Tập 02

Màn 5

Màn 5

Thông tin Napoleon đã dẫn một sư đoàn tách khỏi quân truy kích Nga và đang tiến về Vienna là do Điện hạ Rudolf kể cho tôi. Đó là lúc tôi đang dạy học với tư cách gia sư.

"Tướng quân bảo đó là bí mật quân sự, nhưng hễ em chắp tay, làm mặt hơi mếu máo rồi nài nỉ 'Làm ơn đi mà', là y như rằng ông ấy sẽ kể hết."

......Nói những lời như vậy, Điện hạ quả là một người láu cá không phải dạng vừa. Là con trai nhưng lại sở hữu nhan sắc y hệt công chúa Luise, nên một khi cậu đã tự giác dùng vẻ đáng yêu đó làm vũ khí thì chắc chẳng ai có thể kháng cự nổi.

"Thế là, lấy cớ bên kia phá vỡ hòa ước, các bộ trưởng phe diều hâu trở nên mạnh miệng, bầu không khí có vẻ như đang muốn nghênh chiến Napoleon."

"Chuyện đó...... ừm, gay go nhỉ."

Tại triều đình Vienna tồn tại một cấu trúc kỳ lạ: quan văn thì thuộc phe diều hâu (chủ chiến), còn quân nhân lại thuộc phe bồ câu (chủ hòa). Tóm lại, các tướng lĩnh đã thực chứng sức mạnh quái vật của Napoleon trên chiến trường thì liều mạng kêu gọi hòa bình, còn các bộ trưởng coi trọng sĩ diện quốc gia thì cứ liên tục nói những lời hùng hồn.

"Napoleon, khoảng khi nào thì đến Vienna?"

"Tướng quân bảo là ngày mùng 2 tháng 12."

Chẳng phải là ngày kia sao?

"Mà này, Napoleon thì làm sao ạ? Dạo này Luu cứ ủ rũ suốt, có liên quan gì không?"

Bị Điện hạ hỏi, tôi nghẹn lời. Không phải chuyện có thể giải thích ngay được. Điện hạ không biết chị Nannette, và tất nhiên cũng không biết việc tôi đang bị một ác ma tên là Mephistopheles ám.

"......Cây piano đặt làm, do Lệnh phong tỏa lục địa của Napoleon mà thiếu nguyên liệu nên không chế tác được. Vì thế cậu ấy mới buồn."

Tôi đã giải thích được mà không cần nói dối một lời nào. Điện hạ Rudolf cũng cười vẻ phức tạp. Có lẽ cậu không hoàn toàn tin, nhưng dường như đoán được có uẩn khúc gì đó rắc rối nên cậu đã quay lại việc học.

Ngay sau khi xong việc gia sư, tôi đi đến phòng tập của nhà hát cung đình. Vì từ hôm qua Luu không về phòng, nên tôi nghĩ có lẽ cậu ấy đang ở đây.

Tại hành lang trước phòng tập, những gã đàn ông to xác mặc trang phục kiểu quân phục quen thuộc đang tụ tập. Là các thành viên của Đoàn Liệt Sĩ Đấu Hồn Salzburg.

"......Chỗ ô nhịp 68 có nên lấy hơi không nhỉ?", "Thế thì ý nghĩa phân câu sẽ không khớp với bộ dây mất", "Lại bị Đại Sư phạm chửi vì không đồng bộ đường vĩ cho xem", "Kéo fortissimo (cực mạnh) đến tận lúc vào lời hát thì có ổn không?"

Họ đang nhìn chằm chằm vào bản nhạc và nhạc cụ của mỗi người, bàn bạc có vẻ rất nghiêm trọng. Dường như đang đau đầu về cách diễn giải tác phẩm. Nhìn cảnh tượng này, tôi lại thấy dù có là khỉ đột đô con thì họ quả nhiên vẫn là nhạc sĩ.

"Ồ, Tiến sĩ!", "Tiến sĩ, vất vả rồi ạ!", "Vất vả rồi ạ!"

Bị phát hiện rồi. Thoáng chốc tôi đã bị vây quanh bởi đám đàn ông to lớn lôi thôi.

"Người của bọn em lỡ tay, xin lỗi Tiến sĩ nhớ!", "Lũ lính Pháp bắt cóc đại tỷ Nannette, tìm thấy là bọn em đập cho ra bã!"

Kẻ bắt cóc là con ác ma nhà tôi, nhưng chuyện đó thì không thể nào nói ra được. Hơn nữa, kể từ đó Mephi hoàn toàn không xuất hiện, nên có muốn đập ra bã hay ra gì cũng chịu.

"À, chuyện đó để sau đi. Quan trọng hơn, mọi người có thấy Luu đâu không?"

"Bọn em cũng thấy có lỗi với thầy Luu lắm!", "Cả lũ sẽ cạo đầu tạ tội ạ!"

Nghe người ta nói đi chứ. Với lại đừng có cạo trọc, nhìn đáng sợ gấp ba lần đấy, xin can.

Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của phòng tập mở ra, đám đoàn viên mồ hôi nhễ nhại lục tục xách nhạc cụ bước ra. Ai nấy đều mang vẻ mặt phờ phạc.

"Sang phòng khác tập lại từng bè", "Từ hôm kia đến giờ chưa ngủ rồi", "Môi nứt toác hết cả", "Chỉ tiêu còn mười hai bài nữa cơ đấy", "Lên tinh thần nào", "Đấu Hồn——!!"

Các đoàn viên chia thành nhóm dây và nhóm kèn, dậm chân rầm rập tỏa đi dọc hành lang. Chỉ tiêu? Chưa ngủ? Sao lại dốc sức đến mức đó?

Bỗng, từ cánh cửa phòng tập đang mở toang, một giọng nói khản đặc gào lên vọng ra.

"Tai chúng mày để làm cảnh à! Ba nốt đầu là marcato (nhấn rõ), đâu phải cứ gào lên là được, đẩy giọng ra phía trước! Bass! Đừng có thấy nốt thấp quá mà phát âm 'r' hời hợt, đang gieo cước vận đấy! Được rồi, lại từ số thứ tự tập K."

Tiếng piano vang lên. Một khúc hợp xướng hùng tráng tuôn trào. Khi tôi ngó vào phòng tập, chỉ còn các đoàn viên bè hợp xướng ở lại, xếp hàng tít sâu trong phòng và mở bản nhạc. Người đang đứng vừa đàn piano vừa chỉ huy là anh Karl.

Màn đối đáp bốn bè nam dũng mãnh đến mức khiến người ta rùng mình kéo dài một lúc. Anh Karl đột ngột ngừng đàn, vung tay chỉ huy xuống. Gương mặt các thành viên hợp xướng đồng loạt cứng đờ, tiếng hát tắt ngấm.

"Chả ra cái đếch gì cả! Lũ Tenor chúng mày vừa ngủ vừa hát đấy à? Trên nốt liên ba là tiết tấu có chấm dôi nên đừng có bị cuốn theo mà hát thành năm trên một. Tao đã bảo trong đầu phải luôn vang lên nhịp bốn cơ mà! Với lại kéo dài giọng ra nữa, như con lắc đồng hồ treo tường ấy!"

"Rõ! Thưa Đại Sư phạm, cái đó bọn em hoàn toàn không hiểu ạ!"

"Không có trí tưởng tượng à! Thôi được rồi, tao làm mẫu cho mà xem, như thế này——"

Anh Karl vừa giáng những hợp âm nặng nề trên phím đàn vừa thẳng lưng, mở to miệng định cất giọng. Nhưng, thứ thoát ra từ cổ họng ấy là một âm thanh méo mó đau đớn, và sau đó là tiếng ho. Anh Karl khuỵu gối, hai tay vẫn đặt trên phím đàn, ho sặc sụa như muốn nôn ra.

Các đoàn viên đứng im phăng phắc không dám nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào tình trạng của anh Karl. Tôi cũng nín thở, dán mắt vào tấm lưng anh ấy từ lúc nào không hay.

Anh ấy đã định hát——bằng giọng hát đã mất.

Nơi giọng hát lẽ ra phải vang lên nay chỉ còn lại sự thinh lặng khó chịu đọng lại sau khi âm thanh khản đặc tan biến vào hư không. Anh Karl đứng dậy, cắn chặt môi và đóng nắp đàn piano lại.

"......Nghỉ giải lao ba mươi phút. Đọc kỹ lời bài hát đi."

Anh nói bằng giọng yếu ớt như ngòi bút cào trên giấy, rồi rời khỏi cây đàn. Đi đến cửa phòng tập, anh mới nhận ra tôi và cau mày.

"Mày đến đây làm gì hả Faust?"

"D... dạ không."

Tôi lùi lại, nhường đường. Anh Karl hừ mũi một cái, lườm quét qua đám đoàn viên bè dây và kèn đang tụ tập ngoài hành lang.

"Đừng có lải nhải nữa, lượn đi tập riêng ngay. Còn hai ngày nữa là phải master toàn bộ các bài đấy."

"Rõ!", "Xin lỗi đại ca!"

Tôi kinh ngạc, nhìn so sánh giữa bóng lưng anh Karl đang xa dần phía cuối hành lang và những nhạc công đang xốc lại nhạc cụ để lên dây cót tinh thần.

"...Chẳng biết Sư phụ làm cái gì mà vội vàng thế."

"Bắt nhồi nhét lượng Cantata của cả năm chỉ trong hai ngày, đúng là điên rồ."

"Mấy tên ngốc này, phải biết ơn đi chứ."

"Nhận được mối soạn Cantata từ nhà thờ là anh em mình khỏi lo chết đói một thời gian đấy."

"Cũng lâu lắm rồi Sư phụ mới dạy dỗ nghiêm túc thế này còn gì."

Nghe các thành viên trong đoàn trao đổi, tôi suýt thốt lên thành tiếng. Còn hai ngày. Một khóa huấn luyện cấp tốc.

Thấy anh Karl định rẽ ở góc hành lang, tôi gọi với theo rồi vội vã chạy tới.

"Gì đấy?"

"...À, ừm, chuyện còn hai ngày... là sao ạ?"

Tôi định cất tiếng hỏi nhưng lại nuốt ngược vào trong. Nhỡ đâu chỉ là hiểu lầm thì sao? Nhỡ việc này chẳng liên quan gì đến chuyện Napoleon quay lại Vienna? Dù thế nào, tuyệt đối không thể để anh Carl biết chuyện Napoleon sắp quay lại.

"Về chuyện Napoleon thì tao biết tỏng rồi."

Anh Carl nhìn thấu nỗi bất an của tôi, ném thẳng câu trả lời vào mặt.

"Thế nên tao mới phải đá đít mấy thằng to xác kia, nhồi vào đầu chúng nó mấy bài Cantata kiểu Vienna thật sành điệu đây. Tao không có thời gian đâu."

"...Nếu Napoleon quay lại, anh định giết hắn sao?"

"Đương nhiên." Anh Carl đẩy mạnh vai tôi, ép sát vào tường. "Pauline vẫn đang ru rú ở Paris, và lần này tao biết rõ đích đến của Napoleon."

"...Hả?"

"Hắn đến để giết Nannette. Rành rành ra đó còn gì."

"Hả, cái, sa, sao lại..."

Anh Carl tặc lưỡi đầy vẻ cáu kỉnh.

"Mày ngu à? Không có lấy một mẩu trí tưởng tượng nào sao? Mày nghĩ tại sao Napoleon lại mò đến đây đúng vào lúc này? Mấy gã tấn công căn nhà an toàn đó đã báo tin cho Napoleon rồi. Rằng người thợ làm đàn hắn đang tìm kiếm đã ký giao ước với ác ma và tự nhốt mình trong dị giới bên kia tấm kính. Người thường không thể chạm vào được. Thế nên đích thân Napoleon mới phải bỏ dở cả mặt trận Nga để lặn lội đến đây."

Để đập tan cái không gian đang bị ngưng trệ và bao bọc bởi sức mạnh của ác ma Mephistopheles kia.

Kẻ được gọi là Ma Vương như Napoleon mà cũng làm được chuyện đó sao?

*Mephi. Này Mephi, thế nào rồi? Những điều anh Carl nói có đúng không?* Tôi thử gọi cô ta trong tâm trí, nhưng chẳng có lấy một chút phản hồi. Vậy là tôi buộc phải tự suy luận một mình.

Quả thực những gì anh Carl nói rất logic. Hai ngày nữa, vào ngày mùng 2 tháng 12, Napoleon sẽ đến căn nhà ẩn náu ở ngoại ô. Hơn nữa, ác ma hộ vệ Pauline Bonaparte đang bị thương nặng và đã quay về Paris. Đây là cơ hội tuyệt vời. Anh Carl chỉ cần nạp đạn ma thuật vào súng và chờ đợi thời cơ.

Và rồi, bất kể vận mệnh của Napoleon có xoay vần thế nào, anh Carl cũng sẽ rơi xuống địa ngục. Rơi vào lòng bàn tay của Zamiel. Chỉ còn hai ngày nữa thôi. Thế nên anh ấy mới dạy cho đám nhạc công còn lại những tiết mục được ưa chuộng ở Vienna, rèn giũa họ để dù không có anh, họ vẫn kiếm được việc làm.

Này, cái quái gì vậy? Tại sao một người có thể lo nghĩ cho người khác đến mức đó như anh, lại làm cái trò ngu ngốc là bán linh hồn cho ác ma chỉ để trả thù Napoleon chứ? Cái đầu lạnh lùng và đầy toan tính đó, hãy dùng một chút cho bản thân mình đi. Một cơn giận vô cớ phồng lên trong tôi, vỡ tung, rồi xẹp xuống và tan biến.

Đó là quyết định của người ta. Tôi chẳng có tư cách gì để xen vào.

"Phải rồi Faust, đứng đợi ở đây một chút. Vừa hay tao có cái này cần đưa cho mày."

Anh Carl đột ngột lên tiếng khiến tôi buột miệng thốt lên một tiếng ngớ ngẩn: "...Hả?". Anh bỏ mặc tôi đứng chôn chân ở đó vì chưa hiểu chuyện gì, rảo bước biến mất về phía cuối hành lang, rồi quay lại sau khoảng năm phút.

Khi tôi rón rén mở nắp chiếc hộp gỗ lớn vừa bị dúi vào tay, bên trong là những thanh kim loại sáng loáng xếp thành hàng. Những lưỡi dao với đủ loại hình thù. Tôi hoảng hốt đóng nắp lại, định trả cho anh Carl.

"C-cái gì thế này? Anh bảo tôi đi đâm ai à? H-hay là thư thách đấu? Tôi không cần đâu, không cần đâu mà!"

"Nhìn cho kỹ vào thằng ngu." Tôi bị tát một cái. "Là dao làm bếp."

Tôi ngẩn người, rồi một lần nữa rụt rè nâng nắp hộp lên.

...Đúng thật, là dao làm bếp. Chỉ nhìn thôi cũng biết đây là những con dao được chế tác tinh xảo với đủ chủng loại. Tôi nhìn anh Carl với vẻ bối rối tột độ, nhưng anh lại lảng tránh ánh mắt tôi, trông có vẻ ngượng ngùng.

"Tao cứ được mày mời bữa sáng mãi, với lại lúc đến nhà Ông Chú tao cũng được mày giúp đỡ nhiều rồi. Đây là tiền trả công."

"...Hả... Hảaaaaa?"

Tôi thốt lên một âm thanh kỳ quặc.

"Mày toàn dùng mấy con dao chẳng ra hồn còn gì. Cách cắt bánh mì quá tệ."

Đúng là tôi cũng từng nghĩ sắp tới phải sắm sửa dụng cụ nấu nướng cho tử tế hơn. Nhưng tôi đâu có làm gì to tát đến mức được nhận thứ đồ quý giá thế này.

"Tao chỉ làm vì cảm thấy khó chịu khi vẫn còn mắc nợ thôi. Cầm lấy rồi biến cho khuất mắt tao."

Anh Carl nói với vẻ hằn học rồi bước đi dọc hành lang. Tôi cứ nhìn mãi vào bóng lưng ấy, rồi lại nhìn xuống chiếc hộp gỗ trên tay. Cảm xúc mãnh liệt tưởng chừng như sắp vỡ tung ban nãy lại sục sôi trong lòng.

Vì cảm thấy khó chịu khi vẫn còn mắc nợ.

Vì sắp biến mất khỏi thế gian này rồi, sẽ không thể trả được nữa.

Đừng có đùa chứ. Tôi siết chặt chiếc hộp gỗ vào ngực. Thế này chẳng phải giống di vật sao? Nhận thứ này xong thì bảo tôi phải làm gì đây? Anh định bảo tôi sau khi anh biến mất thì cứ tỉnh bơ mà dùng nó trong bếp à? Sao mà làm thế được. Người cảm thấy khó chịu là tôi đây này. Tôi thề sẽ vứt nó đi cho xem.

***

Rời khỏi cung điện Hofburg và đi bộ dọc theo con kênh về phía căn hộ, tôi nhìn thấy những người lính đang xếp hàng ngay ngắn tại bãi tập quân sự trên cồn cát giữa sông. Họ đang tập luyện bắn đồng loạt và rà soát quy trình pháo kích với những động tác đều tăm tắp. Nhìn kỹ hơn, những con thuyền đi lại trên kênh đều chở các kiện hàng phủ vải in dấu của chính phủ Áo, mớn nước mấp mé mạn thuyền chứng tỏ hàng hóa rất nặng. Có lẽ là quân nhu như đạn dược hay nòng pháo. Chúng đang lần lượt được bốc dỡ lên bãi tập.

Họ thực sự định nghênh chiến Napoleon sao? Trong khi Bệ hạ Franz đã quyết tâm chọn hòa bình đến nhường ấy. Tiếng nói của phe quý tộc diều hâu lớn đến vậy sao? Uy tín của Hoàng đế đã bị coi nhẹ đến mức này rồi ư?

Ngay lúc đó, tôi chợt thấy lấn cấn với ngày mùng 2 tháng 12. Có chuyện gì đó, hình như đã từng xảy ra. Tôi đã đọc ở đâu đó rồi. Một ngày đặc biệt. Tôi rảo bước nhanh hơn. Băng qua kênh, mặc cho gió lạnh ẩm ướt quất vào má, tôi vội vã đi qua con phố, đá tung đám lá khô đọng trên mặt đường lát đá, về đến căn hộ và chạy vội lên cầu thang.

Lao vào phòng, tôi lôi chiếc cặp sách cất sâu nhất trong tủ đồ phòng ngủ ra. Mở cuốn sách giáo khoa Lịch sử Thế giới, hàng loạt ký tự lạ lẫm ùa vào tầm mắt khiến tôi chóng mặt. Là Kanji, Hiragana và Katakana. Dù là tiếng mẹ đẻ tôi đã dùng hơn mười năm, nhưng sự lãng quên ngày càng trở nên tồi tệ. Cái gì thế này? Không, giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó. Tôi từ bỏ việc đọc chữ, chỉ dò tìm trang cần thiết qua các con số và hình ảnh. Năm 1805. Đây rồi. Ngày 2 tháng 12.

Là ngày diễn ra trận Austerlitz.

Ngày mà Tam Đế Hội Chiến, lẽ ra đã được né tránh, sẽ diễn ra.

Tôi đánh rơi cuốn sách giáo khoa xuống đầu gối, bàng hoàng ngước nhìn trần nhà. Cảm giác bất lực đè nặng lên vai, tôi trượt xuống sàn, rã rời.

Ra là vậy. Ra là vậy nên hai ngày nữa hắn mới đến.

Chắc chắn rồi. Không thể sai được. Napoleon sẽ đến Vienna vào ngày 2 tháng 12, và quân đội Áo sẽ nghênh chiến, gây ra chiến tranh. Bởi vì chỉ riêng việc con người phải chết vào ngày đã định là không thể thay đổi. Vào ngày 2 tháng 12, có hàng ngàn, hàng vạn người buộc phải chết. Là binh lính của quân đội Áo, quân đội Nga và quân đội Pháp. Những quân nhân lẽ ra đã mất mạng trong trận Austerlitz theo lịch sử mà tôi biết. Ngay cả khi lịch sử bị bẻ cong bởi Công chúa Luise và Bệ hạ Franz để tránh trận chiến ấy, thì cái chết của hàng ngàn hàng vạn người đó vẫn phải xảy ra ở đâu đó.

Chính vì thế, quân đội Nga đã ngu ngốc không chịu về nước. Quân đội Pháp cũng truy kích theo. Quân đội Áo cũng đang chuẩn bị chiến đấu. Tất cả chỉ để hợp thức hóa sự sắp đặt của Thần linh.

Napoleon—chắc hẳn hắn biết điều này. Hắn không thấy gì khi bị biến thành quân cờ của định mệnh sao? À, nhưng mà... hắn đang cố gắng hết sức để không đi chệch khỏi cuộc đời của một Napoleon mà nhỉ. Phải rồi. Đối với hắn, nếu không có trận Austerlitz thì cũng rắc rối to.

Đành chịu thôi. Dù sao những kẻ phải chết cũng chỉ là người lạ, không tên không tuổi.

Tôi của lúc đó đã ôm ấp những suy nghĩ hời hợt như vậy. Rằng dù biết có người sẽ chết, nhưng cũng chẳng thể ngăn cản được, nên đành mặc kệ thôi.

Phải mãi về sau này, tôi mới thấm thía sự ngây thơ của chính mình.

Dù sao thì lúc đó, tôi chỉ nghĩ được đến chuyện của chị Nannette và anh Carl. Cả hai người họ đều sẽ không chết. Không, phải nói là thậm chí không thể chết được mới đúng. Tóm lại, đối thủ không phải là cái gọi là định mệnh do Thần linh quyết định. Đối thủ là bản giao ước với ác ma. Nếu vậy thì, biết đâu...

Tôi nằm ngửa ra sàn nhà lạnh toát. Ánh nắng chiều tà xiên qua cửa sổ, châm chích lên mi mắt và má. Mày bị ngu à, tôi tự nhủ. Ác ma thì làm được gì chứ? Một đứa đến cả Zamiel còn không động được vào móng tay như tôi?

Tôi lấy hai tay che mặt, chắn đi ánh nắng. Cái lạnh thấm sâu gấp bội.

Sàn nhà rung chuyển làm tôi bừng tỉnh.

"...Đừng có làm va đập đấy", "Được rồi, nâng lên", "Phòng cuối hành lang", "Còn bốn cái nữa", "Nhét hết vào được không đấy?", "Cứ khiêng đi".

Giọng của mấy người đàn ông vang lên xen lẫn vô số tiếng bước chân và tiếng kéo lê vật nặng. Tôi bật dậy chạy ra cửa. Định ngó xem tình hình hành lang thế nào, nhưng cánh cửa vừa mở ra đã va phải cái gì đó, chỉ hé được một khe hở chừng mười lăm phân. Có vẻ như người ta đang lần lượt khiêng những vật gì đó rất lớn vào phòng của Luu.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đóng cửa lại chờ đợi. Lát sau sự ồn ào cũng lắng xuống, và tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc của cô thiếu nữ.

"Xếp dọc theo tường giúp tôi, để cái nào cũng có thể chơi được ngay ấy! Không có chỗ ư? Dẹp giường với kệ sang một bên đi, không sao đâu, nhanh lên!"

Là giọng của Luu. Lần này đến lượt tiếng đồ đạc bị di chuyển ầm ĩ vọng lại ngắt quãng từ phía phòng cậu ấy. Rốt cuộc phải mất khoảng ba mươi phút sau mọi thứ mới yên tĩnh trở lại.

Dù tiếng bước chân của những người công nhân đã khuất dần xuống cầu thang, tôi vẫn không thể bước ra hành lang. Tôi cứ ngồi bệt xuống sàn ngay trước cửa ra vào. Bởi vì, tiếng piano đã vang lên. Một quãng tám Đô (C) trầm. Một lần nữa. Rồi lại một lần nữa.

Không phải là một bản nhạc nào cả. Chỉ là một âm thanh duy nhất cứ lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại mãi.

Âm sắc thay đổi. Là một cây đàn khác, tôi nhận ra. Nghe họ nói còn bốn cái nữa hay là tất cả gì đó, chẳng lẽ cậu ấy mua một đống piano về sao? Nhưng thứ cậu ấy đang chơi vẫn không đổi. Chỉ liên tục gõ vào quãng tám Đô. Ngừng một chút, rồi lại một cây đàn có âm sắc khác bắt đầu vang lên y hệt. Thay đổi cường độ, thay đổi nhạc cụ, thay đổi nhịp độ, nhưng cao độ vẫn giữ nguyên.

Tôi hiểu cậu ấy đang làm gì. Tôi hiểu quá rõ.

Đây là nốt nhạc đầu tiên của bản "Appassionata" (Sonata Nhiệt tình).

Gõ cửa, gõ cửa, gõ cửa, nhưng cánh cửa vẫn không mở, và cậu ấy vẫn chưa thể bước ra bước đầu tiên.

Không biết tôi đã đếm tiếng gõ cửa ấy bao nhiêu lần. Cuối cùng tiếng đàn cũng dứt.

Tôi khẽ lách qua cửa ra vào bước ra hành lang, gõ cửa phòng bên cạnh.

"...Gì đó."

Tôi nghe thấy tiếng Luu lầm bầm khe khẽ. Tôi xoay nắm đấm và từ từ kéo cửa ra.

Cậu ấy đang ngồi xổm ngay trước cửa ra vào. Lũ mèo đang quấn lấy xung quanh. Hai con trắng lớn nằm trên vạt váy đen trải rộng trên sàn, con đen cỡ vừa và con đen nhỏ nằm chồng lên nhau trên đùi, còn con mèo đen hai đuôi nhỏ nhất thì đang ngồi trên vai, cọ mũi vào tai Luu.

Căn phòng bên trong gần như không còn chỗ cho người đứng. Năm cây đàn piano bị nhồi nhét một cách cưỡng ép vào đó. Hai cây trong cùng kia thậm chí còn chẳng biết có ngồi vào mà đánh được không nữa.

"Cậu sẽ cười là tớ mua sắm phí phạm cho mà xem."

Luu vừa nói vừa dùng đầu ngón tay cù vào tai con mèo trắng to nhất. Tôi trả lời bằng giọng mũi không rõ ràng.

"...Không có đâu. ...Nhưng mà, cậu mua nhiều thế này để làm gì?"

"Không biết. Tớ cũng không biết nữa."

Luu ôm chặt con mèo đen nhỏ vào ngực.

"Tớ cứ nghĩ là nếu thử chạm vào nhiều loại piano khác nhau, biết đâu tớ sẽ nhìn thấy điều gì đó. Nhưng quả nhiên là không thể. Thứ duy nhất tớ nhận ra, chỉ là sự ngu xuẩn của chính mình mà thôi."

"Ngu xuẩn...?"

"Tớ đã giao phó âm nhạc của tớ cho Nannette. Chẳng khác nào bắt cô ấy gánh vác linh hồn của chính tớ vậy. Cái gì mà không thể chơi cho đến khi cây đàn đưa ra câu trả lời chính xác chứ..."

Tôi bước lại gần Luu một bước rồi cúi thấp người xuống.

"Chuyện của chị Nannette không phải lỗi của Luu đâu."

"Chuyện đó thì tớ biết thừa," Luu nhả ra từng chữ. "Nannette đã ký giao ước với ác ma bằng lòng kiêu hãnh của một người thợ thủ công. Tớ chẳng có tư cách gì để cảm thấy có trách nhiệm cả. Chuyện đó tớ hiểu đến thắt cả ruột gan rồi. Nhưng mà, lẽ ra tớ đã có thể làm được nhiều hơn thế. Định vứt bỏ piano ư? Câu trả lời chính xác lẽ ra phải do tớ đưa ra mới đúng! Phải không?"

Lũ mèo ngước nhìn khuôn mặt Luu đầy lo lắng.

"Trong tớ, hình dáng chân thực của bản sonata Fa thứ đó lẽ ra đang vang vọng. Việc tớ không thể truyền tải được nó đến Nannette, là sự lười biếng của tớ, sự vô năng của tớ, thất bại của tớ."

Cảm giác sai lệch xoắn vặn trong lòng tôi. Những điều Luu nói có gì đó không đúng. Có gì đó kỳ lạ. Câu trả lời chính xác, hay hình dáng chân thực. Rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ? Tôi không thể diễn tả thành lời rõ ràng được.

Thay vào đó, tôi nói một lời an ủi sáo rỗng.

"Đâu phải đã chắc chắn là cô ấy sẽ không quay lại."

Luu ngước đôi mắt ầng ậng nước lên nhìn tôi.

"Chỉ cần hoàn thành cây đàn là cô ấy sẽ về thôi. Dù Mephi... có nói là không thể."

"Cậu đã hỏi kỹ Mephi chưa?"

Tôi lắc đầu.

"Từ hôm đó cô ta không xuất hiện nữa."

"Vậy sao. Tớ cũng có bao nhiêu chuyện muốn nói với cô ấy."

Hẳn là ả không dám vác mặt đến trước chúng tôi. Bởi ả đã ra tay với bạn của Luu. Thú thực, như vậy tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn. Dù sau đó tôi đã gọi Mephi bao nhiêu lần, nhưng việc không nhận được hồi âm khiến tôi yên tâm. Bởi lẽ, nếu chạm mặt, tôi cũng chẳng biết phải nói gì.

Đúng như lời ả nói. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã quên mất bản chất thực sự của ả. Tôi đã lơ là cảnh giác ở đâu đó trong tâm trí mình. Tôi cứ đinh ninh rằng rốt cuộc ả vẫn là đồng minh, rằng ả sẽ chẳng làm hại tôi hay những người xung quanh. Nhưng ả là ác ma. Là hiện thân của dục vọng. Giờ đây khi đã thấm thía điều đó, dù có gặp lại, tôi phải làm vẻ mặt thế nào đây──

Tôi chợt ngẩng đầu lên.

Hình như tôi vừa nghe thấy tiếng cười khúc khích của phụ nữ. Ở đâu? Là tôi tưởng tượng sao? Cảm giác như âm thanh phát ra từ phía Luu đang ngồi xổm, nhưng đó không phải giọng cô ấy.

Rồi tôi nhận ra. Trên vai Luu, vùi mình trong mái tóc đỏ dày là một con mèo đen đuôi chẻ đôi đang bám chặt. Đôi mắt nó liếc nhìn về phía tôi.

...Đỏ ngầu.

"──Mephi?"

Tôi bước lại gần Luu, cất tiếng gọi với cảm giác nửa tin nửa ngờ. Luu nhìn tôi đầy vẻ nghi hoặc. Con mèo đen thè lưỡi liếm mép, cọ người vào tai Luu như muốn lẩn trốn dưới mái tóc đỏ. Hành động đó khiến nghi ngờ trong tôi chuyển thành tin chắc.

"Mày là Mephi đúng không, ê!"

Luu chớp chớp đôi mắt to tròn.

"Yuki, cậu đang nói cái gì v── á."

Ngay bên tai cô ấy, cơ thể nhỏ bé của con mèo đen bất ngờ phình to. Lông lá tuôn chảy như một dòng sông dài, rồi thụt vào để lộ da thịt; hai chân trước đang bám víu bỗng dài ngoằng, đầu mút tách nhánh thành năm ngón tay, móng vuốt cắm phập vào ngực Luu.

Mephi, giờ đã hoàn toàn trở lại hình dáng thiếu nữ thường ngày, ngồi ngay sau lưng Luu trong tư thế ôm chầm. Ả tì cằm lên vai Luu, dùng chóp mũi cọ vào dái tai cô ấy đầy nhột nhạt.

"Á, khoan, Mephi, dừng lại đi, nhột quá!"

Tôi ngán ngẩm nhìn Luu đang vùng vẫy tay chân trong vòng tay ác ma. Bốn con mèo kia cũng hoảng hốt bỏ chạy, đứng vây quanh nhìn từ xa.

"Là cô biến thành nó sao? T... từ bao giờ thế hả? *Zechzehntelnote*, *Zechzehntelnote* của tôi đâu rồi!"

Luu gọi tên con mèo với vẻ mặt thất thanh.

"Ô kìa. Mèo thật vẫn đang ở đây đàng hoàng mà."

Mephi lôi từ dưới váy ra một cục bông đen nhỏ xíu. Là một chú mèo con có cái đuôi chẻ đôi. Mắt Luu rưng rưng.

"*Zechzehntelnote*!"

Cô ấy ôm chầm lấy chú mèo con, cọ má lia lịa vào cái đầu nhỏ xíu của nó.

"A, tôi cũng muốn được tiểu thư Ludovika làm vậy với mình nên mới biến hình, thế mà cùng lắm chỉ được ngửi tai thôi. Tiếc thật. Ngài Yuki cũng nên biết đọc bầu không khí hơn đi chứ."

"Biết thế quái nào được! Mà sao cô lại biến thành mèo?"

"Vì trót ra tay với tiểu thư Nannette nên tôi thấy có lỗi quá, không còn mặt mũi nào gặp tiểu thư Ludovika ạ." *Nếu thế thì tỏ ra hối lỗi hơn chút đi, đừng có sờ soạng ngực Luu như thế!*

"Mephi, buông, buông ra, buông ra mau!"

Luu giãy giụa, gạt tay Mephi ra, vặn người quay lại rồi chống tay đẩy mạnh để tạo khoảng cách.

"Cô ở ngay bên cạnh suốt sao! Cứ đường hoàng mà xuất hiện đi chứ."

"Nhưng làm thế thì tiểu thư Ludovika sẽ trách mắng tôi chuyện của tiểu thư Nannette mất. Dù là ác ma nhưng bị người thương nổi giận thì cũng buồn lắm chứ bộ."

"Tại sao tớ lại phải trách mắng Mephi chứ?"

"...Dạ?"

"Cô là ác ma mà. Là ác ma thì phải cám dỗ con người chứ? Cũng giống như mèo mài móng thôi. Nếu chân cây đàn piano quý giá bị mèo cào... ừm, hừm, thì cũng tức thật đấy, nhưng có mắng mèo thì nó cũng đâu có nghe. Vì giữ cho móng sắc nhọn là niềm kiêu hãnh của loài mèo mà."

Mephi ngẩn người ra một lúc, rồi làm vẻ mặt vô cùng xúc động và ôm chầm lấy Luu.

"Oái," Luu đập đập hai tay.

"Aaa, tiểu thư Ludovika, tiểu thư Ludovika! Tôi yêu người lắm!"

"Đã bảo buông ra mà, nghẹt thở quá!"

"Tiện thể nói luôn, tôi thuộc phái chó."

"Phái nào cũng được," tôi kéo Mephi tách khỏi Luu. "Quan trọng hơn, tôi có chuyện muốn hỏi."

"Tôi sẽ cân nhắc thêm tùy chọn 'đóng giả mèo' nữa."

"Cái đó tôi không có hỏi." Dù đã đoán trước phản ứng này.

"Đóng giả mèo là diễn cái gì cơ?"

"Luu không cần biết đâu!"

"Chuyện đó thì..."

"Yuki, biết liêm sỉ chút đi!"

Mephi mới chỉ nói "Chuyện đó thì" thôi mà. Mệt mỏi với cái mô-típ này ghê. Thỉnh thoảng cho tôi hỏi một cách nghiêm túc đi.

"Chị Nannette thực sự không thể hoàn thành cây đàn sao? Tuyệt đối không thể ư?"

Khi tôi hỏi, Mephi tắt hẳn nụ cười và đáp:

"Vâng. Tuyệt đối không."

"Làm gì có chuyện đó," Luu dùng hai tay đập vào đầu gối Mephi. "Nannette là bậc thầy số một Vienna đấy. Vì tin tưởng vào tay nghề đó nên tớ mới nhờ cậy mà."

"Chính vì là bậc thầy đấy ạ."

Mephi ném cái nhìn đỏ rực vô cảm về phía Luu.

"Vì là bậc thầy, nên nếu không hoàn thành được một tác phẩm hoàn hảo thì cô ấy sẽ không tự chấp nhận. Vì biết rõ điều đó nên tôi mới đề nghị khế ước."

Bởi cô ấy sẽ mãi mãi theo đuổi một "thành phẩm" mà chẳng ai biết hình hài ra sao.

"Hơn hết, việc không gian ngưng trệ kia đến giờ vẫn chưa được giải trừ chính là bằng chứng cho việc cây đàn vĩnh viễn không hoàn thành. Bởi bên trong đó chứa đựng thời gian vô tận. Trong khi bên ngoài lớp kính chỉ một khoảnh khắc trôi qua, thì bên trong có thể nhồi nhét và chồng chất bao nhiêu năm tháng tùy ý."

Nếu bây giờ chưa xong, nghĩa là sau này cũng sẽ không xong, ý là vậy sao?

"Hưm hưm hưm," Luu gầm gừ. "Cô đúng thật là ác ma nhỉ!"

"Vâng. Là ác ma ạ."

"Thật sự không có cách nào đưa Nannette ra khỏi đó sao?"

"Giờ khế ước đã thành lập rồi thì không còn cách nào nữa ạ."

Mephi nói dứt khoát, rồi hạ giọng nói thêm:

"...Nếu là Napoleon thì có lẽ làm được đấy."

Đôi đồng tử đỏ rực của ác ma hướng về phía tôi.

"Còn hai ngày nữa là hắn quay lại rồi nhỉ?"

"Ừ, ừm..."

"Sức mạnh của gã đàn ông đó đến tôi cũng không dò thấy đáy. Hắn có lẽ đập vỡ được bức tường ngưng đọng thời gian bao quanh không gian kia đấy."

"Nếu chuyện đó xảy ra thì Nannette sẽ thế nào!"

"Ai biết. Chắc chắn là không yên lành rồi. Mà dẫu có may mắn sống sót thì sau đó cũng bị Napoleon bắt giữ nên cũng như nhau cả thôi."

"Nguy, nguy to rồi! Phải chuyển cái ống thủy tinh đó đi chỗ khác ngay."

"Vô ích thôi ạ. Thời gian đang dừng lại nên không di chuyển được đâu. Với lại đó chỉ là cái cửa vào, tiểu thư Nannette đâu có ở trong lồng kính. Nơi cô ấy ở là một thế giới khác nằm phía bên kia kìa."

"Hưm hưm?" Luu đặt con mèo đen lên đầu, nghiêng cổ thắc mắc. "Mấy chuyện phức tạp tớ không hiểu rõ lắm."

"Dù sao thì xin hãy yên tâm. Đằng nào thì Napoleon cũng không chạm được vào một ngón tay của tiểu thư Nannette đâu."

"Hửm, hả? Nghĩa là sao?"

"Tiểu thư Ludovika đã nói với tiểu thư Nannette rồi đúng không. Rằng hãy hoàn thành cây đàn trước khi Napoleon quay lại Vienna."

"Đúng là tớ đã nhờ như thế, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì?"

"Thế nên, chừng nào cây đàn chưa xong thì tiểu thư Nannette tuyệt đối không muốn đón nhận cái kỳ hạn đó. Người hiểu chứ? Thứ tôi cung cấp là căn phòng nơi thời gian tiếp tục ngưng trệ bao lâu tùy thích. Đối với linh hồn của tiểu thư Nannette, ngày mùng Hai tháng Mười Hai sẽ không bao giờ đến. Cô ấy sẽ tiếp tục phân tách thời gian ngay trước thời khắc định mệnh ra đến vô hạn, và mãi mãi dừng lại ở đó."

*Yên tâm ở chỗ nào chứ*, tôi thầm chửi rủa trong bụng.

Ý của Mephi tóm lại là: Dù Napoleon có làm gì chị Nannette đi nữa──có phanh thây hay xiên nát──thì linh hồn ấy vẫn sẽ tiếp tục kéo dài thời gian trước khi Napoleon đến vô tận, và dừng lại ở đó. Việc chị ấy vĩnh viễn thuộc về Mephi vẫn không thay đổi.

"Cô, đúng thật là, đúng thật là ác ma mà! Đồ ác ma!" Luu nói, hai má đỏ bừng vì giận. Con mèo đen trượt khỏi đầu cô ấy.

"Vâng. Là ác ma ạ."

"Lúc nãy tớ nói thế thôi, chứ giờ tớ thấy tức lắm rồi đấy!"

"Hẳn là vậy rồi. Vì đó là định mệnh mà."

Nói đoạn, Mephi nở một nụ cười yếu ớt đến mức tưởng chừng có thể bị thổi tắt bởi cơn gió chiều tà bất chợt, rồi đặt tay lên má Luu. Ngay khoảnh khắc Luu chớp mắt, định mở miệng nói gì đó, hình dáng ác ma vỡ tan thành vô số hạt đen bay tứ tán, để lại mùi xạ hương thoang thoảng rồi biến mất. Lũ mèo cũng giật mình nép vào người Luu, trừng mắt nhìn vào khoảng không hư vô nơi vừa nãy vẫn còn bóng người đen tuyền.

Tiếng thở dài của Luu như thấm sâu vào lồng ngực tôi, khiến tôi ngồi phịch xuống sàn. Cơn ớn lạnh dữ dội ập đến, tôi kéo con mèo trắng to lớn lại gần và đặt lên đầu gối. Con mèo làm mặt khó chịu nhưng không bỏ đi. Hơi ấm nặng trịch đè lên chân tôi. Luu cũng ngồi im lặng, vây quanh bởi bốn con mèo còn lại.

Chị Nannette, bằng ý chí của chính mình, đã đi sang phía bên kia của sự vĩnh cửu. Chúng tôi không thể làm gì được nữa. Chẳng những không với tới tay, mà ngay cả giọng nói cũng không thể chạm tới. Và rồi hai ngày nữa Napoleon sẽ trở lại thành phố này, cái bẫy Mephi giăng ra sẽ hoàn tất. Linh hồn chị Nannette sẽ rơi vào tay ác ma.

Nếu vậy thì cây đàn của Luu sẽ ra sao? Bản *Appassionata* thì thế nào?

Tôi rùng mình, ôm chặt lấy đôi đầu gối đang co lên. Con mèo trắng bị bụng tôi ép chặt liền kêu lên phản đối. Tôi thấy ghê tởm chính mình khi vẫn còn nghĩ đến âm nhạc trong tình cảnh này. Nhưng đó là cảm xúc thật lòng không thể chối cãi. Việc Luu bỏ cuộc khi chưa chạm đến hình hài thực sự của bản Sonata piano đó còn khiến tôi sợ hãi hơn cả việc chị Nannette không quay về. Không, không chỉ riêng bản *Appassionata*. Có khả năng Luu sẽ không bao giờ viết nhạc piano nữa. Lịch sử có thể thay đổi theo bất kỳ hướng nào. Thực tế là, tính đến thời điểm này, số lượng bản Sonata piano mà Luu xuất bản đã ít hơn một bài so với lịch sử sáng tác của Beethoven mà tôi biết.

Khi tôi nhận ra, ánh nắng chiếu qua cửa sổ đã chuyển sang màu đỏ như quả cà chua chín nẫu. Ngày đông sao mà ngắn ngủi thế. Thời gian ít ỏi còn lại của chúng tôi, và cả sự vĩnh hằng mà chị Nannette đang mắc kẹt, đang dần bị gặm nhấm.

Và rồi, tôi và Luu cùng lúc tìm ra câu trả lời.

"...Yuki, tớ có chuyện muốn nhờ──"

"Nè Luu, tớ có việc muốn nhờ."

Giọng nói va vào nhau trong bóng tối nhập nhoạng, chúng tôi nhìn nhau rồi cùng im bặt. Lưng con mèo khẽ cựa quậy. Luu thở hắt ra rồi ngẩng mặt lên lần nữa.

"Gì thế. Đã định nói thì nói cho hết câu đi chứ, khó chịu quá."

"Luu nói trước đi. ...Là về ma thuật của tớ đúng không."

"Hưm."

Luu hơi chưng hửng, nhưng rồi lại mở lời.

"...Đúng vậy. Cậu... à không, Goethe đã triệu hồi cơ thể mới từ tương lai hai trăm năm sau nhỉ?"

"Ừ."

"Nếu dùng ma lực để vượt thời gian được, thì chẳng phải có thể quay ngược về trước khi Nannette lập khế ước với Mephi sao? Lúc đó nếu tớ rút lại yêu cầu, thì Nannette sẽ không phải gặp chuyện thế này."

Tôi nuốt ngụm nước bọt đắng ngắt rồi trả lời:

"Hiện giờ thì không được. Tớ đã nói rồi mà, chuyện hồi còn là Goethe tớ quên gần hết rồi."

Gương mặt Luu tối sầm lại, như thể bị bóng tối chiều tà ngoài cửa sổ đuổi kịp và nuốt chửng.

"Nhưng, tớ sẽ tìm cách nhớ lại."

"Tìm cách thế nào?"

Cách thức đó, tôi đã biết chắc từ lâu. Chỉ là tôi cứ mãi lảng tránh. Phải đọc. Phải đọc câu chuyện của Goethe. Cầm lấy cuốn "Nỗi đau của chàng Werther", mở ra, đắm mình và uống cạn nó. Đó là câu chuyện của chính ông ấy, được viết bằng ngòi bút mài từ xương và mực pha từ máu của chính Goethe. Tôi phải chấp nhận nó, và tiến lại gần ông ấy sâu hơn nữa. Để lấy lại ma lực.

"Tớ có chuyện muốn nhờ Luu."

Tôi lặp lại điều định nói ban nãy. Chắc hẳn vẻ mặt tôi trông thiết tha lắm, nên tôi nghe rõ cả tiếng Luu nuốt nước bọt.

"Có thể tớ sẽ không quay lại được. Lúc đó, dù có phải tát hay tạt nước vào mặt thì tớ cũng muốn cậu gọi tớ về."

"Gọi về là sao chứ. Cậu định đi đâu hả?"

Phải rồi. Tôi vẫn chưa kể cho cô ấy nghe. Về khế ước giữa Goethe và Mephistopheles. Về lời nguyền đã trói buộc trái tim tôi, lời nguyền mà tôi đã quyết tâm sẽ có ngày phá bỏ.

Thở hắt ra hơi khí đang nghẹn ứ trong lồng ngực, tôi ngồi đối diện với Luu và bắt đầu kể. Về những gì Mephi đã nói với tôi. Về chuyện đã xảy ra khi tôi đọc "Götz von Berlichingen" lần đầu tiên. Về lý do tại sao tôi lại sợ nghe tiếng đàn của Luu. Và cả những gì Freddy đã làm cho tôi. Tôi kể hết tất cả.

"...Vớ vẩn."

Nghe xong, Luu thốt lên với vẻ mặt ngán ngẩm. Tôi chưng hửng.

"...Vậy sao? Chắc là thế."

Tôi không ngờ cô ấy lại nhìn mình bằng ánh mắt chán chường đến vậy. Tại sao lại vớ vẩn chứ? Đằng này tôi đã phải nếm trải cảm giác thời gian như sắp ngừng lại không biết bao nhiêu lần một cách cực kỳ nghiêm túc đấy nhé.

"Nếm trải hết mọi thứ trên đời này ư? Được thỏa mãn thì sẽ bị lấy mất linh hồn sao? Chỉ vì thế mà cậu sợ hãi cả tiếng đàn piano của tôi vọng qua vách tường ư? Tôi thực sự ngán ngẩm cậu từ tận đáy lòng đấy!"

"Ơ, ơ kìa, sao cậu lại nói nặng lời thế."

"Nói đến thế mà cậu vẫn không hiểu sao? Nếu trong cậu còn sót lại dù chỉ một mảnh linh hồn của nghệ sĩ Goethe, thì chuyện được thỏa mãn là điều không thể nào xảy ra!"

"...Hả...?"

Luu sấn lại gần. Lũ mèo hoảng sợ trước khí thế của cô ấy mà bỏ chạy tán loạn.

"Cậu nghĩ tại sao chúng ta lại sáng tác ca khúc, làm thơ, viết truyện? Chính là vì chúng ta tuyệt đối không bao giờ được thỏa mãn. Giống như kẻ trôi dạt trên biển cố uống nước mặn để giải cơn khát dù biết rằng cổ họng sẽ bị thiêu đốt và máu huyết sẽ hư hoại, chúng ta tiếp tục sáng tạo chính vì chúng ta vĩnh viễn không được lấp đầy."

Tôi bị mê hoặc bởi thứ ánh sáng mãnh liệt đang tóe lửa trong đôi mắt Luu.

Vì vĩnh viễn không được thỏa mãn ── nên mới tiếp tục sáng tạo.

Những lời ấy làm rung chuyển thứ gì đó bên trong tôi. Đây chính là chìa khóa của tất cả. Là lời cầu nguyện khởi đầu. Là nơi mà tôi đã đánh mất. Những ý niệm ấy ồ ạt tràn về.

Thế nhưng, một cú đấm mạnh mẽ của Luu thụi thẳng vào ngực tôi, đánh tan những cảm khái vừa dâng lên thành mây khói.

"Đến chuyện đó mà cũng không hiểu thì là bằng chứng cho thấy trong cậu chẳng còn lại chút tàn dư nào của đại thi hào Goethe cả. Tôi thật ngu ngốc khi đã nhờ cậy cậu! Đọc 'Werther' là vô ích thôi, bỏ ngay đi."

"Nhưng mà, để nhớ lại cách quay ngược thời gian thì không còn cách nào khác."

"Không còn cách nào khác ư? Đọc kiệt tác vĩ đại đó chỉ vì 'không còn cách nào khác' là thất lễ tột cùng đối với bậc cự phách đấy!"

Điều đó có lẽ đúng thật, nhưng giờ đâu phải lúc bàn chuyện đó.

"Tóm lại là tuyệt đối không được! Bỏ ngay đi! Vì cậu chẳng phải là Goethe dù chỉ một chút, nên cậu sẽ đọc 'Werther' như một độc giả ngu muội thôi. Cái kiểu đó chắc chắn sẽ cảm động đến mức chảy cả nước dãi rồi đi thẳng xuống địa ngục cho mà xem! Dù tôi có gọi cậu về, nhưng với cái tính dễ bị cuốn theo của cậu thì có khi lại đồng cảm quá mức mà tự sát cũng nên."

"Cậu lo lắng cho tớ thì tớ vui lắm, nhưng mà ──"

"A, ai thèm chứ!" Luu đỏ bừng mặt, tóc dựng đứng cả lên, giận dữ quát. "Ai mà thèm lo cho cậu! Nhưng mà, ơ thì, nếu đến cả cậu cũng bị Mephi bắt mất thì rốt cuộc ai sẽ nấu cơm cho tôi ăn đây hả!"

Lo chuyện cơm nước à?

"Không thử thì làm sao mà biết được. Tớ cũng chẳng nghĩ ra cách nào khác, mà thời gian cũng không còn nữa."

"N... nếu cậu đã nói đến thế thì cứ tùy tiện mà làm, tôi mặc xác cậu!"

Luu đứng phắt dậy, đi vào căn phòng chứa đầy piano bên trong rồi đóng sầm cửa lại.

Bị bỏ lại cùng lũ mèo, cái lạnh càng thêm thấm thía. Đã là cuối tháng Mười Một rồi. Mùa đông khắc nghiệt đã ập đến Vienna từ lâu. Khi tôi trở về phòng mình, bóng tối màu chàm đã buông xuống ngoài cửa sổ, làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo.

Tôi nhóm lửa lò sưởi, thắp đèn, trùm chăn đợi phòng ấm lên một lúc rồi mới đi đến trước giá sách. Tôi rút ra một xấp bản thảo từ ngăn dưới cùng. Nặng trĩu. Cảm giác như giấy đã hút no máu mà phồng lên vậy.

Mang nó đến bàn, tôi ngồi xuống ghế, kéo đèn lại gần, ngước nhìn trân trân lên vân gỗ trên trần nhà, thở hắt ra toàn bộ hơi khí trong người rồi đưa mắt trở lại bản thảo.

"Nỗi đau của chàng Werther".

Tôi có cảm giác dòng tiêu đề viết tay đang nhìn chằm chằm vào mình.

Người viết cái này là tôi của rất lâu, rất lâu về trước. Ba mươi năm trước, khi hai mươi lăm tuổi. Ký ức của Goethe nhói lên đâu đó phía sau phổi tôi.

Kể từ khi "Werther" được xuất bản, Goethe chỉ tự mình đọc lại đúng một lần, và sau đó quyết tâm không bao giờ đọc lại lần thứ hai. Bởi ông biết rõ hơn ai hết, đó là một loại kịch độc.

Nhưng, bây giờ tôi đang đặt tay lên trang đầu tiên.

Đây là một câu chuyện rất đỗi nhỏ bé. Bắt đầu từ việc một chàng trai trẻ có tài hội họa và thơ ca tên là Werther gặp gỡ một cô gái xinh đẹp tên là Charlotte tại một thị trấn nông thôn nơi anh ta đang lưu lại.

Bắt đầu ư?

Không, đây không phải là câu chuyện khởi hành đi về đâu đó, đến nơi, rồi kết thúc. Cuộc gặp gỡ với Charlotte vừa là khởi đầu cũng đồng thời là kết thúc, Werther đã đón nhận cái chết mà không rời khỏi đó nửa bước. Bằng cách tự bắn vào đầu mình bằng súng lục.

Chính Goethe cũng đã nói thế này:

"Tôi đã sống, đã yêu và đã đau khổ".

Cuốn tiểu thuyết được nuôi dưỡng bằng cách hút máu từ lồng ngực Goethe này, rốt cuộc, chỉ là một câu chuyện như thế. Giống như bất kỳ ai cũng sống, yêu và đau khổ, Werther cũng đã làm như vậy. Goethe cũng từng nói:

Rằng nó "diễn tả những cảm xúc mà mọi con người đều trải qua ít nhất một lần".

Mặc dù chỉ là ghi chép về bốn mùa nhỏ bé mà ai cũng có thể gặp phải, nhưng Werther đã tạo nên một cơn sốt điên cuồng khắp châu Âu. Tại sao nhỉ? Rốt cuộc Goethe đã làm cái gì? Theo tôi nghĩ, thành tựu lớn nhất của ông không phải là tạo ra nhân vật Werther, cũng không phải là việc quả cảm miêu tả kết cục tự sát trái với luân lý Kitô giáo. Mà là việc ông đã đục một lỗ hổng trong trái tim con người. Nếu cái lỗ đó nhỏ hơn một chút, nó sẽ chẳng tạo ra nổi một giọt mưa. Nếu cái lỗ đó lớn hơn một chút, chiếc bình chứa mang tên Werther đã vỡ tan tành vì áp lực bên trong. Từ cái lỗ có hình dáng hoàn hảo mà ngòi bút Goethe đã khoét sâu, *Nỗi đam mê (Appassionata)* của Werther đã phun trào, trở thành bão tố, thành xung động quét qua toàn châu Âu. Ai cũng tắm mình trong đó và cảm nhận được. Rằng đây là câu chuyện viết cho chính mình. Tôi cũng cảm nhận mạnh mẽ điều đó. Đây là tôi. Là câu chuyện của tôi. Theo một ý nghĩa thực tế vô tận, "Werther" chính là câu chuyện của bản thân Goethe. Đó là cuốn tiểu thuyết tự truyện mà Goethe đã viết bằng cách kết hợp mối tình trái ngang với người phụ nữ tên Charlotte mà chính ông trải qua, với sự kiện một người bạn tên Jerusalem tự sát sau một mối tình bất chính tương tự. Họ đều đã sống, đã yêu và đã đau khổ.

Nhưng, khi lật từng trang, khi mùa đông len lén đến gần và ngày chết của Werther cận kề, một cảm giác sai lệch cũng trào dâng. Không phải. Không thể như thế này được. Nếu là tôi, tôi sẽ không viết như thế này. Đọc xong đoạn Werther tự bắn vào đầu, tôi dùng những ngón tay tê cóng vì lạnh lần giở ngược lại các trang sách. Cái này không đúng. Không phải câu chuyện của tôi. Tại sao Charlotte lại đưa súng lục dù gần như biết rõ Werther sẽ tự sát? Kỳ lạ quá. Tay tôi trôi ngược dòng thời gian. Câu chuyện quay lại đến cảnh ngày 30 tháng 11. Lúc đó tôi không nhận ra sự trùng hợp ngẫu nhiên rằng đó cũng là ngày hôm nay. Ngày 30 tháng 11. Werther gặp một gã đàn ông trẻ kỳ lạ bên bờ sông. Một kẻ đáng thương cũng yêu đơn phương Charlotte, mất cả việc làm và trở nên điên loạn.

"Anh đang tìm cái gì vậy?" Werther hỏi.

"Hoa." Gã đàn ông trả lời. "Dù đi đến đâu, đi đến đâu cũng không tìm thấy."

Không tìm thấy. Hoa không tìm thấy đâu. Vì đang là mùa đông mà. Không tìm thấy. Nó ở đâu chứ? Ngón tay tôi lại lật trang, đi đến cái chết của Werther. Không phải. Chắc chắn phải có một kết cục khác. Ngón tay tôi mò mẫm trong dòng thời gian cuộn ngược, bị kéo trở lại ngày 30 tháng 11. Linh hồn tôi cứ lang thang mãi giữa ngày 30 tháng 11 và cái chết của Werther. Hàng bao nhiêu lần. Bao nhiêu lần. Bao nhiêu lần...

Tôi nghe thấy tiếng nói.

Một giọng nói quen thuộc. Là của ai nhỉ?

"──ki! Yuki! Cậu không nghe thấy sao!"

Đang gọi tôi. Tôi biết điều đó. Nghe thấy rồi mà. Dù muốn trả lời nhưng không ra tiếng. Thêm vào đó là tối đen như mực. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cơ thể đau nhức kinh khủng. Cảm giác đau như bị ép chặt suốt hai ngày trời vào khe hở chừng ba milimet giữa hai tấm thép vậy. Đã thế còn có ai đang đấm vào ngực tôi. Sắp nứt xương đến nơi rồi.

"Yuki! Yuki, không dậy đi à! Tôi không chấp nhận cậu cứ ngủ li bì thế này đâu, tôi vứt xuống sông đấy!"

Giọng của thiếu nữ. Sau đó, thứ gì đó nóng hổi từng giọt, từng giọt rơi xuống má tôi. ...Nước mắt ư?

"Yuki, đồ ngốc! Cậu không quay lại thì, c-còn ý nghĩa gì nữa chứ! Dậy mau lên!"

Không, đã bảo là, tớ dậy rồi mà. Chỉ là tớ không nhớ cách cử động cơ thể thôi.

"Yuki! Làm ơn đi mà! Mở mắt ra đi!"

"Ở đây có hội viên số 1, Bá tước Waldstein tham kiến!"

"Ngay lập tức hội viên số 2, Hầu tước Lichnowsky đăng trường!"

"Thậm chí hội viên số 3, Hầu tước Lobkowitz xuất hiện!"

"C-C-Cái gì, các người là ai, chui từ đâu vào đây thế hả!" Tiếp theo là tiếng kêu giận dữ của lũ mèo.

"N-Này, khoan đã Ludovika-chan, bọn ta không phải kẻ khả nghi đâu!", "Đúng thế, bọn ta không phải kẻ xâm nhập!", "Bọn ta ở trong phòng từ đầu rồi mà!", "R-Ra ngoài ngay cho tôi!", "Nghe bọn ta nói đã Ludovika-chan, nếu là bọn ta thì có thể làm cho Ngài Goethe tỉnh lại đấy!", "...Thật không?", "Đoán trước chuyện này nên bọn ta đã mang theo đội cận vệ và đội xung kích rồi đây", "Hội trưởng gọi chúng tôi ạ!", "Có chuyện gì xảy ra với Ludovika-chan sao!", "Tất cả cùng đập cho Ngài Goethe tỉnh dậy nào!", "Chuyện này là sở trường của bọn ta rồi!", "Ồ! Dù gì thì cũng có đầy ắp thù hằn với Ngài Goethe mà lị!", "Lúc nào cũng chim chuột với Ludovika-chan, ghen tị quá đi mất!", "Đấm cho hắn ngủm củ tỏi không bao giờ tỉnh lại nữa luôn đi!"

Chẳng phải là làm cho tỉnh lại sao? Không, giờ không phải lúc để bắt bẻ. Cảm giác nguy hiểm chạy dọc các dây thần kinh, tôi mở choàng mắt.

"──Oááááááá?"

Tôi lăn lộn trên sàn nhà để bỏ chạy. Chỉ một tích tắc trước đó, nơi tôi vừa nằm, nắm đấm và đế giày trút xuống như mưa rào và va chạm mạnh, làm rung chuyển cả căn phòng. Tiếp theo trút xuống là vô số tiếng tặc lưỡi.

"Dậy mất rồi." "Chết tiệt, cơ hội thế mà." "Đáng lẽ cứ ngủ luôn cả đời đi cho rồi."

"Yuki ──!" Luu đang ở ngay bên cạnh, nước mắt lưng tròng, đập thùm thụp vào lồng ngực tôi. Tôi vừa thở hồng hộc vừa ngồi dậy, nhìn quanh quất, cố gắng nắm bắt tình hình.

Là phòng của tôi. Cái trần nhà quen thuộc. Tuy nhiên, ở đây không chỉ có Luu và lũ mèo. Những gã đàn ông mặc áo khoác thượng hạng đang đứng chật ních tạo thành một bức tường người nhìn xuống tôi. Từ trẻ măng cho đến già khú, ai nấy đều toát ra cái bầu không khí kiêu kỳ đặc trưng của quý tộc. Những gương mặt quen thuộc. Là các thành viên trong Fan club của Luu. Đến nước này thì câu hỏi tại sao họ lại ở đây đã trở nên quá ngu ngốc để thốt ra khỏi miệng.

"Yuki dậy rồi, các người mau cút ra ngoài ngay cho tôi!"

Luu nói bằng giọng gay gắt.

"Hắn tỉnh lại là nhờ công của bọn ta, phải có chút tạ lễ gì chứ."

"Đúng đấy! Cho bọn ta cái gì đi."

"Khăn tắm dùng rồi của Ludovika-chan cũng được!"

Được cái khỉ mốc, biến đi giùm cái. Mà có phải nhờ công các người đâu, các người định giết tôi thì có.

Rốt cuộc thì cũng như mọi khi, lũ mèo là những kẻ đã đuổi đám Fan club ra ngoài. Bị chúng leo lên vai cào nát mặt thì đến cả những kẻ bám đuôi cứng cựa nhất cũng chỉ còn nước bỏ chạy.

Trong căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, tôi ngồi phịch xuống ghế, rũ rượi.

Trên bàn, bản thảo "Nỗi đau của chàng Werther" được chia thành hai chồng. Chồng dày cộp úp sấp bên trái là những trang đã đọc, chồng mỏng bên phải là những trang còn lại.

Nhìn vào trang đang lật ngửa, đó là cảnh mai táng Werther.

Phải rồi. Tôi đã đọc hết rồi.

Từ cảnh ngày 30 tháng 11 cho đến đoạn kết, tôi đã quay ngược lại đọc đi đọc lại, đọc đi đọc lại, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, và kết cục là ── có lẽ tôi đã kiệt sức giữa chừng và lăn quay khỏi ghế.

Luu đi xem xét tình hình ngoài hành lang đã quay lại, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi với vẻ như muốn nói điều gì đó. Lũ mèo dường như đã về ổ, căn phòng tràn ngập sự tĩnh lặng lạnh lẽo như thể sự ồn ào ban nãy là dối trá. Cơ thể tôi vốn đang nóng bừng vì hưng phấn và vận động đột ngột cũng đang dần mất đi thân nhiệt.

"...À. Phiền cậu giúp đỡ quá. Cũng nhờ có cậu mà..."

Cách nói chuyện nghe kỳ cục thật.

"Gì chứ." Luu ngoảnh mặt đi. "Tôi có làm gì đâu. Chẳng phải cậu bảo cứ để cậu tự làm còn gì."

"Không, nhưng mà, cậu đã gọi tớ đúng không?"

"Ư, a, cái đó là... tại phòng bên cạnh ồn quá tôi không tập trung chơi piano được nên sang đây xem thử, thì thấy cậu nằm lăn lóc trên sàn nói mớ mấy câu kỳ quặc nên tôi định làm cho cậu im miệng thôi."

"Xin lỗi đã làm phiền cậu..."

Sự im lặng kéo dài đằng đẵng. Tôi thêm củi vào lò sưởi và châm thêm dầu cho đèn. Cả hai thứ đều sắp lụi tàn. Giờ là mấy giờ rồi nhỉ? Chắc đã quá nửa đêm.

Vừa ngồi lại xuống ghế, tôi nghe tiếng Luu hỏi, giọng nhỏ nhưng nghe như đang dỗi:

"Thế... sao rồi?"

Cái gì cơ? Tôi suýt bật lại câu đó. Nếu thốt ra, có khi tôi đã bị ném cả cái ghế vào người rồi.

*Thế, sao rồi?* Tôi tự hỏi chính mình. Tôi nhìn xuống đôi bàn tay đang mở rộng.

Thất bại. Chẳng thấy chút ma lực nào. Cảm giác hưng phấn nóng rực như khi hiện thực hóa "Götz" hoàn toàn vắng bóng. Ngay cả lúc đọc, chỉ toàn những cảm xúc sai lệch bám riết lấy tâm trí tôi. Dù cảm nhận được dòng thác cảm xúc mãnh liệt đến nhường ấy một cách chân thực, tôi vẫn không thể chấp nhận "Werther". Tuy nhiên, có lẽ chính vì thế tôi mới quay trở lại được.

Tại sao lại như vậy?

"Không... được sao?"

Luu nói, giọng như sắp khóc.

Không được rồi. Đúng như Luu nói, vô ích thôi. Tôi chẳng nhớ ra được gì, cũng chẳng nắm bắt được dù chỉ một mảnh vụn sức mạnh.

Nhưng ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra.

Đống bản thảo. Chồng giấy mỏng bên phải, xấp trang chưa đọc, có gì đó không đúng. Tại sao số trang còn lại nhiều thế này? Werther lẽ ra đã dùng súng lục bắn xuyên đầu, quằn quại đau đớn, não vương vãi tung tóe rồi chết, được các quan chức tư pháp chứng kiến và chôn cất từ lâu rồi cơ mà? Tại sao những trang giấy vẫn còn chồng chất ở đây?

Tôi lật bản thảo. Một tiêu đề viết vội hiện ra. Tôi nín thở.

Khi lấy từ trên giá xuống, tôi đã rút nhầm cả bản thảo của tác phẩm tiếp theo kèm vào. Và rồi, a đúng rồi, quả thực trong ký ức của Goethe có điều này. Tôi—Goethe—đã viết cái này ngay sau "Werther".

── "Faust".

Goethe đã ấp ủ câu chuyện về Tiến sĩ Faust từ khi còn trẻ. Ông từng viết nó thành kịch bản một lần vào những năm hai mươi tuổi. Bản thảo đầu tiên bị niêm phong và chưa từng được công bố.

Tức là, thứ đang nằm ngay trước mắt tôi đây.

Tôi lật giở từng trang dù tim đập mạnh đến nghẹn thở.

Có vẻ chỉ là tập hợp các bản nháp nên đầy rẫy những dòng viết thêm và sửa chữa, thứ tự lộn xộn, mạch truyện đứt quãng. Nhưng chắc chắn đây là nguyên mẫu của Faust. Mephistopheles cũng xuất hiện. Khế ước bán linh hồn cũng nằm ở đây. Ngón tay tôi cào lên mép giấy đầy nôn nóng.

Và rồi, tôi tìm thấy phân cảnh mình đang tìm kiếm.

Khi ngón tay lướt trên mặt giấy và đọc tiếp những lời thoại, ký ức cũ kỹ bắt đầu rên rỉ và nhức nhối.

Mùi hương là thứ đầu tiên sống lại. Mùi tanh nồng ngai ngái tràn ngập căn hầm. Nồi súp sôi sùng sục bốc hơi trên ngọn lửa lớn. Rồi cảm giác ram ráp khi vạch phấn lên sàn đá. Những trang sách cổ như muốn mủn ra thành cát dưới đầu ngón tay lật giở.

Câu chuyện và ký ức thấm đẫm trong cơ thể chồng lên nhau, và rồi thế giới bùng nổ sắc màu.

Nhớ ra rồi. Tôi nhớ ra rồi.

"...Gian bếp của Mụ phù thủy."

Luu cau mày trước tiếng lẩm bẩm của tôi.

"...Gì cơ?"

"Khỉ đuôi dài đực và cái. Rồi cả một nồi súp hổ lốn, chiếc gương soi bóng phụ nữ, vòng tròn ma thuật, rồi còn... a, câu thần chú ── Cửu chương của Mụ phù thủy."

"Cậu đang nói cái gì thế Yuki, vẫn đang nói mớ hả?"

"Thế nên tớ mới bảo! Đó là ma thuật để quay ngược thời gian."

Tôi ném bản thảo lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Luu.

"Là nghi thức mà Goethe đã dùng để triệu hồi tớ."

***

Tôi dành cả đêm gọi điện thoại khắp nơi, nhờ vả chuẩn bị những thứ cần thiết. Vì đã quá khuya nên nơi thì không liên lạc được, nơi thì khó chịu hoặc quát tháo ầm ĩ, nhưng không phải lúc bận tâm chuyện đó. Không còn thời gian nữa. Có những nguyên liệu cực kỳ khó kiếm. Như hộp sọ khỉ, tôi chỉ còn cách gọi điện đến sở thú ở cung điện Schönbrunn.

Khi gọi xong lượt điện thoại và đặt ống nghe xuống, sự mệt mỏi khủng khiếp thấm vào từng khúc xương. Tôi đứng chôn chân trước bệ điện thoại một lúc lâu, không nhúc nhích nổi.

Lẽ ra trời sắp sáng nhưng xung quanh vẫn tối đen như mực. Thấy lạ, tôi mở cửa sổ ra xem. Hơi lạnh lập tức bám vào da thịt, và rồi tôi thấy vô số hạt trắng bay lả tả trong bóng tối. Một hạt chạm vào đầu mũi, để lại chút đau buốt rồi tan biến.

Tuyết.

Mùa đông lại đến với Vienna rồi.

Khi tôi quay lại phòng ngủ, Luu đang cuộn mình trong chăn ngủ trên giường của tôi. Chẳng còn sức để phàn nàn, tôi ngồi xuống sàn cạnh giường, trùm hai chiếc áo khoác lên người thay chăn.

"Sẽ bị cảm đấy, ngài Yuki."

Nghe tiếng nói, tôi chợt ngước mắt lên. Một cái bóng mảnh khảnh đang đứng trong bóng tối. Tôi thấy ngọn tóc đen đung đưa. Ánh lửa đỏ trong đôi mắt lập lòe vẻ tinh quái.

"Để em dùng da thịt mình sưởi ấm cho ngài nhé," Mephi cười.

"Mày làm quái gì có thân nhiệt."

Tôi mệt lắm rồi, để cho tôi ngủ chút đi.

"Cơ mà, tiếc thật đấy nhỉ."

Mephi ngồi xuống ngay cạnh, tựa đầu vào vai tôi. Lông tai chó mềm mại cọ vào dái tai nhột nhạt.

"Tiếc cái gì?"

"Chuyện 'Werther' ấy ạ. Ngài Yuki đã cất công lấy hết can đảm để đọc. Thời gian cũng suýt ngừng lại rồi. Vậy mà có vẻ ngài không thỏa mãn."

"À, ừ..."

Tôi rùng mình khi nhận ra bản thân định nói "Ừ đúng là tiếc thật". Tiếc cái nỗi gì chứ. Thế này là tốt rồi. Có gì mà tiếc, suýt nữa thì bị lấy mất linh hồn còn gì.

Nhưng, đó là cảm xúc thật lòng không thể chối cãi. Tôi vô cùng hối tiếc vì đã trực tiếp chạm vào ngọn lửa cảm xúc phun trào từ nội tâm Werther mà lại không thể cảm nhận nó là của chính mình.

"Ngài Yuki làm pháp sư vẫn còn non lắm."

"Ồn ào quá. Chỉ cần làm được việc Luu nhờ là được rồi."

Xác nhận lại với con ả này cũng hơi bực mình, nhưng tôi vẫn hỏi Mephi:

"Làm được đúng không? Bằng cách đó... có thể quay ngược thời gian đúng không?"

"Ý ngài là Gian bếp của Mụ phù thủy ư?"

Mephi cọ má vào vai tôi vẻ thích thú.

"Ngài Goethe cũng đã mở cánh cửa bằng chính cách đó. Em không biết liệu ngài Yuki hiện tại với ma lực yếu ớt có làm được điều tương tự hay không, nhưng dù sao thì trình tự cũng đúng rồi."

"Vậy à... Thế thì được rồi. Cho tôi ngủ đi."

"Nhưng mà, ngài Yuki. Còn Napoleon thì tính sao?"

Napoleon?

"Hắn sẽ đến đấy. Để xé toạc sự vĩnh hằng của ngài Nannette."

"A..."

Tôi gục đầu xuống. Cả cơ thể lẫn ý thức chìm dần vào sự tiều tụy.

"Ngài Yuki bây giờ không thắng được đâu. Ngài định làm thế nào?"

Sao cũng được. Đằng nào cũng chẳng làm gì được. Đúng rồi, anh Karl sẽ xoay sở được thôi. Anh Karl, với viên đạn ma...

Cơn ớn lạnh xuyên qua cả lớp vải dày của những chiếc áo khoác chồng lên nhau, đâm vào da thịt tôi.

Khi đó, chính là lúc người ấy vĩnh viễn bị tổn hại. Dù thắng hay thua Napoleon, người ấy cũng sẽ trở thành mồi ngon cho Zamiel.

Đành chịu thôi. Tôi chẳng thể làm gì được. Hơn nữa, buồn ngủ quá. Phải ngủ một chút cho đến khi trời sáng. Chỉ còn một ngày nữa thôi.

Tôi nhắm mắt lại. Hơi thở của Mephi đã biến mất.

Tôi bật dậy vì tiếng chuông điện thoại. Xung quanh tối om, Luu vẫn cuộn tròn ngủ say trong chăn, tôi chẳng biết là đêm hay sáng. Cũng chẳng phân biệt được đâu là cơn đau đầu, đâu là tiếng chuông. Tôi bò ra khỏi phòng ngủ trên sàn nhà lạnh buốt như muốn dính chặt vào da, lết đến bệ điện thoại, nhấc ống nghe bằng đôi tay vẫn còn lóng ngóng.

"Thứ lỗi vì gọi điện thoại, Goethe khanh."

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra giọng nói khô khốc đó là của ai.

"Trẫm cũng có lập trường của Trẫm. Các đại thần và lãnh chúa phe cứng rắn có vẻ không ưa khanh, nên Trẫm chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại thế này thôi."

"──Bệ hạ?"

Đúng là giọng của Bệ hạ Franz.

"Chuyện Napoleon, và cả chuyện quân đội đang di chuyển, là do Rudolf tiết lộ phải không?"

"...Hả? À, không, cái đó..."

Tôi vừa đấm vào cái đầu đang ngái ngủ vừa lấp liếm.

"Không cần giấu đâu. Là Metternich đã bày mưu cố tình để lộ tin tức nhằm xem động thái của Goethe khanh đấy. Khanh có vẻ cũng có ân oán cá nhân sâu sắc với Napoleon mà."

Oa. Cái ông chú ngoại giao đó, bày ra cả mưu mô như thế sao.

"Chắc khanh đang cảm thấy hối tiếc vì hòa ước bị lật đổ và quân đội đã xuất chinh nhỉ."

"Không ạ... chà, ừm, chuyện đó..."

"Nhưng kẻ phớt lờ các điều kiện hòa ước và một lần nữa xua quân đến Vienna là phe Napoleon. Trẫm cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được."

Chuyện đó thì thôi bỏ qua đi ạ. Là chuyện chẳng đặng đừng mà. Ngay từ đầu nó đã được định đoạt như định mệnh rồi. Tôi suýt nữa trả lời với tâm trạng mỉa mai như vậy, rồi lại nuốt những lời đó xuống tận đáy dạ dày. Định mệnh là cái gì chứ. Chẳng phải thất lễ quá sao. Mọi người đâu phải chiến đấu vì bị sắp đặt. Đâu phải chết vì lịch trình của Chúa. Họ cầm súng, bắn, bị bắn, lấm lem đất và máu, bò lê lết vì ý chí, vì niềm tin hay vì cuộc sống của riêng họ. Chẳng đặng đừng cái gì chứ?

"Quân đội sẽ dốc toàn lực để phố phường Vienna không trở thành chiến trường."

"...Vâng."

"Vậy nhé, Goethe khanh."

Giọng Bệ hạ mất đi sự nhiệt thành.

"Trẫm muốn hỏi một chuyện thôi. Về đích đến của Napoleon."

"Chuyện gì ạ?"

Bệ hạ biết đến mức nào rồi? Cả chuyện của chị Nannette sao? Không lẽ cả chuyện khế ước với Mephi?

"Địa điểm thì Trẫm nắm được rồi. Vì lính Pháp đồn trú đang điều tra cái gì đó mà. Tòa dinh thự cũ kỹ đó, ai thuê để làm gì, tại sao bây giờ không có người mà Napoleon lại hướng đến đó, hay khanh đang chuẩn bị cái gì, Trẫm sẽ không truy cứu."

Tôi thở hắt ra một hơi nặng nề. Lộ hết cả rồi còn gì. Bệ hạ nói tiếp:

"Chỉ trả lời một câu thôi. Ở đó có công dân Áo phải không?"

Tôi cảm nhận được ý chí rõ ràng từ giọng nói của Bệ hạ. Ngài đang hỏi thế này:

*Người cần bảo vệ, có đang ở nơi đó không?*

"...Vâng."

"Tốt. Nếu vậy quân đội của Trẫm sẽ không để chúng lại gần dù chỉ một bước. Hãy biết ơn Hoàng đế Franz cực ngầu luôn yêu thương dân chúng đi!"

Điện thoại ngắt kết nối.

Tôi gác chiếc ống nghe nặng trịch lên giá, rồi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay đang mở ra. Ai cũng đang cố gắng thực hiện cuộc chiến của riêng mình. Bệ hạ, anh Karl, Napoleon, và cả Werther trong tiểu thuyết. Chẳng phải kẻ đang bị cái gọi là định mệnh hay gì đó xô đẩy chạy ngược chạy xuôi chính là tôi sao?

Dù tự nhủ như vậy, thứ còn lại trong lòng bàn tay tôi chỉ là dư âm của mồ hôi rịn ra khi cầm ống nghe. Chẳng có cảm giác của khẩu súng lục nào ở đâu cả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!