Tập 02

Màn 1

Màn 1

Bạn đã bao giờ thử nhìn sâu vào ruột gan của một chú chim chưa?

Tôi thì rồi. Thậm chí là rất nhiều lần. Đó là chuyện hồi tôi mới lên bốn, lên năm.

Mẹ tôi là một nghệ sĩ dương cầm, nên dưới tầng hầm nhà tôi có đặt một cây đại dương cầm. Mỗi lần mẹ chơi đàn, tôi lại chui nửa người vào khoảng giữa nắp đàn và bảng cộng hưởng, say sưa ngắm nhìn không biết chán điệu vũ của những chiếc búa bọc nỉ đang nhảy nhót dưới những dây đàn bằng thép. Khi ấy tôi còn nhỏ dại, mẹ có bảo bao nhiêu lần rằng "Nguy hiểm lắm, đừng leo lên đàn nữa con" thì tôi cũng chẳng chịu nghe.

"Tại vì nó giống hệt sinh vật sống mà mẹ. Tuyệt lắm luôn," tôi hào hứng nói. Mẹ ngán ngẩm ngừng chơi, lôi tôi ra khỏi mép đàn rồi đặt lên đầu gối.

"Thật là. Con thích ruột gan máy móc đến thế sao? Đúng là giống hệt bố con."

Mẹ vừa nói vừa thở dài. Tôi bị mẹ ôm chặt cứng nhưng chân tay vẫn vùng vẫy, cố đứng dậy trên đùi mẹ để ngó vào bên trong cây đàn thêm lần nữa.

"Cây đàn piano này nhé, thật sự là một sinh vật sống đấy."

Nghe mẹ nói thế, tôi giật mình buông tay khỏi nắp đàn.

"Trong tiếng Đức có một tên gọi cổ, là 'flügel'. Nghĩa là đôi cánh của loài chim."

"...Là chim ạ?"

Tôi ngước nhìn "đôi cánh" đen bóng đang giương cao. Nếu vậy, những dây đàn căng cứng kia hẳn là mạch máu. Còn nhịp điệu của những chiếc búa nảy lên mỗi khi gõ phím chắc là nhịp tim đập? Tôi khẽ rùng mình.

"Đúng vậy. Một chú chim đen."

Mẹ dùng tay trái đỡ lấy cơ thể nhỏ bé của tôi, tay phải âu yếm lướt trên mép phím đàn trắng muốt. Mái tóc màu hạt dẻ dài và mềm mại của mẹ khẽ chạm vào má tôi. Giọng mẹ dịu dàng quá đỗi, khiến tôi thở phào nhẹ nhõm vì có vẻ mẹ không định kể chuyện ma.

"Ban đầu, nó chỉ là một chú chim non màu nâu bé xíu. Trải qua khoảng hai trăm năm, qua bàn tay chế tác của biết bao người thợ, nó mới trở thành chú chim đen to lớn thế này."

"Vậy... vậy thì, một lúc nào đó nó có bay lên trời được không mẹ?"

Tôi cao giọng hỏi, mẹ nở một nụ cười khó xử rồi lắc đầu.

"Chú chim này sẽ không lớn thêm nữa đâu. Đến đây là kết thúc rồi."

"Tại sao ạ?"

"Bởi vì không còn ai đưa ra những yêu cầu ích kỷ nữa."

Và thế là mẹ kể cho tôi nghe chuyện về Beethoven.

"Đó là một nhạc sĩ sống ở thời rất xa xưa. Nhạc cụ piano này đã cùng lớn lên với Beethoven. Những người thợ làm đàn khắp nơi tặng piano cho Beethoven để mong ông chơi đàn của họ. Beethoven lại dùng những nhạc cụ được tặng đó để sáng tác những khúc nhạc mới, tận dụng hết khả năng của chúng. Rồi để viết được những khúc nhạc tuyệt vời hơn nữa, ông lại đưa ra yêu cầu cho những người thợ... cứ lặp đi lặp lại như thế."

Nói đến đó, mẹ ngừng lời và cụp mắt xuống.

"Bác Bê-tô... Bác Bê-bết? Đã không còn nữa ạ?"

"Ừ," mẹ nhìn khắp bàn phím với ánh mắt đượm buồn. "Không còn nữa. Người khao khát một cây đàn chưa ai biết để chơi những bản nhạc chưa ai hay, giờ đây không còn ở bất cứ đâu nữa. Vì thế cây đàn piano cũng đi đến ngõ cụt tại đây."

Mẹ đang nói gì, tại sao gương mặt mẹ lại u sầu đến thế, tôi của lúc đó vẫn chưa thể hiểu rõ.

"...Mẹ ơi, mẹ muốn gặp bác Bê-bết không?"

Trước câu hỏi đường đột của tôi, mẹ chu môi, ánh mắt lơ đễnh nhìn về phía giá nhạc, sau một hồi đắn đo mới trả lời.

"Không muốn gặp. Mẹ cũng chẳng thích nhà soạn nhạc ấy lắm... Chắc chắn đó là một người ích kỷ, cứng đầu, bướng bỉnh và tính khí chẳng khác gì trẻ con."

Mãi về sau này tôi mới hiểu, suy đoán của mẹ lúc đó thực sự vô cùng chính xác. Dù rằng tôi hồi nhỏ chẳng thể nào tưởng tượng được có ngày mình lại thực sự gặp gỡ Beethoven.

Nhưng mà──mẹ nói thêm.

"Mẹ muốn nghe thử tiếng đàn của ông ấy. Và mẹ cũng muốn cho ông ấy nghe tiếng đàn của mẹ."

Sau đó, mẹ vẫn để tôi ngồi trên đầu gối và đặt tay lên phím đàn một lần nữa. Phím trắng khẽ khàng lún xuống. Giai điệu Arietta trang trọng cất lên, càng chồng chất những biến tấu, nó càng được chia nhỏ ra như những tinh thể vỡ vụn. Một bản nhạc thật đẹp nhưng lại khiến lồng ngực nhói đau, tôi của lúc đó đã nghĩ như vậy. Phải rất lâu sau này tôi mới biết đó là chương cuối trong bản Piano Sonata cuối cùng của Beethoven.

Ngắm nhìn góc nghiêng của Luu bên cây đàn piano, tôi không thể nào không nhớ đến mẹ.

Những chuỗi arpeggio dài dằng dặc chạy từ đáy sâu vực thẳm đến tận bầu trời sao trên dải âm vực năm quãng tám đang được dệt nên từ những ngón tay thon dài của thiếu nữ. Mái tóc đỏ dày bồng bềnh đung đưa theo nhịp điệu, gương mặt non nớt xanh xao lúc ẩn lúc hiện.

Ludovika van Beethoven──đó là tên thật của Luu.

Chúng tôi sống chung trong một căn hộ cũng đã hơn nửa năm, nhưng việc cô ấy chính là đại nhạc sĩ Beethoven bằng xương bằng thịt vẫn khiến tôi khó mà nuốt trôi. Tôi hiểu, nhưng chưa thể tâm phục khẩu phục.

Chân dung của Beethoven thì chắc ai cũng từng thấy trong sách giáo khoa âm nhạc hay đâu đó rồi. Lẽ ra đó phải là một người đàn ông có mái tóc xám bù xù, làn da đỏ gay, khóe miệng trễ xuống đầy cau có, khó tính──mới phải chứ. Tại sao lại là một cô bé nhỏ nhắn thế này? Thôi thì đành tự nhủ rằng thế giới này chuyện quái gì cũng có thể xảy ra. Vốn dĩ việc tôi, một thằng con trai sinh ra và lớn lên ở Nhật Bản thế kỷ 21, đang yên đang lành tận hưởng đời học sinh cấp ba, lại lạc trôi đến nước Áo thế kỷ 19 này, cũng đâu có giải thích được.

Nếu buộc phải dùng một câu để diễn tả, thì tất cả là do trò đùa của ác ma.

"Phư phư. Ngài Yuki, ngài đang nhớ về người mẹ ở quê nhà đấy à?"

Có tiếng thì thầm bên tai. Tôi giật bắn mình, nhìn quanh khu trưng bày của xưởng đàn. Xung quanh chỉ toàn là các loại nhạc cụ phím lớn nhỏ chen chúc nhau, bóng dáng con người thì chỉ có tôi và Luu. Thế nhưng, có một luồng khí khác đang cuộn xoáy sau lưng tôi. Liếc mắt nhìn qua, một cái bóng cao ráo đang tì khuỷu tay lên vai tôi mà dựa dẫm. Mái tóc đen dài bóng mượt, bộ váy đen gợi cảm để lộ từ vai xuống ngực. Thứ chứng minh người phụ nữ này không thuộc về nhân giới là đôi mắt đỏ rực như hạt lựu, và hơn hết là đôi tai to hình tam giác giống hệt tai chó mọc ở hai bên đầu.

"Mẹ của ngài Yuki đã cải tiến piano để có phím đàn nhẹ hơn mà. Chắc là cảm giác khá gần với âm thanh piano của thời đại này nhỉ."

Người phụ nữ nói với vẻ thích thú. Một kẻ luôn nhìn thấu tâm can tôi, đúng là đồ ác ma. ...À không, ả là ác ma hàng thật giá thật. Tên là Mephistopheles.

"Hơn nữa, lại còn nhớ về cái thời được ngồi trong lòng mẹ để được cưng nựng nữa chứ. Ngài muốn về nhà để làm nũng lắm rồi phải không. Ngài Yuki này, đã mê gái trẻ lại còn bám váy mẹ, tuyệt vời quá cơ. Không hổ danh là người được ngài Goethe chọn làm người kế thừa. Đã là nhà văn thì phải có những sở thích kỳ quái cỡ đó chứ."

*Im giùm cái đi*, tôi thầm rủa xả trong đầu chứ không dám nói ra tiếng.

Mephi là kẻ đầu têu lôi tôi đến cái châu Âu thế kỷ 19 kỳ quặc này, và hiện giờ vẫn đang bám dính lấy tôi, thường xuyên buông lời quấy rối đầy phiền nhiễu. Nhưng trong cái rủi còn có cái may, ngoài tôi ra thì không ai nhìn thấy hay nghe thấy ả cả.

Khoan đã, Luu có đôi tai thính như ở dưới địa ngục nên nghe được tiếng của Mephi thì phải... Tôi lén nhìn về phía cây đàn, nhưng nữ ác ma tóc đen đang đứng ngay bên cạnh thế kia mà Luu vẫn không thèm ngước mắt lên khỏi bàn phím. May quá, có vẻ cô ấy không nhận ra. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Dù bị cưỡng ép lôi đến châu Âu thế kỷ 19 này, nhưng sau khi gặp Luu và chạm vào trái tim yêu nghệ thuật của cô ấy, tôi đã quyết tâm sống ở thế giới này. Không phải vì lý do tiêu cực là đằng nào cũng chẳng về được Nhật Bản đâu. Tôi muốn tận mắt chứng kiến đích đến mà âm nhạc của Luu sẽ chạm tới ngay bên cạnh cô ấy.

Thế nên, thi thoảng có nhớ về Nhật Bản hay gia đình, thì đó cũng chỉ là nỗi hoài hương thường tình của kẻ lữ hành thôi. Không có nghĩa là tôi muốn về gặp mẹ ngay bây giờ hay gì đâu. Không phải ý đó đâu nhé? Tôi dõng dạc thanh minh với Mephi trong tư tưởng.

Bất chợt, Luu dập tắt tiếng đàn thử bằng một hợp âm bất hòa chói tai.

"Yuki! Cậu có nghe đàng hoàng không đấy hả!"

Cô ấy trừng mắt nhìn tôi đầy phẫn nộ.

"Hả, a, ờ, ừm."

Chẳng lẽ lại bảo là do bị ác ma trêu nên không để ý tiếng đàn, tôi đành lấp liếm cho qua chuyện.

"Cậu nghĩ tôi dẫn cậu theo để làm gì hả?" Luu phồng má. "Người biểu diễn về nguyên tắc dù làm cách nào cũng không thể nghe âm thanh mình tạo ra một cách khách quan được. Thế nên tôi mới muốn nhờ cậu nghe giúp, vậy mà."

"Xin lỗi, cái đó..."

Trong lúc tôi đang ấp úng nghĩ cớ giải thích, Luu rời mắt khỏi tôi và nói tiếp.

"Thôi được rồi. Mephi, ngươi vừa vui vẻ tán gẫu nhưng vẫn chú tâm nghe tiếng đàn của ta đúng không?"

Tôi há hốc mồm, đứng hình.

"Vâng, tôi vẫn đang nghe đây ạ."

Mephi thản nhiên trả lời Luu.

"Cây đàn nào có sức lay động nhất, cứ cho ta ý kiến thẳng thắn đi."

"Nếu nói về sở thích thì là chiếc đầu tiên ngài chơi, nhưng tiểu thư Ludovika cứ nghĩ nó là hàng bán nên còn e dè giữ ý quá. Nếu ngài không chơi với khí thế như muốn đập nát nó ra như mọi khi thì không thể thẩm định được giá trị thực sự đâu ạ."

"Mang tiếng là ác ma mà cũng khéo mồm đấy chứ. Ngươi cũng thế, nếu không dựng đứng đôi tai xù lông đó lên như mọi khi thì làm sao mà thẩm định được giá trị thực sự của âm sắc."

"Ô kìa. Không phải lúc nào cũng thế đâu ạ, tai tôi chỉ dựng lên khi cảm thấy hưng phấn vì những lý do đen tối thôi."

"Cái gì, lý do đen tối là sao?"

"Vẫn còn quá sớm với tiểu thư Ludovika, đợi ngài lớn hơn chút nữa đã."

"Đừng có coi ta là trẻ con!"

Nhìn hai người phụ nữ đối đáp qua lại chẳng biết là thân hay sơ, tôi bừng tỉnh và chen ngang.

"Khoan, khoan, chờ chút đã!"

"Gì thế Yuki?"

"Gì vậy ngài Yuki?"

Màu nâu trà và màu đỏ thẫm, bốn con mắt lườm tôi như thể tôi đang làm phiền họ. Nhưng giờ không phải lúc để ý chuyện đó.

"S-Sao hai người lại nói chuyện được với nhau!?"

"Không được nói à?" Luu nhún vai. "Mephi sống cả vạn năm rồi nên nói chuyện trí tuệ hơn cậu nhiều."

"Đúng thế ạ. Tôi cũng thích mấy bé gái tóc đỏ lắm. Ngài Yuki cứ giành hết thì khôn lỏi quá. Tôi cũng muốn trò chuyện 'trí tuệ' với tiểu thư Ludovika mà."

"Đừng có chơi chữ đồng âm vô nghĩa nếu không phải tiếng Nhật──à không phải, ơ, ơ kìa!"

Tôi cuống đến mức lạc cả giọng.

"Sao cả Luu cũng nhìn thấy Mephi thế? T-Từ bao giờ!?"

"Chắc tầm tháng trước. Có gì mà cậu hoảng lên thế?"

Luu nghiêng đầu vẻ khó hiểu. Tôi chỉ tay vào Mephi mà gào lên.

"Phải ngạc nhiên hơn chứ, con ả là ác ma đấy! Aaa trời ơi, công tôi trầy trật che giấu bấy lâu nay."

"Chuyện Goethe là pháp sư thì đến đứa con nít ở đây cũng rành. Có ký khế ước rồi dẫn theo ác ma thì cũng chẳng có gì lạ. Cần gì phải ngạc nhiên hay che giấu."

"Phải giấu chứ sao không, cậu quên là chúng ta đang bị Giáo hội rình rập à?"

"Không sao đâu ạ, ngài Yuki."

Mephi vuốt ve lưng tôi như dỗ dành trẻ con.

"Đằng nào thì Giáo hội cũng đã coi ngài Yuki là kẻ thù của đức tin từ lâu rồi, giờ có giấu cũng quá muộn."

"Chẳng an ủi được tí nào đâu!" Tôi hất tay Mephi ra.

Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế trước đàn piano, úp mặt vào hai lòng bàn tay, cố điều hòa hơi thở đang gấp gáp.

Cái châu Âu thế kỷ 19 mà tôi bị ném vào này có rất nhiều điểm kỳ lạ, nhưng điểm lạ lùng nhất là mọi người lại có sự hiểu biết lạ kỳ về ác ma hay ma thuật. Mà, thực tế thì tôi bị ác ma lôi đến đây, và thực tế là tôi cũng đã trở thành pháp sư rồi.

Pháp sư...

Tôi gục đầu ủ rũ. Bố ơi mẹ ơi con xin lỗi, con trai của bố mẹ đang làm một đứa con bất hiếu hành nghề pháp sư ở một đất nước xa lạ cách xa Nhật Bản...

Không không. Đã quyết định tạm thời không nghĩ về Nhật Bản rồi mà. Có về được hay không còn chưa biết, và hiện tại tôi cũng chưa định về. Trước mắt còn đầy rẫy vấn đề thực tế hơn. Sau một hồi dụi mắt vào lòng bàn tay, tôi ngẩng đầu lên nhìn Mephi.

"Không lẽ cô còn nói chuyện được với cả người khác ngoài Luu nữa hả?"

<analysis>

**1. Bối cảnh & Không khí:**

- **Thời gian/Địa điểm:** Châu Âu thế kỷ 19, tại xưởng đàn piano Streicher.

- **Tình huống:** Yuki và Ludovika (Luu) đến xưởng đàn để tìm piano mới. Có màn đối đáp hài hước giữa Yuki và Mephistopheles về "lolicon", sau đó chuyển sang không khí nghiêm túc, căng thẳng về nghệ thuật khi Nannette xuất hiện và Luu thử đàn.

- **Genre:** Kỳ huyễn lịch sử, Hài hước (đoạn đầu), Drama/Nghệ thuật (đoạn sau).

**2. Phân tích Nhân vật & Xưng hô (Pronouns):**

- **Yuki (Narrator):**

- Với độc giả: "Tôi" (giọng kể trầm tĩnh, đôi khi than thở).

- Với Mephistopheles: "Cô/Mày" (khi cáu) - Mephi gọi Yuki là "Yuki-sama/Ngài".

- Với Ludovika (Luu): "Cậu" - Luu gọi Yuki là "Cậu/Yuki".

- Với Nannette: "Tôi" (lịch sự, dè dặt) - Nannette gọi Yuki là "Thầy Goethe/Ngài" (khoảng cách, hơi thù địch).

- **Mephistopheles:** Giọng điệu trêu chọc, lả lơi nhưng dùng kính ngữ giả tạo ("-sama"). Dịch là "Ngài" (với Yuki), xưng "Tôi/Em" (tùy ngữ cảnh, ở đây dùng "tôi" hoặc "em" lả lơi, nhưng chốt là "tôi" theo quy tắc chung, giọng trêu ngươi).

- **Nannette:** Nghiêm túc, sắc sảo, "Tsundere" nhẹ với Yuki nhưng bảo bọc Luu (Yuri undertone). Gọi Luu là "Ludovika", xưng "Tôi/Mình". Gọi Yuki là "Thầy Goethe" (Goethe-sensei) nhưng thái độ lạnh nhạt.

- **Ludovika (Luu):** Thiên tài lập dị, ngạo nghễ nhưng trẻ con. Xưng "Tôi/Mình" (boku), gọi Nannette là "Nannette", gọi Yuki là "Cậu".

**3. Tone & Style:**

- **Hài hước (Comedy):** Đoạn đầu dùng từ ngữ hiện đại, gãy gọn (Staccato) để diễn tả màn cãi nhau về "lolicon" và "unicorn".

- **Nghệ thuật (Artistic):** Đoạn miêu tả âm nhạc cần dùng từ ngữ giàu hình ảnh, trang trọng (Legato/Tenuto), thể hiện sự mãnh liệt của bản Sonata Appassionata.

- **Thuật ngữ:** Giữ nguyên "Piano Sonata số 23 Fa thứ", các nốt nhạc (c4), tên riêng.

**4. Lưu ý đặc biệt:**

- Cụm từ "Lolicon": Giữ nguyên hoặc dùng từ tương đương văn hóa Otaku vì Yuki là người Nhật hiện đại. Sẽ dùng "lolicon" vì độ phổ biến và sắc thái của nó.

- Trò đùa "Unicorn": Cần dịch rõ ý "sừng dựng đứng" (ám chỉ dương vật) để giữ nguyên tính "mature/ecchi" của bản gốc theo yêu cầu Safety Override.

</analysis>

<translation>

"Vâng, tất nhiên rồi. Tôi đang đi giải thích cho toàn thể người dân và cả trong cung đình biết Yuki-sama là một tên lolicon chính hiệu như thế nào ạ."

Tôi càng lúc càng gục đầu xuống thấp hơn. Bố mẹ ơi con xin lỗi, đứa con trai của bố mẹ đang ở một đất nước xa lạ cách xa Nhật Bản lại mang danh lolicon...

"Không phải nhé! Tại sao cô lại đi rêu rao cái từ ngữ không tồn tại ở thời đại này, mà tốt nhất là không cần tồn tại luôn cũng được thế hả!"

"Thì bởi vì Yuki-sama đang là nam sinh trung học ở tuổi sung mãn, lại có một bà chị xinh đẹp táo bạo như thế này hầu hạ bên cạnh mà không đụng vào dù chỉ một ngón tay, ngược lại toàn chạy theo mấy

Lưu chưng hửng, bĩu môi giật tay lại rồi ngồi phịch xuống ghế.

"......Mấy chuyện đó, lẽ ra cậu phải nhận ra ngay từ đầu chứ."

Nghe vậy, chị Nannette xìu hẳn xuống. Bình thường chị luôn giữ dáng vẻ nghiêm nghị của một giáo viên, nên sự thay đổi đột ngột này khiến người ta có chút lo lắng.

"Đó là bản nhạc mà ngay cả tôi cũng không thể kiểm soát được... Tôi vẫn đang chờ câu trả lời từ cây đàn piano."

Khi Luu nói vậy, chị Nannette ngẩng đầu lên. Ánh mắt chị như đang kiếm tìm những vì sao trên bầu trời đầy mây xám. Luu tiếp lời:

"Nếu không có câu trả lời, có lẽ tôi sẽ để bản nhạc này ngủ yên mãi mãi trong ngăn kéo. Dù đối với tôi, đó là một điều đau đớn."

***

Trên cỗ xe ngựa trở về từ xưởng đàn, Luu ngồi bên cạnh tôi im lặng suốt, thi thoảng lại liếc mắt nhìn về phía tôi.

"...Gì thế?"

"Không có gì." Luu quay ngoắt đi, hướng về phía cửa sổ. "Trông cậu có vẻ như muốn nói gì đó, nhưng xem ra là tôi hiểu lầm rồi."

"À, ừm... Là về bản *Appassionata* (Nhiệt tình) hả?"

Luu quay lại, đôi lông mày nhíu chặt.

"Cái gì là *Nhiệt tình* cơ?"

"A, à, ừ, là bản Piano Sonata cậu vừa chơi lúc nãy ấy mà."

Chết thật, tôi thầm nghĩ. Cái tên nổi tiếng *Appassionata* — hay *Nhiệt tình* — của bản Sonata số 23 giọng Fa thứ không phải do Beethoven đặt. Đó là cái tên mà các nhà xuất bản đời sau tự ý gán vào rồi lan truyền rộng rãi.

"Hừm. Nghe có vẻ thực dụng nhỉ."

Đúng như dự đoán, Luu nói với vẻ không vui.

"Nghe cứ như thể tôi viết bản nhạc đó chỉ để chạy theo cảm xúc vậy. Tôi không hề sáng tác bản Sonata đó với ý định như thế đâu nhé... Hừ. Mà thôi, bỏ qua chuyện đó đi."

Luu im lặng một lúc, lắng nghe tiếng bánh xe ngựa nghiến lên mặt đường mòn.

"Bản nhạc đó sẽ tồn tại đến tận thời đại mà cậu sống sao?"

Tôi nhớ lại lời Luu nói lúc nãy: *có lẽ sẽ để nó ngủ yên mãi mãi*. Nếu như cây đàn piano phù hợp không được hoàn thành.

Vậy thì, liệu cây đàn mà Luu mong mỏi đã xuất hiện chưa? Liệu chiếc đàn piano hiện đại với 88 phím ở thời đại tôi sống có phải là hình thái hoàn chỉnh nằm ở phía bên kia khát vọng của cô ấy?

Nếu đúng là vậy──

"Thế, rốt cuộc nó thế nào?" Luu lầm bầm. "Cái đó... chỉ để tham khảo thôi nhé. Tôi biết thừa cái tương lai mà cậu biết cứ thay đổi xoành xoạch chẳng đáng tin chút nào rồi. Nhưng với tư cách là cậu, cậu thấy bản Piano Sonata đó thế nào?"

"À..."

Tôi mất một lúc để tìm từ ngữ mở đầu.

*Appassionata* là một bản nhạc đặc biệt đối với tôi. Theo một nghĩa không mấy tích cực. Chà, nên nói thế nào đây nhỉ. Suy nghĩ một hồi, tôi mới mở miệng.

"Nó... cực kỳ nổi tiếng."

Giọng tôi trở nên ấp úng.

"Nếu tổ chức bình chọn trong số các bản Piano Sonata do Luu viết, chắc nó sẽ đứng nhất hoặc nhì đấy. Rất nhiều người gọi đó là kiệt tác để đời. Nó là một bản nhạc đặc biệt mà. Này nhé, nhắc đến giọng Fa thứ, đó cũng là giọng của bản Piano Sonata đầu tiên Luu viết đúng không? Thế nên, nhiều nhà phê bình bảo rằng đó là sự trở về nguyên điểm, hay là câu trả lời cho những xung động thuở ban đầu, là một cột mốc thành tựu... Á á á đau đau đau!"

Luu véo mạnh vào mu bàn tay tôi, rồi phụng phịu quay mặt đi. Cái quái gì thế không biết?

"Ai mượn cậu nói mấy lời sáo rỗng buồn ngủ đó hả? Cho dù kỹ năng đặc biệt của cậu là chắp vá mấy câu chuyện nghe lỏm được, thì cái này cũng quá sơ sài rồi đấy."

Có vẻ như sự do dự và lấp liếm của tôi đã bị Luu nhìn thấu hoàn toàn. Cô ấy vừa trừng mắt nhìn khung cảnh phố phường Vienna buổi xế chiều trôi qua bên ngoài ô cửa kính nhỏ, vừa nói tiếp:

"Vì là giọng Fa thứ nên nó đặc biệt ư? Nực cười. Tôi chọn giọng Fa thứ là vì nốt cao nhất của cây đàn piano do hãng Erard tặng là c4. Tôi muốn ở đoạn kết thúc, tôi có thể gõ nốt cao nhất mà cây đàn có thể phát ra mạnh đến mức 'thế này đã đủ chưa', nên mới chọn Fa thứ đấy."

Chà. Lý do trần trụi đến mức các vị giáo sư phê bình âm nhạc mà nghe thấy chắc lăn đùng ra ngất.

"Thứ tôi muốn nghe không phải mấy lời nói mớ đó. Là lời của cậu kia. Trong lúc tôi đàn, cậu cứ kìm nén điều gì đó suốt còn gì. Nói thật đi xem nào."

Tôi thở hắt ra một hơi dài, dựa lưng vào ghế xe ngựa.

Được rồi. Tôi nuốt nước bọt, hạ quyết tâm. Nói thật thì nói thật.

"Tớ... không thích bản nhạc đó."

Tôi quyết định không nhìn mặt Luu cho đến khi nói xong. Lưỡi tôi lập tức khô khốc.

"Tớ đã nghe rất nhiều người biểu diễn, nhưng chẳng có ai làm tớ thấy thuyết phục cả. Tớ hoàn toàn không hiểu tại sao nó lại nổi tiếng... Nhưng mà, tớ cũng không thể phớt lờ nó được. Tớ thật sự đã nghe bất cứ bản thu âm nào tìm được. Backhaus, Richter, Gilels, Pollini, cả Brendel nữa."

Tôi liệt kê tên những nghệ sĩ dương cầm mà Luu không thể nào biết, những người thậm chí còn chưa ra đời, như một kẻ đang nói mê. Dù là bản nhạc tôi chẳng thể nào thích nổi, nhưng tôi không thể ngừng nghe *Appassionata*. Mỗi lần nghe xong một đĩa, tôi lại nghĩ: không thể như thế này được. Đây chắc chắn không phải là thứ thật, chắc chắn phải có bản *Appassionata* chân chính ở đâu đó chứ.

***

Rốt cuộc, Luu im lặng suốt cho đến khi xe ngựa về tới căn hộ. Tôi nghĩ mình đã chọc giận cô ấy rồi, nên thậm chí chẳng dám liếc nhìn cô ấy lấy một cái. Nhưng tôi đâu có lỗi gì. Tôi chỉ nói ra những gì mình cảm nhận thôi. Thế nên tôi cũng chẳng thể xin lỗi, cứ thế im lặng bước qua cửa vào căn hộ.

Khi định chia tay trước cửa phòng, Luu vẫn quay lưng về phía tôi, bất ngờ lên tiếng.

"Tôi đánh giá cao việc cậu đã không xin lỗi đấy."

"Hả?"

"Cậu đâu có làm gì sai. Chỉ là nói cảm nghĩ thôi mà. Nếu là cậu của trước đây, thấy tôi giận là đã rối rít xin lỗi dù chẳng hiểu mô tê gì rồi."

"À... Ra là cậu giận thật."

"Đương nhiên là giận rồi!"

Luu quay phắt lại, mái tóc đỏ dài tung lên. Hai má cô ấy đỏ bừng.

"Không thích hả? Không thấy thuyết phục hả? Lại còn không hiểu sao nó nổi tiếng hả? C-Cái tên này, đồ đầu bí ngô!"

"Cậu bảo tớ nói thật còn gì..."

"Thế nên tôi cũng đang tức giận một cách trung thực đây này!"

Luu nắm lấy tay nắm cửa phòng mình, giật mạnh.

"Người cảm thấy không thuyết phục nhất chính là tôi đây này, thế nên tôi mới càng cáu! Cứ chống mắt lên mà xem, nhất định Nannette sẽ hoàn thành một cây đàn piano tuyệt đỉnh, đến lúc đó tôi sẽ cho cậu nghe một màn trình diễn khiến cậu phải khóc lóc quỳ rạp xuống đất! Cứ giữ mấy lời tạ lỗi đó cho đến lúc ấy đi!"

Luu chui tọt vào phòng, đóng sầm cửa lại như muốn đập nát nó.

Tôi gãi đầu bước vào phòng mình. *Cứ làm thế đi*, tôi thành thật nghĩ vậy. Chính tôi cũng muốn nghe thử xem sao.

Phải, rốt cuộc thì tôi cũng đã bị cuốn hút. Có thể nói là đã bị cầm tù. Bởi bản Piano Sonata rực lửa ấy. Và bởi cái tên *Appassionata*.

Bước sang tháng Sáu, tôi lập tức bị triệu tập đến Cung điện Hofburg, nơi ở của Hoàng đế.

Vì khoảng cách từ căn hộ có thể đi bộ được nên tôi quyết định không dùng xe ngựa. Tôi cần thời gian để chuẩn bị tâm lý. Nếu đến nơi ngay, tôi sẽ phải đối mặt với Bệ hạ mà chưa kịp nghĩ ra mớ lý do biện hộ nào.

Kể từ cái đêm cuồng loạn đó — đêm công diễn lần đầu bản Giao hưởng *Bonaparte* — Hoàng đế Franz Đệ Nhị hoàn toàn bặt vô âm tín. Luu thì chẳng thèm bận tâm, nhưng tôi thì nơm nớp lo sợ suốt một tháng rưỡi qua. Chúng tôi đã phớt lờ hoàn toàn cả yêu cầu từ chính phủ Pháp lẫn mệnh lệnh của Hoàng đế để cố tình tổ chức buổi hòa nhạc. Làm sao mà yên ổn cho được. Việc không có liên lạc gì, chẳng phải là do họ đang đắn đo xem nên xử phạt nặng đến mức nào sao?

Dù sao thì cũng phải tỏ ra kiên quyết. Vừa bước đi trên con đường lát đá dưới ánh nắng chói chang hướng về phía cung điện, tôi vừa tự nhủ với bản thân không biết bao nhiêu lần. Cả tôi và Luu đều không có gì phải thẹn với lòng. Chúng tôi chỉ gạt bỏ những toan tính quốc gia vớ vẩn để kiên định với nghệ thuật của mình thôi. Được rồi. Tuyệt đối sẽ không xin lỗi.

...Thế nhưng, cái sự giác ngộ đó của tôi đã xẹp lép ngay tắp lự khi tôi được dẫn vào phòng yết kiến và nhìn thấy hàng dài những quân nhân vạm vỡ trong quân phục chỉnh tề đứng bên tay trái Bệ hạ. Bên tay phải là những quý tộc và quan lại trông có vẻ lão luyện, xảo quyệt, tất cả đều đang chĩa những ánh mắt kỳ quái, ngờ vực và không tin tưởng vào tôi từ mọi góc độ.

"...Thần xin lỗi."

Tôi tự mắng mình vì đã lỡ cúi đầu. Này, mày làm cái gì thế hả? Sự kiên quyết đâu mất rồi?

"Khanh đang xin lỗi về chuyện gì vậy, Goethe khanh?"

Nghe giọng nói đầy vẻ miễn cưỡng của Bệ hạ, tôi rụt rè ngẩng mặt lên.

Hoàng đế trẻ tuổi Franz Đệ Nhị trông càng già nua và mệt mỏi hơn. Phong thái cứ như một cái giẻ lau được làm từ lụa thượng hạng vậy. Mắt ngài trũng sâu, mái tóc vàng cũng chẳng còn chút bóng bẩy. Tôi nuốt nước bọt, tìm lời bào chữa.

"...Dạ, ừm, tức là... về việc thần đã không mời Bệ hạ đến buổi hòa nhạc dạo trước ạ."

*Trời ơi, mày đang nói cái quái gì thế, thế này chẳng khác nào đang khiêu khích*, một nửa trong tôi hoảng loạn, trong khi nửa kia lại reo hò *nói hay lắm*. Bệ hạ cười khổ.

"Được rồi, đừng bận tâm. Không việc gì phải lãng phí ghế khách mời. Hơn nữa, nghe nói bản nhạc đó rất được yêu thích, bản nhạc in bán đắt như tôm tươi, lời mời công diễn từ khắp nơi gửi về tới tấp phải không?"

"Dạ vâng."

Suýt chút nữa thì tôi buột miệng nói "Nhờ ơn Bệ hạ", may mà kịp ngậm miệng lại.

"Thế nên Trẫm rồi cũng sẽ sớm được nghe mà chẳng cần đợi mời thôi."

Tôi vẫn chưa đoán được ý định thực sự của Bệ hạ. Ngài gọi tôi đến không phải để trách phạt việc trái lệnh sao? Bầu không khí có vẻ như ngài sẽ tha thứ cho tôi.

"Ấy, Goethe khanh, đừng có hiểu lầm. Trẫm không có tha thứ cho khanh hay Ludovika đâu nhé."

Bị rào trước, người tôi cứng đờ lại.

"Đến tận bây giờ, Trẫm vẫn không cho rằng lệnh hủy bỏ công diễn là sai lầm. Trẫm ra lệnh là vì nghĩ cho quốc gia. Các khanh đã ưu tiên nghệ thuật hơn quốc gia và không tuân lệnh. Chỉ thế thôi."

"Chỉ thế thôi... là xong ạ?"

Tôi buột miệng thốt ra thắc mắc ngây ngô của mình.

"Trẫm đâu có ký kết hợp đồng quân thần với các khanh."

Suy nghĩ sòng phẳng thật đấy. Đúng là xã hội hợp đồng Châu Âu có khác.

"Cả khanh và Ludovika đều không có nghĩa vụ phải tuân theo mệnh lệnh của Trẫm. Thế nên Trẫm không có giận. Không có giận đâu. Không có giận đâu nhé! Không tha, tuyệt đối không tha thứ nhưng Trẫm không có giận đâu!"

Bệ hạ ngồi trên ghế mà nhấp nhổm không yên. Giận rõ ràng ra đấy còn gì. Tôi lại cúi gằm mặt xuống. Các quý tộc và quân nhân đứng xung quanh đồng loạt làm vẻ mặt khó xử. Vị quan ngoại giao có vẻ khắc khổ đứng hầu bên cạnh Bệ hạ hắng giọng một cái. Đó là ngài Metternich, cánh tay phải của Bệ hạ. Ông ta thì thầm vào tai Bệ hạ với vẻ mặt không cảm xúc.

"Bệ hạ, cơn giận của ngài lộ liễu quá rồi ạ."

"...Lộ liễu lắm sao?" Đừng có hỏi tôi chứ. Tôi chỉ còn biết im lặng gật đầu thôi. "Thế thì cứ coi là vậy đi. Chuyện đã rồi thì đành chịu. Trẫm quyết định sẽ suy nghĩ tích cực về mọi việc. Đêm hôm đó, ngay khi biết không thể ngăn cản buổi hòa nhạc, Trẫm đã lập tức đổi ý, phái binh lính đến bảo vệ nhà hát đấy nhé! Nhờ thế mà uy tín của Trẫm trong lòng dân chúng tăng vùn vụt! Một vị Hoàng đế oai phong không sợ nước Pháp và bảo vệ nghệ thuật!"

"Bệ hạ, ngài tự mình nói ra nghe mất hết cả uy nghiêm ạ," ngài Metternich nói.

"...Mất hết uy nghiêm sao?" Đã bảo đừng có hỏi tôi mà! Mất sạch sành sanh luôn ấy chứ!

"Dạ, dạ vâng. ...Về chuyện đó, thần xin cảm ơn ạ. Nhờ ngài can thiệp kịp thời mà chúng thần đã có thể biểu diễn suôn sẻ."

"Đúng, đúng là thế đấy! Xin lỗi thì miễn, nhưng cảm ơn thì cứ nói bao nhiêu cũng được."

Bệ hạ ngả người ra sau ghế đầy vẻ tự mãn. Một trong những quân nhân đứng đó, người đàn ông tóc trắng có vẻ lớn tuổi nhất, nhíu mày thì thầm với Bệ hạ.

"Tâu Bệ hạ, thứ lỗi cho thần, nhưng đã đến lúc vào vấn đề chính."

Các quân nhân khác cũng xì xào bàn tán.

"Nhắc đến Goethe thì là cái gã...", "Chẳng phải là nhà thơ sao, tại sao lại tham gia họp quân sự...", "Hắn thì có tích sự gì chứ..."

Họp quân sự? Tôi không tin vào tai mình. Tôi bị gọi đến để làm gì cơ?

Bệ hạ nói "À đúng rồi ha", ngồi lại ngay ngắn trên ghế, rồi rướn người về phía tôi.

"Nào Goethe khanh, chuyện là thế đó, coi như Trẫm ban ân huệ cho khanh nhé."

"...Dạ?"

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Bệ hạ. Một linh cảm chẳng lành ập đến. Chống cằm lên tay vịn ghế, Bệ hạ tiếp lời:

"Đây là lý do Trẫm gọi khanh đến hôm nay. Xung đột vũ trang với Pháp là không thể tránh khỏi. Giờ Trẫm sẽ không nói đó là lỗi do buổi hòa nhạc các khanh cố tình tổ chức nữa. Dù không có chuyện đó, thì sớm muộn gì Napoleon Bonaparte cũng sẽ xâm lược nước Áo này thôi. Chỉ là sớm hay muộn."

Tình hình có vẻ bắt đầu mờ ám rồi đây...

"Vì thế, Trẫm muốn khanh cho biết những động thái sắp tới của quân đội Pháp. Nhất định phải nói đấy."

Dù biết là vô lễ nhưng tôi vẫn ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Mắt Bệ hạ sáng rực lên, ngài nói tiếp:

"Lần trước hỏi thì khanh chỉ nói mơ hồ, nhưng lần này Trẫm muốn khanh đưa ra những lời tiên tri chi tiết hơn để tham khảo lập tác chiến. Bằng sức mạnh suối nước nóng tràn trề ấy nhé!"

Trái ngược với Bệ hạ, cánh quân nhân thở dài thườn thượt hoặc nhăn nhó ra mặt một cách lộ liễu, còn đám quý tộc thì cười cợt nhả. Chắc hẳn bọn họ đang nghĩ: tại sao lại để một gã nhà văn xía mũi vào hoạt động quân sự chứ? Thảo nào mà bầu không khí chẳng có chút gì là chào đón cả.

"À ừm, chuyện là..."

Tôi vừa ậm ừ lấp liếm, vừa xoay chuyển suy nghĩ trong đầu.

Là một kẻ đến từ thế kỷ hai mươi mốt, quả thực tôi biết trước tương lai. Hơn nữa, nhắc đến châu Âu thời kỳ chiến tranh Napoleon thì lại trúng ngay phần tôi vừa được học trong giờ Lịch sử thế giới.

Tuy nhiên, cho đến nay, với tư cách là một kẻ đã ngược dòng thời gian, tôi luôn cố gắng không làm thay đổi lịch sử. Vì ai cũng tò mò muốn biết những sự kiện sắp tới, nên tôi chỉ toàn kể về những viễn cảnh tương lai tươi đẹp, không ảnh hưởng gì đến những lựa chọn trong đời họ để lấp liếm cho qua chuyện.

Thực tình mà nói, chính tôi cũng chẳng rõ lý do tại sao mình làm vậy.

Giả sử tôi sợ rằng nếu có biến đổi nghiêm trọng nào đó xảy ra ở thế kỷ hai mươi mốt - nơi mà biết đâu tôi sẽ quay về được - thì sẽ rất rắc rối; đó tạm coi là một lý do hợp lý. Nhưng cái thế kỷ mười chín này, ngay từ thời điểm tôi đặt chân đến, đã khác xa so với lịch sử mà tôi từng biết rồi. Hơn nữa, chính tay tôi cũng đã viết lại một trang trong lịch sử âm nhạc. Giờ còn lo lắng chuyện tương lai cái nỗi gì?

Có thể nói nước Pháp giờ đây đã hoàn toàn trở thành kẻ thù. Không bàn đến chuyện nước Áo thế nào, nhưng đối với tôi, và đối với âm nhạc của Luu, thì đúng là như vậy. Nếu thế thì chẳng phải tôi nên dốc toàn lực hợp tác với Bệ hạ Franz II ở đây sao?

Dù đã hạ quyết tâm, tôi vẫn phải hít sâu hai lần.

"Trước tiên, tôi xin nói rõ điều này."

Nghe tôi nói, Bệ hạ khẽ gật đầu.

"Lịch sử mà tôi biết và châu Âu hiện tại, về khung sườn thì giống nhau, nhưng nội dung bên trong lại có nhiều chỗ khác biệt. Thế nên nếu mọi người cứ tin sái cổ những gì tôi nói thì tôi cũng không chịu trách nhiệm được đâu, hay nói đúng hơn là..."

"Nội dung khác biệt, nghĩa là sao?"

"Hừm, ví dụ như... tàu bay hay điện thoại, theo những gì tôi biết thì phải năm mươi năm nữa mới được phát minh ra."

"Chẳng phải thực tế là đã phát minh ra rồi đó sao?"

"Không, ý tôi là lịch sử đang bị lệch pha ấy. Kiểu như dòng chảy thời gian từ một nguồn suối rẽ nhánh ra thành vô vàn khả năng..."

"Mấy chuyện phức tạp đó Trẫm không hiểu đâu! Nguồn suối? Có liên quan gì đến năng lực suối nước nóng không?"

"Không có đâu ạ!" Cái người này vẫn tưởng tôi quay ngược thời gian nhờ sức mạnh suối nước nóng đấy à? "Tóm lại, xin hãy nghe với tâm thế xem đây như một quẻ bói không biết có trúng hay không thôi ạ."

"Trẫm khoái bói toán lắm! Chuyện nhân sự của các đại thần hay tướng quân, Trẫm cũng hay dùng bói toán để quyết định."

Cái đất nước này có ổn không vậy trời? Mà thôi kệ, giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó. Tôi hắng giọng, lục lọi lại ký ức. Năm 1805... Nhắc đến nước Đức năm 1805 thì là...

"Nếu chính hắn đã bảo không đáng tin thì nghe chỉ tổ phí thời gian."

"Vốn dĩ một gã viết văn thì hiểu cái quái gì về quân đội chứ."

"Ôi dào, Bệ hạ cũng thật là hiếu kỳ."

"Đúng là tùy hứng thật."

Cánh quân nhân xì xầm bàn tán với nhau. Kiểu này mà nói hớ một cái là chết dở, tôi bắt đầu thấy căng thẳng.

Nếu quay về căn hộ, dưới đáy cặp táp của tôi có giấu cuốn sách giáo khoa mang theo từ thế kỷ hai mươi mốt. Nhưng tôi không có ý định về lấy. Tôi không muốn ai biết đến sự tồn tại của cuốn sách đó. Chẳng biết tin đồn sẽ lan truyền từ đâu. Dù chỉ là sách giáo khoa cấp ba, nhưng với người của hai trăm năm trước, nó là một khối kiến thức có sức công phá ngang bom nguyên tử. Nếu rơi vào tay kẻ có dã tâm thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Vì vậy, tôi muốn tiếp tục giả vờ rằng tri thức tương lai chỉ nằm trong đầu mình mà thôi. Tôi vắt óc cố sống cố chết nhớ lại. Những sự kiện ở châu Âu vào nửa cuối năm 1805.

"Mọi người... có biết địa danh nào tên là Ulm không?"

Bệ hạ có vẻ không biết, bèn đưa mắt nhìn sang các quân nhân.

"Là một thành phố thuộc vùng Bayern." Một quân nhân có bộ râu ấn tượng, trông có vẻ là tướng quân, lên tiếng. "Nó nằm ở ngay trung điểm giữa Vienna và Paris."

"Sắp tới quân đội Áo sẽ tiến công vào Bayern đúng không? Hình như là tháng Tám thì phải."

Tôi nhận thấy gương mặt của các quân nhân đồng loạt đanh lại. Cũng phải thôi. Đó là bí mật quân sự mà. Đâu phải chuyện một gã thi sĩ quèn được phép biết.

"À, không phải tôi bị lộ thông tin đâu nhé." Tôi nhấn mạnh. "Tôi chỉ mong qua chuyện này mọi người tin là tôi biết trước tương lai thôi."

"Ý ngươi là Ulm sẽ trở thành chiến trường?"

Vị tướng quân râu kẽm hỏi. Cả ông ta lẫn những quân nhân xung quanh đều thay đổi thái độ, vẻ mặt nghiêm trọng chờ đợi câu trả lời của tôi. Bắt sóng nhanh thế này đỡ quá. Tôi gật đầu.

"Quân ta sẽ cố thủ ở Ulm, ừm, hình như là để đợi quân Nga đến hội quân, nhưng sẽ bị quân Napoleon đi đường vòng bao vây và thua tan tác."

"Thua tan tác ư!?"

"Làm gì có chuyện bị đánh úp sau lưng dễ dàng thế được!"

"Định sỉ nhục nước Áo vinh quang đấy phỏng!?"

Bọn quý tộc nhao nhao cả lên. Có giận tôi thì cũng được ích gì đâu chứ? Đã bảo là chuyện tương lai chưa biết có xảy ra hay không mà. Nhớ mang máng là quân ta cứ tưởng quân Napoleon đến từ phía Tây, ai dè hắn đi đường vòng qua phía Bắc, hay nguyên nhân thất bại đại loại thế. Nhưng mà...

Trái ngược với bọn quý tộc, phản ứng của cánh quân nhân thực tế hơn nhiều.

"Không, nhưng mà thưa chư vị, diễn biến mà Ngài Goethe nói hoàn toàn có khả năng xảy ra."

"Đúng vậy, thực tế Ulm cũng là một trong những địa điểm được chọn làm căn cứ."

"Vậy ý là phải bỏ việc cảnh giác ở phía Rừng Đen sao?"

"Thế thì cực đoan quá."

Thấy các tướng quân bắt đầu tranh luận, tôi rụt rè chen ngang.

"À ừm, chính miệng tôi nói ra thì hơi kỳ, nhưng tôi nghĩ có lẽ mọi chuyện sẽ không diễn ra y hệt như lời tôi nói đâu."

Tướng quân râu kẽm lườm tôi.

"Cho ta nghe lý do."

Tôi rụt cổ lại như con rùa nhưng vẫn cố giải thích. Khác với lịch sử ở thế giới tôi từng sống, thời đại này đã thực tiễn hóa cả tàu bay và đường sắt. Chuyện này không thể nào không ảnh hưởng đến các hoạt động quân sự được.

"Từ nãy đến giờ ngươi cứ nói cái gì mà không có tàu bay với đường sắt, ta chẳng hiểu gì cả."

"Thế giới mà Ngài Goethe từng sống rốt cuộc là cái gì?"

Đến các người cũng không hiểu cho tôi sao! Dù bị cảm giác tuyệt vọng giày vò, tôi vẫn tiếp tục giải thích, nhưng cả quý tộc lẫn tướng quân và Hoàng đế Bệ hạ chỉ biết nghiêng đầu khó hiểu. Nghĩ lại thì cũng phải thôi. Đến chính tôi là người đang nói còn chẳng hiểu tại sao lịch sử lại sai lệch thế này cơ mà.

Rốt cuộc, tôi buông xuôi việc giải thích.

"T-Tóm lại, những gì tôi nói cũng chỉ như bói toán thôi, nên chuyện bị đi đường vòng rồi thua trận chưa chắc đã là định mệnh không thể thay đổi."

Các tướng quân nhìn nhau đầy lo lắng.

"Ý là có thể sẽ bị đánh vỗ mặt rồi thua sao?"

"Không, có khi là bị bao vây rồi cắt đứt lương thực mà thua."

"Hay là bị không kích rồi thua?"

Trong đầu mấy người không có cái viễn cảnh nào là "không thua" hả?

Đúng lúc đó, có tiếng cửa mở toang đầy uy lực vang lên sau lưng tôi.

"Hahahahahaha! Ta nghe hết cả rồi nhé, những bé mèo con đáng yêu của ta!"

Quay đầu lại, tôi thấy bóng dáng một người đàn ông vừa xông vào phòng yết kiến. Đó là một thanh niên tóc vàng mắt xanh, chói lòa đến mức khiến người ta muốn quay đi. Dù đang là đầu hạ nhưng hắn lại mặc bộ quân phục dày cộp cổ cao, trang hoàng đầy huân chương và dây kim tuyến lấp lánh. Cộng thêm dung mạo mỹ miều tựa búp bê sứ, trông hắn chẳng khác nào nam diễn viên của đoàn kịch Takarazuka. Cảm thấy một mối nguy hiểm khó gọi tên, tôi lùi lại, định nấp sau ghế của Bệ hạ Franz II.

"Không cần lo lắng đâu, những hạt mầm nước Đức yêu dấu, những chú chim non thành Vienna kiều diễm, đã có quý công tử băng giá Alexander này dịu dàng ôm ấp và bảo vệ các em rồi. Tóm lại chỉ cần viện quân của ta nhanh chóng đến Ulm là được chứ gì? Mấy con tiểu hầu tử đảo Corsica ấy mà, bóp cái là chết ngay."

Gã thanh niên vừa nói vừa tiến lại phía này, chốc chốc lại tạo dáng dang hai tay, đặt tay lên ngực hoặc vẫy vẫy như cánh chim. Sau cùng, hắn chỉ thẳng ngón tay phải vào Bệ hạ Franz II, còn tay trái thì vuốt ngược mái tóc với điệu bộ đầy vẻ kịch nghệ.

"Công tước Franz, cứ tin vào sự yểm trợ của ta mà đi cứu mấy chú cừu non vùng Bayern đi! Ta cũng sẽ cưỡi gió Đông, dẫn theo mặt trời cùng mười vạn dũng sĩ Nga..."

Thấy tôi đang ngớ người ra, Bệ hạ Franz II thì thầm.

"À, đây là Sa hoàng Nga, ngài Alexander Đệ nhất."

Cái thứ này mà là Sa hoàng Nga á... Là kẻ đã dồn Napoleon vào đường cùng đó sao? Đồng minh với cái thể loại này thì nước Áo có ổn không vậy?

Bất chợt, Bệ hạ Alexander nhận ra tôi và ngừng bặt bài diễn thuyết.

"Em là..." Đôi mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, đôi môi đỏ hồng mấp máy đầy nồng nhiệt.

Bệ hạ Franz II nói với giọng lo lắng.

"Ngài Alexander, đây là đại văn hào Goethe, niềm tự hào của nước Đức chúng tôi. Chắc ngài cũng biết tên ông ấy chứ."

Thôi khỏi cần giới thiệu đi ạ, tôi thầm trách Bệ hạ Franz II trong lòng. Bệ hạ Alexander bước tới, đẩy đám quân nhân và ông Metternich ra, rồi bất ngờ đưa ngón tay nâng cằm tôi lên.

"Khoan, c-cái gì thế này!" Chết tiệt, ngay sau lưng tôi là bức tường. Không chạy đi đâu được.

"Em chính là gã Goethe vì quá yêu thiếu niên nên bản thân cũng biến thành thiếu niên đó sao?"

"Không, hoàn toàn sai bét từ đầu đến cuối ạ!" Trong số những tin đồn vô căn cứ về tôi mà tôi từng nghe, cái tin đồn này là tồi tệ nhất nhưng lại gần với sự thật nhất nên càng làm tôi cáu tiết. Mà khoan, đừng có dùng ngón tay miết lên môi tôi nữa!

"Đẹp quá. Quả không hổ danh là cơ thể mà đại văn hào kia đã chọn cho mình. Chú chim bồ câu bé nhỏ của ta."

"N-Này, a-anh!" Mặt gần quá rồi đấy!

"À phải rồi Khanh Goethe, cứ yên tâm đi." Bệ hạ Franz II nói. "Trông thế thôi chứ ngài Alexander hứng thú với cả hai phái nên không lo đâu."

Thế mới càng lo đấy! Cái gì mà 'trông thế thôi', nhìn kiểu gì cũng thấy y chang thế mà!

"Chao ôi, đôi mắt và mái tóc đen như mặt trăng khuất bóng, tuyệt vời làm sao. Đúng là báu vật mà dẫu có đổi bằng tất cả nước của biển Caspi ta cũng cam lòng. Ta muốn mang em về Saint Petersburg quá."

Trong lúc tôi đang luống cuống vì bị ôm eo từ lúc nào không hay, Bệ hạ Franz lại lên tiếng.

"À phải rồi, với lại Khanh Goethe, cứ yên tâm đi. Ngài Alexander thích 'trâu già gặm cỏ non' nên không lo đâu."

Đã bảo là toàn mấy điều bất an không mà lị! Tôi là học sinh cấp ba đấy nhé!

"Hơn nữa đàn ông với nhau thì không thể có con được nên đừng lo..."

"Cái đầu của Bệ hạ mới là thứ đáng lo đấy!"

Tức nước vỡ bờ, tôi hất phăng tay Bệ hạ Alexander ra, đẩy hắn ra xa, rồi gạt đám quân nhân đang đứng ngây ra đó mà chẳng chịu cứu tôi, vừa hét lên: "Vậy là xong việc của tôi rồi nhé, chúc mọi người chiến tranh vui vẻ!" rồi chạy biến ra khỏi phòng yết kiến.

"Chú nai con của ta! Về Nga sống cùng ta đi, ta sẽ xây cho em một tòa ly cung mang tên em..."

Tôi đóng sầm cửa lại thật mạnh, chém đứt ngang giọng nói của Bệ hạ Alexander.

Từ cửa sổ căn hộ tôi đang sống, có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn kênh đào Danube, những dãy nhà kho nơi bến cảng ven bờ, những con phố chằng chịt của khu phố cổ, và những dãy nhà với sự tương phản giữa mái ngói đỏ rực rỡ và những bức tường trắng.

Đế đô Vienna của nước Áo là một thành phố xinh đẹp.

Tôi chuyển đến đây vào đầu đông, mùa màng đã xoay vần được nửa vòng và sắp sửa đón chào mùa hạ. Nhìn ra xa, ngắm cảnh ánh nắng và bóng lá hòa quyện lấp lánh trên mặt sông, tôi thấy mình được bao bọc trong cơn buồn ngủ dễ chịu, ý thức chìm đắm trong sự ấm áp vô từ bi của mẹ thiên nhiên, và một ý nghĩ chợt thổi qua tâm trí: hay là khỏi làm việc nữa cũng được nhỉ.

...Không, thôi ngay mấy cái cớ vớ vẩn cho bản thân đi. Đơn giản là tôi không có hứng thôi. Tôi đẩy xấp giấy bản thảo trắng tinh trước mặt ra xa, cắm cây bút lông ngỗng vào lọ mực rồi thở dài.

Đã một tháng trôi qua kể từ khi tôi quyết định sống với tư cách là Goethe.

Trước mắt, tôi đã nhận lời mời viết kịch bản từ nhà hát. Chỉ mới nhận một cái thôi mà tin đồn Goethe dường như đã lấy lại cảm hứng sáng tác đã lan nhanh khắp đế quốc trong nháy mắt, khiến hàng chục lời mời tới tấp bay đến. Lịch trình đã kín mít cho đến tận hai năm sau.

Thế nhưng, cái ruột của tôi dù có cố gắng thế nào thì cũng chỉ là một thằng học sinh cấp ba người Nhật. Một thằng nhóc mười sáu tuổi. A, khoan, tính ra từ lúc sang đây thì tôi đã mười bảy tuổi rồi nhỉ? Tóm lại, dù có được nhồi nhét kiến thức của Goethe đi chăng nữa, thì cũng không đời nào tôi có thể viết trôi chảy một tác phẩm dài hơi hoàn toàn mới từ trang giấy trắng được.

Hơn nữa... tôi đưa mắt nhìn xuống ngăn kéo.

Xấp giấy bản thảo thượng hạng, chỉ mới viết mỗi cái tiêu đề rồi cất kỹ vào đó. "Faust".

Câu chuyện của chính tôi, thứ mà sớm muộn gì tôi cũng buộc phải viết.

Một lúc nào đó, không đâu khác, chính là lúc này. Nếu bây giờ không làm, thì sẽ mãi mãi không làm. Sinh mệnh và thể xác, nếu không vận động thì chỉ có nước mục rữa mà thôi. Tôi đã học được điều đó từ Freddy. Người bạn thân thiết của Goethe đã qua đời vì bệnh lao vào đầu tháng trước. Và đối với tôi, anh ấy cũng là một người bạn quan trọng.

Viết đi. Hãy viết câu chuyện đó đi. Những lời của Freddy đến giờ vẫn còn vang vọng.

Về tác phẩm "Faust" của Goethe, vì đây là một kiệt tác lừng danh nên ngay cả kẻ chẳng mảy may hứng thú với văn học cổ điển Đức như tôi cũng biết chút ít. Một vị pháp sư tên là Tiến sĩ Faust đã ký giao kèo với ác ma Mephistopheles để tìm lại tuổi trẻ, thỏa sức làm những điều mình thích. Cuối cùng, hình như hắn chết đúng theo hợp đồng và suýt bị ác ma đoạt lấy linh hồn thì phải──kết cục thế nào nhỉ? Tôi mù tịt đoạn đó.

Nực cười thay, đó chính xác là tình cảnh của tôi lúc này.

Goethe đã lùng sục khắp cổ kim đông tây, cuối cùng tìm ra tôi, rồi nhảy vọt qua cả dòng chảy thời gian để triệu hồi tôi đến thế kỷ mười chín này.

Nói cách khác, Faust dường như chính là tôi đây.

Triệu hồi hẳn nguyên mẫu của câu chuyện mình định viết, lại còn đồng hóa cả linh hồn, cái "bệnh nghề nghiệp" của thầy Goethe đúng là đáng nể thật.

Tôi buộc phải viết câu chuyện đó. Tôi phải hiện thực hóa sự cứu rỗi dành cho Faust đang chờ đợi ở phần kết. Có lẽ đó là cách duy nhất để thắng Mephistopheles, phá vỡ giao kèo và bảo vệ linh hồn mình.

...Thật vậy sao? Dù tự mình tìm ra câu trả lời ấy, tôi vẫn chưa thể tự tin. Cũng đâu thể xác nhận với chính chủ Goethe được. Tất cả chỉ là suy đoán của tôi mà thôi.

Tôi hướng về phía khung cửa sổ nơi ánh nắng đang rọi vào, khẽ gọi:

"Mephi, có đó không?"

Một khoảng lặng như nén chặt buổi chiều tà uể oải trôi qua, rồi một vật nhỏ màu đen nhẹ nhàng bay vào từ cửa sổ. Là một con bướm phượng đen.

Con bướm vừa đậu xuống mép bàn, đôi cánh của nó đột ngột phình to, râu duỗi dài và tách nhánh. Thân và chân cũng phồng lên, bề mặt biến chất chuyển hóa thành da người. Cái vẻ quái dị đó khiến tôi hơi ngần ngại khi phải miêu tả chi tiết.

Trong lúc tôi ngoảnh mặt đi, con bướm đen đã hoàn tất quá trình biến hình thành dáng vẻ một thiếu nữ. Mephi dùng tay phẩy phẩy hai cái râu bướm hình xoắn ốc mọc hai bên đầu, biến chúng thành đôi tai chó phủ lông đen mềm mại.

"Ngài gọi tôi, ngài Yuki."

Mephi vắt chéo chân, liếc mắt đưa tình với tôi.

"Chuyện này nói ra hơi muộn, nhưng mà... tôi có điều muốn hỏi."

"Vòng một 87, chân ngực 67, cúp E ạ."

"Ai hỏi số đo áo lót của cô hả?" Trả lời cái kiểu chẳng ăn nhập gì thế không biết.

"Ái chà. Tôi chưa hề nói đó là số đo của mình mà ngài đã nhận ra ngay rồi sao."

A... chết tiệt, bị gài rồi!

"Quả không hổ danh là người đêm nào cũng tùy ý sử dụng cơ thể tôi."

"Cái gì cơ? Đừng có thấy Luu đi vắng, không có ai nghe mà nói mấy lời gây hiểu lầm như thế được không hả?"

"Tôi hiểu rồi. Vậy chuyện này để khi nào ngài Ludovika về chúng ta sẽ nói tiếp."

"Cô biến đi! Về địa ngục hay đâu đó đi!"

"Nơi tôi về chính là nơi ngài Yuki đang ở đây mà."

"Cái giọng điệu vợ hiền dâu thảo ở đâu ra thế hả? Thôi được rồi tôi về đây! Mà khoan, đây là nhà tôi mà!"

"Mừng chàng đã về, thưa tướng công──"

"Cơm nước, bồn tắm hay là 'em' ta đều không cần đâu, làm ơn quay lại chủ đề chính giùm cái!"

Mephi lấy hai tay che miệng, đôi mắt rưng rưng xúc động.

"Kỹ năng phản bác của ngài Yuki đang dần đạt đến cảnh giới nghệ thuật rồi đấy..."

"Thôi đủ rồi. Tôi có chuyện muốn hỏi!"

"Ngài Ludovika tội nghiệp chỉ có cúp AA thôi."

"Cái đó ta cũng không có hỏi! Để cho cậu ấy yên đi, mỗi người một vẻ chứ!"

Không ổn, cứ đà này thì đến chết tôi cũng không vào đề được mất. Tôi hắng giọng liên tục để cưỡng ép cắt ngang lời Mephi, rồi gắt lên:

"Chuyện quan trọng đây. Có phải Mephi được Goethe nhờ tìm ra tôi và đưa tôi đến thời đại này không?"

Trước thái độ gay gắt của tôi, cuối cùng Mephi cũng thôi vắt chân và chỉnh lại tư thế.

"Vâng. Vất vả lắm đấy ạ. Vốn dĩ tôi là chó nên mũi và tai cũng thính, nhưng không ngờ là phải căng ăng-ten đến tận Nhật Bản thế kỷ 21."

"Điều đó, tức là... vì tôi──có ma lực, đúng không?"

"Ồ."

Mephi tròn mắt. Có vẻ không phải là diễn.

"Ngài tự mình nhận ra, lấy lại được cả tên, khiến cho tôi đây phải bối rối đến mức đó, vậy mà giờ lại đi hỏi lại chuyện mình đã biết tỏng rồi sao. Ngài đúng là hay hỏi mấy chuyện đâu đâu."

"Ưm..."

Bị nói trúng tim đen làm tôi thấy xấu hổ, đành cúi gằm mặt nhìn xuống đầu gối.

Quả thực lúc đó──khi cùng Luu đến thăm Freddy tại viện điều dưỡng ở Thụy Sĩ, tôi đã tuyên bố với Mephi một cách đầy tự tin. Với khí thế kiểu như: tao biết hết rồi, tao sẽ không nghe theo lời mày nữa đâu.

Nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì tôi chẳng hiểu gì cả. Tại sao lại là tôi? Suốt mười sáu năm từ khi sinh ra, tôi sống chẳng dính dáng gì đến ma thuật. Tôi thậm chí còn chẳng tin thứ đó có thật.

"Tôi chỉ tìm ra người mang cái tên đúng như ngài Goethe đã dặn thôi."

Mephi nhún vai.

Tên của tôi. Một cái tên biểu thị cho Người Hạnh Phúc - Faustus.

"Nhưng người mang tên Faust thì thiếu gì. Nếu không phân biệt thời đại hay quốc gia thì có mà đếm không xuể. Tại sao trong số đó lại chọn tôi?"

"Ai biết. Tôi không được nghe lý do. Chỉ là ngài Yuki có sức mạnh đó, vậy thôi."

Tôi nhìn xuống lòng bàn tay phải.

Quả thực, sức mạnh đã ở đó. Dù trong đầu này có nhồi nhét bao nhiêu kiến thức thường thức của Nhật Bản thế kỷ 21 đi nữa, thì sự thật khắc ghi trên cơ thể là không thể chối cãi. Tôi đã biến bàn tay này thành khối sắt khát máu, đập nát khẩu đại bác của Paganini. Ma lực của tôi, hay nói cách khác là ma lực được kéo ra từ dục vọng của Goethe. Sức mạnh hiện thực hóa câu chuyện.

"Chỉ mỗi lúc đó thôi."

Tôi nắm rồi lại mở bàn tay phải nhiều lần. Như để xác nhận dư âm của sức nóng đã rỉ sét.

"Chỉ mỗi lúc choảng nhau với Paganini thôi. Từ đó đến nay nó im thin thít."

"Ngài lại mong cầu sức mạnh sao. Tại sao?"

"Tại sao, thì..."

Vì kẻ địch đầy rẫy ra đó. Quân đội Pháp, Giáo hội, bọn họ sẽ chẳng để tôi và Luu yên thân đâu. Hơn nữa, trên hết là Mephi. Cô ta cứ làm ra vẻ người bảo hộ khiến tôi thi thoảng suýt quên mất, nhưng cô ta chính là ác ma đang lăm le đoạt lấy linh hồn tôi.

Cứ ngẩn ngơ thế này thì sẽ gặp chuyện chẳng lành, rồi chết một cách lãng xẹt cho xem. Dù có lộn tùng phèo lên thì tôi cũng chỉ là một thằng nhóc, muốn chống cự thì chỉ còn cách dựa vào cái thứ đáng ngờ như ma lực thôi.

Thấy tôi im lặng không trả lời được trôi chảy trước chính kẻ địch là Mephi, cô ta đưa ngón tay lướt nhẹ trên môi. Cô ta đang cười.

"Ngài đã tìm ra câu trả lời từ lâu rồi, định ngoảnh mặt làm ngơ đến bao giờ nữa?"

Mephi nói với vẻ thích thú.

"Đến nước này mà còn giả nai, ngài Yuki đáng yêu thật đấy."

"Hừm..." Tôi xấu hổ nhìn xuống chân.

"Việc ngài Yuki chưa thể trở thành pháp sư hoàn chỉnh, tất nhiên là vì câu chuyện về việc ngài Yuki là pháp sư vẫn chưa được viết ra. Chừng nào chưa hiện thực hóa nó, ngài Yuki vẫn chỉ là một đứa trẻ đáng yêu mà thôi."

Mephi đưa mắt nhìn về phía tay tôi. Xấp giấy bản thảo chỉ mới viết mỗi tiêu đề đang nằm im lìm trong ngăn kéo đầy vẻ hối lỗi.

Rốt cuộc đúng như tôi nghĩ. Nếu không bắt đầu viết "Faust", tôi vẫn sẽ bế tắc. Tôi thở dài.

Tại sao Mephi lại tốt bụng chỉ cho tôi đáp án chính xác như vậy? Nếu tôi có sức mạnh, giao kèo có thể bị hủy bỏ. Dù lờ mờ đoán được lý do, tôi vẫn ỷ lại mà hỏi:

"Tôi hoàn toàn không biết phải viết cái gì và viết như thế nào cả. Bắt đầu một tác phẩm mới từ con số không..."

"Cái đó ngài cũng biết thừa rồi còn gì. Thứ ngài Yuki cần bây giờ là..."

Bàn tay ác ma giơ lên, chỉ qua vai tôi về phía góc phòng.

Chiếc giá sách cao ngất đang đứng đó, nín thở. Cửa kính vẫn khóa chặt. Món đồ nội thất duy nhất tôi mang theo khi chuyển từ Weimar đến đây.

"Học tập, đó ạ."

Mephi thì thầm rồi biến mất.

Tôi chạm vào chỗ cô ta vừa ngồi trên bàn. Không còn chút hơi ấm nào. Đúng là ác ma. Ác ma, đến giờ tôi mới thấm thía. Cô ta thực sự rất giỏi len lỏi vào khe hở trong tâm trí con người.

Tôi đứng dậy, bước lại gần giá sách. Nín thở, tôi mở khóa cửa kính.

Điều kiện để giao kèo với Mephistopheles mãn hạn và linh hồn bị tước đoạt là khi tôi cảm động và thỏa mãn từ tận đáy lòng. Tôi đã vài lần nếm trải điềm báo đó. Đặc biệt nguy hiểm nhất là khi tôi đọc những gì Goethe, hay nói cách khác là bản thân tôi trong quá khứ, đã viết. Kể từ đó, tôi nhốt chặt các tác phẩm của chính mình vào chiếc kệ này.

Tôi rụt rè kéo cánh cửa. Mùi giấy cũ yêu thích xộc vào mũi. Mùi của thư viện.

Trong số các tác phẩm của Goethe, tôi mới chỉ đọc hết một cuốn. Vở kịch đầu tay nằm ở góc trên cùng bên phải của kệ: "Götz von Berlichingen tay sắt".

Tác phẩm tiếp theo──không có trên kệ.

Bởi vì chính Goethe đã vứt bỏ nó. Sau khi xuất bản, ông ta đọc lại một lần, rồi quyết tâm không bao giờ đọc lại nữa và ném nó vào lò sưởi.

Vì nó quá mức nguy hiểm.

Nhưng tôi nhớ là bản thảo vẫn còn. Tôi kéo cánh cửa ngăn dưới của giá sách, tìm kiếm trong đống bản thảo nhét chật ních. Có những tập được buộc dây hay đóng vào kẹp hồ sơ, nhưng cũng có những xấp giấy bị nhét bừa vào, rất khó tìm.

May là chúng được xếp theo trình tự thời gian sáng tác. Bên cạnh bản thảo của "Götz", tôi tìm thấy tập bản thảo đó. Rút tờ đầu tiên ra, dòng chữ viết tay đập vào mắt tôi.

"Nỗi đau của chàng Werther"

Cuốn sách bán chạy nhất đã khiến giới trẻ khắp châu Âu phát cuồng. Kể về chàng thanh niên Werther đem lòng yêu vị hôn thê của người khác, đau khổ tột cùng và cuối cùng chọn cái chết. Chính Goethe cũng đã đau khổ dằn vặt để viết nên tác phẩm này. Quá trình đầy đau đớn đó cũng được khắc ghi trong ký ức của tôi.

Đọc cái này, cảm giác rất nguy hiểm. Không thể so sánh với hồi đọc "Götz" được đâu. Sự hèn nhát trong tôi thì thầm. Sẽ chìm đắm, thời gian sẽ ngừng lại, và rồi không thể quay về được nữa đâu.

Nhưng tôi nín thở, đặt ngón tay lên xấp bản thảo, định rút nó ra khỏi kệ.

Tôi bừng tỉnh bởi tiếng rầm, rầm vang lên.

Tôi giật mình nhìn quanh. Trong một khoảnh khắc, tôi không biết mình là ai, đang ở đâu. Trước mắt là giá sách cao ngất, cánh cửa ngăn dưới mở toang, bên trong nhét đầy giấy tờ và kẹp hồ sơ không một kẽ hở. Tôi đang quỳ một gối trước kệ sách, tay định rút bản thảo "Werther" ra. Từ vai đến đầu ngón tay tê dại và cứng đờ như bị bó bột thạch cao.

Tôi đẩy bản thảo trở lại kệ, nhẹ nhàng hạ tay xuống, từ từ quay đầu nhìn quanh.

Căn phòng có cảm giác lờ mờ tối. ...Không, không phải ảo giác. Rõ ràng lúc nãy nắng vẫn còn chiếu qua cửa sổ, vậy mà giờ đây bầu trời phía đông đang dần mất đi màu sắc trải rộng trên mặt sông. Gió cũng trở nên se lạnh. Tiếng chuông vang lên.

Đã là chiều tối rồi.

Đầu ngón tay vẫn còn co giật. Tim đập mạnh đến mức làm lồng ngực đau nhói.

Tôi còn chưa đọc được trang nào. Chỉ mới định lấy bản thảo ra thôi mà thời gian đã ngưng trệ. Tôi lùi lại, đóng sầm cửa giá sách, khóa chốt. Với đôi tay hoảng loạn, tôi cất chìa khóa vào tận cùng bên trong ngăn kéo.

Không được. Cái này không được, không thể đọc nổi đâu. Đến lúc đọc xong thì chắc chắn linh hồn sẽ bị đoạt mất. Tôi ép lưng vào tường để điều hòa nhịp thở, ấn mạnh ngón cái vào giữa xương sườn, cố nén cơn tim đập nhanh.

Vốn dĩ tôi định tìm hiểu về Goethe để viết xong "Faust" và phá vỡ giao kèo với Mephi. Nếu trong quá trình đó mà giao kèo mãn hạn thì chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi sao. Tóm lại bây giờ thì không được. Phải tìm cách khác. Cơn tim đập dữ dội vẫn chưa dịu xuống. Tiếng rầm, rầm vẫn vang vọng sau lưng. Mình kích động đến thế này sao? Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào. Khoan đã, đây không phải tiếng tim đập. Là tường. Âm thanh truyền đến từ bức tường tôi đang dựa vào. Có ai đó đang đập cửa. Không phải phòng tôi. Phòng bên cạnh?

"──Ludovika! Có nhà không?"

Giọng phụ nữ vang lên qua vách tường. Tôi giật mình tách người khỏi tường. Là giọng cô Nannette. Tiếng bước chân như muốn lướt qua sau lưng tôi. Cô ấy chạy ra cửa chính. Khi tôi ló mặt ra hành lang thì vừa vặn chạm mặt cô Nannette. Vẫn là chiếc áo blouse thường ngày cùng tạp dề đen ngang hông, đến cả dụng cụ giắt trên thắt lưng cũng y nguyên. Người này, ăn mặc thế kia mà đi ra ngoài sao?

"Thầy Goethe có nhà à."

Gương mặt cô ấy lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề.

"Ludovika đâu rồi? Không lẽ nào──"

Cô Nannette hất vai sấn sổ tiến lại gần.

"Không phải là đang ở trong phòng thầy đấy chứ."

Bị khí thế đó áp đảo, tôi bị đẩy ngược trở lại vào phòng.

"Không, giờ cô ấy không có ở đây."

"Giờ này ư?" Đôi mắt phía sau cặp kính xếch lên. "Vậy ra tin đồn thầy luôn lôi kéo Ludovika vào phòng là thật sao?"

"Lôi kéo cái gì chứ... Luu tự ý đến mà."

"Đằng nào thì thầy cũng dùng mồi ngon để dụ dỗ chứ gì."

Chẳng phải ẩn dụ đâu, đúng là vậy thật.

"Thầy nghe cho rõ đây, Ludovika là thiếu nữ đến tuổi cập kê rồi. Suốt ngày chui rúc trong phòng đàn ông là đồi bại lắm đấy. Thầy cũng nên nghĩ cho địa vị xã hội của mình đi!"

"Cô cũng nên nghĩ cho địa vị xã hội của tôi với chứ..." Giọng cô ấy to đến mức vang cả chung cư rồi đây này. "Chẳng hiểu cô lo cái gì, Luu chỉ đến ăn chực thôi."

"...Ăn chực?"

Nannette liếc xuống bếp, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt bối rối.

"Không lẽ thầy Goethe là người nấu sao?"

"Hả? Ừ, tôi nấu đấy." *Vì đồ ăn nước này dở tệ mà*—tôi định nói thế nhưng vội nuốt ngược vào trong.

Mặt Nannette hơi tái đi.

"Sao có thể? Ludovika hoàn toàn không chịu ăn đồ tôi nấu, vậy mà tại sao..."

Tôi cũng hơi ngạc nhiên. Nannette từng nấu cơm cho Luu sao?

Hỏi kỹ mới biết, hồi Luu mới đến Vienna, cô ấy đã ở nhờ chỗ Nannette. Hình như lúc đó Nannette từng tuyên bố sẽ chăm sóc Luu cả đời hay đại loại thế. Nhưng rốt cuộc vì đồ ăn không hợp khẩu vị nên Luu đã bỏ đi.

"Lạ thật. Luu vốn không kén cá chọn canh, cái gì cũng ăn được mà nhỉ. Cô đã nấu món gì vậy?"

"Thịt xông khói cuộn dây thép đàn piano, sandwich phím trắng phím đen kẹp đậu hầm, salad bảng cộng hưởng và giá để nhạc tươi sống, đại loại thế."

"Bảo sao cổ không bỏ đi cho được!" Mà khoan, món thứ ba hoàn toàn là linh kiện piano rồi còn gì. Đến giờ ăn thì làm ơn tránh xa cái đàn ra giùm đi.

Nannette rũ vai xuống, trông tội nghiệp đến mức tôi cũng thấy thương hại.

"Suốt bao năm qua tôi chỉ biết chế tạo piano nên khoản nấu nướng rất tệ."

Cái này không còn ở mức độ "tệ" nữa rồi.

"Nếu được thì để tôi dạy cô nấu nhé? Mấy món đơn giản thôi."

Nannette ngẩng phắt lên, lườm tôi cháy mặt.

"Tại sao tôi lại phải học nấu ăn từ thầy chứ! Dạy tôi đi!"

"X-Xin lỗ—" Ơ, rốt cuộc là muốn sao?

Cô ấy xắn tay áo định lao ngay vào bếp, nhưng rồi sực tỉnh và khựng lại.

"Tôi đang làm cái gì thế này. Giờ đâu phải lúc học nấu ăn."

Câu đó tôi hỏi mới đúng.

"Tôi đến đây vì công việc. Ludovika không có nhà thật sao?"

"Cậu ấy đi dạo cùng lũ mèo rồi."

"Vậy... sao? Tôi đã tổng hợp được vài ý tưởng mới nên định bàn bạc với cô ấy."

Nannette dúi xấp giấy vào tay tôi, dặn dò rằng cô ấy chỉ để lại bản vẽ thôi, hãy đưa nó cho Ludovika. Trên giấy chi chít những hình vẽ phức tạp quái đản đến mức không biết đâu là chiều trên chiều dưới. Tôi buột miệng thở dài.

"Cái này, Luu nhìn có hiểu không đấy?"

"Không. Chắc chắn là không hiểu. Đến tôi còn chưa hiểu rõ mà."

Cái gì vậy trời.

"Đây là một loại nhạc cụ với tư duy hoàn toàn mới. Dao động của dây đàn sẽ được nam châm cảm nhận và chuyển đổi thành tín hiệu điện, sau đó khuếch đại lên— À, có giải thích mấy chuyện này với thầy Goethe thì thầy cũng chẳng hiểu đâu nhỉ."

"Dù sao thì cũng nhờ thầy đưa giúp," Nannette nhấn mạnh rồi rời khỏi phòng. Tôi ngạc nhiên đến mức không còn tâm trí đâu mà gọi với theo. Tôi đứng chôn chân ở cửa, thẫn thờ đếm tiếng bước chân cô ấy đi xuống cầu thang.

Hoàn hồn lại, tôi chạy vội xuống sảnh tầng một. Nhưng khi ngó mặt ra đường, bóng dáng Nannette đã khuất. Bác quản lý chung cư đang quét dọn mặt đường lát đá nhìn tôi với vẻ lạ lẫm rồi khẽ gật đầu chào.

Tôi lùi lại vào trong, leo lên cầu thang với cái bụng cọ sát vào tay vịn, trở về phòng và trải bản vẽ ra bàn làm việc. Những dòng chữ viết tay rải rác khắp nơi toàn là thuật ngữ chuyên ngành, lại còn toàn ký hiệu viết tắt nên hầu như chẳng hiểu gì.

Nhưng mà, trông quen lắm. Bố tôi cũng rất giỏi sửa chữa và cải tiến nhạc cụ, ông thường xuyên vẽ những bản vẽ tương tự thế này.

Đây là... sơ đồ mạch điện tử.

Cảm nhận dao động dây bằng nam châm và khuếch đại bằng điện. Cô ấy quả thực đã nói như vậy. Tức là pickup và amply. Sự biểu đạt tinh tế và âm lượng lớn. Để hai yếu tố trái ngược đó cùng tồn tại trên một nhạc cụ, ra là vậy, chỉ cần đọc âm thanh dưới dạng tín hiệu điện rồi khuếch đại lên là xong.

Điện ư? Thời đại này đã được phép xuất hiện thiết bị điện tử sao? Việc Thomas Edison thương mại hóa điện năng và xua tan màn đêm trên mặt đất là chuyện của... bao nhiêu năm sau nhỉ? Dù sao thì, so với lịch sử mà tôi biết, thế này là quá sớm.

Điện thoại cũng đã tồn tại từ lâu rồi còn gì, tôi tự nhủ. Phi thuyền cũng đang bay đầy trời. Có lẽ kỹ thuật ở đây đi trước khoảng một trăm năm. Ở một số nơi, những công nghệ kỳ dị mà tôi không biết cũng đang phát triển. Chắc là do phép thuật của ác ma. Khẩu pháo và thiết bị bay mà Paganini sử dụng cũng vậy. Nếu thế thì chuyện nhạc cụ điện xuất hiện cũng chẳng có gì lạ.

Tuy nhiên, đầu ngón tay lướt trên bản vẽ vẫn cảm thấy gợn lên một sự sai lệch. Vấn đề là người phát minh ra nó lại là Nannette. Những người ở bên cạnh tôi và Luu đang dần thay đổi lịch sử. Điều đó mang ý nghĩa gì, tôi vẫn chưa biết. Chỉ là tôi thấy lấn cấn.

"Không phải sức của một mình cô ta đâu."

Mephi xuất hiện từ lúc nào, cô ả dựa vào vai tôi thì thầm.

"Ở Anh Quốc người ta đã bắt đầu phát triển bóng đèn chân không rồi. Chỉ là lục địa Châu Âu đang bị tụt hậu thôi."

"Hừm..."

Dù được giải thích như vậy, dự cảm chẳng lành vẫn không tan biến. Cứ như có cái xương cá mắc trong cổ họng.

"Quả thật, cô ta đáng để tâm đấy. Nannette Streicher... nhỉ."

"Ừ. Đáng để tâm thật, cảm giác thế."

"Trông trí thức và nghiêm nghị thế kia mà lại đầy sơ hở, dễ thương thật đấy. Tôi muốn trêu chọc cô ta nhiều hơn nữa để xem cái mặt đỏ bừng đó."

"Không phải theo nghĩa đó."

"Trước giờ tôi vẫn im lặng, nhưng mà, tôi không chỉ thích loli cá tính mà còn khoái cả kiểu nữ giáo viên nghiêm khắc nữa."

"Mày im miệng vĩnh viễn giùm tao đi!"

Nhờ ơn Mephi mà cái cảm giác sai lệch kỳ quái kia đã biến mất sạch. Tôi thở dài, nhét xấp giấy trắng và bản vẽ nhạc cụ vào ngăn kéo, rồi đi xuống bếp.

***

Luu trở về khi nắng đã tắt. Cậu ấy mở cửa phòng tôi mà chẳng thèm gõ, năm con mèo cũng luồn qua chân cậu ấy, ùa vào kêu meo meo đầy vòi vĩnh.

"Yuki, tớ đói rồi! Thơm quá đi."

Luu ngồi xuống ghế với vẻ mặt như thể chủ nhà. Trong khi chuẩn bị đồ ăn, tôi ướm lời: "Nannette có đến đây nói chuyện đấy."

"Nannette á? Chuyện gì vậy?"

"Ừm, chuyện công việc với chuyện nấu ăn."

"Nấu ăn hả?" Mặt Luu lộ rõ vẻ hoảng sợ. "K-K-Không lẽ là chuyện dạy nấu ăn đấy chứ?"

"Cũng có nói chuyện đó."

Sao mà sợ dữ vậy? Tôi dạy Nannette nấu ăn thì có gì sai đâu chứ? Vừa thắc mắc tôi vừa khuấy nồi súp, rồi chợt nhận ra sự hiểu lầm trong đối thoại. Tên Luu này tưởng nhầm là tôi được Nannette dạy nấu ăn.

Thế là tôi nổi máu trêu chọc, thái phô mai và thịt thành sợi nhỏ, xếp lên đĩa y hệt hình bàn phím piano rồi mang ra bàn. Luu run cầm cập, cuối cùng nhảy tót vào tủ chén trốn biệt.

"Xin lỗi, tớ đùa thôi. Ăn được đàng hoàng mà, tớ không có dùng linh kiện piano đâu."

"Th-Thật không đấy!"

Sợ đến mức này, chẳng lẽ cậu ấy từng bị Nannette ép ăn gỗ với dây đàn thật sao? Dù nghĩ là không thể nào, nhưng nếu là người đó thì có khi lại khiến người ta tin là thật ấy chứ.

Bản vẽ Nannette mang đến quả nhiên là thứ ngôn ngữ ngoài hành tinh đối với Luu. Ban đầu cậu ấy vừa gặm bánh mì vừa lật xem từng tờ, nhưng chẳng mấy chốc đã quăng sang một bên.

"Tớ chẳng hiểu gì cả, nhưng cái này có vẻ làm được ngay nhỉ?"

"Không, chắc là không đâu. Có mất thêm mười năm nữa cũng chẳng lạ."

"Phải đợi lâu thế sao? Ưm. Những ý tưởng piano sonata đang cuộn trào trong đầu tớ chắc thối rữa hết mất."

Vừa chia thịt và bánh mì ra đĩa, tôi vừa nhìn khuôn mặt Luu. Không hề có chút gì đùa cợt, đó là một biểu cảm thiết tha. Lũ mèo dưới chân cũng ngừng đòi cá, ngước lên nhìn cậu ấy.

Phải, quả thực, *Appassionata* (Nhiệt tình) là một khúc nhạc như vậy. Sau khi viết nên kiệt tác tựa như cơn bão kịch liệt đó, Beethoven đã rời xa piano sonata—phương thức biểu đạt yêu thích nhất của ông—trong suốt nhiều năm trời.

"Đó là một khúc nhạc đặc biệt."

Luu lẩm bẩm, mắt vẫn nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ tối đen.

"Không phải theo cái nghĩa cậu từng kể đâu nhé."

Cậu ấy bế con mèo đen nhỏ nhất trong đám đang nằm rúc vào nhau trên sàn lên. Đó là con mèo kỳ lạ có cái đuôi chẻ đôi.

"Đó chẳng phải là kiệt tác, cũng chẳng phải điểm đến hay dạng hoàn chỉnh gì cả. Nó chỉ là bức thư chứa đựng những cảm xúc mà tớ muốn đập mạnh vào thôi. Gửi đến cây đàn piano vẫn chưa chịu đến bên tớ, đúng vậy—"

Luu ngập ngừng, khiến tôi buột miệng xen vào.

"...Thư tình?"

"C-Cái cậu này thật là, cứ mở miệng ra là toàn mấy lời đường mật xấu hổ! Tớ định nói là thư khiêu chiến!" Luu đập tay bồm bộp xuống mép bàn đầy phẫn nộ.

Sau đó cậu ấy đặt con mèo lên đùi, lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn, ánh đèn rực rỡ sắc màu của khu phố mới rải rác trên mặt nước sông Danube.

Tiếng chim gọi nhau về tổ, giọng khàn khàn của đốc công bến tàu đang hối thúc dỡ hàng, tiếng bánh xe ngựa nghiến trên đường và tiếng đèn lồng đung đưa.

"...Liệu nó có đến không nhỉ."

Lời thì thầm của Luu rốt cuộc không giống lời của kẻ đang đợi kẻ thù tại trường quyết đấu, mà giống giọng thiếu nữ đang chờ đợi người mình yêu đơn phương hơn. *Appassionata* chính là thư tình.

Lúc đó, chẳng hiểu sao tôi không thể thốt nên lời. Trước đây, mỗi khi Luu để lộ sự bất an về tương lai, tôi thường dùng những kiến thức vay mượn và những lời bịa đặt để an ủi cậu ấy. Nhưng hình ảnh sơ đồ mạch điện của Nannette bị đẩy lăn lóc ở góc bàn lọt vào tầm mắt, khiến cảm giác sai lệch ban nãy lại dâng lên. Luu liếc nhìn tôi. Tôi biết cậu ấy đang chờ đợi câu chuyện cổ tích mà tôi hay kể. *Xin lỗi*, tôi thầm nhủ. Tôi biết piano sẽ tiếp tục tiến hóa trong tương lai. Nhưng tôi không biết liệu đó có phải là "người" mà cậu đang chờ đợi hay không. Bởi vì tôi chưa bao giờ thực sự cảm thấy *Appassionata* tuyệt vời từ tận đáy lòng khi nghe nó. Khúc nhạc đó, có lẽ đã được truyền đến thời đại của chúng tôi khi chưa đạt được âm thanh mà cậu mong muốn.

Nhưng mà, tôi nghĩ. Lịch sử có thể thay đổi được.

*Kể cả theo hướng tồi tệ hơn*—một suy nghĩ lạnh gáy từ đâu đó len lỏi vào, khiến tôi rùng mình.

Bất chợt, tiếng chuông dồn dập và tiếng gầm rú từ xa vọng lại. Cả tôi và Luu đều hướng mắt về bầu trời đêm ngoài cửa sổ. Từ bến cảng xây trên bãi bồi rộng lớn giữa sông, có thể thấy những dãy đèn hình học đang bay lên về phía bóng tối. Là phi thuyền. Nhìn cái bóng tháp pháo nhô ra dưới thân tàu, tôi biết đó là tàu quân sự.

"Chiến tranh sắp bắt đầu rồi nhỉ."

Luu lẩm bẩm. Lại thêm một chiếc, rồi một chiếc nữa, những bóng tàu bay lên. Cảnh tượng đó giống như hơi thở cuối cùng của con quái vật chết dưới đáy nước hóa thành bọt khí, tôi cảm thấy một điềm báo chẳng lành. Tiếng chuông xa dần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!