Cơ hội báo thù (2)
Sau khi đến Bộ tư lệnh số 2, Shirone và Flu đứng chờ trong phòng.
Dĩ nhiên, từ "chờ" chỉ là cách nói của các thành viên trong tổ đội, thực chất họ biết rõ tình cảnh này chẳng khác nào bị cách ly.
Sau khi quan sát động tĩnh bên ngoài, Flu ngồi xuống cạnh Shirone.
“Giờ thì nói đi. Rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Shirone bắt đầu giải thích từ những việc đã xảy ra trong buồng lái của Babel.
Về Cực Hạn Hệ Thống giúp đồng nhất hóa và truyền tải mọi tín hiệu. Về những ghi chép lịch sử của Babel mà cậu đã lấy được thông qua hệ thống đó.
Flu thở hắt ra một hơi dài rồi chìm vào suy tư.
Dù đã nghe qua về lịch sử Thiên Quốc nhưng đây hoàn toàn là một câu chuyện khác.
“Người bị xóa bỏ hồ sơ trong dự án Babel, liệu có phải là người liên quan đến Hoàn Nguyên không?”
McClaine Guffin.
Shirone cũng gần như chắc chắn về điều đó.
Trên hết, việc Guffin có liên quan đến đại tội mà Ikael đã phạm phải là một cú sốc lớn.
“Giờ nghĩ lại, tôi thấy dường như Guffin có lý do phải rời đi mà không liên quan đến công việc của thế giới này. Vì vậy ông ấy mới chọn phương pháp phức tạp là tái cấu trúc sau khi khởi tạo lại.”
“Cũng có thể, nhưng tôi nghĩ chuyện này có liên quan đến Cực Hạn Hệ Thống. Cơ chế hoạt động của nó thế nào?”
“Nó thiên về cảm nhận hơn là ngôn ngữ. Giống như chạm vào vật nóng thì thấy nóng, bị vật sắc đâm thì thấy đau, những tín hiệu như thế được phân loại gần như vô hạn và truyền đến.”
“Hừm, có vẻ tôi cũng hiểu sơ sơ rồi...”
Dù trí não có thể tiếp nhận nhưng nếu không phải là người trong cuộc thì không cách nào thấu cảm được.
“Theo nghĩa đó, tôi nghĩ Cực Hạn Hệ Thống là khái niệm đối nghịch với Tàng Thư Akashic. Nếu Tàng Thư Akashic cho rằng dù bộ phận biến đổi thì tổng thể vẫn hoàn hảo, thì Cực Hạn Hệ Thống lại phân định rạch ròi từng bộ phận. Nếu toàn bộ người Gaia được hợp nhất bằng Cực Hạn Hệ Thống, thì việc họ có thể đối đầu với Anke Ra cũng không phải là nói quá.”
“Nhưng nói ngược lại, chẳng phải số lượng càng giảm thì sức mạnh càng yếu đi sao?”
“Vâng. Vì tôi cũng chỉ mới ở mức phân biệt được ý nghĩa của tín hiệu mà thôi.”
Flu lại có ý kiến khác về điểm đó.
“Đó là một năng lực thực sự tốt. Nó sẽ giúp ích rất nhiều ngay cả ở nơi không biết ngôn ngữ này, và phương pháp ứng dụng sau này sẽ là vô hạn.”
“Vâng. Với điều kiện là phải sống sót rời khỏi đây đã.”
Trước lời đùa đầy ẩn ý của Shirone, Flu nở một nụ cười cay đắng.
“Cũng đúng. Mà nhân tiện, Babel đã đi đâu mất rồi? Vì là vũ khí đối kháng Thiên Quốc nên nó đã bay về phía Thiên Quốc rồi sao?”
“Cũng có khả năng. Dù sao thì cũng phải báo cáo lại cho anh Sein. Vì lỡ đâu có biến số lớn xảy ra.”
“Được rồi, tìm cơ hội nhờ anh Gadrak xem sao. Anh ấy có vẻ rất ghét việc phải ở lại đây.”
“Clove cũng vậy.”
Cả hai cùng bật cười khe khẽ.
___
Thiên Quốc tầng thứ 6, Zebul.
Kể từ khi Arius tiến vào Mộng Cảnh, Kariel chưa từng rời khỏi Đại Thế Giới Điện dù chỉ một giây.
Miro vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Sẽ không phải là việc dễ dàng.
Ngay cả với một kẻ tinh thông lòng người, việc trích xuất riêng ký ức về Miro giữa vùng năng lượng tinh thần hội tụ như Mộng Cảnh cũng khó tựa như thả một con cá xuống biển rồi mười năm sau đi câu lại đúng con cá đó.
‘Nếu là Brahma thì hẳn sẽ làm tốt thôi.’
Vì đó là vị Mara phát huy khả năng thấu thị đỉnh cao nhất trong các Mara, nên Kariel có thể tin tưởng giao phó.
Dù vậy, trên gương mặt xinh đẹp đang nhìn chằm chằm vào bộ xử lý trung tâm, bóng tối vẫn không hề tan biến.
Đúng lúc đó, dữ liệu của một thư mục đã được lưu trữ từ rất lâu trước đây trên màn hình chợt nhấp nháy.
Xem xét niên đại, đó là thông tin được cất giấu sâu đến mức ngay cả trong ký ức của thiên thần cũng đã mờ nhạt.
Đôi mắt Kariel lóe sáng khi lần mò tìm kiếm trong sự tò mò.
“Cái này là?”
Sau khi nhìn màn hình hồi lâu, Kariel nghiêng đầu như không thể hiểu nổi.
Babel đã giáng lâm.
Khi thử truy tìm vị trí, kết quả cho thấy đó là sự thật. Hiện tại, một chấm đỏ đang bay qua bầu trời Luyện Ngục với tốc độ cực nhanh hiện lên.
“Nhưng bằng cách nào?”
Chính Kariel là người đã phá hủy quy trình sản xuất Babel trong cuộc chiến với Gaia.
Tổng lãnh thiên thần của sự tái sinh Kariel không thích phương thức hủy diệt mà Uriel hay dùng.
Đó là một việc làm ngu xuẩn, không có tính xây dựng và không thể vãn hồi.
Thay vào đó, hắn đã cải tạo thuật toán trong chương trình Babel, tái thiết lập kẻ địch mà Babel nhận diện từ Thiên Quốc thành các thần dân.
Đó chính là lý do chủ yếu khiến cuộc kháng chiến lần 2 của Gaia đi đến thất bại.
“Ai đã kích hoạt nó?”
Kể từ sau khi Guffin bị xóa sổ, không còn Nephilim thuần chủng nào tồn tại ở Luyện Ngục. Cũng chẳng có lý do gì để một thiên thần đứng ra đánh thức Babel, trái với lời truyền dạy của Anke Ra.
Kariel nhận dữ liệu của Babel và hiển thị lên màn hình.
Kể từ khoảnh khắc chương trình hoạt động, màn hình mà Babel dò tìm được bắt đầu triển khai theo góc nhìn thứ nhất.
Một gương mặt mà Kariel cũng biết rõ hiện ra.
Khi Babel tiến lại gần, gương mặt thiếu niên lập tức được phóng đại.
Babel cuối cùng đã đưa ra phán quyết không thể tấn công.
Nếu thiếu niên trong màn hình đúng là người mà Kariel biết, thì đây là một chuyện hết sức đương nhiên.
“Khà khà khà.”
Kariel cảm thấy linh hồn mình run rẩy. Một điệu cười đắc thắng bộc phát từ tận đáy lòng.
“Khà khà khà khà! Ha ha ha ha!”
Cuối cùng cơ hội cũng đã đến với hắn.
Mọi thứ mang dòng máu con người đều đáng chết, nhưng trong số đó, Shirone là tồn tại đáng ghét đặc biệt.
Kẻ mà Ikael yêu thương nhất.
“Liệu sau khi thấy thứ này, ngươi còn có thể vênh mặt lên trước mặt ta được nữa không?”
Kariel rời khỏi Đại Thế Giới Điện sau một thời gian dài.
Thứ đầu tiên hiện lên trong đầu hắn chính là gương mặt trắng bệch vì kinh hãi của Ikael.
Thiên Quốc tầng thứ 7, Arabot.
Tại Arabot nơi Anke Ra ngự trị, có một căn phòng dành cho Đại thiên thần Ikael – người từng giữ chức vị Thiên thần trưởng – đang bị cấm túc.
Khi đến hành lang nơi đó, Kariel sải bước đầy tự tin với nụ cười chiến thắng nở trên môi.
Dĩ nhiên hắn không định dễ dàng giao ra thông tin của Shirone.
Dù bị phong ấn sức mạnh nhưng cái tên Ikael vẫn là biểu tượng của vinh quang đối với các thiên thần.
Vẫn còn quá sớm.
Thế nhưng chỉ riêng việc tưởng tượng ra sự kiện thú vị này cũng đủ khiến hắn ngứa ngáy không chịu nổi.
‘Để xem cái bản mặt cao ngạo đó thế nào. Dù sao thì quyền chủ động cũng nằm trong tay ta.’
Ngay trước khi đến phòng của Ikael, một vết nứt không gian xuất hiện trước mắt Kariel, rồi hàng trăm tấm kính thủy tinh lấp lánh với những độ sáng khác nhau.
Đường nét mờ nhạt kết nối với các tấm kính dần trở nên rõ ràng, cuối cùng các sợi chỉ biến mất và hình bóng của một người đàn ông được thực thể hóa.
Signal – thứ có thể chứa đựng thông tin đặc trưng trên những tấm bảng hình thù nhất định.
Ashur, vị Mara tam giác của Ikael, chặn đường Kariel với đôi mắt sâu thẳm như làn tóc đen mực.
“Thiên thần của sự sáng tạo, ngài đến Arabot có việc gì?”
“Ta đến gặp Ikael. Nàng ở bên trong chứ?”
Khi Kariel định bước đi như thể không cần nghe câu trả lời, Ashur nhanh chóng tiến lại chặn đường lần nữa.
Gương mặt Kariel biến dạng đầy đáng sợ.
“Một lũ Mara mà cũng dám cản đường ta sao?”
Hắn vẫn nhớ rõ như in việc Ashur đã xuất hiện và chĩa kiếm vào mình ngay trước khi hắn bắt giữ được Shirone.
Lúc đó vì Ashur nhận mệnh lệnh của Ikael nên hắn đã bỏ qua, nhưng lần này thì không thể tha thứ.
“Ngài Ikael không muốn gặp bất cứ ai cả.”
“Bất cứ ai? Một thiên thần đang bị cấm túc mà mơ mộng hão huyền quá nhỉ. Tránh ra, đồ Mara hèn mọn.”
Kariel thô bạo đẩy Ashur ra. Và trước khi bị ngăn lại, hắn đã giật phăng cánh cửa phòng.
Vị đứng đầu trong tất cả các thiên thần, một Ikael tỏa sáng thuần khiết đang ngồi ngay ngắn trên sàn chờ đợi Kariel.
“Đã lâu không gặp, Kariel.”
Kariel khó khăn lắm mới nhếch được khóe môi lên.
Dù mỗi khi đứng trước Ikael, Thánh Quang Thể vẫn bị áp chế, nhưng hôm nay hắn không muốn lộ ra dáng vẻ yếu đuối.
“Hừ, ngồi bệt dưới sàn thế kia, trông thật nực cười. Uy quyền của kẻ từng leo lên chức vị Thiên thần trưởng biến đâu mất rồi?”
Ikael nở nụ cười nhân từ.
“Khí tức của em yếu đi nhiều rồi. Phải rồi, từ xưa đến giờ hễ em tập trung vào một thứ là lại không biết để mắt đến những thứ khác.”
Thực tế, sắc mặt của Kariel đã xanh xao thấy rõ. Ngay cả ánh mắt vốn đầy tinh anh từng sáng tạo ra đủ thứ kỳ diệu giờ cũng đã vẩn đục.
“Em đang làm chuyện gì ở nơi ta không biết? Chắc hẳn Ra đã cấm các thiên thần hoạt động rồi mà.”
“Khà khà khà, biết thì làm gì được? Ngươi giờ đây chẳng còn chút sức mạnh nào cả. Hẳn là ngươi tò mò muốn chết xem ta đang âm mưu chuyện gì đúng không. Nhưng biết sao giờ? Ngươi chỉ còn là một thiên thần bù nhìn với cái danh hão từ quá khứ thôi.”
“Dáng vẻ nôn nóng của em trông chẳng khác nào đứa trẻ đang đòi sữa vậy. Điều gì khiến em sợ hãi đến thế?”
Sợ hãi? Ta á?
Mắt Kariel trợn ngược lên.
“Ha ha ha! Ta chẳng sợ gì cả. Thậm chí ta còn trở nên vĩ đại hơn cả ngươi! Một kẻ như ta thì sợ ai...!”
Lời của Kariel đột ngột đứt quãng.
Ikael bắt đầu cởi bỏ dải thắt áo màu trắng thuần khiết.
Khi cô vén cổ áo và thu vai lại, lớp áo trên trượt xuống sàn.
Bờ vai nâng đỡ chiếc cổ thẳng tắp đầy kiêu sa, hai cánh tay mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh, và tấm lưng hoàn mỹ không chút mỡ thừa hiện ra trước gương mặt đang đờ đẫn của Kariel.
“Lại đây nào, Kariel. Đứa trẻ thông minh của ta. Hãy tựa vào lòng ta và kể cho ta nghe thật nhiều chuyện như ngày xưa nhé. Sau đó em chỉ cần ngủ một giấc thật ngon, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Ơ...”
Kariel ngẩn người định lao về phía nàng, nhưng rồi vội vàng trấn tĩnh lại.
Ikael mà hắn căm ghét đến tận xương tuỷ vẫn xinh đẹp vô ngần.
Cơ thể hoàn mỹ nhất thế gian chỉ được tạo nên từ một màu trắng thuần khiết.
Đỉnh cao của sự trong trắng không pha lẫn bất kỳ hạt bụi hay tạp chất nào!
Hắn muốn được tựa vào lòng nàng, áp má vào cô và trút bỏ mọi tâm sự như ngày xưa.
Phải, chỉ thế thôi là đủ.
Vô Niệm mà chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ thỏa mãn tất cả.
‘Vậy mà một người như thế... người như thế!’
Lại bị một tên nhân loại thấp kém làm vẩn đục.
“Câm... mồm ngayyyyyy!”
Thánh Quang Thể của Kariel mở rộng thành một Quang Luân và xoay chuyển với tốc độ cực nhanh.
Mọi đồ vật trong phòng rung lắc bần bật, mái tóc vàng kim của Ikael che khuất gương mặt cô đầy thê lương.
Kariel tiến lại gần và gào thét như điên dại.
“Câm miệng! Ngươi có tư cách gì mà nói những lời đó? Ngươi... ngươi...! Hự!”
Kariel không chịu nổi sự dao động tinh thần nên vội vàng cúi đầu xuống.
Vốn dĩ sự tồn tại đã suy yếu, nay Thánh Quang Thể của hắn như sắp tan vỡ đến nơi.
‘Chết tiệt! Tại sao...!’
Chưa một lần nào, hắn thề với tất cả mọi thứ, chưa một lần nào hắn nảy sinh tham vọng muốn chiếm đoạt hay sở hữu cô cho riêng mình.
Đó là sự kính ngưỡng thuần khiết tuyệt đối khác hẳn với dục vọng của con người.
Đã từng có thời hắn chỉ cần nhìn ngắm nàng, chỉ cần Đại thiên thần mang tên Ikael tồn tại là hắn đã cảm thấy hạnh phúc tuyệt đối.
‘Lũ nhân loại ngu ngốc! Những kẻ hèn hạ!’
Tại sao con người lại không chịu để yên cho cái đẹp tồn tại như chính bản chất của nó?
Muốn sở hữu đến thế sao? Không thể chia sẻ vẻ đẹp này với người khác sao?
Ai cũng muốn nhận được tình yêu từ Ikael. Vì ghen tị đến mức đó nên mới cướp đoạt lấy nàng sao?
Đối với Kariel, Ikael không còn là đối tượng để kính ngưỡng nữa. Nàng chỉ còn là một đóa hoa héo úa đã bị bẻ gãy bởi bàn tay nhân loại hèn mọn.
‘Không thể tha thứ. Không, ta sẽ không bao giờ tha thứ!’
Kariel ghé sát mặt vào Ikael đang cúi đầu và thì thầm.
“Nghe cho kỹ đây. Ta tuyệt đối không quên đâu. Thế nên ta sẽ làm chuyện mà ngươi ghét nhất. Vì ngươi đã làm chuyện mà ta ghét nhất!”
Sau khi Kariel rời khỏi phòng, Ikael – người vừa khép vạt áo với vẻ mặt u buồn – khẽ gọi.
“Ashur.”
Ngay lập tức, Ashur quỳ sụp xuống trước mặt nàng.
Trước mặt vị chủ nhân vừa bị Kariel nhục mạ, gương mặt y cũng đầy vẻ bi thảm.
“Kẻ tôi tớ vĩnh cửu của Người xin đáp lời.”
“Hãy điều tra xem Kariel đang âm mưu chuyện gì.”
Theo luật lệ của quyến thuộc, sức mạnh của Ashur cũng bị suy yếu tương đương với phần sức mạnh bị phong ấn của Ikael, nhưng y không có lý do gì để từ chối bất cứ điều gì nàng mong muốn. Tuy nhiên…
“Hiện tại bầu không khí của Thiên Quốc đang chuyển biến không mấy tốt đẹp. Nếu chuyện như hôm nay lại xảy ra lần nữa...”
Ikael nở một nụ cười rạng rỡ khiến lời nói của Ashur trở nên thừa thãi.
“Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Làm phiền anh nhé.”
Dù phạm phải tội lỗi gì, Ikael vẫn là Ikael.
Chỉ cần một nụ cười vừa rồi, có vô số thiên thần và Mara sẵn sàng hiến dâng mạng sống.
Ashur lẳng lặng cúi đầu.
Cơ thể y vỡ ra thành hàng trăm tấm kính thủy tinh rồi biến mất trong nháy mắt.
0 Bình luận