Tập 02

Màn 2

Màn 2

Có vẻ như Goethe và Napoleon là những người hâm mộ cuồng nhiệt của nhau. Vì thanh niên Châu Âu thời bấy giờ đều say mê *Nỗi đau của chàng Werther*, nên việc Napoleon sùng bái Goethe cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng việc Goethe cũng ca ngợi Napoleon thì có chút kỳ lạ. Dù sao Goethe cũng là người Đức, công dân của đất nước bị xâm lược. Tuy nhiên, ông có ý thức cao của một công dân quốc tế, và dường như cực kỳ yêu thích những con người có sức mạnh tinh thần, vượt lên trên ranh giới địch ta.

"Điểm vĩ đại nhất của Napoleon là," Goethe sau này đã nói, "dù thắng hay bại, ông ta vẫn kiên định thực hiện công việc mình phải làm."

Nhưng mà này, tôi vừa nhìn lướt qua tờ báo vừa nghĩ.

Đây đâu phải Napoleon mà tôi biết?

Trang nhất tờ báo đưa tin về kết cục trận chiến tại Ulm. Sự thất bại của quân đội Áo được viết bằng giọng văn bi thảm đến cùng cực. Đội quân nghênh kích do tướng Mack chỉ huy đã bị quân Pháp bao vây thảm hại và phải đầu hàng sau khi cố thủ trong thành...

Bài báo toàn viết những điều không tưởng.

Tôi đã cảnh báo Bệ hạ Franz Đệ Nhị rằng một cánh quân biệt động của Pháp có thể tiến xuống từ phía Bắc để tạo thế gọng kìm. Đã bốn tháng trôi qua, chắc hẳn Bệ hạ Franz, các tướng lĩnh quân đội, và cả tên hoàng đế biến thái Alexander Đệ Nhất kia nữa, đều đã nghiền ngẫm kỹ lưỡng kế hoạch tác chiến. Thực tế, báo chí đưa tin quân đội Áo không hề mắc bẫy dương đông kích tây; họ đã triển khai quân về phía sông Rhine để nghênh kích đại quân của Napoléon.

Nhưng, vấn đề không nằm ở đó.

Báo viết rành rành ra đấy. Đội quân dương đông của Pháp tiến đến từ phía Rừng Đen Schwarzwald có hơn mười vạn người, còn lực lượng thực chiến cắt dọc vùng Swabia từ phía Bắc rồi vòng ra sau lưng Ulm thì——lại chỉ vỏn vẹn một người.

Đừng có đùa chứ! Tôi thầm gào lên với mặt báo không biết bao nhiêu lần. Một người?

Bức ảnh chụp lại khung cảnh thê thảm với những bức tường thành sụp đổ, những khẩu đại bác bị nung chảy và cờ quân đội bị giày xéo. Giữa cảnh ấy chỉ có duy nhất một bóng người. Đó là một gã đàn ông trẻ tuổi với gương mặt tinh anh. Hắn quấn lá cờ ba màu quanh vai thay cho áo choàng, mái tóc dài rối bời tung bay trong gió.

Một người. Một mình hắn đã tiêu diệt quân Áo từ phía sau và đánh bại quân viện trợ Nga.

Napoléon trong sách giáo khoa, theo trí nhớ của tôi, lẽ ra phải là một gã đàn ông thấp bé, da trắng bệch với đường chân tóc lùi về sau một cách đáng báo động cơ mà. Gã nào đây? Trông y hệt ngôi sao phim hành động Hollywood vậy. Thế mà bài báo lại chú thích rành rành: Ảnh chụp Hoàng đế Pháp Napoléon Đệ Nhất.

Những dòng mô tả sức mạnh của Napoléon đọc mà rợn cả tóc gáy: nắm đấm của hắn một kích đấm vỡ tường thành, đánh bật đạn pháo, thổi bay cả một đơn vị, xới tung mặt đất, vân vân và mây mây. Nếu tồn tại một con quái vật như thế thì chiến thuật hay kế hoạch gì cũng vứt đi hết.

Từ câu chuyện của Paganini, tôi suy đoán tên Napoléon này có dính líu đến ác ma. Hơn nữa, có vẻ hắn biết trước tương lai. Có thể hắn cũng là người bị đưa đến từ tương lai giống như tôi. Hoặc có lẽ Napoléon đã lập khế ước với ác ma để có được cơ thể trẻ trung này. Nếu vậy thì hắn cũng giỏi cả ma thuật sao? Nhìn thế nào cũng đâu phải việc con người làm được.

Tôi thở dài, ném tờ báo sang một bên.

Tôi thấy xấu hổ vì suy nghĩ ngây thơ của mình. Cái gì mà tiết lộ diễn biến chiến tranh cho Bệ hạ Franz để giành lợi thế trước Napoléon chứ...

Nghĩ lại thì, tôi đến thế kỷ 19 này vào mùa thu năm 1804. Khi đó chiến tranh đang tạm ngưng. Sức mạnh của Napoléon tôi cũng chỉ nghe đồn đại chứ chưa thực sự cảm nhận được. Giờ nhìn lại bức ảnh chiến trường, tôi rùng mình ớn lạnh.

Nghĩ rằng đóng cửa lại thì cái lạnh sẽ đỡ hơn chút, tôi đứng dậy đi về phía cửa sổ. Thu đã đậm nét lắm rồi, cứ đến chiều tối là lại nghe thấy tiếng lá khô cọ xát trên mặt đường lát đá. Mùa thu ở Vienna ngắn lắm. Mùa đông khắc nghiệt sắp ập đến rồi. Nhìn ra ngã tư bên kia đường, những người dân thành phố đang run rẩy xếp hàng tại trạm xe ngựa, ôm theo những kiện hành lý lớn. Tin tức bại trận ở Ulm đã lan nhanh khắp đế quốc, lại thêm tin đồn quân đội sẽ bỏ Vienna để rút về Moravia, khiến mọi người hoảng loạn tìm cách trốn khỏi kinh đô.

Dù vậy, tôi vẫn thấy không thông.

Tại sao hắn lại cố tình làm đúng theo lịch sử——hay chính xác hơn là lịch sử mà tôi biết, chia quân thành dương đông và thực chiến để đánh úp quân Áo từ phía sau? Nếu đơn thương độc mã mà sở hữu sức mạnh phi lý đến thế, Napoléon cứ việc đi tiên phong, xông thẳng một đường ngắn nhất qua Đức là xong. Không, thậm chí chẳng cần làm thế, hắn cứ đi tàu bay rồi nhảy dù trực tiếp xuống Vienna là được. Đến Paganini còn được gửi bằng đường hàng không thì chuyện đó có gì khó đâu.

Trận chiến Ulm này, lẽ ra đâu cần thiết phải xảy ra.

Tôi đóng cửa sổ, quay lại bàn và gấp tờ báo. Không hiểu nổi. Thông tin quá thiếu thốn. Dù sao thì Chiến tranh Napoléon cũng đã tiến thêm một bước đúng như lịch sử tôi từng học. Sau chuyện này sẽ là gì nhỉ?

Tôi lôi chiếc cặp giấu sâu trong kệ, mở sách giáo khoa Lịch sử thế giới và tập tài liệu tham khảo ra.

"...Ủa?"

Tôi dụi mắt bao nhiêu lần, thậm chí day day nhãn cầu qua lớp mí mắt, nhưng vẫn chẳng có gì thay đổi. Tôi không đọc được. Không phải không nhìn thấy mặt chữ, mà là không hiểu nghĩa. Lại nữa sao? Trước đây tôi cũng từng cố đọc và chật vật vì không nhớ nghĩa của vài chữ Hán, nhưng lần này còn tệ hơn nhiều. Mỗi từ đơn tôi phải mất hai đến ba giây suy nghĩ mới nhớ ra nổi. Cảm giác cứ như đang vừa tra từ điển vừa đánh vật với một văn bản ngoại ngữ vậy.

...Ngoại ngữ?

Sống lưng tôi lạnh toát. Mình đang quên dần tiếng Nhật sao? Do ở Đức quá lâu à? Không, nhưng mà, người ta bảo kỹ năng nghe nói không dùng thì sẽ mai một nhanh, chứ đến cả năng lực đọc hiểu mà cũng tàn tạ đến mức này sao? Mới có một năm trôi qua thôi mà.

Một năm à.

Không phải là "mới". Đã một năm trôi qua rồi sao.

Ngay cả bây giờ, khi đã quyết định sống ở thế kỷ 19 này với tư cách là Goethe, mong muốn trở về Nhật Bản trong tôi vẫn chưa hề phai nhạt. Nếu có thể về, tôi muốn về dù chỉ một lần. Nếu cứ thế này mà quên sạch tiếng Nhật thì phải làm sao? Mẹ tôi hình như cũng biết chút ít tiếng Đức nhưng mà... Khoan, trước đó thì bố mẹ tôi đang ra sao khi tôi biến mất? Những chuyện bấy lâu nay tôi cố tình lờ đi, giờ như đê vỡ tràn về. Chắc bố mẹ lo lắng lắm, có đi báo cảnh sát hay tự mình chạy vạy tìm kiếm không? Một năm không tìm thấy thì chắc bị coi là mất tích rồi nhỉ. Khoan khoan chờ chút, giả sử ở thế kỷ 19 này trôi qua một năm, thì ở thế giới thế kỷ 21 thế nào rồi?

Đầu óc bắt đầu rối loạn, tôi đành ngừng suy nghĩ. Giờ có vấn đề cấp thiết hơn ngay trước mắt. Quân đội Napoléon đang đến rất gần rồi. Tôi dồn sự chú ý vào cuốn sách giáo khoa. Mắt tôi đau nhói trước những chuỗi ký tự lẽ ra phải rất quen thuộc nhưng giờ lại không thể đọc nổi.

Mất một lúc lâu khủng khiếp, tôi mới đọc xong một đoạn. Lực lượng chủ lực của quân Áo từ bỏ việc bảo vệ Vienna và rút lui về phía Đông Bắc, hội quân với quân Nga tại một nơi gọi là Austerlitz ở Moravia để nghênh chiến Napoléon. Trận Austerlitz là trận chiến mà ba vị hoàng đế——tức Hoàng đế La Mã Thần thánh Franz Đệ Nhị, Hoàng đế Nga Alexander Đệ Nhất, và Hoàng đế Pháp Napoléon Đệ Nhất——cùng giáp mặt trên chiến trường, nên còn được gọi là "Tam Đế Hội Chiến".

Và rồi, bộ đôi Franz ngáo ngơ và Alexander biến thái sẽ bị Napoléon đánh cho tơi bời hoa lá, Alexander Đệ Nhất sẽ thất vọng rút về Nga. Đáng đời lắm. Không không, giờ không phải lúc để hả hê chuyện cá nhân. Chuyện này, liệu tôi có nên báo cho Bệ hạ Franz biết không nhỉ?

"Yuki! Cậu xem báo chưa!"

Cửa phòng bật mở. Tiếng nói ập vào bất ngờ khiến tôi luống cuống nhét cuốn sách giáo khoa vào cặp, đẩy lại lên kệ rồi đóng cửa tủ. Quay lại, tôi thấy Luu đang lao vào, mái tóc đỏ rối tung.

"Nghe nói Napoléon lại thắng một trận vang dội nữa rồi, hắn đang tiến về Vienna đấy!"

Luu nói với vẻ đầy phấn khích rồi đi đến bên bàn.

"Sao cậu có vẻ vui thế... Cậu cũng được tính là người Đức mà. Phe mình thua đấy nhé."

"Vui buồn hay thắng thua đâu phải vấn đề, cũng chẳng còn biên giới Đức hay Pháp nữa! Trước hết hãy cảm động vì may mắn được sống cùng thời đại với một vĩ nhân tầm cỡ đó đi chứ. Có vẻ nhiều kẻ đang tháo chạy khỏi Vienna, đúng là lũ không có chút khí phách nào!"

"Luu không đi sơ tán à?"

"Đương nhiên là không. Tại sao phải chạy? Napoléon đang đến đấy! Tớ sẽ đích thân đến gặp và dâng tặng bản Giao hưởng 'Bonaparte' cho ngài ấy."

Chà, nhỏ này thì chắc chắn sẽ nói thế rồi.

"Nếu vậy tớ cũng ở lại. Hết cách rồi."

"Tại sao chứ? Cậu cũng muốn đọc thơ cho Napoléon nghe à?"

"Không, cậu quên là mình đang bị phía Pháp nhắm đến à? Chẳng biết bọn họ sẽ làm gì, nên tớ không thể để cậu ở lại một mình được."

Luu bĩu môi vẻ không hài lòng.

"Gì chứ, nói cứ như trông trẻ con ấy. Đừng có coi tớ là trẻ con nữa."

Thì cậu là trẻ con mà. Dù tôi cũng chẳng có tư cách để nói câu đó. ...Mà không phải chuyện đó.

"Kể cả Luu không phải trẻ con thì tớ vẫn sẽ ở bên cạnh. Vì tớ lo cho cậu. Tớ sẽ không để ai đụng đến Luu nữa đâu."

"Ư... ư... ư..." Luu đột nhiên đỏ bừng hai má, hai tay vẫy vẫy lên xuống loạn xạ. "Cậu lại cứ nói mấy lời xấu hổ đó liên tục thế hả!"

Có gì mà xấu hổ chứ. Cậu cũng phải biết lo cho sự an toàn của bản thân đi.

Luu ngoảnh mặt đi, nói cộc lốc:

"Về buổi công diễn lần đầu của 'Bonaparte', chuyện đó... tớ rất biết ơn. Không có cậu thì buổi hòa nhạc đã không thể diễn ra. Nhưng mà, dù không biết chi tiết, chắc cậu lại làm chuyện gì liều lĩnh để đuổi Paganini đi chứ gì. Tớ cũng... đối với cậu..."

Giọng Luu cứ líu ríu nhỏ dần. Đúng lúc đó, cửa sổ bất ngờ bật mở, một gã đàn ông lao vào cùng luồng gió lạnh.

"Hội viên số 1, Bá tước Waldstein tham thượng! Ta sẽ không để ai đụng đến Ludovika-chan!"

Tấm trần nhà cũng bung ra, một gã đàn ông nhảy xuống.

"Hội viên số 2, Hầu tước Lichnowsky bái kiến! Ta dốc toàn lực ngăn chặn bầu không khí lãng mạn với Ludovika-chan!"

Cánh cửa tủ bát đĩa cũng mở tung, một gã đàn ông bò ra.

"Hội viên số 3, Hầu tước Lobkowitz đăng tràng! Ludovika-chan đã có bọn ta bảo vệ, Ngài Goethe cứ yên tâm mà lo chạy trốn đi!"

Lại là mấy người à. Lũ quý tộc ngốc nghếch trong câu lạc bộ hâm mộ Luu. Luu giật mình đứng phắt dậy, nấp sau lưng tôi và hét lên: "R-Ra ngoài ngay!"

"Chờ đã Ludovika-chan, bọn ta chỉ muốn bảo vệ Ludovika-chan thôi, khỏi những tên tội phạm thô bỉ, đê tiện, dục vọng đầy mình như loài thú vật!"

Mấy từ đó dùng để tả các người thì có.

Lần này chẳng cần gọi Mephi. Vừa đúng lúc có người mở cửa chính bước vào.

"Thầy Goethe, tôi đã hầm món này như thầy bảo, thầy nếm thử xem——"

Là cô Nannette, trên tay đang bê một cái nồi. Thấy tôi và Luu bị ba tên quý tộc biến thái bao vây, cô Nannette nhướng mày, sải bước dài chạy tới.

"Các người là cái thá gì? Đang làm gì Ludovika của tôi thế hả!"

"Cô mới là ai? Bọn ta chỉ đang chiêm ngưỡng Ludovika-chan thôi!"

"Đúng thế, bọn ta chỉ đang ngắm nhìn những đường cong đáng yêu và cái gáy ngây thơ kia thôi!"

"Bọn ta chỉ mới nghĩ đến chuyện chạm vào, ngửi, ôm ấp thôi chứ đã làm gì đâu!"

Cô Nannette tống cổ tên bá tước và hai tên hầu tước ra ngoài hành lang. Cái nồi bị hất văng ra may mà tôi chụp được giữa không trung nên đồ ăn bên trong vẫn an toàn.

"Ludovika cũng phải cẩn thận hơn đi chứ."

Cô Nannette quay lại, vuốt lại lọn tóc bị rối và nói.

"Sâu bọ bu đến thì vẻ đẹp của bông hoa cũng có một phần trách nhiệm."

"Sao lại là lỗi của tớ chứ? Bị mấy tên trộm nhạc bám theo là số kiếp của nhạc sĩ nổi tiếng rồi."

Đã bảo không phải trộm nhạc mà. Cô Nannette cũng ngán ngẩm chẳng buồn nói thêm, quay sang nhìn tôi.

"Thầy Goethe chắc không đang nghĩ đến mấy chuyện đồi bại như thế đâu nhỉ."

"Đừng có gộp tôi chung với mấy gã đó chứ!"

"Ludovika nữa, nếu cứ ở trọ chỗ tôi như ngày xưa thì mấy gã đàn ông bất chính kia làm sao mà lại gần được..."

"Xin kiếu nhé. Bắt tớ ăn gỗ với dây thép thì ai mà chịu nổi. Mà này Nannette, có chuyện gì thế? Không lẽ định đến bắt tớ về à?"

"Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa đâu." Cô Nannette ưỡn ngực chỉ vào cái nồi. "Tôi đang học nấu ăn từ thầy Goethe. Giờ tôi đã có thể tự mình nấu được một món ra hồn ở nhà rồi, nên mang đến đây. Nào, Ludovika cũng ăn thử đi."

Luu tròn mắt nhìn tôi rồi lại nhìn cô Nannette. Hôm nọ tôi buột miệng bảo để tôi dạy cho, thế mà cô Nannette tin thật, từ đó cứ hay ghé qua phòng tôi để học. Cô Nannette vốn làm nghề chế tạo piano nên chắc tay chân cũng khéo léo sẵn, trình độ tiến bộ khá nhanh. Món thịt gà hầm rượu vang trong nồi khiến Luu cũng phải chép miệng khen ngon.

"Hưm ưm ưm... Chẳng phải đây là hương vị của Yuki sao."

Thấy Luu ăn ngon lành, cô Nannette càng đắc ý.

"Có thể nói là đã vượt qua thầy Goethe rồi đấy. Miếng thịt gà này được tôi dùng dây đàn piano nung nóng để tạo màu nướng đấy."

Đã bảo tránh xa cái piano ra mà. Làm ơn dùng vỉ nướng bình thường đi.

Luu chén sạch gần hết món hầm một mình, vẻ mặt thỏa mãn nói với cô Nannette:

"Từ giờ những lúc Yuki bận rộn, cô cứ mang nhiều đồ ăn đến nhé."

"Làm thế khác nào tôi là vợ bé đến nhà chăm thầy Goethe đâu chứ? Thật không biết ngượng!"

Suy diễn kiểu gì thế hả. Thứ không biết ngượng chính là cái đầu óc của cô ấy đấy. Mà nói chứ, cô đang mang đồ ăn đến thật còn gì.

"Cái này là tiện đường thôi, tại thầy Goethe mà tôi suýt quên mất việc chính."

"Tại tôi á?"

"Ludovika, tôi vừa làm xong mô hình thử nghiệm cơ chế búa gõ cho loại piano mới. Cậu kiểm tra độ nhạy phím giúp tôi được không."

Cô Nannette lấy từ túi tạp dề ra một vật trông như mô hình có cấu tạo nhỏ và phức tạp. Luu ấn ngón tay xuống phím đàn để kiểm tra độ nảy.

"Nếu chưa nghe thử âm thanh thì chưa thể khẳng định chắc chắn, nhưng lực của cái này yếu quá. Cảm giác không truyền tải được những sắc thái tinh tế."

"Cơ chế mà hãng Erard sử dụng là gì vậy?"

"Mấy cái đó, tôi chỉ biết đàn thôi chứ sao rành được."

"Nếu nhập khẩu được piano từ Anh quốc thì sẽ có cái để tham khảo, nhưng người ta bảo không biết trong năm nay hàng có về kịp không. Tôi định từ giờ đến lúc đó sẽ tự lực làm thêm vài mẫu thử nữa."

"Cái ống thủy tinh này là gì thế?"

"Là ống chân không. Gần đây cuối cùng cũng có thể tìm mua ở Vienna..."

Hai người họ bắt đầu hào hứng bàn luận những chuyện chuyên môn cực kỳ hắc búa qua mấy mẫu vật thử nghiệm trên bàn.

"À ừm, chị Nannette này."

Tôi buột miệng chen ngang. Chị Nannette lườm tôi với vẻ không vui.

"Gì vậy?"

"Napoleon đang tiến về phía này đấy, chị Nannette không định chạy trốn sao?"

"Tại sao chứ? Chẳng phải rất nhiều người Pháp sẽ đến Vienna sao? Đây là cơ hội tốt, tôi sẽ thử tìm xem có ai có mối liên hệ với hãng Erard không."

Cái người này, trong đầu chỉ toàn piano thôi sao!

Nhưng, có lẽ cuộc sống là vậy. Tôi nghĩ lại, đưa mắt ngắm nhìn phố phường Vienna uể oải trải rộng ngoài cửa sổ trong buổi xế chiều. Xe trạm chật như nêm, nhưng đám người đang ôm hành lý hoảng hốt bỏ chạy kia chỉ là một phần rất nhỏ của cư dân Vienna. Đại bộ phận những người còn lại vẫn chỉ lặp lại ngày hôm nay chẳng khác gì hôm qua, và ngày mai cũng sẽ chẳng khác gì hôm nay. Napoleon đâu đến đây để thiêu rụi Vienna. Kẻ thù của ông ta suy cho cùng là quân đội Áo và quân đội Nga. Đối với thường dân ở thời đại này, chiến tranh cũng giống như sấm sét hay những cơn mưa rào vậy. Tất nhiên là có đổ máu, nhà cửa ruộng vườn hay gia súc cũng có khi bị đốt phá. Nhưng chỉ cần rụt cổ lại, đóng chặt cửa nẻo và trốn trong nhà thì rồi nó cũng sẽ qua đi. Thầy giáo dạy Lịch sử thế giới hồi cấp ba cũng từng nói: Phải đến Thế chiến thứ nhất, chiến tranh mới bắt đầu được tô vẽ thêm màu sắc của sự bi thảm.

Tôi sẽ không bối rối mà đi ra đón Napoleon, tôi nghĩ thầm. Tôi đã quyết định sẽ tận mắt chứng kiến đích đến trong âm nhạc của Luu tại thế giới này. Tôi phải chuẩn bị tâm thế để mong chờ xem Napoleon sẽ có biểu cảm thế nào khi được dâng tặng bản Giao hưởng "Bonaparte".

Tuy nhiên, cũng có những kẻ không thể nói như vậy được. Đó là đám vương hầu quý tộc.

Ngày hôm sau khi tin bại trận được báo về, tôi lại bị triệu tập đến Cung điện Hofburg.

"Lời khuyên của khanh, rốt cuộc trẫm chẳng tận dụng được chút nào. Trẫm thấy thật có lỗi."

Vừa đến phòng yết kiến, Bệ hạ Franz Đệ Nhị đã nói với vẻ mặt đau thương.

"Động thái của quân Pháp y hệt như những gì khanh đã nói, quân ta cũng đã dàn trận để đối phó, nhưng hoàn toàn bất lực."

"Không đâu ạ..." Chuyện đó thì chịu thôi. Hết cách rồi. Không phải nói quá hay tu từ gì đâu, hắn ta là Ma nhân mà.

Có lẽ vì không còn mặt mũi nào gặp tôi, nên trong phòng yết kiến hôm nay không có bóng dáng quân nhân nào, chỉ có Bệ hạ cùng vài người hầu cận, và ngài nhà ngoại giao Metternich.

"Trẫm định sẽ dẫn theo quân chủ lực của Áo rời khỏi Vienna. Không thể để kinh đô xinh đẹp này bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh được."

"Điểm đến là—Austerlitz, đúng không ạ?"

Tôi vừa dứt lời, nét mặt Bệ hạ càng thêm trầm xuống.

"Phải. Ta sẽ hội quân chắc chắn với quân Nga và nghênh kích thế lực của Pháp... Khanh hẳn cũng đã biết xu thế của trận chiến đó rồi nhỉ."

Tôi nhìn xuống mũi giày, ngập ngừng.

Không, Bệ hạ cũng lờ mờ đoán ra rồi. Có im lặng cũng chẳng giải quyết được gì.

"Napoleon sẽ thắng đấy ạ."

"Vận mệnh không thể thay đổi sao?"

"Vận mệnh cái gì chứ..."

Tôi gãi đầu. Ông ấy muốn tôi nói gì đây? Tôi bắt đầu thấy hơi cáu rồi.

"Thì đúng là những chuyện tôi biết sẽ xảy ra, và cả những chuyện không giống thế cũng xảy ra đầy rẫy. Nhưng vấn đề không phải ở đó, ngài đã nhìn thấy chiến lực của Napoleon rồi chứ?"

"Trẫm sợ quá nên chưa dám xem ảnh hay báo cáo, nhưng đã nghe Metternich kể lại rồi."

Nhà ngoại giao có gương mặt già trước tuổi Metternich đang đứng đợi phía sau ghế chéo lưng Bệ hạ cung kính cúi đầu.

"Thần đã ví von tình hình chiến sự với việc làm bánh kẹo và dùng những từ ngữ nhẹ nhàng nhất có thể để bẩm báo rồi ạ."

Cái tài năng vô dụng gì thế này? Ông đi làm nhà văn luôn đi cho rồi. Mà không phải, Bệ hạ làm ơn đọc báo cáo đàng hoàng đi, ngài là Tổng tư lệnh quân đội Áo đấy biết không hả?

"Đối đầu với con quái vật như thế thì kiểu gì cũng thua thôi. Kháng chiến chỉ tổ vô ích thôi không phải sao?"

"Khanh bảo trẫm phải cầu hòa sao!"

"Thần thấy như vậy thực tế hơn..."

"Thất bại ở Ulm chỉ là một bộ phận thôi, quân chủ lực vẫn còn nguyên vẹn!"

"Thì thần đã bảo là cái quân chủ lực đó đằng nào cũng sẽ bị đánh tan tác mà."

"Dẫu vậy đàn ông cũng có những lúc phải làm những việc cần làm!"

Tôi không biết mấy chuyện đó đâu. Mà Bệ hạ có trực tiếp đấm nhau với Napoleon đâu nhỉ? Người chết là các binh sĩ mà?

"Khanh Goethe không có tư cách xía vào đến mức đó. Sao có thể đàm phán hòa bình, sao có thể nhắm mắt làm ngơ nhìn các công quốc và lãnh địa giám mục khắp Đế quốc bị Pháp giày xéo! Hơn hết, trẫm còn mặt mũi nào nhìn mặt ngài Alexander đang đợi ở Austerlitz!"

"Cái gã biến thái đó cứ kệ xác hắn là được..." Tôi thử nói nhỏ nhưng hình như Bệ hạ không nghe thấy.

"Hơn nữa, tại Austerlitz, đích thân trẫm dự định sẽ ra chiến trường. Sĩ khí của binh lính sẽ dâng cao thấu trời xanh!" Bệ hạ ưỡn ngực. "Trẫm sẽ trốn trong cỗ xe ngựa bọc thép để không bị pháo bắn trúng, rồi giương cao lá cờ ghi 'Hoàng đế không có ở đây'."

Bỗng nhiên Bệ hạ ngập ngừng, suy nghĩ khoảng hai giây rồi hạ giọng hỏi Metternich.

"Lộ liễu quá không?"

"Lộ liễu quá ạ."

Cái người này chẳng biết là có trưởng thành hay không nữa, trời ạ!

"Chuyện đó để sau, trẫm có việc muốn nhờ khanh Goethe."

"Vâng?" Đừng bảo là bắt tôi tham gia chiến đấu nhé. Gần đây tôi bắt đầu nghĩ mình nên nhấn mạnh hơn việc dù mang danh Goethe thì tôi vẫn là một thằng nhóc tuổi teen.

"Trẫm muốn khanh đi đến Hungary làm hộ vệ cho Louise."

"Thần... hộ vệ? Sao ạ?"

Công chúa Louise là trưởng nữ của Bệ hạ Franz Đệ Nhị. Năm nay mười ba tuổi, tôi đang làm gia sư dạy tiếng Latin và cổ điển cho cô bé. Bệ hạ cưng chiều công chúa Louise đến mức con ruồi nào dám lại gần cũng sẽ bị ngài dùng đại bác bắn hạ, nên việc ngài nhờ tôi làm hộ vệ quả là bất ngờ. Chắc chắn phải có người đáng tin cậy hơn chứ.

"Nếu rút lui về Austerlitz, quân Napoleon sẽ đi qua Vienna đang không được bảo vệ. Trẫm không thể để Louise đáng yêu ở lại Vienna, nhưng cũng không thể mang con bé ra chiến trường, nên trẫm quyết định cho nó đi sơ tán ở Hungary. Khanh Goethe được Louise yêu mến, lại giỏi ma thuật, lại còn là người đồng tính, nên rất thích hợp để làm hộ vệ."

"Hình như thần vừa nghe thấy cái điều kiện gì lạ lắm nha?"

Thôi, đào sâu vào chuyện đó cũng chẳng hay ho gì nên bỏ qua đi.

"À ừm, xin lỗi Bệ hạ, nhưng thần không thể đi Hungary được."

"Tại sao!" Bệ hạ trừng mắt. "Khanh sẽ được ở bên cạnh viên ngọc quý Louise của trẫm 24/24 đấy, dù không hứng thú với phụ nữ thì cũng là phúc phần tột độ rồi!"

"Không, thần có hứng thú với phụ nữ mà."

"C-Cái gì, tự nhiên lại nói mấy chuyện khiếm nhã thế."

"Là Bệ hạ nói trước mà!" Chán cái ông này quá đi mất!

"Tóm lại là, tạm gác chuyện khanh là đồng tính hay song tính sang một bên."

Sao lựa chọn chỉ có hai cái đó vậy hả.

"Khanh cũng có thể nhân tiện sơ tán khỏi Vienna, chẳng phải là thuận nước đẩy thuyền sao, tại sao lại từ chối?"

"Thì là vì thần có lý do không thể rời khỏi Vienna. Luu bảo cậu ấy sẽ ở lại Vienna."

Bệ hạ chớp mắt.

"Ludovika sao?"

"Vâng. Thần không thể bỏ mặc cậu ấy ở lại một mình được."

"Tức là khanh ưu tiên Ludovika hơn Louise yêu dấu nhất của trẫm sao?"

Cái kiểu hỏi gì thế kia.

"...Chà, thì thành ra là vậy. Vì người hộ vệ cho Công chúa thì ngoài thần ra còn đầy người khác mà."

"Làm gì có người đồng tính nào giỏi ma thuật thứ hai chứ!"

"Một người cũng không có đâu." Thôi dứt khỏi cái vụ đồng tính giùm cái.

Bệ hạ chống cằm lên tay vịn ghế vẻ đầy u sầu.

"Mà tại sao Ludovika lại ở lại kinh đô? Con bé cũng sẽ gặp nguy hiểm, nó đã chống đối Napoleon thẳng thừng như thế cơ mà. Nếu quân Pháp chiếm đóng Vienna thì chắc chắn sẽ không yên đâu."

Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng quyết tâm của cô ấy rất vững vàng.

"Luu yêu Vienna, và cậu ấy là một tảng lòng kiêu hãnh, nên cậu ấy đang hùng hổ tuyên bố rằng nếu Napoleon đến thì sẽ trực tiếp dâng tặng bản giao hưởng để cho hắn thấy độ lượng của mình. Thần không thể bỏ mặc một người như thế mà đi sơ tán được. Mong ngài hiểu cho."

"Nghe cứ như trẫm chẳng có chút tình yêu quê hương hay lòng kiêu hãnh nào vậy."

"Đúng là như vậy đấy ạ." Ngài Metternich nói một câu thừa thãi.

"Hừm hừm hừm. Nhưng mà này, trẫm vừa là Đại công tước Áo vừa là người đứng đầu Đế quốc. Vì đại cục của toàn nước Đức, đôi khi cũng cần phải rời xa kinh đô yêu dấu một thời gian."

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng yết kiến mở ra. Bệ hạ giật mình, đầu trượt khỏi tay đang chống cằm. Ngay cả ngài Metternich điềm tĩnh cũng khẽ mở to mắt sau cặp kính. Quay lại nhìn, tôi thấy bóng dáng một thiếu nữ tóc vàng đang túm vạt váy dài bước những bước lớn xông vào phòng. Chiếc cài tóc hình hoa, cùng đôi mắt xanh biếc đồng màu. Trên khuôn mặt khả ái đang bừng lên cơn giận dữ rõ rệt. Chính là Công chúa Louise vừa được nhắc đến.

"Thưa cha, con cũng sẽ ở lại Vienna."

Công chúa quả quyết tuyên bố với Bệ hạ. Bệ hạ trượt khỏi ghế.

"....Louise, con, c-cái, cái gì, con nói cái gì cơ?"

"Nếu thầy Goethe ở lại, con cũng sẽ ở bên cạnh thầy! Cha cứ việc đi gây chiến tùy thích đi ạ."

Công chúa Louise ôm chặt lấy cánh tay tôi khiến tôi cũng hoảng hốt. Bệ hạ Franz Đệ Nhị vừa sùi bọt mép vừa mượn tay ngài Metternich để bò lên ghế.

"Đ-Được rồi Louise bình tĩnh nào, khanh Goethe nhìn trẻ thế thôi chứ đã năm mươi sáu tuổi rồi đấy, còn lớn tuổi hơn cả cha đây này, nếu có con rể lớn tuổi hơn mình thì, t-thì cha biết gọi là gì đây."

Ngài mới là người cần bình tĩnh đấy.

"Dù cha có nói gì đi nữa, con sẽ ở bên thầy Goethe trọn đời."

Không muốn nghe lời ông bố đến thế cơ à, bị ghét thật rồi. Tôi bắt đầu thấy hơi thương hại Bệ hạ Franz Đệ Nhị. Bệ hạ lại trượt khỏi ghế và sụp xuống sàn nhà. Các người hầu tái mặt chạy lại đỡ Bệ hạ dậy từ hai bên.

"...Trẫm cũng muốn được tắm suối nước nóng trẻ lại như khanh Goethe..."

Vị Hoàng đế bệ hạ mới ba mươi bảy tuổi rên rỉ bằng giọng của một ông lão lụ khụ.

"Và muốn được con gái nói những câu như 'Con yêu cha nhất! Con sẽ ở bên cha trọn đời'..."

"Muôn tâu, chính vì ngài cứ nói những điều ghê tởm như vậy nên mới bị ghét đấy ạ. Sự trẻ trung không liên quan gì đâu ạ." Ngài Metternich bồi thêm một cú. Cái người này, sao vẫn chưa bị xử trảm hay thật đấy. Ngay cả Công chúa Louise cũng có vẻ ái ngại nhìn xuống mái tóc bạc bù xù của vua cha. Tôi cũng không thể chen ngang. Tôi biết tương lai của công chúa vẫn an toàn nên không có lý do gì để phản đối việc cô bé ở lại Vienna, nhưng nếu nói thẳng với Bệ hạ là "Công chúa Louise được Napoleon muốn cưới về làm vợ nên không lo bị quân Pháp làm hại đâu" thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Không chừng ngài ấy sẽ vì quá phẫn nộ mà biến hình thành quái thú khổng lồ giẫm nát cung điện cũng nên.

Bất chợt, Bệ hạ đứng phắt dậy, lưng thẳng tắp. Ngài quay lại nói với Metternich phía sau.

"Metternich. Hủy bỏ chuyến đi đến Austerlitz, phái sứ giả đến quân Pháp. Truyền lời tới Napoleon rằng, ta chuẩn bị tiến hành đàm phán hòa bình ngay tại Vienna này."

Tôi trợn tròn mắt. Công chúa Louise cũng nín thở. Cánh cửa hai cánh của phòng yết kiến lại bị mở toang thô bạo, một đám đàn ông đông đảo tràn vào từ hành lang.

"Bệ hạ! Là thật sao ạ!?"

"Xin hãy suy nghĩ lại!"

"Quân Nga cũng đang di chuyển rồi ạ."

"Uy tín của Đế quốc sẽ ra sao!"

Là các quan lại và quý tộc quyền thế. Bọn này nghe lén nãy giờ à?

"Nếu không kháng chiến ở đây thì các lãnh địa của Đế quốc đang bị Pháp đe dọa sẽ thế nào? Chúng ta có nghĩa vụ bảo hộ các nước thành viên của Đế quốc!"

Vị lão thần râu rung bần bật ép sát Bệ hạ.

"Phải rồi."

Bệ hạ đáp lại bằng giọng lạnh lùng đến bất ngờ.

"Chừng nào Đế quốc còn tồn tại, trẫm buộc phải hoàn thành trách nhiệm. Chừng nào còn mơ về vinh quang của La Mã..."

Những quý tộc vừa chạy đến, cả những người hầu, ngài Metternich, và cả công chúa nữa, tất cả đều lặng người trước ngọn gió hoang vu bất chợt thổi qua trên gương mặt Bệ hạ.

"Thôi được rồi. Các khanh đừng nói nữa. Cái tên Franz này rồi sẽ bị khắc vào lịch sử gia tộc Habsburg như một kẻ hèn nhát, kẻ đã đặt đứa con gái yêu quý lên trên cả lòng kiêu hãnh của một bậc đế vương. Nhưng Trẫm cũng hiểu rõ. Bayern, Baden, rồi cả Berg, tuy mang danh là thành viên của Đế quốc nhưng lại tự nguyện quy thuận Napoleon. Tại sao ư? Lý do chỉ có một, không còn gì khác! Uy tín của Trẫm, kẻ gánh vác lịch sử ngàn năm của Đế quốc, đã thua kém uy tín của Napoleon, kẻ chỉ mới giương cao ngọn cờ cách mạng vỏn vẹn hơn hai mươi năm! Với tư cách là vị hoàng đế cuối cùng của Đế quốc La Mã Thần thánh... nhiệm vụ cuối cùng của Trẫm là phải thừa nhận thất bại đó."

"Bệ hạ..."

"Ôi... Bệ hạ..."

Nỗi tuyệt vọng và niềm thương cảm lan rộng trên gương mặt những người đàn ông. Có người thậm chí còn quỳ sụp xuống tấm thảm nhung. Cánh tay Công chúa Luise bấu chặt lấy bắp tay tôi đau điếng. Ông Metternich cúi gằm mặt.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng lịch sử sang số.

Âm thanh bánh răng nghiến vào nhau ken két, hoặc có lẽ đó là tiếng tim đập dội mạnh vào lồng ngực. Tôi bất giác rùng mình. Quá sớm, lẽ ra không phải lúc này, tôi thầm nghĩ. Nhưng hiện thực rành rành ngay trước mắt, trận Austerlitz lừng danh trong chiến sử Napoleon đang được né tránh mà không tốn một giọt máu nào.

Và rồi... Bệ hạ nhìn bao quát tất cả và tuyên bố.

Lời tuyên bố mà lẽ ra phải đợi thêm một vòng quay của bốn mùa nữa, đến ngày 6 tháng 8 năm 1806 mới được thốt ra.

"Hãy truyền tin đi khắp toàn cõi. Trẫm tuyên bố tại đây: giải thể Đế quốc La Mã Thần thánh."

Thầy giáo dạy lịch sử thế giới thời cấp ba của tôi từng mở đầu một buổi học nọ bằng câu chuyện thế này:

"Như các em đã biết, Nhật Bản là một quốc đảo. Giả sử thế này nhé, nếu nước ta là một quốc gia nằm sâu trong lục địa, ngay giữa lòng châu Âu, thì lịch sử sẽ diễn biến thế nào? Các em thử tưởng tượng xem sao."

Dù thầy có hỏi "Thế nào?", đám học sinh chúng tôi cũng chỉ biết nhìn nhau ngơ ngác.

"Hừm. Khó quá sao?" Thầy gãi gãi cái đầu lưa thưa tóc. "Vậy thì, trước tiên chúng ta hãy xác nhận xem quốc đảo Nhật Bản đặc biệt đến mức nào nhé."

Thầy vẽ tay một tấm bản đồ Đông Á tuyệt đẹp lên bảng đen. Đại lục Trung Hoa, bán đảo Triều Tiên, và quần đảo Nhật Bản.

"Nước Nhật mà các em đang sống đây, đại đa số là dân tộc Yamato, hầu hết đều sử dụng tiếng Nhật. Hơn nữa, số người dân tộc Yamato hay người nói tiếng Nhật định cư bên ngoài quần đảo Nhật Bản là cực kỳ ít. Tóm lại, quốc gia Nhật Bản, dân tộc Yamato và ngôn ngữ tiếng Nhật gần như đồng nhất với nhau."

Thầy dùng phấn đỏ tô kín quần đảo Nhật Bản trên bản đồ, rồi quay lại, nhoài người ra khỏi bục giảng.

"Từ 'người Nhật' vừa mang nghĩa là công dân nước Nhật, vừa có nghĩa là người sống trên quần đảo Nhật Bản, vừa chỉ người nói tiếng Nhật, lại vừa mang nghĩa dân tộc Yamato. Tuy nhiên, khi dùng từ 'người Nhật' trong đời sống thường ngày, các em không hề ý thức phân biệt bốn khái niệm này mà gộp chung tất cả lại làm một. Và thường thì làm thế cũng chẳng có vấn đề gì."

Quả đúng như lời thầy nói. Dù trước đó tôi chưa từng nghĩ đến.

"Tuy nhiên, xét trên bình diện thế giới thì đây là một trường hợp hiếm thấy. Sự trùng khớp kỳ diệu này chỉ có thể hình thành nhờ vào việc chúng ta là một quốc đảo, nơi sự giao lưu với bên ngoài bị hạn chế cực độ. Vậy thì..."

Lần này, thầy vẽ bản đồ châu Âu lên bảng đen bằng những nét phấn uyển chuyển. Rồi thản nhiên vẽ thêm hình cờ Nhật vào chính giữa.

"Giả sử Nhật Bản nằm ở giữa châu Âu. Nào, chuyện gì sẽ xảy ra? Ví dụ, về mặt chủng tộc?"

Thầy chỉ tay vào một nam sinh ngồi gần đó. Cậu bạn hơi nhổm dậy, lí nhí đáp:

"...Lai giống ạ? Chắc thế."

"Đúng. Chính xác là vậy. Trong thực tế cũng đã diễn ra sự hòa huyết với người Ainu. Nếu xung quanh toàn là đất liền thì người ta sẽ qua lại nườm nượp và sự lai tạo chủng tộc càng diễn ra mạnh mẽ hơn. Kéo theo đó, tiếng Nhật cũng sẽ lan rộng, pha trộn với các ngôn ngữ xung quanh và biến đổi. Thế còn về mặt quốc gia thì sao? Liệu Triều đình hay Mạc phủ có thể xây dựng được một nhà nước tập quyền trung ương không?"

Thầy chỉ vào một nữ sinh. Câu hỏi mang tính gợi ý quá rõ ràng. Cô bạn vừa nghiêng đầu liên tục vừa trả lời:

"Dạ... Nếu xung quanh có quá nhiều nước khác thì, chắc là... không thống nhất được ạ?"

"Khả năng đó rất lớn. Gia tộc Oshu Fujiwara có thể đã giao thương với Đế quốc Ottoman và trở thành một quốc gia độc lập sánh ngang với Mạc phủ Kamakura! Phiên trấn Satsuma có thể đã thông đồng với Anh quốc và dùng thực lực đe dọa Mạc phủ Tokugawa. Enomoto Takeaki cũng có thể đã nhận được sự hỗ trợ của Nga và phát triển Cộng hòa Ezo thịnh vượng không chừng!"

Thầy có vẻ rất hào hứng, nhưng nhận ra mình sắp lạc đề nên đằng hắng một tiếng.

"Ở châu Âu, khái niệm biên giới quốc gia vốn dĩ đã không tồn tại trong một thời gian dài. Trên những vùng đất liền kề nhau, đa chủng tộc và đa ngôn ngữ sống lẫn lộn, chiến tranh xảy ra như cơm bữa, đất đai nay bị chiếm, mai bị đoạt, mốt được tặng, kia lại đem cho. Nếu Nhật Bản nằm ở châu Âu, dù gọi là nước Nhật nhưng cũng chẳng biết từ đâu đến đâu, người Nhật cũng không thể định nghĩa rõ ràng, người nói tiếng Nhật như tiếng mẹ đẻ thì tản mát khắp nơi. Tóm lại, sẽ rơi vào tình trạng không ai trả lời được câu hỏi 'Nhật Bản là cái gì'. Các em có tưởng tượng được một nước Nhật như thế không?"

Tưởng tượng thế quái nào được. Sự im lặng mơ hồ lại bao trùm lớp học.

Nhưng thầy cười tủm tỉm và nói:

"Không tưởng tượng được đâu nhỉ. Cũng chẳng cần phải tưởng tượng. Thực ra là có đấy. Một đất nước như thế, một dân tộc như thế, một ngôn ngữ như thế, thực sự tồn tại ở châu Âu. Vâng, đó chính là nước Đức mà chúng ta sắp tìm hiểu đây."

Ngồi bên cửa sổ phòng trọ, lơ đãng nhìn tờ báo đăng tin giải thể Đế quốc La Mã Thần thánh, tôi nhớ lại tiết học năm nào.

Rốt cuộc, Đức là cái gì chứ?

Giờ có hối hận vì hồi đó không hỏi thầy nhiều hơn thì cũng đã muộn.

Nhắc mới nhớ, tôi chợt nghĩ đến một câu chuyện cũ rích ngớ ngẩn từng đọc hồi còn ở Nhật. Một đài truyền hình Đức tổ chức cuộc thăm dò ý kiến: "Ai là người Đức vĩ đại nhất trong lịch sử?", và Đại sứ quán Áo đã lên tiếng phàn nàn. Lý do là vì trong danh sách ứng cử viên có tên Mozart. Đại sứ quán tuyên bố: Mozart sinh ra ở Salzburg và hoạt động chủ yếu ở Vienna, nghĩ kiểu gì thì ông ấy cũng là người Áo chứ không phải người Đức. Đài truyền hình phản bác: Thời Mozart còn sống thì đó là Đế quốc La Mã Thần thánh chứ đâu phải nước Áo. Lại có thêm phản bác khác: Nói thế thì Goethe cũng có trong danh sách nhưng ông ấy sống thời Đế quốc La Mã Thần thánh nên cũng chẳng phải người Đức à... Thế là thành ra một cuộc cãi nhau như mổ bò. Giờ đây khi đã trở thành người trong cuộc, nhớ lại chuyện đó tôi càng thấy nực cười gấp bội.

Đức là cái gì, ngay cả chính người Đức cũng chẳng rõ. Kể cả với tư duy của thế kỷ 21 cũng vậy. Bởi lẽ ngôn ngữ chính thức của Áo là tiếng Đức. Có những người Áo nghĩ rằng: Chẳng phải bọn mình cũng là người Đức sao? Hơn một nửa dân số Thụy Sĩ cũng nói tiếng Đức. Mặt khác, ví dụ như bang Bayern trong nước Đức lại có tính độc lập rất cao, nhiều người khăng khăng rằng thứ họ nói là tiếng Bayern chứ không phải phương ngữ Bayern, rằng Bayern là một quốc gia độc lập. Với tư duy của một người Nhật sống ở đảo quốc, chuyện này đúng là "bó tay chấm com".

Dù sao thì, khái niệm "nước Đức" từ xưa đã là một thứ mơ hồ và thiếu liên kết.

Vì vậy, việc giải thể Đế quốc La Mã Thần thánh không trở thành một tin tức quá chấn động.

Vốn dĩ các bang của Đức vào cuối thời Đế quốc đã tan đàn xẻ nghé từ lâu rồi. Họ lần lượt rời bỏ Đế quốc để trở thành đồng minh của Pháp. Với người Nhật thì chuyện này trông như một lũ phản bội, nhưng trong xã hội hợp đồng ở châu Âu, việc thay đổi chủ quân là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, chẳng ai cảm thấy tội lỗi hay bị chỉ trích vì chuyện trở cờ cả. Đế quốc La Mã Thần thánh đang lặng lẽ sụp đổ, và Bệ hạ Franz II chỉ đơn giản là thừa nhận cái sự thật mà ai cũng biết đó thôi. Phản ứng của người đời cũng lạnh nhạt.

Người ngạc nhiên nhất có lẽ chính là tôi.

Sớm hơn một năm. Bỏ qua một trận chiến, bỏ qua luôn vô số sự kiện kéo theo sau đó, lịch sử đã tăng tốc.

Chuyện gì sẽ xảy ra đây? Có phải tôi lại làm thay đổi lịch sử nữa rồi không? Cứ lặp đi lặp lại thế này, liệu văn minh và kỹ thuật của thế giới này có đi trước cả trăm năm không?

Tôi gấp tờ báo lại.

Còn một vấn đề thực tế cấp bách hơn nhiều. Tháng sau, cuối tháng Mười, Napoleon rốt cuộc sẽ đến Vienna. Với tư cách là người chiến thắng cuộc chiến.

Tôi đã mạnh miệng tuyên bố rằng để Luu một mình thì lo lắm nên tôi cũng sẽ ở lại... nhưng tôi của hiện tại chẳng có chút ma lực nào, chỉ là một tay viết lách đang chạy deadline sấp mặt. Nếu họ dùng vũ lực thì tôi biết làm sao? Cái trò "chém gió" để vượt qua khó khăn như mọi khi cũng có giới hạn thôi.

Tuy nhiên, không phải chỉ toàn điều lo lắng. Nghe nói Napoleon đã vui vẻ nhận lời mời đến dự buổi hòa nhạc Giao hưởng "Bonaparte". Vì ông ta là quốc khách đến để đàm phán hòa bình, buổi hòa nhạc do nhà nước tổ chức và lời mời cũng được gửi dưới danh nghĩa Bệ hạ Franz, nên việc nhận lời cũng là lẽ đương nhiên.

Napoleon, biết đâu lại là người dễ nói chuyện... nghĩ thế có ngây thơ quá không nhỉ?

"Yuki, có đó không?"

Tôi quay lại thì thấy Luu đang bước vào phòng. Vẫn cái tật không thèm gõ cửa. Có vẻ cô nàng sắp đi đâu đó, diện bộ váy màu xanh trắng điệu đà và cài nơ trên tóc.

"Đi với tớ đến Hiệp hội Nhạc hữu một chút coi."

"Chi vậy?"

Hiệp hội Nhạc hữu Vienna là nghiệp đoàn tập hợp các nhạc sĩ của đế đô này. Tôi chỉ dính dáng đến giới nhạc đàn qua mấy bài bình luận. Luu trả lời với vẻ mặt đầy áy náy:

"Tớ muốn cậu làm nhà tài trợ. Đang thiếu nhạc công trầm trọng."

Trên xe ngựa, Luu giải thích cho tôi.

"Mang tiếng là hòa bình, thế mà lũ quý tộc nhát cáy sợ quá bỏ chạy khỏi Vienna hết cả rồi."

Giọng điệu của cô nàng chứa một nửa chán ngán và một nửa mỉa mai.

"Nhưng kẹt một nỗi là phần lớn những nhạc công mà tớ tin tưởng lại được thuê bởi đám quý tộc thỏ đế đó. Họ cũng phải đi lánh nạn theo chủ. Buổi hòa nhạc đón tiếp Napoleon đang thiếu người trầm trọng."

Tôi thấy lạ nên hỏi:

"Hồi công diễn lần đầu bản 'Bonaparte', mọi người đã cùng nhau phớt lờ mệnh lệnh của Hoàng đế, sao giờ lại nghe theo đám quý tộc?"

"Đương nhiên rồi."

Luu đáp lại với vẻ mặt như thể chính câu hỏi của tôi mới là điều bất ngờ.

"Cậu nói gì lạ vậy. Hoàng đế Bệ hạ đâu phải là chủ thuê nên đâu có nghĩa vụ phải nghe lệnh, nhưng với chủ thuê thì đã ký hợp đồng rồi, làm sao mà phớt lờ mệnh lệnh được chứ."

"À, ừ, ra là vậy, đúng ha."

Lại là hợp đồng, tôi thầm nghĩ.

Đến châu Âu thế kỷ 19 được một năm rồi mà tôi vẫn chưa quen nổi cái xã hội hợp đồng triệt để này. Tôi cũng như bao người Nhật bình thường khác, lớn lên với những bộ phim cổ trang nơi mà ai nấy đều phải quỳ rạp xuống bất kể lý do khi nhìn thấy gia huy hoa thục quỳ, nên cứ nghĩ chủ quân của chủ quân tức là đại chủ quân, càng phải tuyệt đối phục tùng mới đúng. Nhưng ở châu Âu thì không như thế. Dù chủ quân của mình có đang phục vụ cho ai khác đi nữa, thì đó là chuyện giữa hai người họ, chẳng liên quan gì đến mình. Một lối tư duy cực kỳ hợp lý. Hèn gì uy tín của Hoàng đế rớt thê thảm.

"Khó khăn lắm Napoleon mới đến, tớ muốn cống hiến một màn trình diễn đỉnh cao nhất, vậy mà kẹt quá. Cậu kiếm được cả đống tiền rồi toàn cất kho, chi tiền ra giúp tớ đi mà."

"Thì cũng được thôi, nhưng ý cậu là không thể gom người trong nội thành Vienna được nữa chứ gì? Định kiếm người từ thành phố khác hả? Có mối nào không?"

"Hưm hưm hưm... Đúng là thế thật..."

Luu khoanh tay suy nghĩ. Một lúc sau cô nàng vỗ tay cái bốp.

"Đúng rồi, đi Bremen thôi. Nghe nói ở đó có ban nhạc gồm lừa, chó và mèo đấy, tớ là trùm làm thân với mèo mà lị!"

"Truyện cổ tích mà bà nội." Làm ơn về lại thực tại giùm cái.

Luu rưng rưng nước mắt lườm tôi.

"...Nói, nói dối hả? Tớ đã sáng tác chục bản tứ tấu đàn dây cho gà, mèo, chó và lừa rồi mà! Tớ đã mong chờ một buổi hòa nhạc gâu gâu meo meo náo nhiệt biết bao nhiêu!"

Chẳng nghĩ ra lời nào để an ủi nên tôi đành thở dài, phó mặc tâm trí cho nhịp lắc lư của cỗ xe ngựa.

Tại phòng làm việc của Chủ tịch Hiệp hội Nhạc hữu Vienna, thầy Salieri đang đợi chúng tôi. Một người đàn ông chớm tuổi già với mái tóc vàng cắt ngắn kiểu búp bê trông khá ủ rũ. Nhìn bề ngoài thì chẳng có gì nổi bật nhưng đây lại là người có thực lực cao nhất giới âm nhạc Vienna, chủ tịch của hiệp hội này.

"Ồ, trò Beethoven, cả ngài Goethe nữa." Thầy Salieri đứng dậy. "Từ hôm qua tôi cũng đã đi thuyết phục các vị quý tộc, nhưng xem ra hy vọng mong manh quá. Nỗi khiếp sợ Napoleon cứ như sợ ác quỷ vậy."

"Họ nên học tập người dân mới phải! Lần này hội trường lớn hơn, những người không nghe được buổi công diễn lần đầu sẽ được vào xem, cả thành phố đang vui mừng khôn xiết kia kìa."

"Dân thường thì vô tư lự lắm. Đế quốc bị giải thể, nghị viện và tòa án cũng chẳng còn. Chưa cần nói đến Napoleon, riêng chuyện đó thôi đã là biến cố tày trời rồi, vậy mà..."

"Giọng điệu cứ như đại diện cho đám quý tộc ấy nhỉ. Thầy Salieri cũng định bỏ chạy đấy à?"

"Đừng có xem thường tôi." Thầy Salieri phập phồng cánh mũi vẻ tự ái. "Tôi là Hội trưởng Hiệp hội, lại là người trực thuộc Hoàng đế bệ hạ đấy nhé. Tôi sẽ không rời Vienna nửa bước đâu."

"Tốt quá! Nhờ cậy cả vào thầy đấy."

Thi thoảng Luu lại đột nhiên ngoan ngoãn như thế, khiến người nghiêm nghị như thầy Salieri cũng không kìm được mà giãn cơ mặt ra cười. Nhưng ngay lập tức, thầy quay lại vẻ mặt nghiêm trọng:

"Hãy nghĩ đến thực tế đi, trò Beethoven. Còn chưa biết có tập hợp đủ nhạc công hay không, chương trình biểu diễn chắc cũng chưa chốt xong đâu nhỉ? Tiết mục chính dĩ nhiên không thể đổi bài 'Bonaparte' được rồi, nhưng tiết mục mở màn thì hãy chọn cái gì đơn giản thôi."

"Đơn giản là sao?"

"Nghe nói Napoléon cũng rất hứng thú với tài nghệ piano của trò. Độc tấu hay hòa tấu sonata đều được cả."

Luu đanh mặt lại, khẽ lảng tránh ánh nhìn của thầy Salieri.

"Piano... tớ sẽ không chơi."

Tôi chăm chú nhìn sườn mặt thoáng nét u sầu của Luu.

"Giờ không phải lúc để chơi piano."

"Ngón tay bị thương hay sao?" Thầy Salieri nhíu mày.

Luu lắc đầu: "Không phải chuyện đó. Là vấn đề tâm trạng thôi. Tớ lỡ viết ra một khúc nhạc quá khó, giờ cứ lạc lối trong đó mãi. Chừng nào chưa tìm ra câu trả lời thì tớ chẳng còn chút khí lực nào để chơi piano cả."

Tôi chợt nhớ đến chị Nannette. Chị ấy cũng từng có ánh mắt y hệt Luu lúc này, tự dồn ép bản thân vào đường cùng. Đúng là toàn mấy nghệ sĩ vụng về.

"Là bản sonata Fa thứ đó sao?" Thầy Salieri lên tiếng.

Tôi hơi ngạc nhiên, hóa ra thầy cũng biết. Mà nghĩ lại thì thầy cũng là một trong những người thầy của Luu, nên chuyện cô ấy đưa bản nhạc phổ cho xem trước khi xuất bản cũng chẳng có gì lạ.

"Bản đó... ừm... tôi cũng chịu chết. Nhất là chương một ấy, không tài nào đụng vào nổi. Đánh kiểu gì được chứ? Mà trước hết, piano hiện có ở Vienna chắc cũng không tải nổi kỹ thuật đó đâu."

"Thế nên mới phải đợi cải tiến nhạc cụ đấy."

"Đúng là tùy hứng hết sức... Kiểu này thợ làm đàn khắp châu Âu sắp sùi bọt mép mà ngất xỉu hết cho xem. Thôi được rồi, tôi hiểu sự tình rồi. Vậy tính sao đây, tại sao vẫn chưa quyết định tiết mục mở màn?"

"Trong đầu tớ thì quyết xong rồi, nhưng còn tùy thuộc vào câu trả lời của Sư phụ Haydn nữa."

"Sư phụ Haydn ư? Thế là—"

Khi thầy Salieri còn đang nói dở, tiếng gõ cửa vang lên từ phía phòng làm việc.

"Ngài Salieri. Ta nghe nói Ludovika đang ở đây."

Một giọng nói già nua nhưng trầm đục vang lên. Thầy Salieri vừa đáp "Vâng, mời vào", cánh cửa liền mở ra và một thân hình khổng lồ bước rầm rập vào phòng. Khuôn mặt dữ dằn được bao quanh bởi mái tóc trắng như bờm sư tử hằn lên vô số vết sẹo chiến trận. Xuyên qua lớp áo choàng rộng thùng thình, vẫn có thể thấy rõ cơ thể cuồn cuộn cơ bắp chưa hề biết đến sự lão hóa. Chính là nhân vật vừa được nhắc đến, Joseph Haydn — nhà soạn nhạc chiến đấu.

Tôi phản xạ lùi lại theo bản năng. Sư phụ Haydn nhìn thấy tôi đầu tiên liền sải bước lớn lao tới.

"Ồ, Ngài Goethe cũng ở đây sao."

Đôi bàn tay như gầu máy xúc của sư phụ Haydn tóm lấy vai tôi như muốn khoét sâu vào thịt.

"Ta nghe rồi, về trận đại chiến đêm hôm đó! Nghe đồn ngài đã nghênh kích ác ma nước Pháp trên sân thượng và đồ sát hắn chỉ bằng một cú đấm chính diện, quả không hổ danh là hào kiệt đệ nhất Đế quốc mà ta đã nhắm trúng!"

"Dạ không cái đó..." Khổ nỗi phần lớn lại là sự thật nên tôi chẳng thể chối bay chối biến được.

"Máu trong người ta cũng đang sôi lên đây. Chúng ta mau tỉ thí một trận đi."

"Không đâu ạ! Mấy chuyện bạo lực đó xin ngài hãy vào quân đội mà làm."

"Đừng lo, nắm đấm của ta tuy đấm vỡ đá xẻ toạc đất nhưng đánh vào người thì không chết đâu."

Không, chết chắc luôn ấy. Vừa nãy ông mới bảo là "tỉ thí" (giết nhau) xong mà.

"Sư phụ, chuyện đó để sau đi, người đã suy nghĩ về lời thỉnh cầu của con chưa?"

Luu đã tung phao cứu sinh ra giúp tôi.

"Chuyện đó là chuyện gì hả Ludovika?" Sư phụ Haydn vồng vai lên quay sang Luu. "Con quên lời dạy của ta rồi sao? Bổn phận của nhạc sĩ thứ nhất là nắm đấm, thứ hai cũng là nắm đấm!"

"Thứ nhất, thứ mười hay thứ một trăm đều là âm nhạc hết! Đừng có đánh trống lảng nữa."

"Hừm, phải rồi, là chuyện con nhờ vả nhỉ."

"Cậu nhờ chuyện gì thế?" Tôi rụt rè hỏi Luu.

Sư phụ Haydn đã trả lời trước: "Ta và Napoléon sẽ đấu một trận làm màn dạo đầu cho buổi hòa nhạc."

"Không, sai bét rồi." Dù không biết sự tình nhưng tôi vẫn tự tin phản bác ngay lập tức.

"Con đã nhờ sư phụ chỉ huy tiết mục mở màn của buổi hòa nhạc," Luu nói.

"Phiền đến tận Sư phụ Haydn sao?" Thầy Salieri hỏi. "Là bài gì vậy?"

Giọng của Luu và Sư phụ Haydn vang lên cùng lúc, đều tăm tắp:

"Là bài 'Gott erhalte Franz den Kaiser' (Chúa hãy bảo vệ Hoàng đế Franz)."

Thầy Salieri há hốc mồm, chết lặng một lúc.

Đó là bài Quốc ca Áo thời Đế quốc do Haydn sáng tác. Sau này nó được đổi lời và tiếp tục được chọn làm Quốc ca của nước Đức hiện đại mà tôi biết, đối với người Đức thì nó giống như bài "Kimigayo" vậy.

"K-Khoan đã... t-thật đấy à?"

Thầy Salieri nhìn luân phiên vào mặt Luu và Sư phụ Haydn. Tôi hiểu rõ lý do thầy lo lắng. Họ định chơi bài hát yêu nước của Áo ngay trước mặt Hoàng đế nước Pháp, kẻ thù của đất nước. Nhưng Luu lại làm vẻ mặt cực kỳ bất mãn khi bị nghi ngờ độ nghiêm túc.

"Hai vị Hoàng đế sẽ gặp nhau mà. Đã diễn 'Bonaparte' rồi, thì bài còn lại ngoài 'Franz' ra làm gì còn lựa chọn nào khác."

"Nhưng mà, kết quả sẽ chọc tức phía Pháp đấy."

"Thầy lại thế nữa rồi! Họ đến để ký hiệp định hòa bình mà, diễn hai ca khúc biểu tượng của hai nước thì có gì xấu chứ? Nếu được thì tớ còn muốn diễn cả bài 'La Marseillaise' nữa kia."

"C-Cái đó thì càng không được!"

"Làm thế thì mất cân bằng, buổi hòa nhạc lại lê thê quá. Tóm lại tiết mục đã chốt rồi, còn lại tùy thuộc vào Sư phụ thôi, người có chịu làm không?"

"Thân đã quy ẩn, ta cũng đắn đo lắm, nhưng ta sẽ làm."

"Thật ạ! Cảm ơn người, con vui lắm. Quả nhiên bài đó phải do Sư phụ cầm đũa chỉ huy mới được."

"Chờ đã hai người." Thầy Salieri cuối cùng cũng đứng bật dậy khỏi bàn làm việc. "Bình thường đã thiếu nhạc công rồi, giờ diễn Quốc ca thì cần cả dàn hợp xướng nữa đấy? Các người định tính sao?"

"Hừm... vấn đề là ở chỗ đó..."

Luu khoanh tay vẻ bối rối, lúc này Sư phụ Haydn mới lên tiếng:

"Về phần người biểu diễn thì ta có thể lo liệu được. Cũng vì thế mà hôm nay ta mới quyết tâm nhận lời làm chỉ huy."

"Thật không ạ!" Gương mặt Luu bừng sáng như hoa hướng dương.

"Em trai ta vừa gọi điện báo. Nó bảo sẽ cho mượn đám đệ tử."

Em trai của Joseph Haydn thì là... "Ngài Michael Haydn phải không ạ?"

"Phải. Ngài Goethe cũng biết sao, hãnh diện thật đấy."

Tuy không bằng người anh nhưng ông ấy cũng là một nhà soạn nhạc nổi tiếng. Hình như ông ấy hoạt động ở Salzburg thì phải. Salzburg là thành phố nằm ở phía Tây miền trung nước Áo, cũng là quê hương của Mozart, một thành phố có nền âm nhạc cực kỳ phát triển.

"Michael có mở một võ đường ở Salzburg, nhưng bị quân Pháp chiếm đóng nên nó phải dẫn môn sinh đi lánh nạn, phiêu bạt khắp nơi. Ta đã mắng cho nó một trận là có chuyện như thế thì phải mau chóng nhờ cậy ta chứ. Chắc đám môn sinh đó sắp tới Vienna rồi."

"Hả, nhưng mà, môn sinh võ đường ấy ạ? Những người thô lỗ như thế thì có liên quan gì đến buổi hòa nhạc?"

Tôi vừa hỏi xong, Sư phụ Haydn liền làm vẻ mặt cực kỳ phật ý.

"Đã là phái Haydn thì tu luyện võ đạo song song với âm nhạc là chuyện đương nhiên chứ sao."

Con nghĩ là không đương nhiên đâu ạ (nhất là cái vế võ đạo ấy)...

"Môn sinh của võ đường Michael được gọi là Salzburg Đấu Hồn Liệt Sĩ Đoàn, là dàn nhạc sừng sỏ bậc nhất ở Salzburg đấy."

Tên dàn nhạc kiểu gì thế hả trời.

"Vì chiến tranh mà mất đi đất diễn thì thật đáng tiếc. Ta muốn nhân cơ hội này giúp chúng kiếm được việc làm ở Vienna."

"Nếu là đám đó thì kỹ thuật không thành vấn đề," Luu nói. "Sư phụ Michael có thể tham gia tập luyện được không? Nếu được con muốn nhờ ông ấy chỉ huy dàn hợp xướng."

"Michael bị ốm ở chỗ ở nhờ, nằm liệt giường không đi lại được. Lần này cũng không đến được đâu."

"Thế thì gay go nhỉ. Cái dàn nhạc cơ bắp đó thì cả con lẫn Sư phụ e là không quản nổi đâu."

"Không cần lo. Nghe nói nó đã giao phó dàn nhạc cho đại đệ tử rồi."

Đại đệ tử của Michael Haydn? Là ai nhỉ? Hình như có một người khá nổi tiếng thì phải.

"Đại đệ tử, là Maria đó sao? Ừm..."

Luu trầm ngâm suy nghĩ. Là người quen à? Tên Maria thì chắc là nữ rồi.

"Giao vai trò quản lý cho cô ấy thì tớ có cảm giác đám ngốc cơ bắp kia sẽ càng hăng máu hơn thôi, nhưng đành chịu vậy. Không còn ai thích hợp hơn."

Sau đó Luu còn hỏi han cặn kẽ Sư phụ Haydn xem nhân vật Maria đó hiện giờ ra sao. Nghe câu chuyện thì có vẻ ngày xưa họ là những người bạn thân thiết hay gặp gỡ nhau. Nghe giọng điệu thì chắc tuổi tác cũng sàn sàn nhau. Đệ tử đắc lực của Michael Haydn mà là nữ sao, có người như thế à?

"Vậy là xong cả chương trình lẫn nhân sự rồi nhé. Yuki!"

"...Hả? À, ừ, gì thế?"

"Cậu về được rồi đấy."

Tôi ngớ người. Cảm giác như hai cánh tay sắp rụng rời khỏi vai luôn vậy.

"....Hả, ơ?"

"Không cần cậu viện trợ vốn nữa. Cậu về được rồi. Giờ tớ phải bàn bạc chi tiết với thầy Salieri, cậu cũng còn bản thảo phải viết đúng không."

"Không, thì, đúng là thế, nhưng mà... kiểu như là, phải có gì đó chứ!" Thật sự tôi đến đây để làm cái quái gì không biết, sự phẫn nộ đó thấm cả vào giọng nói của tôi.

"Muốn được xoa đầu à?"

"Cóc cần."

"Mèo được xoa sướng lắm mà."

"Xin lỗi tôi là con người nhé!"

"Lần trước làm thế với hội trưởng fanclub, cô ta sướng đến mức tôi còn nghi ngờ cổ bị mất trí luôn ấy chứ..."

Cậu cứ làm mấy trò đó bảo sao người ta không thành stalker!

"Tức là cậu muốn tớ thể hiện lòng tạ lỗi bằng hành động cụ thể chứ gì."

"Ơ, không, thôi được rồi, không có gì đâu."

Luu khoanh tay suy nghĩ một lúc, rồi làm vẻ mặt như vừa nảy ra ý hay.

"Được rồi. Bữa tối nay tớ sẽ nấu để tạ lỗi."

"Thôi xin lỗi cậu thật lòng đấy, tha cho tớ vụ đó đi."

"Sao cậu lại là người xin lỗi hả!"

***

Thầy Salieri và Luu bắt đầu bàn bạc chi tiết về buổi hòa nhạc, tôi đúng là chẳng còn việc gì ở đó nữa nên quyết định quay về căn hộ.

"Để ta tiễn ngài ra bến xe ngựa, Ngài Goethe," Sư phụ Haydn đi theo ra tới hành lang.

"Dạ thôi, không sao đâu ạ, thật đấy."

"Nhân tiện, chúng ta bàn luôn về trận đấu của hai ta nhé."

"Đã bảo là không đấu đá gì mà."

"Vậy thì bàn về nắm đấm nhé!"

"Thế thì khác gì đấm nhau đâu!"

Tôi cố sống cố chết lảng tránh, bước ra khỏi Hiệp hội Nhạc hữu. Mặt trời đã ngả về tây, những con đường lát đá trắng rộng thênh thang đang dần bị xâm chiếm bởi những bóng râm mềm mại kéo dài từ hàng cây trong công viên. Mấy chiếc xe ngựa chở khách nhanh nhảu đã thắp đèn để thu hút sự chú ý, những người bán hàng rong thì ra sức rao to để bán cho hết chỗ hàng tồn. Khi tôi vừa cắt đuôi được Sư phụ Haydn và định bước xuống phố, một cơn địa chấn vang lên.

Sởn gai ốc, tôi quay lại thì thấy một đoàn người đang tiến đến từ phía bên kia con phố, chiếm trọn cả mặt đường, bụi bay mù mịt. Đó là những gã đàn ông lực lưỡng mặc bộ đồ cùng màu xanh tím than trông như quân phục. Những khuôn mặt hầm hố đầy áp lực và dáng đi gợi nhớ đến loài khỉ đột. Người đi đường cũng khiếp sợ mà dạt hết sang hai bên.

Bất chợt, mấy người đi đầu nhận ra chúng tôi.

"Ồ, kia là..."

"Sư bá Joseph!"

"Là Sư bá!"

Họ nhao nhao hét lên rồi lao tới. Tiếng rung chuyển mặt đất càng lớn hơn. Tôi run rẩy định bỏ chạy thì đâm sầm vào lưng Sư phụ Haydn.

"Sư bá, lâu lắm không gặp người!"

"Được gặp người thật là vinh hạnh!"

"Được người triệu tập, chúng con cảm kích vô cùng!"

Tôi và Sư phụ Haydn lập tức bị bao vây bởi bức tường thịt khổng lồ.

"Ồ, mấy đứa, đã tới rồi sao. Đường xa vất vả rồi," Sư phụ nói.

Thế thì có vẻ đám này chính là cái dàn nhạc Liệt Sĩ Đoàn gì gì đó rồi. Mấy con khỉ đột này mà hát với chơi nhạc cụ được á? Tôi thầm nghĩ. Cầm trumpet hay violin chắc bóp nát bét luôn quá.

"Có Sư bá ở cùng thì vững tâm rồi ạ!"

"Bọn mình là mạnh nhất!"

"Không ngán bố con thằng nào!"

"Napoléon chỉ là tép riu, đập nát nó!"

"Xử đẹp toàn bộ quân Pháp!"

Hả? Khoan đã, mấy người này đang nói cái gì thế?

"Khoan đã, mấy đứa," Sư phụ Haydn cũng nhăn mặt. "Không nghe ta nói gì sao? Ta gọi mấy đứa đến để biểu diễn trước mặt Napoléon cơ mà."

"Rõ! Con sẽ dùng huyền cầm sát pháp đánh cho hắn tơi bời!"

"Con sẽ dùng kích diệt phát thanh pháp hét chết hắn!"

"Mối thù Salzburg không bao giờ quên!"

"Không cho thằng Pháp nào sống sót trở về!"

"Lũ ngu này, đừng có nhầm lẫn giữa âm nhạc và chiến đấu chứ!"

Sư phụ là người không có tư cách nói câu đó nhất đấy...

Những gã khổng lồ thuộc Đấu Hồn Liệt Sĩ Đoàn bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn của sư phụ Haydn, càng lúc càng hăng máu. Vì đang đứng ngay giữa đường cái, ánh mắt người dân thành phố nhìn vào khiến chúng tôi đau như kim châm. Còn tâm trí đâu mà hòa nhạc với chả hòa tấu, ngay trước mặt Hiệp hội Nhạc hữu mà làm loạn thế này, lỡ đến tai thầy Salieri thì...

Đúng lúc đó, một bóng người mảnh khảnh trắng toát bất chợt lọt vào tầm mắt. Hệt như một cơn gió lẫn trong tuyết, không một tiếng động.

Hắn vung tay thô bạo, giáng một cú chặt vào gáy gã thành viên Liệt Sĩ Đoàn ngay trước mặt, rồi nương đà xoay người, tung cước đá vòng cầu vào mặt gã bên cạnh. Đoạn, hắn tung người lên không trung, xoay thêm một vòng và thọc gót chân còn lại vào sau đầu gã thứ ba. Tất cả diễn ra nhanh như chớp, chỉ trong một nhịp thở. Ba gã kia trợn ngược mắt, đổ rầm xuống đất. Đám đông hiếu kỳ vây quanh ồ lên kinh ngạc.

Gã đàn ông trừng mắt nhìn đám đông và quát: "Không phải trò khỉ đâu, biến hết đi." Giọng hắn khàn đặc bất thường, nghe như tiếng giấy nhám chà xát. Người đi đường vội vã tản ra.

Đó là một chàng trai trẻ, trông chưa đầy hai mươi, gọi là thiếu niên cũng không sai. Trái ngược với giọng nói và khẩu khí, gương mặt hắn toát lên vẻ quý phái, ánh mắt sắc lẹm như trăng giữa đêm đông. Mái tóc bạch kim cắt ngắn, dựng ngược như những cột sương giá. Bộ đồ đen bó sát trên người hắn chẳng có lấy một chút họa tiết trang trí. Thứ duy nhất bắt mắt là khẩu súng hỏa mai cổ lỗ đeo bên thắt lưng. Nòng súng ngắn được chạm khắc chi chít những hoa văn phức tạp và tuyệt mỹ, khiến người ta có cảm giác ánh nhìn của mình bị hút chặt vào đó.

Sống lưng tôi lạnh toát.

Bởi vì gã đàn ông đó đang trừng mắt nhìn tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tôi như bị tước đi hơi thở. Ngay lập tức, gã chuyển hướng sang đám người Liệt Sĩ Đoàn. Những con khỉ đột cơ bắp cao hơn gã đến hai cái đầu, vừa bị lườm một cái đã đồng loạt co rúm lại, đứng nghiêm như phỗng.

"Làm cái trò gì thế hả lũ này? Đây là đường cái của Vienna thiên hạ đấy. Ở đây chúng ta là dân ngụ cư, liệu hồn mà cư xử cho khôn khéo chút!"

Khi hắn gào lên bằng chất giọng khàn đặc, âm thanh vang vọng như thể xé toạc cả bầu không khí.

"Xin lỗi ạ!" "Xin lỗi, Đại sư phó!"

Đám khỉ đột đứng sát rạt nhau đồng loạt cúi đầu. Có tên còn đập cả đầu vào lưng kẻ đứng trước. Đại sư phó ư? Tôi chăm chú nhìn nghiêng gương mặt có vẻ thông tuệ của gã trai trẻ.

Hắn hừ mũi một tiếng rồi chuyển ánh mắt sang sư phụ Haydn, khẽ cúi đầu chào.

"Sư huynh, lâu quá không gặp. Đám khỉ núi nhà đệ ăn nói ngu xuẩn, thật xin lỗi huynh."

"À, ừ, ừm, lâu rồi không gặp, Carl."

Sư phụ Haydn gật đầu, rồi ông cau mày hỏi:

"Giọng cậu... bị sao thế?"

"Không có gì đâu ạ," gã đáp cộc lốc. "Bị khói ám thôi."

"...Vậy à."

Có lẽ đoán là không nên hỏi sâu thêm, sư phụ Haydn đổi giọng.

"Ta nghĩ Michael đã nói qua với cậu rồi, lần này nhờ cậu giúp đỡ nhé... Nhưng mà đám đệ tử này có ổn không đấy, toàn thấy mạnh miệng thôi."

"Thật xin lỗi, là do đệ dạy dỗ chưa nghiêm."

"Dạ thưa, Đại sư phó," một gã to con đứng sau rụt rè hỏi. "Không phải chúng ta đến để đấm tên Napoleon sao ạ?"

Gã vừa dứt lời lập tức bị đấm ngã lăn quay.

"Chúng mày không nghe thủng cái gì hả? Được gọi đến làm việc đàng hoàng!"

Sau đó hắn quay sang cúi đầu với sư phụ Haydn ngay. "Đệ sẽ bảo ban lại bọn nó cẩn thận."

"Được rồi. Ta yên tâm rồi. Ta cứ lo sẽ làm tổn hại đến uy tín của Bệ hạ."

Tôi đứng nghe bên cạnh cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy màn xuất hiện có hơi bạo lực, nhưng xem ra hắn là người đàng hoàng hơn tôi tưởng. Nghe câu chuyện thì có vẻ người này là đại đệ tử của sư phụ Michael. Sư phụ Haydn gọi là Carl... Ơ? Là đàn ông à? Không phải Maria sao?

Chợt nhận ra ánh mắt của gã lại hướng về phía mình, tôi rùng mình lùi lại một bước. Sao lại có chút thù địch thế nhỉ? Lúc nãy cũng lườm mình rồi.

"Ồ đúng rồi Carl, đây là Ngài Goethe lừng danh," sư phụ Haydn giới thiệu. Mắt gã nheo lại, ánh nhìn sắc lạnh như kim loại xoáy sâu vào tôi.

Câu lẩm bẩm tiếp theo của hắn lại một lần nữa cướp đi hơi thở của tôi.

"Hừ. Ngươi là Faust sao."

Hắn quay lưng lại với tôi đang đứng chết trân, hô lớn "Đi thôi" với đám Liệt Sĩ Đoàn rồi hướng về phía cửa chính của Hiệp hội Nhạc hữu. Sư phụ Haydn nói với tôi rằng ông sẽ đưa họ đi gặp ngài Salieri... nhưng tôi hầu như không nghe thấy gì. Mạch máu trong tai tôi râm ran, truyền đi nhịp tim đang bắt đầu đập dồn dập.

Tại sao... hắn lại biết cái tên đó?

"Maria! Đến rồi đấy hả, vẫn là cái đám ồn ào như mọi khi nhỉ. Từ tầng ba cũng nghe thấy tiếng đấy."

Quay lại nhìn, tôi thấy bóng dáng một thiếu nữ tóc đỏ đứng ở cửa chính. Luu đã đi xuống.

"Đã bảo bao nhiêu lần là đừng có gọi tao là Maria rồi mà," hắn gắt gỏng.

"Maria, cái giọng khàn lạ lùng đó là sao thế, nốc rượu nhiều quá cháy họng à?"

"Im đi, kệ xác tao. Đám đàn em nhờ cô giúp đỡ."

"Rõ!", "Nhờ cô giáo Luu giúp đỡ ạ!", "Giúp đỡ nhá!"

Những gã to con đồng loạt cúi gập người thật sâu trước Luu.

"Xấu hổ quá, thôi đi dùm cái. Mau vào chào thầy Salieri rồi bàn bạc lịch tập luyện ngay đi. Chưa đầy hai tuần nữa là đến buổi hòa nhạc rồi..."

Luu và gã đàn ông đó sóng vai bước vào sảnh. Sư phụ Haydn và các nhạc công lục tục theo sau. Tôi đứng chôn chân trên mặt đường lát đá nhìn theo họ.

Đúng lúc đó, bất chợt có hơi người xuất hiện bên cạnh. Mái tóc đen dài chạm vào cánh tay tôi. Là Mephi.

Nữ ác ma chăm chú nhìn theo tấm lưng áo đen đang khuất dần sau cánh cửa lớn hai cánh của Hiệp hội Nhạc hữu, giọng đầy thích thú:

"Fufu. Ngài Yuki cũng nhận ra rồi sao?"

Cổ họng tôi cứng lại, chẳng những không nói nên lời mà ngay cả hơi thở cũng nghẹn ứ. Nhưng tôi hiểu điều Mephi muốn nói. Cảm giác này, sự rùng mình này.

"Gã đàn ông đó đang bị ác ma ám. Là một kẻ lập khế ước... đấy ạ. Có lẽ, khẩu súng kia là đồ của quỷ."

Súng. Ác ma. Carl... Maria...

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi chợt nhận ra. Là tên của hắn.

"...Weber."

Phải, Mephi cười.

Carl Maria von Weber. Nhà soạn nhạc tiên phong của trường phái Lãng mạn. Vở opera mà hắn công bố sau này sẽ được ca tụng là tượng đài xác lập nên nền âm nhạc quốc gia Đức theo đúng nghĩa đen. Tôi lục lọi trong ký ức cái tên của vở opera lẽ ra chưa được ra đời vào thời điểm này, và xác nhận lại cảm giác lạnh lẽo của kim loại.

— Là 《Xạ thủ Ma đạn》 (Der Freischütz).

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!