Tập 27

Chương 650: Cách họ sống (3)

Chương 650: Cách họ sống (3)

[650] Cách họ sống (3)

Rian không hiểu hết những lời Shirone nói, nhưng đó chính là điều mà cậu muốn truyền đạt.d

“May mà đến Hội. Có lẽ tôi đã suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.”

“Hừ, Ra Enemy thì tôi không biết, chứ cái Hội này thì tôi không đồng tình nổi. Tất nhiên tôi công nhận cậu, nhưng nếu họ chỉ mới nghe tên cậu đã run như cầy sấy thì chẳng có gì đáng bận tâm cả.”

Rian trút bỏ nỗi bất mãn tích tụ từ tầng 1.

“Mấy cái Thẻ Thông Tin cũng vậy. Họ bảo chưa ai xem, nhưng ai mà biết được? Ngày mai khi chúng ta đi rồi, họ lại đem bán tiếp với giá 2 Vàng cho xem.”

“Ha ha! Thực ra với một hệ thống quy mô thế này thì không dễ lừa đảo đâu. Vì nếu chúng ta nghi ngờ, thì tất cả mọi người cũng sẽ nghi ngờ.”

“Hừm, dù vậy thì chỉ vì xem qua một lần mà giá giảm tận 50 Bạc thì lỗ quá. Nếu sau này phải mua hàng trăm tấm thì tính sao?”

“Tôi vẫn sẽ mua.”

Shirone nắm chặt những lá bài trong tay.

“Mọi người thường coi những khoảng thời gian dài là mơ hồ. Ví dụ như khi phải làm gì đó trong vòng 1 năm chẳng hạn. Nhưng suy cho cùng, 1 năm cũng được tạo nên từ sự tích tụ của từng giây.”

“Thì đúng là vậy.”

“Giả sử việc chúng ta tìm thấy Ra Enemy mất 1 năm lẻ 30 phút, còn một người khác chỉ mất 1 năm 29 phút thì sao?”

Rian chớp mắt.

“Vì tương lai quá xa nên chúng ta không thể cảm nhận rõ ràng, nhưng những tình huống như vậy có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Và thực tế, đó chính là cách thế giới của chúng ta đang vận hành ngay lúc này.”

Shirone dựng lá bài lên.

“Chênh lệch 1 phút. Việc cậu xem thông tin sớm hơn dù chỉ một ngày có thể định đoạt thắng bại. Nếu chỉ vì 1 phút mà nỗ lực của cả năm trời tan thành mây khói, thì việc trả thêm 50 Bạc không phải là lỗ.”

Đó chính là triết lý của những kẻ sống trong thế giới này.

Nơi không ai chỉ đường dẫn lối, và mỗi người phải tự mình làm lấy từ đầu đến cuối.

‘Mình đã quá non nớt.’

Cậu chợt nhận ra bấy lâu nay đã có biết bao người tài giỏi ở bên cạnh, và nhờ có họ mà mọi việc mới trở nên dễ dàng đến thế.

Shirone ném những lá bài lên giường.

“Tất nhiên nghỉ ngơi cũng rất quan trọng. Không ai có thể chạy suốt 1 năm mà không ăn không ngủ. Chúng ta sẽ phải đưa ra vô số những quyết định đúng đắn.”

“Ý cậu là nếu quá chấp nhặt vào những thứ nhỏ nhặt thì sẽ bỏ lỡ những điều thực sự quan trọng sao. Vì thế nên cậu mới mua toàn bộ Thẻ Thông Tin.”

“Ừ. Tôi không biết cái nào sẽ giúp ích cho chúng ta. Tôi nghĩ các ma pháp sư ở các Hội khác chắc cũng sẽ có phán đoán tương tự thôi.”

Đúng lúc đó, Estera gõ cửa.

“Shirone, cậu có trong đó không?”

“Vâng, cô vào đi ạ.”

Chờ đến khi nhận được lời cho phép, cô mới bước vào với đơn đăng ký gia nhập Hội và một cây bút.

“Tôi đã điền sẵn các thông tin cần thiết rồi. Cậu chỉ cần kiểm tra lại và ký tên vào đây là được.”

Shirone xem xét các điều khoản.

Cấp bậc thành viên được chia thành: Tân Binh [note88329], Kỳ Cựu [note88330], Lão Luyện A [note88331], và Lão Luyện B [note88332]. Tiền phí hoa hồng cũng như phúc lợi đều khác biệt một trời một vực.

“Hừm.”

Thấy Shirone đang xem xét cấp bậc Tân Binh, Estera nhanh chóng giải thích thêm.

“Hội cam đoan sẽ dành cho cậu sự đãi ngộ tốt nhất. Tuy nhiên, dù vậy tôi cũng không thể tự ý nâng cấp bậc thành viên được. Chuyện này…… đối với các thành viên khác, nó giống như sinh mạng của họ vậy.”

Cấp bậc càng cao, việc kiếm tiền càng dễ dàng, và nó cũng trực tiếp liên quan đến danh dự.

“Không sao đâu ạ. Tôi cũng đã đoán là như vậy rồi.”

Thành thật mà nói, nếu cô đưa ra đặc quyền nâng cấp bậc ngay lập tức, sự tin tưởng của cậu đối với Bang Hội có lẽ đã giảm sút.

“Thay vào đó, Hội sẽ chi trả toàn bộ chi phí phát sinh cho những ủy thác mà cậu đảm nhận. Nếu cậu gửi tiền tại Hội, tôi có thể nâng mức lãi suất lên mức ưu đãi đặc biệt.”

Shirone nói thẳng thắn.

“Cô Estera, thực ra tôi không định hoạt động lâu dài ở Hội Silvering đâu.”

“Tôi biết chứ. Những ma pháp sư nổi tiếng thế giới đều như vậy cả. Chỉ cần cậu không rút tên, các điều kiện hợp đồng tôi đưa ra sẽ có hiệu lực trong 5 năm. Nếu là Bang Hội ở quốc gia khác, cậu hoàn toàn có thể gia nhập song song.”

Thứ Estera muốn là một tờ văn bản chứng minh Arian Shirone đã gia nhập Hội Silvering.

Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để họ chiếm ưu thế trước hai Hội đối thủ là Xe Chiến Mã và Huyết Hoa Hồng.

Shirone cũng có cùng suy nghĩ nên không thấy quá áp lực.

‘Nếu ở trong nước, có Bang Hội chắc chắn sẽ tiện hơn.’

Nhận lấy cây bút, Shirone hỏi.

“Nhưng việc rút lui vẫn là tự do đúng không ạ?”

“Tất nhiên rồi. Tôi cũng là ma pháp sư mà. Tôi không ngốc đến mức đó đâu.”

Dù biết khả năng giữ chân Shirone là rất thấp, nhưng cô không định bỏ cuộc dễ dàng.

‘Trước mắt, những gì một Quản lý có thể làm thì tôi đã làm hết rồi.’

Cuộc chiến thực sự sẽ bắt đầu sau khi Shirone đặt chân tới Bashka - nơi đặt trụ sở chính của Hội Silvering.

“À, còn về việc ủy thác.”

Estera lấy một bức thư từ trong lòng áo ra.

“Dù sao mục đích của cậu cũng không phải là hoạt động tại Hội đúng không? Vậy thì việc này là thuận tiện nhất. Thù lao cũng khá cao.”

“Chỉ cần chuyển thư thôi ạ?”

“Ừ. Hãy đến địa chỉ ghi trên đó và tận tay giao cho người tên Brooks. Bên trong có đính kèm giấy xác nhận, hãy lấy chữ ký của ông ta rồi đến Hội Silvering ở thủ đô. Ở đó họ sẽ trả cho cậu 87 Vàng. Tất nhiên đó là số tiền sau khi đã trừ phí hoa hồng.”

“87 Vàng? Nhiều vậy sao ạ?”

Chỉ để chuyển một bức thư thì thù lao đó là quá cao.

“Tiền ủy thác không phải lúc nào cũng quyết định dựa trên độ nguy hiểm. Đôi khi việc tìm một con mèo lạc cho quý tộc còn có thù lao cao hơn cả việc chiến đấu liều mạng đấy.”

“Ra là vậy.”

“Tất nhiên loại ủy thác này không phải ai cũng được giao. Cậu cứ coi đây là minh chứng cho sự tin cậy của Hội đi.”

“Tôi mở ra xem được không ạ?”

Cậu không có sở thích đọc trộm thư người khác, nhưng vì thư không được niêm phong nên cậu muốn tránh những rắc rối về sau.

“Không sao. Người ủy thác không hề yêu cầu điều đó.”

“Vì làm vậy càng dễ bị nghi ngờ hơn sao?”

Bản tính con người là càng giấu giếm thì càng muốn đào bới.

“Cũng tùy vào loại việc nữa. Có thể họ thực sự không nghĩ ngợi gì. Nhưng lần này có lẽ phán đoán của cậu đúng đấy. Bức thư được viết bằng mật mã. Là mật mã cá nhân nên ngay cả tôi cũng không đọc được.”

“Mật mã sao.”

Dù nghe có vẻ là một nhiệm vụ nhàn hạ, nhưng cậu có cảm giác mức thù lao 87 Vàng này vẫn ẩn chứa độ nguy hiểm tương xứng.

“Tôi hiểu rồi. Đến thủ đô tôi sẽ giao nó.”

Estera đứng dậy hỏi.

“Mấy giờ các cậu xuất phát? Tôi sẽ chuẩn bị sẵn một chiếc xe nhà lưu động.”

“Dạ? Đến mức đó thì……”

Theo Shirone biết, ngay cả loại xe nhà rẻ nhất thì phí thuê một ngày cũng đã hơn 10 Vàng.

“Không sao mà. Tôi đã nói rồi, mọi chi phí phát sinh đều do Hội chi trả.”

Với cái danh của Shirone thì Hội đã lãi chán rồi, nhưng quan trọng hơn, đây là nước cờ để dẫn dụ cậu đến trụ sở chính của Silvering một cách tự nhiên nhất.

Vì gia nhập Hội là để chuyến đi đạt hiệu quả cao nhất nên Shirone cũng không câu nệ những chuyện nhỏ nhặt.

“Ngày mai khi mặt trời mọc, chúng tôi sẽ xuất phát ngay.”

“Được. Vậy tôi sẽ chuẩn bị như thế. Cần gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Sau khi Estera rời đi, Shirone và Rian nhìn nhau rồi nhún vai.

Quả thực, mọi thứ đều trở nên thuận tiện.

___

Hai người thức dậy trước khi mặt trời mọc, vệ sinh cá nhân rồi xuống tầng 1.

Các thành viên Hội vẫn chưa đến giờ làm việc, và tại khoảng sân trống phía sau cửa sau, một chiếc xe nhà lưu động cỡ nhỏ đã chờ sẵn.

Estera dẫn theo một người đàn ông ngoài 50 tuổi với những nếp nhăn sâu trên trán bước lại gần.

“Xin giới thiệu. Đây là Austin, thành viên Hội sẽ dẫn đường cho các cậu đến thủ đô. Ông ấy 53 tuổi, chuyên môn hệ Hỏa. Cấp bậc Lão luyện A.”

“Chào bác. Cháu là Shirone ạ.”

“Tôi là Austin. Mong được giúp đỡ.”

Dáng người gầy gò cùng ánh mắt sắc sảo của ông toát lên vẻ ngoan cố của một người đã trải qua nhiều sương gió.

“Lên xe đi, chúng ta xuất phát ngay đây.”

Khi Shirone và Rian đã vào trong xe, Austin trừng mắt nhìn Estera đầy giận dữ.

“Cô đang làm cái trò gì thế hả? Bảo tôi đi làm phu xe cho mấy đứa Tân binh vừa mới gia nhập ngày hôm qua sao?”

“Đâu phải Tân binh bình thường đâu bác.”

Austin biết Shirone là ai, nhưng lòng tự trọng tích lũy suốt hơn 30 năm hành nghề ma pháp sư không dễ gì bị bẻ gãy.

“Dù vậy thì tại sao lại là tôi? Còn những đứa khác mà.”

“Ôi trời, người hiểu biết như bác sao lại nói thế? Không phải bảo bác làm phu xe, mà là bảo bác đưa Shirone đến trụ sở chính. Như vậy Hội sẽ được mở rộng thế lực, chẳng phải cũng tốt cho bác sao? Tôi sẽ trả thù lao hậu hĩnh cho bác.”

“Cô tưởng tôi ở lại Silvering đến tuổi này là vì tiền sao? Dù có là đại ma pháp sư đi chăng nữa thì cũng không có quyền can thiệp vào cuộc đời tôi.”

Thấy ông lão vẫn không chịu nhượng bộ, Estera thở dài.

“Bác Austin, bác đã bao giờ gặp đại ma pháp sư chưa?”

“Chưa.”

“Đúng thế. Tôi cũng chưa từng gặp. Vậy nên……”

Estera nghiến răng nói.

“Cả hai chúng ta có thể im lặng và cứ thế làm việc được không? Tôi cũng đang sốt ruột đến héo cả người đây này!”

Cô không muốn đối xử tệ bạc với người đã gắn bó với Hội 30 năm, nhưng với trường hợp của Shirone thì lại là chuyện khác.

Ý cô là: Nếu không muốn làm thì cứ việc rời đi.

Trước sự coi thường vượt ngoài dự tính, Austin cắn môi, nhưng cuối cùng ông vẫn quay người đi với vẻ mặt đầy bi thiết.

“……Biết rồi.”

Một bậc Lão luyện A thừa hiểu đây là thế giới mà tiền bạc thống trị tất cả.

“Tôi xin lỗi. Chắc tại thức trắng đêm chuẩn bị nên thần kinh hơi nhạy cảm.”

Lòng Estera cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng công việc là công việc.

“Tôi hiểu nỗi khổ của cô mà. Quản lý đâu phải ai cũng làm được.”

Vì miếng cơm manh áo nên ai cũng phải làm việc thôi.

Austin leo lên ghế tài xế, chỉnh lại yên ngựa rồi mở cửa sổ khoang hành khách nói.

“Xuất phát đây. Tôi sẽ đi con đường nhanh nhất, các cậu cứ thoải mái nghỉ ngơi đi.”

“Vâng, cảm ơn bác ạ.”

Shirone không phải kẻ thiếu tinh tế, cậu biết dù có nói gì cũng chỉ tổ khiến Austin thêm đau lòng, nên tốt nhất là cứ ngoan ngoãn nghỉ ngơi.

Rời khỏi thành phố Kentra, chiếc xe băng qua bình nguyên bao la của Sadia - quê hương của Neid - rồi tiến vào đoạn cuối của dãy núi Địa Thứ.

Nghĩa là chỉ còn khoảng 3 tiếng nữa là đến thủ đô.

“Hử?”

Gương mặt của Austin - người nãy giờ vẫn im lặng cầm lái - lần đầu tiên lộ vẻ biến sắc.

“Cái gì thế kia?”

Một người phụ nữ loạng choạng như bị thương đang đi thẳng về phía chiếc xe.

Austin, người đã nếm trải đủ mọi phong ba bão táp, dừng ngựa từ đằng xa.

‘Nơi này cách thành phố khá xa, sao lại có người ở đây chứ…….’

“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Phát hiện ra chiếc xe, người phụ nữ một tay túm lấy vạt áo rách nát, vừa chạy tới vừa kêu cứu.

“Đứng lại!”

Một quả cầu lửa bùng lên trên tay Austin.

Thấy người phụ nữ vẫn không dừng lại, ông ném ngọn lửa xuống điểm giữa hai bên.

“Á!”

Lần này, Austin gằn giọng, hai tay đều đã sẵn sàng Ma Pháp Hỏa Cầu.

“Đừng có giở trò gian trá! Hoả Ma pháp của ta không có lòng khoan dung đâu!”

Shirone và Rian mở cửa hai bên xe bước xuống.

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Cứ vào trong đi. Chút chuyện vặt thôi.”

Trong mắt Shirone, đây không phải chuyện vặt.

“Hình như cô ấy bị thương?”

“Bị thương thì có. Nhưng người bị thương đâu phải chúng ta.”

Shirone hiểu lời của bậc Lão luyện này ám chỉ điều gì, nên thay vì tiếp cận, cậu chụm tay làm loa hét lớn.

“Này cô ơi! Có chuyện gì xảy ra thế?”

Người phụ nữ đang ngồi sụp xuống trước bức tường lửa gào lên.

“Tôi bị băng cướp bắt cóc! Làm ơn hãy cứu tôi với!”

“Có băng cướp sao?”

Nếu vậy thì nơi này cũng không còn an toàn nữa.

“Để tôi ra xem.”

Trong khi Austin dùng Ma Pháp Hỏa Cầu yểm trợ từ xa, Rian tiến lại gần người phụ nữ.

Cô ta chỉ khoác trên mình một chiếc áo rách bươm, khắp người đầy những vết trầy xước như thể vừa bị lăn xuống núi.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Người phụ nữ túm lấy ống quần Rian nói.

“Chỉ có mình tôi là thoát ra được thôi! Phải chạy mau khỏi đây thôi! Chúng sẽ đuổi theo tôi mất!”

Rian quay lại nhìn chiếc xe như muốn nhường quyền quyết định cho bạn mình, Shirone liền hỏi Austin.

“Chúng ta có thể cho cô ấy đi cùng không ạ?”

“Các cậu là người thuê xe mà. Nhưng tôi không khuyến khích việc đó đâu.”

“Ý bác là cô ấy đang nói dối sao ạ?”

“Cũng có thể. Nhưng sự nghi ngờ chẳng quan trọng đâu. Ý tôi muốn nói là, bất kể lời cô ta là thật hay giả, nếu chúng ta không can thiệp thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”

Có lẽ đó chính là tín điều của những kẻ xuất thân từ các Bang Hội.

“Nhưng nếu thực sự có băng cướp thì chúng ta cũng phải tránh đi chứ?”

Về điểm này, Austin không có gì để phản bác.

“Rian!”

Khi Shirone ra hiệu, Rian nắm tay đỡ người phụ nữ đứng dậy.

“Trước mắt cô cứ lên xe đã. Chúng ta sẽ nghe câu chuyện sau.”

“Cảm ơn! Thực sự cảm ơn các cậu rất nhiều!”

Run rẩy vì lạnh, người phụ nữ òa khóc nức nở trong sự tủi hờn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Rookie
Rookie
[Lên trên]
Senior
Senior
[Lên trên]
Veteran A
Veteran A
[Lên trên]
Veteran B
Veteran B