"Em sẽ phải gả cho ai vậy ạ?"
Làm sao mà nói được chứ. Rằng em sẽ phải gả cho kẻ thù truyền kiếp của nước Áo, nguồn gốc của tai ương chiến tranh toàn châu Âu — Ma Vương Napoleon. Nhưng mà, phải đánh trống lảng thế nào đây. Nói là "tôi không biết rõ chi tiết" liệu cô bé có chấp nhận không? Hay là phải dùng những lời lẽ mạnh mẽ hơn thì mới được.
Yên tâm đi, tôi sẽ không để em phải gả đi đâu. ...Cơ mà, tôi đâu có tư cách gì để nói câu đó...
"Yên tâm đi, ta sẽ không để con phải gả đi đâu cả!"
Bất ngờ có giọng đàn ông trung niên vang lên bên tai khiến tôi giật bắn mình quay lại.
"Ơ, P-Phụ hoàng?"
Công chúa Luise cũng thốt lên một tiếng thất thanh. Không biết xuất hiện từ lúc nào, Hoàng đế Franz Bệ hạ đã đứng lù lù sau lưng tôi.
"Ngài... Ngài ở đó từ bao giờ vậy ạ?"
Giọng chất vấn của Công chúa run rẩy.
"Từ khoảng một tiếng trước. Trẫm lúc nào cũng dõi theo con, Luise à! Đặc biệt là những lúc con đi tắm hay thay đồ chẳng hạn."
"Phụ hoàng là đồ ngốc! Đồ biến thái!"
Công chúa vớ lấy toàn bộ dụng cụ viết trong tầm tay ném thẳng vào mặt cha mình, rồi đỏ bừng mặt chạy vụt ra khỏi phòng học.
"Luise, chờ đã!"
Điện hạ Rudolf cũng vội vã đuổi theo ra hành lang. Vừa nghe tiếng bước chân của hai người xa dần, Bệ hạ Franz vừa gục xuống sàn. Những tờ giấy trắng và bút lông chim dính trên khuôn mặt đầy mực của ông rơi lả tả xuống sàn một cách thảm thương.
"Trẫm chỉ vì lo nghĩ cho Luise nên mới bám theo thôi mà..."
Đó là câu thoại mà mấy tên bám đuôi chắc chắn sẽ nói trước tòa đấy ạ.
"Làm sao có chuyện Trẫm gả Luise yêu dấu cho kẻ khác được chứ!"
Bệ hạ vò rối mái tóc bù xù, gào lên kích động.
"Nếu có một đối tượng mà ta chấp nhận cho kết hôn, thì chỉ có một người duy nhất thôi."
"...Là ai vậy ạ?"
"Tất nhiên là chính bản thân Trẫm rồi!"
Phạm tội đấy cha nội.
"Ư ư... Thật hận bản thân mình là tín đồ Cơ Đốc giáo. Giá mà ta sinh ra ở Nhật Bản giống như Khanh Goethe đây."
Ở Nhật Bản cũng chẳng có chuyện đó đâu. Dù sao cũng là con gái ruột cơ mà. Người này mà biết con gái rượu bị Napoleon cướp mất, khéo ông ấy sùi bọt mép rồi lăn đùng ra ngất mất thôi. Không, hay là mình nên báo trước để ông ấy đỡ sốc khi chuyện đó thực sự xảy ra nhỉ?
Bệ hạ Franz thở dài thườn thượt, ngồi phịch xuống chiếc ghế mà Công chúa Louise vừa ngồi lúc nãy.
"...Nhưng thực tế thì, chuyện gả Louise đi e là khó tránh khỏi..."
"Ồ. Ngài bình tĩnh hơn tôi tưởng đấy."
"Nếu bộc lộ tình phụ tử ở nơi Louise không nhìn thấy thì cũng chẳng có tác dụng gì! Trước mặt con gái thì phải thể hiện tình yêu thương cháy bỏng, còn sau lưng lại phải tỏ ra lạnh lùng, đó mới là phong thái của bậc Đế vương."
Tôi lại nghĩ làm ngược lại thì tốt hơn hẳn đấy chứ.
"Hôn nhân chính trị là truyền thống của gia tộc Habsburg chúng ta mà..."
Các vương hầu quý tộc thời này cực kỳ coi trọng huyết thống. Họ sinh rất nhiều con cái rồi gả đi khắp nơi cho các lãnh chúa để mở rộng quan hệ đồng minh. Gia tộc Habsburg của Áo là điển hình cho truyền thống đó, và ví dụ nổi tiếng nhất của hôn nhân chính trị chính là Marie Antoinette, người đã gả vào hoàng gia Pháp - đối thủ lâu năm của họ. Và rồi Công chúa Louise cũng sắp sửa trở thành ví dụ nổi tiếng thứ hai. Tôi quên mất chính xác cô ấy kết hôn với Napoleon vào năm nào Tây lịch, nhưng chắc chắn ngày đó sắp đến rồi.
"Louise... Louise đáng yêu của Trẫm..."
Bệ hạ ôm mặt than khóc.
"...Vậy mà lại trở thành vật sở hữu của gã đàn ông khác... Khô... không... không thể tha thứ! Gã đó là thằng nào! Ghen tị quá đi mất! Đổi chỗ cho Trẫm mau! Dám kết... kết... kết hôn với Louise yêu dấu nhất của Trẫm sao! Dám sống chung với Louise, lại còn dùng chung một họ nữa chứ! Gư gư gư gư..."
Bệ hạ đang quằn quại trong cơn phẫn uất bỗng nhiên nhận ra điều gì đó.
"Khoan, khoan đã, người đàn ông sống chung với Louise và dùng chung một họ, chẳng phải là Trẫm sao? Trẫm đã kết hôn với Louise từ lúc nào thế nhỉ? Khô... không biết gì cả nha, khoan đã, đây là cái bẫy gì đó phải không? Bì... bình tĩnh lại đi Khanh Goethe."
"Ngài mới là người phải bình tĩnh ấy."
Tôi vung tay đập vào đầu Bệ hạ. Bộ tóc giả trượt lệch sang một bên. Dạo gần đây tôi quyết định chẳng cần phải giữ kẽ gì nữa, dù đối phương có là Hoàng đế. Đằng nào tôi cũng là người ngoại quốc và mãi mãi tuổi mười bảy. Địa vị hay gì đó tôi cóc quan tâm.
"Ừm. Là Trẫm đã thất thố rồi."
Bệ hạ Franz hắng giọng, chỉnh lại bộ tóc giả rồi sửa tư thế ngồi ngay ngắn trên ghế.
"Vậy thì, chuyện đó... chuyện hôn sự của Công chúa Louise, cụ thể đang tiến triển thế nào rồi?"
Nhớ lại gương mặt sắp khóc của Công chúa, tôi do dự một chút rồi cũng lên tiếng hỏi.
"Không. Nhưng mà, chắc hẳn Metternich đang toan tính nhiều điều lắm."
Bệ hạ trả lời đầy cay đắng. Ông Metternich là một quan chức đi lên từ hai bàn tay trắng của nước Áo, hiện đang giữ chức vụ Quan Ngoại giao, bôn ba khắp các nước để tìm kiếm đối sách chống lại Napoleon. Trong sách giáo khoa lịch sử, tên ông ta cũng thường xuyên xuất hiện với vai trò là một nhà điều đình lão luyện. Đối với ông ta, dù có là Hoàng nữ của Đế quốc thì cũng chỉ là một quân cờ chính trị mà thôi.
"Trẫm muốn Louise được hạnh phúc. Nhưng con bé cũng là con gái nhà Đế vương. Chẳng lẽ số mệnh của nó là phải trở thành vật hy sinh cho nền hòa bình châu Âu sao..."
Nghe từ "số mệnh" thốt ra từ miệng Bệ hạ lúc này, tôi chỉ thấy đó là một lời ngụy biện thuận tiện. Người sử dụng Công chúa như công cụ chính trị chính là các người chứ ai. Nếu tôi là Nữ thần Số mệnh, chắc tôi cũng muốn mắng cho một câu: "Đừng có cái gì cũng đổ vạ cho bà đây chứ".
"Kể từ khi giảng hòa ở Pressburg... đã hơn hai năm trôi qua rồi sao."
Bệ hạ Franz đột nhiên nheo mắt nhìn xa xăm và lẩm bẩm.
Nước Áo bị uy hiếp bởi cuộc tập kích bất ngờ của hạm đội bay Napoleon vào Vienna, buộc phải ký hiệp ước giảng hòa tại một thành phố tên là Pressburg ở Hungary, và rút khỏi liên minh chống Pháp. Tôi cũng đã chạm trán với Napoleon trong chính trận chiến đó. Kể từ đêm của tuyết, lửa và nhiệt huyết ấy, đã hai năm trôi qua. Trong thời kỳ chiến tranh Napoleon ở châu Âu, đây là khoảng thời gian bình yên khá dài.
"Nhưng mà, chắc lại sắp có chiến tranh rồi. Trẫm không nghĩ nền hòa bình hiện tại có thể giữ được ba năm."
"Xin đừng nói như chuyện của người khác thế chứ."
Tôi buột miệng xen vào. Bệ hạ trừng mắt nhìn tôi, nhưng lời đã nói ra rồi thì không nuốt lại được nữa.
"Chính Bệ hạ là người khơi mào cuộc chiến đấy. Không phải lỗi của ai khác đâu. Nếu muốn hòa bình thì đừng gây chiến là được. Tôi không bảo ngài đừng chiến đấu, cũng chẳng thể ngoan ngoãn dâng lãnh thổ cho Napoleon được. Nhưng nếu đến cả Vua mà cũng đổ lỗi chiến tranh cho người khác, thì binh lính và người dân rốt cuộc phải chiến đấu, chạy trốn và chết vì cái gì đây?"
Bệ hạ nhìn chằm chằm tôi với vẻ mặt cứng đờ một lúc lâu. Tôi cũng nén cảm giác muốn quay mặt đi mà trừng mắt nhìn lại. Tôi đâu có nói gì sai. Cũng chẳng cần phải xin lỗi.
Một lúc sau, Bệ hạ thở hắt ra một hơi dài.
"Khanh cũng khéo mồm khéo miệng gớm nhỉ, Khanh Goethe."
"...Dù sao tôi cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc thôi."
Uy quyền của Hoàng đế tôi chẳng biết là cái thá gì. Thấy cần nói là tôi nói.
"Miệng thì nói là kẻ ngoài cuộc, nhưng ngoài khanh ra chẳng có ai dám trực tiếp đối đầu với Napoleon nhiều lần như thế đâu."
"Tôi đâu có muốn, là do tình thế ép buộc thôi."
"Hừ. Trẫm cũng thế thôi. Nhưng vấn đề không phải là muốn hay không."
Bệ hạ Franz đứng dậy khỏi bàn làm việc.
" 'Áo', giờ đây không còn đơn thuần là một địa danh nữa. Điều đó chắc Khanh cũng biết."
Tôi gật đầu. Tôi hiểu rõ Bệ hạ đang nói gì. Gia tộc của ông ấy đã cai trị vùng đất này hàng trăm năm, nên cái tên gốc Habsburg hầu như không còn được gọi nữa, mà tên Quốc gia đã được dùng như một biệt danh —— tức là 'Nhà Austria'.
"Nước Áo chính là Trẫm, và Trẫm cũng chính là nước Áo. Quả thật, đây không phải là cuộc chiến của ai khác, mà là cuộc chiến của Trẫm."
Bệ hạ lẩm bẩm câu đó, trông ông như già đi thêm một tuổi và héo hon ngay trước mắt tôi. Thứ đang đè nặng trên vai ông là trách nhiệm của một vị vua, hay là sự cố chấp nhàm chán của quý tộc, hay là tàn dư của lịch sử ngàn năm Đế quốc La Mã Thần thánh? Dù là gì đi nữa, chính bản thân ông phải gánh vác nó mà bước tiếp.
†
Khoảng thời gian hòa bình tĩnh lặng ngắn ngủi cũng đã ghé thăm căn hộ của chúng tôi.
Nhiều người nghĩ rằng sáng tác nhạc là phải vừa chơi nhạc cụ vừa viết nốt nhạc lên khuông, nhưng thực tế thì hầu hết các bản nhạc đều được tạo ra bằng trí tưởng tượng. Đối với các bản giao hưởng cần sự hòa tấu của đa dạng các loại nhạc cụ thì lại càng như thế. Một nhà soạn nhạc hàng đầu có thể khiến mọi sự kết hợp nhạc cụ vang lên trong đầu mình. Chính vì thế, Ludwig van Beethoven dù đã mất đi thính giác vẫn có thể tiếp tục sáng tác một cách đầy sung mãn. Và cũng chính vì thế, Lou của hiện tại, dù thính giác vẫn còn nguyên vẹn, lại đang tiếp tục sáng tạo ra những bản nhạc gần như y hệt những gì Ludwig lẽ ra đã viết. Chắc là như vậy.
Không chỉ sáng tác nhạc, công việc viết văn cũng hầu như chỉ diễn ra trong đầu. Nếu ai đó tưởng tượng ra cảnh cắm cúi viết sột soạt lên bản thảo suốt ngày đêm thì nhầm to rồi, phần lớn thời gian làm việc là khoanh tay vò đầu bứt tai trước trang giấy trắng hoặc đi đi lại lại bên cửa sổ.
Vì lẽ đó, một góc tầng ba nơi hai chúng tôi sống cạnh nhau dạo gần đây rất yên tĩnh. Chỉ ồn ào vào giờ ăn, còn lại cả hai đều ru rú trong phòng than ngắn thở dài. Ngay cả lũ mèo dường như cũng nể nang hoặc sợ sệt, cứ ăn xong là xếp hàng đi ra ngoài qua đường cửa sổ.
Tôi cứ tưởng mình đã biết thừa cái hào quang khó gần mà các nghệ sĩ tỏa ra khi đang vật lộn sáng tác là như thế nào qua việc quan sát bố mẹ, nhưng không ngờ đến cả ác ma cũng trở nên khép nép.
"Ngài Yuki, thế nào rồi ạ? Bản thảo có tiến triển không?"
Vào một buổi chiều tháng Sáu trời đẹp, khi tôi đang ngồi trước bàn dùng bút lông ngỗng khuấy lọ mực, Mephi bất ngờ hiện ra. Ngạc nhiên thay, cô nàng lấy từ đâu ra một cốc trà lạnh đầy ắp rồi đưa cho tôi.
"C... cảm ơn."
Vị đắng và ngọt thấm vào cổ họng khô khốc. Ở thời đại này làm gì có trà lạnh, nên đối với một đứa lớn lên nhờ nước giải khát của Nhật Bản hiện đại như tôi, đây là hương vị hằng khao khát.
"Sao thế, tự dưng Mephi lại mang trà ra mời?"
"Ô kìa, em là người hầu của ngài Yuki mà. Phục vụ hằng ngày là chuyện đương nhiên."
Đáng ngờ. Dù tôi đã uống cạn cốc trà rồi mới nói thì hơi muộn, nhưng mà cực kỳ đáng ngờ. Cô ả đang âm mưu cái gì đây.
"Lại định giở trò quấy rối gì nữa đây."
"Chao ôi..."
Mephi đưa nắm tay lên che miệng, đôi mắt rưng rưng.
"Em phục vụ ngài bằng cả tấm lòng thành, vậy mà ngài lại dùng từ 'quấy rối' để tưởng tượng ra mấy chuyện đen tối đó sao."
"Chịu thôi. Nhìn vào tiền án tiền sự của cô đi."
"Dạo gần đây em đã tu tâm dưỡng tính rồi. Mỗi ngày em chỉ quấy rối ngài Yuki có một lần thôi."
"Thế là quá nhiều rồi! Mà cô làm lúc nào thế hả?"
"Phư phư phư phư. Buổi đêm, trong lúc ngài Yuki đang ngủ, em đã thổi phù~ một cái vào chỗ này chỗ kia của ngài đấy."
...Ác ma rảnh rỗi thế cơ à?
"Aaa thôi, mấy chuyện đó sao cũng được."
"Sao cũng được thật ư? Em nghĩ nếu ngài Yuki biết em đã phả hơi thở ngọt ngào nóng hổi của mình vào đâu thì chắc ngài không giữ được bình tĩnh đâu."
Tôi cứng họng.
"Phư phư phư phư, ngài thấy hứng thú rồi phải không? Yên tâm đi, không phải chỗ nhạy cảm trực tiếp đâu."
"C... cái gì chứ. Chỗ nào? Cái đó... hỏi để tham khảo thôi nhé."
Dù xấu hổ muốn quay mặt đi nhưng tôi vẫn hỏi.
"Chủ yếu là khe giữa ngón giữa và ngón áp út chân trái ạ."
"Cái bộ phận gì mà quái gở quá tôi chả hiểu gì sất!"
"Với cả khoảng giữa ngón cái chân trái và ngón cái chân phải nữa."
"Thế là trực tiếp nhạy cảm rồi còn gì! Đêm hôm để yên cho người ta ngủ coi!"
Tôi nổi cáu định ném cái cốc đi, nhưng Mephi nhanh tay chộp lấy, phẩy tay một cái làm đầy trà rồi dúi lại cho tôi. Bị làm cụt hứng, tôi miễn cưỡng ngồi phịch xuống ghế, lại ừng ực tu hết cốc trà.
"Em cũng đang để ý để không làm phiền ngài Yuki sáng tác đấy chứ."
Mephi nói rồi cầm lấy xấp bản thảo đầu tiên được xếp ở góc bàn.
Trang đầu tiên có ghi tiêu đề bằng nét chữ của tôi.
——《Faust》.
"Cuối cùng ngài cũng bắt đầu viết rồi nhỉ. Hơn nữa, phần một đã xong được một nửa rồi còn gì. Phư phư phư, xem ra ngày em chiếm đoạt được ngài Yuki cũng gần rồi đây."
Tôi quay mặt đi, tránh ánh mắt của Mephi.
Thỉnh thoảng tôi suýt quên mất, nhưng tôi —— hay đúng hơn là Goethe —— đã ký giao kèo với ác ma. Nhắc đến giao kèo với ác ma thì không cần nói cũng biết, đó là bán linh hồn khi ước nguyện hoàn thành. Ước nguyện ấy là được nếm trải mọi sự trên thế gian, cho đến khi con tim rung động mãnh liệt tới mức phải thốt lên rằng: dẫu thời gian có dừng lại ngay khoảnh khắc này, ta cũng cam lòng.
Bấy lâu nay, không ít điềm báo đã xuất hiện, cho thấy tâm nguyện của tôi sắp thành hiện thực. Pháp sư Faust chính là tôi, và thứ tôi đang chấp bút lúc này cũng chính là câu chuyện của đời mình. Tôi có dự cảm rằng, khoảnh khắc tôi đặt dấu chấm hết cho nó, cũng có thể là lúc giao kèo mãn hạn.
"Ổn mà."
Tôi đáp lời Mephi, quá nửa là đang cố gồng mình tỏ ra cứng cỏi.
"Dù 《Faust》 là di tác, thậm chí là kiệt tác để đời của Goethe, nhưng tôi là tôi. Viết xong cái này đâu có nghĩa là đời tôi chấm dứt."
Mephi lật giở những trang bản thảo, lướt mắt đọc một hồi lâu.
"Quả thực đã thay đổi khá nhiều so với bản 《Urfaust》 mà ngài Johann Wolfgang để lại. Ngài đang bị tắc ở đoạn đó sao?"
Ánh mắt cô nàng chuyển sang xấp giấy viết văn trắng tinh dưới tay tôi.
"Là cảnh Đêm Walpurgis... Sao nhỉ, đoạn Goethe viết tôi thấy cứ không xuôi."
Tôi liếc nhìn Mephi.
"Mephi này, cô biết Đêm Walpurgis đúng không?"
"Vâng, tất nhiên. Ở đó có nhiều chốn thân quen nên năm nào em cũng ghé."
"Cách nói chuyện nghe cứ như về quê dịp lễ Obon vậy."
"Thực tế đúng là vậy mà," Mephi mỉm cười. "Dù sao em cũng sinh ra từ Địa Ngục, nên so với Nhân Giới thì ở bên đó thoải mái hơn. Đó là đêm hiếm hoi Địa Ngục giao thoa với trần thế, nên em tranh thủ xả hơi chút đỉnh."
Đêm Walpurgis là lễ hội truyền thống bản địa lưu truyền khắp châu Âu, diễn ra từ đêm cuối tháng Tư đến rạng sáng ngày đầu tháng Năm. Người ta đốt lửa trại để xua đuổi người chết và ma quỷ. Ranh giới giữa trần gian và âm giới trở nên mơ hồ, các linh hồn tràn ngập mặt đất, còn phù thủy thì tụ tập trên núi nhảy múa điên cuồng. Trong vở kịch 《Faust》, Tiến sĩ Faust được Mephistopheles mời đến lễ hội này và chứng kiến đủ loại yêu ma quỷ quái. Tôi rất muốn viết cảnh này, nhưng khổ nỗi viết mãi không ra được cái chất thực tế.
"Đã qua ngày 30 tháng 4 mất rồi... Tôi thực sự muốn tận mắt chứng kiến một lần."
"Em có thể đưa ngài vượt thời gian đến đó ── đấy là điều em muốn nói, nhưng tiếc là không được."
"Hử?"
"Không được đâu. Vì tận đáy lòng, Yuki-sama vẫn chưa thực sự mong cầu điều đó."
"Chưa mong cầu... sao?"
Mephi tuy là người hầu, nhưng không phải mệnh lệnh nào cô nàng cũng nghe. Theo lời cô ả, khát vọng xuất phát từ trái tim tôi mới là nguồn năng lượng lay chuyển được ác ma.
"Nhưng mà, nếu không chốt được cảnh này thì không viết tiếp được. Tôi hoàn toàn chưa thấy được nên viết với tâm thế nào cho phải."
"Hay là cắt phăng đi?"
Cách nói tỉnh bơ của Mephi làm tôi giật thót.
"Thì đấy, ngay cả những phần đã viết, ngài cũng cắt bỏ kha khá từ bản thảo của ngài Johann Wolfgang rồi còn gì."
"Ừm... thì... những chỗ không hiểu rõ lắm tôi đã cắt bớt."
"Không biết viết thế nào đồng nghĩa với việc ngài chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc đưa cảnh Đêm Walpurgis vào truyện. Nếu vậy thì cứ dứt khoát cắt bỏ..."
Cũng có lý. Nhưng, có lý do khiến tôi không thể dứt khoát vứt bỏ nó.
"Nó cứ lấn cấn sao ấy. Ý nghĩa cảnh này tôi chưa hiểu rõ lắm... Nếu chỉ để ám chỉ tương lai nữ chính thì dùng tình tiết khác cũng được... nhưng chẳng hiểu sao, đoạn Goethe viết dở dang này lại chứa đựng thứ nhiệt huyết kỳ lạ, bỏ đi thì tiếc lắm."
"Nhưng mà, đây là 《Faust》 của Yuki-sama cơ mà."
Mephi trả bản thảo về chỗ cũ.
"Nếu chính bản thân Yuki-sama không tìm ra lý do để muốn viết, thì viết cảnh đó đâu có ý nghĩa gì."
Bị một con ác ma dạy đời về lý luận sáng tác. Thật nhục nhã cho danh phận nhà văn.
"Chính vì muốn tìm ra lý do đó, nên tôi mới muốn tận mắt chứng kiến Đêm Walpurgis."
"Thì em đã bảo rồi, nếu không có khát vọng muốn viết thì em không đưa ngài đi được."
Thế chẳng phải là cái vòng luẩn quẩn bế tắc sao? Biết làm thế nào bây giờ. Tôi hờn dỗi cắm mạnh cây bút vào lọ mực, ngả người ra sau ghế một cách lôi thôi, ngửa mặt nhìn trần nhà rồi thở dài thườn thượt đầy vẻ kịch nghệ.
Gương mặt lộn ngược của Mephi lọt vào tầm mắt tôi. Một nụ cười trông có vẻ rất thích thú.
"Vậy thì, Yuki-sama, ngài thấy cốt truyện thế này thế nào?"
"Hử?"
"Faust cảm thấy cô đơn vì Mephistopheles yêu dấu đã về quê thăm nhà dịp lễ Obon, nên vào Đêm Walpurgis chàng đã đi tìm ──"
"Bác bỏ," tôi nói với vẻ mặt chán chường.
"Tại sao chứ? Chẳng phải sẽ thành một câu chuyện cảm động sao?"
"Đi tìm làm cái quái gì. Cô là kẻ địch đang rình rập linh hồn tôi đấy, có chút tự giác đi không hả?"
"Ơ, sao ngài lại..." Mephi rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào. "Yuki-sama, ngài coi em cứ như ác ma hay thứ gì đó vậy..."
"Thì là ác ma chứ là cái gì!"
"Đúng là vậy thật ha," Mephi chẳng hề tỏ vẻ hối lỗi, thè lưỡi trêu ngươi. "Nhưng mà, Yuki-sama này. Thực tế thì sao nào?"
"Cái gì?"
Trên gương mặt nữ ác ma nở một nụ cười dính dáp như rượu mật ong.
"Giả sử em biến mất, quả nhiên Yuki-sama sẽ thấy cô đơn đúng không? Chúng ta cùng chung vận mệnh mà. Ngài sẽ đi tìm em đến tận cùng Địa Ngục chứ nhỉ?"
"Không đi đâu nhé. Này nhé, tôi suốt ngày chỉ nghĩ cách tống khứ cô đi thôi đấy biết không? Cô mà biến mất thì tôi hoan hô vạn tuế luôn, linh hồn được bảo toàn nguyên vẹn."
"Ôi chao, ngài nói vậy nhưng thực tế thì ──"
Tiếng Mephi đột ngột tắt ngấm. Không chỉ giọng nói. Cả hình dáng cô nàng cũng biến mất không dấu vết, khiến tôi giật mình nhìn quanh phòng.
Có tiếng bước chân bên ngoài cửa.
"── Faust, có nhà không?"
Tiếng gõ cửa vang lên cùng lúc với giọng nói đó. Là anh Carl. Hèn gì Mephi biến mất. Cô ả tuy thế nhưng cũng biết thân biết phận là ác ma đang lẩn khuất giữa thế gian, nên luôn cố gắng không để ai ngoài tôi và Lou biết sự tồn tại của mình.
"Mở ngay đây ạ," tôi chạy ra cửa. Đẩy cửa bước ra, đứng ở hành lang là một người đàn ông cao lớn. Trang phục đen tuyền tựa như quân phục, mái tóc bạch kim và đôi mắt màu băng giá. Carl Maria von Weber. Một nhạc sĩ quen biết, và cũng là một võ sĩ. Vì đã chơi với nhau khá lâu nên anh ấy cứ thế tự nhiên bước vào phòng.
"Đang làm việc hả? Phiền mày rồi."
Nhìn thấy bản thảo trải đầy trên bàn viết, anh Carl cộc lốc xin lỗi.
"Không sao ạ, em cũng đang nghỉ giải lao mà."
Tôi định xuống bếp lấy nước uống, chợt nhớ ra vẫn còn đống sandwich ăn không hết lúc trưa nên tiện tay mang lên luôn.
"...... Tao không đến để ăn chực đâu đấy nhé."
Nhìn đĩa sandwich, anh Carl nhăn mặt.
"A, xin lỗi anh. Tại em lỡ làm nhiều quá, nghĩ bụng nếu anh ăn giúp thì đỡ phí thôi chứ..."
Thế nhưng tôi vừa định dọn đi thì bị anh ấy giật lấy cái đĩa.
"Thế thì nói sớm đi. ...... Hết cách rồi, tao ăn giùm cho vậy."
Anh Carl chén sạch bốn cái sandwich trong nháy mắt.
"Vẫn như mọi khi, tao chả hiểu sao mày làm ra được cái vị này nữa...... Mày dùng ma thuật nấu ăn đấy phỏng?"
Vì câu đó có vẻ là lời khen, nên chơi với người này mệt thật sự.
"Nhắc mới nhớ, bình thường anh Carl ăn uống thế nào vậy?"
"Hử? Ở chỗ tao thì đoàn viên thay phiên nhau nấu."
"Đoàn viên......"
Anh Carl đang dẫn dắt 『Đoàn Đấu Hồn Liệt Sĩ Salzburg』, một cái băng nhạc cơ bắp mà nghe tên thôi đã chẳng thấy chút chất nhạc nào. Mấy chục thành viên toàn là mấy gã to con trông như khỉ đột. Nghĩ đến cảnh mấy gã đó thay phiên nhau nấu cơm thôi là đã thấy bi thương rồi.
"Chuyện đó... chắc là kiểu cơm lính nấu đại khái qua loa hả anh?"
"Mỗi bữa toàn khoai, thịt với đậu thôi."
Chắc vậy rồi, tôi thầm nghĩ. Không phải tôi bênh vực gì mấy gã khỉ đột kia, nhưng bàn ăn của dân thường thời đại này ở đâu cũng nghèo nàn cả. Hèn gì mà ai cũng chết sớm.
"Hay là để em đến nấu cho nhé?"
Tôi buột miệng nói theo một ý nghĩ thoáng qua. Anh Carl há hốc miệng nhìn tôi một lúc, rồi quay mặt ra hướng cửa sổ vẻ khó chịu.
"Nói ngu cái gì thế. Để Goethe lừng danh thiên hạ đi làm tạp vụ, lỡ lộ ra ngoài thì đám người hâm mộ đang chờ tác phẩm mới sẽ điên lên xé xác tao mất. Có rảnh nấu cơm thì lo mà viết bản thảo đi."
"Không, cũng đâu tốn công sức gì lắm đâu ạ."
"Với lại, mày mà đến chỗ tao nấu cơm, thì lũ ngu nhà tao sẽ sướng rơn lên rồi đòi ăn ké cho xem. Bọn nó một thằng ăn bằng năm người thường, tính sơ sơ là ba trăm suất. Mày làm nổi không?"
"...... Xin lỗi anh, em chịu......"
Tôi chưa nghĩ xa đến thế. Mà đúng hơn là, giờ nghe anh Carl nói tôi mới bắt đầu tưởng tượng ra cảnh ăn uống của Đoàn Đấu Hồn Liệt Sĩ. Chắc chắn là nuốt chửng cả ổ bánh mì trong một miếng, nhai giăm bông rau ráu không cần cắt, trứng luộc thì tống cả vỏ vào mồm, súp thì tu ừng ực cả nồi, rồi ăn sạch cả thìa nĩa đĩa bát, thậm chí gặm luôn cả bàn ghế mất. Đáng sợ quá. Không thể nào hầu hạ nổi.
"Mày ấy, trước khi thành Goethe thì toàn làm mấy việc này à?"
Anh Carl nhìn cái đĩa trống trơn rồi nhìn mặt tôi, buột miệng hỏi. Tôi chớp mắt. Anh ấy tỏ ra hứng thú với tôi, tức là với 『Yuki』chứ không phải Goethe hay Faust, có lẽ đây là lần đầu tiên.
"Chuyện nấu nướng cũng vậy, mày có vẻ quen tay chăm sóc người khác quá nhỉ. Từng làm ở trại trẻ mồ côi hay đâu à?"
"Em chỉ là học sinh thôi. À thì, bố mẹ em đều làm việc giờ giấc thất thường nên em hay phải làm việc nhà, chắc nhờ vậy mà quen."
"Học sinh?"
Anh Carl nhíu mày.
"Thế tại sao mày lại dạn dày chinh chiến thế kia?"
"Hả, ể? Em mà dạn dày chinh chiến? Đ-Đâu, làm gì có ạ."
"Cần gì phải giả nai. Mày đã một thân một mình lao vào cả Napoleon lẫn Pauline Bonaparte còn gì. Cả tên Zamiel cũng là do mày giết."
"Kh-Không, cái đó là... đúng là vậy, nhưng mà nói sao nhỉ, thỉnh thoảng em bị mất cảm giác thực tại, hay là kiểu như bị sốt sắng quá, nói chung là cứ làm theo quán tính thôi chứ em đâu có định chiến đấu."
"Cái đó người ta gọi là dạn dày chinh chiến đấy."
Anh Carl lầm bầm cắt ngang lời bào chữa của tôi.
"Giữa lằn ranh giết hoặc bị giết, người ta phải mất đi cảm giác thực tại, sốt sắng đến mức phát điên mà lao lên. Nhưng đồng thời, đâu đó trong đầu vẫn phải biết sợ cái chết. Có thằng làm được cả hai, có thằng không. Mày thì chẳng hiểu sao, ngay từ đầu đã làm được rồi."
Tôi không biết phải trả lời thế nào.
Paganini, Pauline, những con quái vật như Zamiel. Đội xe tăng của quân đội Pháp, những chiến hạm bay thiêu đốt bầu trời, mưa bom bão đạn, và cả Napoleon. Những lần cái chết lướt qua ngay trước mắt tôi. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in.
Không phải tôi không biết sợ. Như anh Carl nói, sâu thẳm trong ý thức, tôi vẫn run rẩy và sợ hãi co rúm lại. Chỉ là, một cảm giác hưng phấn khó hiểu luôn đẩy sau lưng, tống tôi vào chỗ chết.
Rốt cuộc đây cũng là cuộc đời của kẻ khác, là sinh mệnh của kẻ khác ── có lẽ chính suy nghĩ đó đã khiến tôi trở nên liều mạng bất cần. Dù cho kẻ bị thương, đau đớn và đổ máu chính xác là cơ thể của tôi.
"Mày đúng là thằng khó hiểu. Chẳng biết là yếu hay mạnh, hay là vì yếu nên mới mạnh......"
Anh Carl đấm mạnh nắm đấm phải vào lòng bàn tay trái vẻ bực dọc.
"Tao cũng được mày cứu mấy lần rồi, nhưng lần nào nghĩ lại cũng thấy cáu."
"Em xin lỗi......"
Tôi nhún vai.
"Không phải cho mày đâu, là cho tao đấy."
Anh Karl tặc lưỡi.
"Tao nợ mày ngập đầu, nên có chuyện gì cứ bảo tao ngay. Lũ đàn em của tao đầu óc cũng đơn giản lắm, nên nếu là mày nhờ thì đứa nào cũng sẵn sàng lao vào lửa thôi."
"Em cảm kích lắm, nhưng mà... trước giờ em cũng được các anh giúp đỡ nhiều rồi, em nghĩ ngược lại em mới là người mang nợ chứ. Thì đấy, anh xem, cả vụ đi Phổ nữa..."
"Vụ đó là tao làm vì Ludovica. Không phải vì mày."
"Ư..."
"Thôi, tao đến đây không phải để tán gẫu. Tao có việc cần tìm Ludovica."
Anh Karl đấm mạnh nắm tay xuống đùi vẻ bực bội.
"Phòng bên cạnh yên ắng lạ thường, nó có ở nhà không đấy?"
"À, vâng. Chắc là có ạ."
"Dàn nhạc bên tao định công diễn bản giao hưởng mới của con nhỏ đó, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng cái tổng phổ đâu cả. Điện thoại cũng không gọi được nên tao phải đến xem tình hình thế nào."
Hóa ra là vậy. Nếu đường đột ghé thăm thì Lou sẽ nổi trận lôi đình, nên anh ấy mới qua phòng tôi trước để thăm dò——thảo nào cuộc trò chuyện mới kéo dài thế này.
"Cậu ấy có vẻ đang gặp bế tắc lớn trong khâu phối khí ạ."
Mỗi ngày ba lần, chúng tôi đều chạm mặt nhau vào giờ ăn, những lúc đó tôi và Lou cũng hay nói chuyện công việc. Dạo gần đây tôi toàn phải nghe mấy lời than vãn kiểu "Chẳng tiến triển chút nào..."
Phối khí, hay còn gọi là hòa âm cho dàn nhạc, là công việc chuyển soạn những ý tưởng âm nhạc ban đầu, phân chia các chất liệu một cách hiệu quả cho từng nhạc cụ để hoàn thiện tổng phổ. Nếu so sánh với hội họa, nó tương đương với công đoạn dùng màu vẽ thực sự lên tranh. Ông nội từng dạy tôi rằng, ba yếu tố của âm nhạc là giai điệu, tiết tấu và hòa thanh thực chất chỉ là bản phác thảo. Phối khí mới là giai đoạn đòi hỏi kỹ thuật cao nhất và tốn nhiều công sức nhất.
Quả thực, dù đã quan sát quá trình sáng tác của Lou suốt bao năm nay, nhưng những lần cậu ấy vật lộn khổ sở nhất thường là khi đang phối khí dở dang. Đặc biệt lần này, cậu ấy lại đang ôm đồm cùng lúc hai bản giao hưởng đồ sộ.
"Chà, tao cũng đoán là vậy."
Anh Karl vò đầu thô bạo.
"Tháng sau bên tao định tổ chức công diễn bí mật tại dinh thự của một quý tộc. Cứ đà này thì không kịp mất."
"Công diễn á... Hai bài cùng lúc sao?"
"Đúng thế. Sẽ cần khá nhiều thời gian để tập luyện. Dù chỉ là buổi ra mắt nội bộ nhưng tao không muốn làm qua loa. Tao muốn mang về những chương nhạc đã hoàn thiện, hoặc bản phác thảo thôi cũng được."
"À ừm, không lẽ anh định bảo em đi lấy nó về đấy chứ?"
"Mày thì làm được mà. Tao mà thử làm thế là bị nó cào nát mặt ngay."
"Em cũng sẽ bị cắn cho xem!"
Những lúc bí ý tưởng, Lou hung dữ chẳng khác nào con mèo vào mùa xuân. Nếu mở miệng đòi xin bản nhạc đang viết dở, chắc chắn cậu ấy sẽ nổi điên.
"Tao không bảo mày cứ thế tay không mà vào. Tao có mua bánh kẹo đây rồi, dùng cái này dỗ dành nó xem có lo liệu được không."
Gói giấy anh Karl lấy ra tỏa mùi thơm ngọt ngào. Trái với vẻ ngoài bặm trợn, anh ấy là người biết quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt.
"Ưm... nếu vậy thì để em thử xem sao."
Ngay khi tôi định nhận lấy gói bánh, hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, và cánh cửa bật mở thô bạo.
"Yuki, quyết định rồi! Tôi quyết định rồi!"
Người lao vào là Lou. Do thức trắng đêm liên tục nên quần áo và đầu tóc cậu ấy xộc xệch, gương mặt hốc hác và quầng thâm dưới mắt đậm nét, nhưng chỉ riêng đôi mắt là rực cháy sinh khí.
"Maria! Là Maria đấy hả, anh đến từ bao giờ thế?"
Lou chạy băng qua căn phòng sà tới. Anh Karl nhăn mặt khó chịu trước cái tên "Maria". Chẳng hiểu sao chỉ có mình Lou là gọi anh ấy bằng tên thánh.
"Vừa mới tới thôi. Này, bao giờ thì bản nhạc mới——"
"Hử, cái gì đây! Thơm quá đi mất!"
Lou tinh mắt phát hiện ra gói giấy, giật phắt lấy, rồi ngấu nghiến ăn sạch chỗ bánh bên trong chỉ trong vỏn vẹn ba miếng. Cậu ấy dùng nắm tay quệt vụn bánh dính bên mép, rồi ghé sát mặt vào anh Karl.
"Maria, dàn nhạc chỗ anh có người chơi Trombone không?"
Anh Karl chớp mắt.
"...Trombone? Không có người chuyên trách."
"Hừm, thế à. Vậy thì phải tìm ở đâu đó về thôi. Piccolo và Contrabassoon thì có thể cho người chơi kiêm nhiệm được, nhưng Trombone thì không làm thế được đâu. Phufufu, đây sẽ là một bản phối khí chưa từng có trong lịch sử đấy."
"Này Ludovica, thế là sao. Chốt phương án phối khí rồi hả? Trombone? Không lẽ cô định dùng Trombone cho giao hưởng à?"
"Chính xác! Aaa, tại sao các nàng thơ Muse trên cao không ban ý tưởng này xuống cho tôi sớm hơn chứ, làm tôi đi đường vòng xa quá. Toàn bộ bức tranh của bản nhạc đã hiện ra rõ mồn một như ánh dương xé toạc mây mù vậy! Giờ tôi sẽ viết một mạch không ngủ cho xong luôn, nên Maria hãy lo liệu tìm người chơi Trombone đi nhé!"
Cũng giống như khi bước vào, Lou lao ra khỏi phòng như một cơn lốc. Để lại tôi và anh Karl đứng ngẩn người.
"Trombone...? Con nhỏ đó, nó nói nghiêm túc đấy à...?"
Anh Karl lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm ra cửa ra vào vẫn mở toang. Lúc đó, tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu được lý do đằng sau sự kinh ngạc và bất an của anh ấy.
†
Một khi đã vào guồng, tốc độ viết của Lou thật kinh hoàng. Chỉ trong khoảng hai tuần sau đó, cậu ấy đã hoàn thành phần phối khí cho cả hai bản giao hưởng. Tôi đã xem qua tổng phổ hoàn thiện, quả đúng là bản "Định Mệnh" và "Đồng Quê" mà tôi từng biết. Và trong chương bốn của cả hai tác phẩm đều có sự xuất hiện của bè Trombone.
Tôi cố gắng lục lại ký ức về những câu chuyện của ông nội, người từng là một nhạc trưởng. Hình như ở thời đại này, phương pháp phối khí cho dàn nhạc vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện, và hầu như chưa có tiền lệ đưa Trombone vào giao hưởng. Phải chăng đó là lý do anh Karl ngạc nhiên đến vậy?
Nhưng, không chỉ đơn thuần là ngạc nhiên, mà nói sao nhỉ——trông anh ấy có vẻ lo lắng.
Lo lắng? Tại sao chứ?
"Gửi tổng phổ đến Hiệp hội Nhạc hữu giúp tôi nhé, tôi đi ngủ đây."
Lou lảo đảo ra chỉ thị cho tôi, rồi lăn ra ngủ say sưa ngay trên giường của tôi. Tôi định bảo cậu ấy về phòng mình mà ngủ, nhưng tiếng ngáy đều đều đã vang lên ngay lập tức. Chưa kể năm chú mèo từ cửa sổ chui vào cũng lần lượt rúc vào người Lou cuộn tròn lại, khung cảnh bình yên ấy khiến tôi chẳng còn hứng thú đâu mà cằn nhằn nữa.
Vì là bản nhạc viết tay quý giá, sợ lỡ xảy ra sự cố gì thì nguy, nên tôi đã tự mình mang đến Hiệp hội Nhạc hữu Vienna.
"Tác phẩm mới của Beethoven!"
"Giao hưởng!" "Hai bài cùng lúc sao!"
"Huy động toàn bộ nhân lực chép nhạc lại đây!"
Cả hiệp hội náo loạn. Cũng phải thôi, tác phẩm mới của nhạc sĩ ăn khách hàng đầu Vienna vừa được gửi tới mà. Tập tổng phổ bị giật khỏi tay tôi và được mang vào phòng chép nhạc nồng nặc mùi mực và cà phê. Những người thợ chép nhạc lao vào nó như đàn cá đói mồi.
"Vậy nhờ mọi người nhé, phân phổ làm xong xin hãy gửi hỏa tốc đến Đoàn Liệt sĩ Đấu hồn Salzburg." Tôi dặn dò rồi rời khỏi hiệp hội.
Hai bản giao hưởng rực rỡ chói lọi trong lịch sử âm nhạc sắp sửa thành hình. Trên đường về, tôi lỡ tay mua hơi nhiều rượu vang cao cấp, xúc xích và phô mai. Về đến căn hộ, Lou vẫn ngủ say như chết, tôi đành ngồi cạnh cô nàng đang bị lũ mèo vây quanh và lén cụng ly một mình.
Sáng hôm sau, tâm trạng lâng lâng của tôi bị đập tan tành bởi một vị khách không mời mà đến.
"Cậu Beethoven! Cậu Beethoven, có nhà không!"
Một giọng nói lạc đi vang lên từ hành lang, kèm theo rung chấn từ tiếng đập cửa rầm rầm ở phòng bên cạnh khiến tôi bật dậy. Hình như tôi đã uống hết chai rượu rồi lăn ra ngủ lúc nào không hay. Người tôi run lên vì lạnh. Tiếng gõ cửa dữ dội vang vọng trong cái đầu vẫn còn chếnh choáng hơi men đau như búa bổ. Tôi đứng dậy nhìn quanh, Lou vẫn đang chui trong chăn ngủ ngon lành trên giường. Lũ mèo đã biến đâu mất.
"Cậu Beethoven! Vắng nhà à, hay là ở phòng bên cạnh? Ngài Goethe, ngài Goethe!"
Tiếng gõ cửa chuyển sang phòng bên này. Tôi vội vàng chỉnh đốn lại y phục xộc xệch, chạy ra cửa xoay nắm đấm.
"Ôi ngài Goethe, ngài có ở đây, thật xin lỗi!"
Đứng ngoài hành lang là một người đàn ông trung niên với mái tóc màu vàng xỉn và đôi mắt lồi khắc khổ.
"Thầy Salieri? Có chuyện gì vậy ạ?"
Antonio Salieri, chủ tịch Hiệp hội Nhạc hữu. Đích thân ông ấy tìm đến tận nơi thế này chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
"Cậu Beethoven, liệu có đang ở chỗ này không?"
Chưa kịp để tôi trả lời, tôi đã cảm thấy có động tĩnh sột soạt sau lưng.
"...Gì thế, ồn ào quá."
Quay lại thì thấy Lou đang vừa dụi mắt vừa đi tới. Mái tóc đỏ đã tháo dây ruy băng rối bù xù.
"Hử? Chẳng phải thầy Salieri sao, chào buổi sáng. Yuki, tôi đói rồi, bữa sáng đâu."
"Giờ không phải lúc ăn uống đâu!"
Thầy Salieri thay đổi sắc mặt, xông thẳng vào phòng. Tôi bất giác lùi lại.
"Ta đã xem cả hai bản nhạc mới rồi. Dùng Trombone... cậu có tỉnh táo không đấy hả!"
"Tỉnh, quá tỉnh là đằng khác. Tôi bắt buộc phải cần đến âm vực trung dày và nặng của bộ đồng, chỉ có Trombone mới làm được. Thầy Salieri nghe thử là hiểu ngay thôi."
"Không phải vấn đề nghe hay không, cậu thừa biết mà!"
Thầy sấn sổ lại gần Lou. Tôi vẫn đứng ngẩn người ra. Cái gì cơ, việc sử dụng Trombone nghiêm trọng đến thế sao? Đến mức chủ tịch hiệp hội phải hét toáng lên vào sáng sớm thế này?
"Dạ, thưa thầy, rốt cuộc là——có chuyện gì vậy ạ? Chỉ là dùng nhạc cụ mới thôi mà, sao lại..."
Tôi vừa chen ngang thì trong mắt thầy Salieri bùng lên ngọn lửa phẫn nộ, rồi khói xì ra từ tai ông ấy ngay lập tức.
"...Phải... phải rồi. Ngài Goethe là người ngoại đạo, nên không biết."
Vì là người ngoại đạo?
"Trombone là 'Chiếc kèn của Thiên sứ'. Người ta giải thích như vậy. Giáo hội cấm tuyệt đối việc sử dụng nó trong các loại âm nhạc không phải để ca tụng Chúa!"
Rất khó để diễn tả cảm xúc của tôi lúc đó. Chiếc kèn của Thiên sứ? Đó là một trò đùa gì chăng? Nhưng ánh mắt của thầy Salieri thì nghiêm túc tột độ.
"Vớ vẩn."
Lou thô bạo nói thay nỗi lòng của tôi.
"Mấy cái mê tín đó không ngăn được âm nhạc của tôi đâu."
"Không phải chuyện đó!" Thầy Salieri đỏ mặt tía tai gào lên. "Nghe, nghe cho rõ đây cậu Beethoven. Lần trước ở bản giao hưởng 'Bonaparte', vì rõ ràng là Giáo hội gây khó dễ vô lý nên bên đó cũng ậm ừ cho qua, nhưng lần này thì khác! Đây là sự phá giới rõ ràng, nếu bị bắt là sẽ bị Tòa án dị giáo xét xử đấy, cậu có hiểu không hả! Viết lại bản nhạc ngay lập tức!"
Trước khí thế đó, Lou cũng phải nuốt ực một cái, nhưng vẫn cãi lại ngay.
"Phiền phức quá đi."
"Không phải là phiền phức!"
Gào lên xong, thầy Salieri quay lưng bỏ đi. Tấm lưng run rẩy của ông toát lên vẻ cay cú tột độ.
"——Ta tuyệt đối sẽ không để em bị đưa lên giàn hỏa thiêu đâu."
0 Bình luận