⚝❃☽ 1☾❃⚝
Dãy núi Majil sừng sững nơi biên giới phía Nam Đế quốc Lemursil.
Bắt nguồn từ hồ Mingal nằm lưng chừng dãy núi, một con sông lớn chia cắt Đế quốc thành hai phần Đông - Tây rồi đổ ra biển Bắc, tên là sông Rhume. Con sông chảy qua cả nội thành Đế đô Simurg này từ xa xưa đã là huyết mạch giao thông đường thủy của vùng duyên hải.
Lưu lượng nước dồi dào cho phép vận tải đường thủy phát triển, bồi đắp nên những vùng đất màu mỡ, đồng thời vận chuyển tài nguyên khoáng sản và lâm sản từ dãy núi Majil giàu có về các đô thị.
Rừng rậm cung cấp dồi dào củi, nguồn nước phong phú, mỏ quặng chất lượng tốt, hội tụ đủ yếu tố để ngành rèn đúc phát triển mạnh mẽ. Vũ khí được chế tạo từ nguồn sắt chất lượng cao nhờ những yếu tố đó đã tạo nên một Kỵ sĩ đoàn tinh nhuệ áp đảo các nước láng giềng.
Trong quá trình Đế quốc vươn lên thành cường quốc, vai trò của sông Rhume là vô cùng to lớn.
Và gia tộc Bá tước Elstead cai quản cả vùng chân núi Majil, bao gồm cả lưu vực sông Rhume.
Lãnh đô Erz của lãnh địa Bá tước có dân số năm ngàn người.
So với Đế đô Simurg mười bốn, mười lăm vạn dân thì Erz khá nhỏ bé, nhưng so với các thành phố chính của các quốc gia trên lục địa, năm ngàn dân là một con số rất lớn.
Lãnh chúa của vùng đất này, Bá tước Elstead, chính là Lloyd - cấp trên của nhóm Wynn.
"Hèn gì Đội trưởng không đi cùng chúng ta."
"Ừ. Nghe nói ngài ấy đã về lãnh địa Elstead trước để đón tiếp đoàn với tư cách lãnh chúa Bá tước chứ không phải kỵ sĩ."
"Erz à. Nghe nói nghề rèn đúc ở đó phát triển lắm đúng không? Hồi em ở Emerdia, thấy nhiều người dùng kiếm chế tạo ở Erz lắm."
"Nghe đồn ở đó khai thác được sắt tốt mà. A, Letty. Chỗ này được chưa nhỉ."
Con đường mòn xuyên qua rừng sau khi qua thị trấn Crenda bắt đầu chạy dọc theo bờ sông, chẳng bao lâu sau đoàn thăm hữu nghị Vương quốc Lyon đã tiến vào lãnh địa Elstead.
Đến ngôi làng dự kiến nghỉ chân khi trời chưa tối, đoàn người bắt đầu chuẩn bị cắm trại như mọi khi.
Chỉ có Alfred, Lino trong lốt Leticia, các quan văn quý tộc và kỵ sĩ Cận vệ được vào ở trong những ngôi nhà mượn của dân làng, còn binh lính và tạp dịch dựng lều bên ngoài làng.
Họ nhanh chóng đi lấy nước từ sông Rhume và bắt đầu nấu nướng.
Lẫn trong đám người đó là Wynn và Leticia──trong hình dáng Lino.
Cả hai đặt chiếc giỏ đang đeo trên lưng xuống bờ sông.
Bên trong giỏ chất đầy khoai tây.
"Nào, ở đây nước có đục chút cũng không sao. Rửa nhanh thôi."
"Vâng."
Vì ở thượng nguồn người ta đang lấy nước uống và nước nấu ăn, nên hai người đi xuống hạ lưu một đoạn khá xa so với nơi đoàn cắm trại.
Hai bên họ, những phụ nữ tạp dịch lo việc bếp núc và những binh lính trẻ tuổi có vẻ là lính mới cũng đang rửa rau củ. Wynn và Leticia ngồi xổm xuống bờ sông, bắt tay vào việc ngay.
"Letty rửa nhé? Anh gọt vỏ cho."
"Vâng ạ~"
Leticia rửa sạch từng củ khoai, Wynn nhận lấy và dùng dao gọt vỏ. Động tác của cả hai thành thục và nhanh thoăn thoắt khiến người phụ nữ tạp dịch bên cạnh cũng phải dừng tay nhìn một chút. Hai người vừa làm vừa nói chuyện nhỏ nhẹ.
"Biết bên trong là Letty rồi, nhưng cảm giác cứ như đang làm việc với Lino, lạ thật đấy."
"Em thấy vẫn bình thường mà."
"Dùng ma pháp suốt thế này em không mệt sao?"
"Duy trì ma pháp hỗ trợ cường hóa lên bản thân không tốn nhiều ma lực đâu, anh yên tâm. Với lại anh trai à, ma lực của em nhiều hơn người thường nhiều lắm, cỡ này chỉ như hít thở thôi. Em lo cho chị Lino hơn."
"À, ừ nhỉ. Không biết Lino có ổn không."
Một trong những ma pháp hỗ trợ cường hóa, 《Hóa Trang》. Ma pháp dùng ảo giác bao bọc bản thân để trông như vật khác. Vốn được phát triển để ngụy trang thành vật thể tự nhiên xung quanh khi kỵ sĩ hay binh lính ẩn nấp.
Vì yểm lên chính mình nên thời gian duy trì ma pháp khá lâu. Ngoài ra, nó cũng có thể dùng để thay đổi ngoại hình như cách Lino đang giả làm Leticia.
Để kéo dài thời gian duy trì 《Hóa Trang》, Lino chỉ giới hạn phạm vi tác dụng ở vùng mắt mũi miệng, những chỗ khó dùng trang điểm để che giấu. Tuy nhiên, dù có tiết kiệm ma lực đến mấy, sử dụng trong thời gian dài chắc chắn sẽ mệt mỏi.
Lúc đến làng, Wynn thấy Lino trong lốt Leticia bước xuống xe ngựa, dáng điệu trông khá uể oải.
Dù đã trang điểm đậm hơn một chút để che giấu, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn lộ rõ.
Dáng đi cúi gằm mặt đó khiến những người biết Leticia thật như Wynn thót tim sợ bị lộ, nhưng may mắn là hầu hết mọi người trong đoàn, kể cả hầu nữ của Stacia, đều chưa từng tiếp xúc với Leticia trước đó.
"Thật đáng thương, chắc là mệt mỏi vì đường xa."
Nhờ đó, nguyện vọng muốn ở một mình trong xe ngựa và khi ngủ của Lino được chấp thuận dễ dàng. Vì khi ngủ thì không thể duy trì ma pháp 《Hóa Trang》 được.
"Em với chị Lino. Có cần thiết phải hoán đổi sớm thế này không nhỉ?"
"Thời điểm hoán đổi giữa Letty và Lino càng muộn thì cảm giác khác lạ gây ra cho xung quanh càng lớn. Đội trưởng bảo là vừa bắt đầu hành trình thì đổi ngay sẽ khó bị phát hiện hơn."
Lino thấp hơn Leticia, nhưng nhờ hoán đổi trước khi mọi người quen mắt với Leticia nên không cần phải ngụy trang cả chiều cao.
"Nào, gọt khoai xong rồi, về thôi."
"Vâng."
Chào những người phụ nữ bên cạnh, cả hai đi ngược lên thượng nguồn.
Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, ánh nắng chiều tà chiếu vào sườn mặt hai người.
Wynn ngắm nhìn dòng chảy hùng vĩ của sông Rhume. Một chiếc thuyền lớn đang xuôi dòng.
"Chiếc thuyền kia chắc đến từ Erz nhỉ?"
"Chắc là từ Erz, qua Crenda, Simurg rồi ra biển đấy."
"Biển à...... Sông Rhume đã lớn thế này rồi, biển chắc còn lớn hơn nữa nhỉ?"
"Vâng. Không so sánh được đâu. Thuyền đi biển cũng to hơn nhiều."
"Letty từng đi thuyền trên biển rồi cơ à."
"Từ một đất nước xa xôi tên là Casinato, đi dọc bờ biển Lyon, Lemursil, Queenzeria rồi đi tiếp lên phía Bắc mà."
"Biển à...... Anh muốn nhìn thấy một lần quá."
"Thủ đô Lyon của Vương quốc Lyon giáp biển đấy, đến đó anh sẽ thấy."
"Ồ! Háo hức quá!"
"Vâng, chắc chắn anh sẽ ngạc nhiên cho xem!"
Thấy giọng Wynn phấn khích, Leticia mỉm cười vui vẻ.
"Đồ ăn biển ngon lắm đấy anh. Cá với sò nhiều loại lắm, nướng hay nấu súp đều ngon tuyệt."
"Ha ha, Letty đúng là có tâm hồn ăn uống mà."
"Kh-Không phải đâu. Anh này, quá đáng ghê."
Leticia làm mặt dỗi.
Dù mang hình dáng Lino nhưng cử chỉ đó đích thị là của Leticia, khiến Wynn bật cười.
Nhìn Wynn cười, Leticia nheo mắt hạnh phúc.
(Lúc đó ăn một mình đã thấy ngon, nếu được ăn cùng anh trai chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều.)
Leticia đến Lyon lần đầu năm mười tuổi.
Lúc đó Raoul mới gia nhập nhóm nên còn xa cách, Tiara dù đi cùng khá lâu nhưng cô vẫn chưa thực sự tin tưởng.
Trong tình cảnh đó, cô đã đi dạo phố.
Con đường trước cảng Lyon.
Bán đầy những loại cá và sò biển chưa từng thấy ở chợ.
Những con ốc xoắn tươi ngon nướng trên tấm sắt sôi sùng sục, tỏa hương thơm kích thích vị giác ra xung quanh.
Ngay cả Leticia, người vốn ăn uống kém và hầu như không đụng đũa trong các bữa tiệc Hoàng cung, cũng không cưỡng lại được mùi thơm đó. Cô bắt chước Raoul mua ăn thử.
Hương vị món ốc nướng ngày đó vẫn in đậm trong ký ức cô.
Cô luôn muốn một ngày nào đó Wynn được thưởng thức nó.
(Đến Lyon nhất định phải rủ anh trai đến đó mới được.)
Thấy vẻ mặt vui vẻ của Leticia.
Dù ngoại hình là Lino nhưng bên trong vẫn là Leticia, Wynn thở phào nhẹ nhõm, xốc lại giỏ trên lưng.
"Nào, phải chuẩn bị cơm tối trước khi trời tối hẳn. Nhanh chân lên thôi."
"Vâng."
Nhưng, ngay khi hai người định bước nhanh hơn──.
Đầu tiên là Leticia, rồi chậm một nhịp, Wynn dừng bước.
Có khí tức của ai đó.
Cả hai quay về phía bụi rậm ngược hướng sông, thủ thế.
"Khoan khoan! Không có ý thù địch, không có ý thù địch đâu!"
Gạt bụi cây bước ra là một người đàn ông.
Tuổi chừng gần năm mươi. Mặc giáp da, tay cầm dao rựa. Việc gạt bụi cây mạnh bạo có lẽ là để chứng tỏ không có ý định tấn công Wynn và Leticia.
"Vứt vũ khí trên tay xuống, từ từ bước ra đường."
"Hiểu rồi. Đây."
Người đàn ông làm theo lời Wynn, ném con dao rựa đi.
"Thế này được chưa?"
"Giữ nguyên tư thế, đặt tay lên đầu, quỳ một gối xuống."
"Hiểu rồi. Này, cậu là Tùy tùng Wynn của Hoàng nữ Cornelia đúng không? Còn cô kia là Tùy tùng Lino."
"......Ông là ai? Sao biết tên chúng tôi?"
"Câu hỏi dễ ợt. Vì ta nhận được tranh vẽ chân dung của các cậu. Từ Đội trưởng của các cậu đấy."
"Đội trưởng?"
"Người đó là người quen của Đội trưởng Lloyd đấy. Cậu Wynn."
"Phó đoàn Kelvin......"
Wynn quay lại, thấy Kelvin đang đứng đó.
Hơi thở có chút gấp gáp.
"Chà, giật cả mình. Đột nhiên cảm thấy không khí thay đổi. May mà chạy đến kịp."
"Không khí?"
Không trả lời câu lầm bầm của Wynn, Kelvin bước đến chỗ người đàn ông, nắm tay kéo ông ta đứng dậy.
"Yo, Kelvin. Lâu rồi không gặp."
"Không phải lúc chào hỏi đâu. Rời khỏi đây trước đã. Để người khác thấy ông ở đây thì phiền phức lắm."
"À, ừ. Phải rồi."
"Cậu Wynn. Đi cùng chúng tôi. Còn......"
"Anh. Khoai rơi tung tóe ra đất rồi, để em ra sông rửa lại nhé."
"Cảm ơn em."
"Đừng bận tâm. Vậy lát gặp lại nhé."
"Thành thật xin lỗi."
Kelvin khẽ cúi đầu với Leticia đang bắt đầu nhặt khoai. Rồi quay sang Wynn và người đàn ông.
"Sắp có người đến rồi. Hướng này."
Nói rồi, Kelvin đi trước dẫn đường, đưa hai người lẩn vào trong rừng.
"Xin chào lại lần nữa, lâu rồi không gặp, Kelvin."
"Vâng, ông cũng vậy. Ông Redwick."
"Phó đoàn, vị này là?"
"Xin lỗi vì chưa giới thiệu. Tùy tùng Wynn. Tôi là Redwick. Là bạn nối khố với Kelvin và Lloyd."
"Hân hạnh." Redwick đưa tay ra, Wynn bắt lấy.
(Khí chất có nét gì đó giống Đội trưởng.)
Tuy nhiên, khác với thân hình hộ pháp như cái thùng và hai cằm của Lloyd, ông ta có khuôn mặt góc cạnh, rắn rỏi với ba vết sẹo dài như vết móng vuốt sắc nhọn trên mặt.
Chiều cao cũng xấp xỉ Wedge.
Là chiến hữu của Lloyd và Kelvin nhưng trông già dặn hơn hai người họ khá nhiều, tuy nhiên Kelvin lại tỏ thái độ ngang hàng với Redwick. Có nghĩa là họ có thể là đồng đội trong Liên minh Đối ma Đại lục.
"Redwick từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng tôi và Đội trưởng Lloyd trong Kỵ sĩ đoàn phái cử Liên minh Đối ma Đại lục đấy."
Kelvin giải đáp thắc mắc của Wynn.
"Thôi đi. Chuyện xưa rồi."
Nghe Kelvin nói, Redwick ngượng ngùng gãi mũi. Rồi ông xoa cằm, nhìn Wynn với vẻ thán phục.
"Ta tưởng mình đã giấu khí tức hoàn hảo rồi chứ...... Ta cũng rời tiền tuyến lâu rồi mà. Cứ nghĩ vẫn luyện tập đều đặn, hay là do tuổi tác nhỉ?"
"Ông cứ định làm lính tráng mãi đến bao giờ...... Mà, hai người này là ngoại lệ đấy. Khả năng cảm nhận khí tức của Wynn còn giỏi hơn cả tôi. Cậu ấy thậm chí còn nhận ra khí tức của Elf trong rừng đấy."
"Thế thì ghê gớm thật."
"Còn về người kia thì vượt quá sự hiểu biết của chúng ta rồi."
"Không phải là Tùy tùng Lino sao?"
"Tiểu thư Leticia Van Mavis đấy. Dù thay đổi hình dáng nhưng chính là Dũng giả bằng xương bằng thịt."
"Hô......"
Redwick huýt sáo một cái, gật đầu vẻ đã hiểu.
Đúng là cô gái phản ứng với khí tức của Redwick nhanh hơn cả Wynn. Khoảnh khắc đó, luồng khí cô ấy tỏa ra tuy được kìm nén ngay lập tức và chỉ có cao thủ cỡ Kelvin mới nhận ra, nhưng nó chứa đựng sức mạnh khủng khiếp.
(Nói mới nhớ, cảm giác này giống hệt hồi ở tiền tuyến đối đầu với lũ ma vật. Nếu vậy thì──)
Redwick nheo mắt nhìn Kelvin.
"......Đừng bảo cậu lại nổi máu liều đấy nhé?"
"Bị cô ấy vờn cho như trẻ con ấy mà."
Đúng như dự đoán của Redwick, Kelvin đã thách đấu Leticia. (Vờn cả Kelvin sao...... Đúng là không muốn làm kẻ thù của cô ấy chút nào.)
"Quan trọng hơn, ông Redwick. Ông cất công đến đây không phải chỉ để nói chuyện phiếm đấy chứ?"
"À, ừ nhỉ."
Bị Kelvin nhắc nhở, Redwick đang làm mặt ngán ngẩm liền chỉnh lại tư thế.
"Tin từ mật thám. Đúng như dự đoán, một bộ phận quân đội từ lãnh địa Hầu tước Kleifdorf đã bắt đầu di chuyển. Và Petersia cũng có động thái hưởng ứng theo."
"Đã hành động rồi sao."
Giọng Kelvin trở nên nghiêm trọng.
Vậy là đã rõ, quốc gia thù địch láng giềng Petersia và đại quý tộc của Đế quốc, lại còn là kẻ giữ chức Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn, đang thông đồng với nhau.
Lãnh địa Hầu tước Kleifdorf và Vương quốc Petersia giáp biên giới. Nếu quý tộc vùng biên giới tiếp tay, việc xâm nhập vào Đế quốc là quá dễ dàng. Không biết họ móc nối từ bao giờ, nhưng xét sự chu đáo thì chắc chắn không phải mới ngày một ngày hai.
Có khi trong lãnh địa Hầu tước Kleifdorf đã có kha khá quân Petersia đồn trú bí mật rồi cũng nên.
Nghe nói Alfred chấp nhận đề xuất của Welt, cất công đến vùng phía Nam nơi ảnh hưởng của Hầu tước Kleifdorf rất mạnh, là để dùng bản thân làm mồi nhử dụ đám phản loạn lộ diện.
Nếu đằng nào chúng cũng làm phản, Alfred muốn chủ động tạo cơ hội để hành động của đối phương nằm trong dự tính. Nếu Welt không cắn câu, Alfred sẽ cứ thế thị sát các lãnh địa quý tộc phía Nam, Kỵ sĩ đoàn rồi sang Vương quốc Lyon, nhưng xem ra mọi chuyện không đơn giản như thế.
"Vào đến Erz thì an ninh sẽ được thắt chặt, vậy cuộc tập kích sẽ diễn ra vào khoảng đêm nay chăng?"
"Ừ, e là vậy."
Trước câu hỏi của Wynn, Kelvin gật đầu.
"Erz tuy chịu thiệt hại nặng nề do dịch bệnh sau lũ lụt vài năm trước và nạn đói do mất mùa, nhưng vẫn là vùng đất trù phú với nghề rèn sắt và vựa lúa hàng đầu cả nước. Khiến gia tộc Bá tước thất thế, Hầu tước Kleifdorf láng giềng sẽ nuốt trọn vùng đất đó. Một kịch bản hoàn toàn có thể xảy ra."
Redwick nói với giọng khinh bỉ.
"Nhưng mà...... trong đoàn có Dũng giả Mavis mà. Tuy bọn chúng có vẻ đánh giá thấp sức mạnh của Dũng giả Mavis, nhưng ít ra cũng phải biết tỷ lệ thất bại khi tập kích ban đêm là rất cao chứ......"
"Dù tập kích thất bại, nhưng nếu Hoàng thái tử Điện hạ bị tấn công trong lãnh địa, thì lãnh chúa Bá tước Elstead vẫn phải chịu trách nhiệm đúng không? Tiện thể bôi nhọ luôn danh tiếng của Letty? Dù là Letty thì trong bóng tối cũng không thể ngăn chặn hết mọi kẻ thù được."
"Ra là vậy."
Kelvin gật đầu tán thành ý kiến của Wynn.
Đúng là nếu Alfred đi cùng bị ám sát, thì dù là Dũng giả Mavis, danh tiếng cũng sẽ bị sứt mẻ.
Ít nhất tiếng nói trong Đế quốc sẽ suy yếu.
Tính đến chuyện nắm quyền sau khi loại bỏ Alfred, việc làm suy yếu quyền lực của Dũng giả là điều hợp lý.
"Vậy tính sao? Kelvin. Cần thì tôi gửi thêm viện binh?"
"......Không, cứ để các mạo hiểm giả đi cùng chúng ta làm việc. Biết trước sẽ có tập kích thì dễ đối phó thôi. Dù là binh lính tư nhân của Đội trưởng, nhưng không dám chắc không có kẻ của Hầu tước Kleifdorf trà trộn vào. Nếu vậy thì dùng mạo hiểm giả chúng ta thuê vẫn chắc ăn hơn. Hơn nữa, họ quen hoạt động ban đêm hơn chúng ta──"
Kelvin dừng lại, đặt tay lên trán suy nghĩ. Rồi hắn nói.
"Quả nhiên để Lino đóng thế là quyết định đúng đắn. Cứ để tiểu thư Leticia tiếp tục làm hộ vệ cho Điện hạ Cornelia. Redwick, ông đã báo cho Đội trưởng Lloyd chưa?"
"Tất nhiên là báo rồi."
"Vậy ông cũng nên chuẩn bị đi là vừa. Chỗ này chúng tôi sẽ lo liệu."
"Rõ."
Chia tay Redwick, Wynn và Kelvin vội vã quay lại khu trại.
Định xong phương hướng, Kelvin hành động rất nhanh.
Hắn ra chỉ thị cho các mạo hiểm giả cải trang thành tạp dịch biết chuyện, lợi dụng bóng tối đang buông xuống lẻn ra khỏi trại, ẩn nấp trong rừng.
Nhóm Wynn cũng rời trại, phục kích tại vị trí có thể quan sát tòa nhà nơi Alfred nghỉ ngơi.
Nửa đêm.
Hai bóng người lẻn ra từ ngôi nhà Leticia đang ở. Đó là hai hầu nữ Stacia cài vào.
Họ di chuyển qua những bóng tối tạo bởi ánh lửa canh gác, lẩn tránh tai mắt của kỵ sĩ. Cách di chuyển chứng tỏ họ đã được huấn luyện đặc biệt.
Di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác, hai hầu nữ ra đến ngoài làng. Ở đó có một binh lính đang đứng gác.
Một hầu nữ bước ra chỗ sáng.
Người lính giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của hầu nữ từ trong bóng tối, nhưng không hề nghi ngờ gì, tưởng hầu nữ thân phận cao quý có việc nhờ vả nên tiến lại gần. Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô hầu nữ còn lại lẻn ra từ phía sau cắt cổ anh ta. Không cho anh ta kịp kêu lên một tiếng.
Nhẹ nhàng đặt xác người lính xuống đất không gây tiếng động, cô hầu nữ vừa gọi người lính rút một thanh củi từ đống lửa, quay vòng tròn lớn về phía rừng sâu.
Một vòng, hai vòng, ba vòng.
Chuyển động của ngọn lửa rõ ràng là không tự nhiên.
(Tới rồi!)
Wynn đang ẩn nấp trong bụi rậm nắm chặt thanh kiếm giấu dưới lớp lá khô để không bị phản chiếu ánh sáng. Từ trong rừng, nơi nhận được tín hiệu, hàng loạt bóng người xuất hiện.
Những bóng người xâm nhập vào làng với động tác nhanh nhẹn được huấn luyện bài bản, lao tới những kỵ sĩ và binh lính canh gác còn lại vung kiếm.
"Địch tập kích!"
Trong số những kẻ tấn công có vẻ lẫn cả kỵ sĩ chứ không chỉ binh lính.
Ánh sáng của ma pháp cường hóa cơ thể lóe lên khắp nơi.
Lực lượng của Đoàn thăm hữu nghị Vương quốc Lyon gồm hai mươi kỵ sĩ Cận vệ, sáu mươi kỵ sĩ Cung đình và hai trăm binh lính.
Tất nhiên vì là đêm khuya nên trừ kỵ sĩ Cận vệ và kỵ sĩ, binh lính trực đêm, số còn lại đang nghỉ ngơi ở khu trại ngoài làng──lẽ ra là vậy, nhưng đón tiếp đám tấn công là số lượng kỵ sĩ và binh lính vũ trang đông hơn dự kiến.
Có thể thấy sự dao động của những kẻ tấn công. Nhưng chúng không có dấu hiệu rút lui.
Về số lượng, phe tấn công vẫn đông hơn.
Mục tiêu của chúng là đầu của Alfred, hoặc sự thật là có vụ tập kích xảy ra trong lãnh địa Bá tước Elstead.
Chúng định dùng số lượng áp đảo để tiến đến ngôi nhà Alfred đang nghỉ.
(Còn lâu mới để các ngươi làm thế nhé!)
Kelvin liếm môi, đứng dậy khỏi bụi rậm, giơ cao thanh kiếm lên trời. Nhận tín hiệu, Wynn cũng nắm thanh kiếm giấu dưới lá khô lao ra.
Lực lượng mà phe tấn công nắm được là hai mươi kỵ sĩ Cận vệ, sáu mươi kỵ sĩ Cung đình, hai trăm binh lính. Dù có cảnh giác tập kích ban đêm, chúng ước tính số lượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu cùng lắm là hai, ba mươi người.
Thực tế, khi vụ tập kích bị phát hiện, số kỵ sĩ và binh lính xuất hiện cũng khoảng ba mươi người.
Điều đó dẫn đến phán đoán sai lầm rằng có thể áp đảo được. Chúng tính toán sai lầm rằng sẽ giải quyết xong trước khi những người khác kịp cầm vũ khí chạy tới, hoặc nếu không xong thì cũng có thể thoát khỏi làng.
Tuy nhiên──.
Khi phe tấn công nhận ra thì chúng đã bị bao vây hoàn toàn bởi lực lượng ba trăm người.
Chúng không hề biết rằng.
Hầu hết đám tạp dịch mà chúng coi là vô hại thực chất là những mạo hiểm giả lão luyện.
Về khoản chiến đấu ban đêm hay tập kích, mạo hiểm giả còn quen thuộc hơn binh lính thường.
Đám tấn công không tìm thấy đường thoát, bị chém hạ hoặc bắt làm tù binh.
Những kẻ ẩn nấp trong rừng cũng bị các mạo hiểm giả giỏi truy tìm bắt sống hoặc tiêu diệt không còn một mống.
Giải quyết xong đám tấn công, Alfred lập tức ra lệnh cho đoàn lên đường.
Các quan văn và phụ nữ tạp dịch không phải mạo hiểm giả không được thông báo về vụ tập kích, tuy sợ hãi trước sự việc bất ngờ nhưng vẫn vội vã chuẩn bị theo lệnh.
Hai ả hầu nữ tiếp tay cho địch, sau khi phát tín hiệu quay lại nhà Leticia thì bị Lino và Wedge phục sẵn tóm gọn.
Dù có được huấn luyện đặc biệt, nhưng trước hai kỵ sĩ đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng không có cửa thắng.
"Cuối cùng cũng được giải thoát~. Thật sự là sợ bị cắt cổ lúc ngủ đến mức không ngủ được luôn ấy~"
Trói gô hai ả hầu nữ xong, Lino vừa thấy nhóm Wynn hội quân là than vãn ngay.
Có vẻ sự mệt mỏi của Lino không chỉ do việc đóng giả Leticia.
"A, nhưng mà chật chội thật đấy~. Mặc cái thứ này vào mà chịu được hay thật~"
Corset của bộ váy cũng bó sát đến ngạt thở.
"Chỉ có corset là em không quen được. Chị vất vả rồi, chị Lino."
"A a...... không, nếu giúp được tiểu thư Leticia thì......"
Được Leticia cảm ơn, Lino luống cuống.
Thấy Wynn cười trước cảnh đó, Rock tiến lại gần.
"Tính sao với đám tù binh đây?"
"Chắc là đưa về Erz thẩm vấn thôi. Bắt sống hết nên chắc Đội trưởng đang tính toán gì đó."
"Về khoản moi thông tin thì có người giỏi món đó lắm......"
Hai người đồng thời nhớ đến khuôn mặt Kelvin, nhìn nhau cười khổ.
"Thẩm vấn thì còn được chứ tra tấn thì tớ chịu......"
"Tớ cũng thế."
Nghe Rock nói, Wynn gật đầu.
Wynn cũng chẳng thích thú gì việc hành hạ tù binh, nhưng thực tế đã có binh lính hy sinh. Với tính chất vụ việc, Alfred chắc chắn sẽ không ngần ngại tra tấn tù binh.
Tra tấn để moi thông tin bằng cách hành hạ thể xác và tinh thần đôi khi lại khiến nạn nhân khai bừa, nên hiếm khi được thực hiện, nhưng chức danh quan tra tấn vẫn tồn tại. Vì tra tấn đòi hỏi người thực hiện phải có kiến thức và tinh thần thép.
Tuy nhiên, đoàn này không có quan tra tấn đi cùng.
Vậy thì, người thích hợp nhất mà hai người nghĩ đến chỉ có một.
Trong số các kỵ sĩ có thể có người chịu được việc đó, nhưng người sở hữu kỹ thuật tuyệt đỉnh "muốn sống không được muốn chết không xong" thì chỉ có Kelvin.
Và thực tế hiện tại, Kelvin đã tách khỏi nhóm Wynn, đi về phía những chiếc xe ngựa chở tù binh được binh lính và mạo hiểm giả vây quanh ở tít phía sau.
Có khi hắn đã bắt đầu thẩm vấn ngay trong xe rồi cũng nên.
Việc dồn tù binh về những chiếc xe phía sau là để các quan văn và quý tộc không quen chuyện đao kiếm đi phía trước không phải nghe thấy tiếng la hét thảm thiết.
Wynn vừa đi vừa nhìn lên bầu trời.
Trời sắp sáng, bầu trời bắt đầu hửng lên.
Dự kiến khi mặt trời mọc, họ sẽ đến lãnh đô Erz của lãnh địa Elstead.
⚝❃☽ 2☾❃⚝
Con đường cái vẫn chạy song song với sông Rhume bên phải, còn bên trái là khu rừng rậm rạp với những cây cổ thụ và dây leo chằng chịt. Nhưng rồi cây cối thưa dần, không gian bỗng mở ra, nhường chỗ cho vùng đồi núi trập trùng.
Trên đồng cỏ xanh mướt dưới ánh bình minh, những chấm trắng lấp lánh phía xa xa chắc là đàn cừu hay dê được chăn thả từ sáng sớm.
Phía bên kia những ngọn đồi là dãy núi cao chót vót như chạm đến trời xanh. Nhờ trời quang mây tạnh, đỉnh núi phủ tuyết trắng xóa quanh năm không tan hiện ra rõ nét và đẹp đến nao lòng.
Dãy núi Majil.
"Cứ như bức tường thành vậy."
Wynn buột miệng cảm thán trước cảnh quan hùng vĩ, nhưng cậu ngạc nhiên khi nghe nói còn phải đi hai ngày nữa mới đến chân núi Majil. Dù khoảng cách xa như vậy nhưng dãy núi Majil vẫn toát lên vẻ uy nghi như đang sừng sững ngay trước mắt.
"Thấy Erz rồi kìa."
Rock đi bên cạnh chỉ tay về phía trước khi Wynn đang mải ngắm núi.
Quả nhiên, từ sau ngọn đồi nơi đàn cừu đang gặm cỏ lúc nãy, đỉnh của những tòa tháp cao vút bắt đầu lộ diện.
Càng đến gần Erz, những con thuyền lớn neo đậu trên sông càng hiện rõ.
Sắt được vận chuyển từ thị trấn mỏ dưới chân núi Majil đến thành phố này bằng thuyền, sau đó được chế tác thành các công cụ đa dạng──đặc biệt là vũ khí, rồi lại được vận chuyển đi bằng thuyền.
Dòng sông Rhume cung cấp lượng nước khổng lồ cần thiết cho nghề rèn, cùng những khu rừng rộng lớn quanh thành phố cung cấp gỗ làm nhiên liệu, chính là những yếu tố giúp thị trấn Erz phát triển thịnh vượng.
Đi theo con đường vòng quanh chân đồi, chẳng bao lâu sau bức tường thành và cổng vào thị trấn Erz hiện ra trước mắt.
Trên cổng thành, lá cờ Đế quốc tung bay trong gió sớm, trước cổng là các kỵ sĩ phục vụ gia tộc Elstead xếp hàng đón chào đoàn người.
Được dẫn đường, đoàn người tiến vào trung tâm thị trấn.
Vì Wynn và các bạn trà trộn vào nhóm tạp dịch nên không rõ tình hình phía trước thế nào, nhưng có vẻ ngoài Alfred, các quan văn, quan lại, kỵ sĩ Cận vệ và quan võ cao cấp của Cung đình Kỵ sĩ đoàn, số còn lại sẽ cắm trại tại các quảng trường trong thị trấn.
Quan chức thị trấn tập hợp đại diện binh lính và tạp dịch lại thông báo như vậy.
"Chà chà. Đã vào đến thị trấn rồi mà vẫn phải ngủ ngoài trời chứ không được nằm giường êm à."
"Chịu thôi. Đông người thế này, nhà trọ phải ưu tiên cho các kỵ sĩ chứ. Ít ra thì không lo thiếu ăn thiếu uống, thế là may rồi."
Dù có tiếng phàn nàn vì phải cắm trại sau chặng đường dài vất vả mới đến được thị trấn lớn, nhưng sau đó thông báo cho phép uống rượu và ăn uống trong thị trấn (trừ những người trực ban) được đưa ra khiến mọi người reo hò vui sướng.
"Bất ngờ thật."
Nghe thông báo đó, Rock nghiêng đầu thắc mắc.
"Dù là đoàn tùy tùng của Hoàng thái tử Điện hạ, nhưng tạp dịch và binh lính vẫn là người ngoài, bình thường thị trấn không hoan nghênh đám người đông đúc như thế này tràn vào đâu."
Kỵ sĩ thì không nói, nhưng binh lính và tạp dịch phục vụ Đế quốc không phải ai cũng cư xử đúng mực. Rốt cuộc họ vẫn là những kẻ mang vũ khí từ nơi khác đến. Cứ tưởng dân thị trấn sẽ sợ hãi đóng cửa im lìm, nhưng ngạc nhiên thay, họ lại tỏ ra chào đón.
Sau khi quan chức thị trấn chỉ dẫn nơi dựng lều, giếng nước, nơi mua thực phẩm và vật tư rồi rời đi, rất nhiều người dân thị trấn đã ùa ra quảng trường mời chào khách.
Chủ các quán rượu, quán ăn, và cả các cửa hàng bán vũ khí đặc trưng của thị trấn rèn đúc Erz, ai nấy đều tranh nhau lôi kéo khách vì thấy cơ hội làm ăn.
"Quả không hổ danh là thị trấn do Đội trưởng cai quản nhỉ?"
"Khác hẳn những tin đồn tôi nghe được ở Đế đô."
Cornelia đến bên cạnh Wynn và nói.
Tin đồn về lãnh địa Bá tước Elstead mà Cornelia nghe được ở Đế đô thật kinh khủng. Người dân phải chịu thuế nặng để tu sửa dinh thự Bá tước, mức thuế cao hơn nhiều so với quy định của Đế quốc. Nhà nào không nộp được thuế thì đàn ông bị bắt đi lao dịch, có con gái trẻ thì bị bắt vào dinh thự Bá tước gán nợ.
Nghe nói phần lớn các cô gái bị bắt đi đều trở thành thê thiếp của Bá tước Elstead.
Và vị Bá tước Elstead đó chính là Lloyd Van Elstead, Đội trưởng đội Tùy tùng của Cornelia.
"Hả~? Đội trưởng mà làm chuyện tồi tệ thế á~?"
Nghe chuyện bắt con gái nhà lành làm thiếp, Lino ôm lấy người mình, mặt lộ vẻ ghê tởm.
"Nhắc mới nhớ, Phó đoàn cũng bảo Đội trưởng có nhiều vợ lắm mà~"
"Ừ, có nói. Chẳng lẽ các bà vợ đó là những người bị bắt gán nợ sao?"
"Với cái mặt và thân hình đó thì...... Đội trưởng không cưới được vợ nên bắt con gái nhà người ta gán nợ chăng~?"
"Có khi thế thật."
Lợi dụng lúc khổ chủ vắng mặt, Rock và Lino tha hồ nói xấu.
"Anh trai!"
Đang cùng Cornelia và Wedge nghe chuyện của Rock và Lino, Leticia chạy tới.
"Letty, em đến nhà Đội trưởng rồi mà?"
"Em trốn ra đấy."
Leticia, giờ không cần đóng giả Lino nữa, lẽ ra được mời đến dinh thự của Lloyd cùng Alfred, nhưng có vẻ cô đã từ chối và lẻn ra ngoài.
Nhân vật chính từ chối sự tiếp đãi của lãnh chúa địa phương để trốn đi chơi là hành động làm mất mặt lãnh chúa, nhưng có vẻ Lloyd đã bỏ qua cho cô.
"Em vẫn sẽ tham dự tiệc tối đàng hoàng mà. Hiện tại Điện hạ Alfred và chú Lloyd đang họp bàn về vụ tập kích, nên bữa trưa em không cần có mặt cũng được."
"Ra thế. Vậy đi cùng bọn anh."
Kelvin đã dẫn tù binh tập kích đến trạm gác kỵ sĩ của gia tộc Bá tước Elstead. Chắc là để tiếp tục thẩm vấn. Sau khi moi tin từ tù binh, Alfred và Lloyd sẽ bàn bạc đối sách.
"Vâng. À, có lời nhắn từ chú Lloyd nữa."
Leticia chuyển lời mời của Lloyd đến Cornelia, mời cô đến dinh thự vào khoảng chiều tối.
"Tôi hiểu rồi. Vậy chúng ta đi tham quan thị trấn Erz nhé. Ở đây cũng chỉ làm vướng chân mọi người thôi."
Tại quảng trường, đông đảo binh lính và tạp dịch đang hối hả dựng lều. Họ muốn xong việc sớm để còn ra phố chơi.
Để không làm phiền họ, nhóm Wynn rời khỏi quảng trường.
Cornelia đi giữa, phía trước là Wynn và Leticia. Hai bên là Rock và Lino. Wedge đi bọc hậu.
"Dù cảm nhận được thiện chí chào đón của người dân, nhưng an ninh vẫn được thắt chặt nhỉ."
Rock nói nhỏ đủ để cả nhóm nghe thấy.
Khắp các góc phố đều có kỵ sĩ và binh lính phục vụ gia tộc Bá tước Elstead đứng gác. Đi đường cũng thường xuyên gặp lính gác tuần tra.
Người từ vùng khác đến, chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tranh chấp.
Hiện tại mọi người còn đang làm việc ở quảng trường nên chưa có tiếng cãi vã, nhưng khi dựng lều xong và tràn ra khu phố sầm uất, có khả năng xảy ra không ít xô xát.
"Người dân thị trấn này có vẻ không có ác cảm với kỵ sĩ hay lính gác nhỉ."
Leticia quan sát xung quanh rồi lẩm bẩm.
"Ác cảm?"
"Vâng. Chẳng phải có tin đồn xấu về lãnh địa Bá tước Elstead sao?"
"Ừ, nãy Rock và Lino cũng vừa nói chuyện đó."
"Thường thì ở những nơi bị đánh thuế nặng, người dân hay nhìn kỵ sĩ và binh lính của lãnh chúa bằng ánh mắt sợ hãi hoặc giận dữ."
"À, ra vậy."
Wynn gật đầu với giải thích của Leticia.
Nếu lãnh chúa dùng quyền lực đàn áp, kỵ sĩ và binh lính sẽ là công cụ thu thuế và cưỡng bức lao động.
Nếu có chính sách hà khắc, ánh mắt người dân chắc chắn sẽ pha lẫn sợ hãi và giận dữ.
"Đúng là không thấy vẻ đó. Nếu cảnh giác cao độ thế này thì cả thị trấn phải bao trùm không khí căng thẳng chứ, đằng này người dân vẫn sinh hoạt bình thường......"
Cornelia gật gù thán phục.
"Nhắc đến căng thẳng, nãy giờ tôi cứ thắc mắc mãi. Cái tháp chuông kia là tháp canh à? Thấy có bóng người trên đó."
Wynn chỉ tay lên đỉnh tháp chuông gần đó.
Điểm khác biệt của thị trấn Erz so với các nơi khác là có rất nhiều tháp chuông như vậy.
Có lẽ để phô trương kỹ thuật và sự giàu có, các tháp chuông đều được xây bằng đá.
Trước khi vào thị trấn, từ sau ngọn đồi đã thấy những tháp chuông này đầu tiên.
Chắc cao khoảng mười tầng. Có người đang đứng trên đó quan sát thị trấn.
"À, mấy cái tháp chuông đó ấy hả. Để phát hiện hỏa hoạn sớm đấy!"
Quá trưa, nhóm Wynn vào một quán ăn nghỉ chân, hỏi bà chủ quán về tháp chuông thì được giải thích như vậy.
Trên tháp chuông thường không phải binh lính mà là quan chức túc trực. Erz có nhiều xưởng rèn dùng lửa nên xây nhiều tháp chuông để phát hiện hỏa hoạn sớm.
Khác với Đế đô, nhiều tòa nhà ở đây bị giới hạn chiều cao chỉ hai, ba tầng cũng là để không che khuất tầm nhìn từ tháp chuông.
"Cùng là Đế quốc mà mỗi nơi xây dựng thị trấn mỗi khác nhỉ."
Wynn vừa nói vừa gắp miếng cá khổng lồ từ đĩa lớn giữa bàn sang đĩa của mình.
Loài cá khổng lồ dài hơn một mét này đánh bắt ở hồ Mingal, thượng nguồn sông Rhume. Được vận chuyển bằng thuyền từ lưng chừng dãy núi Majil xuống.
Sau khi làm sạch ruột, cá được tẩm ướp với rượu vang, bơ, thảo mộc và gia vị, bọc trong vỏ bánh rồi nướng trong lò. Đây là một trong những món đặc sản của Erz.
Thịt cá mềm tơi tan trong miệng, rất hợp với rượu vang.
"Tháp chuông thì ấn tượng thật~, nhưng tớ ngạc nhiên hơn là thị trấn sạch sẽ hơn tưởng tượng nhiều~"
"Công nhận. Tớ cứ tưởng sẽ thấy toàn mấy ông to con đi lại nghênh ngang cơ."
"Cái đó thì phải đến thị trấn mỏ dưới chân núi Majil mới thấy được. Erz chủ yếu là xưởng gia công sắt thôi mà."
Vừa nhai xúc xích lợn, Rock vừa giải thích.
"Dọc theo các con kênh chằng chịt trong thị trấn có nhiều tòa nhà đá với guồng nước đúng không? Đó là các xưởng đấy. Vũ khí rèn ở Erz này được dùng rất nhiều trong cuộc chiến chống ma vật. Nhà tớ cũng buôn bán vũ khí làm ở đây. Thương nhân mua vũ khí xong sẽ chất lên thuyền xuôi dòng về Crenda, rồi đến Đế đô, và ra biển bán sang nước ngoài."
"Ồ."
Wynn gật đầu nhưng vẫn chưa hình dung hết quy mô câu chuyện nên chỉ đáp lại mơ hồ.
Quặng sắt khai thác từ chân dãy núi Majil hùng vĩ sừng sững trước mắt được luyện thành sắt, gia công tại Erz, rồi theo dòng sông Rhume xuôi về Đế đô, thậm chí đến những đất nước xa lạ.
Sinh ra và lớn lên ở Đế đô, hầu như chưa từng đi đâu xa, chuyến đi này là hành trình dài nhất của Wynn, nên cậu chưa hiểu ngay cũng là điều dễ hiểu.
"Thanh kiếm kỵ sĩ bên hông Wynn có khi cũng được làm ở Erz này đấy."
Thấy Rock nói thêm và chỉ vào thanh kiếm của mình, khuôn mặt Wynn sáng lên. Con người ta nghe chuyện không hiểu thì khó phản ứng, nhưng nghe chuyện liên quan đến mình thì hào hứng là lẽ đương nhiên.
Cậu gật đầu lia lịa với Rock.
"Nhưng mà, những tin đồn xấu về gia tộc Bá tước Elstead ở Đế đô quả nhiên là sai sự thật nhỉ."
Cornelia đang ăn món tôm sông Rhume chiên muối - cũng là đặc sản - nhìn quanh quán ăn.
Biểu cảm của những người trong quán cũng khác xa với tin đồn về những người dân bị bóc lột.
Khách hàng phần lớn là thương nhân buôn bán trong thị trấn và thợ của các xưởng. Họ gọi bánh mì, súp cùng một món thịt hoặc cá và bia, ăn nhanh chóng để quay lại làm việc.
Chỉ có bàn của nhóm Wynn và hai thương nhân đang bàn chuyện làm ăn ở góc trong là ăn uống thong thả.
Thương nhân và thợ tuy bận rộn nhưng vẻ mặt không hề u ám, ngược lại toát lên niềm đam mê và tự hào với công việc.
"Nhưng mà này, chuyện nhà Đội trưởng, gia tộc Bá tước Elstead nợ nhà tớ, Thương hội Marine, một khoản tiền khổng lồ là có thật đấy nhé?"
"Thật á?"
"Ừ. Lúc mới gặp Đội trưởng ở Hoàng cung, tớ đã hỏi trực tiếp bố tớ rồi, không sai đâu."
Nhà Rock, Thương hội Marine, là thương hội lớn bậc nhất Đế quốc. Có nhiều chi nhánh ở nước ngoài. Bố Rock, chủ tịch thương hội, là một nhân vật tầm cỡ trong giới tài chính.
Quyền lực đến mức quý tộc thường không dễ gì gặp được. Nếu ông ấy đã nói thì chắc chắn gia tộc Bá tước Elstead đang nợ đầm đìa.
"Không thấy bị đòi nợ gắt gao nên chắc là vẫn trả đều, nghĩa là thuế cũng phải thu kha khá đấy."
Nói rồi Rock bỏ miếng bánh mì vào miệng.
"Vốn dĩ tin đồn đó chỉ lưu truyền trong giới quý tộc và thượng lưu thôi đúng không? Hồi làm ở 『Nhành Tầm Gửi Của Chim Di』, tớ chưa từng nghe tin đồn khủng khiếp thế về Erz đâu."
"Nhắc mới nhớ, bọn mình cũng chưa nghe bao giờ nhỉ~?"
Lino hỏi Wedge, cậu chàng đang im lặng ăn cá bằng nĩa dừng tay lắc đầu.
"Chắc là vì đối với người dân Simurg, Erz là nơi xa xôi chẳng liên quan gì chăng? Cùng lắm chỉ biết là nơi sản xuất nồi niêu, dao kéo thôi, chứ ai quan tâm Erz thực sự là nơi thế nào, người dân sống ra sao đâu?"
Nghe Rock nói, Wynn thấy cũng có lý.
Chất lượng, nơi sản xuất, xưởng làm nồi niêu dao kéo thì chắc chỉ có đầu bếp như Randel mới quan tâm, người thường ai để ý làm gì.
Vũ khí cũng thế, trừ lính đánh thuê hay mạo hiểm giả sống chết nhờ vũ khí, chứ kỵ sĩ như Wynn toàn dùng đồ được cấp phát, chưa bao giờ để ý nơi sản xuất.
Cậu cũng định sau này dành dụm tiền mua một thanh kiếm riêng, nhưng lúc đó chắc cũng chỉ dựa vào cảm nhận của bản thân mà chọn chứ chẳng quan tâm xuất xứ.
Tuy nhiên, khác với Wynn, Lino có vẻ không đồng tình với giải thích của Rock. Cô nhìn Wedge một cái, nuốt miếng ăn trong miệng rồi nói.
"Ưm, nhưng mà nhé~? Nếu có chuyện đánh thuế nặng hay bắt con gái làm thiếp~, chắc chắn tin tức sẽ đến tai tớ chứ~."
"Phải rồi. Nhà Lino cũng là dược sư mà."
"Đúng thế~."
Dãy núi Majil không chỉ có tài nguyên khoáng sản. Vùng sâu trong núi nơi ma vật và thú dữ hoành hành còn là nơi nổi tiếng để các mạo hiểm giả tìm kiếm nguyên liệu làm thuốc quý hiếm như thảo dược, quả, rễ cây.
Hơn nữa, mục đích của mạo hiểm giả không chỉ là nguyên liệu thuốc. Có những người nhắm đến ngôi làng của tộc Dwarf nằm lưng chừng núi.
Vượt qua thử thách của ma vật, thú dữ, băng qua đường núi hiểm trở để tìm kiếm vũ khí do người Dwarf chế tạo.
Một món vũ khí của người Dwarf có giá trị bằng cả một gia tài.
Vũ khí do họ - những người có kỹ thuật rèn đúc vượt trội hơn con người - chế tạo có chất lượng không thua kém ma kiếm tìm thấy trong di tích Vương quốc Rentheim cổ đại hay vũ khí của Vương quốc Sein.
So với việc tìm kiếm ma kiếm trong di tích hay vũ khí Vương quốc Sein đã thất truyền, việc sở hữu vũ khí người Dwarf vẫn khả thi hơn.
Erz đóng vai trò là trạm trung chuyển cho các mạo hiểm giả và lính đánh thuê đến dãy núi Majil với những mục đích đó.
Những thứ mạo hiểm giả mang về từ núi Majil sẽ qua Erz rồi mới đến Đế đô.
Với quy trình đó, việc nhà Lino - một hiệu thuốc ở Đế đô - không nghe tin đồn xấu về Erz là điều vô lý.
Vừa được Wedge bổ sung, Lino vừa chỉ ra điểm đó.
"Ở vùng núi cao như Majil có loại thảo dược quý, sắc uống hạ sốt giảm đau rất tốt~, nhà tớ cũng thuê mạo hiểm giả đi hái mà~. Nên nếu Erz có chuyện gì thì tớ phải biết chứ~."
"Nhắc mới nhớ hồi xưa tớ thấy yêu cầu hái thuốc ở núi Majil trên bảng thông báo Guild Mạo Hiểm Giả. Anh Pourat định nhận nhưng bị anh Riggs ngăn lại. Bảo là thù lao cao thì nguy hiểm cũng tương xứng."
"Vũ khí người Dwarf đắt không chỉ vì chất lượng tốt mà còn do khó vận chuyển, bố tớ bảo thế. Mà thôi, chuyện đó tính sau, nhìn qua thì thấy thị trấn này không có vẻ gì là tăm tối cả."
"A, nhưng mà nhé~."
Lino như nhớ ra điều gì đó.
"Erz cách đây mấy năm từng có dịch sốt hoành hành đấy~. Lúc đó còn mất mùa do thời tiết xấu, nhiều người chết lắm~."
"A......"
Lino vừa dứt lời, Leticia thốt lên.
"Sao thế, Letty?"
Thấy mình lỡ lời gây chú ý, Leticia hơi ngượng ngùng nói.
"Em nhớ hồi còn chiến đấu với ma vật, có nghe chuyện một chỉ huy quân đội Đế quốc tham gia Liên minh Đối ma Đại lục phải về nước vì lãnh địa gặp tai họa."
"Vậy người về lãnh địa đó là Đội trưởng sao?"
"Chắc là vậy."
Wynn hỏi lại, Leticia gật đầu vẻ không chắc chắn lắm.
"Chắc là chú Lloyd đấy, nhưng nếu chỉ mình chú ấy rút lui thì không sao, đằng này Đế quốc lại quyết định rút một phần quân đội, bao gồm cả vài quan võ cao cấp về hậu phương cùng lúc đó. Em nhớ lúc đó trong Liên minh Đối ma Đại lục rộ lên làn sóng bất mãn với quân đội Đế quốc."
"Hồi đó nhiều quý tộc cũng tham gia chỉ huy chiến đấu với ma vật mà. Việc quý tộc chỉ huy tạm thời rời quân ngũ để giải quyết việc lãnh địa không phải hiếm. Tiểu thư Leticia nhớ rõ thật đấy."
"Vâng. Vì ngay sau khi vị chỉ huy đó rút về lãnh địa, chiến tuyến do ông ấy phụ trách bị phá vỡ, quân đội Đế quốc còn lại chịu thiệt hại nặng nề."
"Chỉ vì thiếu một người thôi sao!?"
"Miền Bắc lục địa bị chiếm đóng hoàn toàn, ma vật bắt đầu xâm lấn sang miền Đông và miền Trung, chiến tuyến ngày càng mở rộng nên thiếu chỉ huy trầm trọng. Ở tiền tuyến kỵ sĩ và binh lính có thể chiến đấu còn nhiều, nhưng những người có khả năng chỉ huy họ lại bị Ma tộc thần xuất quỷ nhập tập trung ám sát."
Leticia giải thích tình hình các nơi lúc đó.
Ở miền Tây lục địa, Nữ hoàng quốc Queenzeria bại trận, chiến hỏa đang lan đến miền Bắc Đế quốc Lemursil.
Thượng tầng Đế quốc lấy cớ chuyện riêng của một quý tộc để bắt đầu rút quân khỏi Liên minh Đối ma Đại lục.
Đế quốc vốn là cường quốc, có tiếng nói lớn trong Liên minh nhờ sức mạnh quân sự, nay lại rút quân khiến nhiều tiểu quốc ở miền Đông và miền Trung đang giao chiến nghi ngờ Đế quốc định bỏ rơi đồng minh để lo giữ mình.
Để tránh bị chỉ trích, Đế quốc quyết định để lại một phần quân đội, nhưng ngay khi bắt đầu rút quân thì ma vật tấn công quy mô lớn.
Do đang rút lui nên quân Đế quốc không phối hợp tốt với các nước khác và thảm bại. Trong trận chiến đó, một Tướng quân Đế quốc đã tử trận.
Vị Tướng quân đó dự kiến sẽ ở lại làm Tư lệnh Liên minh Đối ma Đại lục sau khi quân Đế quốc rút đi. Cái chết của ông khiến hệ thống chỉ huy rối loạn, chiến tuyến của Liên minh bao gồm cả quân Đế quốc tan vỡ khắp nơi, bị ma vật đẩy lùi về phía sau.
"Trận chiến đó là một trong những thất bại thê thảm nhất trong lịch sử gần bốn mươi năm chiến tranh giữa người và ma vật. Toàn quân, bao gồm cả em, buộc phải rút lui tạm thời. Nên em nhớ rất rõ."
⚝❃☽ 3☾❃⚝
"Oa, cao quá đi mất!"
Gió mạnh thổi bay tóc, Lino vừa giữ tóc vừa thốt lên.
"Chà! Từ đây có thể nhìn bao quát cả thị trấn Erz. Đúng là nếu có cháy thì phát hiện ra ngay được."
Những tháp chuông đặc trưng của thị trấn Erz không chỉ dành cho cư dân mà du khách cũng được tự do leo lên. Nghe bà chủ quán ăn kể vậy, sau khi ăn trưa xong, nhóm Wynn đã leo lên một trong những tháp chuông đó.
Bước vào bên trong tháp chuông, một cầu thang xoắn ốc chạy thẳng lên cao.
Leo lên cầu thang hẹp chỉ vừa một người đi, họ đến một cánh cửa gần đỉnh tháp.
Có vẻ là một căn phòng.
Chắc là nơi ở của người gác tháp. Đúng như dự đoán, khi gõ cửa, một ông lão trông hiền lành bước ra. Nghe nói nhóm Wynn muốn ngắm cảnh thị trấn, ông cười tươi chào đón.
"Các cháu đến từ Đế đô hả?"
"Vâng, từ Simurg ạ. Bọn cháu mới đến Erz sáng nay."
"Ồ, ồ, ta nhìn thấy từ trên này rồi. Đường xá xa xôi, vất vả cho các cháu quá."
Ông lão nheo đôi mắt đầy nếp nhăn cười với Leticia khi cô trả lời.
Trong phòng có một cái bàn nhỏ, hai cái ghế, kệ và hòm đồ, cùng một chiếc giường đơn chắc là của ông lão.
Dù đang là mùa hè nhưng Erz nằm gần dãy núi Majil nên địa thế cao, ban ngày ở trong bóng râm hay trong nhà vẫn thấy se lạnh. Vì thế cạnh tường có lò sưởi nhỏ đang đỏ lửa.
Nhờ đó mà dù gió lạnh lùa qua các ô cửa sổ thông gió hình vuông trên bốn bức tường đá, trong phòng vẫn ấm áp dễ chịu.
Phía tường đối diện giường ngủ có cửa dẫn ra ngoài.
Nhóm Wynn bước qua cửa đó để ngắm nhìn thị trấn.
Hành lang quan sát bên ngoài tháp chuông cũng hẹp như cầu thang, chỉ vừa một người đi. Tường đá cao hơn thắt lưng Wynn một chút được xây để chống ngã.

"Á á~, tớ không hợp với độ cao rồi. Lạnh sống lưng quá. Mà chỗ này cao quá đấy. Sao mọi người bình tĩnh thế."
"Ở Hoàng cung còn có mấy cái tháp cao hơn thế này đấy?"
Thấy Rock nhìn xuống dưới rồi nhăn mặt, khom lưng bám chặt vào tường, Cornelia nói.
Hoàng cung được xây trên ngọn đồi được san phẳng từ núi. Tòa tháp cao nhất ở đó còn cao hơn tháp chuông này.
"Thần cứ tưởng cả đời này mình chẳng có duyên với Hoàng cung đâu."
"Ô hay, đã được chọn làm Tùy tùng của ta rồi thì ta có leo lên chỗ cao cũng phải đi theo chứ."
Cornelia cười tinh nghịch.
"......Nếu được thì xin người đừng đến gần mấy chỗ đó."
Rock ủ rũ nói, rồi cùng Cornelia quay vào trong phòng tháp.
Lino và Wedge đã đi sang phía đối diện Wynn.
Có vẻ họ đang ngắm nhìn quang cảnh về phía Đế đô, từ chỗ Wynn không thấy được.
"Anh đang nhìn gì thế?"
"Dãy núi Majil."
Khoanh tay đặt lên tường đá, Wynn ngắm nhìn những ngọn núi Majil sừng sững ngay trước mắt. Từ tháp chuông có thể thấy rõ cả những cánh rừng trải dài dưới chân núi. Tầm nhìn thật tuyệt vời.
So với nhìn từ dưới thị trấn, nhìn từ đây thấy được toàn cảnh ngọn núi nên càng thêm hùng vĩ. Hè sang cây cỏ đồng bằng xanh mướt, thú nhỏ và côn trùng hoạt động sôi nổi, vậy mà từ lưng chừng lên đến đỉnh núi Majil vẫn phủ đầy tuyết trắng.
"Tuyệt thật. Đỉnh núi cứ như chọc thủng bầu trời ấy."
"Vâng."
"Hôm nay thời tiết đẹp lắm đấy. Núi Majil nổi bật trên nền trời xanh."
Ông lão bước ra từ phòng, đứng cạnh Wynn sau khi Rock và Cornelia đi vào.
"Các cháu may mắn lắm. Một năm chỉ có vài lần nhìn rõ thế này thôi."
Đỉnh núi Majil quanh năm mây phủ, hiếm khi quang đãng để thấy toàn cảnh. Thời tiết trên núi thay đổi thất thường.
Nói xong, ông lão rung vai cười.
"Ông sống trên tháp chuông này suốt ạ?"
"Một năm ta về nhà con trai mấy lần thôi. Còn lại thì chủ yếu ở đây."
Ông lão kể rằng tất cả tháp chuông ở Erz đều có phòng ở, những người già được tuyển làm quan chức thị trấn sẽ sống ở đó.
Lương thực được quan chức mang đến, những người già này thay phiên nhau canh gác ngày đêm, khi phát hiện hỏa hoạn hay sự cố sẽ rung chuông trên đỉnh tháp báo cho lính gác bên dưới.
Mỗi tháp chuông cũng chia ca trực theo tuần, mọi người sinh hoạt theo lịch đó.
"Cảnh đẹp thật phải không? Ban đêm, ánh đèn thị trấn phản chiếu xuống kênh nước lại mang một vẻ đẹp khác. À, dưới chân núi Majil có mấy chỗ lộ ra vách đá ấy, thấy không?"
Theo hướng tay ông lão chỉ, giữa những cánh rừng xanh ngắt dưới chân núi, có những mảng vách đá trơ trọi màu nâu đất.
"Vâng, cháu cũng thắc mắc sao chỗ đó trọc lóc."
"Đó là cửa vào mỏ đấy. Chỗ vách đá lộ ra đó có những hang ngang hoặc hang dọc để đi vào trong mỏ. Đó là cửa hầm mỏ. Quanh đó là thị trấn của thợ mỏ, ban đêm nhìn từ đây sẽ thấy ánh sáng mờ ảo."
"Ồ, cháu muốn xem thử quá."
"Ừm, có thời gian thì cứ đến xem. Trừ đêm khuya ra thì lúc nào cũng nhộn nhịp."
"Vâng, nếu có thời gian bọn cháu nhất định sẽ ghé thăm."
Ngắm cảnh một lúc rồi quay vào phòng, ông lão sợ mọi người lạnh nên đã pha trà nóng.
"Chỗ này chật hẹp, xin lỗi nhé. Giá mà có thêm ghế......"
"Không sao đâu ạ, thế này là đủ rồi. Cảm ơn ông."
Ông lão và Cornelia ngồi ghế, Leticia và Lino ngồi trên giường, còn ba chàng trai ngồi bệt xuống sàn.
Sàn gỗ được trải tấm da gấu lớn nên không bị lạnh.
"Nhìn từ trên cao xuống cháu mới thấy, thị trấn này thật yên bình."
Cầm bát gỗ đựng trà nóng bằng hai tay, Cornelia nhìn hơi nước bốc lên rồi nói.
"Bọn ta thay phiên nhau canh gác mà. Từ trên này thì không chỉ trong thị trấn, mà nước sông Rhume dâng cao cũng biết ngay."
"Canh gác ban đêm có vất vả không ạ?"
Wynn hỏi, ông lão cười khà khà.
"Ban ngày thì không nói, chứ ban đêm canh gác nhàn tênh. Hễ có lửa cháy là sáng rực cả bầu trời đêm ngay. Từ đây nhìn ra, dù ở trong phòng cũng nhận ra được. Chỉ sống ở đây mà cũng có lương, kêu ca nữa thì trời phạt chết."
"Ồ, có lương nữa ạ~. Thích thế."
"Chà, với người trẻ như cô bé thì công việc này chán ngắt, với lại lương cũng chỉ đủ một mình ta ăn thôi. Dù vậy, ta vẫn biết ơn ngài Bá tước lắm. Mấy năm trước dịch bệnh với đói kém, ngài ấy không những không bỏ mặc những người già vô dụng như ta chết đói mà còn cho công ăn việc làm nữa."
Hoàng hôn.
Sau khi giết thời gian ở tháp chuông, nhóm Wynn đến dinh thự Bá tước Elstead.
Dinh thự nằm ở phía Nam thị trấn, to lớn đến mức nhìn từ tháp chuông phía Bắc cũng thấy rõ.
Mặt trời sắp lặn, đường phố đông đúc người tan làm về nhà. Lẫn trong đó là những người đàn ông vũ trang đi lại vui vẻ, chắc là người cùng đến từ Simurg với nhóm Wynn. Được tự do, họ đang tìm đến các quán rượu để giải trí.
Đi ngược chiều với họ, cảnh quan dần thay đổi từ khu phố sầm uất sang khu dân cư yên tĩnh với những ngôi nhà lớn hơn.
Tại Erz, các cơ quan hành chính dường như được xây dựng tập trung quanh dinh thự Bá tước.
Trước cổng dinh thự có một quảng trường, bên trái là doanh trại kỵ sĩ, binh lính và tòa thị chính, bên phải là nhà thờ Anastasia.
"Cổng hoành tráng thật đấy."
"Vâng. Tôi từng được mời đến nhiều dinh thự quý tộc rồi, nhưng hiếm nơi nào bề thế như thế này."
Qua cổng sắt là khu vườn rộng lớn, sâu bên trong là tòa nhà đồ sộ.
Ngay cả Cornelia và Rock quen nhìn nhà giàu cũng phải ngạc nhiên trước quy mô của dinh thự Bá tước Elstead.
Trước cổng có rất nhiều binh lính canh gác, quanh tường bao cũng có lính tuần tra.
Không biết là do có khách quý Alfred đang ở đây hay bình thường đã thế.
Nhưng xét diện tích dinh thự, số lượng lính canh chắc chắn không nhỏ.
Khi nhóm Wynn đến gần, đám lính gác cổng nhìn họ với ánh mắt đầy sát khí. Vì có Alfred ở đây nên họ rất căng thẳng.
"Sáu người kia, đứng lại. Không được cử động khi chưa có lệnh!"
Vừa dừng lại thì hai người lính chạy tới.
Họ căng mắt quan sát từng cử động nhỏ của nhóm Wynn.
Lẽ ra có thể tiết lộ thân phận Cornelia để giải thích, nhưng trước mắt họ đưa huy hiệu hoa cát cánh - ấn ký của Cornelia mà Wynn, Rock, Lino và Wedge đang giữ - ra làm bằng chứng.
Huy hiệu mà Đội trưởng Tùy tùng Lloyd đeo cũng có khắc hình hoa cát cánh giống hệt.
Vừa nhìn thấy huy hiệu, thái độ của người lính thay đổi hẳn, trở nên cung kính và dẫn sáu người vào cổng.
Từ trạm gác cạnh cổng, một kỵ sĩ phục vụ gia tộc Bá tước bước ra.
Có vẻ là người phụ trách an ninh. Anh ta đeo huy hiệu Thập kỵ trưởng.
Chắc đã được báo trước về Cornelia và Leticia, anh ta xin lỗi hai người trước vì sự thất lễ, rồi xin lỗi cả nhóm Wynn, sau đó mở cổng sắt mời mọi người vào.
Đi trên con đường rải sỏi trắng xuyên qua khu vườn, toàn cảnh dinh thự dần hiện ra sau những tán cây.
Dinh thự hai tầng, kiến trúc đối xứng. Tuy nhiên, phía bên phải nhìn từ trước vào đang có giàn giáo, đúng như tin đồn là đang sửa chữa.
Mở cửa dinh thự, các hầu nữ nhà Bá tước Elstead ra đón.
"Kính chào Hoàng nữ Điện hạ Cornelia, Công nữ các hạ Mavis. Và các vị Tùy tùng. Chào mừng quý vị đã đến. Xin thứ lỗi cho sự thất lễ, tôi xin phép được dẫn đường quý vị đến phòng tiệc để chủ nhân chúng tôi được tiếp đón."
Người có vẻ là Hầu nữ trưởng, lớn tuổi nhất bước lên dẫn đường, các hầu nữ còn lại đứng nép sang hai bên hành lang.
"Nè nè, toàn con gái trẻ thôi nhỉ~? Đội trưởng nuôi gái thật à~?"
"Biết đâu đấy? Chưa chắc đã phải thế đâu? Dù sao cũng là nhà Bá tước mà. Có người hầu nữ là chuyện bình thường."
Hầu nữ trưởng dẫn đường cũng chưa đến ba mươi. Rock và Lino thì thầm to nhỏ để các hầu nữ đang cúi đầu bên hành lang không nghe thấy.
Quả thật người hầu nhà Bá tước Elstead phần lớn là nữ giới trẻ tuổi. Chắc biết hai người đi đầu là Hoàng nữ Cornelia và Dũng giả Leticia nên ai nấy đều căng thẳng tột độ.
(Làm mình cũng thấy khó thở theo......)
Wynn nghĩ vậy, nhưng đặt mình vào vị trí họ thì chắc cậu cũng thế thôi, nên cảm thấy đồng cảm.
"Thưa Hoàng nữ Điện hạ, Công nữ các hạ. Đây là phòng tiệc ạ."
Căn phòng các hầu nữ dẫn đến chắc là phòng tiếp khách của gia tộc Bá tước.
Trên bức tường đối diện cửa ra vào treo cờ Đế quốc Lemursil và cờ gia huy Bá tước.
Một chiếc bàn dài đủ cho hai mươi người ngồi thoải mái, bên trên bày hoa theo mùa.
Trong phòng, Alfred, Lloyd, Kelvin và tám người phụ nữ đang đợi sẵn.
"Chào mừng quý vị đã đến. Thưa Hoàng nữ Điện hạ, Công nữ các hạ. Lẽ ra tôi - gia chủ - phải ra đón tận nơi, xin thứ lỗi vì đã để người nhà ra dẫn đường."
Nói rồi Lloyd cúi đầu tạ lỗi.
"Quý vị muốn dùng đồ uống gì?"
Sau khi mời mọi người ngồi, Lloyd sai hầu nữ mang đồ uống lên.
Khi ai nấy đều đã cầm trên tay chiếc cốc bạc đựng đồ uống, họ cùng nâng cốc, bữa tiệc tối do gia tộc Bá tước Elsted chiêu đãi bắt đầu.
"Nghe đồn thì nhiều rồi, nhưng ông đúng là người đàn ông đa tình thật đấy......"
"Không, thần đâu có ý định đó. Kết cục nó thành ra thế này thôi ạ......"
Bữa tối kết thúc, mọi người chuyển sang trò chuyện trong bầu không khí thân mật.
Alfred lập tức đề cập đến tám người phụ nữ cùng dự tiệc. Họ đều còn trẻ, tầm mười mấy đến hai mươi tuổi. Khi được giới thiệu tất cả tám người đều là vợ của Lloyd, nhóm Wynn đã vô cùng kinh ngạc.
Hiện tại các cô ấy đã lui ra, trong phòng chỉ còn Alfred, Cornelia, Leticia, Lloyd, Kelvin và bốn Tùy tùng.
Nguyên nhân Lloyd cưới tận tám bà vợ liên quan đến nạn mất mùa và dịch bệnh từng hoành hành khắp vùng này, bao gồm cả Erz.
Khi đó, Lloyd đang là Thiên kỵ trưởng, tham mưu cho Tướng quân Zaunas trong Liên minh Đối ma Đại lục, thì nhận được tin cha ông - Bá tước Elstead đương nhiệm - đột ngột qua đời vì dịch bệnh, nên ông phải vội vã trở về lãnh địa.
Trở về và kế thừa tước vị Bá tước Elstead, Lloyd đã bán hết gia bảo truyền đời, dinh thự, toàn bộ tài sản để mua lương thực và thuốc men phát cho người dân đang quằn quại trong đói nghèo và bệnh tật.
An ninh cũng tồi tệ đi.
Lòng người hoang mang không chỉ vì đói nghèo bệnh tật mà còn do dòng người tị nạn từ miền Bắc và miền Đông lục địa đổ về vì sợ ma vật.
Người dân Erz sau khi thoát khỏi đói nghèo bệnh tật có thể làm việc trở lại để ổn định cuộc sống, nhưng người tị nạn thì lấy đâu ra việc làm.
Vì thế, để vừa khôi phục an ninh vừa giải quyết việc làm, Lloyd thuê những người đàn ông mất việc làm lính gác, giao cho người già việc leo lên tháp chuông canh gác thị trấn.
Với những người định bán con cái để lấy tiền sinh sống qua ngày, ông ra thông cáo rằng gia đình Bá tước sẽ mua lại.
Nói cách khác, phần lớn hầu nữ đang làm việc trong dinh thự Bá tước là những cô gái suýt bị bán cho bọn buôn người.
Dần dần, cuộc sống của người dân lãnh địa phục hồi, nhiều người quay lại cuộc sống cũ hoặc bắt đầu cuộc sống mới, nhưng những người không có nơi nương tựa thì ở lại làm việc cho nhà Bá tước. Trong số đó, có những cô gái nảy sinh tình cảm với Lloyd và nên duyên vợ chồng.
"Ra là thế. Cuối cùng ta cũng hiểu nguồn gốc những tin đồn quanh ông. Chuyện nhận nuôi số lượng lớn các cô gái suýt bị bán đã bị bóp méo thành chuyện vơ vét con gái nhà lành từ các thị trấn, làng mạc lân cận về làm thiếp."
"Thú thật là tài chính nhà thần đang cháy túi đây ạ. Đâu có dư dả mà chơi bời kiểu đó."
"Thế mà dinh thự này hoành tráng gớm nhỉ?"
"Cái dinh thự này thần đã bán đi một lần rồi, nhưng người dân thị trấn đã chuộc lại cho thần đấy ạ. Sau khi bán nhà, thần thuê một căn nhà nhỏ trong phố để ở, nhưng người dân bảo để lãnh chúa ở nhà nhỏ thì họ thấy áy náy lắm. Thần thấy ở đó cũng được, đỡ tốn kém......"
"Ra vậy. Nhưng ta cũng hiểu tâm lý người dân. Lãnh chúa mà sống khổ hơn mình thì họ cũng khó mà sống sung túc được."
"Người dân thị trấn còn sửa sang lại giúp thần nữa. Dinh thự này sẽ trở thành gia bảo của nhà Bá tước thần."
Lloyd cười ngượng ngùng, rung cái thân hình hộ pháp.
"Nào thưa Điện hạ, chuyện nhà thần gác lại đã, chúng ta bàn chuyện sắp tới thôi."
Trở lại vẻ mặt nghiêm túc, Lloyd mở lời.
Không khí hòa nhã trong phòng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.
Lloyd đưa tài liệu cho Kelvin, người vừa đứng dậy đi tới, rồi day day hốc mắt. Đứng bên cạnh Lloyd, Kelvin nhìn Alfred đang ngồi ở vị trí chủ tọa và bắt đầu báo cáo.
"Đứng sau những kẻ tập kích chúng ta là Hầu tước Kleifdorf, Hoàng tử Điện hạ Neumann, và chị gái của tiểu thư Leticia, tiểu thư Stacia nhà Công tước Mavis."
"Ừ. Về tiểu thư Stacia, ngay khi cô ta cài trực tiếp những hầu nữ tham gia tập kích vào chỗ tiểu thư Leticia thì đã không thể coi là không liên quan rồi."
Alfred gật đầu, nhìn sang Leticia.
Wynn lo lắng nhìn phản ứng của Leticia. Dù xa cách từ nhỏ nhưng chị gái ruột thịt lại có ý định hãm hại em gái rõ ràng như vậy. Vết nứt giữa hai chị em sâu sắc đến mức nào đối với Leticia, và nỗi đau khi phải đối diện với sự thật đó lớn đến đâu.
Leticia mím chặt môi, vẻ mặt không đổi, nhìn Kelvin đang nói. Tuy nhiên, cô khẽ đặt tay mình lên tay Wynn đang ngồi bên cạnh.
Cornelia nhìn Leticia với ánh mắt thương cảm.
"Mục tiêu là ám sát tiểu thư Leticia sao?"
"Không, hơi khác một chút ạ."
Trước câu hỏi của Alfred, Kelvin nhìn Lino, ra hiệu cho cô phát biểu.
Lino đứng dậy, quay về phía Alfred và nói.
"Theo nhận định của thần, đó là loại thuốc ngủ hoặc thuốc gây ảo giác. Bữa sáng và bữa trưa không có gì, nhưng một số món trong bữa tối đã bị bỏ thuốc."
"Đánh bại tiểu thư Leticia bằng sức mạnh trực diện là điều không thể. Nhưng dù trở thành kẻ thù, để mất đi sức mạnh đó thì thật đáng tiếc. Vì thế bọn chúng muốn bắt sống. Dùng thuốc đánh thuốc mê rồi khống chế là cách cổ điển nhưng thực sự hiệu quả."
"Vâng, thần cũng biết vài loại thuốc dùng cho mục đích đó."
Nghe Lloyd nói, Lino gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Nhưng nhờ Tùy tùng Lino am hiểu về thuốc đã hoán đổi vị trí với tiểu thư Leticia từ trước nên âm mưu của địch đã bị phá sản. Hừm...... là kỵ sĩ mà lại có tài năng dược sư sao. Lập công lớn đấy, Tùy tùng Lino."
"Hả...... ơ, dạ...... vinh hạnh cho thần ạ."
Được Alfred khen ngợi, Lino mở to mắt, đỏ mặt ấp úng rồi co rúm người lại.
Đúng như Alfred nói, chính vì Lino phát hiện ra thuốc trong thức ăn nên địch buộc phải thay đổi phương án, nhờ hai hầu nữ của Stacia dẫn đường để tập kích ban đêm.
"Thưa Đội trưởng Lloyd──nếu làm hại Hoàng thái tử Điện hạ trong lãnh địa Bá tước Elstead, thì trách nhiệm sẽ thuộc về Đội trưởng, người cai quản vùng đất này phải không ạ?"
Thay cho Lino vừa ngồi xuống, Wynn chồm người lên hỏi, Lloyd vuốt cằm trả lời.
"Đúng vậy. Ngoài việc khiến ta thất thế, nếu Hoàng thái tử Điện hạ bị ám sát dù có Dũng giả Mavis đi cùng, thì bọn chúng cũng có thể nhắm đến việc hạ bệ tiểu thư Leticia vì không bảo vệ được ngài ấy."
"Vậy thì, chúng ta đã chặn đứng cuộc tập kích đêm, giờ chỉ cần tố cáo bọn chủ mưu là xong đúng không ạ!"
Rock hào hứng nói, nhưng Alfred lại mỉm cười thích thú và lên tiếng.
"Nếu mọi chuyện đơn giản như lời Tùy tùng Rock nói thì tốt quá. Nhưng có vẻ không được như vậy đâu."
Tiệc đính hôn của Nhị Hoàng tử Đế quốc Neumann và Đệ nhất Công nữ Mavis Stacia được tổ chức đúng ba tuần sau khi Đoàn thăm hữu nghị Vương quốc Lyon khởi hành.
Hoàng tộc và gia tộc quý tộc hàng đầu Đế quốc, hai nhà kết thông gia.
Gia tộc Bá tước Gaunahertz bên ngoại của Neumann cũng là dòng dõi thế lực lớn thuộc phe phái Kleifdorf. Như để chứng minh sức mạnh của phe phái, rất đông quý tộc đã đến dự tiệc.
Tiệc đính hôn được tổ chức tại Đại sảnh đường trong lâu đài của gia tộc Công tước tại lãnh đô Mell, lãnh địa Công tước Mavis. Những chiếc bàn bày đầy sơn hào hải vị trong và ngoài nước được xếp thành hàng dài, người hầu bưng bê đồ uống đi lại giữa các quý tộc.
Đứng dựa lưng vào tường, Jade quan sát khung cảnh đó. Jade đã trở về lãnh địa Kleifdorf nhưng nhận lời mời của gia tộc Công tước Mavis nên đã đến lãnh địa Mavis.
Có tin đồn rằng sự kết hợp giữa phe bảo thủ là gia tộc Công tước Mavis và phe quân phiệt là gia tộc Hầu tước Kleifdorf nhằm đối trọng với Hoàng thái tử Alfred, người tích cực trọng dụng thường dân.
Việc bữa tiệc này được tổ chức trong lúc Alfred vắng mặt ở Đế đô càng làm tăng thêm độ tin cậy cho lời đồn.
Các quý tộc tham dự nhìn quy mô hoành tráng và sự hiện diện của nhiều quý tộc quyền lực, thì thầm to nhỏ với vẻ phấn khích.
Hai nhân vật chính hôm nay, Neumann và Stacia, đang đứng giữa Đại sảnh đường, vây quanh là các quý tộc đang chúc tụng. Ngay bên cạnh là Công tước Mavis Rector và phu nhân, cùng cha của Jade là Hầu tước Kleifdorf Welt và vợ chồng Bá tước Gaunahertz.
Sau khi chào hỏi hai nhân vật chính, các quý tộc quay sang chào Rector, Welt, rồi mới đến Bá tước Gaunahertz.
Rector thì không nói, nhưng việc Welt được chào trước có vẻ hơi lạ. Nhưng việc Welt - chỉ là họ hàng - được chào trước cả nhà ngoại của Hoàng tử là gia tộc Bá tước Gaunahertz chính là minh chứng cho cán cân quyền lực trong phe phái.
Số lượng quý tộc được mời chính là sức mạnh của phe phái. Nhìn quy mô bữa tiệc này, những quý tộc trung lập chưa chọn phe nào chắc chắn sẽ ồ ạt ngả theo phe của Jade.
Đúng vậy, chỉ cần tin tức mà Jade đang chờ đợi được gửi đến──.
Tin tức đó đến khi bữa tiệc đang ở cao trào.
Khắp nơi trong sảnh, những người hầu đang chờ bên ngoài chạy vội đến chỗ chủ nhân của mình.
(Đến rồi sao......)
"Thưa ngài Jade."
"Là Klaus à."
Người hầu Klaus trong bộ âu phục đuôi tôm thì thầm vào tai Jade.
"Xe ngựa Hoàng gia của Hoàng thái tử Điện hạ vừa vào lãnh địa Elstead thì bị tập kích đêm theo đúng kế hoạch. Tuy nhiên, việc sát hại Alfred và bắt giữ Dũng giả có vẻ đã thất bại."
"Vậy sao."
"Vì thế, chúng ta đang tiến hành kế hoạch thứ hai."
Đó là thông báo rộng rãi rằng dù Alfred còn sống thì cũng coi như không rõ sống chết.
Cố giữ vẻ bình tĩnh, Jade liếc nhìn hội trường.
Hoàng thái tử không rõ sống chết.
Các quý tộc nhận được tin bắt đầu thì thầm với người bên cạnh với vẻ mặt tái mét.
Những lời thì thầm nhỏ bé lan rộng như sóng, chẳng mấy chốc cả sảnh đường tràn ngập tiếng xôn xao.
Chuyện hệ trọng nên không ai dám nói to. Các quý tộc chỉ trao đổi với người thân, người hầu, thăm dò thái độ của nhau.
Lỡ là tin vịt, tội loan tin đồn thất thiệt về sự sống chết của Hoàng thái tử có thể bị khép vào tội bất kính.
Giữa đám quý tộc đang hoang mang──những người giữ được vẻ bình tĩnh, ngoài Jade ra còn có Welt, Stacia, và──.
"Đừng hoảng loạn!"
Giọng nói trầm đục của Neumann vang vọng khắp sảnh đường.
"Vẫn chưa xác định thông tin huynh trưởng không rõ sống chết có chính xác hay không! Nghe nói bị trộm cướp tấn công, nhưng là do kẻ nào làm?"
"D-Dạ...... vẫn chưa biết rõ đến mức đó ạ."
Vị quý tộc bị Neumann hỏi lí nhí trả lời.
"Trước tiên hãy thu thập thông tin! Vì Phụ hoàng và Cornelia đang ở Đế đô sức khỏe không tốt, ta sẽ chỉ huy vụ này. Khanh Kleifdorf!"
"Có thần!"
"Lập tức bố trí Trung ương Kỵ sĩ đoàn của khanh tại các vị trí trọng yếu trong Đế đô! Cho thu thập thông tin xác minh sự thật! Và phái ngay kỵ sĩ đến hiện trường! Có thể là tai nạn ngẫu nhiên, hoặc tệ hơn là ám sát do thế lực nước ngoài, ta không muốn nghĩ đến trường hợp đó nhưng cũng có khả năng! Ngoài ra gửi trát triệu tập cho gia tộc Bá tước Elstead, lãnh chúa nơi xảy ra vụ việc! Chuyện xảy ra trong lãnh địa Bá tước Elstead! Bá tước Elstead không thể chối bỏ trách nhiệm! Nếu không đáp ứng yêu cầu, hãy coi đó là nghi phạm số một trong vụ ám sát huynh trưởng! Nghe rõ chưa, các khanh hãy chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cảnh giác tối đa!"
"Tuân lệnh."
Welt lập tức quay gót rời khỏi sảnh đường.
"Ta sẽ đích thân báo cáo với Phụ hoàng!"
Neumann ra lệnh chuẩn bị xe ngựa, rồi bước nhanh ra khỏi sảnh đường với dáng điệu oai phong không hợp với thân hình hơi béo, theo sau Welt.
Để lại đám quý tộc ngơ ngác trước tình huống bất ngờ.
Ai nấy đều ngạc nhiên trước thái độ quyết đoán của Neumann.
"Đó là ngài Neumann vốn bị cho là tầm thường so với ngài Alfred sao?"
"Có lẽ ngài ấy chỉ bộc lộ năng lực khi rơi vào tình huống bất trắc chăng."
Những lời bàn tán xôn xao nổi lên khắp nơi.
"Nếu Điện hạ Alfred qua đời, Hoàng đế tiếp theo sẽ là người kế vị thứ hai, Điện hạ Cornelia sao?"
"Không không, nhìn quy mô tiệc đính hôn của ngài Neumann và tiểu thư Stacia đi. Có Hoàng tộc và Công tước Mavis chống lưng đấy? Có khi ngài Neumann sẽ lên ngôi cũng nên."
"Gốc gác nhà Bá tước Gaunahertz là Hầu tước Kleifdorf. Nghe nói trong ba quân đoàn, họ đang gia tăng ảnh hưởng ở cả Cận vệ, Trung ương Kỵ sĩ đoàn và gần đây là Cung đình Ma đạo sư đoàn. Ngược lại, nhà ngoại của ngài Cornelia, gia tộc Công tước Lau, đang thất thế do sai lầm của thuộc hạ Zaunas. Vụ này có khi lật kèo thật đấy."
"Xem ra chúng ta cũng phải quyết định thái độ thôi."
"Không thể bỏ lỡ cơ hội theo phe thắng cuộc được."
Không nhịn được cười.
Jade cười thầm trong bụng, ngoài mặt giả vờ nghiêm trọng, thong thả rời khỏi Đại sảnh đường.
Đúng như kế hoạch, đám kỵ sĩ Trung ương đã biến thành binh lính riêng của Welt chắc đã được bố trí tại các vị trí trọng yếu ở Đế đô.
Quân đoàn tư nhân từ lãnh địa Kleifdorf cũng đã xuất phát, và Petersia chắc chắn cũng bắt đầu chuẩn bị hành động quân sự.
Gia tộc Bá tước Elstead mưu sát Hoàng thái tử, nước láng giềng Lemursil bị nghi ngờ là cố tình gây ra cuộc đụng độ vừa rồi chứ không phải ngẫu nhiên. Danh nghĩa của Petersia sẽ là tham chiến để trừng phạt, dưới sự dẫn dắt của Hầu tước Kleifdorf - người đứng đầu Kỵ sĩ đoàn Đế quốc và là quý tộc quyền lực - đồng thời để tưởng niệm Hoàng thái tử nước láng giềng.
Giờ chỉ cần nhanh chóng khống chế Hoàng đế và Cornelia.
"Chúng ta cũng về Đế đô thôi."
Ngồi lên xe ngựa đón sẵn, Jade thở hắt ra một hơi dài.
Dù tập kích đêm không giết được Hoàng thái tử, nhưng dù hắn còn sống thì cứ khăng khăng đó là kẻ giả mạo là xong.
Những tin đồn xấu về gia tộc Bá tước Elstead lan truyền trong giới thượng lưu sẽ củng cố cho luận điệu đó. Rằng Bá tước Elstead gian ác đang giãy chết hòng trốn tránh trách nhiệm trong vụ ám sát Hoàng thái tử tại lãnh địa mình.
Sử dụng cả các tòa báo thân tín để lan truyền tin đồn đó thành sự thật.
"Tuy nhiên, Phụ hoàng hiện tại chắc đang ở biệt thự ngoài Đế đô chứ không phải trong cung. Còn Cornelia mà Hầu tước Kleifdorf muốn bắt giữ thì đang bình an vô sự ở đây."
Chắc giờ này chúng đang xông vào phòng trống và hoảng loạn lắm đây, Alfred cười khẩy khục khục.
"Mà này, huynh trưởng. Huynh nắm rõ tình hình Đế đô xa xôi thật đấy."
"Cỡ như huynh thì nhìn thấu chuyện trong Đế quốc dễ như trở bàn tay ấy mà."
"Không thể nào......"
"Đùa thôi."
Alfred cười với Cornelia, rồi lấy từ trong túi áo ra một mảnh pha lê vỡ.
"Câu trả lời là cái này."
Ma đạo tinh thể dùng để liên lạc. Một loại ma đạo cụ quý giá, là tinh thể được yểm ma pháp rồi đập vỡ làm đôi, những người giữ các mảnh vỡ có thể nói chuyện với nhau.
Có vẻ anh dùng cái này để trao đổi với thuộc hạ đang ẩn nấp trong Đế đô.
"Nào, dù có lẽ bị Hầu tước Kleifdorf giật dây, nhưng đứa em trai bất hiếu của ta có vẻ đã quyết định chơi lớn rồi. Neumann định gửi trát triệu tập cho Lloyd, nhưng chúng ta sẽ không đáp lại. Dù sao ta cũng chưa chết mà. Chà, dù có báo là ta còn sống thì chúng cũng sẽ dựng chuyện ta là kẻ giả mạo thôi."
Alfred nheo mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười.
"Sớm muộn gì quân đội cũng sẽ được phái đến lãnh địa Elstead. Nếu Hầu tước Kleifdorf đang nắm giữ Trung ương Kỵ sĩ đoàn ra lệnh, các con đường sẽ bị phong tỏa. Vì thế, trước khi Erz bị bao vây hoàn toàn, mọi người hãy thoát khỏi đây."
Nói rồi, Alfred nhìn quanh khuôn mặt những người đang ngồi tại bàn, bắt đầu từ Cornelia, và cuối cùng dừng lại ở cô em gái cùng dòng máu với mình.
"Như huynh đã nói trước đó, Cornelia. Muội và tiểu thư Leticia hãy đến Vương quốc Lyon. Đi qua hầm mỏ Majil từ Erz này để đến biên giới với Lyon."
1 Bình luận