Tập 10
Chương 231: Shirone đâu rồi? (6) / Mô phỏng chiến đấu (1)
0 Bình luận - Độ dài: 2,587 từ - Cập nhật:
Shirone đâu rồi? (6)
“Shirone đâu rồi?”
“Làm sao tôi biết được? Không có ở nhà ăn à?”
“Không có nên mới hỏi chứ.”
Canis cũng đoán được phần nào. Chắc cậu ta đã đi gặp Alpheas để báo cáo chuyện ở Thiên Quốc.
Nếu có thể tống khứ được đám phiền phức này thì nói ra cũng chẳng sao, nhưng lúc này anh chẳng có tâm trạng đó.
“Tìm Shirone để làm gì?”
“Để giẫm nát nó chứ sao. Đã nói Shirone là giỏi nhất, vậy nên nếu ta hạ gục hắn, ngươi cũng sẽ phải quy phục dưới trướng ta.”
“Ha ha ha ha!”
Canis bật cười vì quá vô lý. Closer trợn mắt, tiến sát lại.
“Mày dám cười à? Mày không biết bọn tao là ai sao?”
“Thế các người thì biết Shirone là ai không?”
Dante lên tiếng.
“Biết chứ. Tên đã đạt đến cảnh giới Chức năng Bất tử. Nhưng thì sao? Nếu nghĩ ma pháp sư là cái nghề đi tu tâm dưỡng tính thì nhầm to rồi. Ma pháp rành rành là kỹ thuật giết người đấy.”
Về điểm này, Canis cũng không phản đối. Sau khi chơi với một kẻ hiền triết thánh nhân kiểu Shirone, lâu rồi mới nghe được một câu hợp lý, trong lòng cũng thấy khoan khoái.
Nhưng nếu Shirone thật sự chỉ là một kẻ hiền lành ngây ngô, thì đã sớm bị anh giẫm bẹp từ lâu rồi.
Shirone thì khác. Đó mới là mấu chốt.
“Thật lòng mà nói thì tôi lo cho cậu đấy. Tốt nhất là đừng động vào thằng đó. Nhìn cậu làm tôi nhớ lại bản thân mình ngày xưa.”
“Ha ha ha! Ý gì đây, cậu thua rồi nên tôi cũng sẽ thua à? Giờ mới thấy hóa ra cậu chỉ là kẻ bại trận.”
Canis vẫn điềm nhiên. Cuộc đời anh không đẹp đẽ đến mức phải phí cảm xúc cho mấy lời khiêu khích rẻ tiền.
“Thắng thua không quan trọng. Ngươi... đã bao giờ rơi xuống vực thẳm chưa?”
“Không hiểu cậu nói gì, nhưng tôi chưa từng rơi xuống bao giờ. Không giống như cậu.”
“Vậy thì cứ thử thách đi. Rồi ngươi sẽ cảm nhận được cảm giác bị giẫm đạp xuống tận cùng đáy sâu mà ngươi có thể tưởng tượng được. Khặc khặc khặc.”
Mặt Dante đỏ bừng. Ngay cả ở thủ đô Bashka cũng không ai dám coi thường hắn. Không phải nơi này ghê gớm gì, mà chỉ vì bọn họ ngu dốt. Ngay từ đầu, hắn đâu định đối phó với đám nhà quê thế này.
Thú vị đấy. Ta sẽ bẻ gãy hắn. Đến lúc đó, ngươi cũng sẽ phải quỳ gối trước ta.”
Dante dẫn đám đồng bọn rời đi, Canis lập tức mất hẳn khẩu vị. Không hiểu sao trong đám quý tộc lại lắm kẻ sống tùy tiện đến vậy.
Arin vừa nhai đồ ăn vừa nói.
“Thật bất ngờ đấy, Canis. Cậu lại thừa nhận Shirone là giỏi nhất một cách dễ dàng như vậy.”
“Vì tôi ghét mấy chuyện rắc rối. Cũng chẳng muốn bị chú ý ở cái nơi khỉ ho cò gáy này.”
“Cũng phải. Nếu là Shirone thì chắc tự lo được thôi.”
Canis bĩu môi. Dù anh thì không nói, nhưng anh nghĩ với tư cách là thành viên phái Thiên Quốc, Arin ít nhiều cũng phải lo lắng chứ.
“Biết là thế, nhưng… nghe cứ như vô trách nhiệm quá thì phải?”
“Ừm, không đâu. Chỉ là nếu thật sự là Shirone thì chắc ổn thôi.”
Vừa nói, Arin vừa mút mấy ngón tay, ánh mắt dừng lại ở nắm cơm còn sót trên tay Canis.
“Cậu ăn hết rồi à?”
“Không, cái này là…”
Canis kéo nắm cơm về phía mình theo phản xạ. Đúng là đáng lẽ phải ăn cho nhanh. Vì dính vào mấy kẻ vô duyên mà có nguy cơ mất luôn bữa ăn.
“À, tôi ăn no rồi. Cậu ăn đi.”
“Hê hê, cảm ơn nhé.”
Có lẽ cơn đói đã vơi đi kha khá, Arin lấy lại vẻ thong dong rồi hỏi.
“Nghĩ lại thì Shirone có nhiều kẻ thù thật.”
“Nhưng cũng có chừng ấy đồng minh. Chắc không cô đơn đâu.”
Canis ngước nhìn bầu trời trong xanh. Ngay lúc này, Harvest hẳn vẫn đang phân tích những thư tịch ánh sáng và bóng tối mang về từ Thiên Quốc.
Đã thừa kế di sản của Arcane, anh không có gì phải sốt ruột. Thỉnh thoảng, có chút thư thả thế này cũng không tệ. Dù sao thì anh đã chạy không ngừng suốt bấy lâu nay rồi.
“Cứ chậm rãi thôi, chậm rãi mà làm.”
“Ừ, vậy đi.”
Canis mỉm cười nhìn Arin, rồi lắc đầu như bó tay, vỗ nhẹ lên lưng cô.
“Ăn chậm thôi.”
____
Mô phỏng chiến đấu (1)
Giờ nghỉ trưa kết thúc, tiết học liên thông của lớp cao cấp bắt đầu. Như thường lệ, giáo viên phụ trách là Etella, địa điểm là sân huấn luyện có Ảnh Giới.
*Ảnh Giới: không gian huấn luyện mô phỏng được tạo dựng bằng ma lực và nhận thức, nơi tái hiện mục tiêu, môi trường và điều kiện chiến đấu để rèn luyện, đo lường và đánh giá năng lực thực tế của pháp sư.
Khoảng 10 phút sau, Shirone hớt hải chạy tới.
Có lẽ vì đã quen di chuyển bằng dịch chuyển tức thời trong kỳ nghỉ nên cậu không ngờ việc chạy bộ lại mệt đến thế này.
“À, thưa cô Etella. Em xin lỗi. Em đã cố đến đúng giờ.”
“Không sao. Cô đã nghe Neid nói rồi. Vào trong chuẩn bị cho tiết học đi.”
Nhóm của Dante nhận ra rằng ngay từ đầu đã không thể gặp được Shirone trong giờ nghỉ trưa, liền mang bộ mặt như vừa nhai phải phân.
Biết vậy thì nói sớm đi, chứ hành người kiểu huấn luyện chó là sao?
“Nào, chào tất cả các em. Rất vui được gặp. Học kỳ này có nhiều gương mặt mới nhỉ. Dante, Closer, Sabina, chào mừng các em chuyển đến Học viện Ma pháp Alpheas. Mọi người cho các bạn một tràng pháo tay nào.”
Dante nhếch khóe miệng đầy khó hiểu. Nghe danh Romi Etella lừng lẫy cả ở Học viện Ma pháp Hoàng gia nên hắn đã kỳ vọng, nhưng ấn tượng ban đầu lại hoàn toàn trái ngược.
Gương mặt hiền lành đến ngây ngô, cặp kính to, tóc thì buộc qua loa. Nghe nói là tu sĩ nên đến mức đó còn chấp nhận được, nhưng cách giảng dạy khiến hắn nhớ đến bà vú nuôi dạy mình hồi bảy tuổi.
Điều vô lý hơn cả là lũ học sinh lại vỗ tay nghiêm túc trước mấy chỉ thị trẻ con như vậy.
“Vậy chúng ta bắt đầu buổi học nhé. Lớp hạ cấp tập trung luyện chuyển đổi tứ phương và công thức chuỗi. Lớp thượng cấp tiến hành theo thứ tự: nhịp tinh thần, định vị mục tiêu, rồi đến công thức chuỗi.”
Sabina thì thầm với Closer.
“Có vẻ ở đây, chương trình của lớp tốt nghiệp và lớp cao cấp khác nhau nhỉ.”
“Đúng vậy. Tưởng là giờ thực hành sẽ thú vị, ai ngờ vẫn chán như thường.”
Khi chuyển trường, thứ duy nhất Sabina mong đợi chính là tiết học của Etella, người được phong danh hiệu Triple.
Danh hiệu Triple được trao cho những ai đạt cấp 6 trở lên ở ba lĩnh vực, và Etella là ngôi sao mới của giới giáo dục khi đạt cấp 6 ở ma pháp, võ thuật và tu đạo (Linh Vực).
Nhưng khi thực sự vào học, không chỉ giọng nói mang màu sắc trẻ con mà ngay cả nội dung giảng dạy cũng chỉ là những bài luyện cơ bản nhàm chán.
Sabina giơ tay hỏi.
“Thưa cô, không có huấn luyện nào khác sao ạ? Em muốn học Chế độ Xạ kích.”
“Môn đó thuộc lớp chuyên ngành, nên lớp cao cấp không dạy.”
“Nhưng nếu là cô Etella thì hoàn toàn có thể dạy mà. Thật ra em chuyển trường chỉ để học mỗi tiết này thôi.”
“Lớp cao cấp là quá trình tìm ra tố chất của bản thân. Dù là Chế Độ Xạ Kích thì cũng chỉ là chuyển đổi tứ phương. Kỹ thuật ứng dụng, tiếp xúc sau khi đã mài giũa nền tảng cũng không hề muộn.”
“Ưm, vậy học riêng thì có được không ạ? Nếu nói là học với cô Etella thì em còn có thể khoe với bạn bè nữa.”
Xem ra với học sinh khu vực thủ đô, việc học với ai cũng là một thứ đáng để khoe khoang.
Nếu đó là phong tục của Bashka thì cũng không cần xen vào, nhưng dù sao theo nội quy của Học viện Ma pháp Alpheas, ngoài nhiệm vụ phụ trách thì không được phép giảng dạy thêm.
“Cô cũng muốn lắm, nhưng còn vấn đề công bằng. Nếu thật sự muốn học Chế Độ Xạ Kích, hãy nâng cao thực lực càng sớm càng tốt để vào lớp tốt nghiệp.”
Từ lối vào sân huấn luyện vang lên một giọng nói trong trẻo.
“Không hẳn là vậy đâu. Quá cố chấp với khuôn mẫu chính thống cũng là một yếu tố kìm hãm sự phát triển.”
Olivia bước tới. Sau lưng cô, toàn bộ giáo viên của lớp cao cấp theo sát như tùy tùng.
Bên cạnh Etella, hai trong ba trụ cột của Học viện Ma pháp Alpheas là Thadd và Siana cũng có mặt.
Hai người trao đổi ánh mắt với Etella, nhún vai như thể nói rằng chuyện này thật khó tin.
Chỉ vì đang nằm ngoài tầm nhìn của Olivia nên họ mới dám làm vậy.
“Xin chào, thưa hiệu trưởng.”
Etella chào theo đúng lễ nghi của một tu sĩ. Olivia đáp lại bằng cái gật đầu rồi nhìn quanh học sinh.
“Quan sát từ ngoài vào, tôi thấy có một học sinh rất muốn học kỹ thuật ứng dụng. Nếu lòng nhiệt huyết của học sinh hướng về việc học, chẳng phải với tư cách giáo viên, các thầy cô hoàn toàn có thể dạy sao?”
“Nhưng theo nội quy thì…”
“À, tôi biết chứ. Nhưng thời gian trôi qua thì nội quy cũng phải thay đổi. Đã mời cả Linh Vực Giả, người nổi danh khắp vương quốc, về làm giáo viên mà lại bắt cứ dạy mãi những điều cơ bản. Tôi nghĩ như vậy cũng là kém hiệu quả.”
Alpheas vốn cố ý để Etella dạy các em nền tảng ở lớp cao cấp, chính vì cô là Linh Vực Giả xuất chúng.
Nhưng Olivia thì nghĩ khác. Cơ bản rất quan trọng, nhưng xét trên thực tế, để nâng tầm nhà trường thì cũng cần những thành quả thấy được.
“Mỗi đứa trẻ đều có cá tính riêng. Ngay từ đầu, việc cố gắng gom chúng lại dưới cái tên lớp học đã là vô ích. Nếu thấy có tiềm năng phát triển, thì nên tích cực đẩy mạnh.”
Trong những cuộc tranh luận, Thadd hay Siana hiếm khi đứng ngoài, nhưng lúc này họ đều im lặng.
Đó chính là vị thế của một đại pháp sư được công nhận cấp 2.
Tiêu chuẩn phân loại cấp bậc pháp sư được thống nhất trên toàn thế giới. Hệ thống đó được gọi là Line, một mạng lưới nhân lực khổng lồ quản lý toàn bộ pháp sư.
Thế giới có ba Line, và kênh có băng thông lớn nhất là Red Line do Hiệp hội Ma pháp quản lý.
Mọi pháp sư được phân loại công nhận hay không công nhận, và mang danh hiệu từ cấp 1 đến cấp 10, đều thuộc Red Line.
Các giáo viên nằm trong hệ thống Red Line đều hiểu rõ việc vươn tới vị trí của Olivia khó khăn đến mức nào.
Thông thường, trong một vương quốc cũng chưa chắc có đến năm pháp sư công nhận cấp 1, nên chỉ cần đạt cấp 2 đã được gọi là đỉnh cao của Red Line.
Vì vậy, dù triết lý có kỳ quặc đến đâu, một khi đã lên tới công nhận cấp 2 thì cũng không còn cách nào phản bác.
Etella lên tiếng. Với tư cách là Linh Vực Giả, thuộc Red Line, nhưng mặt khác cô là tu sĩ không liên quan đến mạng lưới nhân lực pháp sư, nên so với các giáo viên khác, cô có phần tự do hơn trong phát biểu.
“Các học sinh lớp cao cấp vẫn chưa đủ mức độ hiểu biết về ma pháp. Tôi cho rằng điều quan trọng không phải là cá tính chỉ cần khác người, mà là tìm ra cá tính mà người khác không thể bắt chước. Vì vậy tôi càng chú trọng đến nền tảng.”
Sắc mặt các giáo viên tái đi. Trái lại, Thadd và Siana lén giơ ngón tay cái. Quả nhiên, dù vẻ ngoài hiền lành, Etella vẫn rất vững vàng bên trong.
“Cô nghĩ vậy sao? Được thôi. Vậy thì thử kiểm chứng xem những học sinh do cô Etella dạy dỗ trung thành với nền tảng đến mức nào bằng phương thức đánh giá Gia Nâng, được chứ?”
Phương thức đánh giá Gia Nâng, ngay cả Etella cũng từng nghe qua tại hội thảo học thuật. Người ta nói rằng so với các phương thức khác, nó khách quan hơn, và là bài kiểm tra hiệu quả để đánh giá trình độ tổng thể của Linh Vực.
Nhóm của Shirone nín thở trước màn đấu trí giữa các giáo viên.
“Phù, không chỉ cô Etella, mà hiệu trưởng cũng ghê gớm thật.”
“Đúng vậy. Chuyện này mà căng lên thì không biết sẽ ra sao.”
“Chắc không đâu. Đến thầy Siana còn không dám nói lời nào mà.”
Etella tự tin gật đầu.
“Được thôi. Không phải khoe khoang, nhưng tôi dám khẳng định nền tảng của những học sinh do tôi dạy không thua kém bất kỳ trường nào.”
“Vậy thì bắt đầu nhé. Có em nào ở lớp 4 từng luyện Nâng Linh Vực chưa?”
Chỉ có nhóm của Dante giơ tay. Alpheas từng từ chối vì cho rằng chưa chứng minh được hiệu quả, nhưng tại Học viện Ma pháp Hoàng gia, môn này đã được chính thức áp dụng từ một năm trước.
“Được. Chắc mọi người cũng tò mò về thực lực của học sinh chuyển trường, vậy Dante, em ra biểu diễn thử nhé?”
“Vâng. Đó là vinh hạnh của em, thưa hiệu trưởng.”
Trong lúc Dante bước vào Ảnh Giới, Olivia ra lệnh cho giáo viên điều chỉnh độ nhạy của mục tiêu lên mức tối đa.
Etella giải thích cho học sinh về Gia Nâng.
“Bài kiểm tra Gia Nâng là hạng mục đánh giá toàn diện chức năng của Linh Vực. Mục tiêu có lực phản phát mạnh sẽ được giữ trong Linh Vực. Do mật độ, trọng lượng và hình thái của Linh Vực thay đổi, mục tiêu sẽ bật ra theo những hướng không xác định. Càng duy trì được lâu thì chức năng của Linh Vực càng xuất sắc.”
Dante đứng vào vị trí trung tâm của Ảnh Giới. Khi hắn búng tay tạo ra một tiếng ‘tách’, một mục tiêu hình cầu được sinh ra ngay trên đỉnh đầu.
0 Bình luận