[791] Beta Fish (1)
Cơ quan Tình báo Quốc gia Arachne đã trình nộp hồ sơ.
Hiện tại, mục tiêu dường như đang dẫn dắt một bang hội đánh thuê tại Timaros, một thành phố thương mại nhỏ gần thủ đô Bangol.
‘Đoàn đánh thuê Jacetin sao...’
Cô đã bỏ đi họ của mình nhưng không thay đổi tên, và quân số chỉ vỏn vẹn khoảng 10 người.
Đó là một cuộc sống bình thường nếu không muốn nói là tầm thường, nhưng để đổi lấy sự bình yên này, chắc hẳn cô đã phải từ bỏ quá nhiều thứ.
“Timaros nằm ở đâu?”
Pharonika nuốt nước bọt cái ực rồi nói.
“Có một thành phố nhỏ nằm cách Bangol 14 km về phía Đông. Ta sẽ ra lệnh cho phép ngài ra vào nơi đó.”
“Cảm ơn vì đã hợp tác. Vụ khủng bố cứ để giải quyết xong việc cấp bách này rồi chúng ta sẽ bàn bạc sau.”
Chỉ sau khi Shirone cầm hồ sơ rời khỏi Đại Sảnh, Pharonika mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Phù, đúng là một người đáng sợ.”
Quan Chấp Chính cúi đầu với gương mặt cắt không còn giọt máu.
“Thần xin lỗi, Bệ hạ. Thần không ngờ dù đã dâng cả Miss Arachne mà ngài ấy vẫn có thể ngoảnh mặt làm ngơ như vậy...”
“Không, thế này là được rồi. Vì đã nhắc đến từ ‘khủng bố’, chắc chắn ngài ấy sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu.”
Dù vậy, khí thế của Shirone mạnh mẽ đến mức đủ để nghiền nát uy nghiêm của một vị vua thuộc Thất Vương Tinh.
‘Đó là ánh mắt của kẻ gánh vác cả thế giới sao?’
Lúc đầu, khi nghe tin Shirone trong số các Ngôi sao của Tháp Ngà sẽ đến, họ đã reo hò vui sướng.
“Dù sao thì...”
Nhưng giờ đây, suy nghĩ của họ đã hoàn toàn thay đổi.
“Đối mặt với một Ngũ Đại Thánh mà có thể dàn xếp đến mức này, chẳng phải chúng ta cũng đã phòng thủ thành công rồi sao?”
Quan Chấp Chính lặng lẽ gật đầu.
___
Từ vương thành, Shirone bay vút lên theo phương thẳng đứng rồi lao thẳng về phía thành phố nhỏ nằm nơi đường chân trời.
Khi đến cổng vòm lối vào, đội trưởng đội cảnh vệ đã nhận được tin báo từ trước, dõng dạc chào hỏi.
“Chào mừng ngài đã đến. Tôi đã nhận được chỉ thị phải đảm bảo không để ngài gặp bất kỳ trở ngại nào trong công việc. Ngài có cần gì không ạ?”
“Tôi chỉ muốn tham quan một chút thôi.”
Cậu muốn xử lý công việc một cách lặng lẽ.
“Đó là vinh dự của Timaros. Nếu cần bất cứ điều gì, xin ngài hãy tìm đến đội cảnh vệ gần nhất.”
Shirone gật đầu rồi đi qua cổng vòm, vô số cửa hàng san sát nhau dọc theo con đường đất.
‘Có lẽ vì đang trong thời gian diễn ra Đại hội Hoa hậu Thế giới sao?’
Khách nước ngoài còn đông hơn cả dân bản địa, chính vì thế mà khu chợ mang bầu không khí như một lễ hội.
Vượt qua đám đông chen chúc trên phố để tìm đến khu vực các hội nhóm, nơi này trở nên vắng vẻ rõ rệt.
Đi ngang qua các hội thợ rèn, giả kim thuật, dược phẩm và hồi phục, cuối cùng nơi cậu tìm kiếm cũng xuất hiện.
Hội Đánh thuê Jacetin.
Việc bảo vệ một thành phố nhỏ đã có đội cảnh vệ lo liệu, nên tòa nhà này trông có vẻ chẳng có mấy việc để làm.
“Xin lỗi, có ai ở đây không?”
Những chiếc bàn trống trải nằm rải rác, quầy tiếp tân cũng không có người.
Tại một chiếc bàn trong góc, một nhóm người đang đặt chai rượu bên cạnh và chơi bài, đồng loạt quay đầu lại.
“Gì đây, nhóc con?”
Kẻ buông lời khiếm nhã ngay lần đầu gặp mặt là một gã chột mắt, hơi men đã khiến lưỡi hắn líu lại.
‘Chắc là chẳng có ai tìm đến nên mới thế này...’
Shirone suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Tôi đang tìm một người. Mọi người có thể giúp tôi không?”
Một người phụ nữ béo mập ngồi bên phải chiếc bàn bật dậy tiến lại gần.
“Ô kìa, khách hàng đấy à. Mời đi lối này.”
Bà ta lạch bạch đi vào quầy tiếp tân, vỗ cái 'bạch' lên cuốn sổ đăng ký khiến bụi bay mù mịt.
“Tìm người là chuyên môn của chúng tôi. Cậu muốn tìm ai?”
“Amery Jacetin.”
Sắc mặt người phụ nữ tái nhợt, đôi tay đang đánh bài của đám lính đánh thuê cũng khựng lại trân trân.
Người phụ nữ hỏi lại.
“Xin lỗi, cậu bảo tìm ai cơ?”
“Amery Jacetin. Tôi nghe nói đội trưởng đội đánh thuê ở đây dùng cái tên Jacetin.”
Gã chột mắt ra lệnh.
“Đóng cửa lại.”
Cánh cửa đóng sầm lại với một tiếng động lớn, một gã đàn ông tóc đen không biết từ đâu xuất hiện, tay cầm kiếm canh giữ lối vào.
‘Thực lực khá đấy.’
Tất nhiên không phải là cậu không nhận ra hành tung của hắn, nhưng so với hội Silvering mà cậu từng tham gia, trình độ ở đây cao hơn hẳn.
“Tốt nhất là nói cho rõ ràng đi, nhóc con.”
Gã chột mắt chĩa khẩu súng lắp Ma Tinh Đạn vào cậu.
“Ngươi nghe cái họ Amery đó từ ai?”
Thông qua câu hỏi của hắn, Shirone nhận ra Jacetin đã kể về quá khứ của mình cho thuộc hạ nghe.
‘Nói cách khác, đây là một đoàn đánh thuê được gắn kết bởi sự tin tưởng tuyệt đối. Phải cẩn thận lời nói thôi.’
Shirone giơ hai tay lên.
“Tôi không đến đây để đánh nhau. Tôi đến vì có việc muốn nhờ cô Jacetin. Cứ coi như đây là một yêu cầu đi.”
“Ta đã cảnh báo rồi mà.”
Khẩu súng của gã chột vang lên tiếng 'tạch', hai gã đàn ông khác cũng rút trường kiếm sáng loáng ra.
“Nói cho tử tế vào.”
Cùng lúc đó, Ma Tinh Đạn khạc lửa lao tới, gã tóc đen canh cửa cũng cầm đoản đao lao thẳng vào cậu.
“Cái này...!”
Shirone dùng Dịch Chuyển né được viên Ma Tinh Đạn, khiến bức tường phía sau nổ tung với tiếng vang chói tai.
“Cẩn thận! Hắn là ma pháp sư!”
“Ma pháp sư?”
Những gã cầm trường kiếm chạy dọc theo bức tường rồi lao mình xuống từ hai phía trái phải của Shirone.
“Dù vậy thì cũng chỉ là một thằng nhóc thôi!”
Những thanh trường kiếm chém xuống tạo thành hình chữ X với âm thanh ghê rợn, nhưng Shirone đã không còn ở đó.
“Tôi đã bảo là không cần thiết phải đánh nhau mà...!”
Tiếng của Shirone bị vùi lấp trong những tiếng nổ của Ma Tinh Đạn, những bức tường xung quanh liên tục nổ tung.
‘Đây là cửa hàng của các người mà!’
Có vẻ như họ chẳng hề quan tâm.
‘Hoặc là họ đánh giá mình nguy hiểm đến mức đó...’
Dù chưa thấy mặt nhưng Shirone có thể mường tượng được Jacetin đã sống một cuộc đời như thế nào.
“Giết nó đi! Hậu quả ta sẽ chịu!”
Người phụ nữ hét lên, gã tóc đen cầm đoản đao theo thế ngược tay áp sát Shirone.
‘Quả nhiên, kẻ này là mạnh nhất.’
Nhận ra tình hình không thể nói chuyện bằng lời, Shirone rút Quang Xích ra trói chặt lấy cơ thể hắn.
“Ư... Cái gì thế này...! Á á á!”
Cùng lúc đó, gã tóc đen bị lộn ngược lại, sợi xích dài thêm ra quất quanh hội quán, trói nghiến tất cả mọi người.
“Buông ra! Thả ta ra, thằng khốn này!”
Cậu trói cổ chân của những gã cầm trường kiếm cố định xuống sàn, và cuối cùng là quấn chặt hai tay gã chột mắt ra sau lưng.
“Phù.”
Trong lúc Shirone đang lấy lại nhịp thở, người phụ nữ nấp dưới quầy tiếp tân bất ngờ rút ra một ống tiêu và thổi kim độc.
“Phập!”
Cây kim tẩm kịch độc lao tới, nhưng trong mắt Shirone – người đã thi triển ma pháp ‘Dừng’ – nó trông như thể đang đứng yên.
“...”
Khi cậu dùng ngón trỏ và ngón cái bắt lấy cây kim ngay trước mắt, đôi mắt của những gã đang bị trói bởi Quang Xích lồi cả ra vì kinh ngạc.
“B-Bắt được bằng tay không.”
Ma pháp ‘Dừng’, lại còn là bắt lấy một cây kim đang bay trong trạng thái phân tách thời gian, đối với kinh nghiệm của họ là chuyện không tưởng.
‘Nghe nói người ta dành cả đời để làm chậm đi 1% thời gian...’
Phải đạt đến tầm cỡ thiên tài hệ Quang tử như Alpheas thì tốc độ thời gian mới chậm lại một cách đầy mộng ảo như vậy.
“Ngươi... rốt cuộc là ai?”
Ngay khi gã chột mắt vừa dứt lời, đồng tử của hắn liếc nhanh sang bên cạnh, người phụ nữ ở quầy tiếp tân lại nạp thêm kim độc.
“Á!”
Quang Xích đã nhanh hơn một bước, quấn lấy người bà ta rồi treo ngược lên trần nhà.
“Được rồi, ta hiểu rồi! Ta chính là Amery Jacetin đây! Thế nên hãy thả mọi người ra đi! Ta sẽ nói chuyện với ngươi!”
Nếu là thật thì cần phải kiểm chứng.
“Cô có thể cho tôi xem vết thương không?”
Gương mặt đám lính đánh thuê trở nên nghiêm trọng.
‘Thằng nhóc này, nó biết hết mọi chuyện rồi mới đến đây.’
Đúng lúc đó, cánh cửa sau bật mở, một người phụ nữ với mái tóc còn ướt sũng như thể vừa tắm rửa xong bước vào.
“Lũ khốn này! Các người định phá nát cái nhà này đấy à? Sao mà ồn ào...”
Cô ấy mang vẻ ngoài cứng cỏi, phong trần, trên vai khoác một khẩu súng đã được cải tiến dành cho xạ thủ bắn tỉa.
Qua cánh cửa, có thể thấy một bãi tập bắn.
“Cái gì đây, cái tình cảnh nực cười này là sao?”
Sau khi quan sát cảnh tượng thảm hại xung quanh, cô ấy khóa chặt ánh nhìn vào Shirone.
“Là ngươi sao? Kẻ đang treo thuộc hạ của ta lên?”
Gã chột mắt hét lên.
“Đội trưởng! Chạy đi! Thằng nhóc này biết về cái họ đó đấy!”
Đôi lông mày nhướng lên trong thoáng chốc, nhưng đúng chất là người trong cuộc, Jacetin không hề hành động thiếu suy nghĩ.
“...Thả người của ta ra.”
Vì cảm nhận được sự kháng cự mang đầy sát khí của đám lính đánh thuê thông qua Linh Vực, nên cậu không thể buông tay.
“Cô là Amery Jacetin sao?”
“Phải. Có gì thì cứ nói với ta.”
Nếu đây cũng là một cái bẫy giống như người phụ nữ ở quầy tiếp tân, thì xác nhận bằng mắt là chính xác nhất.
“Cho tôi xem vết thương ở mạn sườn.”
Gã chột mắt vùng vẫy.
“Đội trưởng! Tôi bảo cô chạy đi mà! Thằng khốn! Mau thả ta ra! Tao mà ra được tao sẽ giết mày... Á á!”
Khi Quang Xích siết lại, gã chột thét lên, tất cả những người bị kết nối bởi sợi xích đều nhăn mặt đau đớn.
“Hự...!”
Jacetin hét lớn.
“Dừng lại!”
Nắm lấy vạt dưới của chiếc áo, cô kéo ngược lên tận cổ, để lộ làn da trần và khuôn ngực phập phồng.
“Được rồi chứ? Giờ thì thả người của ta ra.”
“Đ-Đội trưởng...”
Trước cảnh tượng ngại ngùng, đám đàn ông đều quay mặt đi, trong khi Shirone lại nhìn chằm chằm vào mạn sườn của cô.
‘Có thật.’
Vết sẹo mà hẳn là một vết thương chí mạng vào thời điểm đó hiện lên rõ mồn một dọc theo xương sườn.
“Sao? Muốn xem cả bên dưới luôn không?”
Shirone giải trừ Quang Xích.
“Hự!”
Người phụ nữ từ trần nhà rơi xuống, đám thuộc hạ ngã khụy xuống sàn, ôm lấy cơ thể đau nhức.
“Thật thảm hại...”
Jacetin tặc lưỡi, nhưng không giấu nổi sự lo lắng trong ánh mắt.
‘Đúng là một người mạnh mẽ.’
Cậu cảm nhận được khí thế của một quân nhân đã từng bước qua ranh giới sinh tử.
“Được rồi, ta chính là Amery Jacetin. Giờ ngươi định làm gì? Giết ta sao?”
“Tôi đã nói rồi, tôi không đến đây để đánh nhau. Càng không có ý định làm hại cô.”
“Vậy sao?”
Jacetin có vẻ không mấy mặn mà.
“Được thôi, để ta nghe thử xem. Ngươi muốn nói chuyện riêng phải không? Vậy thì có một nơi rất thích hợp đấy.”
Đó chính là bãi tập bắn nơi cô thường xuyên lui tới.
“Đội trưởng! Chúng tôi sẽ đi cùng! Úi!”
Gã chột mắt định bật dậy nhưng cơn đau thấu xương khiến hắn lại phải ngồi phịch xuống.
“Lo mà giữ cái thân đi. Hơi một tí là làm quá lên...”
Sau khi Jacetin và Shirone rời đi bằng cửa sau, người phụ nữ ở quầy tiếp tân mang thuốc mỡ đến.
“Bôi cái này đi. Da thịt bị trầy hết rồi kìa.”
Gã chột mắt vừa bôi thuốc vừa nhìn những vết xích hằn trên da, mặt nhăn như khỉ ăn gừng.
“Chết tiệt! Phải mặc áo dài tay thôi. Thế này thì đi đứng kiểu gì? Ai nhìn vào lại tưởng mình bị biến thái mất.”
Gã cầm trường kiếm nhìn về phía cửa sau.
“Liệu có ổn không? Thực lực thằng nhóc đó không phải dạng vừa đâu. Hay là chúng ta cứ đi theo xem sao?”
“Hừ, không phải dạng vừa?”
Gã tóc đen lên tiếng.
“Ngươi tưởng thực lực bình thường mà áp chế được ta sao? Mà thôi, với lũ các người thì chắc là có thể đấy.”
Gã chột mắt nhe răng.
“Cái thằng này! Người ta đang bực mình còn đổ thêm dầu vào lửa nữa.”
“Ý ta là nếu nó muốn giết thì chúng ta đã chết từ lâu rồi.”
Tất cả im lặng.
“Nếu nó có ác ý thì chúng ta chẳng còn ngồi đây đâu. Thế nên đội trưởng mới ngoan ngoãn đi theo. Cứ tin tưởng và giao phó cho cô ấy đi.”
“...”
Gã chột mắt thổi phù phù vào vết thương trên vai đã bôi thuốc mỡ.
“Chắc là sẽ không để lại sẹo đâu nhỉ?”
Đoàng!
Tiếng nổ của Ma Tinh Đạn vang lên.
“Tiếp theo!”
Mỗi khi bia bắn được dựng lên ở sườn núi, khẩu súng bắn tỉa lại giật mạnh không sai một li.
“Tiếp theo!”
Đứng bên cạnh quan sát Jacetin đang miệt mài tập bắn, Shirone chìm vào suy nghĩ.
‘Cô ấy đang bắn cái gì vậy?’
Đó là kỹ thuật bắn súng gần như thần thánh, thứ không thể có được nếu không rèn luyện mỗi ngày.
‘Ngay cả bây giờ cô ấy cũng đang chiến đấu.’
Cuối cùng, Jacetin cũng lên tiếng.
“Nếu không phải là sát thủ thì ngươi đến đây làm gì?”
“Tôi đến để nhờ cô một việc.”
“Nhờ vả? Nhờ ta sao?”
Kéo cần gạt, tiếng ‘lạch cạch’ vang lên, vỏ đạn bị tống ra từ bên hông khẩu súng bắn tỉa.
“Hãy giết Havitz giúp tôi.”
Hơi thở của cô bỗng khựng lại, đôi vai bắt đầu run rẩy dữ dội như một trận sóng thần đổ ập tới.
“T-Tiếp theo!”
Ngay khi bia vừa dựng lên, cô đã bóp cò, nhưng viên Ma Tinh Đạn nổ tung ở một nơi hoàn toàn sai lệch.
“Havitz...”
Sự sợ hãi cuộn trào trong đôi mắt của Jacetin.
0 Bình luận