Tập 14

Chương 328: Triết Học Của Ma Pháp Sư Chiến Đấu (2)

Chương 328: Triết Học Của Ma Pháp Sư Chiến Đấu (2)

Triết Học Của Ma Pháp Sư Chiến Đấu (2)

“Áu!”

Đó là một quả cầu tuyết cứng đến mức khiến đầu óc ong ong. Hơn nữa, nơi hắn đang đứng lại là mặt băng trơn trượt.

Jokre không giữ được thăng bằng đã ngã nhào về phía trước.

Sự bàng hoàng chỉ là nhất thời, cơn giận dữ lập tức bùng lên. Loại người gan trời nào lại dám bày ra trò đùa này cơ chứ?

“Cái gì thế! Đứa nào!”

Jokre vừa xoa sau gáy vừa quay đầu lại.

Một my thiếu niên tóc xám đang đứng ngoài sân trượt băng, tay tung tung quả cầu tuyết. Tay kia của cậu ta cầm một ly cà phê đá, thứ chẳng hề hợp với thời tiết lạnh giá này chút nào.

“Dù cho không được lòng phái nữ đến mức nào đi nữa, thì việc xen vào một cặp đôi đang hẹn hò cũng không nên chút nào đâu.”

Trước khuôn mặt quen thuộc, Jokre nheo mắt lại.

Vivian thốt lên với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Cậu thiếu niên đó... là Dante đúng không? Airhein Dante.”

Dante vẫn mang giày bình thường bước vào sân trượt băng. Khi cậu ta lướt tới như đang trượt bằng một chân trên mặt băng, Ludvans và Vivian đã vô thức nhường đường cho cậu ta.

‘Trời đất. Đúng là Dante thật sao?’

Vivian không thể tin nổi dù đang nhìn bằng chính mắt mình.

Kể từ khi cô nhập học học viện ma pháp, cậu ta đã là thần tượng của muôn người, kẻ chưa từng rời khỏi vị trí số một vương quốc. Chính vì là Dante đó, nên khi tin tức cậu ta thất bại dưới tay Shirone được đăng trên tạp chí học thuật, toàn bộ học sinh trong vương quốc đã vô cùng kinh ngạc.

Jokre cũng từng có thời học sinh cắt những bài báo về Dante dán vào sổ tay để nung nấu quyết tâm.

Thế nhưng, đời nào hắn lại để mình bị trói buộc bởi những ký ức thời học sinh mãi được.

Trên hết, việc bị ăn một quả cầu tuyết vào sau gáy khi còn chưa kịp chào hỏi là một nỗi nhục nhã lớn nhất đời hắn.

“Này, mày...”

Dante phớt lờ lời của Jokre và tiến lại gần Shirone.

“Lâu rồi không gặp, Shirone. Cả Amy nữa.”

Amy khoanh tay lườm cậu ta.

“Chà? Giờ dám gọi thẳng tên tiền bối rồi à?”

“Ha ha! Dù sao từ học kỳ tới tôi cũng lên lớp tốt nghiệp giống các người thôi mà.”

Amy cũng không thực sự khó chịu.

Trong trận đấu Dị Thiên Phiền lần trước, Dante luôn đối xử với cô đúng mực tiền bối, nên thái độ thân thiết này chỉ khiến cô thấy hơi lạ lẫm.

Thế nhưng tính cách của Dante thực sự rất thoáng, có vẻ như cậu ta đã xóa sạch những ký ức đó khỏi đầu rồi.

Dù sao thì việc gặp lại bạn cùng trường ở bên ngoài thay vì ở trường, nơi họ là đối thủ, khiến cảm giác vui mừng vẫn chiếm phần lớn.

Shirone mỉm cười nói.

“Gặp nhau ở nơi này nhỉ. Có chuyện gì vậy?”

“Như cậu thấy đấy, đi chơi thôi. Kỳ nghỉ nào tôi cũng đi du lịch mà. Nhưng đây là lần đầu tôi đến Creas. Có người đã giới thiệu lễ hội mùa đông này cho tôi.”

“Ra vậy. Cậu đi một mình à? Còn Closer và Sabina thì sao?”

“Bọn đó vừa nghỉ hè là đi đặc huấn ngay. Chắc giờ này đang nếm mùi địa ngục là thế nào rồi. Thật là những đứa trẻ mệt mỏi mà.”

Dante nhún vai khiến Shirone bật cười.

Cậu vốn đang cảm thấy hơi áy náy vì mải chơi. Thế nhưng khi nhìn thấy vẻ thong dong của Dante, cậu cảm thấy gánh nặng của mình chẳng là gì cả.

‘Dante, quả nhiên là tuyệt thật.’

Thỉnh thoảng hồi tưởng lại trận chiến Dị Thiên Phiền, Shirone vẫn thấy ngạc nhiên vì sự thật là mình đã thắng Dante.

Tạm gác ma pháp sang một bên, cậu ta có tố chất của một ngôi sao. Sức mạnh thu hút sự chú ý của mọi người không phải cứ nỗ lực là có được.

Đúng chất người thủ đô Bashka, Dante ăn mặc rất đẹp.

Cậu ta mặc áo khoác xanh, quần skinny đen và quàng khăn tím, trông rực rỡ mà không cần quá phô trương.

Thế nhưng một bên tai còn đeo khuyên. Với một người mù tịt về thời trang như Shirone, điều này thật đáng ngạc nhiên.

Thế nhưng Jokre lại nghĩ khác.

Hắn hoàn toàn bị ngó lơ.

Hơn nữa là ngay trước mặt Amy. Không, ngay trước mặt Shirone – bạn trai của Amy.

Điều khiến hắn giận dữ nhất là cảnh Shirone, Amy và Dante thân thiết với nhau trông thật rạng rỡ.

‘Thiên tài chỉ chơi với thiên tài thôi sao? Nhìn bọn mày tụ tập thế này thực sự chướng mắt chết đi được.’

Jokre hít một hơi thật sâu rồi buông lời.

“Này, Dante.”

“Hử?”

Dante ngậm ống hút quay lại. Cậu ta dường như đã quên sạch hành động mình vừa gây ra trước đó.

“Đánh người thì phải biết nói lời xin lỗi chứ? Nhất là với tiền bối ma pháp sư.”

“Tiền bối? Anh là ai?”

“Ta là Jokre, tốt nghiệp Học viện Ma pháp Eins. Ta không phải hạng chỉ được gọi là 'tài năng trẻ' như mày đâu.”

Dante chớp mắt, tiếp tục hút rồn rột ly cà phê.

Sự im lặng của Dante càng kéo dài, Jokre càng cảm thấy bất an.

Dù có thể bị coi là tự ti cũng không có gì để bào chữa, nhưng hắn có thể hình dung ra Dante đang nghĩ gì trong đầu.

Tất nhiên, Học viện Eins là ngôi trường hắn yêu quý và hắn không hề hối hận khi chọn chuyển trường.

Thế nhưng Dante lại xuất thân từ Học viện Ma pháp Hoàng gia.

Ngôi trường danh giá nhất vương quốc.

Dù hiện tại cậu ta đang học tại Học viện Ma pháp Alpheas để phục thù trận thua trước Shirone, thì nơi đó vẫn là một trong Top 5 danh tiếng.

Trên hết, Dante là học trò trực tiếp của Đại ma pháp sư cấp 2 Olivia, nên hạng người như hắn làm sao lọt được vào mắt cậu ta.

“Xin lỗi. Tôi chưa từng nghe qua cái tên này. Và kẻ xen vào một cặp đôi đang chơi đùa vui vẻ chính là anh mà?”

“Thằng ranh này...!”

Mắt Jokre nảy lửa. Câu nói "chưa từng nghe qua tên" đâm thẳng vào tim hắn như một cái gai.

Ngay cả Ludvans và Vivian, những người vốn từng kỳ vọng đôi chút vì cái tên Jokre khá có tiếng ở các trường hạng dưới, cũng lộ ra ánh mắt lạnh lẽo.

“Dante, đừng có nhầm lẫn. Mày nghĩ mày là cái gì chứ? Cho cùng cũng chỉ là một thằng sinh viên thôi. Hơn nữa còn thảm bại dưới tay Shirone một cách thảm hại. Mà Shirone thì chỉ là hạng dân đen. Còn Amy, kẻ được thế giới công nhận là thiên tài này nọ, cuối cùng cũng chỉ là một đứa trượt tốt nghiệp.”

“Anh nắm thông tin kỹ gớm nhỉ.”

Dante nói mà không hề biến sắc.

“Đó chính là sự khác biệt giữa bọn tôi và các người. Bọn tôi được lên tạp chí học thuật, còn các người thì bỏ tiền ra mua chúng để đọc.”

Ngược lại, mặt Shirone nóng bừng.

Nếu như Shirone thích những lời nói thâm thúy thì Dante lại chà đạp lên điểm yếu của đối phương một cách tàn nhẫn.

Nghe thì có vẻ ngầu, nhưng với người bị nói thì chẳng khác nào địa ngục.

Đúng như dự đoán, mặt nhóm Jokre biến dạng, trong mắt hiện lên cả sát khí.

Nếu đây là một màn khiêu khích thì nó đã thành công rực rỡ, nhưng vì biết Dante không cố ý nên Shirone cảm thấy lo lắng nhiều hơn.

‘Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!’

Jokre tức đến phát điên. Tại sao hắn phải chịu sự đối xử này?

Theo lẽ thường, vị thế phải ngược lại mới đúng.

Người đã tốt nghiệp thành công phải được quyền lên mặt, còn bọn họ phải nhìn hắn bằng ánh mắt ghen tị và đố kỵ mới phải.

‘Hừ! Lũ thảm hại! Các người nghĩ cái mác nhà trường sẽ sống thay các người cả đời sao?’

Jokre lườm nhóm Shirone, cân nhắc xem làm cách nào để bắt họ phải khuất phục.

‘Hử? Cái đó là...’

Lúc này, hắn thấy thứ gì đó lấp lánh dưới lớp áo khoác của Shirone. Nhìn kỹ lại, đó là một vỏ kiếm.

‘Tại sao đi lễ hội lại đeo kiếm? Không, hơn nữa nó chỉ là dân đen mà? Được phép sở hữu vũ khí sao?’

Jokre ngẫm nghĩ lý do. Rồi bỗng nhiên hắn cười phá lên.

“Ha ha ha! Hóa ra là vậy. Cuối cùng mày cũng chỉ thế thôi.”

Thấy tính cách Jokre đột ngột thay đổi, Dante giả vờ sợ hãi lùi lại một bước.

Mặc kệ điều đó, Jokre chỉ tay vào Shirone.

“Vờ vịt đường hoàng hóa ra cũng chỉ là một thằng đầy mặc cảm tự ti. Đến mức một thằng dân đen phải đeo kiếm đi theo cơ mà? À, chắc vì người yêu là đại quý tộc nên muốn đeo vào cho có vẻ môn đăng hộ đối chứ gì?”

Vivian nhìn theo rồi lộ vẻ ngạc nhiên.

“Ôi, đúng thật này? Nhưng cái đó chẳng phải là phạm pháp sao?”

“Dĩ nhiên là phạm pháp! Hạng dân đen mà dám đeo kiếm? Vậy mà mày còn dám lớn tiếng à?”

Tiến lại gần Shirone, Jokre giật phăng lớp áo khoác ra.

Vì việc thường dân đeo kiếm là trọng tội nên hắn ra tay không chút do dự.

Cúc áo bị đứt, áo khoác mở ra, lộ ra vỏ kiếm bạc của Armand đeo ngang hông.

“Quả nhiên đúng như tao đoán. Thật thảm hại. Mày nghĩ làm thế này là thành quý tộc được chắc?”

Ánh mắt Shirone trở nên lạnh lẽo.

“Lùi lại đi. Và đền tiền cái áo khoác cho tôi.”

Shirone cố gắng hết sức để kiểm soát cảm xúc. Con quái vật bên trong cảm nhận được mùi của sự phẫn nộ và lại chực chờ lao ra.

Thế nhưng Jokre, kẻ đang nắm thế thượng phong, chỉ mải mê nói.

“Trông ngắn tũn và chẳng có hoa văn gì, chắc chắn là hàng rẻ tiền. Mà hạng như mày thì đào đâu ra kiếm đắt tiền...”

Jokre đưa tay định nắm lấy chuôi kiếm.

Vì chiều dài ngắn nên chắc hẳn lưỡi kiếm cũng chẳng ra gì. Hắn định rút nó ra để trả đũa gấp đôi những nỗi nhục nhã nãy giờ.

Nhưng suy nghĩ của hắn dừng lại ở đó.

Một tiếng xoảng vang lên như tiếng nước chảy, động tác của Jokre khựng lại.

Tiếp đó, hai cánh tay hắn từ từ giơ lên.

Đồng tử rung rẫy vì kinh hãi, lớp da cảm nhận được luồng khí lạnh đã sởn gai ốc.

“C-Cái này...”

Vẻ mặt của Ludvans và Vivian tràn ngập sự kinh hoàng.

Thanh kiếm của Shirone đã tự động bật ra khỏi vỏ, đâm sâu vào ngay dưới cằm của Jokre.

“Cái... cái gì thế? Sao thanh kiếm lại tự...”

Shirone đang cau mày đầy đáng sợ.

Không phải vì cậu giận Jokre. Mà vì nếu việc kiểm soát cảm xúc chậm một chút thôi, cái đầu của Jokre đã lăn lóc trên mặt băng rồi.

‘Mình đã quá chủ quan.’

Hoàn Nguyên là một kỹ năng tuyệt vời, nhưng vấn đề là sự đồng bộ quá hoàn hảo đến mức nó chịu ảnh hưởng từ tác động của Ma Thần ở tầng sâu nhất trong tâm trí.

Shirone là một ma pháp sư đã rèn luyện tinh thần để luôn giữ được sự lạnh lùng trong mọi tình huống.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không có cảm xúc.

Cơn giận dữ bùng lên trong thoáng chốc đã khiến Armand tự thoát vỏ. Sự thất vọng về chính mình khiến Shirone thêm tức giận.

Cảm nhận được cơn thịnh nộ của chủ nhân, Armand rung lên bần bật, tiếng kiếm ngân vang vọng vào màng nhĩ của Jokre.

Jokre nghiến răng kèn kẹt lườm Shirone.

“Mày...!”

“Lời cảnh cáo cuối cùng. Hãy biến đi. Nếu còn vô lễ một lần nữa, tôi sẽ không nương tay đâu.”

Dưới áp lực của cái chết, chân của Jokre bủn rủn trượt đi trên mặt băng.

Cứ đà này hắn sẽ không giữ được thăng bằng mà ngã xuống. Khi đó Ludvans tiến lại đỡ phía sau Jokre.

“Về thôi. Chúng ta là ma pháp sư chính thức. Gây chuyện ở đây chỉ có chúng ta thiệt thòi thôi.”

Dù là lời nói để giữ thể diện cho Jokre nhưng thực tế đó là điều đúng đắn.

“Hừ! Lũ kiêu ngạo! Để xem chúng mày tiến xa được đến đâu.”

Jokre vẫn buông lời độc địa cuối cùng.

Nhưng vì bị Ludvans túm cổ lôi đi nên trông hắn chỉ càng thêm thảm hại.

Sau khi nhóm Jokre rời khỏi sân trượt hoàn toàn, Shirone mới tra Armand vào vỏ.

“Này này, dù có giận đến mấy cũng đừng có vung kiếm như thế chứ.”

Trước lời nói của Dante, mắt Shirone híp lại.

“Cậu còn đùa được à! Tất cả là tại cậu đấy! Tự dưng lại đi khiêu khích hắn làm gì! Đền cái áo khoác cho tôi mau!”

“Cái cúc áo thì đính lại là xong thôi. Mà thanh kiếm đó là gì vậy? Cũng là ma pháp à?”

Amy nhìn quanh rồi nói.

“Đừng đứng đây nữa, chúng ta chuyển chỗ thôi. Mọi người đang nhìn kìa. Có khi đội tuần tra sắp đến đấy.”

Vì hiện tại mọi người chưa biết Shirone là dân thường nên chỉ coi đây là một vụ xô xát nhỏ, nhưng nếu đội tuần tra xuất hiện điều tra thì mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp.

“Vậy vào quán cà phê nào đó uống chút gì đi? Tất nhiên vì tôi đã giúp nên các người phải bao đấy.”

“Cậu có gì tốt đẹp mà bắt bọn tôi bao? Hơn nữa cậu chẳng phải đang uống cà phê đó sao?”

“Đây là cà phê đá. Giờ đi uống cái gì đó nóng hổi đi.”

“Cậu... bộ bị nghiện cà phê à?”

Dante cầm ly cà phê đá nháy mắt.

“Không. Tôi là một tín đồ cà phê.”

___

Nhóm Shirone tìm được một quán cafe tên là "Trà Quán Ấm Áp" trong khu thương mại và bước vào.

Hơi ấm lan tỏa khiến đôi má họ đỏ ửng.

Shirone rùng mình một cái như để rũ bỏ cái lạnh bám trên áo, rồi ngồi vào bàn lấy bộ đồ kim chỉ ra.

Dante cầm lấy thực đơn.

“Đi du lịch thì phải gọi đặc sản chứ. Xem nào, 'Cà phê Nóng của Nữ hoàng Băng giá'? Tên nghe lạ thật.”

Amy xua tay vẻ ngán ngẩm.

“Cái gì kỳ cục thì bỏ qua đi. Tôi chỉ uống nước cam thôi.”

“Vậy sao? Thế thì tôi lấy 'Cà phê Nóng của Nữ hoàng Băng giá'. Shirone, cậu uống gì?”

Shirone vừa tập trung khâu lại cúc áo vừa nói.

“Cho tôi một ly cacao nóng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!