Ngày 30 tháng 9 năm Đế quốc 1023.
Đón buổi sáng thứ năm kể từ khi xuất phát khỏi Đại Đế đô.
Đoàn đặc sứ bao gồm cả Hiro cùng một trăm lính hộ vệ đã đến biên giới phương Bắc.
Phương Bắc được cai trị bởi quý tộc phương Bắc, đứng đầu là gia tộc Sharm——một trong Ngũ đại Quý tộc.
Căn cứ địa là "Bạch Ngân Thành Reasonriller" nằm ở trung tâm.
Từ đó trở về phía Bắc nhiệt độ rất thấp. Vì thế nơi đây phải hứng chịu cái lạnh khắc nghiệt. Ngược lại phía Nam tương đối ấm áp hơn, nên người dân chủ yếu định cư ở đây, dựa vào vùng đất đen màu mỡ trải rộng khắp phía Nam để chống đỡ cho sự giàu có của gia tộc Sharm.
Cửa ngõ phương Bắc——sau khi kiểm tra thân thể tại trạm kiểm soát đó, nhóm Hiro được dẫn đến lối ra.
"Việc kiểm tra thân thể Hoàng tộc là điều vô lễ, mong ngài thứ lỗi cho."
"Dù là người có địa vị thế nào đi nữa, nếu cứ ưu tiên đặc biệt thì binh lính trạm kiểm soát sao làm tròn trách nhiệm được."
Hiro đáp lại từ trên xe ngựa rồi nhìn sang bên phải. Ở đó có một người đang ngồi trên lưng ngựa——Trạm trưởng phụ trách trạm kiểm soát.
Đó là một người đàn ông trung niên khoác chăn lông bên ngoài bộ giáp nặng, chòm râu đã nhuốm màu trắng xóa vì lạnh.
"Ngài nói vậy giúp tôi đỡ áy náy hẳn."
Vừa phả ra hơi thở trắng xóa, Trạm trưởng xuống ngựa và tiến lại gần cánh cổng sừng sững trước mắt.
"Mở cổng lên!"
Theo hiệu lệnh đó, cánh cổng từ từ nâng lên phát ra tiếng ầm ầm như rung chuyển mặt đất.
"Tuy chỉ toàn tuyết trắng chẳng có gì, nhưng chúc ngài có chuyến đi tốt đẹp."
Hiro giơ tay đáp lại vị Trạm trưởng lễ phép, chiếc xe ngựa chở nhóm Hiro đi qua cổng và đặt chân vào phương Bắc.
"Đẹp quá đi~"
Hugin reo lên đầy phấn khích.
"Lạnh, lạnh, lạnh, lạnh."
Phía sau cô là hình dáng Munin đang trùm bốn lớp chăn run rẩy.
Hugin liếc nhìn ông anh trai, rồi nhanh nhẹn nhảy xuống xe ngựa nhặt tuyết mang về.
"Anh trai. Ăn cái này rồi im đi."
"Em gái yêu dấu ơi. Cái đó thì chết thật——ọc!?"
Bị nhét tuyết vào miệng, Munin lăn lộn trên sàn đầy đau khổ.
--------------------
Nhìn xuống ông anh trai bằng ánh mắt còn lạnh hơn cả tuyết, Hugin quay lại ngồi cạnh Hiro.
"Hiền huynh, đây là lần đầu tiên muội thấy tuyết đấy. Nó lạnh thật nhỉ!"
Nhìn đôi tay ướt đẫm vì tuyết tan, Hugin reo lên như muốn nói mình cảm động lắm.
Nhưng Hiro thì không thể không bận tâm đến Munin mặt mày xanh mét kia.
"Không, Munin sắp chết rồi kìa... có ổn không vậy?"
"Hiền huynh, đây là lần đầu tiên muội thấy tuyết đấy. Nó lạnh thật nhỉ!"
Cô nàng lặp lại y nguyên câu nói vừa rồi với giọng điệu không hề thay đổi, khiến Hiro ngỡ mình nghe nhầm.
Hiro quyết định không đả động đến chuyện của Munin nữa mà hùa theo câu chuyện của Hugin.
"À... ừ. Hugin chưa từng ra khỏi Công quốc Lichtine sao?"
"Muội làm nghề lính đánh thuê, nhưng cũng chỉ đi đến Cộng hòa Steisen hay Đại Công quốc Dral là cùng thôi."
"Ra vậy. Thế thì ngạc nhiên vì tuyết cũng là điều dễ hiểu."
Bình thường thì phản ứng như Munin mới giống người thường, nhưng có lẽ vì là thiếu nữ nên khi thấy cảnh đẹp thì quên cả cái lạnh chăng.
Trong khi tán gẫu những chuyện vặt vãnh và chạy trên con đường phủ đầy tuyết một lúc, họ nhận ra có ai đó đang đứng chắn đường phía trước.
Nếu chỉ là một hay hai người thì chắc cũng chẳng để tâm.
"..................Hiền huynh, cái này là."
Hugin lộ rõ vẻ cảnh giác, kéo vũ khí lại gần.
"Ngài Hiro, tính sao đây?"
Munin cũng nheo mắt sắc lẹm, tay đặt lên chuôi kiếm giắt bên hông.
Trước mắt nhóm Hiro là một đại quân đông nghịt xếp hàng ngay ngắn che lấp cả đường chân trời.
"Nếu nhìn không nhầm thì lá cờ kia là của Đệ nhị Hoàng tử."
Hiro nheo mắt nghiêm nghị, nhưng vẫn ra hiệu cho hai người cất vũ khí đi.
Sau đó cậu nhìn sang Drix để hỏi ý kiến, ông ta lộ vẻ căng thẳng, đôi môi run rẩy.
"Vâng, nền trắng in hình Ngân Lang——đúng là cờ hiệu của Đệ nhị Hoàng tử. Ngoài ra còn có cờ của các quý tộc có thế lực khác rải rác nữa. Không biết mục đích là gì nhưng... chắc ngài ấy sẽ không hành động quá khích đâu."
Dù là đi đón thì cũng quá đông, nhưng chắc không có chuyện họ tấn công đâu.
Dẫu vậy, cậu cũng không ngờ họ lại tiếp cận một cách phô trương thế này...
"Tóm lại, phải lại gần mới biết được."
"Có ổn không ạ? Nhỡ họ định làm hại Hiền huynh thì..."
Thấy Hugin lo lắng, Hiro thả lỏng cơ mặt để trấn an cô.
"Nếu thế thì họ đã tấn công từ lâu rồi."
Cũng chẳng phải gây chiến, nên cứ đường hoàng tiến lại gần từ phía mình là được.
Cứ im lặng lườm nhau cũng chẳng giải quyết được gì. Phải hỏi mục đích của đối phương mới đi tiếp được.
"Đã nghĩ là vậy... nhưng có vẻ đối phương cũng nhận ra điều tương tự."
Khoảng hai mươi kỵ mã tách khỏi đại quân và tiến lại gần nhóm Hiro.
Người đi đầu có khuôn mặt trung tính và dung mạo thu hút ánh nhìn. Hơn nữa màu mắt của người đó lại khác nhau——mắt trái màu xanh, mắt phải màu vàng kim——chính vì thế mà tạo nên ấn tượng kỳ lạ. Mái tóc xanh gợi nhớ đến bầu trời mềm mại như lụa, dáng người mảnh khảnh khoác áo lông thú màu nâu, bên dưới lộ ra bộ giáp bạch kim. Dáng xuống ngựa không chút sơ hở, bước đi toát lên phong thái của bậc vương giả. Người đó đặt hai tay lên chuôi kiếm giắt hai bên hông, phả ra hơi thở trắng xóa rồi mỉm cười tao nhã.
"Đệ nhị Hoàng tử của Đại Đế quốc Grantz, Werwolf Sharm Selene von Grantz. Ta nghe nói có đứa em trai mới đến đây nên ra đón, nhưng mà..."
Nhìn quanh một lượt, Selene dừng mắt lại ở Hiro và nheo mắt lại.
"Tóc đen mắt đen——Song Hắc sao, ngạc nhiên là có thật đấy. Nhưng có vẻ đúng là cậu rồi."
"Vâng, thần thất lễ vì đã chào hỏi chậm trễ. Thần là Hiro Schwartz von Grantz."
Hiro cũng xuống xe ngựa, tiến lại gần Selene và đưa tay ra.
"Ừm ừm, đứa trẻ lễ phép và ngoan ngoãn như cậu là em trai ta thì vui thật đấy."
Selene cũng nắm lấy tay cậu.
"Với lại nhé, tên tuổi của cậu vang danh đến tận phương Bắc này rồi đấy."
Biết không hả? Được hỏi vậy, Hiro cười gượng gạo.
"Thần không biết là tin đồn thế nào, nhưng mấy chuyện đó xưa nay vẫn thường được thêu dệt thêm mà."
"Không cần khiêm tốn thế đâu. Ta cũng đã xác nhận mưu lược đánh bại Công quốc Lichtine rồi."
"Chỉ là may mắn thôi ạ. Bản thân thần cũng thấy chuyện đó diễn ra quá suôn sẻ."
"Đúng thế. Ta nghĩ việc Tướng quân Kilo tử trận đúng là thuận lợi thật."
Với thái độ sảng khoái nhưng ánh mắt sắc bén, Selene quàng tay qua cổ Hiro.
"Đứng nói chuyện cũng bất tiện, vào trong xe ngựa nói chuyện thong thả nhé."
"Rất tiếc nhưng... chúng thần phải đi đến Vương quốc Leveling ngay bây giờ. Có thể hẹn Điện hạ dịp khác được không ạ?"
"Yên tâm đi. Ta thừa biết các cậu đến đây với tư cách đặc sứ mà. Thay đổi lịch trình cũng khó, nên ta đã nghĩ thế này. Ta sẽ đi cùng."
"Nhưng... nếu mang theo cả đại quân kia thì lịch trình sẽ bị chậm trễ đáng kể đấy ạ?"
Hiro chỉ vào đại quân đang lấp đầy tuyết nguyên. Tính sơ sơ cũng phải hơn ba vạn.
"À, chuyện đó thì yên tâm. Đi cùng chỉ có khoảng hai mươi kỵ mã bao gồm cả ta thôi."
"Thần không thể tiếp đãi chu đáo được đâu ạ? Trời lạnh, thức ăn cũng không thể dọn món sang trọng được."
"Chuyện đó cũng khỏi lo. Về khả năng chịu lạnh thì ta giỏi hơn cậu, còn nếu cứ phàn nàn về thức ăn quân đội thì sao làm chỉ huy được."
Bị Selene lôi đi, Hiro đành phải lên xe ngựa.
Selene chào hỏi những người đi cùng Hiro, cuối cùng nhìn Drix và reo lên vui vẻ.
"Lâu rồi không gặp nhỉ, Drix. Bác ta có khỏe không?"
Nghe vậy, Munin và Hugin nhìn Drix với vẻ ngạc nhiên. Hiro thì đã đoán trước được việc này vì biết ông ta xuất thân từ phương Bắc nên không ngạc nhiên lắm.
Drix cúi mắt vẻ khó xử, rồi thực hiện lễ nghi quân thần với Selene.
"Ngài Gilishi... vẫn tráng kiện ạ. Ngài ấy bảo nhớ Điện hạ lắm. Thi thoảng ngài cũng nên đến Đại Đế đô chứ ạ?"
"Đến cái nơi cứng nhắc đó thì có ý nghĩa gì đâu."
Selene phẩy tay trong không trung vẻ phiền phức rồi ngồi xuống cạnh Hiro.
"Hơn nữa chẳng phải có Stobel rồi sao. Quý tộc trung ương toàn lũ đáng ghét. Nếu phải bị cuốn vào mấy cuộc đấu đá chính trị đó, thà ta chạy nhảy trên tuyết nguyên này còn có ý nghĩa hơn."
Selene nhắm một mắt đầy tinh nghịch, đúng không? như muốn tìm sự đồng tình từ Hiro.
"Nhưng ngài có quyền kế vị thứ năm. Không thể không liên quan đến chính trị được. Nếu cứ khăng khăng làm theo ý mình thì cuối cùng hậu quả sẽ đổ lên đầu ngài đấy."
Anh ta là Đệ nhị Hoàng tử nhưng quyền kế vị lại đứng thứ năm, đó là do anh ta không đến trung ương mà cứ ru rú ở phương Bắc. Tức là anh ta không muốn bị trói buộc vào cái khung Hoàng vị, chỉ muốn vui chơi theo ý mình.
"Nói vậy tức là cậu muốn trở thành Hoàng đế sao?"
"...Chuyện đó."
Thấy Hiro ngập ngừng, Selene tiếp tục nói chuyện một cách hồn nhiên.
"Đại Đế quốc Grantz đã hoàn thiện rồi. Đúng là đang đứng trên một nền móng không ổn định, nhưng nó đã tồn tại suốt một ngàn năm dài đằng đẵng. Phồn vinh, trì trệ, thoái hóa, đình trệ, sau khi trải qua đủ mọi kinh nghiệm, những gì đất nước này có thể làm được bây giờ là rất ít."
Selene giơ ngón trỏ và ngón giữa lên rồi lắc lắc bàn tay.
"Hiện tại con sư tử vẫn đang lang thang tìm kiếm mồi. Con đường còn lại cho con sư tử đang quằn quại vì đói chỉ có hai. Ăn cả thế giới để sống, hay là chết đói——nhân tiện thì ta nghĩ là vế sau."
Một phát ngôn táo bạo——cảm nhận được sự bất ổn ẩn chứa trong đó, mọi người trong xe ngựa đều câm nín.
Nhìn vẻ mặt của mọi người một cách thích thú, giọng nói của Selene dần trở nên nhiệt huyết.
"Dù là con sư tử già, nhưng nếu trở thành chủ nhân của nó thì sẽ có được quyền lực tuyệt đối. Nhưng vấn đề là có duy trì được bầy đàn hay không. Dù là vương giả tuyệt đối nhưng lại phải để ý sắc mặt của lũ quý tộc, sống khép nép rồi chết đi. Ta không muốn trở thành kẻ yếu đuối như thế."
"Chuyện này chỉ nên nói ở đây thôi ạ."
Hiro cảnh báo. Nếu chuyện này lọt ra trung ương, rất nhiều quý tộc sẽ quay lưng lại với anh ta.
Phát ngôn nguy hiểm đến mức đó. Hơn nữa nếu xét đến việc Hiro sẽ lợi dụng anh ta, thì không nên nói ra ở đây. Tuy nhiên, Selene lại nở nụ cười rạng rỡ như thể chuyện của người khác.
"Để bọn trung ương biết cũng chẳng sao."
Ẩn chứa trong đó không phải là sự tự mãn mà là sự tự tin tuyệt đối.
"Nếu bọn chúng dám uy hiếp phương Bắc——thì hai mươi vạn quân phương Bắc bao gồm cả Quân đoàn Hoàng gia thứ Năm sẽ tiếp chiêu."
Đó là lời khẳng định cho việc Selene hoàn toàn nắm giữ phương Bắc.
Khó nhằn thật, Hiro nghĩ vậy. Không phải hư trương thanh thế, chỉ đơn thuần là nói lên sự thật, sức mạnh đó tạo ra bầu không khí dị biệt khiến những người khác ngoài Hiro bị nuốt chửng.
"Mà——ta nói hơi quá rồi. Đừng để tâm nhé. Ta chỉ muốn truyền đạt rằng ta không có dã tâm ham muốn ngai vàng thôi."
Vỗ lưng Hiro vài cái, Selene nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Nên dựng trại thôi. Phương Bắc khi mặt trời lặn là lạnh buốt ngay đấy."
Sau đó anh ta chuyển ánh nhìn sang Hiro, nheo mắt sắc lẹm như con sói đang nhắm vào con mồi.
"Hơn nữa, ban đêm lũ quái vật lộng hành nguy hiểm lắm."
*
Việc dựng trại tốn nhiều thời gian hơn dự kiến. Việc tăng cường lửa trại và hàng rào phòng thủ để cảnh giác quái vật là một chuyện, nhưng do cái lạnh khiến tay chân tê cóng nên công việc không trôi chảy.
Khi dựng trại xong thì mặt trời đã lặn, ăn uống xong xuôi là mọi người bắt tay vào cảnh giới xung quanh không chút nghỉ ngơi.
Hiện tại, những binh lính đi tuần tra đang mặc đồ chống lạnh và xoa tay vào nhau.
Liếc nhìn họ, Hiro nằm xuống tuyết nguyên và ngước nhìn bầu trời đêm. Lúc nãy Munin và Hugin còn ở cùng với danh nghĩa hộ vệ, nhưng họ không chịu nổi cái lạnh nên đã quay về lều rồi.
"Điện hạ Hiro, cứ thế này ngài sẽ chết cóng mất. Xin ngài hãy quay về lều..."
Lần nhắc nhở thứ năm. Các binh lính cứ liên tục bảo cậu quay về lều như thế.
"Xin lỗi, ta muốn ngắm sao thêm chút nữa."
Nhờ mặc "Hắc Xuân Cơ" và có sự bảo hộ của "Thiên Đế Excalibur", cậu cảm thấy ấm áp như đang được bao bọc trong nắng xuân, nên Hiro hoàn toàn không thấy lạnh.
"Vậy sao ạ...? Vậy xin ngài hãy quay về sớm cho."
Người lính lộ vẻ nghi hoặc, vừa đi vừa ngoái lại nhìn nhiều lần rồi quay lại việc tuần tra.
Hiro định ngước lên lần nữa thì——,
"Cậu thích bầu trời đêm à?"
Bị bắt chuyện đột ngột, Hiro ngồi dậy và nhìn về hướng đó.
"Xin lỗi vì làm phiền lúc cậu đang ở một mình. Tại ta muốn nói chuyện riêng hai người ở nơi không có ai ấy mà."
Selene đang đứng đó. Anh ta tiến lại gần Hiro rồi ngồi xuống bên cạnh.
"Vậy ta hỏi lại lần nữa, cậu thích bầu trời đêm à?"
"...Vâng, từ xưa tôi đã thích ngắm sao rồi."
"Vậy sao, ta thì không thích lắm. Những vì sao rất đẹp, nhưng thời gian chúng có thể tỏa sáng là có hạn. Nên ta cảm thấy chúng thật mong manh, ta không thích lắm."
Selene giơ một tay lên trời, nhìn những vì sao với ánh mắt xa xăm.
"Cậu cũng giống vậy nhỉ. Đang đứng trên sự cân bằng rất nguy hiểm."
"Sao ngài có thể khẳng định như vậy? Ngài đâu biết gì về tôi."
"Ta biết chứ. Chuyện của cậu lan truyền rất rõ đến tận phương Bắc này mà. Nghiêm trị những đơn vị cướp bóc ở Công quốc Lichtine, không tha thứ cho kẻ ngược đãi tù binh dù đó là quý tộc. Sự nghiêm khắc trong quân luật của cậu đang là lời đồn đại giữa các quý tộc phương Bắc đấy."
Đồng thời, Selene cụp mắt xuống vẻ buồn bã.
"Ta cũng nghĩ đó là cách sống khổ sở. Vì dân, vì nước, vì ai đó, nghe thì hay đấy, nhưng tất cả đều là làm vì người khác, trong đó không bao gồm bản thân cậu."
"Tôi nghĩ người thuộc Hoàng tộc, kẻ đứng trên người khác thì nên như vậy..."
"Chính là nó đấy, lời nói của cậu quá đẹp đẽ. Trong đó không có mâu thuẫn, không có thỏa hiệp."
Selene đứng dậy, vươn vai và thở dài thườn thượt.
"Ta cầu mong cậu không phạm phải sai lầm giống như tổ tiên 'Chiến thần Mars' của cậu. Ngài ấy cũng là một người theo chủ nghĩa lý tưởng giống cậu, và nghe đâu vì quá thuần khiết nên đã bị vỡ vụn."
Đó là "sự thật" không được ghi chép trong lịch sử, một vết nhơ đã bị chôn vùi vào bóng tối ngàn năm trước.
"Ta không biết chi tiết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng nghe nói từ một ngày nọ, ngài ấy thay đổi như một con người khác, đưa ra những chiến lược tàn khốc và chinh phục các nước thù địch bằng những cuộc tấn công mãnh liệt."
Selene ngước nhìn bầu trời đêm, giọng nói run rẩy đầy bi thương.
"Biệt danh gắn liền với ngài ấy là 'Tàn Sát Vương', ngàn năm trôi qua nay đã đổi tên thành 'Tuyệt vọng Vô tận Desperation' khiến các nước khác khiếp sợ."
Tại sao Selene lại biết chuyện đó, Hiro định hỏi nhưng lại ngậm miệng.
(..................Người này cũng thật dị biệt, biết đâu một ngày nào đó sẽ đứng chắn trước mặt mình.)
Nếu vậy thì không thể để lộ điểm yếu.
"Cũng có khả năng là hư cấu thôi——nhưng ta đã cảnh báo rồi đấy. Vậy, ta xin phép đi nghỉ đây."
Hiro nhìn chằm chằm vào hai thanh kiếm bên hông Selene cho đến khi bóng dáng anh ta biến mất vào bóng tối.
"Nếu thua mà phải mất đi thứ gì đó——thì tôi sẽ tiếp tục thắng bằng bất cứ giá nào."
Lẩm bẩm xong, Hiro đứng dậy và bước về phía lều.
Bước vào trong, hơi ấm bao trùm lấy cậu. Hiro đảo mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu hình ảnh hai người.
Munin và Hugin đang ngủ dựa vào nhau ngay lối vào.
====================
Hiro nở một nụ cười mỉm, chui vào trong tấm chăn đã được chuẩn bị sẵn cho mình và bắt đầu thở đều.
Khi Hiro đã chìm vào giấc ngủ sâu, một sự biến đổi bắt đầu xảy ra nơi lồng ngực cậu.
Nói chính xác hơn, từ tấm thẻ được giấu trong ngực áo ấy - vật mà Hoàng đế đầu tiên Altius đã trao lại - bóng tối vĩnh cửu bắt đầu tuôn trào như chướng khí phun ra.
Thứ bóng tối hòa tan vào không khí mà không ai hay biết ấy, chẳng mấy chốc bắt đầu quấn lấy tứ chi của Hiro đang say ngủ và bành trướng với tốc độ chóng mặt.
Và rồi - nó bao trùm lấy cả thế giới.
***
Đó là trên một vách đá nơi cơn mưa đang trút xuống xối xả. Những hạt mưa va vào đất đá bắn tung tóe, thấm đẫm mặt đất.
Hư không bị mây đen thống trị, khiến ánh trăng cũng chẳng thể chạm tới nhân gian.
"A... Không thể nào! Tại sao, tại sao chứ! Tại sao lại là em!?"
Tiếng khóc than của thiếu niên vang vọng trong đêm tối, hòa lẫn vào tiếng mưa.
Người mà thiếu niên đang ôm chặt trong tay là một cô gái - mái tóc vàng kim xinh đẹp giờ đây lấm lem bùn đất, mất đi ánh hào quang vốn có. Hơn tất cả, khuôn mặt nàng trắng bệch như người chết, khóe miệng đã chuyển sang màu tím tái đang rỉ máu. Thiếu niên rút ngọn giáo xuyên qua cơ thể nàng, rồi ngửa mặt lên trời gào thét.
"Chuyện này là sao! Tại sao lại ra nông nỗi này!"
Bầu trời không đưa ra câu trả lời. Chỉ có tiếng sấm rền vang và tiếng mưa ngày càng nặng hạt.
"...Cô ấy có làm gì đâu chứ, tại sao lại phải hy sinh như vậy!"
Thiếu niên khoác hắc y ôm cô gái vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ nàng mà khóc gào.
Cậu liên tục nói lời xin lỗi, thốt ra những lời hối hận về sự ngu xuẩn của bản thân vì đã không thể cứu được nàng.
"Thưa Vương. Vị Vua của chúng thần. Giờ không phải lúc để than khóc. Vì chính cô ấy, xin Người hãy nén đau thương!"
Năm vị Đại Tướng quân đang quỳ một gối sau lưng thiếu niên - một người trong số đó cất giọng run rẩy.
Cơ thể ông ta run lên không phải vì lạnh, cũng không phải vì dầm mưa.
Mà là do sát khí tỏa ra từ vị Vua trẻ tuổi đang xuyên thấu cơ thể ông.
"Thưa Vương. Xin Người hãy nguôi giận. Đừng để phán đoán bị sai lệch."
"Ta biết, ta biết chứ, Lox. Ta đang vô cùng bình tĩnh đây, bình tĩnh đến mức chính ta cũng phải ngạc nhiên."
Khi mọi người nhận ra, thân xác cô gái đã biến mất khỏi vòng tay thiếu niên. Thứ còn lại trên tay cậu là một thanh hắc đao.
Năm vị Đại Tướng quân ngẩn người trước sự việc kỳ lạ, nhưng ngay lập tức lấy lại tinh thần.
"Cái gì mà giải pháp hòa bình chứ... Ha ha, nhượng bộ cho chúng để rồi nhận lại sự đối đãi này đây."
Nhìn khuôn mặt của thiếu niên vừa đứng dậy, người đàn ông tên Lox cứng đờ cả người.
Bởi vì thiếu niên - đang cười.
Trong khi nước mắt tuôn rơi như mưa, môi cậu lại nhếch lên một nụ cười nhạt, thiếu niên đang khóc với một dáng vẻ méo mó đến tột cùng.
"Ta sẽ khắc sâu vào thân xác chúng, không chừa một ai, để chúng biết mình đã chọc giận ai, đã chọn ai làm đối thủ."
"X-Xin hãy đợi đã! Nếu làm như vậy thì -"
"Lox, ta hiểu cảm xúc của ngươi, nhưng đối với ta, chẳng còn lời nào để nói nữa."
"Xin hãy ban cho họ lòng từ bi! Xin Người, xin Người, làm ơn! Bệ hạ Schwarz!"
Gạt phăng những lời can ngăn, thiếu niên bắt đầu bước đi. Và rồi, cậu dừng lại.
Từ mép vực nhìn xuống, một đại quân hơn mười vạn người đang chờ đợi.
"Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần!"
Nhận ra bóng dáng của thiếu niên, binh lính đồng loạt gõ vũ khí, reo hò vang dậy.
Tiếng reo hò từng khơi dậy sức sống ấy, giờ đây nghe sao thật trống rỗng.
"Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần! Chiến thần!"
Ánh sáng dần mất đi trong đôi mắt thiếu niên. Cậu đã bị nỗi bi thương sâu thẳm thống trị hoàn toàn.
Trái tim này sẽ không bao giờ được lấp đầy nữa, nó sẽ tiếp tục khô khốc mà chẳng thể nào được tưới mát.
"Vương đạo đã tận. Giờ chỉ còn lại Bá đạo mà thôi."
Thiếu niên giương cao thanh hắc đao, vung mạnh xuống rồi chĩa ngang, ban ra mệnh lệnh của Vua.
"Hỡi Quân đoàn Quạ đen của ta. Hãy dùng máu quân thù để tưới mát cơn khát của ta!"
Chĩa mũi kiếm về phía thủ đô của địch quốc, thiếu niên khắc sâu một nụ cười tàn khốc đến tận cùng.
"Hãy giày xéo chúng!"
***
Kể từ sau cuộc trò chuyện với Selene, Hiro trải qua những ngày mất ngủ liên miên.
Cậu toàn mơ thấy những giấc mơ sống động như thật. Những sự kiện không có trong ký ức đáng sợ đến mức kinh hoàng.
Khi Hiro cố mở đôi mi nặng trĩu, khung cảnh ngoài cửa sổ đập vào mắt cậu.
Mặt đất đã nhuộm một màu trắng xóa. Tuyết đang rơi dày.
Hiro nheo mắt lại. Cánh đồng tuyết phản chiếu ánh nắng ban mai khiến ánh sáng càng trở nên chói chang hơn.
Lịch Đế quốc, ngày 9 tháng 10 năm 1023.
Nhóm của Hiro đã vượt qua biên giới Vương quốc Levering đúng như dự kiến.
Hiện tại, họ đang dừng chân ở một nơi cách trạm kiểm soát một chút.
"Tôi xin phép chia tay tại đây. Tuy thời gian ngắn ngủi nhưng là một chuyến đi rất vui vẻ."
Người vừa lên tiếng là Selene.
"Tôi cũng vậy, tôi đã có một khoảng thời gian rất ý nghĩa."
"Tôi sẽ chờ đợi và kỳ vọng xem cậu sẽ chọn con đường nào."
Dù cảm thấy có chút kỳ lạ trong lời nói đó, Hiro vẫn im lặng chờ cô nói tiếp.
"Để cầu chúc may mắn cho cậu trên chặng đường sắp tới, tôi xin tặng cậu thứ này."
Khi bước xuống xe ngựa, Selene đưa ra một bông hoa màu đỏ.
"Đây là loài hoa đặc biệt chỉ nở ở phương Bắc. Tên là 'Hoa Sen Anato'."
Mặc cho Hiro đang mở to mắt ngạc nhiên, Selene leo lên lưng ngựa và quay đầu thú.
"Hẹn gặp lại. Khi đó tôi sẽ mời cậu đến 'Bạch Ngân Thành Reason-Liller' - niềm tự hào của tôi."
Cũng giống như khi xuất hiện, Selene rời đi một cách hiên ngang.
Rời mắt khỏi bóng lưng cô, Hiro nhìn bông "Hoa Sen" được trao và thở dài thườn thượt.
"Hoa chỉ nở ở phương Bắc sao..."
"Hiền huynh? Sắc mặt anh không tốt lắm, anh thấy khó chịu ở đâu à?"
Nghe giọng nói lo lắng của Fugin, Hiro lắc đầu.
"Xin lỗi, không có gì đâu. Chúng ta xuất phát thôi."
Hiro giấu bông hoa vào trong ngực áo, ra lệnh cho người đánh xe tiếp tục lên đường.
Chẳng bao lâu sau, họ đến trạm kiểm soát của Vương quốc Levering, nhưng - một nhân vật ngoài dự đoán đang chờ đợi ở đó.
"Đặc sứ của Đại Đế quốc Grantz, cảm ơn ngài đã lặn lội đường xa từ Đại Đế đô đến đây. Từ đây trở đi, chúng tôi xin phép đảm nhận việc hộ tống."
Thân hình vạm vỡ vượt trội hơn Nhân tộc, bộ giáp bao phủ toàn thân gợi lên hình ảnh của một dũng sĩ dày dạn kinh nghiệm.
Làn da trắng khiến người ta nghĩ rằng dòng máu Ma tộc Zoroster trong ông khá loãng, nhưng ma lực tuôn trào từ toàn thân lại sâu không thấy đáy.
"Tôi là Haniel von Wenzel, một trong Tam Ma Tướng."
Tam Ma Tướng là những người bảo hộ của Vương quốc Levering, là danh xưng chung cho những chiến binh mạnh nhất.
Sức chiến đấu phi thường của họ vang danh đến tận Công quốc Lichtine ở phương Nam xa xôi.
"Tôi nắm giữ danh hiệu Hộ Ma Schutz."
Ông quỳ xuống trước mặt Hiro, rút thanh kiếm đeo bên hông ra.
Tay trái nắm chặt chuôi kiếm, tay phải đỡ lấy lưỡi kiếm và giương cao quá đầu.
"Được gặp hậu duệ của 'Chiến thần' - người mà Tổ vương Lox von Levering của chúng tôi tôn làm Vua, thật là vinh hạnh tột cùng cho tôi."
"Chính tôi mới là người vinh hạnh khi được gặp một trong Tam Ma Tướng lừng danh."
Sau khi Hiro bảo ông hãy thoải mái, Haniel tra kiếm vào vỏ và đứng dậy.
Hiro mỉm cười rạng rỡ, rồi dán mắt vào thanh kiếm bên hông ông.
"Đó có phải là Ma khí trong lời đồn được ban cho Tam Ma Tướng không?"
Tam Ma Tướng, những người bảo hộ Vương quốc Levering, được ban tặng Quốc bảo - những vũ khí đặc biệt gọi là Ma khí.
"Đây là Ma kiếm Hauteclere."
Haniel vỗ nhẹ vào chuôi kiếm đầy tự hào. Trên đầu chuôi kiếm có khảm một viên tinh thể tím lớn - Ma thạch, nguồn cung cấp ma lực. Có lẽ ma lực mà Hiro cảm nhận được từ Haniel được cung cấp từ đây.
"Hình dáng của nó lạ thật nhỉ."
Trên thanh kiếm có ba vết lõm lớn. Hai cái ở hai đầu thanh chắn kiếm, và một cái lớn nhất nằm ở trung tâm.
"Tôi nghe nói đây là Ma khí cổ xưa nhất được chế tạo. Vì vậy, có vẻ nó mang những đặc điểm không giống những vũ khí khác."
Hiro nheo mắt, chỉ khẽ lẩm bẩm "Vậy sao". Cậu tỏ ra như không biết hình dạng hoàn chỉnh của nó.
Tuy nhiên, Hiro - người vẫn nhớ rõ chuyện năm xưa - biết rất rõ hình dạng hoàn chỉnh của Ma kiếm Hauteclere.
Làm sao cậu có thể quên được thanh ái kiếm của Lox - người thuộc hạ cũ đã cùng cậu rong ruổi khắp thời loạn thế.
(Mình cũng chẳng cần phải nói ra làm gì. Nếu hiện trạng của nó là thế này thì cứ để vậy đi.)
Nếu hình dáng ban đầu không được lưu truyền, việc Hiro chỉ ra điều đó có thể sẽ gây ra những tranh cãi không cần thiết cho Vương quốc Levering. Cậu không hề muốn gây hỗn loạn cho đất nước mà thuộc hạ cũ của mình đã dựng nên. Cuộc hội thoại bị ngắt quãng, Haniel liền tiếp lời.
"Bệ hạ đang rất mong chờ được gặp hậu duệ của Chiến thần. Tuy có vẻ hơi hối thúc nhưng xin phép cho chúng tôi xuất phát ngay... có được không ạ?"
"Vâng, phía chúng tôi lúc nào cũng sẵn sàng."
Hiro đưa mắt ra hiệu, Drix gật đầu.
Những cỗ xe ngựa chở các quan chức lần lượt lăn bánh hướng về phía cửa khẩu.
Hiro cũng bước lên cỗ xe ngựa nơi Munin và Fugin đang đợi, ra hiệu cho người đánh xe xuất phát.
"Hôm nay thời tiết tốt, nên chậm nhất là đến chiều tối chúng ta sẽ tới Vương đô."
Haniel ghé vào cửa sổ xe ngựa nói.
"Tôi hiểu rồi. Từ giờ đến lúc đó xin nhờ ông giúp đỡ."
"Tôi xin đảm bảo an toàn cho chuyến đi. Vậy tôi xin phép."
Haniel rời đi. Lúc này Drix mới lên tiếng.
"Hừm, được một trong Tam Ma Tướng đích thân dẫn đường... quả là đãi ngộ dành cho quốc khách."
"Đương nhiên rồi. Hiền huynh là hậu duệ của 'Chiến thần Mars' mà lị!"
Người nói câu đó không phải Hiro mà là Fugin.
Cô bé thường tỏ thái độ khá hiếu chiến với bất kỳ ai ngoài Hiro. Vì thái độ đó bộc lộ quá rõ ràng - cộng thêm việc cô bé có thực lực - nên nhiều người cho rằng cô bé xấc xược.
Thực tế, bị ném cho những lời thiếu tế nhị, Drix cau mày nhìn Fugin vẻ không hài lòng.
"Cô Fugin, cô là phụ nữ, nên giữ ý tứ một chút -"
"Im đi, người được phép ra lệnh cho tôi chỉ có Hiền huynh và Đại huynh thôi."
"Cấp bậc của cô là -"
"Tôi là binh lính riêng của Hiền huynh nên chẳng liên quan gì cả, hiểu chưa?"
"Hừ..."
Drix nghiến răng đầy cay cú. Ở gần đó, Munin cúi đầu vẻ hối lỗi.
Không muốn không khí trở nên căng thẳng, Hiro quyết định tiếp tục câu chuyện.
"Chà, thực ra chắc họ cũng bán tín bán nghi thôi."
"Nghĩa là sao ạ?"
Fugin nghiêng đầu thắc mắc. Hiro hạ giọng trả lời.
"Nếu chỉ là quan chức cấp cao bình thường thì Tam Ma Tướng không cần phải xuất hiện. Tam Ma Tướng nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ người dân. Hơn nữa, họ cũng được Vua tin tưởng sâu sắc, địa vị của họ có thể xem là ngang hàng Tể tướng. Vì vậy, nếu chỉ đón tiếp quan chức thường, chỉ cần cử người có địa vị tương xứng là được."
Hiro vừa dứt lời, Drix liền tán đồng.
"Hậu duệ của 'Chiến thần' mà Tổ vương Lox từng phụng sự - hơn nữa, nếu Hoàng tộc thực sự đến, họ cho rằng nếu cấp bậc Tể tướng không ra mặt thì sẽ là thất lễ."
"Chính là như vậy."
Người của Hoàng gia Grantz đã đích thân đến, nếu đối đãi sơ sài không những chọc giận người dân Đại Đế quốc Grantz mà còn có thể gây ảnh hưởng đến các nước lân cận.
Vương quốc Levering hiện tại đang sôi sục không khí chuẩn bị cho lễ trưởng thành của Công chúa.
Hẳn họ không muốn làm mất hứng trong tình cảnh này.
"Chắc chắn sẽ không có chuyện bị đối xử tệ bạc đâu. Giờ chỉ cầu mong mọi chuyện kết thúc êm đẹp thôi."
Hiro nhìn ra ngoài cửa sổ. Một khung cảnh tĩnh lặng với tuyết phủ trắng xóa.
Tuy nhiên, nỗi bất an cuộn trào trong lòng cậu ngày càng lớn chứ không hề tan biến.
***
Xe ngựa lắc lư khoảng một canh giờ - tuyết bắt đầu rơi từ bầu trời âm u đầy bất ổn.
Khi gió mạnh bắt đầu đập vào cửa sổ, nhiệt độ trong xe giảm xuống đột ngột.
Không chịu nổi cái lạnh, những người đi cùng ngoại trừ Hiro bắt đầu mặc thêm đồ chống rét.
- Sự biến xảy ra ngay sau đó.
Bên ngoài bỗng trở nên ồn ào. Tuy nhiên, kỳ lạ là binh lính của Đại Đế quốc Grantz không hề tỏ ra hoảng loạn. Có vẻ như vấn đề xảy ra ở phía Vương quốc Levering.
"Xin các vị đặc sứ cứ ngồi yên trong xe! Xin đừng lo lắng, không có vấn đề gì đâu ạ!"
Được bảo như vậy thì bản tính con người lại càng tò mò hơn.
Hiro để Fugin và mọi người lại trong xe, một mình bước xuống và đi về phía đầu đoàn xe nơi xảy ra sự cố.
Binh lính Levering xung quanh nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên, nhưng có lẽ vì nghĩ rằng ngăn cản Hiro - một đặc sứ và là Đệ tứ Hoàng tử - là vô lễ, nên họ chỉ nhìn chứ không hành động.
(Lâu lắm rồi mới đi trên tuyết dày thế này.)
Tiếng tuyết lạo xạo dưới chân nghe thật vui tai.
Thở ra làn khói trắng, Hiro bước đi nhẹ nhàng và đến được nơi cần đến.
- Và rồi cậu nín thở.
Trên nền tuyết nhuộm đỏ - một thiếu nữ đang đứng đó, tay cầm thanh kiếm đẫm máu.
Xung quanh thiếu nữ là năm cái xác nằm la liệt. Những cơ thể vạm vỡ đều bị chém toạc, nhìn trang bị rách rưới thì có vẻ là trộm cướp - nhưng tại sao lại tạo ra một hiện trường thê thảm thế này thì không rõ. Tuy nhiên, chắc chắn chính cô gái này đã tạo ra tình cảnh đó.
"Công chúa Claudia! Tại sao Người lại ở một nơi như thế này một mình!"
Haniel với vẻ hốt hoảng, sau khi xác nhận thiếu nữ vẫn an toàn liền gắt lên.
Trái lại, thiếu nữ đưa mu bàn tay lên che miệng cười khúc khích, giọng nói vui vẻ vang lên.
"Là do ta trốn khỏi lâu đài một mình đấy. Thế rồi bị các anh trộm cướp bao vây."
Mái tóc màu tử ngân dài đến thắt lưng gợn sóng trong gió, đôi mắt dịu dàng toát lên vẻ đáng yêu - một điều dường như lạc lõng ở nơi này, sống mũi cao thanh tú, và đôi môi đầy đặn màu hồng nhạt thu hút ánh nhìn. Khuôn mặt tinh tế ấy mang vẻ đẹp huyền ảo. Hơn tất cả, thứ bắt mắt nhất chính là làn da trắng ngần của nàng.
Hiro lập tức hiểu ra.
Nàng chính là người được xưng tụng là "Tử Ngân Công chúa Verness" của Vương quốc Levering.
"Cần phải xem lại hệ thống an ninh thôi. Thế này thì làm sao thương nhân đi lại an toàn trên đường - Ơ kìa?"
Nhận ra Hiro đang đứng ngẩn người nhìn, Claudia hướng đôi mắt màu tím hoa violet về phía cậu.
"Vị kia chẳng lẽ là..."
Vứt bỏ thanh kiếm đẫm máu, nàng tiến lại gần Hiro, mỉm cười tao nhã và cúi chào ngay tại chỗ.
"Ta là Đệ nhất Công chúa của Vương quốc Levering, Claudia von Levering."
Sau đó nàng ngẩng mặt lên, nhìn lướt qua dáng vẻ của Hiro rồi cứng người lại.
Hiro không nhận ra sự thay đổi của Claudia, đưa tay ra.
"Xin chào, tôi là Đệ tứ Hoàng tử của Đại Đế quốc Grantz, Hiro Schwarz von Grantz."
"T-Thật thất lễ quá. Vì ngài có ngoại hình giống hệt lời đồn nên ta hơi bất ngờ. Song Hắc thực sự tồn tại nhỉ."
Hắng giọng một cái, Claudia nắm lấy tay cậu đáp lễ. Rồi nàng đỏ mặt ngượng ngùng, ngước mắt nhìn Hiro.
"Ừm, chuyện này rất khó nói nhưng... ta có thể đi cùng đến Vương đô được không?"
Không thể bảo một Công chúa đi bộ về, và nếu đã được cầu xin thì chỉ còn cách gật đầu.
Hiro im lặng gật đầu, Claudia liền vui sướng để đôi mắt sáng rực lên.
"Cảm ơn ngài! Vậy thì trên đường đến Vương đô, xin hãy kể cho ta nghe chuyện của ngài Hiro trong xe ngựa nhé!"
Claudia vui vẻ đi về phía cỗ xe ngựa mà Hiro vừa ngồi.
"Hậu duệ của Chiến thần, thành thật xin lỗi ngài. Lại để ngài phải chiều theo sự ích kỷ của Công chúa Claudia."
"Chuyến đi càng đông người càng vui mà. Tôi không để bụng đâu."
Thấy Hiro cười khổ, Haniel định nói gì đó thì một con ngựa từ phía sau chạy tới.
"Ngài Haniel, vừa có tin báo -"
"Cái gì?"
Sau khi trao đổi với thuộc hạ, Haniel vội vàng nói với Hiro.
"Hậu duệ của Chiến thần, tôi rất muốn dẫn đường đến tận Vương đô, nhưng có việc khẩn cấp. Thật mạo muội nhưng đoạn đường còn lại xin ngài hãy trông cậy vào Công chúa Claudia. Vì gấp gáp nên tôi xin phép thất lễ trên lưng ngựa!"
Nói xong, Haniel đi đến chỗ Claudia, rồi dẫn theo khoảng mười kỵ binh tách khỏi đoàn quân, phi nước đại trên tuyết.
--------------------
Khi Hiro quay lại xe ngựa, Claudia cúi đầu xin lỗi.
"Thật xin lỗi. Nghe nói có vấn đề xảy ra ở lãnh địa của Haniel."
Thấy Claudia nói với vẻ mặt nghiêm trọng, Hiro lắc đầu rồi mỉm cười.
"Không cần bận tâm đâu. Thay vào đó, hãy kể cho tôi nghe nhiều điều về Vương quốc Levering đi."
"Vâng! Có rất nhiều điều tuyệt vời. Trước tiên hãy bắt đầu từ Vương đô nhé!"
Claudia nở nụ cười rạng rỡ, bắt đầu thao thao bất tuyệt một cách vui sướng về Vương đô.
Thành phố pháo đài lớn nhất Vương quốc Levering, "Tử Tuyết Quách Teani", được bao quanh bởi hào sâu để bảo vệ đồng bào khỏi ngoại địch, hai lớp tường thành gia cố bên trong, và chỉ có một lối ra vào duy nhất là cây cầu treo, tạo nên thế trận phòng thủ vững chắc. Ngoài ra, những dãy phố được trang điểm bởi tuyết rơi tạo nên một màu trắng tuyệt đẹp, gieo vào lòng người sự tôn nghiêm. Nếu trời quang mây tạnh, cảnh quan được mặt trời chiếu rọi chắc chắn sẽ mê hoặc bất cứ ai ngắm nhìn.
Nhìn xuống thành phố từ ngọn đồi trong thành là cung điện của Vua, được gọi là "Tử Ngân Điện Tearl".
Nơi Hiro và mọi người được Claudia dẫn đến khi tới Vương cung là Phòng Ngai Vàng.
Chiếc đèn chùm lộng lẫy treo trên trần chiếu sáng rực rỡ bên trong.
Hiro bước đi trên tấm thảm đỏ trải giữa sàn, theo sau là các quan chức mang theo cống phẩm.
Dù chịu sự soi mói của các quý tộc Levering đứng hai bên, dáng vẻ đường hoàng của Hiro dường như đã làm lay động trái tim của nhiều người, đâu đó vang lên những tiếng thở dài thán phục.
Hiro nhanh chóng quỳ một gối xuống sàn, thực hiện nghi thức chào của Grantz.
"Tâu Bệ hạ, cảm ơn Người đã mời chúng thần đến hôm nay."
"Chào mừng khanh đã đến. Ta là Quốc vương Suvorov von Levering. Được mời hậu duệ của 'Chiến thần' đến đây, chắc hẳn Tổ vương Lox cũng sẽ rất vui mừng."
"Được Người nói vậy, tổ tiên của thần cũng sẽ rất vui. Và đây là chút quà mọn, xin Người hãy nhận lấy."
Hiro ra hiệu cho các quan chức. Vô số cống phẩm được bày ra trước mặt Quốc vương.
"Ta rất cảm kích. Xin hãy gửi lời hỏi thăm của ta đến Hoàng đế Greitheit."
Sau khi cảm ơn, Quốc vương nheo mắt cười hiền từ rồi nói với Hiro.
"Nhân tiện, ngài Hiro đã có thê tử chưa?"
"Dạ... sao cơ ạ?"
"Đây cũng là một cái duyên. Nếu ngài chưa có ý trung nhân, ta tự hỏi liệu có thể se duyên tại đây được không."
Trong khi Hiro đang suy nghĩ cách từ chối, một nhân vật đứng hầu bên cạnh Vua bước lên phía trước.
(............Ồ.)
Khoảnh khắc chạm mắt với hắn, tiếng chuông cảnh báo vang lên trong cơ thể cậu.
Ghen tị, căm ghét, sát ý, đủ loại cảm xúc tiêu cực chứa đựng trong ánh nhìn đó khiến Hiro cũng phải nheo mắt lại. Tuy nhiên, gã đàn ông chỉ nở nụ cười khinh bạc và tiến lại gần Vua.
"Phụ vương, chuyện đó để dịp khác cũng được mà. Ngài Hiro đang mệt sau chuyến đi dài. Con nghĩ trước tiên nên để ngài ấy nghỉ ngơi đã chứ?"
Hắn là đích tử của Vương quốc Levering và được xem là Quốc vương kế nhiệm, Frauss von Levering. Nghe nói năm nay đã ngoài ba mươi - so với Nhân tộc thì có thể gọi là tráng niên, nhưng có lẽ do dòng máu Ma tộc Zoroster còn đậm đặc nên ngoại hình trông rất trẻ trung, không hề thấy dấu hiệu tuổi tác.
"Hừm, cũng phải."
Có vẻ chấp nhận ý kiến của Frauss, Vua gật đầu sâu rồi hướng mắt về phía Hiro.
"Ngài Hiro, hôm nay hãy nghỉ ngơi cho lại sức. Ngoài ra, ta rất mong ngài sẽ tham dự yến tiệc chúc mừng con gái yêu của ta vào ngày mai - được chứ?"
"Vâng, thần nhất định sẽ tham dự."
Hiro cúi đầu chào Vua, rồi đứng dậy quay lưng đi.
Cậu rời khỏi Phòng Ngai Vàng trong tiếng vỗ tay của các quý tộc chư hầu.
Căn phòng khách được người hầu dẫn đến nằm trong "Tử Ngân Điện".
Hiro ngồi xuống chiếc bàn làm việc gần đó, lấy ra hai tờ giấy từ trong ngực áo.
Sơ đồ tổ chức của Vương quốc Levering và báo cáo từ mật thám đang điều tra đất nước này.
"Lox... đất nước của cậu có lẽ cũng đang đón nhận thời khắc biến đổi lớn sau một ngàn năm."
Vị Vua hiện tại quyền lực yếu kém - không phải bạo quân, nhưng cũng chẳng phải minh quân. Thực sự rất tầm thường, thậm chí không có chút bá khí nào để thu hút người khác. Gặp mặt rồi mới biết, ông ta không có uy nghiêm của một vị Vua.
"Số người chịu đi theo một vị Vua như vậy rất hạn chế. Ngay cả con trai ông ta cũng coi thường Vua."
Nhớ lại ánh mắt của Frauss - thứ ánh mắt cậu chỉ từng nếm trải trên chiến trường.
Thái độ cao ngạo của kẻ đầy dã tâm là thói quen đặc thù của những kẻ được nuông chiều quá mức.
"Để đất nước này cho Vua hiện tại thì bất an, mà để Thái tử Frauss kế vị cũng nguy hiểm... Nếu vậy, nước đi còn lại là -"
Hiro đang suy tính thì tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.
"Xin phép ạ."
Người bước vào là Drix. Vẻ mặt ông tối sầm lại.
"Nhìn bộ dạng đó thì có vẻ kết quả không mấy khả quan nhỉ."
"Vâng, có thể nói là tình trạng thời chiến rồi. Dù nói là quý tộc cả nước tập trung về nhưng số lượng thế này là quá nhiều."
Drix đã tiếp xúc với mật thám đang ẩn mình trong Vương quốc Levering.
Ông lấy báo cáo từ trong ngực áo ra.
"Binh lính từ khắp nơi đang lũ lượt kéo về. Hiện tại chắc đã hơn một vạn. Dự kiến sẽ còn tiếp tục tăng."
"Lý do là diễn tập quân sự quy mô lớn để chúc mừng Công chúa sao..."
Đọc xong báo cáo, Hiro dựa lưng vào ghế.
"Có biết ai là người tập hợp binh lính không?"
"Một trong Tam Ma Tướng, Baal von Bitenia. Nghe nói ông ta phục vụ từ thời Tiên vương, rất được Vua hiện tại tin dùng và nhận được sự ủng hộ tuyệt đối từ người dân."
Một kẻ như vậy lại đang tập hợp binh lính từ khắp nơi dưới danh nghĩa diễn tập quân sự.
Vua chắc cũng chẳng nghi ngờ gì. Không có gì đâu - ông ta hẳn đang tin chắc như vậy nhưng...
"Không hiểu mục đích là gì. Giờ này mà còn ham muốn ngai vàng thì không hợp lý, hành động quá mức đột ngột."
Báo cáo ghi rằng kẻ tên Baal mới chỉ hành động trong vài tuần gần đây.
Nếu mục đích không phải ngai vàng, thì là tấn công Đại Đế quốc Grantz - điều đó cũng phải nói là quá liều lĩnh. Thường trực quân phương Bắc được cho là có mười vạn, trong khi Vương quốc Levering thời bình chưa đến ba vạn. Dù có trưng binh thì năm vạn cũng là giới hạn.
"Đồng lõa với tàn quân Felzen cũng là liều lĩnh, các nước lân cận cũng sẽ không hùa theo đâu."
Việc Công quốc Lichtine đầu hàng sớm hơn dự kiến khiến các nước lân cận có thù oán với Đại Đế quốc Grantz phải chùn bước. Hơn nữa, Liz đang dẫn quân tiến về Felzen. Nếu hợp lực với Aura, tàn quân sẽ sớm bị trấn áp.
"Dù vậy, cảnh giác vẫn hơn."
Hiro kết thúc suy tính, hướng về phía cửa nói.
"Munin và Fugin có đó không?"
Hai người lập tức bước vào. Có lẽ nhận ra bầu không khí trong phòng, khuôn mặt họ lộ rõ vẻ căng thẳng.
"Võ quan nhị cấp Drix, hãy tiếp tục cùng mật thám điều tra thân thế của Baal."
Khi Hiro nhìn sang Munin và Fugin, họ quỳ xuống tại chỗ, nuốt nước bọt cái ực.
"Anh cũng có việc cho hai đứa làm đây. Nên hãy nghe anh nói một chút nhé."
--------------------
0 Bình luận