Bầu Trời Khác (5)
Nếu sở hữu được Vô Niệm, danh tiếng của Học viện Ma pháp Alpheas sẽ lập tức tăng vọt. Hơn nữa, nếu mượn thêm sức của Olivia, ngay cả việc phá vỡ thế độc tôn của Học viện Ma pháp Hoàng gia cũng không phải là không thể.
Nghĩ đến đó, Alpheas hạ giọng nói.
“Thadd.”
Thadd bước tới, cúi đầu.
“Vâng, thưa sư phụ.”
“Lập tức thu hồi Hộp Đen của Dị Thiên Phiền. Tuyệt đối không được giao cho bất kỳ ai. Và phải phá huỷ ngay trước mặt Shirone. Nhất định phải để Shirone tận mắt xác nhận nó đã bị phá huỷ.”
“Đã rõ.”
Thadd không một lời phản đối, cúi đầu lĩnh mệnh.
Vòng tay của hắn cũng đã bị phá huỷ hoàn toàn, quả cầu tinh thể vỡ nát.
Quản lý Dị Thiên Phiền bấy lâu nay chưa từng xảy ra sự cố như thế này, vì vậy Thadd linh cảm rằng tình hình có thể sẽ nghiêm trọng hơn dự đoán.
Dĩ nhiên, chuyện càng lớn thì tên tuổi của học viện càng được biết đến rộng rãi, nhưng đã là mệnh lệnh của Alpheas thì không cần suy nghĩ cá nhân.
Ánh mắt sắc bén của Olivia dần chuyển sang ngạc nhiên.
Từ lâu nàng đã biết Alpheas là người không chịu thoả hiệp, nhưng không ngờ ông lại đưa ra quyết định cứng nhắc đến mức này.
“Ông chắc chứ? Trong Hộp Đen có toàn bộ dữ liệu của trận đấu lần này. Không chỉ Pascal của Dante mà cả ma pháp trận của Shirone nữa. Chỉ cần sao lưu lại thôi cũng đã là một tài sản khổng lồ. Dù hoàng quốc có phong toả an ninh, họ vẫn sẵn sàng bỏ ra số tiền kếch xù để mang nó đi.”
Olivia khéo léo thăm dò, nhưng Alpheas thậm chí còn không do dự.
“Đó là của Shirone. Không ai được phép tiếp cận thông tin ấy khi chưa có sự cho phép của cậu ta.”
“Biết đâu Shirone sẽ đồng ý thì sao? Nghĩ kỹ đi. Vì sự hưng thịnh của mẫu viện, cậu ta hoàn toàn có thể đưa ra quyết định ấy. Hơn nữa, đó còn là việc cống hiến cho giới ma pháp. Bản thân Shirone cũng đang thụ hưởng thành quả mà vô số thiên tài ma pháp sư trước đây đã để lại.”
Lời của Olivia thoạt nghe cũng có lý. Nếu không có những hy sinh cao quý, những thử thách, nỗ lực và tài năng được truyền lại từ các thế hệ tiền bối, ma pháp của nhân loại không thể phát triển đến mức này.
Chính vì thế mà Alpheas đã từng hiến nộp luận văn về thuyết lượng tử, thứ đã tạo ra bước ngoặt cho quang tử ma pháp, cho quốc gia như một sự cống hiến.
Nhưng suy nghĩ của Alpheas vẫn không thay đổi.
“Chỉ cần Shirone còn sống, cậu ta có thể lựa chọn bất cứ lúc nào. Nhưng không phải bây giờ. Khi nào thật sự cảm thấy cần thiết, cậu ta tự quyết cũng chưa muộn. Đưa ra lựa chọn theo cách này chẳng khác nào ép buộc.”
Olivia khẽ chậc lưỡi. Trước sau như một, sự cố chấp của ông đúng là hạng nhất.
‘Mà cũng vì thế nên mình mới từng thích ông ta.’
Trận đấu đã kết thúc, nhưng không một học sinh nào rời đi.
Tất cả đều chờ đợi cao trào cuối cùng của trận quyết đấu, khoảnh khắc Dante quỳ gối trước Shirone.
Thế nhưng, kẻ bại trận là Dante lại không dễ dàng tỉnh lại, dù đã được các giáo viên liên tục thi triển ma pháp hồi phục.
Sabina lắc đầu, giọng nghẹn ngào.
“Dante mà lại thua sao… Không, chuyện này không thể xảy ra được. Bao nhiêu cường giả hắn đã đánh bại rồi, sao có thể để kỷ lục bất bại bị phá vỡ ở một ngôi trường quê mùa thế này?”
“Sabina, bình tĩnh lại đi. Giờ chỉ cần Dante không sao là được rồi.”
Closer nắm lấy vai Sabina để trấn an, nhưng cảm xúc đã dâng trào khiến cô không thể chấp nhận thực tại.
Trong đời, chẳng phải ai cũng sẽ có những ngày như thế sao? Những ngày mà hết biến số phi lý này đến biến số phi lý khác liên tục xảy ra, khiến mọi chuyện rối tung cả lên.
Đối với Dante, hôm nay chính là một ngày như vậy.
“Dante là bất bại! Đồng bộ hoá cũng đã đạt 50 phần trăm rồi! Ở Học viện Ma pháp Hoàng gia, hắn còn từng chiến đấu với mức 100 phần trăm cơ mà! Làm sao có thể thua một tên nhà quê như vậy được!”
“Hừ, nói cho cùng thì cũng chỉ là mô phỏng thôi.”
Nghe lời Canis, Sabina quay phắt đầu lại.
“Cái gì?”
“Dante chưa từng chiến đấu với người khổng lồ, đúng không? Cũng chưa từng đối mặt với Tổng lãnh thiên thần.”
“Cậu đang nói nhảm cái gì vậy? Dám chế giễu Dante là tôi không tha đâu!”
“Tôi chỉ hỏi là cậu ta đã từng liều mạng chiến đấu với kẻ thù tuyệt đối không thể chiến thắng hay chưa. Dị Thiên Phiền hay đồng bộ 100 phần trăm cũng chẳng quan trọng. Thực chiến không phải như thế.”
Sabina nghiến răng ken két.
Amy tiếp lời.
“Dante không hiểu thực chiến. Dĩ nhiên, năng lực của cậu ta đủ mạnh để áp dụng ngoài thực tế. Nhưng Shirone thì khác. Trước khi đến được đây, cậu ấy luôn chiến đấu bằng cả tính mạng.”
Canis gật đầu.
“Dị Thiên Phiền rất giống thực chiến. Nhưng nó không phải thực chiến. Thứ đó chẳng có gì thú vị cả. Cậu có biết đặt cược tính mạng nghĩa là gì không? Khi đứng trên ranh giới sống chết, tư duy sẽ ngừng lại, chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là sống sót. Giữ được lý trí để chiến đấu trong hoàn cảnh đó mới là thực chiến.”
Sabina tức tối như một đứa trẻ. Bị Neid đánh cho tơi tả, cô hiểu rất rõ Canis đang nói đến tình huống nào.
Nhưng họ không biết Dante đã bước vào trận đấu với quyết tâm như thế nào.
Dù có bị coi thường là mô phỏng, dù bị chế giễu rằng chỉ chiến đấu với những đối thủ có thể thắng, vẫn có một sự thật không thể phủ nhận.
Đối với Dante, các trận đấu trong Dị Thiên Phiền chính là toàn bộ cuộc đời.
Nước mắt dâng lên trong mắt Sabina.
“Không phải… không phải vậy. Dante… Dante thật sự đã chiến đấu bằng cả mạng sống của mình.”
Một khoảng lặng kéo dài.
Ngay cả bạn bè của Shirone cũng không muốn chế giễu nhóm của Dante vào lúc này.
Thẳng thắn mà nói, sự bực bội vì nửa học kỳ bị bọn họ lấn lướt cũng không thể chỉ bằng thế này mà giải toả.
Nhưng Dante rất mạnh. Mạnh đến mức việc được cạnh tranh cùng một tuyến cũng đủ khiến người ta cảm thấy hứng khởi. Dù thua Shirone, ít nhất hắn đã giữ được thể diện cho bạn bè mình trước khi ngã xuống.
Sau khoảng thời gian ngượng ngập ấy, Dante cuối cùng cũng tỉnh lại.
Những học sinh đang ồn ào lập tức im bặt, đồng loạt hướng ánh nhìn về Dị Thiên Phiền.
Sabina và Closer không khỏi xót xa. Họ thà rằng Dante cứ bất tỉnh đến hết ngày hôm nay còn hơn, nhưng đáng tiếc, học sinh có phòng ngự mạnh nhất thì khả năng hồi phục cũng nhanh nhất.
Khi Shirone bước tới, đám đông nín thở. Dante khó nhọc ngẩng nhìn Shirone, rồi dường như không chịu nổi, lại cúi đầu xuống. Môi hắn khẽ mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó.
Shirone im lặng chờ đợi.
Cuối cùng, Dante ngừng lẩm bẩm và ngẩng đầu lên lần nữa.
Không còn trao đổi thông tin nào nữa. Thắng bại đã phân định, thứ còn lại chỉ là thu lấy chiến lợi phẩm.
“Giết ta đi.”
Dante thốt ra một tuyên bố gây chấn động.
Shirone mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào Dante.
Tiếng xôn xao nổi lên khắp nơi. Không ai ngờ rằng hắn thà chết chứ không chịu quỳ gối.
Những lời xì xào vang lên, nào là trẻ con, nào là cố chấp, nào là không có phong độ đàn ông.
Nhưng Sabina biết. Lời nói của Dante không phải là sự bướng bỉnh, cũng không phải phát ngôn nông nổi.
- Tô sẽ trở thành ma pháp sư vĩ đại nhất. Vì thế, tôi phải luyện tập Dị Thiên Phiền như thể đó là thực chiến.
- Nhưng Dante, dù sao thì Dị Thiên Phiền cũng chỉ là mô phỏng. Có phân định thắng thua, nên không thể giống thực chiến được.
Sabina không thể quên lời Dante đã nói khi đó.
- Đúng vậy. Nhưng luyện tập giống như những học sinh khác thì không thể trở thành đại ma pháp sư. Vì thế tôi đã quyết định. Nếu một ngày nào đó tôi thua ở Dị Thiên Phiền, điều đó đồng nghĩa với cái chết của tôi.
Dĩ nhiên, lúc ấy Dante còn rất trẻ.
Sabina cũng chỉ nghĩ đó là lời thề quyết tâm trước khi bước vào trận đấu.
Nhưng theo thời gian, cô dần nhận ra sự nghiêm túc trong lời nói của Dante.
Trong 150 trận, 200 trận, đã có vô số tình huống mà hắn hoàn toàn có thể thua.
Thế nhưng cuối cùng Dante vẫn giành chiến thắng.
Khi vượt qua mốc 400 trận, có lẽ Dante đã bắt đầu cảm thấy những lời nói năm xưa như lưỡi dao quay ngược, ép chặt lấy chính mình.
Kết quả là Dante trưởng thành vượt bậc, đạt đến kỷ lục kinh người 472 trận, 472 chiến thắng.
Alpheas cảm nhận được sự việc đang đi theo hướng không ổn.
“Không ngờ lại mang suy nghĩ như thế.”
Ông quay sang Olivia, nhưng nàng cũng lắc đầu, rõ ràng là lần đầu nghe thấy. Không ai ngờ Dante lại thật sự đặt cược tính mạng vào trận đấu. Ý chí trở thành ma pháp sư mạnh nhất thì đáng khen, nhưng với một thiếu niên 18 tuổi, đó là một quyết tâm quá mức.
Rồi đột nhiên, ông nhận ra.
Chính vì là một thiếu niên 18 tuổi, nên gánh nặng phải giữ vững vị trí cao nhất lại càng lớn hơn.
Xuất hiện trên tạp chí, được toàn bộ học sinh ngưỡng mộ, liên tục đánh bại các đối thủ, làm sao chỉ toàn là niềm vui?
Trong động cơ khiến Dante đưa ra lựa chọn cực đoan ấy, chắc chắn cũng có phần trách nhiệm của chính ông.
Dante lặp lại, như để chứng minh mình không nói dối.
“Giết ta đi. Ta chưa từng nghĩ sẽ thua bất kỳ ai. Đây là thất bại của ta. Nếu không muốn làm bẩn tay mình, ta sẽ tự làm. Nhưng ta sẽ không bao giờ quỳ gối trước ngươi.”
Shirone cúi đầu, thở dài.
Dante đang mắc phải một sai lầm nghiêm trọng. Mạng sống của bản thân có thể do chính mình định đoạt, nhưng khi đem điều đó nói ra, nó sẽ trở thành vết thương với người này, cơn phẫn nộ với kẻ khác.
“Vì thua… nên muốn chết sao?”
“Phải. Đó là quyết tâm ta mang theo khi bước vào trận đấu này.”
“Tại sao? Cậu là cái gì mà dám như vậy?”
Đám học sinh mở to mắt kinh ngạc. Dante run lên vì nhục nhã. Nhưng vào khoảnh khắc này, người có cảm xúc dữ dội nhất lại là Shirone.
“Cậu bắt người khác quỳ gối trước mình một cách dễ dàng như thế, vậy mà chính cậu lại không làm nổi điều đó sao?”
“Nói nhảm. Ta thật sự đã liều mạng. Ta nói rằng sẽ tự biến mất, để kẻ có thể trở thành đối thủ cả đời của ngươi không còn nữa.”
“Cậu nghĩ mình vĩ đại đến vậy sao?”
Gương mặt Dante lại nhăn nhúm. Dù thua, hắn tin rằng đó là một trận đấu đẹp. Hắn đã nghĩ Shirone sẽ hiểu được lòng mình.
“Ta nghĩ mình xứng đáng với danh xưng thiên tài số 1 của vương quốc. Ta không định bào chữa. Nhưng ngươi cũng đâu có thắng ta một cách dễ dàng?”
“Số 1 vương quốc? Vậy rồi sao? Cậu có thể làm được gì? Ngăn được chiến tranh à?”
“Hả?”
“Nếu cậu thật sự vĩ đại như thế, thử thay đổi lấy một điều nhỏ thôi đi. Cậu không làm được gì cả. Vậy thì cậu lấy tư cách gì để đem mạng sống ra đánh cược vì một thất bại?”
Sắc mặt Dante méo mó, nhưng Shirone vẫn tiếp tục dồn ép.
“Chiến tranh, nạn đói, nội loạn – cậu không thể ngăn được bất cứ thứ gì. Vậy mà còn số 1 vương quốc? Cậu nghĩ mình vĩ đại lắm sao?”
Hơi thở của Dante trở nên gấp gáp. Từng lời của Shirone như lưỡi dao cắm thẳng vào đầu óc, lồng ngực, trái tim hắn. Hắn đang rơi xuống, thứ gì đó cấu thành nên con người hắn đang rơi thẳng xuống vực sâu.
“Dù cậu có chết, thế giới cũng không thay đổi. Không ai thực sự để tâm đến cái chết của cậu đâu.”
Dante không thể chịu đựng thêm được nữa. Nếu tiếp tục như vậy, hắn cảm thấy mình sẽ chạm đến đáy sâu nhất.
“Câm miệng! Thắng một lần rồi thì vênh váo lắm sao! Lần này chúng ta đấu thật đi!”
“Dante.”
Shirone nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thương hại.
“Cậu cũng chỉ là con người thôi.”
Gương mặt Dante tái nhợt. Cảm giác như lớp vỏ bọc quanh hắn vỡ vụn thành từng mảnh.
Bất chợt, lời Canis vang lên trong đầu.
- Cậu sẽ cảm nhận được cảm giác bị giẫm đạp đến tận cùng đáy sâu mà ngươi có thể tưởng tượng.
Ngay từ đầu, đó không phải lời khiêu chiến. Lời của Canis là sự thật, không hề cường điệu.
“Đại ma pháp sư cũng vậy, không, bất kỳ ai cũng không thể một mình thay đổi thế giới. Vì là con người. Cho nên cậu cũng không có cái gọi là tư cách phải chết.”
Đám học sinh lặng người trong bầu không khí nặng nề. Ngay cả những kẻ từng chế giễu Shirone vì từ chối giao đấu với Dante cũng không ngoại lệ.
Danh xưng “thiên tài số 1 của vương quốc”.
Với một pháp sư tập sự, đó quả thực là cái tên như mơ. Nhưng nhìn từ xa, nó cũng chỉ là một khái niệm còn thấp kém hơn cả con người, được chính con người tạo ra.
“Đứa trẻ đó là…?”
Olivia hỏi Alpheas. Hồ sơ học sinh chắc chắn đã ghi chép rất chi tiết về Shirone, nhưng điều bà muốn biết không phải là những thứ đó.
Cuối cùng, Alpheas cũng nói ra sự thật.
“Shirone… đã gặp Miro. Và ở Thiên Quốc, thằng bé đã gặp Tổng lãnh thiên thần Ikael.”
Olivia quay đầu lại với vẻ mặt kinh ngạc.
Alpheas mỉm cười chua chát, gật đầu.
“Đúng vậy. Một trong số ít những con người biết được chân tướng.”
Olivia trầm ngâm suy nghĩ.
Ngay lúc này, thế giới vẫn đang được duy trì bởi 1 ma pháp sư duy nhất.
Chính vì biết sự thật đó, nên trong mắt Shirone, mọi chuyện của nhân gian càng trở nên nhỏ bé.
“Một đứa trẻ mạnh mẽ. Phần lớn người khác chắc đã hoảng sợ hoặc buông xuôi rồi.”
“Không phải ngay từ đầu đã như vậy. Thằng bé ấy từng rất rụt rè, ít nói.”
Alpheas nhớ lại ngày đầu tiên gặp Shirone. Cậu bé 12 tuổi khi ấy đã áp tai qua bức tường, lén nghe trộm bài giảng của ông, giờ đây đã trưởng thành thành một hạt giống đầy triển vọng, dù đặt ở bất cứ đâu trong vương quốc cũng không hề kém cạnh.
0 Bình luận